Cập nhật mới

Khác Trò chơi địa ngục | Enhypen × You |

Trò Chơi Địa Ngục | Enhypen × You |
20


Ngày hôm sau, 10 giờ tối, một người y tá khác xuất hiện đến rõ cửa phòng họ.

Người mở cửa là Yeonjun, anh nhìn bảng tên dán bên ngực trái của y tá.

* Y tá trưởng Kim Yoona *

Gương mặt của cô ta lạnh lùng nhìn anh: " Tôi vào được chứ?

"

" Được, mời cô " Yeonjun lịch sự né qua một bên, rất có thiện ý mời y tá Kim vào phòng.

Cô ta liếc mắt một cái, thái độ không mấy thân thiện nhìn mọi người trong phòng: " Sao tôi nghe nói đã chia phòng cho mọi người rồi?

Mỗi phòng chỉ chứa tối đa 4 người, lần này sao lại nhiều hơn?

"

Cindy nhìn vị y tá trước mặt mình hùng hùng hổ hổ mắng cô.

Cô không nhịn được cất tiếng: " Ôi trời, tối qua xảy ra chuyện đáng sợ lắm bộ cô không biết sao?

Chúng tôi mà không gom lại chung một chỗ e là chết từ lâu rồi "

Sắc mặt của y tá trưởng có chút dao động nhưng cô ta vẫn lạnh giọng nói: " Dù có chuyện gì cũng không nên ra khỏi phòng ban đêm.

" cô ta hít một hơi sâu rồi nói tiếp: " Thôi kệ đi, hôm nay là ngày cuối rồi, phải làm phẫu thuật thôi.

Các người đi theo tôi "

Cindy mỉm cười thân thiện đi tới khoác vai y tá Kim: " Tôi thích nhất được làm phẫu thuật đó!

Cô thích chứ?

"

Y tá Kim thoáng sững người, cố đẩy cánh tay đang khoác vai mình ra nhưng vô ích, càng đẩy cánh tay càng khoác vào cổ cô ta thật chặt, cô ta khó chịu ho sặc sụa vì bị siết chặt.

Lúc này cánh tay trên vai của cô ta mới rời đi, y tá Kim trợn tròn mắt nhìn người con gái đứng cạnh mình.

Nước da trắng lạnh, mái tóc đen dài, gương mặt xinh đẹp, nụ cười như thiên thần.

Trông không có sự công kích nào, nhìn thì chỉ nghĩ một cô gái xinh đẹp bình thường nhưng nụ cười lại có hơi kì quái.

Nhưng rõ ràng vừa nãy chỉ trong thoáng chốc cô ta nhìn ra gương mặt của cô gái này trông rất độc ác.

Bây giờ thì lại vô tội, ngây thơ hỏi cô ta một câu: " Cô không sao chứ y tá Kim?

Cô bệnh hả?

"

" Tôi...cô...

Thôi bỏ đi, cô tránh xa tôi ra một chút!

" lời này mang ý cảnh cáo.

Cindy nghe thấy rõ trong lời nói của y tá Kim có chút run rẩy.

Vì sợ?

Đâu, cô đâu làm gì đến nỗi khiến người ta sợ.

" Các người đi theo tôi "

Cindy chạy lon ton phía sau hỏi: " Chúng tôi sắp được gặp bác sĩ phẫu thuật à?

"

" Làm phẫu thuật không gặp bác sĩ chứ gặp ai?

"

" Không, ý tôi là từ khi tôi đến đây tôi không gặp ai là bác sĩ cả "

" Đừng nhiều chuyện!

"

Y tá Kim trực tiếp dẫn mọi người đi qua tòa khác, lần này trên đường đi chẳng xuất hiện chướng ngại vật nào.

Tòa mà y tá Kim đưa bọn họ tới nằm sau khu bệnh viện chính - Tòa phẫu thuật.

Chỉ vỏn vẹn nhiêu đó chữ, tòa này cũng ít tầng hơn những tòa trước đó.

Tổng cộng có 4 tầng, tầng trệt và thêm ba tầng trên.

Chẳng hiểu chứa gì, tuy ít tầng nhưng lại khá rộng rãi.

Tòa phẫu thuật mang đến cho cô cảm giác khác biệt hoàn toàn.

Sạch sẽ, thoáng mát, có nhiều đèn trần nhưng cũng vắng tanh.

Chỉ có một người y tá đứng trong quầy, cô ta tập trung gõ máy tính, tiếng lạch cạch phát ra đều đặn dường như không để ý y tá Kim đang bước vào.

Y tá Kim tiến đến thấp giọng nói: " Sắp xếp xong các ca phẫu thuật chưa?

"

" Rồi đây, tầng 3, bác sĩ Lee đang đợi " vị ý tá đó đưa cho y tá Kim một sắp hồ sơ.

Y tá Kim nhận lấy, lật mấy trang, xác nhận xong thì đóng lại nhìn bọn họ nói: " Mỗi người sẽ có thời gian phẫu thuật khác nhau, nên phải đợi.

"

Nãi Lượng đang cực khổ vác Cha Eun trên vai, cậu ta đã tỉnh từ lâu nhưng người vẫn còn lờ đờ mệt mỏi, cơ thể của cậu ta yếu nên mức độ ô nhiễm trong người cũng cao, mất hết sức lực như vậy cũng chỉ có thể chờ chết.

" Anh ơi, bỏ em xuống đi, cứ để em chết cho rồi " Cha Eun lẩm bẩm.

" Chết gì chứ cái thằng này, bớt nói nhảm, tôi vác cậu đã mệt muốn chết rồi cậu còn như vậy tôi vứt cậu cho cá ăn "

Heeseung hít một hơi thật sâu, rồi cười thầm, Cindy nhìn anh hỏi nhỏ: " Sao cười?

"

Heeseung lắc đầu: " Anh không cười cậu ta"

" Chứ sao lại cười?

"

" Cậu ta xui xẻo thật, vừa chơi ngay màn đầu đã gặp phó bản tử vong.

Lúc đó em cũng như cậu ta.

"

Cindy: ....

Vậy cho nên cái người anh đang cười là cô!

Cô vẫn nhớ lần chơi thứ nhất, phó bản thử nghiệm thứ nhất của cô cũng không dễ dàng.

Mỗi lần chết thì sẽ được hồi sinh trở lại, bắt đầu lại, bị xóa trí nhớ liên tục nhưng hành vi của cô vẫn theo thói quen.

Dần dần cô chơi thành thạo hơn, đầu óc nhanh nhẹn hơn nhưng không thể không nói, cô thật sự xui xẻo khi chơi game.

" Anh có gặp được mọi người chứ?

"

Heeseung nghe thấy câu hỏi nhưng không trả lời.

Anh nhìn cô thật lâu vừa hay tiếng thang máy thông báo đã đến tầng 3.

Mọi người bước ra ngoài.

" Các vị đi theo tôi " y tá Kim dứt lời thì đi một mạch làm đám người chơi vội chạy theo sau.

" Tổng cộng có 3 phòng phẫu thuật nhưng hiện tại chỉ có một bác sĩ phụ trách việc phẫu thuật nên phải chờ khá lâu.

Ai vào trước đều được "

Khỏi phải nói bệnh viện này làm ăn kiểu gì thì đám người chơi đều đã trải nghiệm qua rồi.

Nhưng còn có kiểu này nữa sao?

Ai muốn phẫu thuật trước đều được?

Trần Nhẫn không kiên nhẫn nói: " Đừng có giỡn mặt với bọn tôi!

"

" Tôi giỡn với anh khi nào?

Tôi nói rồi, ai vào trước đều được " nói đến đây cô ta cười quỷ dị " Đám người đó đã chờ sẵn ở bên trong "

Lúc này có hai bóng đen vụt qua cửa sổ, gió lạnh từ bên ngoài thổi vào trong khiến cả nhóm người chơi lạnh người.

Một con thì nhớp nháp như được vớt từ dưới nước lên, một bóng đen kì lạ cứ uốn éo trước mặt mọi người.

Cả hai chúng nó xách trên tay người đàn ông tên Luck.

" Con mẹ nó!

Là tao bắt hắn trước!

"

" Không là tao!

Đừng có giành công của tao!

"

" Lần trước mày được thưởng rồi.

Lần này tới tao "

Người đàn ông ở giữa choáng váng mặt mày nhìn hai đứa quỷ quái trước mặt mình.

Anh ta trốn trong nhà kho thì đột nhiên có một cái bóng đen xông vào lôi anh ta đi.

Còn cười khoái chí cứ liên mồm nói sắp được thưởng rồi.

Bị nó lôi đi ngang qua cây cầu thì gặp một con ma da nhớp nháp, hẳn là nghe được tiếng ngân nga của con ma kia nên ba lần bảy lượt giành giật anh ta cho bằng được.

Cuối cùng cả hai cùng lôi anh ta tới để đối chất với người con gái đang đứng trước mặt anh ta.

Bóng đen không cam chịu, tức giận nói: " Cô nói xem đây là nhiệm vụ cô giao riêng cho tôi mà!

Nó giành công của tôi kìa "

" Nhiệm vụ giao riêng cái gì, chẳng qua là tao không có ở đó nên mày thừa nước đục thả câu chứ gì?

Định giành công một mình à?

"

" Mày im!

Mày định bỏ trốn thì có cái quyền gì mà nói tao?

"

Con ma da im lặng như bị chột dạ, Cindy nhướng mày nhìn hai con ma trước mặt mình.

Cảm thấy tụi nó rất phiền phức, muốn đạp một cái cho bay đi luôn nhưng nghĩ đến mình còn có chuyện cần nhờ nên đành giữ ý niệm đó trong lòng.

Y tá Kim vừa nãy bị con ma da tông phải một cú khá mạnh cô ta ngất xỉu dưới nền đất lạnh.

Con ma da thấy thế còn cố tình đá cô ta qua một bên, tiếp tục cãi cố.

" Tụi mày im hết chưa?

Nhiệm vụ lần này tính là không hoàn thành " vừa thấy hai con ma sắp cãi lời mình, cô nói tiếp: " Nhưng mà không thể không có phần thưởng đúng chứ?

Hai đứa bây đứa nào có thể nhập xác được nhỉ?

"

Con ma bóng đen nhanh chóng giơ tay giành việc: " Để tôi!

"

Cindy mỉm cười chỉ vào người đàn ông tên Luck: " Nhập vào người hắn, đi vào bên trong trước đi "

Không nói không rằng con ma bóng đen đã chui vào người Luck khi anh ta mở miệng định nói gì đó.

Luck co giật một hồi thì bình thường trở lại, hắn tiến vào trong phòng với trạng thái vô cùng phấn khích.

Cindy nhướng mày nhìn con da ma: " Có chuyện cho mày làm đây " Cindy thì thầm đủ chỉ để con ma nghe thấy.

Con ma da vâng vâng dạ dạ kéo y tá Kim từ dưới đất biến mất trước mặt đám người chơi.

Bên trong ban đầu không có tiếng động gì dường như là hoàn toàn im lặng, một lúc sau nghe tiếng la kịch liệt của người đàn ông tên Luck.

" Con mẹ nó, AAAAA!

"

Cái bóng đen từ trong phòng vụt ra, lao tới chỗ cô đang đứng chỉ vào trong: " Cô bắt tôi gặp cái thứ quái quỷ gì vậy hả?

"

" Ồ, thứ gì vậy?

"

" Còn là cái gì nữa?

Bọn nó định ăn thịt tôi đó, à không là thịt của anh ta nhưng mà ghê lắm bọn nó ăn anh ta luôn rồi "

Thấy trạng thái của con ma này bất ổn, bình thường bảo nó làm gì nó cũng không sợ nhưng bây giờ nghe nó nói cô còn thoáng nghe vài câu run rẩy trong lời nói của nó.

" Ngươi ở đây lâu như vậy rồi còn sợ?

"

" Tôi...tôi...bọn nó là quỷ rồi có phải là người nữa đâu "

" Vậy còn người nằm bên trong?

"

" Hồi nãy hoảng quá, tôi thoát xác chắc hồn anh ta nhập lại vào rồi "

...

Heeseung nhìn cô hỏi: " Có muốn vào không?

"

" Vào chứ, nếu không sao hoàn thành nhiệm vụ được " nói dứt câu Cindy mở cửa bước vào.

Vừa bước vào thứ mùi máu tanh xộc thẳng lên mũi khiến cô choáng váng.

Trên bàn mổ, xác của Luck nằm sống dở chết dở, anh ta vẫn còn thở.

Hiện tại trong thân xác đó đích thị là Luck.

Anh ta cố vùng vẫy nhưng bao quanh anh ta là những kẻ đeo mặt nạ thú đang thưởng thức thịt từ trên người của anh ta.

Yeonjun đứng nhìn thì bắt đầu nôn khan, Trần Nhẫn cau mày không dám nhìn cảnh tượng trước mắt mình, Nãi Lượng quay lưng đi còn tốt bụng nhắc nhở Cha Eun đừng nhìn.

Heeseung ghét mùi máu tanh nhất, anh bịt mũi khó chịu.

Cindy thấy bọn họ tập trung ăn cô cố tình lớn giọng: " Này!

"

Nhưng họ không để ý, đột nhiên trong đầu Cindy lóe lên tia sáng.

Nụ cười xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp nhưng lại kì quái.

Vậy tức là khi ăn bọn nó sẽ không chú ý đến người khác đang làm gì.

Đứng đợi không lâu bọn họ chén sạch người đang nằm trên bàn mổ.

Bác sĩ Lee lúc này từ trong căn phòng bí mật bước ra.

Ánh mắt hắn liếc một cái thì thấy người chơi đang đứng trước mặt mình, nhưng trông hắn không có ý định ngụy biện hay chối cãi hành vi kinh khủng vừa rồi của đám người đeo mặt nạ trước mặt.

" Ra ngoài đi, tôi chỉ có thể làm phẫu thuật cho từng người " giọng hắn lạnh lẽo, âm trầm cất lên.

Nãi Lượng rùng mình vì chất giọng này, anh ta cũng được xem là có thể nhìn tướng hay nghe giọng để đoán tính cách con người.

Ví dụ như lần đầu gặp Cindy, anh ta cho rằng cô lập dị và kì lạ nhưng sẽ không phải là kiểu tâm địa độc ác, lý do anh ta thân với Cha Eun vì thấy cậu ta là một người đơn thuần tốt bụng.

Anh ta là kiểu người có thể cảm nhận như thế, khi nghe được chất giọng như vậy Nãi Lượng lại thoáng rùng mình vì giọng này nghe chẳng giống con người.

Cứ như ác quỷ đang thì thầm vào trong tai anh ta từng chữ một khiến sống lưng của anh ta lạnh dần.

Heeseung nhìn bác sĩ Lee một hồi, anh mỉm cười nói: " Chào bác sĩ Lee "

" Cậu biết tôi sao?

"

Heeseung chợt nhớ gì đó, anh lại nói tiếp: " Bác sĩ Lee là thiên tài phẫu thuật mà nhỉ?

Tôi có nghe qua rồi, vì kiêu ngạo mà bất cẩn khiến một người mất mạng trong phòng phẫu thuật.

Còn nữa, sau khi bị bệnh viện khác đuổi anh tới đây xin việc và bắt đầu con đường phi pháp của mình với đám thượng lưu.

Và gọi chỗ này là Kho cung cấp.

Ngoài đem bộ phận của khách hàng tới đây để cung cấp cho bọn họ nhưng đồng thời đây cũng là chỗ buôn thịt và nội tạng.

Đúng chứ?

"

Ánh mắt của bác sĩ Lee thoáng cứng đờ vì người trước mặt hắn quá đỗi bình tĩnh, trong chất giọng nghe được sự ung dung xem chuyện vừa diễn ra chẳng hề đáng sợ chút nào.

Đột nhiên hắn bật cười: " Phải, phải, cậu nói không sai một chữ "

Tất cả đều im lặng.

Không gian phòng phẫu thuật giờ chỉ còn tiếng vọng của những lời thú nhận ghê tởm vang lên trong đầu từng người.

Bác sĩ Lee bước chậm về phía bàn mổ, đôi mắt như nhìn xuyên qua linh hồn của từng người chơi.

Hắn cười nhạt, ánh mắt chuyển sang Heeseung — người vừa bóc trần mọi tội ác của hắn:

"Đáng tiếc...

Cậu là người thông minh, nhưng lại nói hơi nhiều."

Hắn giơ tay làm một động tác như ra hiệu, ngay lập tức ba người đeo mặt nạ thú bắt đầu lên cơn co giật, cơ thể họ như đã qua nhiều cuộc phẫu thuật, dị dạng, kinh tởm.

Móng tay dài ngoằng như cái móc câu, da thịt thối rữa và bốc mùi tử thi.

Chúng lao về phía người chơi, trong căn phòng mổ chật chội đám người chơi đang phải vật lộn với kẻ dị hợm này.

Bác sĩ Lee ung dung đứng nhìn.

Một kẻ mặt nạ thú đang cố gắng dùng móng tay sắt nhọn cào về phía Heeseung nhưng anh nhanh chóng né được.

Yeonjun thầm mắng vì năng lực dùng súng của mình chỉ có thể bắn ra 10 viên đạn nên anh không muốn lãng phí, cứ cầm đồ gì trên tay là phang vào người bọn chúng.

Trần Nhẫn móc dao vừa chém vừa bảo vệ Nãi Lượng đang cõng Cha Eun trên lưng.

Một kẻ khác thì đang tiến về phía Cindy, nó nhanh thoăn thoắt hết lần này tới lần khác muốn ép cô vào chỗ chết.

Móng tay sắt nhọn cứ cào tới tắp vào mặt cô như muốn hủy dung cô.

Trong bóng tối, tiếng va chạm, tiếng la hét, tiếng kim loại va vào nhau dội vang khắp căn phòng.

Ánh sáng lóe lên trong căn phòng cứ chớp tắt, chớp tắt khiến mọi thứ như một bộ phim kinh dị quay chậm.

Nhưng rồi… một tiếng "rắc" thật lớn vang lên.

Đèn trần bất ngờ bật sáng trở lại.

Cả nhóm thở dốc.

Hai trong ba kẻ đeo mặt nạ đã nằm bất động, máu loang đầy sàn.

Kẻ cuối cùng — kẻ có móng vuốt — đang cố rút tay mình ra khỏi ngực Cha Eun.

Nhưng không kịp nữa.

Nãi Lượng đã đâm xuyên gáy nó bằng con dao sắt nhọn mà anh ta lấy từ trên tay Trần Nhẫn, đè nó xuống đất cho tới khi nó bất động.

Anh ta nhìn xác của Cha Eun đầy máu nằm dưới đất thở thoi thóp.

Không tin vào mắt mình Nãi Lượng mấp máy đôi môi khô khốc: " Không...

Cha Eun nhóc làm sao vậy?

Chúng ta sắp được về rồi mà "

Heeseung, mặt dính máu, nhìn về phía bác sĩ Lee — kẻ duy nhất còn sống.

Hắn vẫn đứng nguyên đó, không chạy trốn, không phản kháng, chỉ đứng nhìn bọn họ như đang đánh giá món hàng hỏng hóc.

" Hết vui rồi nhỉ?

"

Ông ta nhìn đám người chơi, mỉm cười lạnh lẽo: " Các người... không phải là người chơi bình thường nhỉ?

" ông ta thì thầm.

Heeseung cau mày nhìn ông ta đầy nghi hoặc: " Người chơi?

"

" Không phải sao?

Chỉ có những người tự xưng là người chơi đến đây mới biết chuyện này.

Mỗi năm, mỗi tháng lại có một đoàn người xuất hiện, tự xưng mình là người chơi "

Yeonjun thì thầm với Cindy: " Gì vậy?

"

" Chắc là thức tỉnh " cô không biết nói sao " Là cái kiểu thức tỉnh tâm thức trong game ấy, anh có coi phim không?

"

Yeonjun gật đầu: " Chắc là vậy "

Đột nhiên bác sĩ Lee cười phá lên: " Vậy là sắp đi đến hồi kết rồi nhỉ?

Các người có tiềm năng thật đấy nhưng biết gì không?

Tôi nghe một trong những người chơi trước nói rằng chỉ cần giết tôi thì sẽ hoàn thành phó bản một cách nhanh chóng.

Đó là lý do vì sao đến ngày cuối tôi mới xuất hiện ở đây, tôi đã dành nhiều thời gian để nuôi những kẻ dị hợm đeo mặt nạ thú và bắt họ phục tùng bảo vệ tôi.

Rất tiếc tôi cũng là dạng sẽ hồi phục một cách nhanh chóng, các người nghĩ lọ thuốc sức khỏe mà các người lấy được là từ đâu ra.

Hẳn là từ máu của tôi rồi, là sản phẩm có hạn...

"

Ông ta thao thao bất tuyệt về những chiến tích của mình nhưng đầu óc nhạy bén như Cindy và Heeseung đã nhanh chóng phát hiện ra thật ra ông ta vẫn có điểm yếu chí mạng nhất.

Máu của ông ta là loại thuốc mà lũ bệnh nhân và quái vật thích nhất.

Tại sao bọn chúng tối đêm lại mò được vào trước cửa phòng của đám người chơi, bởi vì họ đã uống loại thuốc đó.

Nên máu của người chơi vốn đã bị thuốc đó ảnh hưởng không ít.

Cả hai con quái vật đều rất thích thịt người đã từng uống loại thuốc đó.

Bọn chúng bảo thịt ngon, là loại thượng hạng nhất.

Vậy thì Bác sĩ Lee thì sao?

Ông ta chẳng phải là loại thượng hạng mà đám đó thích nhất sao?

Vốn dĩ ông ta có thể tạo ra đám dị hợm và bắt chúng phục vụ mình cũng một phần do máu của ông ta hấp dẫn chúng, trong tiềm thức của chúng nếu muốn uống thêm thuốc thì phải nghe lời ông ta.

Vậy thì cũng suy ra thân phận của người đàn ông tên Luck đó rồi.

Là kẻ đeo mặt nạ mà ông ta đang nuôi, nhưng ý chí sống của Luck quá mạnh, nó không cho phép anh ta sống một cuộc sống như vậy nên anh ta đã tìm cách trốn đi.

Chỉ là số anh ta quá xui xẻo bị con ma kia bắt đến đây, cuối cùng chết trên bàn mổ với cơ thể không lành lặn.

Bác sĩ Lee im lặng, ông ta nhấn vào nút gì đó trên bàn mổ.

Bức tường kéo lên làm lộ ra một căn phòng kín bí mật, qua lớp kính có thể thấy được bên trong xuất hiện rất nhiều kẻ đeo mặt nạ.

Đột nhiên Trần Nhẫn tiến đến, anh ta đấm mạnh vào lớp kính dày, một cách vô hồn nhưng gương mặt lại méo mó, nội tâm anh ta đang đau đớn, giằng xé đến tột cùng.

Mái tóc dài màu đỏ rực, trên mặt đeo mặt nạ thú, da thịt trắng nõn vài chỗ đã bị phân hủy, dáng đi xiêu vẹo, nhìn kĩ có thể thấy vai phải của cô ta đã bị gãy và biến dạng, chỗ đó đặc biệt có màu tím.

Nãi Lượng còn nhìn thấy cô gái tóc ngắn cũn cỡ, không khá hơn đám người kia là mấy.

Anh ta chỉ vào rồi lắp bấp: " Là.. là Tiểu Vy và Jiwon "

Bác sĩ Lee nhìn phản ứng của bọn họ, ông ta ngạc nhiên: " Người quen à?

Ta không biết, do đám mặt nạ thú kia bắt đến đấy, gom cho ta tận hai người.

Con bé tóc đỏ kia nuôi lâu rồi, còn tóc ngắn thì mới ngày hôm qua nhưng nó dễ thu phục quá, ta chỉ dụ có tí thuốc nó đã gật đầu đồng ý "

" Được rồi không giỡn nữa, chỉ cần ấn nút là trò chơi bắt đầu, kết thúc mọi chuyện ở đây đi "

Cindy bật cười thành tiếng, bàn tay đang đặt trên chiếc nút màu đỏ của ông ta khựng lại.

" Cô cười cái gì?

"

" Hả?

Không có gì đâu " cô vẫn cười khúc khích càng ngày càng tiến đến chỗ của ông ta " Ý là tôi nghĩ giữa một đám khoảng chục người mà ông nuôi với đám bệnh nhân trong bệnh viện của tôi thì ai mạnh hơn thôi, à không số lượng sẽ ăn đứt chất lượng thôi "

Nút đỏ được ấn.

Trong tích tắc Cindy phẩy tay ra hiệu, Yeonjun đi đến kéo Nãi Lượng, Heeseung kéo Trần Nhẫn chạy ra khỏi căn phòng.

Cindy nắm cổ áo hắn, kéo theo hắn chạy ra khỏi căn phòng.

Tấm kính bắt đầu nâng lên, đám quái vật từ trong đó chạy ào ra bên ngoài.

Bọn họ chạy bằng cầu thang thoát hiểm, bác sĩ Lee không tin vào mắt mình, ông ta đang bị kéo đi xồng xộc bởi một cô gái.

" Thả ta ra!

Mau lên!

Con nhỏ điên này!

"

Nhưng tuyệt nhiên cánh tay mảnh khảnh vẫn không buông ông ta ra, bàn tay như có một sức lực rất lớn kéo ông ta đi.

Xuống tầng một từ bên ngoài con ma da đã kéo theo một đoàn quân binh tới.

Là đám bệnh nhân.

Vừa nãy cô đã giao cho nó làm một nhiệm vụ vô cùng quan trọng, đó là giả làm y tá để dẫn đám bệnh nhân tới đây, dụ bọn họ rằng đã đến giờ làm phẫu thuật.

Tất nhiên việc ở trong bệnh viện với cái cơ sở hạ tầng tồi tệ như vậy bọn họ muốn thoát ra từ lâu nên liền đi theo sự chỉ dẫn của con ma da mà kéo tới đây.

Đúng như dự đoán, số lượng này quá nhiều, nhanh chóng đã áp đảo cả chục đám mặt nạ thú.

Yeonjun bắt đầu thở hồng hộc: " Làm sao...làm sao để hoàn thành nhiệm vụ bây giờ?

"

Nãi Lượng vì cân nặng quá béo nên bị tụt lại phía sau.

Anh ta đột nhiên đứng lại, gần như từ bỏ.

Yeonjun quay người về phía sau cố gắng kéo Nãi Lượng theo cùng: " Đi thôi, anh đứng đây chờ chết à?

"

" Như này có đáng không?

Chúng ta đã mất quá nhiều người rồi, vì một trò chơi có đáng không?

"

" Anh nói gì vậy?

"

" Ý tôi là chẳng thà từ bỏ ngay từ bây giờ đi, nếu còn tiếp tục tôi sẽ không sống nổi mất "

" Anh nói gì vậy?

Không muốn sống cũng phải sống, anh đã đi được tới đây rồi, nếu dừng lại sẽ chết đó "

Thấy đám mặt nạ bắt đầu điên lên cùng với đám bệnh nhân sắp chạy tới đây, bọn họ phải lựa chọn giữa việc bỏ Nãi Lượng và chạy tiếp, hoặc là thuyết phục để anh ta đi cùng.

Yeonjun sốt ruột thuyết phục Nãi Lượng, sắp đến cổng ra bệnh viện rồi nhưng Nãi Lượng ở lại anh không đành lòng.

Lúc này anh ta mới bắt đầu chạy theo và tăng tốc.

Bọn họ chỉ cách một khoảng tới cổng bệnh viện.

Chân của Nãi Lượng bị trật khiến anh ta ngã nhào ra mặt đất.

Đám đó kéo đến đông hơn, Nãi Lượng biết mình không ổn, anh ta hét lớn: " Chạy đi!

Đừng nhìn lại "

Cindy đột nhiên quăng bác sĩ Lee vào đám người đang tiến tới, bọn nó vây quanh ông ta và bắt đầu ăn.

Tiếng gào thét của người đàn ông vang vọng, Cindy nhanh chóng kéo Nãi Lượng từ dưới đất lên.

" Không, cô mau chạy đi đừng lo cho tôi "

" Tôi không lo cho anh đâu, tôi lo cho đám bệnh nhân ăn không nổi anh thôi "

Còn cách khá xa, lúc này Heeseung quay lại giúp cô kéo Nãi Lượng đi.

Còn 1 mét.

Yeonjun đã cùng Trần Nhẫn chạy ra khỏi cổng bệnh viện.

Đột nhiên thân thể Nãi Lượng ngã ra phía sau.

" Hahahahaha, phải chết cùng tao, mày phải chết cùng tao!!!

"

Lưng cô như bị bàn tay ai đó đẩy ngã ra cổng bệnh viện, lúc cô xoay lại Nãi Lượng đã bị bác sĩ Lee nắm kéo lại.

Theo sau ông ta là một đám bệnh nhân bám theo.

Người đẩy cô đi chính là Heeseung, anh theo sát phía sau cô.

Chỉ có Nãi Lượng là ở lại...
 
Trò Chơi Địa Ngục | Enhypen × You |
21: Thế giới thực


Thành phố Seoul - Thành trong

Hệ thống –> Thông báo toàn thành: [ Phó bản Viện thẩm mỹ Hoàn Hảo đã chính thức đóng lại thành trong và thành ngoài.

Chúc mừng người chơi có mã số 01, 04, 0350913, 0351112 đã hoàn thành phó bản tử vong một cách xuất sắc ]

Hệ thống –> Thông báo toàn cầu: [ Thành phố Seoul/ Hàn Quốc mức độ ô nhiễm giảm 20% ]

• Hội đồng Bảo vệ thành Trong.

" Thiếu úy!

Thiếu úy!

Là thông báo toàn thành!

" một người đàn ông từ ngoài chạy vào, quên việc cơ bản là phải gõ cửa với cấp trên.

Người đàn ông ngồi ngay ngắn trước bàn làm việc, ánh mắt không kiên nhẫn lắm nhìn người trước mặt mình.

" Nghe thấy rồi!

Ra ngoài đi "

***

• Thành ngoài •

" Nghe gì chưa?

Thông báo toàn thành đó!

"

" Nghe rồi, nhưng mà mã số ngắn 01, 04 đó là sao?

Chưa bao giờ có mã số ngắn như vậy "

" Nghe bảo hồi trước có phó bản thử nghiệm đợt 000, hình như hai người đó đều là người của đợt thử nghiệm đấy "

" Cái đợt thử nghiệm đó ấy hả?

Vậy còn lâu hơn chúng ta nữa kìa "

" Nghe bảo phó bản thử nghiệm còn khắc nghiệt hơn "

" Thắc mắc thật, không biết hai người họ ở thành trong hay thành ngoài nhỉ?

"

" Ai mà biết được, nếu ở thành trong chắc là con ông cháu cha hay tài phiệt gì rồi hoặc là có năng lực hiếm mới được vào thành trong "

Kể từ khi Cindy trở về thế giới thực, đất nước mà cô đang sinh sống chia cắt làm hai thành là Thành trong và Thành ngoài.

Sự chia cắt này được dựa theo hệ thống chính phủ ban hành.

Những người nằm ở thành trong may mắn tránh được mức độ ô nhiễm cao, nhưng người thành ngoài thì không may mắn như vậy.

Mức độ ô nhiễm của thành ngoài cao hơn 5% mức độ ô nhiễm của thành trong.

Dạo này mức độ ô nhiễm tăng nhanh lên đến 7%.

Người ở thành ngoài bị đám người ở thành trong đối xử bất công nhưng họ là những người thường và không có quyền lực để đấu tranh chống lại đám người ở thành trong nên cắn răng chịu đựng.

Việc có ai đó vượt qua phó bản tử vong không cao, tính đến nay chỉ có Kang Taehyun - Thiếu úy của Hội đồng Bảo vệ thành Trong có thể vượt qua được phó bản tử vong.

Bây giờ lại xuất hiện thêm hai người mang mã số kì lạ với hai người bình thường vượt qua phó bản tử vong thì là chuyện bất bình thường.

Không ai cho rằng họ có thể vượt qua phó bản tử vong dễ như vậy được.

Cindy nằm lì ở nhà lướt qua vài trang mạng xã hội, trên diễn đàn đăng nhiều thông tin về thông báo toàn cầu sáng nay.

Cô ngáp ngắn ngáp dài tắt điện thoại, dáng vẻ lười biếng như con mèo.

Cô đã trở về cái nơi cô nên thuộc về rồi, bây giờ khó mà chịu rời cái giường này.

• Phó bản Công ty Hangum

Bên trong một công ty nọ đang hỗn loạn.

Bữa tiệc cuối năm được tổ chức.

Bong bóng.

Rượu vang.

Tiếng nhạc du dương.

Hàng trăm khách mời lẫn nhân viên trong công ty đang chém giết lẫn nhau, giành giật một lọ thuốc được treo giữa sân khấu bắt mắt.

Máu tươi chảy khắp nơi, xác người rải rác.

Bầu không khí ấy dưới góc nhìn của Yang Jungwon lại cảm thấy dễ chịu đến kì lạ.

Yang Jungwon đứng từ trên cao, anh nhìn xuống, nhếch mép nhìn đám người đang tranh nhau một lọ thuốc giải treo ở trên sân khấu.

Không ít người chọn cách chém giết lẫn nhau bằng đồ vật trên tay mình đang cầm, ít người thì dường như trở nên điên loạn, một số người chọn chấp nhận số phận của mình mà từ bỏ mặc người ta dẫm đạp lên thân thể.

Ham muốn, ích kỷ, tội lỗi, phẫn nộ, nhiều cảm xúc đan xen khiến họ điên dại.

Kim Sunoo đứng cạnh nhìn xuống bên dưới, ánh mắt có chút thương hại nhưng lại thu về nhanh chóng.

Anh chép miệng vì khô khan rồi lại nhìn ly rượu trên tay Yang Jungwon: " Cậu dám uống rượu à?

"

Phải rồi, bọn họ đã thẳng tay bỏ độc vào tất cả các chai rượu mà công ty mời mà.

Phó bản lần này cấp S đấy nhưng dễ như ăn cháo.

Yang Jungwon cười cười nhìn Kim Sunoo: " Uống chứ sao không?

Anh không dám gia nhập với đám người bên dưới sao?

"

" Cậu chơi cũng đừng có điên quá.

Xong chuyện rồi, phó bản hoàn thành từ lâu còn không muốn về nữa à?

"

" Lỡ như có kỳ tích xuất hiện thì sao?

"

" Kỳ tích gì?

Chúng ta đi qua 10 cái phó bản rồi, làm gì có xuất hiện người đó.

Nếu có thì đã xuất hiện từ đầu rồi "

Jungwon không vui cau mày, đã đi qua 10 phó bản rồi, người muốn gặp lại không gặp được.

Anh sắp hết kiên nhẫn rồi nhưng lại không muốn từ bỏ.

" Đi thôi!

Về nhà " Kim Sunoo nhanh chóng kéo Yang Jungwon rời đi.

Hệ thống: [ Tên phó bản: Công ty Hangum

Chế độ phó bản: Cấp S => Tử vong.

Đã hoàn thành xong phó bản chỉ trong 3 ngày.

Số người tham gia: 7 người

Số người sống sót: 2 người

Chúc mừng mã số 06, 08 đã hoàn thành xuất sắc trò chơi.

Các bạn có thể về sau 5 giây đếm ngược

5

4

3

2

1... ]

Trên trời thành phố Seoul, thông báo hệ thống hiện lên, dòng chữ màu xanh lam lúc đó đã một lần nữa làm chấn động thành ngoài lẫn thành trong.

Hệ thống –> Thông báo toàn thành: [ Phó bản tử vong Công ty Hangum chính thức đóng lại tại thành ngoài và thành trong.

Đã có hai người chơi hoàn thành nhiệm vụ và sống sót, chúc mừng mã số 06 và 08 ở thành ngoài thành công vượt qua phó bản! ]

" Nghe gì chưa?

Lại là mã số hai chữ số đó, đều bắt đầu bằng số không "

" Có bao nhiêu người tính đến nay hoàn thành chế độ phó bản tử vong rồi?

"

" Ít người lắm luôn, đã là chế độ tử vong thế nào cũng có người chết "

" Khỏi phải nói, cái chế độ đó ai dính phải chắc xui tận mạng rồi "

Hệ thống –> Thông báo toàn cầu: [ Mức độ ô nhiễm của thành phố Seoul/ Hàn quốc - thành ngoài giảm 20% ]

" Nhưng mà chỉ số phần trăm của thành ngoài giảm có phải họ là người của thành ngoài không?

"

" Không nghe thấy sao?

Hai người họ đều là người của thành ngoài "

" Thành ngoài chúng ta bị vứt bỏ mấy năm nay, bây giờ lại xuất hiện nhân tài kiệt xuất vậy à?

"

" Cho bọn thành trong thấy ở chỗ chúng ta vẫn còn người tài "

Cindy nằm trong nhà nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn thấy rõ mồn một cái thông báo to trên trời hầu như nó xuất hiện ở nơi bắt người khác đều phải thấy.

Cindy nghe đến mã số thì liền nhận ra đó là ai.

" Ồ, Yang Jungwon và Kim Sunoo cũng ở thành ngoài à?

"

Bên phía Chính phủ Bảo vệ thành trong thì đã lộn xộn cả lên.

" Thiếu úy, nghe gì chưa?

"

" Nghe rồi "

" Hình như bọn họ đều là người của thành ngoài, hôm nay đã có hai cái thông báo rồi "

Kang Taehyun đang tập trung gõ phím, tiếng lạch cạch phát ra bỗng ngừng lại: " Tôi biết rồi, chắc là...

đều là người của thành ngoài "

" Sao..

Sao Thiếu úy biết?

"

Kang Taehyun không trả lời, anh nhìn người đàn ông trước mặt mình nghiêm giọng nói: " Bộ cậu rảnh lắm à?

Vào vấn đề chính đi, muốn hỏi gì?

"

" Liệu chúng ta có nên mời họ vào thành trong không?

"

" Không cần, có mời họ cũng không vào đâu.

Ít nhất là cái tên Yang Jungwon đó sẽ không đồng ý vào đây.

" nói đến đây Taehyun thấp giọng lẩm bẩm: " Yang Jungwon là loại người gì chứ?

Cậu ta còn chưa tìm được người mà cậu ta muốn tìm mà "

Taehyun nhớ đến phó bản tử vong mà anh đã từng vượt qua.

Yang Jungwon chơi rất táo bạo, thậm chí là như kẻ điên không sợ chết nhưng anh ta thông minh và có chiến thuật, trong mắt Taehyun, Yang Jungwon rất đáng tin cậy nhưng cũng rất đáng sợ.

Lần đó nếu không phải Yang Jungwon nhường cho anh thắng thì không biết còn có cơ hội nào để anh lấy được năng lực đặc biệt này không.

Cứ tưởng là Yang Jungwon đã chết rồi nhưng không ngờ vẫn còn sống.

Trong một lần tình cờ Taehyun gặp Yang Jungwon ở ngoài và từng ngỏ ý mời anh ta gia nhập thành trong nhưng Jungwon từ chối vì bảo muốn tìm người nào đó.

Kang Taehyun thắc mắc không biết kiểu người như Yang Jungwon sẽ thích kiểu người như thế nào mà lại cố chấp đến vậy.

Cuối cùng Taehyun cũng từ bỏ việc mời Jungwon vào thành trong.

• Tiệm ăn gia đình.

Kim Sunoo và Yang Jungwon mở cửa bước vào, hôm nay tiệm vẫn đông khách như mọi khi.

Kim Sunoo khó lắm mới kiếm được một bàn trống, anh kéo tay Jungwon ngồi vào bàn.

" Vẫn khá đông nhỉ?

" Jungwon cầm menu lên xem.

" Tụi mình đi quán này có phải lần đầu đâu, còn lạ gì nữa?

Anh Jay vẫn đang nấu ăn bận rộn đấy thôi "

Một người phục vụ bước tới, gương mặt anh ta đanh lại khi thấy hai người.

" Lại tới đây?

"

" Gì?

Sao anh ăn nói kì vậy, tụi em vừa mới hoàn thành xong nhiệm vụ, vừa mệt còn đói nữa " Sunoo trợn mắt nhìn cái người cao to trước mặt mình.

" Ừ ừ gọi món đi "

" Hai phần mì tương đen, hai phần thịt xốt chua ngọt ăn kèm "

Sau khi người đàn ông kia rời đi, Sunoo bĩu môi: " Anh Sunghoon làm ăn sống nhăn, với cái bản mặt khó ưa đó thì sao mà làm bồi bàn được "

" Vậy mà người ta vẫn tới đều đó thôi, chẳng phải vì đồ ăn với người phục vụ ở đây sao?

"

Thông tin vừa được thông báo lúc nãy cũng tới tai những người trong tiệm ăn, bọn họ lại tiếp tục bàn tán.

" Hôm nay chưa gì đã có hai cái thông báo rồi "

" Ừ còn là thông báo toàn cầu với toàn thành nữa "

" Mới nghe xong vừa nãy, thậm chí còn là mã số lạ nữa chứ "

" Ừ, nghe nói là người chơi thử nghiệm 000, nếu mà là vậy thì trước cả chúng ta "

" Có bao nhiêu mã số ngắn được nêu tên rồi?

"

" Hình như tôi nhớ không nhầm thì là 4 người, 01, 04, 06, 08 "

" Nhưng mà tại sao lúc trước không thấy nêu tên mấy người đó nhỉ?

"

" Chỉ khi vượt qua phó bản cấp tử vong thì mới được nêu tên, nếu không chỉ là thông báo bình thường như mức độ ô nhiễm đã giảm thôi.

Bộ anh là người mới à?

"

" Ừ "

" Bảo sao gà mờ vậy!

Anh lên trên mạng xã hội lướt trên diễn đàn 1001 cách vượt qua phó bản đọc thêm thông tin đi "

Tai của Kim Sunoo và Yang Jungwon nghe không thiếu một chữ, Sunoo thoáng thấy bình thường nhưng đột nhiên anh cảm thấy kì lạ.

" Mã số 01 là ai nhỉ?

"

Jungwon lắc đầu: " Không biết, chắc là người nào đó thôi "

Lúc này đồ ăn nóng hổi đã được Sunghoon bưng ra, anh đặt trên bàn, miệng hỏi vu vơ: " Hôm nay đi làm nhiệm vụ có tìm được gì không?

"

" Tìm được gì chứ?

Nếu tìm được đã báo anh từ lâu rồi "

Nghe Sunoo trả lời, Sunghoon cũng không có biểu cảm gì như thể anh đã lường trước được chuyện này.

" Mấy hôm nữa tiệm đóng cửa, anh và Jay phải làm nhiệm vụ.

"

Sunghoon nói xong, anh rời đi.

Trong phòng bếp, Sunghoon bước vào giọng la to: " Bàn số 5 thêm phần mì tương đen "

Jay một tay đảo đồ ăn, một tay khuấy nồi nước hầm kế bên, công việc đếm không xuể, vô cùng bận rộn.

Mục đích mở ra quán ăn chỉ để thu thập thêm chút thông tin, không ngờ quán ăn lại nổi tiếng đến vậy kéo không ít khách xa đến ăn.

Thực chất lượng thông tin đến từ những vị khách hàng này đếm không hết nhưng không phải thứ họ cần.

Jay tuy mệt mỏi nhưng với việc đam mê nấu ăn thì anh cũng có thể kham hết lượng công việc này.

Nhưng mà cái người đứng trong phòng bếp suốt, vừa nóng vừa mệt thì tính tình cũng bắt đầu xấu đi.

Jay quăng mạnh khăn tay xuống bàn: " Dẹp tiệm đi!

"

" Lẹ lên!

Khách đang đợi "

" Biết rồi "

Sunghoon chợt nhớ gì đó anh buột miệng hỏi: " Phó bản Viện thẩm mỹ Hoàn Hảo có anh Heeseung tham gia nhỉ?

"

" Ừ đúng rồi "

" Vậy anh ấy hẳn biết mã số 01 là ai đúng không?

"

Jay đột nhiên ngừng bàn tay đang vớt mì của mình, anh im lặng suy nghĩ: " Ý cậu là mã số 01 đó có liên quan gì sao?

"

" Ừ, ngoài chúng ta ra còn ai mang được mã số ngắn như vậy?

"

" Cindy?

"

Sunghoon gật đầu: " Nếu mã số 01 là Cindy thật thì Heeseung đã gặp được Cindy ở trong phó bản đó rồi.

Vì sao lại không nói chúng ta biết?

Chẳng phải đã thảo luận với nhau sẽ nói cho nhau biết sao?

"

Jay khó hiểu nhưng anh vẫn tiếp tục công việc của mình, tô mì tương đen được đặt trên khay, vẫn còn khói bốc lên.

" Cứ chờ anh ấy tới báo cho chúng ta đi, cậu cũng đừng tò mò quá.

Cứ như vậy khéo thì hói hết cả đầu "

Sau khi tiệm mì đóng cửa Heeseung cũng từ ngoài bước vào.

Trên tay anh xách theo vài món mua ở cửa hàng tiện lợi.

" Đóng cửa sớm vậy?

"

Sunghoon đang lau dọn bàn ghế, nghe thấy giọng của Heeseung thì dừng lại.

Như mắc nghẹn ở cổ, điều muốn hỏi lại không thể trực tiếp nói ra như thể đó là việc mà chính bản thân anh cũng nghi ngờ nó có thật hay không.

Lỡ như 01 không phải là Cindy thì chẳng phải là hụt hẫng lắm sao?

Jungwon đột nhiên cất tiếng phá tan bầu không khí im lặng: " Em nghe mọi người nói anh phá được phó bản tử vong nhỉ?

"

" Ừ cũng tạm thôi "

" 01 là ai vậy anh?

" Jungwon trực tiếp hỏi.

Không chỉ Sunoo, Jay hay Sunghoon đều nghi ngờ mà ngay cả người ngoài mặt trông thì bình thản, thong dong như Jungwon cũng có điều muốn hỏi.

Anh lại là người có gì nói đó, cực kì thẳng thắn nên việc này dù có như thế nào cũng phải hỏi cho ra lẽ.

Heeseung bỗng nhiên bật cười: " 01 sao?

01 thì chơi khá hay đấy, trận đấy cũng phải mvp thì mới xứng "

Sunoo lẩm bẩm: " MVP?

Ý anh là 01 là Cindy?

"

" Các cậu nghĩ sao thì là vậy?

Anh không có dám giấu gì mấy chú đâu "

" Cindy còn sống?

"

" Ừ sống nhăn răng "

Mọi người đều đột ngột im lặng, không biết nên phản ứng như thế nào.

Nếu đã còn sống vậy họ nên tìm cô như thế nào?

Làm sao mới có thể gặp lại?

Heeseung đột nhiên cất tiếng: " Cứ tham gia trò chơi theo định kỳ đi, sẽ gặp lại cô ấy thôi "

•••

[ Tên: Kang Taehyun

Mã số: 0350205

Năng lực: Quay ngược thời gian

Đạo cụ: * Ẩn *

Số vàng: 30

Điểm tích lũy: 10.000 ]
 
Trò Chơi Địa Ngục | Enhypen × You |
22: Làng Haneul


Trong căn phòng cũ kĩ, chỉ ngửi thôi đã nghe thấy mùi ẩm mốc, chiếc nệm mỏng trải trên sàn gỗ.

Tiếng gõ cửa, tiếng la mắng, tiếp đó là tiếng sàn gỗ kêu kẽo kẹt.

* Ào *

Cindy cảm nhận cơ thể cô buốt lạnh và ẩm ướt, gương mặt có hơi đau rát vì bị tạt một xô nước vào mặt.

Cô bật người dậy theo phản xạ, không tránh khỏi việc nước vào mũi, cô ho sặc sụa.

" Con quỷ cái!

Mày có biết mấy giờ rồi không sao còn nằm đây ngủ?

"

Cindy móc cái lỗ tai của mình, cô chửi thầm.

Đệt, con mẹ điên!

" Mày còn đơ cái mặt ra!

Trời sáng rồi còn không dậy cho heo ăn, còn phải ra đồng nữa, mày định giở thói lười đó cho ai xem "

Cindy theo phản xạ nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này mặt trời mới bắt đầu lên cao, trời còn chưa sáng hẳn đã bắt cô phải thức dậy rồi?

Chửi rồi lại chửi.

Chỉ trách cái hệ thống này canh lúc người ta đang chìm vào giấc ngủ đột nhiên lại bắt cô vào chơi.

Cô nhìn người phụ nữ hung hăng trước mặt mình, người phụ nữ với độ tuổi trung niên, thân mặc một cái áo mỏng bạc màu, vài chỗ trên áo còn bị thâm kim.

Một cái áo đã cũ kĩ, một người đàn bà hung hăng, qua cách xưng hô và nói chuyện của bà ta Cindy chỉ có thể đoán đây là mẹ của mình.

Cô đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt mình.

Bà ta có hơi bất ngờ vì ánh mắt lạnh tanh của cô.

Cindy đột nhiên mỉm cười: " Dạ mẹ!

"

Nói rồi cô bước ra khỏi phòng để lại bà mẹ với vẻ mặt hoang mang.

Cứ tưởng là con của bà ta sẽ nhút nhát như mọi hôm, hôm nay lại còn cười với bà ta, cái dáng vẻ đó làm bà ta không quen...còn có hơi sợ.

Cindy nhanh chóng phát hiện được nhà tắm, cô bước vào nhìn xung quanh một lượt, nhà tắm cũng cũ kĩ, chỉ là một căn phòng với vách ngăn là gỗ, cánh cửa thì lỏng lẻo dường như còn không có khóa.

Thế lỡ tắm ai đó bước vào thì sao?

Ánh mắt cô hướng về cánh cửa phòng tắm đang đóng, từ bên trong như có linh cảm cô tiến đến nhanh chóng mở cửa.

Người ở ngoài trở tay không kịp ngã nhào vào nhà tắm.

Quả nhiên không sai.

Cánh cửa này không có khóa hẳn là do cái người trước mặt cô phá hỏng khóa rồi.

Người đàn ông trung niên kêu la đau đớn vì trán đập vào nền đất xi-măng.

Máu từ trên trán từ từ túa ra, xem ra cũng không nặng lắm.

Người phụ nữ mà cô gọi là mẹ vội chạy tới: " Ôi giời ơi, con quỷ cái mày làm gì cha mày vậy?

"

" Con có làm gì đâu?

Ai bảo cha đứng trước cửa rình con làm gì "

Mẹ lại điên lên chỉ vào mặt cô: " Cha mày thì rình mày cái nỗi gì?

Mày đi làm việc ngay cho tao "

Cindy chép miệng, cô còn chưa đánh răng đã bảo ra ngoài làm việc rồi.

Cindy xoay người lấy cây bàn chải và tuýp kem chạy ra ngoài.

Vì đây là vùng quê nên dễ dàng tìm thấy một lu nước mưa để ở trong sân nhà, vệ sinh cá nhân đơn giản cô bắt đầu đi xung quanh để thăm dò tình hình.

Những căn nhà trong thôn nằm san sát nhau cách nhau cũng không xa lắm.

Từ nhà cô nhìn qua trái phải liền thấy được thêm hai căn nhà gỗ khác.

Hệ thống: [ Phó bản: Làng Hanuel

Chế độ: * Ẩn *

Người tham gia: 7 người

- Làng Hanuel với những truyền thống lâu đời, tại đây bạn có thể giải mã được những bí ẩn được giấu trong ngôi làng này và tìm được cách để thoát ra không?

Nhiệm vụ sẽ hoàn thành khi bạn thoát khỏi ngôi làng và tìm được " người phụ nữ được chọn "

Thời gian: Không thời hạn ]

Từ bên trong nhà vọng ra tiếng của người phụ nữ: " Mày đi ra đồng làm việc đi!

Còn đứng đấy?

"

Cindy bực dọc, cô liếc mắt nhìn vào trong nhà rồi quay lưng rời đi.

Chả có tí manh mối nào ngoài bà mẹ hung dữ với người cha hay rình.

Trên đường cô đi, hai bên dọc đường bắt đầu xuất hiện những cánh đồng xanh muốt, sương sớm vẫn còn đọng lại trên lá.

Một người con gái với mái tóc dài đi ngược về phía cô, ánh mắt cô ta nhìn cô đầy thăm dò.

Cindy liếc mắt cũng biết người trước mặt mình là người chơi.

Cô mỉm cười vẫy tay: " Hello!

How are you?

"

Sắc mặt người con gái đó có hơi thay đổi từ hoang mang nhưng đột nhiên lại chuyển sang vui mừng.

Cô ta chạy tới bắt lấy tay cô: " I'm fine.

Tôi khỏe!

Tôi khỏe!

Cô là người chơi đúng không?

"

" Ờ đúng rồi "

" Ôi trời cũng may mà gặp cô ở đây, tôi vừa mở mắt dậy thì thấy mình ở một nơi lạ hoắc, người phụ nữ kì lạ đó cứ luôn miệng bắt tôi ra ngoài đồng làm ruộng gì đó, tôi không thấy ai hết tưởng phải làm nhiệm vụ một mình rồi "

Nhìn cô gái trước mặt mình kể lể, cô cũng có khác gì đâu.

Cindy hỏi: " Vậy cô không gặp được ai khác hết à?

"

" Ừ, tôi mới ra khỏi nhà chỉ gặp được cô thôi "

" Cô tên gì?

"

" Tôi tên Hana "

Nhìn thấy người con gái trước mặt mình vẻ ngoài mong manh, trong sáng, đáng yêu, Cindy cười hì hì giới thiệu: " Tôi là Cindy "

Cindy đề nghị: " Cùng chia nhau ra tìm người khác đi, tập hợp nhau ở đây nhé "

Sana nhanh chóng đồng ý và rời đi.

Cindy tiếp tục đi xung quanh ngôi làng để thăm dò thêm tình hình.

Đi được một đoạn khá xa cánh đồng cô dừng lại trước một căn nhà có vẻ ngoài sập xệ và hoang tàn.

Mấy căn nhà hoang kiểu này hay có nhiều bí ẩn lắm, nghĩ xong cô bước vào trong sân của căn nhà đó.

Từ bên ngoài nhìn vào căn nhà này có vẻ khác so với những căn nhà mà cô từng đi qua, có một cái cây cổ thụ mọc trong sân nhà, dưới gốc cây có nhiều cây nhang được cắm xuống đất, nến đỏ chảy loang lổ trên mặt đất đã bị đông cứng lại từ lâu.

Cindy tiến tới ngắm nghía cây cổ thụ này thật lâu, cái cây này tuy không to nhưng nhìn rất già, có vẻ đã mọc từ rất lâu về trước nhưng nó không có sức sống nào ngược lại còn như sắp chết.

Cây không có nhiều lá xanh, toàn lá đã héo như muốn rụng.

Cindy nheo mắt, cô phát hiện ở giữa thân cây có một cái lỗ nhỏ, bên trong cái lỗ nhỏ xuất hiện một con mắt màu đen ánh lên.

Nó lóe lên trong phút chốc khiến cô cứ tưởng mình đã nhìn nhầm nhưng không, nó vẫn tiếp tục nhìn cô.

Cái ánh mắt này là của con người!

Đột nhiên cô chọc ngón tay vào.

* Méooo *

Tiếng mèo ré lên.

Chạm vào rồi, là cái cảm giác ướt át mà đôi mắt kia mang lại, nó rất thật!

Nhưng tại sao lại là tiếng mèo?

Bỗng nhiên một con mèo đen từ trong thân cây nhảy bổ ra bên ngoài, nó nhìn cô như căm thù, như ghét bỏ quay mặt bỏ đi.

Bất chợt một bàn tay đặt lên vai cô.

" Là em?

"

Cô xoay người nhìn người đứng sau lưng mình.

Cái giọng nói quen thuộc này...

Kim Sunoo nhìn cô, mái tóc anh rũ xuống gương mặt, trông nhếch nhác nhưng mang lại cảm giác mong manh, cứ như thủy tinh sẽ vỡ bất kì lúc nào.

Nhất là vào lúc nhìn thấy cô, anh trông dễ vỡ hơn bất kì món đồ thủy tinh nào.

Với Cindy, giọng nói vừa rồi, cách anh thủ thỉ với cô, cứ như là cô đang gặp ảo giác vậy.

Và rồi cô không lầm, là Kim Sunoo, đứng sau lưng anh là Jungwon.

Kim Sunoo trông chẳng khác gì trong ký ức – chỉ có ánh mắt là sâu hơn.

Mắt anh như giếng nước bị bỏ quên, lúc nào cũng sẵn sàng vỡ ra nếu ai đó dám chạm vào.

Yang Jungwon – cứng hơn, cao hơn, và có vẻ như đã học cách che giấu cảm xúc... nhưng không đủ để che được ánh nhìn lúc này.

" Bọn anh đã tìm em, anh không nghe hệ thống nói về việc em đã chết hay còn sống, nó cưỡng ép bọn anh rời khỏi thế giới đó.

Và rồi bọn anh lạc mất em " Jungwon nói, nhẹ như đang kể chuyện ngày hôm qua.

Cindy im lặng một lúc, rồi cô nhúng vai cười với hai người: " Xin lỗi, em ngủ có hơi lâu "

Jungwon bật cười, rất nhỏ.

Nhưng anh đã cười thật.

Sunoo nhìn cô, cứ tưởng cô sẽ vỡ òa chạy về phía mình khóc lóc như cô nhóc lần đầu tiên vào phó bản còn ngu ngơ.

" Nhìn gì đấy, em chỉ ngủ lâu hơn người ta hai tháng "

Phải rồi.

Sunoo bật cười.

Anh nhận ra rằng người đã từng chết đi sống lại nhiều lần làm sao còn giữ được dáng vẻ đó nữa.

Ít nhất thì cái người trước mặt anh, vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, có thể nói là trông tốt hơn khi ở phó bản thử nghiệm.

" Anh Heeseung bảo đã gặp em ở trong phó bản tử vong, bọn anh tìm em mãi " Sunoo nói, giọng rất bình thản như những người bạn đang trò chuyện với nhau.

" Cái đấy, lần trước phó bản đó bận rộn quá em vẫn chưa kịp hỏi gì thêm "

* Ầm...ầm...ầm *

Cánh cửa gỗ cũ kĩ bắt đầu rung lên, tiếng động thu hút sự chú ý của cả ba người.

Cả ba đứng nhìn một lúc lâu, cánh cửa im bặt như chưa hề có chuyện gì.

Tiếng chửi rủa vang lên: " Đệt, cái cánh cửa này lại bị gì vậy?

Ê, ở bên ngoài có ba người đúng không?

Mở giúp coi "

Cindy đi tới, cô áp sát con mắt vào cái lỗ ở giữa cánh cửa, con mắt bên trong kia cũng nhìn lại.

Cindy lại lấy tay chọc vào.

" AAA!

Ôi đệt, cô làm gì vậy?

"

Jungwon đi đến, anh chậm rãi mở cửa ra, dùng không ít sức lực vì cánh cửa này bị kẹt thứ gì đó.

Cánh cửa mở ra, bên trong là một người đàn ông cũng còn khá trẻ, anh ta có vẻ ngoài khỏe khoắn, nước da trắng trẻo, mắt một mí và nụ cười đẹp.

" Xin chào, xin chào!

Ba bạn có vẻ là người chơi nhỉ?

"

Sunoo lập tức nhận ra người này: " Anh là ca sĩ Hoshi?

"

Anh ta đột nhiên cười lớn: " Ồ nhận ra hả?

Chào các bạn, chào các bạn "

Nhìn sơ Hoshi là một người có tính cách thoải mái và hào sảng, hơn nữa ở thế giới thực Hoshi còn là một ca sĩ nổi tiếng có địa vị trong giới giải trí, là người sống trong thành trong.

" Ôi xui quá!

Mới đến đã bị nhốt trong căn nhà tồi tàn này rồi, nhiều thứ kì lạ quá "

" Ở trong đó sao?

" Sunoo hỏi

" Ừ nhìn như bị bỏ hoang vậy, chẳng hiểu sao lại cho tôi ở đây nữa, bên trong đó còn có một bà lão.

Hình như là bà của tôi "

Dừng một lúc Hoshi hỏi: " Các bạn đã tìm thấy những người khác chưa?

"

Cindy: " Tôi tìm thấy được một người "

Hoshi đếm thầm: " Ồ vậy là chỉ mới có 5 người thôi.

Đi tìm tiếp nào "

Cả bốn người rời khỏi căn nhà cũ kĩ đó, đi theo lối mòn vừa nãy cả bốn đi đến được cánh đồng.

Hana cùng với hai người khác đang đứng chờ ở đó.

Nhìn thấy cô từ xa Hana vẫy tay vui mừng: " Ở đây nè!

"

Nhóm của cô đi tới và tự giới thiệu bản thân, hai người mà Hana tìm được một người đàn ông trung niên khoảng tầm 30 tuổi, một người phụ nữ tầm khoảng 28 tuổi.

Người đàn ông tên Yoo Jae và người phụ nữ tên Hwang Soo.

Tìm được đủ bảy người, bọn họ mới bắt đầu bàn về chuyện nhiệm vụ.

" Hệ thống không cho thông tin cụ thể, dù có hỏi gì vẫn là cái kiểu trả lời máy móc đó " Hana nói.

Hơ, hệ thống này làm ăn có ra gì đâu?

Jungwon đề nghị: " Tạm chia nhau ra thu thập thêm thông tin đi, hôm nay chúng ta vẫn chưa có thể làm nhiệm vụ này liền được đâu.

Nếu như theo hệ thống nói thì mỗi người phải tự tìm manh mối "

Jungwon nói không sai, mọi người nhanh chóng tản ra và làm việc của mình.
 
Trò Chơi Địa Ngục | Enhypen × You |
23


Cả nhóm tách ra, Cindy cũng bắt đầu làm việc mà bà mẹ kia giao cho mình.

Cô đi về phía ruộng, buổi sáng có một vài người phụ nữ và đàn ông ra đồng vào sáng sớm.

Chớp mắt đã thấy thật nhiều người trong làng.

Cindy ráo riết nhìn xung quanh, sau khi xác định đối tượng là một bà cô cũng tầm tuổi mẹ mình, cô chậm rãi tới gần, cứ mải mê cắt lúa cô đụng phải bà cô đó, nhìn thì chỉ như vô tình nhưng thật ra là đang cố ý.

Bà ta có hơi bực dộc mắng một tiếng: " Ôi cái con nhỏ này, không thấy đường à?

Biết nhìn không?

"

" Xin lỗi dì nha, con không để ý, sáng nay không có gì bỏ bụng nên con thấy hơi chóng mặt "

Bà dì như hiểu ra được gì đó, bà ta nói: " Mẹ mày keo kiệt đó giờ, ai bảo mày là con gái làm gì "

" Ơ con là con gái thì có sao đâu ạ?

"

" Hơ mày nói cứ như mới đẻ ngày hôm qua đấy, con trai có nhà nào mà không mê, mẹ mày hồi đấy mong con trai lắm, cuối cùng đẻ ra mày "

" Con cũng có muốn đâu ạ, phải chi không đẻ con ra thì tốt rồi "

Bà dì nhìn cô một cái rồi nói: "Cứ về bảo mẹ mày vậy đấy, bả đánh cho mày chết " nói rồi như nhớ ra việc gì đấy, ánh mắt bà ta lấm lét.

" Cái con vợ của thằng Hansoo đẻ ra con gái thì phải, thằng đó điên lắm, lúc nghe tin đẻ con gái nó không nói không rằng bay vào quýnh vợ nó dã man luôn.

Cũng may có bà đỡ đẻ cản chứ không chết cả mẹ lẫn con "

" Ghê vậy ạ?

Dạo này con có được ra ngoài đâu nên không biết gì hết, dì kể thêm đi "

" Nghe bảo con vợ đấy của nó là bà mẹ nó mua về cho nó đấy "

" Mua?

"

" Ừ, còn lạ gì nữa, ở đây gần hết nửa làng là mua vợ rồi.

Chắc mày không biết đấy thôi, thằng đấy có ai mà dám lấy nó đâu, có nước mua vợ về cho rồi "

Cindy cắn môi, cô suy nghĩ gì đó đột nhiên bật cười: " Ôi trời không có đâu ạ, làm gì mà có chuyện đấy "

" Mày không tin dì mày à?

"

" Không tin, chừng nào dì dẫn con qua chỗ đó con tận mắt nhìn thấy vợ của Hansoo thì con mới tin "

Bà dì bực tức, sao lại có người không tin lời bà ta nói?

Bà dì một hai nắm tay đòi dẫn cô đến đó.

Cindy níu lại.

" Dì ơi không được đâu, mẹ cháu bắt ra đồng làm, lỡ làm không xong chắc quýnh cháu chết đấy "

" Lát nữa tao làm cho, mày đi theo dì, dì dẫn mày tới đó "

" Thật không?

"

" Thật "

Cuối cùng Cindy để mặc cho bà dì dẫn mình đi, ngôi nhà ở phía Bắc của ngôi làng, nhìn có vẻ khang trang hơn so với nhà của cô, chắc là giàu hơn.

Bảo sao lại nói nhà này mua vợ về.

Bà dì nhìn vào trong nhà, nhìn vào trong có thể thấy lấp loáng hai người phụ nữ, một người đã già, còn người kia thì khá trẻ.

" Mày tưởng mày đẻ xong rồi thì có quyền nằm dưỡng à?

Tao mua mày về là để mày phục vụ cho gia đình này, chứ không phải để mày hưởng thụ, huống chi còn là đẻ con gái "

Người phụ nữ trẻ gương mặt xanh xao, đôi môi tím bợt, có thể thấy cơ thể của người này đang rất yếu.

Cô ta không nói gì chỉ xách theo một thau đồ đi ra ngoài.

Lúc đi ngang qua Cindy, cô trông thấy trên người chị ta có vài vết bầm tím ở cổ và tay.

Là một vết bầm rất mới.

" Chậc, tội nghiệp nhỏ đó, mà ai bảo nó không đẻ được con trai nên bị gia đình chồng mạt sát.

Mày tin lời dì mày nói chưa hả con kia?

"

Cindy gật đầu: " Không ngờ dì biết nhiều chuyện như vậy "

Bà dì nghe lời khen này bỗng thấy cấn cấn, cứ cảm giác con nhỏ này đang chê mình nhiều chuyện.

Bà ta hứ một cái thái độ khó chịu: " Đấy tao bảo rồi, mày cứ nhìn nhỏ đó mà học hỏi đi, mai mốt mẹ mày cũng gả mày đi cho xong "

" Thôi chắc con về nhà, mắc công mẹ mắng "

Nói rồi cô rời đi theo hướng người phụ nữ ban nãy.

" Ơ nhà mày đâu phải hướng đó?

"

***

Bên bờ sông, người phụ nữ đang giặt đồ bên sông.

Cindy nhìn người phụ nữ, không biết người này liệu có phải là người phụ nữ được chọn trong lời của hệ thống hay không.

Cô tiến tới, thân thiện bắt chuyện: " Chị!

"

Ánh mắt cô ta nhìn cô, trống rỗng: " Em là Sumi, con của dì Lim đúng không?

"

Cô cười cười gật đầu: " Thế còn chị, nghe bảo chị mới sinh xong, sao ở đây giặt đồ làm gì?

"

Cô ta mỉm cười chua chát: " Bà ta có cho chị nghỉ đâu em "

Cindy liếc nhìn người phụ nữ này, cô quan sát thật kĩ càng, chẳng có gì kì lạ ngoài những vết thương mới đang chồng lên vết thương cũ.

Khắp người chỉ toàn là vết thương.

Cindy đột nhiên hỏi: " Chị tên gì?

"

" Chung Ha "

Cindy im lặng nhìn người phụ nữ này một hồi, cảm thấy chị ta cứ như thế im lặng mà giặt đồ, tay chân không lành lặn nhưng cảm giác như khi giặt tới những bộ quần áo của đàn ông hay bộ đồ gần giống như bộ quần áo vừa nãy bà mẹ chồng kia mặc chị ta lại dùng lực rất mạnh, như thể muốn xé toạt những bộ quần áo này vậy.

" Em nhìn xong chưa?

"

Cindy nhướng mày, đây chắc là muốn đuổi mình đi rồi.

Cô cũng không mặt dày ở lại vội rời đi sau đó.

***

Sunoo và Jungwon lúc tỉnh dậy đã phát hiện cả hai sống chung một nhà, mối quan hệ của hai người là hai anh em.

Nhà của cả hai cũng thuộc dạng đủ ăn đủ mặc.

Đặc biệt vì là con trai nên có thể thấy gia đình này vô cùng cưng chiều cả hai.

Ngồi nhìn bàn ăn đầy ắp thức ăn, chén cơm của Sunoo và Jungwon nhanh chóng đã đầy lên, người mẹ và người bà cứ liên tục gắp thức ăn vào bát của họ.

Jungwon nhìn chén cơm trước mặt không khỏi ngán ngẩm: " Được rồi, con ăn nhiêu đây là đủ gắp thêm con sẽ ăn không hết đâu "

Sunoo cũng sợ hãi đẩy chén cơm ra xa mình: " Chắc con ăn ít một chút, mẹ với bà đừng có gắp nữa "

Mặt bà nội đanh lại, bà ta liếc mẹ của cả hai một cái: " Tất cả là tại mày!

Mày nấu ăn không ngon nên hai đứa cháu của tao mới chê "

Thấy " mẹ " của mình đang khó xử Jungwon mỉm cười gắp thức ăn từ bát của mình đặt vào bát của bà nội: " Bà ăn đi, đừng chửi mẹ nữa "

Lúc này bà ta mới giãn cơ mặt ra, ít cau có đi, thậm chí còn có chút thương yêu hai người ra mặt: " Ăn đi tụi con, thích món gì thì nói chứ đừng nhịn ăn không tốt đâu "

Jungwon vu vơ hỏi: " Dạo này có chuyện gì xảy ra không?

"

Sunoo thoáng nhìn thấy hành động gắp cơm của họ có hơi khựng lại, anh hùa theo: " Không để ý lắm nhưng dạo này cũng có một vài tin đồn đấy, bữa nào đi xác nhận thử xem "

* Ầm *

Tiếng bàn gỗ bị đập mạnh, bà nội đột nhiên la lên: " Không được!

"

Sunoo cau mày: " Ôi trời bà làm gì vậy?

Sao nghiêm trọng vậy?

"

" Bà nói hai đứa không được đi là không được đi!

Nghe rõ chưa?

"

" Đi đâu cơ?

" Sunoo hỏi.

" Đi đến nhà của thằng Jung Seok...

" nhìn thấy gương mặt ngây thơ như nai tơ của cả hai bà ta có hơi khựng lại, bà ta xua tay: " Nói chung là không được đến đó, nhất là vào buổi tối "

Jungwon và Sunoo âm thầm nhìn nhau.

Sau khi ăn trưa xong họ rời đi, trước khi đi còn cẩn thận quan sát gương mặt của bà và mẹ.

Cả hai như bị chọc vào tim đen mà cứ im lặng cả buổi.

" Jung Seok là ai nhỉ?

" Sunoo suy nghĩ.

" Nói chung cứ đi báo tin này cho mấy người khác biết trước "

Người đầu tiên Jungwon nghĩ đến là cô.

Sunoo và Jungwon đi dọc theo con đường vừa nãy mà cô đi thì phát hiện Cindy đang đứng trong sân phơi đồ.

Cả hai bước vào.

" Sao hai anh tới đây?

" cô ngạc nhiên.

Chưa kịp trả lời, một người phụ nữ xông đến như bắt được vàng mắt bà ta sáng rực.

" Hai cháu tới có chuyện gì vậy, tìm con gái bác à?

"

Jungwon mỉm cười: " Vâng, cháu dẫn cô ấy đi chơi được không bác?

"

Bà mẹ nghe Jungwon bảo sẽ dẫn con gái mình đi chơi hai mắt bà ta sáng rực, đẩy cô về phía trước, trước khi cô rời đi bà ta còn cẩn thận nhéo vào cánh tay cô dặn dò: " Mày làm sao thì làm, ứng xử cho tốt, thằng này mà có ý gì với mày tao gả mày đi luôn cho xong "

Cô rời đi với Sunoo và Jungwon.

" Vừa nãy tụi anh mới dò hỏi được thông tin, trong làng này có một người tên Jung Seok, hình như là có liên quan gì đó đến manh mối của phó bản "

Nhưng không biết người đàn ông đó rốt cuộc ở đâu, trong làng cũng có kha khá nhà nằm cạnh nhau, cũng coi như là hàng xóm tắt đèn có nhau nhưng để mà nói dùng một ngày để ghi nhớ gương mặt của tất cả những người trong làng thì không hề dễ.

Huống chi đến cả tên của bọn họ trong phó bản này họ cũng không thật sự biết.

Hệ thống không cho chút manh mối nào, điều kiện kích hoạt luật tử vong cũng không biết, mọi thứ chỉ nhắc đến việc họ phải tìm được manh mối để rời khỏi đây.

Đột nhiên từ phía xa Hoshi chạy tới, dáng vẻ anh hớt ha hớt hải như bị ma dí, anh thở hổn hển chỉ về phía con đường mà mình vừa chạy qua: " Có chuyện rồi, trong làng có người chết "

Mọi người cùng nhau chạy qua đó, trong lúc đi còn bắt gặp được nhóm của Hana, có vẻ là cũng biết chuyện nên đang chạy vội qua xem sao.

Thấy nhóm của Cindy, Hana vội chạy lại.

" Tôi nghe bảo người chết tên Jung Seok "

Chỉ một câu nói này đã khiến cả ba người ngớ người ra, vừa định đi tìm anh ta, kết quả anh ta đã chết rồi?

Phía trước căn nhà gỗ, có một nhóm người bu đông lại như tổ kiến.

Thấp thoáng còn nghe thấy giọng bàn tán của họ.

" Kinh dị quá!

Có phải là lời nguyền không?

"

" Lời nguyền gì?

Đừng có nói bậy "

" Chết thảm quá!

"

" Cái này chắc là bị giết rồi, không thể nào là tự tử được "

" Nhưng ai đã giết anh ta?

"

...

Cả nhóm người chơi đi vào trong đám người đó, nhìn vào căn nhà, nằm trên chiếc nệm được trải dưới đất là một xác người không đầu.

Máu chảy ra thấm vào chiếc nệm, nó đã khô và chuyển thành màu đen, mùi máu tanh, mùi tử thi trộn lẫn với nhau thật sự rất kinh khủng.

Jungwon liếc nhìn cái xác nằm trên nệm anh nói nhỏ: " Chết lâu rồi, bây giờ mới phát hiện "

Sunoo: " Bộ anh ta không sống cùng ai sao?

"

Jungwon cẩn thận quan sát: " Anh ta sống một mình, nhà ở nhìn sơ qua có thể thấy khá lộn xộn như thể anh ta không quá để tâm đến việc dọn dẹp, căn nhà bừa bộn như vậy chứng tỏ nhà không có phụ nữ.

"

" Trên bàn ăn cơm vừa nãy tụi mình lướt ngang qua, chén dĩa vẫn được để trên bàn ăn, đồ ăn bốc mùi và ôi thiu, chỉ nhiêu đây thôi đủ để xác định anh ta sống một mình và chết đã được một thời gian rồi.

Còn một chi tiết nữa đó là...

Xác anh ta bắt đầu phân hủy rồi "

Đột nhiên từ trong góc tủ đồ có tiếng sột soạt kì lạ, những người trong làng bắt đầu lùi về phía sau, Cindy khó hiểu nhìn hành động của bọn họ.

Bỗng chốc một con mèo đen từ trong góc tủ nhảy ra.

Nó liếc con mắt màu vàng ươm qua bọn họ rồi nhảy qua cửa sổ.

Trong một khoảng khắc nào đó Cindy dường như cảm nhận đám dân làng đã nín thở khi thấy con mèo đen đó.

" Nhà này không dán cái đó à?

"

" Hình như không, nó vào được kìa ".

" Ghê quá, chắc người là do nó giết nhỉ?

"

" Điên, nó có bao giờ giết người đâu nhưng cẩn thận vẫn hơn "

" Tản ra đi, nên báo cho trưởng làng biết "

...

Đám dân làng nhanh chóng tản ra, bọn họ phái một người chạy đi để bao trưởng làng.

Sunoo tiến đến phía của người đàn bà đang đứng gần cửa ra vào nhất, anh cất tiếng hỏi: " Vừa nãy bác nói dán cái gì vậy?

"

Người đàn bà có hơi bất ngờ vì Sunoo bắt chuyện với mình, sau đó bà ta nhanh chóng mỉm cười lấy lòng: " Cháu đừng có tỏ ra không biết chứ, là bùa đó!

"

" Ồ, dán cái đó thì cản được gì?

Bình thường mẹ với bà cháu không nói cho cháu mấy cái đó "

Với độ tuổi mới mười bảy, mười tám của bọn họ trong phó bản này, Sunoo cũng nhanh chóng tìm ra một lý do hợp lý để biện hộ cho sự thiếu hiểu biết của mình.

Ai mà không biết trong làng này có mỗi nhà đó là sinh ra hai đứa con trai, bảo bọc tụi nó đến nỗi mỗi khi ra đường bà và mẹ tụi nó đều dặn dò tụi nó ra đường phải cẩn thận.

Có hai thằng con trai, nhà đó đương nhiên cũng sẽ cưng hơn bình thường nên có khi lại không nói mấy chuyện tâm linh kiểu này.

" Cản con mèo đó, bình thường mèo đen mà vào nhà là sẽ gặp chuyện xui, với cả ngăn mấy thứ không sạch sẽ "

Sunoo ồ một cái như đã hiểu, mỉm cười rồi không hỏi nữa.

Nhưng đối diện với ánh mắt của Sunoo bà ta lại rợn người một cách khó hiểu, như bị nhìn thấu, như xem bà ta liệu có đang nói dối hay không.

Bà ta liếc mắt sang chỗ khác rồi lúng túng nói: " Thôi bác có việc rồi, bác về trước "

Khi bà ta quay lưng rời đi, ánh mắt đó chưa bao giờ rời khỏi bà ta một giây nào.
 
Back
Top Bottom