Đam Mỹ Trợ Lý Tuyến 1

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trợ Lý Tuyến 1
Chương 20: 20: Tôi Chọc Thủng Cửa Sổ Giấy Chạm Vào Ngón Tay Anh


Buổi trưa, Lục Ngọc Tân nghỉ ngơi trong phòng chờ Bùi Kỳ đi mua cơm, đang lúc buồn chán lướt Weibo, cậu lại phát hiện mình và Bùi Kỳ lên hotsearch nữa, đã vậy còn tặng kèm thêm Mạc Tiêu.
Cậu nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao, rốt cuộc ba người bọn họ đã làm gì để bị thỉnh lên hotsearch, mở ra xem, vẫn là liên quan đến video đó.
Tác phẩm sân thượng của Mạc Tiêu, bối cảnh xung quanh trong video vốn đã mờ như vậy rồi mà fan vẫn có thể nhìn ra là cùng một nơi, Lục Ngọc Tân thật sự bái phục, cảm thấy bọn họ không đi làm thám tử thì quả là đáng tiếc.
“Tu tu tu…”
Hay ghê, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo gọi tới luôn.
Cuộc gọi vừa được kết nối, người ở đầu dây bên kia lập tức tố cáo một tràng: “Cậu giỏi lắm, nói mau, hai người các cậu đã làm gì với sân thượng nhà tôi!”
Lục Ngọc Tân bật cười: “Không phải chị đang quay chương trình thực tế trong rừng à?”
Mạc Tiêu: “Đúng vậy, hôm nay được thả nửa ngày, vừa cầm điện thoại là bị câu chuyện tình yêu kinh thiên động địa của cậu làm cho choáng váng luôn.”
Biết cô gọi tới là để trêu chọc mình, Lục Ngọc Tân cũng không có ý định lừa gạt cô, thản nhiên thừa nhận, cậu nói: “Em tưởng chị nhìn ra từ lâu rồi chứ, sao lại còn choáng váng nữa?”
Mạc Tiêu bên này tặc lưỡi: “Ù uôi, nhận ra được vấn đề là khác liền, chỉ số thông minh tăng lên thấy rõ.”
Lục Ngọc Tân xì một tiếng: “Làm như chị hay lắm vậy á.”
Mạc Tiêu: “Cậu nói xem, nếu không nhìn thấy hotsearch, tôi cũng đâu có biết các cậu làm chuyện kia trên sân thượng xinh đẹp của tôi, bây giờ tự dưng tôi cảm thấy sân thượng nhà mình không sạch sẽ nữa rồi.”
Lục Ngọc Tân cạn lời: “Gì mà không sạch sẽ, bọn em chưa làm gì luôn á.”
Mạc Tiêu cười khanh khách: “Sao, cậu còn muốn làm thêm gì nữa?”
“…” Lục Ngọc Tân cực kỳ muốn cho người hâm mộ thấy bộ mặt thật của người phụ nữ này, ai đồn cô ta dịu dàng ngây thơ vậy?
Mạc Tiêu: “Thôi được rồi, chị đây gọi chủ yếu là để chúc mừng các cậu, tám năm rồi, thật không dễ dàng mà, cuối cùng thì hai cậu cũng được lãnh thưởng! Chúc mừng chúc mừng nha.”
Lục Ngọc Tân nở nụ cười: “Lãnh thưởng hay không lãnh thưởng gì chứ, cũng có phải mua vé số đâu.”
Mạc Tiêu cảm thán trong chua xót: “Chưa từng nghe bao giờ à? Đơn phương thích người ta, khi tỏ tình giống như rút thăm trúng thưởng vậy, mà nếu đôi bên đều có tình cảm với nhau, thì tỏ tình chính là được lãnh thưởng.

Trợ lý Bùi Kỳ nhà cậu khổ tâm cầm tờ vé số chờ đợi nhiều năm qua, nếu đầu óc của cậu vẫn chậm chạp không chịu cho anh ta lãnh thưởng, đến tôi còn sốt ruột thay các cậu đấy.”
“…” Lục Ngọc Tân nghe xong, nổi hết da gà, nói với chất giọng đầy ghét bỏ: “Chị nghe mấy cái này ở đâu vậy, sai bản chất quá rồi.”
Mạc Tiêu: “Nói sao nhỉ, đây là do chị của cưng đọc nhiều sách vở, đúc kết từ vô số câu chuyện tình yêu mà ra đó.”
Lục Ngọc Tân im lặng mỉm cười.

Bùi Kỳ mang cơm về, vừa mở cửa thì thấy Lục Ngọc Tân nằm trên sô pha ôm điện thoại cười vui vẻ.
“Có chuyện gì mà vui thế?” Anh bày cơm ra bàn, hỏi.
Lục Ngọc Tân rút chân về, chừa chỗ ngồi cho anh, cười đáp: “Em đang lướt Weibo, thấy chúng ta có một siêu thoại, nó được tạo năm năm trước, có rất nhiều ảnh của chúng ta luôn.”
Bùi Kỳ khó hiểu: “Trước kia chúng ta có chụp ảnh chung à?” Trong ấn tượng của anh, anh và Lục Ngọc Tân dường như không có một tấm ảnh chung nào cả.
“Ngạc nhiên lắm phải không?” Lục Ngọc Tân phấn khích ngồi dậy, đưa điện thoại cho anh xem, “Anh nhìn nè, đây là ảnh chụp lúc anh dạy em đánh võ, ảnh chụp lúc anh giúp em tập thoại, còn đây nữa, ảnh chúng ta ăn cơm chung, những tấm ảnh này em chưa thấy bao giờ luôn.”
Bùi Kỳ xem vài tấm ảnh, ánh mắt chợt lóe lên, anh vô cùng kinh ngạc, đúng là ảnh chụp chung của hai người, mặc dù hầu hết là chụp lén hoặc chụp vội, nhưng bố cục đều rất đẹp, có qua xử lý hậu kỳ, chất lượng khá tốt.
Tuy nhiên, có một số tấm ảnh lại khác với những gì trong trí nhớ anh.
“Tấm ảnh này… là photoshop?”
Lục Ngọc Tân không nhịn được bật cười ha ha, gật đầu lia lịa: “Nhìn y như thật ha?”
“Ừm.” Bùi Kỳ cười đáp, cất điện thoại vào túi, đưa đũa cho cậu, “Ăn cơm trước đã, rồi còn uống thuốc nghỉ ngơi.”
Lục Ngọc Tân trợn to hai mắt: “Trợ lý Bùi, anh đang ra lệnh cho ông chủ của mình sao?”
Bùi Kỳ nhướng mày nhìn cậu, khẽ cười nói: “Không, đây là bạn trai ra lệnh cho bạn trai.”
Bạn trai.
Lục Ngọc Tân nghe hai chữ này, khuôn mặt đỏ lên trong nháy mắt, dùng sức đẩy người bên cạnh ra: “Anh qua kia ngồi đi, đáng ghét.” Sau đó cậu cầm đũa cúi đầu ăn cơm, không thèm để ý tới anh nữa.
Bùi Kỳ vui vẻ cười thành tiếng, mở hộp canh ra để nguội, kế đến mở miệng nói chính sự.
“Hương Đình vừa gọi cho anh bảo đã tìm được tên paparazzi đó rồi, cũng biết được ai là người mua đoạn video.”
Lục Ngọc Tân dừng động tác, cắn răng nghiến lợi giương mắt: “Là ai?” Cậu phải đánh cho tên này rụng hết răng mới hả dạ.
Bùi Kỳ trả lời: “Giải trí Dật Thiên.”
Sắc mặt Lục Ngọc Tân trở nên u ám, cậu nắm chặt quả đấm, mắng: “Không đào được người thì dùng cách này để chơi người ta, cái tên bỉ ổi nham hiểm thọc gậy bánh xe thối tha này.

Đưa điện thoại cho em, em phải gọi kêu lão đại Tề trùm bao tải đánh hắn một trận!”
Bùi Kỳ bất đắc dĩ kéo cậu ngồi xuống: “Em lo ăn cơm đi, chuyện này không đơn giản như em nghĩ đâu, trước đây Văn Mộc Nam và Lão Tề cũng có chút vướng mắc, không dễ giải quyết như vậy.”
Lục Ngọc Tân nhíu mày, khó hiểu hỏi: “Hai người họ mà có vướng mắc gì? Chuyện kinh doanh sao?”
Một người sở hữu chuỗi khách sạn, một người gia đình sở hữu công ty giải trí, hình như cũng có cái để cạnh tranh với nhau.

Bùi Kỳ lắc đầu, từ tốn nói: “Tình cảm.” Lúc biết chuyện này anh cũng sốc lắm.
Lục Ngọc Tân trực tiếp phun cơm ra ngoài, cảm thấy bối rối trước quả dưa ít chú ý này: “Vướng mắc cái gì cơ?”
Cậu không nghe nhầm chứ? Vướng mắc tình cảm?
Ông trời ơi, chẳng lẽ lão đại Tề là con riêng của chủ tịch Văn? Hay… nghĩ đến trường hợp khác, Lục Ngọc Tân không khỏi hít khí lạnh, khô khốc hỏi: “Vướng mắc tình cảm ở phương diện nào?”
Bùi Kỳ: “Món nợ lãng mạn do tuổi trẻ bồng bột và nông nổi.”
Lục Ngọc Tân kinh ngạc há miệng thật to, qua hồi lâu vẫn chưa định thần lại được.
“… WTF, lão đại Tề hồi trẻ chơi k*ch th*ch vậy sao?” Văn Mộc Nam ăn chơi có tiếng trong giới, thậm chí danh tiếng của hắn còn tệ hơn cả Thẩm Hương Đình.
Nghe vậy, Bùi Kỳ không nhịn được mà nở nụ cười không tử tế cho lắm, vươn tay búng trán cậu, nhắc nhở: “Vậy nên em không nên chọc giận hắn, cứ để bọn họ tự ngược đãi nhau đi.”
Lục Ngọc Tân cắn đũa, vui vẻ tiếp thu: “Anh Bùi, anh trở thành người xấu rồi.”
Có điều anh nói hoàn toàn đúng, đôi khi kẻ ác phải cần lưu manh đến giày vò.
Chiều xuống, bà Lục Tuệ Minh cố ý cử Cố Tâm Viễn đến đón Lục Ngọc Tân về nhà, Lục Ngọc Tân không chịu, một hai đòi trở về cái ổ của mình.

Lục Tuệ Minh cười nhạt lạnh lùng đe dọa, liên tục nhấn mạnh rằng hiện tại đang trong giai đoạn nhạy cảm, nếu như cậu không biết kiềm chế, trợ lý của Lặc ảnh đế vừa mới nghỉ sinh, cô sẽ lập tức sắp xếp Bùi Kỳ lấp vào chỗ trống đó, tiếp theo, hai ngày sau quay xong bộ phim này, cô sẽ ném cậu vào rừng để ghi hình chương trình thực tế cùng với Mạc Tiêu, cho hai người mấy tháng trời không được gặp mặt.
Lục Ngọc Tân nghĩ đến ông già Lặc ảnh đế quỷ kế đa đoan kia, ngày trước còn định đào tường nhà mình, bây giờ đưa Bùi Kỳ qua làm trợ lý cho hắn, cậu có cảm giác bất an vô cùng, thế cho nên dù trong lòng vẫn rất bất mãn, cậu cũng không dám làm trái chỉ thị của bà Lục Tuệ Minh.
Khi nãy Bùi Kỳ nhận được điện thoại của Thẩm Hương Đình, hắn kể không biết tại sao Tề Cảnh Trạm và Văn Mộc Nam lại đánh nhau, vào viện hết rồi, hiện tại nhà họ Văn đang ầm ĩ đòi đưa Tề Cảnh Trạm lên đồn cảnh sát, bảo anh rảnh thì qua xem tình hình.
Lục Ngọc Tân nghe chuyện, không hiểu sao cảm thấy rất phấn khích, cũng muốn đi theo hóng drama, tuy nhiên lại bị Bùi Kỳ hung dữ nhét vào trong xe.
Bùi Kỳ: “Đừng có quậy, ngoan ngoãn về nhà ăn cơm nghỉ ngơi đi, nhớ uống gói thuốc cuối cùng đấy.”
Lục Ngọc Tân bám vào cửa sổ xe, cười hì hì thương lượng: “Vậy anh giúp em hỏi thăm lão đại Tề nha, sau đó nhân tiện chụp cho em vài tấm hình.”
Bùi Kỳ dở khóc dở cười: “Còn đòi chụp ảnh, sao không bảo anh đến hiện trường livestream cho em luôn.”
Hai mắt Lục Ngọc Tân sáng lên: “Được không?”
Bùi Kỳ véo mũi cậu, đẩy cái đầu nhiều tóc của cậu vào trong xe: “Đừng có hóng chuyện còn chê chuyện chưa đủ lớn, được rồi, đi nhanh đi, đừng làm trễ giờ tan làm của Tiểu Viễn.”
“…” Cố Tâm Viễn ngồi phía trước đúng là đang rất nóng lòng được tan làm.


Về chuyện video, công ty đã đưa ra phản hồi thông qua tài khoản Weibo của phòng làm việc, hi vọng mọi người chỉ quan tâm đến những tác phẩm, cho diễn viên một chút không gian riêng tư trong cuộc sống, lời lẽ tránh nặng tìm nhẹ, không phủ nhận cũng không thừa nhận quan hệ của hai người.

Lục Ngọc Tân lướt đọc bình luận, phản ứng của mọi người đã không còn dữ dội như hôm qua, như thể tất cả đều đã chấp nhận đó là sự thật, đi theo bình luận nhiều lượt thích nhất, đồng loạt chúc phúc, thậm chí còn photoshop giấy đăng ký kết hôn cho hai người.
Lục Ngọc Tân xấu hổ, mặt đỏ như trái cà chua trong dĩa, thím Lưu tưởng trong phòng ngột ngạt làm cậu thấy nóng nên vội bật điều hòa phòng khách, hạ nhiệt độ xuống.
Mọi người vẫn luôn coi thím Lưu như người nhà, lúc ăn cơm cũng kéo thím vào bàn ăn chung, không để ý phép tắc chủ tớ.
Thím Lưu múc cho cậu một chén canh, thấy cậu từ lúc về nhà tới giờ cứ ôm điện thoại suốt, thím cười ngọt ngào, nhớ ra ngày hôm nay đi siêu thị có vô tình nghe được vài chuyện, bèn cất tiếng hỏi cậu: “Tân Tân, hôm nay thím đi mua đồ ăn nghe hai cô gái đang bàn về con, họ nói cháu đang yêu, có thật không?”
Lục Ngọc Tân cảm giác mặt mình càng ngày càng nóng, lúng túng bưng ly nước lên uống một ngụm, nhỏ giọng trả lời: “Dạ thật.”
Thím Lưu mừng ra mặt: “Vậy lần sau dẫn về đây đi, thím sẽ làm đồ ăn ngon cho hai đứa.”
Lục Ngọc Tân vét cơm trong chén, nhìn người thím hòa nhã dễ gần, có chút xấu hổ mở miệng, chỉ sợ mình dọa thím hoảng.
Cậu gãi đầu, vẫn nhỏ giọng nói: “… Thím, cháu có bạn trai.”
Người bên cạnh đơ luôn.
Một lúc sau, khi Lục Ngọc Tân cho rằng thím sẽ thất vọng bỏ đi thì bất chợt có bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu.
Thím thở dài một hơi, hỏi cậu: “Thằng bé đó có tốt với cháu không?”
Hai mắt Lục Ngọc Tân nóng rực, cậu khéo léo gật đầu: “Dạ thím, anh Bùi rất tốt.”
“Thằng bé đó là Tiểu Bùi sao?” Thím Lưu hơi kinh ngạc, sau đó lập tức thở phào, cười nói, “Nếu là Tiểu Bùi thì không sao, thằng bé rất tốt với cháu mà.”
Cơm nước xong xuôi, Lục Ngọc Tân chạy lên lầu, vừa bật đèn ngã xuống giường thì trợ lý Bùi gọi tới.
Sau khi nhận điện thoại, cậu cầm kịch bản trên đầu giường, đổi tư thế, vừa nằm vừa nghe điện thoại.
Bùi Kỳ: “Mới ăn cơm xong thì đứng cho tiêu, đừng có nằm ngay, coi chừng bụng bự đấy.”
“Oh sh*t!” Lục Ngọc Tân hoang mang đứng lên, nhìn một vòng quanh phòng, nghi ngờ hỏi, “Khai thật cho em biết, có phải anh lắp camera trong phòng em không!”
Nếu không tại sao cậu vừa nằm xuống đã gọi điện thoại tới, trước đây cũng vậy, mỗi lần nửa đêm cậu không ngủ được, anh đều sẽ gọi nhắc cậu đi ngủ sớm.
Giọng cười trầm thấp từ bên kia truyền đến.
Bùi Kỳ: “Ừm, cho nên tối em đừng có khỏa thân đi ngủ nha.”
Mặt Lục Ngọc Tân đỏ bừng, bùng nổ quát: “Anh mới khỏa thân đi ngủ á! Chết tiệt! Anh là đồ lưu manh, tui đã không nhận ra anh nữa rồi!”
Bùi Kỳ: “Anh là một người đàn ông bình thường, đã làm quân tử tám năm, không thể làm quân tử suốt phần đời còn lại nữa.”
“Anh đừng có mơ!” Lục Ngọc Tân giận dữ hét lớn.
Trong đầu đột nhiên lướt qua một số hình ảnh, cậu cảm thấy toàn thân nóng hừng hực, dùng sức lắc đầu, mang dép lê, hấp tấp kéo rèm mở cửa sổ sát đất, bước ra ban công hít thở.

Tiêu rồi, cậu đang nghĩ cái gì vậy nè.
Bùi Kỳ trong sáng nở nụ cười, hồi lâu cũng không trêu cậu nữa, chuyển sang dò hỏi: “Uống thuốc chưa?”
Lục Ngọc Tân: “Đợi tí mới uống, anh thật là lắm lời.

À, lão đại Tề thế nào rồi?”
Bùi Kỳ: “Tay chân đều bó bột, phải nằm viện vài ngày.”
Lục Ngọc Tân kinh hãi, chưa từng nghĩ đến cuộc chiến lại oanh liệt đến vậy: “… Bọn họ sáp lá cà thật à?”
Bùi Kỳ: “Cậu ta nói tiện thể đánh luôn phần em.”
Lục Ngọc Tân bị chọc cười: “Thật á, tiếc ghê, em không được tận mắt chứng kiến, có điều nghe cũng sướng đấy.”
Bùi Kỳ bật cười, không nói gì nữa, chỉ ngẩng đầu lặng lẽ nhìn một bóng dáng trên ban công.
Lục Ngọc Tân đang nghịch lá cây, bỗng nhớ đến nụ hôn trên sân thượng xinh đẹp ở nhà Mạc Tiêu.
“Bùi Kỳ.”
“Hửm?”
Lục Ngọc Tân: “Nếu như không có video, anh sẽ không bao giờ nói cho biết chuyện xảy ra trên sân thượng, đúng không?”
Bùi Kỳ: “… Ừm.”
Lục Ngọc Tân: “Tại sao?”
Bùi Kỳ: “Anh đang đợi.”
Lục Ngọc Tân: “Đợi cái gì?”
Bùi Kỳ: “Đợi đến ngày em chọc thủng cửa sổ giấy.”
Nhiều năm sau, Lục Ngọc Tân quay một bộ phim liên quan đến chủ đề yêu thầm, trong một cuộc phỏng vấn, người dẫn chương trình đã nhiều chuyện hỏi cậu một câu:
“Như chúng ta đều biết, thầy Lục và trợ lý Bùi cũng từng trải qua tám năm yêu thầm, mọi người đều rất tò mò, không biết trước đây ai là người đầu tiên thổ lộ tình cảm của mình nhỉ?”
Lục Ngọc Tân nâng mắt nhìn thoáng qua người dẫn chương trình, kế đến lại nhìn một người đứng cách đó không xa cũng đang hướng về phía này, nở nụ cười.
“Ngày ấy, là tôi chọc thủng cửa sổ giấy, chạm vào ngón tay anh.”
Kết thúc chính truyện.
Lời tác giả
Kết thúc rồi! Cảm ơn mọi người đã ủng hộ! Nếu thích câu chuyện ngắn này, mọi người có thể bình luận nhiều hơn không? Bên cạnh đó, mọi người muốn đọc gì ở ngoại truyện nè?.
 
Trợ Lý Tuyến 1
Chương 21: 21: Ngoại Truyện 1 – Phải Nghe Lời Người Lớn


Sau khi cả hai tự công khai xác nhận quan hệ, Lục Ngọc Tân đã bị bà Lục Tuệ Minh kiên quyết lôi về nhà, đưa ra giờ giới nghiêm, trừ những hôm có lịch quay thì theo quy định cậu phải có mặt ở nhà trước mười giờ tối, cũng cảnh cáo cậu nếu dám chuồn đi đêm không về ngủ, chuyện giữa cậu và Bùi Kỳ coi như không cần bàn tới nữa.

Nghe xong, Lục Ngọc Tân không biết phải nói gì, cảm thấy dì mình đang làm quá giống hệt giáo viên chủ nhiệm bắt quả tang học sinh trong lớp yêu nhau vậy, tuy cậu có bạn trai, nhưng cậu cũng là đàn ông, đâu có sợ thiệt thòi.

Đây là những gì trước khi sự cố trong phòng nghỉ xảy ra, Lục Ngọc Tân đã nghĩ như vậy.

Cậu sẽ không thua thiệt.

Buổi sáng phải quay hai cảnh dưới mưa, một là cảnh tình cảm, một là cảnh đánh đấm.

Lục Ngọc Tân quay nhiều nhất, để hoàn thành cảnh quay thật tốt và thật nhanh chóng, bất kể lúc nghe đạo diễn nói hay nghe võ sư hướng dẫn, cậu đều mặc quần áo ướt, chờ âm thanh ánh sáng máy quay sẵn sàng, người lạnh đến mức hàm răng va vào nhau, môi tím tái.

Bùi Kỳ cầm khăn và quần áo cho cậu thay, đứng gần đó quan sát toàn bộ quá trình, chân mày anh nhíu chặt chưa giây nào thả lỏng, mặc dù rất đau lòng song cũng không biết làm gì hơn.

Lục Ngọc Tân lau nước trên mặt, theo đạo diễn qua xem màn hình, đảm bảo không có vấn đề gì mới lon ton chạy về phía Bùi Kỳ.

“Anh Bùi ơi, lạnh quá lạnh quá.


“Vào phòng nghỉ tắm rửa rồi thay đồ ướt ra.

” Bùi Kỳ ấm áp nói, lấy khăn bọc quanh người cậu, lau mặt cho cậu, rồi lại giúp cậu tháo tóc giả, đưa cho nhân viên bên cạnh.

Lục Ngọc Tân hít mũi một cái, cả người vẫn đang run rẩy, chớp mắt nhìn Bùi Kỳ tỏ vẻ đáng thương.

“Anh xem, em lạnh thế này, trưa nay có thể ăn món gì nóng nóng không?”
Bùi Kỳ bất đắc dĩ, vờ như không hiểu ý cậu, hỏi lại: “Ví dụ?”
Lục Ngọc Tân áp đôi tay đông cứng không còn cảm giác lên cổ anh, lập tức cong mắt toét miệng cười nói: “Lẩu.


Bùi Kỳ thật sự hết nói nổi cậu, chụp vội cái khăn sắp rơi, quấn lại cho cậu một lần nữa.

“Lần trước bị vậy vẫn chưa chừa à?”
Lục Ngọc Tân chu môi: “Bác sĩ Trì nói rồi, lần trước chủ yếu là do em nhiễm lạnh.


Bùi Kỳ dùng sức xoa xoa cái khăn trên đầu cậu.

“Lúc đó Trì Vũ nói là em ăn quá nhiều thứ, cộng thêm buổi tối nhiễm lạnh, em không nên lẫn lộn đầu đuôi như thế.


Lục Ngọc Tân bất mãn kháng nghị: “Cũng đâu thể nào vì một lần như vậy mà bắt em không được ăn lẩu nữa!”
“Tóm lại không phải hôm nay.

” Bùi Kỳ thẳng thắn loại bỏ mong muốn của cậu.

Nói xong, anh cầm quần áo, chào đạo diễn rồi kéo cậu vào phòng nghỉ.

Vì để tránh những phiền phức không cần thiết, đoàn phim đã bố trí phòng chờ riêng cho hơn mười diễn viên cả chính lẫn phụ, tuy không gian không quá rộng nhưng đều có giường, bàn ghế và nhà vệ sinh tiện cho các diễn viên ăn uống, nghỉ ngơi, tắm rửa đơn giản.

Lục Ngọc Tân không được ăn lẩu, tức tối nhìn người trước mặt, giận đến độ không còn cảm thấy lạnh nữa.

“… Hứ, làm như tui cần cầu xin mấy người vậy á, tối nay về nhà tui bảo thím Lưu nấu cho tui ăn.


Nếu không phải lỡ tương tư công thức pha nước chấm lẩu bí truyền của anh, ai mà thèm ăn lẩu anh nấu.

Cậu hung dữ trợn mắt nhìn người đứng bên mép giường, lấy cái khăn trên đầu xuống, quăng tới.

Tiếp theo đó, cậu dùng sức đóng sầm cửa nhà vệ sinh.

“…” Bùi Kỳ trở tay không kịp, bất lực nhìn cánh cửa đóng chặt, thầm nghĩ Thẩm Hương Đình nói rất đúng, mình thế này chẳng khác gì đang chăm con.

Cất cái khăn đi, anh tìm điều khiển tăng nhiệt độ điều hòa, đang định gọi giao một ít trà gừng thì bên ngoài có người gõ cửa.

Vừa mở cửa ra, một cô bé đưa cho anh một bình trà gừng, nói là cho Lục Ngọc Tân.

Bùi Kỳ mỉm cười, gửi lại cô bé một lời cảm ơn.

Sau khi đóng cửa, anh đặt bình trà gừng lên bàn, ngồi chờ Lục Ngọc Tân bước ra, mà lạ nhỉ, sao không nghe tiếng nước chảy?

Đang đi vệ sinh sao?
Anh nghi ngờ gõ cửa nhà tắm: “Ngọc Tân, em chưa tắm à?”
Tiếng nước bên trong vang lên một lúc thì dừng lại, kế đến cánh cửa mở ra.

Lục Ngọc Tân đi chân trần, mới cởi áo dài khoác bên ngoài, không có áo lót, miếng vải mỏng màu đen ướt nhẹp dính sát vào da thịt, lộ ra một ít phần ngực trắng nõn.

Bùi Kỳ quan sát cậu, động tác gõ cửa dừng giữa không trung, ánh mắt trở nên u ám.

“Nhiệt độ của máy nước nóng khó chỉnh quá, chỉ có nóng thật nóng hoặc lạnh thật lạnh thôi à.

” Lục Ngọc Tân vừa bực mình vừa thiếu kiên nhẫn, mới mở miệng là bất mãn lên án ngay.

“…” Bùi Kỳ mất tự nhiên thu tay về đặt bên môi, nghiêng mặt qua ho hai tiếng, cố gắng xoa dịu cảm xúc trong lòng, nói: “Để anh vào xem giúp em.


“Nhanh lên, em sắp thành cục nước đá rồi.

” Hiện tại Lục Ngọc Tân rất lạnh, chuyện nồi lẩu tạm thời đặt sang một bên không so đo nữa, cậu run rẩy gấp gáp nhường đường cho anh mau mau tiến vào.

Trước đây khi đi quay phim ở nơi khác, phần lớn cậu đều tự điều chỉnh nhiệt độ máy nước nóng, tuy nhiên lần nào cũng phải làm thật lâu mới ra được độ ấm vừa đủ, vậy nên cậu luôn cảm thấy đây như một môn huyền học vậy.

Bùi Kỳ điều chỉnh van giảm áp của máy nước nóng một lần nữa, sau đó kiểm tra nhiệt độ nước, đưa vòi sen cho Lục Ngọc Tân, hỏi: “Thế này được chưa?”
Lục Ngọc Tân lắc đầu: “Hơi nóng.


Bùi Kỳ thở hắt ra, cố gắng để mắt mình không lộn xộn hướng đến những chỗ khác, nghiêm túc đứng đắn dặn cậu.

“Em cầm vòi sen đi, anh chỉnh từ từ, chừng nào em thấy được thì nói anh biết.


Lục Ngọc Tân ngoan ngoãn đáp: “Ò.


Một lát sau, cuối cùng cũng điều chỉnh được nhiệt độ phù hợp, Lục Ngọc Tân la lên: “Được rồi, như vậy được rồi.


Bùi Kỳ nhàn nhạt lên tiếng, không động vào van nước nữa, lùi một bước: “Ừ, em tranh thủ tắm đi, anh ra ngoài.


“Cảm ơn anh Bùi…” Còn chưa nói hết câu, Lục Ngọc Tân tiến lên một bước thì bất ngờ trượt chân, tay cầm vòi sen, trọng tâm cả người lao về phía trước.

Bùi Kỳ ngẩn ra một lúc mới vội ôm lấy cậu, cũng chưa kịp nói gì thì ở bụng đã có cảm giác nong nóng, vòi sen vô tư xả nước vào người anh.

Lục Ngọc Tân hết hồn, một tay nắm kéo tay áo anh, đầu đập vào ngực anh, hồn phách chạy tán loạn.

Hơi thở ấm áp xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng tang chạm vào da thịt, Bùi Kỳ khẽ rùng mình, có cảm giác khí huyết trong lòng đang trào dâng, bàn tay anh ôm chặt eo cậu.

Anh hít một hơi thật sâu, nhỏ giọng hỏi: “Em có sao không?”
Lúc bấy giờ Lục Ngọc Tân mới phản ứng lại, lúng túng lui khỏi ngực anh, sau đó phát hiện bụng anh đã bị vòi sen trên tay mình làm ướt…
Cậu ngượng chín cả mặt, phản ứng đầu tiên chính là đi tắt van nước, chân tay luống cuống vừa giải thích vừa xin lỗi: “Xin… xin lỗi, do sàn nhà trơn quá, em đứng không vững, em…” Đột nhiên nhớ ra gì đó, cậu cúi đầu tròn mắt nhìn vòi sen trong tay.

Khá lắm anh bạn, cho anh ấy lạnh chết luôn đi.

Rồi cậu nâng mắt, cẩn thận nhìn người trước mặt, hỏi anh: “Ừm, anh Bùi, anh có thể giúp em chỉnh lại nước ấm không?”
Ánh mắt Bùi Kỳ trầm xuống, nhìn cậu chằm chằm mà không trả lời.

Lục Ngọc Tân cho là anh mất kiên nhẫn, bèn mềm mỏng gọi: “… Anh Bùi?”
“Lục Ngọc Tân, em cố ý đúng không?” Bùi Kỳ nghiến răng nghiến lợi, giật lấy vòi sen trong tay cậu, đặt lại lên cái giá trên tường.

Lục Ngọc Tân hơi chột dạ: “Cố ý gì chứ?” Cậu đã nói rồi, do trượt chân thôi!
Ánh mắt này của Bùi Kỳ giống như muốn ăn thịt cậu vậy, làm cho cậu có cảm giác nguy hiểm rất khó giải thích, cứ theo phản xạ mà lùi về sau.

Bùi Kỳ giơ tay vặn van nước về phía bên trái, dòng nước nóng hổi dội thẳng xuống, Lục Ngọc Tân mở to mắt, lập tức trốn vào góc tường.

“OMG, anh tính nấu chín em hả?”
Bùi Kỳ đi tới vài bước, ôm người vào lòng, trước khi Lục Ngọc Tân kịp phản ứng, anh đã ấn môi mình lên môi cậu, hôn một cách cuồng nhiệt.

Đầu lưỡi điên cuồng tìm vào khoang miệng cậu, hung hăng trút bỏ những cảm xúc hỗn loạn trong lòng.

“Ưm…” Lục Ngọc Tân cố gắng giãy giụa, thầm nghĩ đối phương điên rồi, lần trước chở cậu về nhà lỡ rục rịch trên xe thì cũng được đi, nhưng bây giờ đang ở phim trường, nếu có người xông vào, anh bảo sau này phải đối mặt với mọi người thế nào đây!
Khổ nỗi, Bùi Kỳ hoàn toàn không để ý tới cơn giận của Lục Ngọc Tân, tay anh càng lúc càng siết chặt eo cậu, ép hai cơ thể lạnh cóng áp sát vào nhau không chừa một khe hở, tay còn lại mò vào trong áo, ngón tay ấm áp chạy dọc da thịt lạnh băng, hôn từ môi xuống tới cổ.

Lục Ngọc Tân th* d*c, muốn đẩy anh ra: “Không được, dừng lại đi, anh Bùi, đây là phim trường, đừng hôn cổ, buổi chiều em còn cảnh quay…” Thanh âm khó chịu xen lẫn yếu ớt van nài.

Cậu không có ngốc, cơ thể cả hai kề sát nhau như vậy, có biến hóa gì cậu đều cảm nhận được hết, cho nên cậu phải ngăn anh lại ngay khi anh vẫn còn tỉnh táo.

Bùi Kỳ nghe thấy, động tác đúng là có chậm lại, nhưng vẫn cố l**m một đường từ cổ lên tai, hơi thở ấm áp mang theo cảm xúc tê dại, chọc cho Lục Ngọc Tân rùng mình theo bản năng.

Mặt Lục Ngọc Tân thoáng cái nóng rang, nghẹn đến đỏ bừng.

Cơ thể lạnh cóng ở gần anh cũng bắt đầu càng ngày càng nóng.

Bùi Kỳ kéo áo trên bả vai cậu xuống một chút, tập trung hôn ở nơi đó: “Ngọc Tân, anh chết vì bị em giày vò mất…”
Dứt lời, anh nắm tay cậu, tố cáo cậu vì đã làm khó mình.

Đóng vai chính nhân quân tử ở bên cạnh chăm sóc người trong lòng tám năm, khó khăn lắm mới xác định quan hệ, cứ tưởng đã chờ được ngày mây trôi để thấy được trăng, ai ngờ người trong lòng lại bị người nhà tóm về, anh bây giờ ban ngày thấy mà không ăn được, tối là khỏi có cửa thấy luôn.

Đã nửa năm rồi, anh cũng không biết bao giờ mình mới về đích nữa.

Lục Ngọc Tân cũng không chịu nổi, đều là đàn ông trưởng thành, Bùi Kỳ muốn gì đương nhiên cậu biết rõ, chỉ có điều không thể ở chỗ này.

Tựa đầu vào tường, cậu lấy một tay che mắt, tay còn lại chạm lên phần áo vừa bị cậu sơ ý làm ướt nhẹp, từ từ trượt xuống.

“Lần này, như vậy trước đã nhé?”
Bùi Kỳ nhìn cậu, đôi mắt lập tức đỏ bừng, nụ hôn nóng bỏng lại một lần nữa phủ lên môi cậu.

Trong phòng tắm nhỏ hẹp, tia lửa b*n r* tung tóe, nước nóng vẫn chảy xuống ào ào, lấn át đi những tiếng th* d*c.

Đêm khuya về nhà, Lục Ngọc Tân vừa ngồi lên xe Bùi Kỳ đã bắt đầu hối hận.

Thẳng đến khi chiếc xe chạy vào khu Cao Đài, cậu có cảm giác chân mình như muốn nhũn ra, tim đập kịch liệt, đứng trước ổ khóa mật mã mãi vẫn không đủ dũng cảm để ấn số.

Cậu xoay người nhìn người phía sau, cắn môi thương lượng với anh: “Anh Bùi, hay để hôm khác đi ha.


Đáp lại cậu là âm thanh nhập mật khẩu.

Ngay khi cánh cửa mở ra, cậu lập tức bị lôi vào.

Kể từ đêm đó, Lục Ngọc Tân hoàn toàn hiểu ra, bà Lục Tuệ Minh một hai bắt cậu về nhà quả thật là muốn tốt cho cậu.

Cậu quyết định rồi, sau này cậu vẫn nên ở nhà thì hơn, phải nghe lời người lớn.

.
 
Trợ Lý Tuyến 1
Chương 22: 22: Ngoại Truyện 2 – Ghen


Lục Ngọc Tân không ngờ cũng có một ngày mình được hợp tác với diễn viên là người hâm mộ chân chính của mình, đây thật sự không phải suy đoán ảo tưởng, bởi chính miệng đối phương đã thừa nhận chuyện này với cậu.
Cô bé ấy năm nay mới ra trường, khuôn mặt tươi tắn, mắt to sáng long lanh, cười lên có hai lúm đồng tiền, lúc nhìn thấy cậu cô bé đã lo lắng đến mức vò vò mép váy, nói chuyện lắp bắp, xấu hổ đỏ mặt, đáng yêu quá trời luôn!
Mà thật ra lúc mới vào đoàn phim, Lục Ngọc Tân đã phát hiện ra cô bé rất hay len lén nhìn về phía mình, không rõ vô tình hay cố ý, ban đầu cậu không nghĩ gì nhiều, trực tiếp hiểu ngầm trong lòng là hoa đào của cái người ngồi phía sau cậu lại nở, những tình tiết như vậy, cậu đều quá quen rồi.
Nào ngờ đâu ngày thứ ba, cô bé ấy mang trà sữa tới, nhỏ giọng hỏi có thể đổi trà sữa lấy chữ ký của cậu không.
Tám năm, Lục Ngọc Tân cảm thấy những gì tổ tiên nói thật có lý, đã là vàng thì sẽ có lúc phát sáng thôi, cuối cùng cũng có người phát hiện ra vẻ đẹp bên trong của cậu… Không phải, là vẻ đẹp nội tâm dưới nhan sắc chói lọi như ánh mặt trời của cậu mới đúng.
Đôi mắt này vừa đen vừa sáng, không giống mọi người, đây quả là một đôi mắt tinh tường biết thưởng thức.
Cực khổ tám năm, lần đầu tiên gặp được người hâm mộ chân ái lại còn làm cùng nghề, Lục Ngọc Tân vui như thể gặp được thần tượng, lúc ăn cơm trưa, cậu luôn miệng kể về cô bé ấy cho trợ lý Bùi nghe, nói người ta khéo léo dễ thương, xử sự chân thành, có ngoại hình có kỹ năng diễn xuất, sau này nhất định sẽ siêu thành công.

Cậu cứ khen hết nước hết cái, đến cả tên người ta cũng phải khen cho bằng được.
“Nam Băng Khiết, đúng là người cũng như tên, nghe hay ghê.”
Trợ lý Bùi dở khóc dở cười, nhất thời có hơi không rõ lắm, cô bé kia thần tượng nhóc con này, hay nhóc con này thần tượng cô bé kia không biết.
“Bé đó rất tốt, nhưng ngẫm lại, có thể được một người tốt như vậy yêu thích thì em cũng rất tuyệt vời.”
Lục Ngọc Tân nghe vậy trong bụng lập tức nở hoa, không quan tâm miệng mình có dính dầu mỡ hay không, cậu ôm chầm lấy người bên cạnh, hôn mạnh một cái.
“Trợ lý Bùi, sao trước đây em không biết miệng của anh ngọt thế này ta.”
Bùi Kỳ mỉm cười, l**m môi nếm vị sốt cà chua, chua chua ngọt ngọt, có điều cảm giác vẫn chưa đủ thỏa mãn, anh vòng một tay qua eo cậu, kéo cậu vào lòng, cúi đầu hôn cậu thật sâu.
Khi hai đôi môi tách ra, anh hài lòng cười nói: “Chà, môi em cũng ngọt thật đấy.”
Lục Ngọc Tân véo mạnh eo anh, mắng anh là đồ lưu manh.
Bộ phim Lục Ngọc Tân đang tham gia là một bộ phim tình cảm lấy chủ đề yêu thầm, Lục Ngọc Tân được đạo diễn Cố mời tham gia với tư cách khách mời, nhưng cậu cũng được xem như nam chính thứ hai.

Nhân vật này là thanh mai trúc mã với nữ chính do Nam Băng Khiết thủ vai, thuở nhỏ vô tư, hai người đã từng yêu nhau, chẳng may nam chính thứ hai gặp tai nạn qua đời trong một lần lên núi khám bệnh từ thiện, lên phim chủ yếu xuất hiện trong hồi ức và ảo giác của nữ chính.

Thời điểm Lục Ngọc Tân nhận kịch bản, thấy cảnh hôn còn cố tình đưa cho trợ lý Bùi xem, trêu anh xem anh có ghen không, ai ngờ từ đầu đến cuối mặt anh đều rất dửng dưng, nói cái gì mà tôn trọng công việc của cậu, làm cậu tức tới nỗi muốn lao tới cắn anh mấy cái.
Không biết ai đã tạo cho con heo thổi kèn sự tự tin này nữa.
Một ngày trước khi quay cảnh hôn, lúc Nam Băng Khiết và Lục Ngọc Tân quay với nhau, cô bé cũng có bàn với cậu về cảnh hôn ngày mai, cô bé nói nếu Bùi Kỳ không thích, cô có thể thử nói chuyện với đạo diễn xem có thể dùng góc quay để làm động tác giả hay không.

Lục Ngọc Tân khẽ cười, bảo với cô bé rằng trợ lý Bùi nhà cậu rất hiểu chuyện, giỏi đoán ý người khác, cơ bản không để ý chuyện cậu quay cảnh hôn, sẽ không tạo cho cô bé bất kỳ áp lực nào đâu.
Nam Băng Khiết có chút kinh ngạc, nhìn về phía trợ lý Bùi đẹp trai còn hơn người nổi tiếng trong truyền thuyết đang đứng cách đó không xa, thật sự không cảm thấy biểu cảm nhàn nhạt kia là đang thờ ơ hay không bận tâm gì hết.
Cô thu ánh mắt về, nghiêng đầu đến gần Lục Ngọc Tân, nói: “Thầy Lục, thật ra á, không có ai thích người yêu của mình thân mật với người khác đâu.”
Lục Ngọc Tân chỉ cười mà không nói lời nào, cúi đầu liếc mắt một cái, thầm nghĩ có người thật sự rất thờ ơ kia kìa! Xem có tức không!
Ngày hôm sau, Lục Ngọc Tân và Nam Băng Khiết xem lại kịch bản trước khi quay chính thức, đôi bên diễn với nhau rất ăn ý, Lục Ngọc Tân cho rằng chỉ cần quay một lần là qua, ai biết được lúc vào quay chính thức vì Nam Băng Khiết quá lo lắng nên hết quên thoại lại đến cảm xúc chưa đạt, kết quả cảnh quay NG rất nhiều lần, Lục Ngọc Tân cũng bị ảnh hưởng, càng hôn càng ngại.
Mặc dù chuyên môn đã nhắc cho cậu nhớ đây là công việc của cậu, Nam Băng Khiết mới tốt nghiệp chưa bao lâu, chưa từng quay cảnh hôn, với tư cách tiền bối cậu phải hiểu và trợ giúp cô bé, tuy nhiên cậu vẫn cảm thấy bứt rứt trong lòng, có cảm giác mình là tên cặn bã đang ra ngoài ăn bậy trước mặt Bùi Kỳ vậy.
Hơn nữa không biết có phải do ảo giác hay không, lúc NG lần thứ ba, cậu liếc nhanh tới chỗ trợ lý Bùi đang ngồi, hình như anh mới nhíu mày, mà sắc mặt cũng không được tốt lắm.
Chắc chắn là ảo giác, anh ấy đã nói không bận tâm rồi.
Cảm ơn trời đất, sau bảy lần hôn, cuối cùng cảnh quay này cũng đạt.

Tuy đạo diễn Cố không mắng té tát giống như trước đây, nhưng khuôn mặt lạnh lùng của ông cũng rất đáng sợ, Lục Ngọc Tân lo Nam Băng Khiết sẽ bị hù, định bụng đi qua an ủi mấy câu, có điều chưa kịp ngồi vào chỗ bên cạnh cô bé, lời còn nằm trong miệng, cậu lại thấy cô bé nhìn mình cười toe toét.
Lục Ngọc Tân cảm thấy mình đã lo lắng dư thừa, cô bé này trông vẫn rất ổn, căn bản không cần mình trấn an.
“Có gì buồn cười à?”
Nam Băng Khiết nghiêng đầu nhìn cậu, chớp mắt cười nói: “Thầy Lục, đàn ông cung Ma Kết có một điểm đặc biệt rất dễ thấy, anh biết đó là gì không?”
Lục Ngọc Tân không hiểu, nghi ngờ nhìn cô bé: “Sao đột nhiên lại hỏi vậy?”
Đây có thể coi là chạm vào điểm mù kiến thức của cậu rồi, nói về cung hoàng đạo, cậu chỉ biết mình là Bò Cạp còn Bùi Kỳ là Ma Kết, hết.

“Hừm…” Nam Băng Khiết cố ý kéo dài giọng, cười gian xảo, đứng dậy khoác hai tay lên vai Lục Ngọc Tân, xoay người cậu lại, trêu đùa: “Bởi vì trợ lý Ma Kết của anh, hình như ghen nên đi mất tiêu rồi.”
Lục Ngọc Tân xoay người theo động tác của cô bé, nhìn về chỗ của mình, hơi sửng sốt, đúng là chẳng có ai cả.
Không thể nào, ghen thật đó hả?
Bùi Kỳ mà cũng biết ghen á?
Hơn nữa, sao Nam Băng Khiết lại biết Bùi Kỳ thuộc cung Ma Kết?
Trên đường trở về nhà, Lục Ngọc Tân cố ý ngồi bên phải hàng ghế sau để có thể nhìn Bùi Kỳ lái xe ở hàng ghế trước.

Nhưng mà cậu nhìn tới nhìn lui, sắc mặt anh vẫn bình thường, tập trung lái xe, hỏi cái gì trả lời cái đó, chẳng có điểm nào kỳ lạ cả, hay là Nam Băng Khiết hiểu lầm?
Cậu đã bảo Bùi Kỳ không phải kiểu người biết ghen tuông rồi mà, huống chi trước đây cậu cũng từng quay cảnh hôn, cậu có thấy anh bất mãn gì đâu.
Cho đến khi xe tiến vào khu Cao Đài, dừng trước cửa nhà, Lục Ngọc Tân mở cửa xe, nghe tiếng bụng kêu ọt ọt, cậu mới nhận ra được điểm kỳ lạ nằm ở đâu.
Bùi Kỳ không hề hỏi cậu tối nay muốn ăn gì luôn!
Cho nên, đừng nói anh ấy giận rồi bỏ đói mình đấy nhá?
May quá cậu đoán sai rồi, vừa vào nhà Bùi Kỳ đã làm ổ trong bếp.
Nhưng anh vẫn không hỏi tối nay cậu muốn ăn gì!
Không ổn, theo lẽ thường thì đang có điều gì đó rất là không ổn ở đây.
Lục Ngọc Tân không lên lầu, thay vào đó cậu bật tivi, mở kênh phim, nhớ tới câu hỏi hôm nay Nam Băng Khiết hỏi mình, cậu bèn lấy điện thoại ra, lên Baidu gõ “khi Ma Kết ghen” rồi bấm tìm kiếm.
Không tra không biết, tra xong một cái là làm cho Lục Ngọc Tân vui vẻ cười tươi luôn.
Vì vậy cậu cầm điện thoại, chạy vào bếp với tâm trạng sung sướng.
Bùi Kỳ đang sơ chế đồ ăn, nghe giọng cậu nhưng không thèm ngẩng đầu.

“Trợ lý Bùi, hôm nay chúng ta ăn gì dọ?”
Lục Ngọc Tân lụm miếng cà rốt đã thái nhỏ cho vào miệng, vừa nhai vừa cười hỏi.
“Canh bắp cà rốt, trứng xào cà chua, rau muống xào tỏi.” Bùi Kỳ nhàn nhạt trả lời.
Lục Ngọc Tân dừng một chút, hơi bất mãn hỏi: “Hết rồi?” Trước đây không phải ba món với một canh sao?
Bùi Kỳ bắt nồi lên bếp, cho toàn bộ bắp và cà rốt thái nhỏ vào.
“Chẳng phải chiều nay em đã ăn rất nhiều bánh quy cô bé Nam cho à, bao nhiêu đây chưa chắc đã ăn hết.” Anh giải thích.
“…” Lục Ngọc Tân liếc nhìn anh, nhịn cười, tự hỏi sao trước giờ mình không nhận ra lúc người này hục hặc lại buồn cười đến vậy chứ.
Có điều ngẫm lại, hình như anh vẫn luôn thế này thì phải, chẳng hạn như rõ ràng rất thích mình nhưng nhẫn nhịn tám năm không chịu nói ra, phải đợi mình tự chọc thủng cửa sổ giấy, người gì đâu vừa kỳ cục vừa nhát gan.
Lục Ngọc Tân ho hai tiếng, hắng giọng, lôi điện thoại ra đọc kết quả mà mình vừa tra xong.
“Cung Ma Kết, trưởng thành chững chạc, giỏi chịu đựng, đồng thời thế giới nội tâm vô cùng phong phú, rất hay suy nghĩ nhưng lại không thích bộc lộ, khi ghen sẽ tạo ra bầu không khí phiền muộn, nói năng chua chát.

Biểu hiện ghen tuông của người thuộc cung này khá truyền thống, tuyệt đối sẽ không vô cớ nổi giận, chỉ là trong lời nói có hàm ý, chua không trượt đi đâu được; Thêm nữa, giả vờ tự nhiên chính là cách thể hiện ghen tuông của cung Ma Kết, bên trong ghen mà ngoài mặt làm như không có chuyện gì, chính vì trở ngại của việc giả vờ tự nhiên, nên dù trên mặt không tỏ ra ghen thì trong lòng đã sớm hình thành nỗi hận muốn g**t ch*t tình địch rồi; Cộng thêm… Úi!”
Còn chưa đọc hết, cơ thể Lục Ngọc Tân đột nhiên được nhấc lên, sau đó xoay một vòng, đặt lên bàn bếp.
Cậu níu áo Bùi Kỳ, Bùi Kỳ cũng giữ chặt eo cậu, khoảng cách đôi bên rất gần, hơi thở ấm áp phả vào gò má nhau.
Bùi Kỳ chăm chú nhìn cậu, cau mày, nét không hài lòng hiện rõ trên mặt.
Lục Ngọc Tân không nhịn được cười, bàn tay vuốt nhẹ gò má anh, phát hiện có hơi ửng hồng, thế là cậu liền trêu: “Sao đấy, không cho à, Bùi Ma Kết?”
Mắt Bùi Kỳ sáng như đuốc, lấy tay che miệng cậu, bất mãn lên án: “Bảy lần quay, tổng cộng hôn hai mươi sáu lần.”
Nói xong, anh lại tức giận nhấn mạnh: “Hai mươi sáu lần!”
Lục Ngọc Tân dở khóc dở cười, vùi đầu vào ngực anh, ôm anh thật chặt, cất tiếng cười lớn.
Người này khi ghen thật sự… dễ thương quá đi.
Lục Ngọc Tân lui khỏi ngực anh, một tay giữ gáy anh kéo anh vào một chút, sau đó chậm rãi vuốt cho hàng chân mày vẫn một mực nhíu chặt kia giãn ra.
“Không phải anh nói không ghen hả?”
Bùi Kỳ xấu hổ đỏ cả tai, lúng túng quay mặt đi, buồn bực đáp trả: “Anh biết, em là diễn viên, đây là công việc của em, nhưng cũng không được hôn nhiều như vậy!”

“Trước kia em tưởng anh rộng lượng lắm chứ.” Lục Ngọc Tân xoay mặt anh lại, vỗ vỗ hai cái, cười anh, “Không ngờ, anh còn ăn giấm của một cô gái.”
“Vậy em có tức giận nếu anh hôn cô bé đó không?” Bùi Kỳ giận dỗi hỏi ngược.
“Anh dám!” Lục Ngọc Tân trợn mắt, làm dấu ở cổ anh, “Chỗ này nhiều máu nè, anh muốn thử không?”
“…” Bùi Kỳ không vui, cúi đầu cắn lên xương quai xanh của cậu cho hả giận, muốn lưu lại dấu vết rõ ràng để tất cả mọi người đều biết cậu là của anh.
Có điều giữa chừng thì sực nhớ ra thân phận và công việc đối phương đang làm, anh tỉnh táo trở lại, bất kể là hôn hay làm dấu, anh đều không thể ép buộc và tùy ý lưu lại, Lục Ngọc Tân yêu diễn xuất như vậy, anh cũng phải hết lòng yêu sở thích của người yêu.
Bùi Kỳ nhắm mắt, trong lòng có hơi bức bối khó chịu, tuy nhiên anh chỉ có thể nhịn bằng cách vùi mặt vào hõm cổ Lục Ngọc Tân, nặng nề hô hấp.
Tóc mềm cọ vào da thịt, song song đó hơi thở cũng cọ vào n** m*m m** nhất của trái tim.
Lục Ngọc Tân ôm anh, nghiêng đầu hôn lên gáy: “Anh đừng giận, sau này ngoại trừ phim của đạo diễn Cố đại ma đầu đại b**n th** buộc phải diễn cảnh thật, những phim khác em đều mượn góc máy hết, được không anh?”
Bùi Kỳ đứng thẳng dậy, ôm lấy mặt cậu, nhìn cậu thật kỹ.
“Ngọc Tân, anh không có ý này, em là diễn viên, anh biết…”
Lục Ngọc Tân trực tiếp ôm anh, hôn một cái chặn lời anh nói.
“Bùi Ma Kết, em là bạn trai của anh, sau mới là diễn viên.

Nhớ cho kỹ, bạn trai phải luôn ở phía trước.”
“Á…”
Lời vừa dứt, cả người lập tức bị đẩy nằm trên bàn, tiếp theo là những nụ hôn dày đặc rơi xuống, Lục Ngọc Tân cũng ôm anh, nhiệt tình đáp lại.
Nhưng thời gian qua đi, cậu phát hiện ra tình hình có vẻ ổn lắm.
“f*ck… Bùi Kỳ, thả em ra! Đây là bếp mà!”
Giọng cười trầm thấp vang bên tai, anh trả lời cậu: “Anh đồng ý với những gì em vừa nói, cung Ma Kết, rất giỏi chịu đựng.”
“…” Vừa rồi cậu có nói cái này hả? Mà cho dù có nói thì cũng không phải ý này!
Lời tác giả
Ngoại truyện ghen tuông kết thúc rồi đấy.
 
Back
Top Bottom