Ngôn Tình Trêu Chọc - Sơn Qủy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 20


20.

Không ai mời Giang Chí Đình tới bữa tiệc đính hôn cả, ai cũng nghĩ anh ấy tới đây để phá đám, chọc tức Giang lão gia. Tôi thì có cảm giác anh ấy tới đây vù tôi nhưng ngẫm lại thì thấy mình nghĩ nhiều.

Sau buổi tiệc, tôi và Gianr Khâu vội vàng trở lại phía Bắc vì bố mẹ anh ấy mình gặp tôi.

Gia đình tôi đã gặp mặt Gianr Khâu ai cũng vừa ý anh ấy.

Trước hôm rời đi, Thẩm Ngọc kéo tôi vào một góc, giọng đầy lo lắng:

“ Chị ơi, em hi vọng chị có thể ở bên người mình thích.”

Không hổ là phóng viên đôi mắt tinh tường hơn mọi người nhiều.

Tôi xoa đầu em ấy, cười trấn an:

“ Gianr Khâu rất tốt, chị cũng thích anh ấy, em không cần phải lo đâu”

Sau khi đến phía Bắc, Gianr Khâu thuê giúp tôi một khách sạn bởi vì tôi ngại khi đến ở nhà anh ấy. Cả một ngày lăn lộn, tôi mệt mỏi nằm nghỉ trên giường.

Bỗng nhiên, chuông cửa reo lên. Tôi tưởng là người giao thức ăn nên không để ý gì mà ra mở cửa. Nhìn thấy người đứng ngoài cửa, tôi vội vàng đóng lại. Nhưng Giang Chí Đình dễ dàng đẩy cửa vào.

Tôi trừng mắt, giận dữ nhìn anh:

“ Giang…”

Anh không nói gì, đẩy tôi vào tường, hai tay tôi bị anh giữ chặt.

Anh nghiêng người, đôi mắt sâu hun hút nhìn chằm chằm tôi

“ Đừng đi”

Trái tim tôi run lên, tôi lập tức hiểu anh đang nói đến việc tôi đến nhà Gianr Khâu.

Tôi cười khẩy

“ Sao lại không?”

“ Bởi vì em vẫn còn yêu anh.”

Nói rồi anh siết chặt eo tôi, kéo tôi sát lại,anh rướn môi định hôn tôi, Khi môi chúng tôi sắp chạm nhau, tôi đột nhiên nghiêng đầu, lạnh lùng nói:

“ Anh Giang à, xin giữ tự trọng, tôi có bạn trai rồi.”

Giang Chí Đình dừng lại, anh khinh thường nhìn tôi:

“ Bạn trai ư? Anh không ngại tặng anh ta một cặp sừng đâu.”

“Tôi cấm anh không được nói anh ấy như thế.”

(còn tiếp)
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 21


21.

Ngay sau đó, Giang Chí Đình rời đi.

Tôi mệt mỏi ngồi sụp xuống, tự phỉ nhổ bản thân không biết cố gắng, vẫn không tránh khỏi cám dỗ của anh.

Ngày hôm sau, Giản Khâu đến đón, đưa tôi về nhà ra mắt cha mẹ anh.

" Tối qua em ngủ không ngon à? Sao nhìn mệt mỏi vậy?"

Tôi ấp úng trả lời:

" Chắc do lệch múi giờ."

Giản Khâu hơi áy náy, anh xoa đầu tôi:

" Xin lỗi, tại anh vội vàng mà khiến em mệt như vậy."

Bố mẹ anh đã thúc giục anh rất nhiều lần đưa tôi về ra mắt, lần nào anh cũng lấy lí do từ chối, lần này không từ chối được nữa mới bất đắc dĩ kéo tôi về vội vàng như thế.

" Tý nữa khi đến nhà anh, em chỉ cần một nụ cười tự tin thôi, mọi chuyện còn lại anh lo hết cho."

" Okie, cái này đơn giản em làm được, anh yên tâm."

Nhưng không ai nghĩ rằng tôi bị vả mặt nhanh đến thế, vào đến của nhà Giản Khâu, nụ cười của tôi bỗng cứng đờ khi nhìn thấy Giang Chí Đình đang ngồi ở phòng khách.

Giang Chí Đình đang ngồi cùng bố Giản, anh liếc chúng tôi một cái rồi lại quay lại nói chuyện như không có gì.

Mẹ Giản thấy tôi đến vội vàng chạy ra đón, hỏi thăm tôi vài câu rồi nhẹ giọng giải thích sự xuất hiện của Giang Chí Đình cho chúng tôi nghe

" Cậu ấy là bạn làm ăn của bố con, đến đây từ sáng sớm."

" Là bạn làm ăn ư? Trùng hợp quá nhỉ?"

Mẹ Giản kéo tôi vào bàn ăn, cha Giản ngồi giữa, bà và Giang Chí Đình ngồi hai bên, Giản Khâu ngồi giữa tôi và GIang Chí Đình tránh cho tôi bị xấu hổ.

Bố Giản mở lời

" A Khâu, Tiểu Lam, giới thiệu với hai đứa, đây là Tiểu Giang, chủ tich tập đoàn Từ Sơn. Hai đứa có thể gọi là anh Giang."

Giản Khâu khẽ à một tiếng, anh quay sang như vô tình hỏi Giang Chí Đình:

" Anh Giang hẳn là đã lập gia đình nhỉ, hôm nay không về nhà ăn cơm không biết vợ anh có giận không?"

Nghe lời nói thô lỗ của Giản Khâu, cha Giản khẽ đá chân anh một cái, Giang Chí Đình như không có chuyện gì, hờ hững đáp lại:

" Tôi chưa lập gia đình."

Nói xong câu đó, anh hướng mắt nhìn về phía tôi

" Tôi vẫn còn đang theo đuổi em ấy."

Nghe câu đó, dù là kẻ ngốc cũng biết giữa chúng tôi có điều gì đó mập mờ.

" Vậy ư? Trùng hợp thật, tôi có vài kinh nghiệm có thể giúp anh theo đuổi đó."

Giản Khâu nắm tay tôi, tôi định rút ra thì thấy anh khẽ nháy mắt.

Anh mỉm cười, sự dịu dàng từ đáy mắt muốn tràn ra.

"Tôi theo đuổi Lam Lam mất hơn nửa năm, mấy chiêu hồi theo đuổi cô ấy vẫn còn nhớ rõ lắm."

Không ngờ Giản Khâu còn có thể diễn như vậy. Tôi vội vàng phối hợp với anh, nở một nụ cười dịu dàng

" Đúng vậy, mấy chiêu đó của anh khiến em không đỡ được."

"Rắc.."

Mọi người nghe tiếng đổ vỡ vội quay lại thì nhìn thấy tách trà của Giang Chí Đình không biết vỡ nát từ lúc nào. Thấy mọi người nhìn mình, anh ta làm như không có chuyện gì, chỉ nói:

" Ngại quá, tôi lỡ tay làm vỡ mất rồi."
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 22


22.

Bữa tiệc gặp mặt gia đình chỉ vì Giang Chí Đình mà không thể tiếp tục. Tôi ở nhà họ Giản đến 7h tối sau đó Giản Khâu đưa tôi về khách sạn. Cả quãng đường về hai chúng tôi không nói gì, khi đến của khách sạn, Giản Khâu đột nhiên nói:

" Là anh ta phải không? Người khiến em tổn thương ấy?"

Tôi khẽ gật đầu. Thấy thế, Giản Khâu mỉm cười, anh xoa đầu tôi:

" Vậy thì, chúng ta chia tay nhé."

Tôi ngạc nhiên, vội vàng hỏi:

"Sao anh lại muốn chia tay?"

Tôi va Giản Khâu đang giả làm một đôi. Giản Khâu là một người đồng tính nhưng anh ấy giấu gia đình. Bố mẹ anh thúc giục anh ấy tìm người yêu rất lâu rồi, đợt này hai người ép quá nên anh ấy mới đưa ra hạ sách nhờ tôi đóng giả làm bạn gái.

Hôm đó, khi nghe tôi nhận lời anh thậm chí còn cười:

" Sao em đồng ý dễ dàng thế? Không phải là mê anh từ trước đấy chứ?"

Hôm đó, tôi đã kể với anh, trong lòng tôi còn một người khác nên coi như hợp tác này là đôi bên cùng có lợi.

" Chúng ta đã thống nhất mà, không can thiệp đến cuộc sống của nhau nhưng cần diễn xong với bố mẹ hai bên đã mà."

" Ngốc, không cần em anh cũng có thể nhờ người khác mà"

" Nhưng mà..."

"Chẳng nhẽ em cứ mãi ở bên một người đồng tính như anh à? Với cả, anh thấy anh ấy cũng không phải như em nghĩ đâu. Đàn ông hiểu đàn ông mà. Chắc chắn là anh ấy có yêu em, chuyện năm đó chắc chắc có ẩn tỉnh."

" Trước đây anh ấy không như vậy,,,"

" Nên mới nói em ngốc, em ấy à, nóng vội nên dễ hỏng chuyện, có những chuyện nhìn là vậy nhưng chưa chắc là vậy. Vậy nhé, chia tay trong hòa bình, cô ngốc."

Tôi chưa kịp phản ứng đã bị anh búng vào trán một cái. Tôi đau đớn, vội vàng che trán:

"Anh làm gì thế? Đã ngốc rồi anh búng vậy nhỡ càng ngốc thì sao?"

Anh chỉ cười, vẫy vẫy tay tạm biệt tôi:

" Ngoài này lạnh, em mau vào bên trong đi"

( còn tiếp)
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 23


23.

Thật ra tôi từng cho anh ấy cơ hội. Sau khi sang Anh, tôi từng mở lại điện thoại, tôi hi vọng Giang Chí Đình chủ động liên lạc lại với tôi nhưng anh không có liên lạc lại.

Ngày lên máy bay tôi cố dằn lòng không quay đầu lại lúc máy bay cất cánh cũng là lúc tôi quyết tâm vứt bỏ mọi thứ. Tôi làm mọi thứ mới mẻ, học tập giao lưu bạn bè, đi đó đây,... dường như thế giới của tôi đã biến mất một người tên là Giang Chí Đình.

Nhưng mà, có những khoảnh khắc bất chợt lại làm tôi nhớ đến anh. Bản thân tôi cũng không hiểu được tại sao mình lại có thể mềm lòng với người tổn thương mình như vậy. Tôi chắc chắn, lúc đó anh có thích tôi nhưng tôi không thể chấp nhận được anh nhầm tôi với một người phụ nữ khác khi say. Càng không thể bỏ qua việc 4 năm trời anh không có một lời giải thích với tôi.
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 24


24.

Tôi đang nằm nghỉ trên giường thì có tin nhắn đến.

" Lên đây đi, phòng tổng thống."- là một số lạ không hiện tên người gửi.

Dù không hiện tên nhưng tôi vẫn biết đó là Giang Chí Đình. Rõ ràng, anh ta có số điện thoại của tôi, biết tôi đi đâu làm gì nhưng không hề liên lạc với tôi trong 4 năm đó.

Thấy tôi không trả lời anh lại gửi một tin nhắn khác đến, lần này là một bức ảnh.

Khi tôi mở ra xem, đồng tử tôi khẽ co lại, tôi bật dậy rời khỏi giường sau đó chạy lên phòng anh.

" Giang Chí Đình anh có ý gì?"

"Em lo cho hắn ta như thế à?"

" Tôi lo cho bạn trai tôi chẳng phải là chuyện đương nhiên ư?"

Anh ta đưa cho tôi xấp ảnh: "Loại bạn trai này em cũng muốn ư?"

Xấp ảnh đó đều là ảnh của Gianr Khâu và những người bạn trai cũ của anh.

Tôi nhìn lướt qua, giọng mỉa mai:

" Thì sao chứ? Anh ấy song tính thì sao, tôi thích là được."

" Vậy ư? Thế bố mẹ cậu ta có chấp nhận không? Rằng cậu ta cũng là một người đồng tính?"

Anh đứng dậy, từng bước từng bước ép tôi vào cạnh bàn. Tim tôi hẫng một nhịp nếu để bố mẹ Gianr biết việc này, họ... Anh trai của Gianr Khâu là một người đồng tính nhưng vì gia đình phản đối nên đã t.u.t.u cách đây 4 năm, bố mẹ Gian bị đả kích nặng nề nên luôn thúc giục Gianr Khâu nhanh chóng yên bề gia thất.

" Vậy nên, giờ em hãy chia tay với cậu ta đi."

" Anh uy h**p tôi?"

" Thẩm Lam, nên nhớ rằng anh chưa bao giờ là người tốt, chuyện anh muốn làm thì không ai cản được. Bằng bất cứ giá nào anh cũng phải đạt được. Anh không uy h**p em, mà là cho em một cảnh cáo, còn nếu em không nghe theo thì anh không chắc."

" Ý anh là thứ bây giờ anh muốn là tôi? "

" Không phải là thứ, mà là người, người anh muốn vẫn luôn là em."
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 25


25.

" Vậy ư? Thế còn Axu thì sao?"

Thấy anh không giải thích, tôi cười mỉa, bước vội ra ngoài.

Sáng hôm sau, Gianr Khâu tiễn tôi ra sân bay. Trước khi tôi lên máy bay, anh đội cho tôi một cái mũ lưỡi trai màu xanh lá cây. Thấy tôi kháng nghị, anh hung dữ nói:

" Đây là hình phạt cho em khi chúng ta chia tay."

Nghe vậy tôi đành ngậm ngùi đội nó. Kết quả, khi tôi vừa lên máy bay, đỉnh đầu đột nhiên trống không, ai đó đã nhấc cái mũ ra khỏi đầu tôi.

Tôi ngạc nhiên ngẩng lên nhìn thì thấy Giang Chí Đình đang cầm cái mũ, vẻ mặt ghét bỏ.

" Giang Chí Đình, anh đang làm gì vậy?"

" Anh.. muốn theo đuổi em."

Câu trả lời tôi muốn không phải như thế, ok.

Tôi nhìn chiếc mũ trên tay anh, trong đầu bỗng nảy ra một ý.

" Vậy ư? Vậy thì anh hãy đội cái mũ này đi. Tôi sẽ suy nghĩ."

Tôi nhướng mày khiêu khích vì biết chắc anh sẽ không bao giờ làm thế.

Một lúc sau, anh lay lay cánh tay tôi:

" Thấy sao? Anh đội có đẹp không?"
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 26


26.

Nhớ lúc trước, khi theo đuổi Giang Chí Đình tôi đã nghĩ mặt mình dày lắm rồi, không ngờ anh còn có thể mặt dày hơn tôi. Trước những ánh nhìn tò mò trên sân bay, anh làm như không có chuyện gì.

Khi về đến nhà, tôi nhận ra Giang Chí Đình đang đi sau tôi.

" Anh đi theo tôi làm gì?"

Tôi nghi ngờ nhìn Giang Chí Đình.

" Anh sống ở đây?"

Tôi nhìn xung quanh, khu này chỉ có nhà tôi cùng mấy nhà khác, đã sống cùng nhau mấy chục năm,đều là nhà có tiền, họ không có vấn đề gì mà phải chuyển đi.

" Nhà anh ở cạnh nhà em luôn."

" Nhà anh ở cạnh nhà tôi?"

" Không phải em bảo tôi chuyển đến ư?"

Tôi chợt nhớ về lúc trước đúng là mình có nói như vậy.

" Thì ra là thế."
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 27


27.

Nhưng bất ngờ không dừng lại ở đó. Tôi chưa bao giờ có thể tưởng tượng được rằng Giang Chí Đình không những là hàng xóm mà còn có mối quan hệ thân thiết với nhà tôi.

Ngày hôm sau, khi tôi vừa bước xuống nhà đã thấy anh cùng bố tôi nói chuyện vui vẻ trong phòng khách.

Trước đây, bố tôi luôn miệng nói " Giang Chí Đình không phải là người đơn giản."

còn mẹ tôi thì luôn nói nhà họ Giang không có ai tốt đẹp( Chắc là trừ Giang Hoài.)

và bây giờ cả hai người đều thay đổi 180 độ.

Tôi vội vàng kéo Thẩm Ngọc vào một góc, ép cung em ấy:

" Sao anh ấy lại ở đây?"

" Ý chị là anh Giang sao? Anh ấy đến đây thường xuyên mà"

Nghe vậy tôi sửng sốt,đến đây thường xuyên ư?

" Vậy tại sao lễ đính hôn anh ấy không được mời?"

" Cả em và Giang Hoài đều muốn anh ấy đến nhưng anh ấy kêu bận không đến dự được, sát ngày anh ấy lại đổi ý. Hai năm trước, kinh doanh ủa Giang thị gặp khó khăn anh Giang giúp đỡ rất nhiều thì Giang Hoài mới có thể vượt qua được."

" Sao chị không biết gì?"

" Còn trách em? Chẳng phải chị không cho em nhắc sao, nói về anh Giang là chị tránh như tránh tà vậy?"

" Còn chuyện gì mà chị không biết không?"

Thẩm Ngọc đột nhiên im lặng, sau đó em ấy nhẹ giọng:

" Sau khi chị đi thì anh ấy có đến Myanmar, suýt nữa không thể trở lại."

( còn tiếp)
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 28


28.

Tôi ngồi xích đu, ngẩn ngơ ngắm bầu trời sao.

Giang Chí Đình không biết ngồi cạnh tôi từ khi nào, anh đưa tôi một cốc nước ấm.

Tôi không nhận nên anh đành cầm nó.

Hai chúng tôi đều im lặng, như đang thách thức ai sẽ là người mở miệng trước. Không biết qua bao nhiêu lâu cuối cùng tôi cũng là người lên tiếng trước:

" Anh không cần quay lại phia Bắc à?"

Anh lắc đầu:

" Không cần, vất vả mấy năm trời cũng cần nghỉ ngơi chứ."

" Tôi không hiểu, vẫn không thể hiểu nổi."

Tôi thở dài, có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng cuối cùng tôi cũng không thể mở lời.

" Chúc anh ngủ ngon."

Tôi đứng dậy định đi vào nhà.

Giang Chí Đình vội nắm tay tôi:

" Tối đó, anh không say. Anh biết đó là em. Không có ai là Axu."

Nghe xong câu đó, tôi sững người.

" Vậy thì tại sao?"

Thật lâu sau tôi mới thấy anh nhẹ nhàng trả lời:

" Anh sợ. Lam à, anh sợ mình không trở về được."

" Khi đó em mới 18 tuổi "
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 29


29.

Tôi không giận Giang Chí Đình nữa nhưng những uất ức 4 năm qua khiến tôi tự nhủ, mình không thể dễ dàng tha thứ cho anh được.

Sau hôm đó, đã 3 ngày tôi không gặp mặt anh. Tôi ngồi trên sopha, đấu tranh xem mình có cần chủ động đi tìm anh không thì thấy Thẩm Ngọc quay về

" Chị đang đợi ai à?"

Từ khi đính hôn xong, Thẩm Ngọc đã dọn sang chỗ Thẩm Hoài, khá lâu rồi mới trở về.

"Sao em lại về?"

" Anh Giang bị ốm, em với Giang Hoài đi thăm,tiện chạy về nhà luôn."

Tôi giật mình, vội đứng dậy:

" Anh ấy bị sao? Ốm ư?"

" Vâng, đại khái là bị từ đợt ở Myanmar, bây giờ lại phát tác."

Không kịp nghe Thẩm Ngọc nói hết, tôi chạy sang nhà anh thì gặp Giang Hoài đang đứng ở cửa.

" Anh ấy trên lầu hai."

Nghe vậy tôi chạy vội lên. Căn phòng yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng thở của anh, Giang Chí Đình đang ngủ.

Tôi đến bên giường, ngắm nhìn gương mặt đang say ngủ của anh.

Tôi khẽ gọi:

" Giang Chí Đình"

Tất cả cảm xúc kìm nén 4 năm trời bộc phát, tôi bật khóc.

Giang Chí Đình tỉnh lại, anh ôm tôi vào lòng, tay lau nước mắt cho tôi.

" Đừng khóc, anh không sao mà."

Tôi càng khóc to hơn:

" Anh nói dối."

" Anh không nói dối em."

Anh thở dài, vươn tay cởi áo.

Tôi kinh ngạc hỏi anh muốn làm gì.

Giang Chí Đình cởi áo, cơ thể trắng như ngọc hiện ra trước mắt tôi.

" Chả phải ngay từ lần đầu gặp em đã thèm muốn cơ thể của anh à?"

Chưa kịp phản bác, tôi đã thấy trước ngực anh có vết đạn bắn gần tim chắc chỉ cách vài cm. Tôi run run tay sờ vết sẹo, ngơ ngác hỏi Giang Chí Đình:

" Đau không?"

" Không đau, đây là cái giá anh phải trả."
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 30


30.

Giang Chí Đình kể cho tôi nghe quá khứ của anh ấy. Tôi càng nghe càng khóc to.

Anh hôn lên từng giọt nước mắt của tôi, dè dặt hỏi:

" Em có sợ không?"

"Sao anh không giải thích với em sớm hơn?"

Anh im lặng rồi nhẹ nhàng nói:

" Anh sợ."

Sợ em thấy một mặt khác của anh, sợ em giống mọi người tránh xa anh.

Dù sao thì anh lớn lên ở một nơi tội phạm đầy rẫy, không có rằng buộc luật pháp. Anh lăn lộn chật vật để có ngày hôm nay thì tất nhiên không thể nào là một người đươn giản được.

Nhưng tôi không quan tâm quá khứ của anh, cái tôi quan tâm là tương lai của anh.

" Em không sợ."

" Còn một chuyện, anh chưa bao giờ nói yêu em. Nhanh nói nhanh nói đi."

Không nghe được đáp án mình cần, tôi bất mãn vặn vẹo cơ thể mình trong lòng anh.

" Yên nào, đừng làm rộn."

Một lúc sau, tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ. Giang Chí Đình nhẹ nhàng đặt tôi xuống, anh khẽ hôn trán và thầm thì

" Anh yêu em."

(Hết)
 
Back
Top Bottom