Cập nhật mới

Đam Mỹ Trợ Lý Riêng Của Tổng Tài Chạy Trốn

Trợ Lý Riêng Của Tổng Tài Chạy Trốn
Chương 20


Phong Minh Nguyệt và Phong Ánh Ảnh với sát khí ngất trời, trực tiếp hỏi nhân viên của mình trong khách sạn, ông chủ đã lên tiếng, liền có được số phòng, lập tức tìm tới cửa, dùng chìa khóa dự phòng mở cửa.

Chịu không thấu khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn bên trong phòng, quả thực lộn xộn giống như từng trải qua một cuộc chiến tranh.

Lãnh Quân Kỳ cũng không ở trong phòng, Tàn Tâm thì nằm trên giường, nhưng không nhúc nhích, giống như một cái xác chết.

Hai anh em sửng sốt một hồi, Ánh Ảnh phản ứng trước, phát sinh một tiếng kêu "Tâm Tâm ──" Y vọt tới bên giường "Cái thằng khốn chết tiệt kia!"

Tàn Tâm với ánh mắt mất đi tiêu cự nhìn lại, thấy hai người thân của mình là Ánh Ảnh và Phong Minh Nguyệt, lại nhớ tới tình trạng của mình lúc này, e rằng hai anh trai đã biết chuyện tình của mình. Hơn nữa tìm đến nơi này, có thể đã biết rõ mọi chuyện, thấy đau xót trong mắt anh trai, cậu cảm thấy đau khổ vì những chuyện mình đã làm.

Phong Minh Nguyệt đứng bên cạnh, tay chân đều run rẩy.

Y đi đến bên giường, nhìn Tàn Tâm được Ánh Ảnh ôm vào lòng, gương mặt thì tái nhợt.

Y không thể kiềm chế...

『 Chát 』! Một tiếng, năm dấu tay hiện rõ trên gương mặt của Tàn Tâm.

Ánh Ảnh và Tàn Tâm đều đồng dạng kinh ngạc.

"Anh! Anh rốt cuộc làm gì vậy? Tại sao muốn đánh Tâm Tâm, anh không phải hiểu nó nhất sao?"

Ngay cả Tàn Tâm bị đánh cũng mông muội (mơ hồ không rõ ràng)! Nhưng mà, cậu có thể hiểu rõ nỗi lòng của anh trai, bởi vì mình làm chuyện ngu xuẩn, thực sự đáng đánh.

"Anh đánh nó là vì nó đáng đánh!" Vẻ mặt của Phong Minh Nguyệt rất lãnh đạm, giống như là không có cảm xúc.

"Tâm Tâm rõ ràng không có làm chuyện gì hết, nó chính là người bị hại, anh dựa vào cái gì mà đánh nó?" Ánh Ảnh phẫn hận bất bình phản bác.

"Em tự hỏi nó!"

Tàn Tâm nhịn không được thân thể khẽ run.

"Được rồi, Tâm Tâm không có chuyện gì là tốt, chuyện còn lại, về nhà rồi hãy nói! Em mang Tâm Tâm đi tắm rửa trước!" Toàn thân đều là vết tích thành cái dạng gì.

Phong Minh Nguyệt cũng không nói gì thêm, chỉ là im lặng ngồi trên ghế sofa, ánh mắt âm tình bất định.

Toàn bộ hai mươi vệ sĩ mang theo đang canh giữ bên ngoài, bởi vì Phong Minh Nguyệt hoàn toàn không quan tâm cách nhìn của người ngoài, quét mắt bên trong phòng, nhìn căn phòng nhốn nháo, nhất là giường chiếu, sắc mặt càng đen ghê gớm.

Từ lúc ở nhà, y đã cảm thấy không hợp lý, thằng em cho dù mệt mỏi thế nào, cũng sẽ không ngủ một lúc đến tận bốn tiếng, hơn nữa nó luôn luôn theo sát bên người Tàn Tâm, sao có thể để Tàn Tâm một mình. Xem lại camera theo dõi thì càng thêm nổi giận, người sáng suốt thì nhìn cũng biết Tàn Tâm rõ ràng chạy đến tìm tên đàn ông khốn kiếp kia, đúng là tự đắm mình trong truỵ lạc.

Cho nên y mới nhịn không được mà đánh cậu, lúc y nhấc tay lên, nhìn thấy dấu tay mình vừa đánh trên mặt Tàn Tâm, hận vừa rồi mình đã quá tay. Nhưng Tàn Tâm thực sự khiến cho y tức giận, không đánh không được, không thể làm gì khác hơn tự mình nén giận.

Bản thân luôn muốn bảo vệ em trai nhưng nó lại không cảm kích, y đột nhiên có luồng kích động, cái gì cũng không quản, muốn cho Tàn Tâm chân chính chịu khổ một lần, mới biết tấm lòng của mình, thế nhưng lại không nỡ.

Ánh Ảnh mang Tàn Tâm vào phòng tắm để tắm rửa, đặt Tàn Tâm ở trong bồn tắm lớn, ngón tay nhẹ nhàng thay cậu tẩy rửa, chỉ có chất bẩn ở trong người cậu tự cậu xử lý.

"Ánh Ảnh... Xin lỗi anh!" Tàn Tâm nói ra những lời này, khóe mắt không ngừng rơi lệ.

Ánh Ảnh dừng một chút, cũng không nói gì, chỉ tiếp tục giúp cậu tắm rửa, nhưng đến một giai đoạn "Tâm Tâm, thứ bên trong người em tự lấy ra đi, không thì sẽ bị tiêu chảy, anh đi ra ngoài chờ em trước!"

Nhưng giọng nói thoáng lạnh lùng, càng khiến cho tâm tình người khác nhạy cảm giống như hình ảnh bị người ta đâm một dao.

"Ánh Ảnh... Đều do em không đúng, em không nên... Không nên hạ thuốc ngủ khiến cho anh ngủ mê..."

Nghe được Tàn Tâm xin lỗi, Ánh Ảnh chỉ cảm thấy có chút nản lòng "Tâm Tâm, có chuyện gì cũng có thể bàn bạc với bọn anh, không cần phải nghĩ không để cho bọn anh lo lắng, rồi giấu diếm, ngược lại làm cho chuyện càng tồi tệ hơn!"

Câu này đối với Tàn Tâm mà nói, là đả kích rất lớn, nhìn anh trai muốn xoay người rời đi, có loại cảm giác mình đang bị bỏ rơi.

"Anh, đừng bỏ em lại một mình, xin lỗi, em sai rồi... Anh, tha lỗi cho em..."

Nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của Tàn Tâm, trái tim của Ánh Ảnh đều biến thành dòng chảy mềm mại.

"Mau tắm đi, anh sẽ không bỏ rơi em, vĩnh viễn sẽ không!"

Khóc lóc như con mèo, Tàn Tâm dưới sự giúp đỡ của Ánh Ảnh, tẩy sạch thân thể.

Kể từ hôm nay, cậu là cậu, không còn là cái kia hạ mình, làm cho các anh của mình thương tâm.

Một đám người bỏ đi không bao lâu, Lãnh Quân Kỳ mới đi ra ngoài làm một ít chuyện trở về.

Thấy căn phòng trống rỗng, hắn nổi điên ném ngã đồ vật gì đó trong phòng, Phong Tàn Tâm lại biến mất, hắn bất quá chỉ rời khỏi không bao lâu.

Thực sự là may mắn cho Lãnh Quân Kỳ chưa có giáp mặt với đám người kia, không thì chắc chắn hắn sẽ bị chỉnh đốn cho nhừ đòn.

Giống như một con dã thú bị nhốt trong chuồng đấu thú, hắn nóng nảy bất an.

Lãnh Quân Kỳ biết địa chỉ của tổng giám đốc tập đoàn CK kia, trực tiếp tìm tới cửa chắc là sẽ không có kết quả tốt*, nhưng hắn bây giờ không còn cách nào nhẫn nại thêm, cho dù còn một hơi thở, hắn cũng muốn đến.

Hắn quyết định trực tiếp đi đến cửa, bởi vì dinh thự cách thành phố có hơi xa, đợi hắn đến nơi, đã trễ rồi.

Trước hết gặp phải trở ngại lớn nhất là bảo vệ canh cửa.

Nghe được tin người nào đó đến thăm hỏi, Phong Minh Nguyệt ngay tức khắc ném vỡ chiếc ly bằng gốm sứ cổ.

Ánh Ảnh thiết chút nữa đã trút giận lên người đến báo tin.

Hạo Tinh về đến nhà thấy phản ứng quỷ dị của hai người thì nhún vai.

Ở nơi này rốt cuộc có lý trí nhất là y, mời khách tiến vào.

Đợi được tất cả mọi người ngồi xuống, ngoại trừ người vừa về đến nhà là Tàn Tâm đã bị đuổi về phòng nghỉ ngơi, tình huống ở nơi này có chút đóng băng.

"Anh cả, Ánh Ảnh, bình tĩnh một chút, uống chút trà đi!"

Phong Minh Nguyệt mới trong nháy mắt điều chỉnh lại tâm tình, giống như người vừa đập vỡ ly trà không phải là y, còn Ánh Ảnh lại càng phát hỏa nhiều hơn.

Ánh Ảnh bốc đồng nghiêng đầu quay sang chỗ khác, không cho Hạo Tinh chút mặt mũi nào.

"Em không có cách nào tỉnh táo lại thì đi về phòng, để đầu óc của mình tỉnh táo lại thật tốt!"

Ánh Ảnh hừ một tiếng, không nói một câu.

"Không biết xưng hô như thế nào, tôi là Phong Hạo Tinh!" Thấy anh cả và Ánh Ảnh không có ý muốn nói gì, mặc dù có chút hơi quá, nhưng cũng không thể nghiêm mặt suốt như vậy.

Phong Ánh Ảnh liếc nhìn Hạo Tinh một cái "Hắn gọi là Lãnh Quân Kỳ, anh lần trước cũng thấy hắn ta rồi, là tên khôn kiếp bị em ném qua vai đó!"

Hàng lông mày của Hạo Tinh khẽ nhếch lên, vẫn một bộ dáng rất nghi hoặc.

"Có người này sao?"

Tuy rằng trí nhớ Hạo Tinh không tệ, nhưng đối với người hay việc không có hứng thú thì không quan tâm đến, bởi vì lúc đó y đang bận rộn chuyện hợp đồng, đối với người đàn ông trước mặt căn bản không có chút ấn tượng.

Hơn nữa, y không tham gia nhiều trong chuyện này, y thà rằng đem những thời giờ rảnh rỗi để ở bên cạnh em trai bảo bối. Đương nhiên căn bản không quan tâm những chuyện này, cứ thế làm cho anh cả và thằng em trai ở nơi này đầu đầy hắc tuyến.
 
Trợ Lý Riêng Của Tổng Tài Chạy Trốn
Chương 21


1be1fbc2391793ebe47b417d4a7699da.jpg


c25ecf69dae5376ac2031fe132310596.jpg


2f714a2d7289c97d7c4fbaa8fb2d7e49.jpg


292f01cfdf9ca0a1e58c02e4cbda2622.jpg


220222306cc530e2ef467bb57359788e.jpg


ec936438015df355b97e6126043042df.jpg

 
Trợ Lý Riêng Của Tổng Tài Chạy Trốn
Chương 23


Sau khi làm xong thủ tục nhập cảnh, người của bọn họ đi đến đón, khách sạn cũng sắp xếp xong xuôi, bọn họ liên tục tìm vài vị trí, cuối cùng chọn Phố Đông tân khu và ngã ba quận Hoàng Phố. Việc này xem xét đến sự gia tăng dân số của quận mới, mà quận cũ lại là trung tâm thành phố, quận cũ cũng có một ít nền móng dân số, còn có nhiều yếu tố khác nữa, nên chỉ định flagship store ở nơi này.

– Phố Đông của Thượng Hải là khu vực mới khai phá thuộc bờ đông sông Hoàng Phố, có quận mới Phố Đông (Tên Hán tự: 浦东新区- Phố Đông tân khu), từ năm 1992 trở về trước vẫn còn là huyện Xuyên Sa.

– Hoàng Phố là một trong chín quận của khu vực Phố Tây. Phố Tây là khu vực Thượng Hải lâu đời, nằm phía bờ tây sông Hoàng Phố. Chín quận này được gọi chung là Thượng Hải thị khu (上海市区) hay trung tâm thành phố (市中心), cho nên tác giả mới gọi là quận cũ (Theo Wikipedia)

Lần này bọn họ đầu tư nhân lực và vốn liếng quả thực không nhỏ, mặc dù khảo sát hiện trạng trước, nhưng mà trên cơ bản, chuyện này nếu đã trải qua nghị quyết đồng thời của ba ông anh, đó cũng chính là xu thế nhất định phải làm! Cho dù có bất kỳ trắc trở nào, vẫn phải vượt qua! Đặc biệt là sự khác nhau giữa các nền văn hóa.

Tàn Tâm cảm thấy mình gần đây có hơi thất thần, thế nhưng ở trong thời điểm này, lại có thể thất thần, vậy cậu cũng rất lợi hại.

Hạo Tinh nhìn ở trong mắt bộ dạng thất thần của Tàn Tâm, nhịn không được thầm thở dài một hơi. Mặc dù em trai hay suy nghĩ vẩn vơ, nhưng công việc đều vẫn sẽ làm tốt, thậm chí là làm rất hoàn mỹ, cho nên y cũng không tiện nhiều lời gì thêm.

"Kế tiếp chúng ta đi đâu?" Nhưng mà, để cho em trai thất thần hoài cũng không hay lắm, cho nên y mở miệng lên tiếng.

"Là phải đến công ty thiết kế nội thất thảo luận hợp đồng!" Tuy rằng người đang thất thần, nhưng mà Hạo Tinh vừa hỏi, vẫn lập tức theo phản xạ phản ứng kịp thời, cũng đưa ra câu trả lời chính xác, việc này đã sắp trở thành bản năng của cậu.

"Nếu như đi đến trà quán Hồng Kông (1) trước, còn kịp chứ?"

"Đương nhiên, giờ hẹn với công ty thiết kế nội thất còn cách đúng một tiếng, nghe nói gần đây có một trà quán Hồng Kông món ăn ở đó rất ngon!"

Khóe môi của Hạo Tinh kéo lên thành một nụ cười mê hoặc lòng người, hầu như không muốn ai phát giác liền thu hồi ngay lập tức, nhưng Tàn Tâm vẫn cảm giác được, tâm tình của anh trai dường như rất tốt.

Cuối cùng, bọn họ vẫn là đi đến trà quán Hồng Kông uống trà, ăn điểm tâm.

Gọi một bàn thức ăn ngon, Hạo Tinh rất tự nhiên gắp điểm tâm cho Tàn Tâm, mấy nhân viên cấp dưới sớm biết quan hệ của họ, cũng không có ai nói thêm một lời.

Lơ đãng, giống như ngắm cảnh trí ngoài cửa sổ, lại thấy được người quen, người đó giống y như trong trí nhớ, ba năm trôi qua, cái gì cũng không thay đổi, Lãnh Quân Kỳ ──

Chỉ là, tại sao người đàn ông đó lại xuất hiện ở nơi này.

Đây rốt cuộc chỉ là trùng hợp, hay là... Không, chỉ là trùng hợp mà thôi, đừng suy nghĩ quá nhiều.

Thu lại ánh mắt, cho anh trai một nụ cười ôn nhu, giống như nắng ấm rực rỡ của mùa thu.

Bọn họ dùng điểm tâm, nhưng mà, cho dù điểm tâm(2) được gọi là món ngon, nhưng vì ở nước ngoài đã lâu, ngược lại cảm thấy mấy món này ăn không quen.

Tàn Tâm không để việc mình thấy ai đó vào trong lòng, rất nhanh đã ném mọi thứ ra khỏi đầu.

Đợi thảo luận hợp đồng xong, lại gặp ai đó ở đại sảnh khách sạn, Tàn Tâm mới có chút nhận thức muộn màng. Bất quá, anh trai đại nhân thân mến không cảm giác được, người nào đó xuất hiện ở nơi này thật có cái gì không đúng, bởi vì Hạo Tinh chỉ gặp qua Lãnh Quân Kỳ một lần, căn bản không có ấn tượng sâu sắc, chớ nói chi lại trôi qua ba năm.

"Phong Tàn Tâm, em cũng ở đây?" Âm điệu hơi cao, làm cho Tàn Tâm xác định, chuyện này cũng không phải là do đối phương cố ý, ngày hôm nay chỉ là hoàn toàn trùng hợp, nhưng mà hắn cũng đến công tác ở bên này?

Nhìn áo sơ mi giản dị trên người của Lãnh Quân Kỳ, trong lòng liền đánh lên một dấu xx lớn, người này không phải là đến đây công tác, chắc là đến du lịch rồi!

"Lãnh tiên sinh, thật là trùng hợp, đã lâu không gặp!" Phong Tàn Tâm vừa nghĩ vậy, nhịn không được ở trong lòng âm thầm thở dài nói "thế giới này thật nhỏ". Bọn họ rõ ràng đã nhiều năm không gặp nhau, rõ ràng cũng không có hẹn ước, nhưng bởi vì nguyên nhân khác nhau, mà lại gặp nhau ở cái nơi này, lẽ nào, đây là muốn ám chỉ cậu điều gì sao?

"Tâm Tâm, đây là?" Hạo Tinh hơi nhướng mày, lãnh đạm mở miệng hỏi.

Làm cho anh trai đại nhân không hiểu rõ tình huống lên tiếng, Tàn Tâm lúng túng mỉm cười một tiếng, chuyện này thật đúng là một vấn đề phiền toái. Nhưng mà, muốn giấu nhẹm chuyện này với anh trai, dường như cũng ít có khả năng.

"Đây là Lãnh Quân Kỳ tiên sinh, là bạn cũ lúc em làm việc ở Đài Loan trước đây!"

Tàn Tâm phủ lên một gương mặt tươi cười giả tạo, rất lịch thiệp giới thiệu "Lãnh tiên sinh, đây là anh hai của tôi!"

Cậu phát hiện, cái gì đau lòng, cái gì khó chịu, đây dường như đã là chuyện rất lâu trước đây.

Cậu bây giờ thậm chí có thể vui vẻ giới thiệu người này là anh trai, may mà hôm nay tới chính là anh Hạo Tinh. Anh ấy ít gặp Lãnh Quân Kỳ nhất, hơn nữa Hạo Tinh có bệnh mau quên, miễn là anh ấy cho rằng không quan trọng, cũng không sao ghi nhớ, may quá! May ơi là may!

"Khó có thể gặp em, có thể mời em uống một ly cà phê được không?" Lãnh Quân Kỳ mở miệng hỏi.

Ba năm trôi qua, hắn thực sự thay đổi rất nhiều, trước đây hắn đều dùng giọng điệu ra lệnh với người khác, mà bây giờ đột nhiên lại hỏi ý kiến của cậu, Tàn Tâm nhịn không được liếc mắt nhìn Hạo Tinh.

Thấy Phong Hạo Tinh gật đầu, sau khi được cho phép, cậu mới đồng ý.

Nhìn thấy anh trai đi về phòng khách sạn nghỉ ngơi trước, hai người đi đến quán cà phê của khách sạn, Tàn Tâm gọi một ly cappuccino, còn Lãnh Quân Kỳ gọi một ly Lam Sơn(3). Bầu không khí giữa hai người có chút xấu hổ, dường như ai mở miệng trước cũng có chút kỳ lạ.

"Đã lâu không gặp, gần đây em khỏe không?" Hai người ngồi ở bàn tròn, ngồi trên sofa bằng da mềm mại rất thoải mái, Lãnh Quân Kỳ mở miệng trước.

"Cũng khỏe..."

Mặc dù mở đầu là cũ rích, nhưng chí ít có một sự khởi đầu, dù sao vẫn đỡ hơn không có cách nào trao đổi thêm.

Phong Tàn Tâm cầm ly cà phê lên, cái miệng nhỏ nhâm nhi từng hớp từng hớp.

Cách xa ba năm, theo thời gian qua đi, rất nhiều thứ cũng theo thời gian lắng đọng. Lãnh Quân Kỳ và Phong Tàn Tâm dây dưa với nhau hai năm, rồi cũng xa cách hơn ba năm, bất kể là tốt hay xấu, là ai vui vẻ hay ai đau lòng, đều cũng theo làn gió thổi đi. Chỉ là, cho dù trái tim đã bình phục theo thời gian, vào giờ phút này, giống như bị thôi thúc lần nữa, trái tim đập liên hồi.

Lãnh Quân Kỳ lại lên tiếng: "Trước là lỗi của tôi, không nên ăn giấm chua lung tung, cũng không nên không tôn trọng em, thực sự xin lỗi!" Ba năm trôi qua, chôn giấu tận đáy lòng vô số lời nói, có thể nói không bao giờ hết, nhưng cuối cùng chỉ có thể hóa thành mấy câu nói ngắn ngủi này. (⊙o⊙ yo ~ Kỳ ca nhà ta nói tiếng người rồi kìa)

Phong Tàn Tâm mở to mắt, rất kinh ngạc nhìn đối phương, cậu chưa từng có hy vọng Lãnh Quân Kỳ sẽ xin lỗi với mình, nhất là khi xa cách lâu như vậy. Nhưng mà, làm thế nào rốt cuộc hắn lại mang cái dáng vẻ này để nói mấy câu đó với cậu, còn nhớ rõ ba năm trước đây, hắn bá đạo như thế nào, làm những chuyện tàn nhẫn như vậy với cậu, lại thật không ngờ, hiện tại có thể nói xin lỗi với cậu.

Thời gian thực sự có thể làm thay đổi nhiều thứ, cho dù đối phương làm rất nhiều chuyện quá đáng với cậu, cậu vẫn bỏ qua những chuyện đó, rốt cuộc là không đúng chỗ nào?

"Em có thể, tha thứ cho tôi không?" Tuy rằng lời này không giống như Lãnh Quân Kỳ sẽ nói, thế nhưng hắn vẫn nói ra khỏi miệng. Bởi vì, ba năm nay, hắn chưa từng buông xuống, hoàn toàn không muốn buông ra người này. Hắn cải biến tính tình rất nhiều, mà người thanh niên trước mắt, thì cũng giống như ba năm trước đây, hầu như không có gì thay đổi. Cho dù đổi một góc độ khác nhìn người con trai trước mắt, thân hình thanh mảnh thon gọn, cũng giống như ba năm trước. Trong khoảng thời gian này, hắn không ngừng để ý Tàn Tâm, nhưng cũng không có cách nào tiếp cận, chỉ có thể nhân cơ hội này, gặp lại cậu.

Phong Tàn Tâm rũ mí mắt xuống, im lặng một hồi "Không có cái gì tha thứ hay không tha thứ, anh không có thiếu nợ tôi, tôi cũng không có thiếu nợ anh!"

"Từ nét mặt của em không nhìn ra đấy là lời thật lòng của em..."

Không phải lời thật lòng vậy thì như thế nào? Chẳng qua cậu bây giờ đã không hề gì, vì vậy đối với việc làm của người đàn ông này, cậu từ lâu đã không còn hận.

Khẽ híp mắt "Anh muốn tôi nói thế nào, cũng đã qua lâu rồi, còn muốn tôi vẫn để oán hận và tức giận ở trong lòng sao? Chuyện này rốt cuộc chỉ là tự tôi chuốc lấy, không có cần thiết đâu!"

"Anh vẫn chưa quên em!" Đổi xưng hô từ đây nhé ( ^▽^)

"Nhìn ra được, không thì chúng ta cũng sẽ không ngồi đây uống cà phê!" Hiếm thấy, giọng của Tàn Tâm có hơi mỉa mai.

"Em không hiểu ý của anh, anh nói là, trong lòng anh vẫn còn có em!"

Tàn Tâm nghe nói như thế, khóe mắt nhất thời đỏ hoe, lời này tại sao lúc trước không nói. Để bây giờ, khi hắn đã làm những chuyện kia với mình trước đây, mà còn để các anh biết hết tất cả, cho dù trải qua ba năm, cũng không biết mấy anh còn nhớ rõ hay không.

Tại sao sau khi trái tim của cậu đã ngủ yên, lại đến quấy nhiễu nó chứ?

Cậu cũng không biết phải nói gì bây giờ, cậu chỉ cảm thấy trái tim đau quá, làm cho cậu khó có thể khắc chế.

Muốn nói điều gì đó, cuối cùng lại chỉ có thể hóa thành trầm mặc.

Hết chương 23

_________________________


 
Back
Top Bottom