Khác Triều Lê Sơ Có Một Chuyện Tình [dã sử, cung đấu]

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
218168608-256-k663878.jpg

Triều Lê Sơ Có Một Chuyện Tình [Dã Sử, Cung Đấu]
Tác giả: chanhdaica
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lấy bối cảnh triều đại Lê sơ, kể về cuộc tình không trọn vẹn giữa vua Lê Thánh Tông và Trường Lạc Hoàng Hậu.

Rằng năm ấy, Vua phải lòng một người con gái trong giáo phường, liền đem nàng vào cung phong cho chức Chiêu Nghi.

Rằng năm ấy, Vĩnh Ninh cung có một giai nhân, giai nhân và tài tử tâm đầu ý hợp, hễ mà thời gian rảnh rỗi, người ta đều nhìn thấy họ bên nhau.

Ai ai cũng bảo, hẳn đó là một đôi Uyên Ương đẹp nhất trên đời.

Rằng năm ấy, quân Chiêm Thành xâm lược nước ta, Lê Tư Thành đích thân ngự giá, có người con gái không quản đường xa cát dặm tới đón người trong mộng trở về, nhưng đâu ngờ, bên cạnh ngài đã có người con gái khác. (*)

Thời gian thấm thoát thoi đưa, Vĩnh Ninh cung từ một nơi "kim ốc tàng kiều" biến thành lồng giam của sự cô độc, thất vọng và đổ bể, đổ bể của một cuộc đời, đổ bể của một cuộc tình.

(*) hư cấu.

Cung cấm, là nơi lừa mình dối người, là nơi khiến con người ta thay đổi.

Chàng từ một người đã thề non hẹn biển, nay quay mặt mà đi.

Nàng từ một thiếu nữ thiện lương, nay cũng vì quyền lực danh lợi mà mưu toan đầy mình.

Một kiếp tình duyên, hoá ra là vậy!



truyenvietnam​
 
Related threads
  • Lưỡng Triều Hoàng Hậu
  • Triêu Tần Mộ Sở
  • Hoàng Hậu Hai Triều(Cảm Hứng Lịch Sử)
  • Minh Triều Trịnh Khắc Tang
  • [Triều đấu/Cung đấu] Tình hận
  • (Thanh triều) Thục phi hằng ngày
  • Triều Lê Sơ Có Một Chuyện Tình [Dã Sử, Cung Đấu]
    Giới thiệu.


    Tên truyện: Thời Lê Sơ Có Một Chuyện Tình.

    Tác giả: Uitwaaien.

    Thể loại: dã sử, cung đấu, tình cảm lãng mạn.

    Văn án:

    Lấy bối cảnh triều đại Lê sơ, kể về cuộc tình không trọn vẹn giữa vua Lê Thánh Tông và Trường Lạc Hoàng Hậu.

    Rằng năm ấy, Vua phải lòng một người con gái trong giáo phường, liền đem nàng vào cung phong cho chức Chiêu Nghi.

    Rằng năm ấy, Vĩnh Ninh cung có một giai nhân, giai nhân và công tử tâm đầu ý hợp, hễ mà thời gian rảnh rỗi, người ta đều nhìn thấy họ bên nhau.

    Ai ai cũng bảo, hẳn đó là một đôi Uyên Ương đẹp nhất trên đời.

    Rằng năm ấy, quân Chiêm Thành xâm lược nước ta, Lê Tư Thành đích thân ngự giá, có người con gái không quản đường xa cát dặm tới đón người trong mộng trở về, nhưng đâu ngờ, bên cạnh ngài đã có người con gái khác. (*)

    Thời gian thấm thoát thoi đưa, Vĩnh Ninh cung từ một nơi "kim ốc tàng kiều" biến thành lồng giam của sự cô độc, thất vọng và đổ bể, đổ bể của một cuộc đời, đổ bể của một cuộc tình.

    (*) hư cấu.

    Cung cấm, là nơi lừa mình dối người, là nơi khiến con người ta thay đổi.

    Chàng từ một người đã thề non hẹn biển, nay quay mặt mà đi.

    Nàng từ một thiếu nữ thiện lương, nay cũng vì quyền lực danh lợi mà mưu toan đầy mình.

    Một kiếp tình duyên hoá ra là như vậy!
     
    Triều Lê Sơ Có Một Chuyện Tình [Dã Sử, Cung Đấu]
    Chương 1


    Chương 1,

    Tác giả: Uitwaaien

    ___________

    Một câu chuyện về Trường Lạc Hoàng Hậu và Vua Lê Thánh Tông.

    Tự cổ Đế Vương đa tình,

    Mấy ai mà thật lòng thật dạ yêu thương một người.

    Tự cổ hồng nhan đa truân,

    Vì yêu mà trọn kiếp lênh đênh,

    Vì hận mà một đời sóng gió.

    ___________

    Người ta kể, năm đó, vụ án Lệ Chi Viên đã khiến cả nhà nàng bị chu di tam tộc.

    Mấy chục nam đinh bị đưa ra pháp trường xử chém, mấy trăm nữ quyến đều sung vào cung làm bề tôi tớ.

    Ai cũng bảo nàng may mắn, bởi khi ấy nàng còn nhỏ nên được một hoạn quan động lòng trắc ẩn nhận nuôi.

    Ấy nhưng chưa được bấy lâu thì người nghĩa phụ mất, nàng theo lệ cũ bị sung vào hàng nữ nhạc nơi giáo phường.

    ___________

    Nàng tên Nguyễn Thị Hằng, người ta bảo cha mẹ đặt cho nàng cái tên thật khéo, người nàng cũng như tên, là một thiếu nữ xinh đẹp, thanh thoát, nhẹ nhàng.

    Song trớ trêu thay, người con gái xinh đẹp ấy lại không biết nói, tựa ông Trời đã nổi tính ghen tuông mà giam cầm giọng nói của nàng, không muốn nàng trở nên vẹn toàn, hoàn mỹ.

    Mọi người đều lấy làm tiếc cho người con gái ấy, bởi nếu Hằng không bị câm, e nàng đã trở thành ca kỹ xuất sắc và tiếng tăm nhất giáo phường.

    Quay lại cái tên Hằng của nàng, đôi lúc nàng nghĩ, nếu nàng không bị câm, nàng đã cùng những người kia tranh luận một phen, nàng không đồng ý với cách cắt nghĩa tên nàng của họ.

    Nhưng dẫu ai nói ngả nói nghiêng, trong lòng nàng vẫn đinh ninh một ý, chữ Hằng trong tên nàng có nghĩa là vĩnh hằng, khi cha mẹ đặt cho nàng cái tên này, họ vốn mong nàng có một ý chí kiên định vững vàng, một lòng một dạ không bao giờ có chuyện đổi thay.

    Ngày còn thơ dại, nàng luôn nghĩ bởi là kiên định, bởi là trung thành nên bản thân phải minh oan cho gia tộc, trả lại sự trong sạch cho cha.

    Nhưng đâu, người ta bảo hồng nhan đa truân cũng có lý do, và lý do của Hằng chính là cái suy nghĩ sai lầm đã đem cuộc đời nàng rẽ sang một hướng khác.

    Mười sáu năm trôi qua trong giáo phường, cầm kỳ thi hoạ, ngón nghề nào nàng cũng tinh thông, các phường sư bao giờ cũng khen ngợi hết lời, nói rằng tương lai nàng rất có thể sẽ lọt vào mắt xanh của một ông lớn nào đó, nhưng đấy đâu phải là mong ước của nàng, sâu trong tâm khảm Hằng chỉ mong sẽ có một ngày được đứng trước Thánh Thượng, cầu xin ngài xét lại vụ án Lệ Chi Viên năm nào.

    Nhưng ước mong nó đối với Hằng dường như càng ngày càng xa.

    Năm 1459, Hằng 18 tuổi, độ tuổi đẹp nhất trong cuộc đời người con gái, khi ấy đúng dịp Tết Trung Thu, Giáo phường được chỉ thị vào cung biểu diễn, Hằng vốn đã chuẩn bị yết kiến Thánh Thượng, nhưng không ngờ cách đó vài ngày, vua Lê Nhân Tông bị anh cả mình là Lê Nghi Dân ám sát, băng hà.

    Vụ ấy trôi qua còn chưa đủ bàng hoàng thì sau khi Vua Lê Nghi Dân ngồi ngôi được sáu tháng lại bị các tể phụ bức tử, sau đó các vị bàn với nhau đưa Lê Tư Thành- bấy giờ còn là Gia Vương, một người có tư chất tốt lên ngôi, lấy niên hiệu là Quang Thuận.

    ______

    Tháng 7 năm 1460, tức năm Quang Thuận thứ nhất, trong cung tổ chức gia yến, Giáo Phường được giao cho nhiệm vụ tấu nhạc.

    Trưởng Phường là người khôn khéo, biết việc lần này hệ trọng, các ca kỹ trong đoàn nhạc tất yếu đều phải mặt mũi sáng sủa, và đương nhiên phường chủ đã nhắm sẵn Hằng, nhưng vì nàng bị câm nên chỉ được ngồi gõ phách mà thôi.

    Hằng còn nhớ nhớ như in ngày đó, nàng cùng các chị em ngồi xe vào cung, trong đó có một người là thân với Hằng hơn cả, ấy là chị Phác Thuần.

    Phác Thuần hơn Hằng những ba tuổi, cơ duyên để hai người gặp mặt nhau vào ngày đầu tiên Hằng bước vào giáo phường, lúc ấy, bà quản sinh đã để Phác Thuần và Hằng ở chung một phòng, mặc cho Hằng chăm sóc nhau.

    Ban đầu, Hằng rất sợ chị ấy, vì chị ấy thoạt trông rất lạnh lùng, nhưng dần dà nàng mới phát hiện, Phác Thuần thực ra là một con người vô cùng chu đáo và ấm áp, chị ấy chăm sóc nàng từng li từng tí một, những bữa nàng bị phạt, chính Phác Thuần đã quỳ xuống xin tội cho nàng, nếu không được, chị ấy sẽ cùng chịu phạt cùng nàng, hoặc nếu bị phạt nhịn đói, Phác Thuần sẽ nhường phần cơm của mình cho Hằng ăn.

    Từ thuở ấy đến giờ, tình cảm hai người đã không còn dừng ở mức bạn bè nữa mà còn hơn cả chị en ruột thịt, tuy Hằng có bị câm, nhưng thông qua ánh mắt nhau, có lẽ nàng và Phác Thuần đều hiểu đối phương đến nỗi không cần dùng cả lời nói.

    Lại nói về vấn đề hôm nay, bình thường, ca kỹ các nàng đều bị nhốt trong Giáo Phường, canh giữ nghiêm ngặt, nào có được ra ngoài thăm thú bao giờ, nay có cơ hội vào cung, các chị em đều cạnh tranh gay gắt, nhưng Phác Thuần nói họ không chỉ cạnh tranh vì được ra ngoài mà còn bởi vì trong các tiệc lớn như thế này thì tập trung lắm các quan to, nếu ai đó may mắn được các ông lớn nhìn trúng rồi đưa về làm thiếp thì coi như đổi đời.

    Trong tiền lệ của Giáo Phường không phải là chưa từng có những người như thế, thậm chí có người còn lọt được vào mắt xanh của Thánh Thượng, chao ôi, nhắc đến đây mà các chị em ai cũng suýt xao, vào cung làm phi có lẽ là ước mong lớn nhất của tất cả người con gái trong Thiên Hạ.

    Tâm hồn thiếu nữ khiến họ mơ về một tình yêu nơi cung cấm, mơ về một cuộc sống xa hoa, kẻ hầu người hạ, không phải hằng ngày thấp thỏm lo âu cho số phận của mình khi bấc đèn trước gió nữa.

    Các cô cứ mơ mộng như thế, đến Phác Thuần cũng không kìm được mà thốt lên: "Nếu ta mà được Thánh Thượng nhìn trúng thì tốt quá!"

    Những suy nghĩ vọng tưởng trong đầu các cô không giấu được phường chủ, phường chủ quét ánh mắt sắc bén qua các gương mặt ửng hồng như nắng ráng chiều, cười ẩn ý: "Có gì mà không thể.

    Chỉ cần các ngươi làm tốt, không những có cơ hội trở thành cung phi, bà lớn, phu nhân mà còn được ban thưởng hậu, nhưng nếu các ngươi làm không tốt, Thánh Thượng giáng tội xuống phường ta, các ngươi sẽ lãnh đủ."

    Nghe phường chủ nói thế, gương mặt mơ mộng của các thiếu nữ phút chốc trở nên nghiêm túc.

    Đúng lúc này thì xe dừng, phường chủ dẫn đầu đoàn người bước xuống.

    Tiếp đón đoàn người là một vị thái giám độ còn trẻ lắm, sau phần chào hỏi thi lễ, thái giám dẫn mọi người tới nơi tổ chức yến hội.

    Hôm nay giáo phường chỉ có nhiệm vụ hợp xướng, đệm nhạc, không cần ca vũ.

    Mà nơi các ca kỹ ngồi để biểu diễn lại là mé trái sân khấu.

    Trong lúc phường chủ đang cùng thái giám sắp xếp chỗ ngồi của các ca kỹ thì Hằng lại ngẩn ngơ nhìn ngắm sự xa hoa tráng lệ của nơi đây: rường cột chạm trổ, nền nhà sáng bóng, bàn ghế phải tới trăm bộ, trên đó bày những sơn hào hải vị,...

    "Hằng, ngồi ở đây."

    Đúng lúc này thì phường chủ gọi nàng, Hằng vội vã dời mắt khỏi những thứ đẹp đẽ để tiến lại vị trí của mình, vì gương mặt ưa nhìn mà nàng được xếp vào vị trí hàng đầu, có lẽ phường chủ đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào những ca kỹ này, nếu họ được chọn, giáo phường ít nhiều cũng được "thơm lây".

    Phác Thuần cũng ngồi bên cạnh Hằng, cô thì thầm nói nhỏ: " Nếu chị em ta mà được Thánh Thượng nhìn trúng thì tốt biết mấy, bấy giờ hậu cung vắng người, chỉ có một mình bà Phùng cung tần (*), nếu lần này mà không được ai nhìn trúng thì coi như thôi, vì mình cũng quá tuổi rồi."

    (*) theo lịch sử, bà Phùng thị đã theo hầu Lê Thánh Tông từ hồi ngài còn là Bình Nguyên Vương.

    Năm 1460, tức năm Quang Thuận thứ nhất, bà Phùng thị vào cung nhưng lại chưa được ban chức vị, vì vậy nên ở đây mình gọi tạm bà là cung nhân (bởi lẽ những tư liệu mình tìm đều không có ghi những bà phi tần vào cung mà chưa được ban chức thì được gọi là gì nên mình mới phỏng theo triều Nguyễn mà gọi), nếu các bạn độc giả ai có tư liệu chính xác về đoạn này thì có thể comment cho mình, mình sẽ lập tức tiếp nhận và sửa đổi cho đúng với lịch sử.

    Đúng vậy, Hằng năm nay mười chín, Phác Thuần thì đã hăm hai, mà độ tuổi con gái được tuyển vào cung là mười ba đến mười sáu, nếu lần này không ai nhìn trúng các nàng thì có lẽ số phận đã định cả đời này các nàng phải chôn chân trong chốn giáo phường.

    Nhưng đó vốn không phải là điều mà Hằng bận tâm, thứ nàng bận tâm là chuyện khác.

    Hằng lật ngửa bàn tay Phác Thuần ra, đưa ngón tay viết lên đó.

    Phác Thuần hơi rụt rụt tay vì nhột, nhưng cô cũng đoán được đại ý mà Hằng muốn nói, trong mắt loé lên tia kinh ngạc cùng khiếp đảm, Ngọc Dao lôi mạnh Hằng về phía mình, "Ngốc ạ!

    Em nghĩ mình là ai mà có thể khiến Thánh Thượng hồi tâm chuyển ý suy xét lại vụ án năm đó.

    Làm không khéo đến mạng em còn không giữ nổi, em nên nhớ trong triều bây giờ có rất nhiều lão thần quá kỵ với mấy chữ " Lệ Chi viên", nếu em quang minh chính đại ở đây nói ra, họ sẽ khép cho em tội khi quân, tội phản nghịch, gà cỏ trở mỏ về rừng, đến lúc đó không những mạng em khó giữ mà những người trong giáo phường cũng sẽ bị liên lụy."

    Nghe Phác Thuần nói thế, Hằng mới nhận ra cái đơn giản, dốt nát của mình.

    Sống lưng nàng bỗng chốc lành lạnh, nàng tựa như đang đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Phác Thuần.

    Phác Thuần đưa tay vịn lấy vai nàng, nghiêm túc nói, "Hằng, nhỡ nếu hôm nay em lọt được vào mắt Thánh Thượng thì cũng đừng dại gì mà hấp tấp xin ngài lật lại vụ án của gia đình em ngay, Thánh Thượng vừa lên ngôi, căn cơ chưa vững, không những sẽ không đồng ý với yêu cầu của em mà còn sẽ nghĩ em ở bên ngài là có mục đích khác.

    Vì vậy chuyện gì cũng phải chậm rãi, từ từ, đợi thời cơ đến hẵng nói.

    Còn nếu em không lọt được vào mắt xanh của ngài thì..."

    Phác Thuần cúi đầu, có vẻ khó nói thở dài, "Thì có lẽ vài năm nữa, đất nước thái bình thịnh trị, mình đi đánh trống kêu oan.

    Được ăn cả ngã về không, chị tin cái công lý nhất định sẽ nghiêng về phía mình thôi."

    Nghe Phác Thuần nói thế, Hằng dường như đã ngộ ra rất nhiều điều.

    Nàng gật đầu chắc nịch, đúng lúc này, tiếng đằng hắng của phường chủ chợt vang lên nhắc nhở mọi người sắp đến lúc biểu diễn.

    Hằng và Phác Thuần tự động quay về chỗ.

    Lúc bấy giờ trong điện đã đông nghịt người, phường chủ ra hiệu cho các ca kỹ bất đầu tấu nhạc.

    Tiếng đàn, sáo, tiếng ca thánh thót vang lên.

    Cùng mùi rượu thịt hoà trong không khí.

    Duy dường như chỉ có mình Hằng là tách biệt khỏi khung cảnh đó, ảm đạm gõ từng nhịp phách, như lời Phác Thuần nói thì hơn nửa cơ hội minh oan cho gia tộc nằm ở việc nàng có được Thánh Thượng nhìn trúng hay không.

    Bất giác, nàng cũng như bao người khác, mong chuyện đó sẽ xảy ra.

    Một tiếng hô dõng dạc vang lên, quan lại trong điện tất thảy đều đứng dậy hướng ra ngoài- đây chính là dấu hiệu cho biết việc Thánh Thượng sắp tới.

    Biết nhìn thẳng vào mặt Thánh Thượng là tội khi quân, nhưng vẫn có vài cô thiếu nữ cố gắng nhướn cổ lên, tranh thủ ngó ra ngoài.

    Lê Tư Thành bước vào điện, trên người vận Long bào, đầu đội cổn miện, người đó dung mạo tuấn tú, mắt sáng mày ngài, thân tựa cây tùng, thần sắc có nghiêm nghị, có ôn hoà.

    Lúc ấy, ma xui quỷ khiến Hằng lại ngẩng đầu lên, táo bạo nhìn thẳng vào mặt Lê Tư Thành, phút chốc, tựa như có một tia sét từ trên trời giáng xuống khiến nàng chết đứng, ngẩn ngơ, trái tim loạn nhịp, khi ấy, không hiểu có muộn nguồn ma lực nào đã khiến cổ họng nàng nóng lên, trái tim dồn dập tựa như đang giục giã nàng làm điều gì đó, cuối cùng, Hằng chợt nhớ đến một bài ca, bài ca đó có nội dung ca ngợi người quân tử, bất giác, Hằng cảm thấy bài hát đó thật phù hợp với hoàn cảnh bây giờ, và nàng đã cất giọng ca lên giai điệu của bài hát ấy.

    Lê Tư Thành vừa bước lên ngự tọa, người con gái phía dưới bỗng cầm phách hát.

    Tiếng hát du dương, dư âm dường quấn quanh trên rường, như khúc hát Quân thiên.

    Điệu hát kết thúc, ai nấy đều ngạc nhiên, đến chính nàng cũng ngạc nhiên vô cùng, nàng hát được, nói được rồi...

    Đúng lúc này, một bóng vàng chợt đổ xuống trước mặt Hằng, nàng ngước mặt lên, lập tức bắt gặp dung mạo tuấn tú của Lê Tư Thành.

    Biết mình mạo phạm, Hằng lập tức khom lưng dập đầu, giọng nói khẩn thiết:

    "Xin Hoàng Thượng tha tội, dân nữ...dân nữ..."

    Lời nàng nói trôi chảy lưu loát, giọng nói êm và ngọt khiến những người trong Giáo phường một phen hoảng hốt kinh ngạc, đến quên cả xin tội thay.

    Nhưng Lê Tư Thành cũng chẳng mấy bận tâm, ngài nhìn người con gái run rẩy trước mặt, lấy làm lạ hỏi:

    "Nhà ngươi tên là gì?"

    "Dạ bẩm, dân nữ tên là Nguyễn Thị Hằng."

    "Nhà ngươi hãy ngước mặt lên cho trẫm xem thử."

    Hằng nghe lệnh, từ từ đưa người dậy, nâng gương mặt tái mét vì sợ hãi lên sao cho vừa tầm mắt của Lê Tư Thành.

    Người con gái này hoa dung đẹp đẽ, giọng hát lại mê hoặc lòng người, Lê Tư Thành phút chốc đã rung động, trong thâm tâm có ý muốn nạp nàng vào hậu cung, nhưng trước đó, ngài vẫn có điều muốn hỏi nàng:

    "Vì sao khi trẫm đến, nhà ngươi lại cất tiếng hát, lại là hát bài hát đó?"

    "Dạ bẩm, vì dân nữ muốn ca ngợi thần thái và vẻ đẹp của Hoàng Thượng..."

    "Còn vì cái gì nữa không?"

    Hắng cúi đầu, đỏ mặt, Lê Tư Thành thấy thế thì cười vang.

    "Nàng Nguyễn Thị Hằng tư chất rất tốt, xinh đẹp đoan trang, lại có tài năng hơn người.

    Xuất thân từ Giáo Phường được dạy dỗ kỹ càng, nay được trẫm yêu thích, bèn đưa vào cung để tiện bề bầu bạn, lại ban cho chức sung dung, đứng thứ tám trong hàng cửu tần, ở tại Vĩnh Ninh cung để tiện bề hầu hạ."

    --------------

    Link wattpad: https://my.w.tt/lX9Gvx
     
    Triều Lê Sơ Có Một Chuyện Tình [Dã Sử, Cung Đấu]
    Chương 2


    "Luật lệ của Giáo phường và hoàng cung chẳng khác nhau là bao.

    Tuy nhiên bây giờ ngài đã được ban chức Sung dung, hiện tại có chức vị cao nhất nội cung, vì vậy mọi hành vi cử chỉ đều phải mẫu mực, tam tòng tứ đức thuộc làu làu trong tay, trên thì hiếu lễ với ngài Thái Hậu, dưới thì khoan dung với hạ nhân, trong hậu cung phải đoàn kết với các bà cung tần khác, tránh cãi vã khiến Bệ Hạ bận lòng.

    Song điều quan trọng nhất mà ngài cần phải nhớ đó chính là một lòng thủy chung với Bệ Hạ, dốc sức chăm sóc người, đừng vì những tật xấu tầm thường mà làm người muộn phiền, ảnh hưởng đến chuyện quốc gia đại sự."

    Giọng nói của bà Chưởng Nghi (*) ôn tồn vang lên, chứa đựng sự nghiêm khắc và mẫu mực của một bậc bề trên dày dặn kinh nghiệm.

    Hằng đứng phía dưới bà, chuyên tâm nghe bà dạy dỗ giảng giải lễ nghi, từng con chữ như khắc sâu vào đầu nàng, Hằng cẩn thận ghi nhớ từng chút, từng chút một.

    "Thêm nữa, mỗi ngày mùng một và ngày rằm đều phải đến thăm ngài Thái Hậu, khi đến phải chờ ở điện ngoài, để cung nữ vào thông báo, được ngài Thái Hậu cho phép rồi mới được vào thăm.

    Khi đứng trước ngài Thái Hậu phải hành đại lễ ba quỳ chín lạy, cử chỉ lời nói chừng mực cung kính thì mới được ngài yêu quý.

    Ngài Thái Hậu có thói quen hay về Đông Triều ăn chay niệm phật, vì vậy tránh nói chuyện tạp niệm trước mặt Thái Hậu, cũng tránh đem đồ mặn đến cho ngài, tánh Thái Hậu thích yên tĩnh, Phạm Sung dung nên nhớ nghĩ điều này."

    "Vâng, ta sẽ khắc ghi trong lòng."

    Hằng kính cẩn cúi người, bà Chưởng Nghi hài lòng gật đầu, đoạn bà đứng dậy.

    "Sắc trời cũng chẳng còn sớm, Sung dung vừa được sắc phong, nên nghỉ ngơi để chiều còn đi bái kiến Hoàng Thái Hậu."

    "Vâng."

    Nói xong, bà Chưởng Nghi liền rời đi, ra đến bậu cửa, bà còn cẩn thận quay lại dặn dò: "Những điều nô tỳ dạy, mong Sung dung nhớ kỹ, đừng để mất mặt hoàng gia, lại vạ lây đến nô tỳ."

    "Chưởng nghi yên tâm, ta đã nhớ nghĩ."

    Sau khi tiễn bà Chưởng Nghi rời khỏi Vĩnh Ninh cung, Hằng quay trở lại chái điện, qua một buổi sáng đứng nghe giảng lễ nghi, nàng không tránh khỏi có chút mệt mỏi, Hằng ngồi xuống chiếc sập đặt trong phòng, kìm không nổi mà đưa tay xoa xoa bả vai và vùng cổ, cung nữ Thị Ly và Thị Thủy thấy thế lập tức biết ý tiến tới xoa bóp, rót trà cho nàng.

    "Ngài uống cho êm họng."

    Trong Vĩnh Ninh cung này, đi theo Hằng có hai cung nữ và một thái giám, tuy nhiên, nàng chỉ để hai cung nữ theo hầu cận mình, bởi cảm giác hai thị đem lại cho nàng tựa như những người bạn khuê phòng thân thiết, thoải mái.

    Còn tên thái giám kia, nàng để cho hắn trông cửa, dù thái giam trong nội cung đều đã được tịnh thân, song đối với Hằng vẫn có chút gì đó khó thoả trong lòng, lấn cấn không yên.

    Thị Ly và Thị Thủy chính là tên hai cung tỳ của nàng, bấy giờ một người quạt mát, một người xoa bóp.

    Thời tiết Kinh đô đã bắt đầu bước vào mùa hè, trong không khí có chút khô hanh nóng nực, bộ y phục theo quy củ trên người nàng đã bắt đầu đem lại cho Hằng cảm giác khó chịu, một tấm giao lĩnh phía trong, bên ngoài lại khoác thêm một chiếc viên lĩnh vạt ngắn và vân kiên, mái tóc xếp ngăn ngắn trên lưng, thường phục là vậy, chỉ khi phải tham gia lễ nghi tiệc tùng mới được búi tóc lên cao.

    Trộm nghĩ chắc bây giờ cũng chẳng còn ai viếng thăm, Hằng liền muốn nghỉ ngơi một chút.

    "Thị Thủy, ngươi đi chuẩn bị giường chiếu, ta muốn nghỉ ngơi một chút."

    "Bẩm ngài, ngài còn chưa dùng bữa trưa, đi ngủ bây giờ e không tốt cho sức khoẻ."

    "Nãy giờ ta đã dùng chút bánh đậu xanh, hiện tại không đói, nhưng đứng cả sáng nay lưng mỏi vai nhức, không thể không tranh thủ nghỉ ngơi, các ngươi cứ chiều ý ta đi."

    Nghe Hằng nói thế, Thị Ly và Thị Thủy cũng không còn gì để khuyên can.

    Thị Thủy lập tức vào trong dọn giường chiếu cho chủ, còn Thị Ly thì giúp nàng cởi tấm áo viên lĩnh phía ngoài ra, sau đó hai người cùng thay nhau quạt mát, canh chừng giấc ngủ cho nàng.

    Gió từ chiếc quạt ngà voi phảng phất phả vào mặt Hằng, chẳng mấy chốc mà nàng đã chìm vào giấc ngủ.

    Nhưng vừa ngủ được một lúc, nàng tựa như bị linh tính đánh thức, trong cơn mộng mị, nàng nhìn thấy Lê Tư Thành đã ngồi bên cạnh mình từ lúc nào, ngài đón lấy chiếc quạt từ tay Thị Ly, nhẹ nhàng ngồi xuống bên mạ giường quạt cho nàng, ánh mắt ngài nhìn nàng mới thâm tình và đắm đuối làm sao.

    Hằng ngây ngốc đón nhận ánh mắt từ Lê Tư Thành, gương mặt nong nóng thẹn thùng, trộm nghĩ chỉ là mơ, nàng đánh bạo đưa đầu gối lên chân Tư Thành, ngài cũng không từ chối, còn đưa tay cài vào tóc nàng, giúp nàng xoa bóp.

    Cảm giác dễ chịu khiến Hằng nhanh chóng lại chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ thật sâu và dài.

    Chừng nửa canh giờ sau, Hằng tỉnh dậy, nhưng không ngờ đập vào mắt nàng đầu tiên lại là ánh mắt dịu dàng của Lê Tư Thành, Hằng hốt hoảng, nàng sửng sốt nhận ra mình thực sự đang gối lên chân ngài, giấc mơ đó hoá ra không phải là mơ, mà là thực ư?

    Vừa thẹn, vừa sợ hãi, Hằng vội vã muốn xuống giường hành lễ thì bị Tư Thành cản lại, "Đã bên nhau nãy giờ, há còn cần mấy thứ lễ nghi rườm rà này."

    Hằng cúi gằm mặt, nhằm muốn che đi sự thẹn thùng trong đáy mắt, song không ngờ vành tai đỏ ửng lại phản chủ.

    Lê Tư Thành thấy thế thì bật cười, đưa tay véo má Hằng, "Xem nàng ngại kìa, gương mặt chẳng khác gì một quả hồng."

    "Bệ Hạ đùa nô tỳ rồi."

    Gương mặt thiếu nữ càng ngày càng đỏ, hai gò má tựa như được ráng chiều điểm tô, Hằng cười mỉm chi, một nụ cười thấp thoáng như trăng trong mây, tuy đẹp nhưng khó nắm bắt.

    Lê Tư Thành thấy thế, liền kề môi hôn nàng.

    Một nụ hôn thoáng qua như thế nhưng cũng đã đủ khiến Hằng sững sờ trong hạnh phúc và ngọt ngào, Lê Tư Thành ôm lấy nàng, ngài thủ thỉ, "Hằng, kiếp này ta chỉ yêu mình nàng thôi, mong cho tình ta bền chặt như keo sơn, sắt son không bao giờ phai nhạt."

    ____________________________________

    Tầm giờ Dậu, Hằng chuẩn bị đến thăm Thái Hậu, Lê Tư Thành đặc biệt chải tóc giúp nàng, nhìn ngài cẩn thận nâng niu mái tóc nàng trên tay, tỉ mỉ vuốt mượt từng sợi, Hằng bất giác bật cười, nàng cảm thấy, đời này có lẽ bản thân như thế là viên mãn, nàng đã tìm thấy được hạnh phúc cho đời mình, một tình lang thực sự.

    Là bậc quân vương chưa từng đụng đến son phấn của nữ nhân, song vì Hằng mà Lê Tư Thành đã bỏ thời gian để nghiên cứu chúng, để học cách kẻ lông mày, dặm phấn cho nàng, dẫu tay ngài còn chút vụng về, song trong mắt Hằng, ngài làm gì cũng đẹp nhất, hoàn mỹ nhất, nụ cười trên môi nàng chưa từng tắt, vì vậy nên càng làm nổi bật nét duyên dáng, tươi trẻ của nàng, Hằng và Tư Thành đã có những giờ phút vui vẻ bên gương đồng bàn phấn.

    Sau khi chải chuốt xong, hai người cùng ngắm bóng hình nhau trong gương đồng, ở đó có một cặp phu thê, không đơn giản chỉ là quân thần sánh kề bên nhau, mặt liền mặt, tay liền tay, trên gương mặt ai cũng tràn ngập vẻ hạnh phúc, hân hoan.

    Song thời gian đã đến, Hằng không thể vì những việc vui vẻ của mình mà làm lỡ mất việc của Thái Hậu, nàng quay sang nói với Tư Thành, "Bệ Hạ, đã đến lúc nô tỳ tới thăm Hoàng Thái Hậu, ngài cũng nên trở về Càn Thánh Cung phê duyệt tấu chương đi thôi."

    Lê Tư Thành gật đầu, "Hằng là bậc nữ nhi mà còn nghĩ được thế, ta thân là nam nhân há có thể ham vui.

    Nhưng hãy để ta tiễn nàng tới điện Thừa Hoa, kẻo nàng mới vào cung, tất thảy còn bỡ ngỡ."

    Hằng lập tức từ chối ngay, "Bệ Hạ chớ có làm vậy.

    Nô tỳ đã có Thị Ly và Thị Thủy dẫn đường, hơn nữa trong cung người ra người vào đông đúc, không lo bị lạc.

    Trái lại nếu Bệ Hạ dẫn nô tỳ tới điện Thừa Hoa mà không vào bái kiến bà Thái Hậu thì là tội bất kính, mà vào thăm ngài rồi thì lại làm lỡ chuyện quốc gia đại sự, vì vậy Bệ Hạ vẫn nên trở về cung thì hơn."

    Lê Tư Thành nghe thế, trong lòng như tỉnh ngộ, cũng đều do ngài tuổi trẻ ham chơi mà không cẩn thận suy nghĩ cận kề, Tư Thành cho là phải, ngài cũng không làm mất thêm thời gian của Hằng nữa mà để nàng đi ngay.

    Điện Thừa Hoa- nơi ở của Hoàng Thái Hậu nằm ngoài nội cung, vì vậy để tới được đó, Hằng phải băng qua một dãy trường lang thật dài.

    Điện Thừa Hoa chia ra ba gian, điện ngoài giành cho những người muốn gặp ngài Thái Hậu ngồi đợi, tiếp đó mới là điện chính, nơi ở của Thái Hậu.

    Lúc Hằng đến nơi thì ở đó đã có một cung nữ túc trực, thấy nàng, thị lập tức kính cẩn vái chào.

    "Nô tỳ kính chào bà Sung dung ạ."

    Hằng gật đầu, nàng đối với thái độ luồn cúi của hạ nhân thì vẫn chưa quen, bởi trước kia xuất thân của nàng cũng giống họ, không sang quý gì.

    Cung nữ kia sau khi nhận được cái gật đầu của Hằng thì mới dám thẳng lưng dậy, thị nói: "Mời bà sung dung ngồi đợi ở đây một lát, nô tỳ sẽ đi xin ý bà Hoàng Thái Hậu ngay đây."

    Nói đoạn, thị liền rời đi, mặc cho Hằng và hai thị nữ chọn một chỗ để ngồi chờ.

    Mới ngồi xuống chưa được ấm hơi ghế, cung nữ nọ đã trở lại, cung kính cúi người, "Bẩm bà Sung dung, Thái Hậu cho truyền."

    Nghe thấy lời đó, trong lòng Hằng bắt đầu hồi hộp, nàng chỉnh chu lại thân áo, đầu tóc, sau đó mới nghiêm chỉnh bước vào.

    Điện ngoài và điện chính của điện Thừa Hoa được ngăn cách nhau bởi một ô cửa nhỏ buông rèm ngọc, phía trong điện chính có năm cây cột lớn, chạm hình Long Phụng, ở giữa nhà bày một chiếc sập, trên sập trải chiếu, người ngồi ở đó là một người phụ nữ tầm trung niên, trên gương mặt lộ rõ sự phúc hậu và cao quý, bà đội trên đầu một chiếc mũ Phượng, hai dải anh lạc đặt trên bả vai, trước trán Thái Hậu buộc một dải phi bạch, trâm Phượng hai bên không ngừng đung đưa.

    Trên người bà là một chiếc áo viên lĩnh được may bằng gấm màu xanh, vân kiên từ vàng, toàn thân toát lên khí độ cao quý, trang nghiêm.

    Hai bên Thái Hậu có cơ số cung tỳ bầu hạ, người quạt mát, người bóp vai, người hầu trà.

    Ngồi với Thái Hậu hiện tại còn có một người nữa, trong nội cung bây giờ chỉ mới có hai cung tần, vì vậy Hằng đoán đó chính là Phùng Cung Tần- người mà nàng đã từng gặp trong yến hội ngày trước, chiếu theo quy củ, nàng ta chỉ được vận áo giao lĩnh, tóc búi cao và cố định bằng khăn, song những thứ giản dị đó cũng đã đủ để làm tôn lên vẻ đẹp sắc nước hương trời của Phùng Cung Tần, nàng ta có một đôi mắt bồ câu, lông mày lá liễu, môi trái tim chúm chím hay cười.

    Thấy Hằng đến, Phùng Cung Tần đứng dậy sắp sửa làm lễ vái chào.

    Song phải đợi Hằng hành đại lễ với bà Thái Hậu xong mới tới lượt.

    Trái tim Hằng không ngừng đập mạnh, nhắc nhở nàng phải tỉnh táo, và cuối cùng thời khắc ấy cũng trôi qua, phần lễ nghi, Hằng hoàn thành vô cùng mẫu mực và cung kính, điều đó khiến bà Thái Hậu rất vừa lòng.

    Bà ban ngồi cho Hằng, vị trí gần sát Thái Hậu, cách Phùng Cung Tần một đoạn, song khi nàng vừa ngồi xuống, Phùng Cung Tần đã dời chỗ tới ngồi sát bên cạnh vị trí còn lại của Thái Hậu, tức đối diện Hằng.

    Trong khi Hằng còn chưa rõ hành động này của Phùng Cung Tần là mang ngụ ý gì thì nàng ta đã che miệng cười, "Trong nội cung bây giờ vắng vẻ hiu quạnh, chỉ có nô tỳ và chị Hằng bầu bạn bên nhau, ấy mà Thái Hậu nỡ lòng nào mà chia cắt chúng nô tỳ, để mỗi người ngồi một nơi, như vậy e thật xa cách."

    Thái Hậu quay sang nhìn Phùng Cung Tần, giọng nói có vẻ quở trách nhưng ánh mắt lại rất đỗi dịu dàng, "Nội cung quy định nghiêm ngặt, chức vị phân chia rõ ràng, ngươi đừng có ở đó mà lý do lý trấu, muốn làm thân với Nguyễn sung dung thì không phải chỉ cách vài bước đến Vĩnh Ninh cung là được rồi sao?"

    Phùng Cung Tần nũng nịu, "Chị Hằng vừa vào cung mà Bệ Hạ thì ngày nào cũng lui tới Vĩnh Ninh cung, nô tỳ không muốn tới lại cản trở chuyện vui thú của Bệ Hạ và chị, nên cuộc gặp gỡ hôm nay phải nói là vô cùng khó khăn, nếu Thái Hậu để nô tỳ ngồi xa như thế, thì không phải là cũng không muốn để nô tỳ và chị ấy kết thân ư.

    Hơn nữa..."

    Phùng Cung Tần nắm lấy tay áo Thái Hậu lay lay, "Vĩnh Ninh cung của chị Hằng lại gần Càn Thánh Cung của Bệ Hạ, nô tỳ sợ hay lui tới sẽ khiến Bệ Hạ ghét càng thêm ghét, ngài chướng mắt nô tỳ, tâm trạng e sẽ không vui..."

    "Ngươi nói lung tung gì đó.

    Tư Thành sao có thể ghét bỏ ngươi được, đúng là dạo gần đây nó có hơi lạnh nhạt với ngươi, ta sẽ khuyên bảo nó rải ơn mưa móc đều đặn cho nội cung.

    Với lại ngươi phải bỏ cái tính trẻ con ấy đi, vài năm nữa, nội cung đông đúc, Bệ Hạ không phải cứ tháng nào cũng sẽ lui tới chỗ ngươi, ngươi mà cứ đến chỗ ta khóc lóc tỉ tê thì ta đúng là phiền quá mất."

    Tuy Thái Hậu nói thế nhưng ánh mắt nhìn Phùng Cung Tần lại dịu dàng khoan dung đến lạ.

    Hằng ngồi một bên, tựa như người vô hình trong cuộc trò chuyện này, rồi nàng cũng không khỏi có chút đơn độc, lẻ loi, à không, vốn dĩ nàng đâu có vô hình, từ lúc nãy đến giờ tên nàng luôn được Phùng Cung Tần nhắc đến, nhưng những lời nói tưởng như ngọt ngào của nàng ta lại chứa đựng dao găm, nàng ta vừa thành công đánh tiếng việc Tư Thành sủng ái Hằng mà lạnh nhạt với nàng ta, nhằm nhờ Thái Hậu ra mặt chỉ lời, lại vừa châm chọc được Hằng, khiến Thái Hậu nghi kỵ nàng, có lẽ, Hằng đã đánh giá sai Phùng Cung Tần rồi.

    "Nói gì thì nói, ngươi vẫn phải về chỗ."

    "Thái Hậu..."

    Phùng Cung Tần phụng phịu, "Bây giờ nô tỳ không ngồi, vị trí này cũng không ai ngồi.

    Hơn nữa cấp bậc nội cung còn thay đổi, người xuất thân thấp kém lại vào cung sau còn được ngồi cao, huống chi là nô tỳ..."

    Sau một hồi nói bóng nói gió, Phùng Cung Tần cuối cùng cũng đã rành rành bày tỏ ý định của mình, ngụ ý trong câu nói của nàng ta chính là muốn mỉa mai Hằng xuất thân thấp kém, vào cung sau song lại được phong chức cao hơn.

    Tuy có chút tức giận trong lòng song Hằng không để thổ lộ ra ngoài, nàng vừa vào cung, lại được sủng ái, không thể bồng bột lời ra tiếng vào với một người có thân phận từ phủ Tiềm Đế, nhìn Thái Hậu cũng có vẻ như rất thích nàng ta, vì vậy nếu Hằng phản bác thì nhất định sẽ mang tiếng ỷ sủng sinh kiêu, làm mất lòng Thái Hậu, vì vậy nên nàng cứ im lặng nhẫn nhịn là điều tốt nhất.

    Tuy ngài Thái Hậu có phần yêu chiều Phùng Cung Tần, song bà trước nay luôn là người công tư phân minh, nghe Phùng Cung Tần nói thế, Thái Hậu không có chút phật ý cau mày, "Diễm Quý, ngươi vẫn nên về chỗ thì hơn."

    Biết mình đã lấn đến giới hạn của Thái Hậu, Phùng Cung Tần không tiếp tục nói gì nữa mà ngoan ngoãn rời khỏi chiếc ghế cao nhất, trở về vị trí đúng với chức vị của mình.

    Lúc này, Thái Hậu mới quay sang tỉ mỉ đánh giá hoa trang của Hằng, sau đó bà ân cần hỏi, "Sung dung mới vào cung liệu đã quen với không khí, cuộc sống nơi đây chưa?

    Liệu có chỗ nào chưa quen thì có thể nói với cung nhân để bọn họ sắp xếp lại, đừng vì ngại mà chịu khổ một mình."

    (*) vì tư liệu về triều Lê Sơ ít ỏi nên những quy tắc, chức vụ cung nữ ở đây mình có tham khảo từ triều Nguyễn.

    Bạn nào có tư liệu chính xác có thể góp ý giúp mình để mình chỉnh sửa cho phù hợp ạ.
     
    Triều Lê Sơ Có Một Chuyện Tình [Dã Sử, Cung Đấu]
    Chương 3.


    "Dạ bẩm Thái Hậu, nô tỳ ở trong cung rất tốt, không có gì phải bận lòng ạ.

    Cảm tạ Thái Hậu đã vì nô tỳ mà quan tâm."

    Thái Hậu nhìn Hằng, nhè nhẹ gật đầu, "Không sao, đã ở trong hậu cung thì đều đã là người một nhà, phải biết quan tâm, bác ái, đỡ đần lẫn nhau.

    Tránh ghanh tỵ hơn thua mà giở trò hèn bẩn, đó là vi phạm vào cái đức của người phụ nữ cũng như cái quy của hậu cung.

    Hơn nữa, nếu thực sự các ngươi thương ta, hiếu lễ với ta và thực sự có lòng với Hoàng Thượng thì nên tránh điều tai tiếng, chung sống với nhau hoà thuận, và quan trọng hơn là phải sớm ngày sinh con đẻ cái cho Hoàng Thượng.

    Hoàng gia ta, con đàn cháu đống mới là phúc."

    Thái Hậu bắt đầu đi vào nội dung chính của cuộc gặp gỡ hôm nay, đó chính là dạy dỗ, răn đe các nàng.

    Giọng nói bà ôn tồn, dịu dàng, nhưng chứa đựng trong đó là sự nhắc nhở, giáo nghiêm thầm kín đằng sau những cử chỉ phúc hậu.

    Bà vừa dứt lời, cả Hằng và Phùng Cung Tần đều đứng dậy, nhất mực cung kính đồng thanh:

    "Dạ, nô tỳ xin nghe theo lời dạy dỗ của Thái Hậu."

    Thái Hậu lướt ánh mắt qua hai nàng, gật gù tỏ ý.

    Đoạn, bà nói: "Hậu cung là nơi toàn bậc đàn bà, mà người ta nói đàn bà thì hay lắm điều nhiều chuyện.

    Bây giờ ở đây chỉ có mình hai ngươi, mọi chuyện tạm ổn, nhưng sau này, hậu cung đông đúc, các ngươi vẫn phải nhắc nhau mà chung sống hoà thuận, chị bảo ban em, người cũ bảo ban người mới, chớ có rầy la to chuyện, dở thói nữ nhi thường tình mà làm ảnh hưởng đến Hoàng Thượng, nếu để ta biết được, ta nhất định sẽ phạt nặng."

    "Vâng ạ."

    "Nhẫn nhịn là cái đức của người phụ nữ.

    Ở đây, các ngươi không có quyền giở thói ghen tuông, các ngươi phải biết rằng, Hoàng Thượng nạp càng nhiều phi tử thì đó lại càng là phúc của Đại Việt ta, vì điều đó chứng tỏ đất nước dương thịnh, Hoàng Thượng khí lực dồi dào.

    Hơn nữa, nạp nhiều phi tử để họ sinh con đẻ cái cho hoàng gia, đó là chuyện tốt, là đại diện cho phần âm đức mà tổ tiên để lại.

    Ta nói, các ngươi có nghe rõ không?"

    "Vâng, nô tỳ nghe rõ ạ."

    Đôi mắt Hằng nhìn chăm chăm xuống đất, những lời của Thái Hậu như khắc sâu vào tâm trí nàng, tuy những điều ngài dạy đều là đạo làm vợ, đức hạnh của một người phụ nữ, song, sâu trong lòng Hằng, nàng vẫn có chút chạnh lòng, sầu muộn.

    Có người phụ nữ nào nhìn chồng mình tay ôm má ấp với người đàn bà khác mà không tủi, không hờn?

    Có người đàn bà nào dành trọn trái tim cho chồng mình, nhưng đáp lại lại là một tình yêu chia năm xẻ bảy mà không u, không uất?

    Hằng len lén đưa mắt lên nhìn Thái Hậu, đây người phụ nữ mẫu mực của hậu cung, liệu sau này rồi cũng sẽ có ngày Hằng trở nên như thế?

    Và liệu có phải, hình ảnh nàng nay đây cũng chính là bóng hình của bà năm xưa, thuở bà còn độ xuân thì, nhập cung và được tiên Thái Hậu dạy dỗ những lời lẽ y như bây giờ.

    Liệu bà có từng cảm thấy như Hằng không?

    Rồi bà đã làm cách nào để chiến thắng nỗi hèn mọn trong mình để trở thành một người phụ nữ như ngày hôm nay?

    Bằng tình yêu với Tiên Đế?

    Hay trái tim bà được làm bằng đá lạnh cũng nên.

    Chứ Hằng không tin một người phụ nữ nào có thể nhẫn nhịn nỗi đau đó đối với việc chia chồng của mình.

    Đúng lúc này, thì một thị nữ bỗng đi từ bên ngoài vào và bẩm báo với Thái Hậu, "Thưa ngài, có ông Trinh Quốc Công cầu kiến ạ."

    Thái Hậu gật đầu, xua tay ra hiệu cho thị nữ kia lui ra.

    "Ông Nguyễn Đức Trung đến quá đường đột, bây giờ để các ngươi ra về cũng không hay mà ngồi đây cũng không đặng."

    Nghe Thái Hậu phàn nàn, Phùng Cung Tần lập tức nói ngay:

    "Vậy chi bằng Thái Hậu hãy cho chúng thiếp tạm lui về sau bức bình phong.

    Chúng thiếp tự khắc sẽ nhớ như in lời dạy của ngươi, không dám môi hở răng lạnh, cũng không dám nhiều miệng mà đơm đặt ra bên ngoài."

    Thái Hậu nghe vậy, đưa mắt nhìn hai người một cái rồi cũng thuận.

    "Vậy các ngươi hãy mau lui ra sau đi."

    Hằng và Phùng Cung Tần lập tức theo nhau bước tới sau bức bình phong, cẩn thận nép vào.

    Cũng ngay lúc đó, tiếng bước chân điền đạm tiến càng ngày càng gần tới căn phòng.

    Một người đàn ông trung niên đội mũ đuôi chuồn, thân khoác áo viên lĩnh bước vào.

    "Thần tham kiến Thái Hậu."

    Giọng nói đĩnh đạc của người đó vang lên, thần thái khấu quỳ cũng rất uy phong, chuẩn mực.

    Thái Hậu gật nhẹ đầu, lệnh cho người bày ghế, đơm trà.

    Lại nói sau khi hành lễ với Thái Hậu xong, ông Quốc Công nhận lệnh đứng dậy, ngồi vào ghế, sau đó mới nói:

    "Chẳng hay Thái Hậu cho gọi vi thần đến đây là có chuyện gì cần dặn dò, sai bảo ạ?"

    Thái Hậu lúc ấy chưa vội trả lời, mà bà thở dài một cái.

    "Ta sống đến ngần này tuổi rồi, e cũng sắp đến lúc đến lúc gần đất xa trời.

    Mấy đêm nay khó đi vào giấc ngủ, mà dễ nhắm mắt lại thì lại thấy Tiên Đế đứng từ đằng xa, chăm chăm nhìn ta, mặt ngài sầu muộn và mong mỏi, ta e, ngài còn điều vướng mắc trên đời."

    Trinh Quốc Công lập tức tỏ ra nhập tâm, "Chẳng hay, ngài có biết điều Tiên Đế còn vướng bận là gì không ạ?"

    "E rằng, điều ngài vướng mắc, chắc cũng là điều ta vướng mắc bấy nay.

    Trinh Quốc Công theo ta đã lâu, chắc phần nào cũng đã hiểu.

    Hoàng Thượng bây giờ đã tầm độ hai mươi mà vẫn chưa có mụn con nào, hậu cung cũng ít ỏi.

    Chuyện tuyển tú có thể năm sau mới tính, nhưng cái việc mà ta ngay ngáy nhất ấy chính là việc sinh con trai cho ngài.

    Phùng thị theo Hoàng Thượng từ hồi mới ở phủ tiềm đế, nhưng cái bụng cứ thế vô dụng không có chút động tĩnh gì.

    Bây giờ lại có thêm cô Nguyễn Thị Hằng mới vào cung được Hoàng Thượng yêu quý, trong khoảng thời gian này mọi điều có lẽ đều trông chờ vào thị.

    Nhưng mà ta vẫn không an tâm, vậy chi bằng ngày mười lăm này, Trinh Quốc Công hãy thay mặt ta đến am Từ Công Núi Phật Tích cầu đảo xem sao, xem bề trên người ta phán thế nào, ta ở nhà sẽ cố gắng ăn chay niệm Phật, tích thêm Âm đức cho Hoàng gia."

    Nỗi phiền lòng của Thái Hậu, có lẽ từ lâu Trinh Quốc Công đã đoán được.

    Ông đứng dậy, chắp tay hướng Thái Hậu mà vái dài.

    "Mong Thái Hậu yên tâm, ngay ngày mai thần nhất định sẽ lập tức lên đường.

    Thần sẽ thành tâm vì Thái Hậu, vì Hoàng Thượng và vì con cháu hoàng gia cầu đảo, tổ tiên chư thần nhất định sẽ chứng giám cho tấm lòng ân đức của người."

    Thái Hậu cong môi cười đức độ, "Được Quốc Công hết lòng như thế, đúng là phúc phần nhà ta."

    Trong lúc đó, sau bức bình phong, cuộc hội thoại của Thái Hậu và ông Trinh Quốc Công dĩ nhiên đã lọt hết vào tai Hằng và Phùng Cung Tần.

    Nghe Thái Hậu mong chờ vào mình, Hằng vừa mừng vừa lo.

    Mừng vì đứa con của nàng và Tư Thành chưa ra đời đã được Thái Hậu mong đợi, đây là điều tốt còn gì bằng.

    Hơn nữa, máu mủ do mình và người mình yêu sinh ra, thì có lẽ tình yêu của hai người sẽ càng trọn vẹn, đứa trẻ sẽ là kết tinh tình yêu của Hằng và Tư Thành.

    Song nỗi lo của Hằng thì có lẽ còn bề bộn và nan giải hơn, bởi y trong lời Thái Hậu nói, ngài vốn mong muốn đứa cháu này sẽ là con trai, còn nếu Hằng sinh ra con gái, thì liệu bà có mắt chảu mày chau, bằng mặt không bằng lòng?

    Thêm nữa, nỗi lo của Hằng còn đến từ người bên cạnh...

    "Thật hâm mộ chị Hằng quá, vừa vào cung đã được Bệ Hạ yêu quý, Thái Hậu chờ mong.

    Nhưng chị đừng có đắc ý quá sớm, không khéo lại đẻ ra một đứa con gái vô dụng thì thôi đi.

    Tôi không đẻ được, thì chị lấy gì mà đẻ được?"

    Nàng ta cất giọng mỉa mai, ý châm chọc rõ ràng như đang đâm vào nàng.

    Nhưng trong lời của Phùng Cung Tần không phải không có ý đúng, với Hằng, dĩ nhiên thì con nào cũng là con, đều là khúc ruột nàng cắt ra, nhưng...

    Nghĩ đến đây mà nàng chỉ biết lằng lặng thở dài, nỗi sầu muộn đong đầy trong nỗi lòng người phụ nữ.

    Nếu nàng sinh con trai, lại là con trưởng, thì dĩ nhiên địa vị của nàng cũng sẽ cao hơn, sau này khi xin minh oan cho gia tộc, chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.

    Chưa kể, nếu nàng đẻ con gái, với nàng thì nàng dĩ nhiên vẫn sẽ yêu thương đứa bé hết lòng, nhưng với người khác chưa chắc đã vậy.

    Sự kỳ vọng của Thái Hậu vô tình lại gây cho nàng một áp lực vô hình.

    Đúng lúc này, khi Hằng còn đang hẵng chìm đắm trong những suy nghĩ ngổn ngang của mình thì Phùng Cung Tần bên cạnh bỗng làm ra một hành động mà đến chính nàng còn khó tin.

    Nàng ta bỗng bắt lấy tay Hằng rồi tự đánh mạnh vào mặt mình, vì lúc ấy nàng không phòng bị nên cứ mặc cho nàng ta càn rỡ.

    Trong khi Hằng còn ngẩn ngơ, Phùng Cung Tần đã ngã ra, cũng đồng thời đẩy bổ tấm bình phòng trước mặt.

    Chẳng biết từ khi nào mà nước mắt nàng ta đã giọt vắn giọt dài trên mặt.

    Tấm bình phong và cả Phùng Cung Tần ngã ra đều gây ra tiếng động rất lớn, dĩ nhiên đã kinh động đến hai người ngoài kia.

    Đôi mày hoa râm của Thái Hậu cau lại, những nếp nhăn xô vào nhau, bàn tay bà nắm chuỗi bồ đề bỗng siết mạnh hơn.

    Còn ông Quốc Công thì ngỡ ngàng nhìn hai người đàn bà bỗng hiện ra trước mắt.

    "Thái Hậu, ngài..."

    Những điều đó quá đủ để khiến cho Hằng sợ hãi, nàng lập tức quỳ sụp xuống, đương định thỉnh tội thì Phùng Cung Tần bên cạnh bỗng khóc lóc chen ngang.

    "Chị Hằng, em biết em không nên nói thế với chị, nhưng chị cũng không thể quá quắt như vậy được.

    Em biết em không sinh được con cho Hoàng Thượng là sai, chị được ngài Thái Hậu kỳ vọng, em cũng thấy mừng cho chị, em chỉ nói vài câu chúc mừng chị thôi mà chị nỡ lòng nào nói em đố kỵ rồi đánh em.

    Chị ghét em cũng được, muốn đánh em cũng được, bởi chức vị chị cao hơn em, nhưng chí ít là không phải ở đây, nơi Thái Hậu và ngài Quốc Công đang trò chuyện."

    Đến bấy giờ, Hằng mới bàng hoàng nhận ra ý đồ của Phùng Cung Tần, không ngờ nàng ta lại dám đơm đặt, vu hãm mình như thế, còn là ở trước mặt Thái Hậu và Trinh Quốc Công.

    Nhìn sắc mặt Thái Hậu thì có vẻ đã giận lắm rồi, bà đồng ý cho hai người ở lại đây vốn vì không muốn hai người gặp mặt Trinh Quốc Công, nhưng giờ đây sự việc xảy ra, thì không những là Thái Hậu mang tiếng sơ suất mà hai người cũng khó nên tội, chưa Phùng Cung Tần còn nói như thế thì có chẳng khác đang đem Hằng mà treo một cái án tử trên đầu.

    Trong lòng nàng hốt hoảng vô cùng, nàng vội vã đến không nói nên lời, "Không có...nô tỳ không có..."

    "Được rồi!

    Ta vừa dạy các ngươi những gì?

    Đúng là nước đổ lá môn, uổng công ta đã kỳ vọng ở các ngươi!"

    Thái Hậu đập mạnh tay xuống bàn, bộ ấm chén trên đó nảy lên lách cách, tức thì, những thị nữ trong phòng đều quỳ xuống, điều này càng khiến Hằng sợ hãi và rối ren hơn, nàng cúi đầu hướng phía Thái Hậu lạy một cái, thành khẩn mà thưa rằng:

    "Bẩm ngài Thái Hậu, nô tỳ trên có ông Trời chứng dám, dưới có mặt đất làm tin, nô tỳ không hề vi phạm và chữ lễ, chữ nghĩa và chữ tín với người.

    Dẫu cho nô tỳ mười cái lá gan, nô tỳ cũng không dám ở trước mặt người mà bày trò đê tiện.

    Hơn nữa, mỗi một hành động của nô tỳ đều có gia linh dõi theo, là mặt mũi của các sư phụ ở giáo phường, nô tỳ thực sự không dám có hành động nào không đúng bổn phận, làm trái với đạo nghĩa thường tình.

    Mong Thái Hậu tin tưởng cho."

    Hằng sụt sùi khóc, nước mắt chảy dài trên gương mặt, nàng mong sao những lời lẽ thành khẩn của mình có thể minh chứng cho sự trong sạch của nàng.

    Nhưng nếu như vậy, thì sự việc này bỗng chuyển thành là Phùng Cung Tần tự đánh, tự ngã, biết đúng là như vậy, nhưng chung quy cũng chỉ là nàng biết, nàng cũng nhìn nhận rằng sự thật này là vô lý vô cùng, vậy liệu có ai tin không đây, chưa kể Thái Hậu còn có cảm tình với Phùng Cung Tần hơn Hằng biết bao nhiêu, rồi giờ đây, liệu ai sẽ tin nàng?

    Tư Thành ư?

    Khoảnh khắc này, nàng bỗng nhớ đến ngài, nàng mong sự xuất hiện của ngài đến lạ, chỉ có ngài hiểu tâm tính của nàng, chỉ có ngài mới bằng lòng che chở cho nàng, nhưng tiếc rằng, đấy chỉ là những mộng tưởng không có thực của Hằng mà thôi.

    Giờ đây, Hằng chờ đợi một câu trả lời từ Thái Hậu, nhưng bà hãy còn lặng im, thì Phùng Cung Tần đã nấc dài dưới đất.

    "Đúng vậy, chuyện này là nô tỳ sai, nô tỳ đã chọc giận chị Hằng, mong Thái Hậu hãy phạt nặng nô tỳ, cũng đừng hàm chuyện oan ức cho chị Hằng."

    Đến giờ phút này, có lẽ Hằng coi như đã nhìn rõ bộ mặt của người đàn bà này.

    Trong lòng nàng uất ức khôn nguôi, nàng muốn giải thích, nhưng lại không biết giải thích thế nào cho đặng, nói quá, người ta lại gán cho nàng cái tội mồm năm miệng mười cãi leo lẻo trên miệng tiền bối.

    Nỗi uất ức chứ thế hoá thành hai dòng lệ chảy dài trên gò má, Thái Hậu thừa quyền phạt nàng, thậm chí là ban chết mà Tư Thành không thể can dự.

    Oan cha chưa rửa, nàng liệu chết có nhắm mắt không?

    Rồi từ đây, nếu nàng chết, Tư Thành liệu có đau khổ không, có buồn không?

    Bàn tay dưới gấu áo của Hằng vô thức nắm lại.

    Bỗng, giọng nói ôn tồn của Thái Hậu chợt vang lên: "Hai ngươi về trước đi.

    Sửa sang lại đầu tóc, y phục, mặt mũi trước, kẻo ra ngoài người ta lại đồn là ta bắt nạt các ngươi."

    "Thái Hậu..."

    Gương mặt Phùng Cung Tần lộ rõ vẻ hụt hẫng, nàng ta tựa như còn muốn tiếp tục khóc lóc, diễn trò, nhưng khi nhìn gương mặt lạnh nhạt của Thái Hậu, Phùng Cung Tần cũng tự biết đường mà liệu.

    Phùng Cung Tần là thế, Hằng cũng không khá hơn là bao, Thái Hậu không muốn nghe hai người giải thích nữa, chính là đã định sẵn cái tội cho ai trong đầu, cho hai người về, chính là về chuẩn bị chịu phạt, một án tử treo ngay trên đầu, bảo sao Hằng có thể vui vẻ.

    Mang một gương mặt thất thần ra khỏi điện chính của Thái Hậu, Thị Thủy và Thị Ly lập tức sốt sắng chạy đến, hỏi han nàng.

    "Bà có sao không?

    Sắc mặt bà tệ quá, hay là mời thái y nhé?"

    Hằng lắc đầu, mời thái y, người ta lại cho rằng nàng đang làm mình làm mẩy với Thái Hậu.

    Nàng chừng chững đứng lại trước điện Thừa Hoa, ngửa đầu lên trời, không kìm được mà buông tiếng thở dài, nhớ năm xưa, cả nhà nàng cũng vì bị vu oan mà li tán, kẻ chết người còn, lưu lạc làm tôi tớ cho người ta, đến nay, nàng cũng bị vu oan, chẳng nhẽ dòng họ nhà nàng cứ phải đời đời kiếp kiếp sống như thế?

    Không được, Hằng không thể để điều đó tiếp tục diễn ra được.

    ___________________________

    Người có thể tin tưởng Hằng, bảo đảm cho Hằng trong tình huống này ắt có lẽ chỉ có mình Lê Tư Thành.

    Khi con người tủi thân, oan ức, họ thường mong một người đến an ủi, trao niềm tin và sự chở che cho mình.

    Hằng cũng như vậy, từ khi trở về Vĩnh Ninh Cung, nàng mong có thể gặp Tư Thành nhanh nhất, đếm từng canh giờ, đợi trời tối, nhưng hôm nay sao mà lạ quá...

    Vẫn như mọi ngày, buổi tối, Tư Thành sẽ đến dùng bữa với nàng rồi nghỉ lại.

    Tối hôm đó, Hằng vẫn đợi ngài đến rồi mới dùng bữa.

    Nhưng hôm nay đợi mãi, đã quá giờ dùng thiện mà vẫn chưa thấy ngài đâu.

    Cơm canh thì đã nguội lạnh, mà trong lòng Hằng thì càng lạnh lẽo không kém theo.

    Lại nghe Thị Ly và Thị Thủy nói, hôm nay sau giờ nghị sự, ngài đã bị Thái Hậu gọi đến điện Thừa Hoa, điều này càng làm dấy lên trong Hằng một nỗi bất an, căng thẳng đến nẫu ruột.

    Bên ngọn đèn dầu tờ mờ, mà gương mặt nàng cũng vàng vọt theo, giờ Tuất qua rồi đến giờ Hợi, Hằng kiên nhẫn đợi đến quá độ giờ đi nghỉ mà vẫn chẳng thấy Tư Thành đâu.

    Thị Thủy và Thị Ly thấy thế, phần vì xót chủ, phần vì lo âu mệnh mình, hai người cứ thay nhau khuyên nhủ nàng.

    "Để nô tỳ đi hâm cơm canh lại cho bà dùng bữa nhé?

    Nhịn như vậy không tốt cho sức khoẻ đâu."

    "Đúng vậy, hôm nay Bệ Hạ không đến, chắc là bận việc, bà cũng nghe lời Thái Hậu dạy, không nên lúc nào cũng quẩn quanh bên ngài."

    "Ta đợi thêm một lúc nữa..."

    Thị Thủy và Thị Ly đưa đôi mắt bất lực nhìn nhau, đối với sự cứng đầu của chủ, hai thị vẫn chưa có kinh nghiệm giải quyết sao cho ổn, đang khó xử đắn đo, bỗng đúng lúc này có giọng tên thái giám the thé vọng vào, "Hoàng Thượng đến."

    Chỉ nghe câu đó, Hằng lập tức bật dậy, tựa như kẻ bất tỉnh nay bị dội cho một gáo nước lạnh.

    Hằng lập tức lao ra ngoài, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng Tư Thành từ phía xa xa, nàng bỗng trở nên đắn đo, chần chừ, lúc nãy Thái Hậu gọi ngài đến, còn giữ lại lâu như vậy, liệu có phải là đang bàn cách phạt nàng?

    Chuyện đó Tư Thành chắc chắn cũng đã biết, vậy ngài liệu có tin nàng không?

    Hay ngài sẽ nghiêng về phía Phùng Cung Tần mà ruồng rẫy nàng?

    Vừa nghĩ đến đây, Hằng đã cảm thấy sợ hãi thay, cũng bất giác muốn trốn chạy, muốn né tránh.

    "Sao giờ này nàng còn chưa đi ngủ?"

    Giọng nói dịu dàng của Tư Thành đánh thức Hằng khỏi tâm trí, nàng còn chưa đáp lời, ngài đã nắm lấy tay nàng.

    "Tay lạnh như vậy, sau này ban đêm không cần ra đón ta nữa."

    Sau đó liền cởi tấm áo giao lĩnh phía ngoài khoác cho nàng.

    "Chúng ta vào trong thôi."

    Bước vào chính điện, nhìn mâm cơm vẫn còn nguyên vẹn trên bàn, Tư Thành cau mày, "Nàng vẫn chưa ăn cơm?"

    "Vâng, nô tỳ đợi ngài..."

    "Nàng có biết lo cho sức khoẻ không vậy hả!?

    Thị Ly, Thị Thủy, mau đêm mâm cơm này xuống rồi nấu lại những thứ mới cho Nguyễn Sung dung ăn."

    Hai thị nữ nghe lệnh, lập tức vâng mệnh đi ngay.

    Để Hằng ngồi xuống ghế, nhìn nét sầu muộn trên mặt nàng, Lê Tư Thành phần nào đã đoán ra nguyên do, ngài thở dài một cái.

    "Hằng, trẫm tình nguyện tin nàng, trẫm tin nàng sẽ không càn rỡ như vậy, dù mới ở bên nhau ít lâu, nhưng thứ trẫm thấy ở nàng là một con người hiền lành lương thiện, lại hiểu chuyện, nàng tuyệt nhiên sẽ không làm ra mấy chuyện như vậy được."

    Nghe đến đây, nước mắt Hằng chực trào cứ thế ào ào tuôn ra, nàng ôm chầm lấy Tư Thành.

    "Thế mà thiếp cứ tưởng...cứ tưởng ngài đã ruồng bỏ thiếp.

    Cả tối nay đợi chàng lâu như vậy, thế mà thiếp cứ nghĩ ngài đã giận thiếp rồi."

    Ấy vì quá xúc động, quá nghẹn ngào mà Hằng tự xưng bằng "thiếp", một cách xưng hô giữa vợ chồng bình thường chứ không phải giữa đạo quân thần.

    Có người tin nàng, Tư Thành vẫn tin nàng, như vậy là tốt rồi.

    "Xin lỗi nàng, trẫm đến muộn không phải vì giận nàng, mà là vì ở chỗ Thái Hậu có điều cần giải quyết."

    Ở chỗ Thái Hậu...

    Liệu có hay Tư Thành đã vì nàng mà cãi nhau với Thái Hậu?

    "Ngài ơi, thiếp biết ngài tin thiếp đã là một điều đáng mừng, nhưng ngài đừng vì thiếp mà bất hoà với Thái Hậu.

    Dẫu chi, chữ hiếu bao giờ cũng là quan trọng nhất.

    Thiếp tin rằng sẽ có ngày Thái Hậu nhìn nhận tấm lòng trong trắng mà minh oan cho thiếp, thiếp tin với sự bao dung và mẫu mực của ngài, ngài sẽ không để ai phải oan ức đâu."

    Nghe Hằng nói thế, chẳng hiểu sao Lê Tư Thành lúc ấy lại bật cười.

    "Xem ra mẻ này ta thắng lớn.

    Hằng à, có được nàng trong đời chính là may mắn lớn nhất của trẫm.

    Lựa chọn tin tưởng nàng, là lựa chọn đúng đắn nhất."
     
    Back
    Top Dưới