Cập nhật mới

Khác Trò chơi gọi hồn - Multi Couple

Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
53 •『ᴋɪᴍ ᴛᴀᴇʜʏᴜɴɢ』


kim taehyung có một người chị sinh đôi, nhưng chẳng may lại chết yểu từ nhỏ, mẹ taehyung thương xót con nhỏ đâm ra bệnh tật, thần kinh cũng trở nên không bình thường

mẹ taehyung thương nhớ người chị đoản mệnh của cậu, rồi cũng tự nhiên quên đi đứa con trai là cậu, do đó từ nhỏ kim taehyung chỉ luôn lủi thủi có một mình, không có sự chăm sóc của mẹ, đến một ánh mắt mẹ cũng chẳng buồn dành cho cậu

đến khi năm tuổi, trong một lần nghịch ngợm, cậu đã lấy bộ tóc giả hoá trang đợt halloween của cô giúp việc đội lên đầu, vốn chỉ định chơi đùa môt lúc, nhưng taehyung lại bị mẹ bắt gặp, cậu đã khóc ngay lập tức khi thấy ánh mắt kì lạ của mẹ

cậu chẳng nhớ rõ lắm chuyện hôm đó, nhưng đấy lại là lần đầu tiên mẹ chịu nhìn cậu, lần đầu tiên cậu cảm nhận được cái ôm của mẹ

nhưng mẹ không ôm taehyung, mẹ ôm hình bóng chị phảng phất trong người cậu, người mẹ muốn ôm là người chị đã mất của taehyung

trong đầu óc non nớt lúc ấy của kim taehyung nghĩ chỉ khi mình đội mái tóc ấy lên mẹ mới chú ý, chỉ khi mình đội mái tóc ấy lên mình mới được yêu thương

vậy là từ đó, kim taehyung luôn khoác lên mình bộ dạng con gái, chơi với bản gái, dần dà chính kim taehyung cũng quên mất giới tính thật sự của chính mình

mãi đến khi học cấp hai, khi học môn giáo dục giới tính, kim taehyung mới nhận ra rằng, mình không phải là một cô gái

kim taehyung hiểu rõ, nhưng cậu vẫn tiếp tục sống như một đứa con gái, vì taehyung sợ, khi cởi bỏ hình hài này, tất cả sự yêu thương của mẹ đều sẽ biến mất, kim taehyung lại phải sống như một cái bóng, chẳng ai đoái hoài, mẹ sẽ lại bệnh, ba phải lo cho mẹ, còn mẹ sẽ luôn nhớ đến chị

taehyung sợ bị bỏ rơi, cậu sợ phải một mình, nhiều lúc cậu ước, giá như người chết đi là mình, thì có lẽ cậu sẽ chẳng phải đau khổ đến thế này

nhưng sự thật nào rồi chẳng lòi ra, cậu bị phát hiện, rồi từ đó cũng bị xem như một kẻ bệnh hoạn, biến thái, bị mọi người xa lánh, bị mọi người khinh bỉ, vốn dĩ kim taehyung đã khép mình, nay càng vì vậy mà tự thu hẹp thế giới của bản thân, trở trọi, cô độc

và cũng chính vào lúc ấy, những tưởng bản thân sẽ mãi chìm trong bóng tối, ấy vậy mà kim jennie xuất hiện như ánh sáng soi sáng đời cậu, người duy nhất chịu giơ tay ra giúp cậu, lần đầu tiên taehyung cảm thấy được quan tâm, được quý trọng

kim taehyung vào những năm cuối đã chuyển trường và cậu lại gặp lại jennie khi vào cấp ba, cô ấy vẫn quá đỗi xinh đẹp và tốt bụng, cô vẫn là cái gì đó quá đỗi xa vời đối với taehyung, tuy bây giờ taehyung đã thay đổi, cậu có vô số ong bướm vây quanh nhưng người duy nhất cậu cần vẫn không thể nào với tới

taehyung chỉ biết đeo bám jennie, nhắn tin, gọi điện làm phiền cô, có khi ở dưới nhà cô đến khi trời sáng và cậu nghĩ, đó là điều đúng đắn, cậu không nhìn thấy sự sợ hãi trong cô, bỏ qua những cảm xúc của jennie, cậu chỉ nghĩ yêu jennie, chính là phải như thế

kim taehyung chưa bao giờ nhận được sự yêu thương nên cũng chẳng biết cách để trao đi tình yêu, để rồi đến khi nhìn ra, sự việc đã quá trễ

kim taehyung chỉ biết tâm tâm niệm niệm yêu jennie, cậu không bao giờ quan tâm đến cảm xúc của jennie, cũng không để tâm ánh mắt jennie đang hướng về ai, để đến khi biết được, kim taehyung lại trở nên tức giận và cực kì hung hăn

có cảm giác đồ của cậu bị cướp mất, có cảm giác tình yêu của cậu sẽ biến mất, cậu rồi sẽ chẳng còn gì, như cách tình yêu của mẹ biến mất cùng người chị chưa một lần gặp mặt, như cách tình yêu của jennie biến mất khi người jennie trao trái tim lại là min yoongi

kim taehyung để cơn giận nuốt chửng mình, rồi phạm phải một sai lầm không thể nào tha thứ, cậu đã làm nhục jennie đến chết, cậu đã hành hạ người con gái mà mình nhất mực yêu thương

người taehyung yêu bị chính cậu giết chết, người yêu taehyung lại vì cậu mà chết, cả cuộc đời kim taehyung luôn bị trói buộc bởi hai chữ 'tình yêu', vùng vằng mãi giữa hai người con gái

taehyung không hiểu rõ tình yêu, cũng không biết làm sao để yêu một người cho đúng, giết người con gái cậu yêu, lại để người con gái yêu cậu vì cậu mà giết người, lại để người đó chờ đợi trong vô vọng, đến cuối cùng cũng chẳng hưởng được một chút yên vui

nếu có kiếp sau, cậu nhất định sẽ đền tội với kim jennie

nếu có kiếp sau, cậu nhất định sẽ học cách yêu một người thật tốt

nếu có kiếp sau, khi cậu là cậu tuyệt vời nhất*, cậu nhất định sẽ đến tìm người con gái đó, người con gái đã đợi cậu cả một đời

--------------

※a, watt tớ nó sao ý, rõ là pub rồi mà cứ thấy nó trong bản thảo, nên phải post lại hai ba lần, gây phiền đến các cậu, thật sự xin lỗi lắm

(*)một ý nhỏ trong câu mình tâm đắc của phim 'điều tuyệt vời nhất của chúng ta'

aaaaaa, còn 4ng thôi, 4ng mợt mỏi nhất 😭😭😭

tuần tới đi học rồi, mình sẽ cố gắng hoàn nhanh cái fic dài hơi này (๑•̀ㅂ •́)و ✧(๑•̀ㅂ •́)و ✧

à, mn ơi, đi ngang qua cũng trả lời giùm. mình cái này nha, các cậu có cần chap giải thích không? kiểu như cách thức, rồi mấy người kia chết thế nào, hay mấy cái ẩn ẩn trong đó ý, mấy cái hint be bé mà tớ quăng ra nữa, chứ nguyên nhân hay gì là tớ nêu ra trong từng chap của nhận vật rồi

nếu các cậu hiểu rồi thì tớ sẽ end sau 4c nữa ☆ヘ(^_^ヘ)
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
54 •『ᴊᴇᴏɴ ᴊᴜɴɢᴋᴏᴏᴋ』


//nghe nhạc nhé, vì khi viết chap này mình đang nghe bài này, có lẽ sẽ có cảm xúc một tí//

.

.

.

jungkook lặng người đi trong góc phòng tối tăm, ngoài trời mưa vẫn không dứt, mưa rơi rào rạt bên ngoài khung cửa sổ, giăng kính cả bầu trời cao xa vời vợi, cũng giăng trong lòng cậu đầy ắp biết bao rối ren. bắt đầu từ lúc nào mọi chuyện đã thành như thế này?

những người bạn jungkook nghĩ bản thân đã hiểu rõ nhưng đột nhiên họ lại trở nên thật xa lạ, xa lạ đến mức cậu chẳng nhận ra. lee jieun...cũng trở nên thật xa lạ

quen biết jieun từ những ngày mới nhập học, lee jieun trong mắt cậu là một cô gái hay cười, giỏi giang hiền lành, trong ngày đầu của khóa học nhìn cô đứng ở trên phát biểu tràn đầy tự tin tươi sáng, hình ảnh cô gái nhỏ nhắn ấy nhanh chóng lưu vào trong tim cậu. và khi giọng hát trong trẻo của jieun cất lên, cậu biết, cậu sẽ chẳng thể nào quên được cô gái ấy

tình yêu đến với jungkook nhẹ nhàng như một cơn gió nhưng lại lưu luyến ở lại thật lâu, từ lần gặp đầu tiên cậu đã thích jieun, khi càng tìm hiểu về jieun cậu lại càng thích cô hơn, nhưng cậu không muốn mơ mộng, jieun đối với ai cũng tốt, cậu không muốn bản thân ảo tưởng vì jieun thân với cậu hơn một chút, cậu không muốn hiểu lầm mỗi khi jieun nhìn cậu cười thẹn thùng. cậu không muốn hi vọng quá nhiều để rồi lại thất vọng, vì không chỉ riêng đối với jungkook, lee jieun cũng rất thân thiết với min yoongi, còn yoongi...ánh mắt cậu ta luôn thể hiện rằng cậu ấy thích jieun, thích rất nhiều

vì cách yoongi nhìn jieun, hệt như cách cậu ngắm nhìn cô ấy

người ta bảo, tình cảm khi còn đi học vô cùng trong sáng, khi ấy thích là thích, mình sẽ nghĩ gì làm ấy, khi thích sẽ đi bày tỏ với người ấy, đơn thuần và thẳn thắn, nhưng jeon jungkook của tuổi 16 lại không có dũng khí ấy, cậu chỉ biết ôm mãi giấc mộng đơn phương của chính mình, chỉ dám bên cạnh jieun lặng lẽ như vậy, không để jieun biết tình cảm của cậu, cũng không dám dò hỏi tình cảm của jieun, vì jungkook sợ sẽ biết được những điều không muốn biết, sợ bản thân sẽ đau lòng

càng thích nhiều lại càng lo sợ được mất, muốn bên người ta, nhưng lại không đủ dũng khí đến bên người ta, muốn nói thích người ta, nhưng lại sợ người ta từ chối, thích người ta nhiều nhưng làm cách nào cũng chẳng thể nói, chỉ có thể lén nhìn khi người ta ngủ gục, làm trò hề khi người ta cười, cười cùng khi người ta vui, tình yêu của jeon jungkook lúc ấy, cơ bản là đầy sự nhút nhát rụt rè, dù jeon jungkook vốn không phải là người như vậy, ấy vậy mà đứng trước lee jieun, lòng cậu bất giác lại xốn xang run rẩy không ngừng

bây giờ, khi nghĩ lại, nếu lúc ấy, jungkook dũng cảm hơn một chút, bi kịch này sẽ không xảy ra?

jungkook và jennie có thể nói là giống nhau, vì cả hai đều ấp ủ mối tình đơn phương, jungkook thích jieun, còn jennie lại thương yoongi, chuyện đó chính là bí mật riêng của jennie, jungkook chỉ phát hiện khi thấy cách jennie nhìn yoongi, lúc ấy cậu chỉ hỏi cho vui, nào ngờ kim jennie quá đơn giản, quá dễ để nhìn thấu ngay lập tức lại trở nên luống cuống

jungkook và jennie vì thế cũng thân hơn, như kiểu gọi là 'chung hoạn nạn'. có lần jennie đã khóc nức nở trên vai cậu, vì jennie nhìn thấy yoongi tỏ tình với jieun, dù biết rõ trái tim yoongi nhưng khi nhìn thấy điều đó, trái tim vẫn nhói đâu

jungkook nhìn jennie nước mắt đầy mặt, bất giác thở dài, đây có thể là tương lai của cậu, có thể một ngày nào đó thấy yoongi và jieun tay trong tay, cậu cũng sẽ đau xót thế này. jungkook vòng tay ôm lấy jennie, thương cô gái này, cũng thương thay cho chính bản thân mình

nhìn mặt trời lấp ló sau rặng cây ngoài khung cửa sổ, jungkook mới lẫn thẩn đi vào nhà vệ sinh, một đêm rồi, cậu cũng suy nghĩ về chuyện này một đêm rồi, nhưng vẫn chưa thể hiểu, jieun trong lòng cậu từ lúc nào đã trở nên thật xa lạ đến thế, nhẫn tâm đến thế

nhưng điều khiến cậu đau đớn hơn, chính là dù jieun như thế, jungkook vẫn không thể bảo mình ngừng yêu cô

nếu jungkook nhận ra jieun cũng thích mình, nếu lúc đó cậu bày tỏ với jieun, thì liệu bây giờ... sẽ khác?

"alo seulgi?"

"jieun...sao lại đột ngột như vậy?"

chiếc điện thoại rơi khỏi bàn tay, jungkook vội cầm áo khoác chạy nhanh ra khỏi nhà, jieun và yoongi cùng nhau đi mỹ, sao lại nhanh như thế? cô sẽ đi, nhưng cậu không biết ngày cô đi sẽ là hôm nay

đến cuối cùng lee jieun vẫn thật tàn nhẫn, cô cũng không cho cậu cơ hội để chào tạm biệt, jungkook không ghét jieun, cũng không phải là không muốn gặp lại cô, chỉ là cậu vẫn còn bàng hoàng, vẫn còn hoang man, vẫn còn chưa thể đối mặt với những gì đã xảy ra, và sau tất cả, jungkook vẫn còn rất thích lee jieun

"lee jieun, cậu thật sự định cả đời sẽ không gặp lại tôi?"

"nhưng tôi sẽ đi tìm cậu, chắc chắn đấy"

nhìn máy bay bay ngang bầu trời, jungkook tự lẫm bẩm với chính mình, cậu không phải người tốt như seulgi đã nói, vì sau biết bao nhiêu chuyện, bao nhiêu người đã chết, jungkook vẫn cố chấp muốn ở cạnh người con gái đó

không phải là cậu lựa chọn tha thứ cho jieun hay không, ngay từ ban đầu đã không cần phải lựa chọn, vì jungkook sẽ luôn bao dung, luôn tha thứ, luôn tìm cách để biện minh cho jieun, sự lựa chọn vốn không thuộc về cậu

người duy nhất phải chọn lựa, luôn luôn là lee jieun, ở bên cậu, hay rời xa cậu

nếu cho cậu chọn lựa một lần nữa, jeon jungkook vẫn sẽ một lần nữa đến bên lee jieun
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
55 •『ʟᴇᴇ ᴊɪᴇᴜɴ』


từ nhỏ lee jieun hay được gọi bằng danh từ rất mỹ miều 'đứa con hoang', vì mẹ jieun chưa chồng mà có con, một thân một mình nuôi cô khôn lớn

jieun thương mẹ, nên trong việc gì cũng cố gắng, không bao giờ để mẹ phiền lòng, cũng không để mẹ chịu thiệc, lee jieun có thể đánh nhau với đứa con trai hàng xóm vì mắng cô là đồ con hoang, lee jieun cũng có thể tạt nước vào mẹ của nó, cầm chổi đuổi bà ta ra ngoài khi bà ta bắt đầu xúc phạm mẹ

từ nhỏ, lee jieun đã biết, hiền sẽ bị người ta bắt nạt, người ta sẽ chẳng bỏ qua cho mình chỉ vì mình yếu đuối vô hại, muốn không bị giẫm đạp, trước khi học cách đứng trên người khác thì phải biết tự bảo vệ mình

lee jieun luôn tâm niệm, làm người tốt cũng chẳng thể mài ra ăn, yếu đuối lương thiện cũng chẳng giúp mẹ thôi âu sầu, được sinh ra trên cõi đời này, không phải là để bị người ta ức hiếp, nếu đã được sinh ra rồi, thì phải sống cho tốt, để không ai có thể bắt nạt mình

"cậu chịu bị đánh, cậu nghĩ cứ chịu đựng như vậy sẽ ổn sao?

đừng lấy lý do là vì bảo vệ mẹ, min yoongi, đừng ngu ngốc, nếu cậu không làm gì, cậu suốt đời sẽ luôn bị hành hạ như vậy, không bảo vệ được bản thân, thì bảo vệ mẹ cái khỉ gió gì"

"băng bó xong, theo mình, mình giúp cậu"

"đi đâu?"

"đến đồn cảnh sát"

"tớ sẽ khiến ông ta mãi mãi không nhìn thấy ánh mặt trời"

đó là lần đầu tiên cô gặp min yoongi, jieun dạy cậu cách cầm vũ khí để bảo vệ bản thân, dạy cậu cách sống với thế giới ác liệt này, dù cô chỉ là một đứa 13 14 tuổi, nhưng suy nghĩ lại tăm tối hơn nhiều so với cái tuổi trong sáng hồn nhiên này

lee jieun chỉ biết, càng có nhiều thứ phải bảo vệ, càng phải trở nên mạnh mẽ, cô cũng phải mạnh mẽ, để khi những thứ cô cần bảo vệ xuất hiện, cô có thể bảo vệ một cách tốt nhất

cuối cấp 2, mẹ jieun vì bệnh mà qua đời, lần đầu tiên lee jieun cảm thấy chơi vơi và lao đao, thế giới mênh mông rộng lớn như thế, lại chẳng còn nơi nào để cô thuộc về, người duy nhất khiến cô cố gắng cũng không còn, ước mơ cho mẹ một cuộc sống sung túc cũng biến mất, vậy thì cô sống còn ý nghĩ gì?

vào lúc đó, cô lại biết mình còn có một người ba, bàng hoàng hơn, đó lại là người thường hay đến nhà cô, cô vẫn luôn tự hỏi về mối quan hệ của họ, nhưng cuối cùng vẫn là cho qua, vì cô tôn trọng sự riêng tư của mẹ

"ta là ba của con"

cô ngước gương mặt đẫm nước mắt nhìn người đàn ông vừa quen thuộc vừa xa lạ kia, trí óc vôi vã liên kết vài câu chuyện, cô điếng người khi nhận ra điều mà ngay lập tức cô muốn chối bỏ

"tôi là con riêng của ông? do ông ngoại tình với mẹ tôi mà có"

chiếc nhẫn trên tay đã chứng mình ông ấy là người đã có gia đình, trước giờ để không quan tâm quá nhiều nên cô luôn lờ đi, không nhìn quá kỉ người đàn ông vẫn luôn đến nhà mình, nhưng hiện tại...

bản thân cô dơ bẩn biết chừng nào, mẹ cô lại là người xen vào hạnh phúc nhà người khác

"không, là chúng ta có con trước khi ta bị bắt lấy một người khác giàu có hơn, ta...

"

"nhưng mẹ tôi vẫn là người thứ ba...

"

một nửa linh hồn cô như bị rút cạn, cô ghét cái sự thật này, jieun cô không có ba cũng được, jieun cô nghèo khó cũng được, jieun cô bị người ta khinh bỉ cũng được, tất cả cô đều chẳng quan tâm, vì cô tin bản thân có năng lực để trở mình, đủ tự tin có thể dán chặt mồm những người nói như thế

jieun luôn thấy bản thân rất may mắn vì có người mẹ yêu thương cô, hết lòng chăm lo cô, dù chỉ có một mình cũng nuôi cô khôn lớn, nhưng cô không ngờ, người mẹ cô luôn kính trọng lại có quan hệ với người đã có gia đình, dù trước đây có gì xảy ra, dù trước đây họ buộc phải chia xa, thì sao?

ông ta cũng đã có một gia đình khác, cô không oán cũng không hận, vậy sao mẹ cô vẫn muốn dính liếu đến người đó?

lee jieun theo ba về nhà, chịu đựng ánh mắt dè bỉu của em gái, lời nói cay nghiệt của mẹ kế, lần đầu tiên trong cuộc đời, jieun biết đến hai chữ 'chịu đựng' vì quả thật mẹ cô đã sai, sự tồn tại của cô vốn là sai

lee jieun lạc lõng trong căn nhà ấy, ở căn phòng rộng hơn, ăn đồ ăn ngon hơn, mặc quần áo đẹp hơn cũng chẳng khiến lòng cô thôi trống trải, thật đáng ghét, nhưng jieun càng lúc càng hay nhớ về mẹ

mọi người trong nhà coi khinh cô, xem cô như không khí, dè bỉu, khinh bỉ, cô dặn lòng đừng tổn thương vì những lời đó nhưng trái tim cô cứ như bị ai đó cào cấu, rạch lên vô vàn vết thương, rốt cuộc vẫn là đau

giữa những chơi vơi của cuộc sống, kim jennie đã xuất hiện, cô em gái khác đi học xa của cô, jennie không giống như mẹ kế và người em kia, jennie đối xử với cô rất tốt, đeo bám theo cô dù cô lạnh nhạt xua đuổi

jennie cứ luôn miệng 'chị ơi, chị ơi' rất đáng yêu, làm trái tim cô cũng mềm nhũn, là cô bật cười sau quãng thời gian tưởng chừng như đã quên mất

jennie là người duy nhất ở bên jieun trong lúc ấy, cho jieun thấy trong cuộc sống này, không cần phải gồng mình mạnh mẽ, lúc yếu đuối vẫn có một người nào đó sẵn sàng ôm lấy, sẵn sàng bao dung

kim jennie so với cô có phần mềm yếu, tin người và dễ mềm lòng, nhưng sự trong sáng đó của jennie bằng cách nào đó đã xoa dịu được trái tim cứng rắn của cô, cho jieun một tia sáng, cho jieun một tương lai, cho jieun một hi vọng

chẳng ai biết mối quan hệ của hai người, jieun nghĩ, đó là điều tốt nhất, chị em nhưng khác họ, người ta sẽ nói gì? dù là nói gì, cũng sẽ chẳng hay ho

lee jieun đã tìm ra người thứ hai mình phải bảo vệ trên cõi đời này, dù có phải phá nát cả thế giới cô cũng không để nụ cười của jennie bị vấy bẩn, jennie thích gì, cô sẽ nhường đấy, dù có là tình yêu của mình, dù có là jeon jungkook

jeon jungkook bước vào lòng cô rất giản đơn, một ngày đầy nắng, cậu đứng dưới sân, nụ cười rạng rỡ hơn cả nắng, cô nhìn ngẩn ngơ, thế là thương

tim cô luôn bồi hồi trước jungkook, một ánh mắt, một nụ cười, một cái xoa đầu cũng đủ làm cô lao đao

khi jungkook cười rạng rỡ, jieun cảm thấy dường như có hai mặt trời

khi jungkook chau mày khó chịu, trong lòng jieun lại giăng mây đen

con người jieun nói cứng cũng cứng, nói mềm cũng mềm, cô chưa thương ai, nên cũng chẳng có kinh nghiệm tỏ tình, cũng chẳng biết bày tỏ với người ta, chỉ biết lẳng lặng làm bạn thân thiết với jungkook, nhưng jieun thấy, vậy cũng đủ rồi

lee jieun vui vẻ với bí mật nho nhỏ của mình, nhưng lại không ngờ, đến một ngày, cả quyền được thích, cô cũng không được phép, lee jieun không được đơn phương người em mình thích, không được phép thích người mà kim jennie thích

jieun nhìn thấy jennie và jungkook ôm nhau, và cô hiểu, đâu là con đường mình nên đi

cô chấp nhận lời tỏ tình của yoongi như một kẻ hèn nhát, để trốn chạy khỏi tình cảm giành cho jungkook, nhưng jieun biết mình chẳng thể quên, cô biết, bản thân mình vốn không thể quên, không có cách nào quên

jieun cô một giây cũng không thể ngừng thích cậu ấy

ngày jennie chết, cả thế giới một lần nữa xoay vòng, ngày cô phát hiện sự thật, jieun thề, sẽ bắt tất cả những người đó đền tội

nhưng nhiều việc lại vượt quá tầm kiểm soát, lại lôi kéo min yoongi vào cuộc, người cô không muốn liên quan đến chuyện đó nhất chính là min yoongi, người cô có lỗi nhất là min yoongi, người cô nợ nhiều nhất cũng là min yoongi

vì cô chỉ có thể nhận, còn thứ yoogi muốn, cô lại chẳng thể cho

cho đến ngày kết thúc tất cả, jieun tự tay chặt đứt liên hệ cuối cùng giữa cô và jungkook, nhưng chung quy vẫn là đau nhói, vẫn là chẳng thể quên, cô còn chẳng dám nhìn cậu, cô sợ sẽ thấy sự khinh miệt và chán ghét trong mắt jungkook, cô biết, trái tim sẽ lại đau

jieun đã muốn kết thúc mạng sống, sau chuyện đó, nhưng vẫn là không thể, min yoongi không để cô đi, min yoongi cố chấp giữ cô ở lại, nước mắt cậu khiến trái tim cô mềm nhũn, jieun lần đầu tiên cảm thấy ghét chính bản thân mình, tại sao cô lại không thể yêu người trước mặt? tại sao cô vẫn mãi chỉ yêu một mình jeon jungkook?

lúc jieun ở sân bay, cô cố gắng không quay đầu lại, cô không muốn bản thân trông chờ sự xuất hiện của jungkook, cô muốn dừng tình cảm này, cô không phải là người dành cho jungkook, cô và jungkook vốn chẳng thuộc về nhau

định mệnh trêu đùa, có trách cũng chỉ có thể trách chúng ta nhìn ra tình cảm của nhau quá trễ, có lẽ, chúng ta định sẵn là chẳng thể bên nhau

"jungkook, chúc cậu hạnh phúc, tạm biệtㅡtình yêu đầu của tớ"

lee jieun cô, bắt đầu từ giây phút bước lên máy bay, jieun đã quyến định sẽ để tình cảm thanh xuân của cô ở lại, và... trân trọng người ở cạnh mình, cô không muốn nói với yoongi lời xin lỗi, một lúc nào đó, jieun muốn nói với yoongi hai tiếng 'yêu anh'

cảm ơn vì đã đến, cảm ơn vì đã luôn ở đây, jieun muốn yêu yoongi như cách cậu vẫn luôn yêu cô

mọi chuyện đều được gác lại nơi quá khứ, cả jeon jungkook, cũng nên để lại ở cái gọi là kỉ niệm, gói gém kí ức một ngày đầy nắng cùng cậu tươi cười rạng rỡ hơn cả mặt trời, gói thật kĩ, đặt một góc trong tim
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
56 •『ᴋɪᴍ ᴊᴇɴɴɪᴇ』


không phải là kim jennie chưa từng một lần nào ghét lee jieun, người chị ở đâu đột nhiên xuất hiện, chia sẽ tình cảm của ba với cô, là con người phụ nữ khiến gia đình cô xào xáo, jennie cũng chỉ là người bình thường, cô biết ghét và hận chứ

nhưng khi trở về nhà sau ngày tháng đi học xa, đã định bụng rằng sẽ ghét chị ta, ghét thật nhiều vào, ấy vậy là cô lại chẳng làm được, nhìn lee jieun lủi thủi một mình, trong lòng lại thấy xót xa, muốn ghét lại chẳng thể ghét

đã vậy, càng ngày jennie càng thích chị, jennie luôn là chị lớn, cái gì cũng phải nhường nhịn, đột nhiên có một người chị, nên cô cảm thấy an tâm vô cùng, có thể làm nũng, có thể vòi vĩnh, có thể làm bất cứ gì, jieun đều sẽ cười và bỏ qua

lee jieun lúc đầu rất khó gần, lại luôn mặc kệ cô, nhưng dần dần trước sự đeo bám lì lợm của cô, jieun cũng dần chịu thua, từ đó cũng luôn nuông chiều cô, jennie chẳng những không thể ghét mà còn thương chị nhiều hơn, cô có thể thoải mái tâm sự với jieun, vì jieun rất giỏi, lại biết lắng nghe, jieun mạnh mẽ lại kiêng cường, dạy cho cô rất nhiều thứ, jennie nghĩ cô sẽ chẳng bao giờ có bí mật với jieun đâu

ấy vậy mà yêu yoongi lại là điều bí mật đó, cô không dám nói, cũng không thể nói, vì kể từ lúc biết bản thân yêu ai, cô cũng biết ánh mắt yoongi chỉ nhìn về ai

là về chị, về jieun

min yoongi thích lee jieun, là điều mà ai cũng biết, từ năm đầu tiên cô đã biết, cô không nghĩ có một ngày mình sẽ yêu người này, vậy mà một ngày không nắng không gió, chỉ có mưa rơi trắng xoá, vì một người nhường dù cho cô để rồi bản thân ướt sủng, không hiểu thế nào, lại khắc ghi vào tim

hình ảnh người dúi vào tay cô cây dù, đầu trần chạy dưới làn mưa rơi xối xả, in hằng mãi trong tim cô

jennie thích yoongi, tình cảm ngày một sâu đậm, bắt đầu bằng một hành động nhỏ, rồi cứ thế lớn dần, đến mức cả ánh mắt anh nhìn chị, cô cũng thấy rung động

nhưng cô biết, bản thân chẳng thể nào khiến anh có thể quay đầu, cô cũng biết, tình yêu yoongi dành cho chị, sâu sắc hơn những gì cô tưởng

tình yêu của yoongi, vừa sâu đậm, vừa hào phóng, chẳng cần nhất mực giữ cạnh bên, chỉ lẳng lặng đi bên người ấy, cũng chẳng cần người ấy đáp lại, jennie không hiểu, đó là loại tình yêu gì? giống như không yêu, nhưng cũng giống như yêu rất nhiều, đến mức, chỉ cần người ta hạnh phúc, vậy là ổn rồi

lee jieun thích jeon jungkook, là điều cô dễ dàng nhận thấy, cô nghĩ min yoongi cũng nhận ra điều này, nhưng anh lại chẳng làm gì cả, nơi nào có jeon jungkook anh sẽ đều tự động lánh đi. có ngày cô vô tình thấy min yoongi đứng đằng xa dõi về phía jieun và jungkook, chị cười anh cũng chậm rãi nhếch môi, ánh mắt ngập tràn yêu thương và chiều chuộng, nhưng tại sao anh lại không giữ lấy chị? không giành lấy hạnh phúc của mình?

"yoongi, sao cậu không tỏ tình với jieun?"

"vì tôi đã biết câu trả lời"

"là thế thì phải càng đi nói, một lần nói rõ tâm tình mình, để không còn gì phải hối tiếc"

"..."

"chuyện của tôi... liên quan gì đến cậu?"

"màㅡcậu là ai?"

jennie không tả nổi cảm xúc mình lúc đó, thất vọng, hụt hẫng, trái tim bị giằng xé đến mức đau nhức, hoá ra min yoongi còn chẳng biết jennie là ai, mặc cho cô luôn yêu anh, nhưng yoongi lại chẳng thèm để tâm, thế giới của anh, chỉ có duy nhất một mình lee jieun

đó là lúc cô nhận ra, tình yêu đầu này của mình, từ lúc bắt đầu, đã hoàn toàn vô vọng

nhưng min yoongi vẫn tỏ tình với lee jieun, dù ánh mắt của anh, dù nụ cười của anh cho thấy rằng anh hoàn toàn buông xuôi, hoàn toàn thanh thản, cũng cho thấy rằng anh chẳng trông mong gì vào câu trả lời của lee jieun

kim jennie chẳng hiểu sao lại tức giận, cô ghét sự cam chịu của yoongi khi đứng trước jieun, vì nhìn yoongi những lúc như thế luôn khiến cô đau lòng, cô thích cách yoongi chẳng quan tâm thế giới, mặc kệ tất cả, mặc kệ cả jennie, vì cô biết chỉ như thế chẳng ai có thể làm tổn thương anh, duy chỉ mình lee jieun, một mình chị là người luôn luôn có khả năng ấy

vì thế cô đã quyết định, tách chị ra xa jungkook, đẩy chị về cạnh yoongi. jennie ôm jungkook, canh thời điểm jieun nhìn thấy, chỉ cần jieun nhìn thấy, nhất định sẽ tự động xa lánh jungkook, vì chị luôn nhường cho cô, bất cứ thứ gì, cả là người chị yêu

người chị tốt như vậy, xứng đáng ở cạnh người đàn ông tốt nhất là min yoongi, trên đời này chẳng ai yêu chị như min yoongi, jungkook có thể yêu chị nhiều, nhưng jennie không biết có thể dài bao lâu khi sau này, cuộc sống vẫn còn muôn vàn biến đổi, nhưng cô biết tình yêu của yoongi, là mãi mãi

jennie và jungkook, jieun và yoongi, sự kết hợp này là tốt nhất, vì yoongi, cô chỉ có thể có lỗi với jungkook, với người xem cô như bạn đồng minh, để thân thiết cô chỉ có thể lợi dụng mối tình đơn phương của mình để jungkook có thể đồng cảm, có thể ở cạnh cô, jennie cũng luôn nói về jungkook trước mặt jieun, như tỏ tình, cùng đủ mọi thứ khác

kim jennie không hối hận, chưa bao giờ hối hận, ngay cả khi bị kim taehyung hành hạ, ngay cả trước khi chết kim jennie cũng chưa bao giờ hối hận về những việc cô đã làm

điều duy nhất cô hối hận, chính là khi xưa đã giúp đỡ kim taehyung, khiến mỗi ngày đối với cô đều thật mệt mỏi, khiến cô chẳng thể nhìn thấy ngày jieun và yoongi tay trong tay hạnh phúc bên nhau

chẳng thể được ở cạnh chứng kiến họ sẽ hạnh phúc như thế nào

khi trút hơi thở cuối cùng, điều cô luôn tâm niệm vẫn làㅡ

"chị... yoongi, hãy hạnh phúc nhé...

"
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
57 •『ᴍɪɴ ʏᴏᴏɴɢɪ』


/hi vòn các bạn hóng Yoongi không bị thất vọng... /

.

.

cho đến lúc 14 tuổi, min yoongi vẫn luôn sống dưới sự hành hạ của ba dượng, mỗi ngày đều đau đớn, mỗi ngày đều tủi nhục, nhưng anh vẫn chỉ biết cắn răng chịu đựng, không hé nửa lời.

Vì đây là người đàn ông của mẹ, là người để mẹ dựa dẫm, dù là con trai của mẹ, thì sao chứ? anh không có năng lực bảo vệ mẹ, nên cũng không có quyền cướp đi người bảo vệ mẹ được

dù hắn ta khốn nạn đến chừng nào, nhưng min yoongi vẫn không thể quên, ngày hai mẹ con bị ức hiếp, ai là người đã đứng ra che chở, ai là người đã sẵn sàng giúp đỡ, cho kẻ vừa mất đi chồng như mẹ anh một chỗ dựa, dù hắn đánh đập, hành hạ anh thế nào, chỉ cần hắn đối tốt với mẹ, yoongi sẽ coi như chẳng có gì

hắn không cho mẹ biết hắn đã đối xử thế nào với yoongi, những vết thương do hắn gây ra đều nằm ẩn bên trong, hắn sợ mẹ biết được hắn ghét yoongi đến mức nào, hắn sợ mẹ sẽ rời đi, yoongi hiểu được dù hắn ghét đứa con trời ơi này đến thế nào, thì hắn vẫn yêu mẹ, yêu mẹ từ trước đó, đến mãi sau này, đến tận lúc mẹ đã có chồng, có con, hắn vẫn luôn yêu mẹ

bố yoongi không tự nhiên mà mất, yoongi trong một dịp tình cờ, đã biết tất cả, nhưng anh đã nhắm mắt làm ngơ

vì mẹ. mẹ cần người đàn ông này

nhiều khi yoongi rất ngưỡng mộ hắn, có thể yêu một người đến như vậy, thứ mà anh có muốn cũng chẳng thể nào làm được, vì mọi người rất dễ để nhìn thấu, cũng vì mọi người quá mức tẻ nhạt, khiến anh chẳng bao giờ muốn để ai vào mắt

ấy vậy mà có một người không phải vậy, có một người anh luôn không thể nhìn thấu

lee jieun lúc đầu cũng như thế, cô bạn bằng tuổi sống ở căn nhà đối diện, lạnh nhạt, tinh quái, cô ấy thông minh, sắc bén nhưng đối với yoongi, cô ấy cũng như những người khác, chẳng có chút ấn tượng, với anh, trong thế giới của min yoongi, chỉ có một người duy nhất đó chính là mẹ

lee jieun với anh chính là cùng một loại người, trong thế giới của cô bạn ấy, cũng chỉ có duy nhất một mình mẹ cô ấy, chưa bao giờ chứa chấp thêm bất cứ ai, thoạt nhìn lãnh đạm lạnh nhạt, chẳng quan tâm ai, anh và jieun cứ ngỡ sẽ chẳng ai để ai vào mắt như thế, ấy vậy mà cô ấy lại vươn tay, giúp đỡ anh

trong mắt lee jieun, có lẽ yoongi anh là kẻ yếu đuối, chấp nhận để người mang danh cha dượng kia đánh đến mức cả người lúc nào cũng đầy vết thương, nên jieun đã đứng ra giúp đỡ anh, từ lần đầu tiên là cho anh miếng băng cá nhân, đều đặn hằng ngày rồi sau đó là giúp anh đưa hắn vào tù

min yoongi không đồng ý, cô ấy lại dạy anh cách cầm vũ khí để chống lại ông ta, lee jieun lo lắng cho anh, quan tâm đến anh, điều mà trước đây ngoài mẹ chưa từng có ai làm, nhưng mẹ là ruột thịt còn cô gái nhỏ ấy chỉ là người dưng, nhưng cô ấy lại nhiệt tình hơn hết thảy, gắng sức vì anh nhiều hơn hết thảy

ở bên jieun, trong lòng yoongi không tự chủ được mà sinh ra cảm giác bình yên an ủi

băng mỏng bọc quanh tim yoongi ngày một tan ra, bị sự ấm áp của cô ấy làm cho cảm động, làm cho xúc động, để từ lúc nào, min yoongi đã cho phép lee jieun bước vào thế giới của anh, nơi mà trước đây chỉ có một mình mẹ

không biết từ lúc nào, anh đã luôn nhớ nhung jieun, muốn nghe những lời nói vô tình của cô ấy để rồi bật cười thích thú

lee jieun luôn bảo cô ấy là một người xấu, làm người xấu rất tốt, sẽ không bị ai ức hiếp nhưng yoongi lại thấy, lee jieun mới thật sự là người tốt nhất thế gian, nội tâm cô ấy mong manh đến nhường nào, lee jieun chỉ cố khoác lên mình võ bọc gai góc để không bị ai làm tổn thương, để bản thân không có ngày tan vỡ

lee jieun chỉ vờ mạnh mẽ, chỉ vờ ngoan cường, nhưng vốn, jieun chẳng bao giờ mạnh mẽ được như thế, nhất là khi đứng trước jeon jungkook

cả đời min yoongi sẽ không bao giờ quên, lần đầu anh thấy những giọt trong suốt như pha lê lăn dài trên gương mặt jieun, ướt nhòe mi cong của người con gái anh yêu, hôm ấy min yoongi đau lòng tưởng như muốn chết đi, so với việc biết jieun yêu người khác, so với việc nhìn jieun đi bên người khác thì việc thấy cô phải khóc, đó mới là đau đớn thật sự

không phải min yoongi muốn nhường cô cho jungkook, anh nào có phải kẻ cao thượng như thế, anh cũng muốn ở bên cô, chăm sóc cô cả một đời một kiếp nhưng buồn thay, người jieun cần không phải là anh, anh có thể làm tất cả vì jieun, nhưng anh không thể khiến cô cười nụ cười tươi sáng như khi cô ở bên jungkook, bộ dạng jieun lúc ấy không có gánh nặng, không phải gồng gánh quá nhiều thứ trên đôi vai gầy gò bé nhỏ, chỉ là một thiếu nữ 17 tuổi đang ở bên người mình yêu

nếu jieun cũng yêu anh, dù có thế nào anh cũng không nhường, nhưng jieun đã không yêu anh, anh cũng không muốn chia rẽ cô và người cô yêu, giữ cô bên mình, kết cục không phải cả ba đều đau khổ sao

tại sao phải đi vào con đường ai cũng đều không được hạnh phúc như thế? nếu phải có một người đau, vậy thì để một mình anh đau là được rồi

min yoongi nguyện ôm hết bão giông cuộc đời, cho lee jieun một đời hạnh phúc

min yoongi tâm niệm một điều, chỉ là lee jieun hạnh phúc, bất luận là điều gì, anh cũng sẽ gắng sức làm, ngay cả là người jieun yêu - jeon jungkook, anh cũng sẽ gắng sức để bảo vệ, chỉ cần jungkook yêu cầu, min yoongi sẽ không bao giờ từ chối

hạnh phúc của min yoongi, bắt đầu từ giây phút yêu jieun đã phụ thuộc vào mỗi một cái nheo mắt, mỗi một nụ cười của cô, chỉ cần jieun hạnh phúc, min yoongi cũng sẽ thấy hạnh phúc, cho dù người ở bên cô không phải là anh đi chăng nữa

vì vậy kim jennie buộc phải biến mất, sự tồn tại của cô ta, sẽ khiến jieun phải rơi lệ, sự tồn tại của cô ta đã cướp đi người jieun yêu, lee jieun và jeon jungkook, hai người đó yêu nhau vốn dĩ nên ở bên nhau, sự tồn tại của kim jennie là không cần thiết

không phải min yoongi đã luôn nói sao, con người vốn nhạt nhẽo và rất dễ bị nhìn thấu, chỉ cần anh muốn, chỉ cần anh cố để ý, cái gì cũng có thể nhìn ra

park chaeyoung và wang jackson có tình cảm riêng, những việc chaeyoung đã làm, lalisa yêu chaeyoung muốn bảo vệ chaeyoung, kim jennie biết được bí mật đó, cho nên lalisa luôn tìm cách để trừ khử đi kim jennie, cho nên anh quyết định sẽ mượn tay đứa con gái này

không tự nhiên một người vô tâm vô phế như lalisa nhìn ra kim taehyung yêu kim jennie, khi mà cậu ta luôn một mực giấu kín như thế, cũng sẽ không nhìn ra người jennie yêu là anh, khi mà kim jennie cũng chẳng hé môi với ai

đối với kim jennie anh chẳng có chút cảm giác, nên dù cô ta yêu anh, thì đã sao? cũng chẳng làm đọng lại trong anh một chút lòng trắc ẩn, nếu yêu anh thì đừng nên tiếp cận jeon jungkook, đừng nên làm jieun phải khóc

mọi chuyện trên đời vốn dĩ không phải tự nhiên, anh biết rất nhiều chuyện, cũng không quan tâm rất nhiều chuyện, tất cả chỉ là yoongi có muốn hay không thôi

kim taehyung điên cuồng hơn vẻ bề ngoài, nên yoongi đã nói cho lisa bí mật này của jennie, anh biết chắc chắn lisa sẽ đem nói với taehyung, và những điều kim taehyung làm, nằm trong dự đoán của anh

đêm hôm ấy, không chỉ mình park jimin chứng kiến tất cả, mà hôm ấy min yoongi cũng có ở đó, anh đợi đến khi kim jennie không còn một hơi thở, mới rời khỏi đó

trong ánh mắt mảy may không có một tia lay động, không có một chút thương xót, chỉ cần jieun có thể hạnh phúc, việc tàn nhẫn hơn yoongi cũng có thể làm

mọi việc trước giờ đều nằm trong lòng bàn tay, chưa bao giờ trệch khỏi sự tính toán, nhưng mãi mãi min yoongi cũng không thể ngờ, kim jennie chính là em ruột của lee jieun và cái chết của jennie khiến jieun ngày ngày đều khóc đến đau lòng, khóc đến xé ruột xé gan, khóc đến tim anh cũng héo tàn

sai rồi, hình như min yoongi đã sai rồi

nhưng anh lại chẳng có dũng khí để thú nhận, vẫn hèn mọn ở bên cạnh cô như chẳng có chuyện gì, nhìn cô thương tâm, nhìn cô đau khổ, anh muốn tác thành cho người cô yêu, nhưng lại cướp đi cả thế giới của cô

"yoongi, mẹ tớ mất rồi, kim jennie là toàn bộ của tớ, em ấy cũng đi rồi, tớ chẳng còn lại gì cả..."

min yoongi rất muốn nói 'cậu còn có tớ' nhưng yoongi không thể không biết xấu hổ, người không có tư cách nhất chính là min yoongi anh

chính yoongi chính là người đẩy jieun đi làm bước đường kia, chính từ lúc cái nick lạ kia xuất hiện, anh đã ngay lập tức biết được đó chính là jieun, cái tên kí tự chẳng làm khó được anh, anh biết nỗi hận của cô sâu sắc đến mức nào, nhưng chỉ có thể đứng một bên âm thầm giúp đỡ, âm thầm hỗ trợ, chỉ cần đó là việc cô muốn làm, anh sẽ vờ như không biết, giả ngây giả ngốc để hùa theo, đặt mình đứng ngoài cuộc như ý muốn của jieun

vì thế anh mới hack máy tính jieun, hack máy tính của người khác, anh muốn trước khi jieun đạt được những điều cô muốn, không ai có thể cản trở cô

nhưng hình như jieun không chừa cho mình đường lui, cứ như thế mà đâm thẳng, vì thế anh mới âm thầm xóa hết các đoạn ghi âm làm bằng chứng của cô, để sau khi kết thúc, jieun còn có thể quay đầu, còn có thể ở bên jeon jungkook của cô

nhưng lee jieun không muốn, cô gái ấy muốn đi đến cuối cùng, muốn mọi việc không thể vãn hồi, rồi từ bỏ tất cả để đi tìm kim jennie

lần đầu tiên trong cuộc đời min yoongi cảm thấy sợ hãi, hoang man và không biết phải làm gì đến thế, anh chỉ biết ngăn cản cô, rồi ôm lấy cô, giữ chặt lấy cơ thể nhỏ bé ấy, như thể chỉ cần nới lỏng tay lee jieun sẽ lập tức biến mất

min yoongi có cảm tưởng cả thế giới của mình dường như chỉ thiếu chút nữa là đã hoàn toàn đổ nát, ngày mai dường như sẽ chẳng bao giờ đến, ban ngày sẽ mãi nhường chỗ cho đêm đen, thế giới của cậu nếu không có lee jieun, cũng sẽ không còn gì nữa

mẹ qua đời khi anh lên cấp ba, thế giới yoongi chỉ còn duy nhất một lee jieun, chỉ còn một mình cô ấy

và min yoongi cũng chỉ cần một mình cô ấy

yoongi không phát hiện nước mắt mình đã rơi từ lúc nào, anh chỉ biết giữ chặt lấy cô, van xin cô đừng đi, van xin cô ở lại, thống thiết cầu xin cô

đối với min yoongi, chẳng có gì đáng sợ bằng một ngày mai chẳng còn lee jieun

cũng từ giây phút đó, min yoongi quyết định sẽ ở bên lee jieun cả đời, anh vẫn luôn nghĩ không có jieun mình cũng sẽ ổn thôi, dù jieun có yêu người khác sống bên người khác mình cũng sẽ không sao, chỉ cần cô hạnh phúc, nhưng sau đêm đó, anh mới biết, bản thân không thể không có jieun, cuộc sống của anh, thế giới của anh, bắt buộc phải có người con gái tên lee jieun

chuyện của jennie, anh từng muốn thú nhận, nhưng hiện tại, anh quyết sẽ đem theo bí mật đó đến tận cuối đời, vì một khi jieun biết, anh mất định sẽ mất cô, cũng sẽ mất đi toàn bộ lẽ sống của cuộc đời

là min yoongi đã nợ cô, nên hãy để anh trả lại cô bằng cả cuộc đời, dùng cả một đời để chăm sóc và yêu thương cô

kiếp này, câu jieun nói nhiều nhất với anh chính là hai tiếng xin lỗi, nhưng cô chưa bao giờ có lỗi với anh, cô không yêu anh, không phải lỗi của cô, anh nguyện làm mọi thứ vì cô, cũng không phải lỗi của cô

yoongi mới là người nên nói hai tiếng xin lỗi với jieun, vì đã cướp đi toàn bộ của cô, vì đã thử qua, vì đã xém mất đi jieun, yoongi mới biết cảm giác ấy đau đớn nhường nào

cho đến mãi sau này, yoongi vẫn chưa một lần có thể thú tội, điều duy nhất anh nói với cô chỉ là

"jieun, sau này hãy để anh chết trước em, anh không muốn sống mà không có em, anh sợ cái thế giới chẳng còn em"

"jieun, xin lỗi, đến cuối cùng anh vẫn chỉ là một kẻ ích kỉ"

nhưng lúc ấy, jieun chẳng hiểu điều anh thật sự muốn nói, cô chỉ cười "vậy thì lúc ấy, chúng ta hãy cùng chết, em cũng không muốn ở lại nơi không có yoongi"

"jieun, xin lỗi...xin lỗi"

"xin lỗi...anh yêu em"

"em cũng yêu yoongi, nhiều hơn những gì anh tưởng tượng"

"chuyện của jennie..."

jieun dơ chiếc điện thoại có bản coppy thư mục trong máy tính của anh, khóa của thư mục ấy...đã mở

trái tim anh giật thót, rồi min yoongi bật khóc, ôm lấy lee jieun mà bật khóc, nức nở hệt như một đứa trẻ, nước mắt rơi cho những năm tháng đã qua, cho những lỗi lầm cùng sự hèn nhát mà anh ôm lấy đến ngày hôm nay

cho một tuổi trẻ, cho những sai lầm, cho người anh yêu thương, cho người anh mang tội, cho những cảm xúc vẫn chưa hề vơi

gánh nặng trên vai min yoongi buông bỏ rồi, anh cũng không phải lo, thế giới của anh sẽ có ngày bị sụp đổ, anh cũng chẳng phải lo lee jieun rồi sẽ rời đi

bây giờ, anh chỉ cần hạnh phúc bên cạnh của jieun là được rồi

.

.

.

"tất cả đều đủ rồi"

"em tha thứ cho anh, min yoongi"

END

Sài gòn, 31.8.18 - 7:10PM
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
Eᑎᗪ


13 • ᴜɴᴋɴᴏᴡɴ✘1 - đó là lúc câu chuyện được bắt đầu, như trong đoạn ghi âm đầu tiên, Lee Jieun - chị gái Kim Jennie, trong lúc dọn dẹp đồ cho Jennie đã phát hiện cuốn nhật kí rồi phát hiện được những bí mật mà Jieun chẳng thể nào ngờ tới, và nhận ra cái chết của Jennie thật sự có vấn đề

Vấn đề là trong đoạn nhật kí của Jennie • J' ᴅɪᴀʀʏ - Chuột , chính hôm Jennie tự sát, có chuột đã hẹn Jennie lên sân thượng, có nghĩa đêm hôm ấy Jennie không ở trên đó một mình, điều đó làm Jieun đặt nghi vấn, có thể Jennie - bị giết

Lee Jieun là một người thông minh và tự tin, đôi lúc kiêu ngạo và tự cho mình là đúng, ở chap 22 • ➡ υηℨ17 ℨoωτL có thể thấy được điều đó, cho nên từ những gì đọc được trong nhật kí, Jieun nhanh chóng nhận định được Jennie bị giết, người giết Jennie là người cuối cùng gặp Jennie, tức là chuột

Jieun nhìn ra hung thủ bởi cách đặt biệt danh của Jen, Jen gọi Jieun là gà con - vì Jieun ở nhà khá thu mình, chỉ lủi thủi bên Jen, từ đó Jieun có thể suy ra những người khác bởi thói quen, hành động, hay sở thích của họ

Jieun nhờ cuốn nhật kí đã nhận ra những điều trước giờ cô chưa nhận ra, cũng bắt đầu trò chơi của mình, cô tìm đến Seulgi bạn thân nhất của Jen để nhờ giúp đỡ, không chỉ vì Seulgi là bạn thân Jen, mà còn vì nhà Seul theo nghề bói toán, muốn dụ mọi người vô vòng xoay bị Jen ám ảnh phải tìm người mà khi nói ra những việc về tâm linh sẽ không bị nghi ngờ

ở hai chap 3/4 -12/5 - người nhìn thấy Jen, người nhìn thấy dòng chữ máu cũng là Seulgi, các cậu có từng đặt câu hỏi tại sao lại là Seul không?

Nếu có thì sẽ có thể có người sẽ đâm ra nghi ngờ Seul ý

tớ cố ý cho Seul và Jieun khá thân thiết, cả những lần pm riêng với nhau, Jieun và Seul cũng chưa bao giờ nhắn tin cho nhau, bởi họ là đồng bọn, nếu bạn nào nhận ra υηℨ17 ℨoωτL là Lee Jieun ngay từ đầu, tớ từng lo là có thể nhận ra kẻ đứng đằng sau là cả Jieun và Seul, nhưng may mắn hong ai nghi hehehe

nói về việc đặt câu hỏi tại sao chỉ có Seul nhìn thấy ý, thì Cừu tức Bae Joohyun đã đặt câu hỏi đó, và Joohyun nhanh chóng nghi ngờ Seulgi, cũng như đề phòng Seulgi, ở chap 5 • ᴏ ᴜ ɪ ᴊ ɪ có thể thấy được sự nghi ngờ đó

sau buổi cầu cơ đầu tiên, Joohyun hoàn toàn khẳng định Seulgi là người đứng sau vụ đấy khi đã tinh ý phát hiện cái máy điều khiển bộ cậu cơ mà Seulgi giấu trong người, Joohyun lờ mờ nhận ra hình như Seul biết tất cả, về việc Tae giết Jen, nên sau hôm nay Joohyun đã định sẽ dằn mặt Seulgi, đó là lúc đầu trước khi Park Jimin vào tầm ngắm

Park Jimin từ những chap đầu khi nick lạ kia xuất hiện, đã vô cùng hoảng loạn, vì cậu ta mềm yếu và nhu nhược nên những gì cậu ta chứng kiến thật sự quá sức chịu đựng của Park Jimin, cả việc bị Lalisa đe dọa khiến Jimin dễ bị dọa sợ

thế là Joohyun đã trừ khử Jimin, cô ta hẹn Jimin ra sông Hàn, và giết người ở đó, Jieun đã tạo ra việc ấy bằng cách kêu Seulgi điều khiển cái máy ghi ra dòng chứng minh nhân dân của Jimin, để cậu ta hoảng loạn, để Joohyun giết người diệt khẩu

Jieun từ lúc đó luôn theo sát Jimin, định vị của Yoongi mà Jungkook thấy ở sông hàn chính là Jieun, cô chỉ bước ra khi Joohyun đã đi, hỏi về việc của Jennie với Jimin đang thoi thóp, cái tên Lalisa chưa kịp hoàn thành không phải hung thủ giết cậu mà chính là người liên quan đến vụ việc của Jennie

từ đó Lalisa chính thức vô tầm ngắm của Jieun

ở chap 9 • ᴏ ᴜ ɪ ᴊ ɪ ㅡ ❷

『mày còn định làm gì nữa』

[tụi mày đoán xem]

[người tiếp theo sẽ là ai]

[bắt đầu bằng những người vắng mặt nhé]

ý Seulgi và Jieun lúc này là người tiếp theo bị giết sẽ là Lalisa, lúc này hai người họ vẫn chưa biết Lisa và Joohyun là một giuộc, họ nghĩ vì Jimin để lại dòng chữ kia, rất có thể Lisa cũng sẽ bị trừ khử, với cả đột nhiên Lisa lại chẳng thấy đâu, làm họ thêm chắc chắn

Bae Joohyun sau khi giết Jimin đã nghĩ không còn ai biết, nhưng Yerim đã vô tình nói về đoạn ghi âm của Jimin, nếu các cậu tinh ý sẽ nhận ra ở chap 8 • 2jieun , Joohyun vốn chẳng nói gì nhưng khi nghe về việc Jimin gửi ghi âm, cô ta ngay lập tức phản ứng, chứng tỏ Joohyun có liên quan, đó là hint tớ tung ra đấy

chap 9 • ᴏ ᴜ ɪ ᴊ ɪ ㅡ ❷

『tụi tao làm gì có lỗi với mày?』

[thật sao joohyun, thật là không có sao?]

-> này là hint 🙂))

10 • lalalalisa

lalalalisa

tụi mày đang nói gì thế?

2jieun

tụi tao cầu cơ một lần nữa

jennie bảo người giết cậu ấy là 'K'

lalalalisa

nói cũng chuẩn quá

bearseulgi

mày nói gì vậy?

cái gì chuẩn?

-> này cũng là hint =)))

Seul biết nhiều như vậy sao Joohyun vẫn để Seul yên? câu trả lời chính là vì trò cầu cơ, Seul lợi dụng nó để vạch trần hung thủ thì Joohyun lợi dụng nó để giết người, mỗi khi cầu cơ, sẽ đều có một người chết đấy, cho nên ở chap 11 • chaengpark, khi yêu cầu chơi cầu cơ của Joohyun bị bác bỏ, ở cuối chap có một câu nói

"thật tốt số lee jieun, nếu không người tiếp theo sẽ là mày rồi"

đó là do có người đã lợi dụng trò chơi này để giết người đó

câu hỏi vì sao Joohyun giết Jieun khi từ đầu Joohyun đã chẳng nghi ngờ gì Jieun, thì đó chính là tệp ghi âm của Jimin

2jieun

mấy hôm trước tao còn gặp yerim

nó vẫn còn bình thường

sao đột nhiên lại...

baejoody

jieun

mày đã gặp yerim sao?

nó có nói gì không?

vì Jieun đã gặp Yerim nên Joohyun lo sợ Jieun đã nghe được tệp ghi âm ấy, dù cô ta không biết trong đó có gì nhưng với Bae Joohyun, giết lầm còn hơn bỏ xót, thế là từ đó Jieun vô tầm ngắm

nhưng Joohyun vốn chẳng thể làm gì, vì xung quanh Jieun luôn có Yoongi, cô ta chỉ có thể im lặng đợi cơ hội

về Jieun và Seul, đối phó Lisa thật sự rất khó, Lisa gan dạ và chẳng dễ bị hù như Jimin, cũng chẳng quan tâm nhiều, ngoài Park Chaeyoung

nên Jieun đã hủy hoại Lisa bằng cách hủy hoại Chaeyoung trước, cô dành một tháng để thu thập bằng chứng ngoại tình của Chaeyoung và Jackson

chap 11 • chaengpark - tớ đã cho hint, cũng đã bảo những hint ấy là về mối quan hệ thật sự của mọi người, Jackson yêu Chaeyoung, Joohyun và Jackson chỉ là người yêu trên danh nghĩa, hoàn toàn chẳng quan tâm gì đến nhau

Jieun gửi đoạn clip về Jackson và Chaeyoung cho Yugyeom với mục đích quấy rối mối quan hệ của họ, hủy đi cuộc sống của Chaeyoung khiến Lisa lao đao, để rồi tìm cơ hội trả thù

nhưng Yugyeom điên cuồng hơn Jieun nghĩ...rất rất nhiều

Yugyeom nói những điều kì lạ như bị khắc chữ trên lưng, rủ mọi người chơi cầu cơ rồi lại không xuất hiện, sau đó là mất tích, cộng thêm nhà Yugyeom đã một tuần không sáng đèn càng làm mọi người nghĩ như thế

chap 17 • kimtae, Chaeyoung nhận được điện thoại, thấy Yugyeom dưới nhà, sau đó cũng mất tích và căn nhà thì cháy thành tro

tất cả mọi việc này đều cho Yugyeom bày ra, cũng như bày ra việc bị khắc chữ trên lưng, cái đó do chính Yugyeom tự làm ra, cậu ta cũng chẳng mất tích, nhà cậu ta đã di cư qua mỹ nhưng Yugyeom luôn che giấu, lợi dụng điều đó cùng cái nick lạ luôn quấy rối mọi người để khiến họ nghĩ rằng người làm ra những việc kia đều là cái nick lạ đó

Yugyeom cũng là người gọi điện, xuất hiện dưới lầu và bắt Chaeyoung đi, đốt luôn nhà của cô ấy, trùng hợp là Jieun đến báo việc Yugyeom đã xin thôi học và di cư cùng gia đình, nên mọi người càng tin kẻ bắt Chaeyoung chính là người đứng sau việc của Jennie

sau đó Yugyeom online, làm như không có chuyện gì, tiếp tục kế hoạch, vì mục tiêu của cậu ta vẫn còn Wang Jackson

Yugyeom đi tìm Chaeyoung cùng mọi người, sau đó bảo mệt rồi đi về và gọi cho Jackson, Jackson đã nhận ra Yugyeom hơi lạ, Jackson đã chất vấn Yugyeom rồi dẫn đến ẩu đã

Yugyeom còn cho Jackson thấy Chaeyoung đã bị mình giết một cách thê thảm, Jackson không chịu đựng nổi đã móc mắt và tự sát, sau đó Yugyeom cũng tự kết liễu, Yugyeom cũng yêu Chaeyoung nhưng tình yêu đó lại quá tiêu cực

đó là lý do cho mức độ nặng nhẹ của cái chết của Chaeyoung, Jackson và Yugyeom khác nhau như vậy

sau đó Joohyun quyết tâm giết Jieun, vì cảm thấy mọi việc càng lúc càng đi xa và điên rồ rồi, nên bằng mọi giá phải trừ khử Jieun, sau đó sự việc không thành vì Yoongi đã hack đoạn tin nhắn của Joohyun và Jieun, nên đi theo và cứu Jieun thoát chết, nhưng nếu không có Yoongi, Jieun cũng có thể thoát, vì cu gái ý là boss mè 🙂))

tiếp theo, do giết Jieun không thành, Joohyun đã qua xúi Lisa giết Seul bằng cách nói Lisa biết Seul là kẻ đứng sau việc Jen trở về, Lisa điên cuồng sau cái chết của Chaeng nên sẽ lập tức tin và tìm Seulgi trả thù, đó là cách Joohyun mượn dao giết người và sau đó là giết luôn Lisa

vì sao Jieun lại đến chỗ Joohyun khi biết đó là cái bẫy? vì Jieun muốn sau khi Joohyun giết hục mình, chắc chắn sẽ gấp rút qua lợi dụng Lisa để giết Seulgi, rồi nhân cơ hội đó để khiến Lisa biến mất

không tự nhiên mà Jieun có mặt kịp lúc như vậy, kịp lúc để cứu Seulgi

Jieun gửi cho Tae những gì trong chap 37 • ᕼIᗪᗪEᑎ✘1, qua quan sát Tae tuy là người giết Jen nhưng cậu ta không đến mức quá xấu nên Jieun chỉ muốn cậu ta biết mọi việc, những người đã chết đều vì cậu ta mà ra, để cậu ta tự tử

mục đích của Jieun từ đầu đến cuối là giết hết tất cả những người có tội, nhưng không bao giờ trực tiếp giết ai, cô lợi dụng sự độc ác của Joohyun để trừ khử cả Jimin và Lisa

về cái chết của Jen: Tae ghen tuông mù quáng nên hẹn Jen lên sân thượng, sau cơn thịnh nộ cậu đã hãm hiếp Jen, đến chết, còn Bae Joohyun là người dàn dựng và lấp liếm thành một vụ tự sát, Joohyun đã đẩy Jennie lúc chỉ còn là một cái xác xuống lầu

✘ mối quan hệ Jen - Yoon - Eun - Kook

Jieun có nhật kí nhưng lại hiểu lầm Ngựa thành Kook vì Jen luôn thể hiện mình thích Kook, cô cũng nghĩ trang nhật kí ấy là do Jen hờn dỗi vì trước đó Jieun và Jungkook đã từng thân nhau

sự thật người Jen thích là Yoongi, điều đó chỉ mình Seulgi biết, nên đọc nhật kí Seul biết Ngựa chính là Yoongi cũng như hiểu lầm Yerim thích Yoongi

có một đoạn Seul hỏi 'không phải Yerim thích Yoongi sao?' và mọi người còn đùa rằng 'Yoongi và Yerim là cái tổ hợp gì đấy?'

chi tiết ấy tuy chỉ là một chi tiết nhỏ nhưng đó là hint của việc người Jen thích là ai

và thật ra không chỉ Seul hiểu lầm, Jen cũng hiểu lầm Yerim thích Yoongi luôn cơ, nên mọi việc mới rối nùi như thế

tất cả mọi người, tuy chơi với nhau nhưng chẳng ai thật sự mở lòng với ai cả, nên người họ thích, họ đều che giấu tất cả, chẳng ai nhận ra, cho nên bi kịch mới xảy ra

về Jungkook, tớ xây dựng cậu ấy là người ngoài cuộc, người có cuộc sống tương đối tốt đẹp, mọi thứ đến với cậu ấy đều dễ dàng và cậu ấy có phần ngây thơ, sống đúng với lứa tuổi, nên lúc ấy tình yêu của cậu ấy khá nhút nhát

Yoongi có nói nếu Jungkook dũng cảm hơn với tình cảm của mình, mọi chuyện sẽ không đến nước này, nếu lúc đó Jungkook tỏ tình và ở bên Jieun, Yoongi sẽ không vì Jieun mà hại Jennie, Jieun cũng không cần bày mưu để giết nhiều người đến thế

Jungkook là kẻ ngoài cuộc nhưng cũng là chất xúc tác mọi việc diễn ra

Yoongi vốn dĩ cũng như Jungkook nhưng ghi đến giữa chừng tớ lại bẻ plot và cho cậu ấy là người đứng sau tất cả, vì tớ thấy mọi người cuồng vì Yoongi thâm tình quá, tớ muốn đập vỡ mơ mộng của các cậu đó 🙂))

nếu có gì chưa hiểu, cứ cmt tớ sẽ giải đáp nha 😀

last bonus:

đây là fic thriller đầu tiên cũng là fic tớ hoàn khá nhanh, tớ chỉ lập sườn và đắp plot, nhiều chi tiết hoàn toàn ngẫu hứng và đôi khi tớ quên mất mình viết gì, như việc tớ quên mất Jieun - tức chị Jen có cuốn nhật kí và biết người Jen thích không thích Jen, nhưng tớ lại cho Jieun nói vs Seulgi Rim hại Jen vì người Rim thích thích Jen và làm rối đi mối quan hệ của họ

do có bạn nhắc nhở nên tớ đã kịp thời điều chỉnh, giờ tớ đang thú tội nè hiuhiu

và tớ cũng biết đến phần về từng nhân vật do nó là văn xuôi lại dài dòng nên sẽ chán lắm, nhưng tớ vẫn muốn ghi đến cùng, tớ không thích fic chỉ có giết và giết không ╰( ̄▽ ̄)╭

về phần Yoongi, tớ nghĩ đó là plot twist nhưng hình như chưa đủ đô nên không ai bất ngờ lắm ╮(╯3╰)╭( ̄ε(# ̄)︴

và qua fic này tớ cũng muốn nói người xấu không hẳn đã xấu từ lúc ban đầu, không phải ai thoạt nhìn có vẻ không thiếu thứ gì là đang sống hạnh phúc, nếu các cậu có ai đang đau khổ thì ngoài kia vẫn có những người như thế, cuộc sống chẳng bao giờ dễ dàng nhưng cũng đừng từ bỏ nhé, cũng như cam chịu chưa bao giờ là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề

hãy 'cường' như lee jieun và min yoongi, cũng đừng quá ngây ngô như bạn jeon jungkook nhé ㄟ(≧◇≦)ㄏ

và ai có crush hãy mạnh dạn mà cưa đi ㄟ(≧◇≦)ㄏ =)))
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
ᴏᴜᴛʀᴏ: ᴄᴀʟʟ ᴤᴏᴜʟ


© by Gấu ♡

(ノ゚▽゚)ノ có chap giải thích ở trước

♬♩

đây là fic thriller đầu tiên của tớ, nên chắn chắn còn nhiều thiếu xót, nhưng mọi người luôn ủng hộ nên tớ cảm ơn lắm lắm

ai đi qua, hãy để lại cho tớ vài dòng nhé, dù ngắn nhưng có ý nghĩa với tớ lắm, thật sự ý

và giờ thì tạm biệt thiệt nè, tick hoàn thành mà chẳng nỡ xíu nào 〒▽〒〒▽〒〒▽〒

tạm biệt và cảm ơn rất nhiều ♡♡♡
 
Back
Top Bottom