Cập nhật mới

Khác Trò chơi gọi hồn - Multi Couple

Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
34 • ᕼIᗪᗪEᑎ


♙▶▶▶♟

kim jennie, do cậu mà chết, jennie chết rất thê thảm, tôi không ngờ cậu có thể độc ác đến thế, thật sự, quá độc ác

và cũng nhờ cậu mà rất nhiều người đã chết, park jimin, kim yerim, park chaeyoung, wang jackson và cả kim yugyeom, tất cả cậu ta đều vì cậu mà chết, nếu không có cậu, có lẽ bọn họ sẽ có thể tiếp tục đeo mặt nạ mà sống hết đời

hèn nhát, đạo đức giả, giả vờ thanh cao để người khác hai tay dính máu thay mình, tài thật, quả thật rất tài giỏi, cậu chính là kẻ đáng kinh nhất

nè Kㅡ xuống dưới gặp jennie để mà chuộc lỗi đi

đi chết đi

†††

♟ ➡ jenjenkim

jennie, hãy tha thứ cho tôi

xin lỗi

xin lỗi cậu

.seen

3:00AM

jenjenkim

tôi

không

bao

giờ

tha

thứ

⚠⚠ bạn không thể thực hiện cuộc trò chuyện này
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
35 • ᴜɴᴋɴᴏᴡɴ✘5


➲đoạn ghi âm thứ năm

ngày thứ 103 Kim Jennie chết

✓ ✓ ✓

park chaeyoung và wang jackson đã chết, đây không nằm trong dự tính của tôi, tôi không muốn họ chết, cũng không định để họ chết, tất cả đều vượt ngoài tầm kiểm soát của tôi

tôi chẳng biết con người yugyeom lại như thế, jennie đặt yugyeom là cún, bởi cậu ta hiền lành, tốt bụng, ngây thơ nhưng chắc em cũng chẳng ngờ, tận sâu trong con người yugyeom lại tiêu cực đến thế, tình yêu của yugyeom dành cho chaeyoung sâu đậm nhưng đầy tính chiếm hữu, yugyeom muốn một tình yêu hoàn mỹ không vấy bẩn

yugyeom cũng cần một người bạn gái không được nhem nhuốc, cậu ta đã nâng niu, trân trọng, giữ gìn chaeyoung như một viên ngọc quý, ấy vậy mà park chaeyoung... lại dơ bẩn hơn bất cứ ai, vì điểm số mà chẳng ngại ngủ với bất cứ ai, yugyeom không thể chấp nhận, nên cậu ta đã hủy hoại chaeyoung, theo nghĩa đen

tôi chưa bao giờ ngờ sẽ có một kim yugyeom như vậy, hẳn em cũng không ngờ đúng không jennie? nhưng đấy lại là sự thật đấy

con người... vốn là như thế, nhưng nực cười rằng tôi lại chưa bao giờ nhận ra, chắc hẳn em cũng vậy nhỉ?

nhưng những người như lalisa hay bae joohyun, đến giờ phút này tôi mới biết được bản chất của họ, những gì em chịu đựng, đến tận bây giờ tôi mới được biết, có phải đã muộn lắm không em? khi em giờ đây chẳng còn bên tôi nữa...

✘✘✘

xoá

✓ ✓ ✓
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
36 • 2jieun ➡ jeonjk


2jieun

jungkook

jeonjk

jieun, tỉnh rồi

2jieun

ừm

được vài ngày rồi

jeonjk

vậy thì tốt rồi

.seen

2jieun

à

jeonjk

à

2jieun

cậu nói trước đi

jeonjk

jieun nói đi

2jieun

sao cậu...

không đến thăm tớ?

jeonjk

tớ...

bận

2jieun

ra vậy

2jieun

làm phiền cậu rồi

jeonjk

không đâu

chúc cậu mau khoẻ

2jieun

ừm

2jieun

vậy chuyện cậu muốn nói với tớ là gì?

jeonjk

đừng liều mạng như thế nữa (x)

nếu mất cậu (x)

tôi thật sự không thể chịu được (x)

giữ gìn sức khoẻ nhé

2jieun

ừm

cảm ơn

2jieun

mà jungkook này

hôm tớ xuất viện

cậu

đến có được không?

tớ muốn nhìn mặt cậu (x)

một chút thôi cũng được (x)

jeonjk

xin lỗi

hôm ấy, tôi bận rồi

2jieun

cậu còn chưa hỏi hôm đó là ngày nào

đã nói bận

cậu tránh mặt tớ?

jeonjk

không có

2jieun

vậy là có rồi

2jieun

jungkook

có chuyện gì?

jeonjk

không có

2jieun

đừng để tớ đến nhà bắt cậu nói ra

jeonjk

lee jieun

đừng bướng nữa

2jieun

kẻ cứng đầu không phải cậu sao

chúng ta đang bình thường

sao đột nhiên lại như thế

2jieun

yoongi...

đã nói gì sao?

jeonjk

không có

2jieun

yoongi đã nói gì với cậu

.seen

2jieun

jungkook

.seen

2jieun

jeon jungkook

đừng như vậy

tớ rất bức bối

jeonjk

lee jieun

cậu thích tôi

đúng không?

.seen

jeonjk

yoongi quả thật chẳng nói gì

chúng tôi đâu thân thiết để nói chuyện với nhau

jeonjk

chỉ là cậu ta từng nói

nếu tôi rõ ràng tình cảm với cậu

có lẽ jennie đã không chết

.seen

jeonjk

lee jieun

cậu có hiểu thế nghĩa là gì không?

.seen

jeonjk

lee jieun

2jieun

không

jeonjk

lúc đầu tôi cũng không hiểu

nhưng sau quá nhiều chuyện

có lẽ tôi cũng thông được một chút

jeonjk

nếu tôi thừa nhận với cậu rằng

tôi thích cậu

có lẽ

mọi chuyện sẽ chẳng đến mức này

.seen

jeonjk

nếu cậu biết tôi thích cậu

liệu cậu có nhường tôi cho jennie không?

hả jieun?

.seen

jeonjk

trả lời đi

2jieun



jeonjk

cậu cũng thích tôi

không phải sao?

2jieun

nhưng jennie cũng thích cậu

jeonjk

haㅡlee jieun

tôi đã bảo

cậu chẳng hiểu gì về tôi

tôi luôn để tâm đến cậu

luôn đặt cậu trong lòng

nhưng cậu lại mặc kệ

jeonjk

cậu cũng chẳng hiểu gì về jennie

người jennie thích

căn bản không phải là tôi

là người khác

là min yoongi

seulgi cũng nhận ra

tại sao cậu lại không?

2jieun

yoongi?

không thể nào

nhưng yerim cậu ấy...

jeonjk

chuyện này thì liên quan gì đến yerim

jeonjk

lee jieun

cậu thật ngốc nghếch

cậu nghĩ tình yêu có thể nhường nhịn sao?

jeonjk

cậu như thế

jennie cũng như vậy

jeonjk

rốt cuộc

cả bốn chúng ta chẳng ai được hạnh phúc

jeonjk

jennie

có thể vì vậy mà chết?

jeonjk

còn cậu có lẽ không đi đến bước này

---------

mình đính chính lại, trong call soul, jennie không ôm chân hay cầu xin bất cứ ai, mọi người đừng lẫn lộn qua fic khác, không sẽ rối đấy ạ
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
37 • ᕼIᗪᗪEᑎ✘1


đến gặp cừu

ngày lee jieun bị đâm

卐卐卐

"lisa, sao thế? sao lại đến đây?"

"giết nó"

"phải giết nó"

"giết nó"

"màyㅡgiết được chưa?"

"nó chưa chết"

"seulgi chưa chưa chết"

"lee jieun xuất hiện"

"jieun cản tao, rồi tao đã đâm jieun"

"tao bỏ chạy khi yoongi và jungkook đến"

"máu... rất nhiều máu"

"ha, lee jieun?"

"tốt, lee jieun cũng không tệ"

"máu máu máu"

"nhiều như của chaeng"

"chaeng... chaeng cậu ấy...

"

"lisa, có ai biết mày đến đây không?"

"chaeng... chaeng...

"

ㅡ tsk, con đồng tính ngu ngốcㅡ

.

.

"nè lisa, có muốn gặp chaeng không?"

lisa ngước đôi mắt tròn xoe nhìn người trước mặt, ngập tràn hi vọng thân thương, hình ảnh chaeyoung bỗng chốc hiện lên trước mặt, lisa bất giác nở nụ cười

nhưng người đối diện, chỉ nhìn cô đầy lạnh lẽo, khoé môi nhếch lên tàn độc

"uống cái này, mày sẽ được gặp chaeng"

"thật không?"

"thât không joohyun?"

"thật, đã bao giờ tao nói dối mày chưa"

"uống mau đi, mày sẽ được gặp cậu ấy"

"và gửi chaeng lời chào của tao, lisa nhé"

✘✘✘

confirm:

→cừu: Bae Joohyun
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
38 • ➡ baejoody


"đáng lẽ từ đầu tôi nên nhận ra người đó là cậu"

"bae joohyun, tại sao phải làm đến mức này?"

"dừng lại đi, xin cậu"

"đủ rồi"

"nếu có ai đó phải chết"

"thì người đó nên là tôi"
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
J' ᴅɪᴀʀʏ - Chuột


nhật kí Kim Jennie

sao chuột lại luôn nhìn tôi bằng ánh mắt đó? thật đáng sợ, tôi bắt đầu sợ hãi khi đối diện với cậu ta

tôi hối hận vì khi xưa đã tội nghiệp cậu ta, đã giúp đỡ cậu ta, nếu không hiện giờ tôi cũng chẳng khốn khổ thế này, mỗi ngày đều thật ám ảnh

đến mức tôi muốn chết quách đi cho xong

•••

nhật kí Kim Jennie

ngày 17/6, ngày tự sát

nay chuột gọi tôi lên sân thượng, hôm nay tôi sẽ kết thúc luôn, chứ tôi chán bị đeo bám như vậy rồi
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
39 • 2jieun ➡ mintyunki


2jieun

cậu không cần phải làm như thế

đây là chuyện của tớ

mintyunki

vốn tôi không định tham gia vào

cũng vì bae joohyun quá đáng

2jieun

yoongi

cảm ơn

2jieun

và cũng xin lỗi cậu

mintyunki

lee jieun

em biết tôi không thích nghe hai từ xin lỗi

mintyunki

tất cả đều do tôi cam tâm tình nguyện

2jieun



2jieun

cậu biết từ khi nào?

mintyunki

gần đây

2jieun

min yoongi

tớ vốn không đáng để cậu làm nhiều thứ như thế

2jieun

tớ vốn không đáng để cậu đặt nhiều tình cảm như thế

mintyunki

lee jieun

tôi thấy đáng là được

2jieun

xin lỗi

xin lỗi vì đã không thể yêu cậu nhiều hơn jungkook

câu min yoongi ghét nghe nhất lại là câu min yoongi luôn nhận được, qua tất cả, đến cuối cùng chỉ là hai từ 'xin lỗi'

qua tất cả, đến cuối cùng lee jieun chỉ có thể nói với min yoongi hai tiếng 'xin lỗi'
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
40 • puzzle✔0


một buổi tối lộng gió trên sân thượng, làn gió mát lạnh từng đợt từng đợt quất vào mặt hắn đầy mạnh bạo khiến mắt hắn cay xè. hắn đứng ở nơi dễ dàng nhìn thấy toàn cảnh thành phố, cũng là nơi dễ dàng nhảy xuống.

"taehyung, đừng mà...

"

đằng sau hắn, joohyun đã rơi nước mắt từ lúc nào, sự sợ hãi tràn ngập trong ánh mắt, ngay cả chớp mắt cũng chẳng dám chớp, joohyun sợ, chỉ 1s không nhìn taehyung, hắn sẽ nhảy xuống, đôi bàn tay run run bất chợt bấu chặt vào nhau.

"joohyun, tôi đã bảo rồi mà, nếu có ai đó phải chết, người đó nên là tôi...

"

"không, taehyung...

"

"bae joohyun, sao cậu lại giết jennie?"

"vì tôi sao?"

"…"

"sao cậu không trả lời? nói đi, nói đi, tại sao vậy?

HẢ"

"tôi, tôi ghen tị, ừ... do tôi ghen tị, ghen tị jennie có được tình yêu của cậu, taehyung, lỗi của tôi, lỗi của tôi hết"

"cậu... thật sự là cậu?"

"cậu đã giết cô ấy như thế nào?"

"xuống đây, xuống đây rồi tôi nói cậu biết, tôi sẽ nói tất cả"

giọng joohyun run run, khẩn khiết van nài, taehyung có thể nhảy xuống bất cứ lúc nào, tim cô cũng dường như muốn rớt ra khỏi lồng ngực, bây giờ bất luận taehyung nói gì, cô đều sẽ nghe, cô đều sẽ chấp nhận

chỉ cần cậu ấy ở lại.

"ha, kim taehyung, giả vờ gì thế?"

"cậu mới chính là người giết jennie cơ mà"

joohyun tức giận nhìn ra phía sau, để rồi ngỡ ngàng, không phải là kang seulgi như cô đã tưởng, mà là...

"lee jieun?"

"hi"

°

°

°

°
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
41 • Jennie của Jieun


bạn muốn xoá hình nền desktop?

đồng ý | hủy

✅✅✅

❕đã xoá❕

°

🗂

bạn muốn mở?

đồng ý | hủy

bạn muốn xoá hình ảnh?

xoá

✅✅✅

bạn muốn xoá hình ảnh?

xoá

✅✅✅

-5 ngày trước-

✘✘✘

📂

::.tệp tin rỗng.::

-hôm nay-

-------

từ chap sau trở đi sẽ toàn là những chap dài, tớ cảm ơn bạn nào thật sự đọc nó 😀😀
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
42 • thє єnd - ❶


"tôi đem cho các cậu mảnh ghép cuối cùng"

"thật thất vọng, tôi đã nghĩ các người sẽ thông minh hơn"

"sao... sao lại là mày?"

joohyun lắp bắp chẳng thành tiếng

"không ngờ sao?

đứa yếu đuối ba lần bốn lượt bị mày hãm hại, rốt cuộc lại là đứa bày ra tất cả... ngạc nhiên lắm nhỉ"

"còn kang seulgi...

"

"cậu ấy chỉ giúp tao thôi"

jieun cười, nụ cười như nắng sớm nhưng lại khiến người đối diện lạnh buốt

"υηℨ17 ℨoωτL viết ngược lại chẳng phải là Ltwo3 713nu, L two e là Lee, 713nu lật lại là Jieun còn gì, từ đầu tao đã chẳng che giấu, chỉ là mày quá ngu ngốc để nhìn ra"

sau lưng jieun cũng nhanh chóng truyền đến bước chân người chạy, rất nhanh sau đó, seulgi, yoongi và cả...jungkook, cũng đều có mặt.

"jieun?"

trong ánh mắt jieun có chút xao động, nhưng đã biến mất rất nhanh trước khi ai đó nhìn ra, cô mỉm cười.

"tới rồi? cũng đầy đủ nhỉ"

"taehyung, mày làm gì trên đó, xuống mau"

jungkook chạy đến lôi taehyung vẫn còn ngơ ngác vì sự xuất hiện của quá nhiều người xuống, làm cả hai đều té lăng ra đất.

"kim taehyung, có giỏi thì hãy nhảy xuống đi, đừng sống chi cho chật đất"

"lee jieun, cậu đang nói gì thế?"

"LEE JIEUN"

joohyun gắt, gằn từng tiếng rít qua khẽ răng "đáng lẽ tao phải giết mày sớm hơn"

"joohyun?"

"đã bảo, cậu rồi sẽ biết mọi chuyện, không phải sao, jungkook?"

seulgi điềm nhiên, tiến đến đứng cạnh jieun "bae joohyun, mày rất giỏi, lợi dụng lisa để đến giết tao"

"sao mày lại biết?"

"yoongi hack máy tính của mày, nhưng... tụi tao cũng đoán được là do mày rồi"

trong giọng nói joohyun đầy sợ hãi và hoang man, lia mắt nhìn yoongi "cả mày cũng tham gia?"

"nếu mày không hại jieun, tao chẳng hơi mà quan tâm"

yoongi đứng tựa lưng vào tường, bày ra bộ dạng người ngoài cuộc, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua taehyung rồi dừng lại ở trên người jungkook, anh lại nhìn về phía jieun, bất giác thở dài "jieun, đâu cần đi đến bước này, qua đêm nay, có lẽ...em cũng không còn cơ hội ở bên jeon jungkook"

"bae joohyun, vì một người không yêu mày, làm nhiều thứ như vậy, có đáng không?"

"ngu ngốc" - jieun nhìn joohyun cười nhạt, khinh bỉ hiển hiện trong ánh mắt

"câm miệng đi lee jieun, không ngờ mày cũng như lalisa, con đồng tính dơ bẩn"

jieun nhoẻn miệng cười, chẳng đáp lời joohyun mà đi thẳng đến chỗ taehyung, cô ngồi xuống nhìn gương mặt tràn đầy hoang man và sợ hãi của cậu ta, nụ cười trên môi càng đậm hơn

"kim taehyung, người giết jennie là mày, mày quên hay cố tình không nhớ?"

"không, không phải tao, là joohyun, là joohyun, là cậu ấy làm, không phải tao...

"

"kim taehyung" - nụ cười của jieun thêm phần dịu dàng, giọng nói trong trẻo êm dịu, cô đặt tay lên vai taehyung, nét tươi cười càng đậm " vậy thì cậu tự hỏi jennie xem, ai là người hại cậu ấy nhé, xuống dưới đấy mà hỏi"

"đi chết đi" - nụ cười tắt ngấm trên vành môi, đôi mắt sắc lạnh nhìn taehyung đầy câm thù

"không, không phải tôi, không phải tôi, tôi không hại jennie, tôi không giết jennie, tôi yêu jennie, tôi yêu cô ấy...

"

"dẹp cái tình yêu chó chết của mày đi, mày không xứng gọi tên em ấy, chứ đừng nói là yêu, tình yêu của mày... là thứ quái gì vậy"

"không... không phải...

"

"đi chết đi taehyung, đi xuống dưới gặp jennie mà xin lỗi"

"LEE JIEUN" - cả joohyun và jungkook cùng gắt lên, đầu jungkook như muốn nổ tung, cậu đang hoang man, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, jieun như biết thành một người khác, một người xa lạ, mội người mà cậu chẳng quen

nhìn taehyung cả người run cầm cập, sợ hãi bám víu vào cậu, lại nhìn gương mặt lạnh lùng cùng lời nói cay độc của jieun, trong lòng jungkook đột nhiên có lửa giận

"dù taehyung có thật sự là hung thủ, cậu cũng không thể bảo cậu ấy đi chết, cái chết đối với cậu dễ dàng như thế sao? sao cậu có thể tàn nhẫn như thế?"

"không jungkook, nếu cái chết đối với tôi dễ dàng, thì ngày jennie chết, tôi đã đi theo em ấy rồi"

"nó rất khó khăn nên dù cuộc sống như địa ngục, dù đau khổ đến mức muốn chết đi, tôi cũng không có cách nào để đi theo em ấy"

"người tàn nhẫn là bae joohyun và kim taehyung, không phải tôi, nếu cậu biết jennie đã chết như thế nào, cậu có còn bênh vực cậu ta không?"

"jieun, nói cho tớ, là cậu giết park jimin?"

jungkook tha thiết nhìn jieun, cậu mong câu trả lời là không, định vị của yoongi ngày jimin chết là ở sông hàn, người có thể giữ điện thoại của yoongi chỉ có một người, người có thể khiến yoongi bảo vệ quan tâm cũng chỉ có một người, nhưng cay đắng thay, đó lại là người cậu không muốn nghi ngờ nhất, lee jieun

cậu đã nghĩ jieun là người giết jennie, còn giết thêm jimin và yerim để bịt đầu mối, joohyun và seulgi có thể là người thay jennie điều tra sự thật, nhưng sự thật lại ngỡ ngàng hơn cậu tưởng, người mà cậu nghĩ rằng chẳng liên quan hoá ra mới là hung thủ thật sự, còn cô gái cậu yêu thương, dù không phải là hung thủ nhưng lại là người đứng đằng sau tất cả, rất nhiều người đã phải chết, đó là sự thật không thể chối cãi

jieun, sau này tôi phải đối diện cậu thế nào đây?

"không, tôi chẳng giết ai cả, nhưng đúng là tôi đã nhìn park jimin chết, như cái cách cậu ta đứng nhìn jennie chết vậy"

jieun đoán, chắc chắn jimin sẽ gặp rắc rối, vì thái độ sợ hãi của cậu ta, từ lalisa - người luôn đeo doạ, dằn mặt cậu ta mỗi khi jimin trong cơn hoảng loạn muốn nói điều gì đó hay kim taehyung - hung thủ thật sự. nhưng cô chẳng ngờ kẻ đó lại là bae joohyun, jieun luôn đi theo jimin để rồi nhìn thấy toàn bộ cảnh joohyun giết jimin, trước khi chết cậu ta đã nhìn thấy cô, đã cầu cứu, đã dùng ánh mắt để van xin, nhưng cái cô làm, chỉ là đứng nhìn, có lẽ jimin sẽ sống nếu cô gọi xe cứu thương, cả jennie, em cũng sẽ sống nếu park jimin chẳng bỏ mặt em ở đấy, cho nên cô chọn lựa, chỉ đứng nhìn jimin chết

"còn bae joohyun, cậu ta lợi dụng việc bố mình là cảnh sát, che giấu giùm taehyung, làm giả nó như một vụ tự tử, cả cái chết của jimin, yerim, lalisa cũng đều như vậy... tao nói đúng chứ? joohyun?"

joohyun hận không thể giết chết người trước mặt, joohyun chả quan tâm việc mình giết người có thể bị lộ ra, nhưng cái cách jieun đang đối xử với taehyung khiến ả phát điên, taehyung càng lúc càng hoảng loạn, nếu tiếp tục như thế, sẽ không ổn.

"kim taehyung, bae joohyun đã giết rất nhiều người, là tại cậu, là do cậu, tất cả là do cậu, cậu sẽ không được tha thứ"

❛tôi sẽ không bao giờ tha thứ❜

"không, không phải tôi, không"

"LEE JIEUN"
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
43 • thє єnd - ❷


"LEE JIEUN"

joohyun sấn tới đẩy ngã jieun khi thấy taehyung không còn được tỉnh táo, cậu ta cứ lắc đầu, miệng lẩm bẩm và nép vào người jungkook, jungkook cũng không còn cách nào, ngoài việc trấn an taehyung, dù rằng sự việc của jennie, cậu đã hiểu rõ hoàn toàn

"coi chừng tao xé rách miệng mày ra đấy, lee jieun"

"bae joohyun"

yoongi chẳng biết đi tới từ lúc nào, nắm lấy tay joohyun đang định tát vào mằ jieun, kéo ra đằng sau rồi đẩy ả xuống sàn, ánh mắt lạnh lùng cùng đe doạ nhìn vào joohyun, khiến trong chốc lát cơ thể của ả cũng cứng đờ.

"đừng có đụng vào cậu ấy" - yoongi lạnh mặt, rít từng tiếng qua kẽ răng

"không, không phải tôi, tôi không giết jennie, không, không phải tôi"

văng vẳng trong không gian là giọng nói của taehyung, điều này thu hút sự chú ý của joohyun, dẹp đi nỗi sợ hãi khi phải đối diện với yoongi, bỏ qua sự đau nhức khi bị đẩy ngã, joohyun bò nhanh về phía taehyung, nắm lấy hai vai cậu ta, cuốn quýt trấn an

"ừ, không phải cậu, không phải cậu đâu, là tớ, là tớ đã giết jennie, là tớ, không phải cậu taehyung"

"thật không?"

biểu cảm taehyung giống như bắt được một tia hi vọng, cậu nắm lấy tay joohyun, ánh mắt sáng rực "tôi không giết jennie đúng không, không phải tôi đúng không?"

"không, là mày, là mày, kim taehyung"

"lee jieun, câm miệng đi"

"jieun, cậu taㅡ"

"đa nhân cách"

không khó để lee jieun nhìn ra chuyện này, khi cô đến tìm kim taehyung vào hai ngày trước, cô đã nói tất cả, việc cô đứng đằng sau hay tất cả những gì bae joohyun đã làm, về những người đã chết, kim taehyung đã rất ăn năn, cậu ta xin lỗi và có vẻ tổn thương rất nhiều

nhưng đến hôm nay, kim taehyung trước mặt chẳng khác gì một đứa con nít, là cậu ta đang trốn tránh thực tại, hay một nhân cách khác của kim taehyung xuất hiện để chối bỏ hiện tại, bảo vệ cậu ta khỏi tổn thương đây?

"rốt cuộc mày muốn làm gì?"

"đơn giản thôi...

" - jieun không kềm được mà nhìn qua jungkook một cái, cô biết, đến bước này mình đã chẳng thể quay đầu được rồi "...tao muốn hay đứa mày chết hết"

"mày muốn giết tụi tao?"

"không, tao bảo tao không giết người, tao muốn tụi mày tự giết bản thân cơ" - jieun cười, trong màn đêm chợt trở nên thật quỷ dị

một suy nghĩ chợt loé lên trong đầu joohyun, lee jieun muốn trả thù cho kim jennie, muốn tất cả những người liên quan đều phải trả giá, vậy park jimin, lalisa...

"mày lợi dụng tao giết park jimin và lalisa?"

"oh no, tự mày giết họ, tao chẳng làm gì cả" - jieun nheo mắt, nhìn gương mặt thản thốt chẳng nói thành lời của joohyun.

bae joohyun tự nhiên cảm thấy run sợ, da gà khắp người dựng đứng cả lên, đứa con gái trước mặt, sao lại đáng sợ đến thế?

ả đã lợi dụng trò gọi hồn để trừ khử park jimin, khi thấy cậu ta hoảng loạn hèn nhát như thế, ả cũng lại lợi dụng trò đó để trừ khử thêm kim yerim, kẻ có được đoạn ghi âm của park jimin, và cách cô ta nhìn taehyung đầy e dè, ả biết, yerim đã biết tất cả. cho đến khi lòi thêm một lee jieun đã rất có khả năng tiếp xúc với đoạn băng, joohyun đã đề nghị cầu cơ thêm một lần để có thể trừ khử lee jieun, nhưng kết quả lại không như ý, thế là jieun có thể bảo toàn được mạng sống.

ả cũng lợi dụng tình yêu của lisa với park chaeyoung để giết kang seulgi, ả biết, nếu lisa biết được vì seulgi bày ra những trò này mà chaeyoung chết, thì với tính cách điên khùng của lisa, seulgi sẽ chẳng được yên, trừ khử xong seulgi, sẽ chẳng còn ai biết bí mật của taehyung nữa.

bae joohyun nghĩ mình thông minh, nhưng thật không ngờ, mỗi bước ả đi, lại đều nằm trong tính toán của lee jieun, cô ta biết ả sẽ giết người bịt miệng, cô ta cũng biết ả sẽ lợi dụng lisa đee giết seulgi, cô ta cũng biết ả sẽ chẳng cho lisa sống, từng bước từng bước đưa ả trở một con quỷ giết người, một cách hoàn hảo, không một chút sai sót. diệt trừ những kẻ mình muốn diệt trừ mà không để bàn tay mình dính máu

sao lee jieun có thể làm được điều đó chứ? rốt cuộc cô ta đã nhìn xa đến mức nào?

"vì tao biết, cái bản chất thối rửa trong con người mày, cùng tình yêu mù quán với kim taehyung, sẽ chẳng bao giờ để cậu ta gặp chuyện"

lee jieun dường như đọc thấu những suy nghĩ của ả, cô trả lời với một nụ cười, phảng phất như có như không

"kim taehyung là kẻ giết người, còn mày bae joohyun là người dọn dẹp giùm cậu ta, tao nói không sai chứ?"

"..."

"trả lời đi, đến giờ chẳng còn gì để mày giấu diếm nữa đâu"

"taehyung không cố ý giết jennie, cậu ấy không cố ý, chỉ là chỉ là cậu ấy tức giận, cậu ấy tức giận... cho nên... cho nên... mới giết người"

bae joohyun hoàn toàn ngã quỵ ra sàn, nghĩ lại những việc vừa qua, cả người trở nên run rẩy, người trước mặt độc ác nhường nào, tàn nhẫn bao nhiêu, cuối cùng joohyun cũng nhìn rõ, kẻ hiền lành nhất khi trở nên độc ác cũng sẽ trở thành kẻ tàn nhẫn nhất, đó chính là lee jieun.

bae joohyun sợ hãi lee jieun, cô ta quá thông minh, cũng quá nham hiểm, đến tận bây giờ, ả mới biết mình chẳng phải là đối thủ của jieun, đừng nói là giết, một cọng tóc ả còn chẳng thể đụng vào, nhất là khi bên cạnh lee jieun còn có một min yoongi.

"jieun, tha cho taehyung, cậu ấy không cố ý, chỉ cần mày tha cho cậu ấy, mày muốn tao là gì cũng được, lee jieun, xin mày"

bae joohyun bò đến trước mặt, nắm lấy chân jieun mà cầu xin, ả biết dù hôm nay có thoát được, ả và taehyung cũng sẽ sống không yên ổn.

ả tin lee jieun có năng lực khiến hai người khốn đốn cả đời.

"bae joohyun, không ngờ mày cũng có ngày cầu xin người khác, mày muốn cứu taehyung..."

- nét tươi cười của jieun đầy dịu dàng, cô ngồi xuống trước mặt joohyun, nghiên đầu nhìn gương mặt đẹp như nữ thần của joohyun, vươn tay miết theo những đường nét hoàn hảo ấy, tươi cười càng đậm "vậy, đi chết đi"

sấm chớt rạch ngang trời, không gian lặng im như tờ, im lặng đến đáng sợ, joohyun thả thốt chẳng nói thành lời, đáy mắt jungkook giăng đầy mưa giông, nhìn lee jieun đầy bất lực, tình yêu của cậu, có lẽ cũng chẳng đủ để dập tắt lòng hận thù của người con gái bé nhỏ này.

"nếu tao chết, mày sẽ tha cho taehyung?"

"đúng, tao sẽ không giết cậu ta"

"được, vậy tao sẽ biến mất" - ánh mắt joohyun chợt trở nên tĩnh lặng, ả đứng dậy, phủi bụi đất trên người, đi về phía taehyung đang bám riết lấy jungkook đầy sợ hãi.

joohyun vươn tay, giữ vai taehyung, ép cậu ta nhìn thẳng vào mình "taehyung, em đi xin lỗi jennie đây, là em đã hại cô ấy, không liên quan gì đến anh, anh hãy nhớ nhé"

"joohyun...

"

trong con ngươi taehyung thoáng lay động, đầu chợt trở nên đau nhức, lồng ngực không hiểu sao lại thấy đau, taehyung cũng chẳng hiểu có cái gì đó thôi thúc, bảo mình nắm chặt lấy tay người con gái này.

"không sao đâu, sẽ chẳng có ai làm hại anh đâu"

"joohyun... joohyun...

"

taehyung đột nhiên ôm chầm lấy bae joohyun, giữ ả thật chặt trong lòng, seulgi bên cạnh khẽ giựt tay áo cô "kim taehyung bị gì vậy?"

"tớ đoán, nhân cách kia của cậu ta... có lẽ không muốn bae joohyun gặp chuyện"

kim taehyung cũng là con người, đứng trước người con gái hết lòng yêu mình, sẵn sàng giúp đỡ, trước nay chưa từng đòi hỏi báo đáp thì ai lại chẳng mủi lòng. có lẽ kim taehyung đã yêu bae joohyun nhưng lại chẳng nhận ra, chỉ tiếc đến lúc nhận ra, hai người đã ở hai thế giới cách biệt.

"cuối cùng, cuối cùng em cũng được anh ôm rồi, như vậy là đủ rồi, em cũng chẳng còn gì để tiếc nuối..

"

"..."

"taehyung, cám ơn anh"

"..."

"dù anh chưa bao giờ yêu em, nhưng cám ơn anh đã cho phép em được ở bên anh, cám ơn anh đã không đẩy em ra và cám ơn anh đã cho phép em yêu anh"

joohyun cảm nhận hơi ấm của taehyung lần cuối, rồi quyến luyến rời khỏi vòng tay, ả không quay đầu mà đi nhanh đến mép sân thượng, leo lên thành, ả hít một hơi thật sâu, lại không nhịn được mà quay đầu nhìn kim taehyung một lần sau cuối.

joohyun muốn in sâu những đường nét trên gương mặt taehyung vào lòng, nhớ thật kĩ hình dáng của cậu, ôm xuống hoàng tuyền.

"kim taehyung, em yêu anh, đời này của bae joohyun em, điều may mắn nhất chính là gặp được anh"

joohyun cười thật dịu dàng, nụ cười rực rỡ giữa đêm đen, kim taehyung bước đến, từng bước run run, gương mặt đầy sợ hãi và mất mát.

"JOOHYUN, KHÔNGGGGG"

tiếng hét của taehyung vang vọng vào đêm không, cùng bae joohyun đã bị màn đêm nuốt trọn. kim taehyung đưa đầu nhìn xuống dưới, rồi ngã khụy ra nền đất lạnh lẽo, một đường sét lại rạch ngang trời, đâm vào lòng taehyung thành từng mảnh nát tan.

---//taehyung không cố ý giết jennie, cậu ấy không cố ý, chỉ là chỉ là cậu ấy tức giận, cậu ấy tức giận... cho nên... cho nên... mới giết người//---

taehyung ngước đôi mắt trống rỗng nhìn về phía jieun, hay nói đúng hơn là cái máy trên tay jieun, đang phát ra giọng của joohyun.

"kim taehyung, tự thú đi" - min yoongi lạnh lẽo nói

"được" - taehyung gật đầu, cả người như mất hết sức sống "tôi không thể chịu sự dằn vặt này thêm nữa"

"tụi tôi sẽ giao cái này cho cảnh sát, và cả những bằng chứng về bae joohyun, cả về... bố cậu ta"

taehyung ngẩn đầu nhìn, bước chân siêu vẹo của hắn cũng dừng lại, khó khăn mở miệng "không thể bỏ qua cho joohyun và người nhà cậu ấy sao?"

"không được, joohyun giết jimin, yerim, lisa, điều ấy là sự thật" - seulgi bấu chặt tay, ép bản thân nói lên những điều đó, một bước nữa thôi kế hoạch của jieun sẽ thành công, một bước nữa thôi, sẽ có thể trả thù cho jennie "bố cậu ta là cảnh sát trưởng nhưng lại che giấu tội lỗi của con gái mình, người như vậy, không thể tiếp tục làm cảnh sát"

"nếu tôi cầu xin cậu tha cho họ?"

jieun nhìn taehyung, ánh mắt tĩnh lặng, nhân cách bình thường của cậu ta đã quay về? là vì bae joohyun? jieun nhếch môi, chẳng nói chẳng rằng, nhìn về phía joohyun vừa mới nhảy xuống.

"...như vậy, những gì tôi giữ, sẽ xoá sạch"

jungkook kinh hãi nhìn theo ánh mắt của jieun, cậu phải đi đến bước này sao, jieun?

taehyung lặng im, rồi bật cười, cũng đúng, taehyung nghĩ bản thân sẽ chằng thể sống với cảm giác tội lỗi thế này, chi bằng kết thúc.

kim taehyung leo lên chỗ vừa nãy joohyun đã đứng, kí ức như một cuộn phim quay chậm lũ lượt tràn về, trên sân thượng này, là nơi hắn đã vì tức giận, tức giận kim jennie không yêu hắn, mà yêu min yoongi để rồi hãm hiếp jennie đến chết, bên tai dường như vẫn còn nghe được tiếng của jennie

❛tôi không bao giờ tha thứ❜

❛kim taehyung tôi sẽ không bao giờ tha thứ❜

❛không bao giờ, kim taehyung, không bao giờ❜

"jennie, xin lỗi, tôi đã dùng sai cách để yêu em"

nước mắt rơi khỏi khoé mắt, tất cả hối hận cũng đều đã muộn màn, taehyung yêu jennie bằng cả trái tim mình, nhưng cũng chính hắn đã tàn nhẫn tước đi mạng sống của jennie, hắn không biết yêu một người cho đúng, cũng không biết yêu jennie thế nào. chỉ biết theo dõi, giữ jennie ở trong tầm mắt, gây cho cô ấy biết bao nhiêu là sợ hãi, giờ phút này, hắn nhận ra mình đã sai, sai ngay từ phút bắt đầu.

"joohyun, xin lỗi, đã để em đợi tôi quá lâu"

kim taehyung nhắm mắt và gieo mình xuống sân thượng, lee jieun giương mắt nhìn, mục tiêu đã đạt được, nhưng sao lại nặng nề đến mức này?

"bae joohyun, tôi không giết cậu ta, là kim taehyung tự chọn lựa cái chết"

"mình làm đúng, không sao đâu" - jieun nắm lấy bàn tay đang bấu chặt của seulgi mà trấn an.

jungkook lặng thinh tại chỗ, không kềm lòng được lại nhìn về phía jieun, cậu có nhìn lầm không hay trong mắt cô thật sự đang sóng sánh nước?

"jieun...

"

jungkook nhận ra mình vừa bất giác gọi tên cô, nhưng đến khi jieun quay đầu nhìn, cậu lại chẳng biết nói gì, chỉ biết trơ mắt nhìn cô.

"jeon jungkook, học kì sau tôi sẽ đi mỹ, cậu sẽ không cần gặp tôi nữa"

"jieun...

"

"seulgi chỉ giúp tôi, cậu ấy không làm gì sai, cậu có thể khinh bỉ tôi, nhưng đừng như thế với seulgi, cám ơn"

lee jieun quay người đi, trước khi để ai đó thấy bản thân mình vụn vỡ, cô không muốn kết thúc, cô muốn được ở bên jungkook, nhưng lee jieun cô, cũng không thể không biết liêm sỉ như thế, một đứa con gái mưu mô nham hiểm như cô có tư cách ở bên jungkook sao? dù cậu có thể chấp nhận cô, cô cũng không chấp nhận được bản thân mình.

từ đầu khi đánh ván cờ này, đã được định sẵn là không thể quay đầu, cũng không được phép quay đầu, đi đến bước đường này, là do cô tự chọn, cô có thể giấu tất cả để ở bên jungkook, nhưng cô không muốn đeo mặt nạ để sống bên cậu. jeon jungkook xứng đáng ở bên cô gái tốt hơn.

"jeon jungkook, tốt nhất, cả đời này chúng ta đừng gặp lại nhau"

sấm chớp xé toạt bầu trời, mưa bắt đầu rơi, cũng giăng vào lòng người một màn sương giày đặc, bão giông như càn quét lồng ngực, tan tác quạnh hiu.

jeon jungkook đứng dưới làn mưa, dõi mắt theo bóng lưng bé nhỏ, đáy mắt chứa cả trời giông, min yoongi dừng bước, lặng người nhìn jungkook như bị màn mưa nuốt chửng.

"nếu mày rõ ràng tình cảm, hiện tại, sẽ chẳng đến mức này"

∽∽∽

jieun ngã người trên giường, mặc cho cả người ướt sủng, cô lại lồm cồm ngồi dậy, với tay lấy máy tính, mở ra, một thoáng ngạc nhiên hiển hiện trên gương mặt

"hình và tệp ghi âm của mình... mất hết rồi?"

-to be continued-

-----

hôm qua đọc cmt hoang man quá nên hôm nay phải để lại dòng này để biết dù tên chap là the end nhưng fic vẫn chưa end 🙂))

chap này dài quá trời huhu, định chia, mà lười, tối đi làm lại chẳng up được, nên để luôn, chịu khó nhé (ಥ_ಥ)(ಥ_ಥ)
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
44 • ᴜɴᴋɴᴏᴡɴ✘6


➲đoạn ghi âm cuối cùng

ngày thứ 125 Kim Jennie chết

✓ ✓ ✓

mọi chuyện đã dần đi đến kết thúc rồi jennie ạ, 125 ngày đã qua, em cũng rời khỏi đây 125 ngày rồi, đây có lẽ là đoạn ghi âm cuối cùng, bằng chứng về tội ác của tôi, cũng giống như taehyung, tôi cũng trốn chạy khỏi những gì đã gây ra, dù không muốn thừa nhận, nhưng tôi cũng gây ra tổn thương cho em, đúng không jennie?

nếu trách cứ taehyung, joohyun hay jimin thì có lẽ tôi nên trách cứ chính bản thân mình, không nhận ra tình cảm của em, cướp đi người em yêu thương, thời gian đó hẳn sẽ khó khăn lắm, phải không?

nếu tôi nhận ra em yêu yoongi, nếu tôi không hiểu lầm jennie thích jungkook, tôi đã không chấp nhận lời tỏ tình của yoongi, có lẽ mọi chuyện sẽ khác, có lẽ chúng ta sẽ hạnh phúc hơn bây giờ. tôi bảo tôi thương em, nhưng tôi lại luôn vô tâm với những cảm xúc của em như vậy, min yoongi xứng đáng với một người yêu cậu ấy, chứ không phải là một kẻ như tôi

nếu tôi muốn trả thù cho em, thì tôi nên tự giết chính bản thân mình, tôi không yêu yoongi nhưng lại luôn giữ cậu ấy bên cạnh, tôi ích kỉ và xấu xa, vẫn biết chẳng thể cho cậu ấy điều cậu mong muốn nhưng vẫn để cậu ấy hi vọng, để cho yoongi phải hi sinh nhiều như thế, jennie, em có hận tôi không?

ngày mai là ngày kết thúc rồi jennie ạ, taehyung, joohyun, hai người đó tôi nhất định sẽ không để họ sống sót, tôi cũng sẽ rời khỏi đây, rời xa cả yoongi và jungkook, vì hai người đó, tôi chẳng xứng để ở bên bất cứ người nào cả

nếu có kiếp sau, hi vọng, tôi còn cơ hội để bù đắp cho họㅡㅡvà cho em

yêu thương, chị của em

lee jieun

✘✘✘

xoá

✓ ✓ ✓

"jieun, em ghi âm nhiều như thế để làm gì, tất cả đều xứng đáng, vì đó là em"

"đối với em, tôi chưa từng hi vọng, điều tôi cần chẳng phải tình yêu của em"

"mà là cơ hội được ở bên em, nói chuyện, cười đùa, thế thôi"
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
45 •『ᴘᴀʀᴋ ᴊɪᴍɪɴ』


park jimin từ trung học đã luôn là một kẻ bị bắt nạt, vì cậu không giống với mọi người, vì cậu đem tình yêu trao cho người đồng giới, vì cậu là người đồng tính

park jimin từng nghĩ, yêu là yêu, dù yêu người cùng giới thì đã sao? nhưng đó là suy nghĩ của riêng cậu, còn thế giới này, lại không nghĩ thế

park jimin tỏ tình với một cậu bạn cùng bàn, nhưng những gì cậu nhận được lại là:

"tao không bệnh hoạn, tránh xa tao ra, thằng biến thái"

và từ đó, những ngày tháng cấp hai đều là ác mộng, bàn học luôn có đầy những lời chửi rủa, lăng mạ, mắng nhiếc không thương tiếc

"đồ đồng tính dơ bẩn"

"biến thái, thật kinh tởm"

"sao lại có một thứ như mày tồn tại cơ chứ?"

"con trai lại đi thích con trai, gớm ghiếc"

đó là những gì cậu thường nhận được, tại sao yêu thôi mà cũng khó khăn như thế? người ta bảo tình yêu không sai nhưng có lẽ tình yêu của cậu, từ lúc bắt đầu đã là sai rồi, vì cậu chẳng thể yêu như người bình thường, có một tình yêu bình thường như thế giới này

park jimin từng tuyệt vọng đến mức chỉ muốn chết quách đi cho xong, đã định nhảy từ trên sân thượng xuống, để kết thúc cuộc sống này, kết thúc cuộc sống bất bình thường này

và chính nơi đó, cậu đã gặp kim yerim, chính cô bạn ấy là người kéo cậu ở lại thế giới đầy sự khinh miệt này, cho cậu hi vọng tương lai sẽ tốt đẹp hơn, cho cậu biết ít nhất cậu vẫn có một người bạn trong cuộc đời này, cho cậu biết cậu cũng là một con người, một con người giống như bao người bình thường khác

kim yerim là người quan trọng nhất trong cuộc đời của cậu, có lẽ còn quan trọng hơn cả kim namjoon - anh trai yerim, vì trước khi cậu gặp namjoon - người chấp nhận con người cậu, chấp nhận yêu cậu, thì yerim là người duy nhất cậu có thể nương tựa, vào lúc cậu bị tẩy chay, thì yerim là người duy nhất đứng về phía cậu

đối với park jimin, kim yerim là người vô cùng đặc biệt

cho nên, cậu luôn dùng hết sức lực của mình để bảo vệ cô bạn ấy, gìn giữ hạnh phúc cho kim yerim. dù yerim làm bất cứ gì, dù đúng dù sai, jimin cũng hết lòng giúp đỡ, yerim chơi xấu jieun, cậu mặc kệ, yerim bắt nạt jennie, cậu làm ngơ. yerim bảo cô ghét jieun vì đó là người jungkook thích, jimin cũng ghét jieun. sau, yerim lại bảo hình như jungkook hẹn hò với jennie, cậu cũng đăm ra khó chịu với jennie

thế giới của cậu, hầu như chỉ xoay quanh yerim và namjoon, đối với cậu, chỉ có hai người đó mới là quan trọng, mới là người đáng để cậu quý mến, bảo vệ

cho nên khi yerim đau buồn vì jungkook, cậu đã ghét jennie vô cùng, ghét đến nỗi cậu muốn jennie biến mất, cho nên cậu đã lựa chọn, bỏ mặc jennie, chẳng màn quan tâm việc jennie như thế nào, dù sống dù chết, cũng chẳng liên quan

cậu sợ lisa, cậu sợ thế lực nhà taehyung, nhưng lí do thật sự khiến jimin im lặng là vì kim jennie chết, cũng là điều cậu mong muốn, cho dù có được chọn lựa một lần nữa, jimin cũng lựa chọn bỏ mặc kim jennie

vì đối với cậu, không có gì quan trọng hơn hạnh phúc của yerim, jimin thấy thế giới tốt đẹp, cũng là vì sự tồn tại của kim yerim

------

các cậu nghĩ fic đã end? chưa đâu, còn hơn 10c nữa cơ, tớ xin lỗi 😂😂😂😂
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
46 • 『ᴋɪᴍ ʏᴇʀɪᴍ』


có một người anh hoàn hảo là như thế nào? chính là sẽ cảm thấy bản thân kém cỏi vô cùng, kim yerim ngay từ tấm bé đã thấm thía vô cùng sâu sắc điều đó, việc cô là một đứa vô dụng, chẳng bao giờ bằng được anh trai

yerim sinh ra trong một gia đình nhà giáo, bố mẹ đều là giáo sư đại học, họ yêu cầu nghiêm rất nghiêm khắc con cái mình, anh trai namjoon của cô rất thông minh, lại hiểu chuyện, từ nhỏ cô đã rất ngưỡng mộ anh, anh lại cưng chiều cô, làm yerim cô lại càng thương anh nhiều hơn

nhưng đó là trước khi cô bị đem ra so sánh, trước khi cô nhận ra mình và anh trai khác nhau như thế nào

"thằng nhỏ nhà giáo sư kim giỏi lắm đấy, nghe bảo thông minh đến mức được nhảy cóc hai lớp cơ"

"nhưng con bé em hình như lại không được như vậy nhỉ?"

"ừ, thằng con tôi học chung lớp với con bé, bảo suýt nữa ở lại lớp đấy"

"ây, anh nó lấy hết thông minh của nó rồi"

"coi chừng chẳng phải là con ruột không biết chừng"

"ừ nhỉ, ba người kia như một khuôn đúc ra, còn con bé... khác lắm"

cái gì anh trai làm cũng tốt, cũng giỏi, còn cô, lại chẳng làm gì nên hồn, ba mẹ đối với cô chỉ có thất vọng và thất vọng, họ lạnh lùng, bắt cô phải noi gương anh, học giỏi như anh, đừng la cà đi chơi, họ đối với cô vô cùng nghiêm khắc, luôn đặt ra biết bao nhiêu yêu cầu với cô, nhưng cô không phải là kim namjoon, cô căn bản không có năng lực đáp ứng điều họ kì vọng

cô chỉ là kim yerim, đứa vô dụng chẳng có tài cán gì, cô chẳng thể làm họ tự hào như anh trai đã làm

mọi thứ cô đều bị so sánh với anh trai, nên dần dà, yerim áp lực, mệt mỏi, cô chẳng muốn về nhà, bị ba mẹ đối xử ghẻ lạnh, bị ba mẹ coi như không khí chỉ vì cô không bằng anh trai. cô không thông minh, không giỏi giang, nhưng yerim cũng được mẹ đứt ruột sinh ra, tại sao cô lại không đáng được yêu thương?

dù anh trai yêu thương cưng chiều, nhưng cô lại cô cùng căm ghét anh, cô đã từng có ý nghĩ, nếu anh trai không giỏi giang thì tốt biết mấy, nếu anh trai không tồn tại... thì tốt biết mấy

kim yerim đã cố gắng, học đến mức quên ăn quên ngủ, chỉ mong có thể nhận được nụ cười của mẹ, cái tán thưởng của bố, nhưng dù cô chăm chỉ đến đâu, thì lúc làm bài thi cô cũng không nhớ được gì, con điểm cao nhất cô nhận được, chính là 58

cầm tờ bài thi lên sân thượng, cô muốn chết đi, sống làm gì khi bản thân là một kẻ vô dụng, sống làm gì khi mình là đứa chẳng ai cần đến, sống làm gì khi thế giới này vốn không dành cho mình?

nhưng yerim đã gặp jimin ở đấy, cậu bạn trong tim đầy những tổn thương, đó là lúc cô nhận ra "có người còn đáng thương hơn mình"

park jimin luôn nói chính cô đã cứu sống cậu, nhưng jimin chẳng biết rằng, sự tồn tại của cậu, đã cứu rỗi cô, cứ cô khỏi hố sâu tuyệt vọng, cứu cô khỏi sự vô dụng của chính bản thân mình, vì có người cần mình mà cô nguyện ở lại đây lâu hơn một chút

jimin yêu anh trai cô, điều không ngờ nhất chính là anh trai hoàn hảo của cô cũng đáp lại cậu ấy, anh trai là đồng tính, và đó là lần đầu tiên cô cảm thấy anh trai cũng chẳng hoàn hảo, cô như bắt được sai sót của người không bao giờ làm sai như anh, và điều đấy khiến yerim mãn nguyện

quan hệ của yerim và namjoon cũng tốt dần lên, tất cả là nhờ park jimin, nhờ sự xuất hiện của cậu ấy

rồi yerim gặp jungkook, cô nghĩ bản thân mình rất khó rung động, nhưng yerim cô lại thương jungkook chỉ vì một câu nói "học kém thì đã sao, không bằng người khác thì đã sao? yerim đặc biệt theo cách của riêng cậu"

lần đầu tiên trong đời có người nói những điều đó với yerim, cô cảm thấy được an ủi, được vỗ về, cảm thấy may mắn vì đã không chết, để cho giờ phút này cô được cảm thấy được đáng sống như bao người khác

yerim dành cho jungkook tình yêu thật thầm lặng, mong cậu sẽ nhận ra mà đáp lại, ấy vậy mà, ánh mắt cậu lại luôn dõi theo lee jieun - một cô gái cũng hoàn hảo như anh trai, và cô ghét jieun, bởi vì nhìn jieun, cô lại trở nên mặc cảm, tự ti.

bóng ma tâm lý trong yerim, dường như vẫn chưa bao giờ buông tha cô, dù yerim đã cố gắng tự tin, tham gia đội cổ vũ, cởi mở, hoà cùng thế giới, nhưng ở nơi nào đó trong tim, vẫn đầy rẫy sự mặc cảm tự ti

lên năm hai phổ thông, jungkook và jennie lại trở nên thân thiết, đó là một cô gái xinh đẹp, lại giàu có, họ đúng là một đôi hoàn hảo và cô biết, bản thân chẳng bao giờ có thể chạm đến jungkook, là người vĩnh viễn chỉ có thể thầm yêu

tự ti, mặc cảm, ngưỡng mộ từ lúc nào đã biến thành ganh tị, ghen ghét và trước khi yerim nhận ra, cô đã chơi xấu jieun, bắt nạt jennie. vậy nhưng trước mặt cô vẫn xởi lởi nhưng chẳng có việc gì, hoàn toàn trở thành một con người giả tạo, chẳng hiểu từ lúc nào, yerim đã đánh mất chính bản thân mình

yerim ghét hai người họ, nhưng lại càng căm ghét chính bản thân mình
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
47 • 『ᴡᴀɴɢ ᴊᴀᴄᴋᴤᴏɴ』


nếu hỏi wang jackson có gì, cậu sẽ thờ ơ mà trả lời, cậu chẳng có gì cả, chỉ có tiền thôi

nếu hỏi wang jackson không có gì, cậu sẽ không do dự mà đáp rằng cậu có tất cả, nhưng thứ duy nhất không có chính là gia đình

wang jackson thuộc dòng dõi họ wang giàu có lâu đời, dù cậu học hành chẳng ra sao nhưng cũng sẽ được vào một trường đại học tốt, tốt nghiệp lại có sẵn một cơ ngơi sẵn sàng, dù cậu là phá gia chi tử, thì cũng chỉ là phá một mảnh vàng giữa núi vàng cao ngời ngợi

ba mẹ chẳng đòi hỏi gì ở cậu, vì trước cậu còn có anh chị tài giỏi, sau còn có em gái em trai đầy bản lĩnh, dù cậu không làm, với tài sản của gia đình, vẫn sẽ đủ để cậu ăn chơi cả đời

ông trời luôn công bằng mà, nên vì vậy, jackson chẳng có được một tuổi thơ ấm áp, một căn nhà hạnh phúc đầy tiếng cười, những gì cậu có, chính là tiền và tiền, không hề đùa khi jackson bảo cậu không có gì, chỉ có tiền mà thôi

cái giá của cuộc sống chẳng màn về vật chất chính là một tuổi thơ vắng đi tình thương

trong tuổi dậy thì, jackson trở nên nổi loạn, cậu cup học, vô lễ, đánh nhau, nặng hơn nữa, cậu khiến bạn học phải vào viện, nghiêm trọng đến mức bị đuổi học, nhưng ba mẹ vẫn chưa một lần nào xuất hiện, người bên cậu, chỉ là bà quản gia tuổi đã xế chiều, người duy nhất khiến cậu có thể cảm nhận được chút hơi ấm gia đình, nhưng yêu thương cậu thế nào, thì vẫn không thay thế được tình cảm của bố mẹ

jackson được chuyển trường, bố mẹ vẫn chẳng đoái hoài gì đến cậu, qua trường mới, jackson vẫn phá phách, đánh nhau, ăn cắp để thu hút sự chú ý của bố mẹ, nhưng những gì cậu nhận được, chỉ là tiền cùng câu nói "cần gì cứ nói, cần gì phải ăn cắp, nhà chúng ta thiếu gì hả con"

khi cậu mặt mũi xưng tấy, còn nửa mạng người quay về nhà, không hỏi cậu làm sao, bị gì, họ chỉ nghĩ đến việc khiến người đã đánh cậu trả giá, thất vọng là điều duy nhất jackson cảm nhận

rồi người quản gia cũng về với đất trời, người duy nhất quan tâm cậu chẳng còn, chỉ còn jackson trơ trọi giữa căn nhà rộng lớn, mất mát, đau thương khiến cậu xa vào những cuộc ăn chơi xa đoạ, gây sự đánh nhau chẳng ngày nào mà không có

cho đến khi jackson gặp được cô gái ấy, gặp được park chaeyoung. khi cậu bầm dập nằm giữa đống rác, nghĩ có lẽ mình sẽ chết đi, thứ cuối cùng cậu nhìn thấy chính là trời đen âm u, thì đến khi tỉnh lại đã là một khung cảnh giác, một căn nhà nhỏ hơn cả nhà vệ sinh nhà cậu và một cô gái có nụ cười rạnh rỡ hơn cả ánh dương

gia đình chỉ có hai người nhưng lại ấm áp và vui vẻ, lần đầu tiên wang jackson biết đến hai chữ gia đình, bữa cơm gia đình đầu tiên, cũng là ở nơi đó, những điều cậu muốn được nghe, những câu cậu muốn được hỏi, cũng là nhờ chaeyoung mà được

park chaeyoung quá tốt đẹp, ở bên cạnh cô, khiến cậu cũng muốn trở nên tốt đẹp, mong muốn ở bên chaeyoung càng lúc càng nhiều, nhưng chaeyoung đã có người trong lòng, cậu bạn ấy rất tốt, rất hợp với chaeyoung, jackson cũng chỉ biết tiếc nuối vì mình là người đến sau, lần đầu tiên, cậu nếm trải cảm giác thất tình

wang jackson và bae joohyun tìm đến nhau khi hai con tim đang vụn vỡ, an ủi bản thân bằng niềm vui xác thịt, họ đều biết, mỗi quan hệ này là an ủi lẫn nhau, chứ hoàn toàn chẳng có tình yêu, làm người yêu là trên danh nghĩa, nhưng cái tên được thốt ra trong nhưng đêm hoang lạc luôn luôn là kim taehyung và park chaeyoung

thật đáng thương, lisa đã nói với cậu như thế, còn jackson cũng chỉ biết lặng người, đúng, cậu là một kẻ đáng thương, hơn nữa, lại đáng khinh biết bao

khi jackson biết bí mật của chaeyoung, thay vì giúp đỡ, cậu đã dùng tiền để chaeyoung ngủ với mình, hết lần này đến lần khác

wang jackson đã nghĩ, dù không có được trái tim cô, thì có được thân xác cô, cậu cũng đã được an ủi.

từ nhỏ, jackson đã luôn được dạy rằng, tiền là vạn năng, tiền sẽ mua được tất cả, nhưng mãi tận sau này cậu mới rõ, dù tiền mua được con người chaeyoung, nhưng trái tim cô, mãi mãi thuộc về người con trai khác, chaeyoung bán thân vì tiền, nhưng cô luôn khóc, cậu đã luôn nhìn thấy những giọt nước mắt của chaeyoung, một mình, trong bóng đêm, nức nở

lúc đó jackson nhận ra, cậu đã làm tổn thương chaeyoung, coi chaeyoung như cách cô luôn nhìn nhận về mình, một con đĩ rẻ tiền

chẳng biết từ lúc nào, chaeyoung đã chẳng còn rạng rỡ, nụ cười cậu yêu cũng dần nhoà theo ngày tháng, nhưng tất cả bây giờ đã muộn, hối hận cũng chẳng xoá nhoà những tổn thương đã qua, cậu không biết được rằng, khi lên giường với một người nào đó, park chaeyoung đã đau khổ đến chừng nào

cho đến khi chaeyoung chết, jackson vẫn chưa thể nói được một câu xin lỗi, cũng như vẫn chưa thể nói cậu yêu chaeyoung đến nhường nào

------

mấy phần này có lẽ chán lắm nhỉ...
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
48 •『ᴘᴀʀᴋ ᴄʜᴀᴇʏᴏᴜɴɢ』


park chaeyoung lớn lên cùng với mẹ, tuổi thơ của cô cũng chỉ có mẹ, mẹ chẳng ngại nói với cô, mẹ có cô khi chỉ mới 17 tuổi, là có thai với mối tình đầu của mẹ, nhưng người ấy, cũng chính là ba cô, đến giờ vẫn chẳng biết ở đâu

mẹ chưa chồng mà có con, lại ở cái tuổi chưa trưởng thành, lúc ấy mẹ đã phải bỏ đi nơi khác, một mình sinh cô, cắt đứt hoàn toàn với gia đình nhà ngoại, cực khổ đủ điều để nuôi cô khôn lớn, cho nên chaeyoung thương mẹ vô cùng, không chỉ vì mẹ là người thân duy nhất của cô, còn vì mẹ đã để cô được sinh ra trên cõi đời này

cô cố gắng học tốt, để không làm mẹ thất vọng, để có thể cho mẹ một tương lai tươi sáng hơn, cô đậu vào trường tốt, nhận được học bổng, ở đây cô gặp được kim yugyeom, gặp được điều mình cho là quý giá, ngoài mẹ, chaeyoung cũng gặp lại lisa, cậu ấy luôn bảo vệ và chăm sóc cho cô, chaeyoung cảm thấy, cuộc sống của mình, có chăng như vậy cũng đủ lắm rồi

cho đến khi, học bổng của cô chẳng còn nữa, vì nhà trường chỉ trao cho học sinh đứng đầu, mà người đó lại chẳng phải là cô, là lee jieun, cô bạn lớp trưởng giỏi giang của lớp. gia đình cô vì mất đi một khoảng tiền như thế mà trở nên khó khăn, mẹ cô cũng phải kiếm thêm việc làm để trang trải, nhìn mẹ ngày càng gầy gò, lòng chaeyoung như bị cứa hàng vạn vết dao

chaeyoung cũng không nói với yugyeom hay lisa, nhà họ có điều kiện, đúng, họ thương cô, đúng, nhưng chaeyoung không bao giờ muốn lợi dụng họ, lợi dụng tình cảm của họ dành cho mình, vì cuộc sống khó khăn này chẳng biết chừng nào sẽ qua, không thể nhận sự giúp đỡ của người ta mãi được, lisa và yugyeom cũng chẳng thể giúp cô hoài như thế

mọi thứ đến với chaeyoung tựa như định mệnh, rằng cô đã xa ngã, đã đánh mất bản thân mình, vì điểm số, vì học bổng, cô đã bán chính thân xác mình, tên cô nằm trong danh sách nhận được học bổng cho học kì sau, nhưng bản thân chaeyoung cũng đã trở nên nhem nhuốc

park chaeyoung muốn chết, nhưng cô lại không đủ dũng khí, chỉ biết trượt dài trên nỗi thống khổ của riêng mình

nhưng một lần thì sẽ có lần hai, lần ba, vì tiền, vì lợi ích, cô chẳng ngần ngại trao ra chính bản thân mình và người thường xuyên trao đổi của cô chính là wang jackson

chaeyoung gặp wang jackson lần đầu tiên chính là ở bãi rác gần nhà, jackson lúc ấy chỉ như còn nửa mạng người, gương mặt bị đánh đến bầm dập, nhưng trong ánh mắt, lại như hoàn toàn sụp đổ

chaeyoung đưa jackson về nhà, sơ cứu vết thương, mời cậu ở lại dùng cơm, có lẻ cả đời chaeyoung cũng không quên được gương mặt lúc ấy của jackson, ánh mắt rưng rưng chực chờ như sắp khóc, vẻ mặt cậu ấy, dường như đã có được mọi thứ mà bản thân mong muốn, có được mọi thứ trên đời

vì sao? chỉ vì một bữa cơm thôi ư?

lần đầu tiên chaeyoung ngủ với jackson chính là khi mẹ cô vì lao lực mà phải nhập viện, cô cần một số tiền lớn, còn jackson thì có thể cho cô điều mà cô muốn

chaeyoung biết mình yếu đuối, giữa bao nhiêu cách, chaeyoung lại chọn cách dơ bẩn như thế này, cô chẳng khác gì một con đỉ rẻ tiền, có thể lên giường với bất cứ ai chỉ cần họ cho cô lợi ích

chaeyoung không muốn biện minh, vì hoàn cảnh, vì mẹ, mọi thứ chẳng phải đều do cô quyết định sao? park chaeyoung cô đã chọn phương pháp đơn giản nhất để giải quyết mọi khó khăn, vì cô chỉ là một kẻ yếu đuối, lại chẳng có bản lĩnh

cuộc đời con người vốn dĩ là có vô vàn lựa chọn, ngay từ lúc bắt đầu, chaeyoung đã chẳng thể cưỡng lại sự cám dỗ, cô đã lựa chọn sai, làm hoen ố bản thân, lựa chọn việc mình sẽ vì điều này mà tủi nhục cả đời

mỗi lần lên giường với ai, đêm khuya cô lại bật dậy và khóc, chaeyoung cắn răng để mình không nức nở, nhưng kết quả vẫn là nước mắt vẫn rơi thật nhiều, cô ghét bản thân mình khi lựa chọn con đường này, nhưng cô càng ghét hơn khi cô buộc phải thừa nhận, dù thời gian có quay lại, chaeyoung cũng vẫn sẽ đi cùng một bước đi như thế

ở bên yugyeom, nhìn cách cậu coi cô như điều trân quý nhất, cả lòng ngực cô cứ vô cớ mà thắt lại, cô thấy mình thật không xứng với tình yêu cậu trao, cô yêu yugyeom nhưng cô lại chẳng thể nói bí mật của mình, lúc nào cũng đeo mặt nạ là một đứa con gái ngoan hiền trước mặt cậu.

đây là tình yêu sao?

nhưng với jackson thì lại khác, jackson biết cô đã nhớ nhuốc và dơ bẩn, không chỉ một lần cậu ngủ với cô, và đương nhiên cô nhận được tiền. nhưng chẳng biết từ bao giờ, cô đã chẳng phải cùng thầy mình làm những chuyện đó vì con điểm, vì jackson sẽ trả học phí cho cô, cậu cũng lo cho sinh hoạt của gia đình cô để mẹ cô đỡ vất vả, cô luôn nghĩ đó là sự trao đổi, nhưng cũng từ lúc nào, chaeyoung đã chẳng cần phải ngủ với ai, ngay cả jackson cũng thế

jackson chỉ đơn giản là giúp đỡ cô, chăm sóc cho cô, hơn thế, cậu là người duy nhất cô có thể tâm sự, trước khi cô kịp nhận ra, wang jackson đã trở nên thật quan trọng

và vào một đêm vầng trăng tròn treo ngược cành cây, ở con đường quen thuộc của hai người, nhìn mặt sông nhấp nhô, ánh trăng ôm lấy gương mặt cậu trải dài hai bóng hình đứng cạnh nhau, nhìn nụ cười của jackson, chaeyoung nhận ra mình đã yêu cậu từ lúc nào

nhưng cô không nói, cũng chẳng thể nói, vì jackson quá tốt so với cô, quá tốt so với một người đã vấy bẩn như cô, nhưng chaeyoung lại chẳng có cách nào ngăn bản thân mình ngừng yêu cậu, cô muốn ở lại bên cạnh cậu, như bây giờ

lần đầu tiên cô yêu cầu được lại chuyện đó với jackson, nhìn gương mặt ngạc nhiên của cậu, cô mới chữa rằng "trao đổi thôi, nhận tiền của cậu mãi chẳng phải kì lắm sao"

jackson thật sự đã đắn đo rất nhiều trước khi gật đầu đồng ý, và lần đầu tiên sau nhiều lần như vậy, cô có được một giấc ngủ an yên, chẳng thấy xấu hổ, tủi nhục hay cảm giác muốn chết đi như bao lần

cảm giác đó, có thể là hạnh phúc, ngủ với người cô yêu, chaeyoung lại chẳng cầu mong gì hơn, nhưng đối với jackson, cô chỉ có thể viện lý do dơ bẩn như là một cuộc trao đổi để có thể ở cạnh cậu, chaeyoung cũng chỉ có một phương pháp như thế để tiếp tục được gần gũi với cậu

cô yêu nhưng lại chẳng dám yêu, vì cô không xứng, không đáng để cho bất cứ ai yêu, cả jackson hay yugyeom

và cho đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời mình, chaeyoung chỉ mong có thể gửi đến jackson lời cảm ơn chân thành cùng với câu nói cô yêu cậu rất nhiều

nếu có kiếp sau, cô mong có thể đến bên cậu khi bản thân trong sạch nhất
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
49 • 『ᴋɪᴍ ʏᴜɢʏᴇᴏᴍ』


gia đình kim yugyeom là điển hình cho một gia đình truyền thống, quy củ, lịch sự, khách sáo đối với cả những thành viên trong gia đình, hay nói đúng hơn chính là đeo mặt nạ đối với những người thân thiết nhất

họ nói những lời yêu thương, họ dành cho nhau sự quan tâm kính trọng, nhưng họ cũng hiểu, chẳng có mấy lời là thật, mục đích duy nhất chính là muốn giữ một gia đình hoàn hảo trong mắt mọi người, nhận được sự ngưỡng mộ từ người khác

từ nhỏ kim yugyeom đã được dạy bảo không bao giờ được làm mất danh dự của bản thân, không được để người ta nhìn thấu, cũng không được để lộ điểm yếu của mình

kim yugyeom lớn lên, cũng học được cách dùng mặt nạ để che giấu, hoàn hảo không một chút sai sót, cậu xây dựng cho bản thân hình ảnh một người thật thà, tốt bụng, nhưng bên trong có bao nhiêu méo mó, chẳng ai biết được, những mặt tối trong tâm hồn cậu, cũng chẳng ai thấu

cậu gặp park chaeyoung vào ngày đầu tiên nhập học, hình ảnh cô gái với nụ cười tươi sáng cùng ánh mắt trong veo ghi dấu vào lòng cậu, cô gái ấy xinh đẹp, thông minh, nhà nghèo nhưng luôn biết phấn đấu, cũng không bao giờ lợi dụng bất kì ai, park chaeyoung là một người hoàn hảo đối với cậu

đủ tư cách để cậu thừa nhận cô ấy là bạn gái mình, có park chaeyoung bên cạnh, mọi thứ mới thật sự hoàn hảo

kim yugyeom vẫn luôn cưng chiều, nâng niu chaeyoung như một điều trân quý nhất, không cho phép bất cứ điều gì làm vấy bẩn hoen ố, yugyeom yêu chaeyoung, sẽ rất yêu chaeyoung nếu cô đáp ứng được nguyện vọng của cậu, những gì cậu yêu cầu

nhưng khác xa những gì cậu nghĩ, park chaeyoung lại quá đổi nhơ nhuốc, cậu giữ gìn cho cô nhưng cô lại dễ dàng leo lên giường người khác, mà người đó lại là wang jackson

vào lúc thấy được đoạn clip, hơn cả sự bất ngờ, lại là sự nhục nhã len lõi từng tế bào khiến cậu phát điên, chaeyoung chẳng xứng đáng với tình yêu cậu trao, thời gian ở bên cô đột nhiên khiến yugyeom cảm thấy bản thân mình cũng thật gớm ghiếc, nghĩ đến mình đã từng nắm tay, ôm, hôn cô cũng đủ để yugyeom thấy ghê tởm

kim yugyeom không thể để thứ bản làm bản thân nhục nhã như thế tồn tại trên đời, nếu đã không thể giống như mình kì vọng, vậy chi bằng hủy diệt, khiến park chaeyoung mãi mãi biến mất, khiến nỗi ô nhục của cậu chôn vào đất lạnh

wang jackson cũng buộc phải chết, hai người đó không đáng để tồn tại trên đời

kim yugyeom đã nghĩ như thế, nhưng vào khoảnh khắc chaeyoung trút hơi thở cuối cùng, kim yugyeom lại hối hận, cậu nhận ra, hình như cậu yêu cô hơn những gì cậu tưởng

nhưng những gì cô đã làm là không thể tha thứ, quẹt đi một giọt nước mắt rơi khỏi vành mắt, yugyeom tự nói với chính mình "mày không sai, yugyeom, mày không sai"

"park chaeyoung, nếu có kiếp sau, em đừng nên để bản thân vấy bẩn như thế"
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
50 • 『ʟᴀʟɪᴤᴀ ᴍᴀɴᴏʙᴀɴ』


lalisa manoban trong quá khứ là một con bé béo ục ịch, cô luôn là tiêu điểm của mọi trò trêu chọc, họ xem cô như một thứ gì đó để mua vui, để bắt nạt, trong mắt những người đó, lalisa không phải là bạn học, cũng chẳng phải là một con người

"hey, lisa nó muốn ăn nữa kìa, ai ăn thừa thì đổ qua cho nó nha, lại đây lại đây"

"ê béo, phải ăn bao nhiêu mới trở nên khổng lồ như mày nhỉ"

"tránh ra coi, cản đường cản lối"

"trừng mắt cái gì, *** tao đập cho cái mồm mày không nuốt nổi cơm bây giờ"

"trông nó ăn có khác gì con lợn không chứ"

lisa luôn phải nghe những lời như thế, từ lúc nào chỉ vì thừa cân một chút cô lại bị phỉ nhổ, bị khinh thường, bị bắt nạt nhiều đến thế?

giữa năm cấp hai, lisa phải chuyển trường, vì bị bắt nạt, bị tẩy chay, bị trêu chọc, bị nhốt vào nhà vệ sinh mà dù cô có kêu cứu, cũng chẳng ai thèm đoái hoài đến một kẻ như cô, nghiêm trọng hơn, cô bị đổ oan là ăn cắp, chỉ vì cô lỡ nhìn thấy... tên trộm thật sự

thế giới này vốn dĩ như vậy, nếu xinh đẹp thì mọi chuyện mình làm đều là đúng, cô bạn cùng lớp xinh đẹp mới là người ăn cắp nhưng mọi người đều bênh cô ta, đều nghe cô ta nói. còn cô, chẳng làm gì sai, đến cuối cùng lại phải gánh cái tội mà mình chẳng làm, bị đuổi học, chỉ vì lisa không đẹp, chỉ vì cô mập

cái thế giới nhìn vào ngoại hình này, vốn dĩ luôn bất công như thế?

những ngày tháng tiếp theo, vẫn luôn như thế, lisa tự sống trong vỏ bọc của chính mình, tự ti chẳng dám tiếp xúc với ai, cô sợ những tiếng xì xầm, luôn nghĩ họ đang dè bỉu bản thân, cô không kết bạn, cũng chẳng mở lời nói chuyện, cô biến bản thân thành không khí, nhưng dường như như vậy vẫn chưa đủ, lisa lại một lần nữa trở thành tiêu điểm

lần này lại nghiêm trọng hơn, họ chẳng dùng lời nói, hơn thế họ quăng bàn cô đi, sách vỡ thường xuyên bị mất, đổ bột mì lên người cô, gạt chân, tạt nước...

đủ mọi trò ác độc họ có thể nghĩ ra, họ đều thử lên người cô

nhưng ở đây, lại có một người không giống vậy, là park chaeyoung, cậu ấy là người chẳng quan tâm cô thế nào, chấp nhận làm bạn với cô, suốt bao nhiêu năm, lần đầu tiên cô biết đến hai chữ 'tình bạn'

nhưng việc cô làm bạn với chaeyoung dường như thu hút nhiều sự chú ý hơn, dù cô đã có chaeyoung, nhưng địa ngục của lisa vẫn tiếp tục, vì lẽ đó, lisa lại tiếp tục phải chuyển trường

nếu cô vẫn còn ở đó, chaeyoung chắc chắn sẽ bị liên lụy, cô không chỉ một lần thấy chaeyoung bị tụi nó vây quanh, đe doạ, nhưng hôm sau cậu ấy vẫn cười như không có chuyện gì, vẫn ở cạnh cô

vào lúc ấy, đối với chaeyoung chợt hình thành những cảm xúc lạ, nhen nhóm trong tim, đâm chồi và nảy mầm

vào những năm cấp ba, ngoại hình của lisa thay đổi đáng kể, cô giảm cân, kiên cường hơn, không chịu nhẫn nhịn hay khuất phục, vì cô hiểu yếu đuối sẽ bị giẫm đạp, nếu không muốn bị săn thì chỉ có cách trở thành kẻ đi săn người khác

và không biết từ lúc nào, lalisa trở thành chính những người mà cô từng ghét cay ghét đắng, ỷ mạnh hiếp yếu, lăng nhục những người ục ịch, vì nó gợi cho cô về quá khứ mà cô chẳng bao giờ muốn nhớ tới

lalisa cũng đã làm một việc còn xấu xa hơn vậy, cô nói cho taehyung về tình cảm của jennie, cô muốn giữ bí mật cho chaeyoung, kết quả lại hại jennie chết

nhưng điều đáng ghê tởm hơn, cô chưa một lần hối hận, dù có phải chà đạp ai, giẫm lên người nào, chỉ cần chaeyoung yên ổn, bất cứ việc gì cô cũng chẳng từ

vì cô yêu park chaeyoung, thứ tình cảm từ lâu đã nhen nhóm, theo tháng năm dần dà trở nên mãnh liệt, cô trao chaeyoung một tình yêu thầm lặng, dù chaeyoung có thế nào, trong tim cô, chaeyoung vẫn luôn là người tốt nhất, vĩnh viễn chẳng đổi thay

nếu có kiếp sau, cô mong mình là một người con trai, để được ở bên chaeyoung đàng hoàn, để dành cho chaeyoung tình yêu mà người đời không cho là kinh tởm

-------

thật sự cảm ơn các cậu vẫn theo dõi call soul, đã đọc đến chap này

tớ biết nó đã nhàm rồi... nhưng tớ thật sự cảm ơn lắm
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
51 •『ᴋᴀɴɢ ᴤᴇᴜʟɢɪ』


lee jieun bảo kang seulgi là một kẻ ngây thơ, ngốc nghếch mà tin vào cái gọi là lòng người, thứ không thể tin nhất trên đời chính là 'lòng người' chết tiệt đó

sự thật đã chứng minh, kim taehyung, bae joohyun, kim yugyeom, park jimin chẳng phải trong mắt người khác vẫn luôn tốt đẹp đó sao, nhưng cái nội tâm họ đã thối rửa đến mức nào, chẳng ai hay

kim jennie là người bạn thân nhất của seulgi, ngày jennie mất, cô hoàn toàn không thể chấp nhận được, vì mới hôm trước jennie đã tươi cười bảo với cô cậu ấy sẽ không trốn tránh nữa, sẽ thẳng thắn đối diện với yoongi dù đã biết trước câu trả lời của yoongi là gì, jennie mang theo dũng khí như thế, tại sao phải tự tử?

seulgi không tin, nhưng buộc phải chấp nhận, cô cũng chẳng có cách nào khác ngoài việc chấp nhận

lee jieun đến tìm cô sau 30 ngày jennie mất, nói cho cô một sự thật động trời khác, rằng jieun là chị em cùng cha khác mẹ của jennie, và rằng jennie thật ra chẳng hề tự tử, người giết jennie chính là taehyung, những người khác, hình như cũng đều có liên quan và yêu cầu cô hãy giúp mình

jieun đưa seulgi cuốn nhật kí của jennie, cho cô thời gian để suy nghĩ. ban đầu seulgi còn nghi hoặc, nhưng lật từng trang nhật kí, sự thật hé lộ khiến cô chẳng thể nào tin vào mắt mình

vào lúc đó cô dường như đã ngộ ra, những lời jieun nói, về lòng người, về niềm tin, đều là chính xác

con người căn bản là đeo mặt nạ để sống, vậy nên cô sẽ lột mặt nạ từng người, từng người một, cái vẻ đạo mạo tốt đẹp của họ, thật kinh tởm biết bao

nhưng có một điều seulgi vẫn không thể hiểu, 'ngựa' đối với jennie và jieun có vẻ là hai người khác nhau, trong khi jieun nghĩ người jennie thích là jungkook nhưng jennie lại trao trái tim cho yoongi cơ mà. vấn đề vốn bắt nguồn từ đâu? lại trở thành sự hiểu lầm như vậy?

kang seulgi chỉ suy nghĩ rồi cũng quên mất, vì sự thất vọng, vì sự tức giận hầu như đã hoàn toàn che lấp đi những mối nghi ngờ nho nhỏ trong cô

cô phải trả thù, phải lột bằng tất mặt nạ của họ, nhưng mọi chuyện lại đi quá xa, yerim, chaeyoung, yugyeom và jackson, họ vốn không cần phải chết

"phải làm đến mức này sao?"

"đến khi nào mới có thể dừng lại"

cô hỏi jieun, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng, nhìn trong ánh mắt, seulgi hiểu được nếu kim taehyung chưa chết, jieun sẽ chẳng bao giờ chịu dừng lại

vậy phải hi sinh bao nhiêu mạng người nữa?

đây là kết quả cô mong muốn sao? cô bắt đầu chuyện này vì điều gì, đến giờ cô cũng chẳng rõ

ngày seulgi tiễn jieun và yoongi ra sân bay, đột nhiên sóng mũi cô cay xè, jieun bảo "mọi chuyện kết thúc rồi, giờ cậu có thể như trước kia, nhớ đấy, tất cả mọi việc đều là chủ ý của mình, cậu chỉ làm theo"

lee jieun tàn nhẫn và độc ác, trong suốt ngày qua cô đã hoàn toàn hiểu rõ, nhưng seulgi cũng chẳng nhắm mắt lờ đi sự tốt bụng và thiện lương của jieun, cô phát hiện, những gì jieun nói về lòng người, hình như có chút sai rồi

lòng người không phải không đáng tin, chỉ là chúng ta lựa chọn đặt niềm tin vào ai, cũng như con người cơ bản không xấu, chỉ là đôi khi trong hoàn cảnh nào đó, con người buộc phải đấu tranh giữa cái thiện và ác, vùng vẫy giữa lương tâm của bản thân

"jieun, giữ gìn sức khoẻ"

"ừ...

"

"vàㅡ"

"jieun, đừng chết"

lee jieun nhìn cô thật lâu, rồi mỉm cười, vành mắt cũng đỏ hoe, mọi việc xảy ra đều là do nhân quả, jieun không sai, cô cũng không sai, chuyện như bây giờ, đều là những gì họ đáng phải nhận

nhìn máy bay bay ngang bầu trời, cô hít một hơi thật sâu rồi mỉm cười, dằn vặt cũng chẳng ích gì, chi bằng sống tiếp cuộc đời của mình, nếu sai thì đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ nhận được những gì chúng ta đáng nhận, thay vì sống trong ân hận, thì thoải mái đón nhận những điều sắp đến sẽ tốt hơn

seulgi đã thông suốt, cô mong lee jieun cũng vậy, lọ thuốc ngủㅡseulgi mong đứa con gái ấy sẽ không bao giờ dùng đến

hơn nữa, cô tin min yoongi, người yêu jieun hơn tất cả, người nguyện cùng jieun đi đến chân trời, cũng như tin vào câu nói của cậu ta "tôi sẽ không để cậu ấy chết"
 
Trò Chơi Gọi Hồn - Multi Couple
52 •『ʙᴀᴇ ᴊᴏᴏʜʏᴜɴ』


"ít nhất cũng phải dán băng cá nhân vô đi"

kim taehyung lúc đó đã đưa cho cô một miếng băng cá nhân, đèn đường hắt lên gương mặt cậu thứ ánh sáng dịu dàng, cùng giọng nói trầm ấm làm mềm trái tim cô, khiến bae joohyun tự dưng xao xuyến, rồi in hằng người đối diện vào tim hồi nào chẳng hay

kim taehyung chẳng hay, miếng băng cá nhân ấy, an ủi cô biết chừng nào, nó không chỉ giúp vết thương trên người cô đỡ đau, mà giúp vết rách trong tim cô thôi rỉ máu

kim taehyung không biết, sự xuất hiện lúc đó của cậu, đã cứu rỗi cô bao nhiêu, an ủi cô biết nhường nào

bố joohyun làm cảnh sát, ông đã quen thô lỗ cục cằn, khi joohyun năm tuổi, mẹ cô bỏ đi theo tình nhân, tính ông từ ngày đó càng trở nên nóng nảy, và không biết từ bao giờ ông đã có thói quen động tay động chân

mẹ joohyun là người phụ nữ xinh đẹp, joohyun may mắn thừa hưởng được nét đẹp ấy, nhưng cô ước rằng, giá như mình đừng quá xinh đẹp, giá như mình đừng quá giống mẹ, để tuổi thơ của cô chẳng phải tối tăm như thế

ba cô ghét gương mặt của cô, nói đúng hơn ông ghét gương mặt giống 9 phần với người phụ nữ phản bội ông, nhìn joohyun càng khôn lớn càng giống mẹ, cảm giác nhục nhã khi xưa lại tràn về, khiến ông điên tiết

người bae joohyun luôn đầy vết bầm, trên tay, trên mặt, không có chỗ nào là không bị thương, joohyun cũng đã quen với việc bị đánh, nhưng cô luôn nghĩ, mình đã làm gì sai, mẹ bỏ đi là do lỗi của cô? hay cô giống mẹ là do lỗi của cô?

bae joohyun cô đâu muốn mang gương mặt người phụ nữ ấy, thậm chí, cô không muốn tồn tại trên đời này nữa cơ

nhìn gia đình có ba thương mẹ chiều, joohyun đã ngưỡng mộ biết bao, nhưng cô càng khao khát ngưỡng mộ, cô lại càng trở nên ghen ghét ích kỉ, cô chẳng làm gì sai tại sao lại không thể nhận được thứ mình đáng được nhận, tại sao người ta hạnh phúc, cô lại bất hạnh như thế?

bae joohyun đã hỏi rất nhiều câu hỏi tại sao, nhưng lại chẳng bao giờ được giải đáp, chưa một ai dơ tay ra với cô, oán hận chất chồng theo ngày tháng, nuốt chửng cả cô gái ngây thơ

kim taehyung là người đầu tiên quan tâm đến joohyun, cho joohyun sự ấm áp mà mình hằng mơ đến, vết sẹo trong tim bỗng chốc chẳng còn rỉ máu và cô yêu người đó, dù cô biết, trong tim người đó vẫn luôn có một bóng hình khác

bae joohyun dù ghen ghét với những người con gái xung quanh taehyung, nhưng người con gái taehyung yêu, cô chưa một lần đụng đến, vì cô biết chỉ một vết thương nhỏ của người ấy taehyung cũng sẽ đau lòng, cũng giống như cô luôn đau lòng vì taehyung

tình yêu joohyun trao đi thầm lặng, dai dẳng qua ngày dài tháng rộng, dù cô ở bên jackson, nhưng người joohyun tâm niệm chỉ có một mình kim taehyung

bae joohyun có thể làm bất cứ việc gì vì kim taehyung, cho dù có phải giết người

taehyung gọi cho cô vào một đêm tối muộn, giọng nói hoảng hốt, khi cô đến nơi, taehyung run rẩy ngồi cạnh kim jennie đã chẳng còn một hơi thở, cậu sợ hãi hoang man bám víu lấy cô, dù trong lòng hoảng hốt, nhưng cô cũng quyết định, mình phải bảo vệ cậu ấy, nhất định không cho phép taehyung bị gì, tuyệt đối không

ba joohyun là người trọng mặt mũi, nên luôn giấu giếm và bao che cho khuyết điểm, dù ông ghét cô đến chừng nào nhưng vì cô cũng họ bae, cho nên cho dù cô làm gì sai, cũng không bao giờ có người thứ ba biết được, từ nhỏ đã thế nên trong suy nghĩ của joohyun, chỉ cần cô muốn, không gì là không thể làm

cô luôn nghĩ, một tay có thể che trời, jennie, yerim, jimin hay là lalisa, nhờ có sự giúp đỡ của người ba trọng sĩ diện, nên luôn trở thành những vụ tự tử hoàn hảo

joohyun luôn dùng cách của mình để bảo vệ taehyung, giúp cậu che giấu, giúp cậu giết người, cho đến tay dính đầy máu tươi, joohyun không oán, chưa bao giờ cô oán trách, vì cô yêu, cô yêu taehyung hơn bất cứ cái gì, hơn cả bản thân cô

bất cứ điều gì cô làm vì taehyung, cũng đều thật xứng đáng

đến tận trước khi gieo mình xuống đất, bae joohyun cũng chưa hề hối hận, cô vẫn luôn nghĩ mình không sai, điều cô hối tiếc vẫn là không giết được lee jieun sớm hơn

nếu thế, kim taehyung đã có thể hạnh phúc sống tiếp, quá khứ về kim jennie cũng sẽ theo cậu ta... chôn vùi dưới nền đất lạnh
 
Back
Top Bottom