Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Triệu Hạt Mưa Rơi

Triệu Hạt Mưa Rơi
Chương 100.


Ánh đèn neon trắng nhợt trong hành lang bệnh viện, lạnh lẽo đến thấu xương, dường như muốn xua tan đi mọi dư âm của cuộc rượt đuổi đầy căng thẳng vừa rồi.

Trung dìu Hoàng Triết bước vào, từng giọt máu nóng hổi từ cánh tay anh rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm mà họ vừa trải qua.

Y tá vội vã mở cửa phòng tiểu phẫu, giọng gấp gáp :

"Vào đây nhanh lên !"

Hoàng Triết không cần ai đỡ, chỉ một tay giữ lấy cánh tay đang chảy máu của mình.

Dù dáng đi hơi loạng choạng, vai rộng vẫn vững vàng bước qua khung cửa.

Giản Huyên là người đầu tiên đến, hơi thở hổn hển, mái tóc bết mồ hôi :

"Triết !

Chuyện gì đã xảy ra...?

Ai dám phục kích hai người ở Nam Phong ?"

Di Huân theo sát phía sau, khuôn mặt biến sắc khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên áo anh :

"Mẹ nó, bọn rác rưởi này."

Anh chửi thề, rồi nhìn sang Hoàng Triết hỏi : "Sao rồi, còn bị thương ở đâu nữa không ?"

Hoàng Triết không trả lời.

Anh ngồi lên bàn xử lý, y tá bắt đầu cắt bỏ phần ống tay áo dính máu.

Một vết rách sâu lộ ra trên cánh tay trái, kéo dài từ bắp tay xuống gần khuỷu, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đủ để gây đau đớn và mất máu nhiều.

Trung đứng bên cạnh, gương mặt trắng bệch vì lo lắng và day dứt.

"Tụi nó... chút về em nói."

Vị bác sĩ quen của bọn họ nhíu mày :

"Cậu mất khá nhiều máu, cần phải khâu lại.

Giữ yên nhé."

Như mọi nỗi đau trên đời, Hoàng Triết lặng lẽ chịu đựng.

Anh không hề nhăn mặt, không để tay run rẩy.

Chỉ có ánh mắt hơi cụp xuống vì mệt mỏi, và giọng nói khàn khàn vang lên :

"Làm đi."

Trung ôm chặt chiếc áo khoác đẫm máu của Hoàng Triết trong tay, từng đường vải đã cứng lại vì máu khô.

Anh khẽ nhăn mặt khi cố gắng phủi những mảnh kính vụn còn dính trên lòng bàn tay rát buốt.

Đúng lúc đó__,

RÈ…

RÈ...

Điện thoại trong túi áo bất ngờ rung lên liên hồi, mạnh đến mức như muốn bật khỏi túi.

Trung rút máy ra, vừa nhìn thoáng qua màn hình, cả người lập tức đờ hẳn.

Trên màn hình hiện lên chữ...

Vợ.

Hàng mi anh giật nhẹ, ánh mắt không dám tin.

Vợ ?

Anh Triết… bao giờ có vợ ?

Lẽ nào…

Giản Huyên liếc sang, thấy sắc mặt Trung biến đổi khác thường thì nhíu mày :

"Gì đấy ?

Ai mà gọi làm mặt chú mày đơ ra thế ?"

Trung cắn môi, giọng lí nhí như mắc kẹt trong cổ họng :

"Anh Huyên…

'Vợ' của anh Triết gọi."

Cả không khí lặng đi vài nhịp.

Phùng Giãn Huyên đón lấy điện thoại, cúi đầu nhìn tên người gọi đến.

Mỗi tiếng rung đều như dội thẳng vào tai, gấp gáp và nặng nề.

Di Huân đứng phía bên nghe được, bật cười khẩy, giọng châm chọc lẫn kinh ngạc :

"Tụi mày nghiêm túc dữ vậy luôn hả ?

Mày nghe đi, bảo thằng Triết uống say, kêu con bé ngủ đi."

Trung đưa mắt nhìn về phía Hoàng Triết, anh đang được bác sĩ sát trùng vết thương, gương mặt căng thẳng, máu chảy dọc xuống cổ tay.

Trung nuốt nước bọt.

Do dự một giây cuối, anh vẫn vuốt màn hình nghe máy.

Giọng anh run nhẹ : "Alo… cô Trần.

Tôi là Trung."

Đầu dây bên kia im vài giây, sau đó là giọng nói dịu nhưng mang chút bất an :

"Anh Trung ?

Vậy cho em hỏi… anh Triết đâu rồi ?"

Trung định nói theo lời Di Huân, nhưng đúng lúc ấy__,

Giọng bác sĩ gắt lên trong phòng, vang rõ mồn một :

"Ba người các cậu, ai vào giữ thằng Triết lại cho tôi may đây !

Cậu ta mất máu cỡ này còn đòi nhổm dậy là sao ?!"

Âm thanh ấy xuyên thẳng qua điện thoại.

Trần Phương Phương ở đầu bên kia chỉ kịp hít một hơi, tim cô thắt lại.

"…Mất… mất nhiều máu ?"

Giọng cô run lên thấy rõ : "Anh..

Triết bị thương ?

Anh Trung, anh cho tôi biết mọi người đang ở đâu được không ?"

Trung tái mặt, lúng túng như bị bóp nghẹt cổ họng :

"Tôi… không phải…

ý tôi là…"

Giản Huyên bất lực thở dài, đặt tay lên vai Trung, thấp giọng :

"Nói đi.

Vòng vo chỉ làm cô ấy hoang mang thêm."

Trung cắn môi, cuối cùng cũng hít một hơi :

"…Anh Triết đang ở bệnh viện Nhật Lệ.

Cô…

đến đi."

Đầu dây im lặng một giây.

Rồi tiếng cửa bật mở, tiếng bước chân gấp gáp vang dội.

Giọng Phương Phương run khẽ nhưng dứt khoát :

"Tôi đến ngay."

Cuộc gọi ngắt.

Trung thả người dựa vào tường, thở phào mà mồ hôi vẫn rịn đầy thái dương.

"Xong rồi… chắc chắn anh Triết sẽ giết em mất…"

Giãn Huyên vỗ vai cậu ta, giọng bình thản :

"Cô ấy sớm muộn gì chẳng biết, cậu đừng lo."

Ngay lúc đó, bác sĩ kéo căng chỉ.

Mũi khâu đầu tiên xuyên qua da thịt Hoàng Triết, siết chặt lại__, máu rịn ra đỏ tươi, và nỗi căng thẳng trong căn phòng lại dâng thêm một bậc.

Anh vẫn ngồi thẳng, ánh mắt nhìn vô định.

Giọng anh trầm xuống, rất khẽ :

"Ai vừa gọi cho tôi ?"

Trung đông cứng lại.

Di Huân đứng bên cười.

Hoàng Triết mở mắt, nheo lại vì đau và mệt, nhưng giọng vẫn sắc bén :

"Nói."

Trung cúi đầu, lí nhí :

"...Dạ… v..

'vợ' anh gọi."

Một khoảng im lặng dài đến nghẹt thở bao trùm.

Không ai dám thở mạnh.

Bác sĩ Nhật nhướn mày, môi nhếch lên, vẫn tiếp tục công việc, tiếng kim đâm vào da thịt nghe lách cách.

Hoàng Triết không hề nổi giận, không gắt gỏng.

Anh chỉ nhắm mắt, giọng khàn vì mệt :

"...Cô ấy biết rồi à ?"

"Dạ."

Nghe Trung nói xong, khóe mắt anh khẽ động đậy.

Không phải vì cơn đau.

Mà vì biết Phương Phương đang trên đường đến, và anh không chắc mình muốn cô nhìn thấy mình trong bộ dạng này.

....

Trên con phố chật cứng người và xe, Phương Phương vội vã lao vào chiếc taxi đang chờ, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, đập thình thịch những nhịp đinh tai nhức óc.

Bàn tay cô run rẩy đến mức ngay cả việc mở khóa điện thoại cũng trở thành một thử thách khắc nghiệt.

Suốt quãng đường, những ngón tay cô đan chặt vào nhau, cố gắng kiềm chế cơn bão cảm xúc đang cuộn trào bên trong, chỉ duy nhất một hy vọng bám víu lấy tâm trí, Hoàng Triết phải bình an.

Khi chiếc taxi vừa khựng lại bên vỉa hè, trước cửa bệnh viện Nhật Lệ, một bóng hình khác đã vọt ra từ chiếc xe đỗ ngay sát.

Đó là một cô gái trẻ, ăn vận tươm tất, gương mặt đỏ hoe vì lo lắng nhưng đôi mắt lại sáng quắc.

Cô ta vụt qua Phương Phương với tốc độ còn gấp gáp hơn cả cô.

Phương Phương thoáng sững lại một giây.

"Cô ấy… vội quá…"

Cô thầm nghĩ, tuy vậy không quan tâm nhiều, chỉ cúi đầu chạy vào theo.

Và lúc Phương Phương ngẩng lên, vừa hay thấy Hoàng Triết đang bước ra, bên cạnh anh là Di Huân, Giản Huyên cùng Trung.

Áo anh nhuốm màu máu đỏ sẫm, gương mặt có chút nhợt nhạt, nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh và điềm tĩnh một cách đáng sợ, tựa đâu mọi thứ chẳng ảnh hưởng gì mấy đến anh.

Nhìn Hoàng Triết đã có thể ra về, trong lòng Phương Phương như trút xuống được bao nhiêu lo lắng, nhưng cô vẫn muốn chạy đến để xác nhận sự an nguy của anh thêm.

Cô mới nhấc chân lên, chưa kịp bước, thì... cô gái trẻ lúc nãy đã lao tới.

Đôi mắt cô ta ướt đẫm, bờ môi run rẩy không kiểm soát.

Không một chút kiềm chế, không một chút suy nghĩ, cô ta ôm chầm lấy Hoàng Triết, siết chặt như muốn hòa tan vào anh, tiếng khóc bật thành lời, nghẹn ngào.

"Triết...

Anh không sao… anh không sao rồi…"

Tiếng nức nở vỡ òa, y hệt dòng lũ bị đè nén suốt tháng ngày rốt cuộc cũng tìm thấy lối thoát.

Hoàng Triết đứng bất động.

Gương mặt anh lạnh, lưng thẳng tắp.

Đôi mắt anh không đáp lại cái ôm ấy, cũng không hề đẩy ra, chỉ có một sự im lặng cứng nhắc, lặng như thép, bao trùm.

Di Huân và Giản Huyên liếc nhìn nhau đầy ẩn ý.

Trung khựng lại, nuốt khan một cách khó nhọc.

Còn Trần Phương Phương, chôn chân tại chỗ, lặng lẽ nhìn...
 
Triệu Hạt Mưa Rơi
Chương 101.


Phương Phương đứng cách đó không xa.

Hơi thở vẫn còn gấp, mái tóc rối nhẹ vì vừa vội vã chạy đến.

Nhưng chỉ một giây sau__,

Mọi cảm xúc lo lắng trong cô bị giật phăng đi bởi cảnh tượng trước mắt.

Một cô gái đang khóc nấc, ôm chặt lấy Hoàng Triết như thể vừa tìm lại được người mình thương yêu nhất.

Còn anh, dù không đáp lại cái ôm đó, nhưng cũng không hề đẩy ra.

Chỉ một khoảng im lặng ấy thôi, đã đủ khiến Phương Phương lạnh đi từng chút.

Cô đứng chôn chân, không biết mình nên bước tới hay đứng yên.

Không biết nên mở miệng hỏi thăm hay nên lặng lẽ quay đi.

Cảm giác duy nhất cô nhận ra là trái tim mình đang chùng xuống, rất nhẹ, rất đau, ngỡ là có ai bóp một góc nhỏ trong đó mà không báo trước.

Cô bất ngờ.

Sững sờ.

Và không biết mình phải đặt bản thân ở đâu trong khoảnh khắc này.

Đôi mắt Triệu Nhã Trân ngước lên, long lanh nước mắt.

Giọng cô ta run rẩy, mềm ngọt, tưởng chừng muốn sụp vào người Hoàng Triết :

"Triết... anh không sao chứ ?

Em lo cho anh lắm."

Hoàng Triết hơi cúi mắt.

Bóng mi dày đổ xuống che khuất tâm tình, chỉ còn đường nét chiếc cằm sắc lạnh dưới ánh đèn vàng lụi.

Khi anh cất tiếng, giọng trầm, lạnh buốt, xen lẫn sự lười nhác mệt mỏi :

"Sao cô biết tôi ở đây ?"

Một câu hỏi tưởng chừng bình thường, ấy vậy lại rạch một đường mỏng manh vào lớp ngụy trang của Triệu Nhã Trân.

Cô ta đứng yên, môi khẽ run nhưng ánh mắt vẫn cố giữ vẻ bình thản.

Dĩ nhiên, Triệu Nhã Trân không dại gì nói thật chuyện mình đã vô tình nghe được từ bọn đàn em của Từ Quý khi bọn chúng truyền tin anh bị thương về cho lão.

"Em... chuyện đó không quan trọng."

Nhã Trân siết tay vào áo anh, nước mắt càng chảy mạnh : "Quan trọng là anh không sao...

Triết...

Em sai rồi.

Em không nên cho người khác biết địa chỉ nhà của chúng ta.

Anh đừng bỏ rơi em, được không ?"

Nhà của chúng ta ?

Từng chữ một đập thẳng vào tai Phương Phương, khắc sâu vào tâm trí cô như một vết hằn lạnh buốt.

Bàn chân cô khẽ lùi lại một bước mà chính cô cũng không nhận ra.

Rốt cuộc quan hệ giữa họ... là gì, mà có cả một "nhà chung" ?

Bên này, Hoàng Triết nghe hết một lượt.

Anh chỉ nhếch nhẹ khóe môi, nụ cười lạnh tới mức cắt hết mọi hy vọng :

"Cô Triệu, thứ quan hệ này chưa từng có giá trị để sửa chữa."

Câu nói sắc lạnh của Hoàng Triết rơi xuống, khiến Triệu Nhã Trân khựng lại, như thể bị tát thẳng vào mặt.

"C..

Cô Triệu ?

Chưa... từng... có giá trị ?"

Nhã Trân lắp bắp, nước mắt nghẹn ở cổ họng : - "Triết, anh đừng như vậy..."

Nhưng Hoàng Triết không nhìn cô ta nữa.

Ánh mắt anh dần chuyển sang phía đối diện, về nơi Phương Phương đang đứng.

Chỉ một khoảnh khắc thôi.

Đủ để trái tim cô run lên, quặn thắt.

Cô vội cụp mắt xuống, không dám tiếp nhận ánh nhìn ấy.

Bàn tay cô vô thức nắm chặt dây túi xách.

Ngực hơi đau, chẳng phải kiểu đau vì bị tổn thương...

...

Nó giống như kiểu cô đang cố giữ mình đứng vững trước một điều mà đến cô cũng không hiểu nổi.

Ở phía kia, giọng Triệu Nhã Trân vẫn run rẩy :

"Anh đừng nói vậy... em sai rồi, em thật sự sai rồi mà.

Anh cứ mắng em cũng được, nhưng đừng đuổi em đi."

Hoàng Triết nhíu mày.

Giọng anh thấp, cứng và tuyệt tình hơn lúc nãy :

"Ngay từ đầu cô đã đứng bên ngoài cuộc đời tôi, cần đuổi sao ?"

Rồi anh bước sang một bên, gỡ bàn tay đang bám trên áo mình xuống.

Triệu Nhã Trân bật khóc dữ dội hơn, nhưng không dám níu lại.

Và đúng lúc ấy...

ánh mắt Hoàng Triết lại hướng về phía Phương Phương.

Một ánh nhìn sâu, tối, song không dễ đoán.

Tựa như anh đang cân nhắc điều gì đó, hoặc đang cố đọc cảm xúc của cô.

Phương Phương chỉ biết đứng chết lặng.

Cổ họng khô khốc.

Mỗi bước chân đều nặng nề tưởng đâu gắn với mặt đất.

Cô không biết có nên rời khỏi nơi này hay không.

Không biết liệu mình có quyền đứng ở đây hay không.

Chỉ biết, trong lòng nhen nhóm một cảm giác rất lạ.

Nó không hẳn là ghen...

Không hẳn là tổn thương...

Mà là... một nỗi sợ mơ hồ rằng mình đã bước vào nơi không thuộc về mình.

Triệu Nhã Trân ôm mặt khóc nấc, giọng nghẹn đến mức gần như đứt quãng :

"Ba năm... ba năm ở bên cạnh anh...

Rốt cuộc trong mắt anh, em chỉ là bạn giường thôi sao...

Triết ?"

Tiếng nói của Triệu Nhã Trân vỡ ra, run rẩy mà đau đớn, từng chữ rơi xuống hành lang lạnh lẽo.

Không gian bỗng chốc im ắng tới đáng sợ...

Giãn Huyên, Di Huân và Trung đều ngưng khựng.

Ba người âm thầm liếc nhìn nhau, ánh mắt thoáng qua tia phức tạp lẫn ái ngại, rồi theo bản năng mà nhìn về phía Hoàng Triết.

Khoảnh khắc ấy__,

Khuôn mặt của Hoàng Triết lạnh đến mức không giống người sống.

Ngũ quan anh chìm trong bóng tối hắt xuống nền gạch, đường nét sắc lẻm hệt được chạm khắc bằng băng.

Ánh mắt vô cảm đến tàn nhẫn, lạnh hơn cả sương tuyết đầu đông, tới nỗi chỉ một cái liếc nhẹ thôi cũng đủ khiến người đối diện nghẹt thở vì nguy hiểm đang dần lan ra từ anh.

Một lần nữa, Trần Phương Phương sững người.

Ba năm...

Bạn giường !?

Nghĩa là... hai người ở bên nhau cùng chung một giường suốt ba năm.

Không phải ba tháng.

Không phải vài cuộc gặp vu vơ trong hộp đêm.

Mà là ba năm...

Những năm đó, phải chăng anh cũng ôm cô ấy như cách anh ôm cô hiện tại không ?

Có hôn cô ấy theo cách khiến người ta mềm cả đầu gối không ?

Có từng thì thầm vào cổ cô ấy những câu khiến mình run lên... như anh từng làm ?

Càng nghĩ, càng thấy một luồng nóng chảy qua ngực, không phải vì giận, mà vì hoảng.

Hoảng vì nhận ra - người đàn ông đứng giữa ánh đèn kia, lạnh lùng như thể không gì có thể chạm vào được anh, đã từng thuộc về người khác.

Đã từng nằm xuống bên cạnh một người khác.

Đã chạm, đã ôm, đã siết, đã gọi tên một người khác.

Và người khác ấy...

đứng đây khóc vì anh.

Một điều gì đó bóp nghẹt trái tim Phương Phương.

Không phải vì cô muốn chiếm hữu.

Mà vì cô chợt biết rằng mình chỉ là một đoạn nhỏ, nhẹ và ngắn, chen vào cuộc đời dài hơn rất nhiều của Hoàng Triết.

Phương Phương không muốn tưởng tượng, nhưng trí óc lại tự động dựng ra những hình ảnh mà cô chưa từng thấy.

Da kề bên da.

Hơi thở hòa vào hơi thở.

Một người đàn ông mạnh mẽ, nguy hiểm như Hoàng Triết...

đặt tất cả bản năng lên cơ thể một cô gái khác.

Hình ảnh ấy đau.

Đau theo kiểu mềm và buốt, như bị ai kéo một đường chỉ bên trong.

Cô tự hỏi.

Vậy những lần anh chạm vào cô...

... những lần anh thì thầm bên tai cô...

... những khoảnh khắc anh nhìn cô đủ sâu để cô mất bình tĩnh...

Liệu có phải chỉ là sự lặp lại của những gì anh từng làm với người con gái đấy không ?

Hay là...

Cô thực sự đặc biệt hơn ?

Ý nghĩ ấy khiến lòng cô càng rối, vừa muốn tin, vừa không dám tin.

Phương Phương thấy cổ họng mình nghẹn đắng.

Cô.. thật sự không đủ can đảm để nghe nữa.
 
Triệu Hạt Mưa Rơi
Chương 102.


Phương Phương không muốn đào sâu thêm vào mối quan hệ phức tạp giữa họ.

Cô cúi gằm, bàn tay siết chặt quai túi.

Không chút chần chừ, cô quay người rời đi, tựa như đang chạy trốn khỏi một sự thật vốn dĩ chẳng thuộc về mình.

Nhưng đúng khoảnh khắc cô quay lưng...

Hoàng Triết đã nhìn thấy.

Vẻ mặt anh lập tức tối sầm, toát lên sự sắc lạnh khó tả.

Đôi mắt vốn dĩ hời hợt, vô cảm mỗi khi đối diện Triệu Nhã Trân, bỗng chốc biến đổi.

Chúng căng thẳng hơn, sâu hun hút, nặng trĩu, tựa giống một vực thẳm bị khuấy động bởi điều mà chính anh không cách nào chối bỏ.

"Phương."

Anh khẽ gọi, nhưng tiếng gọi ấy lại hệt mũi dao xuyên thẳng vào lồng ngực cô gái đang bước đi kia.

Phương Phương vẫn không đủ lý trí dừng.

Không ngoảnh đầu, không cho anh cơ hội níu giữ, dù chỉ một thoáng do dự.

Một tia chật chội vụt qua đôi mắt Hoàng Triết.

Anh khẽ giật cằm, sải bước nhanh về phía cô, mỗi bước chân đều ẩn chứa vẻ vội vã lộ liễu mà anh chẳng kịp che giấu.

Sự sốt ruột hiếm thấy - một cảm xúc mà anh luôn chôn giấu kỹ lưỡng, nay lại phơi bày rõ ràng, đến mức khiến những người đứng xung quanh đều lặng đi.

"Trần Phương Phương."

Giọng anh trầm hơn, khàn đặc, vẫn lạnh lùng, vẫn sắc bén... nhưng ẩn sâu bên trong là một luồng cảm xúc khác, mãnh liệt và khó kiểm soát, đến cả Triệu Nhã Trân, người hiểu rõ sự vô tình của anh, cũng phải sững sờ.

Cô ta khựng lại, trái tim thắt nghẹn trong khoảnh khắc.

Người đàn ông cô theo đuổi ba năm... chưa từng nhìn cô bằng ánh mắt ấy.

Chưa từng gọi tên cô như thế.

Chưa từng để lộ bất kỳ vết nứt nào trong vẻ lãnh đạm của mình.

Triệu Nhã Trân cắn môi, nhanh chóng trấn tĩnh, định đưa tay nắm lấy cánh tay Hoàng Triết, cố giữ anh lại, không cho anh rời đi vì một người phụ nữ khác.

Chỉ là...

Hoàng Triết đã lướt qua cô ta.

Không mảy may đoái hoài.

Không hề né tránh.

Một luồng gió lạnh xộc qua khi anh bước ngang, để lại Triệu Nhã Trân đứng chết lặng trong cảm giác bị phớt lờ đến tủi nhục.

Cô ta muốn lao theo, muốn níu kéo anh bằng mọi giá, nhưng Giãn Huyên đã nhanh tay giữ chặt lấy cổ tay cô.

"Cô muốn chết sao ?"

Anh thấp giọng, nét mặt nghiêm nghị.

Không phải vì thương hại.

Mà vì anh biết rõ, giờ phút này, nếu Triệu Nhã Trân còn dám cản đường Hoàng Triết nữa... không ai có thể đoán trước được người bạn họ Hoàng ấy sẽ làm gì.

Chỉ chắc chắn một điều... hậu quả sẽ chẳng mấy tốt đẹp.

...

Trần Phương Phương chẳng dám dừng bước, dù chính cô còn chưa biết mình đang định chạy đi đâu.

Lồng ngực cô quặn thắt, hơi thở hổn hển lẫn lộn giữa hoảng loạn và tủi thân.

Cô biết rõ một điều, cần phải rời khỏi nơi này, càng nhanh càng tốt.

Rồi một bàn tay mạnh mẽ bất ngờ vươn tới, siết chặt cổ tay cô.

Lực nắm không đến mức gây đau.

Mà cực kỳ kiên cố.

Một sự vững chắc mang theo nỗi sợ hãi... như thể chỉ cần buông lơi một chút, cô sẽ biến mất khỏi tầm mắt anh mãi mãi.

Hoàng Triết khẽ kéo.

Chỉ một lực nhỏ đã khiến cô hơi lảo đảo, hơi thở anh phả sát sau lưng, nóng hổi, nặng nề và phảng phất chút hỗn loạn chưa kịp thu dọn.

Phương Phương không dám ngẩng đầu, hàng mi run run.

Cô xoay người đối diện anh, bàn chân cô vô thức lùi lại một bước nhỏ, rất khẽ nhưng rõ ràng.

Hoàng Triết khựng trong tích tắc.

Ánh mắt anh càng thêm thăm thẳm :

"Em định đi đâu ?"

Câu hỏi không mang tính mệnh lệnh.

Không chứa sự giận dữ.

Mà là... lo lắng.

Một sự lo lắng vừa dịu dàng, vừa thô ráp, hệt dáng người đang đứng cùng cô lúc này.

Cô cúi đầu thật sâu, che đi sự run rẩy trong đáy mắt.

Bàn tay Phương Phương vô thức siết lấy mép áo, cố giữ một khoảng cách mong manh với Hoàng Triết.

Cô sợ hãi, sợ đến toàn thân tê cứng.

Trong đầu cô vang lên những câu hỏi không lời...

Liệu anh... có coi cô như một trong số những người phụ nữ anh từng vui chơi ?

Anh đã từng dịu dàng với họ như thế này chưa ?

Càng nghĩ, cô càng khó lòng đối mặt, chỉ muốn hèn nhát trốn chạy tiếp.

Và khi cô định quay đi, bàn tay Hoàng Triết bất ngờ niết mạnh lấy cổ tay cô.

Lực nắm chặt, nóng rực, nhưng cũng pha lẫn một sự run rẩy tinh tế mà chỉ những người thực sự quan tâm mới để lộ.

Cô giật mình, lùi hẳn một bước.

Toàn thân run rẩy, giọng nghẹn ngào :

"Anh để em bình tĩnh được không ?"

"Phương, nghe anh nói."

- Anh nhíu mày, tiến lại gần, nhưng cô lại lùi thêm một bước nữa.

Khoảnh khắc ấy, gió lạnh ngoài hành lang thổi qua, khiến sự xa cách càng trở nên rõ ràng.

Phương Phương cắn môi đến bật máu, cố gắng thốt ra điều trái tim đang gào thét :

"Rồi em... cũng sẽ giống cô gái ấy..."

Câu nói chưa dứt, ánh mắt Hoàng Triết đã tối sầm.

Một cơn chấn động dữ dội thoáng qua trong đôi mắt anh, thứ cảm xúc đau buốt mà anh chẳng cần che giấu.

Bất ngờ, bàn tay anh siết chặt hơn một chút, giữ cô đứng yên, khiến cô không thể rút đi.

Hoàng Triết hít sâu, có vẻ đang cố trấn áp những cảm xúc hỗn độn trong lòng.

Rồi cười lạnh lẽo : "Giống cô gái ấy ?"

- Nụ cười anh rét thêm một tầng : "Trần Phương Phương, em nói rõ ràng hơn anh nghe xem."

Giọng anh trầm khàn, run run, không còn vẻ lạnh lùng quen thuộc.

Phương Phương ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nước mắt, nỗi sợ và đau đớn hòa lẫn :

"Triết... em.."

Hoàng Triết buông cổ tay cô ra, chuyển sang vòng qua eo, kéo cô áp chặt vào lòng mình.

"Có những chuyện không phải cứ mắt thấy tai nghe là hoàn toàn thật đâu.

Khi em bình tĩnh rồi, anh sẽ nói rõ, còn giờ hãy chỉ tin anh."

Nghe anh nói như vậy, sự chống cự trong cô chợt lung lay.

Phương Phương từ từ nhìn người đàn ông đang ôm chặt lấy mình.

Ánh mắt cô chạm vào khuôn mặt quen thuộc, gương mặt từng khiến tim cô ấm lên chỉ bằng một cái chạm tay.

Còn giờ đây...
 
Triệu Hạt Mưa Rơi
Chương 103.


Đôi mắt Phương Phương rơi xuống vết thương trên cánh tay Hoàng Triết.

Máu thấm qua lớp băng gạc, lan thành một mảng ửng đỏ mờ.

Tim cô nhói buốt, đau đến nghẹt thở.

Môi mím chặt, giọng cô lạc đi, xen lẫn xót xa và trách móc :

"Tay anh…

đau lắm không ?"

Hoàng Triết cúi nhìn vết thương hờ hững, rồi chuyển sang đôi mắt đỏ hoe của cô.

Người con gái anh yêu… luôn là vậy.

Trong bất cứ hoàn cảnh nào, cô cũng nghĩ đến anh trước.

Nghĩ đến anh, lo cho anh, thương anh… thậm chí khi bản thân đang run rẩy, sợ hãi, cô vẫn nhẫn nhịn để không làm anh lo thêm.

Một nỗi bất lực dịu dàng trộn lẫn tội lỗi lan khắp ngực anh.

Anh sợ mất cô, nhưng chưa biết làm sao để cô cảm nhận được cô là duy nhất với anh.

Hoàng Triết lắc đầu, giọng khàn khàn, ấm áp:

"Không đau."

Nhưng bàn tay anh khẽ rung, giấu sau vẻ bình thản cố ý.

Phương Phương nhìn bàn tay ấy, nhìn vệt máu lan rộng, mắt lại cay xè.

Cô chẳng tin nụ cười dịu dàng, lời trấn an ấy che nổi nỗi đau thực sự của anh.

"Anh nói dối."

Thanh âm buông lơi rất nhỏ, nếu không đứng sát nhau, hẳn anh sẽ không nghe thấy.

Anh đưa tay lên, ngón cái vuốt nhẹ khóe mắt cô, chạm vào hàng mi lay động :

"Anh không sao."

Cô nắm chặt vạt áo anh, như cần điểm tựa để khỏi ngã quỵ trước cơn xúc động dâng trào.

Giọng cô tắc nghẹn :

"Em.. muốn về nhà."

Hoàng Triết nghe vậy, cả người lặng khựng một giây.

Anh cúi đầu, sát đến mức trán gần chạm vào trán cô, hơi thở hai người hòa vào nhau.

Giọng anh trầm thấp, pha chút gấp gáp giấu sau vẻ kiềm chế quen thuộc :

"Được, về nhà của chúng ta."

Những lời ấy rơi xuống… nặng, và thật làm trái tim Phương Phương mềm nhũn.

Bờ vai cô run lên, còn hơi thở thì nghèn nghẹn sâu trong cổ họng.

Hoàng Triết vẫn giữ lấy tay cô, từng ngón tay đan chặt như muốn hòa vào nhau.

Phương Phương hơi ngửa mặt, đôi mắt long lanh run run khi cảm nhận được ánh nhìn của anh, vừa nóng, vừa nặng, vừa nguy hiểm theo cách khiến cô không thở nổi.

"Ưm…"

Cô chưa kịp nói hết câu.

Hoàng Triết đã cúi xuống.

Không gấp.

Không vồ vập.

Mà là một sự kìm nén kéo căng tới cực hạn.

Môi anh chạm vào môi cô rất nhẹ, một nụ hôn run rẩy mà sâu đến đáng sợ.

Phương Phương siết chặt tay anh theo bản năng, hơi thở tụ dồn trong lồng ngực.

Anh nhận thấy, và một luồng hơi nóng phả ra từ mũi anh ngay trước môi cô, trầm, gấp.

Chính anh đang cố giữ mình để không lấn sâu hơn.

Thế nhưng... mọi kiềm chế ấy chỉ tồn tại được vài giây.

Một tiếng thở dài bật ra từ Hoàng Triết, có vẻ anh đã thua trong cuộc chiến nội tâm của mình.

Bàn tay anh trượt lên sau gáy cô, kéo nhẹ, dứt khoát, đặt cô vào đúng nơi anh muốn.

Nụ hôn thứ hai ùa đến, sâu hơn, mạnh hơn...

Vào giây phút đó, Phương Phương khẽ rên một tiếng, ngón tay bấu nhẹ áo sơ mi anh.

Hoàng Triết cảm nhận được, và chính phản ứng nhỏ bé ấy như đổ thêm dầu vào ngọn lửa mà anh đã cố tắt.

Anh nghiêng đầu, môi anh trượt xuống khóe môi cô, chậm rãi khắc lên từng dấu vết thuộc quyền sở hữu của mình.

"Phương..."

- Anh thì thầm giữa nụ hôn, giọng khàn hệt bị cào xước :

"Đừng bao giờ quay lưng với anh."

Trần Phương Phương giật mình, cả người run nhẹ.

Hoàng Triết cúi xuống hôn cô lần nữa, mạnh hơn, sâu hơn, không cho cô chút khe hở nào để thở, càng không để cô có cơ hội phản bác.

Giống như lời nói ấy không phải là một lời xin, mà là một lời ấn định… buột cô phải nhận lấy.

Phương Phương không trả lời.

Mà thực ra cô cũng không dám hỏi anh yêu mình bao nhiêu.

Không dám hỏi mình quan trọng đến mức nào.

Không dám đòi hỏi một điều gì.

Cô chỉ biết mỗi khi anh dịu dàng như thế này... trái tim cô lại càng run hơn, càng bất an hơn.

Cô không chịu được việc mình yêu anh quá nhiều... trong khi không chắc vị trí của mình trong lòng anh là gì.

Đúng lúc ấy, Triệu Nhã Trân bước tới..

Cô đã thoát khỏi tay Giãn Huyên sau một hồi giằng co.

Vừa chạy đến vừa gọi tên Hoàng Triết, nhưng tiếng gọi nghẹn lại ngay khi cô ta nhìn thấy cảnh trước mắt.

Hoàng Triết…

đang hôn người khác.

Nhưng không phải kiểu hôn hờ hững.

Không phải kiểu giả vờ cho ai xem.

Mà là một nụ hôn thật, đắm chìm, sâu, và hoàn toàn quên đi sự tồn tại của bất kỳ ai khác.

Khuôn mặt Triệu Nhã Trân trắng bệch.

Đôi mắt cô ta mở lớn, như bị ai đánh mạnh thẳng vào lồng ngực.

Những bước chân đang chạy chợt khựng lại, cứng ngắc, cơ thể không còn nghe theo tâm trí.

Triệu Nhã Trân đưa tay lên che môi, các khớp tay run bần bật.

Hóa ra bấy lâu nay, không phải Hoàng Triết tuyệt tình.

Mà căn bản người anh muốn giữ bên cạnh... chưa bao giờ là cô.

Nước mắt cuối cùng cũng tràn ra, rơi xuống mu bàn tay cô.

"Triết…"

- Nhã Trân gọi rất khẽ, giọng gần như nứt vỡ.

Nhưng anh không ngoảnh đầu lại, chưa một lần... và tự đâu cũng không có ý định.

Lẽ như, bản tính lãnh đạm thường trực của anh chỉ chịu lặng xuống, khi ở trước mặt người con gái mà anh đang ôm trong vòng tay kia.

Nụ hôn vừa rời ra đã hóa thành một cái ôm thật chặt... chặt tới nỗi, ngay cả Triệu Nhã Trân đứng bên ngoài cũng cảm nhận được nỗi sợ từ cử động nhỏ của anh, một nỗi sợ xuất phát theo bản năng, không kịp che giấu.

Giờ cô ta mới hiểu...

Người đàn ông ngỡ là lạnh lùng, thực chất cũng biết run rẩy.

Có điều… mọi thứ, chưa từng thuộc về cô.

Đau đớn cùng đố kỵ trườn ra khỏi vùng tăm tối, len vào lòng Triệu Nhã Trân, như một ngọn lửa bị dồn nén, thiêu rụi toàn bộ thế giới nội tâm của cô.
 
Back
Top Bottom