Ngôn Tình Trêu Chọc - Sơn Qủy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,323,385
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
treu-choc-son-quy.jpg

Trêu Chọc - Sơn Qủy
Tác giả: Sơn Qủy
Thể loại: Ngôn Tình
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Văn án:

Ai cũng nghĩ rằng tôi thích anh ấy, nhưng không ai ngờ được tôi không muốn làm người yêu của anh ấy mà tôi muốn trở thành chị dâu của anh​
 
Có thể bạn cũng thích !
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 1


Giang Hoài và Thẩm Ngọc yêu nhau.

Vì thế mà ở tiệc tốt nghiệp trung học, ai cũng muốn xem trò cười của tôi. Đùa gì vậy, đàn ông thôi mà, chị đây đâu có thiếu. Bỏ qua những ánh mắt hiếu kì đó, tôi một mình đi lên phòng chờ ở tầng 3.

Lúc ở hành lang, tôi vô tình gặp một người đàn ông. Anh ta mặc vest, cà vạt màu đen được thắt tỉ mỉ, gương mặt lạnh lùng khiến người ta không dám đến gần.

Xung quanh anh ta có mấy người vệ sĩ, họ chặn tôi lại.

"Tiểu thư, vui lòng dừng bước."

Dù chỉ là gặp thoáng qua nhưng từ cái nhìn đầu tiên tôi đã biết rằng người đàn ông này chắc chắn dành cho tôi. Lạnh lùng, khó gần thì sao chứ, chị đây thích.

Nghĩ là làm, tôi rút điện thoại và gọi cho quản gia:

"Trong vòng ba giây, tôi muốn biết tất cả thông tin về anh ấy."

"Vâng cô chủ, nhưng người muốn biết thông tin về ai? Anh ta ở đâu?"

"Đến tầng 3 của nhà hàng tôi đi tiệc tối nay đi, người anh cần tìm hiểu là người đàn ông đẹp trai nhất ở đây."

Hóa ra anh ta là người quen.

Giang Chí Đình.

Con trai cả của nhà họ Giang, quanh năm làm ăn ở phía Bắc, năm nay trở về Giang Thành, có mối quan hệ không tốt với nhà họ Giang và là anh của Giang Hoài.

Độc thân, không có hôn ước, không bạn gái, không bạch nguyệt quang, không có lùm xùm tình ái.

Qúa tốt, không hổ là người đàn ông mà tôi nhìn trúng.
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 2


Sau khi có được thông tin của Giang Chí Đình, tôi chay xuống bãi đỗ xe để đợi. Thấy tôi cứ đứng mãi trước đầu xe, tài xế của anh thuyết phục tôi đi chỗ khác:

“ Cô gái à, cô mau đi đi, đừng lộn xộn ở chỗ này, ôi ông chủ…”

Đột nhiên thấy anh ta lo lắng gọi ông chủ, tôi ngước lên thì thấy một bóng dáng cao lớn đang đi về phía tôi. Qúa hưng phấn, tôi chạy tới, bắt tay anh chào hỏi:

“Chào anh Giang, em là Thẩm Lam.”

Giang Chí Đình không phản ứng gì, anh nghiêng người bước qua.

“ Xin lỗi, tôi không có nhu cầu biết.”

Không hổ là anh em một nhà với Giang Hoài, cả hai đều là tảng băng di động biết đi.

Tôi bước nhanh về phía anh, không may đôi giày cao gót đang đi bị gãy gót khiến tôi ngã.

“ Anh Giang có thể cho em đi nhờ được không? Chân em đau quá.”

Lần này thậm chí Giang Chí Đình còn không trả lời, anh đi thẳng vào trong xe.

Người tài xế thấy tôi thảm như vậy, không đành lòng lắc đầu một cái.

“Lái đi, anh còn định nhìn gì.”

Chiếc xe lướt nhanh trước mắt tôi.

Chậc chậc. Xem ra phải thay đổi cách tiếp cận anh ta thôi.

10 phút sau,

“ Cô ơi, mời cô lên xe.”

Anh tài xế xuống, mở cửa xe mời tôi vào trong.

Tôi cong môi, nhìn sang người ngồi bên cạnh:

“ Em cảm ơn anh, anh Giang.”
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 3


Tối nay, Giang Chí Đình được mời tham dự tiệc sinh nhật lần thứ 50 của cô giáo dạy piano của tôi và đương nhiên với tư cách là học sinh cưng của cô tôi không thể vắng mặt rồi.

“Anh Giang, giày của em hỏng rồi, trước khi đến bữa tiệc, anh có thể đưa em đến…”

Chưa kịp nói hết câu, tôi đã thấy anh lấy ra một đôi giày pha lê, rất hợp với bộ váy tôi đang mặc.

Tôi khẽ cong môi nhưng cố ý nói:

“Hóa ra anh để em đợi 10p là đi mua giày ạ? Nhưng mà em sợ nó không vừa?”

Giang Chí Đình cuối cùng cũng quay đầu lại, anh hơi nhíu mày, giọng lạnh lùng:

“ Không phải lo, đôi này lấy theo size của em.”
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 4


Khi đến bữa tiệc, tôi muốn nắm tay anh đi vào nhưng bị anh từ chối.

Tôi muốn đồng diễn đàn piano nhưng vẫn bị anh từ chối.

Không sao cả, càng tăng tính thử thách mà thôi.

Tay cầm ly vang đỏ, tôi tự tin bước đến bàn của anh để bắt chuyện.

“ Anh Giang, em nghe cô Từ kể về anh rất nhiều, hôm nay mới được gặp anh. Em kính anh một ly.”

Sau đó, theo kịch bản, tôi “vụng về” làm đổ rượu lên áo của anh, rồi sẽ đưa anh đi thay đồ, và tiếp theo…

Vô cùng hoàn mĩ.

Tôi hơi nghiêng ly rượu nhưng khi Giang Chí Đình quay mặt lại, tay tôi run rẩy và gương mặt của anh hứng trọn nửa ly rượu của tôi.

Gòi xong, tới công chuyện luôn.
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 5


Không ngoài dự đoán, ngày hôm sau trong giới nhà giàu ở Giang thành xuất hiện tin đồn của tôi và Giang Chi Đình: “Thẩm Lam vì không được Giang Hoài đáp lại tình cảm nên đã hất rượu vào cậu cả nhà họ Giang.”

Để chuộc lỗi, buổi chiều tôi xách túi to túi nhỏ đến nhà Giang Chí Đình. Tôi ngồi đợi một lúc lâu mới thấy anh ra mở cửa.

“ Vào đi.”

Tôi vội vàng đứng dậy nhưng vì ngồi xổm quá lâu mà hai chân bị tê cứng xui xẻm hơn tôi còn vấp phải mấy hộp quà dưới chân.

“Giang Chí Đình, cứu em.”

Tôi hét lên, tay vô thức túm lấy Giang Chí Đình nhưng vì khoảng cách quá xa khiến tôi chỉ tóm thắt lưng của anh.

Giang Chí Đình khẽ hừ một tiếng, anh đưa mắt nhìn cánh tay đang nắm lấy thắt lưng của mình.

“Ha ha, anh Giang thật ngại quá, hôm khác em tới, hôm nay em lại làm phiền rồi.”

Tôi nhanh chóng co giò bỏ chạy nhưng lại bị anh tóm lấy cổ áo.

“ Trăm phương ngàn kế tiếp cận tôi là vì muốn vào Giang gia ư? Vậy thì không cần lãng phí thời gian như thế đâu.”

“ Vậy anh giúp em được không? Nhưng mà em không muốn làm người yêu của Giang Hoài, em bây giờ muốn làm chị dâu của anh ấy.”
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 6


Nếu g.i.ế.t người mà không phạm pháp thì tôi đã bị Giang Chí Đình g.i.ế.t tôi cả trăm lần rồi.

Sau hôm đó hình tượng ngây thơ trong sáng của tôi đã hoàn toàn sụp đổ rồi.

Nhưng trong rủi có may, Giang Chí Đình mỗi khi gặp tôi không phớt lờ tôi nữa mà thay vào đó là lạnh lùng nhìn tôi.

“Anh Giang, cà vạt của anh bị lệch rồi, để em thắt lại cho anh nhé.”

Tôi ngập ngừng đưa tay ra nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của anh, tôi dứt khoát túm lấy cổ áo anh.

Giang Chí Đình nắm chặt tay tôi, trong phút chốc tôi bị anh ép sát tường.

“ Cô Thẩm, cô muốn gì đây?”

Tôi đã miễn nhiễm với giọng nói đầy sát khí của anh, khẽ cười tôi thì thầm vào tai anh:

“ Anh Giang, anh biết mà, em chỉ muốn anh.”

Giang Chí Đình nhìn tôi chằm chằm, anh cười mỉa:

“Tôi không phải là thằng nhóc 18 tuổi nên cô đừng nghĩ dùng chiêu này hiệu quả với tôi.”

“ Vậy ư? Em lại nghĩ chiêu này hiệu quả với lão già như anh hơn là một thằng nhóc 18 tuổi đó.”

Khi nghe thấy từ lão già, anh hơi nheo mắt, thấy như vậy còn chưa đủ, tôi lấy tay chạm vào yết hầu anh.

“Anh biết lần đầu tiên nhìn thấy anh em muốn làm gì không?”

Tay tôi di chuyển đến cúc áo của anh

“Em muốn c.ởi đồ của anh.”
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 7


Tưởng chừng, Giang Chí Đình sẽ nổi giận và đá tôi ra ngoài nhưng không, anh nắm cằm tôi, mặt chúng tôi gần sát nhau đến mức hơi thở như quyện vào nhau. Tim tôi đập thịch thịch, ánh mắt đầy mong chờ nhìn anh. Ánh mắt Giang Chí Đình tối lại, anh khàn khàn hỏi tôi:

“ Cô Thẩm, biết vì sao đến giờ tôi không có phụ nữ không?”

Tôi cố trấn tĩnh, giọng đầy khiêu khích:

“ Chẳng nhẽ, đúng như tôi nghĩ, anh đồng tính hay là…anh không được?”

Anh nâng cằm tôi, môi chúng tôi khẽ chạm nhau.

Toàn thân tôi như điện giật, cả người bất động, quên mất phải đẩy anh ra.

Giang Chí Đình nhếch miệng, anh lùi lại, trông thong dong như chưa có gì xảy ra.

“Cô còn trẻ, vẫn là xốc nổi, không biết tự lượng sức mình.”

Khi Giang Chí Đình đi ra mở cửa, tôi đứng sau lưng anh, cố gắng lấy lại bình tĩnh, khẽ hỏi:

" Mấy năm qua, anh ở Myanmar thấy thế nào?"

"Còn thế nào? Chả phải người ta vẫn nói, ở Myanmar người không thể tồn tại được, sống được ở đó đều không phải là người ư?"
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 8


Giang Chí Đình không phải là người tốt.

Giang Chí Đình không dễ chọc.

Giang Chí Đình là một tên ác quỷ.

...

Khi hỏi mọi người về anh, đó là những câu trả lời mà tôi nhận được.

Nhưng mọi người ở cái Giang thành này đâu biết, chủ nhân Giang gia không thích người con cả của vợ mà chỉ nâng niu đứa con hoang của mình với bạch nguyệt quang của ông ta.

Trước khi Giang Hoài bước vào cửa Giang gia thì Giang lão gia đã ném đứa con cả của mình về nông thôn để mặc nó tự sinh tự diệt.

Giang Hoài mới vào Giang gia cũng có chịu uất ức mấy năm, nhưng so với Giang Chí Đình thì đó không đáng gì cả.

Thậm chí, khi Giang Hoài bước vào Giang gia thì cha của anh lại ném Giang Chí Đình khi đó chưa trong 18 tuổi, đến Myanmar.

Myanmar là nơi nào chứ? Là nơi không dành cho người, ở đó chỉ có quỷ dữ mà thôi.

Mục đích của Giang lão gia chính là đẩy Giang Chí Đình vào chỗ chết.

May mẵn, anh đã từ cõi chết trở về.

Sau khi trở về, Giang Chí Đình không lấy một cắc nào của Giang gia, trong mấy năm, anh tự mình xây dựng cho mình một vùng trời ở phía Bắc, khiến mọi người cung kính gọi một tiếng "Anh Giang".

Và đúng lúc đó, cha anh lại gọi anh quay trở về Giang thành, ý của ông ta là muốn anh "nhường ngôi", hai tay dâng cho Giang Hoài giang sơn mà anh tự tay gầy dựng, còn Giang Chí Đình chỉ có thể vùng vẫy ở vũng bùn Giang thành mà thôi.

Một người trải qua phong ba như anh, dễ gì lại để người khác dễ dàng sai bảo. Trong thời gian anh từ phía Bắc trở về, Giang gia trải qua một trận gió tanh mưa máu.

Một người như thế thì lấy đâu ra phụ nữ bởi xung quanh anh ta chỉ có sự chết chóc mà thôi.
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 9


Tôi tìm tung tích của Giang Chí Đình khắp nơi, nhưng trong mắt mọi người thì lại không phải thế.

Ở quầy lễ tân, cô nhân viên kéo tôi lại, lén lút như ăn trộm.

Chắc là có gì khó nói nên đợi một lúc mới thấy cô ấy ấp úng hỏi:

" Lam Lam, hôm trước cô đắc tội với người họ Giang đó... Anh ta có làm gì cô không?

Sợ câu hỏi làm tôi khó hiểu, cô ấy vội vàng bổ sung:

" Cô theo đuổi người kia, trút giận lên anh ta là để trả thù cho Giang Hoài, đúng chứ? Nhưng mà cô phải cẩn thận, dù sao thì người đó cũng không dễ chọc vào đâu. Cô hiểu ý tôi chứ?"

Hoá ra là họ nghĩ như vậy, tưởng rằng tôi theo đuổi Giang Chí Đình là vì trả thù Giang Hoài ư? Bởi vì Giang Hoài được Giang gia bảo vệ nên tôi chỉ có thể trút giận với Giang Chí Đình? Nực cười. Nghe qua thì có vẻ lo lắng cho tôi nhưng thực chất là nhiều chuyện muốn thăm dò về Giang Chí Đình nhưng không dám hỏi trực tiếp.

Và từ khi nào, tên Giang Chí Đình lại là 1 điều cấm kị khiến người ta tránh nhắc đến như sợ dính xui xẻo.

Tôi tức đến nỗi bật cười luôn rồi.

" Thật hài hước, ý cô là tôi trả thù Giang Hoài? Lí do gì cơ chứ?"

"Còn nữa, vì sao lại nói Giang Chí Đình như thế, rõ ràng anh ấy là một người rất ấm áp, tốt bụng, không hề làm khó làm dễ gì tôi cả..."

Tôi nói một tràng, dành những lời có cánh để vớt vát chút danh tiếng cho Giang Chí Đình khiến mấy người kia mặt nhăn lại như ăn phải ruồi.

" Chốt lại, tôi theo đuổi Giang Chí Đình. Và hãy nhớ rằng, người tôi thích không phải là Giang Hoài mà là ừmmmmmm..."

Một bàn tay đột nhiên bịt lấy miệng tôi, tôi hốt hoảng quay ra nhìn thì thấy ánh mắt sâu thăm thẳm của Giang Chí Đình. Anh ôm lấy eo, kéo tôi ra ngoài.

Đến cửa khách sạn, anh vội vàng bỏ tôi ra rồi đứng cách tôi hai bước chân.

" Cô Thẩm, tôi nói rồi, đừng làm phiền tôi."

Anh để lại một câu rồi vội vàng đi về phía xe mình. Thấy mình không đuổi kịp, tôi vội hét to:

" Mặc kệ anh nghĩ gì nhưng Giang Chí Đình em thích anh."
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 10


Đáp lại tôi là một tiếng "Rầm."

Giang Chí Đình thậm chí còn không đợi tài xế, nhìn bóng dáng anh vội vàng lái xe rời khỏi khiến tôi không khỏi buồn cười.

Thật ra tôi biết, anh ấy không muốn mọi người biết tôi và anh ấy liên quan đến nhau, đó là một cách bảo vệ tôi.

Do đó, tôi chắc chắn Giang Chí Đình có cảm giác với tôi, vì thế sớm muộn anh ấy cũng là của tôi.

Nhưng sau lần gặp mặt đó, tôi có cảm giác là Giang Chí Đình đang trốn tránh tôi. Tôi nghe nói Giang Chí Đình sẽ tham gia một buổi đấu giá nhưng khi tôi đến thì không thấy anh.

Được thôi, trâu không tìm cọc thì để cọc tự đi tìm trâu vậy.

Tôi bỏ ra 1 triệu tệ để mua một bức thư pháp nổi tiếng sau đó tôi gửi đến nhà anh kèm theo tấm thiệp nhỏ ghi lời nhắn:

"Hai chúng ta sinh ra đã giành cho nhau."

Một vài ngày sau, tôi nhận lại bức thư pháp, anh chuyển phát còn liên tục xin lỗi tôi vì đã làm mất tấm thiệp.

Tôi nói không sao anh ta mới thở phào rời đi.

Được lắm, Giang Chí Đình, đúng là dầu muối đều không ăn.
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 11


Tôi chán nản ngồi ở nhà, đợi tin tức của Giang Chí Đình. Quá chán, tôi chạy sang phòng em gái chơi.

Thẩm Ngọc đang mày mò làm thứ gì đó trên bàn, tôi lại gần nhìn, hoá ra là làm vòng tay.

Cầm chiếc vòng màu trắng hồng vừa được đan xong, tôi hỏi:

" Đây là vòng gì vậy?"

Từ khi Giang Hoài và Thẩm Ngọc ở bên nhau, tôi thấy em ấy trở nên vui vẻ hơn rất nhiều.

" Chị, em đan cho chị vòng tay may mắn đó."

" Làm cho chị ư?"

" Đúng vậy. Tháng sau chị đi du học rồi, em tặng chị để chị gặp nhiều may mắn đó."

Tôi ngỡ ngàng, dạo gần đây cứ mải chạy theo Giang Chí Đình làm tôi quên béng vụ du học.

Tôi tạm gác cảm xúc qua một bên, nhìn cô ấy đan chiếc vòng khác trên tay, bèn trêu chọc:

"Cái đó chắc chắn là của Giang Hoài rồi."

Thấy em ấy ngại ngùng gật đầu, tôi không kìm được, khẽ xoa mặt.

" Em gái cưng vất vả vì chị rồi, đan vòng tay vẫn nhớ đan cho chị trước tiên."

"Em dạy chị cách làm đi, chị muốn làm một cái giống cái em vừa làm cho chị."

Mày mò một lúc, cuối cùng tôi cũng làm xong, càng ngắm lại càng ưng.

" Mà sao hôm nay chị không thấy Giang Hoài qua đây? Bình thường hai đứa dính nhau lắm cơ mà?"

" Hôm nay anh cả của anh ấy về nhà nên anh ấy nói sẽ tới muộn."

" Ý em là về nhà cũ Giang gia."

"Vâng, đúng vậy ạ."

Tôi biến sắc, chạy vội ra ngoài.

" Tối chị về muộn, không ăn cơm nhé."
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 12


Giang Chí Đình ghét nhà họ Giang như vậy,sao đột nhiên trở về? Không lẽ lại xảy ra chuyện gì không hay ư?

Tôi chạy đến Giang gia, đúng lúc gặp Giang Hoài đang đi ra ngoài vội kéo cậu ta lại hỏi:

" Anh trai cậu đâu?"

Giang Hoài hơi sửng sốt:" Anh ấy không có tới."

Lòng tôi nhẹ nhõm hơn nửa sau đó tôi chạy đến nhà riêng của Giang Chí Đình.

Trên đường đi, tôi gặp một nhóm người mặc đồ đen, có vẻ như họ bị thương, nhìn dáng vẻ khá đau đớn.

Tôi liếc nhanh thì thấy một người khuân mặt dữ tợn, trên mặt còn có một vết sẹo dài giữa lông mày, không khác gì tu la.

Tôi toát mồ hôi lạnh, bảo tài xế cố gắng lái thật nhanh đến biệt thự của Giang Chí Đình. Khi vừa đến cửa, xe chưa kịp dừng tôi đã vội nhảy xuống.

"Giang Chí Đình, Giang Chí Đình, anh mau mở cửa ra."

Cánh cửa đột ngột mở ra, tôi chưa phản ứng gì đã bị ai đó nắm cổ tay, kéo vào bên trong. Lưng tôi đập mạnh vào tường.

Trong ánh sáng lờ mờ, tôi thấy Giang Chí Đình đang bừng bừng lửa giận nhìn tôi.

" Cô đang làm gì ở đây? Trả lời tôi."
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 13


Tôi vẫn đang suy nghĩ về mấy người tôi gặp khi nãy ở gần nhà Giang Chí Đình, rõ ràng có cái gì đó rất lạ. Vì mải suy nghĩ nên tôi không để ý thái độ kì lạ của anh ấy.

“ Giang Chí Đình anh không sao chứ? Vừa nãy,…”

“ Thẩm Lan.”

Tuy trước giờ khi gặp nhau, Giang Chí Đình vẫn luôn lạnh lùng với tôi nhưng chưa bao giờ anh ấy gọi tôi với giọng rét lạnh như vậy.

“ Tôi nói rồi, đừng có dây dưa với tôi.”

Tôi nhìn chằm chằm anh một lúc, sau khi bình tĩnh lại, tôi cầm tay anh khẽ nói:

“ Tay anh bị thương rồi, băng bó trước đã.”

Chắc anh cũng không ngờ tôi sẽ nói như thế, anh khẽ cười chế nhạo

“ Cần phải làm thế ư?”

“ Bởi vì em thích anh.”

Mặt anh vô cảm đến mức tôi không biết anh đang nghĩ gì. Bỏ tay tôi ra, anh vào phòng khách, ngồi xuống ghế sopha.

“Cô Thẩm, tôi từng nói rồi, cô đừng có mê muội như vậy.”

“ Vậy ư?”

Tôi ngồi xuống cạnh anh như không có gì xảy ra, sau đó đưa cho anh xem ngón út của mình.

“ Nếu anh không băng bó tay mình thì băng bó tay cho em đi. Khi nãy bị anh kéo tay, không may bị thương rồi.”

Móng tay phần ngón út hơi bị đỏ, chắc là do nãy va phải tường.

Khụ khụ, vết thương nhỏ đến nỗi không cần băng bó.

Giang Chí Đình nhướng mày, vô cảm nhìn tôi.

Tôi làm như không thấy, ngây thơ chớp mắt:

“ Tay liền với tim mà, nhìn vậy chứ đau lắm đó.”

Giang Chính Đình im lặng một lúc rồi cuối cùng anh đi cầm hòm thuốc để băng bó cho tôi.

Rõ ràng nhìn anh rất tức giận nhưng động tác xử lí vết thương cho tôi lại rất nhẹ nhàng, sự tương phản rõ rệt này làm tôi muốn cười thật to nhưng vì nghĩ đến mặt mũi của anh, tôi đành phải cố nhịn.

Lúc xử lí gần xong, tôi nhanh tay đeo chiếc vòng khi nãy làm vào tay anh. Giang Chí Đình không kịp phản ứng, anh ngước mắt lên nhìn tôi. Tôi nhướng mày nhìn lại, không quên khiêu khích:

“ Anh Giang, chúc mừng anh. Bây giờ anh đã là người của em rồi.”
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 14


Trong phút chốc, trời nghiêng đất ngả. Giang Chí Đình nghiêng người, ấn tôi nằm lên sopha. Ánh mắt nóng rực của anh như thiêu đốt tôi. Tôi vô thức nín thở, không dám nhìn thẳng. Ánh mắt đó như rada, rà khắp khuân mặt tôi, từ môi, đến mắt, cuối cùng dừng ở môi tôi.

Rồi nụ hôn của anh rơi xuống, không hề nhẹ nhàng, như muốn nuốt chửng tôi vào bụng vậy.Một lát sau, vì thiếu oxi, tôi đẩy anh ra.

“ Anh Giang…”

Nghe thấy thế, anh dừng lại một lúc, sau đó những nụ hôn của anh lại rơi xuống, nhưng lần này nó rất nhẹ nhàng khiến tôi như đắm chìm trong đó. Cả người tôi nhẹ bẫng, mặc anh dẫn dắt.

Bỗng nhiên anh ngừng lại, giọng khàn khàn hỏi tôi:

“ Em thành niên chưa?”

Tôi vội gật đầu lia lịa.

Giang Chí Đình nghe vậy không nói gì, anh vùi đầu vào cổ tôi cười. nụ cười chỉ có ở anh khiến tôi mê muội.

Tôi tưởng chừng mọi thứ dừng lại nhưng không, một trận mưa hôn rơi xuống, từng cái, từng cái nối tiếp nhau, kéo dài từ cổ đến tai tôi, từ sau tai đến xương quai xanh.

Tôi như chiếc lá lênh đênh trên dòng sông, dập dìu trong cơn sóng do chính anh tạo ra.

Bàn tay anh vòng ra sau lưng tôi, sự ấm áp của tay anh khiến tôi run rẩy.

“ Có thấy đau không?”

Tôi không kìm được kêu lên: “ Nhột lắm…”

Anh bật cười, thở dài đầy bất lực: “ Đúng là cô gái ngốc nghếch.”
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 15


Tôi thật sự rất ngốc.

Tôi tưởng rằng Giang Chí Đình thích tôi và chúng tôi sẽ có mối quan hệ sâu hơn nhưng ai mà ngờ lão già ấy, ngày hôm đó chỉ gặm tôi vài miếng, sau đó thì đóng gói tôi vào chiếc khăn tắm, rồi sau đó một mình đi vào phòng tắm.

Và sau đó, chả có cái sau đó nào cả, anh chở tôi về nhà. Khi đi qua con đường lúc sáng, tôi chợt nhớ đến đám người áo đen đó, vội hỏi lại Giang Chí Đình:

“ Giang Chí Đình, hôm nay anh có ra ngoài gặp ai không?”

“Không.”

Nghe anh trả lời nhưng tôi lại không biết rằng tay anh đang nắm chặt vô lăng đến nỗi trắng bệch.

Tôi thở phào nhẹ nhõm:

“ Sao an ninh khu này kém thế? Lúc nãy, khi em đến anh biết em gặp gì không?

Mà em thấy ở đây cũng không có bảo vệ? Hay anh chuyển đến gần chỗ em đi, an toàn mà riêng tư hơn bên này nhiều.”

Vốn dĩ chỉ là định lảm nhảm mấy câu nhưng không ngờ anh lại đồng ý:

“ Được.”

Tôi giật mình, quay đầu nhìn anh.
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 16


16.

Từ hôm đó, đã vài ngày chúng tôi không gặp nhau.

Vì biết anh bận rộn mà tôi cũng không muốn tỏ ra mình quá bám người nên tôi đành phải hỏi cha tin tức của anh. Cha tôi bảo giờ nhà họ Giang đang gà bay chó sủa. Giang lão gia bắt Giang Chí Đình giao việc ở phía Bắc cho Giang Hoài vì thế mà Giang Chí Đình đã khiến cho việc kinh doanh của Giang gia rối tung lên.

Tôi hỏi em gái về tình hình của Giang Hoài, nó bảo rằng Giang lão gia mấy hôm tới sẽ đưa Giang Hoài đến phía bắc để anh ta làm quen trước.

Chẳng nhẽ, Giang lão gia muốn đưa Giang Hoài đi lánh nạn, chuyện náo loạn của Giang gia ông ta không muốn Giang Hoài bị ảnh hưởng hoặc cũng có thể chính anh ta cũng không biết gia đình mình đang loạn cào cào.

Tự dưng tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại, thấy bất công cho Giang Chí Đình. Chúng tôi vẫn liên lạc qua tin nhắn, thi thoảng tôi gửi anh mấy tin nhắn trêu chọc rồi tưởng tượng vẻ mặt cố tỏ ra bình tĩnh của anh.

" Cô Thẩm, lần trước cô có dặn khi nào vị họ Giang kia đến thì báo cho cô biết. Hôm nay anh ấy có tới, ở phòng 1 tầng 3, đã ngồi ở đó 3 giờ rồi."

Tôi sững sờ, vội vàng chạy đến câu lạc bộ.

Vừa mở cửa phòng ra, đã thấy một mùi rượu nồng nặc xông lên. Trên bàn, dưới đất là vô số chai rượu vứt lăn lóc. Căn phòng thì tối om, không biết Giang Chí Đình ở góc nào.

"Giang Chí Đình"- vừa gọi anh, tay tôi vừa lần mò tìm công tắc đèn.

Đột nhiên có bóng người lao đến ôm lấy tôi. Giang Chí Đình ôm tôi từ phía sau, đầu anh ghé vai tôi, môi anh tùy ý di chuyển lung tung sau gáy tôi.

Người anh nồng nặc mùi rượu, tôi nghiêng người tránh cái ôm của anh, đánh anh mấy cái cho tỉnh rượu:

"Giang Chí Đình, anh tỉnh chưa? Có biết em là ai không?"

Không biết Giang Chính Đình có nghe hiểu không nhưng anh thực sự dừng lại, chỉ có ôm chặt tôi hơn một chút.

" Anh biết, A Xu,..."

Cả người tôi như bị dội một chậu nước lạnh, toàn thân tôi lạnh toát.

Không lẽ mình nghe nhầm ư?

Hình như không thấy tôi đáp lại, Giang Chí Đình lại gọi lại một lần nữa:

" A Xu,..."

Hóa ra tôi không nghe nhầm. Cố gắng đẩy anh ra, tôi vung tay tát anh một cái. Anh loạng choạng ngã xuống, dáng vẻ chật vật chưa từng có.

" Giang Chí Đình, đồ khốn nạn."
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 17


17.

16 tuổi, tôi thích Giang Hoài. Đó không phải là tình yêu nam nữ mà chỉ giống như một đứa trẻ con thích một món đồ chơi, chỉ muốn chăm chăm có nó.

Việc Giang Hoài không thích tôi, tôi cũng dự đoán trước được.

Nhưng Giang Chí Đình không giống thế. Anh chính là mối tình đầu của tôi, tôi yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, yêu không cần có lí do gì. Buổi tối hôm đó nếu anh muốn làm đến bước cuối cùng thì tôi cũng tình nguyện.

Tôi như con thiêu thân lao đến ánh lửa là anh.

Nhưng là một người cao ngạo, tôi không chịu đựng được một hạt cát trong mối quan hệ của chúng tôi, càng không chấp nhận được anh nhầm tôi với một người khác.

Tôi không muốn nghe anh giải thích nên sau hôm đó tôi quyết định chia tay.

Tôi quyết định không yêu anh nữa.

Tôi tắt điện thoại, lấy bia trong tủ, uống hết chai này đến chai khác. Nhưng càng uống lại càng tỉnh táo, càng tỉnh lại càng đau đớn cho đến khi Thẩm Ngọc chạy vào.

Em ấy giật lấy chai bia trong tay tôi, vừa khóc vừa hỏi:

" Chị ơi, chị sao thế? Sao chị uống nhiều vậy?"

Không thể chịu đựng được nữa, tôi ôm chầm lấy Thẩm Ngọc, khóc nức nở:

" Tại sao những người chị thích đều không thích chị vậy?"
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 18


18.

Ngày hôm đó, tôi với Thẩm Ngọc ôm nhau khóc thảm thiết.

Tôi khóc cho tôi, em ấy khóc cho tôi.

Con bé ngốc nghếch tưởng tôi vẫn thích Giang Hoài cứ xin lỗi tôi mãi, thậm chí còn khóc to hơn cả tôi.

Mùa hè năm đó, không ai biết tôi thích Giang Chí Đình, cũng không ai biết ngày tôi kéo vali đi du học cũng là ngày tôi chôn sâu tình cảm đó xuống, bắt đầu một trang mới trong cuộc đời.

Bốn năm tôi du học cũng là bốn năm anh không về Trung Quốc.

Nghe nói, bác của anh làm chính trị đã từ chức, nhà họ Giang cũng suy tàn không còn là một thế gia ở Giang thành nữa.

Về phía Giang Chí Đình anh không lấy bất cứ tài sản nào của Giang gia, anh quay lại tiếp tục kinh doanh ở phía Bắc.

Sau đợt náo loạn đó, sức khỏe của Giang lão gia cũng suy giảm nhiều, trước khi mất ông ta muốn Giang Hoài và Thẩm Ngọc kết hôn nhưng cha mẹ tôi không đồng ý, chỉ cho phép hai đứa đính hôn trước.

Thẩm Ngọc cố ý kéo dài đến tháng 10, đợi tôi tốt nghiệp xong để về kịp lễ đính hôn của em ấy.

Hoàn thành xong lễ tốt nghiệp tôi vội vàng trở về Trung Quốc trước lễ đính hôn hai ngày.

Tôi không ngờ Giang Chí Đình cũng đến dự và anh chắc cũng không nghĩ đến tôi lại đưa bạn trai về nước.
 
Trêu Chọc - Sơn Qủy
Chương 19


19.

Tôi có bạn trai vào năm cuối tôi học đại học. Anh ấy tên là GIẢN Khâu là một thiếu gia có tiếng ở phía Bắc. Trong bữa tiệc, anh ấy mặc bộ vest màu vàng nổi bật trong đám đông, thu hút không ít sự chú ý của mọi người.

Tôi kéo anh lại, khẽ hỏi:

“ Sao anh lại mặc bộ vest màu nổi vậy?”

Giarn Khâu chỉnh lại tóc, anh lười biếng nhìn tôi:

“ Màu này mà nổi gì, anh còn định mặc màu hồng đấy.”

Tôi cạn lời, định nói thêm mấy câu nữa nhưng chợt thấy lạnh lạnh sống lưng như có ai đang nhìn chằm chằm mình ở phía sau. Bất giác cả người tôi cứng đờ.

Tôi đang định quay lại thì Gianr Khâu đã ôm tôi về phía anh, hất cằm hỏi người kia:

“ Sao anh lại nhìn chằm chằm bạn gái của tôi như thế?”

Tôi ngước mắt nhìn lên, thật sự là Giang Chí Đình.

Mấy năm không gặp, anh vẫn như ngày đầu tôi gặp, càng ngày càng khó đoán ý.

Giang Chí Đình nhìn tôi chăm chú bỏ ngoài tai câu Gianr Khâu hỏi, anh hướng mắt về phía tôi, khẽ hỏi:

“ Bạn gái?”

Tôi không hiểu ánh mắt nghiền ngẫm ấy của anh nghĩa là gì hay nói thẳng ra trước giờ tôi chưa bao giờ hiểu anh.

Tôi cố bình tĩnh lại, nắm tay Gianr Khâu, mỉm cười chào lại anh

“ Anh Giang, đã lâu không gặp. Đây là người yêu của em, Gianr Khâu.”

Thấy tôi giới thiệu như thế, Gianr Khâu lập tức thu lại vẻ cợt nhả của mình, quy củ đưa tay ra

“Xin lỗi anh, tôi không biết anh là bạn của Lam Lam, thất lễ rồi.”

Khuân mặt của Giang Chí Đình lạnh xuống ngay tức khắc.

Anh ấy thậm chí còn không bắt tay Gianr Khâu, chỉ để lại một câu rồi đi thẳng:

“ Mấy năm không gặp, mắt nhìn người của cô Thẩm càng ngày càng kém rồi.”

Tôi sững người một lúc rồi nhỏ giọng đáp lại:

“Cái sau lúc nào cũng tốt hơn cái trước mà anh Giang.”
 
Back
Top Bottom