Ngôn Tình Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu
Chương 40: Mợ Đồng Ý


Từ Toa lại thở dài một hơi, nói: “Mợ à.”Cổ Đại Mai đáp: “Chuyện gì thế?”Từ Toa: “Nếu như mợ chịu dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa từ trong ra ngoài một lượt, đánh rửa sạch sẽ bóng bẩy cả nồi với bát.

Cháu sẽ cho mợ chọn thêm hai chiếc khăn quàng cổ.”Cũng không phải Từ Toa không biết làm việc, nhưng mà một cô nhóc của thời hiện đại, đã bao giờ làm qua mấy công việc này đâu.

Hơn nữa, tính cô vốn dĩ vụng về, căn bản không thể làm nổi mấy công việc đòi hỏi tính tỉ mỉ như thế này.Còn về phần bà ngoại cô, Từ Toa cũng không nỡ để bà phải làm mấy việc này, không phải vấn đề mệt hay không mệt, mà là thật sự không nỡ.Người duy nhất có thể tìm, chính là cậu với mợ rồi.

Mà trong số hai người họ, trong mắt đáng tin nhất cũng chỉ có Cổ Đại Mai, cho nên Từ Toa bất chấp tất cả, trực tiếp bỏ qua người cậu Từ Sơn của cô, thương lượng với mợ cô là Cổ Đại Mai.“Nếu như mợ cảm thấy không thích hợp, không đồng ý, vậy cháu đi hỏi thử người khác xem sao……”Lời còn chưa nói hết đã nghe thấy tiếng hét chói tai của Cổ Đại Mai: “Mợ đồng ý! Cháu không cần phải tìm người khác đâu! Mấy cái việc này làm sao có thể cho người khác hưởng lợi được chứ!”Hiện trường trong nháy mắt lặng ngắt như tờ.Qua một lát, bà Từ đột nhiên kịp phản ứng, nói: “Đây là muốn làm cái gì vậy, đều là người một nhà với nhau cả, sao lại còn có chuyện làm việc còn đòi hỏi đồ vật? Cứ để bọn nó làm việc là được rồi, không cần để ý đến bọn nó làm gì, ai cho bọn nó mặt mũi lấy đồ chứ?”Từ Toa giữ lấy đôi bàn tay của bà Từ, khuyên nhủ: “Bà à, nếu đã là người một nhà, quả thật không cần phải tính toán như vậy, nhưng bà nhìn xem, mợ nấu cơm, cháu cũng chẳng có gì cho mợ.

Chẳng qua là do cháu muốn ở nơi sạch sẽ hơn một chút, là do cháu yêu cầu nhiều quá.

Thế nhưng cháu lại lười để bản thân làm việc, như vậy cần tìm người ngoài giúp đỡ, cũng không thể làm không công được, nếu như mợ đồng ý, như thế đương nhiên là tốt nhất.”Cổ Đại Mai nhiệt tình gật đầu: “Con bằng lòng, con vô cùng bằng lòng.”Cô ta đưa ánh mắt rực lửa nhìn về phía đứa cháu gái ngoại, lại cảm thấy đây rõ ràng không phải cháu gái, mà là đồng tử tán tài.Cô ta cứ sợ bà Từ ngăn cản, lập tức hào khí ngất trời nói: “Mọi người cứ yên tâm, cứ nhìn mà xem, con bảo đảm sẽ làm việc thật là thỏa đáng, đít nồi cũng sẽ lau sạch bóng như gương cho mọi người soi.”Từ Sơn: “……” Vợ của anh ta cũng thật là biết khoác lác.Bà Từ: “……” Có tiền thật là tốt.Nữu Tể: “……” Oa, ăn cơm thôi!Bà Từ: “Vậy cũng được, nếu như Hổ Nữu Nhi đã quyết như vậy rồi, thì mẹ cũng chẳng ngăn cản nữa.

Nhưng mà vợ của Sơn Tử này, có câu này mẹ cũng phải nói thật với con, nếu như con đã nhận đồ của Hổ Nữu Nhi, thì phải làm tốt mọi việc.

Nếu không thì, mấy món đồ đó, mẹ sẽ không để con lấy đi đâu.”Cổ Đại Mai trịnh trọng gật đầu đáp: “Mẹ, mẹ cứ yên tâm, mấy cái chuyện liên quan đến dốc sức làm việc này, đã khi nào con lười biếng chưa? Chỉ cần là thứ liên quan đến tiền, con rất khiến người ta yên tâm đấy.”Bà Từ: “…Nói vậy cũng đúng.”Bà cụ còn nói thêm: “Còn nữa, đồ mà Hổ Nữu Nhi đưa cho con, với cả chuyện con làm việc cho con bé, mẹ cũng không hy vọng rằng mọi người trong thôn biết chuyện này.”Việc này mà truyền ra bên ngoài, nói thật thì chẳng hay ho chút nào.Bà cụ cũng là người sống trong cảnh nghèo khổ, nếu như để người ngoài nói nhà họ diễn cảnh địa chủ tiêu tiền thế này thì nghe làm sao chịu cho được? Chuyện này nhất định không được xảy ra.Hai con ngươi của Cổ Đại Mai lập tức mở to ra: “Con chắc chắn sẽ không nói rồi.”Đánh chết cũng không nói!Chuyện này mà nói ra, có người đến đào góc tường nhà mình thì sao!Công việc này là của cô ta đấy!Từ Sơn ngồi bên cạnh cũng mở miệng: “Sức khỏe của Hổ Nữu Nhi còn yếu, vẫn là nên chú ý vệ sinh sạch sẽ một chút, đối với cơ thể cũng tốt.

Người làm cậu đây với người làm mợ là Đại Mai cũng chẳng có tiền mua đồ bồi bổ cho cháu, nhưng mà vẫn có thể cho cháu ở thoải mái hơn một chút.”Bà Từ: “Nói câu nghe thật giống tiếng người, người không biết còn cho rằng nhân phẩm của vợ chồng hai đứa tốt lắm đấy, thật ra cũng là nói dóc.”Từ Sơn: “……”Cổ Đại Mai lại hết sức phấn khởi: “Ăn cơm ăn cơm thôi, ăn cơm xong, con còn phải làm việc nữa cơ.”Từ Toa liếc nhìn Cổ Đại Mai một cái, Cổ Đại Mai lập tức nói: “Từ từ ăn cũng được.”Từ Toa: “Đúng là có tiền có thể xui khiến cả ma quỷ.”Cổ Đại Mai lại điên cuồng mà gật đầu: “Câu này đúng.”Cả nhà: “....”Con tự giác nhỉ!.
 
Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu
Chương 41: Chọn Đồ


Từ Toa khẽ ho khan một tiếng, cầm chiếc bát lên, cô nhìn bát cơm trắng của mình, rồi lại nhìn những người xung quanh, trực tiếp bới ra phân nửa đưa cho bà Từ, bà Từ vội nói: “Cháu làm gì thế! Bà không cần!”Từ Toa vẫn kiên quyết: “Cháu đã nói rồi, bà mà không ăn, vậy cháu cũng không ăn.”Tiếp đó lại lấy thêm một ít cho Nữu Tể, đôi mắt nhỏ của Nữu Tể nhanh chóng nhìn chằm chằm Từ Toa.Từ Toa giả bộ hung dữ: “Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau ăn đi.”Cô bé cười lộ ra chiếc răng sữa, lập tức phát ra tiếng bi ba bi bô.Bà Từ: “...!Cái con quỷ đói này...”Từ Toa cúi đầu, ánh mắt đột nhiên như phát sáng lên, ngày tháng sau này, rồi cũng sẽ tốt lên thôi!…Lại là một đêm khuya yên tĩnh.Lần này trước khi đi ngủ Từ Toa đã chuẩn bị ổn thỏa tất cả mọi thứ, như thế lúc thức dậy sẽ không cần vội vội vàng vàng thu dọn đống quần áo đó nữa.

Cô đeo lên chiếc cặp sách vạn năm không đổi, lại cầm thêm chiếc xẻng nhỏ vạn năm sẽ luôn ở chỗ cũ, cứ thế bước ra khỏi cửa.Từ Toa cũng chẳng biết rõ bản thân mấy giờ sẽ trở về, nhưng mà bởi vì cô không thể khống chế thời gian trở về của mình, cho nên cô không dám dây dưa chút nào, lập tức vội vàng ra khỏi cửa.

Cũng bởi vì chế độ phúc lợi của thành phố ngày càng phát triển, nhà thuốc mọc lên như nấm.

Ra khỏi con hẻm nhỏ của bọn họ, phía bên đường phố đối diện chính là một nhà thuốc khoảng 100 mét vuông.Từ Toa xách theo chiếc xẻng nhỏ vội vàng lao tới nhà thuốc, vừa bước vào cửa thì lại nhìn thấy dưới đất đồ đạc bị vứt hỗn loạn, chắc là đã có kẻ nào đấy từng đến đây cướp đồ.Chẳng qua đã từng thấy qua có người cướp thuốc kháng sinh, cũng từng thấy người cướp thuốc cảm cúm, lại chưa từng thấy qua người nào cướp thuốc tẩy giun cả, cho nên Từ Toa cũng dễ dàng tìm thấy thứ cô cần.

Cô nghiêm túc xem hướng dẫn sử dụng, không dám bỏ vào túi cứ thế mà mang đi, chỉ có thể lấy ra tờ giấy ghi chú, lại cầm lấy vỉ thuốc lấy một lượng vừa đủ, viết rõ ràng cách dùng lên trên đó.Buổi tối hai viên, buổi sáng cũng hai viên, một người bốn viên.Bốn người, mười sáu viên.Cô lại quay đầu tìm cho Nữu Tể loại thuốc tẩy giun dành cho trẻ em.

Lại làm theo hướng dẫn sử dụng lấy bảy viên.

Cho dù là thuốc cho người lớn hay là trẻ em, cô cũng chẳng lấy dư dù chỉ một viên, mấy vấn đề nhỏ này, Từ Toa vẫn rất cẩn thận đấy.Mặc dù cô mới chỉ 17 tuổi, nhìn qua lại cẩu thả.Nhưng chút chuyện này, Từ Toa lại hiểu được rõ ràng, cô có thể mang thức ăn ra ngoài, có thể dùng cách mua từ hợp tác xã hoặc là chợ đen đến để thoái thác, cũng có thể dùng lý do ba cô gửi đến để thoái thác.Tương tự như vậy, mấy bộ quần áo chẳng có lai lịch rõ ràng kia cũng có thể giải thích bằng cách đấy, thế này thì về cơ bản cũng chẳng khiến ai nghi ngờ gì, ai bảo cô lại có người ba nơi phương xa kia cơ chứ.

Hơn nữa, trong tay cô cũng có tiền, lỡ mua mấy món đồ thì không khiến người khác kinh ngạc cho lắm.Thế nhưng, mấy thứ như thuốc thế này thì nhất định phải cẩn thận một chút.Thứ này rất mẫn cảm, cho nên Từ Toa hoàn toàn không thể mang ra ngoài nhiều hơn.Cô mang sẵn thuốc tẩy giun trên người, thong thả dạo xem bên trong nhà thuốc, nhà thuốc bây giờ không phải chỉ đơn thuần là nơi bán thuốc, cũng có bán thêm cả một số đồ dùng hàng ngày nữa, nếu không thì tại sao lại gọi là nhà thuốc tiện lợi cho dân chúng cơ chứ.Từ Toa lấy thêm mấy cục xà phòng, lại theo đó mà lấy chúng ra, lột bỏ lớp vỏ bọc rồi viết thêm mấy tờ giấy ghi chú.Mấy thứ như dầu gội đầu gì đó, thật ra cô cũng nên mang theo một ít, nhưng mà cô cũng chưa từng thấy qua dầu gội đầu của những niên đại này, vì thế cũng chẳng liều lĩnh mang ra như vậy.

Ngược lại mấy món như xà phòng, cô vậy mà lấy cả mười cục bỏ chung vào với nhau, nhét hết vào trong cặp sách.Tiếp tục đi dạo một vòng, lại nhìn thấy trên giá đựng đồ có một vỉ thuốc canxi dành cho trẻ em, cô lập tức nghĩ tới cục than đen đã hơn hai tuổi rồi mà vẫn chưa đi vững kia, Từ Toa lại chăm chú tìm kiếm một lát, thì nhìn thấy một cái ghi chú: dùng cho trẻ trên một tuổi và dưới ba tuổi.

Là vị quả đào.Cô quả quyết đem theo vỉ thuốc canxi kia ra ngoài, lại gói cẩn thận nhét vào trong túi.Cô quả thật là một người chị họ tốt, vì cục than đen kia mà hao tâm tổn sức.Từ Toa cảm thấy nên cài một bông hoa hồng thật lớn trước ngực của mình.Ngay cả hoa hồng lớn cũng không thể chứng minh được sự lương thiện và tốt đẹp của cô đâu, thật đấy!.
 
Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu
Chương 42: Người Lạ Thần Bí 1


Nếu như đã chuẩn bị cho cô bạn nhỏ Nữu Tể thuốc canxi, Từ Toa lại bất giác nghĩ đến bà ngoại đã lớn tuổi của mình, ngoài ra còn có bản thân cô nữa, vì để tiết kiệm thời gian, Từ Toa cũng chẳng viết nhiều chữ nữa, trực tiếp vẽ lên tờ giấy mà cô gói sẵn bên ngoài.Dù sao chỉ cần cô xem hiểu là được.Cô chẳng mảy may nghĩ tới bản thân là tự ý uống mấy thứ thuốc bổ linh tinh, chỉ riêng nhìn vào cái thời đại thiếu thốn trăm bề này, không thiếu canxi mới là kì lạ đấy.Bởi vì lần này phải đưa cả cậu cùng ra ngoài, Từ Toa lại phải càng thêm cẩn thận, cho nên mấy thứ lớn như gạo, bột mì, dầu ăn gì đó, cô cũng chẳng dám mang ra ngoài.

Từ Toa tiếp tục tìm kiếm, ở tầng cao nhất chỗ kệ đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, vậy mà lại phát hiện được một xấp khăn mặt, tuy chất lượng chỉ bình thường thôi, nhưng vẫn có thể sử dụng được, trong nháy mắt Từ Toa lại nghĩ đến chiếc khăn mặt kém chất lượng kia của mình, vui mừng đến mức thiếu chút nữa đã nhảy cẫng lên.Sao cô có thể quên được cái này cơ chứ.Từ Toa đếm một chút, tổng cộng có chín chiếc khăn mặt, cô đem tất cả đều nhét hết vào trong cặp sách.Nếu như đã lấy thêm khăn mặt thì tất nhiên không thể bỏ qua bàn chải đánh răng với kem đánh răng được rồi, Từ Toa cầm lấy mấy chiếc bàn chải đánh răng, nhưng mà nhìn tới tầng chứa kem đánh răng thì mặt lại đầy vẻ sầu muộn.

Trên kem đánh răng đều có hình ảnh với chữ viết, rất khó để mang ra bên ngoài!Cô vẫn còn nhìn thấy bà ngoại của mình dùng muối để đánh răng cơ mà.Từ Toa rầu rĩ ngửa mặt lên trời, nghĩ ngợi một lát, chọn mấy tuýp kem đánh răng màu trắng có ít chữ, lại tìm thêm mấy cái dao cạo râu, đem cạo sạch hết mấy cái chữ kia đi.

Nhìn sao cũng thấy giống như bị chó gặm vậy, nhưng mà Từ Toa lại cảm thấy yên tâm mà bỏ đồ vào trong cặp sách.Dù sao đi nữa không có mấy chữ đó vẫn là an toàn nhất!Thật ra trong nhà thuốc có rất nhiều thứ đều có thể lấy mang đi, chẳng qua bây giờ không phải là lúc thích hợp, Từ Toa tạm thời cũng chẳng suy nghĩ nhiều, chuẩn bị ra bên ngoài xem một chút.

Đang lúc chuẩn bị đi thì nhìn thấy bên dưới tủ có để mấy chiếc hộp lớn, Từ Toa mở chúng ra xem, trong hộp là một bộ bát đĩa, tám cái bát, bốn cái đĩa, còn có cả một cái tô đựng canh lớn.Bát đĩa cũng chẳng có hoa văn gì, mỗi cái bên trên đều có vẽ hai đường màu xanh lam, mang theo phong cách bình thường giản dị, giá cả chắc cũng không cao lắm.Lại đếm một chút, tổng cộng có bảy bộ.Từ Toa đột nhiên nghĩ tới cái hoạt động dán ở ngoài cửa, mỗi lần nạp tới một ngàn tệ, lại tặng kèm thêm một bộ bát đĩa.Lại nghĩ, chắc chính là cái này rồi.Chẳng tránh kiểu dáng lại lỗi thời như vậy, đồ vật tặng kèm, làm sao có thể là mấy đồ tốt cho được?Nhưng ấy vậy mà lại lời cho Từ Toa.Từ Toa lại nghĩ đến việc sáng nay mình còn phải dùng mấy cái bát đĩa sứt mẻ kia, lập tức tháo ra một hộp, lấy ra tám cái đĩa, hai cái tô lớn đựng canh, còn về mấy cái bát ăn cơm, cô cũng chẳng đem tới hai phần, chỉ lấy thêm một hộp tám cái.Lấy nhiều thêm cũng đâu chứa nổi.Từ Toa: Đúng là bội thu!Thực ra, cô cũng không lấy những món đồ quý giá gì cả, nhưng mà đồ đạc không xem trọng có quý hay không, cần thiết mới là tốt nhất.

Từ Toa cảm thấy mấy món đồ đó lúc này là cần thiết nhất.Lần này, cô thực sự là phải ra khỏi cửa rồi.Chẳng qua trước khi ra cửa, cô lại đem hũ kẹo trên quầy đổ hết vào trong cặp sách.Mấy nhà thuốc kiểu này, chỉ cần dùng tiền mặt thanh toán, còn thừa một, hai xu, sẽ không bao giờ trả tiền thừa, thay vào đó là cho kẹo.Họ không bao giờ dám làm vậy với mấy người già chi li tính toán từng đồng, nhưng với mấy cô gái nhỏ như Từ Toa lại chẳng có chút khách sáo nào, Từ Toa cũng gặp phải mấy lần rồi.

Đây chính là nắm bắt tâm lý không quan tâm mấy chuyện nhỏ nhặt đó của đám thanh niên kia.Bạn nói xem, dùng kẹo để trả thay cho tiền thừa còn chưa tính, còn chẳng thèm lấy lòng khách hàng, chỉ dùng loại kẹo không địa chỉ không thương hiệu, nhìn rất ba không,Chẳng qua, thế này mang ra ngoài cũng không phải sợ gì.Từ Toa lại kéo khóa cặp sách, cầm theo chiếc xẻng nhỏ đi ra ngoài, đi thẳng về phía bên trái khoảng tầm nửa tiếng, rẽ ra bên ngoài còn có một cái siêu thị không nhỏ nữa.

Theo lý mà nói, Từ Toa nên đi tới bên này.

Nhưng mà cô ở bên nhà thuốc làm lỡ mất hơi nhiều thời gian, Từ Toa cũng không biết bây giờ qua bên đó có kịp nữa hay không.

Cô dứt khoát đi sang bên phải, trực tiếp tiến thẳng vào tiểu khu, bên trong tiểu khu đi khoảng mười phút thì có một cửa hàng tiện lợi.Từ Toa mang theo cái lạnh thấu xương, nhanh chóng tiến vào bên trong..
 
Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu
Chương 43: Người Lạ Thần Bí 2


Chỉ có điều, mắt nhìn thì thấy cửa hàng tiện lợi ở rất gần, vậy mà đột nhiên lại mưa rất lớn.Chỉ trong nháy mắt Từ Toa đã bị ướt đầu, hét lên: “Toi rồi!”Cô nhanh chóng chạy về phía cửa hàng tiện lợi nhỏ, chỉ có điều, vừa chạy tới dưới mái hiên, tay đã nắm được lấy cánh cửa, trong giây phút khi cô mở cửa ra đi vào bên trong, hình như cô thấy có bóng người mặc áo mưa ở phía đằng xa, thoáng cái vụt qua.Cô không nhìn rõ kẻ đó trông ra sao.Nhưng mà, dáng người cao lớn, gầy gò, mặc áo mưa.Cũng chính ngay lúc Từ Toa ngẩn người kinh ngạc, tiếng chuông lại vang lên một lần nữa, cả người cô đột nhiên ngã xuống, hôn mê bất tỉnh.Tiếng chuông không ngừng vang lên… Nếu như Từ Toa vẫn còn tỉnh, thì sẽ đếm rất rõ ràng, lần này là 12 hồi.“Cốc cốc cốc……”Tiếng gõ cửa không ngừng vang lên, Từ Toa vậy mà ngủ đến mệt lả đi, rất muốn xoay người, nhưng mà lại cảm thấy toàn thân mệt đến chẳng còn chút sức lực nào nữa, bên tai hình như còn có tiếng người đang gọi.Cốc cốc cốc.Cuối cùng Từ Toa cũng mơ mơ màng màng tỉnh lại, hóa ra, thật sự là có người đang gõ cửa, Từ Toa nhỏ tiếng hỏi: “Là ai vậy.”Bà Từ đáp: “Hổ Nữu Nhi à, không còn sớm nữa đâu, không phải hôm nay cháu muốn đi lên hợp tác xã hay sao? Mau dậy đi.”Từ Toa dạ một tiếng, cuối cùng cũng dụi con mắt mà ngồi dậy, lúc này lại cảm thấy hai bên bả vai có chút nhức mỏi, vừa quay đầu nhìn lại, bản thân vẫn còn đang đeo cả một bao đồ cơ mà, cô nhanh chóng bỏ cặp sách xuống, xoa bóp hai vai một chút, lẩm bẩm trong miệng: “Chẳng trách lại cảm thấy ngủ cũng thật mệt.”Cô nhẹ giọng đáp: “Cháu dậy ngay đây.”Cô lại đem mấy món đồ bỏ vào trong tủ, đột nhiên nhớ đến trận mưa tối hôm qua, vừa cúi đầu nhìn, quả nhiên quần áo đang mặc có dấu vết bị nhăn nhúm, hình như là bị dính mưa sau đó lại khô rồi.Cô lập tức đi thay quần áo, thay một bộ nhẹ nhàng một chút rồi ra khỏi phòng, lúc này mới cảm thấy thoải mái hơn không ít.Nếu như ngày nào cô cũng ngủ như vậy, vậy thì giấc ngủ chẳng có chất lượng tí nào.Hơn nữa, mặc quần áo ướt đi ngủ, không bị bệnh đúng là may mắn của cô.Còn có, đáng sợ nhất vẫn không phải cái này.Mà là, có người.Tại sao lại có người được cơ chứ? Người đó rốt cuộc là ai?Thực sự có người, hay là do cô nhìn lầm rồi?Từ Toa khẽ cau mày, chỉ là rất nhanh, bên ngoài cửa lại vang lên tiếng gọi của cậu, Từ Toa hơi vò đầu, tạm thời không nghĩ đến chuyện này nữa.Vừa ra khỏi cửa, đã nhìn thấy cậu của cô dắt sẵn chiếc xe đạp ra ngoài sân, Từ Sơn cười hí hửng nói: “Hổ Nữu Nhi, bà ngoại mượn chiếc xe đạp của đại đội trưởng, hôm nay chúng ta đạp xe đi lên công xã.”Anh ta xoa tay, hưng phấn không thôi.Từ Toa à một tiếng, cũng hiểu được phần nào sự phấn khích của cậu mình.Cái xe đạp của thời này, đại khái cũng phải sánh được với Maserati ở thời của cô.Cô nói: “Bà ơi, cháu mang cái gì lên huyện thành đây.

Lúc về cũng phải mua chút gì mang về chứ?”Bà Từ lập tức đề cao cảnh giác: “Cháu định mua cái gì? Đừng có mà lãng phí số tiền đó, con bé này, đừng có mà tùy tiện tiêu tiền, bà biết trong tay cháu có chút tiền.

Nhưng mà cháu còn phải gả đi nữa.

Đấy chính là sức mạnh cho cháu ở nhà chồng, cháu…”Bà Từ lại bắt đầu ca thán cả hàng vạn chữ, Từ Toa cũng chẳng cảm thấy phiền chút nào, cứ cười híp cả mắt ngồi nghe, dùng sức gật đầu: “Cháu biết rồi!”Cô hỏi: “Vậy cháu mang cái gì đi đựng đồ?”Bà Từ: “……”Hóa ra, cháu một từ cũng không nghe lọt tai?Bà cụ bèn nói: “Vậy cháu mang theo cái cặp sách của cháu đi…”Từ Toa lập tức lắc đầu: “Không được đâu.”Cô nghiêm túc nói: “Cái đấy quá nhỏ.”Quá… nhỏ… rồi!Bà Từ: “…”Bà cụ thở dài ra một hơi, đúng lúc đang chuẩn bị nói gì đó, thì Từ Toa lại lắc tay bà làm nũng: “Cháu đi lần này, lần sau đi cũng chẳng biết là bao giờ.

Bà à, bà đừng ngăn cản cháu nữa có được không.”Bà Từ nghĩ ngợi một chút, câu này hình như cũng có đạo lí.Từ Toa cũng ở nhà nghỉ ngơi mấy hôm nay rồi, qua vài hôm nữa cũng phải đến trong thôn làm việc, cho dù là có muốn đi lên công xã thì cũng ít cơ hội được đi.Bà lại nghĩ một lát, bèn gật đầu nói: “Vậy cũng được, cháu cứ mua chút đồ ăn mà cháu thích ăn, mang về dự trữ một chút.”Bà cụ lại chỉ vào cái gùi mà trong nhà hay dùng: “Cháu mang theo cái này đi, đưa cho cậu cháu đeo, dù gì thì nó cũng khỏe hơn cháu.”Từ Toa nở nụ cười ngọt ngào đáp: “Vâng ạ.”Buổi sáng Từ Toa uống một bát cháo trắng, lại ăn thêm một quả trứng.

Lần này, cô chăm chú quan sát hai con gà mái trong nhà, có lẽ, mỗi ngày có thể len lén bỏ thêm mấy quả trứng vào trong ổ?.
 
Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu
Chương 44: Oan Gia Ngõ Hẹp


Cũng không biết, một con gà một ngày đẻ năm quả trứng liệu có khoa học hay không.

Hình như, là không thì phải.

Từ Toa suy nghĩ lung tung một lát, nhân lúc mọi người không chú ý, len lén đem mấy thứ đồ tối qua mang về bỏ vào trong cái gùi, cứ thế đeo theo chiếc gùi nhỏ ngồi lên xe đạp, cùng cậu đi đến huyện thành.

Từ Toa ngồi sau chiếc xe đạp, nghiêm túc hỏi: “Cậu à, cậu theo cháu ra ngoài là phải làm việc đấy, trở về cậu phải đeo gùi.

”Từ Sơn: “Không thành vấn đề.

”Lời của thần tài, anh ta tất nhiên là nghe theo rồi.

Cho dù không phải thần tài đi chăng nữa, cũng không thể đắc tội với mẹ của anh ta, anh ta vẫn luôn nghe lời đấy.

Người trong thôn nhìn thấy cậu cháu hai người họ đạp xe đi về phía công xã, vô cùng không hiểu mà lắc đầu, lại mang theo vài phần không ưa: “Sao lại đến công xã vậy?”Từ Toa lập tức bày ra vẻ mặt vô tội: “Bác sĩ dặn cháu hôm nay đến tái khám.

”Người trong thôn giống như hiểu ra: “Thật đúng là bệnh không nhẹ, một chuyến đi đến bệnh viện cũng quá tốn tiền.

”Từ Toa lại làm ra vẻ đau lòng đáp: “Đúng vậy.

”Từ Toa: biểu hiện của mình rất đủ.

Từ Sơn chở theo Từ Toa đi về phía công xã, còn chưa đi được bao xa, đã nhìn thấy Hồ Hạnh Hoa với mẹ của cô ta, hai mẹ con bọn họ đều cõng theo gùi, ngay tại đằng trước cách đó không xa, cũng không biết hai người bọn họ cõng theo thứ gì, trông có vẻ cũng khá nặng, cõng đến cong cả lưng rồi.

Từ Sơn huýt một tiếng sáo, hỏi: “Thím Hồ, hai người đây là đang tính đi đâu vậy?”Thím Hồ lập tức hốt hoảng một chút, Hồ Hạnh Hoa lập tức giữ lấy tay của bà ta, ngẩng đầu đáp: “Liên quan gì tới các người!”Từ Sơn đá lông mày, ánh mắt hơi liếc qua chiếc gùi của hai người họ một chút, nói: “Tính tình của Hạnh Hoa cũng thật nóng.

”Anh ta còn nói thêm: “Cô vẫn còn vì chuyện phân chó mà ghi thù chúng tôi đấy hả, chúng tôi cũng ấm ức lắm đấy.

”Đúng thật là tự vạch áo cho người xem lưng.

Hồ Hạnh Hoa bày ra vẻ mặt lạnh lùng: “Ồ! Đây là các người nói đấy nhé, tôi không có nói đâu! Mẹ, chúng ta mau đi thôi, chúng ta chẳng có số tốt như người ta, còn mượn được cả xe đạp cơ đấy.

”Sao lại nồng nặc mùi giấm chua thế này.

Từ Toa cũng chẳng phải kiểu người dễ bị bắt nạt.

Cô đung đưa đôi chân, rướn người lên nói: “Đúng thế, có xe đạp rất tốt, ngồi trên xe chẳng mệt chút nào.

Cậu à, chúng ta cũng đừng làm lỡ thời gian của người ta nữa, chúng ta mau đi thôi! Nhanh chóng tăng tốc, xông lên!”Từ Sơn: “Được ngay!”Anh ta nắm chắc tay lái, cũng tính là chào hỏi qua người ta rồi, nhanh chóng cưỡi chiếc xe đạp, chiếc xe lắc lư một chút đã phóng như bay ra ngoài!Hồ Hạnh Hoa kia, tức méo cả miệng!Cô ta ôm hận nói: “Sao không ngã chết hai người đi!”Từ Toa: Không có chút chân thiện mỹ nào, sao lại không biết xấu hổ làm nữ chính cơ chứ.

…Có xe khác hẳn với việc không có xe.

Cùng đều là đi lên công xã như nhau, hai mẹ con Hồ Hạnh Hoa vẫn đang phải cuốc bộ mang vác dưới ánh nắng mặt trời, còn hai cậu cháu Từ Sơn, Từ Toa đã nhanh như chớp mà tới công xã rồi.

Còn về mấy lời nguyền rủa của Hồ Hạnh Hoa?Nằm mơ đi!Làm sao mà có thể!Từ Sơn dừng xe ngay trước cổng của nơi phụ trách khám chữa bệnh, hỏi: “Chúng ta đến khám bệnh à?”Thật ra, anh ta cũng chẳng biết đi lên công xã làm cái gì, chẳng qua mẹ anh ta dặn dò thế nào, thì phận làm con trai như anh ta nhất định phải nghe lời rồi, dù sao vẫn tốt hơn phải xuống ruộng.

Từ Toa móc ra năm đồng với hai phiếu mua thịt, dặn dò: “Chúng ta chia nhau ra hành động, cháu tới bệnh viện khám, cậu đi đến cửa hàng bán thực phẩm mua đồ.

Đây là phiếu thịt hai cân, toàn bộ mua hết thịt, số tiền còn lại thì mua mấy thứ không cần tem phiếu như xương lợn hay móng giò gì đấy, tóm lại mấy thứ có thể mua thì đừng bỏ qua.

Số tiền dư còn lại thì mang về đưa cho cháu.

”Từ Sơn há hốc mồm: “Hả?”Anh ta còn chưa bao giờ có nhiều tiền như thế.

Từ Toa nhìn thoáng qua anh ta một cái, nhắc nhở: “Nếu như để cho cháu biết được cậu ăn bớt đồng nào, kẻ làm cháu gái như cháu cũng không thể ra tay với cậu được.

”Vào lúc Từ Sơn chuẩn bị thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, thì nghe được thêm câu sau của Từ Toa: “Cháu sẽ nói để bà xử lý cậu.

”Từ Sơn: “….

” Độc nhất là lòng dạ đàn bà.

Từ Toa còn dặn dò thêm: “Cậu mua xong rồi thì đến cửa hợp tác xã chờ cháu, hoặc là đi vào tìm cháu đều được.

”Từ Sơn: “???”Từ Toa nhìn bộ dạng nghi ngờ của anh ta, bèn nói: “Người đi mua thịt chắc chắn sẽ đông hơn tới khám bệnh, đúng không? Bên cháu nhất định sẽ nhanh hơn cậu.

”Từ Sơn cảm thấy như thế cũng đúng, anh ta gật đầu nói: “Vậy để cậu đeo gùi cho.

”.
 
Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu
Chương 45: Niềm Vui Của Người Có Tiền 1


Từ Toa nhanh nhảu đáp: “Để cháu đeo cho, lát nữa cháu còn muốn mua đồ, cậu đi nhanh lên, đến muộn người ta bán hết đấy.”Câu này cũng chẳng khoa trương tí nào, tối qua Từ Toa đã học hỏi kinh nghiệm từ bà ngoại cô cũng không ít.

Có vậy mới biết, cửa hàng bán thực phẩm ấy à, không phải ngày nào cũng có thịt lợn tươi ngon đâu.

Nhưng chỉ cần có thì không thiếu được việc phải xếp hàng.

Mấy người có tiền giống như Từ Toa, cũng chưa chắc gì đã mua được, nhưng may mắn chỗ bà Từ là phiếu hai cân thịt, thứ này bị Từ Toa lấy đi.Từ Toa: “Cậu còn không đi mau?”Từ Sơn: “Đi ngay đây!”Đừng nhắc đến chuyện một con nhóc vãn bối có thể chỉ huy anh ta, mua thịt chính là chuyện lớn đấy.

Từ Sơn tuyệt đối không thể chậm trễ.Trời đất bao la, ăn thịt là chuyện lớn nhất.Từ Sơn nhanh chóng leo lên xe phóng đến cửa hàng mua bán thực phẩm, Từ Toa nhìn theo bóng lưng của anh ta, bước vào bên trong trạm xá, mọi người bây giờ chẳng mấy hứng thú với việc khám bệnh, bên trong đúng thật là chẳng có ai.

Dù sao đi nữa, đến cũng đã đến rồi, Từ Toa quả quyết thay mới phần băng gạc trên trán mình.Vị bác sĩ lớn tuổi rơi vào trong mê mang: Đến cả ông ta cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân, lẽ nào đây là một vết thương rất lớn ư? Mắt của ông ta không có vấn đề, y thuật của ông ta lại càng không có vấn đề gì! Ông ta còn là lần đầu nhìn thấy, thế mà lại có người để ý đến cả mấy vết thương nhỏ đến như vậy, luôn cảm thấy có gì đó là lạ.

Chẳng qua, nếu như người ta đã bằng lòng tiêu số tiền này, thì người làm bác sĩ như ông ta đương nhiên phải băng bó cho họ rồi.Chỉ là ông ta cũng thật lòng mà nói: “Vết thương này của cô, thật sự không cần quay lại khám nữa, còn đến nữa, vết thương cũng đã khỏi hẳn rồi, tôi cũng không biết nên thay băng kiểu gì cho cô.”Từ Toa: “Vâng.”Lý do này, chỉ e rằng không thể dùng tiếp được nữa rồi.Cô đeo gùi lên rồi đi ra ngoài, sải từng bước lớn đi tới hợp tác xã mua bán.

Lần trước tới đây, cô vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngác, trái lại cũng không mua được gì, lần này đi ra ngoài, Từ Toa không có ý định buông tha cho cơ hội này.Dù sao đi nữa, cuộc sống sáng suốt nhất cũng chỉ có bốn chữ: đến cũng đến rồi.Đừng nhìn trong tay Từ Toa có tiền, nhưng trên thực tế cô cũng không có bao nhiêu phiếu, chỉ có ít phiếu gạo mà bên quân đội phát cho, ngoại trừ cái đó thì chính là một ít do bà ngoại lén đưa cho cô, chẳng qua cho dù là phiếu lương thực bên quân đội hay là phiếu lương thực bà ngoại đưa cho cô, thật ra đều đã đến hạn dùng.Tem phiếu bây giờ, cơ bản cũng chỉ có hạn một năm.Mọi người đều tiết kiệm, không đến lúc hết hạn, thì chẳng ai dám dùng tới.Nhưng suy cho cùng, Từ Toa căn bản cũng chẳng phải người của thời đại này, càng không phải mấy người chi li tính toán.

Hơn nữa, cô cảm thấy bản thân rất biết tính toán, cái đống tem phiếu này đều sắp quá hạn rồi, nếu như thật sự hết hạn, vậy há chẳng phải là lỗ vốn rồi hay sao?Phải mua thì mới không bị lỗ vốn.Từ Toa mang theo khí thế hùng dũng hiên ngang, đi thẳng đến quầy hàng.Đừng xem thường Từ Toa gầy gò như vậy, nhưng cô ăn mặc cũng không tệ, hơn nữa còn sải bước đi tới, trái lại làm cho nhân viên bán hàng bị khí thế áp đảo, thái độ rất tốt hỏi: “Cô muốn tìm thứ gì?”Từ Toa nhìn lên trên quầy, phía bên trong bày biện đều là bánh ngọt với bánh bích quy, mẫu mã không nhiều, nhưng có lẽ là do khoảng thời gian này cuộc sống trôi qua có chút vất vả, cả người chịu không nổi, trước đây cô đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn mấy loại bánh quy này, ấy vậy mà bây giờ nhìn thấy lại chảy cả nước miếng.Từ Toa: Thật là đáng thương cho mình, bản thân nắm giữ cả một thành phố trong tay, vậy mà ăn gì cũng nôn ra như phụ nữ mang thai vậy.Cô nghĩ tới đây bèn quả quyết hỏi: “Mấy thứ này bán như thế nào?”“Loại bánh quy hình vuông này là bảy hào một cân, loại bánh quy tròn này thì tám hào một cân, bánh kem là chín hào.”Mấy chiếc bánh ngọt trong tủ quả thật cũng không dễ bán, nếu như không phải làm quà mang đi biếu người thân, mà để người trong nhà ăn, thì đúng là chẳng ai dám mua.Dù sao đi nữa, một cân thịt cũng là chín hào mà.Một cân bánh quy này lẽ nào lại hơn cả một cân thịt?Đây không phải là buồn cười à?Chẳng qua Từ Toa lại không nghĩ đến chuyện này, cô ngẩng đầu nhìn, mở to đôi mắt: “Mấy thứ này có cần tem phiếu không?”Nhân viên bán hàng nhìn cô tỏ vẻ khó hiểu, thật không ngờ cô đến mấy thứ này cũng không biết, nhưng mà trong lòng lại nghĩ, chắc là do tuổi còn nhỏ, không thường hay đi mua đồ, vì thế nhẫn nại trả lời: “Không cần đâu.” Mấy thứ đắt đỏ như vậy mà còn cần tem phiếu, thì còn buôn bán gì nữa..
 
Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu
Chương 46: Niềm Vui Của Người Có Tiền 2


Mắt Từ Toa chợt sáng lên, vui mừng nói: “Vậy hai loại bánh quy này lấy giống nhau đều lấy hai cân, bánh kem… bánh kem cũng lấy hai cân là được.”Từ Sơn vừa mang theo thịt bước vào cửa, đã nghe thấy mấy lời hào sảng của cháu gái anh ta, anh ta lập tức trượt chân, rầm một tiếng, ngã một cái mông dập xuống đất.

Từ Toa vừa quay đầu nhìn, đã thấy cậu của cô, người này một tay xách thịt, tay còn lại xách móng lợn và xương lợn, nhìn cứ như diễn hài vậy.Từ Toa ngạc nhiên: “Cậu à, cậu đang làm cái gì vậy? Nền đất cũng đâu có trơn.”Từ Sơn: “…” Là vấn đề nền đất hay sao?Từ Toa cũng chỉ nói một câu như thế liền quay đầu lại: “Cô cân đi.”Nhân viên bán hàng thầm cảm thán trong lòng: quả nhiên là không nhìn nhầm.Từ Toa cầm lấy bánh kem, bỏ vào trong gùi của mình, thì nghe thấy nhân viên bán hàng nói: “Tổng cộng là bốn tệ chín.”Từ Toa móc trong túi ra năm tệ, đổi lại một tem phiếu một hào, trong lòng âm thầm cảm thán, mọi người ai cũng nói thời đại những năm sáu mươi bảy mươi, thái độ của nhân viên bán hàng vô cùng kém, mũi vểnh lên trời, thật ra cũng không hẳn thế.Từ Toa cũng không chút khách khí mua thêm muối với đường.

Một túi muối năm hào, một cân đường đỏ cũng là năm hào, Từ Toa mỗi thứ lấy năm túi.

Đường trắng thì đắt hơn một chút, bảy hào một túi, Từ Toa cũng mua thêm ba túi.

Từ Sơn nãy giờ vẫn luôn đi theo sau cháu gái, thầm cảm thấy run rẩy trong lòng, anh ta cho rằng, nếu như mẹ anh ta mà biết Hổ Nữu Nhi tiêu tiền như thế, chắc chắn sẽ không trách Hổ Nữu Nhi, nhưng mà cũng sẽ không tha cho anh ta.Từ Sơn dè dặt một chút, cẩn thận khuyên nhủ cháu gái: “Hổ Nữu Nhi à, chúng ta mua vậy cũng đủ rồi, không cần phải mua nhiều như vậy đâu.”Tuy rằng mua nhiều đồ ngon như vậy cũng rất tốt, nhưng mà ở trong lòng anh ta vẫn cảm thấy rất hoảng hốt.Từ Toa nhìn anh ta đáp: “Đằng nào cũng tới rồi.”Cô lại chuyển hướng đi tới một quầy hàng khác, hiếu kì hỏi: “Đây là thứ gì vậy?”Người bán hàng đáp: “Đây là bánh mật vị đậu đỏ, nhìn như vậy chứ chưa ăn ngay được đâu, về nhà phải nấu thêm một chút mới có thể ăn được.

Tốt nhất là rắc lên thêm chút đường trắng.”Từ Toa quả thật chưa từng ăn qua loại bánh mật này, cô chỉ mới ăn qua bánh gạo chiên của Hàn Quốc, mấy loại bánh mật vị đậu đỏ cổ xưa thế này, thật là hiếm khi gặp, Từ Toa lại chẳng chút khách khí mà nói: “Vậy lấy ba cân đi.”Người bán hàng vui vẻ đáp: “Có ngay đây.”Từ Sơn trưng ra vẻ mặt cười khổ, đứng nép cả sau mông Từ Toa, lẩm bẩm nói: “Cháu gái yêu quý à, chúng ta mua vậy cũng được rồi đấy.

Cậu thấy…”Từ Toa thấy dáng vẻ ồn ào này của anh ta, thật sự cảm thấy rất phiền.Quả nhiên một khi đàn ông lảm nhảm, càng khiến người ta cảm thấy chán ghét hơn.Từ Toa đột nhiên nghĩ đến bản thân vẫn còn phiếu mua thực phẩm còn chưa dùng đến, cô lập tức móc ra, lại rút ra thêm mười tệ nữa, đưa cho cậu nói: “Cậu đi mua thêm ít gạo, có gạo thì mua gạo, không có gạo thì mua chút bột mì.”Từ Sơn: “???”Từ Toa hơi nhau đuôi chân mày, ra vẻ hung dữ nói: “Cậu mau đi đi.”Từ Sơn: “Ừ.”Từ Toa lại quay sang quầy khác, mua thêm một cân đường cục với một cân đường phèn.Vốn dĩ trong cái gùi nhỏ của cô đã có không ít đồ rồi, bây giờ lại thêm không ít nữa, đã nhiều lại càng nhiều hơn, Từ Toa bỏ cái gùi sang bên hông, ngồi tại bậc thềm phía trước cửa hợp tác xã.

Cũng vào lúc này thì trông thấy hai mẹ con Hồ Hạnh Hoa lén lén lút lút rẽ vào một ngõ nhỏ.Trời ạ!Không cần đoán cũng biết được, kia chính là chợ đen.Từ Toa thò đầu ra xem, nhưng chẳng đi theo, tuy chợ đen là một chỗ tốt, nhưng cô cũng chẳng đến mức cần dùng tới.Nếu như không phải tình huống bất đắc dĩ, cô cũng chẳng cần phải mạo hiểm như vậy làm gì, không đáng, thật sự không đáng.Chỉ cần là những sách viết về thời đại này đều sẽ miêu tả qua một chút về chợ đen, chẳng qua nếu như đã không cho phép, Từ Toa hiểu được, mức độ mạo hiểm trong này là rất lớn, nếu như cô không có bật hack như này, đoán chừng cô cũng không kìm được mà đi thử, nhưng bây giờ cô có cả tòa thành thị, nên không suy tính nữa.Cô đổi một tư thế khác, ngồi đợi cậu của cô quay lại.Đúng vào lúc này, cô nhìn thấy mẹ của Hồ Hạnh Hoa từ trong hẻm đi ra, ngó trái ngó phải, giống như đang…….

Canh chừng?Từ Toa chống cằm nhớ lại nội dung cốt truyện, ở kiếp trước, Hồ Hạnh Hoa đã từng học qua làm bánh, cho nên sau khi sống lại, cô ta chính là dựa vào tay nghề này mà kiếm được món tiền đầu tiên..
 
Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu
Chương 47: Sợ Hãi


Nghe nói, tay nghề của cô ta cũng không tệ.

Cũng chính vì tài nấu ăn ngon này mà cô ta đã nắm được trái tim của Tiểu Bá Vương trong chợ đen, đối với cô ta một lòng một dạ.Thật ra bình tĩnh suy nghĩ lại, Từ Toa cũng rất muốn mua để nếm thử.Dù sao đi chăng nữa, trong truyện miêu tả quá trâu bò, đó là mỹ vị tuyệt đỉnh.Chẳng qua, Từ Toa vừa nghĩ đến sáng sớm hôm qua tay cô ta vừa nắm phải một đống cứt, đối với mấy món bánh mà cô ta làm ra, lập tức cảm thấy tẻ nhạt vô vị.Từ Toa: “Mình vẫn nên chịu đói thì tốt hơn.”Từ Toa đứng dậy, phủi bụi trên quần áo của mình, cũng may vào lúc này, Từ Sơn cũng đạp xe quay lại, trên xe của anh ta còn để một bao bột mì, trông có vẻ cũng phải tới mười cân.Từ Sơn hưng phấn nói: “Mau, đem đồ đạc xếp lên……”Lời còn chưa nói hết, lại nhìn thấy trong cái gùi hình như lại nhô lên một chút, toàn là mấy thứ đồ linh tinh….

Từ Sơn lại suýt chút nữa ngã thẳng cẳng, nhanh chóng bám lấy Từ Toa mới có thể đứng vững, anh ta lắp bắp nói: “Cháu cháu cháu, mua mua mua, mua nhiều, sao mua nhiều đồ vậy?”Từ Toa nhìn một cái dây đang cột miếng thịt, nói: “Cậu sắp xếp lại một chút đi, đừng để khăn mặt bị dính mỡ.”Từ Sơn: “…”Bây giờ anh ta chỉ cảm thấy đầu óc mình ong ong.“Chuyện này, chuyện này…”Từ Toa giục: “Cậu mau bỏ đồ đạc lên đi, còn phải mau chóng về nhà ăn cơm trưa nữa!”Từ Sơn: “Cậu……”Anh ta nuốt nước bọt dường như muốn đáp lại câu gì đó, nhưng lại đột nhiên cảm thấy, hình như có một bàn tay to lớn nào đó đang giữ chặt lấy cổ của mình, siết chặt cổ họng anh ta, giữ chặt lấy anh ta ném qua ném lại, giống như con vịt bị người ta giữ chặt lấy yết hầu, bước tiếp theo là muốn cắt tiết.Từ Sơn: “Đây…”Từ Toa nhìn cậu của cô cả người bị kích động như muốn ngất đi vậy, mở lòng tốt mà nói một câu: “Niềm vui của người có tiền, cậu không thể tưởng tượng được đâu.”Từ Sơn: thật sự? Không tưởng tượng nổi.Anh ta cúi đầu sắp xếp lại đồ, nhưng mà đầu óc lại đặc sệt như keo.Miễn cưỡng đem tất cả mọi thứ nhét hết vào gùi, dù thế nào anh ta cũng không dám để Từ Toa đeo gùi.Bên trong này có gì, có bột mì, có thịt, có bánh, còn có đường muối, nếu như mà có ngã xe thật, thì anh ta cảm thấy cái mạng nhỏ của mình cũng chẳng cần nữa.Từ Sơn: “Hổ Nữu Nhi à, để cậu đeo cái gùi này cho.”Từ Toa chớp chớp đôi mắt to tròn, gật đầu: “Được ạ.”Vốn dĩ cô cũng chẳng muốn đeo, lúc đi là không còn cách nào khác mới đeo.Nhưng mà cô cũng nói thêm: “Nếu cậu đeo cái gùi này, cậu lái xe kiểu gì?”Từ Sơn: “…”Từ Sơn bỗng cảm thấy buồn rầu.Nhiều đồ tốt như vậy, nếu như là mẹ của anh ta mua, thì không biết anh ta phải vui mừng đến mức nào.

Nhưng mà đây lại là đồ của Từ Toa mua! Bây giờ Từ Sơn còn không dám nghĩ tới việc bản thân đã không ngăn cản Từ Toa, về nhà không biết sẽ phải đối mặt như thế nào.Tóm lại, anh ta rất sợ.Anh ta nói: “Hay là, cháu cứ đạp xe đi về trước, cậu đeo gùi rồi đi ở phía sau.”Có thể vừa đi vừa chậm rãi nghĩ đối sách.Từ Toa nhìn chiếc xe đạp, lại quay sang nhìn Từ Sơn, khuôn mặt nhỏ nhắn trong phút chốc hơi nhăn lại, mãi lúc lâu sau đó, cô hơi nhếch khóe miệng, không mấy vui vẻ mà nói thật: “Nếu như cháu biết đạp xe, thì còn cần cậu phải đi theo sao?”Từ Sơn: “!!!”Từ Toa: Không biết đạp xe, thật mất mặt.Thế nhưng, chiếc xe đạp này, không giống với mấy loại xe thời hiện đại.Chiếc xe này vừa cao vừa to thì thôi chẳng nói, ở chính giữa lại còn có thêm cái xà ngang.Thực ra thì cô cũng biết đạp xe, nhưng lại không biết đi cái kiểu dáng xe cổ quái này.Từ Sơn phụt một tiếng bật cười, nhìn thấy cô cháu gái hơi nheo mắt lại, anh ta lập tức nói: “Khụ khụ, chuyện đấy, hay là cháu xem thế này có được hay không.

Cháu đeo cái gùi ra đằng trước, sau đó một tay giữ chặt lấy nó, tay còn lại thì ôm lấy cậu.

Cậu đi xe chậm một chút, chúng ta cùng nhau về nhà?”Từ Toa phồng má, cũng vâng một tiếng đáp trả.Vốn dĩ còn muốn kiếm chút sức lao động, xem ra lại lỗ vốn rồi.Chẳng qua cũng chỉ có thể như vậy mà thôi.Hai người kì kèo ở trước cửa hợp tác xã một lúc, mẹ của Hồ Hạnh Hoa vậy mà lại phát hiện ra hai người họ, bà ta cảnh giác nhìn sang bên này, nhìn thấy hai người nhà họ Từ cứ lề mà lề mề mãi không thôi, trông cứ như hai con lừa lười biếng, lề mề cả nửa ngày trời cũng không chịu đạp xe đi.Làm bà ta sốt ruột muốn chết, cứ sợ bị người ta nhìn thấy.Nhưng lại không hề hay biết, Từ Toa đã nhìn thấy bà ta từ lâu rồi..
 
Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu
Chương 48: Lần Đầu Gặp Mặt


Hai người cứ ở đó lề mề mãi không thôi, thím Hồ gấp tới nỗi thật muốn chạy ra đó phá nát cái gùi kia luôn.

Chỉ có mỗi cái gùi rách kia mà hai người họ cứ dây dưa tới lui, rốt cuộc là muốn làm cái trò gì không biết.Cái gùi này, đeo lên hay là ôm lấy đều hoàn toàn không giống nhau, hai người cứ phải điều chỉnh lại tư thế cho thích hợp.Từ Sơn lơ đãng ngẩng đầu: “Ôi….’Trong lòng thím Hồ đột nhiên run lên, căng thẳng giữ chặt lấy cái gùi trong tay, nhưng cũng rất nhanh bà ta đã phát hiện, không phải Từ Sơn đang nhìn về phía mình.Từ Sơn đang nhìn về phía một người đàn ông đứng cách bà ta không xa, anh ta vẫy tay chào hỏi: “Bác sĩ Tiểu Giang.”Anh ta nhanh chóng vẫy cánh tay, vô cùng thân thiện.Từ Toa cũng theo đó mà hướng ánh mắt sang, bắt gặp một người mặc nguyên bộ quần áo màu đen, áo sơ mi đen, quần đen, trông dáng người khá mảnh khảnh.Anh ta cũng đang dắt chiếc xe đạp, vừa nghe thấy tiếng gọi của Từ Sơn, hình như anh ta cũng có chút kinh ngạc quay đầu nhìn, lập tức khách khí cười một tiếng, mở lời nói: “Anh Sơn Tử, anh đến đây mua đồ à?”Người này trông rất đẹp trai, da dẻ trắng nõn, dung mạo thanh tú, sạch sẽ lại rất gọn gàng ngăn nắp.Tuổi tác cũng không lớn, lại đeo thêm chiếc mắt kính trông lại càng tri thức.Từ Toa lập tức cảm thấy, đây chính là kiểu minh tinh trong phim!Từ Toa hơi nghiêng đầu quan sát người này, Từ Sơn ấy vậy mà lớn giọng nói: “Làm gì có, anh đây chẳng phải là đưa cháu gái đi thay thuốc hay sao? Sau đó lại nghĩ đằng nào cũng tới đây rồi, bèn mua thêm chút đồ mang về.

Chúng ta làm việc bận rộn như thế, làm gì có nhiều thời gian mà đến công xã, hễ mà tới là chỉ hận không thể mua hết những thứ mà trong nhà không có mang về.”Ánh mắt của bác sĩ Tiểu Giang khẽ liếc qua trán của Từ Toa, hơi dừng lại băng gạc trên trán của cô, lập tức dời mắt: “Đúng là nên chú ý vết thương.”Hình như Từ Sơn cũng đột nhiên phản ứng được gì đó, lập tức nói: “Ừm, không phải chúng tôi không tin y thuật của cậu đâu… cậu cũng biết đấy, con gái nhà nào mà chẳng vậy, chính là đều rất quan trọng dung mạo, lỡ như chẳng may để lại vết sẹo, sau này cũng không dễ gì gả đi nữa.

Hơn nữa, tới đây chẳng phải cũng có thể thuận tiện mua thêm chút đồ trong nhà hay sao.

Ha ha ha.”Bác sĩ Tiểu Giang vậy mà rất điềm đạm cười nói: “Chuyện này tôi hiểu, tôi không đến mức suy nghĩ nhiều đâu, vậy tôi đi ……”Từ Sơn lập tức hăng hái nói: “Bác sĩ Tiểu Giang này, bây giờ cậu có về thôn luôn không? Cậu xem cậu có thể chở theo cháu gái tôi về cùng được hay không? Chúng tôi mua đồ có chút nhiều, cũng không tiện cho lắm.”Nếu như bác sĩ Tiểu Giang đồng ý chở Hổ Nữu Nhi, vậy thì anh ta có thể đeo cái gùi kia rồi, vậy cũng bớt được khối chuyện.Bác sĩ Tiểu Giang vô cùng kinh ngạc nhìn Từ Sơn, nói: “Chỉ e là có chút không tiện, tôi còn phải quay lại bệnh viện một chuyến mới đi được.

Hơn nữa, tôi chở cô ấy, cũng không hay cho lắm thì phải?”Anh ta do dự một lát lại nói tiếp: “Dù gì đi nữa, nam nữ không giống nhau, tôi thì không sao cả.

Chỉ là đối với cô ấy thì không hay cho lắm…..”Từ Sơn gãi đầu đáp: “Cậu nói vậy cũng phải….”Bác sĩ Tiểu Giang cũng nhìn ra hai cậu cháu Từ Sơn Từ Toa có chút khó xử, nghĩ ngợi một lát, tốt bụng đề nghị: “Hay là thế này đi, hai người đợi tôi một chút.

Đợi lát nữa chúng ta cùng nhau về, nếu như tới đoạn đường nào không có người, tôi cũng có thể chở cô ấy một đoạn.”Từ Toa khẽ kéo vạt áo của Từ Sơn, lắc đầu từ chối, Từ Sơn thấy vậy lập tức mở miệng: “Hay là thôi vậy, chúng tôi lái xe chầm chậm về nhà cũng được, cảm ơn cậu nhé!”Bác sĩ Tiểu Giang hơi nâng gọng kính, ôn hòa đáp: “Không cần cảm ơn đâu, đều là người trong thôn với nhau cả, không cần phải khách sáo.”Ngay tại lúc thím Hồ đang căng thẳng tới mức muốn cào vào tường, cậu cháu hai người nọ cuối cùng cũng lề mề xong rồi, lên xe rồi rời khỏi.

Mà bác sĩ Tiểu Giang hình như cũng chẳng dừng lại, trực tiếp đi thẳng về phía bệnh viện…… Thím Hồ thoải mái thở ra một hơi, chửi thầm một câu.Thực ra, cũng chẳng có ai thèm để ý tới bà ta cả.Từ Toa ngồi phía sau xe đạp, ngoảnh đầu nhìn về hướng bác sĩ Tiểu Giang rời đi, lại nhân tiện quay đầu lại hỏi: “Cậu à, anh ta là ai vậy?”Lòng hiếu kỳ ai mà chẳng có.Từ Sơn cười ra tiếng: “Đây là bác sĩ Tiểu Giang của thôn chúng ta, cậu ta đẹp trai nhỉ?”Từ Toa thành thật gật đầu: “Đẹp trai.” Đều mang cả gương mặt của minh tinh thế kia rồi, còn có thể không đẹp trai hay sao?Chân Từ Sơn thiếu chút nữa là rơi ra khỏi bàn đạp, đứa cháu gái này cũng trực tiếp quá rồi đấy, bèn nói: “Cái này, cái này cũng không thể nói như vậy được.”.
 
Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu
Chương 49: Gia Thế


Từ Toa bình tĩnh nói: “Cháu cũng đâu nói linh tinh, rõ ràng dáng dấp anh ta trông đẹp trai.”Từ Toa ấy vậy mà chẳng có chút ngại ngùng hay đỏ mặt gì cả, Từ Sơn đúng là khâm phục.Anh ta đột nhiên nghĩ tới gì đó, lập tức nói: “Lúc cháu bị đụng vào đầu, không gặp qua cậu ta hay sao?”Từ Toa hùng hồn đáp lại: “Lúc đó cháu hôn mê, làm sao mà cháu nhớ được cơ chứ?”Từ Sơn lại hình như nhớ ra cái gì đó, lập tức có chút lo lắng dặn dò cháu gái: “Tuy cậu ta có vẻ ngoài đẹp trai, nhưng cháu nhất định không được để mắt tới cậu ta.

Cậu ta không hợp với cháu đâu.”Từ Toa hơi bĩu môi, mở to con mắt hiếu kì hỏi: “Tại sao ạ?”Từ Sơn làu bàu đáp: “Cứ đợi sau này thì cháu sẽ biết.”Từ Toa ghét nhất cái kiểu đang nói chuyện mà cứ nói một nửa giấu một nửa thế này, cô lấy ngón tay chọc vào sau lưng cậu, nói: “Đừng cứ úp úp mở mở nữa, cậu mau nói đi!”Từ Sơn thật sự quá phiền lòng!Cô cháu gái này của anh ta, quả thật không giống với mấy con nhóc trong thôn.Từ Toa vậy mà vẫn cứ chọc chọc chọc, Từ Sơn thật sự không còn cách nào khác: “Ôi mẹ kiếp, cháu ngồi ngoan ngoãn một chút, nếu chẳng may mà ngã thì coi như xong đời.”Anh ta cũng rất phiền muộn không biết phải làm sai, nhưng mà vẫn nói thẳng: “Người trên kẻ dưới trong nhà cậu ta đều chết không chừa một ai, cả nhà cũng chỉ còn lại mỗi cậu ta, đến cả một người tới giúp đỡ cũng chẳng có.

Cháu xem cậu ta trông cũng đẹp trai, tính cách tốt, công việc cũng không tệ chứ? Nhưng mà trong nhà không có người săn sóc cũng đâu có được.

Cho dù người thập toàn thập mỹ, thì cũng đâu thể cứ sống một mình mãi thế được? Đừng nói là những người trong thôn chúng ta, đến cả mấy thôn bên cạnh, cũng chẳng có lấy một người dám đến nhà kết thân với cậu ta.

Một người sống chẳng có ai chăm sóc, hơn nữa mọi người đều cảm thấy ở với cậu ta chẳng gặp may được.”Từ Toa giống như hiểu ra, cũng chỉ vâng một tiếng.Niên đại này ấy mà, vẫn còn rất xem trọng mấy thứ như sinh nhiều con nhiều phúc lắm, cho dù có nghèo cũng phải đẻ, sinh nhiều con mới tốt, nhiều con trai lại càng tốt hơn.

Nhìn xem mẹ chồng nàng dâu chính là kẻ thù, đa số đều sống với nhau không mấy dễ chịu.

Nhưng mà lúc đi xem mắt, mọi người đều thích những nhà vẫn còn cha mẹ.

Cho dù trong nhà vẫn còn có một bà mẹ chồng ngày ngày bắt ép làm việc nhà, cũng sẽ không tìm những nhà neo đơn như vậy.Quan điểm này Từ Toa thật đúng là không thể gật đầu bữa, nhưng mà cũng biết rằng ở thời kì này đa số mọi người đều nghĩ như vậy.Từ Toa cũng chẳng bình luận gì thêm nhiều nữa, lúc này mới phát hiện Từ Sơn đi xe tương đối chậm.Từ Toa giục: “Cậu đi xe nhanh lên một chút cũng đâu có sao, nếu không thì đến cả kiến bên đường cũng sắp đuổi kịp chúng ta rồi.”Từ Sơn đáp: “Cháu gái à, chúng ta phải đi xe một cách an toàn chứ.”Đi xe an toàn, bảo vệ cả cháu, cậu và chiếc xe.Từ Sơn đi xe đạp, cũng chẳng nhanh hơn đi bộ là bao nhiêu, lại còn đi xiêu xiêu vẹo vẹo nữa chứ.

Phải biết rằng, bên trong gùi còn có cả bát đũa nữa! Thế nên anh ta làm sao mà dám đi nhanh!Làm sao mà dám!Bởi vì Từ Sơn đạp xe quá chậm, quả nhiên không ngoài dự đoán, lúc bọn họ về tới thôn đã quá trưa rồi.

Nhà nhà đều nghi ngút khói bếp.Lúc này bà Từ - bà ngoại Từ Toa, bế trên tay một đứa bé đen nhẻm, đứng đợi ở đầu thôn, không ngừng mà ngóng nhìn, nhìn phía xa có chiếc xe đạp đang đi qua đây, nhanh chóng vui mừng chào đón: “Cuối cùng hai cậu cháu cũng về rồi, nắng trưa nắng cháy da rồi chứ hả? Hổ Nữu Nhi mau đi về nhà, đi về bà nấu cho bát nước đường đỏ uống.”Từ Toa lắc đầu đáp: “Cháu không muốn uống, ngọt lắm bà, càng uống càng khát, cháu muốn uống nước mát lạnh vừa lấy từ dưới giếng lên.”Bà Từ cười đến híp cả mắt: “Về nhà rồi bà lấy nước cho uống.”Dù sao thì cũng về tới thôn rồi, Từ Toa nói: “Cậu à, cậu đeo gùi đi.”Xe cũng đưa cho anh ta, đến gùi cũng đưa cho anh ta.Bà cụ lại đặt Nữu Tể lên thanh ngang trên xe, nói: “Được rồi, đều cho con hết đấy.”Từ Toa khoác tay bà mình, Từ Sơn……..

Từ Sơn đẩy chiếc xe, đeo thêm cái gùi, còn phải chăm sóc cả con gái Nữu Tể đang vui mừng mà lắc lư nữa.Thật đúng là vì bản thân mà chảy một giọt nước mắt chua xót.Nhưng may là hì hà hì hục cũng về tới nhà, Từ Toa vừa bước vào cửa, đã thấy mợ của cô là Cổ Đại Mai đang cầm chổi quét mạng nhện trong gian nhà chính, làm một cách phải gọi là hừng hực khí thế.“Hổ Nữu Nhi về rồi đấy à!” Cô ta nhảy xuống ghế, hiếu kỳ nhìn quanh: “Cháu mua được gì không?”.
 
Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Thành Thị Làm Giàu
Chương 50: Chấn Động


Bà Từ quát: “Con đúng là lắm chuyện, hỏi cái gì mà hỏi.”Sau đó bà cụ lại ngó trước ngó sau: “Có gì thì vào trong nhà rồi nói.”Mọi người vừa vào tới cửa, thì thấy Từ Sơn lập tức đóng hết cửa nhà cửa sổ, lại còn cẩn thận mà khóa hết lại, xong hết rồi mới thở dài một hơi, ngồi bệt xuống đất.Các đồng chí nữ trong nhà: “???”Bà Từ tỏ vẻ ghét bỏ nhìn anh ta: “Con đây là đang làm gì vậy?”Từ Sơn nhìn về phía Từ Toa, Từ Toa đáp: “Cháu có mua một chút đồ…..”Bà Từ và Cổ Đại Mai đưa mắt nhìn xem, hét to một tiếng, hai chân đều lùi lại phía sau, kinh ngạc đến mức hai cặp đồng tử muốn lồi cả ra ngoài, lập tức đồng loạt nhìn về phía Từ Toa, Từ Toa bình tĩnh giải thích: “Cháu thấy bát đĩa trong nhà đều sứt mẻ hết cả, cứ để như vậy mà ăn cơm thì rất dễ bị thương, cho nên đã mua một bộ mới.

Còn cả khăn mặt cũng thế…….”Bà Từ run rẩy nhìn chiếc gùi kia, mãi một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Mọi người đừng có cử động.”Sau đó kéo theo Từ Toa vào trong phòng.

Từ Sơn và Cổ Đại Mai lập tức rón ra rón rén đi tới bên cửa, áp sát tai lên cửa để nghe ngóng.Đã lâu lắm rồi bà Từ mới tức giận như vậy, bà cụ kéo Từ Toa, nhỏ giọng nói: “Con bé này, sao cháu lại vung tay quá trán như thế chứ.

Cháu mua những thứ này làm cái gì, tiền của cháu, phải biết giữ mà sau này còn làm tiền phòng thân chứ.

Chúng ta đây có ngày tháng thế nào mà chưa từng trải qua, sao cháu lại phải lãng phí số tiền này.

Hơn nữa, cháu ở đây, là sống ở nhà bà ngoại, chứ không phải là nhà của cậu cháu.

Cháu cũng không cần phải lấy lòng của bọn họ.

Chỉ cần bà vẫn còn sống một ngày, thì sẽ không có ai dám bắt nạt cháu cả.

Cho dù là cậu hay mợ của cháu cũng không được.

Nhớ năm xưa bà với ông cháu chạy nạn bên ngoài, gặp qua cũng không ít chuyện, chẳng lẽ dạy dỗ không nổi hai đứa con nít ranh kia ư?”Từ Toa cảm nhận được tấm lòng của bà cụ đối với cô, nắm lấy hai bàn tay của bà cụ, nhẹ nhàng nói: “Không phải đâu bà.”Bà cô tưởng rằng cô vì muốn sống ở cái nhà này nên mới phải lấy lòng cậu với mợ của cô, nhưng thực ra không phải như vậy.Từ Toa nhẹ nhàng nói: “Bà cũng biết tính của cháu mà, cháu căn bản không cần phải lấy lòng bất cứ ai.

Cháu mua mấy thứ đó, cũng không phải là vì ai cả.

Mà là bởi vì bản thân cháu muốn sống thoải mái một chút.”Cô đỡ bà ngoại mình ngồi xuống, nghiêm túc giải thích: “Nếu như cháu không có năng lực này, thì cháu nhất định sẽ an phận, nhưng nếu như bây giờ đã có rồi, vậy thì hà tất gì phải sống cực khổ cơ chứ? Cháu biết là bà thương cháu, muốn cháu để dành dụm nhiều tiền một chút.

Thế nhưng so với việc sống khổ cực chỉ để tích lũy tiền, cháu tình nguyện để cho bản thân sống dễ chịu hơn một chút.

Sống thì cũng phải biết hưởng thụ chứ, ai biết được ngày mai sẽ ra sao.

Hơn nữa, cháu mua chút đồ cho cậu mợ, cũng không phải vì muốn lôi kéo gì họ hay thế nào đó.

Cậu mợ ăn uống ngon, sức khỏe tốt không ốm đau gì, ở nhà cũng có thể làm nhiều việc một chút, ra ngoài có đánh nhau thì cũng có người đến giúp đỡ, cháu vui còn không kịp nữa mà.”Dừng một lúc, Từ Toa cũng chẳng quan tâm mình có bị nghe lén hay không nữa, cô thẳng thắn nói: “Hơn nữa, nếu như hai người họ ăn đồ ăn của cháu, dùng đồ của cháu lại còn không nể mặt cháu, thì cháu cũng chẳng cần phải nể mặt họ nữa.

Những ngày tháng như này, thứ không đáng tiền nhất không phải chính là thể diện hay sao? Nếu như họ không làm cháu hài lòng, thì cháu sẽ tìm người thuận mắt cháu đến làm việc, tin chắc rằng trong thôn nhất định sẽ có người sẵn lòng làm.”Bà Từ nghe xong mấy lời này, cũng cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút, thứ mà bà cụ sợ nhất chính là người trong nhà đối xử tốt với nhau vô điều kiện.

Những kẻ chân thiện mỹ đối xử tốt với nhau vô điều kiện, đấy mới là những kẻ ngốc.

Bà cụ thà rằng người trong nhà này tâm cơ một chút, cũng không muốn để đứa cháu gái mình bị bắt nạt.Bây giờ xem ra, đứa trẻ này tuy rằng không phải là cô bé hay giở trò hơn thiệt, cũng chẳng phải kẻ mưu mô tính toán gì, nhưng cũng không phải đứa dễ bị kẻ khác ức h**p, điều này cũng giúp bà cụ yên tâm hơn được vài phần.Bà Từ: “Cháu nói thế cũng có chút đạo lí.”Từ Toa mỉm cười nhẹ nhàng đáp: “Đấy là chuyện đương nhiên.”Cô lại nói tiếp: “Đi thôi, bà thật sự không muốn ra ngoài xem xem cháu mua những thứ gì hay sao?”Bà Từ đáp: “Xem chứ! Tại sao lại không xem! Đi thôi, để bà xem xem cháu mua được những gì nào.”Bà Từ lập tức mở cửa, đã thấy Từ Sơn và Cổ Đại Mai ngã sấp xuống đất, bà Từ giận không có chỗ phát tiết, mắng: “Hai cái đồ sao chổi này, vậy mà còn dám nghe trộm nữa à, tao thấy hai tụi bây là muốn lên trời luôn rồi! Hai đứa chúng mày……”Giọng nói của bà Từ đột nhiên im bặt..
 
Back
Top Bottom