Đam Mỹ Trò Chơi Đối Kháng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Trò Chơi Đối Kháng
Chương 180: C180: Tiệc nến


Edit: Kazuo96

Lý Hàn Uy không nói lời nào, bế Cố Phi bước vào phòng tắm, hắn âm trầm bắt đầu tẩy rửa cơ thể Cố Phi, ở trong đầu hắn bây giờ toàn những câu nói của Cố Phi nói lúc nãy, sự ôn nhu của hắn vĩnh viễn không bao giờ có thể so sánh với Chu Lẫm.

Động tác của Lý Hàn Uy rất nhẹ nhàng, nhìn thấy làn da trắng nõn xinh đẹp của Cố Phi đầy dấu vết bị chính mình ngược đãi, đôi mắt đen láy của hắn càng trở nên phức tạp.

"Về sau sẽ không ép cậu làm chuyện này nữa." Lý Hàn Uy đột nhiên nói.

Cố Phi im lặng, cho dù có bị giết, cậu cũng sẽ không tin lời nói của Lý Hàn Uy nữa.

Tắm rửa xong, Lý Hàn Uy bế Cố Phi lên giường, đem đống đồ chơi trên giường ném xuống đất, giải thích: “Ban đầu tôi không có ý định dùng những thứ này lên người cậu.”

Cố Phi muốn bật cười, Lý Hàn Uy tại sao phải tự mình giải thích, chẳng phải việc gì cũng đã làm rồi sao?

"Chắc cậu vẫn chưa ăn trưa, cấp bậc của khách sạn này quá thấp, tôi đã nhờ người đến nơi khác mua, đồ ăn sẽ sớm được giao đến." Lý Hàn Uy vừa mặc quần áo cho Cố Phi vừa nói.

Cố Phi khó chịu, cậu đau thắt lưng, chứ không bị liệt, việc mặc quần áo không cần Lý Hàn Uy phải động tay.

Cố Phi vừa định tiếp nhận quần áo, liền nhìn thấy Lý Hàn Uy vốn đang bình tĩnh, đột nhiên cau mày, Cố Phi lo lắng Lý Hàn Uy sẽ làm ra chuyện gì quyết liệt với mình, lập tức thu tay lại, lúc này Lý Hàn Uy mới lộ ra vẻ hài lòng, tiếp tục giúp Cố Phi mặc quần áo.

Sau khi mặc xong, Lý Hàn Uy cười nhẹ vuốt tóc Cố Phi, nói ra một câu khiến Cố Phi suýt nữa ngã xuống đất: "Có phải vừa nãy tôi rất ôn nhu không?"

Khóe miệng Cố Phi giật giật vài cái, nguyên lai Lý Hàn Uy giúp cậu mặc quần áo là để chứng minh điều này, hắn nhất định có bệnh!

Thuộc hạ của hắn nhanh chóng mang những thứ Lý Hàn Uy đã yêu cầu ra, trong trạng thái không nói nên lời của Cố Phi, hắn chỉ yêu cầu thuộc hạ của mình đặt một chiếc bàn tinh xảo, phủ khăn trải bàn màu đỏ, bên trên để đầy món Tây được bày trí tinh xảo, giữa cái bàn đặt một cây nến.

Sau khi trang trí xong, Lý Hàn Uy hận không thể đuổi người của mình đi, nhìn căn phòng sáng sủa, Lý Hàn Uy suy nghĩ một lúc, đi đến bên cửa sổ kéo rèm lại, đồng thời tắt tất cả đèn trong phòng, cuối cùng mới hài lòng vỗ tay, đem bật lửa thắp nến, trong nháy mắt, cả bàn bừng sáng với ánh sáng vô cùng ấm áp. Lý Hàn rất vui vẻ nhìn kiệt tác của mình, lại quay đầu nhìn Cố Phi đang ngồi trên giường không nói nên lời, cười nói: "Còn không mau ngồi xuống".

Cố Phi thật sự rất hỗn loạn, Lý Hàn Uy đang lên cơn gì đây.

Ngồi đối diện Lý Hàn Uy, Cố Phi nhìn cách bố trí trước mắt, tiếp tục bối rối.

"Cậu không muốn nói gì sao?" Lý Hàn Uy đứng dậy rót cho Cố Phi một ly rượu vang đỏ, vẻ mặt 'thụ sủng nhược kinh' nhìn Cố Phi, hắn cảm thấy rất kích động, nghĩ tới người đàn ông trước mặt chắc hẳn đã cảm động.

Cố Phi dừng một chút, nhìn ngọn nến đang cháy trên bàn, chậm rãi nói: "Trong phòng ngủ thắp nến rất dễ bắt lửa."

“…”

"Phòng rất nhỏ, bây giờ lại bị che kín, luồng khí..."

Lý Hàn Uy đột nhiên đập bàn, trên trán nổi gân xanh: "Cậu tin hay không thì tùy, tôi lập tức đốt khách sạn này!"

“…”

Cố Phi im lặng, thái độ của người đàn ông này thay đổi còn nhanh hơn lật bánh tráng, thà rằng hắn không nói gì còn tốt hơn.

"Rượu này là..., uống vào..., tại sao cậu không trả lời..., cậu có nghe tôi nói không?” Cuối cùng, Lý Hàn Phong đột nhiên đứng dậy đập bàn mạnh hơn, hét lên: “Cậu con mẹ nó bị điếc hả, nói chuyện với cậu như đang nói với kẻ câm vậy."

Nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt Cố Phi, Lý Hàn Uy sửng sốt một lát, như chợt nhớ ra điều gì, tức giận ngồi xuống, cố gắng bình tĩnh nói: “Người khác hỏi mà không trả lời là rất thô lỗ.”

Đối mặt với trạng thái mềm yếu của Lý Hàn Uy, Cố Phi mất một lúc lâu mới định thần lại: "Tôi say rượu vang đỏ, chỉ có thể uống một chút bia hoặc rượu."

“Say rượu vang đỏ?” Lý Hàn Uy nghi hoặc, “Làm sao có người có thể say rượu vang đỏ?”

"Tôi nhiều nhất chỉ có thể uống một ly, mà ly rượu vang đỏ này nhiều quá." Cố Phi nhìn chiếc cốc to gấp đôi bình thường, có chút lo lắng nói.

“Khi say cậu trông như thế nào?” Lý Hàn Uy đột nhiên dùng ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Cố Phi thanh tú.

Nhìn ánh mắt đầy ẩn ý của Lý Hàn Uy, Cố Phi đột nhiên có dự cảm không tốt, "Say rượu đương nhiên sẽ bất tỉnh. Chứ anh nghĩ tôi như thế nào?"

"Vậy cậu còn lo lắng cái gì? Uống say thì ngủ ở chỗ này, tôi mới cùng cậu làm chuyện đó mấy lần, giờ không có tinh thần lột s@ch cậu" Lý Hàn Uy nhàn nhạt nói.

Cố Phi thật muốn dùng dao nĩa trong tay hướng Lý Hàn Uy đâm một nhát, người đàn ông này sao có thể bình tĩnh phát ra những câu vô sỉ như vậy chứ?

"Tôi không muốn uống, tôi có thể rót chút nước lọc được không?" Cố Phi nhỏ giọng nói.

"Nếu cậu còn dám nói ra điều gì làm mất hứng nữa, có tin không tôi ngay lập tức... Ách... không có gì. Loại rượu này rất nhẹ, không có say. Uống hai ba ly cũng không thành vấn đề, khi nào cảm thấy say thì ngừng lại, tôi sẽ không ép buộc cậu đâu."

Cố Phi không dám nói thêm gì nữa, mông vẫn còn đau nhức, trạng thái có thể thay đổi bất cứ lúc nào của Lý Hàn Uy luôn khiến Cố Phi cảm thấy bất an. Thế là cậu cầm ly rượu vang đỏ trên bàn lên nhấp một ngụm.

Lý Hàn UY cười vui vẻ, lại đứng dậy rót phần Cố Phi đã uống, sau đó rất lịch sự đặt một miếng bào ngư lên đ ĩa của Cố Phi.

Dưới ánh mắt rực lửa của Lý Hàn Uy, Cố Phi lúng túng cắt một miếng bỏ vào miệng.

"Mùi vị thế nào?" Lý Hàn Uy đầy mong đợi nhìn Cố Phi.

Cũng đâu phải là do ngươi ăn, tại sao lại phấn khích như vậy? Cố Phi thầm nghĩ trong lòng, nhưng không dám nói ra.

"Ngon lắm." Cố Phi không ngẩng đầu lên trả lời.

Lý Hàn Uy càng cười nhiều hơn, đột nhiên vươn đầu về phía trước, "Vậy cậu cũng gắp cho tôi nếm thử".

“…”

Lý Hàn Vi dưới ânh nến, khuôn mặt tuấn tú mạnh mẽ, đôi mắt đen thường thường nham hiểm nhảy lên tình ý, trìu mến nhìn Cố Phi.

Cố Phi dùng nĩa gắp một miếng bào ngư nhỏ, chậm rãi đưa cho hắn, bởi vì yêu cầu của hắn là muốn cậu đút cho Lý Hàn Uy, thật là... ghê tởm.

Đừng nói Lý Hàn Uy, cậu ngoại trừ Chu Lẫm, đối với ai cũng không muốn làm.

Lý Hàn Uy vẻ mặt xấu hổ dừng lại trước mặt Cố Phi, lửa giận trong mắt lại bắt đầu dâng lên, nhưng hắn đã dùng hết sức lực đè nén.

"Muốn tôi đếm đến ba sao?" Lý Hàn Uy cười xấu xa.

Cố Phi nghe vậy, lập tức giơ tay lên, sau đó chậm rãi đưa thức ăn đưa tới miệng Lý Hàn Uy.

"Giờ mới chịu ngoan ngoãn sao!" Lý Hàn Uy hài lòng mở miệng, hớp một ngụm đồ ăn, Cố Phi hận không thể nhét luôn cái nĩa vào bên trong.

Lý Hàn Uy dường như rất muốn thể hiện sự quan tâm và dịu dàng của mình, Cố Phi còn chưa ăn xong đồ ăn trên đ ĩa, Lý Hàn Uy lập tức gắp thêm cho cậu, ly rượu vang đỏ trước mặt Cố Phi tựa hồ không bao giờ uống hết.

"Tôi không thể...uống nữa, tôi hơi... chóng mặt..." Khuôn mặt trắng nõn của Cố Phi đỏ bừng, đôi mắt mờ ảo nhìn rất quyến rũ, khiến Lý Hàn Uy nhìn đến thất thần.

"Vậy tôi không rót nữa, cậu uống cạn ly này là được." Lý Hàn Uy nhẹ nhàng nói, ý tứ sâu xa.

Cố Phi tựa hồ là đã say, cậu ngoan ngoãn gật đầu, còn cầm ly rượu vang đỏ mà Lý Hàn Uy vừa rót ra, một ngụm uống hết.
 
Trò Chơi Đối Kháng
Chương 181: C181: Sự cám dỗ của cơn say


Edit: Kazuo96

Lý Hàn Uy nghĩ mình đã hoa mắt, người đàn ông trước mặt cư nhiên lại cười với hắn, đôi mắt say đắm cùng lúm đồng tiền nổi hai bên má, tuy là nụ cười trong vô thức, nhưng vẫn khiến Lý Hàn Uy vô cùng hưng phấn.

"Cậu say à?" Lý Hàn Uy đưa tay ra trước mặt Cố Phi, xua tay, trầm giọng hỏi.

Không ngờ Cố Phi mở nửa con mắt vui vẻ gật đầu, "Say... say... Anh... đừng có hòng ức h**p tôi..." Cố Phi vừa nói xong liền ngồi dậy, ngơ ngác mỉm cười, loạng choạng đi về phía Lý Hàn Uy, vừa đi vừa nói đứt quãng: "Anh... có phải anh rất muốn... hôn tôi không..."

Không hiểu vì lý do gì, mặt Lý Hàn Uy đỏ bừng, hắn nhìn Cố Phi đang đi về phía mình, có chút bối rối, Cố Phi đi đến trước mặt Lý Hàn Uy thì dừng lại, cúi đầu gần sát mặt Lý Hàn Uy, trợn mắt nhìn hắn chằm chằm.

Lý Hàn Uy hoàn toàn sửng sốt, không ngờ mỹ nam an tỉnh lúc say sẽ thành như thế này, hắn không biết nên phản ứng thế nào, ngơ ngác chờ đợi động thái tiếp theo của nam nhân trước mặt.

Chát! Một cái tát lớn vang lên trong không gian tối tăm, khuôn mặt của Lý Hàn Uy bởi cú tát đột ngột của Cố Phi bị nghiêng sang một bên, sau đó là một tiếng hét thất thanh của Cố Phi: "Nhìn cái gì vậy, tên khốn kiếp!"

Lý Hàn Uy hoàn toàn phát hỏa, cậu ta bị chạm mạch ở đâu vậy? Từ khi yêu người đàn ông này đến nay, hắn liên tục bị tát vào mặt, dù sao cả thế giới ít nhất đều phải sợ hắn ba phần, nam nhân này thì ngược lại, mặc kệ có tỉnh táo hay không, đều cũng không quên tát hắn.

"Cậu..." Ngay tại Lý Hàn Uy vừa mới quay mặt định phát huy thực lực, Cố Phi đột nhiên vươn tay ôm lấy khuôn mặt Lý Hàn Uy, chóp mũi cơ hồ chạm vào hắn.

Tư thế gần gũi như vậy khiến đầu óc Lý Hàn Uy nhất thời trống rỗng, nhìn đôi môi đang chậm rãi tiến đến gần mình, Lý Hàn Uy cái gì cũng quên sạch.

Chẳng trách người đàn ông này không muốn uống rượu, sợ hãi khi uống say, thì... Thì ra là vậy.

"Ngô..." Lý Hàn Uy chỉ cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang kịch liệt lay động, nụ hôn chủ động của Cố Phi đã phá hủy mọi thứ trong hắn.

Có lẽ bản thân Lý Hàn Uy cũng không ngờ rằng người đàn ông này lại có thể cho mình một sự tác động mạnh mẽ đến như vậy.

Nhanh chóng thổi tắt nến, Lý Hàn Uy bế Cố Phi đặt lên giường, sau đó bật đèn ngủ bên giường lên, dáng vẻ quyến rũ lúc say của Cố Phi khiến Lý Hàn Uy cảm giác được sự hao phí năng lượng trước đó lập tức quay trở lại, hắn đột nhiên cảm thấy bữa ăn này thật đáng giá.

"Cậu có biết tôi là ai không?" Hai tay Lý Hàn Uy đặt lên Cố Phi đầu, sốt ruột hỏi.

Cố Phi giơ tay lên, dễ dàng nắm lấy cổ Lý Hàn Uy, có chút ngốc nghếch cười nói: "...Tên khốn kiếp... Tên khốn nạn..."

“…” Chà, có vẻ như vẫn không nhầm mình với ai hết.

..................................

Giọng nói của Cố Phi rất mềm mại, cùng với nụ hôn ướt át của Lý Hàn Uy vương vãi khắp nơi trên cơ thể, cơ thể cậu vô thức uốn cong, theo kh0ái cảm của cơ thể, Cố Phi lần đầu tiên bắt đầu phối hợp với từng động tác của Lý Hàn Uy.

Lý Hàn Uy hưng phấn vô cùng, nếu biết rượu có khả năng sát thương như vậy đối với Cố Phi, hắn nhất định sẽ ép cậu uống, cớ gì phải ra sức uy h**p.

Khi chuẩn bị tiến đến bước cuối cùng, Lý Hàn Uy đột nhiên nhớ tới lời hứa của mình với người đàn ông bên dưới. Tôi sẽ không ép cậu làm chuyện này nữa...

Lý Hàn Uy đặt điện thoại bên cạnh Cố Phi, sau khi sắp xếp xong mọi thứ, hắn ở bên tai Cố Phi, hít khí nóng rồi nhẹ nhàng li3m cắn d ái tai, vốn là điểm nhạy cảm của Cố Phi.

“Thoải mái không?” Lý Hàn Uy nhẹ nhàng hỏi.

"...Ừm..." Cố Phi đang ngơ ngác, vô thức làm theo câu hỏi của Lý Hàn Uy, nhiệt độ trong cơ thể bốc lên khiến cậu vặn vẹo.

"Cậu muốn tôi tiếp tục không?"

"...Muốn..."

"Cậu có tự nguyện không?"

“...Có…”

.................................

"...Ưm...ừm...đừng...đau quá..." Cố Phi cảm thấy muốn khóc, móng tay bắt đầu cào cấu lưng Lý Hàn Uy, khiến hắn ta chảy máu

"Ngoan... không sao đâu." Lý Hàn Uy khẽ li3m lông mi Cố Phi, khi tất cả d*c vọng bị đẩy vào trong, hắn bắt đầu nhẹ nhàng phóng thích chậm rãi.

"Ưm... ừm..." Cố Phi vui sướng r3n rỉ, Lý Hàn Uy kích động không thôi, hưng phấn thay đổi nhiều tư thế, liên tục va chạm, ổn định vòng eo của Cố Phi, buột miệng nói "Bà xã."

"Có thích tôi không..."

“…..Ha…thích…”

___________________________

"Chát!" Trong căn phòng tĩnh lặng và ấm áp, một tiếng chói tai bất ngờ vang lên. Lệ Hàn Uy đang trong giấc mơ đột ngột bị đau đớn trên gò má làm cho tỉnh giấc, lúc hắn mở mắt, liền thấy trước mặt một bàn tay chuẩn bị để tát vào gò má của mình lần thứ hai.

Nhưng lần này Lý Hàn Uy đã ngăn chặn kịp.

"Con mẹ nó! Cậu đánh tôi đến nghiện à!" Lý Hàn Uy đột nhiên ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào người bên cạnh, người đang cuộn mình trong chăn với vẻ mặt tràn ngập sự hận thù.

"Đồ súc vật!" Cố Phi giận dữ hét một tiếng với Lý Hàn Uy

Lý Hàn Uy ngơ ngác một chút, sau đó nhớ ra lý do khiến Cố Phi nổi giận, trong lòng hắn trỗi dậy một tia tà ác, hắn quên mất cú tát vừa rồi của Cố Phi, giả vờ không biết gì hỏi, "Tôi đã làm gì mà cậu nói tôi súc vật?"

"Anh... Anh đã hứa sẽ không ép tôi mà, sao anh lại… lại chuốc say tôi... rồi lại... lại c**ng hi3p tôi..."

"Cố thiếu gia, lần này là cậu đổ oan cho tôi rồi đấy." Lý Hàn Uy cười ác ý, vung tay lấy điện thoại của mình.

......

"Cậu muốn tôi tiếp tục không?"

"...Muốn..."

"Cậu có tự nguyện không?"

“...Có…”

"Cậu có thích tôi không?"

"… Thích... Thích."

"..........."

"..........."

…………………………………

Nhìn vào vẻ mặt đã hoàn toàn tê liệt của Cố Phi, Lý Hàn Uy ngáp một cái, sau đó lười biếng nói: "Tôi cũng muốn dừng lại lắm chứ, mà cậu vẫn cứ ôm tôi không chịu buông, rồi còn ôm tôi cứng ngắc, thậm chí trong quá trình làm còn năn nỉ tôi tăng tốc... Hôm nay tôi mới biết được là cơ thể cậu lại thèm khát đến vậy. Nếu đổi lại người khác, cả buổi trưa làm liên tục như vậy, có khi đã lên bàn ngắm gà khỏa thân rồi."

Còn sự thật là, Lý Hàn Uy đang chém gió...

"Anh nói gì đó? Tôi... Tôi làm sao có thể là người như vậy! Anh đang nói dối!" Cố Phi tức giận, cả cơ thể run lên vì giận dữ.

"Tôi nói dối sao? Bộ cậu điếc hả, có nghe thấy trong bản ghi âm đó, giọng nói của cậu có bao nhiêu vui sướng chưa? Nói thật, lúc đó tông giọng cậu nói... khá là quyến rũ."

Cố Phi vung tay tính cướp điện thoại của Lý Hàn Uy, nhưng Lý Hàn Uy cười hả hê, nâng chiếc điện thoại lên cao hơn, nơi mà tay của Cố Phi không thể với tới, "Sao hả? Bị người khác thấy rõ bản chất thật liền muốn tiêu hủy vật chứng?"

Cố Phi không cướp được, tức giận cầm lấy gối ném vào Lý Hàn Uy, nhưng chỉ là một cái gối mềm, ném vào Lý Hàn Uy giống như mát-xa vậy.

Lý Hàn Uy trêu đùa với vẻ mặt tinh quái, nâng chiếc điện thoại lên cao mà Cố Phi không thể chạm tới được.

Cố Phi không giành được, tức giận nắm lấy gối và ném về phía Lý Hàn Uy, nhưng gối mềm mại chỉ khiến cho Lý Hàn Uy cảm giác như đang được mát-xa.

"Tức cái gì chứ?" Lý Hàn Uy bắt lấy "vũ khí" di động từ tay Cố Phi ném xuống đất, tiếp tục chọc ghẹo Cố Phi, "Lần này là tôi bị cậu cưỡng ép, suýt chút nữa thì tôi bị cậu ‘hại’ chết. Cậu nói đi! Làm sao để giải quyết vụ này?"

Cố Phi nhìn về phía vẻ mặt bỉ ổi của Lý Hàn Uy, bỗng chốc tức giận, "Làm sao mà tôi cưỡng ép anh được, anh nhìn lại mình xem, cơ thể anh to lớn như vậy, tôi có thể ép anh được sao?"

Lý Hàn Uy đột nhiên xoay người, chỉ vào vết cào trên lưng, "Đây là bằng chứng! Tôi đã muốn dừng lại, nhưng cậu vẫn cứ níu kéo tôi không buông, cuối cùng tôi chỉ có thể nhượng bộ với cậu mà thôi."

Mỗi khi quan hệ với Lý Hàn Uy, Cố Phi luôn cảm thấy bản thân bị sỉ nhục, không muốn chạm vào cơ thể của Lý Hàn Uy. Khi nhìn thấy những vết cào kinh hoàng trên lưng của hắn, Cố Phi thực sự bất lực, nửa ngày không biết nên nói gì.

"Cho nên mới nói, lần này người bị hại chính là tôi." Lý Hàn Uy nói một cách nghiêm túc.

"Anh... Anh khỏe mạnh đến như vậy, hoàn toàn có thể đẩy tôi ra, vì sao... vì sao anh không làm?" Cố Phi mất tự tin nói.

Thực ra, Cố Phi biết về thói quen của mình khi say rượu, thường xuyên hành động trong vô thức, tất cả các hành vi và lời nói đều dựa theo cảm hứng, bỏ qua lý trí.

Nhưng Cố Phi vẫn không thể tin vào lời Lý Hàn Uy nói

"Vậy còn mấy vết cào trên lưng của tôi là gì? Hơn nữa, lúc trưa chúng ta cũng đã làm với nhau, cậu nghĩ tôi còn có h@m muốn với cậu không? Nếu không phải vì cậu ôm tôi quá chặt, lại thấy cậu quá đáng thương, cậu nghĩ tôi là kiểu người dễ dãi vậy hả..." Lý Hàn Uy giả bộ tức giận nói, khiến Cố Phi trở nên tiêu cực hơn.

"Ai... ai bảo anh thương hại tôi chứ...." Cố Phi bỗng thấy hối hận, biết thế lúc đó mặc kệ để Lý Hàn Uy tra tấn mình cũng không nên uống những ly rượu đó, bây giờ chỉ có thể chịu đựng Lý Hàn Uy cười nhạo.

"Nói đi! Cậu làm sao đền bù cho tôi?" Lý Hàn Uy nghiêm nghị nói.

"Đền... đền bù?"

"Thật vô nghĩa? Chẳng lẽ cậu coi thủ lĩnh Thượng Nguyệt Bang như một con vịt sao?"
 
Trò Chơi Đối Kháng
Chương 182: C182: Hẹn hò


Edit: Kazuo96

Lý Hàn Uy tự cho mình là người đang có lý, tự tin chém gió, khiến cho tâm trạng của Cố Phi trước đó đang nóng nảy giờ đã dịu đi đáng kể, cũng không tìm ra lời để phản biện với Lý Hàn Uy. Còn Lý Hàn Uy cứ mặt dày bày ra bộ dáng của một nạn nhân thực thụ, nhìn thái độ của hắn khiến Cố Phi chỉ muốn đấm một cái thật mạnh vào mặt hắn.

Mặt Cố Phi mỏng, cậu biết rõ mình đã không kiềm chế được hành vi sau khi say, cho nên vẫn luôn giữ im lặng. Lý Hàn Uy cảm thấy mình đã nếm đủ ngon ngọt, cũng không muốn trêu chọc cậu nữa.

Sau khi tắm rửa thoải mái, Lệ Hàn Uy vui vẻ giúp Cố Phi thay quần áo, còn Cố Phi chỉ đờ đẫn nhìn xuống đất, hoàn toàn không có phản ứng gì.

"Hiện giờ Thượng Nguyệt Bang đang có nhiều công việc cần tôi xử lý, tôi tính mai sẽ trở về," Lệ Hàn Uy vừa mặc áo vừa nói.

Cố Phi không trả lời, nhưng cậu cảm thấy an ủi đôi phần, ít nhất trong vài ngày tới, cậu sẽ không còn bị Lý Hàn Uy đe dọa.

"Tôi đưa cậu về khách sạn tôi đang ở, tầm sáng mai chúng ta sẽ cùng trở về," Lý Hàn Uy tự nhiên nói.

Cố Phi nhanh chóng phản ứng, "Tôi muốn ở trên đảo này một thời gian nữa, tạm thời không quay về đâu."

"Ở đây có gì hay ho mà ở lại?" Lý Hàn Uy nhếch mày, "Chẳng lẽ là vì tên kia?"

"Không phải vì người đó," Cố Phi tức giận, "Lẫm và Lý Hàn Phong đã kết hôn rồi, với lại chúng tôi chỉ là bạn thân của nhau thôi." Cố Phi dừng lại, thầm mắng tại sao phải giải thích với tên hỗn đản kia làm gì cơ chứ.

Lệ Hàn Uy không quan tâm liệu Cố Phi và Chu Lẫm có đến được với nhau hay không, bởi vì không cần hắn ra tay, Lý Hàn Phong cũng sẽ là bức tường kiên cố khiến Cố Khi không thể nào vượt qua được. Điều hắn quan tâm nhất là tại sao Cố Phi luôn nhớ đến người kia, liệu hắn có tồn tại một góc nào trong trái tim của cậu.

Bây giờ, Lệ Hàn Uy chỉ muốn dành hết tình cảm dịu dàng cho người đàn ông đứng trước mặt, miễn là cậu không chạm đến giới hạn của hắn.

"Được, tôi cũng không ép cậu nữa. Nhưng một khi cậu trở về Mỹ, hãy tìm tôi ngay lập tức."

Cố Phi gật đầu nhẹ, vào thời điểm này, ngoài việc đồng ý, cậu không còn cách nào khác.

.......................................

Đúng như lời nói, Lý Hàn Uy đã rời khỏi đảo XX vào sáng hôm sau, trong khi Cố Phi lại đang phân vân liệu bản thân có nên quay trở lại thành phố V ngay hay không.

Cố Phi thực sự sợ Lý Hàn Uy, vì hắn ta luôn có thể giết cậu một cách dễ dàng và bất ngờ, không chỉ về thể xác, mà còn là về tinh thần, khiến cậu bị tổn thương mạnh mẽ không thể gượng dậy được.

Quan trọng hơn hết, tính tình của Lý Hàn Uy rất thất thường, khiến cho Cố Phi khó hiểu, khi thì tức giận, rồi đột nhiên lại mỉm cười, khi bầu không khí hòa thuận, rồi cũng không biết mình đã nói gì sai lại chọc tên kia nổi giận.

Giản Phi không tham gia cuộc hẹn với đám Diệp Văn Sâm, bởi vì Cố Bắc Thanh gọi điện thoại yêu cầu Cố Phi quay trở lại ngay lập tức.

Lý do là có buổi coi mắt.

Thực tế cũng không thể gọi là buổi coi mắt, chỉ là hy vọng rằng Cố Phi sẽ trở về để gặp con của một tổ chức tội phạm khác, con gái độc nhất của một tên trùm cũng được coi là có tiếng ở Mỹ, và cũng con gái duy nhất của ông, Tona. Trong bữa tiệc mừng thọ năm mươi tuổi của Cố Bắc Thanh, Tona đã phải lòng Cố Phi. Vì vậy, họ muốn Cố Phi quay lại gặp Tona một lần nữa, và nếu có thể, họ hy vọng rằng cậu sẽ chấp nhận mối quan hệ này.

Cố Phi có chút ấn tượng với người phụ nữ có tên là Tona, tại bữa tiệc sinh nhật của cha cậu, cô ấy đã thu hút sự chú ý của mọi người trong bộ váy dài đuôi cá, mái tóc vàng, đôi mắt xanh biển, thật sự là một người đẹp vô song. Chỉ là Cố Phi thấy lạ, tại sao một người phụ nữ như vậy lại chú ý đến mình.

Bởi vì Cố Bắc Thanh nói với Cố Phi, lúc gặp mặt nếu không thích cũng không cần phải ép buộc, chỉ cần có mặt để giữ thể hiện cho băng đảng là đủ.

Cố Phi không muốn làm ông mình khó xử, từ nhỏ đến lớn, thời gian cậu ở bên ngoài còn nhiều hơn so với ở trong Hồng Viêm Đường, cũng không chia sẻ bớt nỗi phiền muộn của ông. Mỗi khi nghĩ đến điều này, Cố Phi luôn cảm thấy có lỗi với cha mình, vì trong số tất cả các anh em, người được cưng chiều nhất chính là cậu.

Đã đến lúc quay về! Cố Phi nghĩ trong lòng, sau khi gặp gỡ với Tona, cậu sẽ ngay lập tức trở về thành phố V, tiếp tục cuộc sống bình thường, cậu không thể ở Hồng Viêm Đường nhìn cảnh huynh đệ đấu đá lẫn nhau.

Lúc Cố Phi trở về Hồng Viêm Đường, cậu được đón tiếp bởi anh hai mình, Cố Thần Trạch.

Cố Thần Trạch là anh trai mà Cố Phi thích nhất, có lẽ là vì Cố Thần Trạch và cha cậu có quá nhiều điểm giống nhau, như là sự dịu dàng và khả năng xử lý vấn đề một cách điềm tĩnh, sáng suốt khiến Cố Phi rất ngưỡng mộ, vì vậy có chuyện gì Cố Phi cũng chia sẻ với Cố Thần Trạch, và Cố Thần Trạch cũng rất yêu thương đứa em này của mình.

Mặc dù nhìn bề ngoài Cố gia có vẻ bình yên, nhưng ở bên trong, cuộc chiến giữa Cố Thần Trạch và Cố Thâm Mục đang âm thầm diễn ra với cường độ cao, có khả năng sẽ dẫn đến cuộc chiến ngươi sống ta chết.

Cố Thần Trạch được Lý Hàn Phong âm thầm hỗ trợ, cho nên vẫn luôn giữ thế thượng phong. Trong khi đó, Cố Thâm Mục cũng liên tục tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài.

................................

Khi Cố Phi trở về, Tona ngay lập tức đề nghị gặp nhau vào sáng hôm sau. Trước tình hình này, Cố Phi đề xuất gặp gỡ một cách kín đáo, tránh sự chú ý của mọi người. Tuy nhiên, Tona lại hiểu lầm rằng Cố Phi lo lắng cho sự an toàn của cô, bởi vì cô là đại tiểu thư của băng đảng lớn, cũng có khá nhiều kẻ thù từ thế hệ cha cô. Nhưng sự thực là, Cố Phi chỉ không muốn để người đó biết, người mà cậu ghét và sợ hãi.

Dường như Cố Phi đánh giá thấp sức mạnh hiện tại của Lý Hàn Uy. Ngay khi cậu vừa đáp xuống sân bay ở Mỹ, Lý Hàn Uy đã biết. Lý Hàn Uy còn vui mừng suốt một đêm dài, vì hắn nghĩ rằng Cố Phi đã trở về sớm hơn dự kiến là vì hắn, mặc dù cậu không liên lạc với hắn ngay lập tức như lúc đầu hắn nói, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc gặp lại cậu, những vấn đề nhỏ như con muỗi đó, Lý Hàn Uy trực tiếp gạt bỏ.

Trong những ngày không có Cố Phi bên cạnh, Lý Hàn Uy nhận ra mình đã rơi vào lưới tình với người đàn ông đó.

Kế hoạch của Lý Hàn Uy rất đơn giản, nếu đã nhận ra mình không thể sống thiếu cậu, thì chỉ cần giữ cậu ở bên cạnh.

Trong lúc đang đau đầu suy nghĩ làm thế nào để chiếm được trái tim của Cố Phi, một thuộc hạ chạy vội đến báo hung tin, Cố Phi sắp đi xem mặt kết hôn, có vẻ như là cuộc kết giao giữa hai băng đảng. Và Cố Khi trở về lần này, cũng là vì điều này.

Khi đó, Lý Hàn Uy đang ăn sáng, đặc biệt đã sắp xếp xong xuôi công việc của Thượng Nguyệt Bang vào đêm qua, mơ mộng sau khi ăn xong, hắn sẽ mời Cố Phi đi hẹn hò.

Nghe được tin này, Lý Hàn Uy tức giận đến mức đột ngột hất tung bàn, ánh mắt nhuốm màu lửa giận khiến đám người hầu bên cạnh sợ đến nỗi suýt phải quỳ gối.

Lý Hàn Uy chưa bao giờ là người giỏi kiểm soát cảm xúc, đặc biệt là trong những năm ở Châu Phi, khiến hắn trở thành một con sư tử luôn tức giận đáng sợ. Khi còn sống dưới sự kiểm soát của Lý Cừu, hắn phải kiềm chế cảm xúc của mình. Còn bây giờ, khi đã kế thừa Thượng Nguyệt Bang, bản chất thực sự của hắn mới được trỗi dậy, không cần phải giấu giếm như lúc trước nữa, các lãnh đạo cấp cao của Thượng Nguyệt Bang cũng như các bậc cha chú từng phản đối việc Lý Hàn Uy kế thừa Thượng Nguyệt Bang, đều bị trấn áp bởi sự uy quyền của Lý Hàn Uy. Trong tâm trí của những người này, Lý Hàn Uy dường như đang trở thành một phiên bản thứ hai của Lý Cừu.

"Cậu ấy chuẩn bị gặp ả ta ở đâu?" Lý Hàn Uy mặc vội chiếc áo khoác, mặt mày đen như đít nồi, khẩn trương tra hỏi.

"Ở quán cà phê **", thuộc hạ run rẩy báo cáo.
 
Trò Chơi Đối Kháng
Chương 183: C183: Lý hàn uy phẫn nộ


Biết Cố Phi vẫn đang buồn chuyện của Chu Lẫm, Cố Bắc Thanh liền có ý định kết hợp giữa Cố Phi và Tona. Ông nghĩ rằng cách quên đi một người là tốt nhất là bắt đầu một mối quan hệ mới. Vì vậy, Cố Bắc Thanh trước tiên bảo thuộc hạ thuê một quán cà phê, đem không gian bên trong trang trí một cách lãng mạn và ấm áp. Theo dự tính ban đầu, Cố Phi định gặp Tona vào ban ngày và nhanh chóng kết thúc cuộc hẹn, nhưng nghe cha cậu nói, bất đắc dĩ phải tuân theo, đem ban ngày đổi thành buổi tối.

Về thay đổi đột ngột này, Lý Hàn Uy không hề hay biết. Hắn ngồi trong một chiếc xe hơi màu đen cách quán cà phê không xa, ban đầu hắn ngồi đây ngăn cản Cố Phi, nhưng cuối cùng lại ngồi đó như một kẻ ngốc, chờ đợi suốt một ngày. Tối đến, hắn gật gà gù ngủ quên mất, khiến cho Cố Phi có thể 'thuận lợi' đi vào quán cà phê.

Cố Phi ngồi khoảng mười phút, Tona liền đến. Tona mặc một chiếc váy ngắn ôm sát cơ thể, làm nổi bật hình thể quyến rũ của mình. Mái tóc xoăn màu đỏ rượu mềm mại dài bồng bềnh trên vai, khuôn mặt của cô ấy tỏa ra nụ cười tươi tắn, trông rất duyên dáng.

"Xin lỗi vì đã đến trễ," Tona nói, giọng điệu của cô ấy hơi ngượng ngùng, rất lịch sự, hoàn toàn không có vẻ kiêu căng và tự phụ của một cô công chúa giàu có.

Cố Phi cười nhẹ và nói, "Không sao đâu, còn năm phút nữa mới đến giờ hẹn của chúng ta."

Tona vừa ngồi xuống, một phục vụ liền mang cà phê đến, trong quán cà phê rộng lớn chỉ có duy nhất hai người, không khí dường như rất hòa hợp, Tona một chút ngượng ngùng cũng không có, cô và Cố Phi nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Cố Phi cầm cốc cà phê, chỉ lẳng lặng cười, vì cậu ít khi được tham gia vào cuộc trò chuyện như thế này.

Mặc dù Tona trang điểm rất trưởng thành, nhưng bên trong cô ấy như một đứa trẻ, có lẽ là do bố cô, ông trùm của băng đảng, bảo vệ và nuông chiều quá nhiều, thành ra cô vẫn trong bộ dáng ngây thơ.

"Anh Cố ít nhất cũng tốt hơn những gã đàn ông cao lớn thô kệch của đám băng đảng đó." Tona khen ngợi, "Tại buổi tiệc sinh nhật của chú Cố, tôi đã thấy anh không giống như những người khác, những người đàn ông đó suốt ngày chỉ biết ẩu đả, không có chút vẻ lịch sự nào, nhưng anh Cố thì....."

Tona liên tục khen ngợi về Cố Phi, còn Cố Phi chỉ có thể hùa theo giả bộ tươi cười, đôi khi thì lịch sự một vài câu, lần đầu tiên cậu được người khác khen ngợi bản thân từ đầu đến chân như vậy. Nhưng đồng thời, Cố Phi cũng cảm thấy lo lắng, có vẻ như Tona đã chú ý đến cậu.

Đúng như cậu suy nghĩ, khi Tona nói đến phần cuối, khuôn mặt bấc giác đỏ lên, cô ấy ngượng ngùng cúi đầu, giọng nói cũng nhỏ đi rất nhiều.

"Thật ra, tôi rất thích những người như anh Cố, không bị nhuốm bẩn bùn đất, sự dịu dàng và quan tâm của anh thực sự làm tôi mê mẩn. Cái kia... xin hỏi anh Cố có bạn gái chưa?"

"Hiện tại thì chưa." Cố Phi nhẹ nhàng trả lời, trong lòng nghĩ nếu như Tona tỏ tình với mình, cậu sẽ tìm lí do lịch sự từ chối.

Tona không lập tức đề xuất muốn làm bạn gái của Cố Phi, mà thay vào đó, cô ấy rất ngượng ngùng hỏi: "Em... có thể gọi anh Cố là 'Phi' được không?"

Cố Phi suýt nữa nghẹn một ngụm sữa, "cái này... tất nhiên được, chỉ là một cách gọi mà thôi."

"Vậy thì từ giờ anh cứ gọi em là Na Na nhé! Như vậy sẽ không cảm thấy lạ lẫm nữa.".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Sám Hối Muộn Màng (Bồ Đề Tuyết, Truy Thê)
2. Hiệp Nghị Bắt Buộc (Cưỡng Chế Thỏa Thuận)
3. Sau Khi Kết Hôn Tổng Tài Không Về Nhà
4. Sau Khi Hoài Nhãi Con Tiểu Sư Thúc Nam Chủ, Ma Quân Mang Cầu Chạy
=====================================

"...."

_________________________

Tona dường như đã bị Cố Phi làm cho mê mẫn, lúc gần kết thúc buổi hẹn, cô ấy trực tiếp nhìn chăm chú vào khuôn mặt của Cố Phi, không cần che giấu gì nữa. Ban đầu, Cố Phi muốn nói thẳng với Tona về suy nghĩ của mình, nhưng bây giờ, cảm xúc của cậu trở nên lộn xộn do sự nhiệt tình của Tona.

Cuối cùng, khi Cố Phi chuẩn bị nói ra suy nghĩ của mình, cậu bất ngờ nhìn thấy Lý Hàn Uy bước vào quán, ở phía sau Tona bước đến, trên gương mặt nở nụ cười nhẹ nhàng, nhưng trong ánh mắt của Cố Phi, nụ cười đó chứa đựng sự giận dữ.

"Phi... Anh sao vậy, có vấn đề gì sao?" Tona thấy sắc mặt Cố Phi đột nhiên trắng bệch, vẻ mặt như hoảng sợ thứ gì đó, có chút lo lắng hỏi.

Cố Phi chưa kịp nói gì, Lý Hàn Uy đã kéo một chiếc ghế từ bàn khác đến ngồi ngay bên cạnh Cố Phi.

Toan không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Cố Phi hỏi, "Phi, người này là... là bạn của anh à?"

Cố Phi cảm nhận được làn hơi lạnh từ phía bên cạnh đang lan tỏa đến, không dám quay đầu nhìn về phía Lý Hàn Uy, "...Ừ."

Tona cảm thấy người đàn ông trước mặt rất quen thuộc, nhưng cô không thể nào nhớ ra rằng người này chính là thủ lĩnh nổi tiếng của Thượng nguyệt Bang.

Lý Hàn Uy cười dữ tợn, lửa trong lòng đang bùng cháy, chỉ sau một thời gian ngắn mà hai người này đã trở nên thân thiết như vậy, người phụ nữ này còn dám gọi Cố Phi là 'Phi' nữa.

Lý Hàn Uy vừa định quay đầu để nói chuyện, Cố Phi đột nhiên đứng dậy, "Na Na, tôi đi vệ sinh một chút, lát sẽ quay lại ngay."

"Vâng, được ạ." Tona gật đầu.

Mặt Lý Hàn Uy đen hơn cái đít nồi, từ 'Na Na' của Cố Phi phát ra vừa rồi hẳn đã kích hoạt dây thần kinh nào của hắn.

Trong lúc này, ở trong nhà vệ sinh, Cố Phi hoảng sợ không biết phải làm gì, mờ mịt đứng ngây ngốc bên trong. Cậu lén lút gặp Tona chỉ để tránh Lý Hàn Uy, nhưng không ngờ...

Nhớ lại khuôn mặt u ám của Lý Hàn Uy hồi nãy, Cố Phi cảm thấy toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Hình ảnh bị Lý Hàn Uy nhục nhã ở đảo XX lại một lần nữa xuất hiện trong tâm trí cậu.

Cố Phi muốn lén trốn từ cửa sau quán cà phê, nhưng nghĩ đến việc Tona sẽ cô đơn ở lại trong quán chờ cậu, nếu cô trở về kể lại hết mọi chuyện cho bố của mình, chắc hẳn mang đến nhiều phiền toái không cần thiết.

Suy nghĩ kỹ, Cố Phi trước tiên làm dịu bớt nhịp tim, cắn răng bước ra khỏi nhà vệ sinh một lần nữa. Ở Mỹ, Thượng Nguyệt Bang và Hồng Viêm Đường có thể coi nhau là ngang hàng, Lý Hàn Uy chắc chắn không dám hành động lỗ m ãng trước mặt cậu.

Thực ra, Cố Phi không sợ danh tiếng và quyền lực của Lý Hàn Uy, điều cậu sợ nhất là thủ đoạn Lý Hàn Uy luôn dùng để đối phó với mình.

Đê tiện hạ lưu...

Trở lại vị trí ngồi, Cố Phi phát hiện Tona đã rời đi từ lúc nào, chỉ còn lại Lý Hàn Uy một mình ngồi trên ghế, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm về phía cậu. Cố Phi có chút hoảng hốt, vì cậu không biết Lý Hàn Uy đã dùng cách gì để đuổi Tona rời đi.

"Đứng đó làm gì! Bước tới đây ngồi xuống ngay!" Giọng điệu ra lệnh uy nghiêm không cho phép từ chối, Lý Hàn Uy nhìn Cố Phi một cách lạnh lùng.

"Nếu... Nếu cô ấy đi rồi, tôi cũng không còn lí do nào phải ở lại đây nữa, tôi xin... xin phép đi trước." Cố Phi nói xong, liền quay người chuẩn bị rời khỏi.

Lý Hàn Uy cười lạnh một tiếng, sau đó đặt điện thoại của mình thật mạnh lên bàn.

Chỉ mới đi được vài bước, Cố Phi đột nhiên nghe thấy phía sau phát ra âm thanh.

"Thích không?"

"Ưm... thích..."

"Muốn tiếp tục không?"

"Muốn..."

_________________________

"Ừm... Ah... ừm... Aaah... đau quá... Hức..."

Âm thanh 'vui vẻ' trong điện thoại vang lên, nghe có vẻ cực kỳ cuốn hút.

Bước chân của Cố Phi đột ngột dừng lại, âm thanh bên trong không cần phải đoán cũng biết là của ai. Trong một khoảnh khắc, Cố Phi cảm thấy tay chân mềm nhũn, thậm chí ngay cả đứng cũng không vững.

Nhìn Cố Phi xấu hổ ngoan ngoãn trở lại ghế ngồi, Lý Hàn Uy kìm nén cơn giận trong lòng, lạnh lùng nói: "Tôi nói cậu khi nào trở lại thì liên lạc với tôi ngay, cậu mẹ nó xem lời nói của tôi là cái gì?"

"Tôi quên mất." Cố Phi nói cho qua chuyện.

"Quên mất? Chỉ vì muốn hẹn hò với cô gái này à?"

Cố Phi không nói gì, chỉ ngồi yên trên ghế. Bởi vì cậu sợ Lý Hàn Uy sẽ lại nổi giận vì một lời nói của mình.

Nhìn thấy Cố Phi lại một lần nữa coi hắn như kẻ xa lạ, Lý Hàn Uy trở nên điên cuồng, giọng nói cũng theo đó lớn lên: "Cậu không phải là thích đàn ông sao? Làm sao lại nảy ra ý định với phụ nữ đột ngột như vậy? Có phải là vì bị người ta chơi cho đã rồi, giờ muốn tìm người khác chơi lại?"

Vừa dứt lời, Cố Phi liền ném cốc cà phê vào mặt Lý Hàn Uy, nước trực tiếp hất lên khuôn mặt đang tức giận đến biến dạng của người đối diện, lớn tiếng hét: "Anh dám nói thế với tôi?"

Cà phê theo những đường nét cứng rắn của khuôn mặt Lý Hàn Uy chảy xuống, Lý Hàn Uy không bao giờ nghĩ đến Cố Phi sẽ hành động như vậy, dám ném cốc cà phê lên mặt hắn, trong thoát chốc ngơ ngác.
 
Trò Chơi Đối Kháng
Chương 184: C184: Giết tôi đi


"Hôm nay cậu gan lắm, dám hất nước vào tôi!" Lý Hàn Uy lấy một tờ giấy trên bàn để lau mặt, gần như phải sử dụng hết sức lực để kiềm chế sự tức giận muốn đập gãy chiếc bàn.

"Còn... Còn không phải là do anh?" Đối mặt với ánh mắt âm u của Lý Hàn Uy, bỗng Cố Phi có chút sợ hãi, giọng điệu tự nhiên nhỏ hơn nhiều.

"Ý cậu là tôi nó bậy?" Lý Hàn Uy nhếch mày, biểu cảm không còn đáng sợ như trước.

"Tona là đại tiểu thư của băng đảng lớn, cha tôi vì không muốn mất mối quan hệ này nên mới cho tôi gặp Tona, căn bản không phải kiểu dơ bẩn như anh nói." Nếu không phải sợ Lý Hàn Uy lại giở trò đồi bại, Cố Phi sẽ không mắc công giải thích.

"Có nghĩa hai người lần đầu gặp mặt, cậu cũng không có ý định bắt đầu một mối quan hệ với cô ta đúng không?"

Cố Phi 'Ừ' một tiếng, Lý Hàn Uy ngay lập tức cười tươi như hoa, "Thì ra chuyện là như vậy, nếu cậu thông báo trước cho tôi một tiếng, tôi sẽ không làm phiền hai người ngẫu hứng."

“......” Cố Phi không biết nói gì nữa, cậu định mắng nhưng không biết nên nói cái gì, việc gì mà mình cần phải báo cáo cho tên hỗn đản này?

"Thôi thì chuyện cũng đã lỡ rồi, uống cà phê nói chuyện với tôi nhé. Phục vụ đâu!" Lý Hàn Uy gọi một ly cà phê, mỉm cười nhìn Cố Phi, bộ dáng lúc này hoàn toàn khác biệt so với vẻ hung ác trước đây.

"Làm sao Tona lại rời đi vậy?" Cố Phi đột ngột hỏi.

Lý Hàn Uy nhếch môi, trả lời rất tự nhiên: "Không phải tôi đuổi cô ta đi, tôi chỉ cho xem một thứ, rồi cô ta tự rời đi thôi."

"Thứ... thứ gì vậy?" Cố Phi bấc an, "Chẳng lẽ anh... Anh đã cho cô ấy xem những bức ảnh đó?"

Nhìn thấy Cố Phi sợ hãi, Lý Hàn Uy hài lòng cười: "Tất nhiên không phải, nếu cô ta thấy cơ thể của cậu đẹp rồi lại bám theo cậu thì sao? Tôi chỉ cho cô ấy xem cái này." Lý Hàn Uy đặt điện thoại trước mặt Cố Phi.

Trong điện thoại đang phát một đoạn video, chính là toàn bộ quá trình mà Lý Hàn Uy đã quay lại khi hắn c**ng bức Cố Phi tại khách sạn trên đảo XX. Trên màn hình, Lý Hàn Uy không mặc gì, cả người đè lên đôi chân thon dài của Cố Phi đòi hỏi không biết chán chường, vô luận hai người đang dính chặt với nhau, trên khuôn mặt Cố Phi không bao giờ ngừng nhăn nhó vì đau đớn.

“Ah!!” Cố Phi hét lên, cứ như trước mặt cậu là con mãnh thú đáng sợ, cậu lùi lại vài bước, tay run rẩy chỉ vào Lý Hàn Uy, “Anh... Anh thật sự đã quay video lại.”

Lý Hàn Uy bình thản uống một ngụm cà phê một, cười nhẹ: “Nếu không cậu nghỉ sao?”

“Anh... Anh sao lại có thế như vậy!” Cố Phi đang sợ hãi đến mức nước mắt muốn rơi, “Anh làm tổn thương tôi còn chưa đủ sao? Vì sao còn dùng mấy thứ này để vũ nhục tôi nữa?!!”

Sắc mặt Lý Hàn Uy trầm xuống, “Cậu cứ bình tĩnh! Ngồi xuống cho tôi!”

Thực ra, Lý Hàn Uy không hề cho Tona xem những hình ảnh đó. Hắn chỉ nói cho cô ta biết về danh tính của mình, còn không quên cảnh báo nếu cô ta dám gặp lại Cố Phi một lần nữa, hắn sẽ cho băng đảng cô ta biến mất khỏi nước Mỹ.

Tona chưa trải sự đời, chỉ cần bị Lý Hàn Uy dọa một chút, liền sợ hãi rời đi.

Chuyện chỉ có vậy thôi...

"Lý Hàn Uy, anh... anh quá đáng lắm rồi! Anh nghĩ rằng ở Mỹ là anh có thể đe dọa tôi sao? Tôi nói cho anh biết, kể từ bây giờ, bất kể anh dùng biện pháp gì để đe dọa tôi, tôi cũng sẽ không đợi anh đến chà đạp tôi nữa."

Cố Phi hét xong, Lý Hàn Uy đứng dậy, đập mạnh lên bàn, vẻ mặt ngoan tuyệt, "Hay lắm, là do cậu nói, bây giờ tôi sẽ ngay lập tức vào trong yêu cầu nhân viên sao chép toàn bộ những băng ghi âm, video và những bức ảnh của cậu bị trói trên giường trong điện thoại của tôi, rồi phát tán trên mạng cho mọi người, tôi còn sẽ chuyển đoạn video tôi thao cậu như con đ* thành phim chiếu cho mọi người trong rạp xem, khi đó, gương mặt tôi sẽ được đặt vào trên đó, mọi người sẽ thấy được con người đê tiện của cậu, đúng rồi, còn người đó mà cậu không thể quên được, Chu Lẫm, tôi cũng sẽ gửi một bản cho cậu ta, tôi sẽ để cho cả thế giới biết rằng tính cách của Cố thiếu gia không khác gì một tên đ* đực..."

Cố Phi biết Lý Hàn Uy khắc khẩu, nhưng chỉ hôm nay mới thực sự chứng kiến được bản chất của Lý Hàn Uy, người này đáng sợ hơn cả một con rắn độc, hắn ta có thể đẩy một người đến bước đường cùng, khiến đối phương không còn cách phản kháng, nội tâm đau đớn muốn chết.

Cố Phi như bị tê liệt, mở miệng một lúc mà không thốt ra một lời nào, trong đôi mắt ngoài sự hoảng sợ còn chứa đựng sự tuyệt vọng, hai bên má đã ướt đẫm, cơ thể như lung lay sắp đổ.

Nhìn dáng vẻ Cố Phi, Lý Hàn Uy cảm thấy một hơi lạnh tràn qua lòng ngực, hối hận vì đã nói quá đà, nhưng một khi nghĩ đến việc nếu mình không ép buộc cậu, cậu chắc chắn rời xa mình, bàn tay nắm chặt, tàn nhẫn nói: "Tôi cảnh báo cậu, nếu cậu dám đến tố cáo trước mặt Cố Bắc Thanh, tôi có hàng nghìn cách làm cho cậu không còn mặt mũi để gặp mặt người khác nữa, hơn nữa, cậu chắc chắn cũng không muốn thấy Thượng Nguyệt Bang và Hồng Viêm Đường vì cậu mà đối đầu với nhau, đúng không? Một khi hai băng lớn nhất ở Mỹ xảy ra xung đột, sẽ có rất nhiều người phải chết."

Những lời của Lý Hàn Uy hoàn toàn làm phai nhòa hy vọng trong lòng Cố Phi về việc tìm sự giúp đỡ từ cha mình. Lý Hàn Uy hiểu rõ Cố Phi là người lương thiện, biết Cố Phi chắc chắn sẽ chọn hy sinh bản thân mình thay vì muốn Hồng Viêm Đường và Thượng Nguyệt xảy ra mâu thuẫn.

Cố Phi im lặng đứng, còn Lý Hàn Uy cảm thấy nhẹ nhõm, hắn nghĩ rằng cuối cùng hắn đã thu phục được Cố Phi.

“Chỉ cần cậu ngoan ngoãn chuyển đến ở với tôi, tôi đảm bảo nội dung trong điện thoại sẽ không bị rò rỉ.” Lý Hàn Uy cười khẽ, nói ra mục đích của mình, nhưng trong lòng đã lên kế hoạch làm sao để tối nay ôn nhu yêu thương chàng trai này.

Cố Phi đột nhiên ngẩng đầu, tuyệt vọng cười lạnh một tiếng, “Lý Hàn Uy, anh không phải chỉ muốn chơi đùa với tôi sao? Tốt, vậy thì làm đi!”

Lý Hàn Uy bất ngờ, “Cậu đang nói cái quái gì vậy? Ai muốn chơi đùa với cậu!!?”

Cố Phi hoảng hốt lùi lại phía sau, “Bắn tôi đi! Nghe nói con trai của Lý Cừu bắn súng rất giỏi, đây này! Có ngon thì bắn vào nơi này nè!” Cố Phi chỉ vào ngực mình, đột nhiên hét lên, “Giết tôi đi! Dù sao tôi cũng đã sống đủ lâu rồi!!”

Lý Hàn Uy không ngờ Cố Phi sẽ nói ra những lời như vậy, điều này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn, đột nhiên, Lý Hàn Uy bắt đầu sợ hãi, nam nhân trước mặt đang tuyệt vọng khiến anh hoảng hốt không biết phải làm sao.

Thấy Lý Hàn Uy chậm chạp không có phản ứng, Cố Phi cười lớn, châm chọc nói, “Sao vậy? Thủ lĩnh của Thượng Nguyệt Bang mà còn do dự khi giết người à?”

“... Tôi vẫn chưa chơi đủ, sao có thể giết cậu được chứ.” Lý Hàn Uy cố nén lại cảm xúc, bản thân tỏ ra không có chuyện gì, nhưng lòng hắn đang chìm vào vực sâu không đáy.

"Chơi chưa đủ hả?" Cố Phi mỉa mai cười, biểu lộ sự khinh bỉ. Cậu không thể nào tin được Lý Hàn Uy lại nói những điều như vậy, thế mà đôi lúc cậu lại nghĩ tốt cho hắn, nghĩ hắn chỉ độc mồm độc miệng thôi, chứ lương tâm vẫn còn chút thiện lương, ai dè... "Lý Hàn Uy, anh muốn làm gì thì làm đi, tôi sẽ không bao giờ cúi đầu trước anh nữa. Cùng lắm là chết, dù sao ngay từ lần đầu anh sỉ nhục tôi, tôi đã không muốn sống nữa rồi."

Cố Phi nói xong, quay lưng rời khỏi quán cà phê, chỉ để lại bóng lưng quyết liệt cho Lý Hàn Uy.

Khi một người không còn quan tâm đ ến cả tính mạng của mình, điều đó có nghĩa là không có gì có thể đe dọa họ được nữa. Lý Hàn Uy hiểu rõ điều này, chàng trai mà hắn đã từng ôm chặt giờ sợ không còn quay lại với hắn nữa.

Cậu đối với hắn, chỉ còn sự hận thù...

Và những đoạn ghi âm, hình ảnh và video trên điện thoại cũng sẽ không còn giá trị nào nữa, chúng chỉ có một tác dụng, là nhắc nhở Lý Hàn Uy về mức độ tổn thương mà hắn đã gây ra cho người đó...
 
Trò Chơi Đối Kháng
Chương 185: C185: Uống với tôi một ly rượu được chứ


Edit: Kazuo96

Sau khi rời khỏi quán cà phê, Cố Phi đã gọi một xe taxi để về nhà. Trong lòng âm thầm tuyên thệ, sẽ không bao giờ để Lý Hàn Uy thao túng mình nữa, dù cho hắn ta có đe dọa thế nào đi chăng nữa.

Cùng lắm là chết, giống như lời cậu đã hét trước mặt Lý Hàn Uy, cậu đã sống đủ rồi. Những ngày thiếu Chu Lẫm giống như mất đi ánh nắng mặt trời, chưa kể bị Lý Hàn Uy tra tấn một cách tàn nhẫn, tất cả mọi thứ đều đẩy cậu vào chỗ chết.

Ở trên xe, Cố Phi cố gắng kìm nén nước mắt, không để chúng rơi xuống, nhưng những ủy khuất, nỗi oan ức tích tụ trong lòng vẫn khiến cậu đau đớn không thể tả.

Không lâu sau khi xe chạy, Lý Hàn Uy liền lao đến chiếc siêu xe màu đen của mình, bắt đầu cạnh tranh với chiếc taxi. Lúc đuổi kịp, Lý Hàn Uy mở cửa sổ, giọng nói uy nghiêm ra lệnh tài xế phía trước: "Dừng xe ngay lập tức!"

Tài xế còn băn khoăn, Cố Phi tức giận nói với tài xế: "Đừng để ý tới hắn, tôi sẽ trả gấp đôi tiền, cắt đuôi hắn ta cho tôi."

Tài xế vừa nghe thấy chữ tiền, liền lập tức đạp ga tăng tốc, nhưng mà làm sao xe taxi lại có thể so sánh với chiếc xe xa xỉ của Lý Hàn Uy, dù đã tăng tốc mấy lần, Lý Hàn Uy vẫn có thể bám sát bên cạnh.

"Tao đã nói là dừng xe, mày muốn điếc không!" Lý Hàn Uy không phải là người dễ tính, thấy tài xế không nghe liền tức giận hét lớn.

Tài xế dường tựa hồ bị khí thế của Lý Hàn Uy làm cho choáng váng, đang chuẩn bị giảm tốc độ, Cố Phi bất ngờ nắm lấy cánh tay của tài xế, nói: "Xin đừng dừng xe, tôi sẽ trả gấp mười lần."

Như được tiếp thêm động lực, mắt của tài xế lập tức sáng lên, sau đó hắn đạp hết ga.

Lý Hàn Uy phát hỏa, lại tăng tốc, tiếp tục đuổi kịp, trực tiếp lấy súng hướng ra ngoài cửa sổ, chỉ vào đầu của tài xế, "Mày thực sự nghĩ tao không dám hả, mày tin không, tao bắn mày chừ, dừng xe!!"

Người tài xế chưa từng trải qua nhiều biến cố, ngay lập tức nhận ra người đàn ông mang súng đang hướng vào mình không phải là người có lai lịch đơn giản, thiếu chút nữa bị dọa muốn ngất đi, liên tục gật đầu đồng ý, lập tức dừng xe ven đường, năn nỉ Cố Phi 'vui lòng' xuống xe.

Khi Cố Phi bước ra khỏi xe, tài xế ngay lập tức phóng xe bỏ chạy.

Lý Hàn Uy dừng xe bên cạnh Cố Phi, cười một cách đáng sợ, "Cậu muốn tôi quá giang một chuyến không? Con đường này vắng vẻ lắm, rất khó để gọi được xe."

Cố Phi lạnh lùng hừ một tiếng, không để ý tới Lý Hàn Uy, quay lưng tiếp tục bước đi về phía trước, có vẻ như muốn đối đầu với Lý Hàn Uy đến cùng.

Lý Hàn Uy lái xe từ từ bên cạnh Cố Phi, vì chiếc Lamborghini mà Lý Hàn Uy lái là loại mui trần, Lý Hàn Uy trực tiếp mở mui xe, điều này làm cho việc trò chuyện với Cố Phi trở nên dễ dàng hơn.

"Tôi đã xóa hết những thứ trong điện thoại rồi, không tin cậu lên xe kiểm tra đi." Lý Hàn Uy nói rồi lấy ra điện thoại, đặt nó trên ghế phụ, dường như chờ Cố Phi đề xuất lên xe.

Cố Phi hoàn toàn không để ý đến Lý Hàn Uy, bước chân nhanh hơn, trên khuôn mặt là biểu cảm 'Anh nghĩ rằng tôi sẽ tin anh sao?'.

Lý Hàn Uy suy nghĩ một lúc, đột nhiên dùng sức ném điện thoại thật mạnh, điện thoại rơi vào một chỗ tối tăm bên lề đường, có vẻ như còn kèm theo âm thanh rơi vào nước, giống như là ném vào cống nước.

"Bây giờ không còn gì nữa, chuyện tôi đe dọa lúc trước, là do tôi lỡ mồm, liệu tôi có thể xin lỗi cậu không? Xin lỗi bảo bối a, lần sau tôi nhất định sẽ không làm vậy nữa." Lý Hàn Uy tỏ ra 'rất thành ý', trước đây hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc mình có lỗi hoặc phải hạ mình xin lỗi ai, nhưng không ngờ lại có thể vì chàng trai này mà hắn có thể từ bỏ sự tự trọng một cách dễ dàng.

"Ai là bảo bối của anh!" Cố Khi đột nhiên hét lên, "Anh đừng có nằm mơ nữa, tôi không bao giờ có thể tha thứ cho một người như anh được!"

"Đừng nóng a!" Lý Hàn Uy thâm ý cười, "Nếu được thì uống với tôi một ly rượu để giải tỏa căng thẳng nhé?"

Cố Phi trước tiên là ngạc nhiên một chút, sau đó liền hiểu ly rượu trong miệng Lý Hàn Uy có ý nghĩa gì, càng tức giận hơn, "Anh... Anh là một tên khốn nạn!!" Cố Phi nói xong bất ngờ chạy đi, dường như muốn tránh vẻ mặt khó ưa của Lý Hàn Uy. Cố Phi cố ý rẽ vào một tòa nhà cũ bị bỏ hoang bên đường, nhìn như sắp phá dỡ.

Xe không thể chạy vào trong, Lý Hàn Uy không có lựa chọn nào khác ngoài việc xuống xe và theo sau Cố Phi, nhưng vẫn không dám đi cùng bên cạnh cậu.

"Vẫn còn giận sao? Tôi đường đường là thủ lĩnh của Thượng Nguyệt Bang, vứt hết mặt mũi hạ mình xin lỗi cậu rồi, cậu nên biết ơn chứ." Hai tay Lý Hàn Uy xỏ vào túi quần, bộ dáng cao cao tại thượng, không biết xấu hổ nói.

Cố Phi đột nhiên quay lại, ánh mắt khó chịu nhìn chằm chằm vào Lý Hàn Uy, "Vâng, cảm ơn, nếu anh không vui thì đừng đuổi theo tôi, quay về Thượng Nguyệt Bang của anh đi! Tôi thực sự không muốn thấy anh nữa." Cậu nói xong rồi bước đi nhanh, trong lòng chỉ mong Lý Hàn Uy sớm mất kiên nhẫn rời đi.

Nhưng không ngờ Lý Hàn Uy không chỉ không tức giận, mà còn tiếp tục bước theo sau Cố Phi. Bất kể Cố Phi đi nhanh đến đâu, tốc độ của hắn cũng tăng theo bấy nhiêu, khoảng cách giữa hai người luôn được giữ nguyên, không hề thay đổi chút nào.

"Phía trước là một khu vực hoang vắng đang được sơ tán, cậu đến đó làm gì?" Lý Hàn Uy hỏi.

"Liên quan gì đến anh!!" Cố Phi tức giận đáp lại, nhưng trong lòng đang lo lắng. Cậu sao mà biết được bản thân đến đây để làm gì đâu, chỉ là muốn trốn thoát khỏi Lý Hàn Uy, nhưng không ngờ Lý Hàn Uy lại cứ bám theo không buông.

"Tôi muốn nhắc cậu là nơi này hoàn toàn không có ai, nếu tôi muốn làm gì với cậu thì cậu sẽ không thể tìm được sự giúp đỡ nào đâu." Lý Hàn Uy cố tình đe dọa.

Cố Phi thực sự sợ hãi quay đầu nhìn Lý Hàn Uy, sau đó tức giận đạp mạnh một cái, "Được thôi! Nếu anh dám làm gì với tôi một lần nữa, tôi sẽ tự sát ngay trước mặt anh!"

Lý Hàn Uy nghe vậy, biết rằng đã đùa quá đà, liền nhanh chóng nói, "Đừng giận! Tôi chỉ đùa thôi, Lý Hàn Uy tôi nói được làm được, nếu đã hứa không dùng vũ lực với cậu, thì chính là như thế."

Cố Phi biểu hiện sự khinh thường liếc Lý Hàn Uy một cái rồi tiếp tục đi về phía trước, chuẩn bị vượt qua tòa nhà hoang tàn này để ra phía đối diện để gọi xe, lúc này cậu hối hận đến tột cùng, bị điên hay sao mà chọn đi đường này chứ.

Lý Hàn Uy dần dần rút gọn khoảng cách giữa hai người, dự định nói chuyện vài câu với Cố Phi để làm dịu bớt bầu không khí căng thẳng giữa bọn họ, nhưng hắn liền có gì không đúng, xung quanh trong bóng tối có người đang ẩn nấp, không chỉ một người.

Cảm giác bất an khiến Lý Hàn Uy lập tức cảnh giác, trực giác báo cho hắn biết, nhóm người này không phải chỉ là bọn đầu gấu bình thường, mục đích có lẽ không phải vì tiền.

Nếu chỉ vì tiền, bọn họ đã tấn công từ lâu rồi, Lý Hàn Uy đột nhiên nhìn thấy tòa nhà bỏ hoang cách đó vài bước, mơ hồ đoán được rằng nhóm người này có thể sẽ chuẩn bị tấn công.

Nếu mục đích không phải là tiền của bản thân và Cố Phi, thì tình hình sẽ trở nên phức tạp hơn...

Bây giờ, Lý Hàn Uy chỉ muốn biết mục tiêu của nhóm người này là ai.

Lý Hàn Uy tự cho rằng có vô số tổ chức muốn giết mình, vì vậy điều đầu tiên hắn nghĩ đến là bản thân mình. Nếu mục tiêu của nhóm người này là mình, thì hắn sẽ không do dự mà quay đầu và rời đi, ít nhất là không gây rắc rối cho Cố Phi.

Nhưng nếu... không phải là mình... mà là...

"Dừng lại!" Lý Hàn Uy bất ngờ tiến lên, nắm chặt tay Cố Phi, "Xe của tôi đang đỗ phía trước, tôi sẽ chở cậu về."

Cố Phi nghĩ rằng Lý Hàn Uy mất kiên nhẫn, giật lại bàn tay đang bị nắm, tức giận nói: "Muốn về thì tự mà về! Không ai ép anh phải đi theo tôi!" Nói xong quay người chạy vào tòa nhà bỏ hoang.
 
Back
Top Dưới