Ngôn Tình Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 160: Đêm Mưa


“Rầm.”

Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa phòng ngủ bị đá tung ra.

Phù Dung nghe thấy nhưng chẳng buồn để ý đến.

Cô vẫn còn đang cuộn tròn lại ở trong chăn, cả người không ngừng run rẩy.

“Phù Dung.”

Giọng nói đầy lo lắng của Từ Ngưng Viên vang lên, sau đó trên đầu của Phù Dung lóe lên chút tia sáng Từ Ngưng Viên bật đèn phòng, rồi vén chăn lên xem thử cô có chuyện gì.

Ngay khi Từ Ngưng Viên nhìn thấy sắc mặt trắng bệch đầy sợ hãi của Phù Dung, nỗi lo lắng liền nhân lên gấp bội.

“Phù Dung, em sao vậy? Trong người không khỏe ở đâu à?”

“Tránh ra.”

Phù Dung la lớn, đưa tay nắm chặt góc chăn che kín đầu lại.

Ánh sáng lập tức bị ngăn lại, cả người cô lại chìm vào trong bóng tối.

Phù Dung nhắm chặt mắt, chịu đựng nổi đau đớn đang không ngừng tàn phá tâm trí cô.

“Phù Dung, em đừng trốn trong chăn như vậy, không đủ oxy sẽ khiến em ngộp thở đó.”

Từ Ngưng Viên trở nên lúng túng, không biết phải làm thế nào cho đúng.

Nhưng có một chuyện anh chắc chắn là không thể để Phù Dung tiếp tục tình trạng này được.

Cuối cùng Từ Ngưng Viên quyết định dùng vũ lực.

Anh lật mạnh chiếc chăn trên đầu của Phù Dung ra, đưa tay ôm chặt lấy cô.

“Á", Sự bao bọc bị biến mất, cả người Phù Dung lộ ra trong không khí.

Cô cảm thấy sợ hãi, cảm giác xung quanh cô toàn những thứ đáng sợ:

“Không, trả lại chăn cho tôi, trả lại đây.”

Phù Dung trở nên kích động, tay chân đánh đấm không ngừng vào không khí.

Đánh cả vào mặt của Từ Ngưng Viên.

“Phù Dung, em đừng sợ.

Không có gì phải sợ cả.”

Từ Ngưng Viên dịu giọng trấn an, bàn tay vỗ nhẹ trên lưng cô.

Chân mày anh nhíu chặt lại khi cảm nhận được nỗi đau trong lòng của Phù Dung.

Rốt cuộc vì sao cô ấy lại trở nên như vậy?

“Không.

Buông tôi ra.

Mau buông tôi ra", Phù Dung lắc đầu nguầy nguậy, vùng vẫy trong lòng của Từ Ngưng Viên, “Tôi phải trốn đi, phải trốn đi.”

Phù Dung lẩm nhẩm trong không tỉnh táo, sau đó đẩy mạnh người Từ Ngưng Viên ra, cả người lao xuống đất.

“Cẩn thận.”

Từ Ngưng Viên thấy Phù Dung sắp té liền vội vàng ôm lấy cô.

Cả hai cứ thế lăn từ trên giường xuống sàn nhà.

Từ Ngưng Viên làm đệm lưng cho Phù Dung, đảm bảo cô không bị thương gì hết.

Lưng va đập mạnh xuống sàn nhà, đầu cũng va chạm khiến Từ Ngưng Viên có chút choáng váng thế nhưng vòng tay vẫn ôm chặt lấy Phù Dung không chịu buông ra.

Phù Dung bị sự việc này làm cho ngơ ngẩng, quên mất cả tiếp tục trốn chạy.

“Đoàng.”

Tiếng sét đánh rầm trời vang lên một lần nữa, cả người Phù Dung lập tức giật bắn.

Nhận thức vừa mới thanh tỉnh lại cũng bị đánh bay đi.

Phù Dung bắt đầu hoang mang mà ngọ nguậy, muốn bỏ chạy.

“Buông ra.

Mau buông tôi ra.”

Từ Ngưng Viên cực nhọc vừa giữ lấy Phù Dung, vừa chống tay ngồi dậy.

Nếu lúc này anh buông Phù Dung ra thì không biết cô sẽ làm ra chuyện gì nữa.

“Tôi phải anh mau buông tôi ra, anh có nghe không hả?”

Phù Dung hét lớn lên, nước mắt lập tức tuôn ra.

Trong đầu cô lại hiện lên những hình ảnh đáng sợ vào cái đêm mưa đó.

Có hình ảnh con dao đâm vào da thịt, có máu chảy khắp sàn nhà, có thân hình lạnh toát của bà Dung Hoa.

Có cơn rét buốt trên mặt, những vết rạch thấm đẫm nước mắt không khác gì đang xát muối.

Còn nữa, còn cả cảm giác máu bị r*t r* kh** c* th*, từng ống, từng ống đến khi mặt cô cắt không còn một giọt máu thì mới dừng lại.

Có nỗi đau đớn khi sinh Niệm Thâm, có nỗi đau xót khi nhìn Mạc Tử Thâm ngày càng trở nên tiều tụy.

Có nỗi bất lực khi nhìn thấy Niệm Thâm khóc lớn nhưng vẫn không động đậy được.

Từng hình ảnh cứ chạy lướt qua trong đầu cô để lại những nỗi tê dại.

Phù Dung không chịu đựng nổi mà khóc lớn lên.

Tiếng gào thét thương tâm vang vọng khắp cả căn phòng, đánh thẳng vào trong tim của Từ Ngưng Viên.

Anh siết chặt lấy Phù Dung, để mặc Phù Dung đánh anh, mắng anh thế nào cũng không chịu buông tay.

Phù Dung cắn mạnh vào bả vai của Từ Ngưng Viên, dùng hết sức mà cắn.

Từ Ngưng Viên chỉ hơi nhíu mày, còn lại không rên lên một tiếng.

Từ Ngưng Viên cứ để cho Phù Dung phát tiết hết mọi tức giận và đau khổ trên người anh.

Từ Ngưng Viên chỉ hy vọng rằng điều này có thể giúp cho Phù Dung bớt đau khổ đi một chút.

Cơn mưa đêm bên ngoài cuối cùng cũng tạnh bớt đi, vị máu trong miệng của Phù Dung càng trở nên nồng nặc hơn.

Cuối cùng thì Phù Dung cũng ngất đi vì kiệt sức.

Từ Ngưng Viên thở dài, bế Phù Dung, loạng choạng đứng dậy rồi đặt cô lên giường ngủ.

Anh đau lòng mà lau nhẹ mồ hôi trên trán của Phù Dung.

Cả chiếc áo Từ Ngưng Viên đang mặc cũng thấm đẫm mồ hôi và máu.

Từ Ngưng Viên chỉnh lại tư thế nằm cho Phù Dung một cách thoải mái nhất.

“Rầm.”

Ngoài trời bất chợt lại vang lên tiếp sấm, tuy đã nhỏ hơn rất nhiều nhưng vẫn khiến cơ thể Phù Dung có phản xạ.

Từ Ngưng Viên vội vàng giữ chặt cổ tay của Phù Dung, tránh việc cô tiếp tục kích động.

Rất may là Phù Dung vẫn chìm trong giấc ngủ say, có vẻ như cô không vì tiếng sấm đó mà tỉnh dậy.

Từ Ngưng Viên thở phào nhẹ nhõm, lúc thu tay về, ánh mắt lại rơi vào phía cổ tay trái của Phù Dung, cả người khựng lại.

Anh nhìn chằm chằm vào hình xăm đóa hoa phù dung đỏ rực nơi ấy.

Nét mặt căng thẳng, chầm chậm đưa tay về phía cổ tay của Phù Dung, chạm vào hình xăm.

Nơi đầu ngón tay của Từ Ngưng Viên cảm nhận được sự gồ ghề trên bề mặt da thịt của cô, gương mặt lập tức trở nên tái mét.

Từ Ngưng Viên vội rụt tay lại, cắn chặt môi, cả người anh run lẩy bẩy.

Từ Ngưng Viên nín thở, cố xua đi cảm giác đau đến chết lặng trong lòng nhưng mà thất bại.

Đau xót ùa ạt kéo tới, nhấn chìm anh.

Từ Ngưng Viên đứng không vững, lùi về sau mất bước, té vào chiếc ghế gần đó.

Từ Ngưng Viên mệt mỏi tắt đèn để Phù Dung ngủ yên giấc.

Sau đó ngồi xuống chiếc ghế, nhắm mắt lại.

Thời gian cứ thế mà trôi đi.

Tiếng mưa bên ngoài cuối cùng cũng đã dứt hẳn, trong phòng vương vít tiếng hít thở đều đều của Phù Dung.

Không biết đã qua bao lâu, Từ Ngưng Viên cuối cùng cũng mở mắt ra.

Anh thò tay vào túi quần lấy ra chiếc điện thoại.

Ánh sáng màn hình lấp lóe chói mắt.

Từ Ngưng Viên mở danh bạ, tìm số điện thoại của Mạc Tử Thâm rồi gọi đi.
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 161: Đi Hẹn Hò


Điện thoại đổ chuông một lúc lâu cuối cùng cũng được kết nối, Từ Ngưng Viên vội hỏi:

“Mạc Tử Thâm, Phù Dung từng cắt cổ tay tự sát đúng không?”

Câu nói thốt ra liền khiến cho người nghe phải chấn động.

Giọng nói của khàn khàn kèm theo chút run rẩy, không khó để nhận ra tâm tình người nói đang rất khổ sở.

Mạc Tử Thâm ở bên đầu dây bên kia khẽ xoa đầu, xem ra đêm nay không thể ngủ được rồi đây.

Mạc Tử Thâm thở dài, chưa vội trả lời câu hỏi của Từ Ngưng Viên.

Anh bước xuống giường, đi ra phòng khách lấy ly thủy tinh và rượu tây.

Mạc Tử Thâm quay trở lại phòng ngủ, rót rượu ra ly cầm trên tay khẽ lắc mấy vòng.

Từ Ngưng Viên vẫn giữ điện thoại mà kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của Mạc Tử Thâm.

Mạc Tử Thâm uống xong một ngụm rượu, đặt ly xuống mặt bàn, ánh mắt chợt lạnh lẽo:

“Đúng vậy.”

Sáng ngày hôm sau, Phù Dung tỉnh dậy rất muộn, cả người hơi ê ẩm.

Cô ngồi dậy, duỗi người một cái thì liền nhìn thấy Từ Ngưng Viên đang ngồi ở trong phòng.

“Sao anh lại ở đây?”

Phù Dung thu tay lại, nhăn mày hỏi Từ Ngưng Viên.

Ánh mắt cô nhìn anh đầy cảnh giác.

Cái tên đàn ông điên khùng này chui vào phòng ngủ cô làm gì thế không biết? Hơn nữa cái bộ dáng sống dở chết dở của Từ Ngưng Viên là thế nào đây?

Từ Ngưng Viên sau một đêm mà như già hẳn đi, trong mắt đầy tơ máu.

Anh nghe thấy tiếng Phù Dung thì ngẩng đầu lên nhìn cô, gắng gượng mà cười cười.

“Tối hôm qua em cô đơn quá nên gọi tôi vào để làm ấm giường đó?”

“Cái gì?”, Phù Dung hét lớn lên, “Anh đang nói nhăng nói cuội cái gì vậy hả?”

“Không tin sao? Em thử nhìn xem vai tôi này", Từ Ngưng Viên nói một cách tủi thân, sau đó đưa vai trái về phía Phù Dung, “Hôm qua em cũng thật là mạnh bạo nha.

Không biết thương tiếc người ta gì hết.

Tuy nhiên, tôi vẫn phục vụ rất tốt.

Đúng không?”

Từ Ngưng Viên nói xong thì còn nháy mắt một cái.

Giọng nói lưu manh và bộ dạng ngả ngớn của Từ Ngưng Viên hoàn toàn khiến cho Phù Dung cảm thấy tức giận.

Có quỷ mới tin những lời anh ta nói là thật.

“Cút khỏi phòng tôi", Phù Dung nghiến răng, gằn giọng mà nói, “Ngay – lập – tức.”

Từ Ngưng Viên thấy Phù Dung bị mình chọc cho giận dữ thì ôm bụng cười ha hả.

Sau đó cũng thuận theo lời cô mà rời đi:

“Được rồi.

Tôi về phòng tắm rửa thay đồ trước.

Nếu em cần gì thì cứ gọi tôi nhé.

Luôn luôn sẵn sàng phục vụ em.”

Từ Ngưng Viên trước khi đi còn cố tình nói thêm một câu nữa.

Kết quả là anh ăn ngay một cái gối vào mặt.

“Biến nhanh đi.”

Từ Ngưng Viên cười cười, đặt lại chiếc gối trên giường cô rồi bước đi ra khỏi phòng ngủ của Phù Dung.

Nụ cười trên môi lập tức tắt ngúm.

Phù Dung ở trên phòng ngủ thì đang vò đầu bức tóc.

Chuyện hôm qua đúng như những gì Từ Ngưng Viên nói á? Phù Dung thật sự không thể nào nhớ nổi.

Phù Dung chỉ nhớ mang máng là hôm qua lúc cô đi ngủ thì trời mưa lớn, vì vậy cô chịu đựng căn bệnh hành hạ mà cố ngủ cho qua thôi.

Nghĩ lại cũng lạ, đây là lần đầu tiên cô vượt qua được bệnh sợ sấm sét này mà không cần phải dùng đến thuốc đó.

Mọi lần đều là Mạc Tử Thâm đem thuốc cho cô uống thì mới vượt qua được.

Nhưng thật sự cô không nhớ rốt cuộc tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

‘Thôi vậy, không nhớ được thì khỏi nghĩ nữa.’

Phù Dung thầm than một câu.

Sau đó cũng rời giường mà vệ sinh cá nhân như hằng ngày.

Khi cô ra khỏi phòng ngủ thì Từ Ngưng Viên đã an phận ở trong bếp nấu đồ ăn sáng cho cả nhà rồi.

Từ Ngưng Viên nhìn cô cười cười gian manh, Phù Dung làm lơ coi như không thấy.

Chiều hôm đó Mạc Tử Thâm gọi điện cho Phù Dung, hẹn cô ra ngoài một chuyến.

Phù Dung thoải mái đồng ý.

Phù Dung mở tủ, chọn một chiếc váy thật đẹp mặc vào.

Sau đó còn trang điểm kỹ lưỡng.

Đã lâu lắm rồi cô không đi đâu rồi, cũng muốn ra ngoài cho khuây khỏa chút.

“Ơ, em đi đâu vậy?”

Từ Ngưng Viên bắt gặp Phù Dung bước ra khỏi phòng ngủ với bộ dáng như vậy thì liền lên tiếng hỏi.

Hôm nay Phù Dung đặc biệt xinh đẹp khiến anh bất mãn.

Cô trang điểm, ăn mặc đẹp đến vậy là muốn đi đâu chứ?

“Đi hẹn hò.” Phù Dung bỏ điện thoại mà túi xách rồi cố tình nói.

“Hẹn hò?”, Từ Ngưng Viên sững sờ, sau đó là tức giận bừng bừng, “Ai cho em đi hẹn hò? Hẹn hò với ai hả?”

“Anh là gì mà cấm tôi không được phép hẹn hò?”

Mặt của Phù Dung đanh lại, giọng nói cũng nghiêm túc hơn.

Phù Dung không thích cảm giác bị Từ Ngưng Viên sai khiến như thế này.

Anh ta lấy cái quyền gì mà lên giọng với cô chứ?

“Em…”

Từ Ngưng Viên bị câu nói của Phù Dung làm cho nghẹn lại, trong lòng rối rắm.

Phù Dung nói đúng, hiện tại anh chẳng có quyền gì để ngăn cản cô đi hẹn hò với một người khác cả.

Thế nhưng…

“Phù Dung, em đi hẹn hò với ai vậy?”

Từ Ngưng Viên dịu giọng, trưng ra bộ mặt đáng thương mà hỏi lại.

Phù Dung nhìn thấy thái độ của Từ Ngưng Viên thay đổi xoành xoạch thì khẽ nhíu mày.

Tên này cũng thật lắm trò.

“Tôi đi hẹn hò với Mạc Tử Thâm.”

“Mạc Tử Thâm á?”, Từ Ngưng Viên hét lớn lên, nhưng nhớ ra việc Phù Dung không thích anh nói lớn tiếng thì lập tức hắng hắng giọng:

“À, là Mạc Tử Thâm sao?”

“Ừ", Phù Dung nhướng mày, cảm thấy có chút buồn cười, “Tôi đi với Mạc Tử Thâm đó.

Sao nào?”

Từ Ngưng Viên mím chặt môi.

Cả người bừng bừng tức giận nhưng không được phép phát hỏa khiến anh cảm thấy rất khó chịu.

“Nếu không có gì để nói nữa thì tôi đi đây.

Mạc Tử Thâm đang chờ ở bên ngoài rồi.”

Phù Dung nói xong thì quay lưng đi thẳng, không thèm đoái hoài gì tới Từ Ngưng Viên.

Từ Ngưng Viên nhìn theo bóng lưng của Phù Dung, cảm thấy không cam tâm.

Anh bước nhanh mấy bước, kéo lấy tay của Phù Dung lại.

“Lại có chuyện gì nữa hả?”

Phù Dung đang đi thì bị giật ngược lại khó chịu mà quay lại trừng mắt nhìn Từ Ngưng Viên.
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 162: Gặp Bác Sĩ Tâm Lý


“Em có thể nào cho anh đi theo cùng không?”

Từ Ngưng Viên nhìn Phù Dung, ăn nói đầy khép nép.

Cả cuộc đời của Từ Ngưng Viên dù cho là đứng trước ông nội của anh, cũng chưa từng bày ra cái bộ dáng hèn kém như thế này.

Nhưng mà đây là Phù Dung, anh tình nguyện trở nên thấp hèn như vậy, miễn sao cô có thể để mắt đến anh là được.

Phù Dung nghe thấy câu hỏi của Từ Ngưng Viên thì sửng sốt, sau đó thì bật cười:

“Từ Ngưng Viên, anh thấy một người phụ nữ và hai người đàn ông có thể cùng đi hẹn hò với nhau được sao? Tình cảnh đó gọi là gì chứ?”

Câu nói mang tính từ chối của Phù Dung khiến Từ Ngưng Viên mím chặt môi lại, không biết phải nói làm sao.

Từ Ngưng Viên đứng cúi đầu, cả người chìm trong buồn bã.

“Anh đừng phá nữa, tôi phải đi rồi", Phù Dung thở dài, có chút khó xử, “Mạc Tử Thâm tìm tôi có việc.

Tôi đi đây.”

Phù Dung nói xong thì hất tay của Từ Ngưng Viên ra rồi quay lưng rời đi.

Từ Ngưng Viên nghe câu nói cuối cùng thì rạng rỡ hẳn lên.

Phù Dung vừa mới giải thích cho anh nghe đúng không? Chuyện là cô và Mạc Tử Thâm không phải đi hẹn hò mà là vì công chuyện? Phù Dung là đang nói cho anh nghe, để anh không bị hiểu lầm đúng không?

Từ Ngưng Viên bị những suy nghĩ này khiến cho trong lòng tràn đầy ngọt vào.

Anh vui vẻ mà hỏi với theo Phù Dung:

“Vậy bao giờ em về vậy? Tôi làm đồ ăn chờ em?”

“Không biết.

Để xem sao đã.”

Phù Dung nhàn nhạt trả lời, sau đó biến mất sau cánh cửa nhà.

Từ Ngưng Viên có chút tiếc nuối, nhưng kết quả như vậy cũng đủ khiến anh hài lòng rồi.

Ít ra Phù Dung đã nguyện ý giải đáp để anh không phải đau buồn.

Cô là đang quan tâm đến cảm xúc của anh?

“Ha ha ha", Từ Ngưng Viên vui đến mức tự mình đứng cười ngô nghê.

“Choang.”

Chiếc thìa trên tay của bà Nghiêm lập tức rớt xuống mặt bàn.

Bà đang ngồi ăn trái cây với Niệm Thâm trên bàn, thấy Từ Ngưng Viên đứng cười một mình như vậy thì liền sợ hãi mà níu lấy tay bà Năm.

“Bà… bà Năm.

Sáng mai, nhất định sáng mai chúng ta phải vào chùa xem một quẻ thử.

Tôi thấy bệnh tình của thằng Ngưng Viên càng lúc càng nặng rồi này.”

“Tôi cũng thấy vậy đó", Bà Năm đang đứng một bên cũng ngay lập tức gật đầu liên tục.

Sau đó chần chừ một lúc rồi hỏi lại bà Nghiêm:

“Bà chủ thấy có nên đưa cậu chủ đến bệnh viện khám thử không?”

“Thằng đó cứng đầu như thế nào chẳng lẽ bà không biết? Nó có chịu nghe lời tôi đâu chứ", Bà Nghiêm thở dài đầy phiền não, “Thôi thì tới đây hay tới đó vậy.”

Nói xong bà Nghiêm lại thở dài thêm một tiếng, bà Năm cũng trở nên u sầu hơn.

Chỉ có cô nhóc Niệm Thâm ở bên cạnh là vẫn vô tư vừa ăn trái cây vừa xem phim hoạt hình mà cười khúc khích.

Từ Ngưng Viên cười xong thì tiếp tục huýt sáo vui vẻ mà đi vào bếp.

Anh muốn chuẩn bị một bữa ăn tối thật ngon chờ Phù Dung về.

Phù Dung bước xuống sân chung cư thì đã thấy chiếc xe của Mạc Tử Thâm đậu sẵn bên đường.

Cô mở cửa xe ngồi vào, nhìn Mạc Tử Thâm mà cười hỏi.

“Anh chờ lâu không?”

“Ừ, cũng chút chút.

Bình thường đâu thấy em chuẩn bị lâu vậy chứ?”, Mạc Tử Thâm liếc nhìn sang Phù Dung mà trêu chọc:

“Chu choa, hôm nay đẹp nha.

Sao thế? Nhớ anh nên chuẩn bị kỹ vậy à? Ha ha…”

Bộp.

Tiếng cười ngưng lại vì Mạc Tử Thâm đã bị Phù Dung đánh.

“Anh bớt mơ mộng hão huyền đi", Phù Dung hừ một tiếng, rồi thu tay về ngồi ngăn ngắn lại:

“Lâu rồi em không ra đường nên mới muốn làm đẹp chút thôi.

Khi nãy thì gặp một chút phiền phức nên mới xuống lâu như vậy.

Đi thôi.”

Mạc Tử Thâm nửa tin nửa ngờ mà liếc nhìn Phù Dung, nhưng sau đó cũng không dám hó hé gì nữa mà lái xe chạy đi.

Chiếc xe chạy êm êm trên mặt đường, Phù Dung mới nhớ ra chưa hỏi xem Mạc Tử Thâm muốn chở cô đi đâu.

“Mà hôm nay anh muốn đưa em đi đâu vậy?”

Mạc Tử Thâm nghe câu hỏi của Phù Dung, ánh mắt vẫn nhìn về phía trước, trầm giọng đáp lời cô:

“Đi gặp bác sĩ tâm lý.”

“Gặp bác sĩ tâm lý?”, Phù Dung ngồi bật dậy, lo lắng mà nhìn Mạc Tử Thâm, “Sao thế? Vụ tai nạn xe lần trước để lại di chứng gì à? Vì sao anh phải đi gặp bác sĩ tâm lý?”

“Chúng ta cùng đi đến gặp bác sĩ tâm lý.

Thế nhưng người cần chữa trị là em, chứ không phải là anh.”

Mạc Tử Thâm lắc lắc đầu, giải thích rõ hơn mục đích chuyến đi ngày hôm nay.

“Em?”, Phù Dung ngạc nhiên, chỉ vào mình mà hỏi.

Rồi cô lập tức hiểu ra Mạc Tử Thâm đang muốn làm chuyện gì:

“Mạc Tử Thâm, em không sao mà.

Quay về thôi, không cần đến gặp bác sĩ tâm lý làm gì.”

“Không sao? Nếu không sao thì hôm qua em đã không phát bệnh rồi", Câu nói của Mạc Tử Thâm thẳng thừng nói rõ vết thương trong lòng cô.

“Vì sao anh biết tối hôm qua em phát bệnh?”, Phù Dung nhíu mày nhìn Mạc Tử Thâm.

“Chuyện này không quan trọng.

Cái quan trọng là em phải đi gặp bác sĩ tâm lý để khám thử và tìm cách giải quyết nó.”

Mạc Tử Thâm vẫn nhìn thẳng về phía trước, điều khiển chiếc xe về địa chỉ đã dự tính từ trước.

“Chẳng phải mấy năm qua ở Ý chúng ta cũng đã đi gặp rất nhiều bác sĩ tâm lý rồi sao? Có ích gì đâu chứ?”

Phù Dung có chút tức giận, cô Mạc Tử Thâm đang lo lắng cho cô.

Thế nhưng Phù Dung không thích việc anh lại tự tiện quyết định mà không hỏi qua ý kiến của cô.

“Tử Thâm, chúng ta từ bỏ đi.

Đừng tốn thời gian vào những chuyện này nữa.

Chẳng phải em vẫn đang sống rất khỏe mạnh hay sao? Anh đừng để ý đến nó nữa, được không?”

“Phù Dung, em không thể cả đời sống với nỗi ám ảnh tâm lý như thế này được.”

Mạc Tử Thâm gắt lên, mặt của Phù Dung hơi tái đi một chút.

“Em đang sống khỏe mạnh sao? Những khi em phát bệnh đáng sợ như thế nào không phải em không biết.

Vậy mà em vẫn còn dám nói với anh là đang khỏe mạnh hay sao hả?”

Phù Dung mím chặt môi, cúi gầm mặt không biết phải trả lời Mạc Tử Thâm như thế nào.

Người chứng kiến hậu quả kinh khủng nhất khi phát bệnh của cô chính là Mạc Tử Thâm.

“Phù Dung, anh rất sợ.

Anh rất sợ có một ngày em lại lên cơn khi không có ai bên cạnh, rồi lại làm ra điều dại dột đó.

Vì vậy anh xin em đó, đừng từ bỏ.

Được không? Chúng ta nhất định có thể kiếm ra cách để chữa hết bệnh của em mà?”

Mạc Tử Thâm nói trong run rẩy, mắt của Phù Dung cũng đỏ ửng lên, long lanh nước.
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 163: Bác Sĩ Gwen


“Em đồng ý với anh sẽ đến gặp người bác sĩ này", Phù Dung siết chặt chiếc túi xách trong tay, “Nhưng đây là lần cuối cùng.

Nếu vẫn không thể chữa khỏi nữa, anh đừng ép em đi gặp bác sĩ tâm lý nữa.”

Phù Dung cứng rắn mà nói.

Thật ra Phù Dung rất sợ phải gặp bác sĩ tâm lý.

Mỗi lần muốn chữa trị, là mỗi lần bác sĩ đào sâu vào tâm hồn của cô.

Những lần như thế Phù Dung đều phải tự nói ra những góc sâu nhất trong ký ức của mình, những thứ đáng sợ mà cô từng trải qua.

Những người bác sĩ trước đó đều bảo rằng Phù Dung phải mạnh mẽ lên, nói ra hết.

Một khi cô nói ra rồi thì có thể đối mặt với nó, rồi những thứ đó sẽ bị bỏ lại phía sau lưng, cô sẽ vượt qua.

Thế nhưng hết lần này đến lần khác, Phù Dung vẫn không thể nào vượt qua được.

Cô cứ một lần, rồi lại một lần, lặn ngụp trong cái hố sâu của tận cùng đau khổ đó mà không có lối thoát.

Từ đó hình thành nỗi sợ hãi việc phải đối diện với bác sĩ tâm lý trong lòng Phù Dung.

Phù Dung quyết định trốn tránh.

Cô nói với Mạc Tử Thâm quyết định của mình, anh đã khuyên cô không dưới mười lần nhưng đều thất bại.

Đã lâu lắm rồi Mạc Tử Thâm mới đột nhiên nhắc lại chuyện này với Phù Dung.

Thì ra căn bệnh của cô luôn là thứ canh cánh trong lòng của Mạc Tử Thâm.

Phù Dung vì anh mà đáp ứng lần trị liệu này, nhưng đây phải là lần cuối.

Cô không thể nào chịu đựng nổi một lần nào nữa đâu.

Mạc Tử Thâm liếc nhìn Phù Dung, dường như cũng hiểu rõ quyết định này rất khó khăn với cô.

Mạc Tử Thâm thở dài:

“Được.”

Chiếc xe băng băng trên đường, chạy thẳng qua một vùng ngoại ô hẻo lánh, đến một cánh đồng bát ngát.

Ở giữa cánh đồng đó lại có một căn nhà nhỏ.

“Bác sĩ tâm lý ở đây ạ?”

Phù Dung bước xuống xe, nhìn khung cảnh cực kỳ nên thơ trước mặt mà nghi ngờ.

Nơi này không giống phòng khám bệnh lắm.

“Ừ", Mạc Tử Thâm đóng cửa xe, đứng bên cạnh cô nhìn về phía căn nhà nhỏ đó, “Vào thôi em.”

Hai người băng qua cánh đồng lúa, bước trên con đường mòn nhà mà đi về căn nhà.

Nhìn từ xa thấy căn nhà có vẻ đơn sơ, nhưng khi đến gần Phù Dung mới nhận ra.

Thiết kế của căn nhà này không đơn giản chút nào, quả là một người biết hưởng thụ cuộc sống.

“Đây là lần đầu tiên em thấy chỗ ở của một vị bác sĩ tâm lý thú vị đến dường này đó.”

Phù Dung mỉm cười.

Không khí xung quanh quá thanh bình khiến cho tâm trạng của Phù Dung cũng tốt hơn rất nhiều.

Mạc Tử Thâm thấy Phù Dung thoải mái, cũng cười theo: “Anh cũng vậy.”

Mạc Tử Thâm nói xong thì đưa tay lên gõ cửa mấy cái.

Một lúc sau một người phụ nữ tóc đã bạc trắng bước ra mở cửa, nghi ngờ mà nhìn Phù Dung và Mạc Tử Thâm.

“Các người tìm ai?”

“Xin chào, chúng tôi muốn gặp bác sĩ Gwen, không biết bà ấy có ở nhà không ạ?”

Mạc Tử Thâm tiến lên một bước, cung kính cúi đầu chào người phụ nữ rồi nói.

Bà lão nhìn về phía Mạc Tử Thâm, hơi ngạc nhiên một chút.

Sau đó lại nhìn về Phù Dung đang đứng sau đó, ánh mắt liền thay đổi.

“Ồ, cậu là người được Từ Ngưng Viên giới thiệu đúng không?”

Giọng bà lão có vẻ đã bớt xa cách hơn rất nhiều.

Bà mở cửa rộng ra, làm dấu hiệu mời Mạc Tử Thâm và Phù Dung vào bên trong.

“Dạ đúng rồi ạ.”

Mạc Tử Thâm gật đầu, cảm ơn bà rồi quay lại kéo tay Phù Dung bước vào bên trong.

“Hai người đến ghế rồi chờ tôi một chút, tôi đi pha trà sẽ quay lại ngay.”

Bà lão nói rồi đi khuất về bên trong.

Mạc Tử Thâm nghe lời mà kéo Phù Dung về phía chiếc ghế dài bên trong phòng khách mà ngồi xuống.

“Mạc Tử Thâm, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”

Phù Dung từ lúc nãy khi nghe đến ba chữ ‘Từ Ngưng Viên’ ở trong miệng bà lão thốt ra thì đã cực kỳ kinh ngạc.

Cô nhịn xuống vì không muốn để Mạc Tử Thâm mất mặt trước người lạ.

Hiện tại chỉ còn hai người thì rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa rồi.

“Anh mau nói rõ cho em coi", Phù Dung nghiêm mặt nhìn Mạc Tử Thâm.

“Thì chuyện là vậy đó chứ sao", Mạc Tử Thâm nhún nhún vai, tỏ vẻ không có gì:

“Bác sĩ tâm lý Gwen là người anh đã tìm kiếm lâu lắm rồi.

Bà ấy sau khi nghỉ hưu thì đã biệt tích, không ai biết bà ấy ở đâu và dù có biết bà ấy cũng không nhận bệnh nhân.

Vô tình sao Từ Ngưng Viên lại là người quen của bà ấy.

Vì vậy anh mặt dày nhờ vả anh ta giới thiệu thôi.”

“Chỉ có như vậy?”, Phù Dung nhăn mặt, không tin tưởng lời nói của Mạc Tử Thâm cho lắm.

“Ừ, chỉ có như vậy?”, Mạc Tử Thâm nhếch môi cười, cốc đầu Phù Dung một cái, “Chứ em nghĩ có chuyện gì sâu xa ở đây?”

“Áu", Phù Dung bị Mạc Tử Thâm cốc, vội vàng ôm trán, trừng mắt mà hỏi lại:

“Anh còn ở đó mà gạt em.

Ai chẳng biết anh với Từ Ngưng Viên như chó với mèo, anh ta mà chịu giúp anh giới thiệu bác sĩ tâm lý à? Đúng là chuyện cười?”

“Này nhóc, em so sánh kiểu gì mà thấp kém vậy hả? Chó với mèo là sao? Ít nhất cũng phải hoa mỹ là như nước với lửa cơ chứ?”, Mạc Tử Thâm giả bộ bất bình.

“Mạc Tử Thâm, anh đừng có hòng mà đánh trống lảng", Phù Dung ngay lập tức bắt bài Mạc Tử Thâm:

“Mau nói sự thật cho em biết.

Nếu không em không khám nữa.

Đi về.”

Phù Dung nói xong thì giận dỗi cầm túi xách đứng dậy đòi bỏ về.

Mạc Tử Thâm vội vàng nắm lấy tay của Phù Dung mà kéo lại.

“Bà cô của anh ơi, em có thể bớt nóng tính một chút có được không hả?”, Mạc Tử Thâm đau đầu mà năn nỉ Phù Dung, mắt liếc thấy bà lão khi nãy đã quay trở lại thì liền vội vàng nói nhỏ:

“Chuyện này sau khi rời khỏi đây thì anh kể em nghe được không? Chuyện trước mắt là phải gặp được bác sĩ Gwen để chữa bệnh cho em xong cái đã.

Coi như anh năn nỉ em luôn đó Phù Dung.”

Mạc Tử Thâm lắc lắc tay của Phù Dung, mếu máo nói một cách đáng thương.

Phù Dung cũng nhìn thấy được bóng dáng của người phụ nữ ban nãy đã quay trở lại.

Cô lại nhìn về phía Mạc Tử Thâm, sau đó chỉ đành bất lực mà ngồi lại xuống ghế.

Trong lòng của Phù Dung tràn đầy thắc mắc, nhưng cô cũng không muốn khiến công sức của Mạc Tử Thâm đổ sông đổ bể.

Thôi vậy, lát rời khỏi đây cô sẽ tính sổ với cái tên này sau vậy.

“Lát là anh không chịu thành thật khai báo thì liệu hồn.”

Phù Dung nghiến răng nói nhỏ đủ để cho hai người nghe.

Mạc Tử Thâm lập tức gật đầu lia lịa, rồi lại nhoẻn miệng cười nham nhở.
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 164: Hoa Nở Vào Mùa Đông


“Đây, trà đây, hai đứa uống đi.”

Bà lão tóc bạc bưng khay nước ra, đặt trước mặt Mạc Tử Thâm và Phù Dung mỗi người một ly rồi hiền từ nói.

“Cháu cảm ơn bác.”

Phù Dung nhận lấy, gật đầu cảm kích với bà.

Cô uống một ngụm nước trà, cảm thấy phiền muộn trong lòng bỗng dưng vơi đi bớt.

Đây là dạng trà lá dứa, vị lá dứa nhàn nhạt, thanh ngọt.

Phù Dung cảm thấy rất thích.

“Trà ngon quá ạ.”

Mạc Tử Thâm uống xong cũng không nhịn được mà mở miệng khen ngợi.

Anh đặt ly trà xuống bàn, rồi bắt đầu hỏi về mục đích chính khi đến đây:

“Không biết khi nào bọn cháu mới có thể gặp được bác sĩ Gwen ạ?”

“Ha ha”, Bà lão nhấp một ngụm trà, ngồi trên chiếc ghế lắc lư mà lại rồi nói, “Chẳng phải hai đứa đã gặp ta rồi sao?”

“Dạ?”, Mạc Tử Thâm có chút ngạc nhiên sau đó lại nhìn về phía bà lão tóc bạc mà đánh giá một lần nữa.

Anh bỗng ngộ ra:

“Bà là bác sĩ tâm lý Gwen?”

“Ừ.

Nếu cháu muốn gặp người bác sĩ mà Từ Ngưng Viên đã giới thiệu thì người đó đúng là ta đó”, Bà Gwen bật cười lớn.

“Cháu xin lỗi vì đã không nhận ra”, Mạc Tử Thâm có chút ngại ngùng vội vàng kéo tay Phù Dung lại, “Bác sĩ, bác có thể chữa bệnh giúp cô ấy không? Cô ấy mắc chứng ám ảnh tiếng sấm ạ.”

“Chàng trai trẻ, đừng vội vàng như vậy chứ?”, Bà Gwen vội đưa tay ra ngăn Mạc Tử Thâm lại, “Chữa bệnh là cả một quá trình dài, chúng ta nên nói chuyện làm quen với nhau trước đúng không?”

Cả Mạc Tử Thâm và Phù Dung khi nghe câu nói này của bà Gwen thì đều ngẩn người ra.

Bà lão này thật là vui tính, bọn họ đến đây để chữa bệnh mà, chứ có phải làm quen nói chuyện đâu nhỉ?

“Sao thế? Sao đứa nào đứa nấy mặt đơ ra hết rồi.”

Bà Gwen nhìn thấy Mạc Tử Thâm và Phù Dung như vậy thì có hơi phật ý.

Bà bỏ ly trà trong tay xuống bàn rồi nói:

“Ta nói hai đứa nghe.

Ta làm trong cái nghề này đã hơn bốn mươi năm.

Kể từ lúc ông xã ta qua đời thì đã không còn muốn dính dáng đến các bệnh nhân nữa rồi.

Nếu không phải do thằng nhóc Ngưng Viên giới thiệu qua, ta còn lâu mới tiếp hai đứa.

Nhưng hai đứa cũng phải hiểu rằng ta cũng cần phải có thời gian thích ứng chứ? Bỏ lâu quá rồi cũng quên nghề chớ sao, ha ha ha.”

Phù Dung nghe bà Gwen nói xong thì bất giác nuốt nước bọt mà liếc nhìn Mạc Tử Thâm.

Cô cảm thấy vị bác sĩ trước mắt hình như không đáng tin lắm thì phải.

Lỡ may bà ấy không chữa bệnh được cho cô mà còn khiến nó trở nên xấu hơn thì sao?

Thế nhưng Mạc Tử Thâm lại không hề quan tâm tới điều đó, anh hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của bà Gwen.

Chiến tích huy hoàng trong giới bác sĩ tâm lý của bà là bằng chứng thép cho tất cả.

Mạc Tử Thâm nguyện đặt cược lần chữa trị cuối cùng này của Phù Dung lên tay bà.

“Vậy được.

Chúng cháu nói chuyện chung với bà, khi nào bà đã có cảm giác có thể bắt đầu chữa trị thì hãy nói bọn cháu biết nhé.”

Mạc Tử Thâm hào hứng mà bắt chuyện với bà Gwen.

“Ừ”, Bà Gwen hài lòng mà gật đầu, sau đó nhìn liếc qua Phù Dung, cất giọng hỏi, “Con bé này là gì đối với cậu?”

“A, là người nhà ạ”, Mạc Tử Thâm đáp ngay lập tức mà không cần phải suy nghĩ, “Bốn năm trước cô ấy phải chứng kiến… một cảnh tượng rất kinh khủng, sau này bị một trận bệnh thật nặng, lúc tỉnh dậy thì lại phát hiện ra thêm chứng sợ tiếng sấm này.

Cháu đã thử rất nhiều cách nhưng vẫn không thể trị dứt được cho cô ấy.

Phù Dung luôn phải sử dụng thuốc để kìm việc bệnh tái phát.”

“Ồ”, bà Gwen gật gù, rồi hỏi Phù Dung, “Cô bé tên Phù Dung à, một cái tên rất đẹp đó.”

“Dạ, tên này là do mẹ của cháu đặt ạ.

Mẹ nói khi cháu sinh ra đã xinh đẹp như một đóa hoa rồi, vì vậy bà muốn lấy tên một loại cho đặt cho cháu.

Cháu lại sinh vào mùa đông, hoa Phù Dung cũng nở vào mùa đông nên bà ấy chọn nó luôn.

Cháu cũng rất thích tên của mình.”

Phù Dung nhớ lại những kỷ niệm vui vẻ của mình với bà Dung Hoa, nở nụ cười rạng rỡ mà đáp lời bà Gwen.

“Ừ, quả thật rất xinh đẹp”, Bà Gwen cũng bật cười, tán thành với lời nói của Phù Dung, “Hèn chi thằng nhóc kia không tiếc thứ gì mà xin xỏ ta chữa bệnh cho cháu bằng được.”

Bà Gwen nói xong thì nở nụ cười đầy ý tứ.

Nụ cười trên môi của Phù Dung trở nên ngượng ngùng.

Hình như cô đã biết được ‘thằng nhóc’ trong lời nói của bà Gwen là ai rồi.

“Đương nhiên Từ Ngưng Viên phải đứng ra xin xỏ rồi à, bởi vì một phần nguyên nhân cũng là do anh ta gây ra.

Từ Ngưng Viên thấy có lỗi nên mới phải làm như vậy thôi.”

Mạc Tử Thâm bĩu môi, bất mãn mà xen vào cuộc hội thoại của bà Gwen và Phù Dung.

Đêm tối ngày hôm đó khi Mạc Tử Thâm nói rõ tình hình bệnh của Từ Ngưng Viên xong thì anh ta đã chủ động đề cập đến việc đưa Phù Dung đi gặp bác sĩ tâm lý.

Và người mà Từ Ngưng Viên đề cử là bác sĩ tâm lý đã biệt tích – Gwen.

Lúc đầu Mạc Tử Thâm định mạnh miệng từ chối nhưng khi nghe thấy đến cái tên này thì liền im lặng.

Đây là người anh tìm kiếm rất lâu rồi.

Từ Ngưng Viên cho Mạc Tử Thâm thông tin địa chỉ của bà Gwen, bảo anh cứ đưa Phù Dung đến trực tiếp đó là được.

Những chuyện khác Từ Ngưng Viên sẽ tự lo liệu.

Mạc Tử Thâm không nói với Từ Ngưng Viên hôm nay đưa Phù Dung đi gặp bác sĩ tâm lý Gwen, anh không muốn tên kia đắc ý.

Nhưng không ngờ là Từ Ngưng Viên đã nhanh chân hơn, giải thích hết mọi việc với bà Gwen trước cả khi anh đến.

Bà Gwen nghe thấy lời nói của Mạc Tử Thâm thì chỉ bật cười chứ không phản bác lại.

Xem ra để có được cô bé Phù Dung này, Từ Ngưng Viên còn phải gặp nhiều khó khăn đây.

Nhưng chuyện này để sau đi.

Bà Gwen lại tiếp tục hỏi chuyện Phù Dung:

“Vậy cháu có thể nói ra thử xem, bốn năm trước cháu đã gặp phải chuyện gì không?”
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 165: Bệnh Nhân Thứ Ba


Phù Dung vừa nghe thấy câu hỏi của bà Gwen thì cả người run lên, mặt tái đi.

Lần nào cũng vậy, khi đến gặp bác sĩ tâm lý thì Phù Dung đều sẽ được hỏi câu này.

Nhưng mỗi lần khi nhắc lại đều là một lần khiến Phù Dung đau đớn.

Phù Dung siết chặt bàn tay lại, cúi đầu, mím môi không nói.

Mạc Tử Thâm nhìn qua Phù Dung, biết cô vì sao lại trở nên như vậy.

Anh thở dài, đưa tay sang ôm lấy vai của Phù Dung, hy vọng khiến cô cảm thấy đỡ hơn.

Mạc Tử Thâm đang phân vân xem có nên giúp Phù Dung kể ra hay không thì đã nghe tiếng của bà Gwen vang lên.

“Được rồi.

Ta thấy cũng nên vào phòng khám rồi.”

“Dạ?”

Mạc Tử Thâm ngẩng đầu dậy, không hiểu sao bà Gwen lại thay đổi thái độ xoành xoạch như vậy.

Nhưng cái Mạc Tử Thâm thấy chỉ là bóng lưng của bà Gwen mà thôi.

Bà đi đến một chiếc phòng nhỏ ở phía góc phải, mở cửa phòng rồi quay đầu lại:

“Cậu nhóc, còn ngồi yên đó làm gì? Mau dìu con bé vào trong đi.”

“A.

Dạ.”

Mạc Tử Thâm lắc lắc đầu, thầm cảm thán những người có tài năng đặc biệt thì đều là những người kỳ lạ.

Vì vậy Mạc Tử Thâm không thắc mắc về hành động của bà Gwen nữa mà nhanh chóng ôm lấy Phù Dung bước về căn phòng mà bà Gwen gọi là ‘phòng khám’.

“Dìu tới đây được rồi.

Cậu ở ngoài chờ đi.”

Khi Mạc Tử Thâm đỡ Phù Dung đến cánh cửa thì đã bị bà Gwen chặn lại bên ngoài mà nói.

“Ơ, tại sao ạ?”

Mạc Tử Thâm ngơ ngác nhìn bà Gwen dìu lấy Phù Dung.

“Ai là bệnh nhân?”

Bà Gwen mở to mắt mà hỏi lại Mạc Tử Thâm.

“Dạ cô ấy.”

“Vậy ta chữa trị cho cô bé đó, cậu vào trong này làm gì?”

Bà Gwen phì cười vì bộ dáng ngây ngô của Mạc Tử Thâm rồi đóng cửa lại.

Mạc Tử Thâm nhìn cánh cửa ngăn chặn trước mặt, chân mày nhíu chặt lại.

Anh cảm thấy không đúng lắm, nhưng rồi lại không biết chỗ nào không đúng.

Lời nói của bà Gwen cũng hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Anh không phải là Phù Dung, không phải là người bệnh thì vào phòng khám làm gì nhỉ?

Mạc Tử Thâm vỗ vỗ đầu, rồi lại ra ngồi lại nơi bàn trà mà tự nhấm nháp trà, nhìn ngắm cảnh vật ở ngoài cửa sổ một mình.

“Cảm ơn bà ạ.”

Phù Dung được bà Gwen dìu đến ngồi ở một chiếc ghế bành nằm giữa phòng.

Cô đã dần lấy lại sự bình tĩnh.

“Cháu xin lỗi, khi nãy cháu xúc động quá.”

“Không sau đâu”, Bà Gwen mỉm cười nhìn Phù Dung rồi chợt nói, “Cháu là người thứ ba bước vào phòng khám này của ta đó.”

“Người thứ ba ạ?”

Phù Dung nghi ngờ mà hỏi lại.

Theo như Mạc Tử Thâm nói thì người bác sĩ này nổi tiếng trên toàn thế giới, vậy mà chỉ có ba người vào phòng khám này là sao nhỉ?

“Ha ha, không cần phải ngạc nhiên.

Cháu cũng không nghe lầm đâu.”

Bà Gwen dường như nhìn ra được sự nghi ngờ của Phù Dung, bà chủ động mở miệng giải thích:

“Ta về hưu rồi, rửa tay gác kiếm không làm nghề nữa.

Vì vậy kể từ chuyển về ngôi nhà này, ta không tiếp một bệnh nhân nào hết.

Thế nhưng không may sao, bệnh nhân đầu tiên ta bất đắc dĩ phải nhận.

Bởi vì thằng bé là cháu ngoại của ta.”

Bà Gwen nói đến đây thì có chút hoài niệm, ánh mắt thoát chút buồn.

“Ra là vậy”, Phù Dung nghe thế cũng liền thông suốt.

Dù sao cũng là người nhà mà, không cứu không được rồi:

“Lúc cháu đến đây thấy bà sống có một mình còn tưởng bà không có con cháu nên mới cô đơn như vậy.

Xem ra cháu nhầm rồi.

Mọi người sống ở nơi khác hả bà?”

Phù Dung mỉm cười, dịu dàng hỏi lại bà Gwen.

Người phụ nữ này mang lại cho cô cảm giác rất quen thuộc, bất giác muốn thân cận lúc nào không hay.

“Không có.”

Bà Gwen lắc đầu cười khổ.

Sau đó đem một chiếc hộp gỗ nhỏ mà đến ngồi xuống đối diện Phù Dung.

Trên hộp gỗ được chạm khắc hoa văn tinh xảo, có thể nhìn ra được người chạm khắc đã dồn hết tâm tư vào chiếc hộp này.

“Ta không có con cháu.”

Giọng nói của bà Gwen đều đều vang lên, món tay v**t v* chiếc hộp gỗ cực kỳ trân quý.

“Mẹ của thằng nhóc đó là cháu gái của chồng ta.

Vì vậy thằng nhóc gọi ta một tiếng bà ngoại.

Sau khi chồng ta mất, ta trốn tránh tất cả, kiếm một nơi vắng vẻ, cứ ở như vậy chờ đến ngày đi gặp ông ấy.

Nhưng lại không ngờ rằng có lúc lại phải tiếp nhận bệnh nhân.”

“Người bệnh nhân ta nhận đầu tiên sau khi chồng ta mất là thằng nhóc đó, người thứ hai ta nhận… lại là mẹ của nó.

Cháu cảm thấy kỳ lạ lắm không?”

Bà Gwen nói xong thì lắc đầu cười khổ.

“Hai người đó đều là người thân của ta nên ta mới nhận.

Đến cháu là người thứ ba đó.

Cô bé, cháu nói xem vì sao ta lại phải nhận khám bệnh cho cháu vậy?”

Bà Gwen nói xong thì nhìn Phù Dung mà cười cười, ánh mắt lấp lánh nhìn về phía cô.

Phù Dung không hiểu sao lại cảm thấy chột dạ.

Cái ‘người cháu ngoại’ trong lời bà Gwen nói không phải là người mà cô đang nghĩ đến chứ?

“Bà… bà là bà ngoại của Từ Ngưng Viên ạ?”

Phù Dung khó khăn mà hỏi ra câu hỏi trong lòng.

Cô chưa bao giờ biết rằng Từ Ngưng Viên còn có một người bà bí hiểm như vậy cả.

“Ha ha ha.”

Bà Gwen không trả lời cho câu hỏi của Phù Dung mà chỉ cười vui vẻ.

Ánh mắt nhìn về phía chiếc hộp gỗ trong tay càng thêm âu yếm hơn.

“Thằng nhóc đó, có rất nhiều nét giống với chồng ta.

Chồng ta đam mê về máy móc, phần mềm.

Thằng nhóc đó cứ suốt ngày lẽo đẽo chạy theo sau đòi ông ấy chỉ bảo.

Một tuần thì có mấy ngày đã chạy qua nhà hai vợ chồng ta mà ở lì, ăn ngủ chung với máy móc.

Nhưng không ngờ ba nó mất sớm.

Ông Từ Đông Thành đập vỡ ước mơ của nó mà bắt nó đi theo con đường kinh doanh, nối nghiệp ông ấy.”

“Từ Ngưng Viên lúc đó rất phân vân, nó không muốn bỏ ước mơ của mình, muốn cãi lại lời của ông Từ.

Thế nhưng nếu nó không đi, người bị ông Từ chèn ép sẽ là Huy Vũ.

Ngưng Viên biết nếu Huy Vũ bước vào con đường đó sẽ bị hại chết là điều chắc chắn.

Vì vậy nó chỉ có thể cắn răng mà gánh vác trọng trách của nhà họ Từ lên vai mà sống.”
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 166: Thôi Miên


“Từ Ngưng Viên theo ông Từ Đông Thành sang Mỹ, từ đó mất liên lạc.

Hai năm sau ta mới gặp lại nó.

Từ Ngưng Viên của khi đó không khác vì một cái xác không hồn, mắt nó thâm đen vì mất ngủ triền miên.

Chính tay ta kéo nó vào cái phòng này, chủ động chữa bệnh tâm lý cho nó.

Đó là bệnh nhân đầu tiên ta chữa trị kể từ lúc chồng ta mất.

Mấy năm sau, Huy Vũ lại mất.

Nghiêm Từ Vân là bệnh nhân thứ hai của ta.”

Trong căn phòng nhỏ chỉ vang vọng tiếng nói của bà Gwen, bà nói thật lâu.

Dường như đã lâu lắm rồi bà mới có người để chia sẻ tâm sự của mình.

Phù Dung ngồi đối diện bà, im lặng mà lắng nghe.

“Ây da, xem ta kìa.

Già quá nên hồ đồ thật rồi.”

Im lặng một lúc, bỗng dưng bà Gwen vỗ vỗ vào đầu mình:

“Ta đưa cháu vào đây để chữa bệnh mà cứ nói lảm nhảm hoài thôi.

Cháu không cảm thấy phiền chứ?”

“Không đâu ạ.”

Phù Dung lắc đầu, trả lời thật lòng.

Bà Gwen lại cho cô một nụ cười dịu dàng.

“Được rồi.

Cháu hết sợ hãi chưa? Bây giờ ta bắt đầu chữa trị cho cháu đó nha.”

“Dạ.”

Phù Dung gật gật đầu.

Qua cuộc nói chuyện với bà Gwen, Phù Dung cảm thấy bản thân thoải mái hơn rất nhiều rồi.

“Bà cứ hỏi đi ạ.”

“Không cần”, Bà Gwen lắc đầu rồi mở chiếc hộp gỗ ra, bà lấy từ trong đó một con lắc nhỏ rồi đặt hộp gỗ sang lên cạnh:

“Nếu cháu đã không muốn nói ra miệng thì không cần nói nữa.

Không cần phải làm khó bản thân mình đâu.”

Bà Gwen dịu dàng nói, sau đó đứng dậy đến trước mặt của Phù Dung.

“Cháu cứ nhìn theo con lắc trong tay bà, rồi theo những lời bà nói là được.

Hiểu không?”

“Dạ vâng ạ.”

Phù Dung ngồi thẳng dậy, nghiêm túc mà gật đầu.

“Tốt.

Vậy ta bắt đầu đây.”

Bà Gwen giơ tay về phía trước, thả con lắc rơi xuống rồi nắm đầu dây mà điều chỉnh nó đến ngang tầm mắt của Phù Dung.

“Bây giờ cháu hãy hít thở thật sâu vào, thả lỏng tâm trí ra, đừng suy nghĩ vào bất cứ điều gì cả.”

Bà Gwen bắt đầu điều khiển con lắc chuyển động qua lại trước mặt của Phù Dung.

“Phù Dung, cháu hãy chăm chú nhìn theo con lắc này.

Trái, phải, trái phải, trái, phải…”

Phù Dung làm theo lời của bà Gwen, ánh mắt nhìn chăm chăm theo con lắc di chuyển.

Mọi thứ xung quanh cô dường như trở nên vô hình, chỉ có con lắc trước mắt là hiện hữu duy nhất.

“Giỏi lắm… Tiếp tục thả lỏng bản thân, nhìn theo con lắc...!nhịp nhàng… nhịp nhàng…”

Giọng nói của bà Gwen như có như không bên tai của Phù Dung.

Mí mắt của Phù Dung trở nên trĩu nặng, dần dần có xu hướng khép lại.

“Tích tắc… tích tắc… tích tắc…”

Phù Dung không nhận rõ được đây là giọng nói của bà Gwen hay là tiếng đồng hồ quả lắc nào đó cứ vang lên trong tâm trí của cô.

Không gian xung quanh chìm dần vào trong một màu đen tuyền, không nhìn rõ bất cứ thứ gì cả.

“Phù Dung… Hiện tại là bốn năm trước… Cháu thử mở mắt ra mà nhìn xem, cháu thấy gì nào? Cháu thấy gì nào…”

Giọng nói của bà Gwen dường như đang ở nơi nào rất xa xôi mà vọng về chỗ Phù Dung đang ở.

‘Mở mắt ra sao?’

Phù Dung tự hỏi, mí mắt run rẩy nhưng vẫn không thể nào mở ra được.

Trong lòng bất giác cảm thấy sợ hãi, nếu cô cứ mãi bị giam trong cái bóng tối vô định không có lối thoát này thì sẽ như thế nào?

“Phù Dung, con mau dậy phụ mẹ đi nào.

Đừng có mà giả ngủ nữa, bánh sắp chín rồi này.”

Một giọng nói quen thuộc quan lên, Phù Dung ngỡ ngàng, sau đó bật người dậy, mở to mắt ra.

Khung cảnh cô nhìn thấy được là căn nhà trọ cũ mà cô và bà Dung Hoa đã sống trong mấy năm gần đây.

Bầu trời bên ngoài không phải là trận mưa dữ dội nữa mà là một ngày nắng đẹp.

Phù Dung còn có thể nghe ra được tiếng chim hót ríu rít bên ngoài.

Bà Dung Hoa đang đứng ngay bếp, loay hoay làm gì đó.

Phù Dung run rẩy mà chạy nhanh về phía bà, đưa tay ra muốn ôm chầm lấy bà nhưng rồi lại khựng lại.

Nước mắt trào ra.

Trên mặt bàn bếp là những cái bánh phù dung nóng hổi.

Bà Dung Hoa quay đầu nhìn thấy Phù Dung đứng đó thì khẽ nhíu mày mà trách móc:

“Cái con bé này? Khóc cái gì mà khóc chứ? Còn không mau đến bưng bánh ra bàn đi.

Hai mẹ con mình ăn mừng sinh nhật của con nào.”

“Dạ.

Dạ vâng…”

Phù Dung mím môi, gật gật đầu, nước mắt vẫn chảy mãi không ngừng.

Phù Dung đưa tay quẹt loạn trên mặt, bôi nước mắt tèm lem đi.

Cô nghe lời bà Dung Hoa, bước gần đến kệ bếp.

Bàn tay run rẩy đưa tay chạm vào những chiếc bánh hình hoa xinh xắn.

Phù Dung rất sợ, sợ rằng một khi cô chạm tay vào những chiếc bánh này thì khung cảnh sẽ biến mất.

Bàn tay cứ đưa ra rồi lại rụt về.

“Thiệt là, cái con nhóc này.

Càng ngày càng hư à.”

Bà Dung Hoa thấy Phù Dung cứ đứng ngơ ngẩn trước bếp mà không đem bánh ra bàn thì liền tức giận.

Bà bước đến đánh nhẹ lên vai của Phù Dung một cái rồi chủ động bưng khay bánh ra đến bàn.

Nơi đó đã chuẩn bị sẵn nước và những món ăn khác.

Ngoài ra còn có hai cái nón chóp để chúc mừng nhật cô.

Phù Dung bị cái đánh của bà Dung Hoa mà rùng mình.

Cô thật sự có thể cảm nhận được trên vai bị đánh.

Là thật? Phù Dung ngạc nhiên quay lại, trừng mắt mà nhìn mẹ của mình.

“Này, Phù Dung, mau qua đây đi.”

Bà Dung Hoa nhìn Phù Dung, cười vui vẻ mà vẫy vẫy tay.

Phù Dung mừng rỡ, chạy ùa về phía bà Dung Hoa, ôm chầm lấy bà rồi khóc nức nở.

“Ngoan, ngoan.

Nín đi nào.”

Bà Dung Hoa ôm chặt lấy Phù Dung, khẽ vỗ về an ủi cô.

“Mẹ biết con gái mẹ mấy năm này vất vả rồi.

Nhưng con làm rất tốt, thật sự rất giỏi.

Mẹ rất tự hào về con.”

Phù Dung nghe thấy những lời nói này thì càng khóc lớn hơn.

Cô lắc lắc đầu, bàn tay càng thêm siết chặt lấy người bà Dung Hoa.

“Không, không phải vậy.

Là lại con, là do con không tốt.

Là do con ngu ngốc nên mới khiến mẹ phải…”

Phù Dung nói đến đây thì không nói được nữa, cả người tràn đầy tự trách.

Sự việc năm đó qua lâu như vậy thế nhưng Phù Dung vẫn không thể nào tự tha thứ cho mình.

“Nếu như lúc đó con đừng ngủ nhiều như thế, nếu như con thông minh hơn, nếu như con mạnh mẽ hơn… thì mẹ đã chẳng phải lo lắng cho con mà làm ra chuyện như vậy.

Là tại con… Con xin lỗi.”
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 167: Bánh Phù Dung Thật Sự Rất Ngon


“Không.

Con đang nói ngốc nghếch cái gì vậy hả?”

Bà Dung Hoa đỡ Phù Dung dậy, vuốt mái tóc vì bị dính nước mắt mà ướt nhẹp của cô.

Bà vén tóc qua tai cho Phù Dung, áp hai tay vào má của Phù Dung, dịu dàng mà nói:

“Đối với mẹ, Phù Dung, con là đứa con gái tốt nhất thế gian này rồi.

Con rất giỏi, rất thông minh lại còn hiếu thảo với mẹ nữa.

Không có ai có thể chê trách gì con đâu.

Ngoan, đừng khóc nữa nào.”

“Thật… hức… vậy ạ?”

Phù Dung hỏi lại trong tiếng nấc:

“Mẹ không giận con sao?”

“Không hề”, Bà Dung Hoa ngay lập tức lắc đầu rồi đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cho Phù Dung:

“Mẹ chưa bao giờ giận con một điều gì cả.

Chuyện đã qua lâu lắm rồi, hiện tại mẹ đang sống rất tốt.

Con cũng đừng dằn vặt bản thân của mình nữa.

Con cứ thích nhận hết tội lỗi về bản thân mình.

Con gái của mẹ có lỗi gì đâu chứ? Con nếu cứ như vậy thì mẹ sẽ đau lòng lắm đấy.”

Bà Dung Hoa khẽ nhăn mặt, làm ra thái độ không hài lòng.

Phù Dung lập tức sợ hãi mà níu chặt tay bà lại.

“Con… con không như vậy nữa.

Mẹ đừng đau lòng nhé.”

“Ừ, ngoan lắm”, Bà Dung Hoa mỉm cười, vuốt tóc của Phù Dung khẽ nói:

“Phù Dung à, điều mẹ mong muốn duy nhất là được nhìn thấy con sống hạnh phúc vui vẻ.

Con gái ngốc, đừng tự mình làm khổ mình nữa.

Được không con?”

“Dạ.”

Phù Dung siết chặt lấy tay của bà Dung Hoa, gật mạnh đầu.

Ánh mắt của cô vẫn chưa hề rời khỏi mặt của bà một giây nào cả.

Cô sợ rằng một khi rời mắt đi thì sẽ không nhìn thấy mẹ cô được một lần nào nữa.

“Haizz, con nhìn mẹ chằm chằm làm gì hả? Mau ăn thử bánh phù dung mà làm cho con đi.”

Bà Dung Hoa đánh nhẹ lên mu bàn tay của Phù Dung khẽ trách, rồi chồm đến lấy một chiếc bánh phù dung đặt vào lòng bàn tay của cô:

“Này, con ăn thử đi.

Xem thử có ngon không.”

Miếng bánh âm ấm trong tay khiến cho Phù Dung giật mình.

Cô nhìn về phía chiếc bánh hình hoa trong tay mình rồi lại nhìn về trước mặt.

Bà Dung Hoa vẫn ngồi đó, mỉm cười hiền từ mà nhìn cô.

Phù Dung như có thêm dũng khí, đưa miếng bánh lên miệng cánh một miếng.

Mùi bánh thơm, vừa vào trong miệng đã tan ngay, vị bánh mềm và ngọt.

Nước mắt trên mặt Phù Dung lại bất chợt tuôn ra.

“Bánh ngon không con?”

Giọng nói bà Dung Hoa vang lên trong không trung, cảm giác xa dần.

“Ngon, ngon lắm ạ.

Mẹ nói đúng, bánh phù dung thật sự rất ngon.”

Phù Dung gật đầu lia lịa, siết chặt miếng bánh trong tay.

Cô ăn ngấu nghiến chiếc bánh đó, nước mắt dàn dụa.

“Phù Dung, nhất định phải sống thật tốt nhé.”

Trước mắt của Phù Dung nhòe đi, không còn nhìn rõ được thứ gì cả.

Cô đưa tay ra nhưng chỉ chạm được vào không khí.

Trong lòng Phù Dung đau xót, cuộn tròn người lại ôm lấy chính mình mà khóc nấc lên.

“Phù Dung, Phù Dung…”

Giọng bà Gwen vang lên bên tai của cô, Phù Dung có thể cảm nhận được bàn tay bà đang vỗ vỗ trên vai kêu cô dậy.

Phù Dung khẽ hé mắt ra nhìn, là căn phòng khám bệnh của bà Gwen.

Cô nhắm tịt mắt lại, càng thêm khóc lớn hơn.

Dù Phù Dung muốn ngừng khóc đến cỡ nào thì cũng không được.

Nước mắt cứ thế mà tuôn ào ạt.

Con người khi đã cố gắng mạnh mẽ quá lâu, một khi bức tường bị xô đổ, yếu đuối sẽ như thủy triều dâng cao.

Rất lâu sau mới có thể rút đi được.

Phù Dung không biết mình đã khóc trong bao lâu.

Đến khi cả người mệt cả, mắt sưng húp rồi thì mới ngừng lại được.

Bên ngoài trời cũng đã tối mịt.

“Tỉnh rồi à? Lau mặt đi cháu.”

Bà Gwen đưa đến cho Phù Dung một chiếc khăn ấm rồi dịu dàng nói.

Bên trong lòng cô bé có quá nhiều đau đớn và tổn thương, một mình phải đối diện hết thật khiến cho người khác đau lòng.

Bà cảm thấy rất khâm phục cô gái nhỏ này.

“Cháu… cảm ơn.”

Phù Dung khàn giọng đáp lời rồi đưa tay nhận lấy chiếc khăn ấm từ tay bà Gwen.

Phía bên trong miệng vẫn còn cảm nhận được vị ngọt ngào và mùi hương của bánh phù dung khiến Phù Dung cảm thấy thổn thức.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy ạ?”

“À, ta vừa sử dụng phương pháp thôi miên để giúp cháu thấy lại được gì chuyện cháu muốn thấy mà thôi.

Đến lúc đó cháu có thể tự giải quyết được những vấn đề đang chất chứa trong chính tâm hồn của mình.

Có những thứ chỉ có chính bản thân cháu mới tìm ra được câu trả lời mà thôi.

Không có một vị thuốc hay một người nào có thể tự chữa lành vết thương trong lòng cháu cả.

Đó phải là từ đáy lòng cháu giải quyết được chuyện đó.”

“Sao nào, cô bé, cảm thấy ổn hơn chưa?”

Tự chỉnh bản thân tìm ra câu trả lời sao? Phù Dung khẽ lẩm nhẩm câu nói của bà Gwen ở trong lòng.

Nhưng còn vị bánh phù dung đó là sao?

“Này.”

Bà Gwen thấy Phù Dung lại trở nên ngơ ngẩn thì vội vàng đưa tay ra quơ quơ trước mặt của Phù Dung rồi lẩm nhẩm:

“Chẳng lẽ vẫn chưa thoát ra được sao?”

Phù Dung nghe thấy câu nói của bà Gwen thì ngẩng lên nhìn bà mà cười tươi:

“Không đâu ạ.

Cháu tỉnh rồi.

Và cháu sẽ nghe lời mẹ cháu mà tiếp tục sống thật tốt, nhất định sẽ không khiến mẹ cháu phải đau lòng nữa đâu ạ.”

Bà Gwen nghe Phù Dung nói thì có hơi bất ngờ, sau đó thì liền gật đầu tỏ ra đã hiểu.

“Ừ, cháu giỏi lắm.”

“Hôm nay cháu cảm ơn bác rất nhiều ạ.”

Phù Dung đứng dậy, cúi gập người trước mặt bà Gwen mà nói ra lời cảm ơn chân thành nhất.

“Cháu không cần phải cảm ơn ta đâu.

Người cháu nên cảm ơn là ai, chắc cháu cũng đã tự biết.”

Bà Gwen cũng đứng dậy, bà đỡ Phù Dung đứng thẳng lên, mỉm cười nhìn Phù Dung mà nháy mắt.

Ánh mắt của bà Gwen nóng rực, giống như đang nhìn thấu cả người Phù Dung.

Phù Dung đảo mắt, bỗng chốc cảm thấy ngượng ngùng, vội vàng đánh trống lảng:

“A, cháu phải về rồi.

Xin phép bà ạ.”

Phù Dung nói xong thì vội vàng thoát khỏi tay của bà Gwen mà đi ra khỏi phòng khám.

Mạc Tử Thâm vẫn kiên nhẫn ngồi chờ ở bên ngoài.

Anh vừa thấy Phù Dung mặt mũi sưng húp xuất hiện thì liền tiến đến ôm chặt lấy cô.

Mạc Tử Thâm ngoài ở bên ngoài nhưng vẫn nghe rất rõ tiếng khóc thương tâm của Phù Dung, anh có thể cảm nhận được nỗi đau của cô.

Phù Dung bật cười, thả lỏng hoàn toàn mà dựa vào người của Mạc Tử Thâm.

“Em không sao.

Anh đừng lo.”
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 168: Nhất Định Không Buông Tay


“Cháu về nghỉ ngơi đi.

Nếu vẫn còn phát bệnh nữa thì quay lại đây gặp ta.”

Bà Gwen nhìn về phía Phù Dung và Mạc Tử Thâm rồi dặn dò.

Bà cảm thấy căn bệnh này của Phù Dung có lẽ đã được chữa khỏi rồi nhưng để cho chắc ăn bà vẫn đưa thêm một số thuốc kèm theo cho cô.

“Cám ơn bà ạ.”

Phù Dung đưa tay ra nhận lấy bọc thuốc, cúi đầu cảm tạ một lần nữa.

“Có thời gian cháu sẽ ghé qua đây thăm bà.

Bà nhớ giữ gìn gì sức khỏe nhé.”

“Ừ, đi về nghỉ ngơi đi cháu.” Bà Gwen cười hiền từ, vẫy vẫy tay với Phù Dung.

Mạc Tử Thâm và Phù Dung rời đi, căn nhà trở lại với yên lặng.

Bà Gwen khóa cửa lại, một lần nữa trở vào phòng khám bệnh khi nãy.

Bà đến một bức tường, đứng trước bức tranh khổ lớn mà đưa tay ra chạm vào nó.

Bức tranh thế nhưng lại bị bà đẩy lệch qua một bên, mở ra một lối nhỏ để đi vào.

Bà Gwen lách người đi vào, bên trong lại là một căn phòng nhỏ hẹp.

Trong đó có một người đàn ông đang ngồi trên ghế sát tường.

Ánh mắt anh ta đỏ hoe, bàn tay bị hành hạ đến mức chảy máu.

“Con bé đã về rồi.

Tâm trạng rất tốt.”

Bà Gwen thở dài một tiếng rồi thông báo cho Từ Ngưng Viên biết tình hình bên ngoài.

Bà nhìn thấy người cháu ngoại của mình trở nên đau thương như vậy thì thật sự không nỡ nhìn.

“Cám ơn bà.”

Từ Ngưng Viên cất giọng khàn khàn, bàn tay vẫn đang siết chặt thành nắm đấm, chưa buông ra.

Từ lúc Phù Dung ra khỏi nhà cùng với Mạc Tử Thâm thì Từ Ngưng Viên cũng đã rời khỏi nhà rồi.

Dù Mạc Tử Thâm không nói nhưng anh vẫn đoán được anh ta sẽ đưa Phù Dung đến đây xem bệnh.

Vì vậy mà Từ Ngưng Viên chạy đến trước, nơi này anh từng qua chơi rất nhiều lần, đường tắt anh cũng biết rất nhiều.

Từ Ngưng Viên trốn sau bức tường này, nín thở mà nghe ở bên ngoài bà Gwen và Phù Dung tiến hành trị liệu.

Trong lúc hôn mê Phù Dung đã nói ra hết những đau khổ trong lòng mình, cô khóc rất nhiều.

Những tiếng kêu khóc đó không ngừng khiến Từ Ngưng Viên cảm thấy đau đớn.

Anh không ngờ vì sự ngu ngốc của mình mà bốn năm qua Phù Dung luôn phải sống trong ám ảnh như vậy.

Đau khổ mà Phù Dung gánh chịu, tất cả đều là do anh gây ra.

Là do anh.

“Chuyện cũng qua rồi.

Con đừng nghĩ nhiều về nó nữa.

Phù Dung cũng đã vượt qua được nỗi ám ảnh.

Con cũng buông tha cho chính mình đi.”

Bà Gwen nhìn Từ Ngưng Viên dằn vặt bản thân mình như vậy thì liền lên tiếng khuyên nhủ.

“Bà… con nên buông tay cô ấy sao?”

Từ Ngưng Viên ngước đầu nhìn bà Gwen mà hỏi, ánh mắt hoang mang, bơ vơ như đứa trẻ bị vứt bỏ giữa đường.

Anh cảm nhận được nỗi đau của Phù Dung thì lại càng thêm tự vấn bản thân mình.

Anh có xứng đáng tiếp tục ở bên cạnh Phù Dung? Cô ấy sẽ có thể tha thứ cho anh chứ?

“Con nghĩ sao?”, Bà Gwen tiến lên, đưa tay vỗ nhẹ lên đầu của Từ Ngưng Viên, giọng nói đều đều:

“Bên cạnh Phù Dung đang có một chàng trai rất tốt.

Nếu con buông tay, cô ấy và cậu con trai kia sẽ sống hạnh phúc với nhau sao? Đây là điều con mong muốn nhìn thấy?”

Mạc Tử Thâm và Phù Dung sẽ sống hạnh phúc bên nhau? Từ Ngưng Viên ngơ ngẩn, trong đầu tự vẽ lên viễn cảnh hạnh phúc giữa hai người.

Phù Dung và Mạc Tử Thâm sẽ kết hôn, vui vẻ với nhau.

Còn bản thân anh thì đang ở đâu.

“Không.”

Từ Ngưng Viên bỗng dưng hét lớn lên, đứng bật dậy, ánh mắt lấy lại nét sắc sảo thường ngày.

Anh không chấp nhận được cảnh tượng này.

Nếu nó thật sự xảy ra, anh nhất định sẽ không sống nổi mất.

“Buông tay? Không thể nào.

Bà à, dù cả đời này Phù Dung không tha thứ cho con.

Con vẫn sẽ mặt dày mà ở bên cạnh mẹ con cô ấy.”

Giọng nói của Từ Ngưng Viên trở nên đầy kiên định, không còn vẻ ủ rũ chán nản khi nãy nữa.

“Ừ, như thế mới đúng là cháu ngoại của bà chứ.”

Bà Gwen nhìn thấy Từ Ngưng Viên trở lại tràn đầy sức sống thì ánh mắt lấp lánh ý cười, trong lòng cảm thấy rất hài lòng.

“Cố lên cháu trai.

Hạnh phúc của mình thì phải do chính mình cố gắng mà đạt được.

Bà chờ uống rượu mừng của hai đứa đó.

Ha ha ha.”

“Nhất định rồi.

Đến lúc đó cháu nhất định sẽ đem xe lên rước bà đến dự ạ.”

Từ Ngưng Viên cũng bật cười theo.

Anh tiến đến ôm chặt lấy bà Gwen.

“Cháu cám ơn bà.

Ông ngoại đúng là không biết hưởng phúc, lại dám bỏ bà mà đi sớm như vậy.”

“Cái thằng nhóc này.”

Bà Gwen nghe Từ Ngưng Viên trách móc chồng mình thì khẽ đánh lên vai anh một cái.

“Ông già đó ngày nào cũng khóc lóc đứng chờ bà đó thôi.

Nhanh thôi, bà và ông ta sắp gặp lại nhau rồi.”

Từ Ngưng Viên nghe thấy lời này thì càng thêm siết chặt người của bà Gwen hơn.

Anh cũng biết dạo này sức khỏe bà không tốt mà bà lại từ chối việc điều trị ở bệnh viện.

Từ Ngưng Viên không muốn xa bà, thế nhưng đây là tâm nguyện mấy năm nay của bà rồi.

Vì vậy dù rất đau buồn nhưng Từ Ngưng Viên chỉ có thể đáp ứng yêu cầu của bà mà thôi.

Từ Ngưng Viên rời khỏi nhà của bà Gwen thì liền lập tức lao về lại căn chung cư của Phù Dung.

Anh rửa mặt, rửa tay rồi lại chui ngay vào trong bếp để chuẩn bị bữa tối cho Phù Dung.

Hôm nay anh muốn nấu thật nhiều món ngon để chờ Phù Dung trở về.

Thế nhưng Từ Ngưng Viên nấu ăn xong xuôi hết rồi nhưng Phù Dung vẫn chưa thấy đâu cả.

Anh nhìn lên đồng hồ thì đã là hơn hai tiếng kể từ khi Mạc Tử Thâm đưa Phù Dung ra khỏi nhà của bà Gwen rồi.

‘Quái lạ thật, sao cô ấy còn chưa về chứ?’

Từ Ngưng Viên nhăn mặt tự hỏi, sau đó quyết định móc điện thoại ra gọi cho Phù Dung.

Những tiếng chuông đổ thật dài mới có người bắt máy.

“Alo?” Giọng nói của Phù Dung vang lên bên tai khiến cho Từ Ngưng Viên thở phào nhẹ nhõm.

“Sao giờ này em chưa về? Tôi nấu xong bữa tối cho em rồi này.”

Từ Ngưng Viên dùng một giọng điệu cực kỳ mềm mỏng mà hỏi, còn pha thêm chút oán trách.

Phù Dung nghe thấy mà khẽ rùng mình.

Cô cảm thấy Từ Ngưng Viên cứ như là cô dâu nhỏ đang chờ chồng trở về nhà ăn cơm chung ấy.
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 169: Bắt Đầu Sống Lại


Sau khi Phù Dung và Mạc Tử Thâm ra khỏi nhà của bác sĩ Gwen thì cô chưa muốn về nhà ngay.

Vì vậy mà Mạc Tử Thâm đã lái xe chạy vòng vòng trên đường.

Cuối cùng bọn họ đến một khu đất trống ngoài rìa thành phố.

Phù Dung muốn đi ngắm sao trời.

“Sao rồi, cơ thể em có cảm thấy chỗ nào khó chịu không?”

Mạc Tử Thâm nhảy lên mui xe ngồi chung với Phù Dung, rồi đưa cho cô một ly nước ấm.

Phù Dung nhận ly nước ấm từ tay Mạc Tử Thâm nhưng không uống mà chỉ để sưởi ấm tay.

Cô nhìn ngắm bầu trời bao la ở trên đầu, cảm thấy bản thân mình thật là nhỏ bé.

“Không sao.

Em cảm thấy cả người đều nhẹ nhàng, sảng khoái lắm.”

Phù Dung vui vẻ đáp lời Mạc Tử Thâm.

Cô chưa bao giờ mơ rằng có thể gặp lại bà Dung Hoa một lần nữa.

Bốn năm qua, dù là trong giấc mơ, cô cũng chưa từng mơ thấy.

Có lẽ vì trong tận sâu trong lòng, Phù Dung không dám đối diện với mẹ của cô.

Đến ngày hôm nay cuối cùng cô cũng có thể giải quyết được những khúc mắc trong tâm hồn mình rồi.

Cuộc gặp hôm nay rất kỳ lạ, thế nhưng Phù Dung vẫn tin rằng đó là sự thật.

Ở trong hàng ngàn vì sao trên bầu trời đêm này, chắc chắn có một vì sao là mẹ cô.

Bà đang luôn theo dõi cuộc sống của cô, muốn cô được hạnh phúc.

“Reng.

Reng.

Reng.”

Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang suy nghĩ của Phù Dung, cô chuyền ly nước cầm bằng một tay rồi dùng một tay lấy điện thoại ra.

Là Từ Ngưng Viên gọi tới.

“Alo.”

Phù Dung bắt máy, có chút không hiểu vì sao Từ Ngưng Viên lại gọi cho cô.

“Sao giờ này em chưa về? Tôi nấu xong bữa tối cho em rồi này.”

Giọng điệu của Từ Ngưng Viên khiến Phù Dung phải nhướng mày, cảm thấy có chút buồn cười.

“Anh nấu xong rồi thì ăn trước đi.

Tôi chưa về đâu.”

“Em đi đâu vậy? Đi với Mạc Tử Thâm đúng không? Hai người đã đi với nhau cả một buổi tối rồi còn chưa chịu về nhà nữa à?”, Từ Ngưng Viên vẫn tiếp tục oán trách, “Em biết bây giờ là mấy giờ không hả?”

“Là mấy giờ rồi?”

Phù Dung thành thật hỏi lại, nãy giờ cô cũng không để ý đến thời gian.

“Đã gần mười giờ khuya rồi đó biết không hả? Cả nhà đói hết rồi mà đều chờ em trở về đây này.”

Từ Ngưng Viên gằn giọng mà nhấn mạnh, có chút làm quá lên.

Sự thật là Niệm Thâm đã ăn xong và được bà Nghiêm đưa đi ngủ từ lâu.

‘Cả nhà’ ở đây chỉ còn mình anh chưa ăn tối mà thôi.

“Mười giờ mà anh bảo khuya à? Với lại khi nãy Niệm Thâm còn nhắn tin bảo với tôi đi ngủ rồi mà? Từ Ngưng Viên, anh định lừa gạt ai đó?”

Từ Ngưng Viên vừa nghe thấy Phù Dung nói như vậy xong thì lập tức ỉu xìu mà đổi thái độ:

“Phù Dung, bao giờ em về vậy? Em về nhà đi được không.

Con gái ở ngoài khuya không tốt đâu.

Hơn nữa cái tên Mạc Tử Thâm kia vừa nhìn là đã biết người không tốt lành gì.

Em ở bên cạnh hắn càng lâu càng nguy hiểm đó, mau về nhà thôi.”

“Này, nói xàm cái gì vậy hả?”

Mạc Tử Thâm ngồi ở bên cạnh Phù Dung, những câu nói này anh ta nghe rõ ràng.

Vì vậy mà lập tức phát hỏa, giựt lấy điện thoại của Phù Dung rồi cãi nhau chí chóe với Từ Ngưng Viên.

Phù Dung ngồi bên cạnh lắng nghe, bật cười vô tư.

Đã lâu lắm rồi Phù Dung mới cảm thấy vui như thế này.

Có vẻ gánh nặng trong lòng đã thật sự được gỡ bỏ, kể từ giây phút này cô có thể bắt đầu sống lại rồi.

Những ngày tháng sau này căn nhà nhỏ bé của Phù Dung luôn trong trạng thái ầm ĩ.

Bởi vì Mạc Tử Thâm đã chính thức dọn đến ở chung nhà với Phù Dung.

Mỗi ngày cô đều chứng kiến việc Từ Ngưng Viên và Mạc Tử Thâm hạnh họe nhau từng chút một.

Đối tượng bị bọn họ tranh giành nhiều nhất là Niệm Thâm, ai cũng muốn được con bé quan tâm.

Đến nỗi bà Nghiêm tức giận đến mức cấm hai người tiếp tục cãi nhau trước mặt Niệm Thâm vì sợ con bé ảnh hưởng.

“Mạc Tử Thâm.”

Phù Dung vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã nghe một tiếng hét đầy tức giận của Từ Ngưng Viên vang lên.

Sau đó bóng dáng người đàn ông lao từ trong bếp ra ngoài phòng khách mà kiếm Mạc Tử Thâm hỏi tội.

“Ai cho phép anh ăn vụng đồ của tôi nấu hả?”

Từ Ngưng Viên cầm chiếc dĩa sạch trơn đưa ra trước mặt Mạc Tử Thâm.

Anh làm bánh phô mai cho Phù Dung và Niệm Thâm ăn.

Thế nhưng mới vừa lơ là một chút thì đã bị con chuột to xác Mạc Tử Thâm lụm hết sạch.

Hỏi có tức không chứ?

“Ồ.

Ra bánh đó là anh nấu á? Tôi làm sao biết được.

Tôi tưởng Phù Dung mua nên tôi ăn thôi.”

Mạc Tử Thâm nhún nhún vai, tỏ vẻ vô tội.

Anh ta còn cố tình l**m lên đầu ngón tay đang sót vụn bánh của mình.

“Nếu đã hết rồi vậy anh cứ làm lại cái mới là được không phải sao? Đến kiếm tôi làm gì.”

“Anh…”

Từ Ngưng Viên bị Mạc Tử Thâm chọc đến mức bốc khói, muốn lao vào tẩn Mạc Tử Thâm một trận.

Thế nhưng anh liếc thấy Phù Dung đang đứng gần đó thì phải kiềm xuống.

“Có ngon thì lần sau ra ngoài đánh nhau một trận.”

Từ Ngưng Viên nghiến răng nói nhỏ.

Hắn ta muốn đánh nhau với Mạc Tử Thâm từ lâu rồi.

“Được.

Để tôi chọn ngày tốt đã.

Bởi vì ngày hôm đó là ngày anh phải cuốn gói ra khỏi đây.”

Mạc Tử Thâm nhếch môi, giọng nói đầy khiêu khích.

“Ai ra khỏi đây chưa biết được đâu”, Từ Ngưng Viên hừ lạnh, “Anh cứ ăn uống không biết nhìn như thế.

Coi chừng có ngày ăn trúng phải thứ gì không sạch sẽ, lăn đùng ra chết đó.”

“Chuyện này thì không cần anh Từ nhọc lòng.

Bụng tôi từ trước đến giờ vẫn thuộc dạng rất tốt nên khỏi lo.”

Mạc Tử Thâm vẫn nhởn nhơ, đứng dậy phủi phủi tay.

Hất vai Từ Ngưng Viên một cái rồi nghênh ngang mà bỏ đi.

Từ Ngưng Viên đứng chửi lầm bầm mấy câu rồi cũng quay trở lại vào bếp.

Phù Dung đến nhìn hết từ đầu đến đuôi trận cãi nhau này, cảm thấy bất đắc dĩ.

Hai người bọn họ cứ như vậy suốt ngày, thế nhưng chưa lần nào thật sự đánh nhau cả.

Phù Dung đang rất trông chờ lúc hai người ẩu đả, khi đó cô có thể danh chính ngôn thuận mà tiễn cả hai người ra khỏi nhà cô rồi.

Cô chịu hết nổi hai ông thần này rồi.
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 170: Cuộc Gọi Năm Đó


Thế nhưng tình trạng sống chung ầm ĩ này của Mạc Tử Thâm và Từ Ngưng Viên vẫn cứ kéo dài đến tháng thứ ba.

Hai người đàn ông cực kỳ ăn ý, dù sau lưng Phù Dung họ đánh nhau túi bụi thế nào nhưng khi có mặt Phù Dung thì tuyệt đối không động tay chân.

Phù Dung muốn có cái cớ để đuổi hai người đi cũng không đuổi được.

Tuy nhiên tình trạng đấu đá của hai người đàn ông đã chuyển từ việc đánh nhau, cãi nhau sang việc dùng tiền đè chết người kia.

Bọn họ chi tiền ra để mua đồ cho Phù Dung và Niệm Thâm.

Từ Ngưng Viên nấu ăn rất ngon, Mạc Tử Thâm ăn mấy tháng cũng trở nên béo tốt.

Tay nghề nấu ăn của Từ Ngưng Viên đã không còn ai có thể chê được rồi.

Anh thường nấu những món bánh kẹo xinh xắn để dụ dỗ Niệm Thâm.

Mạc Tử Thâm không biết nấu, thế nhưng anh ta có tiền.

Từ Ngưng Viên nấu một món, Mạc Tử Thâm cũng không chịu thua mà dùng tiền mua một món từ nhà hàng cao cấp đến.

Hơn nữa anh ta còn đặt hàng từ bác đầu bếp chuẩn quốc tế, chỉ thể tranh giành Niệm Thâm với Từ Ngưng Viên.

Từ Ngưng Viên lại mua cho Niệm Thâm cả núi đồ chơi đắt đỏ để lấy lòng cô bé.

Anh mua cho Phù Dung mỹ phẩm cao cấp, quần áo hàng hiệu.

Từ Ngưng Viên thật sự không tiếc một thứ gì muốn bù đắp cho hai mẹ con cô, muốn đem đến cho hai người thứ tốt đẹp nhất.

“Phù Dung, em thấy thích cái nào để anh mua cho em?”

Từ Ngưng Viên đưa cho Phù Dung những mẫu thiết kế đặt trước của một sưu tập đá quý.

Phù Dung nhìn vào những thứ mắc mỏ trước mặt rồi lại nhìn đến Từ Ngưng Viên đứng bên cạnh.

Dạo gần đây cô biết Từ Ngưng Viên đã tiêu tiền rất khủng, ánh mắt chợt lóe lên.

“Từ Ngưng Viên”, Phù Dung lên tiếng gọi anh.

“Hả?”, Từ Ngưng Viên nhìn cô đầy mong đợi.

“Anh lấy tiền đâu ra mà xài phung phí như vậy?”

Phù Dung cảm thấy khó hiểu.

Chẳng phải TG Fintech phá sản rồi sao? Dù cho Từ Ngưng Viên có tiền tiết kiệm từ trước hay là tiền của bà Nghiêm cho anh thì cũng không đủ để anh tiêu xài một cách hoang phí như vậy được.

Nếu Từ Ngưng Viên còn là Từ tổng lúc trước thì Phù Dung sẽ không hỏi câu này.

Thế nhưng Từ Ngưng Viên hiện tại gần nhưng không đi làm, chỉ quanh quẩn ở nhà chạy theo cô.

Công ty TG Fintech cũng không còn.

Vậy Từ Ngưng Viên lấy tiền ở đâu ra chứ?

“Hả? À, chuyện này…”

Từ Ngưng Viên đảo tròng mắt, suy nghĩ xem nên nói với Phù Dung thế nào cho phải.

Anh cảm thấy có chút chột dạ.

“Nói thật.”

Phù Dung nhăn mặt, nhìn Từ Ngưng Viên gằn giọng mà nói.

Cô không muốn bị lừa dối.

Nếu Từ Ngưng Viên dám kiếm cớ nói đại với cô, Phù Dung nhất định sẽ không tha thứ cho anh ta.

“Được rồi.

Anh nói thật.”

Từ Ngưng Viên thở dài một hơi, nâng mắt nhìn về phía Phù Dung.

Sau đó anh đưa tay ra, chầm chậm mà nắm lấy tay của Phù Dung.

Cô hơi rụt lại, nhưng lại bị Từ Ngưng Viên siết chặt, không buông ra.

“Phù Dung, em biết anh từ rất đam mê với máy móc và phần mềm đúng không? Việc kinh doanh của TG Fintech từ trước đến giờ anh đều bị ép buộc mới làm, không phải ý nguyện của anh.”

Phù Dung nghe thế thì khẽ sửng người, cô nhớ lại những lời bà Gwen nói về Từ Ngưng Viên, khẽ gật đầu.

“Sau khi Huy Vũ quá đời, mẹ anh suy sụp, anh càng thêm chán ghét với việc kinh doanh của ông nội hơn.

Bởi vì vậy anh đã âm thầm gây sự một công ty riêng của anh, chuyên về sản xuất các phần mềm, lắp ráp.

Chuyện của Carlos Khương Vũ càng khiến anh cảm thấy TG Fintech không nên giữ lại nữa.

Do đó mới có sự việc sau này.”

Phù Dung nghe lời của Từ Ngưng Viên nói xong thì liền có thể hiểu ra mọi chuyện.

Ra vậy công ty TG Fintech sụp đổ, phá sản, mọi thứ đều đã được Từ Ngưng Viên tính toán trước.

Anh ta chỉ là đập đi công ty hiện tại của ông nội mà tự gây dựng lại đế chế của riêng anh.

“Vậy anh đâu phải nghèo như anh nói đâu mà lại muốn đến nhà tôi thuê phòng?”

Phù Dung liếc nhìn Từ Ngưng Viên hỏi lại.

Hừ, cái tên này rõ ràng đang muốn giả nghèo trước mặt cô mà.

Từ đầu cô đã cảm thấy kỳ lạ rồi, đời này TG Fintech lại có thể phá sản nhanh đến thế.

Từ Ngưng Viên lại chịu ra đi với cảnh trắng tay?

“A.

Không phải.

Không phải mà.

Anh lúc đó nghèo thật đó.”

Từ Ngưng Viên thấy Phù Dung đang chuẩn bị tức giận thì liền vội lắc đầu nguầy nguậy.

“Hừ, lúc trước nghèo? Rồi sau ba tháng cái hết nghèo, trở thành đại gia ngay được á?”

Phù Dung giật tay lại, muốn thoát khỏi cái nắm tay của Từ Ngưng Viên.

Nhưng anh ta vẫn nắm chặt, Phù Dung tức giật mà đưa bàn tay còn lại ra véo cánh tay anh.

“Đồ lừa đảo.

Mau rời khỏi nhà tôi.”

“Á, á”, Từ Ngưng Viên bị Phù Dung nhéo tới đau, vội vàng tránh né, “Anh không phải lừa đảo thật mà, em nghe anh nói xong cái đã.”

Từ Ngưng Viên chụp luôn cả bàn tay kia của Phù Dung lại, cầm lấy hai bàn tay của cô giữ chặt lại.

“Thật là lúc công ty TG Fintech phá sản thì công ty của anh chưa phát triển được mà.

Dạo gần đây các phần mềm được tiêu thụ tốt hơn, sau đó anh còn được nhận một hợp đồng độc quyền từ công ty nước ngoài nữa.

Vì vậy mà có chút khá khẩm hơn thôi.

Em đừng giận nữa mà.”

Từ Ngưng Viên nói xong thì nhìn Phù Dung mà cười hề hề lấy lòng.

Sau đó nhưng nhớ ra chuyện gì, mặt anh bỗng chốc nghiêm lại, trở nên buồn buồn.

“Phù Dung, bốn năm trước lúc em rời xa anh, có phải anh đã bắt gặp được cuộc nói chuyện giữa anh với ông nội đúng không?”

Phù Dung không ngờ Từ Ngưng Viên đột nhiên lại đổi chủ đề đến chuyện này, trở nên bất ngờ.

Cuộc gọi năm đó là…

“Đúng vậy.

Nhưng anh không cần giải thích gì đâu, năm đó anh nghĩ tôi là Nhạc Thanh Dao.

Chị ta hại chết Huy Vũ, anh hận chị ta đến như thế thì làm sao có thể yêu tôi được đúng không?”

Phù Dung bật cười tự giễu.

Cũng chính cái ngày hôm đó cô chạy ra đường với trái tim tan nát.

Ngày Nhạc Thanh Dao trở về, ngày bắt đầu chuỗi ngày tháng tăm tối của cô.
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 171: Hiểu Lầm Nối Tiếp


“Không phải, em hiểu lầm rồi.”

Từ Ngưng Viên nghe Phù Dung nói như vậy thì càng thêm chắc chắn sự việc năm đó là do cô hiểu lầm anh.

“Phù Dung, thật sự không phải như em nghĩ đâu.

Lúc đó anh thật sự yêu em, từ trước đến giờ người anh yêu vẫn luôn là em mà thôi.

Dù trước đó em dùng thân phận ‘Nhạc Thanh Dao’ để bên anh, anh vẫn thật sự yêu em.”

“Lúc đó ông nội anh gọi đến hỏi về em.

Anh vì sợ ông nội hại đến em mới nói như vậy.

Bởi vì trong mắt ông nội anh chỉ có công ty, bất cứ các thành phần nào có nguy cơ gây cản trở thì ông đều sẽ loại trừ hết.

Dù cho đó là người thân hay vợ cũng không được.

Mẹ của anh là một minh chứng cho chuyện này.

Năm xưa lúc bà mang thai Huy Vũ, bà vô tình khiến bố anh xao nhãng chuyện của công ty.

Ông nội đã không hề nhân nhượng mà ra tay đánh bà.

Vụ việc đó cũng là một trong những nguyên nhân khiến Huy Vũ từ khi mới sinh ra đã bệnh tật triền miên.

Vì vậy anh rất sợ, anh chỉ là muốn bảo vệ em mà thôi.

Anh không muốn em gặp trường hợp như mẹ anh đã từng.”

Phù Dung ngẩng đầu lên nhìn Từ Ngưng Viên, ánh mắt đau xót của anh khi nhắc lại chuyện năm xưa không phải là giả.

Thậm chí Phù Dung có thể cảm nhận được tay anh đang run lên khi nói đến việc bà Nghiêm bị ông Từ Đông Thành đánh.

“Vậy… anh thật sự không hề để tâm đến việc tôi lúc đó là người đã hại Từ Huy Vũ tự sát ư?”

Phù Dung cảm thấy có chút khó tin.

Thế nhưng câu nói, cảm xúc của Từ Ngưng Viên quá chân thật.

Từ Ngưng Viên năm đó thật sự yêu cô sao? Anh yêu một ‘Nhạc Thanh Dao’ đã hại chết em trai mình?

“Phù Dung, em có thể nghi ngờ anh bất cứ điều gì.

Chỉ là tình yêu của anh dành cho em, xin em hãy tin tưởng nó.”

Từ Ngưng Viên nhìn thẳng vào mắt Phù Dung, nói rõ từng chữ.

Anh là một con người rất cố chấp khi yêu.

Từ Ngưng Viên từ trước khi gặp Phù Dung chưa từng biết rung động với một người phụ nữ nào cả.

Anh từng nghĩ có thể mình sẽ sống như vậy cả đời.

Thế nhưng rồi Phù Dung lại xuất hiện, khi đó anh vẫn nghĩ cô là Nhạc Thanh Dao.

Dù trong lòng anh hận cô nhưng vẫn không thể ngăn bản thân mình bị cô thu hút.

Phù Dung rời đi, Từ Ngưng Viên đối với Nhạc Thanh Dao - người giống y hệt cô lại không hề có một chút cảm xúc nào cả.

Thời gian chưa biết được sự thật về thân phận của Phù Dung, Từ Ngưng Viên đã từng rất hoang mang vì tình yêu của bản thân mình.

Nhưng sau đó Phù Dung lại xuất hiện một lần nữa, mọi thứ được phơi bày, Từ Ngưng Viên có thể khẳng định rằng trong lòng anh, từ trước đến giờ vẫn chỉ là người phụ nữ này mà thôi.

Chỉ có một mình cô ấy mà thôi.

Cô ấy là định mệnh của đời anh.

Phù Dung bị câu nói này của Từ Ngưng Viên làm cho chấn động, trái tim khẽ nhảy lên một cái.

Tim cô đập rộn ràng.

Phù Dung bối rối, không dám đối diện với ánh mắt nóng rực của Từ Ngưng Viên nữa.

Cô vội vàng cúi đầu xuống, nhắm mắt lại, ổn định tâm trạng phức tạp trong lòng mình.

“Thật ra, còn có một chuyện anh chưa từng nói với ai cả…”

Một lúc sau, Phù Dung lại nghe giọng nói trầm buồn của Từ Ngưng Viên vang lên một lần nữa.

Cô hé mắt lên nhìn anh, Từ Ngưng Viên vẫn đang nhìn chăm chú vào cô.

Phù Dung chột dạ, lại rũ mắt xuống không dám nhìn nữa.

“Năm đó khi Huy Vũ hấp hối đã nắm chặt lấy tay anh, nước mưa xối xuống gương mặt tái nhợt của em ấy.

Huy Vũ vẫn cố hết sức mà nắm tay anh, miệng mấp máy nói thật khẽ.

Câu nói khi xưa mà Huy Vũ đã nói lúc lâm chung là: Anh giúp em chăm sóc Nhạc Thanh Dao nhé.”

“Huy Vũ cho đến lúc chết vẫn không hề hận Nhạc Thanh Dao, kết luận về việc em ấy tự sát cũng không có căn cứ nào cụ thể ngoài việc Nhạc Thanh Dao đá Huy Vũ cả.

Thế nhưng anh hiểu em trai mình, nó không thể nào chỉ vì thất tình mà bỏ lại anh và mẹ được.

Nhưng nỗi đau khi đó quá lớn, anh đã tự cho phép bản thân mình gán hận thù lên cho Nhạc Thanh Dao.”

“Anh muốn cô ấy đau khổ bởi vì đã từng khiến cho Từ Huy Vũ đau khổ.

Dù Huy Vũ có tự sát vì Nhạc Thanh Dao hay không thì cũng đã từng vì Nhạc Thanh Dao mà đau buồn.

Nhạc Gia phá sản, tương lai của Nhạc Thanh Dao chắc chắn không tốt đẹp.

Vì vậy mà anh đã đem Nhạc Thanh Dao về bên cạnh mình, anh muốn hành hạ cô ta, nhưng cũng vừa muốn thực hiện lời trăn trối của Huy Vũ.

Anh muốn Nhạc Thanh Dao sống không tốt, nhưng chưa bao giờ muốn cô ta phải chết cả.

Nhưng thật không ngờ… đến cuối cùng mọi chuyện lại thành ra như vậy.”

“Sau đó khi anh tiếp xúc với em trong thân phận của Nhạc Thanh Dao, anh lại nhận ra ‘Nhạc Thanh Dao’ không giống như những gì anh đã nghĩ.

Chuyện yêu đương trước đó của Nhạc Thanh Dao và Huy Vũ anh chỉ được nghe đồn, không có gì xác nhận.

Em lại giống như không hề biết chút gì về Huy Vũ cả, cũng không có cảm giác là em đã từng ở bên Huy Vũ.

Anh lúc đó không nghĩ đến việc em không phải là ‘Nhạc Thanh Dao’ vì vậy mới bắt đầu cảm thấy nghi ngờ chuyện năm xưa mà cho người điều tra.”

“Thế nhưng mối quan hệ của Huy Vũ và Nhạc Thanh Dao gần như là bí mật, chẳng có ai có thể rõ chuyện gì đã xảy ra giữa bọn họ cả.

Mọi người chỉ biết Huy Vũ bị một tên công tử nhà họ Lâm tìm đến mắng rằng một người như Từ Huy Vũ mà cũng đòi đem lại hạnh phúc cho Nhạc Thanh Dao hay sao, Nhạc Thanh Dao mới không cần.

Từ đó mọi người đồn Huy Vũ thất tình với Nhạc Thanh Dao, Huy Vũ nghỉ học ba ngày rồi chết vì nhảy lầu.”

Từ Ngưng Viên nói đến đây thì dừng lại một chút, bàn tay khẽ siết chặt lấy Phù Dung.

Cô biết anh lại đang đau buồn khi nhớ về cái chết của Từ Huy Vũ.

Phù Dung bất giác mà đưa tay ra, ôm chặt lấy Từ Ngưng Viên.
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 172: Gỡ Bỏ Khúc Mắc


Chẳng ai biết nguyên nhân thật sự là gì, cũng không biết rõ mối quan hệ giữa Nhạc Thanh Dao và Huy Vũ là gì cả.

Từ Huy Vũ đã chết.

Thiếu gia nhà họ Lâm đó lại bị một đám giang hồ giết.

Mọi thứ đi vào ngõ cụt.

Từ Ngưng Viên cũng không thể nào tra ra thêm được gì nữa.

“Năm đó anh cứ nghĩ là Nhạc Thanh Dao không có cảm tình với Huy Vũ.

Thế nhưng đến cuối cùng cô ta lại chọn chết ngay tại nơi mà Huy Vũ từng tự sát.

Chuyện này xem ra năm xưa em trai anh cũng không phải chỉ là đơn phương.

Thế nhưng những người trong cuộc đều đã mất, cũng chỉ có bọn họ mới biết được chính xác đã xảy ra chuyện gì mà thôi.”

Từ Ngưng Viên nói rất nhiều, rất nhiều.

Những tin tức mà Từ Ngưng Viên vừa nói ra khiến Phù Dung chấn động không nguôi.

Nhạc Thanh Dao thật sự có tình cảm với Từ Huy Vũ ư? Từ Ngưng Viên chưa bao giờ có ý định muốn lấy mạng của ‘Nhạc Thanh Dao’?

“Vậy, còn việc năm xưa anh để mặc tôi bị đám côn đồ hành hung thì sao?”

Phù Dung bỗng dưng cất tiếng hỏi lại Từ Ngưng Viên.

Nhờ Từ Ngưng Viên nhắc lại mà cô cũng nhớ ra được một số chuyện cảm thấy nghi vấn.

Từ Ngưng Viên bảo không muốn lấy mạng ‘Nhạc Thanh Dao’, cũng tức là năm đó anh không muốn cô chết?

“Hả?”

Từ Ngưng Viên khẽ nhấc người lên một chút, nhìn thẳng vào mặt Phù Dung mà có chút ngơ ngác.

Sau đó nhíu chặt chân mày lại:

“Anh bỏ mặc em bị đám côn đồ hành hung khi nào chứ?”

“Anh còn dám chối? Anh sai người phá quán làm thêm của tôi.

Sau đó lúc tôi đi về thì bị đám người giang hồ đến đòi nợ Nhạc Thanh Dao.

Lúc đó rõ ràng anh có chạy ngang qua, nhìn thấy tôi mà vẫn bỏ đi như chưa có chuyện gì xảy ra.”

Phù Dung nhắc lại mà còn cảm thấy đầy tức giận.

Cô lúc đó đã sợ hãi đến mức nào cơ chứ? Vậy mà cái tên ác độc này có thể bỏ đi về nhà ngủ ngon lành.

“Này, khoan đã, từ từ, để anh nhớ lại đã nào.”

Từ Ngưng Viên nghe chuyện của Phù Dung nói thì cảm thấy cực kỳ hoang mang.

Anh có làm ra những chuyện đó sao? Từ Ngưng Viên suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra chuyện mà Phù Dung nói đến.

“A, anh nhớ rồi”, Từ Ngưng Viên vỗ mạnh hai tay vào nhau, ánh mắt sáng lên, “Anh nhớ ra rồi.

Chuyện này anh bị oan nha.

Chuyện quán làm thêm bị phá gì đó anh hoàn toàn không biết.

Anh không có nhỏ nhen đến như vậy đâu.

Hôm đó khuya rồi mà em không về, anh tưởng Nhạc Thanh Dao bỏ trốn nên đích thân đi bắt.

Đến lúc thấy em ở đó là lúc em bị đám côn đồ chặn đường.

Lúc đó anh hận ‘Nhạc Thanh Dao’ như vậy, anh đương nhiên không thể xuống cứu em được rồi.”

“Hừ, nên vẫn là anh vẫn thờ ơ bỏ đi?”

Phù Dung nghiến răng mà hỏi lại, ánh mắt híp lại cực kỳ nguy hiểm.

Dường như chỉ cần Từ Ngưng Viên gật đầu một cái thôi, Phù Dung sẽ đánh anh tơi bời.

“Không phải mà”, Từ Ngưng Viên vội vàng hét toáng lên, đưa tay che chắn trước người mình, “Em nghe anh nói hết đã chứ.

Lúc đó anh không có ý định xuống xe cứu em, nhưng anh có gọi cảnh sát đến giúp em mà.

Sau đó anh mới chạy đi để bọn côn đồ không nghi ngờ.

Anh còn chờ đến khi xe cảnh sát đến mới chạy về nhà.

Vừa ngủ được một chút là đã bị em đập dậy trách mắng.

Anh rõ ràng là bị oan, giúp em báo cảnh sát, cứu em mà em còn hùng hùng hổ hổ mà trách mắng anh.

Hừ, em tưởng cảnh sát linh thiên lắm hay sao mà tự biết tự đến hả? Không giờ anh báo thì em đừng hòng thoát được.”

Từ Ngưng Viên nói xong thì vòng hai tay lại, bộ dáng giận dỗi.

Anh vẫn còn cảm thấy rất oan ức vì việc bị Phù Dung mắng năm đó.

“Cái bộ mặt đó là đang oán trách tôi á?”

Phù Dung nhướng mày, giọng nói đầy đe dọa.

Từ Ngưng Viên lập tức trưng ra bộ mặt tủi thân với cô.

Phù Dung bật cười, tâm trạng lại trở nên vui vẻ.

“Phù Dung, em tin rằng anh thật sự đó giờ vẫn chỉ yêu mình em rồi đúng không?”

Từ Ngưng Viên thấy Phù Dung cười thì cũng cười theo, anh nhỏ giọng cẩn thận mà hỏi lại cô.

Phù Dung không trả lời cho câu hỏi của Từ Ngưng Viên, mà quay đầu nhìn sang nơi khác.

Ánh mắt cô rơi vào núi đồ chơi và trang sức đắt đỏ gần đó, ngẫm nghĩ một chút rồi quay lại nhìn Từ Ngưng Viên:

“Từ Ngưng Viên, anh định dùng tiền để theo đuổi tôi à?”

“Cũng không hẳn”, Từ Ngưng Viên nhún nhún vai, “Nhưng nếu có thể dùng tiền để mang lại thứ tốt nhất cho em thì anh luôn sẵn lòng.

Dù bao nhiêu tiền anh cũng có thể bỏ ra, chỉ cần em vui là được.”

Từ Ngưng Viên nói xong thì lại cười cười lấy lòng Phù Dung.

Cô lại khẽ nhăn mặt, cảm thấy suy nghĩ này của Từ Ngưng Viên có chút trẻ con.

“Mạc Tử Thâm cũng có tiền đó thôi.

Tại sao tôi phải chọn anh chứ?”

“Tôi giàu hơn hắn.”

Từ Ngưng Viên nghe Phù Dung nhắc đến Mạc Tử Thâm thì liền nổi máu ganh đua.

Anh cao giọng nói.

“Anh chắc chứ? Hơn nữa nếu anh giàu hơn thì có ảnh hưởng gì đến tôi?”

Phù Dung nhướng mày mà hỏi lại.

Thế lực đằng sau lưng của Mạc Tử Thâm chẳng phải là nhỏ đâu.

“…”

Từ Ngưng Viên mím môi, bỗng dưng cảm thấy bản thân thật ấu trĩ.

Tự dưng lại đi so sánh với cái tên điên Mạc Tử Thâm làm gì cơ chứ? Cái anh cần là Phù Dung để ý đến anh thôi.

Từ Ngưng Viên không đáp lời, Phù Dung lại lắc đầu mà thở dài.

Người đàn ông này vẫn là cố chấp như vậy, nhưng mà…

“Từ Ngưng Viên, anh… không cần cố gắng lấy lòng tôi đâu.

Bởi vì tôi sẽ không thể nào chấp nhận anh.

Không phải vì những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, tôi thật sự đã không còn oán hận gì nữa rồi.

Hiểu lầm của chúng ta cũng đã được giải bỏ, tổn thương trong lòng tôi cũng chẳng còn nữa.

Tôi thật sự đã tha thứ cho anh rồi.

Thế nhưng chúng ta quay trở lại với nhau vẫn là chuyện không thể.”

Phù Dung lần đầu tiên chủ động nhắc về quá khứ với Từ Ngưng Viên.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh mà nói, không hề tránh né nữa.
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 173: Cả Đời Bên Cạnh Em


Những câu nói của Phù Dung lọt vào tai của Từ Ngưng Viên, khiến anh cảm thấy đau xót khôn nguôi.

Phù Dung càng nghiêm túc, anh càng cảm thấy đau lòng.

Bởi vì Từ Ngưng Viên biết rằng những lời cô vừa nói là hoàn toàn chân thật.

“Là bởi vì Mạc Tử Thâm sao?”, Từ Ngưng Viên buồn bã mà hỏi lại.

“Đúng”, Phù Dung thẳng thắn thừa nhận.

“Nhưng em không yêu anh ta mà?”

Từ Ngưng Viên ngoan cố mà nói.

Anh có thể hiểu vì sao Phù Dung vẫn cứ muốn ở bên cạnh Mạc Tử Thâm nhưng vẫn là không thể chấp nhận được nó.

“Thì đã sao?”, Phù Dung mỉm cười, nhàn nhạt mà nói:

“Ở trên thế giới này có rất nhiều người ở bên nhau không phải chỉ vì tình yêu.

Bởi vì còn một cái gọi là tình thân.

Mạc Tử Thâm đối với tôi là người nhà.

Anh ấy là một người rất quan trọng.

Tôi không thể ích kỷ rời xa Mạc Tử Thâm vì đi tìm hạnh phúc của riêng mình, càng không thể vì tình yêu mà bỏ anh ấy sang một bên.

Cả đời này tôi đã hứa sẽ ở bên Mạc Tử Thâm rồi.

Vậy nên Ngưng Viên, tôi xin lỗi, anh mau từ bỏ đi.

Tôi với anh… không có hy vọng đâu.”

Phù Dung nói xong thì khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự khó chịu trong lồng ngực xuống.

Đây là kết thúc tốt nhất cho mọi người rồi.

Phù Dung đứng dậy, quay lưng bỏ đi nhưng lại bị Từ Ngưng Viên chạy theo kéo ngược lại.

Anh ôm chặt lấy Phù Dung từ phía sau, giọng nói run rẩy:

“Nếu… nếu em cứ muốn ở bên cạnh Mạc Tử Thâm… vậy thì cứ ở đi.

Nhưng anh nhất định sẽ không từ bỏ.”

Phù Dung sững sờ, quay lưng lại mở to mắt mà nhìn Từ Ngưng Viên.

Cô đã nói đến mức này rồi mà Từ Ngưng Viên vẫn còn không chịu hiểu sao.

“Tôi…”

“Em nợ Mạc Tử Thâm, muốn dùng cả đời này để trả nợ anh ta?”, Từ Ngưng Viên ngắt lời của Phù Dung mà cất giọng trước, “Được, vậy em cứ làm như vậy đi.

Nhưng mà anh cũng sẽ dùng cả đời này ở bên cạnh em.

Như vậy có được không?”

Giọng nói của Từ Ngưng Viên hết sức chân thành, ánh mắt van xin của Từ Ngưng Viên khiến Phù Dung cảm thấy đau đớn.

Cô nhắm mắt lại, không muốn đối diện với một Từ Ngưng Viên thâm tình, cố chấp trước mặt.

Chết tiệt.

Phù Dung đã dặn lòng bao nhiêu lần rồi, thế nhưng vẫn không thể không bị Từ Ngưng Viên làm cho cảm động.

“Tùy anh đi.”

Phù Dung chán nản nói ra một câu, sau đó quay lưng bước nhanh trở về phòng ngủ của mình.

Từ Ngưng Viên thấy Phù Dung bỏ đi thì có hơi hụt hẫng, nhưng ngẫm lại câu nói của Phù Dung thì hình như là đã đồng ý với anh rồi đúng không? Môi của Từ Ngưng Viên liền nhếch lên thành nụ cười, tâm trạng vui vẻ hẳn lên.

“Phù Dung, vậy anh vào bếp làm thứ gì đó ngon ngon rồi đem vào phòng em ăn nha.”

Từ Ngưng Viên hô lớn, sau đó hào hứng mà chạy đi vào trong bếp, miệng huýt sáo vui vẻ.

Phù Dung và Từ Ngưng Viên đi rồi, ở sau bức tường Mạc Tử Thâm mới bước ra khỏi chỗ nấp.

Anh cũng chẳng phải cố tình nghe lén gì, vốn định ở đây làm cho Phù Dung một chút bất ngờ thôi.

Ai ngờ lại nghe thấy hết cuộc đối thoại của hai người.

Mạc Tử Thâm nhìn xuống dĩa bánh cháy đen thui của mình, bỗng bật cười.

Lâu lâu anh mới có hứng vào bếp làm chút gì đó, nhưng đúng là không thể làm ra cái gì đàng hoàng được mà.

Mạc Tử Thâm bóc một cái bánh bỏ vào miệng mình rồi nghênh ngang bỏ đi ra khỏi nhà của Phù Dung.

Vị bánh nướng cháy khét trong miệng thật sự chẳng dễ chịu chút nào cả.

Mạc Tử Thâm không nói không rằng bỏ đi hơn một tuần thì mới xuất hiện lại.

Trong một tuần này Phù Dung kiếm đủ mọi cách để liên lạc với Mạc Tử Thâm nhưng đều thất bại.

Vào một buổi chiều khi Phù Dung đang chán ngồi ở dưới sân chung cư thì Mạc Tử Thâm lại đột ngột xuất hiện trước mặt cô.

“Mạc Tử Thâm?”

Phù Dung nhìn người đàn ông đang che đi ánh sáng trước mắt mình mà la lớn lên.

Sau đó cô đứng bật dậy, đánh mạnh vào người của anh.

“Mấy ngày nay anh đi chết ở đâu vậy hả? Có biết là em lo lắng lắm hay không? Đi đâu cũng không báo được một tiếng? Thật khiến người khác tức chết mà.”

Phù Dung vừa đánh, vừa mắng.

Tâm trạng sợ hãi mấy ngày hôm nay của cô cuối cùng cũng được buông lỏng.

Phù Dung cứ lo rằng Mạc Tử Thâm sẽ xảy ra chuyện gì không tốt.

Mạc Tử Thâm bị Phù Dung đánh nhưng không hề né trách.

Anh đứng im, mỉm cười để mặc cô nàng trút giận lên người mình.

Phù Dung đánh một lúc lâu thì đã mệt, cô đứng chống nạng mà thở phì phò.

Mạc Tử Thâm thấy vậy liền cười cười mà hỏi:

“Hết giận chưa?”

Câu hỏi vừa thốt ra Phù Dung ngay lập tức lườm Mạc Tử Thâm một cái sắc lẻm.

“Anh còn cười được? Nói đi, bữa giờ làm gì vậy?”

“Ưm… Chuyện dài lắm.

Chúng ta đi lên nhà trước được không?”

Mạc Tử Thâm ôm lấy bả vai xoay xoay, mở miệng xuýt xoa:

“Em đánh anh bầm dập vậy rồi cũng phải cho anh lên nhà ngồi rồi mới tra khảo chứ?”

“Đi thôi”, Mạc Tử Thâm nháy mắt với Phù Dung, hất đầu về phía sau dãy nhà rồi quay lưng đi trước.

“Hừ.”

Phù Dung vẫn còn rất giận, nhưng cũng làm theo lời của Mạc Tử Thâm.

Hai người bước đi song song vào trong tòa chung cư.

Phù Dung không biết cô có lầm không, nhưng hôm nay Mạc Tử Thâm hình như có chút kỳ lạ.

“Anh uống gì không? Em lấy cho.”

Phù Dung mở cửa bước vào, quan tâm mà hỏi Mạc Tử Thâm một câu.

“Ha ha, anh vừa không ở chung nhà có mấy ngày, em đã vội xem anh xa cách thế? Anh muốn uống gì thì tự đi lấy cũng được mà.”

Mạc Tử Thâm cười lớn, bộ dáng vẫn lưu manh như thường ngày mà trêu chọc Phù Dung.

“Anh bớt nói xàm đi.”

Phù Dung giơ tay lên, hăm dọa đánh anh.

Mạc Tử Thâm càng cười lớn hơn.

Anh tiến lên, nắm lấy tay của Phù Dung rồi dịu giọng:

“Em vào trong phòng anh chút, anh có chuyện muốn nói.”

Phù Dung thấy Mạc Tử Thâm bỗng dưng thay đổi thái độ như vậy thì cảm thấy rất kỳ lạ, trong lòng trở nên căng thẳng.

“Anh sao vậy?”

Mạc Tử Thâm chỉ cười mà không nói, nắm lấy tay của Phù Dung đi về căn phòng mà Phù Dung sắp xếp cho anh ở tại đây.
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 174: Thái Độ Kỳ Lạ


“Rầm.”

Mạc Tử Thâm vừa kéo Phù Dung vào phòng xong thì liền đóng mạnh cửa lại.

Sau đó anh đè chặt Phù Dung ở trên vách tường.

Phù Dung bị hành động này của Mạc Tử Thâm làm cho bị dọa.

“Mạc Tử Thâm, anh làm gì vậy?”

Mạc Tử Thâm vẫn không trả lời cho câu hỏi của Phù Dung.

Gương mặt anh càng ngày càng tiến gần về phía mặt của Phù Dung hơn.

Phù Dung cảm thấy cực kỳ sợ hãi, trong lòng bàn tay túa đầy mồ hôi.

Mặt của Mạc Tử Thâm đã kề sát rạt, Phù Dung có thể cảm nhận được hơi thở của anh phả lên mặt mình.

Phù Dung khó chịu mà nhắm mặt mắt lại, môi mím chặt, bàn tay siết chặt hơi run rẩy.

Phù Dung nhận ra Mạc Tử Thâm đang muốn làm gì, thế nhưng trong lòng cô lại cảm thấy cực kỳ sợ hãi, vô thức mà trốn tránh.

Thời gian trôi qua chậm chạp, Mạc Tử Thâm vẫn cứ duy trì gương mặt ở khoảng cách gần với Phù Dung nhưng không tiến đến nữa.

Phù Dung cảm thấy không khí trong phòng đã bị rút sạch, hô hấp khó khăn khiến cô nhăn mặt, sau đó hé mắt ra nhìn thử.

Gương mặt của Mạc Tử Thâm hiện to trước mắt khiến Phù Dung sợ hãi, lại lập tức nhắm tịt mắt lại.

Mạc Tử Thâm nhìn thấy bộ dáng như sắp khóc của Phù Dung, cuối cùng cũng không nỡ tiếp tục trêu ghẹo cô nữa.

Anh bật cười mà nói:

“Ha, ngốc.

Chẳng phải em đòi lấy thân báo đáp ơn cứu mạng của anh sao? Không phải muốn cả đời ở bên cạnh anh không về lại với Từ Ngưng Viên à? Vì sao hiện tại lại trốn tránh anh như vậy?”

Phù Dung bất ngờ, mở mắt ra ngơ ngác mà nhìn Mạc Tử Thâm.

Phù Dung cảm thấy nghẹn lời, không biết trả lời câu hỏi này như thế nào.

Cô không hiểu vì sao đột nhiên anh lại nói như vậy.

Gương mặt của Mạc Tử Thâm đã không còn dáng vẻ cợt nhả như thường ngày, cũng không còn nghiêm túc, hung dữ như khi nãy.

Mạc Tử Thâm của hiện tại đối với Phù Dung là hoàn toàn dịu dàng, ân cần.

Anh thở dài, đưa tay ra vuốt sợi tóc đang lòa xòa trước mặt của cô.

Sau đó thì khẽ đặt một nụ hôn lên trán của Phù Dung, không mang theo chút d*c v*ng nào chỉ có cưng chiều vô hạn.

Cái hôn của một người anh trai dành cho em gái mình.

Mạc Tử Thâm nhìn thấy Phù Dung ngơ ngác thì lại nổi lên ý muốn trêu ghẹo.

“Sao thế? Đứng ngơ ra như vậy là đang muốn được anh hôn thêm cái nữa đúng không? Vậy lại đây nào…”

Phù Dung thấy Mạc Tử Thâm lại trêu chọc mình thì vội vàng đẩy anh ra rồi trừng mắt nhìn anh.

“Hôm nay anh lên cơn điên gì vậy hả?”

Phù Dung tức giận mà hỏi.

Mạc Tử Thâm làm cho cô cảm thấy bối rối, hôm nay anh ta hành xử rất kỳ lạ.

“Anh lên cơn điên gì đâu chứ?”, Mạc Tử Thâm cười cười, đưa tay ra khẽ vỗ vỗ lên đầu của Phù Dung:

“Anh chỉ muốn em nhìn rõ một số việc thôi.

Phù Dung, có những thứ không phải cứ muốn là sẽ thực hiện được đâu.

Trái tim của em đã có quyết định của riêng nó rồi không phải sao? Em cứ sống theo cảm xúc của con tim mình đi, không cần luôn ép mình sống theo lý trí, cũng không cần phải nhớ ơn cứu mạng của anh nữa.”

“Anh…”, Phù Dung hoảng hốt mà ngẩng đầu lên nhìn Mạc Tử Thâm, “Anh đang nói gì vậy?”

“Chẳng phải em đã tự hiểu rõ rồi sao?”, Mạc Tử Thâm mỉm cười hiền từ, xoa xoa trên đầu của Phù Dung, “Cô gái ngốc.”

“Em…”, Phù Dung cúi đầu, hốc mắt cay xè, “Cám ơn anh.”

“Đã bảo em ngốc đúng thật là ngốc mà”, Mạc Tử Thâm cốc mạnh lên trán của Phù Dung một cái, “Ai cần em cảm ơn hả?”

Phù Dung mím môi không nói, cô biết Mạc Tử Thâm đây là đang cố ý tác thành cho cô và Từ Ngưng Viên.

Mạc Tử Thâm muốn cô nhận rõ ràng việc mình chỉ có thể chấp nhận gần gũi với một mình Từ Ngưng Viên mà thôi.

Cô đối với anh vẫn không phải là thứ tình cảm này.

Vẫn là cô làm cho Mạc Tử Thâm cảm thấy bị tổn thương…

Mạc Tử Thâm thấy Phù Dung trở nên buồn bã như vậy thì khẽ đau lòng.

Anh thở dài, rồi đưa tay ra ôm lấy Phù Dung vào lòng:

“Không cần tự trách, cũng không cần phải sống vì ai nữa.

Phù Dung, em chỉ cần sống vì em là được rồi.

Đây cũng là điều mà anh mong muốn.”

Phù Dung gác đầu lên vai của Mạc Tử Thâm, nước mắt không kìm được mà chảy ra.

“Dù là anh không thích cái tên tự cao Từ Ngưng Viên kia cho lắm, nhưng mà biết sao được giờ.

Ai bảo em lại không có mắt nhìn, đi thích cái tên tệ hại đó mà bỏ qua một người cực phẩm như anh hả? Giờ em có hối hận thì cũng muộn màng rồi, anh không thèm nữa đâu.”

Phù Dung bị giọng điệu này của Mạc Tử Thâm làm cho bật cười.

“Bây giờ em chỉ còn có một lựa chọn duy nhất thôi, vì vậy phải sống thật hạnh phúc với Từ Ngưng Viên đó.

Biết không hả?”

Mạc Tử Thâm hỏi trong tiếng nghiến răng đầy đe dọa.

Phù Dung vừa cười, vừa khóc, siết chặt lấy người của Mạc Tử Thâm mà gật gật đầu.

Mạc Tử Thâm thấy Phù Dung đã nhận lời thì khẽ yên lòng.

Anh xoa xoa đầu cô, trong lòng thành tâm cầu phúc cho cô gái nhỏ này.

“Rầm rầm rầm.”

Mạc Tử Thâm và Phù Dung đang ôm nhau thắm thiết thì bỗng dưng gần đó vang lên tiếng động lạ.

Tủ quần áo trong phòng bị ai đó phá tanh bành.

Phù Dung giật mình, vội vàng nhìn sang đó sau đó trợn lớn mắt không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

“Mạc – Tử - Thâm.”

Từ Ngưng Viên bộ dáng nhếch nhác từ trong tủ bước ra, nghiến răng mà gọi tên Mạc Tử Thâm.

“Ai cho phép anh nhốt tôi ở trong tủ quần áo hả?”

Từ Ngưng Viên nói xong thì hầm hầm tức giận mà tiến đến chỗ của Mạc Tử Thâm đang đứng.

Bộ dáng như chuẩn bị đánh nhau tới nơi.

“Chậc chậc, phá bỏ dây trói cũng nhanh thật đấy.”

Mạc Tử Thâm thấy Từ Ngưng Viên xuất hiện thì cũng buông Phù Dung ra.

Anh xoa xoa cằm, dáng vẻ đầy tiếc nuối.

“Tôi còn tưởng có thể đứng đây ôm ấp Phù Dung một lúc nữa thì anh mới xuất hiện chứ?”

Câu nói này của Mạc Tử Thâm khiến mặt của Phù Dung đỏ ửng, còn Từ Ngưng Viên bị bùng phát phẫn nộ.
 
Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn
Chương 175: Kết Nhất Định Sẽ Hạnh Phúc


“Thằng khốn.”

Từ Ngưng Viên gầm lên, sau đó đánh một cái thật mạnh về phía Mạc Tử Thâm.

Thế nhưng lại… hụt.

Mạc Tử Thâm đã nhanh chóng né sang một bên, sau đó trốn hẳn sau lưng của Phù Dung.

“Này, tên man rợ Từ Ngưng Viên kia.

Quân tử động khẩu không động thủ nhé.

Nói chuyện thì nói chuyện, tự dưng lại đánh nhau làm gì?”

Mạc Tử Thâm vừa núp sau lưng Từ Ngưng Viên mà vừa hét lớn.

Từ Ngưng Viên càng cảm thấy tức giận hơn.

Lúc nãy hắn ta đánh ngất anh, bắt trói anh nhốt vào trong tủ quần áo.

Hơn nữa còn hèn hạ mà tranh thủ lúc anh bị trói chặt ra tay đánh anh mấy cái nữa thì sao không nói đi? Giờ ở trước mặt Phù Dung thì lại tỏ ra cao thượng? Quân tử động khẩu không động thủ? Tức chết anh mà.

Từ Ngưng Viên càng nghĩ càng không thể nhịn được.

Anh nhào đến muốn túm lấy Mạc Tử Thâm để tẩn cho một trận.

Thế nhưng Mạc Tử Thâm khôn lỏi, cứ trốn quanh người của Phù Dung khiến Từ Ngưng Viên không thể nào ra tay được.

“Đủ rồi.”

Phù Dung bị hai người đàn ông vờn qua vờn lại trước mặt khiến cho tức giận mà hét lớn lên.

Mạc Tử Thâm và Từ Ngưng Viên lập tức im bặt, đứng nghiêm chỉnh tại chỗ không dám hó hé.

“Hai người lớn hết rồi chứ có phải còn là con nít đâu mà suốt ngày kiếm chuyện với nhau vậy hả?” Phù Dung đau đầu mà hỏi.

“Phù Dung, là hắn ta kiếm chuyện với anh trước”, Từ Ngưng Viên oan ức mà chỉ vào Mạc Tử Thâm tố cáo:

“Hắn ta đánh ngất anh, còn trói anh lại nữa.

Đúng là thứ vô sỉ mặt dày mà.”

“Này, Từ Ngưng Viên, anh dám mắng ai vô xỉ mặt dày đó hả?”

Mạc Tử Thâm vội vàng nhảy bổ ra, hùng hổ mà hỏi lại.

“Tôi mắng anh đó.

Sao nào?”

Từ Ngưng Viên hất mặt lên trời.

Toàn bộ cảnh tượng giữa Mạc Tử Thâm và Phù Dung khi nãy Từ Ngưng Viên đều chứng kiến thấy.

Hiện tại anh cảm thấy rất cao hứng, càng cảm thấy kiêu ngạo vì Phù Dung đã từ chối Mạc Tử Thâm vì anh.

“Hừ, nếu tôi vô sỉ mặt dày thì anh đừng hòng nhìn thấy Phù Dung một lần nào nữa.

Tôi đã đem theo em ấy mà bỏ đi rồi.”

Mạc Tử Thâm lạnh mặt, ánh mắt sắc bén liếc nhìn về phía Từ Ngưng Viên đầy cảnh cáo.

“Anh tốt nhất là biết điều mà chăm sóc Phù Dung cho tốt.

Nếu tôi biết anh khiến Phù Dung buồn lòng, nhất định sẽ không tha cho anh đâu.”

“Hừ, nói thừa.

Tôi đương nhiên là sẽ đối xử tốt với Phù Dung rồi.”

Từ Ngưng Viên nói xong thì bất chợt mà nhào đến chỗ Phù Dung, hôn chụt lên môi cô một cái cực nhanh.

Cả Phù Dung và Mạc Tử Thâm đều không thể ngờ được Từ Ngưng Viên sẽ làm ra hành động này.

Mặt của Phù Dung đỏ bừng vì ngại còn mặt Mạc Tử Thâm thì trở nên đen thui.

Từ Ngưng Viên hôn trộm Phù Dung thành công rồi ôm chặt lấy Phù Dung mà nhìn về phía Mạc Tử Thâm đầy thách thức:

“Phù Dung là người phụ nữ của tôi, tôi không đối xử tốt với cô ấy thì còn đối xử tốt với ai nữa.”

Mạc Tử Thâm nhìn bộ mặt đắc ý của Từ Ngưng Viên thì lại có xúc động muốn tiến lên đánh anh ta mấy cái.

Cảnh tượng trước mặt khiến anh cảm thấy ngứa mắt.

Anh cảm thấy hình như mình tha cho Từ Ngưng Viên để anh ta có được Phù Dung quá sớm rồi.

Nhưng biết làm sao được, anh có chuyện quan trọng phải làm rồi.

“Hừ, nhớ mà giữ đúng lời anh nói đó.”

Mạc Tử Thâm cảnh cáo trong tiếng nghiến răng kèn kẹt.

Sau đó ôm một bụng tức giận không thể làm gì chỉ có thể quay lưng bỏ đi.

Phù Dung thấy Mạc Tử Thâm rời đi thì lập tức đẩy mạnh người của Từ Ngưng Viên ra, tức giận mà đạp mạnh lên bàn chân anh.

“Anh ở yên đây.

Cấm ra ngoài làm loạn với Mạc Tử Thâm nữa.

Nếu không tôi chắc chắn sẽ ném anh ra khỏi nhà đó.”

Phù Dung hung dữ nhìn Từ Ngưng Viên đang ôm chân nhảy lò cò mà nói.

Từ Ngưng Viên ôm chân bị Phù Dung đạp đau, cả người tràn đầy tủi thân.

“Phù Dung, em không công bằng.

Anh bị Mạc Tử Thâm nhốt, bị trói lâu vậy mà em cũng không thương anh, không an ủi anh được một câu.”

Phù Dung liếc nhìn bộ dáng rũ mắt buồn bã của Từ Ngưng Viên, trong lòng mắng thầm Từ Ngưng Viên đang diễn trò.

Thế nhưng cô cũng không nỡ để anh chịu uất ức tiếp tục.

Phù Dung thở dài, tiến đến gần Từ Ngưng Viên, nhón chân hôn chụt lên má của anh một cái thật nhanh.

Sau đó thì lập tức quay lưng chạy ra khỏi phòng, đuổi theo Mạc Tử Thâm.

Từ Ngưng Viên bị nụ hôn bất ngờ của Phù Dung dỗ cho ngọt ngào, anh đưa tay ôm lấy bên má của mình, đứng cười ngây ngô.

“Tử Thâm, chờ em với.”

Phù Dung chạy đến sân chung cư thì vừa kịp lúc Mạc Tử Thâm đang mở cửa xe chuẩn bị rời đi.

“Phù Dung? Sao em lại xuống đây?” Mạc Tử Thâm nhìn thấy Phù Dung thì khá bất ngờ.

“Mạc Tử Thâm, anh đang giấu em chuyện gì đúng không?”, Phù Dung chạy đến, níu lấy áo Mạc Tử Thâm lo lắng hỏi:

“Đã có chuyện gì xảy ra? Anh định đi đâu?”

Mạc Tử Thâm nghe câu hỏi của Phù Dung mà không khỏi ngạc nhiên.

Anh không ngờ Phù Dung lại có thể nhạy cảm đến như vậy.

Anh đóng cửa xe lại, đưa tay nắm lấy vai của Phù Dung:

“Anh có chút chuyện phải về nước xử lý.

Em ở lại đây sống thật vui vẻ nhé.”

“Chừng nào anh quay lại?”

“Chưa biết được”, Mạc Tử Thâm có chút khó khăn mà trả lời, “Có thể là một tháng, một năm hoặc là… rất lâu.”

Phù Dung nhìn bộ dáng nghiêm túc của Mạc Tử Thâm, không còn vẻ cà lơ phất phơ thường ngày thì trong lòng lại cảm thấy bất an hơn.

“Anh… có phải ‘người đó’ đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không?”

Mạc Tử Thâm ngơ ra, sau đó thì bật cười.

Đúng là không có chuyện nhìn có thể giấu được cô nhóc này cả mà.

Mạc Tử Thâm cưng chiều, đưa tay mà nhéo má Phù Dung:

“Đúng là bên đó đang gặp chút chuyện rắc rối, anh đi trợ giúp nên chắc sẽ mất khá nhiều thời gian.”

Phù Dung biết Mạc Tử Thâm nói thì nhẹ nhàng như vậy thôi, chút rắc rối mà anh nói đây không hề đơn giản chút nào.

Gia thế đằng sau lưng Mạc Tử Thâm phức tạp như thế nào Phù Dung cũng biết được kha khá.

Nhưng đúng là chuyện này Phù Dung không thể nào can thiệp vào giúp anh được.

Vì vậy cô chỉ có thể nắm lấy tay Mạc Tử Thâm mà dặn dò:

“Anh… nhất định phải cần thận.

Còn nữa, anh phải trở về ăn sinh nhật của tiểu Niệm đó.

Anh cũng biết bé con quấn anh như thế nào rồi mà.

Nếu anh không về tham dự em không biết phải giải thích như thế nào đâu.

Tử Thâm, nhất định phải an toàn trở về.”

Mạc Tử Thâm chần chừ một chút sau đó vẫn mỉm cười, gật đầu đáp ứng với Phù Dung rồi vào chui vào xe mà chạy đi.

Phù Dung đứng nhìn theo chiếc xe lao nhanh mà cảm thấy cực kỳ không yên lòng.

Cô cảm thấy cái gật đầu khi nãy của Mạc Tử Thâm không hề chắc chắn một chút nào cả.

Phù Dung đứng đó rất lâu, đến khi Từ Ngưng Viên ôm cô từ đằng sau thì Phù Dung mới sực tỉnh lại.

“Em nhìn gì vậy? Vào nhà thôi.

Cả người em lạnh hết rồi này.”

Từ Ngưng Viên vừa nói vừa xoa hai cánh tay của Phù Dung, ánh mắt đau lòng vì cô bị lạnh.

Phù Dung nhìn Từ Ngưng Viên một chút.

Sau đó chủ động quay người lại mà ôm lấy Từ Ngưng Viên, mệt mỏi dựa vào ngực anh.

Phù Dung cảm thấy hiện tại ở bên cạnh Từ Ngưng Viên cô đã có thể thả lỏng bản thân, hoàn toàn dựa vào anh được rồi không cần phải cố gồng mình lên làm gì nữa.

“Em yên tâm đi.

Tên Mạc Tử Thâm âm hiểm, thâm độc như vậy, chắc chắn không ai có thể làm khó hắn ta được đâu.

Em không cần lo lắng cho hắn làm gì.”

Giọng nói của Từ Ngưng Viên đầy chán ghét khi nhắc đến Mạc Tử Thâm.

Hai từ ‘âm hiểm và thâm độc’ là anh gằn giọng mà nói.

Phù Dung mỉm cười, gật gật đầu.

Từ Ngưng Viên cúi người bế ngang Phù Dung rồi đi vào lại nhà.

Nơi đây là nhà của anh và Phù Dung, và cả cô con gái của hai người.

Phù Dung dựa vào ngực Từ Ngưng Viên, cảm nhận từng bước đi vững chãi của người đàn ông.

Bàn tay để trên cổ của Từ Ngưng Viên càng siết chặt hơn chút.

‘Mặc Tử Thâm.

Cám ơn anh.

Em và Từ Ngưng Viên nhất định sẽ sống thật hạnh phúc.’

- HOÀN CHÍNH VĂN -
 
Back
Top Bottom