Cập nhật mới

Khác Tro Tàn Bên Sông

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
365342222-256-k908768.jpg

Tro Tàn Bên Sông
Tác giả: BankSam3
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trần Bảo Lâm X Lê Hoàng Vinh
Thể Loại: Thời Chiến, Tình Trai.



vietnam​
 
Tro Tàn Bên Sông
0.Văn Án


🌾Tác Phẩm: Tro Tàn Bên Sông

✍🏻Tác Giả: An An

🗒️Thể Loại: Thời Chiến, Sen Lẫn Yếu Tố Lịch Sử, Tình Trai, Tình Nàng Thơ.

•Trần Bảo Lâm X Lê Hoàng Vinh

Sĩ Quan Bộ Đội X Hàm Sĩ Quan Bộ Đội

•Nguyễn Văn Thu X Vũ Minh Lan

Quân Y X Chiến Sĩ

❗BỐI CẢNH: Từ 1975.

VĂN ÁN:

" Mai này Miền Nam giải phóng anh sẽ đón chú mày về nhà" Bảo Lâm

-

Mùi khói, mùi thuốc súng,... hôi hám nhưng lởn vởn đi lại lộ ra đâu đấy trên người chiến sĩ tôi thương.

-

Có lẽ là năm tháng đó chiến tranh quá loạn lạc con người ta làm gì phân biệt được tình yêu là gì chỉ khi bom đạn rơi xuống họ mới vỡ oà người chiến hữu đồng vai sát cánh mới chính là thứ khiến ta rung động dù đó có là giới tính nào.

-

Dòng người vui đùa trong ngày giải phóng

Chỉ tiếc rằng em chẳng còn hơi ấm

-

11 giờ 30 phút(30/4/1975)

Lá cờ cách mạng tung bay phấp phới trên nóc nhà Phủ Tổng Thống!!!

Cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân đã hoàn thành!

Một đất nước độc lập, thống nhất!

-

Nhân dân Sài Gòn đổ ào đi *mít tinh* mừng thắng lợi miền Nam giải phóng

mừng ngày non sông liền một dải, có hai người lính trẻ lặng lẽ nắm tay nhau – như một minh chứng rằng: tình thương giữa những con người cùng ra trận, dù không cần tên gọi, vẫn là thứ thiêng liêng không thể quên trong khói lửa.”

-

Sau khi học lịch sử và văn học thì có fic này.

Lần đầu viết theo hướng lịch sử có phần nào không đúng về từ ngữ xưng hô thì cho An xin lỗi nhé!

Dù chủ yếu là tình thương của các đồng chí nhưng An vẫn muốn mọi người nhớ đến lịch sử của nước ta ạ.

Mong truyện được đón nhận tích cực!

Cảm ơn vì đã đọc🌷
 
Tro Tàn Bên Sông
1-Địa Hình Nóng Như Lửa


Mùa hạ năm 1975, chiến dịch tiến công vào Nam bước vào giai đoạn quyết định.

Cả đơn vị di chuyển gấp suốt ba đêm hai ngày, băng qua địa hình rừng cọ rậm rạp, lòng ai cũng rát như ngọn súng nóng ran chưa hạ nòng.

"Cẩn thận, mìn gài đấy!"

Tiếng hô dội lên từ tổ trinh sát phía trước.

Lê Hoàng Vinh khựng lại một giây.

Trời nắng như đổ lửa, lưng áo cậu ướt đẫm mồ hôi, tay siết chặt khẩu AK đang cõng.

Một cơn đau nhói ở bắp chân - vết thương cũ lại tái phát - nhưng cậu không dừng lại.

Không ai được phép dừng lại!!

Phía trước, Trần Bảo Lâm vừa ra dấu dừng đội hình, vừa khom người bước đến bên Vinh, giọng khẽ nhưng dứt khoát:

- "Chịu được không?"

- "Chịu được, thưa thủ trưởng."

Vinh đáp, ánh mắt chỉ chạm anh đúng một khắc rồi lại cúi xuống đất.

Không khí giữa họ không có chỗ cho thứ tình cảm riêng tư.

Chỉ có nhiệm vụ, và sự sống còn.

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, cả đội dừng chân ven suối.

Mỗi người ăn vội mẩu cơm nấm, mắt vẫn canh chừng mọi phía.

Tiếng súng cách đó mười cây số vẫn chưa ngớt.

Bom chưa dứt, người chưa được ngơi.

Trên tảng đá nhỏ, Vinh ngồi sát bên Nguyễn Văn Thư - chiến sĩ quân y.

Cả hai không nói gì.

Mồ hôi đổ xuống như tắm.

Ai nấy đều đen sạm, nhưng ánh mắt vẫn giữ lửa.

Thư lẩm bẩm như tự nói:

- "Lát nữa vượt sông, chỉ còn một đường sống."

Vinh không đáp.

Cậu nhìn sang Bảo Lâm đang họp cùng các chỉ huy.

Người đàn ông ấy, dù có bụi đất phủ kín vai, dù có bao nhiêu mảnh bom lướt ngang đầu, vẫn vững chãi như một cột mốc sống giữa lòng đội hình.

Có những người không cần lên tiếng,

Đã khiến ta muốn sống, muốn chiến đấu đến tận cùng.

----

Chiều xuống.

Đội hình men theo bờ suối, chuẩn bị vượt qua một trạm gác địch.

Bảo Lâm đi cuối cùng, lặng lẽ kiểm tra từng người, từng khẩu súng, từng túi quân trang.

Khi đến lượt Vinh, anh dừng lại một thoáng, nói khẽ như chỉ gió mới nghe được:

- "Đừng chết.

Không ai được chết hôm nay."

Vinh gật đầu.

Câu nói ấy, không riêng dành cho cậu, nhưng lại khiến tim cậu siết lại trong khoảnh khắc.

_Tiếng pháo từ xa vọng lại.

Một đêm nữa bắt đầu.

Mùa hạ năm ấy

Đỏ như máu, nóng như lửa,

Và sâu như cái nhìn cuối cùng giữa hai người lính trẻ.

---

📌 Hết chương 1
 
Tro Tàn Bên Sông
2.Điểm Mù-Rạch Chiến


__

Trong đêm khuya thanh vắng, chỉ có tiếng nước chảy rì rào theo dòng.

Tiếng gió xôn xao từ cánh rừng già làm lạnh buốt gáy.

-

Tiểu đội 3-Nhận lệnh vượt sông lúc 21 giờ

Địa điểm: Rạch Ô Môn.

Phía bên kia bờ là đồn địch.

Đường dây liên lạc bị tê liệt, tuyệt đối không được để phá thế tấn công.

--

Bảo Lâm ra hiệu bằng tay, điều động cả đội:

'Tản ra.

Vượt theo đội hình răng lược.

Tuyệt đối im lặng.'

Sông chảy siết, đen ngầu lạnh lẽo, nổi váng súng đạn.

Mỗi chiến sĩ lặng lẽ ôm lấy súng và dây kéo, lặn qua sông.

Không một tiếng ho.

Không một tiếng thở.

Chỉ có tiếng sông chảy trong màn đêm tĩnh mịt và cả tiếng máy bay của chúng rà soát trên bầu trời yên tĩnh.

--

Lê Hoàng Vinh giữ vị trí thứ 8, cậu ngâm mình giữa dòng sông.

Sau lưng là Bảo Lâm, phía trước là tổ y tế Nguyễn Văn Thư dẫn đầu.

Khúc sông này chừng chưa tới 300 mét, nhưng tự ai cũng rõ chỉ cần một dấu hiệu khả nghi bị chúng phát hiện ra- đạn sẽ xé nước, người sẽ chìm như đá.

Khi vừa chạm tới phía bờ, một tiếng động nhỏ phát ra từ phía rặng bần.

Cả đội bỗng khựng lại, rồi một phút, hai phút.--"Đoàng!!!"

--tiếng súng nổ.

Quay ra sau, một chiến sĩ trẻ đã trúng phát đạn đó ngay bắp tay, máu chảy ròng hoà vào dòng sông đen kịt.

Bảo Lâm lập tức hoàng tỉnh kéo người chiến sĩ đó lên bờ nhanh chóng, khẽ quát.

-"Y tế!."

Thư ngay đó lao lên bờ kẹp chặt vết thương, băng bó trong bóng đêm.

Lan cùng chiến sĩ trong tổ đội nổ vài phát súng đe doạ, rồi tất cả cùng nhau rút lui theo đội hình rút gọn

'Đó không phải lần đầu họ mất máu

Nhưng là lần đầu họ không nói gì

Chỉ có mắt đối mắt-

Không sợ.

Không khóc.

Không buông.'

Khi đã an toàn, tiểu đội rút về tuyến rừng rậm, đóng chốt tạm nghỉ.

Gió lùa khẽ man mác, qua lá rừng, tựa một điệp khúc quen thuộc từ bao giờ.

Sống sót- Để Chiến Đấu.

Bên trong lán dã chiến, nét mặt Vinh khô khóc, ngồi thở hổn hển bên đóng balô ướt sũng.

Đầu óc cậu bây giờ trống rỗng.

Không mơ, không ảo..chỉ còn trái tim đang đập cháy rực lòng yêu nước là cậu vẫn còn sống.

Ở phía khác, Bảo Lâm đang ngồi cặm cụi viết vào sổ hành quân.

Một bản báo cáo ngắn, một dòng tên thương binh mới, và một dòng gạch chéo đỏ—thay cho người chiến sĩ ấy không trở về nữa.

Lan ngồi im bên vách lán trại, cô lau sạch súng bằng mảnh áo cũ.

Cô chẳng nói gì, chỉ ngồi liếc nhìn về lán quân y được dựng tạm bợ gần đó.

Văn Thư tất bật băng bó cho chiến sĩ bị thương và cả một số người đang có dấu hiệu cảm cúm.

Ở đây mọi người đều giống nhau:

'Họ là đồng đội

Họ là mắt xích giữ nhau vững trãi trên chiến trường.'

Đêm khuya thanh tĩnh, tiếng côn trùng hoà cùng tiếng tim thoi thóp ở lán quân y.

Vinh khép hờ mắt, cậu nhớ quê nhà.

Nhớ mùi rơm rạ, nhớ cả ngõ nhỏ đạp xe đi học...Nhớ mẹ nữa.

Nhưng có lẽ ký ức ấy dần dần tan vào nơi gọi là chiến tranh.

Không ai biết gì về ngày mai, càng không biết gì về người chỉ huy cách mình ba bước chân.

Không còn biết cả chính mình-rằng cuộc đời còn lại phải trải qua bao nhiêu lần vượt sông đến ngạt thở, bao nhiêu lần suýt chết.

'Nhưng tôi chỉ biết

Không ai được phép chết trước khi đất nước này hoà bình-độc lập'



Yeee hết chương 2 rồi đó ạ🌾🌟
 
Back
Top Bottom