Ngôn Tình Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,561,940
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tro-lai-thoi-nien-thieu-cua-phu-quan.jpg

Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân
Tác giả: Tống Gia Đào Hoa
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân của tác giả Tống Gia Đào Hoa. Phu thê hòa thuận, ân ái vô cùng, cả đời cầm sắt hòa minh, trong lòng Quận chúa Nhạc Bình không có gì ưu phiền, có điều hận là quen biết tướng công Ngụy Quốc Công nhà mình quá trễ.

Sau đó Quận chúa trọng sinh, trở về năm nàng 15 tuổi.

Cố Vô Ưu cực kì vui mừng, trong lòng nghĩ đến người đầu tiên là Lý Khâm Viễn, tướng công của mình.

Nàng tính toán đời này nhất định phải cùng hắn quen biết hắn ở khoảng thanh xuân tươi đẹp nhất. Nhìn thiếu niên lang nhảy xuống từ trên cây, trong miệng còn ngậm cỏ, tay gối sau đầu, giương đôi mắt phượng bễ nghễ nhìn thẳng nàng: "Ngươi tìm ta à?"Cố Vô Ưu:???

Phu quân trong ấn tượng của của Cố Vô Ưu là người trầm mặc ít lời, lại ôn nhuận đoan chính, không những vậy còn quyền thế ngập trời khiến cho mọi người đều kính sợ. Nhưng tận đến khi trọng sinh nàng mới phát hiện phu quân của mình không chỉ giỏi chơi bời lêu lổng, mà còn là nhị thế tổ nổi tiếng toàn thành, mèo ghét chó chê, trừ khuôn mặt ra thì không có nửa điểm giống.​
 
Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân
Chương 1: 1: Trở Về


Edit: Cá
Beta: Daisy
•••••••••••••••••••••••
Mùa đông, Khánh Hi năm thứ 35.
Cố Vô Ưu khoác áo lông chồn đứng ở cửa thành, hai bên là bá tánh đang quỳ rạp, bọn họ cúi đầu khóc rống không ngừng, đứng cạnh nàng là Thái Tử biểu ca, công chúa biểu muội cùng với người nhà của Lý Khâm Viễn,......!Phía sau là quan lại lớn bé đang cúi đầu gạt nước mắt.
Đây là một màn tiếp đón vô cùng long trọng.
Một màn như vậy, cũng chỉ có vào rất nhiều năm về trước, khi Nguỵ Quốc Công đời trước, cũng chính là cha chồng nàng tử trận nơi sa trường.
Lần đó, Cố Vô Ưu vẫn ở Lang Gia, không được tận mắt nhìn thấy, chỉ nghe nói bệ hạ dẫn văn võ bá quan đứng thành hàng dài, cùng tiếng khóc nỉ non của bá tánh toàn thành tự mình nghênh đón đại tướng quân về nhà.

Cũng là một ngày đông như bây giờ, tuyết rơi thật dày, trên mặt đất đọng lại không ít tuyết, một chân dẫm xuống đều có thể tạo thành một cái hố lớn......!
Cố Vô Ưu trước kia rất thích những ngày tuyết thế này, nàng thích nắm tay Lý Khâm Viễn đứng ở cửa sổ thưởng tuyết, thích thừa dịp chàng không phát giác vươn tay ra cửa sổ tùy ý hứng bông tuyết, sau đó nhìn chàng dùng ánh mắt vừa cưng chiều vừa bất đắc dĩ giúp nàng lau tay, nàng còn thích làm nũng, thích chơi xấu bắt chàng cõng nàng đi mai viên hái mai.
Nhưng hiện tại, cái gì cũng không còn.
Bên cạnh nàng rõ ràng có nhiều người như vậy nhưng lại không có bóng dáng quen thuộc kia.
Phu quân của nàng, đại tướng quân của nàng không bao giờ có thể cõng nàng đi hái hoa mai được nữa......

Bạch Lộ ở bên cạnh cầm dù che cho Cố Vô Ưu, nhìn nàng trầm tĩnh như nước, tựa hồ muốn nói gì đó, môi khẽ nhếch, do dự vài giây, cuối cùng vẫn không nói gì cả.
Kỳ thật những người bên cạnh Cố Vô Ưu, có ai không không muốn nói chuyện với nàng?
Bọn họ đều lo lắng cho nàng, từ lúc tin Lý Khâm Viễn chết trận truyền về, Cố Vô Ưu giống như trong một đêm thành người câm, một câu cũng không nói, một giọt nước mắt không rơi.
Mỗi ngày nàng vẫn rời giường như thường lệ, ngủ như mọi ngày, vẫn xử lý mọi việc trong phủ, phảng phất chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, chỉ có thân hình ngày càng gầy yếu của nàng làm cho người ta biết được nàng cũng không phải vô tâm như thế.
Bọn họ ngược lại hy vọng nàng khóc một hồi, khóc lớn một trận còn tốt hơn so với cố chống đỡ như hiện tại.
"Đến rồi..."
Cũng chẳng biết là ai cất tiếng.

Ánh mắt mọi người đều nhìn về cửa thành, gương mặt bình tĩnh nhiều ngày của Cố Vô Ưu rốt cuộc tại thời khắc này cũng thay đổi, tay nàng nắm chặt thành nắm đấm, chiếc cằm gầy gò căng cứng, môi bị gió thổi đông lạnh mím thành một đường thẳng tắp.

Dường như chỉ có như vậy, mới giúp nàng không thể hiện ra cảm xúc đang bị kìm nén.
Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt chính là quốc kỳ của Đại Chu, phía sau là những chiến kỳ có khắc chữ Lý.
Lúc này đây những chiến kỳ đông cứng bị gió thổi bay phần phật, phía sau có một cỗ quan tài đen như mực, các tướng sĩ ở hai bên lặng người đẩy quan tài về phía trước, tất cả đều im lặng.

Vào khoảnh khắc những người khóc rống kia nhìn thấy quan tài xuất hiện cũng im bặt.
Cố Vô Ưu không nhìn thứ khác nữa, đôi mắt trong trẻo sâu thẳm của nàng giờ đây chỉ nhìn cỗ quan tài không chớp mắt.
Quan tài đã được đẩy đến trước cửa thành.
Bánh xe dừng lại.
Phó Hiển bị tuyết phủ đầy người đi đến trước mặt Cố Vô Ưu, quỳ một gối, con người vốn khi phách hăng hái, giờ phút này tuyết trắng phủ đầy đầu, như là già đi mười tuổi, quỳ trước mặt nàng, đỏ mắt khàn giọng nói với nàng: "Ta..." Hắn nức nở nói, "Không thể mang ngài ấy trở về an toàn."
Cố Vô Ưu không nói gì.

Nàng thậm chí không nghe hắn nói gì, ánh mắt của nàng từ đầu đến cuối dừng ở chiếc quan tài.

Bất chợt, nàng đi tới.
"Phu nhân..."

"Nhạc Bình..."
Những người đó không biết nàng muốn làm gì, đành phải gọi nàng, Cố Vô Ưu lại không phản ứng lại, lập tức đi đến bên quan tài, nàng mặc y phục trắng, người phảng phất như hoà làm một với đất trời, nhưng tuyết trên đầu vẫn rơi không ngừng nghỉ.

Chỉ trong chốc lát, tóc nàng liền bao phủ một tầng tuyết, ngay cả cặp lông mi đen như lông quạ cũng dính đầy tuyết, che phủ tầm mắt nàng.

Nàng không nói gì, chỉ vươn tay v**t v* từng tấc, phủi sạch tuyết phủ trên quan tài.

Nhưng làm cách nào phủi sạch đây?
Nàng lau sạch một tấc, tuyết lại phủ lên lần nữa, tay nàng, nàng mặt đã sớm bị đông đến chết lặng, nhưng nàng dường như không có cảm giác, cứ chà lau như vậy, động tác ôn nhu như thể âu yếm gương mặt người thương.

"Nhạc Bình......"
Tiêu Cảnh Hành thấy nàng như vậy, thật sự không đành lòng, cầm dù đi lên trước, thay nàng che khuất tuyết trên đỉnh đầu, khẽ thở dài: "Dừng lại đi."
"Biểu ca." Cố Vô Ưu cuối cùng cũng lên tiếng, nàng đã hơn mười ngày chưa nói gì, thời điểm vừa cất lời, thanh âm thực nhẹ, cũng thực khàn: "Chàng thích sạch sẽ, ta không thể để chàng về nhà như vậy được, chàng sẽ không vui."
"Nhạc Bình..."
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng, lúng túng mở miệng, một câu cũng không nói được.

Hắn chỉ có thể nhìn nàng như vậy, tất cả mọi người đều đang nhìn nàng, nhìn xem nữ tử gầy yếu đứng ở bên quan tài, giống như đang lau một vật yêu thích, lau từng tấc từng tấc quan tài.

Không người nào nói chuyện.

Gió càng lúc càng lớn, như có người đang khóc.

Mái tóc dài của Cố Vô Ưu cũng bị gió thổi rối loạn, nàng lại không có tâm trạng để ý tới, có người bung dù gắn phía trên quan tài, sau đó càng ngày càng nhiều người, càng ngày càng nhiều dù, bọn họ đều đỏ mắt không nói lời nào, im lặng trầm mặc nhìn Cố Vô Ưu lau quan tài.

Rốt cuộc quan tài cũng được lau sạch sẽ.

Cố Vô Ưu mỉm cười, nàng áp mặt lên quan tài, "Đại tướng quân...!Ta đến mang chàng về nhà."
"Ta đưa chàng..." Nàng mở miệng, dịu dàng nói: "Về nhà nhé."
Gió lạnh thổi phần phật.

Cố Vô Ưu cầm dù đứng bên cạnh quan tài, mọi người từ đầu đến cuối làm bạn ở bên, bá tánh trong kinh thành quỳ đầy con phố dài đón đại tướng quân của họ về nhà..
 
Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân
Chương 2: 2: Chàng Mang Ta Về Nhà Đi


Edit: Cá
Beta: Daisy
‐------------------------
Tang lễ Lý Khâm Viễn được làm rất đơn giản, thời điểm xử lý tang sự, tất cả mọi người đều lo lắng Cố Vô Ưu sẽ gục ngã.

Nhưng từ đầu đến cuối nàng vẫn duy trì lý trí thanh tỉnh, không khóc không nháo, bình tĩnh một cách đáng sợ.

Nàng tiếp đãi khách khứa, lựa chọn nơi an táng, chưa từng thể hiện một chút yếu đuối nào.

***
Sau khi tang lễ kết thúc.

Phó Hiển một thân áo trắng quỳ trước mặt Cố Vô Ưu.

"Chàng đã chết thế nào?" Cố Vô Ưu rũ mắt hỏi hắn, thần sắc bình tĩnh.

"Huynh ấy...!bị trọng thương ở ải Nhạn Môn Quan, sau đó chúng ta bị người đánh lén, huynh ấy vì bảo hộ ta mà bị loạn tiễn xuyên tim." Phó Hiển cúi đầu, nhưng vẫn không che giấu được vẻ mặt tang thương, ánh mắt đỏ bừng, thanh âm khan đặc, sống lưng trước kia luôn thẳng lúc này phảng phất không chống đỡ nổi mà còng xuống: "Nếu không phải bởi vì ta huynh ấy sẽ không chết."
"Chàng từng nói với ta." Cố Vô Ưu nhìn hắn nói: "Hai người từ nhỏ lớn lên bên nhau, khi còn bé ngươi đã bảo hộ chàng nhiều lần, cho nên chàng bảo hộ ngươi mà chết thì ta không trách chàng."
"Tẩu tử..."
Cố Vô Ưu nâng tay, ngăn hắn tiếp tục sám hối, chỉ hỏi, "Chàng có lời nào nhắn lại cho ta không?"
"Thời điểm ta chạy được đến bên huynh ấy thì huynh ấy đã không còn thở nữa, trong tay huynh ấy nắm chặt một cái túi thơm..." Phó Hiển run tay, từ trong lòng lấy ra một cái túi thơm dính máu đưa cho nàng.

Cố Vô Ưu nhìn cái túi thơm ánh mắt khẽ lay động, bàn tay muốn nhận cũng run nhẹ một chút.

Một lúc sau nàng mới đưa tay tiếp nhận.

Đây là cái túi thơm năm ấy nàng đưa cho Lý Viễn Khâm sau khi gả cho chàng, khi đó nữ công của nàng không tốt, đường may vô cùng siêu vẹo.

Sau này nàng muốn đổi các khác cho chàng nhưng chàng nhất quyết không chịu, hoàn toàn không sợ mất mặt mà vẫn luôn đeo bên hông mình.

Máu dính trên túi thơm đã khô lại từ lâu.

Nàng nắm chặt nó, mơ hồ có thể nhìn thấy hình ảnh nam nhân kia cầm túi thơm trước khi chết.

Kỳ thật chàng không nhắn lại gì cho nàng nàng cũng có thể đoán được chàng sẽ nói gì, chàng cho dù chết cũng sẽ an bày xong hết thảy cho nàng, sẽ không để cho nàng nhận một chút ủy khuất nào.

Chàng chính là người như vậy, mặc kệ chàng như thế nào đều sẽ để lại cho nàng đường lui.

Bên ngoài gió tuyết vẫn không ngừng rít gào, càng làm nổi bật lên sự yên lặng trong căn phòng này.

Không biết qua bao lâu Cố Vô Ưu mới mở miệng: "Ngươi đi xuống đi."
Phó Hiển vẫn hơi lo lắng cho nàng, sự tình phát sinh lâu như vậy, nữ nhân trước mắt lại không khóc một tiếng nào.

Nhưng nam nhân như hắn ở lại cũng không thích hợp, đành phải nói: "Để ta kêu Bạch Lộ vào."
Hắn nói xong liền ra ngoài tìm Bạch Lộ, còn chưa tìm được Bạch Lộ liền nhìn thấy phu thế Triệu Thừa Hữu.

Phu thê hai người cầm dù đi đến chỗ hắn, Phó Hiển cùng Triệu Thừa Hữu liếc nhau, ai cũng không mở miệng nói chuyện, trong lòng hắn phiền chán Triệu Thừa Hữu, nhưng thê tử hắn là biểu muội Cố Vô Ưu, hắn tự nhiên cũng không tư cách ngăn cản bọn họ.

Trơ mắt nhìn họ đi về phía trước, hắn hơi mím môi, tiếp tục đi tìm Bạch Lộ.

Khi đi đến trước cửa phòng đang đóng chặt, Triệu Thừa Hữu mới mở miệng: "Ngươi chờ ở bên ngoài đi." Thanh âm lãnh đạm, hoàn toàn không giống như nói với thê tử.

Vương Chiêu thấy hắn như vậy, móng tay bén nhọn bấm vào lòng bàn tay, trong mắt nhịn không được lóe qua một tia ghen ghét cùng tức giận, nàng ta nén không nổi oán hận từ đáy lòng, cay nghiệt nói: "Ngươi tự tin như vậy sao, Lý Khâm Viễn chết, nàng sẽ trở lại bên cạnh ngươi?"
"Nàng hận ngươi thấu xương, trong lòng đã sớm không còn ngươi, cho dù Lý Khâm Viễn chết, nàng cũng sẽ không đi với ngươi!"
Triệu Thừa Hữu nghe lời này, quay đầu lại, gương mặt ngày thường ôn nhuận như ngọc lúc này xanh mét một mảnh, không giấu nổi thần sắc thô bạo: "Ngươi còn muốn làm Triệu phu nhân thì câm miệng lại cho ta."
Nói xong hắn cũng không thèm để ý vẻ mặt nàng ta, lập tức đẩy cửa đi vào.

Vương Chiêu trợn trừng mắt nhìn thời khắc hắn xoay người lại, hắn đem toàn bộ nét thô bạo trên mặt thu lại tất thảy, cử chỉ dịu dàng, mặt mày ôn nhu, phần ôn nhu kia cùng dáng vẻ ngụy trang ngày thường của hắn hoàn toàn khác biệt, nó chân thật, ngay cả cặp mắt phượng thâm thúy kia cũng không giấu được ánh sáng.

Nàng ta cứ như vậy ôm ngực đỏ mắt nhìn xem trượng phu của mình tràn đầy vui vẻ chờ mong vào phòng nữ nhân khác.

Nữ nhân kia còn là biểu tỷ của nàng ta.

Nàng ta có thể tưởng tượng đợi đến sau khi Triệu Thừa Hữu nói xong lời kia, Cố Vô Ưu sẽ nghĩ gì?
Tỷ ta nhất định rất kiêu ngạo đi, nàng ta hao hết tâm tư đem Triệu Thừa Hữu từ tỷ ấy đoạt về, hao phí nhiều năm như vậy rốt cuộc trở thành Triệu phu nhân.

Thế nhưng cuối cùng vẫn phải mở to mắt nhìn trượng phu của mình đi tìm tỷ ta.

Thật là...!Đáng cười a.

Cánh cửa cũ dù động tác mở nhẹ nhàng cũng vẫn phát ra tiếng "Cót két".

Triệu Thừa Hữu cẩn thận từng li từng tí đóng cửa lại, tựa hồ là sợ quấy rầy đến sự thanh tịnh của người trong phòng, hoặc là sợ bên gió rét ngoài làm nàng lạnh.
Thẳng đến khi cửa khép sát lại trong phòng không có một chút khí lạnh nào, hắn mới mở miệng gọi nàng, "Man Man."
Hắn gọi cực kì nhẹ, cũng rất ôn nhu.

Tâm tình hắn thật ra rất kích động, trên mặt không giấu được ý cười.

Hắn vì có thể được lần nữa gần gũi tiếp cận nàng như thế này mà lòng nhảy nhót, tim hắn đập rộn ràng, hắn từng bước lại gần nàng, nhìn nàng ôm bài vị Lý Khâm Viễn đứng trước cửa sổ mới nhíu mày lại nhưng vẫn là dịu dàng nói: "Bên ngoài gió tuyết lớn, nàng sao lại đứng ở đó?"
"Ngươi đến rồi." Cố Vô Ưu đã sớm đoán được hắn sẽ xuất hiện, cũng không quay đầu, chỉ là chờ đến khi hắn muốn đóng cửa sổ mới thản nhiên mở miệng: "Mở ra đi, ta muốn nhìn tuyết."
Triệu Thừa Hữu dừng lại, làm theo ý nàng, hắn thu tay đứng ở bên cạnh nàng, thời điểm nhìn thấy gương mặt nàng vẫn là nhịn không được có chút giật mình...!
Nhiều năm trôi qua như vậy, bọn họ đều bởi vì năm tháng mà thay đổi.

Chỉ có nàng vẫn hệt như trước kia.

Tháng năm phảng phất đặc biệt hậu đãi nàng, trên mặt của nàng không tìm ra chút dấu vết nào, thậm chí so với trước khi rời xa hắn còn xinh đẹp hơn vài phần.
"Ta nhớ từ trước kia khi tuyết rơi nàng thích nhất dựa vào lòng ta, muốn ta đem ghế quý phi chuyển đến trước cửa sổ ôm nàng ngắm tuyết..."
Có lẽ là nhớ tới ngày trước, Triệu Thừa Hữu cả người đều hãm tại hồi ức hai người ân ái trong dĩ vãng, mắt đầy ý cười, môi cũng không nhịn được vểnh lên, "Man Man, ta mang nàng về nhà có được không?"
"Nhà?" Cố Vô Ưu cúi đầu nhìn bài vị trong tay, ngón tay v**t v* tên của chàng, nhẹ nhàng nở nụ cười: "Ta không có nhà."
Triệu Thừa Hữu không nhìn nổi bộ dạng này của nàng, ngày đó ở cửa thành hắn đã muốn đem nàng tách ra khỏi quan tài, chỉ là ngày ấy mọi người đều nhìn vào nên hắn mới dè chừng, mà nay...!Hắn lại không có một chút lo ngại.

Mặt hắn bình tĩnh nhưng giọng điệu lại giận dữ: "Nàng sao lại không có nhà? Ta vẫn còn sống!"
Thấy được thái độ của mình không đúng Triệu Thừa Hữu hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng đem ghen tị cùng căm hận dằn xuống đáy lòng, đổi sang giọng điệu ôn nhu nói với nàng: "Man Man, ta biết là lỗi của ta, nàng cho ta một cơ hội, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa, có được không?"
"Nàng không cần lo lắng ánh mắt của người khác, cũng không cần để ý bọn họ nói gì."
"Ta sẽ đối với nàng thật tốt, ta sẽ đem nàng nâng trong lòng bàn tay, sẽ dùng cả đời yêu thương nàng."
Hắn càng nói, thanh âm lại càng ôn hòa, tay dịu dàng vuốt tóc nàng như đối đãi với trân bảo hiếm có trên đời: "Nàng không phải vẫn muốn ta yêu thương nàng sao? Về sau ta ai cũng không cần, chỉ có mình nàng, bất kể nàng muốn cái gì, ta đều sẽ cho nàng."
Cố Vô Ưu nhìn hắn, lắc đầu: "Đã quá muộn."
Nhìn thần sắc Triệu Thừa Hữu khẽ biến, có vẻ tức giận nàng lại cũng không chút sợ hãi, ngược lại còn mỉm cười: "Ngươi lúc nào cũng vậy, lần nào cũng phải chờ tới khi sự tình không còn đường cứu vãn ngươi mới thấy hối hận."
Vẻ mặt Triệu Thừa Hữu thay đổi.

Hắn mở miệng định giải thích nhưng lại nói không nên lời.

Cố Vô Ưu cũng không để ý hắn đang nghĩ gì, nàng quay đầu, tùy ý để gió tuyết thổi vào người mình, mắt nhìn về phía hoa mai ở bên ngoài cửa sổ: "Trưỡ khi rời đi chàng còn nói với ta, hàng năm mùa đông đều sẽ cõng ta hái hoa mai, sau này già rồi không cõng được cũng sẽ nắm tay ta."
Nàng nở nụ cười nhìn tuyết trắng đọng trên vai lại nhìn về phía đặt bài vị, không biết nghĩ tới điều gì si ngốc cười nói: "Tuyết rơi đầy đầu cũng tính già đi."
"...!Ngươi thích hắn như vậy?!" Sau lưng truyền đến tiếng Triệu Thừa Hữu cắn răng nghiến lợi.

Cố Vô Ưu cười cười.

Nàng nhớ khi mới gặp, chàng đứng trước mặt nàng, nhăn mày lại nói với nàng: "Cô trước kia cũng như vậy à, bị người khi dễ cũng không nói một tiếng", ruột gan nàng dường như đứt từng khúc, cười khóc nói: "Đúng vậy, ta rất thích hắn."
"Rất thích..." Nàng không kìm nén được, nước mắt trượt xuống hai má, nhẹ nhàng khóc nói: "Rất thích."
"Cố Vô Ưu!"
"Ta không được ——" Thanh âm nổi giận của Triệu Thừa Hữu vang lên trong phòng, nhưng hắn còn chưa nói xong liền phát hiện nữ nhân đang đứng trước mặt hắn đổ về phía sau, hắn ngẩn ra, nhanh chóng đưa tay ra đỡ, ôm nàng vào lòng.

"Nàng làm sao vậy?" Thanh âm của hắn tràn ngập nghi hoặc.

Vừa dứt lời, hắn liền thấy khóe miệng Cố Vô Ưu có vết máu chảy ra, Triệu Thừa Hữu trừng lớn hai mắt, hắn tựa hồ đoán được cái gì, môi run rẩy: "Nàng..."
Mắt hắn đỏ lên, không biết là tức giận hay là khóc, tay run rẩy lau khóe miệng của nàng, nhưng lau thế đều không hết.

Hắn gần như là phát điên, vừa lau, vừa nổi giận quát: "Đi tìm đại phu, nhanh đi tìm đại phu cho ta!"
Cửa bị mở ra, Vương Chiêu đi đến, nàng sững sờ nhìn cảnh này, sau đó là Bạch Lộ thét chói tai: "Phu nhân, người làm sao vậy?!"
Triệu Thừa Hữu cứ như vậy ôm Cố Vô Ưu, vành mắt đỏ ửng, không ngừng nói: "Nàng đừng chết..."
"Man Man, nàng không được chết, không được rời khỏi ta."
"Ta không cho nàng chết!" Cố Vô Ưu không để ý đến lời của hắn, nàng chỉ là ôm khư khư bài vị ở trước ngực.

Ý thức nàng kỳ thật đã không còn rõ ràng, trong thoáng chốc tựa hồ như thấy bóng dáng của Lý Khâm Viễn, chàng đứng ở trước mặt nàng, gương mặt vừa bất đắc dĩ vừa thương tiếc.

Nàng đột nhiên nở nụ cười, vươn tay hướng tới bóng dáng kia, cười nói: "Đại tướng quân, chàng mang ta về nhà đi.".
 
Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân
Chương 3: 3: Sống Lại


Edit: Cá
Beta: Ancal
- -------------------------
"Tiểu thư tại sao còn chưa tỉnh?".

||||| Truyện đề cử: Tiểu Ma Vương Tìm Chồng Cho Mẹ |||||
"Đều do biểu tiểu thư, nếu không phải nàng cùng Triệu công tử...!Tiểu thư cũng không bị tức đến rơi xuống hồ."
"Được rồi đừng nói nữa, chúng ta đang ở Vương gia, nếu để cho cữu phu nhân nghe được chỉ sợ người lại mất hứng."
"Chính nàng không dạy dỗ nữ nhi cho tốt để con gái mình đi đoạt hôn phu của biểu tỷ, nàng còn mất hứng? Chả qua là ỷ vào tiểu thư của chúng ta sống nhờ ở nhà họ, ta mới không thèm sợ!"
"Hồng Sương!" Nữ tử nói chuyện trước đó quát ra tiếng, nàng ngày thường uy nghiêm, vừa mới lên tiếng cả phòng lập tức yên tĩnh, một lúc sau nàng chầm chậm nói: "Lời này của ngươi là không đúng rồi, biểu tiểu thư là biểu tiểu thư, cữu phu nhân là cữu phu nhân."
"Tiểu thư ở tại Vương gia nhiều năm như vậy, cữu phu nhân đối đãi tiểu thư lúc nào cũng rất tốt."
"Không chỉ có nàng, cữu lão gia cùng lão phu nhân có ai không sủng ái tiểu thư hết mực? Lời này của ngươi mà truyền ra ngoài, chẳng phải là đâm vào tim của họ sao?"
Hồng Sương đại khái cũng biết mình lỡ lời không dám nói nữa, khi nhìn vào nữ tử đang nằm bên trong, vẫn là không nhịn được thấp giọng tức giận nói: "Ta vẫn thấy tức giận."
Bạch Lộ cũng chỉ biết thở dài.

***
Cố Vô Ưu nghe âm thanh ở bên ngoài, đầu óc có chút loạn.

Ý thức của nàng còn chưa được rõ ràng lắm, những lời ở bên ngoài nàng cũng không nghe rõ, chỉ mơ hồ nghe được tiếng của Bạch Lộ.

Chẳng lẽ...!Nàng lại được cứu sống?
Cố Vô Ưu nhẹ nhàng nhíu mày trong cơn mơ ngủ, lòng nàng có chút phiền muộn, cứu nàng làm gì chứ? Lý Khâm Viễn đã chết, điều duy nhất cho nàng nhung nhớ cũng không còn nữa thì nàng sống còn không bằng chết.
Nhưng giọng nói sau cực giống với giọng của Hồng Sương làm cho nàng ngẩn ra.

Hồng Sương từ vài năm trước đã gả đi xa, như thế nào lại xuất hiện trong phòng nàng?
Chẳng lẽ nghe được tin nàng bị trúng độc, Hồng Sương từ tận Tô Châu bị doạ trở về ư?
Mặc kệ là vì điều gì, Cố Vô Ưu nhíu chặt mày, rốt cuộc cũng mở được mắt.

Lọt vào tầm mắt không phải tấm màn màu thiên thanh quen thuộc, mà là tấm gấm thêu mẫu đơn màu đỏ chót, sau khi gả cho Lý Khâm Viễn, nàng không còn thích những đồ màu sắc sặc sỡ này nữa.

Hiện tại, nàng nhìn thứ quen thuộc nhưng xa lạ này có chút giật mình, cảm thấy có gì đó không thích hợp.

Nàng đưa mắt nhìn ra ngoài.

Một chiếc giường la hán bằng gỗ tử đàn quý hiếm khắc trăm hoa đua nở, trên giường là tấm chăn thêu hải đường đỏ, sau lưng còn có mấy cái gối nhồi lông chim.

Phía sau giường La Hán bức bình phong bằng bạch ngọc, cao bằng một người, rộng khoảng hai người, mặt trên chỉ vẽ vài nét chấm phá, là món đồ đơn giản nhất trong phòng.

Ở giữa giường La Hán đặt một bàn trà, ở trên ngoại trừ trái cây còn có một bình hoa Bích Hải màu thiên thanh, bên trong cắm mấy cành Hàn Mai tùy ý.

Lại nhìn sang hướng khác, ở gần cửa sổ nhỏ là một cái kệ, mặt trên bày không ít đồ quý hiếm, có san hô, có trân châu lớn bằng nắm tay trẻ con, còn có kính viễn vọng của Tây Dương...!Ngay phía trước kệ còn bày một cái trường kỷ, ở trên đặt một cây đàn cổ.

Bên kia là một cái lư hương hình hoa sen được chạm rỗng, lúc này hương thơm đang lượn lờ toả ra thông qua những chỗ chạm rỗng kia.

Những trang trí trong phòng này, mỗi một thứ đều là những vật quý giá, chỉ là một viên hương nhỏ được mạ vàng cũng đủ cho một gia đình nghèo trang trải mấy năm.

Cố Vô Ưu càng nhìn lại càng kinh hãi.

Chỗ này so với phòng ngủ bây giờ của nàng không có chút nào giống nhau nhưng lại giống hệt phòng ở của nàng lúc nhỏ khi sống tại Vương gia Lang gia!
Chuyện này ——
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Nàng mở to mắt sững sờ nhìn không chú ý tới có người ở bên ngoài đi vào.

Người tới là Bạch Lộ, nàng cầm thuốc trong tay, nhìn đôi mắt mở to của Cố Vô Ưu nhất thời cũng không phản ứng kịp, sửng sốt nửa ngày mới bước nhanh đến, vui vẻ nói: "Tiểu thư, người tỉnh rồi?!"
Bên ngoài vừa nghe thấy động tĩnh thì bắt đầu kích động, vội vàng bước vào, ngay lập tức có không ít người đến, thay phiên gọi "Tiểu thư".
Cố Vô Ưu nhìn qua một lượt, lọt vào trong tầm mắt đều là những thân ảnh quen thuộc.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tràn đầy kinh ngạc, vẫn là dáng vẻ không phản ứng kịp.

Bạch Lộ chỉ xem như nàng bệnh nặng mới tỉnh cũng không nghĩ nhiều, phân phó: "Đi thỉnh đại phu đi, ghé qua báo cho lão phu nhân cùng cữu phu nhân một tiếng, nói tiểu thư tỉnh rồi cho họ yên tâm."
Bọn nha hoàn vâng mệnh mà đi.

Rất nhanh trong phòng liền không còn bao nhiêu người.

Bạch Lộ đỏ mắt ngồi trên chiếc ghế tròn trước giường, giọng hơi khàn: "Tiểu thư đã mê man vài ngày, cuối cùng cũng tỉnh, nếu người không tỉnh lại thì bọn nô tỳ phải làm sao bây giờ?"
Cố Vô Ưu cứ như vậy kinh ngạc nhìn nàng, là Bạch Lộ, lại không phải Bạch Lộ mà nàng nhớ, Bạch Lộ trước mặt không búi kiểu tóc phụ nhân, khuôn mặt cũng rất trẻ, không giống phụ nhân 30, dáng vẻ trông như mới 15, 16.

Nàng thật sự bối rối.

Không rõ vì cái gì vừa tỉnh dậy lại thành bộ dáng thế này.

"Ta...!Làm sao vậy?" Lúc nói chuyện, nàng nghe thấy giọng mình khàn khàn.

Bạch Lộ thấy vậy liền rót một chén nước ấm đưa cho nàng, một bên hầu hạ nàng uống, một bên nói: "Tiểu thư không nhớ ư?"
Không đợi câu trả lời, nàng nói tiếp: "Người mấy ngày trước nhìn thấy Triệu công tử cùng biểu tiểu thư..."
Nàng mím môi, suy nghĩ phải nói sao cho dễ nghe: "Đứng cùng một chỗ, lúc đi đến không cẩn thận vướng phải cục đá mà ngã vào trong hồ."
Triệu công tử, biểu tiểu thư?
Cố Vô Ưu ngơ ngác, nửa ngày mới phản ứng được Bạch Lộ nói đến chuyện gì..
 
Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân
Chương 4: 4: Từ Hôn


Edit: Cá
- ------------------------
Đó là chuyện rất lâu về trước.

Đại khái là vào năm nàng 15 tuổi có một lần đi ngang qua hoa viên thì thấy Vương Chiêu và Triệu Thừa Hữu đang ôm nhau, Vương Chiêu còn rúc trong ngực Triệu hữu Thừa khóc lóc nỉ non, dáng vẻ vô cùng ủy khuất.

Tuy rằng sau đó Vương Chiêu nói mình không cẩn thận bị ngã được Triệu Thừa Hữu đỡ lấy thì nàng vẫn tức không chịu được.
Triệu Thừa Hữu là vị hôn phu của nàng, sao nàng có thể cho phép hắn ôm nữ nhân khác?
Chưa kể đến Vương Chiêu là biểu muội của nàng, nàng muốn chạy lại đem người kéo ra.

Nhưng vận khí của nàng không tốt chút nào, còn chưa đi được bước nào đã vướng phải đá mà ngã thẳng vào trong hồ.

Tính tình của nàng ngày nhỏ vô cùng ngang ngược, không bao giờ chịu uỷ khuất, ỷ vào việc mình được cưng chiều vừa tỉnh lại liền làm ầm lên.

Nếu như nàng nhớ không lầm thì Vương Chiêu sau đó bị đưa đến từ đường, cho đến khi nàng cùng Triệu Thừa Hữu thành hôn mới trở về.

Cho nên ——
Ngón tay đặt ở áo ngủ của Cố Vô Ưu khẽ run, nàng nhìn hoàn cảnh quen thuộc này, nhìn những người quen thuộc trước mắt đồng tử hơi co lại, trái tim đập mạnh mẽ hệt như đang đốt pháo trong lòng.

Nàng hung hăng cấu vào lòng bàn tay.

Mãi đến khi cơn đau truyền đến, nàng vì đau đớn mà ch** n**c mắt.

Là thật...!không phải là giấc mơ.

Cho nên nàng là sống lại một đời, về lại năm Khánh Hi thứ 25, về lại thời điểm nàng 15 tuổi ư?
Bên ngoài đột nhiên truyền đến một loạt tiếng chân, cùng với đó là một giọng già nua: "Tâm can bảo bối của ta!"
Rèm vải bị kéo ra, một phụ nhân lớn tuổi được người đỡ đến, đầu bà ấy đội khan bịt trán khảm bảo thạch màu đỏ, trên mặt tràn đầy mệt mỏi và lo lắng.
Khi nhìn thấy nữ tử mê man nhiều ngày trên giường thật sự đã tỉnh mới thở dài nhẹ nhõm.
Bạch Lộ vội vàng nhường chỗ mời người lại đây ngồi, Vương lão phu nhân nhìn sắc mặt tái nhợt Cố Vô Ưu mắt không kìm được ửng đỏ, bà ngồi ở trên ghế nắm tay nàng, nức nở nói: "Nếu con không tỉnh lại, ta phải ăn nói thế nào với mẫu thân đã chết của con đây?"
Cháu trai, cháu gái của bà cũng không ít, nhưng thương yêu nhất đứa cháu ngoại này vì đứa cháu đáng thương này từ khi sinh ra đã không còn mẹ.

Bà vô cùng yêu thương nàng, từ lúc nàng còn nhỏ đã nuôi bên người, tự mình dạy dỗ.
Nhìn thấy tiểu nha đầu xinh đẹp kiêu ngạo từ nhỏ sắc mặt tái nhợt nằm trên giường tim lão phu nhân như bị siết chặt nước mắt rơi ngày càng nhiều.

"...!Ngoại tổ mẫu?" Cố Vô Ưu sững sờ nhìn phụ nhân lớn tuổi trước mặt mình, tuy rằng đã đoán được nhưng đến khi thật sự nhìn thấy ngoại tổ mẫu thì giọng điệu của nàng vì có chút khiếp sợ mà cao vút.

Không đợi mọi người phản ứng nàng liền nhào tới ôm lấy Vương lão phu nhân.

Nước mắt không nhịn được từng giọt từng giọt rơi xuống, khóc nức nở, đem tưởng niệm nhiều năm của nàng phát tiết hết.

Nàng không nói lời nào chỉ vừa ôm vừa khóc liên tục gọi ba tiếng "Ngoại tổ mẫu".

Mọi người trong phòng thấy nàng như vậy đều ngây ngẩn cả người.

Ai chẳng biết vị biểu tiểu thư này thường ngày vô cùng kiêu ngạo?
Thà rằng đổ máu cũng không rơi nước mắt, nay lại khóc đến ruột gan đứt từng khúc, phảng phất nhận ủy khuất cực kỳ lớn.

Liên tưởng đến chuyện phát sinh cách đây mấy ngày, đôi mắt mọi người cũng có chút đỏ.

Vương lão phu nhân bị nàng khóc đến hoảng sợ, hai vai đều bị nước mắt nàng thấm ướt đẫm, nàng vừa yêu thương vừa tức giận, hỏa khí đã áp chế lúc này lại xông ra, quay người ra phía sau lớn tiếng quát: "Đi đem cái kia đồ hỗn trướng kia qua cho ta!"
Đồ hỗn trướng này dĩ nhiên liền là Vương Chiêu.

Mấy nha hoàn, ma ma đều do dự, Tam tiểu thư quỳ tại từ đường suốt ba ngày, đầu gối sưng tấy lên, hôm nay mới được phu nhân đón về, nếu như lại phạt thêm lần nữa không biết sẽthành bộ dáng gì.

Hồng Sương lại muốn xung phong qua gọi người, tốt nhất có thể làm cho lão phu nhân mắng nàng một trận cho tiểu thư thoải mái trong lòng.

Vẫn là Cố Vô Ưu kịp thời phản ứng, khuyên nhủ Vương lão phu nhân.

Nàng lau nước mắt, khan giọng nói với người: "Ngoại tổ mẫu, không cần gọi đâu, con có chuyện muốn nói với người."
Vương lão phu nhân chiều theo ý nàng, không cho người qua gọi Vương Chiêu nữa, theo ý Cố Vô Ưu đuổi hết mọi người ra ngoài, hỏi: "Man Man, con muốn nói gì với ta?
"Bất kể con muốn gì, ngoại tổ mẫu đều đáp ứng hết."
Bà cả đời lạnh nhạt uy nghiêm, vào tuổi trung niên lại mất con gái, nay đem tất cả yêu thương dành hết cho Cố Vô Ưu.

Bất kể nàng muốn cái gì, đều thỏa mãn nàng.
Trong trí nhớ của Cố Vô Ưu ngoại tổ mẫu cũng nói với nàng như vậy, khi đó nàng đã nói gì nhỉ?
Nàng nói, nàng không muốn gặp lại Vương Chiêu.

Ngoại tổ mẫu thuận theo ý của nàng đưa Vương Chiêu đến từ đường, khiến cho cữu mẫu luôn yêu thương nàng bị thương tâm.

Sau Khi ngoại tổ mẫu qua đời, nàng ở Triệu gia sống không hề vui vẻ, nhà mẹ đẻ đường xá xa xôi, chỉ có thể dựa vào nhà cữu cữu nhưng cũng bởi vì chuyện trước kia mà xa lạ với nàng, nghĩ lại một chút...!Vì một tên như Triệu Thừa Hữu mà làm tổn thương nhưng người yêu thương mình thật đúng là không cần thiết.
Nàng kỳ thật đã không còn hận Vương Chiêu.

Ngay cả đối với Triệu Thừa Hữu, nàng cũng không có chút ý nghĩ dư thừa nào.
Nàng chỉ mong sớm có thể đi tìm đại tướng quân của nàng.

"Ngoại tổ mẫu." Cố Vô Ưu nhìn bà ngoại, vẻ mặt ung dung đầy kiên định: "Con muốn từ hôn.".
 
Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân
Chương 5: 5: Thông Suốt


"Cái gì?!"
Vương lão phu nhân mở to mắt, mặt đầy ngạc nhiên cau mày nhìn nàng một hồi lâu, cuối cùng nắm lấy tay Cố Vô Ưu thấp giọng thở dài: "Man Man, con là do quá thương tâm sao? Ngoại tổ mẫu biết việc này làm con buồn, trong lòng con oán giận, không sao hết."
"Cho nên con muốn làm thế nào, ngoại tổ mẫu đều sẽ làm theo ý con."
Bà cũng không phải người ngu ngốc, tâm tư với mấy trò vạch vãnh đó của Vương Chiêu sao bà lại nhìn không thấu chứ?
Bất quá là sợ làm hỏnh danh tiết nàng ta và thanh danh Vương gia bà mới không đi vạch trần.

"Nếu con không muốn nhìn thấy nàng, ngoại tổ mẫu liền đưa con bé đến từ đường, chờ đến khi con và Triệu Thừa Hữu thành hôn lại đưa nàng về, có được không?"
Vương lão phu nhân là thật sự là yêu thương Cố Vô Ưu đến tận xương tuỷ, những lời này của bà hoàn toàn không để ý con trai và con dâu có đau lòng hay không, cũng không để ý cháu gái của bà sau này có thể hận bà, chỉ một mực muốn cho nàng vui vẻ.
Nói xong những lời này, bà đem Cố Vô Ưu ôm vào trong lòng hệt như khi còn nhỏ vỗ về nàng, nhẹ giọng nói: "Man Man, hôn nhân không phải trò đùa, con không thể bởi vì nhất thời tức giận mà nói ra những lời như vậy."
Cố Vô Ưu biết lời nói của mình nhất định sẽ bị phản đối.

Thời điểm này ở kiếp trước nàng thật sự là quá yêu Triệu Thừa Hữu, toàn bộ Lang gia người đều biết vị biểu tiểu thư chuyển từ kinh thành tới này của Vương gia yêu Triệu gia công tử đến điên dại.
Nàng hao hết tâm tư đánh lui từng người nàng cho là tình địch, không để ý thể diện muốn đem Triệu Thừa Hữu chiếm làm của riêng.

Cho Triệu Thừa Hữu tham dự yến hội gì nàng đều muốn đi theo.

Phàm là cô nương nhà ai lại gần Triệu Thừa Hữu nàng liền trở mặt.

Bởi vì Triệu Thừa Hữu, nàng đem mình biến thành một nữ nhân cố chấp.

Nàng cho rằng như vậy, Triệu Thừa Hữu chỉ thuộc về mình nàng.
Nhưng sự thật chứng minh —— Nam nhân trong lòng nếu là không có ngươi, cho dù ngươi yêu đến hèn mọn, yêu đến thấp hèn cũng sẽ không làm hắn suy nghĩ, ngược lại sẽ khiến hắn càng thêm chán ghét ngươi.

Nàng nghĩ đến trước kia Triệu Thừa Hữu đối xử cay nghiệt với nàng đột nhiên muốn cười.

Việc này nếu là lúc mới rời khỏi Triệu Thừa Hữu nhớ tới sẽ khiến nàng đau thắt ruột gan, sẽ khiến nàng trằn trọc khó ngủ.

Thời gian là thứ thật tốt đẹp, những oán hận, bi thương mà nàng cho rằng đờ này cũng không thể quên theo sự mài dũa của năm tháng cũng bị nàng ném sau đầu.

Bây giờ trái tim của nàng đã bị một người khác hoàn toàn chiếm cứ, không còn chỗ để suy nghĩ về người khác nữa.

Cố Vô Ưu rúc vào trong ngực Vương lão phu nhân, hai ngón tay nhẹ nhàng kéo góc áo bà: "Ngoại tổ mẫu, không phải do con nhất thời tức giận mới muốn từ hôn, con là nghiêm túc."
Nàng từ trong lòng bà ngẩng đầu lên, dung nhan nàng không bởi vì bệnh mà kém sắc, ngược lại nổi bật sự yếu đuối mà ngày thường không có làm người ta thấy không nhịn được mà thương tiếc.

"Ngoại tổ mẫu trước kia cũng không đồng ý gả con cho Triệu Thừa Hữu." Không đợi Vương lão phu nhân mở miệng, Cố Vô Ưu đột nhiên nói một câu như vậy: "Ngoại tổ mẫu, người có thể nói cho con biết lý do không?"
Vương lão phu nhân sửng sốt.

Nửa ngày, nàng mới nhìn Cố Vô Ưu thở dài, "Đứa bé Triệu gia kia nhân phẩm tốt lại có tài, nếu chỉ nói về tính tình thôi cũng là không chê vào đâu được.

Nhưng gia đình hắn phức tạp, phụ thân hắn lại là kẻ bạc tình bạc nghĩa, tuy hắn là đích tử, nhưng mẫu thân mất sớm, kế mẫu cùng đệ đệ lại có bản lĩnh."
"Nếu con gả qua đó khó tránh khỏi phải chịu thiệu thòi."
Cố Vô Ưu nhìn vào mắt Vương lão phu nhân nói: "Đây không phải là chuyện quan trọng nhất."
Mắt thấy vẻ mặt Vương lão phu nhân thay đổi, nàng nói tiếp: "Triệu gia tuy rằng phức tạp, nhưng chỉ cần Vương gia cùng Cố gia một ngày không sụp đổ, bọn họ sẽ không dám ức h**p con."
"Ngoại tổ mẫu, con nói không sai chứ." Vương lão phu nhân không nghĩ đến Cố Vô Ưu đột nhiên sẽ trở nên thông suốt như thế.

Bà cau mày lần đầu tiên nhìn kỹ lại đứa cháu gái này, cuối cùng đầu hàng trước đôi mắt trong sáng của nàng, bà nâng tay vuốt tóc nàng, trả lời câu hỏi của nàng: "Đúng vậy."
"Chỉ cần Vương gia và Cố gia không sụp đổ, ai cũng không thể bắt nạt con."
"Lúc trước ta không đồng ý gả con cho Triệu Thừa Hữu, đơn giản là ——" bà nói đến đây, hơi ngập ngừng, nhìn thẳng vào mắt Cố Vô Ưu mới tiếp tục nói: "Vì đứa trẻ nhà Triệu gia mà con càng ngày càng không giống con."
Man Man của bà trước kia tuy rằng kiêu ngạo nhưng không hề ương ngạnh.

Từ khi yêu đứa trẻ Triệu gia kia nàng không còn là chính mình nữa, cố chấp đến điên dại, nàng hoàn toàn không đi để ý tới ánh mắt người khác, cũng không để ý người bên ngoài nói gì, trong mắt giống như chỉ có một Triệu Thừa Hữu, không có bằng hữu cũng không màng đến người thân.

Tình yêu tốt sẽ làm cho người ta trưởng thành chứ không phải giống như thế này, yêu một người yêu đến không còn là mình nữa.

Cho nên bà không đồng ý.

"Ta ban đầu muốn nói với con nhưng ngươi lúc đó trong mắt trong lòng đều là đứa trẻ Triệu gia kia, ta mong muốn các con ngày sau thành hôn sẽ tốt hơn nên lại không lại ngăn cản."
Vương lão phu nhân đem nỗi lòng trút ra hết mới thở dài một tiếng.

Nói xong, lại nhìn nàng, tựa hồ có chút nghi hoặc: "Man Man, con hiện tại...!là nghĩ thông rồi ư?"
Cố Vô Ưu nhẹ gật đầu, trước ánh mắt chất vấn của Vương lão phu nhân, nắm tay bà, nhẹ giọng nói: "Ngoại tổ mẫu, con lúc này cũng xem như đi qua một lượt Quỷ Môn quan, những chuyện trước kia không nghĩ thông bây giờ cũng đã nghĩ thông suốt."
"Hôn sự của con cùng Triệu Thừa Hữu vốn là con cưỡng cầu."
"Cái gì cưỡng cầu?!" Ban đầu Vương lão phu nhân còn nghe hợp ý lúc này lại tỏ vẻ không hài lòng, bĩu môi, ngắt lời nàng: "Chúng ta cũng không cầm dao đặt trên cổ họ, phụ thân hắn ngay khi biết chúng ta có ý, ngày thứ hai liền đem canh thiếp lại đây, sợ chúng ta hối hận."
Đứa trẻ nhà mình luôn luôn tốt nhất.

Nhất là đối với Vương lão phu nhân vẫn luôn thiên vị làm sao có thể nghe cháu gái mình nói vậy?

Ý cười trong mắt Cố Vô Ưu nồng đậm hơn, nàng vẫn thương yêu ngoại tổ mẫu, cho dù nàng làm cái gì, ngoại tổ mẫu đều sẽ che chở cho nàng, nàng dường như là vứt bỏ hết kinh nghiệm sống mấy chục năm ở kiếp trước giống hệt như một đứa trẻ dựa vào ngực bà mà làm nũng, hùa theo bà nói: "Đúng vậy, Triệu Thừa Hữu không thích con là tổn thất của hắn."
Đợi đến khi dỗ bà vui vẻ, nàng mới nói tiếp: "Bất kể như thế nào, nếu Triệu Thừa Hữu đối với con vô tình, con cũng không còn ôm hy vọng gì với hắn, cứ tiếp tục như vậy chi bằng sớm kết thúc."
"Con —— " Vương lão phu nhân nhìn nàng, vẫn còn có chút do dự: "Thật sự quyết rồi ư?"
Bà cảm thấy Man Man không thể nào buông ta đơn giản như thế.

Biểu hiện của Cố Vô Ưu thật sự là quá thản nhiên, nàng không né không tránh, cứ như vậy nhìn thẳng Vương lão phu nhân, gật đầu nói: "Ngoại tổ mẫu, con là thật sự đã nghĩ thông suốt."
Nàng dùng nhiều năm như vậy, mới nghĩ thông suốt chuyện này.

Bây giờ đối Triệu Thừa Hữu nàng không còn oán hận, cũng không còn tình yêu, chỉ coi hắn như những kẻ khác, một người xa lạ đã từng quen mà thôi.

Nàng cũng không muốn dính dáng gì với hắn.

Không cần thiết.
 
Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân
Chương 6: 6: Chùa Kim Đài


Edit: Cá hôm nay ươn
- ---------------------------
Vương lão phu nhân theo ý của Cố Vô Ưu không lập tức đến Triệu gia lấy canh thiếp về, nhưng chuyện này cũng đã không còn là bí mật tại Vương gia, chẳng ai ngờ biểu tiểu thư nhà họ vậy mà muốn từ hôn với vị đại thiếu gia nhà họ Triệu nổi danh Lang gia kia.

Khó có thể tin được.

Cũng không dám tin.

Người không dám tin nhất là Vương Chiêu.

Vào đông hiếm khi có ngày đẹp trời như hôm nay, Cố Vô Ưu còn trẻ sau khi nghỉ ngơi mấy ngày bệnh tình cũng thuyên giảm nhiều, nàng quyết định khởi hành hồi kinh.

Bên ngoài mấy chiếc xe ngựa đều là những đồ vật mà Cố Vô Ưu dùng trước kia, còn có quà mà Vương gia chuẩn bị cho Cố gia.

Tuy Vương lão phu nhân không thích Cố gia nhưng thể diện thì vẫn phải giữ.

Ngoài sáu chiếc xe ngựa, hai bên còn có hơn hai mươi hộ vệ, nha hoàn, ma ma đi theo cũng ước chừng hơn ba mươi người, thể hiển rõ ràng địa vị của Cố Vô Ưu tại Vương gia.

Lần rời đi này khác với trước kia.

Cố Vô Ưu đã từ hôn với Triệu Thừa Hữu nhưng ở Lang gia để tìm được một người có gia thế, nhân phẩm, tài hoa như Triệu Thừa Hữu là chuyện không thể, vậy nên Vương lão phu nhân cho dù không hề muốn cũng chỉ có để nàng trở lại kinh thành.

Cho dù là thế thì đến khi chia xa lòng bà vẫn thật khó chịu nắm lấy tay Cố Vô Ưu tay, nói: "Con đến kinh thành xa xôi như thế, ngoại tổ mẫu có muốn chiếu cố con cũng lực bất tòng tâm."
Trong lòng Cố Vô Ưu cũng không hề dễ chịu chút nào.

Kiếp trước cho đến khi ngoại tổ mẫu qua đời nàng vẫn luôn ở tại Lang gia, mặc dù có đến kinh thành cũng cùng lắm một năm một lần, mỗi lần ở tầm 7, 8 ngày đã thu thập đồ đạc trở về.

Đối với nàng mà nói Lang gia mới là nhà của nàng, ngoại tổ mẫu mới là người thân nhất của nàng.

Nhưng giờ đây —— Nàng tuy không nỡ nhưng cũng không thể không đi, ngoại trừ muốn sớm được gặp đại tướng quân, nàng cũng muốn gặp lại người thân ở kinh thành.

Kiếp trước sau khi nàng cùng Triệu Thừa Hữu hòa ly, liền được phụ thân đón về kinh thành.

Cho đến nay nàng vẫn còn nhớ rõ phụ thân cầm thánh chỉ, ra roi thúc ngựa đuổi tới Lang gia, đến khi gặp nàng gương mặt vốn kiên nghị của ông lại chảy hai hàng nước mắt.

Ông quỳ một gối xuống trước mặt nàng, tay run run vỗ về mặt nàng, nói với nàng: "Là...!vi phụ đến chậm."
Sau này ông mang nàng rời khỏi Lang gia, không màng sự ngăn cản của Triệu Thừa Hữu, còn đánh cho hắn một trận.

Phụ thân của nàng kỳ thật rất tốt.

Chỉ là từ trước, thành kiến của nàng với ông quá sâu đậm, nàng oán ông, hận ông, không chịu gọi ông một tiếng phụ thân.

Có đôi khi nàng nghĩ, phụ thân của nàng rõ ràng là thân tín của thiên tử, trọng thần Đại Chu hẳn là sống thuận buồm xuôi gió hơn bất kỳ ai khác, nhưng kiếp trước lại buồn bực không vui chưa đến 50 tuổi đã qua đời.

Liệu có phải...!do nàng hay không?
Ông mất đi người yêu khi phong độ nhất, nữ nhi ông yêu thương nhất lại coi ông như người xa lạ, ông cái gì cũng có, lại không có gì cả, cho nên ông trước khi chết vuốt tóc nàng, đỏ mắt nói với nàng: "Nếu ta không cưới mẫu thân con thì tốt rồi, nàng sẽ không chết sớm như vậy."
"Nhưng ta...!vẫn không nỡ."
Cố Vô Ưu nghĩ đến đây đôi mắt lại rưng rưng, nếu ông trời cho nàng cơ hội làm lại một lần nữa, nàng không chỉ muốn gặp đại tướng quân sớm hơn, nàng cũng phải đối xử tốt hơn với người thân của mình.

Khịt khịt mũi, nàng đem nước mắt nuốt vào trong miễn cưỡng cười nói: "Dù xa xôi nhưng con cũng sẽ thường về thăm người mà."
Mang theo đại tướng quân của nàng về.

Kiếp trước thời điểm nàng cùng Lý Khâm Viễn thành hôn ngoại tổ mẫu đã qua đời từ lâu.

Đời này nàng muốn sớm đưa chàng đến gặp ngoại tổ mẫu, đại tướng quân của nàng tốt như vậy ngoại tổ mẫu nhìn thấy chàng nhất định sẽ thích chàng.

Vương lão phu nhân không có cách nào khác, lau nước mắt xong lại nhắc nhở vài câu.

Cố Vô Ưu đáp ứng từng cái, sau một hồi từ biệt cữu cữu, cữu mẫu với các biểu ca mới được người đỡ lên xe ngựa.

Tại thời điểm xe ngựa sắp khởi hành đột nhiên có người gọi: "Cố Vô Ưu!"
Là tiếng của Vương Chiêu.

Có lẽ là không nghĩ nàng sẽ xuất hiện, Cố Vô Ưu sửng sốt một hồi mới nhấc màn xe, nàng nhìn thấy Vương Chiêu được hai nha hoàn đỡ khập khiễng bước đến chỗ nàng.
Nàng ta đẩy hai nha hoàn ra, cắn răng đi tới, đứng ở bên cạnh xe ngựa hỏi nàng: "Ngươi cứ đi như vậy sao?"
Cố Vô Ưu gật đầu: "Phải."
"Ngươi!" Vương Chiêu cắn cắn môi, trên khuôn mặt vẫn đầy nghi hoặc: "Ngươi thật sự bỏ được?"
Cố Vô Ưu lại không trả lời ngay mà dựa xe ngựa, rũ mắt, nhìn nàng ta chằm chằm, đây là lần đầu tiên sau khi tỉnh lại nàng thấy Vương Chiêu, không phải kẻ trong trí nhớ luôn cố gắng bày ra dáng vẻ giàu sang cao quý.

Nàng ta bây giờ còn quá non nớt.

"Ngươi thích Triệu Thừa Hữu sao?" Cố Vô Ưu nhẹ giọng hỏi nàng ta, tiếng chỉ đủ để hai người nghe được.

Vương Chiêu biến sắc, có chút khẩn trương, sợ người bên ngoài nghe được, dưới ánh nhìn chăm chú của Cố Vô Ưu nàng lại nhịn không được ưỡn lưng, giống như sợ bị nàng xem thường, cắn răng cứng cổ nói: "Ta thích hắn đấy, thì sao nào?"
"Nếu như không có ngươi, hắn đã là của ta!"
Nếu không phải tổ mẫu yêu thương Cố Vô Ưu, Triệu Thừa Hữu đã thuộc về nàng, nàng mới là là người xứng với hắn nhất!
Cố Vô Ưu chỉ nhìn nàng ta cười, không hề giương cung bạt kiếm với nàng ta như trước kia, gió thổi qua mặt nàng, nàng đưa tay vén tóc ra sau tai, sau đó mới nhìn Vương Chiêu, vân đạm phong khinh cười nói: "Vậy thì ta chúc ngươi được như ý nguyện."
"Gió lớn rồi ta phải đi đây, ngươi cũng trở về đi."
Nói xong nàng cũng không nhìn Vương Chiêu mà hạ màn xe xuống.

Xe ngựa chậm rãi đi về phía trước, Vương Chiêu sững sờ nhìn Cố Vô Ưu rời đi, một lúc lâu mới nhíu mày...!Nữ nhân này cuối cùng đang diễn trò gì vậy?
Nàng không tin nàng ta sẽ dễ dàng rời đi như vậy.

Chắc chắn nàng ta còn bày trò gì đó ở sau!

* *** *
Nửa tháng sau.

Càng gần vào đông gió tuyết càng lớn.

May mà Vương lão phu nhân biết Cố Vô Ưu sợ lạnh, chuẩn bị không ít than bạc thượng hạng, nhưng cho dù vậy, Cố Vô Ưu vẫn lạnh không chịu được, Bạch Lộ và Hồng Sương lấy chăn che kín mít trong xe, lại đem hết áo lông thượng hạng lẫn rẻ tiền toàn bộ che lên người Cố Vô Ưu.

"Sao vẫn còn chưa tới chứ?" Hồng Sương vừa xoa tay Cố Vô Ưu vừa oán hận nói.

"Ước chừng còn phải đi thêm nửa ngày nữa."
Bạch Lộ cũng nhìn thoáng qua Cố Vô Ưu đang lạnh không chịu nổi, cắn môi đề nghị: "Hay là chúng ta ghé đâu đó nghỉ ngơi một chút? Gió tuyết lớn như vậy, nếu tiểu thư cứ trở về như vậy chỉ sợ bị lạnh cóng, chờ gió tuyết giảm chúng ta lại đi tiếp."
Cố Vô Ưu vùi trong đống áo lông, lạnh đến mức răng run lên cầm cập.

Nàng lắc đầu, vừa định cự tuyệt thì nghe Hồng Sương nói: "Ta nhớ gần đây có một ngôi chùa hay là chúng ta ghé qua đó nghỉ ngơi đi?"
Chùa ư?
Cố Vô Ưu khựng lại.

Nếu nàng nhớ không lầm thì ngôi chùa kia là chùa Kim Đài, là nơi lần đầu tiên nàng nhìn thấy Lý Khâm Viễn...!Tuy rằng đó là chuyện của vài năm sau nhưng vẫn làm nàng cảm thấy bồi hồi nhịn không được muốn đến đó.

"Vậy thì ở lại nghỉ tạm đi.".
 
Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân
Chương 7: 7: Thưởng Mai


Bởi vì lúc trước đã cùng trong nhà nói qua, sợ người nhà đợi lâu nên Cố Vô Ưu liền để một ít nha hoàn, bà tử ở lại, còn hộ vệ thì hộ tống xe ngựa về Quốc công phủ trước, báo lại cho người nhà khi nào gió tuyết ngừng nàng mới trở về.

Vậy nên những người khác liền cùng nàng một đường đi vào chùa ngồi nghỉ tạm.

Có lẽ là bởi vì hôm nay gió tuyết quá lớn nên ngôi chùa này ngày thường nghi ngút khói hương nay lại không thấy bóng dáng khách hành hương nào, chỉ có vài tăng nhân mặc áo tơi đang ở trước cửa cầm chổi quét tuyết, nhìn thấy một đoàn lớn của họ tiến vào đều có chút sửng sốt.

.
 
Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân
Chương 8: 8: Lý Khâm Viễn


Lúc này tại một nơi khác trong thiện phòng.

Phòng được đốt than sưởi ấm áp như mùa xuân, một ông lão mặc áo cà sa ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, hắn là trụ trì Kim Thai Tự, pháp danh Liễu Vô, nghe tiếng người đẩy cửa vào cũng không mở mắt, đến khi ngửi thấy một mùi rượu nồng nàn mới tức giận mở mắt ra mắng: "Thằng nhóc con, ngươi lại đi uống rượu?!"
Người tới một thân bạch y, mắt phượng, tóc cột cao thành đuôi ngựa, chính là Lý Khâm Viễn thời trẻ.

Nghe vậy Lý Khâm Viễn bước chân vào.

Hắn nhìn vẻ mặt vẻ giận dữ của lão đầu, gương mặt đào hoa tuấn mỹ vô song cười rộ: "Lão đầu, ông không ngủ sao? Mất công ta còn sợ quấy rầy ông mới bước nhẹ như thế."
Hắn nói xong trực tiếp ung dung nằm xuống đất, chân phải gác lên đầu gối trái, gối tay sau đầu, khi có khi không lắc nhẹ mũi chân.

Hoàn toàn chính là dáng vẻ ph*ng đ*ng không bị trói buộc.

Liễu Vô nhìn hắn như vậy lại tức giận, tên tiểu tử này thế nhưng lại là kẻ nói không nghe, mắng cũng không ăn nên chỉ có thể bất đắc dĩ nói: "Ngươi thật là, học đường đã khai giảng lâu như vậy, ngươi đi được mấy lần rồi? Nhà cũng không về, cả ngày quẩn quanh ở chỗ ta, ngươi đây là muốn xuất gia đấy à?"
"Xuất gia cũng tốt đấy chứ?" Lý Khâm Viễn nhắm mắt lại, kéo môi chẳng hề để ý cười nói: "Chờ ngày nào đó ta không còn sức gây chuyện nữa sẽ đến chỗ ông xin miếng cơm ăn."
"Tiểu Thất —— "
Lý Khâm Viễn vừa nghe cái cách gọi này liền biết lão đầu lại bắt đầu muốn thuyết giáo, hắn có chút bất đắc dĩ mở mắt ra, nhìn về ông lão trên giường: "Lão đầu, bây giờ sao đến ông cũng đáng ghét như thế?"
Hắn nói xong trực tiếp chống tay đứng lên đi ra ngoài: "Ta đi mấy người Như Hối chơi đây."

"Tiểu Thất!"
"Cứ coi như là ngươi hận phụ thân ngươi, chẳng lẽ đến cả tổ mẫu ngươi cũng không quan tâm sao?"
Tiếng Liễu Vô vang lên sau lưng hắn.

Lý Khâm Viễn bước nhanh tới cửa vừa nghe nói như thế bước chân liền dừng lại, tay hắn đặt trên cửa một lúc lâu vẫn chẳng nói gì đi ra ngoài.

Liễu Vô nhìn bộ dạng hắn như thế lắc đầu thở dài.

Sau mười tuổi đến quá nửa thời gian Lý Khâm Viễn đều ở tại Kim Thai Tự, đối với ngôi chùa quen thuộc vô cùng, chỉ sợ những tăng nhân trong chùa cũng không bằng, hắn đi dọc hành lang quen thuộc ra ngoài.

Hắn cũng không biết muốn đi đâu, cứ đi một cách vô thức tùy ý du đãng.

Có lẽ là cảm thấy như vậy có chút nhàm chán Lý Khâm Viễn vòng qua phòng bếp lấy một bình rượu tế tự thanh, sau đó chọn một cái điện thờ phật tương đối cao xoay người nhảy lên.

Tuyết rơi cả một ngày, trên mái ngói lưu ly đều là tuyết đọng, hắn tiện tay gạt qua liền trực tiếp dựa vào góc mái hiên ngồi xuống.

Tuy tuyết đã ngừng rơi nhưng gió vẫn hơi lớn.

Nhưng hắn dường như không cảm giác được gì, mặc cho gió lướt trên mặt hắn hắn cũng chỉ khép hờ mắt, ngửa đầu uống rượu.

"Rượu của lão đầu trước giờ vẫn khó uống a."
Lý Khâm Viễn cười cười, nhưng vẫn ngửa đầu tiếp tục uống rượu, chờ uống xong một bầu rượu, hắn liền nhắm mắt lại.

Hắn một chân co một chân duỗi thẳng, tay kia gõ nhẹ gạch ngói, cho đến khi bên dưới truyền đến một tràng tiếng cười, hắn mới lờ đờ nhập nhèm mở mắt ra.

"Tiểu thư, tại sao chúng ta lại hái nhiều hoa mai như vậy? Trong nhà cũng không phải không có mà." Hồng Sương thắc mắc hỏi.

"Không giống nhau!."
Cố Vô Ưu cười lắc đầu, vẫn nhón mũi chân đi hái ngọn mai, sợ tuyết đọng trên cành rơi trúng mình nàng trùm mũ lên chỉ lộ ra cằm hơi nhọn, nhưng thời điểm ngửa đầu hái mai hoa vẫn có thể nhìn thấy một đôi mắt cười giống như tinh tú trên trời.

Nàng sợ lạnh từ bé bây giờ lại vì muốn làm một cái túi thơm cho đại tướng quân của nàng mà chịu đựng lạnh giá đi hái nụ hoa.

"Sao lại không gióing nhau chứ? Không phải đều là hoa mai sao?"
Hồng Sương vẫn không hiểu, nhẹ giọng nói thầm, nhưng ưu điểm lớn nhất của nàng chính là không suy nghĩ sâu xa, tiểu thư muốn làm cái gì nàng liền làm cái đó, cho nên không đợi Cố Vô Ưu trả lời, nàng cũng giúp hái nụ mai hoa.

.

||||| Truyện đề cử: Lưới Tình: Đại Boss Siêu Cuồng Bạo, Nhẹ Chút Thôi |||||
Cố Vô Ưu nhìn nàng cười cười, đương nhiên không giống nhau.

Kim Thai Tự là nơi nàng và đại tướng quân lần đầu tiên gặp mặt, sau này bọn họ thành hôn, Lý Khâm Viễn lại nắm tay nàng trở lại chốn cũ, muốn nàng làm túi thơm cho hắn, nàng thuở nhỏ đã không giỏi nữ công, sợ hắn cười nàng, đỏ mặt chối từ.

Nhưng đại tướng quân nhà nàng là người ngày thường uy nghiêm như vậy, thế mà ngày đó lại giống như trẻ con làm nũng với nàng.

Nàng ngước lên nhìn hoa mai trên đầu, mí mắt cong cong, khóe miệng nhịn không được nhếch lên.

"Tiểu thư, Tam thiếu gia đến, chúng ta phải đi rồi."
Cách đó không xa truyền đến tiếng của Bạch Lộ.

Cố Vô Ưu nhìn thoáng qua khăn tay đựng hoa mai, nghĩ chắc đủ rồi liền cười đáp ứng.

Lý Khâm Viễn chống đầu, quay sang híp mắt phượng nhìn thân ảnh rời đi của Cố Vô Ưu, hắn nhìn xem áo choàng diễm lệ của nàng tại cái này mờ mịt trong thiên địa tiêu tan một đạo nhiều vẻ sắc thái, nhìn xem nàng giấu ở mũ trùm hạ mặt tràn đầy thuần túy ý cười.

Hắn cười cười, dáng vẻ không liên quan đến mình dáng vẻ híp mắt ngủ.

Mãi đến khi giọng Như Hối truyền từ phía dưới lên hắn mới mở mắt ra, tham h* th*n tử, cười nói: "Làm sao?"
"Tiểu sư thúc, người lại lén uống rượu!"
Tiểu hoà thượng phía dưới tiểu phồng má rất không vui vẻ.

Lý Khâm Viễn cười nhảy xuống đứng trước mặt Như Hối cúi người, quen thuộc búng nhẹ trán hắn: "Sai rồi, ta đây là mượn, rượu của lão đầu quá khó uống, qua vài ngày ta xin Phật tổ đưa vài bình rượu ngon đến."
Như Hối che trán, thở phì phò: "Cuối cùng không phải là vào bụng của người hết sao?"
"Ừm." Lý Khâm Viễn nghĩ ngợi, hình như là như vậy không nói thêm gì nữa, hắn đem bầu rượu trong tay ném cho Như Hối, hai tay gối lên sau đầu đi về phía trước, không biết nghĩ đến cái gì, nghiêng đầu hỏi Như Hối, "Vừa rồi là nhà nào đến?"
"Nghe nói là tiểu thư phủ Định Quốc Công, tiểu thư kia rất có tiền, quyên cho chùa chúng ta rất nhiều bạc, trông cũng xinh đẹp!" Như Hối ở sau lưng Lý Khâm Viễn, không ngừng nói.

Cố gia?
Lý Khâm Viễn từng gặp Cố Điều, cũng đã gặp Cố Du, người vừa rồi lại chưa từng gặp.

Nghĩ đến đích tiểu thư được nuôi từ nhỏ ở Lang Gia của Cố gia, lại nghe Như Hối ở phía sau nói "Người đẹp lương thiện", người thật sự đẹp, còn thiện tâm...!Nghĩ đến những chuyện trào phúng Phó Hiển kể với hắn, hắn cười cười từ chối cho ý kiến..
 
Trở Lại Thời Niên Thiếu Của Phu Quân
Chương 9: 9: Tam Ca


Nháppppp
Phủ Định Quốc Công.

Đã là giờ Thân*.

* (15:00-16:59)
Từ sau giờ ngọ tuyết đã ngừng rơi, gió cũng nhỏ dần, tuy bên ngoài vẫn một mảnh trắng xoá nhưng cuối cùng sau mấy ngày mù mịt cũng lộ ra một ít tia sáng.

Cố gia lão phu nhân ngồi trong chính viện, các bà tử khoác áo thật dày quét tuyết trong đình viện, đám nha hoàn lạnh cóng đến đỏ mặt vẫn đứng quy củ, cho dù ở đây không ai dám sát nhưng ai cũng không dám lười nhác, ngay cả miệng cũng ngậm chặt, không hó hé một câu.

Có thể thấy được quy củ ngày thường vô cùng nghiêm ngặt.

Không khí bên ngoài sân mười phần im lặng, bên trong cách một lớp vải đỏ thêu hoa văn bốn mùa như ý không khí cũng im lặng giống như vậy.

Nữ quyến trong phủ ngồi bên dưới.

Ngồi ở bên phải là một phu nhân 30 tuổi, nàng mặc y phục có tay đỏ sẫm váy xanh, tóc búi kiểu như ý, đeo trâm phượng, tuy rằng ngoại hình không xuất sắc nhưng diện mạo đoan chính, hai mắt sáng ngời, ánh mắt không che giấu được khí chất.

Vị phu nhân này tên là Phó Giáng, là vợ kế của Định Quốc Công Cố Vô Kỵ cũng là nữ chủ nhân hiện tại của Định Quốc Công phủ.

Ngồi ở đối diện nàng là Liễu thị, mày lá liễu, mặt trái xoan, nhìn thập phần khôn khéo, trang sức xa hoa, châu ngọc đeo khắp người, trên cổ tay trắng muốt còn có hai cái vòng tay vàng mười, so với Phó Giáng thì Phó Giáng quý phái hơn vài phần.

Không khí trong phòng an tĩnh đến sợ.

Nha hoàn, bà tử đều cúi đầu, nàng ta không quen ngồi im lúc này liền thả ly trà trong tay trà qua một bên nhàm chán nói: "Cũng đã hai canh giờ rồi sao Tiểu Ngũ còn chưa trở lại? Chẳng lẽ là —— "
Tròng mắt nàng ta khẽ đảo sang Phó Giáng khẽ cười nói: "Lại không muốn tới ư?"
Phó Giáng đang uống trà nghe nói như thế, động tác trong tay dừng lại nửa ngày mới thản nhiên nói: "Dung Nhi tự mình đến đón sao Tiểu Ngũ lại không trở lại chứ? Hôm nay bão tuyết lớn như vậy chậm trễ một chút cũng bình thường."
"Cũng không thể nói như vậy được." Liễu thị híp mắt cười: "Tiểu Ngũ nhà chúng ta cũng không phải chưa từng làm chuyện này? Bất quá..." Nàng ngập ngừng lại hỏi: "Con bé lần này muốn ở lại bao lâu? Mọi năm cũng chỉ ở lại năm ngày tết nay còn chưa đến tết đâu."
Phó Giáng vừa nghe xong liền nhíu mày ly trà trong tay cũng không uống nổi nữa, để sang một bên, nhìn Liễu thị nhíu mày nói: "Tam đệ muội lời này là có ý gì? Đây là nhà của Tiểu Ngũ con bé muốn ở bao lâu thì ở."
Liễu thị thấy nàng như vậy nhịn không được chậc nhẹ một tiếng trong lòng.

Cũng không phải ruột thịt, nàng cũng không tin Phó Giáng thật sự cao hứng khi Cố Vô Ưu trở về, lần nào đứa trẻ kia trở về mà không chọc mọi người nhà cửa không yên? Đứa trẻ kia cứ hễ ai đụng vào cũng gặp phải tai ương.

Đương nhiên gặp họa đầu tiên là Phó Giáng cùng con trai của nàng.

Nghĩ đến tiểu cô nương diện mạo xinh đẹp kia nói những lời cay nghiệt, chỉ sợ là trong lòng Phó Giáng đã hận Cố Vô Ưu đến vặn vẹo rồi.

Bất quá không biện pháp nào.

Ai bảo Cố Vô Ưu tốt số chứ? Sau lưng không chỉ có Vương gia làm chỗ dựa, còn có dì là hoàng hậu, lúc còn trong tã lót đã được phong quận chúa, ngay cả vị Định Quốc Công của họ cũng đem nàng yêu thương như trân bảo.

Có không thuận mắt thì cũng chỉ có thể nhịn.

Nàng cười tủm tỉm thuận tay đùa bỡn vòng vàng trên cổ còn nghĩ châm chọc Phó Giáng thêm vài câu, Cố lão phu nhân ngồi trên giường La Hán đột nhiên lại lên tiếng: "Sau này Tiểu Ngũ không đi nữa."
Lời này vừa dứt, ý cười trên mặt Liễu thị liền đông lại, nàng quay đầu nhìn lão phu nhân đang nhắm mắt, cầm tràng hạt về giường La Hán kinh ngạc nói: "Cái gì?!"
Nhớ đến thư gửi đến mười ngày trước nàng không dám tin tiếp tục hỏi: "Chẳng lẽ chuyện đó là thật? Tiểu Ngũ thật sự từ hôn với Triệu gia rồi sao?!"
Không ai trả lời nàng ta.

Cố lão phu nhân nhắm mắt như cũ, lần tràng hạt, trên mặt bình tĩnh như thể vĩnh viễn đều là dáng vẻ trầm lặng này.

Phó Giáng càng không muốn nói.

Mặc dù nàng là mẹ kế của Cố Vô Ưu nhưng chuyện của con bé, nàng không xen vào được.

Liễu thị vẫn còn đắm chìm trong kinh ngạc của bản thân, lẩm bẩm nói: "Nàng đang nghĩ gì vậy? Đang êm đẹp sao lại muốn từ hôn? Công tử Triệu gia kia là nhân vật thế nào chứ, vậy mà nàng lại bỏ được? Ta thấy nàng đúng là càng lớn càng vô lý..."
Nàng ta còn chưa nói xong Cố lão phu nhân đã mở mắt, bà nay cũng đã 50 có lẻ nhưng mắt vẫn còn sáng, mặt không cười lại trông mười phần uy nghiêm, bà trừng mắt nhìn Liễu thị, một câu cũng chưa nói đã khiến Liễu thị em sợ mà ngậm miệng.

Đợi đến khi Liễu thị không nói gì nữa trong phòng lại yên lặng một hồi lâu.
Cố lão phu nhân tiếp tục lần tràng hạt, thản nhiên nói: "Việc này kết cục đã định sau này không cần nhắc nữa, là chủ mẫu trong nhà ngươi chú ý chút, nếu sau này trong phủ ai dám đem chuyện Tiểu Ngũ ra nói thì dùng gia pháp mà răn đe."
Phó Giáng vội vàng lên tiếng: "Vâng ạ."
"Tiểu Ngũ là đích tiểu thư của Cố gia ta, đây là nhà của nàng, sau này không có chuyện gì nói cũng không được phép nhắc đến chuyện này."
Lời này mặc dù không chỉ đích danh ai, nhưng hiển nhiên là nói cho Liễu thị nghe.

Liễu thị vừa rồi mới bị Cố lão phu nhân nhìn chòng chọc một hồi, chỉ cảm thấy gáy lạnh thấu xương, sắc mặt trắng bệch, làm sao còn dám nói cái gì? Cúi đầu nhẹ giọng lên tiếng ngoan như con chim nhỏ.

*
Trên đường lớn lúc này, Cố Vô Ưu ngồi lâu như vậy cũng có chút không thoải mái, nàng ôm áo choàng dựa vào xe ngựa, trong tay nắm một cái túi thơm chứa đầy hoa mai, nhoài đầu ra ngoài nhẹ nhàng hô một tiếng: "Tam ca."
Không lâu sau liền truyền đến một trận vó ngựa, sau đó là một giọng nam êm tai truyền vào xe ngựa: "Sao vậy?"
Cố Vô Ưu nhàm chán nói: "Chúng ta phải đi bao lâu nữa mới đến vậy?"
"Nhanh thôi, rẽ qua khúc cua này là đến."
Cố Dung ở bên ngoài cười nói: "Gió bên ngoài không lớn nếu muội ngồi buồn chán thì cứ vén rèm nhìn bên ngoài, lâu như vậy không trở về phỏng chừng muội cũng quên nơi này trông như thế nào rồi."
Cố Vô Ưu cảm thấy xúc động.

Ký ức lúc nhỏ của nàng đã quên gần hết nhưng ký ức cùng Lý Khâm Viễn ngược lại lại khắc sâu trong lòng, kinh thành bây giờ với kinh thành trước kia liệu có giống nhau hay không? Nàng lặng lẽ vươn ba ngón tay kéo một góc màn xe nhìn ra bên ngoài.

Tuyết mới ngừng, trên đường chẳng có bóng người nào, ngay cả những cửa hàng lớn cũng đóng cửa, nhưng nàng vẫn hứng trí dạt dào nhìn ra bên ngoài, đúng là có khác biệt lớn so với trí nhớ, có quen thuộc, cũng có xa lạ.

Nàng nhớ kế bên cửa hàng kéo Tôn Ký là một cửa hàng tào phớ, hiện tại lại là một hiệu sách.

Đoán chừng phải qua mấy năm nữa mở.

Cửa hàng tào phớ kia hương vị đặc biệt ngon.

Lần đầu Lý Khâm Viễn mang nàng tới đây nàng còn thấy ghét bỏ, luôn cảm thấy cửa hàng như vậy có thể làm được thứ gì ngon? Vẫn bị chàng dụ dỗ mới cố mà ăn một miếng.

Sau đó, nàng liền mở to hai mắt.

Sau này mỗi lần đi ra ngoài nàng đều lôi kéo Lý Khâm Viễn lại đây, lần nào cũng ăn hai chén lớn, không biết bị chàng cười nhạo bao nhiêu lần "Mèo nhỏ ham ăn".

Nghĩ đến đây trên mặt Cố Vô Ưu nhịn không được nở một nụ cười.

Cố Dung liền tại bên cạnh xe ngựa, nhìn nàng như vậy ngược lại là có chút hiếm lạ, hắn cái này tiểu đường muội trước kia mỗi lần trở về đều là bản gương khuôn mặt nhỏ nhắn, mặc cho như thế nào đùa đều không yêu cười, giống như là hoàn thành nhiệm vụ dường như, mỗi lần trong năm tới nhà một chuyến, qua hết năm liền vội vã chạy về Lang gia.

Hôm nay ngược lại là vẫn mang cười, nhìn xem cảm xúc cũng rất tốt.

Tay hắn kéo dây cương, cúi đầu, cùng nàng cười nói: "Tiểu Ngũ lúc này nhìn xem cùng trước kia không quá giống nhau."
Cố Vô Ưu trên mặt không có một chút khác thường, nghe nói như thế cũng chỉ là thu hồi ánh mắt, ngửa đầu hướng Cố Dung cười: "Kia Tam ca là cảm thấy tốt hay không tốt a?"
Cố Dung ngẩn ra, nửa ngày kia trương ôn nhuận trên khuôn mặt lau mở ra một đạo cười, hắn nâng tay tại Cố Vô Ưu mũ trùm thượng vỗ nhẹ nhẹ hạ, giống như là tại v**t v* nàng đầu dường như, "Trước kia cũng tốt, bất quá như vậy càng tốt."
Hắn đại khái là Cố gia, duy nhất một cái cùng Cố Vô Ưu đi được gần người.

Tuy rằng ai cũng nói Tiểu Ngũ tính tình ương ngạnh, nhưng Cố Dung tổng nhớ rõ nàng khi còn nhỏ ngồi ở thật cao trên giường, bởi vì mũi chân với không tới dưới sàn không đến giường, đỏ vành mắt khóc đến không được dáng vẻ.

Cố tình tiểu nha đầu kiêu ngạo không được, thấy hắn đi vào liền cố ý bản gương khuôn mặt nhỏ nhắn, giống chỉ tiểu con nhím đem mình mềm mại một mặt ngụy trang, dùng cứng rắn xác ngoài đi đối mặt người ngoài, song này cái thời điểm nàng vẫn là quá nhỏ, cố nén cũng vẫn là nhịn không được đánh một tiếng khóc cách.

Sau đó —— Hắn nhớ rõ mặt nàng đỏ lên, ngay lập tức tiếng khóc vang khắp phòng vì mất mặt.

Cố Dung càng nghĩ, ý cười trên mặt càng nồng đậm, hai mắt hắn ôn nhu nhìn Cố Vô Ưu, trong mắt đều là dáng vẻ trìu mến quan tâm của huynh trưởng.

Đại khái chính là bởi vì một phần ký ức ngày còn bé cho nên mặc kệ lời bình phẩm vị tiểu đường muội này tệ bao nhiêu hắn vẫn muốn đối với nàng tốt một chút.

Xe ngựa đã qua khúc cua.

Hắn nhìn thoáng qua túi thơm Cố Vô Ưu cầm trong tay, nghĩ đến dáng vẻ tiểu nha đầu ngồi ở trong xe ngựa trang xếp hoa mai khi nãy, đột nhiên cười nói: "Hái nhiều hoa mai như vậy là để làm túi thơm sao?" Cố Vô Ưu cười gật đầu.

Cố Dung liền trêu nàng: "Cho huynh à?" Cố Vô Ưu mím môi, thần sắc mười phần do dự nhưng cuối cùng vẫn nhìn Cố Dung nói: "Cái này không được, đợi lần sau muội lại làm cho Tam ca nhé."
Cố Dung đương nhiên không thiếu một cái túi thơm, chỉ là nhìn bộ dạng này của nàng liền không nhịn được trêu chọc: "Không cho ta thì muội muốn cho ai?" Tuy ngày thường hắn không để ý chuyện trong nhà nhưng cũng biết được tiểu đường muội này của hắn đã cùng Triệu gia lui hôn.

Chẳng lẽ từ hôn là giả? Cái túi thơm này vẫn là làm cho Triệu Thừa Hữu ư? Nếu quả thật như vậy thì cũng có thể lắm.

Những người còn lại trong nhà có lẽ không biết, nhưng năm ngoái hắn đi Lang Gia thăm Cố Vô Ưu có gặp qua đường muội của mình ở cùng Triệu Thừa Hữu...!Nhìn thái độ vui vẻ của Tiểu Ngũ đối với Triệu Thừa Hữu thì có lẽ từ hôn chỉ là chính sách tạm thời của nàng mà thôi?
Cố Vô Ưu không biết Cố Dung đang nghĩ gì.

Nàng nắm túi thơm, mở miệng định nói "Tặng cho đại tướng quân", nhưng chưa nói đến hiện tại Lý Khâm Viễn vẫn chỉ là một thiếu niên, quan hệ giữa nàng cà hắn cũng...!Nàng đỏ mặt, đành phải làm nũng, muốn che giấu cho qua chuyện: "Tam ca!"
Cố Dung hồi thần lại nhìn bộ dạng xinh đẹp em lệ của nàng càng nghĩ càng có khả năng, hắn nghĩ nên hỏi thêm vài câu, nhưng đây rốt cuộc là chuyện riêng của nữ nhi nhà người ta, hắn cũng không tiện hỏi lại, chịu thua bất đắc dĩ nói: "Được được được, ta không hỏi."
Huynh muội hai người lại tiếp tục trò chuyện.

Khi sắp đến phủ quốc công, Cố Vô Ưu đột nhiên nhỏ giọng gọi: "Tam ca."
"Sao thế?"
"Huynh có biết..." Cố Vô Ưu có chút xấu hổ: "Lý Khâm Viễn không?".
 
Back
Top Bottom