Khác | Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan

| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Jeongwoo


.

Ngày tốt nghiệp cấp 3 cậu ta đã dán tờ giấy note sau lưng cô, đến khi về thấy trên đó có dòng chữ nhỏ

" tớ thích cậu, cùng nhau đỗ đại học nhé - jw"

Đến khi vào được đại học không ngờ cậu đã cố gắn để được cùng khoa với cô

ngày nào cũng lo cho cô từng tí ngày mưa có ô thì che chung không thì hai đứa cùng nhau ướt, cả 2 cũng không cần những lời ngọt ngào cầu kì ấy

__________

Đến khi ra trường, cô thất nghiệp nên đang rất sầu não

Anh ta ngày nào cũng tới nhà nằm lì, thấy cô ko vui hỏi.

Jw: " không biết Yoen có đồng ý để anh nuôi không nhỉ "

Yoen:" anh đừng có đùa, em đang buồn lắm"

Jw:" lấy anh đi!"

Yoen:" anh nói gì vậy?"

Jw: "anh đã chuẩn bị thứ này cho em"

chiếc nhẫn được đeo vào tay cô rất xúc động nhìn anh

Yoen:" anh..."

Jw: anh không chắc là sẽ cho em đầy đủ nhưng anh hứa sẽ cố gắn cho em đầy đủ nhất"

_________

Lễ đường được diễn ra sau nữa năm

Khoảnh khắc cả hai chuẩn bị hôn nhau anh trân trọng từng lời

Jw:" anh yêu em!"

cô rất vui cười trong hạnh phúc, lần đầu tiên anh nói tiếng yêu cô là trong ngày cưới

cả hai hôn nhau trước mọi ánh mắt chứng kiến của m.n

Sau ngày cưới cả hai vẫn rất mặn nồng, nhưng có một điều là...

cô hay thắc mắc hỏi tại sao anh không nói yêu cô thêm lần nào nữa chỉ vỏn vẹn là anh luôn an tỉnh bên cạnh cô

Cô sợ, sợ anh hết yêu cô rồi

_____

Bao năm qua

Vào mùa đông, ông lão nặng nhọc với những hơi thở cuối cùng, nước mắt bà lão lăn dài

"- bao năm nay...chỉ..chỉ duy nhất m.ộ.t lần tôi ..nói yêu bà, và tôi đã chứng minh được... với bà tình yêu của tôi..tôi yêu bà...đừng khóc nhé tôi yêu bà"

Nếp nhăn cũng chẳng thể che được nụ cười như năm đó, chỉ khác là ông không còn nói tiếng yêu tôi thêm một lần nào nữa

______

Tuần sau mình thi ròi hẹn m.n dịp sau

Nay là chap tạm biệt m.n nhé

Bye hẹn m.n sớm gặp lại 👋
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
junkyu


Tôi là Han SeonEun năm nay 20, tôi đang học ở trường xyz

Chủ nhiệm là một giáo viên rất đẹp trai tên là Kim Junkyu chỉ mới 25 tuổi thôi, và thầy ấy như có thành kiến với tôi vậy

Junkyu: "SeonEun lên trả bài"

SeonEun: "dạ em ..em"

Junkyu:" lại không thuộc bài chứ j"

SeonEun:"đã gần tháng nay rồi thầy cứ kêu em không phải là có thành kiến với em sao"

Junkyu: "một tháng mà em có học thuộc bài của tôi hôm nào không?"

SeonEun:" thầy...

"

Junkyu: "0đ, mời người tiếp theo "

....

Tan giờ học cô đang ghét cay ghét đắng cái tên thầy giáo đó thì có tiếng bước chân ở phía sau

SeonEun: "ai vậy?"

Junkyu:" là tôi"

SeonEun: "có chuyện gì vậy thầy "

Junkyu: "hôm nay tới nhà tôi lấy tài liệu mang lên trường giúp được không?"

SeonEun: "nhưng mà.."

Junkyu:" 7h tối nay nha, nhớ tới "

nói xong anh chạy đi mất bỏ lại cô đứng ngơ ngác

"Thiệt tình như mắc nợ thầy vậy"

____

Buổi tối đúng giờ hẹn cô cũng đã đến nhà thầy rồi

Bấm chuông cửa thì có một bà lão ra mở cửa

SeonEun:" dạ chào bà con đến tìm thầy Junkyu"

👵: con vào nhà đi thằng Junkyu đang tắm rồi, con chịu khó lên phòng ngồi đợi nhé

SeonEun: dạ con cảm ơn

...

👵: "con ngồi đây, uống nước đi "

SeonEun: "dạ được rồi ạ"

👵: "con là bạn gái nó hay sao thế?"

SeonEun: "dạ không không con là học sinh"

👵: ùmm đó giờ bà chưa thấy học trò nào đến nhà nó được cả nên thấy lạ"

SeonEun: bà là bà của thầy ạ?

👵: "ùm là bà nội"

Junkyu:" bà nói chuyện với ai vậy"

👵:" Junkyu, con nói chuyện đi bà xuống dưới nhà đây"

Junkyu: "em tới lâu chưa, xin lỗi để em đợi"

SeonEun:" không sao đâu ạ? mà tài liệu gì đưa em mang về luôn ạ"

Junkyu: "à tôi chưa soạn ra em ngồi đó đợi chút"

SeonEun:" ..dạ.vvâng"

Trong thời gian anh lại bàn lụt lội đống tài liệu thì cô thấy sổ điểm của anh, tò mò nên cô đã mở ra đọc điểm của mình

SeonEun: " thầy! không phải tháng này em bị 4 lần con 0 sao? sao lại không có trong sổ"

Junkyu:" thế em muốn bị vô sổ à"

SeonEun:" không không phải mà sao thầy lại không ghi nhận em"

Junkyu:" em hỏi nhiều quá đó"

SeonEun: "em tưởng thầy ghét em nên nhất định phải ghi đầy sổ đó chứ"

Junkyu:" ai nói tôi ghét em"

SeonEun: "...tại..thầy như có thành kiến với em vậy, mấy lần không thuộc bài rồi"

Junkyu:" ngốc, tôi mến em còn không hết ghét cái gì"

SeonEun:" thầy nói gì?"

Junkyu:" ý tôi là mến học trò thôi"

SeonEun:" tài liệu thầy để đâu, lâu vậy em còn phải đi về"

Anh đứng lên tiến lại gần cô, cô lúng túng lùi lại

Junkyu: "không có tài liệu gì cả, chỉ là tôi muốn gần em"

SeonEun:" thầy..." cái dì dậy tròi ơi cú tui

Junkyu:" tối rồi tôi đưa em về"

SeonEun: "không cần đâu em tự về được, thưa thầy em về"

cô nhanh chóng mở cửa chạy đi

Junkyu: "Han SeonEun đợi tôi"

👵: "con về sớm vậy"

SeonEun: "con phải về rồi ạ, tạm biệt bà nha"

👵:" nhớ ghé tới chơi thường xuyên đó"

Junkyu: "SeonEun" anh ta bám đuôi theo bạn, từ lúc ra khỏi nhà cứ lẻo khoẻo ở phía sau

..

SeonEun:" thầy như vầy là đang quấy rối đó"

Junkyu: "tôi đâu có ôm ấp hay đụng chạm em mà quấy rối"

SeonEun: "cứ đi phía sau, mấy bn mà thấy nói không hay thì thế nào"

Junkyu: " tôi nhìn em vào nhà rồi về ngay"

SeonEun:" thầy có ý gì xấu với em phải không"

Junkyu: "SeonEun em nghĩ sao là vậy đó"

SeonEun:" thầy đang nói gì vậy?"

Junkyu: "tôi nghiêm túc"

SeonEun:" aisss điên mất"

cô tức giận bỏ đi, anh cũng không đuổi theo làm phiền cô nữa

__________

Hôm sau lúc tan trường thì một đám đầu gấu đến chặn đường cô

Kara" ủa không phải học trò cưng của thầy Junkyu sao?"

Lia" hôm qua tôi còn thấy nó từ nhà thầy bước ra, chắc là thỏ dụ sói ăn xong rồi đó"

Kara" ba cái điểm cao trên lớp chắc là tại dùng thân quyến rũ thầy rồi"

SeonEun:"mấy người ăn nói cho đàng hoàng, không biết trước sau mà giỏi phỉ báng người"

Lia:" mầy nói như thanh cao ấy, đều thâm độc bằng nhau thôi"

SeonEun" đỡ hơn bọn dám lẻn lên trường sửa đáp án bài thi"

Lia:" mầy ...hôm nay tao cho mầy biết"

Bọn họ lao vào nắm tóc, ra sức tát vào mặt cô, một mình cô sau đấu lại hai đứa chúng nó chỉ có nước nhanh trí thôi

" chú cảnh sát ơi ở đây.."

Kara:" chạy mau Lia"

..

Cầu trời cho con đừng gặp lũ này nữa

______________

Vào cuối năm học

Junkyu có tổ chức cho cả lớp đi du lịch

Tới nơi ở mọi người chia nhau ra dựng lều, cô thì đi lấy nước, đoạn đường khá xa

Lúc về phía sau cứ loạt soạt cô nhanh chóng đi nhanh hơn không để ý đằng sau

Kara:" này SeonEun sao chạy nhanh thế"

Lia:" thù của chúng ta vẫn còn mà mầy vẫn thảnh thơi quá nhỉ, chắc không sợ gì rồi"

SeonEun:" ahh có gấu kìa"

Kara:" mầy dỡn mặt à?

Đánh nó đi"

Họ vừa bước tới xô cô ngã thì nghe tiếng cổ vũ

Junkyu:" đánh nhiều vào!"

Kara:" ôi thầy...thầy ạ"

Junkyu:" tôi dẫn các em đi chơi hay là đi giao đấu vậy"

Lia:" bọn em chỉ là..."

Junkyu:" đừng giải thích?

Các em động vào SeonEun thì xin lỗi đi"

Kara tức giận đến mức đỏ cả mặt mũi

" xin lỗi "

Lia:" xin lỗi"

Junkyu:" mau trở về trại đi"

SeonEun:" em cảm ơn thầy"

Junkyu:" ùm, có bị thương không"

SeonEun:" dạ không ạ, chỉ là chân em.."

Junkyu:" leo lên thầy cõng em về"

SeonEun:" thôi ạ, dìu em là được rồi"

Junkyu:" cứng đầu quá, ngoan leo lên"

Cô cũng bất lực ngoan ngoãn leo lên lưng Junkyu, người anh ta rất to vững nên rất êm cô tựa sát vào lưng anh

Tối đó mọi người vui lửa trại tới khuya, vui quá nên cũng có bia rượu trong tiệc,

thấy Junkyu loạng choạng đi tới gần cô biết là anh đã say miết rồi

SeonEun:" thầy, thầy say lắm rồi kìa, uống nhiều lắm hả?"

Junkyu:" 2 chai"

Cô xíu nữa là phụt cười, nghe tiếng của thầy hình như là 1 chai đã gục, hôm nay được 2 cũng đã giỏi hơn nhiều

Junkyu:" mà ai nói anh say"

SeonEun:" đấy đấy không say mà loạn từ hết lên"

Junkyu:" ai bảo tôi say rượu, hửm?"

SeonEun:" thầy không say rượu chứ say cái gì?".

Junkyu:" em em em tôi say emm"

SeonEun:" ồh nhiều em quá nhỉ"

Chưa gì Junkyu đã ngã xuống đất, cô thấy vậy bèn nhờ mấy bạn nam đưa thầy về lều giúp

Tối đó cô suy nghĩ rất nhiều, không biết anh ta nói thật hay chỉ đùa giỡn

.

mà khi say người ta thường nói sự thật mà.

_________

Trằn trọc mãi đến sáng mới thiếp đi, mọi người cũng soạn đồ lên xe riêng về, cô ngủ ngon nên nói với mấy bạn khác về trước ở đây thầy đưa bạn về

Đến khi thức dậy đã không còn ai

Junkyu:" em sửa soạn đi, tôi lấy xe chúng ta cùng về"

SeonEun:" sao mọi người về hết không nói tiếng nào vậy?

Cả con bạn chung lều cũng không cánh mà bay"

Junkyu:" tôi kêu mấy bạn về trước tại thấy em ngủ say nên ...không nỡ"

SeonEun:" nổi hết da gà, đâu ra chiếc mô tô này thế, ngầu quá"

Junkyu:" của tôi chay đến mà, mau lên đi"

Anh đỡ cô chậm chậm lên xe, nắm hai SeonEun tay để lên eo mình

" bám chắc vào kẻo ngã đấy"

SeonEun vội rút tay lại " em ngồi vững rồi không cần đâu"

Junkyu:" chắc chưa?"

SeonEun:" nghe mùi nguy cơ quá ta"

Nói xong hắn ta chơi phóng xe rất nhanh, đúng là ác độc mà, cô sợ nhắm chặt mắt, hai tay khẽ bám vào eo anh ta

Tới nơi anh còn khiêu khích

" có như vậy em mới chịu ôm tôi chứ cô bé ngốc"

" thầy quá đáng"

" nào, bây giờ học cũng xong rồi, không gọi thầy nữa"

" chứ gọi thầy bằng gì"

" gọi anh chẳng hạn"

" đừng có mơ"

Anh đứng dậy dồn cô sát vào tường trước nhà cô uy hiếp

" gọi anh hoặc bị hôn"

" này, quá đáng quá đó, không phải vượt giới hạn rồi sao?"

" sau phải quá đáng cùng lắm sau hôm nay là bạn gái tôi"

"Không thíchhhhh"

" vậy thì đừng trách" anh ta đưa mặt tới gần sát mặt cô

" gọi gọi ngay.mà.."

" nhanh nào"

" A.anhh"

Junkyu:" ngoan quá" vừa dứt lời một nụ hôn váng xuống môi cô yên vị thật lâu, cô phải cố gắng lắm mới đẩy ra được

SeonEun:" đồ đồ lưu manh, không phải gọi rồi là không bị hôn sao?

Junkyu:" anh có nói vậy à? baby nghe lời như vậy thưởng cho còn trốn tránh sao?"

SeonEun:" trước nhà em mà thầ.y.. mà anh cũng giở trò lưu manh"

Junkyu:" cùng lắm vào nhà xin ngủ lại tối nay vậy, ba mẹ em không phải đã biết rành anh rồi sao"

" antueeeeeeeeeee"

Mặc cho gào thét tên Shinchan kia vẫn đi vào xin ở lại, nguyên ngày đó miễn không có ai là hắn ta không ngừng giở trò lưu manh hụhụ

.

.

._

__

_

.

__________________________

..

.

.

.

.

.

.

.

..

.

.

..

.

.

...

.

.

Cảm ơn mấy bà đã xemm

Chap típ theo sẽ là anh nì

??????

⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣

⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣

⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣

⇣⇣⇣⇣⇣⇣⇣

⇣⇣⇣⇣⇣

⇣⇣⇣⇣

Cóa ai hóng khumm
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Doyoung


.

-Lớp trưởng cậu là...

.

Ở làng đô thị nhỏ có một ngôi trường với nhiều tin đồn xấu nhưng tại sao vẫn có đầy đủ học sinh chấp nhận vào vì nơi đây có duy nhất trường này, nếu khi vào thì chỉ có nước lên thành phố lớn, nhưng họ ko đủ điều kiện đến vậy.

Những lời đồn thổi về tự tử, nhà kho tầng 4 của trường, thậm chí là họ nói nơi đây có ma.

Han Jinzu cô cũng ko ngoại lệ mà vào trường này

Jinzu: "lớp trưởng đợi tôi với"

Doyoung: "tôi nói cô biến đi rồi mà"

Jinzu: "tới sân thượng phải đi ngang kho tầng 4 đó tôi sợ lắm đi cùng đi "

Doyoung: "cô có hiểu tiếng người không?"

Jinzu: "cậu quá đáng vừa thôi, nếu không phải lớp phó tôi cũng không theo phụ cậu"

Doyoung: phiền phức

Jinzu: "Doyoung..."

Doyoung: "gì nữa đây?"

Jinzu:" cậu có nghe thấy gì không vậy"

Âm thanh từ phòng tối phát ra như tiếng đàn piano và giọng thét của ai đó

*Rầm*

Một tiền vỡ đổ lớn phát ra từ trong nhà kho đó

"Áhhh"

Cô bất chợt ôm lấy thân hình to lớn của cậu

Từ trong phía xảy ra tiếng đổ một người dáng vẻ giống nữ sinh nhưng lại nhem nhuốc máu

...: "Doyoung phải chết, mầy phải chết"

Doyoung:" Han Jinzu" anh kéo bạn ra sau lưng che lại

...: "Doyounggg"

Nó chạy tới với một mảnh gỗ to, Doyoung cũng lao vào chặn nó lại

Doyoung: "mầy lại muốn gì đây?"

...: "mầy đừng giả vờ nhân từ với người khác, mầy đã khiến tao thành một quái vật thế này, đồ yêu tinh mầy đừng lừa gạt người vô tội "

Doyoung: "muốn không còn hồn phách mới thôi à, vĩnh biệt."

Tay Doyoung như có gì đó phát sáng, bóp lấy cổ nó, một đống bụi rơi xuống, Doyoung đã làm gì mà lại khiến cho người kia tan biến trong một khoảnh khắc phát ra ánh sáng đó

Cô run rẩy đứng không vững ngồi quỵ xuống, Doyoung tiến lại ngồi xuống trước mặt cô, ngắm nghía một hồi thì động tay nâng cằm cô lên

Doyoung: "có lẽ đã thấy hết rồi nhỉ?"

Jinzu: "Doyoung rốt cuộc cậu...ưm."

...

Cậu ta ấn môi mình vào môi cô, ra í bảo cô nên yên lặng, cô ngơ ngác nhìn cậu nhắm nghiền mắt hưởng thụ nụ hôn vẫn chưa hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

được một lúc thì câu mới thả ra, chuyển sang nắm lấy hai bên vai cô nhìn như muốn nuốt chửng cô gái trước mặt.

Doyoung:" quên hết đi nhé, tình yêu của tôi"

vừa dứt câu Jinzu đã mơ màng đôi mắt như bị thôi miên ngã ngang ngất đi

" tôi có thể hôn và xóa một phần kí ức của em bất cứ lúc nào nhưng tôi lại không làm thế dẫu cho tôi rất muốn nuốt lấy đôi môi của em, nhưng mà hôm nay là do em tự thân dân cho tôi đừng trách nhé"

anh bế cô đi theo hướng ban công, đặt nhẹ cô xuống ghế ngồi ngắm nghía một hồi lâu

( dù gì cũng gần 10 năm chung trường và chung lớp, anh rất ghét sự phiền phức của cô, nhưng không hiểu sao cô lại rất đặc biệt, ngốc nghếch và rất tốt bụng không như mấy đứa con gái khác trong trường.)

Jinzu: "đầu của tôi"

Doyoung:" có sao không?"

Jinzu:" chuyện gì vậy sao tôi nằm ở đây?"

Doyoung: "không phải cô phiền phức bám theo tôi sao, sợ đến mức ôm tôi rồi ngất đi đúng là không ra gì "

Jinzu: "phải tôi không ra gì đó, mấy người không thích tôi thì thôi chứ sao lại nói nặng như vậy"

Doyoung:" đi về đi"

Jinzu: "không cần phải đuổi" cô đứng dậy bỏ đi

thật sự đã giận rồi anh ngồi đấy ko chút hối lỗi mà còn cố ý chọc điên cô

______________

Hôm nay lớp cô tổ chức cắm trại ngày lễ

Lớp bạn có mặt đông đủ đúng giờ m.n hăng say làm liều trại, nấu ăn, rồi thu gom củi để đốt lửa trại vào buổi tối, Doyoung được phụ trách nhặt củi cùng với cô cả hai đi vào khu sau trường vô cùng hoang vắng có rừng cây hạt dẻ phía sau.

Jinzu:" ah có rắn có rắn"

Doyoung:" Jinzu.." tuy cậu hay nói chuyện cáu gắt với cô nhưng cậu vẫn rất quan tâm đến cô, khi nghe tiếng cậu lập tức chạy sang

Doyoung bắt con rắn rồi đập mạnh vào thân cây

" đó là cái giá mầy phải trả vì động tới cô ấy"

Jinzu:" ahh Doyoung à đau quá"

Doyoung chắt lưỡi khi nhìn thấy dấu răng của con rắn thối kia, anh ko nói gì lặng lẽ xé tà áo sơ mi ngoài buộc chặt cuối xuống áp miệng vào hút độc rắn

Doyoung: "ahh"

Jinzu: "Doyoung cậu sao vậy"

cô nhìn xuống vết thương lúc nãy đã khô, như được dưỡng qua 1 tuần vậy

Cậu ta ôm đầu không ngừng rên đau

Jinzu:" lớp trưởng đừng làm mình sợ Doyoung à"

Mặt của Doyoung dần dần dậy lên lớp vẩy không khác gì của mãng xà cả

Jinzu:" lớp trưởng à cậu..cậu..."

Doyoung: " tới nước này tôi cũng không dấu em, đúng như em nghĩ tôi không phải người"

Jinzu hoảng hốt hơi né xa cậu ra một chút bởi vì cô rất sợ cực kỳ sợ loài họ rắn

Doyoung:" tôi tu luyện đã gần 500 năm nay, trần thế thương tôi có ý chí nên cho tôi hình dáng không khác gì loài người, họ còn thương cho tôi đúng đêm tròn 500 nếu có cô gái dám hứa thật lòng yêu và chấp nhận tôi thì tôi sẽ đổi 500 năm để thành người phàm"

anh im lặng nhìn cô một hồi

"Từ khi tôi gặp được em tôi đã tin tưởng em sẽ là người thay đổi tất cả, tôi chỉ tin tưởng mình em"

Jinzu:" vậy là vụ tự vẫn tất cả là.."

Doyoung:" tôi ko giết họ, tôi chỉ cho họ bài học khi dám đụng đến em"

Jinzu:" vậy ra đây là lí do bao năm nay không một ai dám đến gần anh"

Doyoung:" không phải em dám sao..ahh"

Jinzu:" cậu bị sao vậy?"

Doyoung:" tôi...đau quá lúc nãy tôi hút độc cho cô có..dính máu.có phải...công sức tu luyện của tôi...đã...ahh ..đ.ầu tôi"

Cô run rẩy khi đối diện trước anh, anh lại trở nên điên loạn, ôm đầu không thôi

Jinzu: "hôm na.y ..hôm nay là năm thứ bao nhiêu "

Doyoung:" nă..m...n.ăm.....trăm...aa"

Cô đứng dậy nói to

" tôi hứa tôi ..tôi sẽ chấp nhận yêu Doyoung thật lòng, chỉ cần hãy mau đổi cho cậu ấy trở thành người tôi..tôi sẽ yêu cậu ấy"

Mọi thứ bắt đầu im lặng gió ko còn thổi Doyoung cũng không còn rên đau

Jinzu:" Doyoung..

Doyoung tỉnh lại đi" cô lây người cậu một lúc thì cậu tỉnh lại

Jinzu:" aa Doyoung vẩy..vẩy trên mặt cậu ko còn nữa"

Doyoung: "vì sao em lại hứa yêu tôi, em không sợ sao"

Jinzu:" chỉ vì tôi sợ cậu chịu khó nổi thôi. cũng vì cứu tôi mà anh mới nếm phải máu mà"

Doyoung:" từ tận trong xương máu của tôi, tôi đã yêu em."

Cô bất ngờ nhìn anh

Doyoung:" hôm đó lúc trước khi xóa kí ức của em tôi đã hôn em" anh thành thật khai

"Đó là lần đầu tiên tôi thấy thân xác tôi như nổ tung vì em"

Jinzu:" sao lại hôn tôi"

Doyoung:" tôi không cưỡng lại trước tình yêu, thứ tôi yêu chỉ là em"

Jinzu: "mà nếu tôi ko thực hiện lời hứa thì sao?"

Doyoung cười:" tôi sẽ mãi mãi ở kiếp mãng xà"

Jinzu:" tôi chỉ hứa thôi còn khi nào yêu thì tôi không biết đâu"

Doyoung:" gọi anh nào, tôi lớn hơn em đấy"

Jinzu: "không đâu"

Doyoung:"vậy thì tôi đi về trại đây ở đây cho rắn ra nhai em"

Jinzu:" ahh anh anh đừng có bỏ mặt ngta mà"

...

..

.

_____

Khoảng thời gian sau đôi tình nhân trẻ tràn ngập tình yêu

. trường học cũng ko còn u ám nữa mà trở thành trong top trường có nhiều học sinh xuất sắc nhất

Doyoung đã đổi hết 500 năm đó nên đã trở thành người chăm sóc cho cô bạn gái sẵn lòng chấp nhận anh

_______________________________________

Hé lô

Đã bắt đầu nghỉ hè rồi, tôi đã quay trở lại rồi đây

.

Hãy cho cảm nhận và bình chọn cho mãng xà tinh nèoooooo

❤❤❤
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Yoshi


_____

Năm đó cả hai yêu nhau rất nhiều nhưng vì gia đình khắc nghiệt

với mẹ kế tàn nhẫn nên cô phải nghe theo họ đi du học bỏ lại anh với mớ tình đơn phương vỡ nát.

Cô cũng không cho anh biết ngày bay, cứ im lặng và đi, chỉ gửi vỏn vẹn lại lá thư tâm tình cho anh

*em xin lỗi, em..thật sự anh đừng có buồn hay hận em, em không muốn xa anh chút nào, ngày em sắp rời khỏi anh. em phát hiện ra dù cho bản thân có trải qua trăm lần tổn thương

trăm nghìn giọt nước mắt, anh vẫn ở bên em vạn kiếp luân hồi thì con tim em vẫn thổn thức vì anh, em xin lỗi nhé Yoshiii, anh hãy sống thật tốt nếu được hãy quên em đi, đừng hận em,.

Sống tốt nhé tình yêu của em

.Joo Yun.*

Sau khi em đi cả thế giới như không sắc màu, khi em bị tước lấy đôi cánh tự do không thể tự do sống cuộc sống em mong mỏi

anh gối mình trong một gốc, tự giam giữ mình, suốt hơn một tháng anh như trầm cảm,bạn bè đều khó có thể gặp được

_____

" em ấy đã không ổn đấy Joo Yun à" Hyunsuk gọi điện cho em nhắc nhở

"anh an ủi anh ấy giúp em nhé"

" lúc nào anh không an ủi nhưng nó cứng đầu, em hãy gọi Yoshi thường xuyên"

"em không thể, em không muốn..."

"em không muốn nghe cậu ấy nói chuyện với em à"

"em rất nhớ giọng anh ấy nhưng anh Hyunsuk à, em không muốn làm phiền cuộc sống anh ấy nữa"

" haizzz cũng nổi khổ của hai đứa anh ko hiểu hết được nên bây h anh sẽ an ủi em ấy thật tốt.

em yên tâm học đại học thật tốt rồi...trở về đây nhé."

" vâng anh giữ sức khỏe"

__._____

Cô áp lực gánh nặng bên gia đình, mẹ kế không hề yêu thương chỉ muốn đưa em đi thật xa cho khuất mắt, bố cũng không theo ý em chỉ nghe theo lời dì nói

10 năm qua ở một nơi đối xử không tốt với cô tí nào

Còn lại là nổi nhớ nhung người ấy đến phát điên

Người ấy em từng yêu hiện giờ anh đang ở nơi đâu?

Anh đang sống tốt hay cuộc sống đầy thăng trầm?

Thời gian đã tàn nhẫn khiến ta trở thành một con người khác, mất đi sự đơn thuần và nụ cười ngây ngô khi ta ở gần nhau

.nếu như em không quay lại xin người đừng hận

Thời gian cũng nhanh thôi cố gắng bước trên đất nước Úc cô đơn không một người thân

___________

Đúng là nhanh thật thoáng qua cũng được 4 năm, cô rút giấy tờ học hành trở về nhà

Jihoon và Hyunsuk biết em sẽ về nên đã ra đón em

Không biết người ấy đã thay đổi thế nào

Joo Yun:" hai anh đợi em có lâu không?"

Jihoon:" không lâu đâu chỉ có 1 tiếng hơn thôi"

Hyunsuk:" Joo Yun...em đã có ai bên đó chưa"

Joo Yun:" em không hề thân với ai khác đâu"

Jihoon:" em tới thăm Yoshi đi không nó lại ngồi một gốc nói chuyện một mình ồn bọn anh lắm"

Joo Yun:" anh ấy bị làm sao?"

Hyunsuk:" em ấy bị trầm cảm nặng lắm"

Joo Yun:" sao..sao anh không nói cho em"

Hyunsuk:" anh xin lỗi chỉ là anh muốn em an tâm học hành rồi mau hết trở lại"

Cô cảm thấy có lỗi vì mình mà 4 năm qua anh đã ...

( 3 người nhanh chóng đến nhà của Yoshi)

Cậu ta ngồi một gốc khóc lóc như đứa trẻ miệng không ngừng nói "Joo Yun, em xấu xa, anh hận em đấy"

Cô đau lòng chỉ biết lại gần ngồi trước mặt nhìn anh, anh ngước mặt lên thì thấy hình bóng quen thuộc, hình như đã ốm đi so với lúc trước, tay cậu run run chạm vào mặt người trước mặt

Lần này không phải ảo giác chính là người con gái làm anh thê thảm như thế này

Yoshi:" Joo Yun"

Joo Yun:" là em"

anh ôm chầm lấy như sợ người trước mặt biến mất lần nữa

Yoshi:" NÓi Đi, Cô Bỏ Tôi Như Vậy Đã Đủ Chưa?...hức ...Tôi Điên Điên Vì Nhớ các Người Mà Các Người Không Xuất Hiện, TẠI Sao?"

Joo Yun:" đừng kích động, em không đi đâu nữa, em xin lỗi anh Yoshi, em thật sự xin lỗi anh"

Yoshi:" Cô Không Phải là cô ấy cô ấy bỏ tôi rồi "

Joo Yun:" một ngôi sao nhỏ...hai ngôi sao nhỏ..chúng ta là của nhau..hic."

cô hát lên bài mà cả hai từng ngân nga chung với nhau rồi cười ngây ngô trao cho nhau những nụ hôn hứa hẹn

Yoshi dần ý thức được, ôm chặt " là em, đúng là em rồi Joo Yun àh, anh...anh đã đợi đợi được rồi"

Cả hai ôm nhau, thấy anh khóc cô cũng không kiềm được, anh ôm cô khóc tới mức kiệt sức ngủ ngon trên vai cô, đồ ngốc anh vẫn còn nước mắt nhiều đến vậy sao

Cô đỡ anh lên giường ngủ, cô cũng chưa định về nhà nên đã ngủ sofa nhà anh

___

Từ khi trở về Yoshi dần dần hết bệnh

cậu trở nên bình thường lại với mọi người đặc biệt luôn giữ cô trong vòng tay cậu

......

Sau khi anh khỏe cô đã ngỏ ý muốn về nhà thăm bố, anh đồng ý, cô chỉ muốn về một mình vì nơi đó phức tạp quá, vì nể tình mới bỏ qua những lỗi lầm ông hùa theo dì ghẻ tệ bạc với mình

Cô bước vào nhà thì thấy người đàn ông cao ráo và bà mẹ kế đang ôm nhau, cô không khỏi bất ngờ, bà cũng giật mình nhìn kĩ thì nhớ lại cô con gái này

...:" mầy về rồi đó à"

Joo Yun:" bố tôi đâu"

...:" ông ấy mất rồi"

Joo Yun:" ....từ bao giờ sao bà.."

cô chết lặn khi nghe lời từ miệng bà

...:" mất hơn 2 năm rồi, giờ t cũng có gia đình mới rồi nếu m ko hận thì ở lại đây mẹ gã chồng cho con"

Joo Yun: "BỐ TÔI MẤT SAO BÀ KHÔNG NÓI CHO TÔI BIẾT?, Tất Cả là tại bà nên tôi mới không được gặp bố tôi, bà không phải con người, từ bây giờ tôi không có quan hệ gì với bà"

Cô chạy nhanh ra khỏi căn nhà đen tối đó, chưa được mấy bước trời đã đổ mưa lớn

lòng càng thêm ướt sũng

trái tim tan nát, cô ngồi khóc dãy ghế công viên, trời mưa lớn nên vắng vẻ không một bóng người đi qua lại bây giờ cũng đã gần khuya rồi.

Yoshi sốt ruột không thôi chạy đi kiếm cô khắp nơi, anh hối hả tìm, cực kỳ giận cô gái ngốc nghếch này sợ cô bỏ trốn khỏi cuộc đời của anh lần nữa

Chạy một hồi lâu ngang công viên thì thấy bóng dáng quen thuộc.

là cô gái của anh, anh cũng hiểu sẽ có ngày này vì anh đã sớm biết trước

Yoshi đi lại quỳ một chân xuống trước mặt Joo Yun, người anh cũng đã ướt đẫm do tìm kiếm sớm giờ

Anh đưa tay lau nước trên mắt em, ân cần nhẹ nhàng làm cô nhớ đến Yoshi ngày xưa yêu cô tha thiết.

Cô cuối xuống chủ động ôm anh khóc nấc

Yoshi vuốt ve an ủi, nhanh chóng đưa cô về nhà vì sợ cô cảm mất thôi trời cũng khuya mất rồi.

_____________________

Cả hai về nhà, thay đồ xong hết, anh lau và sấy tóc cho cô không nói lời nào rất ân cần

Yoshi:" tối nay ngủ chung nhé"

Joo Yun:" ùm"

Yoshi:" đồng ý nhanh vậy, không sợ anh sao?"

Joo Yun:" vì em không còn ai là gia đình, bác có anh thôi"

Yoshi xoa đầu em" ùm anh và em sẽ là gia đình"

Lúc Joo Yun xúc động nhìn anh anh đã ngồi xuống bên cạnh, nâng cằm cô nuốt lấy đôi môi.

Cả hai hôn nhau không rời, Joo Yun bị thế của Yoshi vồ lấy, nằm dưới thân anh, khoảnh khắc này cả hai như không ngừng tìm kiếm nhớ nhung bao lâu nay

Nếu như nuốt chửng được chắc anh cũng nuốt

Yoshi cũng không kiềm chế được trước cô gái trước mặt tóc còn ươn ướt như quyến rũ anh

Đêm nay là đêm dài rồi, cả hai cùng trao nhau ân tình như bồi đắp xa cách bấy lâu

Anh nhìn cô gái gục ngã dưới thân mình, cảm giác lâng lâng vẫn còn, má cô ửng đỏ do bị anh hành quá lâu, anh ôm cô bé vào lòng nhỏ nhẹ hỏi thăm dù cho cô đang nhắm nghiền mắt

" em vất vả rồi, ngủ ngon nhé tình yêu"

anh hôn lên trán, rồi cả hai cùng chìm vào giấc ngủ

____________.__________________

.

MomYoshi:" Yoshi năm nay định ko về nữa à? con bao nhiêu tuổi rồi mà còn không định..

Yoshi:" năm nay con đưa con dâu về cho mẹ"

MomYoshi:" con đừng lừa mẹ rồi trốn đấy nhá"

Yoshi im lặng đưa loa về phía cô

Joo Yun:" bác ơi, con chào bác ạ"

MomYoshi:" ối con dâu..con dâu đấy sao?"

Joo Yun:" dạ con là Joo Yun"

MomYoshi:" Yoshi mau lên mẹ không đợi được đâu, hôm nay ngay bây giờ mau chở con bé tới đâyyyyyyy"

.

.

End

______________

Ơi tời tui đã viết nguyên chap này từ 20h cho đến 00h hơn đó

Tay tui nhức ngủ ko đc luôn 😭 thật sự mới gặp tình trạng nì.

Tại tối qua tui có tâm trạng cí sợ để mai thì quên mất tình tiết.

Cái tui quá cố cái thành què tay luôn

bê cái điện thoại gõ suốt 5 tiếng omg 😱

Không biết có sai chính tả hay gõ sai chữ ko nhỉ?

Nhớ ủng hộ * bình chọn* nha
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Asahi


....

.

.

.

.

.

anh ta là họa sĩ ẩn danh, anh thương cô bé nhỏ thích hoa hay ra ngoài chăm vườn hoa, em mặc váy hoa, làm tôi như say không biết đâu là hoa

.

trong phòng anh toàn hình ảnh vẽ cô gái và vườn hoa

mỗi ngày lại là bộ váy khác nhau. anh thương lắm nhưng lại không đủ can đảm chạy ra nói yêu em

không ít các chàng khác tới đứng trước rào tán tỉnh em lúc em chăm hoa, trong đầu anh ta đã hiện lên" tên đó xong rồi "

các chàng trai hay đứng trước nhà tán tỉnh em ko biết vì lí do gì họ đều mất tích

họ dần dần biến mất không ai biết lí do cả, em cũng khó hiểu, anh ta thì nhếch mép qua lớp kính cửa sổ

hôm nay em nướng bánh qua chia sẻ cho tất cả hàng xóm, cô do dự trước ngôi nhà xám gỗ, cô đành bấm bụng liều sẵn làm quen

anh đang họa tranh nên ko biết cô đang đi tới gần và rất gần

tiếng gõ cửa kèm giọng nói yêu kiều của nữ nhi

" có ai ở nhà không?"

Một khoảng không vắng lặng, cô cũng kiên nhẫn nhưng không thấy ai, định quay đầu đi về thì tiếng mở cửa đập vô tai

cô quay lại thấy người đàn ông gương mặt cũng hài hòa đấy chứ

" ờm.. em có chút bánh đem biếu anh nhận nhé"

anh ta im lặng ngắm nhìn cô rồi nhìn vào bánh trên tay đang đưa ra

" em sống một mình à?" anh vừa nói vừa đưa tay nhận bánh

" vâng lúc trước có bà nhưng bà mất rồi nên em ở một mình thôi, anh cũng vậy hả?"

"ùmm"

"nếu khi có gì nữa..em về nhé, anh nhớ ăn bánh nha bye~" cô mỉm cười rồi bỏ đi

giọng nói của người tình trong mộng

nụ cười của em, gương mặt, dáng vóc, anh đã thấy được em ở gần như thế này, có phải mơ?

____________

Anh cứ ngày đêm mơ tưởng, thương nhớ cô ta đến điên cuồng, anh chỉ muốn nhốt cô làm của riêng để ngắm mãi, ngắm mãi

Đêm đó trời mưa tầm tã, gió mạnh đến mức cúp điện, anh mở dù qua phía nhà cô bé

cô bé không dám mở cửa, vì sợ kẻ xấu

" mở cửa đi anh qua xin miếng dầu"

nghe vậy thì cô đã ra mở cửa, căn nhà tối đen

" xin lỗi anh nha, nhà em hết dầu mất rồi"

"tôi vẫn chưa biết tên em"

" ...là Ailee"

"Asahi!"

cô đang khó hiểu không biết tại sao anhta lại cư xử là lạ, một lúc sau nghe tiếng chân bước gần đến, cô chỉ biết lùi lại phía sau

lưng cô chạm vào tường không còn đường lui

anh ta ghé mặt sát vào cổ, cô vội vùng vẫy

"anh đang làm cái gì vậy?"

anh ta im lặng cứ thản nhiên đặt môi lên cổ hic +-+

cô chỉ biết gào thét khóc trong đêm tối mưa bão không một ai nghe thấy tiếng la cầu cứu

cô cảm nhận được phần cổ của như ửng đỏ lên hết, anh vẫn không dừng hít và cắn lên cổ cô gái, hai tay bị tay anh ta cố định chắc trên tường

kêu gào đến mất giọng, cô kiệt sức ngã quỵ xuống

anh ta cũng dần cúi xuống, tay ôm eo, tay vuốt ve khuôn mặt

" nếu tôi hành hạ chết được em, tôi đã không để em cho một tên nào nhìn ngắm,... trừ tôi!."

anh nói xong yên ả rời đi bỏ lại cô một mình

anh ta thật đáng sợ, cô còn tưởng sẽ bị anh cưỡng bức nhưng may thay chỉ duy nhất phần cổ bị anh để lại nhiều dấu nhìn rất là kinh tởm

cô biết ăn nói làm sao trong buổi coi mắt đây

______________________

Vài tháng sau cô hái hết hoa trong vườn kết thành một bó hoa cưới, anh chứng kiến tất cả, anh biết cô đã coi mắt thành công

anh hậm hực tính chiếm hữu, đợi giờ chú rể đến và gài bẫy độc

anh ta chặn trước cầu qua khu, nói thử thách để rước cô dâu là nữa ly rượu vang

chú rể không ngần ngại uống hết, bước được tới nhà cô gái rước dâu, thì bị thổ huyết mà chết...

cô đau lòng khi chứng kiến cảnh người chồng sắp cưới bị độc dược làm cho ho máu sặc sụa, nhuộm đỏ một gốc váy cưới của cô.

cô khóc mức không thấy trời trăng gì, nhà trai nói cô xui xẻo nên họ cũng bỏ đi

hôm sau rất nhiều người bu trước cửa nhà anh ta

anh ta đã tự vẫn lúc trở về nhà khi đã cho tên chú rể uống thuốc

vết máu anh hòa vào vết màu đỏ trong ô vẽ, anh ta cắt cổ tay để họa bức tranh người con gái

trong căn phòng người ta phát hiện có

4 xác nam đều là các tên đã gạ gẫm em, còn có một số bức tranh về cô gái, mỗi bức có dáng vẻ khác nhau và họa rất rõ khuôn mặt giống cô gái nhà bên kia

không phải là anh thì không ai được phép chạm vào người con gái của anh

anh ta vẫn thương em, để cho em được tự do chạy nhảy với bướm và hoa, nhưng sẽ luôn âm thầm quan sát bảo vệ em

anh chỉ ước kiếp sau ta có thể thành đôi, để anh được chạm vào cánh hoa cô nàng yêu kiều mà anh thật sự yêu

.

.

.

.

.

.

..

_______

Nhớ bình chọn và đóng góp ý kiến nha 🙋
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Jaehyuk


..

.

.

.

__________ ..

.

Jaehyuk và Eunchan là bạn cùng bàn

cậu ta hơi rụt rè nhút nhát, hầu như các bạn trong lớp cậu chỉ nói chuyện với cô là nhiều nhất

Cậu ta cũng bắt gặp nhiều khoảnh khắc đáng yêu mà thương nhớ cô lúc ngủ gật trên bàn

Jaehyuk:" heo lười mau dậy đi cô vào lớp rồi, heo lười."

Eunchan:" ummm cậu nói ai heo"

Jaehyuk:" hửm hôm nay thành bò rồi à"

Eunchan:" bò ở đâu ra?"

Jaehyuk:" cậu mới umm bò đó"

Eunchan:" cậu..."

Gv:" hai đứa dưới kia trật tự, có muốn đứng hết tiết không?"

_..._.

Giờ ra chơi cả lớp đều xuống dưới cantin ăn trưa nhưng cô không muốn đi vì hôm nay đến chu kì rồi

Cậu cũng thấy cô mệt nên đi xuống lấy hai hộp sữa rồi nhanh lên lớp ngồi với cô

Jaehyuk chìa hộp sữa " hừm"

Eunchan:"cho tớ sao?"

Jaehyuk:" ừm uống đi"

Cậu lấy hộp sữa xé ống hút sẵn hết rồi mới đưa cho cô

(-cậu ta nhìn vậy chớ cũng ấm áp chu đáo quá đó chứ) vừa dứt suy nghĩ cô quay sang cảm ơn cậu

Eunchan:" ấy chết"

Jaehyuk:" cậu sao vậy?"

Eunchan:" ưm cây viết này bị chảy mực dính tay rồi"

Tay của cô để lên bàn không biết cây viết bị chảy mực nên dính dây ra tay áo

Eunchan:" giúp mình với"

Cậu ta quay sang xắn giúp tay áo khoác lên cho cô nhưng cậu luống cuống làm rất lâu, cô cũng nhìn anh mà buồn cười

Xong một tay thì cậu chuyển qua định xắn tay kế bên

Nhưng do chuông vào học rồi, cô định tự làm nhưng Jaehyuk dằn co với cô

Eunchan:" được rồi để mình tự làm"

Jaehyuk:" để mình"

.

Lúc đó một nhóm bạn đi vào lớp thấy cả hai đang nắm dành tay với nhau

" ahhhh mọi người ơi xem kìa Jaehyuk mà cũng biết theo đuổi con gái sao"

" tin hot quá wowww"

" mọi người ơi Jaehyuk với Eunchan đang tình tứ kìa"

" Eunchan ko đi ăn là bởi vì muốn ở đây tình tứ với Jaehyuk chớ gì"

Eunchan:" mọi người đừng có hiểu lầm tay mình bị dính mực nên nhờ cậu ấy xắn tay áo thôi

Jaehyuk tự dưng đỏ mặt ngồi im xuống, thấy giáo viên vào nên cả lớp cũng im lặng

Jaehyuk cũng trở nên lạ, cậu cứ cuối đầu tai thì đỏ ửng, im lặng không nói chuyện đến cô

Tin đồn cả hai lan cả lớp ai cũng ship hi người với nhau khi chuyển tiết toàn là những lời trêu chọc bàn tán hai người

" Eunchan với mọt sách cũng hợp quá đó chứ, công khai đi"

Eunchan:" yahh đừng có nói xàm nữa" cô đứng dậy định tình thương mến thương với họ nhưng Jaehyuk ngăn lại

Jaehyuk:" đừng, kệ họ đi"

Eunchan:" nhưng mà họ nói chúng ta..."

Jaehyuk:" Eunchan..."

Eunchan:" Sao?"

Jaehyuk:" vì họ ghép cậu với mình, cậu mới tức giận đúng không?"

Cô hơi khó hiểu ngồi xuống nhìn cậu ta, ẩn ý của cậu cô vẫn chưa hiểu, mặt cậu ta hừng hực không giống như hình ảnh nhút nhát bình thường

Gv tiết sau vào nên cả hai cũng im lặng không nói đến chuyện đó nữa

____________________________

17h30 tan học

cậu ta dọn dẹp đồ rồi bỏ đi trước

" cậu ta bị gì vậy trời"

cô nhanh chóng thu dọn chạy theo sau cậu

" Jaehyuk...

đợi mình với"

" Jaehyuk!"

Cậu ta vờ như không nghe đi càng nhanh hơn

"Áh" Eunchan ngã quỵ xuống đất do va phải khúc gỗ ngoài đường

Jaehyuk vội quay đầu chạy tới đỡ cô lên

" hậu đậu, đứng lên được không?"

Eunchan:" đau lắm ahh Jaehyuk chắc chân mình trật mất rồi"

Jaehyuk:" leo lên đi" cậu chìa lưng qua phía cô

Eunchan:" nhưng mà..."

Jaehyuk:" không lên là bỏ đây nhé"

Cô ngập ngừng lên lưng cậu

" phiền cậu rồi"

Trên đường về cả hai cũng không nói gì cô cũng hơi khó chịu nên cứ nhúc nhích trên lưng cậu t

Jaehyuk:" sao vậy"

Eunchan:" có nặng lắm không "

Jaehyuk:" nặng sao không"

Eunchan:" cậu...đồ đáng ghét"

Jaehyuk:" cậu cũng đáng ghét"

Eunchan:" thế sao không thả xuống bỏ mặt mình đi"

Jaehyuk:" nếu không phải trái tim tôi không làm được thì tôi bỏ mặt cậu rồi "

Cô khó hiểu với câu nói của anh, cậu ta đang tán tỉnh, hay chỉ trêu ghẹo thôi

Eunchan:" trái tim gì chứ?"

Jaehyuk nắm tay cô đặt vào ngực trái của mình " cậu có thấy được trái tim mình đang không ngừng rung động không?"

Quả thật trái tim cậu đập rất nhanh cô cũng rung động trước cậu, cậu ta cũng đâu có gì để chê đâu nhỉ

Eunchan:" ý cậu là sao" giọng cô trêu chọc anh

Jaehyuk:" đồ ngốc"

Eunchan:" vậy thì đừng có..."

Jaehyuk:" đừng có rung động với cậu?"

Cô ngơ ngẩn ra ừm ừm nhẹ cho xong

Jaehyuk:" mình buồn khi cậu tức giận vì chuyện mọi người đồn mình với cậu...có phải cậu ghét dính dáng với mình không?"

Eunchan:" không phải như vậy đâu mà, chỉ là họ cứ chọc nên là..."

Jaehyuk:" thế hai chúng ta quen nhau đi"

Eunchan:" đó giờ vẫn quen nhau mà" cô ngốc nghếch trả lời

Jaehyuk:" là yêu nhau hẹn hò đấy"

Eunchan:" 2 chúng ta???"

Jaehyuk:" chớ cậu có ai khác nữa sao?"

Eunchan:" không có ai được đâu Jaehyuk oppa nhỉ"

Jaehyuk cười khúc khích" đồ ngốc đáng yêu, anh yêu em"

.

.

..

.

.

..

...

..

..... ...

.

Tui nôn ngày mai quáaaaa
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Jihoon


lấy cảm hứng từ bài MOVE sau khi cạn máu vì bản dance, quá là tinh hoa hội tụ*

.🔞

.

.

__________________________________________

.

Đã 3 năm rồi cô mới trở lại đây, sau chuyến du học dài, nơi đây có rất nhiều kỉ niệm riêng biệt của cô nên cô rất mong chờ trở lại, vùng thôn quê yên tĩnh này

Doyoung:" sao em không nói anh sớm hơn anh ra đón từ sân bay"

Loony: " phiền anh lắm, mọi người vẫn khỏe chứ"

Doyoung:" vẫn vậy, à hình như ai kia vẫn còn nhớ thương nên 3 năm nay không có cô nào lại gần được"

Loony:" ý anh là sao đây?, đang ngụ ý đến ai đấy"

Doyoung:" là tình cũ của em đó baby"

Loony:" haizzz mệt quá đi"

cô nằm sải ra giường

Doyoung:" đi đường xa nên mệt rồi à"

Loony:" mệt muốn chếch ấy"

Doyoung: 'anh sẽ thông báo cho mấy người kia, biết em về tới chắc sẽ mừng lắm"

Loony:" ừm anh cứ làm dì thì làm"

Doyoung:" chắc có người sẽ vui lắm đâyy nhỉ, hah Loony?"

lời cậu nói như khiêu khích cô vậy cô biết cậu ta đang ám chỉ đến ai

Thật ra cô cũng không quên người ấy Park Jihoon được xem như thanh mai trúc mã ở vùng này

hai người thương nhau theo cách giản dị Jihoon luôn ghen khi có mấy cậu anh trai cùng xóm cũng đối xử với Loony tốt nên anh rất ghen ghét, anh luôn mơ muốn em là của riêng.

nhưng mỗi tội anh ít khi nói lời tình cảm, đúng hơn là không thích nói mấy câu sến sến

Tới khi cô đi cậu cũng không chủ động nói lời níu kéo, hai đứa chia tay trong im lặng

Loony đâu biết Jihoon bỏ ăn trốn trong phòng mắt đỏ hoe tận 2 ngày liền

__________

Jihoon:" cậu nói gì?"

Doyoung:" Loony mới về, ở nhà ấy"

Junghwan: "ui chu choa nhớ em bé quá đi mất, phải qua đó thăm liền thôi"

Junkyu:" này này có ánh mắt đang liếc chú đấy"

Jaehyuk:" à mà tháng 12 tới thôn mình tổ chức lễ họp đêm đấy rủ Loony đi luôn không"

Doyoung:" được được, nhưng có những hoạt động gì vậy?"

Jaehyuk:" chỉ là ăn uống hát hò với lửa trại thôi, mừng ngày lễ quốc khánh"

Junkyu:" chắc Jihoon không đi đâu, nãy giờ cứ im lặng mà"

Jihoon:" ai nói với cậu tôi không đi"

All: " ồhhh ồhhh, thay đổi 180° thế này thì chỉ có thể là vì Loony thôi"

Jihoon im lặng đi vào phòng đóng cửa

" cuối cùng em cũng trở lại"

___________

Ngày hội tới

Cả hội ăn mặc xinh đẹp tới hội

cô cũng có dịp gặp lại bạn, chào hỏi các anh lâu ngày không gặp

cả đám cùng nhau ăn uống, nhảy múa quanh lửa trại,

vì vui quá nên cũng được mời chút cồn rượu

Junghwan mang ly rượu vang tới đưa cho cô

" mời em"

cô cũng không ngại cùng Junghwan cụng ly nhấm hết ly rượu

.

Jihoon lúc nào cũng không rời mắt khỏi cô nàng từ đầu tới giờ, nên bắt gặp Loony đang cười nói vui vẻ với Junghwan thì như lửa đốt, anh nuốt hết phần rượu trong ly

Men rượu lấn át, tính chiếm hữu của cậu ta tăng lên gấp bội, lao tới chỗ hai người đứng, kéo tay lôi cô ra khỏi chỗ đó, mặc cô than la đau anh vẫn không buông tay, tới bờ sông vắng người mới thả tay cô ra

Loony:" đau chết đi được, anh bị điên à"

Jihoon:" em trở về không thèm nói với tôi tiếng nào sao?"

giọng của anh ta như đang tức giận, bộc hết ra trong câu nói

Loony:" chỉ là..."

Jihoon:" chỉ là em thay đổi không còn nhớ thương tôi?"

....

cô như cứng đờ với câu nói của anh, chợt nhận ra anh vẫn nặng tình hơn bao giờ hết, cô biết rõ con người anh ta, thứ gì anh ta muốn anh ta đều ra sức chiếm được, anh không còn ngốc như ngày đó, bây giờ anh đã trưởng thành, không để cô gái anh mong nhớ hằng đêm biến mất lần nữa

Loony:" Park Jihoon...anh."

Jihoon:" em vui vẻ với Junghwan như thế à"

Loony:" liên quan gì đến anh, chúng ta không là gì của nhau cả."

Jihoon:" vậy Junghwan với em có gì sao?

Cậu đau lòng, uổng công sức nhớ nhung chờ đợi nhưng lại bị phũ phàng với câu 'chúng ta không là gì', không kiềm chế cảm xúc được nên nói ra những lời như thế

Loony:" tôi ghét anh" nói xong cô bỏ đi mặc anh ở lại

______

Tiệc tàng cũng hơn 12h rồi, cô trở về nhà tắm rửa tẩy trang các kiểu, tính xem phim một chút rồi đi ngủ nhưng giờ này lại có người gõ cửa

Cô ra mở hé cửa

Thì ra là anh iu của cô Jihoon tới nhẹ nhàng đập cửa giờ này

Định quay đầu đóng cửa thì bị chặn lại

Jihoon:" xin lỗi lúc nãy anh..."

Loony:" không có lỗi gì cả, khuya rồi anh về đi"

Anh ta thản nhiên đẩy cửa đi vào

Loony:" yah đã bảo đi về rồi mà" bực mình ngồi xuống sofa

Anh ta cũng chòm qua phía người cô

Loony:" giật cả mình, làm gì vậy?"

Jihoon:" chỉ muốn ôm em thôi không được à?

Dù gì thì cũng có hai chúng ta ở đây...không ai biết chúng ta làm gì đâu nhỉ?"

Loony:" không được anh mau về đi"

Anh kéo sát người cô lại ôm chặt, anh nặng quá cô chịu không nổi nên ngã ngửa ra sau

giờ trong tình trạng mất thế bị anh đè trên người

Loony:" nặng chết mấttt"

Jihoon:" nhà em có rượu hay bia không?chúng ta uống một chút đi"

Loony:" còn một chai rượu trên kệ đấy"

Rót hai ly rượu đầy tới đưa trước cô, cả hai ngồi đối diện nhâm nhi

Loony:" sao tự dưng tới đây đòi uống, lúc nãy anh uống không đã à?"

Jihoon:" tại em nên mới uống nhiều như thế "

Loony:" sao lại tại, không phải tại anh gây sự sao tự ênh nổi nóng rồi cứ lôi Junghwan vào"

Jihoon:" ghen đấy"

Loony:" sao?.."

Jihoon:" anh ghen đấy"

Cô không nói gì lặng lẽ uống miếng rượu

Jihoon:" em có biết anh đã mòn mỏi chờ em không? anh nhớ em, nhớ em muốn điên, nhưng em lại phụ bỏ tình anh"

Loony:" anh.."

Jihoon:" em, tất cả trên người em không ai có quyền đụng vào ngoài anh"

Loony:" anh say rồi về đi"

Jihoon: "anh muốn ở lại "

Loony:" nhưng..."

Jihoon:" anh muốn em...chỉ mỗi em"

Loony:" Park Jihoon anh say thì ngủ đi đừng có lại gần đây"

Anh ta không nghe mà còn tiến tới, khoác cô lên vai đi lên phòng khóa chốt cửa

Loony:" Park Jihoon đừng làm bậy"

Jihoon:" không thể sao?"

anh ta đứng lên cởi áo quăng đi

ooo thân hình này không mê là nói dối

Jihoon:" không thể thì em còn đợi chờ điều gì nữa? từ giờ chỉ được gọi tên anh thôi Lee Loony "

Đè lên người cô anh nhanh và hôn lấy đôi môi không còn đường nào từ chối,

lục lọi trong khoang miệng, đọng trên vị lưỡi của anh có chút men rượu ngọt

Cả hai thân thể quấn lấy nhau,

Tiếng chạm khiến cho người nghe phải đỏ mặt, cường độ càng lúc càng tăng chỉ còn lại tiếng thở dốc cùng tiếng gọi tên anh của cô gái nhỏ

Cả hai vầng vật đến trời rạng sáng, cô đã mơ màng ngất đi

anh cũng chỉnh lại giường gối quần áo cho cô rồi ôm lấy vào lòng ngủ thiếp đi

.

Tới trưa cô mới mở mắt nổi cả người đau ê hết cả, anh thì đang nằm ngắm nghía cô

Loony:" anh nhìn em gì đấy"

Jihoon:" tối qua anh rất hài lòng"

Loony:' mấy người dụ dỗ tới nhà người ta mà uống say để thực hiện ý đồ à"

Jihoon:" ừm, để đánh dấu chủ quyền đấy"

Anh ta ôm hôn lên vai của cô trêu chọc

" không phải ai đó cũng không cưỡng lại được trước người đàn ông này mà nằm im không kháng cự hay sao"

Loony giận dỗi " có kháng cự cũng bị anh kẹp cổ ăn sạch mà thôi"

Jihoon:" ừ nhỉ, tiểu yêu thông minh quá nhỉ?" anh nựng cằm trêu

Loony:" mới về chưa bao lâu đã bị cướp rồi"

Jihoon:" ai bảo lại du dương với con trai khác, đáng đời"

" anh..Park Jihoon đáng ghétt.."

....

Mí nay tui thủ máu để coi T5 hoi

Cí sỉn luôn MOVE ròi, ăn sầu riêng quá là mất máu điii

Từ đây tới ra MV chắc cạn máu quá 2 ơi

cú tui cú tui
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Yedam


.

________

____________

Hôm nay lại bị cấp trên đáng ghét đày đọa hơn 11h tối mà vẫn bắt cô ở lại bê đống tài liệu xuống nhà kho

Đang bận bịu tay chân thì có người lấy đống tài liệu ngang tay cô

Young " anh Hanbin, anh cứ để đó em bê cho"

Hanbin" anh bê phụ em, đưa cho anh"

Young:" à ừm..cảm ơn anh nhé"

Bê xuống nhà kho cô không ngừng cảm ơn anh ta xong mới ra đợi anh người yêu tới đón

Thấy anh đã đến rồi cô mừng rỡ vào xe

Nhưng hôm nay sắc mặt anh ta như khỉ mới ăn ớt, có thể ăn tươi nuốt sống cô luôn không chừng

Young nghĩ tốt nhất nên im lặng thì hơn

Yedam:" Kim Young em dám làm những chuyện như vậy sau lưng tôi?"

Young: "chuyện sau lưng anh?

Emtôi làm gì?"

Yedam:" em nắm tay nắm chân với thằng nào chỗ tối như vậy mà còn hỏi"

Young:" em với anh ta là đồng nghiệp, anh ta chỉ giúp em bê tài liệu thôi mà"

Yedam:" ừ nhỉ, anh ta có ý tốt, ý tốt của cậu ta có khi có thể dụ em lên giường được đấy"

Young:" Bang Yedam anh đừng có quá đáng"

Yedam:" ngày mai ở nhà, tôi đủ sức lo cho em"

Young:" anh quá ích kỷ rồi đấy"

Cô bật khóc cứ vậy đến mệt lả tựa vào lưng ghế chìm vào giấc ngủ

anh khẽ vén tóc cô, thấp giọng nói

" anh cũng rất muốn rộng lượng một chút, nhưng Youngnie tình yêu vốn dĩ là ích kỷ."

Yedam bế công chúa nhỏ lên nhà, lau mặt thay quần áo cho cô xong mới đi tắm

Lúc anh bước lên giường cô đã thức giấc thấy tay anh vòng qua eo thì đẩy ra

Yedam không bỏ cuộc cứ đưa tay qua nhưng cũng bị cô hất ra

Anh không nói gì trực tiếp nắm lấy vai kéo vô về phía mình

"giận anh à?"

"Không"

Yedam cưng chiều vuốt ve má cô

" Youngnie~ anh ghen đấy"

" tha lỗi cho anh được không? anh muốn hôn em, ôm em ..nhaa"

.

.

.

.

..

_

. _______

.________

..________________

_---------------------_-_-_-_-_-_;_-_-_;_-_-_-

À nhonnn

Cứu Bao bây ơi cái Wattpad teo bị khùng ròi

lỗi lỗi quài
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Doyoung


..

.

_________.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Hôm nay cô được sắp lịch đi cùng anh đồng nghiệp đi kí hợp đồng công ty

Kai:" Saki à hình như họ nói địa chỉ ở tầng 5 khách sạn Lora chúng ta nhanh tới đó đi"

Saki:" vâng"

____________________

Doyoung:" Cô Saki đâu rồi?"

...: "dạ không phải cậu Kai nói là cậu chủ nhờ cô đi chung với cậu ấy đi kí hợp đồng sao?"

Doyoung:" hợp đồng? tôi không hề kêu em ấy đi kí hợp đồng gì với cậu ta cả"

...:" cậu ta với cô Saki cũng vừa mới đi thôi ạ"

Dù chỉ là nhân viên nhưng Saki được chủ tịch cưng sủng, anh ta rất ấn tượng cô gái này nên đã cho cô làm trợ lý riêng ở công ty

Doyoung* tên đó có ý đồ gì, nếu tốt lành thì đã không nói dối để dụ cô ấy đi*

" bật định vị số điện thoại của Saki lên cho tôi"

...:" dạ dạ....hình như đang hướng tới khách sạn Lora"

Doyoung:" mau đưa tôi đến đó"

.

.

___.._______._._._._.._._._._._.___.._

. hắn ta vừa vào phòng đã khóa chốt cửa

Saki:" này anh làm gì vậy? khách hàng sao không có ở đây?"

Kai:" khách hàng gì chứ?

Có họ sao chúng ta làm đại sự được"

Saki:" .tôi ..tôi la lên đó anh đừng có lại gần"

Kai:" em cứ la không phải ở đây cách âm sao? cừu non mà nhỉ sao em không nghĩ ra gì đó ngoan ngoãn hơn"

Saki:" đừng lại đây... cứu tôi với .tránh ra"

Hắn ta dồn ép quăng cô lên giường nhanh chóng khống chế tay chân cô mặc sức cô vùng vẫy kêu la

Hắn kéo phần áo cô xuống vai, cúi đầu hôn lấy xương quai xanh

Saki:" ahh Cứu ..cứu tôi,...

Tên bỉ ổi...vô liêm sỉ...

Cứu tôi với...hức...

Tự dưng hắn ta bị đạp ngã lăn xuống đất

Là Kim Doyoung anh ta sôi sục máu khi thấy cảnh người con gái cậu thầm thương bị người đàn ông khác đụng vào Doyoung túm cổ áo rồi đấm hắn liên tiếp khiến cho tên đó chảy cả máu mũi

Doyoung:" tên khốn mầy là cái loại gì vậy?

Quản gia đem hắn ta giao cho cảnh sát, tôi sẽ gửi đơn kiện sau"

...: "dạ dạ"

Doyoung đi lại ôm cô vào lòng hỏi han

" em không sao chứ?

Hắn có làm em đau ở đâu không?"

Saki: "em..em..sợ lắm"

Doyoung:" đừng sợ không sao rồi, không sao"

Saki:" cảm ơn .a.nh Doyoung..không có anh chắc em đã bị hắn...em không sống nổi mất"

Doyoung:" Saki của anh trong sạch, em đừng suy nghĩ những điều đó nữa, anh đã tới kịp rồi, em không sao rồi"

Cô tựa vô lòng ngực anh khóc, anh cũng ân cần ôm xoa lưng giúp cô bớt hoảng

Vùng vẫy la hét nãy giờ cổ họng đã đau rát, tay chân cũng rã rượi, anh bế cô vào xe rồi đưa về nhà chăm sóc

_______

Cô từ từ mở mắt thấy căn phòng lạ lẫm trước mắt, trong lúc ngơ ngác Doyoung cũng vừa tắm xong bước ra tóc còn ươn ướt

Doyoung:" em tỉnh rồi à?"

Saki:" em đã ngủ bao lâu rồi?"

Doyoung:" cũng được 4 5 tiếng gì đấy"

Saki:" phòng của anh rộng thật đó"

Doyoung:" thích không?"

Saki:" anh hỏi kì ai mà hong thik"

Doyoung cười trừ" từ đây về sau không có lệnh anh đừng có nghe lời đi theo người khác"

Saki:" em không dám, mà có chủ tịch đẹp trai cứu cũng tuyệt lắm rồi còn gì "

Doyoung:" anh không tới kịp lúc đó đừng có khóc lóc"

Saki:" em sẽ trả ơn anh sau"

Doyoung:" chỉ cần em ngoan ngoãn giữ thân giùm anh là đã trả ơn anh rồi"

Saki:" mà sao lại là giữ thân giùm anh?"

Doyoung:" em giữ thân cũng như giữ để giành cho anh thôi"

Saki:" anh nói gì thế?"

Doyoung:" không có gì đâu"

Saki:" em về nhé, mai còn phải đi làm sớm nữa"

Doyoung:" anh đưa em về"

_____________________________

Mấy nay cả hai rất mờ ám, cười cười nói nói với nhau y như một cặp, mọi người đều sầm sì về chủ tịch và cô trợ lý hẹn hò

Hôm nay cô thấy không khoẻ nên xin nghỉ ở nhà một bữa ngủ cho đã

!!Cốc Cốc!!

Doyoung:" vào đi"

Solar:" chủ tịch em có pha cà phê, chủ tịch uống đi"

Nhân viên văn phòng của công ty cô ta rất điệu đà, trang điểm đậm, quần áo váy ôm sát body lúc nào cũng lảng vảng trước mặt chủ tịch

Doyoung:" chuyện này bình thường đâu phải của cô sao nay lại bưng nước lên đây?"

Solar:" chỉ à em muốn cho chủ tịch uống để tỉnh táo ấy mà"

Doyoung:" để đó đi"

Solar:" ể hong được, anh uống đi rồi em mới đi"

Bất lực anh cầm cốc lên uống gần sạch

" cô có thể đi rồi"

Solar:" à mà có tài liệu này em không biết phải làm từ đâu, chủ tịch giúp em nha"

Cô ta tiếng lại gần ỏng ẹo

Doyoung hơi cảm thấy nóng, đầu óc hơi mờ dần, hình như anh biết được đã bị chuốc thuốc rồi

Doyoung:" cô đã bỏ gì vào nước?"

Solar:" em không biết gì hết, nếu nh không chịu được chúng ta.."

Doyoung:" từ nay...cô..cô chính thức bị đuổi việc"

Anh nói xong đi ra khỏi phòng, làm cho cô ta hụt hẫng tức điên

.

Doyoung lấy xe mất kiểm soát lao nhanh tới nhà Saki

.

.

Saki:" ủa sao anh đến đây?anh sao vậy nè"

Doyoung:" ahh Saki anh bị Solar bỏ thuốc"

Saki:" thuốc???

Thuốc mê hả?"

Doyoung:" là xuân dược"

Cô cứng đờ nhìn anh, ( ũa dính thuốc ròi tới đây chi paa)

Doyoung:" Saki anh xin lỗi"

Chưa kịp hiểu cô đã bị anh vồ lấy, ra sức cướp lấy đôi môi mà hôn sâu, duy chuyển khoang miệng cả hai như hòa vào một, anh hôn rất mạnh bạo, khiến cho cô hơi muốn né tránh nhưng không được

Anh bế cô lên nhưng vẫn không buông tha cho đôi môi nhỏ, đi thẳng vào phòng đặt xuống

Anh ta hôn vành tai rồi di chuyển xuống cổ hôn để lại nhiều dấu đỏ trên cổ

Doyoung tự dưng dừng lại, anh cố gắng kiểm soát lại cơ thể, không muốn làm hại đến cô nên anh đã tự vả mặt mình

Saki:" đừng đánh nữa mà, em là do anh cứu, nên em tình nguyện, anh cứ làm đi"

Doyoung:" anh.. khô.ng .thể..ahh"

Saki:" Doyoung"

Anh bật dậy vào nhà tắm

Anh xả nước lên người, ngâm người trong bồn nước

Khoảng nữa tiếng anh cũng đã bình thường lại, thuốc cũng hết tác dụng

Doyoung:" Saki em có đồ không?"

Saki:" không có cở anh đâu, em đi mua cho anh ha?"

Doyoung:" em lấy máy anh gọi cho quản gia bảo đem tới là được rồi"

Saki:" mật khẩu là gì?"

Doyoung:" ngày sinh của em"

*Gì chứ tại sao lại là của mình có phải anh ta...*

Cô bỏ qua mớ suy nghĩ gọi quản gia đem đồ tới.

Thay đồ xong xuôi anh cũng không về ngay, ngồi cạnh mép giường cạnh chỗ cô ngồi

Saki:" em có chuyện muốn hỏi anh".

Doyoung:" em hỏi đi"

Saki:" sao anh phải kìm chế, tự làm đau bản thân như vậy?"

Doyoung:" anh không thể làm điều tồi tệ với em"

Saki:" vậy còn vụ mật khẩu"

Doyoung:" anh đã yêu em!, nên anh đã cố gắng kiểm soát anh không muốn em giành cho anh chỉ để trả ơn"

Anh nắm chặt tay cô

"Nếu em muốn trả ơn hãy đồng ý làm Kim phu nhân đi để trọn đời em, trả ơn cho anh"

Cô cảm động trước những câu nói như làm tan chảy trái tim cô vậy

Saki:" Doyoungg"

Doyoung:" đồng ý nhé"

"Dạ"

" phu nhân của anh khi nào kết hôn một đội bóng nhé?"

_

_

_

_

_

_

_

_

_

_

End.

.

Mọi người khỏe khum?

Cảm ơn đã ủng hộ 🌷🙆
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Jeongwoo


.______

Buổi cấm trại cuối năm của trường Đại học A

Cả đám cùng nhau chơi đùa, rồi ăn uống, có cả rượu trái cây với bia nữa, vui quá nên cả lớp uống rất nhiều

Mọi người rủ nhau chơi trò thử thách và sự thật

Họ quay chai bia từng vòng xem ai sẽ bị gọi,

Vòng quay đầu tiên họ quay thì trúng Lia bạn thân của cô

Lia:" ahh là mình sao"

Junkyu:" yep này mau chọn đi"

Jihoon:" sự thật hay thử thách?"

Lia:" mình chọn thử thách"

Hyunsuk:" vậy thì kiss vào trán một người con trai"

Lia: khó quá vậy

Herin:" cố lên cậu làm được mà"

Lia:" thế mình xin lỗi nha Jaehyuk *chụt*"

Cô bobo lên trán Jaehyuk, khiến mọi người lẫn cậu ta phải trầm trồ

Herin:" waaa cậu lựa người trong lòng mà hôn như vậy sao?

Có thời cơ quá không?

Lia:" haha Jaehyuk không vấn đề gì chứ"

Jaehyuk:" đáng ra Hyunsuk nên bảo là kiss môi"

All:" woawww dữ dằng quá đi mất, thế thì hai người mỗi người uống một ly sau đó có thể kiss đó"

All:" uống đi! hôn đi!"

Cả hai cũng ngần ngại nhưng do cũng có chút say men nên cũng liều lắm, họ uống cạn rồi hôn nhau trước mặt mọi người

Jaehyuk:" anh thích em"

Herin:" ahhh mắt tôiii"

Jeongwoo:" thật là..."

Yoshi:" mai đăng hẹn hò đi nhé"

Lia:" nhất định"

Yedam:" tiếp tục nào tiếp tục nào"

Chai rượu lại tiếp tục xoay

Lần này là..........

Junghwan:" ai đây nhỉ?"

Mashiho:" Park Jeongwoo"

Asahi:" cố lên bạn tôi"

Doyoung:" sự thật hay thử thách đây cậu bạn"

Jeongwoo:" thôi tôi không chơi"

Haruto:" đừng để anh mầy nlóng"

Herin: " chọn nhanh đi mà"

Lia:" đúng đó"

All:" nhanh nào chúng tôi có câu hỏi rồi đấy"

Jeongwoo:" được rồi tớ chọn sự thật"

Junkyu:" để mình ra câu hỏi nào, thời cơ đã đến...

Jeongwoo và Herin trong 2 người có ai có tình cảm với đối phương ko?

.....

"không".

"có".

Cả hai trả lời đồng thanh nhưng lại không tương đồng câu trả lời, khiến cho mọi người ồn ào

*Mọi người đều ship Jeongwoo với Herin ở trường do họ real lắm, mưa quên mang ô thì hai người đi chung một ô, trật chân thì Jeongwoo ngỏ lời cõng Herin về tận nhà, ăn cơm thì gắp thức ăn phần mình đưa qua...

Họ nói chỉ là tình bạn bè thân 10 năm thôi nhưng mọi người vẫn nghi ngờ *

Người nói có cũng chính là thủ khoa Jeongwoo

Herin:" cậu..."

Jeongwoo hơi thất vọng mặt hơi nghiêm trọng buồn" cậu không thật sao?"

Herin:" mình ..mình..

"

Cô hơi khó xử khi trả lời thẳng thắn với Jeongwoo như vậy cũng có chút kì, hai người cũng rất thân nhau nên những lời vừa rồi sợ cậu lại tổn thương

Jeongwoo:" nếu mình có tình cảm với cậu thì sao?"

All:" waaa gì nữa đây, hôm nay là tiệc ghép nối hẹn hò hay sao?"

All:" đồng ý đi Herin, đồng ý, đồng ý"

Lia:" Herin à đừng có phũ lòng ngta như vậy mà"

Herin:" mình cảm ơn cậu Jeongwoo, nhưng hiện tại mình vẫn chưa...tìm thấy cảm xúc với cậu"

Jeongwoo:" mình tôn trọng cậu"

Herin:" mình cần thời gian, cậu thông cảm "

Jeongwoo:" ừm mình hiểu"

Junkyu:" ahh tiếc quá"

Hyunsuk:" ôi Herin à suy nghĩ nhanh nha, không Jeongwoo nó khóc mất"

Mọi người rộ lên cười

Buổi tiệc cũng dần kết thúc

Jeongwoo vẫn ngỏ ý đưa cô về nhà vì sợ nguy hiểm

Herin:" tới rồi cảm ơn cậu đã đưa mình về, cậu về nghỉ ngơi sớm đi"

Jeongwoo:" cậu vào đi rồi mình về"

Herin:" vậy mình vào trước, cậu về cẩn thận"

Jeongwoo:" ngủ ngon"

Cậu ngắm nhìn cô vào nhà rồi mới quay đầu về

______________

++++

" mình về tới rồi"

Cô rửa mặt tắm rửa xong thì ra thấy tin nhắn khoảng 7p trước nhanh chóng trả lời cậu

" về rồi nhớ ngủ sớm đó"

"Ừmm tớ biết rồi"

"Jeongwoo..."

"Hưmm?

Tớ nghe"

"...ngủ ngon nhé"

Câu nói khiến cho đầu óc Jeongwoo bừng tỉnh cậu cười rõ khi nhìn vào dòng tin nhắn ấy

Đúng là cô gái này năng động, rất cởi mở nên dù cậu có nói tiếng thích cô cũng không suy nghĩ quá nhiều mà vẫn như bình thường

" cậu cũng vậy"

Jaehyuk:" yah tìm được cô khác hay sao rồi mà cầm điện thoại vừa cười vậy, đúng là thay đổi nhanh quá đó"

Jeongwoo:" mí người mà biết gì hứ"

Jaehyuk:" đỡ hơn ai kiaa"

Jeongwoo:" lo nhắn tin với ngiu đi, đi ngủ đây"

__________________________________________

Nghỉ hè cô về quê ngoại chơi hết 2 tháng khi cô trở lại thành phố Jeongwoo đã ra đón ngay

Herin:" sao cậu biết hôm nay mình về"

Jeongwoo:" mình gọi mẹ cậu"

Herin:" gì chứ gọi mẹ mình?"

Jeongwoo:" ùm gọi cậu không nghe máy nên mới gọi bác thì nói cậu về rồi nói mình ra đón"

Việc cô với Jeongwoo thân nhau ba mẹ cô cũng đã biết quá rõ, thậm chí là còn đã chấm con rể ròi đó chứ

Herin:" hôm nay bao mình đi ăn nha"

Jeongwoo:" tại sao?"

Herin:" mình về mà cậu ko đãi mình một bữa à?"

Jeongwoo:" tại sao tớ phải bao cho cậu"

Herin:" hứ Jeongwoo thay đổi rồi"

Cô giận dỗi đi trước, cậu mắc cười với vẻ dễ thương này của cô khi giận dỗi, nhanh chóng đuổi theo sau lưng cô

Đi được một lúc thì đèn đỏ, cả hai dừng lại, cô nhìn thấy cô bé khoảng 5 tuổi vượt qua đường trong lúc xe đang lao tới

cô chạy sang ôm cô bé chắn, ánh đèn xe sáng lên cô ngã lăn ra đường

Lúc này mới chợt nhận thức có người đã gọi tên và đẩy mạnh mình và bé gái sang lề

Jeongwoo nằm phía kia đầy máu...

Herin: Park Jeongwoo...giúp tôi với, mau gọi cấp cứu đi

cậu ta vẫn cố mở mắt cười nhẹ khi thấy mình đang ở trong vòng tay cô, anh giơ tay sờ lên má trái cô, mỉm cười

Herin:" cậu nhất định không được bỏ mình, mình sẽ không tha thứ cho cậu đâu"

Jeongwoo:"t.ôi... tôi..thí.ch.. c.ậ.u.."

Cô khóc to lên ngẩng đầu tìm giúp đỡ

Xe đến, suốt đường đi tay cô nắm chặt lấy cậu không rời, nước mắt không ngừng rơi xuống

(Cậu sẽ không sao hết Jeongwoo, cố gắng lên Jeongwoo)

_______________________________

...

Cậu đưa vào phòng cấp cứu, may mắn chỉ bị thương rách da thịt không ảnh hưởng tới xương, cô làm giấy tờ cho cậu xong ở lại chăm cậu suốt đêm, đến khi mệt quá đã gục xuống cạnh giường thiếp đi

____________________

Sáng hôm sau cậu mở mắt đã thấy đau nhức, toàn mùi thuốc sát trùng, tay thì đang bị nắm chặt lấy

Tối qua cô ấy đã ở đây suốt đêm sao

Cậu xót cho cô, lấy tay vén tóc cô sang một bên, còn tiện chọt chọt má vài cái

Cười thầm ( đúng là đáng yêu mà)

Cô bị cậu phá nên đã thức giấc, vừa ngước lên nhìn thấy cậu, cô đã tiếp tục khóc nấc lên

Jeongwoo"đừng khóc vì tớ ... sao lại khóc, mình xin lỗi, lỗi của mình"

cậu nắm tay cô xoa xoa ân cần, cô cảm nhận được hơi ấm từ tay của cậu ta truyền đến

Herin:" không phải ..hic. lỗi của cậu mà..hic.."

Jeongwoo:" tất cả là tại mình cậu đừng khóc, nín đi"

Herin:" sao ..sao .lại ngốc ra chắn cho tớ chứ.."

Jeongwoo:" mình không thể thấy người mình thích nằm đây được"

Herin:" mình cảm nhận được tình cảm của cậu rồi Park Jeongwoo. hức.."

Jeongwoo:" mình không còn đơn giản là thích cậu nữa"

Cô ngơ ngác nhìn anh, cả hai chạm mắt với nhau hồi lâu

" mà mình đã yêu cậu, cậu nghĩ thế nào"

" huuu..mình ..mình đồng ý"

Cậu đỡ lấy cằm cô nâng lên hôn lấy đôi môi một hồi lâu, mọi thứ chuyển động nhẹ hơn tựa lá bay, đến khi hết hơi cậu thì thầm bên tai cô gái

" anh yêu em"

----

.

Chuẩn bị comeback thoiii

★ ★ ★ ★ ★

★ ★ ★ ★

★★


 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Jaehyuk


.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

..

.

..

Anh bị mất trí nhớ sau lần tai nạn,

Yoji nắm thời cơ nói cô là bạn gái anh ấy

Hannie rất thất vọng khi anh tin tưởng cô ta mà không nghe lời mình, trong khi đang hẹn hò với mình hơn 1 năm

Cô tìm mọi cách nói cho anh hiểu nhưng anh vẫn không nhớ ra được gì

Hannie:" rõ ràng là em mới là người yêu của anh"

Jaehyuk:" tôi đã nói rồi, cô đừng giả vờ nữa, Yoji mới chính là người yêu của tôi"

Hannie:" anh hãy tỉnh táo lại đi"

Jaehyuk:" cô không có quyền gì quản tôi"

Anh quát tháo lên, trái tim Hannie như vỡ từng mảnh cô cũng đã nói hết lời

Yoji:" sao anh lại ra đây, cô lại đến đây sao, mặt dầy thật"

Hannie:" mặt dầy chính là cô"

Yoji:" ôi Jaehyuk à cô quát em đấy" tựa đầu vào người Jaehyuk ỏng ẹo

Jaehyuk:" phiền cô đi cho"

Hannie:" anh..."

Họ vào nhà đóng cửa, cô cũng không còn cách nào khác mà tuyệt vọng rời khỏi

Cô nhớ tới những ngày tháng bên anh, từng kỉ niệm cứ đập vào mắt, anh ta không hề cảm nhận được một chút gì về cô mà khăng khăng tin lời cô ấy

______________________

Phía anh

Dạo này anh cũng hay đau đầu, chỉ nhè nhẹ nên không nói ra, cô ta thì sáng tới tối khuya mới về nhà

Anh cũng suy nghĩ về Hannie, tại sao cô ấy lại quen thuộc đến thế

Anh quyết định ra dọc bờ biển dạo mát

Cũng không biết tại sao anh lại nhớ tên Hannie nhiều đến vậy

Bóng dáng trên dãy đá cao, biển không ngừng đập vào bờ, sao lại có người ngồi đó

Không còn bình tĩnh hình như người kia sắp nhảy xuống

Anh nhanh chóng chạy leo lên vách đá đó, anh nhìn thấy phía mặt rất giống Hannie

Jaehyuk:" Hannie..."

Tiếng nước biển văng tung tóe, trắng xóa rơi giữa không trung

Trong tiềm thức anh chợt nhớ ra phần kí ức về hình dáng, khoảnh khắc ngọt ngào với Hannie

Anh lao xuống, tìm kiếm Hannie trong vô vọng

Sóng vỗ rất mạnh, không biết cô đã bị cuốn đi đâu

" HANNIE.....Em Mau Ra Đâyy...Hannie..

"

Anh ta quằn quại khóc thút thít như trẻ con tìm kiếm vật quan trọng của mình

Khoảng hơn 2 tiếng tìm kiếm

đằng xa thấy có đám người bu lại anh nhanh chóng chạy về hướng đó

" cứu cô ấy đi, sao lại bị dạt vào đây vậy"

Jaehyuk điên loạn tách nhóm người ra chen vào nhìn mặt người đấy

" Hannie!"

" gì vậy?"

" có phải người nhà anh không?

Jaehyuk nhìn một lượt gương mặt khác lạ, anh mừng thầm vì không phải cô

" xin lỗi không phải"

" mau giúp cô ấy nào "

....

Anh rời đi, nhanh chóng tới nhà cô gõ cửa

..." có chuyện gì vậy?"

Jaehyuk:" xin hỏi chủ nhà này đâu rồi"

..." cô ấy về quê định cư, chuyển nhà cho tôi rồi"

Jaehyuk:" cảm ơn cô."

Hannie thật sự đã rời đi

Anh về nhà thu dọn hành lý, đang khóa cửa nhà thì Yoji về đến

Yoji:" anh định đi đâu vậy, sao lại khóa cửa"

Jaehyuk:" tôi và cô không có quan hệ gì với nhau"

Yoji:" anh rõ ràng là..."

Jaehyuk:" biến trước khi tôi không kìm được mà giết cô"

....

Anh lên xe mặc cho cô ấy ngơ ra,chạy thẳng về Busan tìm cô, mặc dù rất xa

____________

Hannie:" mấy đứa hứng đấy nhá, chị thẩy nhá"

Tan:" rồi ạ rồi ạ"

Jia:" chị cẩn thận một chút"

Hình ảnh người con gái thùy mị đang trèo lên cây hái quả, đã được cặp mắt ai kia thấy hết khẽ cười thầm

Hannie:" yahh mấy đứa đã nói là đứng hứng xoài rồi mà chạy đâu vậy"

Jia:" anh Jaehyuk lâu rồi không thấy anh về"

Tan:" anh Jaehyuk, em nhớ anh"

Jaehyuk:" vậy sao anh có quà cho mấy đứa trong nhà, hai đứa về trước xem đi nha, anh nói chuyện với chị hai em"

"Dạa"

Jaehyuk:" Kim Hannie"

Cô đã nhìn thấy anh từ xa ánh mắt hận thù không giấu được, cô mặt anh ta tìm đường trèo xuống

Không may cành cây phía cô đứng bị gãy ngã ngang

"Ahhhhh"

...

.

Sao lại không đau?

Jaehyuk nhanh tay tới bắt lấy người cô, cô ngước mặt dậy thấy hình ảnh cô đang đè lên người anh

Hannie:" Jaehyuk anh..."

Jaehyuk:" em có sao không"

Cô vội ngồi dậy phủi tay

" cảm ơn " nói xong cô chạy nhanh về nhà

Jaehyuk cũng nhanh chóng đuổi theo đến tận nhà

Jaehyuk:" Hannie nghe anh nói"

Hannie:" chúng ta không có gì để nói"

Jaehyuk:" anh nhớ được em rồi Kim Hannie, anh xin lỗi em tất cả"

Hannie:" dù gì cũng không phải lỗi của anh, nhưng anh tin tưởng cô ta lắm mà, về mà ở với cô ấy"

Jaehyuk:" Hannie, em thông cảm cho anh, cho anh cơ hội có được không?"

Hannie:" không muốn anh về đi"

Anh lặng lẽ ôm chầm lấy cô, mặc cho cô vùng vẫy anh vẫn nhẹ nhàng ôm lấy xoa xoa tóc, cô cũng rất nhớ anh nên mềm lòng khi anh ân cần như vậy

" đừng nói gì cả,...chúng ta yêu tiếp nhé"

" khônggg.. buông ra"

" đừng để anh cưỡng hôn em"

"..."

Cô không dám ồn ào nữa mà để cho anh ôm

Jaehyuk:" anh gặp một cô gái rất giống em, cô ấy nhảy xuống biển....lúc ấy anh đã gọi tên em, nhớ ra em....may mắn thay đó không phải em"

Anh buông cô ra nhìn thẳng vào mắt, tay anh áp vào má cô

" nếu em xảy ra chuyện gì, anh không muốn sống nữa"

Hannie:" đừng nói bậy"

Anh im lặng nhìn, tay mân mê gò má của cô dần cuối mặt xuống

.....

Bà ngoại:" yahhh hai đứa đang đứng trước cửa đó, Jia, Tan không được nhìn"

Anh hôn trộm má cô một cái rồi chạy vào nhà

Hannie:" Jaehyuk em giết chết anhh"

Jaehyuk:" chân ngắn tới đây nào"

Tối đó hai đứa đuổi nhau muốn khắp cái nhà rồi mới chịu ngủ

......

_______

._____.

Cở nì Jaehyuk hay dỗi lém nha, không phát hiện anh mới cắt tóc là anh dỗi ngay

Đéng iu qué ikk mất

Cúi tuần zui zẻ nheee
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Hyunsuk


*Cốc Cốc *

...

Hyunsuk: ai vậy

Yaewon: em Yaewon nè

Hyunsuk:" em vào đi"

Cô là Lee Yaewon là idol debut gần đây kĩ năng của Yaewon luôn là vocal nhưng do chủ tịch Yang rất thích chất giọng của cô khi thử sức rap

Nên đã nhờ tiền bối Hyunsuk training rap cơ bản nhất

Một tuần cô có 3 tiết học tại phòng làm việc riêng của anh, Hyunsuk rất thân thiện nên rất thân cũng rất cưng cô bé này

Hyunsuk:" chàa hôm nay thấy em lạ lạ"

Yaewon:" lạ chỗ nào ạ"

Hyunsuk:" sắc mặt chăng, em không khỏe sao"

Yaewon:" chỉ là thời tiết giao mùa hơi mệt thôi ạ"

Hyunsuk:" ...ốhhhhh ôi trờiii....thằng này."

Anh ra sức đánh bôm bốp lên vai người kia

Cô cũng giật mình nhìn kĩ lại thì thấy ko ai khác chính là Chí Huân

Yaewon:" anh làm giật mình anh ở đâu ra vậy"

Jihoon:" lúc nãy Hyunsuk ra ngoài anh đã lén vào đó"

Hyunsuk:" cái thằng này.."

Jihoon:" hehe xin lỗi Yaewon nha"

Yaewon:" dạ không sao"

Jihoon:" Hyunsuk hyung mượn Yaewon nhaa"

Hyunsuk:" gì nữa đây, để con bé ở đây học"

Jihoon:" đi ăn với anh nha, Yaewon gật đầu rồi con bé cũng muốn đi mà"

Hyunsuk:" khongggg con bé không khỏe không được dẫn đi"

Jihoon:" em không khỏe sao?"

Yaewon:" chỉ hơi hơi thôi không sao đâu"

Hyunsuk:" mau mau về đi".

Chí Huân chưa kịp phản ứng đã bị Hyunsuk đẩy thẳng ra ngoài

....

Hyunsuk:" thiệt tình cứ đến phá thôi"

Yaewon:" hôm nay mình học gì thế"

Hyunsuk:" em cứ ngồi nghỉ ngơi hôm nay cho nghỉ đó"

Yaewon:" nhưng mà..."

Hyunsuk:" Yaewon hôm nay biết không nghe lời rồi nhỉ"

Yaewon:" dạ em nghe mà"

Anh với tới xoa đầu cô " đáng yêu quá"

Chán quá đi

Nãy giờ nằm cuộn trên bàn hơn 1 tiếng

"Ể?"

Hyunsuk:" em sao vậy"

" anh viết nhạc à"

Hyunsuk:" ừm vừa viết gần đây em xem ổn không?"

' .Làng tóc hương gió nhẹ bay bay, không muốn xa em chút nào, làm ơn thời gian chậm một chút.....

....chúng ta kết hôn đi.'

Yaewon:" waaa lời như kiểu mới quen sao tên lại như cầu hôn vậy?"

Hyunsuk:" chỉ là ngẫu nhiên thôi"

Yaewon:" nhưng mà tại sao con người lại phải kết hôn nhỉ?"

Hyunsuk:" con gái hay hỏi những câu giống như vầy hả"

Yaewon:" tại anh khơi gợi trước mà"

Hyunsuk:" để anh nói cho bé 2 tuổi biết nha"

Yaewon:" em đã 20.."

Hyunsuk cười " tại vì nó giống như sự trưởng thành vậy...hai người sẽ vì nhau đến khi già, ai cũng phải già đi mà, khi em già đi....

cần một người ở bên che chở chăm sóc

người đó sẽ sẵn sàng chia sẻ với em

Luôn sát bên em..."

Yaewon:" tình cảm thật"

Hyunsuk:" Yaewon"

"Dạ.."

Cô bị ánh mắt của anh làm cho ngượng ngùng không dám nhìn thẳng

Hyunsuk:" anh đã nằm mơ thấy mọi người đều ghét bỏ một cô gái....cô gái đó là em, anh thấy mọi người né tránh em

có người bảo anh mau đi xa em

Nhưng anh không đi"

"..."

"Vì sao"

"Vì thích em chỉ vì em"

Từ trước đến nay Hyunsuk cưng chiều cô ai cũng đều biết, anh thật sự rất ấm áp, tận tình chăm sóc và chỉ dạy rất tốt.

không ít lần cũng đã rung động với anh rồi nghe thấy những lời này càng thêm kích động không thể mở miệng được

" nếu em không đồng ý anh sẽ mãi tương tư về em, thích em cả đời thích em, mức độ anh thích em tại khoảnh khắc này

Khiến cho anh có đủ dũng khí nói anh sẽ luôn thích em"

Yaewon:" Hyunsuk àhh...."

cô vỡ òa ôm chầm lấy anh khóc nức nở

Hyunsuk:" đừng khóc mà...em mà khóc anh khóc theo đấy huhu.."

Cô sướt mướt ướt cả vai áo của anh, Hyunsuk không ngừng dỗ dành kêu cô bé của mình đừng khóc

Mãi không dỗ được nên anh còn khóc to hơn cả cô

Yaewon:" rồi rồi nín đi mà em cũng thích Hyunsuk màaaa nín nín...

Hyunsuk:" huhuhuh....."

.

..

.

.

...

.khong bít ai dỗ ai..

.

.

___._...._______._

Hết tuần này vào học mất ròiiiiiiiii

( T.T)
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Junghwan


..

.

.

...

.

Sora:"Nè nè ông làm bài tập chưa vậy bòo "

Junghwan:" Rồi chi vậy"

Sora: " Cho tui mượn chép dứ nha, tui quên làm rồi"

Junghwan: "Sao phải cho"

Sora: "Đi mà cứu người ta đi, lát nữa cô vào phạt tui mất"

Junghwan:" chép đi rồi trả công lại cho tôi đó lùn tịt"

Sora:" Yahh tui chỉ thấp hơn mấy người đâu đó 18cm thôi đâu đến nỗi nào"

Junghwan:" đối với tôi là lùn"

Sora:" kệ tía tôii hứ"

Junghwan:" trả lại đây, không cho mượn nữa"

Sora:" thôi thôi mà Junghwan đẹp trai nhất quả đất đừng keo kiệt như thế"

Jinna:" Junghwan cậu giảng giúp mình câu này được không, mình không hiểu"

Junghwan:" ừm được cái này làm như vầy..."

Sora "( suốt ngày cũng tới tiếp cận Junghwan, thật không thể chịu nổi...mà sao mình phải quan tâm cậu ta aisssss)

Jinna:" Sora cho mình mượn chỗ nha cậu qua bàn mình ngồi chép đi"

Sora khó hiểu nhìn cô ta cắn răng bỏ đi

Sora" gì vậy trời biết bao nhiêu người không hỏi đồ đáng ghét"

_____________________

Hôm nay cô trực nhật nên ở lại sau giờ học cùng với nhóm bạn chia nhau ra làm

Jinna:" này tôi có chuyện muốn nói với cậu"

Sora:" có chuyện gì"

Tiếng tát vang lên vang cả lớp học

Jinna ra sức tát vào mặt cô một cái rõ đau

" Jinna cậu có ý gì"

Jinna:" ý gì là ý gì, không phải tại cậu cứ lẽo đẽo kế bên Junghwan gần hai năm nay sao?

Tôi đã cảnh cáo cậu chuyển chỗ sao vẫn không chịu đi"

Sora:" cậu vô lý vừa, giáo viên sắp tới tôi có liên quan gì"

Jinna:" không liên quan?, nếu cậu nói muốn đi không phải giáo viên sẽ cho ngay sao?

*Chát*

Jinna:" mầy..."

Sora:" cái thứ không biết điều như cậu, đừng có động tay chân ở đây"

Jinna:" Sora tao liền mạng với mầy"

Cả hai nắm tóc cấu xé nhau dưới sàn

"DỪNG LẠI"

Jinna:" Junghwan"

Junghwan:" đây là lớp học hay phòng võ lâm của mấy cậu"

Sora:" sao cậu quay lại vậy?"

Junghwan:" lúc nãy cậu chưa trả sách cho mình, cũng trể rồi đi về"

Sora:" chờ mình vào lấy sách vở đã"

Jinna đi lại bám tay Junghwan

" Junghwan lúc nãy Sora ra tay đánh mình"

Cậu hất tay Jinna ra " tôi tin cậu ấy không tự nhiên đánh người, tính tình cậu ấy tôi biết rất rõ, nếu không phải cậu làm gì cậu ấy, cậu ấy ra tay làm gì"

Jinna:" nhưng mà mình bị thương..."

Junghwan:" tôi thấy miệng Sora cũng chảy máu, không phải là hòa rồi sao?"

Sora:" mình xong rồi"

Junghwan:" về"

Suốt đường đi cô không dám ngước mặt nhìn cậu ta, thanh giọng của cậu ta lúc nãy có lẽ rất giận có khi nào sẽ méc với mẹ cô không.

Cậu ta mà nói tối nay Sora không ra đường ngủ mới lạ

Sora:" Hwanie Hwanie cậu đừng méc mẹ tôi có được không?"

Junghwan:" cậu gan trời vậy cũng biết sợ mẹ sao?"

Sora:" nếu mẹ biết sẽ hát cho mình nghe 24 tiếng sau đó là ra ngoài đường ngủ sao mà không sợ chứ"

Junghwan:" với lý do gì để đừng nói đây?"

Sora:" cậu muốn gì tui cũng mua cho cậu được không"

Junghwan:" Nụ hôn của cậu"

Sora:" có ai bán thứ đó nữa à"

Junghwan:" YOU cùng lắm hôn tôi một cái tôi sẽ im miệng không nói xem như chưa từng thấy cậu đánh nhau"

Sora:" gì vô lý vậy chờii bòo àh không nhất quán phải vậy chứ"

Junghwan:" rất nhất thiết"

.....

Junghwan:" mình đếm tới 3 không lát nữa tới nhà tôi sẽ nói với mẹ cậu."

"1"

"2"

"3"

Sora:" aisss được rồi cuối xuống"

Cậu cuối người xuống, động tác cô rất chậm trái tim như muốn rớt lăn tăn ra ngoài, cô nhắm vào má phải của tên bò to xác nhắm mắt thẳng tiến

"Ưmmmmm"

Rồi xong

tên Junghwan rất mưu mô lúc thấy cô nhắm chặt mắt tiến đến bên má mình, cậu ta đã quay mặt lại cố tình để cô hôn lên môi

Sora" So Junghwannnnnnn tôi giết cậu"

Junghwan thỏa mãn nên cậu cứ cười cười mặc cho cô đánh đá anh

Junghwan:" mình xin lỗi, khóe môi cậu bị bầm rồi"

Sora:" chết rồi, có đậm lắm không?"

Junghwan:" ngồi đây đi mình mua thuốc thoa cho"

Ngồi ghế đá được một lúc thì cậu quay lại ngồi canh thoa thuốc cho cô

Junghwan vừa thoa vừa hỏi thăm

" sao lại đánh nhau?"

Sora:" cậu ta gây sự nói tại tui ngồi gần cậu còn động tay tát tui, tui thấy khó chịu mới đánh lại cậu ta thôi"

Junghwan:" sao lại khó chịu?"

Sora:" cậu ta cứ lẻn qua lại với cậu..."

Junghwan:" Sora...có phải cậu ghen?"

Sora:" không.ng tại cậu ta tát tui nên tui mới ..mới khó chịu thôi"

Junghwan:" cậu không nói rõ ràng tôi sẽ hôn cậu"

....

"Tại đây"

Cô cắn môi, thành thật " tôi không biết tại sao lại ghen khi cậu gần người ta nữa, hình như tui ..tui thích Hwan nên mới ghen như vậy"

....

" thích thôi à?"

..." tuii...."

"chỉ thích thôi?"

" tui yêu cậu Junghwan"

Cậu ta cười cuối xuống hôn lên môi cô thật lâu mới buông ra

Junghwan:" Hãy đón nhận nụ hôn của Hwan đêm nay và câu yêu anh bạn nói đấy"

Cô đỏ hết cả mặt chỉ muốn kiếm cái hố chui vào thôi

Sora:" tơi..tới nhà rồi, mình vào đây, cậu về cẩn thận"

Junghwan:" hửm? anh!"

Sora:"....anh..anh về cẩn thận"

Junghwan:"muốn chính miệng bạn chúc anh ngủ ngon"

"......ngủ.

"

Chưa nói dứt được câu đã bị cậu ta lấy tay chặn môi lại

" Mà hôn trước cái hẵng nói"

.

.

.

..

.

.

______________________

...

Ú òa hết rùi

Bái bye
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Mashiho


Không biết anh ta còn nhớ tới mình không?

Chia tay cũng hơn 3 năm, em vẫn tiếp tục làm công việc mà gia đình anh từ chối, em là hướng dẫn viên nên hay bay tới lui Nhật Bản theo phái đoàn

Năm đó cả hai yêu nhau sâu đậm nhưng do bố mẹ anh ấy là người thuần Nhật, muốn con dâu phải nhà cửa như những cô gái khác, không gần gũi quá nhiều người, trong khi công việc của cô tiếp xúc cả nam và nữ

Bố mẹ anh gặp trực tiếp tôi và nói như thế, tôi cũng bằng lòng chọn chia tay, Mashi cũng im lặng, anh thật sự đã thất vọng về tôi...

____________

Yuri: "anh gì ơi có thể cho tôi ghi chép sđt và tên được không, phòng tránh việc lạc quý khách ạ"

...: "10276xxxxx Takata Mashiho"

Yuri: " Takata..."

Anh ta cởi khẩu trang nhướng mày nhìn cô, chính thật là anh ta, không phải anh ta là người bản địa ở đây sao, tại sao lại cần dẫn dắt...

Yuri:" anh..."

Mashi: " em cũng nhạt tình thật...nói quên là quên"

Yuri:"...."

-( em thật sự chưa từng quên anh, thậm chí là rất nhớ anh)

rất muốn nói tiếng lòng cho anh ta biết nhưng cô là người phụ lòng anh nên cũng không nên

...:" chúng ta đi qua điểm mới đi chúng tôi lấy hành lí xong rồi"

Yuri:" à.dạ vâng mọi người lên xe đi nhé"

.

Lay hoay cũng đã hết một tuần du lịch

Mọi người đã soạn hết đồ ra sân bay, cô chỉ có nhiệm vụ dẫn dắt họ đi chơi và quảng bá những thứ nơi đây nên lúc về cô chỉ đi tiễn họ.

Chỉ còn hình bóng của Mashi đứng cạnh

Cô lén phén định trốn đi nhưng bị anh ta bắt lại kéo đẩy lên xe riêng

Yuri:" yahh anh làm gì vậy, thả tôi ra đi chứ"

Mashi:" Han Yuri tôi tìm thấy em rất lâu sao em lại đổi nơi dẫn từ Osaka sang Tokyo?

Em tránh mặt sao?

Yuri:" không phải chúng ta đã chấm dứt rồi sao?"

Mashi:" em có nhận được lời đồng ý từ tôi?"

...

Dừng một chút anh lại tiếp tục nói

" em vừa nói xong tối đó đã trốn về Việt Nam, còn trả lời là chấm dứt?"

Yuri:" chỉ là..."

Mashi:" Han Yuri em ăn ở với tôi, thậm chí đêm đầu tiên cũng do tôi lấy nhưng em vẫn bỏ tôi đi"

...

" chỉ có nước làm đến cho em có thai, em mới không bỏ đi đúng không?"

Yuri:" Mashiho chúng ta không thể"

Mashi:" lí do?"

Yuri:" hai chúng ta...

Không hợp"

Mashi:" em chưa từng yêu tôi"

cô nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu, tim chợt nhói lên, quả thật là cũng quá vô tâm

Yuri:" anh nói gì vậy?"

Mashi:" yêu anh đã không từ bỏ anh dễ như vậy"

Yuri:" nhưng em.."

Anh chòm người qua ôm chặt lấy cô thì thầm bên tai " anh biết hết tất cả những gì em trải qua rồi, họ cũng đã chấp nhận, hãy về sống với anh, bỏ hết tất cả được không?"

Đúng, từ lúc cô sang đây du học tới hiện tại đã trưởng thành rồi, cũng nhận thấy cô đơn trên mảnh đất này, cũng từng muốn trở về cuộc sống bình yên, đơn giản là có anh"

Yuri:" Mashiho.."

Mashi:" hửm?"

Yuri:" chúng ta nên xa..um"

Chưa dứt câu đã bị anh tay anh chặn miệng lại

" còn yêu anh chứ"

....

Cô nghiêng đầu nhìn anh khó hiểu

Mashi:" còn chứ?"

Yuri khẽ gật đầu

Mashi cười hôn lên khóe môi cô

" ngoan về nhà, tối nay tui bỏ đói em"

Yuri:" anh dám"

Mashi:" em cũng bỏ đói anh bấy lâu nay thế thôi"

....

.

.

.

..

Nhớ Pé Mashiho huuuuuhuu

____

Cở nì ít tương tác quá nhaaa

Hong có động lực viết chap j hếch trơn

🙆🌷
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Yedam


Năm nhóc 6 tuổi và anh 20 tuổi

Young:"Anh dẫn em vào công ty đi một vòng nhé"

Yedam:"Nhưng đó không phải là nơi tham quan"

Young: "Đi màaaaa anh aa"

Yedam:"Được được rồi, chịu thua em vậy em làm gì đền ơn cho anh đây"

Young:" Hừmmmm...........

Lớn lên em làm vợ anh đền bù nhé"

Yedam:"Lúc đó chắc anh già lắm rồi "

Young:"Gọi bằng chú hả?"

Yedam:" Đúng ra là gọi thế thật nhưng em không chịu mà"

Young:"Tại anh đâu giống chú lắm, nhìn anh rất trẻ"

Yedam:"Vậy khi em lớn thấy anh già sẽ gọi bằng chú sao?"

Young:"Em không biết đâu..."

Yedam:"Nhớ trả ơn như lời em đã nói đấy, đi"

Anh dẫn cô đi thăm quan công ty như ước muốn, dường như Young muốn gì anh cũng đều chiều theo

Khi nghe thông tin lục đục ở công ty ba anh báo tới

Anh gấp gáp về ở ÚC, lúc anh đi đã từ biệt nhưng cô tức giận bảo anh ấy đừng về đây gặp mình nữa, nói sẽ không giữ lời cưới người khác trước

________

Bây giờ cô cũng đã 20 tuổi kiêu ngạo vẫn còn, lúc nào cũng hận anh ta

Ông Kim: "Yedam đã về từ hôm qua, con có gặp nó chưa"

Young:" dù sao con cũng không muốn gặp"

" vẫn còn giận sao?"

Young:" không chỉ giận, con hận anh ta"

///////////////////

Nay tan làm trể anh Hanbin ngỏ ý đưa cô về nhà cô cũng vui vẻ đồng ý

Lona " cảm ơn anh nha, anh cứ để đó em bê xuống được rồi"

Hanbin" anh bê phụ em, đưa cho anh"

Yedam:" Kim Young em dám làm những chuyện như vậy sau lưng tôi?"

Không ngờ anh ta lại đứng trước cửa nhà cô giờ này

Young: chuyện sau lưng anh?

Em đã làm gì?

Yedam:" vậy tên khốn nào đưa em về còn kéo tay kéo chân nhau giữa đường?"

Young:" em với anh ta là đồng nghiệp, tan làm trể anh ta có ý tốt đưa em về thôi mà"

Hanbin:" anh về trước nha, hai người từ từ nói chuyện"

Young:" anh về cẩn thận "

...

Đột nhiên anh ta bật cười, cất giọng hời hợt

" ừ nhỉ, anh ta có ý tốt, ý tốt của cậu ta có khi có..."

Young:" đủ rồii Bang Yedam anh đừng quản em"

Yedam:" Young em học đâu ra cái thói nói chuyện với anh như vậy"

Young:" từ khi anh bỏ mặt em đi mất em đã hứa với lòng sẽ không nhìn mặt anh"

Yedam:" Kim Young em bao nhiêu tuổi rồi, tại sao không suy nghĩ cho anh, chỉ là bất đắc dĩ anh mới rời xa em, nếu anh không nhớ em tại sao lại trở về đây"

Young:" anh về đi em không muốn nói chuyện với anh"

Yedam:" Young"

Cô bước vào nhà khóa cửa ngồi gục xuống mà khóc, đúng thật là dù đã lớn nhưng Young vẫn chưa hề suy nghĩ lại tại sao anh lại rời xa mình

Mà chỉ mang hờn giận trong lòng từ nhỏ đến bây giờ, chắc có lẽ là do ám ảnh, từ nhỏ cô đã hơi ngang bướng muốn gì được đấy, Có Yedam cô xem như anh trai thân thiết lại nhẫn tâm rời bỏ dù cô có đe dọa thế nào

Young:" Bang Yedam đồ ghen tuông mù quáng"

________________

Buổi sớm cô ra khỏi nhà định đi tưới hoa trong vườn để giải tỏa, tối qua dù gì cũng không ngủ được ngon

" Yedam!!"

Người thanh niên tựa lưng vào tường trước cửa nhà ngủ say, tay ôm chặt thân lại do sương sớm còn lạnh

Young sờ lên má anh thật sự rất lạnh, cô chợt ôm lấy người anh, Yedam cũng vì vậy bị đánh thức

không biết chuyện gì nhưng cũng dang tay ôm trọn cô vào lòng

Yedam:" anh xin lỗi em....anh lớn tiếng với em"

Young:" hic...là lỗi của em"

Yedam:" đừng khóc, có biết người khóc xấu lắm không?"

Young:" vậy thì đừng có nhìn em"

Yedam:" Young anh biết em thiệt thòi, ta hẹn hò nha"

Young:" không muốn!

Em ghét anh"

Yedam:" anh không muốn lấy danh nghĩa câu nói lúc nhỏ của em, em có thể bắt đầu tìm hiểu lại anh, anh chỉ mong trước khi làm việc gì hãy nghĩ tới anh, vì anh mà chối một số người"

"Người em ấm lắm....anh nhớ em rất nhiều"

Young:" Yedamm"

Yedam:" anh ở đây, anh luôn luôn ở đây"

Young:" anh có thật sự là không có cô nào bên đấy không?"

Yedam:" anh yêu em"

....

Cô mở to mắt hồi lâu, cố gắng bình tĩnh lại " tại sao anh lại yêu em"

" Vì đó là em"

Anh ta vẫn luôn như vậy rất ngọt ngào, Young rất mong manh nên dù có 10 Young đi chăng nữa cũng bị Yedam cưa đổ

" em không còn giống như cô bé lúc nhỏ mà anh yêu đâu"

Yedam:" dù em có trở thành người như thế nào, anh vẫn cứ yêu em"

" buông em ra đi không nghe nổi nữa mất"

Yedam bật cười hôn nhẹ lên khóe môi cô bé trước mặt " anh muốn ăn cơm cùng em, hôm nay cùng ở nhà nấu cơm nhé bé con"

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Teubyeeee

👋
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Jaehyuk


.

.

.

.

.

"Anh Jaehyuk anh Jaehyuk chúng ta đi ăn gì vậy?"

"Đi ăn mì gà cay món em thích nha"

"Dạ được thương anh Jaehyuk nhứt"

___________

"Em ăn no chưa đó"

" em no lắm rồi, mà mình đi về sớm tí được hong em hơi đau bụng"

" sao lại đau ko hợp đồ ăn à?"

" em sắp đến chu kỳ thôi, mình về nhà đi"

Anh ta nắm tay cô dẫn về nhà, suốt đoạn đường lâu lâu còn khoác tay lên vai cô nữa chứ

Không lâu sau cũng đã tới nhà, nhưng không khí rất ồn ào hình như ba mẹ lại cải nhau nhưng lần này có hơi...

Lớn tiếng rồi

Mẹ: "Ông nhận con bé làm con nuôi để làm gì, bộ tôi không sinh được cho ông một đứa con trai rồi sao?"

Ba:"Bà nói gì vậy, nó là bị bỏ rơi trước chùa tôi thương con bé mới nhận về nuôi"

Mẹ: "Hay Eunchan là con riêng của ông bên ngoài "

Ba: "Bà nói vậy mà nghe được à Lee Seung"

Mẹ: "Con bé nên lấy chồng không thì ra ngoài ở riêng đi"

Ba: "Bà ...."

Chuyện cải nhau không có gì mới, bình thường họ cũng hay cải giận nhau nhưng cô không biết lí do

nhưng hôm nay nghe chính miệng bà nói cô đã không thể tin vào tai mình

Thấy chân cô đứng không vững anh đưa tay đỡ lấy

Eunchan là đứa em mà anh yêu nhất anh cũng đã sớm biết chuyện nhận nuôi em gái mới nhưng không nói cho em nghe bao giờ

Jaehyuk biết cả hai không phải anh em ruột thịt nên đối xử mặt ngoài như tình anh em, ai có biết anh đã thầm yêu em gái của mình bao giờ.

Anh nắm lấy tay đang nắm chặt của cô hôn lên đó " em bình tĩnh một chút, mọi chuyện sẽ ổn thôi"

Cô đưa mắt nhìn anh" anh đã biết chuyện này trước?"

"Ừmm.... anh không muốn làm tổn thương em"

Eunchan đưa tay vuốt nước mắt không cho giọt nào được rơi xuống bên má

Từ nhỏ cô đã rất mạnh mẽ hơi ngang bướng mẹ không thương cô bằng anh cô chỉ nghĩ đơn giản như trọng nam khinh nữ mà thôi

Nhờ tình cảm của ba và anh đã nuôi dưỡng cô lớn đến hôm nay

" em không sao, chúng ta vào nhà đi"

Vừa dứt lời cô buông tay Jaehyuk ra tiếng vào mở cửa

...

"Ba mẹ..."

Ba:" Eunchan con ...con"

Eunchan:" con đã nghe hết lời ba mẹ nói"

Mẹ:" đã nghe hết cũng tốt dù gì cũng đã trưởng thành rồi chuyện sớm muộn nên biết thôi"

Ba:" bà im một chút chết sao"

Eunchan:" con cảm ơn ba...mẹ trong suốt thời gian qua đã cưu mang con...con sẽ dọn ra ngoài"

Ba:" đừng mà con bà ấy chỉ là giận ba mới nói như vậy"

Eunchan lắc đầu " con cũng lớn rồi, con lên soạn đồ rồi đi ngay"

Ba:" Eunchan..

Eunchan.."

....

Thấy cô xách vali xuống anh cũng không nhịn nổi nữa mà phản ứng lên

Jaehyuk:" Mẹ... con yêu Eunchan hai đứa con đã ...đã ngủ với nhau rồi, mẹ cho Eunchan ở lại"

Cô ngơ ngác nhìn anh, đây không phải lần đầu tiên anh nói dối vì cô nhưng lần này có hơi....

*Bốp*

Phần má trái của Jaehyuk ửng đỏ dấu tay, ba sẽ không nhưng nhượng mà để yên cho anh chuyện này

Ba:"Tao không dạy dỗ mầy đàng hoàng hay sao, sao lại ngủ với em gái, hai đứa dám loạn luân sao"

Jaehyuk:" Con xin lỗi nhưng con với em không chung máu huyết con với em ấy có làm gì đi nữa cũng không gọi là loạn luân"

Tiếng bạt tai thứ hai vang dội lên

Eunchan: "Ba ba đừng đánh anh nữa "

Ba không ngừng đưa tay đánh "Mầy ...đồ vô học sao tao lại sinh ra đứa như mầy, mau mau biến cho khuất mắt tao"

Mẹ: "Ông rước họa vào nhà thôi, nếu không nhận nó Jaehyuk có khả năng làm chuyện động trời vậy sao"

Ba:" Bà im đi, còn mầy cút khỏi mắt tao"

Jaehyuk:" con xin lỗi" anh nắm tay cô kéo ra ngoài

....

...

Eunchan:" hức...sao anh lại nói dối.."

Jaehyuk:" chúng ta kím nơi nào thật xa cùng nhau sống có được không, em có muốn sống cùng anh không?"

Thấy cô bé im lặng anh ân cần xoa lưng

" anh yêu em, tin anh chứ"

.....

Nước mắt vẫn lăn dài cô khẽ gật đầu

Cả hai đi xe rất xa, họ mướn được căn nhà cặp biển do bạn của anh giới thiệu

" chúng ta sẽ sống đây thật à anh"

" ừm em chỉ thực hiện những nhiệm vụ của người vợ thôi"

" nấu cơm, bếp núc sao"

" mấy thứ đó để anh làm, anh chỉ muốn lời anh nói lúc tối thành sự thật"

.....

Ngủ chung sao

" không được"

Anh ta bật cười vì phản ứng đáng yêu của cô " tại sao"

" không được là không được, em vẫn chưa chấp nhận anh"

"Hửm không phải lúc nãy gật đầu rồi sao?"

Eunchan:" em gật đầu chuyện sẽ ở chung lớp anh thôi"

Jaehyuk:" không làm khó em ngày mai anh đi tìm việc làm, nuôi vợ anh"

Cô ngượng ngạo che mặt " đồ không có liêm sỉ"

___

Ở đây gió lạnh Jaehyuk đi làm tới chiều tối, hôm nay Eunchan bị sốt cao nằm uể oải trên giường đến Mặt Trời lặn

Jaehyuk về nhà không thấy ai ra đón đi nhanh lên phòng tìm cô, thấy con sâu nhỏ đang cuộn tròn trên giường, mặt rất đỏ

Jaehyuk:" anh xin lỗi đã để em một mình" nói xong cô cảm nhận thấy vầng trán bị môi anh phủ lên

Eunchan vô thức xô anh ra, anh cũng hơi khó hiểu nhưng vẫn ân cần lấy nước ấm đắp trán, anh còn gọi bác sĩ riêng đến để khám cho cô

Bs:" sao lại để cô ấy sốt cao trong thời gian lâu như vậy rất nguy hiểm đó"

Jaehyuk:" tôi bất cẩn, em ấy ở nhà chỉ có một mình"

Bs:" cậu chú ý một chút tôi mới tiêm thuốc hạ sốt, nhưng sẽ không hạ liền được, cậu chú ý tâm lý của cô ấy, có thể sốt cao ảnh hưởng mà kích động đấy"

Jaehyuk:" cảm ơn bác, tôi sẽ chú ý hơn"

Anh tiếng đến gần giường khẽ xoa đầu, cô cũng ngủ thiếp đi rồi anh tranh thủ xuống dưới nhà nấu ít cháo

Một lúc lâu sau, anh bê cháo lên đã thấy cô ngồi dậy rồi

" em nằm đấy, sao lại ngồi dậy"

" không muốn"

Anh sực nhớ ra lời bs nói, đúng y như vậy lời nói của cô rất ấm ức và thiên về kích động

"Em ngoan nằm đấy anh đút cháo ăn nha"

" anh tránh ra, tôi bị người ta ruồng bỏ, bỏ tôi khi tôi còn mới sinh ra, sao họ lại tàn nhẫn như vậy với tôi"

Anh đặt tô cháo xuống bàn ngồi xuống cạnh mép giường cô" Eunchan ngoan nghe lời anh một chút, không ai ghét bỏ em, em là thiên thần nhỏ mà anh đã rất yêu từ bé"

Jaehyuk:" từ khi mới đưa em về anh đã ngắm em rất lâu, em dễ thương lắm, có cả má lúm đồng tiền khi cười "

"Anh luôn giành bế em, có lúc bất cẩn để em té, em khóc anh cuống cuồng lên không biết làm gì

Chỉ khi anh mua bánh bao cho em, em liền nín thin không mách bảo với ba"

"..."

Eunchan:" anh tránh ra đi em không muốn nghe, không cần anh"

Dứt câu đã bị anh ôm lấy hết trọn cơ thể

"Anh biết em rất mạnh mẽ mà"

cái ôm của anh chầm tới không hiểu sao cảm giác ấm áp không biết từ bao lâu rồi cô chưa cảm nhận được

Thật sự ấm áp

cô buông xuôi hai tay mặc cho anh ôm, thấy cô bớt kích động anh cũng yên lòng vuốt ve tóc Eunchan

Jaehyuk:" anh hôn em một cái có được không?"

"..."

Thấy cô không trả lời anh vẫn không bỏ cuộc

" anh rất khao khát hôn em lâu rồi, anh rất sợ ba đánh chết anh nếu thấy anh hôn em"

Eunchan:" đồ ngốc không lấy danh nghĩa anh trai hôn em gái được sao?"

Jaehyuk lấy ngón tay cái ấn lên môi cô

" anh muốn hôn chỗ này nên không lấy danh nghĩa đó được"

Anh nhìn vào mắt cô rất lâu, Eunchan cũng mềm lòng ôm lấy cổ anh

khoảng cách dần dần gần môi quấn lấy môi, anh chỉ gặm nhấm đến đỏ hết môi cô thôi chớ cũng đâu có nhiều đâu

Thấy cô mệt mềm nhũn cả người anh mới buông tha

Ăn hết cháo, uống thuốc xong cô cũng ngủ rồi

Jaehyuk ân cần leo lên nằm cạnh ôm ấp cô ngủ thật ngon

//

Từ ngày hôn được anh đã biết cô chấp nhận nên càng ngày càng giở trò lưu manh hơn

....

.

.

.

.

.

..

...

..

.

......

.

_______________________

.

.à nhon👋

Người tiếp theo sẽ là.........

🐰🐰
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Doyoung ep1


.

.

.

.

Ngày 24/4/xxxx

Tập đoàn L.E bị tuột cổ phiếu nghiêm trọng, nhà YGy đang nhắm vào cổ phiếu và quyết định chiếm đóng

....

Ông Lee vô cùng tức giận, hận nhà họ Kim vô cùng gia đình giờ rất lục đục.

Ba cô vì muốn trả thù oán với nhà họ Kim

bắt con gái duy nhất là Lee Hyemin cưới con trai nhà họ với lý do muốn kết tình làm ăn, lí do này mới có thể giữ lại công ty L.E

cô từ nhỏ đã rất nghe lời bố, nghe ba răn dạy cô cũng nghe theo

Nhà họ Kim cũng ưng cô bé vì thật sự con gái ông ta rất đẹp và có tiếng

Hai gia đình cho hai người gặp mặt, và đồng thuận cho họ kết hôn

Chuyện này được rất nhiều trang thông tin đưa lên trang hot, công ty ba cô cũng trở lại hoạt động bình thường dưới sự hợp tác của nhà họ Kim

Cả hai sống nhà riêng, nghe nói anh ta rất khó gần với con gái, nhưng khi lấy cô tuy không nói nhiều nhưng rất quan tâm, cưng phụng cô

Vì phải giả như thật cô mỗi ngày cũng đều đợi anh đi làm về, hỏi han còn chăm sóc anh rất tốt, khiến cho Doyoung rất ưng, dần dần cũng cưng chiều, nhiều lời ngọt ngào hơn lúc mới ở chung

Hyemin:" anh vào tắm đi em pha nước ấm rồi đấy"

Thấy cô đang đứng sắp xếp quần áo,anh tiếng tới ôm từ phía sau thì thầm phía sau " Vợ anh ngoan thật đấy, tối nay anh thưởng nhé"

Gì vậy?

Cô há hốc mồm khi nghe những lời này, chuyện hiển nhiên sau khi kết hôn nhưng cô vẫn chưa sẵn sàng vì chỉ là diễn thôi có cần phải hy sinh vậy không

" à..

ừm anh tắm xong nghỉ ngơi đã hôm nay anh cũng mệt rồi mà"

Anh ta càng siết chặt tay tựa cằm lên vai cô hít một hơi " không phải có em là hết mệt rồi sao?"_

tay anh dần không an phận di chuyển ta lên trên cởi dây áo

" anh à."

" hửm anh đây"

" hôm nay không được đâu...e.em đang tới tháng mất rồi..."

" thế à, vậy hôm khác cũng không sao, anh đi tắm lát ra xoa bụng cho em"

Anh ấn môi hôn vào cổ cô một cái rồi mới rời đi

May mà cô nhanh trí không thì...

- Nhưng mà chắc cũng không tránh được lâu mất, mình có nên mua thuốc để sẵn không....

Chắc chắn phải mua rồi, không thể lơ là được

_

Hyemin không ngờ anh lại để ý đến như vậy hết một tuần là cứ lẽo đẽo phía sau giọng nói lúc nào cũng gợi tình hỏi như hôm nay được chưa nhỉ, em đã hết chưa chẳng hạn

Thấy cô im im không trả lời, anh ngầm hiểu là cô đang sợ, nhưng anh ta rát kiên nhẫn không gấp gáp, con người này đúng thật là tốt nhất trên đời

Trốn không được bao lâu, hôm tất niên say mềm anh về nhà ăn hiếp cô đến mức không đi đứng được

cô hơi ấm ức một phần cũng hơi ám ảnh, đêm hôm qua quá tàn bạo, mặc cho cô xin tha anh vẫn không ngừng ra vào, căn phòng thì ngập âm thanh của anh với cả của cô nữa...áiiiiizzzz

Ơi trời ơi chắc không sống nổi mất

Mới khen anh ta tốt có phải thiệt rồi không

Cô không chịu nổi chùm chăn khắp mặt, đột có tiếng mở cửa, hình như là Doyoung không phải anh đi làm sao?

" bé yêu, có bớt đau chưa?"

Hyemin khẽ kéo chăn xuống nhìn anh

" anh không đi làm sao?"

" anh xin nghỉ hôm nay, tối qua anh hơi quá tay, xin lỗi em bé nha"

"..."

" còn đau lắm không?"

" đau muốn chết đi được..." giọng hờn dỗi anh

" Anh xin lỗi lần sau.."

Anh còn chưa dứt câu đã bị cô chặn lại

" lần sau? lần đầu anh đã như vậy rồi lần sau sẽ như thế nào nữa..."

Doyoung cuối xuống hôn nhẹ đôi môi đang hờn trách kia " đừng giận, bé cưng của anh mà giận anh sẽ buồn lắm"

" hứ anh đúng là đồ...đồ dẻo miệng"

Doyoung:" hôm nay anh ở nhà chăm sóc em, anh xuống bếp nấu chút đồ ăn cho em, ngủ thêm chút đi"

Cô khẽ gật đầu nằm xuống chợt mắt xíu nữa

_

Thấy cô ngủ say anh cũng không nỡ đánh thức, anh dọn dẹp phòng, sắp xếp lại quần áo của cô

Lay hoay thì thấy có gì rơi từ kẹt tủ xuống, là một vỉ thuốc uống dở, anh thấy đã hụt hết 7 viên

Cô uống cái này để làm gì

Hyemin:" Doyoung anh làm gì vậy"

Anh có hơi tức giận quay sang hỏi cô

" Em uống thuốc tránh thai sao Hyemin, sao em dám uống nó"

Chết cô mất thôi

Phải trả lời làm sao đây...

" e.m..em cái đó chỉ là..."

.....

.

.

..

_________________ ______________________

Chia chap ra cho đỡ mệch hưn đó hehe, nhập học rồi bận bịu quá sợ không có thời gian up truyện nhìu

Chooo tui động lực nèoo 🌷

mắt xem của tui rất caooo mà cí ngôi sao thì bị thấp thỏm huhuhu
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
ep2 của Đỏ


"..."

"Ờm.. chỉ là..."

"Chỉ là tháng trước tới ngày em rất đau bụng nghe ngta nói uống có thể bớt đau nên em mới..mua uống thôi."

Doyoung hơi nghi ngờ nhìn thẳng vào mắt tra vấn " Có thật không?

"

"Em nói thật mà, Doyoung anh không tin em" cô chỉnh sửa giọng bình tĩnh lại

Doyoung:"Anh tin em, giờ quăng nó đi không được uống thứ này nữa, tới ngày có đau thì nói anh ở nhà chăm, không được đụng vào cái này."

Hyemin gật gù "Dạ em biết ròi, em quăng ngay"

Thấy anh không nghi ngờ gì thêm cô cũng an tâm một chút

Trời khuya đến anh ôm cô ngủ, Hyemin vẫn chưa ngủ đợi anh ngủ thật say rồi nhẹ nhàng ra ngoài ban công nghe điện thoại của ba

" con vẫn ổn chứ?"

Hyemin cảnh giác xung quanh nên cũng nói rất nhỏ " con vẫn ổn"

" có làm gì thì uống thuốc cẩn thận có nghe chưa"

" dạ con có uống"

" con bắt đầu theo sát nó được rồi, cứ bám đến công ty tìm phòng kế hoạch mà ghi chép lại, ở nhà cũng phải kiểm tra kĩ càng nhất là phòng làm việc của Doyoung"

" dạ con nghe rồi"

" ngủ sớm đi rồi ngày mai theo sát tìm thông tin"

Chưa nghe hết câu phía sau đã bị

hơi ấm của anh bám lấy eo

Hyemin giật mình quay lại

Giọng anh vẫn còn chút ngái ngủ

" em nói chuyện với ai đấy"

Cô hơi rối không biết anh có nghe thấy nội dung cuộc gọi không nữa

" em .em nói chuyện với ba mẹ thôi tự nhiên em nhớ họ thôi"

Doyoung quay người cô lại đối diện với anh " nhớ nhà sao?

Mai anh đưa em về thăm nhé"

" không cần đâu mà, anh không phải có rất nhiều việc trên công ty sao?"

Anh khẽ hôn lên môi cô một cái

" so với việc đó thì anh sợ tình yêu của anh buồn hơn"

" được rồi đi ngủ đi nào"

" sẵn thức rồi tập thể dục vài hiệp đã.."

"..."

Trốn tránh không xong Hyemin bất lực hứa với lương tâm hành động thật nhanh cho xong nhiệm vụ

Lâm trận xong anh cũng rất ân cần, thay đồ rồi ôm cô ngủ

Ngày Valentine tới cũng là cơ hội cho cô đến công ty, Hyemin diện chiếc váy xanh nhạt cùng giày cao gót rất tiểu thư, cô mang cho anh tí chocolate tự làm lúc trưa

Junkyu:" tiểu thư hôm nay đến công ty có việc gì sao?"

Hyemin:" em đến tìm chủ tịch của em đấy"

Junkyu:" ganh tị với tình cảm hai người thật đó, Doyoung trong phòng đấy em cứ vào đi"

Cô gật đầu với anh một cái rồi tiến vào phòng làm việc của anh

" Anh ơi"

" Anh đây bé yêu của anh đến đấy à?" anh ta luôn có thói quen gọi cô bằng cách thân mật như thế mỗi ngày hình như sẽ có một từ khác nhau

" đố anh em tới đây để làm gì?"

" hmmm...mới 5 tiếng không gặp, nhớ anh sao?"

Doyoung kéo tay cô lại để cô ngồi lên đùi mình

" cũng có thể là nhớ, hôm nay là Valentine đấy, tặng cho anh nè"

" waa em tự làm sao?"

Thấy cô gật đầu tự hào anh nói tiếp

" giỏi quá đi mất tối nay anh thưởng nhé"

" kh ..khôn.g không cần đâu hôm qua đã đủ lắm rồi"

Anh ta khẽ cười nhẹ vuốt ve vòng eo của cô tiến tới hôn thật sâu

cũng không biết hết bao nhiêu phút hai người dây dưa đến hết hơi mới dừng

" Doyoung"

" anh nghe"

" em muốn uống nước"

Doyoung đứng lên xoa xoa đầu cô

" ở yên đây nhé anh quay lại ngay"

Cô nhanh chóng gật đầu

Mục đích đến anh chỉ mới đoán ra một, còn 1 cái nữa chính là đống tài liệu này

Hyemin nhanh chóng chụp hết tất cả luận án trên bàn của anh, từ nhà đến công ty cô thu thập cũng đã được kha khá thông tin rồi

Nhanh chóng thu nhập xong cô dọn dẹp lại y như cũ giả vờ ngồi đợi anh

" Anh về rồi"

" của em"

Anh đưa chai nước mát lạnh vào tay cô

nãy giờ cũng có chút khát nước, cô nâng uống hăng say

" Anh Doyoung"

" hửm.. anh đây"

"anh có yêu em không?"

Doyoung bật cười vì câu hỏi của Hyemin, thật sự rất giống trẻ con

"Có anh yêu em rất nhiều"

"Anh yêu em ở điểm nào"

"Mắt, môi này, tóc ....tất cả về em"

"Trình độ này đã thả thính bao nhiêu cô rồi hảa"

" Chỉ có mình em thôi tiểu thư của anh à"

...

____

Cô đã giao hết tất cả những gì mình tìm được cho ba cô

ông ta đã bắt đầu sao chép và tiến hành tung kế hoạch lên toàn công chúng

Doyoung phát hiện giống tới 98% nội dung anh soạn thảo không sai vào đâu

Cổ phiếu phía ba cô chợt tăng cũng chính là lúc Ygy bị tuột dốc nặng

Anh không khỏi tức giận tìm người điều tra tất cả xem thông tin rò rỉ từ đâu

Junkyu:" cậu xem, hình như là Hyemin đã chụp tất cả lại, có khi nào là do cô ấy không?"

Doyoung:" không thể nào sao Hyemin lại làm như vậy?"

Junkyu:" gián điệp chăng?"

Doyoung:" cậu ở đây lo soạn tất cả lại tôi đi tìm em ấy"

_____

Doyoung về đến nhà đx không thấy đồ đạc của cô đâu, anh đã nhận ra mình bị lừa bởi người mình yêu nhất từ trước đến giờ

Trước tình thế tuột dốc nhanh như thế Doyoung đã thức trắng mấy đêm để soạn thảo tất cả lại từ đầu

Về phía ba cô ông đã mãn nguyện được một phần nhưng cô lại cảm thấy có lỗi, sống chung được hong một năm anh đối xử với cô rất tốt vậy mà....

Cô thấy số điện thoại của Doyoung gọi tới lén vào phòng vệ sinh nghe

"Doyoung.."

" có phải em chính là người đưa thông tin mật công ty cho ông ta?"

"tiếc thật! tôi yêu em uổng công rồi, em có được những thứ em muốn rồi, em thành công rồi"

" em xin lỗi Doyoung à.."

Chưa kịp dứt câu anh đã tắt máy cô thật không biết nên làm gì bây giờ, hình như cô thật sự rất yêu Doyoung dù cho có lấy danh nghĩa để thực hiện ý đồ của mình nhưng suốt khoảng thời gian qua đã thấm xương thấm thịt với nhau cũng đã thật lòng yêu với nhau rồi

......

.

__________

Ai hóng ep cuối sẽ SE hay HE khummm

Vào học rùi nên chậm gặp mấy bà hưn huhu
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
Ep3 của Đỏ


.....

......

Từ ngày hôm đó cả hai không gặp nhau, cô có gọi anh không nghe máy, nhưng lại không dám trách anh tiếng nào

Đã hơn nữa năm Hyemin như người mất hồn cứ buồn buồn, ít nói ít cười với ai

Doyoung cũng không ngoại lệ, anh thậm chí đã không ngủ được, ra sức làm việc suốt, thậm chí còn bỏ bữa

Junkyu thấy vậy cũng chỉ lắc đầu mắng Doyoung cứng đầu, cứ như thế đổ bệnh thì ai chăm

Junkyu có đến tìm cô mấy lần để nói lại cho cô về tình hình của Doyoung

Cô nhớ anh đến bật khóc, anh thật sự rất ngốc

Hyemin mầy phải làm sao đây...

trong đầu cô lúc nào cũng nhớ đến câu hôm trước anh Junkyu nói

nó thật sự rất chung thủy nữa năm nay nó vẫn chờ đợi em dù nó biết em chỉ lừa dối nó vì mục đích khác

Anh cũng hay tự chuốc say với rượu vào buổi tối khuya, thật sự đã rất hao gầy từ khi cô đi, hắn muốn uống thật say rồi làm nũng với Hyemin, vứt bỏ hết tất cả khoảng cách

anh đã nhớ em rất nhiều

Cô đã hối hận rồi..

Ba cô thấy con gái cứ u sầu cũng xót xa

"sao con lại không chịu tái hôn "

"vì con thương Doyoung!

con...

trước giờ con luôn nghe lời ba

nhưng mà...

Lần này xin cho con làm theo trái tim con, trong suốt thời gian qua anh rất tốt với con, con...luôn nhớ Doyoung"

Ông nhất quyết không đồng tình "Không được ba chỉ nhờ con giúp chứ không nhờ con yêu nó"

Giọng của cô rất cứng rắn

" nhưng con đã yêu anh ấy"

Lần đầu tiên ông Lee thấy con gái mình rất mãnh liệt về tình yêu lần này, ông cũng đâu tránh khỏi chuyện này

Doyoung đối xử với con gái ông thế nào ông cũng rất rõ

Đứa con rể này thật sự quá tốt, nếu không có mối thù năm đó có lẽ ông sẽ rất thương đứa con rể duy nhất này của mình

Ông đã suy nghĩ về chuyện bỏ qua nhưng không thể dừng lại được nữa

Cô lấy áo khoác đi ra ngoài,bây giờ cũng gần 11h tối

Càng về khuya càng lạnh, càng không ngừng nhớ về Doyoung, cô rất nhớ anh, nhớ hơi ấm của anh

Không biết động lực nào đã thoi thúc Hyemin đến nhà Doyoung

Nhưng vẫn không có đủ can đảm để vào cô đã ngồi ở trước cửa, vô thức khóc rất nhiều

Cô không còn mặt mũi nào để gặp lại anh cả...

Phía bên chậu cây có rất nhiều chai rượu rỗng, Hyemin tiến đến đập lấy một mảnh vỡ to

tay có chút rung rung, thật sự không còn cách nào khác, nước mắt cô khẽ rơi xuống hòa chung với máu tươi

Vết cắt trên cổ tay rất sâu máu không ngừng chảy xuống, nước mắt vẫn còn lăn bên má nhưng nụ cười vẫn nở lên

Anh yêu em bao nhiêu thế Doyoung, em mãi mãi không đáp nổi tình cảm của anh

Thân xác lạnh lẽo ngã gục xuống đất, khóe mi ướt đẫm, máu nhuộm đỏ một góc nền đất

.

Đúng lúc Junkyu từ nhà Doyoung bước ra chuẩn bị về thì thấy dáng dấp nằm rũ dưới nền đất

Junkyu:"Hyemin!

Lee Hyemin em sao thế này"

"Sao lại có máu..

Doyoung, Doyoung đâu rồi ra đây mau"

......

Hyemin được chuyển đến phòng cấp cứu, cô được truyền máu gấp

Hai người bên ngoài không khỏi lo lắng

Doyoung cứ đi tới đi lui trước phòng cấp cứu

Junkyu hơi chóng mặt rồi " cậu ngồi im bình tĩnh một chút chắc chắn em ấy không sao đâu mà"

Doyoung:" sao Hyemin lại làm như vậy"

Junkyu lắc đầu" chắc em ấy có gì khổ thân riêng, tôi nghĩ em ấy cũng rất nhớ cậu"

Bs:" người nhà của bệnh nhân là?.."

Doyoung:" tôi là tôi cô ấy sao rồi bác sĩ"

Bs:"mất máu rất nhiều nhưng may đưa đến kịp thời nên cũng không sao rồi cậu có thể vào"

Doyoung cúi đầu cảm ơn rồi nhanh vào phòng nhìn thấy cô như thế này anh không khỏi xót xa

cô vẫn còn được truyền máu, mắt nhắm nghiền chắc do kiệt sức lắm rồi

"Junkyu cảm ơn cậu rất nhiều, ơn của cậu tôi không biết trả sao cho hết"

"Không có gì đâu mà, đừng khách sáo"

"Hôm nay phiền cậu rồi cậu về nghỉ ngơi đi"

Junkyu rời đi

Doyoung ở lại chăm sóc cô, tới gần sáng anh mới gục xuống mép giường của cô ngủ thiếp đi

Rạng sáng cô cũng đã tỉnh táo lại, mùi thuốc sát trùng, với đau rát ở cổ tay, chắc là đã hết thuốc tê

Cô nhìn sang thấy anh tựa vào một phần giường để ngủ, nhìn thấy anh cô hơi bất ngờ

Anh ngủ rất say, vẻ mặt hơi gầy gò

Hyemin không kiềm được nước mắt, thật sự rất nhớ anh

Doyoung cũng đâu ngoại lệ, anh nhớ người yêu đến phát điên, khi cô đi anh thấy rất phiền muộn, thấy khó chịu, thậm chí là có ghét cô

Nhưng bản thân anh yêu nhiều mất rồi

Trên thế giới này, sẽ có một người tinh tế đi vào trái tim và trao đi tình yêu non nớt,

ngay thơ

Để rồi người ấy bỏ đi...

Cô cảm thấy áy náy khi đối diện với anh không biết nên trốn tránh đi đâu bây giờ

" Hyemin.!"

"...Doyoung"

" em thấy trong người thế nào rồi?

Có cần anh gọi bác sĩ không?"

" em không sao đâu mà"

Doyoung đứng dậy ngồi đối diện với cô

" sao lại ngốc như vậy, tự làm đau mình như vậy vui lắm à?"

Hyemin:" em...em.."

Doyoung:" sao lại không dám đối diện với anh"

Hyemin:" vì em là Kẻ Phản Bội.."

"..."

"Em xin lỗi, em không xứng đáng được anh tha thứ"

" anh chỉ cần em, em có biết không?"

"Doyoung em không muốn nghe nữa"

" anh tha thứ cho em"

" nhưng mà em đã.."

Doyoung lấy tay che đôi môi đang mấp máy kia lại

" Em không đồng ý anh vẫn sẽ giữ lấy em, anh tình nguyện."

Hơn một tuần nhập viện cô cũng đã hồi phục hoàn toàn, nhờ công Doyoung chăm sóc rất tốt

Trở về nhà thì thấy tình hình ở công ty lại căng thẳng

Ba cô bị đưa đến đồn Công an điều tra

Ông Lee bị bắt do đánh cắp bản quyền cá nhân mà Doyoung đã đính chính bản quyền riêng

Công ty của anh bắt đầu được mở hoạt động trở lại bình thường

Ba cô nhận án tù treo, ông cũng đã hối lỗi và xin lỗi gia đình Doyoung về chuyện xảy ra

Nhà họ Kim cũng rộng lòng bỏ qua để đón con dâu về nhà với con trai mình

Họ biết anh chỉ chờ đợi có mình Hyemin mà thôi

Cô chuyển về chung sống với Doyoung

Anh thật sự rất vui, ngày nào cũng rất tranh thủ nhanh chóng xong việc để tìm Hyemin

Hôm nay Doyoung ở nhà, anh đang gõ soạn thảo ở phòng khách

"Doyoung.."

" anh nghe đây bảo bối"

"Tadaa~~"

Cô khoe chiếc áo sơ mi trắng của anh đã bị cô lấy mặc lên người

Phần áo quá rộng dài tới nữa đùi, cổ áo lệch lạc khiến anh không tài nào tập trung nổi

" Sao em còn chưa ngủ, định quyến rũ anh sao"

Mèo nhỏ tiến tới áp lên lòng ngực anh

"anh không ngủ làm sao em ngủ đượcc"

Doyoung đưa tay vuốt ve cô " tiểu yêu tinh có phải anh chăm sóc em chưa đủ?

Hửm?"

Anh kéo cổ tay cô cuối xuống cắn lên xương quai xanh một cái

" đauu..anh làm em đau đấy"

Doyoung không buông tay thăm dò chầm chầm vào chiếc áo sơ mi của cô, lông mày hơi nhíu lại

" ai cho tiểu yêu mặc như thế này?"

" áo sơ mi này bị làm sao?

Không phải rất rộng rãi, thoải mái để làm đồ ngủ sao?"

" thay ra cho anh"

" wae?

Tại saooo, sao anh phản ứng dữ dội vậy"

"Cho em hai lựa chọn" anh nói với vẻ răn đe " một là em thay ra... hai là anh sẽ tự tay cởi ra giúp em ngay bất ngờ? chọn đi bảo bối"

" em em tự thay được không cần phiền anh đâu" cô chỉ biết cười gượng

" mà anh không buông em ra sao em đi thay"

Doyoung bế sốc cô lên " tối nay anh chiều chuộng em, cởi giúp em"

" Doyoung em chọn cái thứ nhất mà,..tha cho emmmmmm"

" """"" """""

Vậy cho hai lựa chọn chi dị

"Doyoung~~"

" ơi anh nghe đây"

" em...."

Cô chần chừ một chút

" em có thai rồi"

Doyoung không tin vào tai mình, mừng rỡ quăng đống tài liệu đi, lại ôm lấy Hyemin xoay vòng vòng

" anh.. anh...đừng có động mạnh"

"Anh xin lỗi anh vui quá nên không để ý"

Doyoung áp môi hôn lên môi cô một hồi lâu

"cảm ơn em Hyemin, cảm ơn em"

_.___.

.

.

.

.

.

.

_.

________Tui chạy DELIGHT sắp khùng òi hụ hụ

Combo Sáng chiều+ tối học thêm nữa

Mấy bà thông cảm và hãy luôn ủng hộ để mình có động lực khi nào rảnh vào viết nhó

Cảm ơn và xin lỗi mấy bà nha💓💓
 
| Treasure X You | Imagine. Hạ Tàn Mưa Tan
TEASER


Mọi người đã thấy gì chưa ạ

Nhá hàng trước💌

-Một ( chuyển ver) So Junghwan sắp ra mắt👏🎉

Mong được sự quan tâm của mấy bà nèeee

Nhớ ủng hộ tui nhoaa

Thuongthuongg
 
Back
Top Dưới