Trở về khách sạn, Thảo Linh thoát khỏi vai diễn của mình.
Cánh cửa khép lại.
Khoá xoay một tiếng cạch rất khẽ.
Mọi biểu cảm mềm mại ban ngày lập tức biến mất, như chưa từng tồn tại.
Trên gương kính, gương mặt phản chiếu trở nên lạnh và tĩnh — không còn nụ cười, không còn ánh nhìn vô hại.
Cô tựa lưng vào cửa vài giây, rồi mới chậm rãi bước vào trong.
Thảo Linh biết rõ một điều:
cô sẽ còn phải ở Hàn Quốc rất lâu.
Vì sao ư?
Đương nhiên không chỉ vì một phi vụ.
Cô là kẻ xuất sắc nhất trong băng đảng — không phải vì ra tay tàn nhẫn nhất, mà vì không ai giống cô.
Một con bài hoàn hảo để đặt vào bất kỳ quốc gia nào mà không gây gợn sóng.
Bề ngoài, Thảo Linh là một học sinh giỏi có tiếng.
Hồ sơ sạch, thành tích đẹp, từng học qua nhiều chương trình trao đổi.
Cô nói trôi chảy tiếng Hàn, tiếng Anh, tiếng Trung, và cả vài phương ngữ ít người để ý.
Ở nước ngoài, cô không phải sát thủ.
Cô là sinh viên.
Là phiên dịch.
Là người trung gian.
Là kẻ kết nối những đường dây đẫm máu về Campuchia bằng những cuộc gọi ngắn, mã hoá và vô cảm.
Chỉ cần một câu nói đúng giọng, một con số được nhấn sai nhịp —một chuyến hàng sẽ đổi hướng,
một con người sẽ biến mất.
Thảo Linh mở vali, lấy ra một chiếc laptop mỏng, bật máy.
Màn hình sáng lên, phản chiếu vào đôi mắt cô những dòng ký tự quen thuộc.
Hàn Quốc là thị trường khó.
Cảnh sát giỏi.
Hệ thống chặt.
Nhưng cũng chính vì thế...nó cần một người như cô.
Cô nhớ lại ánh mắt của Ánh Hân trong công viên — ánh mắt của người chưa sẵn sàng tin, nhưng cũng chưa đủ cứng rắn để bắn.
Khóe môi Thảo Linh khẽ cong lên.
Nguy hiểm đấy.
Nhưng nguy hiểm luôn đi kèm với giá trị.
Cô gập máy lại, rút điện thoại, gửi đi một tin nhắn ngắn gọn, chỉ hai từ mã hoá.
"Ở lại."
Ở đầu dây bên kia, Campuchia đã hiểu.
Đêm Seoul vẫn sáng đèn.
Và Thảo Linh, kẻ mang hàng chục thân phận, biết rõ —trò chơi này mới chỉ bắt đầu.
Trong khoảnh khắc căn phòng chìm vào tĩnh lặng, Thảo Linh chợt nghĩ tới Ánh Hân.
Ý nghĩ đến rất nhẹ, như một làn khói mỏng lướt qua đầu óc — không chủ đích, không cần lý do.
...cô ta xinh đấy chứ.
Không phải kiểu sắc sảo khiến người khác phải ngoái nhìn, mà là vẻ đẹp sạch sẽ, rõ ràng.
Đôi mắt sáng, ánh nhìn thẳng, không né tránh.
Một người quen sống dưới ánh đèn, quen đứng về phía đúng — dù cái đúng ấy có thể làm mình tổn thương.
Và rồi một ý nghĩ khác, riêng tư hơn, khiến khoé môi Thảo Linh khẽ nhúc nhích.
Thơm nữa.
Thảo Linh đặc biệt nhạy cảm với mùi hương.
Từ nhỏ đã vậy.
Cô nhớ rất rõ — mùi trên người Ánh Hân không phải nước hoa đắt tiền, mà là thứ gì đó rất sạch, rất gần... mùi xà phòng nhạt pha lẫn hơi gió và kim loại lạnh.
Mùi của người luôn căng mình.
Cô ngả lưng xuống ghế, một tay đặt lên trán, ánh mắt nhìn lên trần nhà.
Trẻ vậy mà đã là cảnh sát sao...Giỏi đấy chứ.
Không phải ai cũng chịu nổi áp lực ấy.
Không phải ai cũng giữ được ánh nhìn đó sau từng ấy đêm không ngủ.
Một tia hứng thú rất mỏng, rất sắc, chậm rãi len vào suy nghĩ của Thảo Linh.
Không phải dục vọng.Mà là bản năng của kẻ săn mồi khi gặp đối thủ xứng đáng.
"Vậy thì..." — cô khẽ lẩm bẩm, giọng thấp đến mức chỉ mình nghe thấy — "xem em làm được tới đâu."
Thảo Linh nhắm mắt lại, để bóng dáng Ánh Hân trôi qua trong đầu — không màu mè, không mơ mộng.
Nhưng tên em là gì nhỉ?
Và với Thảo Linh,
một khi đã nhớ...
thì không bao giờ là vô tình.
_____
Ánh Hân về tới nhà khi trời đã khuya.
Cô không bật đèn lớn, chỉ để ánh sáng từ chiếc laptop hắt ra, đủ soi gương mặt đang dần căng lại vì tập trung.
Tách cà phê đã nguội từ lúc nào, nhưng cô không để ý.
Cái tên hiện trên màn hình: Trần Thảo Linh.
Ánh Hân đọc rất chậm, từng dòng một.
Lớn hơn cô một tuổi.
Thực tập sinh tại một ngân hàng nước ngoài, vị trí phiên dịch viên.
Hồ sơ học tập đẹp, điểm số cao, từng tham gia chương trình trao đổi.
Sống một mình trong căn hộ gần Đại học Quốc gia Seoul.
Quá... sạch sẽ.
Sạch đến mức không có lấy một góc gợn.
Ảnh thẻ là gương mặt nhã nhặn, tóc gọn, ánh mắt hiền.
Ảnh sinh hoạt đời thường cũng vậy — thư viện, quán cà phê, vài tấm phong cảnh.
Không bạn bè thân thiết xuất hiện nhiều.
Không mối quan hệ nổi bật.
Ánh Hân khẽ nhíu mày.
Phiên dịch viên...
Một vị trí hoàn hảo để đi lại, tiếp xúc, nói chuyện mà không bị chú ý.
Hoàn hảo đến mức khiến trực giác nghề nghiệp của cô không chịu yên.
Cô mở bản đồ, đánh dấu vị trí căn hộ.
Gần trường.
Gần trạm tàu.
Gần trung tâm nhưng không quá đông.
Một nơi dễ biến mất.
Ánh Hân tựa lưng vào ghế, đưa tay xoa nhẹ thái dương.
Cô không có bằng chứng.
Không có chi tiết nào đủ để viết báo cáo.
Mọi thứ chỉ là cảm giác — thứ mà trong ngành của cô, vừa là cứu tinh, vừa là cạm bẫy.
Hay mình đang quá đa nghi?
Nhưng rồi hình ảnh ở công viên lại hiện lên rất rõ.
Cách Thảo Linh nhận ra mình bị theo dõi.
Câu nói nửa đùa nửa lạnh.
Ánh mắt bình thản đến mức không giống người bình thường.
Ánh Hân hít một hơi sâu, khép laptop lại.
Cô biết mình chưa thể làm gì lúc này.
Nhưng cũng biết một điều khác, rất rõ ràng:
Trần Thảo Linh không phải người mà cô có thể quên đi.
Ngoài kia, thành phố Seoul vẫn thức.
Và đâu đó, giữa những căn hộ sáng đèn giống hệt nhau,
hai người phụ nữ — mỗi người đứng ở một phía của lằn ranh —đã bắt đầu lặng lẽ theo dõi nhau.
_______
Vụ án cứ thế dậm chân tại chỗ.
Không bế tắc hoàn toàn — nhưng cũng chẳng tiến thêm được bao nhiêu.
Mọi báo cáo đều giống nhau đến lạnh lẽo: không đủ dữ kiện, không thể xác định hướng điều tra, chưa tìm ra mối liên hệ trực tiếp.
Ai cũng biết vụ này liên quan tới rất nhiều thứ.
Buôn người.
Nội tạng.
Đường dây xuyên biên giới.
Những cái tên bị xoá.
Những thân phận được dựng lên rồi vứt bỏ.
Nhưng vấn đề là — bắt đầu từ đâu?
Danh tính nạn nhân đã mờ mịt ngay từ đầu.
Hứa Duy Cảnh có thật hay không?
Là một người, hay chỉ là một cái tên dùng chung cho nhiều kẻ?
Hồ sơ nhập cảnh rời rạc, dấu vết di chuyển đứt đoạn, quá khứ gần như trống rỗng.
Không có gốc rễ.
Không có người thân.
Không có ai đứng ra nhận dạng.
Một nạn nhân không có quá khứ —
thì hung thủ cũng dễ dàng không để lại tương lai.
Cuối cùng, bản kết luận tạm thời được đưa ra, lạnh và vô cảm như mọi văn bản hành chính khác:
"Nạn nhân nhiều khả năng đã bị thủ tiêu bởi một thế lực ngầm có tổ chức."
Thế lực nào — không biết.
Vì sao — không rõ.
Ai đứng sau — chưa xác định.
Một dấu chấm tròn, khép lại cả tập hồ sơ dày cộp.
Ánh Hân đọc bản báo cáo đó rất lâu.
Cô biết, khi một vụ án bị đóng lại bằng cụm từ "thế lực nào đó", nghĩa là có những bàn tay quá sâu để chạm tới.
Và cũng có những sự thật mà người ta chưa sẵn sàng lật lên.
Nhưng cô không tin vào những dấu chấm.
Cô tin rằng, nếu có người chết —thì đã có người ra tay.Và nếu có người ra tay —thì kẻ đó đã từng tồn tại ở đâu đó, để lại dù chỉ một vết xước rất nhỏ.
Ánh Hân gấp hồ sơ lại.
Ngoài kia, trời bắt đầu mưa.
Những giọt mưa rơi lên kính cửa sổ, làm nhòe ánh đèn thành phố.
Cô đứng dậy, khoác áo.
Vụ án có thể tạm lắng.
Nhưng với cô —nó chưa bao giờ kết thúc.
Và ở một nơi khác trong thành phố,Thảo Linh vẫn đang sống rất bình thường —bình thường đến mức không ai nghi ngờ rằng,chính sự bình thường ấy...
là thứ nguy hiểm nhất
______
Ánh Hân đã đi lang thang ở khu vực này suốt mấy ngày.
Không có lý do cụ thể.Chỉ là trực giác — thứ cứ thì thầm rằng nếu Trần Thảo Linh có sơ hở, thì sẽ là ở đây.
Những nơi đông người, chuyển động liên tục, nơi ai cũng có thể biến mất chỉ sau một nhịp tàu.
Ga tàu điện ngầm giờ cao điểm.
Người chen người, vai chạm vai, tiếng loa thông báo dội vào trần bê tông nghe khô khốc.
Ánh Hân đứng sát cột, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trôi ngang như nước.
Rồi cô thấy cô ta.
Không cần nhìn kỹ.
Không cần xác nhận.
Chỉ là một cảm giác rất rõ — như khi người ta nhận ra một mùi quen giữa đám đông.
Thảo Linh lướt qua cô, rất nhanh, rất tự nhiên.
Áo khoác tối màu, tai đeo tai nghe, bước chân hòa nhịp hoàn hảo với dòng người.
Nếu chậm nửa giây, Ánh Hân đã để mất.
Nhưng lần này, cô không do dự.
"Này!"
Ánh Hân lao theo, xuyên qua đám đông, tim đập mạnh đến mức tai ong lên.
Cô vươn tay ra, nắm chặt lấy cổ tay người phía trước.
Bàn tay kia lạnh.Rắn chắc hơn cô tưởng.
Thảo Linh giật mình quay phắt lại.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn — mọi âm thanh như bị kéo giãn.
Tiếng tàu rít vào ga, tiếng người nói, tiếng loa... tất cả lùi ra xa.
Chỉ còn ánh mắt họ chạm nhau.
Ánh mắt Ánh Hân sắc, căng, mang theo thứ quyết liệt của người đã chạy quá lâu mà vẫn chưa chạm được sự thật.Ánh mắt Thảo Linh thì khác — tối, sâu, ánh lên một tia gì đó rất khó gọi tên.
Không hẳn là sợ.
Cũng không hoàn toàn là bất ngờ.
Giống như...
một kẻ vừa bị gọi trúng tên.
"Cô làm gì vậy?" — Thảo Linh lên tiếng trước, giọng thấp, hơi khàn vì ngạc nhiên thật sự.
Xung quanh, vài người bắt đầu quay đầu nhìn.
Ánh Hân vẫn chưa buông tay.
Khoảng cách giữa họ gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc kia — nhạt, sạch, nhưng ẩn dưới là thứ gì đó lạnh lẽo, kim loại.
Trong đầu Ánh Hân chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
Lần này, mình không được để tuột.
Còn Thảo Linh, giữa dòng người đang bắt đầu xôn xao, khẽ nhếch môi rất nhẹ —một phản xạ gần như vô thức.
Cuộc chơi, rốt cuộc,đã bước sang một ván khác