Ngôn Tình Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 160


Chương 160:

“Đừng vội! Bất cứ khi nào anh đến bệnh viện Massachusetts, đến lúc đó em sẽ trả lại cho anh giây chứng nhận kết hôn để anh có thể gửi cho người phụ nữ đó một món quà gặp mặt.”

Phong Hàng Lãng mơ hồ nhớ ra hôm đó quản gia Mạc đang câm cái hộp gắm đựng giấy chứng nhận kết hồn trong đó, định đưa cho Phong Lập Hân lây làm quà gặp mặt cho Lâm Tuyết Lạc. Nhưng giữa đường lại bị anh cướp mất.

“Em không đưa cũng được, vậy không cần nữa. Anh sẽ trực tiếp nói với Tuyết Lạc Phong Hàng Lãng em chính là chồng hợp pháp của con bé!

Nếu con bé không tin có thể đến cục dân chính đề kiêm tra.” Phong Lập Hân không bị Phong Hàng Lãng uy h**p.

Phong Hàng Lãng nở nụ cười nhẹ: “Nhưng nêu như em nói với cô ấy, em lây giây chứng nhận kết hôn này là hoàn toàn chỉ là thủ thuật để cho anh sang Mỹ điều trị, anh nói xem cô ấy sẽ đau lòng hay không?”

Dừng lại một chút, Phong Hàng Lãng lại nói tiếp: “Phải rôi, anh đê Nghiêm Bang chuẩn bị cho em kế hoạch sinh con đó, em cũng rất thích! Nhưng em dâu yêu quý của anh lại không thích chút nào! Bởi vì lúc quay vê cô ây đã thuận tiện mua thuốc tránh thai! Còn có, em không muôn nói với cô ta, em ngủ với cô ây chỉ là vì mục đích sinh con! Tối thiểu thì bây giờ vẫn chưa muôn nói với cô ây!”

Phong Lập Hân im lặng một hồi lâu.

Một lúc lâu sau, anh ta thở dài yếu ót: “Hàng Lãng, rồi có một ngày, em sẽ hồi hận vì đã làm tồn thương Tuyết Lạc.”

“Chuyện sau này, ai biết trước được chứ! Nhưng ít nhất hiện tại em một chút cũng không thấy hồi hận!”

Phong Hàng Lãng nhẹ nhàng đắp tâm chăn mỏng cho Phong Lập Hân: “Anh à, anh nền biết răng một người phụ nữ bị người đàn ông mình yêu quý bỏ rơi, sẽ đau đớn không muôn sống đến mức nào? May mà bây giờ, Lâm Tuyết Lạc cô ta ít nhất vẫn còn đang ảo tưởng!”

Sự thờ ơ dưới tích tụ của thù hận khiến cho Phong Lập Hân bị sóc.

“Hàng Lãng, lẽ nào em không muốn có con sao? Một thiên thân nhỏ hoạt bát đáng yêu có cùng huyết thống với chính mình!” Phong Lập Hân dò hỏi.

“Anh nên hiểu rằng, với trạng thái tinh thần hiện tại của em không thể chấp nhận được Thay vì áp đặt như vậy, đối với đứa trẻ mới chào đời đó chỉ làm khổ nó mà thôi!” Phong Hàng Lãng thờ ơ vô tình.

Phong Lập Hân lại rơi vào trâm tư.

Anh Khôi ti khỏi suy nghĩ, lẽ nào là anh ta đã quá vội vàng rôi? Bản thân làm như vậy là đang giúp cho Phong Hàng Lãng hay là đang hại em trai của anh ta đây?

Và cũng làm cho Tuyết Lạc vô tội bị liên lụy vào chuyện này!

“Hai anh em chúng ta nói về chủ đề gì thư giãn xíu đi.” Phong Hàng Lãng cắt ngang sự im lặng ngột ngạt: “Hãy nói về anh, làm sao làm sao lại bị hỗ ly tỉnh Lam Du Du mê hoặc được vậy?

Em đã gặp qua cô ta rồi… cảm thấy cũng không tới nỗi quá xinh đẹp! Anh đã ngủ với cô ta chưa?”

Mỗi câu nói Phong Hàng Lãng đều có mục đích. Nói một cách dí dỏm như vậy cũng đúng.

Khi nhắc đến Lam Du Du, trong mắt của Phong Lập Hân liền xẹt qua một tia sáng, nhưng rất nhanh liền vụt mắt.

“Người cũng đã chết rồi, em còn nhắc đên cô ây đề làm gì. Anh đã nói rồi, anh bị thương không có liên quan đến cô ấy! Em còn ở đó điều tra một người đã chết, còn ý nghĩa gì sao?”

Phong Lập Hân tựa hồ ngửi ra được ý đồ của Phong Hàng Lãng.

Ngay cả khi Lam Du Du đã chết, Phong Hàng Lãng cũng sẽ dùng hết sức lực đề duy trì nó.

“Nói chuyện phiếm thôi mà, anh đừng căng thẳng như vậy. ” Phong Hàng, Lãng cười nhạt: “Em thật sự rât hiếu kỳ, nêu người phụ nữ Lam Du Du đó còn sống liệu anh có bị cô ta mê hoặc rôi lại yêu cô ta nữa hay không?”

Phong Lập Hân không trả lời câu hỏi của Phong Hàng Lãng, mà quay đầu lại và nhìn chăm chằm vào bức ảnh nhăn nheo.

Đáp án là hiển nhiên.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 161


Chương 161:

Người phụ nữ trong tắm ảnh là Lam Du Du.

Phong Hàng Lãng đã từng cố gắng đem bức ảnh này đi tiêu hủy, nhưng đổi lại là Phong Lập Hân được cấp cứu trong phòng chăm sóc đặc biệt trong hai ngày hai đêm.

Đứng trước sinh mạng quý giá duy nhất, Phong Hàng Lãng cuối cùng đành phải đề anh trai Phong Lập Hân giữ lại bức ảnh.

Có lễ trong mắt Phong Lập Hân, bức ảnh của Lam Du Du dường như là trụ cột tinh thần duy nhất cho anh ta.

Phong Hàng Lãng thật khó tưởng tượng nồi, làm sao mà một người đàn ông lại có thể yêu một người phụ nữ, yêu đến mức sóng chết cũng không màng như vậy?

Ít nhất là cho đến nay, Phong Hàng Lãng vân chưa gặp người phụ nữ nào đề anh ta yêu đến chết đi sống lại!

Nhưng mà còn Lâm Tuyết Lạc…

Có lễ cô ấy chỉ được xem như là vật hi sinh của tình anh em này!

Khi Phong Hàng Lãng bước ra khỏi phòng thuốc, khuôn mặt của anh hằn lên sự tức giận. Khuôn mặt đẹp trai ban đầu của anh lúc này đã in dấu vết của ác ma từ địa ngục, đầy vẻ đáng sợ mà những người xung quanh không dám đền gân.

Trên bàn, Tuyết Lạc cùng với dì An đã dọn bữa tôi thịnh soạn lên.

Như lời quản gia Mạc nói, bữa tôi có món thịt kho Đông Pha và thịt thăn bò xào nóng hồi mà Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng yêu thích.

Tuyết Lạc nhìn thây người đàn ông gương mặt giận dữ đi xuống, cô liên nhanh tay bỏ bát đũa xuông, sau đó định đi vào bếp cùng dì An và quản gia Mạc ăn một chút gì đó.

“Phu nhân, cô ngồi ăn cơm với Nhị thiếu gia đi. Phòng bếp đề tôi làm cho.” Tuy nhiên dì An không cho Tuyết Lạc cơ hội rời đi. Thay vào đó ép Tuyết Lạc ngồi vào bàn.

Nhìn thấy. một mình Phong Hàng, Lãng ngôi trước bàn ăn lớn, Tuyết Lạc liên đứng dậy. Tựa hồ như thân phận Phong phu nhân không liên quan đến cô, dù nói răng không muốn nhìn thấy người đàn ông này, nhưng trên danh nghĩa pháp. luật cô và kệ đàn ông này vẫn là người một nhà “Phu nhân, mau đưa cho Nhị thiếu gia một bát canh để uống cho ấm bụng đi,” Dì An nhắc nhở Tuyết Lạc vài tiếng.

“À; vâng.” Tuyết Lạc lấy lại tinh thần, lầy chiếc chén nhỏ bên tay Phong Hàng Lãng, múc cho anh một bát canh nắm ăn âm bụng.

Tuyết Lạc bị thất thần là do cô vẫn còn nhớ đến cái vuốt má của anh ở ngoài sân. Có lẽ người đàn ông này thật sự chỉ lau vết bản trên má cô, hoàn toàn không hề mang theo chút tình cảm nào cả. Nhưng Tuyết Lạc lại vì hành động nhỏ này của người đàn ông mà lưu giữ lại dư vị rất lâu!

Lâm Tuyết Lạc ơi, mày có một chút tiền đồ có được không? Nếu mày mà còn phạm lại lỗi đó một lần nữa thì không chỉ bị dìm lồng heo mà mày còn bị người đời măng nhiếc nữa đói!

Tuyết Lạc cắn môi kiềm chế sự đa cảm của mình, đưa bát canh nắm đến bên tay Phong Hàng Lãng.

Phong Hàng Lãng không thích uống mây loại canh rau củ này, uông xong Hy ngụm liền thầy đôi mày anh chau ại Tuyết Lạc ngồi cách hai cái ghế, Phần lớn cô đều chỉ cúi đầu xuống, đếm mây hạt cơm trong bát. Chỉ cân có âm thanh, cô liền cảm giác được người đàn ông này đang gặp món ăn nào hay đã uông mây ngụm canh.

Tuyết Lạc cảm thấy bản thân thật sự sẽ gặp rắc rồi.

Đột nhiên, miếng thịt Đông Pha trên đữa của Phong Hàng Lãng chuyển hướng đên bát của Tuyết Lạc. Không nói một lời nào nhưng khuôn mặt điền trai đó đã đủ để ra lệnh cho cô rằng “Cô phải ăn hết nó cho tôi!”.

Tuyết Lạc nhìn chằm chằm miếng thịt Đông Pha trong bát, sau đó ngắng đâu nhìn Phong Hàng Lãng, cô không thể ăn miệng thịt đầy: dâu này được, sau đó gập miễng thịt trở lại đĩa cũng thuận tiện gấp một miệng nắm cho vào miệng ăn.

“Làm sao lại không ăn?” Phong Hàng Lãng khẽ hỏi, giọng điệu có chút ôn hòa.

“Quá… quá béo rồi.” Tuyết Lạc thành thật lắm bảm:
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 162


Chương 162:

*“Phiền phức!” Phong Hàng Lãng hừ lạnh một tiêng.

Anh lấy lại miếng thịt trong bát của Tuyết Lạc, Tuyết Lạc cho răng mọi chuyện cứ như vậy mà kết thúc, nhưng không ngờ răng người đàn ông này lại căn phân mỡ của miệng thịt ra và một lần nữa để thịt nạc vào bát của cô.

Tuyết Lạc nhìn miệng thịt Phong Hàng Lãng vừa căn, sống mũi chợt cay cay. Từ trước tới nay không có ai chịu căn phần mỡ nhường cho cô phần nạc cả.

Nhớ những ngày mùa đông ở Hạ gia, khi Tuyệt Lạc chỉ mới bảy tuổi. Cô vì tranh ăn thịt nạc với Dĩ Kỳ mà bị cô ta dùng đũa hung hăng đánh vào mu bàn tay, Tuyết Lạc ủy khuất nói với cậu mình Hạ Chánh Dương nhưng Dĩ Kỳ cũng chỉ bị giáo huân vài câu. Tối đó, cô thật không ngờ răng, khi vừa cởi áo khoác và leo lên chiêc giường nhỏ trên gác xép của mình, thứ chờ đợi cô là một đông đá lạnh: năm trong chăn bông.

Cô rùng mình vì lạnh, chăn ga gối đệm đều bị băng tan làm cho ướt đẫm. Cô không ‹ dám xuống dưới lầu xin chăn bông của mợ, đành ngôi trên ghế và lấy hết quần áo cuốn vào người. Cái lạnh thâu xương làm cô trăn trọc cả đêm không ngủ. Từ đó về sau, Tuyết Lạc cũng không bao giờ dám gấp thịt nạc của Hạ Dĩ Kỳ, cũng rất hiểm khi ăn thịt.

Đưa miếng thịt nạc vừa được cắn bỏ mỡ vào trong miệng, Tuyết Lạc cơ hồ là lần đầu tiền cảm nhận được mỹ vị của thịt. Cô dụng tâm hưởng thụ cận thận ăn chằm chậm, nhai thật kỹ để giữ hương vị thơm ngon của thịt trong miệng.

Tiếp theo là miếng thứ hai rồi miếng thứ ba đều không ngoại lệ bị người đàn ông này căn hệt mỡ gần như chỉ còn lại nguyên thịt nạc đưa vào bát cô.

“Tôi đủ rồi. ” Tuyết Lạc ngắng đầu lên, khẽ liếc người đang ngôi bên cạnh, nhẹ giọng nói.

“Còn chưa đủi” Phong Hàng Lãng quát nhẹ một tiếng, sau đó tiêp tục đưa miếng thịt thứ tư hướng tới bát của Tuyết Lạc.

Tuyết Lạc liếc nhìn khuôn mặt góc cạnh và sắc sảo của Phong Hàng Lãng, dáng vẻ ăn uống rất có sức sông, cực kì phong độ và nam tính, tựa hồ chỉ cần nhìn thôi cũng có thể khiến người ta thèm ăn.

“Tôi thích cô nhìn tôi vẻ mặt x**n t*nh nhộn nhạo như vậy.” Phong Hàng Lãng nghiêng mặt, yêu mị nhìn chăm chú khuôn mặt xinh đẹp đáng, xấu hồ của người phụ nữ, đôi môi mỏng nhếch lên một vòng cung tuyệt đẹp.

Tuyết Lạc lập tức xấu hồ đỏ mặt, tức giận trừng mắt nhìn Phong Hàng Lãng một cái: “Tôi nơi nào nhộn nhạo? Ăn nói thật khó nghe! Anh có mặt có mũi không phải là để cho người khác nhìn sao?”

Phong Hàng Lãng mỉm cười xua sạch mây mù ban nãy từ phòng trị liệu: “Đây là chuyện tốt Chứng minh cô đã lớn rồi, trưởng thành rồi, cũng hiểu chuyện rôi!”

Rõ ràng đó chỉ là những lời bình thường, nhưng từ đôi môi Phong Hàng Lãng nói ra, như thế nào lại mang thêm một loại hơi thở phong trân?

Cái gì là “hiểu chuyện”? Là hiểu chuyện gì?

Tuyết Lạc hiểu nhưng dường như không hiểu, lại ¡ giả vờ như cái gì nghe cũng không hiểu.

Như nghĩ ra điều gì đó, Tuyệt Lạc nghiêm túc nói với Phong Hàng Lãng với tư cách là chị dâu: “Lập Hân chắc cũng nói về vấn đề cho anh đi xem mắt rôi chứ?”

Để cho người đàn ông này đi xem mắt cũng tốt, ít nhất có thê làm giảm bót hành động vô lễ của anh ta, cũng có thê chặt đứt những suy nghĩ mơ hồ của Lâm Tuyết Lạc côi “ÔI” Phong Hàng Lãng quý chữ như vàng, chỉ nhàn nhạt kêu lên một tiếng.

Khuôn mặt tuần tú xẹt qua vẻ ác độc, bỗng chốc thu lại.

Đúng là người đàn ông tâm tình bát định!

Với sự kiêu căng và ngạo mạn của mình, không ngạc nhiên khi anh ta tỏ thái độ chông đôi cuộc hẹn hò bắt buộc đó.

“Mai là thứ bảy, chắc anh hẳn là có thời gian.” Tuyết Lạc không cho phép anh ta lảng tránh, cũng không cho phép anh ta trả lời THẾ loa lây lệ.

“Sao? Đã tìm được cho tôi đối tượng xem mắt phù hợp rồi à?” Phong Hàng Lãng nhếch môi: “Đừng có bảo chính là Lầm Tuyết Lạc cô đây nhé!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 163


Chương 163:

Lâm Tuyết Lạc thẹn quá hóa giận, trợn to đôi mắt xinh đẹp nhìn tên ác ma trước mặt, hận không. thể một quyền đắm bay khuôn mặt tuần tú đang nở nụ cười xâu xa kia, thật khiên cho con người ta khó chịu!

“Phong Hàng Lãng, tôi là chị dâu của anhI Xin hãy tôn trọng tôi một chút!

Nếu không cũng chăng khác nào là bắt kính với anh trai anh!” Tuyết Lạc bùng nổ, thực sự cô không thê chịu được sự ngạo mạn và thiêu tôn trọng của người đàn ông này dành cho mìnhIl Làm như lợi hại lắm không bằng!

“Tôi hôn cô, ôm cô, thậm chí cũng đã ngủ với cô… thì liên quan gì tới anh của tôi?” Phong Hàng Lãng lạnh giọng.

“Tại sao lại không liên quan? Tôi là vợ hợp pháp của Phong Lập Hân!”

Tuyết Lạc bác bỏ.

“Đừng có lúc nào cũng lấy danh nghĩa chị dâu, cô chưa lào giờ là chị dâu tôi cả!” Phong Hàng Lãng hừ lạnh một tiêng.

“Anh nói không thì không thật à? Nói cho anh biết tôi và anh của anh đã có giấy chứng nhận kết hôn rồi! Được pháp luật bảo vệ đáy biết không? Néu anh còn dám chọc, gheo tôi thì tôi sẽ..

sẽ báo cảnh sát đấy! Cho anh vào đồn cảnh sát uống trà nhé!” Tuyết Lạc hét vào mặt Phong Hàng Lãng, cô như một con nhím nhỏ đang dựng gai. Bộ dạng phẫn nộ tức giận lại cũng động lòng người.

Phong Hàng Lãng cười, cười đến mị hoặc: “Báo cảnh sát sao? Cô không phải là có điện thoại di ¡ động sao?

Cũng không ai ngăn cản cô gọi điện, báo cảnh sát đi!”

Phong Hàng Lãng, anh!” Tuyết Lạc giận đến sôi máu.

“Tóm lại ngày mai anh nhất định phải đi xem mắt cho tôi! Lập Hân đã giao phó : chuyện này cho tôi rôi, tôi toàn quyên xử lý!”

Tuyết Lạc không nghĩ sẽ cùng người đàn ông này thương lượng, bởi vì có nói cũng không nên chuyện tốt lành gì. Anh ta một bộ kiêu ngạo khó thuần phục, Lâm Tuyết Lạc cô thật sự là không thể, kiểm soát được, cũng không muốn kiểm soát.

Người đàn ông này quả thật không Bo là ác mai “Cô muốn tặng tôi cho người phụ nữ khác thế sao?” Phong Hàng Lãng thu lại ánh mắt phóng túng, giọng nói trở nên nghiêm nghị thanh lãnh.

” Tuyết Lạc im lặng vài giây: “Đúng!

Rất mUệï Anh có bạn gái hay có vợ rồi thì cuộc sống của tôi mới bình thường trở lại được!”

*Y của cô là, giữa cô và tôi, không bình thường?” Phong Hàng Lãng nhéch lên một nụ cười như có như không tồn tại trên khóe môi.

“Anh không nghĩ là như vậy sao? Quá khứ của.. ” Tuyết Lạc nghẹn họng: “Thì nước chảy bèo trôi, nhưng sau này, chúng ta không thê như vậy!

Cũng không nên như vậy!”

“Cái nào không nên?” Phong Hàng Lãng thản nhiên hỏi lại, tựa như đôi với chủ đề này rất có hứng thú.

Trên thực tế, điều mà Phong Hàng Lãng thực sự hứng thú là dáng vẻ xấu hồ và tức giận của Tuyết Lạc, bộ dạng yêu cũng không yêu được mà hận lại không hận được.

Phong Hàng Lãng rất thỏa mãn với sự rồi răm của người phụ nữ trước mặt, giãy giụa, đầu tranh và bắt lực.

Hãy để loại tình yêu này bao trùm lên đạo đức!

Niềm tự hào và thỏa mãn này Phong Hàng, Lãng đương nhiên phải vì mị lực của chính mình mà reo hò!

Tiếng chuông điện thoại di động đột ngột vang lên chấm dứt sự ngượng ngùng và bói rối của Tuyết Lạc. Cuộc gọi đến từ Diệp Thời Niên.

Đôi lông mày Phong Hàng Lãng dần cau lại, không cần đoán, nhất định là cái tên vô dụng Diệp Thời Niên kia lại bị nữ hồ ly Lam Du Du kia hành hại Áp chế cơn giận nhận lầy Cuộc gọi, lập tức liền truyền đến lời “thổ lộ” đầy trìu mến của Diệp Thời Niên: “Anh Phong, em nhớ anhl”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 164


Chương 164:

“Nhó” của Diệp Thời Niên chính xác là rất nhớ!

Bởi vì Phong Hàng Lãng mà tiệp tục không tới đây cậu ta sẽ bị người phụ nữ bế Du Du có công phu nghìn năm kia bức đến chết!

Thật ra cũng không đến mức chết nhưng Diệp Thời Niên nhất định sẽ phát điên!

Đôi môi mỏng của Phong Hàng Lãng khẽ nhéch lên, gặn từng chữ lạnh lẽo đáp lại một câu: “Tôi cũng rất nhớ cậu!”

Lời này như thế nào lại nghe đến mức khiên người ta hoảng sợ?

Trên thực tế, câu nói này lại thiếu một động tác, đánh! Đúng ra sẽ là “Tôi cũng rất muốn đánh cậu!”.

Diệp Thời Niên đã đi theo Phong Hàng Lãng được bồn năm, từ khi tập đoàn GK mới chập chững bước vào kinh doanh cho đền khi phát triển hùng mạnh như: ,Pây. nh | Diệp Thòi Niên cũng có thể coi là càng vất vả công lao càng lớn. Phong Hàng Lãng thích tính ngay thẳng và sự cứng ‹ cỏi bền bỉ như một võ sĩ quyên anh của Diệp Thời Niên.

Trong hầu hết các trường hợp, Diệp Thời Niên chỉ biết vâng lời làm việc, rất ít khi có ý kiến riêng của chính mình. Trước Phong Hàng Lãng khôn ngoan và tài giỏi, cậu ta lại càng lười sử dụng bộ não của mình. Chỉ cần hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao chẳng phải là càng nhẹ nhàng càng nhanh chóng hơn sao?

Chỉ là bây giờ, Diệp Thời Niên thế nhưng lại không thê đối phó với một người phụ nữ chân yêu tay mêm. Mỗi lân Phong Hàng Lãng rời đi không quá 24 giờ, cậu ta lại đủ loại kêu cha khóc mẹ, điện thoại lúc nào cũng không ngừng đồ chuông.

Tuyết Lạc theo bản năng nghiêng tai lãng nghe, đặc biệt là câu kia “anh cũng rât nhớ em” ° làm cô không khỏi tò mò, đến cuối cùng kiểu người phụ nữ như thế nào mới khiến ng Hàng Lãng rất nhớ?

Tuyết Lạc nghĩ tới Nina, người phụ nữ thông thạo tiếng Tây Ban Nha kia, thân hình cao gây và xinh đẹp, mầu chốt là người ta vừa xinh đẹp vừa thông minh.

Phong Hàng Lãng coi trọng người phụ nữ tài năng Nina là điêu hoàn toàn hợp lý.

Chỉ là vì cái gì mà người đàn ông đang nói câu “anh cũng rất nhớ em”

kia lại đang nghiên răng nghiền lợi như sắp muôn đánh người đên nơi.

Trong khi Tuyết Lạc đang nghi ngờ suy nghĩ thì Phong Hàng Lãng đã đứng dậy. Anh duôi cánh tay dài của mình và cầm lấy một lọn tóc cạnh thái dương Tuyết Lạc, để chúng luôn qua các đốt ngón tay anh. Anh thích mái tóc dài mêm mại của cô và thích cảm giác tinh tế khi mái tóc dài của cô trượt qua kế tay.

Người đàn ông này chỉ thích nghịch tóc cô, Tuyệt Lạc có chút không nghe lời mà vén mái tóc dài ra sau vai, không cho anh tiếp tục giở trò ái muội.

“Ở nhà ngoan một chút, có việc gì gọi cho tôi.”

Lại là câu dặn dò này, luôn bắt cô phải ngoan, quả thực là lời nói dành cho đứa trẻ lên ba. Giống như cô gả vào Phong gia chỉ là con vật cưn ng.

Nhưng so với Đại Cáp, ít nhất cập bậc của cô cao hơn một chút, còn có thể tự do ra vào Phong gia và ăn chung bàn cùng với chủ nhân.

Đại Cáp, một con chó husky ngu ngôc được Phong gia nuôi dưỡng. Một khi đã: ngu thì thân cũng ngăn không được!

Sau một Cuộc điện thoại, Phong Hàng Lãng bị người phụ nữ “rất nhớ” kia gọi đi. Không thể không nói, cuộc sông vệ đêm của anh ta thực sự đầy màu sắc. Nhưng anh ta đi rồi cũng tốt, cô đỡ phải mỗi ngày tỉnh dậy lại phát hiện đối với một người lại yêu thêm một chút!

Sau khi Phong Hàng Lãng rời đi, Tuyết Lạc đột nhiên liên trở nên yên lặng. Lắng lặng nhìn chằm chằm miệng thịt thứ tư trong bát, trầm ngâm.

Người đàn ông đó ăn liên tiếp bón miệng mỡ, như thế nào lại không cảm thây ngán? Nếu đổi lại là chính mình, thì nửa miếng cũng nuốt không trôi.

Trái tim này cứ thế bị ấm áp bao phủ.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 165


Chương 165:

Tuyết Lạc đem miếng thịt nạc đưa vào miệng mình, miếng thịt _giỗng như mắt đi hương vị ban đầu, cũng không còn ngon như khi người đàn ông kia ở đây.

“Phu nhân, cô không thích ăn phần mỡ, chỉ cần dùng đùa tách lấy phần thịt nạc là ăn được.”

Thấy Tuyết Lạc ăn không nhiều, dì An chọ răng cô đang ngượng khi chỉ ăn phần thịt nạc nên tiễn tới an ủi.

*Dì An, cháu no rồi, ăn đến miếng thịt thứ tư là đã quá với lượng thịt của cháu rôi.” Tuyết Lạc hơi lúng túng nói.

“Phu nhân, đừng nhìn Nhị thiêu gia bên ngoài đối với cô hung dữ măng nhiếc, nhưng thật ra là rất đề tâm, phụ nhân dân dân sẽ cảm thầy Nhị thiếu gia rất tốt.” Dì An mỗi lần đều không quên vì Phong Hàng Lãng mà nói hộ.

Từ trong lời nói của dì An không khó nghe ra bà đang cô tình làm nỗi bật lòng tốt của Phong Hàng Lãng.. Vất vả giúp đỡ Nhị thiếu gia của bà thẻ hiện là có ý gì? Chẳng lẽ là muôn cho cô là chị dâu có ấn tượng tốt về anh?

“Dì An, cháu đã bàn bạc với Lập Hân.

Từ ngày mai, liền chuẩn bị cho Phong Hàng Lãng thu xếp công việc đi xem mắt. Nêu đì quen biết tiêu thư khuê các nhà ai hoặc là tiểu thư lá ngọc cành vàng nên giới thiệu cho Nhị thiêu gia.”

Tuyết Lạc bóng gió sửa lại suy nghĩ của dì An, cũng Ìà nhắc nhỏ, cô là chị dâu của Nhị thiêu gia Phong Hàng Lãng, cũng không cần trước mặt cô vì hăn mà thêu hoa dệt gâm.

“Cái gì? Phu nhân định cho Nhị thiếu gia đi xem mắt?” Dì An kinh ngạc.

Ôi trời, chuyện gì thế này? Làm sao mà vợ lại thu xếp cho chông mình cùng người phụ nữ khác đi hẹn hò chứ?

“Làm sao vậy? Không được sao? Dì yên tâm, với điều kiện ưu việt của Nhị thiếu gia sẽ không đến nỗi ngay cả xem mất cũng không được.”

Tuyết Lạc nhân tiện nói mỉa Phong Hàng Lãng một câu: “Tuy rằng tính tình ẵnh ta hơi xâu, cư xử cũng kiêu ngạo một chút!”

“Phu nhân, Nhị thiếu gia đối với cô rất tốt, phu nhân đừng có mù quáng như thế nữa!” Dì An thở dài.

Sắp xếp cho Nhị thiếu gia các người đi xem mắt, thế nào lại thành cô mù quáng?

“Nhị thiếu gia cũng cần phải lập gia đình rồi.” Tuyết Lạc nhàn nhạt đáp như đang trân thuật một sự thật.

“Nhị thiếu gia… cậu ấy đã có nữ nhân riệng và gia đình rồi.” Dì An rất muốn bồ sung thêm “Phu nhân, cô chính là vợ của nhị thiếu gial”.

“Cái gì? Phong Hàng Lãng có nữ nhân? Đó là ai? Là cái cô Nina kia sao?” Tuyết Lạc khân trượng hỏi, trong lòng không khỏi khiếp sợ.

“Tôi nói chính là phu nhân, cô tin không?”

Dì An buông câu nói đầy ấn ý rồi bước vào bưng bát đũa vào trong bếp. Bỏ lại Tuyết Lạc một mình chưa kịp tiêu hóa những lời vừa rồi.

Những lời này của dì An là có ý gì?

Dì An hẳn đã biết cô với Phong Hàng Lãng đã cùng nhau có cái quan hệ nam nữ kia. Chẳng lẽ sau khi cảm thấy cô củng với Phong Hàng Lãng xảy ra chuyện đó, thì cô liền trỏ thành nữ nhân của anh ta sao?

Dì An sao lại có thể nói ra nhữ ng lời như vậy? Có suy xét qua hoàn cảnh và địa vị của thiêu gia Phong Lập Hân chưa?

Giờ phút này, Tuyết Lạc cũng không có dám đánh đông ˆ nữ nhân” trong miệng dì An với “người vợ”!
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 166


Chương 166:

Thấy Tuyết Lạc không nhận ra ý tứ sâu xa của mình, dì Ấn qua cửa kính phòng bếp thở dài một tiêng.

Đôi vọ chồng này rốt cuộc còn muốn giận dỗi trêu đùa nhau đến bao giờ?

Còn có Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng, đến bao giờ cậu mới đủ tin tưởng phu nhân, và nói cho phu nhân biệt sự thật đây?

Trên thực tế, dì An có thể thông cảm cho Nhị thiếu gia Phong Hàng Lãng, mẹ ruột của mình là người tình xen vào gia đình người khác, làm cậu từ nhỏ khi ở Phong gia không được chào đón và tôn trọng. Cho nên cậu chủ đối với phụ nữ luôn luôn cảnh giác cũng là chuyện hợp lý.

Phong Hàng Lãng chạy đến, một trong những nhà kho dưới lòng đất của tập đoàn GK. Khi vừa mở cửa nhà kho, anh đã thấy Diệp Thời Niên đang nhìn chăm chăm vào người phụ nữ năm trên tắm phản, chuyên chú lại khẩn trương.

Người phụ nữ trên phản đang lảm nhảm, ê a nói mớ cái gì đó, quần áo xộc xệch làm cơ thể cũng lộ ra phân nửa, đôi má ửng đỏ ốm yêu, nhìn thế nào cũng thấy bất thường.

Thượng Phong Hàng Lãng lao nhanh tới, túm lây cô áo của Diệp Thời Niên, kéo thẳng anh ta ra khỏi ghé, thấp giọng rít lên: , Diệp Thời Niên, cậu ngủ với cô ta rôi à?”

Người đẹp trước mặt, hơn nữa còn bị dây xích sát trói chặt mắt cá chân, nếu Diệp Thời Niên thật sự muốn làm gì Lam Du Du, nhất định là dễ như trở bàn tay.

Phong Hàng Lãng đột nhiên nhận ra, bản thân đúng là sơ ý quá, sao có, thể đề một người phụ nữ mảnh mai yếu đuối như Lam Du Du ở trong một phòng cùng một tên đàn ông trẻ tuổi cường tráng chứ! Nếu như tên kia không không chế nỗi, vậy thì Lam Du Du sẽ bị ăn sạch mắt.

Có lẽ là vì quá tập trung vào người phụ nữ trên giường, đột nhiên bị Phong Hàng Lãng túm cô áo, Diệp Thời Niên có vẻ kinh ngạc, theo bản năng muôn đánh trả, nhưng khi nhìn thây người túm cổ áo mình là Phong Hàng Lãng, anh ta lại lập tức thả lỏng bàn tay đang nắm chặt.

“Anh Lãng, anh coi thường em quá rồi! Em không, có tà tâm như vậy, cũng không có cái gan đó! Nữ yêu tỉnh này là người phụ nữ mà anh Lập Hân yêu sâu đậm, không động đến vợ: của anh em, quy tắc này em hiều rõ!” Diệp Thời Niên nhanh chóng giải thích.

Phong Hàng Lãng buông lỏng cổ áo của Diệp ] Thời Niên, tiện tay vuốt cho thẳng: “Nếu như muốn phụ nữ thì đến Dạ Trang tìm. Còn người phụ nữ này, cậu không thể động vào được!”

“Em biết rồi anh Lãng.” Diệp Thời Niên nhanh chóng trả lời.

Phong Hàng Lãng đưa mắt qua, cần thận quan sát người phụ nữ trên giường, cả người như rơi vào một loại bệnh dày vò thống khổ.

Hắn kéo tâm chăn mỏng bị người phụ nữ hất sang một bên, che đi cơ thê yêu kiều mảnh mai của cô ta.

Vốn định đưa tay lên sờ dò xét, nhưng lại sợ người phụ nữ này khi thì giả thân giả quỷ, khi thì giả vờ yêu đuối lây lòng, Phong Hàng Lãng liền rút tay lại.

Hắn không thích dính líu đến người phụ nữ này. Trước đây có thể không bài xích, nhưng sau tình cảnh bi thảm của Phong Lập Hân, hắn theo bản năng đôi với người phụ nữ này vô cùng căm hận.

“Anh Lãng, em có thể thương lượng với anh một chuyện không?” Diệp Thời Niên thận trọng hỏi.

“Nói.” Phong Hàng Lãng lạnh lùng nói.

Bỏi vì hắn đoán ra được, việc Diệp Thời Niên muốn thảo luận với hắn, chắc chắn có liên quan đến người phụ nữ năm trên giường. Nêu không phải người phụ nữ này còn giá trị lợi dụng, thì tính mạng của cô ta sớm đã dừng lại vào lúc hắn gặp lại cô ta rồi.

“Anh Lãng, anh có thể đừng khóa cô ta lại không? Anh yên tâm, em dùng cả tính mạng đề đảm bảo, nhát định sẽ trông chừng cô ta cân thận. ” Diệp Thời Niên thê đảm bảo.

Mắt Phong Hàng Lãng nhẹo lại, nhìn chằm chăm vào vẻ mặt thề thốt chắc chắn của Diệp Thời Niên, vẻ mặt anh tuần có chút lạnh lùng đanh thép.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 167


CHương 167:

Xem ra, Diệp Thời Niên cũng không thê thoát khỏi mỹ nhân kê của người phụ nữ Lam Du Du này! Bắt đầu nói giúp cô ta rồi!

Phải biết rằng, Lam Du Dụ đã phạm phải tội chết! Cô ta câu dẫn, dùng thủ đoạn từng bước bẫy Phong Lập Tân vào lưới tình không thê tự khoát ra được. Bị trận hỏa hoạn lớn thiêu cháy không thể nhận ra nữa, sông không bằng chết!

Bắt luận là về pháp luật hay đạo đức, Lam Du Du đều nên bị chém ngàn nhát đao.

“Không khóa cô ta lại, chăng lẽ khóa cậu à!” Phong Hàng Lãng lạnh lùng máng. Hắn từ chối ý nghĩ thương hoa tiệc ngọc của Diệp Thời Niên một cách rât rõ ràng.

Đối với người phụ nữ độc ác như Lam Du Du mà nói, lòng tốt đối với cô ta, chính là sự tàn nhẫn đối với Phong Lập Hân!

Phong Hàng Lãng sao có thể dung túng cho “lòng tôt” này của Diệp Thời Niên chứ!

“Anh Lãng, nêu như anh muốn trút.

nội oán hận trong lòng, một đao giết cô ta đi không phải là được rồi sao?

Cô ta chỉ là một cô gái yêu đuôi, anh ngày ngày khóa cô fa lại như vậy, còn khó chịu hơn cả giết cô ta.” Diệp Thời Niên lại bắt đầu thương hoa tiếc ngọc.

Là trợ thủ của Phong Hàng Lãng, Diệp Thời Niên đương nhiên là rât hận hành vi độc ác của Lam Du Du.

Chỉ là ngày nào cũng phải nhìn một người phụ nữ yêu đuôi như vậy chịu khô, Diệp Thời Niên khó tránh khỏi cảm giác thương hại.

Có lẽ anh ta là một người anh hùng đầy khí phách tắm lòng bao dung.

Nhưng anh ta hiểu những gì Phong Hàng Lãng làm. Nếu như đổi lại anh trai anh ta bị một người phụ nữ làm cho khổ sở như vậy, thì anh ta cũng sẽ băm người phụ nữ đó thành trăm mảnh. Chỉ là bây giờ..

“Tôi chính là muốn khiến cô ta sống không bằng chết! Từ tử cảm nhận những đau đớn và khổ sở mà anh tôi đang chịu.” Phong Hàng Lãng lạnh lùng nói.

Trên gương mặt lạnh lùng của hắn, có một tâng sương giá tụ lại. Phong Lập Hân vẫn nằm trên giường bệnh, tính mạng như treo trên sợi tóc, Phong Hàng Lãng hắn sao có thể không hận chứ!

“Anh Lãng, anh nhìn xem, mắt cá chân của cô ta sưng lên rồi! Bôi thuốc cũng không có tác dụng, sắp loét ra rồi!”

Diệp Thời Niên chỉ vào mắt cá chân bên trái bị dây xích khóa chặt của La Du Du, quả nhiên vết bằm sưng tấy kinh khủng. Đặc biệt là khi so với làn da trắng mịn xung quanh, lại càng thêm khiên người ta hoảng sợ.

“Vậy thì để cô ta lở loét từng chút một mà chết đi! Loại phụ nữ lòng dạ. rắn độc như cô ta, cách chết này, vận coi như là dễ dàng cho cô ta quá rồi!

Phong Hàng Lãng lạnh giọng nói. Mỗi một câu đều nhuôm màu tàn nhẫn và lạnh lùng.

Đối mặt với người phụ nữ mà Phong Lập Hân dùng cả tính mạng đề yêu, Phong Hàng Lãng thật sự không biết nên dùng cách nào đề kết thúc sinh mạng của Lam Du Dul Thấy Phong Hàng Lãng giữ vững Han vi lạnh lùng của mình, Diệp Thời Niên nhìn người phụ nữ đang mœ màng lảm nhảm trên giường, lại càng thây thương hơn. Người phụ nữ yêu đuôi dường như chẳng có chút lực | phản kháng nào, lại phải chịu nỗi khổ xiềng xích như vậy.

“Anh Lãng, người đó hình như… Hình như đến cái kia rôi.”

Nghĩ đến cái gì đó, Diệp Thời Niên nói lắp ba lắp bắp. Gương mặt cương nghị dĩ nhiên kìm nén đên đỏ bừng lên.

Đối với đặc tính sinh lý của phụ nữ, Diệp Thời Niên chẳng biết gì cả, chỉ là lúc nãy quan sát mới chợt phát hiện. Máu tươi chảy : từ bộ đồ ngủ của cô ta nhuồm đỏ cả tắm thảm trên giường.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 168


Chương 168:

Diệp Thời Niên luôn trông chừng người phụ nữ này, ngoại trừ cô chân bị lở loét, thì chăng bị thương chỗ nào khác cả, bộ phận đó đột nhiên ra máu, có lẽ là đặc trưng sinh lý của phụ nữ.

Lam Du Du sớm đã ngủ Say, Diệp Ẻ Thời Niên cũng không gọi dậy gây rắc rồi cho cô ta nữa. Dù sao thì bộ đồ ngủ và tắm thảm cũng đã dính máu, bây giờ Diệp Thời Niễn có gọi cô ta dậy thì cũng vậy thôi.

“Đến cái ,gì?” Phong Hàng Lãng không đề ý, lạnh lùng hỏi.

Theo hắn thấy, bắt cứ lý do nào Diệp Thời Niên gỡ tội cho Lam Du Du đêu đáng đánh. Trong mắt Diệp Thời Niên chỉ Thi thấy Lạm Du Du là người phụ nữ yếu đuối, lại không thê thầy được bộ mặt xâu xa độc ác của cô ta.

“Chính là… Chính là… Bà dì ghé thăm rôi”

Diệp Thời Niên ngập ngừng cả nửa ngày, mới nói được ra từ “bà dì”. Cả khuôn mặt đỏ bừng.

Phong Hàng Lãng nhìn Diệp Thời Niên, sững sờ một lát.

Dường như lời nói này phát ra từ miệng người đàn ông cao lớn như Diệp Thời Niên, thực sự là rất kỳ quái.

Nghĩ rằng Phong, Hàng Lãng không hiệu cái gì gọi là “bà dì”, Diệp Thời Niên lập tức giải thích: “Chính là phụ nữ có quy luật, theo chu kỳ sẽ ra máu. Anh xem..

Cùng với lời giải thích, Diệp Thời Niên vén tắm chăn mỏng trên người Lam Du Du ra, để Phong Hàng Lãng nhìn tắm thảm dính máu.

Đến cả bộ đồ ngủ cũng dính máu.

Phong Hàng Lãng nhíu mày.

“Đã mua đồ dùng cho phụ nữ cho cô ta chưa? Sao cậu không gọi cô ta dậy?” Phong Hàng Lãng nghiêm nghị chât vân.

“Chưa mua… Sao em biết mua thứ đồ đó thế nào chứ! Em chưa bao giờ dùng thứ đồ đó! Hơn nữa, một nam tử hán như em sao có thể đi mua thứ đó cho phụ nữ!” Diệp Thời Niên nhíu chặt mày.

“Cậu ngồc à, không biệt gọi điện bảo người phụ nữ khác đi mua à?” Phong Hàng Lãng tỏ vẻ khinh thường Diệp Thời Niên.

Đúng vậy, Diệp Thời Niên ngắn người, sao anh ta lại không nghĩ ra điêu này chứ?

Đột nhiên, Phong Hàng Lãng dường như phát giác ra điều gì đó kỳ lạ. Nêu là bình thường, hắn và Diệp Thời Niên cãi nhau nhiều như: vậy, thì người phụ nữ này. sớm đã tính lại rồi, nhưng hôm nay cô ta lại đặc biệt yên tĩnh.

Chỉ là mắt nhắm chặt. Thỉnh thoảng còn có vài tiếng mơ: hồ phát ra từ miệng, hai má đỏ hồng, nhìn có chút không bình thường.

“Không… Đừng mà… Đừng ra ° với A Lãng… Đừng… Câu xin anh..

Đừng ra tay với A Lãng…”

Người phụ nữ này hình như bị cuôn vào cơn ác mộng, cô ta hoảng sợ dùng hại tay năm chất lầy tắm chăn, đau khổ cầu xin người nào đó. “A Lãng” mà cô ta nói, chắc chắn là Phong Hàng Lãng.

Phong Hàng Lãng lập tức nghiêng.

người, ghé sát tai lên miệng người phụ nữ: “Nói cho tôi biết, người muốn ra tay với A Lãng là ai?”

Hắn muốn nhân lúc người phụ nữ này đang mơ màng, hỏi về tung tích của kẻ đứng đằng sau. Lam Du Du với Phong Lập Hân không thù không oán, dù cho là lấy sắc dụ dỗ, mưu đồ kiếm chút tiền vân là có khả năng.

Nhưng tuyệt đối không đến mức đầy Phong Lập Hân xuống vực chết.

“Tôi… Tôi không thể nói cho A Lãng biết… Nhất định không được nói! AÄ Lãng không phải ‹ đối thủ của anh ta..
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 169


Chương 169:

A Lãng sẽ chết mắt. Tôi không muốn – A Lãng chết… Tôi muôn A Lãng sông thật tốt! Sống tốt..

Trong cơn ác mộng, Lam Du Du đột nhiên bật khóc, cả người như đang rơi vào cơn đau khổ nào đó không thể tự mình thoát ra được.

Lời nói lảm nhảm của cô ta hoàn toàn không giỗng như đang giả vờ. Những giọt nước mất trong suốt như pha lê lăn dài trên má, chứng tỏ lúc này cô ta thực sự rất đau đớn.

Phong Hàng Lãng vô thức đưa tay ra v**t v* trán của Lam Du Du vỗ về, hắn chọt giật mình: “Nóng vậy sao?”

Người phụ nữ này đang sốt cao, hơn nữa còn rât nghiêm trọng.

“Người phụ nữ này bị sao vậy? Phát sốt rồi?” Diệp Thời Niên đáp lại. Từ lúc trông chừng Lam Du Du đến giờ, anh ta chưa từng dám động vào thân thể cô ta, đến cả tay anh ta cũng chưa từng động vào.

“Còn ngây ra đấy làm gì, mau mở khóa xích trên chân cô ta ra!” Phong Hàng Lãng thấp giọng rít lên. | Nhiệt độ nóng như vậy, công thêm tiếng lảm nhằm vô thức không ngừng của người phụ nữ, thật khiên người ta toát mô hôi. Phải biết răng một người trưởng thành mà phát nhiệt như vậy, sẽ g**t ch*t người mắt.

“Cạch” một tiếng, sợi xích trên mắt cá chân Lam Du Du mở ra, Phong Hàng Lãng ngay lập tức bề Lam Du Du gân như phát sốt đến không biết gì lên, bước nhanh vệ phía cửa phòng chứa đồ ra ngoài. Diệp Thời Niên bước theo sát phía sau.

Nếu như người phụ nữ này bị sốt mà chết, vậy thì quá dễ dàng cho cô ta rôi!

Lạm Du Du cướp lại được › mạng sông. Thiếu chút nữa thì tốn thương não không thể phục hồi.

Cũng không có gì kinh ngạc. Bởi vì mặt cá chân của Lam Du Du lở loét nên có triệu chứng viêm nhiễm, cộng thêm môi trường âm ướt trong phòng dưới tầng | hâm, vi khuẩn dễ sinh sôi nảy nở, nên bệnh sốt cao của Lam Du Du trở nặng thành bệnh sốt virus.

Lo Diệp Thời Niên một mình không thể trồng giữ nỗi nữ yêu quái như Lam Du Du, nên Phong Hàng Lãng cũng ở lại phòng chăm sóc đặc biệt cùng trông cô ta.

Còn một điểm quan trọng nữa, Phong Hàng Lãng hy vọng có thêm được thông tin về kẻ đứng sau trong lúc Lam Du Du nói vô thức trong giâc ngủ.

Nhưng sau khi uông thuốc, Lam Du Du lại trở nên yên tĩnh lạ thường, ngủ yên trên giường bệnh, chỉ nghe thây tiêng tích tặc của máy theo dõi dâu hiệu sinh tồn.

Phong Hàng Lãng ngồi bên giường bệnh nhằm mặt lại nghỉ ngơi, nhưng vân luôn trong trạng thái cảnh giác.

Diệp Thời Niên lấy một chiếc giường gập từ chỗ y tá lại, đặt ngang cửa đề ngăn người phụ nữ kia trồn thoát, Nhưng một lúc sau, liền truyền đến tiêng ngáy say sưa của anh ta. Không quá Ôn ào, nhưng lại quây nhiễu người khác nghỉ ngơi.

Trong tiếng ngáy vang dội của Diệp Thời Niên, Phong Hàng Lãng trấn trọc. Quay đâu nhìn người phụ nữ trên giường bệnh, cô ta vẫn ngủ yên, dường như không bị quây nhiều bởi tiêng ngáy của Diệp Thời Niên. | Biết là Diệp Thời Niên gần đây mệt mỏi kiệt sức, nên Phong Hàng Lãng không gọi anh ta dậy chỉ trích. Còn nói sẽ dùng tính mạng đảm bảo sẽ trông chừng nữ yêu tinh Lam Du Du, có lẽ lúc này có mười Lam Du Du thì cũng có thê quang minh chính đại chạy thoát trong tiêng ngáy của Diệp Thời Niên.

Cùng với tiếng ngáy của Diệp Thời Niên, Phong Hàng Lãng vậy mà cũng có thê miễn cưỡng bản thân chìm vào giấc ngủ.

Lam Du Du yếu đuối, nhưng lại có sức sống bền bỉ.

Sau khi hấp thụ được tác dụng của thuốc, thệ lực và tinh thần của cô ta lập tức hồi phục trở lại.

Lúc Lam Du Du tỉnh lại đã là trời sáng. Khi trần nhà nhợt nhạt đập vào lên: cô ta, cô ta liền nhận ra ng gay răng mình đã rời khỏi tầng hầm âm thấp tối tăm đó. Ở giây tiếp theo, cô ta liên cảm nhận được hơi thỏ của Phong Hàng Lãng.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 170


Chương 170:

Trên giường trông coi bệnh nhân, tƯ thế ngủ của Phong Hàng Lãng có thể _ nói là rât hoang dã, chân tay duõi | thẳng gần như chiêm toàn bộ giường trông coi bệnh nhân.

Người đàn ông này vậy mà lại ở đây.

trông cô ta cả đêm? Nụ cười từ từ nở ra trên khuôn mặt tái nhọt không một giọt máu của Lam Du Du.

Mặc dù Lam Du Du đang ốm yếu, nhưng vẫn xinh đẹp đến mức khiến người tạ vừa gặp đã yêu. Khuôn mặt thiên thần, ngũ quan thanh tú như búp bê. Làm hâu hêt đàn ông nhìn thây cô ta đều muôn che chở. Đương nhiên, cũng bao gôm cả Phong Hàng Lãng Thực ra, đây chỉ là mơ tưởng của riêng Lam Du Du. Cô ta cho răng Phong tàng Lãng đưa cô ta đên bệnh viện, trông coi cô ta, là bởi vì Phong Hàng Lãng còn tình cảm với cô ta. Nêu không phải vì tình huống bi thảm của Phong Lập Hân, có lễ bọn họ sẽ thân thiệt như keo sơn rồi.

Người đàn ông này thực sự là quá phong độ, khuôn mặt nghiềm nghị, lộ ra QÓC ‹ cạnh rõ BI đặc biệt là đôi môi mỏng gợi cảm..

Đột nhiên, Lam Du Du rất muốn hôn lên đôi môi mỏng đó.

Nghĩ như vậy, Lam Du Du liền làm ngay.

Giống như một con rắn xinh đẹp sà xung, cô ta bước xuồông giường bệnh, đi đến bên cạnh giường trông coi bệnh nhân, sau đó thân thê mêm mại từ từ rúc vào lòng người đàn ông.

Động tác của cô ta rất im ăng, từng chút từng chút năm vào lòng người đàn ông, sau đó người đàn ông trong giãc ngủ tiếp nhận toàn bộ cơ thê của cô †a.

Lam Du Du lúc này đẹp như một con yêu tinh. Cô ta xâm chiêm áp sát vào lòng người đàn ông, trở thành một phụ kiện mêm mại không xương trên người người đàn ông.

Bàn tay nhỏ mềm mại mảnh mai đưa lên, ngón tay trỏ chạm nhẹ vào đôi môi mỏng của người đàn ông, sau đó ÔNH tứ hôn lên, dùng toàn bộ thâm tình…

Thượng Lam Du Du là một . người phụ nữ xinh đẹp, vẻ đẹp của cô ta mang theo gai độc chết người.

Mà giò phút này cô ta lại thu hêt những gai nhọn trên người mình khi đôi mặt với người đàn ông tên là Phong Hàng Lãng, bày ra ngoài vẻ đẹp dịu dàng thì vẫn chính là vẻ đẹp dịu dàng.

Nụ hôn dịu dàng của phụ nữ chắc chắn là thú vị đôi với một người đàn ông trưởng thành bình thường.

Không chỉ là cảm giác trên môi mà còn cả tận sâu bên trong tâm hồn.

Thực tế, ở một mức độ nào đó, đàn ông cũng mong muôn được phụ nữ yêu thương. Dù là một người đàn ông có quyền lực đến đâu!

ớn Hàng Lãng cũng không ngoại ệ Trong giấc ngủ chập chờn, anh cảm thây một người phụ nữ đang hôn môi mình. Tạo nên cảm giác rất thoải mái.

Vì vậy, anh thò tay qua, hôn sâu một cách thô bạo rồi hung hăng phun ra hơi thở vào miệng người phụ nữ.

Nhưng nó có vẻ không hợp khẩu vị!

Bởi vì người phụ nữ Lâm Tuyết Lạc chưa bao giò chủ động mạnh dạn đưa lưỡi vào miệng anh.

Cho nên, anh mở đôi mắt đang ngủ.

của mình ra, nhìn thầy người phụ nữ đang ôm chặt anh vào lòng, không phải Lâm Tuyết Lạc mà là Lam Dù Du. Người phụ nữ to gan dám hôn anhl Rõ ràng là một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, nhưng rơi vào trong mắt Phong Hàng Lãng thì lại xuất hiện sự căm phẫn vô tận. Bởi vì từ khuôn mặt xinh đẹp của Lam Du Du, Phong Hàng Lãng không thể không nghĩ đến khuôn mặt bị bỏng hung dữ của anh trai mình là Phong Lập Hân bị lửa thiêu rụi.

Mọi nỗi đau của anh cả Phong Lập Hân đều là do người phụ nữ trong lòng này ban cho. Làm sao Phong Hàng Lãng có thể có tình cảm với một người đã làm tổn thương người thân của anh cho được?

Cho nên, Phong Hàng Lãng như phản xạ có điều kiện, mạnh mẽ hắt Lam Du Du từ trên giường chăm sóc bệnh nhân xuống đất.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 171


Chương 171:

Lam Du Du đột nhiên bị người đàn ông hất xuống đất mà không hề báo trước, phát ra âm thanh nặng trĩu.

Tiếng thở hồn hễển vang lên, Diệp Thời Niên người đang ngủ ở giường gâp cạnh cửa ra vào, nhảy dựng lên cảnh giác hỏi: “Ai2”

Sau đó, anh ta nhìn thây Phong Hàng Lãng đang năm trên giường chám sóc bệnh nhân, và Lam Du Du bị ngã trên nền đất. Hai người im lặng nhìn nhau, không ai nói lời nào. Lúc này, im lặng sẽ tốt hơn là đối đầu bằng giọng nói!

Lam Du Du cũng „không khó chịu vì người đàn ông đây cô ta xuống đất, mà ngược lại cô ta nở một nụ cười ngạo mạn sau khi thành công. Phong Hàng Lãng thì khác, khi anh nhìn Lam Du Du, đôi mắt anh hằn lên sự hận thù. Nó dường như đã ngâm sâu vào xương tủy của anh.

Phong Hàng Lãng rút khăn giấy ở đầu giường, lau sạch nước bọt của người phụ nữ dính trên môi, rôi kinh.

tởm ném xuông đất. Mỗi động tác đều hiện lên rõ nỗi căm ghét ghê tởm đối với người phụ nữ này.

Lam Du Du cười, tiếng Cười sắc bén, như vũ khí sắc nhọn như sắt đâm vào xương, khiến người ta kinh hãi.

“Phong Hàng Lãng, rõ ràng vừa rôi anh rât hưởng thụ nụ hôn của eml Sở dĩ xóa sạch dâu vết của em có lẽ là vì anh trai của anh đúng chứ! Anh đúng là một người đàn ông có tình yêu và thù hận rõ ràng! Em phát hiện ra em ngày càng thích anh rôi!”

Lời nói của Lam Du Du luôn khác biệt như vậy. Cô ta nghĩ lời nói của mình có tác dụng rõ rệt, nhưng Phong Hàng Lãng chỉ hừ hừ mà không tán thành “Lam Du Du, tôi ghét cô, không đơn giản chỉ vì tay cô dính đây máu của anh trai tôi! Còn có môi hận sâu tận xương tủy. Bởi vì tôi chưa bao giờ có ấn tượng tốt với một người tâm địa răn rệt như côi”

“Nụ hôn của của cô khiến tôi thật ghê tởml” Mặc dù câu nói cuối cùng này ngắn ngủi nhưng lực sát thương vỗ cùng lớn.

Tỉa hy vọng duy nhất trong, mắt Lam Du Du cũng theo đó mà biến mắt.

Thứ còn lại cũng chỉ là vẻ thê lương lạnh lẽo.

Lam Du Du cũng bởi vì người đàn ông này mà mất đi bao nhiêu thứ, cô ta đều biết rõ. Nhưng cô ta chưa bao giờ nghĩ đến việc đòi Phong Hàng Lãng cho mình thứ gì. Điều duy nhất cô-ta hy vọng, đó chính là đàn ông này có thê sông tốt và sông an toàn.

Tất nhiên, nếu như có thể tiếp tục ở bên cạnh Phong Hàng Lãng, thì đây cũng chính là ước nguyện cả đời của Lam Du Du.

Nhưng cô ta cũng biết, cô ta đang mang trong mình môi thù máu của anh cả Phong Lập Hân.

Cô ta nghĩ răng cha nuôi của mình đã từ bỏ ý định 4ruy lùng Phong Hàng Lãng, cho nên mới vui vẻ nhận nhiệm vụ bây Phong Lập Hân. Chỉ nghe nói thiếu gia Phong gia bị lửa thiêu chết.

Khi tin tức bị chặn, cô ta nghĩ đó là Phong Hàng Lãng, nhưng cô ta không ngờ đó là Phong Lập Hân.

Điêu khiên Lam Du Du bất ngờ đó chính là Phong Lập Hân và Phong Hàng Lãng lại là anh em.

Đúng như những gì Phong Hàng Lãng nghĩ, Lam Du Du và Phong Lập Hân đúng là không có thù oán gì. Cô ta chỉ muôn hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo để cha nuôi của cô ta có thể từ bỏ hoàn toàn ý định truy lùng Phong Hàng Lãng. Vì Vậy, ‹ cô ta đã đặc biệt nghiêm túc khi cô găng dụ dỗ Phong Lập Hân.

Cô ta vì người đàn ông Phong Hàng _ Lãng làm đủ mọi thứ nhưng không hà nhận được một chút cảm kích biêt ơn của anh. Ngược lại, vì chuyện của Phong Lập Hân cho nên anh càng hận cô đến tận xương tận tủy.

Lam Du Du khép chặt mắt lại suy nghĩ, lẳng lặng ngồi dưới đất như một con búp bê rách. Dường như mọi thứ đang diễn ra trên thê giới này đều không liên quan đến cô ta.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 172


Chương 172:

Bỏi vì thế giới của cô ta từ lâu đã trở thành nên lạnh lẽo cô quạnh vì sự ngược đãi và sỉ nhục của đàn ông này.

Lam Du Du không mong người đàn ông này biết ơn những gì cô ta đã làm, mà cô ta chỉ mong anh được sông yên bình cả đời. Chỉ nhìn anh sông yên bình già đi theo năm tháng, là một sự hưởng thụ khác!

Tất nhiên, suy nghĩ này đã biến mắt sau khi Lam Du Du nhìn thấy Lâm Tuyết Lạc. Chỉ một người phụ nữ mới | có thê khơi dậy d*c v*ng chiêm hữu mạnh mẽ của người phụ nữ khác.

Trong mắt Lam Du Du, bắt kỳ người phụ nữ nào có suy nghĩ đến Phong Hàng Lãng, thì họ đều đáng chêt!

Diệp Thời Niên hơi lúng túng, tự hỏi liệu mình có nên cắt ngang cuộc đối đầu cứng nhắc và châm chọc giữa hai kẻ nằm và ngồi này không.

“Anh Lãng, bữa sáng anh muôn ăn gì?” Cuôi cùng, Diệp Thời Niên chọn cách sử dụng một chủ đề đơn giản và sáo rỗng, làm gián đoạn cuộc đối đầu gay gắt giữa Phong Hàng Lãng và Lam Du Du.

“Ông đây muốn ăn thịt cậu!” Phong Hàng Lãng khó chịu rít lên một tiêng.

“Anh Lãng, I nếu như anh muốn ăn thịt em? Vậy đề… em đi tắm rửa sạch sẽ đã?”

Một câu nói đùa nhạt nhẽo. Không hề vui vẻ chút nào. Diệp Thời Niên chỉ muốn chuyển hướng sự chú ý của Phong Hàng Lãng, để Lam Du Du có thê thoát thân an toàn.

“Vậy cậu mau lăn ra ngoài tắm rửa sạch sẽ đi! Nhớ thuận tiện cắt luôn cái lưỡi nhiều chuyện của cậu!”

Phong Hàng Lãng tức giận nói.

“…” Diệp Thời Niên che miệng chạy trồn.

Mà Lam Du Du cũng tự mình đứng dậy khỏi mặt đất, giông nhự một con rồi quay lại giường bệnh năm xuông.

“Anh mua băng vệ sinh cho em?”

Cảm nhận được thứ gì đó mệm mại, Lam Du Du đột nhiên quay đầu hỏi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn vô hồn lúc nãy giờ phút này lại nở nụ cười rạng rỡ như ánh bình minh. Đem ra So sánh, thì Lam Du Du sẵn lòng tin tưởng, quần áo trên người, và băng vệ sinh trong quần nhỏ, có lẽ đều là do Phong Hàng Lấng làm giúp cô ta.

Hạ Nếu như thực sự là Phong Hàng Lãng làm những điều đó cho mình, Lam Du Du liền cảm thấy mình có thể vui vẻ cả một năm trời.

Phong Hàng Lãng không trả lời câu hỏi của người phụ nữ, cũng như không muôn trả lời. Không cân phải trả lời.

Nhìn khuôn mặt trong sáng và ngây thơ với nụ cười như thiên thân của Lam Du Du, một ý nghĩ chọt lóe lên trong đầu Phong Hàng Lãng.

Khi Diệp Thời Niên mua bữa sáng trở vê phòng bệnh, Phong Hàng Lãng đang nghiêng người sang bên ngoài cửa phòng, dường như đang đợi anh Ấy.

“Anh Lãng, chúng ta cùng vào trong ăn sáng thôi. Đồ hâp ở Thục Phương Trai ngon hơn nhiêu so với đại lão gia đ đây nhiêu!” Diệp Thời Niên trêu chọc.

Phong Hàng Lãng túm lấy cổ áo của Diệp Thời Niên, kéo anh ấy lại, không cho anh ây đi vào trong.

“Diệp Thời Niên, tôi nghĩ mình không thể đợi thêm được nữal Tôi quyệt định dùng Lam Du Du làm môi nhử đề dụ dỗ anh trai tôi đến Bệnh viện Đa khoa Massachusetts trước.”

Mỗi lần kế hoãn binh của Phong Lập Hân đều giống như một quả bom hẹn giò, khiến Phong Hàng Lãng khốn khổ trong đó, ngoài lo lắng và sốt ruột ra thì không thể làm được gì khác.

Phong Lập Hân không muôn ra khỏi phòng y tê, Phong Hàng Lãng cũng không phải là không nghĩ ra đủ loại chiêu trò dụ dỗ và đe dọa. Đối mặt với cuộc sông mạo hiểm và duy nhất này, cuỗi cùng Phong. Hàng Lãng vẫn chọn cách duy trì sự ồn định.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 173


Chương 173:

“Đây là một ý kiến hay… Ít nhất thì anh Lập Hân cũng sẽ không sông tiêu cực tạm bợ qua ngày. Nhưng lây Lam Du Du làm môi nhử, thì phải được sử dụng đúng cách, nêu không sẽ phản tác dụng!” Diệp Thời Niên suy nghĩ nói.

“Như thế nào?” Phong Hàng Lãng hỏi.

Có lẽ trong, lòng anh đã có kế hoạch và nắm chắc rồi, nhưng anh vân muôn nghe những suy nghĩ của Diệp Thời Niên. Phòng ngừa chu đáo không phải là chuyện xâu.

“Quan trọng nhất vẫn là xem Lam Du Du có hợp tác hay không! Nếu cô ta căm ghét hoảng sợ khi nhìn thấy Phong Lập Hân, thì tình trạng của anh Lập Hân sẽ tệ hại hơn rât nhiều, không có lợi] Nếu Lam Du Du từ ng bước dẫn dắt, đồng thời động viên khích lệ anh ây, thì anh ây nhất định sẽ nỗ lực vì người ta mà điều trị! Sau đó thực hiện bước phẫu thuật cây ghép da tự nhiên sẽ trở thành một điều hiển nhiên.”

“Anh biết đấy, sức mạnh của tình yêu là vô hạn.” Diệp Thời Niên lấy câu nói này làm lời kết luận cuối cùng của mình.

Sau khi Nina đến thay ca, Phong Hàng Lãng hỏi bác sĩ về tình trạng của Lam Du Du, tôi rời đi.

Trên đường đi, Phong Hàng Lãng đã cân nhắc những lời của Diệp Thời Niên. Sức mạnh của tình yêu có phải là vô hạn? Tại sao điều này nghe có vẻ mơ hồ?

Tình cảm gia đình không đốt cháy được bản năng và ý chí sinh tồn của anh cả Phong Lập Hân, liệu tình yêu có đủ?

Hơn nữa, người phụ nữ lòng dạ rắn rết Lam Du Du có thể có tình cảm với Phong Lập Hân sao? Cô ta chỉ là thả môi nhử sau đó ra tay giết hại anh ấy mà thôi!

Mình nên làm gì để khống chế người phụ nữ Lam Du Du này đây?

Đe dọa cô ta? Đương nhiên là không dễ dàng. Người phụ nữ ây sinh ra đã có thái độ thờ ơ với cuộc sống! Sốt cao đến mức hôn mê bắt tỉnh, cô ta còn không câu xin Diệp Thời Niên thương xót giúp đỡ.

Không nghỉ ngờ gì nữa, đây là một nước đi rất nguy hiệm. Điêu mà mình muôn làm đó chính là gặp rủi ro ít nhất có thể.

Khoảng bốn giờ chiều, Phong Hàng Lãng nhận được cuộc gọi từ Tuyết Lạc.

Thấy người phụ nữ hiếm khi chủ động gọi cho mình, Phong Hàng Lãng hơi nhíu mày, uê oải bắt máy.

Không đợi Phong Hàng Lãng nói trước, Tuyết Lạc lập tức hỏi: “Hàng Lãng, bây giờ anh có bận không?”

“Ừ, bận một chút!” Giọng nói chất phác, mang theo sự mệt mỏi và uê cải của công việc cường độ cao nhưng lại có cưng chiều xen lẫn: “Em có chuyện gì sao, nói đi tôi đang nghe đây!”

“Nhớ tôi rồi?” Anh hỏi.

Giọng của người đàn ông rât dê nghe, giỗng như một loại rượu hảo hạng được ủ lâu năm, êm dịu và mm mại.

Tuyết Lạc sững sờ, một cậu “nhớ tôi rồi”, lập tức dây lên ngàn đợt sóng trong lòng.

Mình thực sự nhớ người đàn ông đó?

Tuyết Lạc cũng không, biết. Hoặc có thê tâm hồn của cô biết điều đó, nhưng miệng cô chỉ có thể im lặng không nói gì.

Phong Hàng Lãng cũng không vội nói, mà đợi người phụ nữ nói chuyện điện. thoại ở đầu bên kia làm công lo chuẩn bị cảm xúc của mình.

Vợ nhớ chồng rồi, là một chuyện quá đẹp đã làm sao.

“Phong Hàng Lãng.” Tuyết Lạc gọi anh, giọng nói đè ép đó, nghe có vẻ tinh tế điềm đạm và đáng yêu.

“Hả?” Phong Hàng Lãng âm ừ, câu cuối từ tính hơi dâng lên: *Đang nghe đây. Đợi em nghĩ xong rồi nói tiếp. Tôi không cúp máy đâu.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 174


Chương 174:

Tuyết Lạc giữ chặt điện thoại, trong giây lát cô quên mắt mình định nói gì.

Tiếng thỏ đều đều và lười biếng của Phong Hàng Lãng vang lên từ đầu dây bên kia, âm thanh này lặp đi lặp lại liên tục… âm thanh này vẫn luôn ở đó.

Có lẽ đã quá mệt mỏi khi người phụ nữ Lam Du Du kia giày vò, lúc này Phong Hàng Lãng cũng không nặng lời với Tuyết Lạc trong điện thoại.

Thay vào đó còn cho cô có đủ thời gian đề suy nghĩ kỹ những gì cô muôn nói. Không cân biệt những gì người phụ nữ này nói có phải là miệng nói một đường tim nói một nẻo hay không, nhưng có thể chắc chắn răng chính mình đã chiếm được một vị trí trong lòng của người phụ nữ này rôi.

“Phong Hàng Lãng, anh có suy nghĩ gì vê chuyện : anh trai anh đề anh đi xem mát?” Rất lâu sau, Tuyết Lạc mới nói ra câu nói đã kìm nén trong cổ họng suốt một thời gian dài.

Hóa ra là cô gọi điện cho anh là vì chuyện anh đi xem mắt!

Khá là thú vị, vọ của mình đang tìm khắp thế giới rồi sắp xếp cho chồng của chính mình đi xem mắt.

“Em đang nóng lòng muôn ném tôi vào vòng tay người phụ nữ khác sao?” Phong Hàng Lãng nhàn nhạt nói. Không có bàử không khí bạo lực như bình thường, mà ngược lại có cảm giác lạnh lẽo nhàn nhạt.

Tuyết Lạc lại rơi vào trầm mặc, không khỏi tự hỏi bản thân. Cô thật sự muôn giới thiệu người phụ nữ khác cho người đàn ông này sao?

Có lẽ là muốn! Bởi vì Phong Hàng Lãng là em chồng của cô. Tất nhiên, cô là chị dâu cũng sẽ hy vọng em chồng của mình có thê tìm được một người phụ nữ tốt cùng chung SỐng.

bên nhau đến già. Không phải là sẽ như vậy sao? Chắc chắn là nên như vậy.

“Tất nhiên rồi! Nếu anh có bạn gái, nghĩa là tôi cũng sắp có chị em dâu.

Phong gia sẽ có thành viên mới!”

Nhưng khí Tuyết Lạc đáp lại lòi của anh, không hiểu sao lại cảm thấy có gì đó chua xót.

Phong Hàng Lãng im lặng một lúc, mới te giận thở dài nói: “Lâm Tuyết Lạc, em phải nói ra những câu không đúng với lòng mình như vậy thì em mới cảm thây thoải mái sao?”

Tuyết Lạc nghẹn ngào bởi câu nói này của người đàn ông, trong phút chốc cô không nói nên lời. Người đàn ông này sao có thê độc đoán như vậy. Dường như anh có thể xâm nhập vào tâm trí cô thông qua điện thoại.

“Nêu như em đã muôn mai môi cho tôi và người phụ nữ khác, vậy thì em cứ sắp xếp đỉ.” Phong Hàng Lãng tức giận nói: “Tôi bận rồi, cúp đây.”

Tuyêt Lạc câm chiêc điện thoại di động đang phát ra tiếng bíp bíp, im lãng: thât thân. Thật là không có phép tác gì cả, người chị dâu này còn chưa nói xong mà, anh thân là em chồng thế mà lại dám cúp máy trước!

Thật là đồ vô ơnl Người đàn ông, này không phải là vừa đông ý đề cô sắp xếp cho anh một cuộc xem mặt sao? Vậy thì thân làm chị dâu tất nhiên sẽ phải làm việc nên | làm rồi.

Sau khi trang điểm nhẹ, Tuyết. Lạc quyết định đích thân đến Hạ gia một chuyên.

Hôm nay là thứ bảy, ngoại trừ cậu Hạ Chính Dương, thì ba cô con gái Hạ gia đều có mặt. Mà Hạ Dĩ Kỳ xinh đẹp diễm lệ đang chuẩn bị ra ngoài.

Thứ bảy mà cô ta cũng có thê dậy sớm như vậy sao? Cũng thật làm khó cô ta rồi! Phải biết răng Hạ Dĩ Kỳ của Hạ gia là một con cú đêm. Cuộc sông về đêm rất phong phú, môi ngày nêu như chưa đền rạng sáng thì cô ta đều sẽ không về nhà. Có thê thấy cô ta rất quan tâm đến đối tượng hẹn hò của hôm nay.

“Ôi, ngọn gió nào mang Đại thiếu phu nhân Phong gia đến xóm nghèo của chúng tôi vậy? Thật là hiếm thấy!”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 175


Chương 175:

Từ trước đến nay, đối với chuyện Hạ Dĩ Kỳ châm chọc, Tuyết Lạc đều là bỏ ngoài tai. Sống ở Hạ gia nhiều năm, ít nhất tính khí nhẫn nhịn này cô đã luyện tập được.

“Đúng vậy, tôi vẫn còn thích đến xóm nghèo này! Nhân tiện, tôi bây giờ đã là Phong phu nhân cảm giác thực sự rât tốt.”

Không biết có phải do sống chung với Phong Hàng Lãng khắp người đêu mang khí chất cường ngạnh của đàn ông lâu ngày, Tuyết Lạc có phản xạ ngay lập tức đáp lại Hạ Dĩ Kỳ một câu: “Nhìn tôi bây giờ ăn ngon mặc đẹp, lại mang thân phận cao quý, Dĩ Kỳ, lúc đầu cô không chọn gả vào Phong gia nên hiện tại hồi hận rồi sao?”

Dĩ nhiên Tuyết Lạc không thật sự muôn khoe khoang mà cô chỉ là không chịu đựng nỗi Hạ Dĩ Kỳ được lợi còn lên mặt.

Gả vào Phong gia khó khăn khổ sở thế nào, chỉ có trong lòng cô rõ nhất.

Hạ Dĩ Kỳ bị chế giêu không nhịn được xâu hỗ, tức giận nói: “Lâm Tuyết Lạc, cô ít kiều ngạo lại đi!

Không phải là gả cho người suýt chết cháy biên thành tàn phê sao, có gì để khoe mẽ chứ?”

“Đọc báo hôm qua một chút đi, cô và người chồng tàn phế đều trên đó, cô ở trường học ân ân ái ái với một người quỷ không ra quỷ người không ra người, thật không biệt tại sao cô còn mang được bộ mặt kiêu ngạo!

Còn không phải là một phụ nữ ham tiền!”

Hạ Dĩ Kỳ ném tờ báo hôm qua về phía Lâm Tuyết Lạc, Tuyết Lạc liền nhữ: thấy trên ngay trang nhất hình ảnh cô đứng trước xe lăn chỉnh khăn quảng cô cho “Phong Lập Hân”.

Tuyết Lạc lại cảm thấy. bức hình thật âm áp, nó không | hề có liên quan gì đến ngoại hình của nhân vật xinh đẹp hay xâu xí.

Ngay cả khi cô là “người phụ nữ hám tiên” đó cũng là do Hạ gia ban tặng mà. Tuyết Lạc thở dài một tiếng, mang tờ báo kia bỏ vào túi xách của mình. | “Tuyết Lạc, đừng để ý đến Dĩ Kỳ, con bé lúc nào cũng nói chuyện kiêu đó, em không cân so đo với nó.”

Đại tiểu thư Hạ gia Hạ Dĩ Cầm xuất hiện sau khi hai người em Hạ Dĩ Kỳ và Tuyết Lạc ầm ï một lúc.

“Chị Dĩ Cầm, hôm nay chị có rảnh không?” Sau khi thấy Hạ Dĩ Cầm, Tuyết Lạc bỏ qua Hạ Dĩ Kỳ bước đi.

“Phong phu nhân cao quý là muốn mời tôi đi uống trà.” Hạ Dĩ Cầm trêu chọc một tiêng.

“Là Phong Hàng Lãng muốn mời chị uông trà.” Tuyết Lạc nói.

“Phong… Phong Hàng Lãng mời chị uông trà?” Hạ Dĩ Cầm rõ ràng chắn động một lúc, cô có chút không tin vào lỗ tai mình.

Hạ Dĩ Cầm mặt không biến sắc nói: “Không phải em đùa chị Càằm chứ.”

Ngay cả Hạ Dĩ Kỳ đã nhảy qua cửa, cũng bị lời của Tuyết Lạc hấp dẫn, cô xoay người quay lại tiếp tục lăng nghe.

“Làm sao có thể! Là thế này, Lập Hân để em tìm đối tượng hẹn hò cho Phong Hàng Lãng, người đầu tiên em nghĩ đến là chính là chị.” Tuyết Lạc ỏ bên cạnh giải thích.

Quả nhiên, Hạ Dĩ Cầm mỉm cười: “Tuyệt Lạc, không phải em đùa chị chứ, Phong Hàng Lãng giỏng như: một ngôi sao sáng chói sao lại thiêu phụ nữ được? Làm sao cần tới phương thức kết bạn hẹn hò truyền thông cơ chứ.”

Tuyết Lạc sửng sốt nhận ra, đúng là Phong Hàng Lãng ở Thân Thành này có địa vị cao sang, sao có thê thiêu phụ nữ chứ?

Phụ nữ đối với hắn mà nói, còn không phải là chuyện dễ dàng saol Thấy Tuyết Lạc không lên tiếng, khuôn mặt ưu nhã của Hạ Dĩ Cảm hơi ảm đạm: “Được rồi Tuyết Lạc, em có thể nghĩ đến chị, đó là vinh hạnh của chị Câm! Chắc là Phong Lập Hân sốt ruột chuyện yêu đương của em trai mới bảo em tìm đối tượng hẹn hò cho Phong Hàng Lãng. Chị có thê hiểu sự dụng tâm của một người làm anh trai như hắn. Em về nói lại với Phong Lập Hân, em drai hắn thật sự không thiêu phụ nữ.”
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 176


Chương 176:

Tuyết Lạc có chút nâng giọng: “Em thật sự chưa từng thây Phong Hàng Lãng mang người phụ nữ nào vê Phong gial Những người phụ nữ bên ngoài gặp dịp thì chơi đâu thể tính.

Phong Hàng Lãng là cần một người phụ nữ có thể làm vợ hắn!”

Bỗng nhiên, Tuyết Lạc kéo tay Hạ Dĩ Câm: “Chị Dĩ Câm, xem như chị giúp em một chút gả cho Phong Hàng Lãng. Em thật sự muôn trở thành chị em dâu với chị.”

Hạ Dĩ Cầm ưu nhã mỉm cười, nhẹ nhàng chạm tay vào chóp mũi Tuyết Lạc dí một cái, cười nói: “Em muôn chị làm chị em dâu có ích gì chứ? Là Phong Hàng Lãng cưới vợ cho hắn, không phải là Lâm Tuyết Lạc em muôn tìm chị em dâu.”

“Chị Dĩ Cầm, chị giúp em một chút được không vậy. Đi đến chỗ hẹn với em có được không? Em và anh trai Phong Lập Hân của hắn cũng chỉ muốn tìm cho hắn một người thật tốt đề giao phó.” Tuyết Lạc gân như năn nỉ Hạ Dĩ Cầm.

Nếu như cô có thể chọn chị em dâu, Tuyết Lạc chắc. chắn sẽ chọn Hạ Dĩ Cầm đầu tiên, ở Thân Thành này cô ây cũng được xem là một thiên kim nỗi tiếng, cùng Phong Hàng Lãng cũng coi như môn đăng hộ đối. Tuy nói có kém chút cấp bậc, nhưng cũng không phải không thể với tới.

“Được, chị Cầm sẽ giúp Tuyết Lạc em đến làm bia đỡ đạn.” Hạ Dĩ Cầm mỉm cười xinh đẹp, đem Tuyết Lạc ôm vào lòng.

Thay vì nói cô miễn cưỡng đáp ứng còn không phải là cô đã chờ ngày này từ lâu rồi. Nhưng cô thật sự không ngờ, Lậm Tuyết Lạc lại giúp cô một cách dễ dàng như vậy.

Phải biết Phong Hàng Lãng là nhân vật tuổi trẻ tài cao, đẹp trai lại khiêm tốn, thật sự là người đàn ông hoàn hảo hiểm có. Có thể được Phong Hàng Lãng hẹn hò một lần, tuyệt đối là chuyện tốt đẹp đến nhường nào.

“Ha ha.” Ở cửa, Nhị tiểu thư Hạ gia cười lạnh: “Chỉ sợ đến lúc đó có người tự rước lầy nhục nhã!”

“Cho dù tự rước lấy nhục, chị cũng phải giúp Tuyết | Lạc chuyện này.”

Nghe thây lời của Hạ Dĩ Cầm, Tuyết Lạc vừa cảm kích lại cảm động.

Cho nên, Tuyết Lạc làm sao có thể để Hạ Dĩ Cắm toàn tâm toàn ý rước lấy nhục đây? | Địa điểm Hạ Dĩ Cầm chọn là Lâm Hải, vừa có núi vừa có biển.

Hạ Dĩ Cầm cũng không ăn mặc cầu kỳ, chỉ mặc theo phong cách đơn giản I6 nhàng. Cũng không giống cô ý đến đề hẹn hò, thật sự giỗng như chỉ vì giúp Tuyết Lạc mà thôi.

Đậy cũng là chỗ hơn người ‹ của Hạ Dĩ Cầm, có thể tiền cũng có thẻ lùi, dù không thể hẹn hò được, chính cô cũng không quá lúng túng.

Không có đặc biệt đặt phòng riêng, cô chọn một chỗ ngôi bên cạnh cửa số ở đại sảnh Lâm Hải.

Phong Hàng Lãng còn chưa đến nhưng Tuyết Lạc lại phát hiện cách cô hai bàn là Hạ Dĩ Kỳ, cô ta còn mang theo mấy cô thiên kim khác tới.

“Chị Dĩ Cầm, hình như là Dĩ Kỳ, sao cô ấy lại tới đây chứ?” Tuyết Lạc nghỉ ngờ hỏi.

“Còn phải hỏi à, nhất định con bé là tới xem chị bị mắt mặt.” Hạ Dĩ Cầm ưu nhã nhấp một ngụm cà phê, nhàn nhạt nói.

Không những có mấy người Hạ Dĩ Kỳ, Tuyết Lạc còn thây mọ Ôn Mỹ Quyên cách đó không xa vẫn nhìn luôn chằm chằm bên này, đi cùng bà là hội phu nhân nhà giàu chuyên nói chuyện phiếm hàng ngày.

“Chị Dĩ Cầm, em nhìn thấy mợ.”

Tuyết Lạc nhỏ giọng nhắc nhở.

“Không cần để ý đến bà ấy. Néu Phong Hàng Lãng không đến, chúng.

ta tự mình ăn, ăn xong chị đưa em về Phong gia.” ‘ Hạ Dĩ Cầm nhẹ nhàng nói.

Bên ngoài Hạ Dĩ Cầm mỉm cười nhẹ nhàng nhưng trong lòng cô lại khẩn trương muôn chết.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 177


CHương 177:

Cô biết, nếu Phong Hàng Lãng không đến, cô nhất định trở thành trò cười ở Thân Thành này!

Tuyệt Lạc cũng đột nhiên nhận thức được, nêu Phong Hàng Lãng không đện hoặc đề cô ây bị leo cây, Hạ Dĩ Cầm không chỉ xâu hỗ mà còn sẽ lúng túng.

Cô bị xấu hồ cũng không sao, Tuyết Lạc tuyệt đối không đề cho Hạ Dĩ Cầm vì mình mà bị chê cười.

Cũng sắp tám giờ tối, Tuyết Lạc thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn điện thoại.

Người đàn ông này không phải là quên rồi chứ? Hắn rõ ràng đã đáp ứng với cô sẽ tới mà.

Tuyết Lạc cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi cho Phong Hàng Lãng đề thúc giục, Hạ Dĩ Câm lại nhân động tác gọi điện thoại của Tuyết Lạc.

“Tuyết Lạc, đừng giục. Đàn ông ghét nhất bị phụ nữ hồi thúc! Nếu hắn đề tâm thì sẽ tới thôi.” Trên mặt Hạ Dĩ Cầm vẫn là nụ cười ôn nhu như làn nước xuân.

Chính là Tuyết Lạc lo lắng người đàn ông kia sẽ không đề tâm! Nêu hắn thật sự không tới, dưới bao nhiêu cặp mắt đang nhìn, cô và Hạ Dĩ Cầm sẽ lúng túng biết baol Cô lúng túng thì không sao, dù sao cũng đã luyện thành một bộ mặt dày rôi. Nhưng Tuy. ết Lạc thật sự không nỡ đề Hạ Dĩ Cầm cùng mình mất mặt. Dù nói thế nào cô vẫn muốn thúc giục người đàn ông kia đến đây.

Một người muốn, một người cản, hai người đang ở thể giăng co, chợt điện thoại di động của Tuyết Lạc vang lên.

Là Phong Hàng Lãng.

Ngay khi điện thoại được kết ni, Tuyết Lạc vội vàng hỏi: “Phong Hàng Lãng, anh tới đâu rôi?”

“Tôi phải tới chỗ nào? Cô đang ở đâu? Cô lại đi tới tận đâu ri?” Phong Hàng Lãng không. trả lời còn hỏi ngược lại, trong giọng nói còn mang theo nét tức giận.

“Tôi đang ở phòng ăn Lâm Hải! Anh quên chuyện hôm nay muôn hẹn hò sao?” Tuyết Lạc hạ tháp giọng chất vẫn: “Anh nhanh chóng tới đây đi, tôi và chị Cầm vẫn đang chờ anh đấy.”

Phong Hàng Lãng thật sự không biết nên khóc hay nên cười. Vợ của nhấn không ngừng thúc giục hắn đi tìm người phụ nữ khác hẹn hò, Thời gian, địa điểm, „phụ nữ, ba yếu tố cần thiết đều đã sắp xếp xong xuôi cho hắn!

Thật sự là “bao dung”!

Sợ Hạ Dĩ Cầm nghe thấy sẽ lúng túng, Tuyết Lạc vội vàng đứng dậy đi về phía hành lang vừa che vừa nói chuyện.

“Phong Hàng Lãng, xem như tôi câu xin anh được không, mợ tôi và những người khác đều tới, nêu anh không đến, chị Cầm sẽ rất khó xử. Van xin anh, nhanh tới đi có được không?”

Tuyết Lạc gần như khẩn cầu.

Phải biết người đàn ông này không thích người khác uy hiệp mình! Bản tính trời sinh của hãn là không thích cứng. Cho nên, Tuyết Lạc cũng chỉ biết nhún nhường, chỉ mong có thể thuyết phục được Phong Hàng Lãng!

“Nếu tôi đi, tôi có lợi gì?” Phong Hàng Lãng nhàn nhạt hỏi.

Có thể nghe thấy người phụ nữ này đang câu xin hán. Nhưng càng khân cầu, trái tim hắn càng lạnh. Hán thật sự muôn đem giây kêt hôn tới đập vào mặt cô, đề cho cô tỉnh táo lại.

Trò chơi này tuy buồn bã, nhưng chơi tiếp ắt sẽ thú vị. Bởi vì Phong Hàng Lãng đã tính toán kỹ làm cách nào đề đem câu chuyện bi thảm này diễn thành một vở kịch vui.

“Chỉ cần anh đến, anh muốn điều gì, tôi cũng đáp ứn g”” Lúc này Tuyết Lạc không có suy nghĩ, trực tiếp đắp ứng mọi điều kiện.

Điều duy nhất cô lo lắng là người đàn ông này sẽ không tới. Trước tiên cứ lừa hắn tới còn những chuyện sau đó có thê thương lượng lại.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 178


Chương 178:

Hơn nữa, Lâm Tuyết Lạc cô tiên tài không có, chỉ có một cái mạng nhỏ này! Nếu hắn muốn lấy, liền lây đi thôi. Mẫu chốt là, hắn lây đi cũng chẳng có tác dụng gì.

“Đây là cô đã hứa.” Giọng nói trầm thâp của Phong Hàng Lãng vang lên, trong nháy mắt người cô truyện tới một luông khí lạnh, sau đó là giọng người đàn ông đáp ứng: “Nửa giờ sau tôi sẽ đên! Lâm Tuyệt Lạc, cô yên tâm mà đợi!”

Vốn là người đàn ông này chịu tới, Tuyết Lạc phải nhảy cẵng lên vì vui mừng mới đúng. Nhưng sao cô lại cảm thấy một luồng. khí lạnh lếo truyền tới. Lời nói của người đàn ông này, thật sự là khủng bô người nghe.

Tuyết Lạc không nhịn được rùng mình một cái. Cảm lác ớn lạnh ngay sau khi nghe câu “nửa giờ sau tôi sẽ đến” bao trùm lầy cô.

Tuyết Lạc lần nữa trở lại bàn ăn.

Hạ Dĩ Cầm vẫn duy trì tư thế ưu nhã như cũ: “Tuyết Lạc, nếu như Phong Nhị thiếu gia bận rộn, chúng ta liên chọn món đi, một lát nữa chị đưa em về Phong gia.”

Người phụ nữ che giâu đáy lòng mình, khi nói chuyện liên mang mục đích thăm dò. Không phải nghỉ ngờ, Hạ Dĩ Cầm là một người phụ nữ có tâm tư rất sâu.

“Nửa giờ sau Phong Hàng Lãng sẽ tới! Chị Dĩ Cầm, nếu chị đói bụng, em gọi người lây một chút đồ ăn lót dạ cho chị trước nhé.” Tuyết Lạc mỉm cười nói.

Cô đã “nhẹ nhàng cầu xin” người đàn ông kia, cuối cùng hắn cũng tới, SUY nghĩ một chút, Tuyết Lạc liền có cảm giác thành tựu. Ít nhất cách đó không xa có thể cho mợ cô một câu trả lời thỏa đáng.

“Được. Trước tiên chúng ta gọi một chút đồ ăn lót dạ.” Hạ Dĩ Cầm dịu dàng nói.

Dù ngoài mặt không biểu hiện gì, nhưng nội tâm Hạ Dĩ Cầm nở hoa rựC rỡ. Chỉ cân Phong Hàng Lãng có thể tới buổi hẹn này, bất luận là hắn có thật lòng muôn hẹn hò hay không, liền đủ để cô không bị mắt mặt.

Mang thân phận là một thiên kim, sao cô lại không biết gọi đồ ăn trước là hành vi rất không lễ phép. Nhưng cô chính là cô tình làm vậy.

Thứ nhát, là làm cho những phu nhân và thiên kim đang nhìn ngoài kia thấy, thứ hai là muôn thăm dò địa vị của Lâm Tuyết Lạc trong lòng Phong Hàng Lãng.

Vừa nghĩ đên lúc trong phòng ăn Phong gia, Lâm Tuyệt Lạc hồn Phong Hàng Lãng, Hạ Dĩ Cầm liền hận đên nghiên răng. Nhưng cô có thê làm gì, ai bảo Lâm Tuyết Lạc thoạt nhìn như trẻ con lại có tâm cơ thâm sâu, gần gũi nên được lợi trước!

Cho nên nếu Phong Hàng Lãng nguyện ý cưới cô, Hạ Dĩ Cầm cô sẽ nguyện ý gả. Chờ đền lúc tiền vào Phong gia, cô sẽ nghiêm túc sắp xếp lại gia phong! Cô sẽ không dụng túng cho Lâm Tuyết Lạc không biệt liêm sỉ mà câu dẫn Phong Hàng Lãng!

Tuyết Lạc thực sự đói bụng, hai ba miệng liền ăn xong miêng bánh Mousse. Ngắng đầu lên cô thầy Hạ Dĩ Cầm đang dùng ánh mắt oán hận nhìn cô chằm chằm.

“Chị Dĩ Cầm, sao chị không ăn, chị không đói bụng sao?” Tuyết Lạc thấy miệng bánh Mousse trong đĩa Hạ Dĩ Cầm chưa hề bị đụng vào.

“Chị chưa đói bụng, cho em ăn đây.

Nhìn em giỗng con mèo đói kìa.” Hạ Dĩ Cầm đây chiếc bánh Mousse đến trước mặt Tuyết Lạc, còn vô cùng chu đáo rút khăn giây lau mầu bánh vụn trên khóe môi cho Tuyết Lạc.

“Ha ha ha ha, Hạ Dĩ Cầm, như thế nào, Phong Hàng Lãng không tới đúng không? Đây không phải là tự rước lây nhục saol”

Thấy Hạ Dĩ Cầm và Lâm Tuyết Lạc bắt đầu gọi món, Hạ Dĩ Kỳ nghĩ răng Phong Hàng Lãng chắc chắn sẽ khối tới buôi hẹn này, liền không thể kiềm chế chế giêu chị gái Hạ Dĩ Câm.

Chuyện này còn hơn cả lúc cô mang bánh gato xoài đến cho Phong Hàng Lãng ăn lại bị hắn làm nhục.
 
Triền Miên Nhập Cốt Tổng Tài Yêu Say Đắm
Chương 179


Chương 179:

Về sau khi nghĩ lại, Hạ Dĩ Kỳ liền hiểu ra chuyện hộp bánh gato xoài kia là Hạ Dĩ Câm cô ý giở trò để cô mang bánh tới Phong g gia khiến cô phải chịu nhục nhã, Hạ Dĩ Kỳ vẫn muôn tìm cơ hội trả thủ chị gái Hạ Dĩ Cầm.

Tuyết Lạc vốn định lên tiếng giải thích nhưng lại bị Hạ Dĩ Cầm ra hiệu đừng nói.

“Dĩ Kỳ, chị tới bồi Tuyết Lạc ăn bữa tối, thế nào lại thành tự rước nhục?

Em không xem Tuyết Lạc là em gái thì thôi, nhưng chị xem Tuyết Lạc như em gái ruột thịt.” Hạ Dĩ Cầm nhàn nhã nói.

“Hahal Hạ Dĩ Câm, ít lừa mình dôi người đi! Hiện tại cả Thân Thành này aÌ chẳng biết tối nay chị tới hẹn hò với Phong Hàng Lãng? Chỉ tiếc người ta căn bản cũng không đề chị vào mắt!

Thật đúng là đem mình làm trò cười mài”

Thật vất vả mới tìm được cơ hội rửa sạch nhục nhã trước kia, sao Hạ Dĩ Kỳ. có thê dễ dàng bỏ qua!

Ở bên kia, người mẹ như Ôn Mỹ Quyên. nhìn thấy, làm sao bà có thẻ ngồi yên nhìn đứa con gái thứ hai của mình nói năng thiếu lễ phép liền vội vàng tiến lên ngăn cản.

“Dĩ Kỹ! Không được làm loạn!”

Sau đó lại đem sự khó chịu trút lên người Tuyết Lạc: “Tuyết Lạc, không phải mợ đã nói cháu, làm sao cháu lại đem chị Cảm của mình đến đây để làm trò cười chứ?”

“Mẹ, Tuyết Lạc không có…” Hạ Dĩ Cằm lập tức lên tiếng bênh vực Tuyết Lạc.

“Bác gái Hạ, bác đang nói người nào đùa Bi Đại tiểu thư vậy?” Là Phong Hàng Lãng.

Giọng nói mạnh mẽ lại quyến rũ như một chén rượu nông đậm, tràn đầy vẻ nam tính của một quý ông vang lên.

“Phong… Phong Nhị thiếu gia, cậu tới rồi. Chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi.”

Khuôn mặt mẹ Hạ lập tức trở nên hưng phần Vui vẻ.

“Hạ tiểu thư, thật xin lỗi, tôi đến muộn.” Phong Hàng Lãng, nhìn về phía Hạ Dĩ Câm áy náy nói.

“Phải là tôi nói xin lỗi mới đúng. TÔI và Tuyết Lạc đã gọi đồ ăn trước rồi.’ Hạ Dĩ Càm ôn nhu lên tiếng.

Phong… Phong Hàng Lãng? Hắn…

hắn thế mà tới thật? Hạ Dĩ Kỳ giông như bị kinh sợ. Bởi vì cô nhớ rõ, Phong Hàng Lãng đã khiến cô nhục nhã bao nhiêu.

“Phong Nhị thiếu gia, mọi người trò chuyện đi. Dĩ Kỳ, chúng ta đi thôi.” Mẹ Hạ vội vàng lôi đứa con gái thứ hai không biết điều đi khỏi.

“Xin cứ tự nhiên.” Phong Hàng Lãng mang dáng vẻ quý ông lịch thiệp lên tiêng.

Mợ ởi rồi, Hạ Dĩ Kỳ làm loạn cũng đi rồi, chính cô ở lại sẽ trở thành kỳ đà cản mũi, cô hiển nhiên cũng nên đi.

Mới chỉ ăn được một miếng bánh Mousse trong đĩa, Tuyết Lạc vội vàng đứng dậy. “Chị Dĩ Cầm, chị và Phong Hàng Lãng trò chuyện vui vẻ, em..

em muôn vệ Phong gia chăm sóc Phong Lập Hân. Em đi trước nhé.”

“Tuyết Lạc đừng vội, ở lại chúng ta cùng nhau ăn bữa tôi đi. Thuận tiện, sau % Phong Nhị thiệu gia có thể chở em về.” Hạ Dĩ Cầm dịu dàng nói với vẻ quan tâm Tuyết Lạc giông như thật sự xem cô ây là em gái ruột của mình.

“Không cần, em có thể tự gọi taxi.”

Nói xong, Tuyết Lạc vội vàng giông như chạy trôn rời đi.

Hạ Dĩ Cầm vốn tưởng Phong Hàng Lãng tới đây chỉ muôn diễn một chút nhựng không ngờ hắn lại thật sự ngồi xuông ngay ngắn trước mặt cô.
 
Back
Top Bottom