__
Trong đêm khuya thanh vắng, chỉ có tiếng nước chảy rì rào theo dòng.
Tiếng gió xôn xao từ cánh rừng già làm lạnh buốt gáy.
-
Tiểu đội 3-Nhận lệnh vượt sông lúc 21 giờ
Địa điểm: Rạch Ô Môn.
Phía bên kia bờ là đồn địch.
Đường dây liên lạc bị tê liệt, tuyệt đối không được để phá thế tấn công.
--
Bảo Lâm ra hiệu bằng tay, điều động cả đội:
'Tản ra.
Vượt theo đội hình răng lược.
Tuyệt đối im lặng.'
Sông chảy siết, đen ngầu lạnh lẽo, nổi váng súng đạn.
Mỗi chiến sĩ lặng lẽ ôm lấy súng và dây kéo, lặn qua sông.
Không một tiếng ho.
Không một tiếng thở.
Chỉ có tiếng sông chảy trong màn đêm tĩnh mịt và cả tiếng máy bay của chúng rà soát trên bầu trời yên tĩnh.
--
Lê Hoàng Vinh giữ vị trí thứ 8, cậu ngâm mình giữa dòng sông.
Sau lưng là Bảo Lâm, phía trước là tổ y tế Nguyễn Văn Thư dẫn đầu.
Khúc sông này chừng chưa tới 300 mét, nhưng tự ai cũng rõ chỉ cần một dấu hiệu khả nghi bị chúng phát hiện ra- đạn sẽ xé nước, người sẽ chìm như đá.
Khi vừa chạm tới phía bờ, một tiếng động nhỏ phát ra từ phía rặng bần.
Cả đội bỗng khựng lại, rồi một phút, hai phút.--"Đoàng!!!"
--tiếng súng nổ.
Quay ra sau, một chiến sĩ trẻ đã trúng phát đạn đó ngay bắp tay, máu chảy ròng hoà vào dòng sông đen kịt.
Bảo Lâm lập tức hoàng tỉnh kéo người chiến sĩ đó lên bờ nhanh chóng, khẽ quát.
-"Y tế!."
Thư ngay đó lao lên bờ kẹp chặt vết thương, băng bó trong bóng đêm.
Lan cùng chiến sĩ trong tổ đội nổ vài phát súng đe doạ, rồi tất cả cùng nhau rút lui theo đội hình rút gọn
'Đó không phải lần đầu họ mất máu
Nhưng là lần đầu họ không nói gì
Chỉ có mắt đối mắt-
Không sợ.
Không khóc.
Không buông.'
Khi đã an toàn, tiểu đội rút về tuyến rừng rậm, đóng chốt tạm nghỉ.
Gió lùa khẽ man mác, qua lá rừng, tựa một điệp khúc quen thuộc từ bao giờ.
Sống sót- Để Chiến Đấu.
Bên trong lán dã chiến, nét mặt Vinh khô khóc, ngồi thở hổn hển bên đóng balô ướt sũng.
Đầu óc cậu bây giờ trống rỗng.
Không mơ, không ảo..chỉ còn trái tim đang đập cháy rực lòng yêu nước là cậu vẫn còn sống.
Ở phía khác, Bảo Lâm đang ngồi cặm cụi viết vào sổ hành quân.
Một bản báo cáo ngắn, một dòng tên thương binh mới, và một dòng gạch chéo đỏ—thay cho người chiến sĩ ấy không trở về nữa.
Lan ngồi im bên vách lán trại, cô lau sạch súng bằng mảnh áo cũ.
Cô chẳng nói gì, chỉ ngồi liếc nhìn về lán quân y được dựng tạm bợ gần đó.
Văn Thư tất bật băng bó cho chiến sĩ bị thương và cả một số người đang có dấu hiệu cảm cúm.
Ở đây mọi người đều giống nhau:
'Họ là đồng đội
Họ là mắt xích giữ nhau vững trãi trên chiến trường.'
Đêm khuya thanh tĩnh, tiếng côn trùng hoà cùng tiếng tim thoi thóp ở lán quân y.
Vinh khép hờ mắt, cậu nhớ quê nhà.
Nhớ mùi rơm rạ, nhớ cả ngõ nhỏ đạp xe đi học...Nhớ mẹ nữa.
Nhưng có lẽ ký ức ấy dần dần tan vào nơi gọi là chiến tranh.
Không ai biết gì về ngày mai, càng không biết gì về người chỉ huy cách mình ba bước chân.
Không còn biết cả chính mình-rằng cuộc đời còn lại phải trải qua bao nhiêu lần vượt sông đến ngạt thở, bao nhiêu lần suýt chết.
'Nhưng tôi chỉ biết
Không ai được phép chết trước khi đất nước này hoà bình-độc lập'
–
Yeee hết chương 2 rồi đó ạ🌾🌟