[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Trò Chơi Địa Ngục | Enhypen × You |
20
20
Ngày hôm sau, 10 giờ tối, một người y tá khác xuất hiện đến rõ cửa phòng họ.
Người mở cửa là Yeonjun, anh nhìn bảng tên dán bên ngực trái của y tá.
* Y tá trưởng Kim Yoona *
Gương mặt của cô ta lạnh lùng nhìn anh: " Tôi vào được chứ?
"
" Được, mời cô " Yeonjun lịch sự né qua một bên, rất có thiện ý mời y tá Kim vào phòng.
Cô ta liếc mắt một cái, thái độ không mấy thân thiện nhìn mọi người trong phòng: " Sao tôi nghe nói đã chia phòng cho mọi người rồi?
Mỗi phòng chỉ chứa tối đa 4 người, lần này sao lại nhiều hơn?
"
Cindy nhìn vị y tá trước mặt mình hùng hùng hổ hổ mắng cô.
Cô không nhịn được cất tiếng: " Ôi trời, tối qua xảy ra chuyện đáng sợ lắm bộ cô không biết sao?
Chúng tôi mà không gom lại chung một chỗ e là chết từ lâu rồi "
Sắc mặt của y tá trưởng có chút dao động nhưng cô ta vẫn lạnh giọng nói: " Dù có chuyện gì cũng không nên ra khỏi phòng ban đêm.
" cô ta hít một hơi sâu rồi nói tiếp: " Thôi kệ đi, hôm nay là ngày cuối rồi, phải làm phẫu thuật thôi.
Các người đi theo tôi "
Cindy mỉm cười thân thiện đi tới khoác vai y tá Kim: " Tôi thích nhất được làm phẫu thuật đó!
Cô thích chứ?
"
Y tá Kim thoáng sững người, cố đẩy cánh tay đang khoác vai mình ra nhưng vô ích, càng đẩy cánh tay càng khoác vào cổ cô ta thật chặt, cô ta khó chịu ho sặc sụa vì bị siết chặt.
Lúc này cánh tay trên vai của cô ta mới rời đi, y tá Kim trợn tròn mắt nhìn người con gái đứng cạnh mình.
Nước da trắng lạnh, mái tóc đen dài, gương mặt xinh đẹp, nụ cười như thiên thần.
Trông không có sự công kích nào, nhìn thì chỉ nghĩ một cô gái xinh đẹp bình thường nhưng nụ cười lại có hơi kì quái.
Nhưng rõ ràng vừa nãy chỉ trong thoáng chốc cô ta nhìn ra gương mặt của cô gái này trông rất độc ác.
Bây giờ thì lại vô tội, ngây thơ hỏi cô ta một câu: " Cô không sao chứ y tá Kim?
Cô bệnh hả?
"
" Tôi...cô...
Thôi bỏ đi, cô tránh xa tôi ra một chút!
" lời này mang ý cảnh cáo.
Cindy nghe thấy rõ trong lời nói của y tá Kim có chút run rẩy.
Vì sợ?
Đâu, cô đâu làm gì đến nỗi khiến người ta sợ.
" Các người đi theo tôi "
Cindy chạy lon ton phía sau hỏi: " Chúng tôi sắp được gặp bác sĩ phẫu thuật à?
"
" Làm phẫu thuật không gặp bác sĩ chứ gặp ai?
"
" Không, ý tôi là từ khi tôi đến đây tôi không gặp ai là bác sĩ cả "
" Đừng nhiều chuyện!
"
Y tá Kim trực tiếp dẫn mọi người đi qua tòa khác, lần này trên đường đi chẳng xuất hiện chướng ngại vật nào.
Tòa mà y tá Kim đưa bọn họ tới nằm sau khu bệnh viện chính - Tòa phẫu thuật.
Chỉ vỏn vẹn nhiêu đó chữ, tòa này cũng ít tầng hơn những tòa trước đó.
Tổng cộng có 4 tầng, tầng trệt và thêm ba tầng trên.
Chẳng hiểu chứa gì, tuy ít tầng nhưng lại khá rộng rãi.
Tòa phẫu thuật mang đến cho cô cảm giác khác biệt hoàn toàn.
Sạch sẽ, thoáng mát, có nhiều đèn trần nhưng cũng vắng tanh.
Chỉ có một người y tá đứng trong quầy, cô ta tập trung gõ máy tính, tiếng lạch cạch phát ra đều đặn dường như không để ý y tá Kim đang bước vào.
Y tá Kim tiến đến thấp giọng nói: " Sắp xếp xong các ca phẫu thuật chưa?
"
" Rồi đây, tầng 3, bác sĩ Lee đang đợi " vị ý tá đó đưa cho y tá Kim một sắp hồ sơ.
Y tá Kim nhận lấy, lật mấy trang, xác nhận xong thì đóng lại nhìn bọn họ nói: " Mỗi người sẽ có thời gian phẫu thuật khác nhau, nên phải đợi.
"
Nãi Lượng đang cực khổ vác Cha Eun trên vai, cậu ta đã tỉnh từ lâu nhưng người vẫn còn lờ đờ mệt mỏi, cơ thể của cậu ta yếu nên mức độ ô nhiễm trong người cũng cao, mất hết sức lực như vậy cũng chỉ có thể chờ chết.
" Anh ơi, bỏ em xuống đi, cứ để em chết cho rồi " Cha Eun lẩm bẩm.
" Chết gì chứ cái thằng này, bớt nói nhảm, tôi vác cậu đã mệt muốn chết rồi cậu còn như vậy tôi vứt cậu cho cá ăn "
Heeseung hít một hơi thật sâu, rồi cười thầm, Cindy nhìn anh hỏi nhỏ: " Sao cười?
"
Heeseung lắc đầu: " Anh không cười cậu ta"
" Chứ sao lại cười?
"
" Cậu ta xui xẻo thật, vừa chơi ngay màn đầu đã gặp phó bản tử vong.
Lúc đó em cũng như cậu ta.
"
Cindy: ....
Vậy cho nên cái người anh đang cười là cô!
Cô vẫn nhớ lần chơi thứ nhất, phó bản thử nghiệm thứ nhất của cô cũng không dễ dàng.
Mỗi lần chết thì sẽ được hồi sinh trở lại, bắt đầu lại, bị xóa trí nhớ liên tục nhưng hành vi của cô vẫn theo thói quen.
Dần dần cô chơi thành thạo hơn, đầu óc nhanh nhẹn hơn nhưng không thể không nói, cô thật sự xui xẻo khi chơi game.
" Anh có gặp được mọi người chứ?
"
Heeseung nghe thấy câu hỏi nhưng không trả lời.
Anh nhìn cô thật lâu vừa hay tiếng thang máy thông báo đã đến tầng 3.
Mọi người bước ra ngoài.
" Các vị đi theo tôi " y tá Kim dứt lời thì đi một mạch làm đám người chơi vội chạy theo sau.
" Tổng cộng có 3 phòng phẫu thuật nhưng hiện tại chỉ có một bác sĩ phụ trách việc phẫu thuật nên phải chờ khá lâu.
Ai vào trước đều được "
Khỏi phải nói bệnh viện này làm ăn kiểu gì thì đám người chơi đều đã trải nghiệm qua rồi.
Nhưng còn có kiểu này nữa sao?
Ai muốn phẫu thuật trước đều được?
Trần Nhẫn không kiên nhẫn nói: " Đừng có giỡn mặt với bọn tôi!
"
" Tôi giỡn với anh khi nào?
Tôi nói rồi, ai vào trước đều được " nói đến đây cô ta cười quỷ dị " Đám người đó đã chờ sẵn ở bên trong "
Lúc này có hai bóng đen vụt qua cửa sổ, gió lạnh từ bên ngoài thổi vào trong khiến cả nhóm người chơi lạnh người.
Một con thì nhớp nháp như được vớt từ dưới nước lên, một bóng đen kì lạ cứ uốn éo trước mặt mọi người.
Cả hai chúng nó xách trên tay người đàn ông tên Luck.
" Con mẹ nó!
Là tao bắt hắn trước!
"
" Không là tao!
Đừng có giành công của tao!
"
" Lần trước mày được thưởng rồi.
Lần này tới tao "
Người đàn ông ở giữa choáng váng mặt mày nhìn hai đứa quỷ quái trước mặt mình.
Anh ta trốn trong nhà kho thì đột nhiên có một cái bóng đen xông vào lôi anh ta đi.
Còn cười khoái chí cứ liên mồm nói sắp được thưởng rồi.
Bị nó lôi đi ngang qua cây cầu thì gặp một con ma da nhớp nháp, hẳn là nghe được tiếng ngân nga của con ma kia nên ba lần bảy lượt giành giật anh ta cho bằng được.
Cuối cùng cả hai cùng lôi anh ta tới để đối chất với người con gái đang đứng trước mặt anh ta.
Bóng đen không cam chịu, tức giận nói: " Cô nói xem đây là nhiệm vụ cô giao riêng cho tôi mà!
Nó giành công của tôi kìa "
" Nhiệm vụ giao riêng cái gì, chẳng qua là tao không có ở đó nên mày thừa nước đục thả câu chứ gì?
Định giành công một mình à?
"
" Mày im!
Mày định bỏ trốn thì có cái quyền gì mà nói tao?
"
Con ma da im lặng như bị chột dạ, Cindy nhướng mày nhìn hai con ma trước mặt mình.
Cảm thấy tụi nó rất phiền phức, muốn đạp một cái cho bay đi luôn nhưng nghĩ đến mình còn có chuyện cần nhờ nên đành giữ ý niệm đó trong lòng.
Y tá Kim vừa nãy bị con ma da tông phải một cú khá mạnh cô ta ngất xỉu dưới nền đất lạnh.
Con ma da thấy thế còn cố tình đá cô ta qua một bên, tiếp tục cãi cố.
" Tụi mày im hết chưa?
Nhiệm vụ lần này tính là không hoàn thành " vừa thấy hai con ma sắp cãi lời mình, cô nói tiếp: " Nhưng mà không thể không có phần thưởng đúng chứ?
Hai đứa bây đứa nào có thể nhập xác được nhỉ?
"
Con ma bóng đen nhanh chóng giơ tay giành việc: " Để tôi!
"
Cindy mỉm cười chỉ vào người đàn ông tên Luck: " Nhập vào người hắn, đi vào bên trong trước đi "
Không nói không rằng con ma bóng đen đã chui vào người Luck khi anh ta mở miệng định nói gì đó.
Luck co giật một hồi thì bình thường trở lại, hắn tiến vào trong phòng với trạng thái vô cùng phấn khích.
Cindy nhướng mày nhìn con da ma: " Có chuyện cho mày làm đây " Cindy thì thầm đủ chỉ để con ma nghe thấy.
Con ma da vâng vâng dạ dạ kéo y tá Kim từ dưới đất biến mất trước mặt đám người chơi.
Bên trong ban đầu không có tiếng động gì dường như là hoàn toàn im lặng, một lúc sau nghe tiếng la kịch liệt của người đàn ông tên Luck.
" Con mẹ nó, AAAAA!
"
Cái bóng đen từ trong phòng vụt ra, lao tới chỗ cô đang đứng chỉ vào trong: " Cô bắt tôi gặp cái thứ quái quỷ gì vậy hả?
"
" Ồ, thứ gì vậy?
"
" Còn là cái gì nữa?
Bọn nó định ăn thịt tôi đó, à không là thịt của anh ta nhưng mà ghê lắm bọn nó ăn anh ta luôn rồi "
Thấy trạng thái của con ma này bất ổn, bình thường bảo nó làm gì nó cũng không sợ nhưng bây giờ nghe nó nói cô còn thoáng nghe vài câu run rẩy trong lời nói của nó.
" Ngươi ở đây lâu như vậy rồi còn sợ?
"
" Tôi...tôi...bọn nó là quỷ rồi có phải là người nữa đâu "
" Vậy còn người nằm bên trong?
"
" Hồi nãy hoảng quá, tôi thoát xác chắc hồn anh ta nhập lại vào rồi "
...
Heeseung nhìn cô hỏi: " Có muốn vào không?
"
" Vào chứ, nếu không sao hoàn thành nhiệm vụ được " nói dứt câu Cindy mở cửa bước vào.
Vừa bước vào thứ mùi máu tanh xộc thẳng lên mũi khiến cô choáng váng.
Trên bàn mổ, xác của Luck nằm sống dở chết dở, anh ta vẫn còn thở.
Hiện tại trong thân xác đó đích thị là Luck.
Anh ta cố vùng vẫy nhưng bao quanh anh ta là những kẻ đeo mặt nạ thú đang thưởng thức thịt từ trên người của anh ta.
Yeonjun đứng nhìn thì bắt đầu nôn khan, Trần Nhẫn cau mày không dám nhìn cảnh tượng trước mắt mình, Nãi Lượng quay lưng đi còn tốt bụng nhắc nhở Cha Eun đừng nhìn.
Heeseung ghét mùi máu tanh nhất, anh bịt mũi khó chịu.
Cindy thấy bọn họ tập trung ăn cô cố tình lớn giọng: " Này!
"
Nhưng họ không để ý, đột nhiên trong đầu Cindy lóe lên tia sáng.
Nụ cười xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp nhưng lại kì quái.
Vậy tức là khi ăn bọn nó sẽ không chú ý đến người khác đang làm gì.
Đứng đợi không lâu bọn họ chén sạch người đang nằm trên bàn mổ.
Bác sĩ Lee lúc này từ trong căn phòng bí mật bước ra.
Ánh mắt hắn liếc một cái thì thấy người chơi đang đứng trước mặt mình, nhưng trông hắn không có ý định ngụy biện hay chối cãi hành vi kinh khủng vừa rồi của đám người đeo mặt nạ trước mặt.
" Ra ngoài đi, tôi chỉ có thể làm phẫu thuật cho từng người " giọng hắn lạnh lẽo, âm trầm cất lên.
Nãi Lượng rùng mình vì chất giọng này, anh ta cũng được xem là có thể nhìn tướng hay nghe giọng để đoán tính cách con người.
Ví dụ như lần đầu gặp Cindy, anh ta cho rằng cô lập dị và kì lạ nhưng sẽ không phải là kiểu tâm địa độc ác, lý do anh ta thân với Cha Eun vì thấy cậu ta là một người đơn thuần tốt bụng.
Anh ta là kiểu người có thể cảm nhận như thế, khi nghe được chất giọng như vậy Nãi Lượng lại thoáng rùng mình vì giọng này nghe chẳng giống con người.
Cứ như ác quỷ đang thì thầm vào trong tai anh ta từng chữ một khiến sống lưng của anh ta lạnh dần.
Heeseung nhìn bác sĩ Lee một hồi, anh mỉm cười nói: " Chào bác sĩ Lee "
" Cậu biết tôi sao?
"
Heeseung chợt nhớ gì đó, anh lại nói tiếp: " Bác sĩ Lee là thiên tài phẫu thuật mà nhỉ?
Tôi có nghe qua rồi, vì kiêu ngạo mà bất cẩn khiến một người mất mạng trong phòng phẫu thuật.
Còn nữa, sau khi bị bệnh viện khác đuổi anh tới đây xin việc và bắt đầu con đường phi pháp của mình với đám thượng lưu.
Và gọi chỗ này là Kho cung cấp.
Ngoài đem bộ phận của khách hàng tới đây để cung cấp cho bọn họ nhưng đồng thời đây cũng là chỗ buôn thịt và nội tạng.
Đúng chứ?
"
Ánh mắt của bác sĩ Lee thoáng cứng đờ vì người trước mặt hắn quá đỗi bình tĩnh, trong chất giọng nghe được sự ung dung xem chuyện vừa diễn ra chẳng hề đáng sợ chút nào.
Đột nhiên hắn bật cười: " Phải, phải, cậu nói không sai một chữ "
Tất cả đều im lặng.
Không gian phòng phẫu thuật giờ chỉ còn tiếng vọng của những lời thú nhận ghê tởm vang lên trong đầu từng người.
Bác sĩ Lee bước chậm về phía bàn mổ, đôi mắt như nhìn xuyên qua linh hồn của từng người chơi.
Hắn cười nhạt, ánh mắt chuyển sang Heeseung — người vừa bóc trần mọi tội ác của hắn:
"Đáng tiếc...
Cậu là người thông minh, nhưng lại nói hơi nhiều."
Hắn giơ tay làm một động tác như ra hiệu, ngay lập tức ba người đeo mặt nạ thú bắt đầu lên cơn co giật, cơ thể họ như đã qua nhiều cuộc phẫu thuật, dị dạng, kinh tởm.
Móng tay dài ngoằng như cái móc câu, da thịt thối rữa và bốc mùi tử thi.
Chúng lao về phía người chơi, trong căn phòng mổ chật chội đám người chơi đang phải vật lộn với kẻ dị hợm này.
Bác sĩ Lee ung dung đứng nhìn.
Một kẻ mặt nạ thú đang cố gắng dùng móng tay sắt nhọn cào về phía Heeseung nhưng anh nhanh chóng né được.
Yeonjun thầm mắng vì năng lực dùng súng của mình chỉ có thể bắn ra 10 viên đạn nên anh không muốn lãng phí, cứ cầm đồ gì trên tay là phang vào người bọn chúng.
Trần Nhẫn móc dao vừa chém vừa bảo vệ Nãi Lượng đang cõng Cha Eun trên lưng.
Một kẻ khác thì đang tiến về phía Cindy, nó nhanh thoăn thoắt hết lần này tới lần khác muốn ép cô vào chỗ chết.
Móng tay sắt nhọn cứ cào tới tắp vào mặt cô như muốn hủy dung cô.
Trong bóng tối, tiếng va chạm, tiếng la hét, tiếng kim loại va vào nhau dội vang khắp căn phòng.
Ánh sáng lóe lên trong căn phòng cứ chớp tắt, chớp tắt khiến mọi thứ như một bộ phim kinh dị quay chậm.
Nhưng rồi… một tiếng "rắc" thật lớn vang lên.
Đèn trần bất ngờ bật sáng trở lại.
Cả nhóm thở dốc.
Hai trong ba kẻ đeo mặt nạ đã nằm bất động, máu loang đầy sàn.
Kẻ cuối cùng — kẻ có móng vuốt — đang cố rút tay mình ra khỏi ngực Cha Eun.
Nhưng không kịp nữa.
Nãi Lượng đã đâm xuyên gáy nó bằng con dao sắt nhọn mà anh ta lấy từ trên tay Trần Nhẫn, đè nó xuống đất cho tới khi nó bất động.
Anh ta nhìn xác của Cha Eun đầy máu nằm dưới đất thở thoi thóp.
Không tin vào mắt mình Nãi Lượng mấp máy đôi môi khô khốc: " Không...
Cha Eun nhóc làm sao vậy?
Chúng ta sắp được về rồi mà "
Heeseung, mặt dính máu, nhìn về phía bác sĩ Lee — kẻ duy nhất còn sống.
Hắn vẫn đứng nguyên đó, không chạy trốn, không phản kháng, chỉ đứng nhìn bọn họ như đang đánh giá món hàng hỏng hóc.
" Hết vui rồi nhỉ?
"
Ông ta nhìn đám người chơi, mỉm cười lạnh lẽo: " Các người... không phải là người chơi bình thường nhỉ?
" ông ta thì thầm.
Heeseung cau mày nhìn ông ta đầy nghi hoặc: " Người chơi?
"
" Không phải sao?
Chỉ có những người tự xưng là người chơi đến đây mới biết chuyện này.
Mỗi năm, mỗi tháng lại có một đoàn người xuất hiện, tự xưng mình là người chơi "
Yeonjun thì thầm với Cindy: " Gì vậy?
"
" Chắc là thức tỉnh " cô không biết nói sao " Là cái kiểu thức tỉnh tâm thức trong game ấy, anh có coi phim không?
"
Yeonjun gật đầu: " Chắc là vậy "
Đột nhiên bác sĩ Lee cười phá lên: " Vậy là sắp đi đến hồi kết rồi nhỉ?
Các người có tiềm năng thật đấy nhưng biết gì không?
Tôi nghe một trong những người chơi trước nói rằng chỉ cần giết tôi thì sẽ hoàn thành phó bản một cách nhanh chóng.
Đó là lý do vì sao đến ngày cuối tôi mới xuất hiện ở đây, tôi đã dành nhiều thời gian để nuôi những kẻ dị hợm đeo mặt nạ thú và bắt họ phục tùng bảo vệ tôi.
Rất tiếc tôi cũng là dạng sẽ hồi phục một cách nhanh chóng, các người nghĩ lọ thuốc sức khỏe mà các người lấy được là từ đâu ra.
Hẳn là từ máu của tôi rồi, là sản phẩm có hạn...
"
Ông ta thao thao bất tuyệt về những chiến tích của mình nhưng đầu óc nhạy bén như Cindy và Heeseung đã nhanh chóng phát hiện ra thật ra ông ta vẫn có điểm yếu chí mạng nhất.
Máu của ông ta là loại thuốc mà lũ bệnh nhân và quái vật thích nhất.
Tại sao bọn chúng tối đêm lại mò được vào trước cửa phòng của đám người chơi, bởi vì họ đã uống loại thuốc đó.
Nên máu của người chơi vốn đã bị thuốc đó ảnh hưởng không ít.
Cả hai con quái vật đều rất thích thịt người đã từng uống loại thuốc đó.
Bọn chúng bảo thịt ngon, là loại thượng hạng nhất.
Vậy thì Bác sĩ Lee thì sao?
Ông ta chẳng phải là loại thượng hạng mà đám đó thích nhất sao?
Vốn dĩ ông ta có thể tạo ra đám dị hợm và bắt chúng phục vụ mình cũng một phần do máu của ông ta hấp dẫn chúng, trong tiềm thức của chúng nếu muốn uống thêm thuốc thì phải nghe lời ông ta.
Vậy thì cũng suy ra thân phận của người đàn ông tên Luck đó rồi.
Là kẻ đeo mặt nạ mà ông ta đang nuôi, nhưng ý chí sống của Luck quá mạnh, nó không cho phép anh ta sống một cuộc sống như vậy nên anh ta đã tìm cách trốn đi.
Chỉ là số anh ta quá xui xẻo bị con ma kia bắt đến đây, cuối cùng chết trên bàn mổ với cơ thể không lành lặn.
Bác sĩ Lee im lặng, ông ta nhấn vào nút gì đó trên bàn mổ.
Bức tường kéo lên làm lộ ra một căn phòng kín bí mật, qua lớp kính có thể thấy được bên trong xuất hiện rất nhiều kẻ đeo mặt nạ.
Đột nhiên Trần Nhẫn tiến đến, anh ta đấm mạnh vào lớp kính dày, một cách vô hồn nhưng gương mặt lại méo mó, nội tâm anh ta đang đau đớn, giằng xé đến tột cùng.
Mái tóc dài màu đỏ rực, trên mặt đeo mặt nạ thú, da thịt trắng nõn vài chỗ đã bị phân hủy, dáng đi xiêu vẹo, nhìn kĩ có thể thấy vai phải của cô ta đã bị gãy và biến dạng, chỗ đó đặc biệt có màu tím.
Nãi Lượng còn nhìn thấy cô gái tóc ngắn cũn cỡ, không khá hơn đám người kia là mấy.
Anh ta chỉ vào rồi lắp bấp: " Là.. là Tiểu Vy và Jiwon "
Bác sĩ Lee nhìn phản ứng của bọn họ, ông ta ngạc nhiên: " Người quen à?
Ta không biết, do đám mặt nạ thú kia bắt đến đấy, gom cho ta tận hai người.
Con bé tóc đỏ kia nuôi lâu rồi, còn tóc ngắn thì mới ngày hôm qua nhưng nó dễ thu phục quá, ta chỉ dụ có tí thuốc nó đã gật đầu đồng ý "
" Được rồi không giỡn nữa, chỉ cần ấn nút là trò chơi bắt đầu, kết thúc mọi chuyện ở đây đi "
Cindy bật cười thành tiếng, bàn tay đang đặt trên chiếc nút màu đỏ của ông ta khựng lại.
" Cô cười cái gì?
"
" Hả?
Không có gì đâu " cô vẫn cười khúc khích càng ngày càng tiến đến chỗ của ông ta " Ý là tôi nghĩ giữa một đám khoảng chục người mà ông nuôi với đám bệnh nhân trong bệnh viện của tôi thì ai mạnh hơn thôi, à không số lượng sẽ ăn đứt chất lượng thôi "
Nút đỏ được ấn.
Trong tích tắc Cindy phẩy tay ra hiệu, Yeonjun đi đến kéo Nãi Lượng, Heeseung kéo Trần Nhẫn chạy ra khỏi căn phòng.
Cindy nắm cổ áo hắn, kéo theo hắn chạy ra khỏi căn phòng.
Tấm kính bắt đầu nâng lên, đám quái vật từ trong đó chạy ào ra bên ngoài.
Bọn họ chạy bằng cầu thang thoát hiểm, bác sĩ Lee không tin vào mắt mình, ông ta đang bị kéo đi xồng xộc bởi một cô gái.
" Thả ta ra!
Mau lên!
Con nhỏ điên này!
"
Nhưng tuyệt nhiên cánh tay mảnh khảnh vẫn không buông ông ta ra, bàn tay như có một sức lực rất lớn kéo ông ta đi.
Xuống tầng một từ bên ngoài con ma da đã kéo theo một đoàn quân binh tới.
Là đám bệnh nhân.
Vừa nãy cô đã giao cho nó làm một nhiệm vụ vô cùng quan trọng, đó là giả làm y tá để dẫn đám bệnh nhân tới đây, dụ bọn họ rằng đã đến giờ làm phẫu thuật.
Tất nhiên việc ở trong bệnh viện với cái cơ sở hạ tầng tồi tệ như vậy bọn họ muốn thoát ra từ lâu nên liền đi theo sự chỉ dẫn của con ma da mà kéo tới đây.
Đúng như dự đoán, số lượng này quá nhiều, nhanh chóng đã áp đảo cả chục đám mặt nạ thú.
Yeonjun bắt đầu thở hồng hộc: " Làm sao...làm sao để hoàn thành nhiệm vụ bây giờ?
"
Nãi Lượng vì cân nặng quá béo nên bị tụt lại phía sau.
Anh ta đột nhiên đứng lại, gần như từ bỏ.
Yeonjun quay người về phía sau cố gắng kéo Nãi Lượng theo cùng: " Đi thôi, anh đứng đây chờ chết à?
"
" Như này có đáng không?
Chúng ta đã mất quá nhiều người rồi, vì một trò chơi có đáng không?
"
" Anh nói gì vậy?
"
" Ý tôi là chẳng thà từ bỏ ngay từ bây giờ đi, nếu còn tiếp tục tôi sẽ không sống nổi mất "
" Anh nói gì vậy?
Không muốn sống cũng phải sống, anh đã đi được tới đây rồi, nếu dừng lại sẽ chết đó "
Thấy đám mặt nạ bắt đầu điên lên cùng với đám bệnh nhân sắp chạy tới đây, bọn họ phải lựa chọn giữa việc bỏ Nãi Lượng và chạy tiếp, hoặc là thuyết phục để anh ta đi cùng.
Yeonjun sốt ruột thuyết phục Nãi Lượng, sắp đến cổng ra bệnh viện rồi nhưng Nãi Lượng ở lại anh không đành lòng.
Lúc này anh ta mới bắt đầu chạy theo và tăng tốc.
Bọn họ chỉ cách một khoảng tới cổng bệnh viện.
Chân của Nãi Lượng bị trật khiến anh ta ngã nhào ra mặt đất.
Đám đó kéo đến đông hơn, Nãi Lượng biết mình không ổn, anh ta hét lớn: " Chạy đi!
Đừng nhìn lại "
Cindy đột nhiên quăng bác sĩ Lee vào đám người đang tiến tới, bọn nó vây quanh ông ta và bắt đầu ăn.
Tiếng gào thét của người đàn ông vang vọng, Cindy nhanh chóng kéo Nãi Lượng từ dưới đất lên.
" Không, cô mau chạy đi đừng lo cho tôi "
" Tôi không lo cho anh đâu, tôi lo cho đám bệnh nhân ăn không nổi anh thôi "
Còn cách khá xa, lúc này Heeseung quay lại giúp cô kéo Nãi Lượng đi.
Còn 1 mét.
Yeonjun đã cùng Trần Nhẫn chạy ra khỏi cổng bệnh viện.
Đột nhiên thân thể Nãi Lượng ngã ra phía sau.
" Hahahahaha, phải chết cùng tao, mày phải chết cùng tao!!!
"
Lưng cô như bị bàn tay ai đó đẩy ngã ra cổng bệnh viện, lúc cô xoay lại Nãi Lượng đã bị bác sĩ Lee nắm kéo lại.
Theo sau ông ta là một đám bệnh nhân bám theo.
Người đẩy cô đi chính là Heeseung, anh theo sát phía sau cô.
Chỉ có Nãi Lượng là ở lại...