Cập nhật mới

Khác TRÁO HUYẾT

Tráo Huyết
CHƯƠNG XX: THEO DÕI


Những ngày sau đó, sau khi tan làm ở cơ quan, anh Khải không về nhà ngay mà lại đánh xe tới gần công ty xây dựng Komatsu, đỗ xe ở gần đó và tắt máy ngồi im lặng.

Theo như những ngày anh đều đặn theo dõi, tên Toshiro này thường tan làm muộn hơn anh tầm hơn tiếng, 6h hơn hắn mới rời khỏi sở làm.

Có những lần anh lại không may mắn gặp được hắn, có lẽ là hôm đó hắn nghỉ làm hoặc tan làm sớm nên anh không đến kịp.

Từ sau khi vợ mất, hắn ta có vẻ lặng lẽ.

Tan sở hắn sẽ rẽ qua đón đứa con trai ở trường học rồi đánh xe qua siêu thị mua đồ ăn và về nhà.

Nếu như hắn không phải là một kẻ sát nhân tàn nhẫn không ghê tay thì có lẽ anh Khải cũng thấy cảm thương cho phận gà trống nuôi con của hắn.

Giờ đây hắn phải chăm lo cho người mẹ già yếu cùng đứa con trai mới chỉ 7 tuổi.

Anh Khải cũng dành thời gian cả buổi tối đậu xe ngay bên dưới khu chung cư nơi nghi phạm sinh sống.

Cả một tuần trời theo dõi hắn ta khiến anh vô cùng mệt mỏi.

Tuy nhiên có vẻ như sau khi trở về nhà, hắn ta rất hiếm khi ra ngoài nữa.

Chỉ có một vài lần anh Khải thấy hắn ta đi mua một số nhu yếu phẩm, đồ uống ở các cửa hàng tiện lợi gần đó rồi lại đi về.

Trông hắn chẳng có vẻ gì là một tên sát nhân hàng loạt.

Nhưng anh Khải vẫn tin vào giả thuyết của mình.

Điểm sáng duy nhất trong suốt quá trình theo dõi của anh Khải đó chính là anh đã phát hiện ra hắn ta có sử dụng tài khoản ngân hàng ở chính ngân hàng làm việc của cô nhân viên là nạn nhân trong vụ án thứ hai.

Chắc chắn khi giao dịch ở chi nhánh này, hắn ta đã biết được điều gì đó hoặc để nạn nhân biết được điều gì đó khiến hắn phải ra tay giết người diệt khẩu chăng?

Ở ba vụ án đầu tiên, anh Khải đã tìm được mối liên kết rồi.

Tuy nhiên anh vẫn mắc kẹt ở vụ án thứ 4 cũng là vụ án của Hà, bạn thân Minh.

Anh không biết làm cách nào mà hắn ta quen biết với Hà để rồi sau đó giết chết cô bé.

Hay đơn thuần chỉ là hắn ta chọn bừa một nạn nhân ở khu phố Ginza rồi xuống tay sát hại cô bé?

Cũng rất may là khu nhà anh ở rất gần nhà của nghi phạm nên anh cũng không mất quá nhiều thời gian trở về nhà nghỉ ngơi sau khi theo dõi hắn đến tận đêm muộn.

Thời gian cứ trôi dần đi như thế khi những cơn dông đang ngày càng kéo đến gần.

Vào ngày cuối tuần ấy, anh Khải đã liên hệ được với cảnh sát quản lý phòng tạm giam ông đội trưởng cũ để vào hỏi ông ta vài điều.

Phải đợi chờ khá lâu và khó khăn lắm anh mới có cơ hội này.

Thông thường những tên tội phạm bị liệt vào hàng nguy hiểm như ông ta sẽ không được phép gặp mặt bất cứ ai ngoại trừ luật sư cho tới khi phiên tòa diễn ra.

Anh có 5 phút để nói chuyện với ông ta, không hơn.

Sau khoảng thời gian ở trong tù, ông ta trông hốc hác và đen sạm đi hẳn, khác với hình ảnh gọn ghẽ của ông ta thường ngày.

Nhìn thấy anh, ông ta chỉ im lặng.

Anh nhanh chóng cất lời

" Tôi chỉ muốn hỏi ông một câu thôi.

Mong ông thực tâm trả lời.

Điều này rất quan trọng, có thể giúp cứu ông ra khỏi chốn tù đày này.

Tôi tin ông không phải hung thủ của vụ án này..."

Ông ta khẽ gật đầu.

Có vẻ như phải im lặng quá nhiều khiến cho ông ta chẳng còn linh hoạt như trước nữa.

"Ông có từng gặp Toshiro Akagawa, người chồng của nạn nhân đầu tiên không?"

"Anh tới đây có ai biết không?"

Ông ta dè dặt hỏi "Làm ơn đừng để ai biết...."

Anh Khải lắc đầu :" Chắc chắn là không rồi.

Hãy trả lời đi..."

"Tôi chỉ vô tình có mặt ở sở cảnh sát phía Bắc Tokyo vào ngày hắn được mời đến đó để thẩm vấn.

Còn lại thì chưa gặp mặt riêng lần nào."

"Ông nói thật chứ?

Nên nhớ là, điều này có thể cứu ông đấy.

Ông chắc chứ?

Vì bất kể lí do gì cũng không được giấu tôi.."

Ông ta khẽ gật đầu.

"Sắp hết năm phút rồi...' Người quản ngục nói với anh

"Tôi sắp xong đây.

" "Ông nói rõ hơn một chút về cuộc gặp đó được không?

Bất cứ thứ gì.

Mau lên."

Anh Khải giục, nói với ông đội trưởng.

"Tôi chẳng còn nhớ rõ nữa đâu.

Thật sự là tôi không tiếp xúc riêng với hắn.

Hôm đó được mời tới để bàn luận một số vụ án thôi...Bạn của tôi ở bên tổ đó mà."

"Mau ra đi cậu gì ơi.

Mong cậu đừng làm khó chúng tôi...."

"Được rồi."

Anh Khải đứng dậy.

"Từ từ đã..."

Ông đội trưởng gọi với theo anh khi bị hai người quản tù đứng áp sát chuẩn bị lôi đi.

Ông ta luồn qua khe hở của cửa kính một tờ giấy nhỏ xíu, rồi nhìn anh với ánh mắt khẩn khoản.

"Nguy hiểm lắm, cẩn thận..."

Ông ta nói nhỏ rồi bị lôi xềnh xệch đi.

Anh Khải nhặt tờ giấy lên.

Bên trong là dòng chữ của ông đội trưởng: Bệnh viện Tokyo, khoa Ung bướu.

Ông ta muốn ám chỉ điều gì đây?

Anh Khải bực bội vì thời giờ nói chuyện với ông ta quá ít.

Ngay ngày hôm sau anh Khải tìm tới bệnh viện, lên đúng khoa Ung Bướu như trong tờ giấy ông đội trưởng nhắn nhủ.

Cuối tuần sau, phiên tòa xét xử lưu động sẽ diễn ra.

Anh phải nhanh lên mới được.

Anh hỏi những cô y tá ở đó xem có nhớ tới người nào tên là Sumimura Ito tới đây không?

Mọi người đều lắc đầu.

"Anh có nhầm sang người tên Haraki Ito không?

Ông ta hay tới đây thăm con gái lắm."

Có khi nào ông ta sử dụng tên giả không nhỉ?

Con gái?

Ông đội trưởng có con gái riêng ư?

Sao anh lại được biết là ông ta chỉ ở vậy với vợ???

"Chắc là thế rồi...Tôi nhầm đấy...Tôi cũng đến đây thăm cháu bé.

Mong các chị dẫn tôi tới gặp cháu nhé...."

"Cậu có chắc cậu biết bố nó không?

Tên nó là gì?

Sao giờ cậu mới đến?"

Người y tá lớn tuổi hỏi anh dồn dập với vẻ nghi ngờ.

"Tôi tôi..."

Anh Khải lắp bắp

"Con bé bị câm điếc bẩm sinh, lại ốm yếu, ung thư máu nữa.

Cậu không quen biết gì tôi không cho cậu vào thăm được đâu.

Nó kia kìa."

Bà y tá chỉ vào trong cửa kính, có một cô bé gày gò xinh xắn đang ngồi trên giường, tay cắm đầy ống truyền, đầu đội chiếc mũ nỉ nhỏ, tô tô vẽ vẽ gì đó.

"Thôi cậu đi về đi...Có quyên góp hay giúp đỡ gì thì ra bàn tiếp tân làm việc nhé..."

Nói rồi bà ta ẩn anh ra ngoài.

Anh đành gửi thêm chút tiền để nhờ bệnh viện chăm sóc tốt hơn cho đứa bé mà anh cũng không biết là có ý nghĩa gì đối với cuộc điều tra của anh.

Giá như anh có chuẩn bị tốt hơn để có thể tiếp cận được đứa bé.

Anh đành đi về với đầu óc vẫn còn ngổn ngang những mảnh ghép không sao xoay lại cho khớp được.

Vậy hung thủ làm cách nào để tiếp cận và tạo chứng cứ giả đổ tội cho ông ta được nhỉ.

Ông ta có vai trò gì trong vụ án này?

Sao ông ta lại đưa manh mối dẫn anh tới đây?

Minh lại rẽ qua căn phòng cũ của Hà.

Giờ đây căn phòng vẫn đang bỏ trống vì chẳng ai dám thuê lại căn phòng của một người đã mất cả.

Minh rút trong túi áo khoác ra một chiếc chìa khóa nhỏ, cái mà Hà đã từng đánh lại cho Minh để Minh có thể rẽ qua thăm cô bất cứ lúc nào Minh muốn.

Thi thoảng Minh vẫn qua đây để thăm lại căn phòng, dù đồ đạc đã được dọn đi hết nhưng những kí ức vẫn còn nguyên.

Minh mở cánh cửa ra khe khẽ.

Bên cạnh cánh cửa là giá để giày giờ chỉ còn trống hoác.

Minh đứng bần thần.

Nhìn thấy chiếc giá, Minh lại nhớ nó hồi còn đầy ắp những đôi giày được xếp ngay ngắn của Hà trên đây.

Hà thích sưu tầm giày, đặc biệt là giày thể thao, sneaker.

Cùng lắm có thể bắt gặp một đôi giày búp bê xinh xắn.

Hà tuyệt nhiên không thích đi giày cao gót.

Cô bảo rằng phụ nữ chẳng cần đi giày cao gót mà vẫn tạo được nét quyến rũ riêng.

Minh buồn ứa nước mắt.

Tuy nhiên cậu lại nhớ lại giấc mơ lần trước.

Hà đi giày cao gót và cao lên một cách khiếp đảm....

Minh không dám bước sâu vào căn phòng thêm nữa.

Cậu bước ra ngoài khóa cửa rồi bỏ đi.

Mải suy nghĩ, Minh chợt hiểu ra vài điều...

Minh trở về phòng, đứng trân trân trước tấm bản đồ Tokyo vẫn gắn trên tường.

Tấm hình giày cao gót sắp hoàn thành.

Nếu như gộp vụ án vừa rồi xảy ra ở khu dân cư Minato thì giờ chỉ còn một nét nữa là đôi giày hoàn chỉnh.

Vụ án tiếp theo chắc chắn sẽ xảy ra ở trong trục dọc Asakusa cùng lắm là tới gần khu Taito, không thể xa hơn được.

Có lẽ Hà báo mộng cho Minh về đôi giày cao gót này để nói với Minh về địa điểm gây án tiếp theo và cũng là cuối cùng chăng?

Lúc này trong lòng Minh dường như đã có đáp án rồi.

Minh biết mình phải theo dõi ai để ngăn chặn vụ án cuối cùng này.

Sang tuần, những đám mây đen ẩm ướt đã xuất hiện.

Dự rằng chỉ ngày mai ngày kia thôi, thành phố Tokyo sẽ đón những trận mưa cuối mùa.

Chắc chắn hung thủ sẽ ra tay vào trận mưa đầu tiên chứ chẳng dại gì đợi đến những ngày sau nhỡ đâu đợt mưa chấm dứt đột ngột.

Anh Khải và Minh đều lên dây cót tinh thần sẵn sàng bám theo đối tượng của mình để ngăn chặn vụ án xảy ra.

Minh đút vào trong balo con dao Thái, đề phòng khi giáp mặt tên hung thủ đầy nguy hiểm.

Như dự báo thời tiết, trời mưa âm ỉ từ sáng.

Chiều hôm ấy, anh Khải xin tan làm sớm, sẵn sàng đồ đạc trong tay, anh đánh xe đến thẳng cơ quan của tên Toshiro như thường ngày rồi ngồi đợi chờ.

Đến chiều, Minh ra khỏi nhà, đợi dưới nhà nghi phạm mà cậu cho là hung thủ rồi đợi.

30 phút mà không thấy hắn ta ra khỏi nhà hay về nhà.

Minh hơi hoảng.

Cậu sợ cậu đến muộn quá mất.

Minh vội vàng bắt tàu xuống thẳng khu vực Asakusa.

Ở đây chỉ có vài khu ngõ nhỏ, không lo rằng cậu sẽ quá mất thời gian để tìm.

Minh cứ vội vã đi quanh khu vực ấy trong suốt hai tiếng.

Cậu tin mình sẽ bắt gặp được hắn.

Anh Khải đang ngồi trong xe dưới làn mưa lất phất để đợi Toshiro ra khỏi nhà trong tối nay.

Chắc chắn hắn sẽ hành động và anh sẽ tóm gọn hắn.

Tuy nhiên vẫn như mọi lần, anh ngồi đợi đến 7 giờ hơn mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì.

Có thể là mai hắn mới ra tay chăng?

Minh co ro giữa làn mưa.

Vì trời mưa nên những con phố vắng vẻ hơn hẳn ngày thường.

Minh cứ luồn lách mãi giữa những con ngỏ trong khu dân cư.

Cậu cảm thấy mình đang quá đánh liều.

Cảm thấy không ổn, Mỉnh rút điện thoại ra nhắn một cái tin cho anh Khải: " Em nghĩ mình đoán được hung thủ rồi, xin lỗi anh.

Lát rảnh anh qua ngay khu Asakusa với em nhé..."

Điện thoại anh Khải kêu lên tin tít, là Minh.

Anh đọc tin nhắn rồi cau mày.

Anh dặn nó mà nó đâu có nghe, giờ anh không thể bỏ vị trí được.

Minh cứ lang thang như vậy thì đột nhiên cậu nghe thấy tiếng thét thất thanh của một cô gái: "Cứu với..."

Minh nhanh chóng chạy về phía tiếng thét.

Nó phát ra từ trong một khu ngõ vắng vẻ.

Tiếng thét im bặt.

Minh mò mẫm trong ánh đèn đường vàng vọt về phía đó.

Cảnh tượng đập vào mắt Minh là một cô bé, tầm trạc trạc tuổi Minh, học sinh cấp ba gì đó, đang bị đè nghiến xuống đường, một người đàn ông mặc áo khoác đội mũ đen rất giống tên hung thủ đang bịt chặt miệng cô bé, tay phải giơ cao một con dao cán dài, chuẩn bị giáng xuống.

Nhìn thấy đôi ủng xanh của hắn, Minh chẳng còn nghi ngại gì nữa mà lao tới, ôm chặt tên thủ ác từ phía sau lưng rồi đẩy hắn ngã xuống đường.

"Chạy mau đi" Minh hét lên với cô bé.

Cô bé mắt nhòe nước lùi lại phía sau rồi loạng choạng đứng dậy chạy đi...

Tên hung thủ điên tiết vùng dậy rồi quắp lấy cổ Minh làm cậu nghẹt thở.

Hai người vật lộn với nhau trong khu ngõ tối.

Hắn ta đè được Minh xuống dưới đất, nhanh chóng định giáng con dao xuống bụng Minh nhưng cậu né được, khiến con dao chệch lên bả vai phải.

Minh đạp ngã tên hung thủ rồi tính đứng dậy bỏ chạy, nhưng vết thương đau đớn cộng thêm dư chấn sau vụ tai nạn khiến chân cậu không được khỏe như trước, Minh ngã sõng soài ra đất, tên sát nhân vùng đến, ngồi lên người Minh đoạn lật ngửa cậu lên.

Hắn ta bịt chặt miệng Minh rồi cứ nhằm vùng bụng mà chuẩn bị đâm.

Lần này Minh khó mà cục cựa được.

Con dao sáng loáng trong ánh đèn đường chuẩn bị đâm xuống....
 
Tráo Huyết
CHƯƠNG XXI: LỘ DIỆN


Minh nhắm chặt mắt, người gồng lên để cố gắng thoát ra khỏi đôi bàn tay gầy gò nhưng khỏe như gọng kìm của tên sát nhân.

Quả này Minh chết chắc...Những khoảnh khắc tươi đẹp từ bé tới giờ chạy xoẹt qua đầu Minh như một thước phim.

Trải nghiệm cận tử chưa bao giờ chân thực đến thế.

Phần bụng của Minh nhột rồi quặn thắt lại khi con dao đang nhăm nhe nhắm tới.

Con dao gần chạm đến bụng Minh thì dừng lại.

Tên sát nhân ngã nhào xuống đất.

Minh bang hoàng mở mắt ra, người run lẩy bẩy.

Là anh Khải.

Anh Khải vừa giáng một cú đấm trời giáng xuống tên sát nhân khiến hắn ngã ra.

Anh Khải dùng chân đá vào bàn tay đang nắm lấy cán dao của hắn khiến con dao văng ra xa.

Hắn ta loạng choạng đứng dậy rồi bỏ chạy.

Anh Khải ngay lập tức đuổi theo.

Minh cũng vội vàng đứng dậy rồi chạy theo phía sau.

Hắn chạy không nhanh, chẳng mấy chốc đã bị anh Khải đuổi theo rồi đánh một cú trời giáng khiến hắn ngã xuống.

Hắn ta quay ngửa ra rồi ngồi lùi lại.

Anh Khải đè hắn xuống rồi lấy chiếc còng số 8 từ đằng sau thắt lưng ra còng vào tay hắn.

Chiếc mũ lưỡi trai đã rơi xuống trong lúc hắn chạy và chiếc mũ của áo khoác giúp hắn che kín đầu cũng tuột xuống.

Anh Khải giật phăng chiếc khẩu trang của hắn xuống.

Phát hiện của anh khiến chân anh không còn đứng vững nữa...

"Yu...Yumi...Sao lại là em....?"

Yumi ngước lên nhìn anh Khải bằng ánh mắt trắng dã và đầy thách thức.

Miệng cô ta nở lên một đường cong nhẹ tựa như nụ cười.

Khuôn mặt cô ta dưới ánh đèn vàng vọt khiến Minh đứng chứng kiến cũng phải gai người.

Trông khuôn mặt của Yumi chẳng có chút tương thích với dáng người phía dưới.

Cô ta đi đôi ủng màu xanh mới cóng.

Vừa nãy khi nhìn, anh Khải còn thấy hung thủ cao gần bằng mình, tức là phải tầm m7, Yumi đâu có cao đến như vậy?

"Cô...cô có phải Yumi không...hay là chị em sinh đôi...?"

Anh lắp bắp.

Minh đứng phía sau trong bóng tối.

Minh chẳng còn bất ngờ khi cô ta bị lột mặt nạ.

Ngay từ lúc ở nhà Hà về, Minh đã biết được đáp án.

"Chính là cô ta đấy anh..."

Minh nói.

Đoạn cậu lại gần chỗ Yumi, kéo phăng đôi ủng màu xanh cô ta đang đi ra.

Đôi chân của Yumi đang đi một đôi giày cao gót màu đỏ kiều diễm, guốc tầm 5 phân.

Hóa ra cô ta đi đôi ủng màu xanh ở ngoài để che giấu bí mật thật bên trong.

Và điều đó cũng lí giải lí do vì sao hung thủ không thể đi nhanh hay chạy nhanh được.

Cô ta thật liều lĩnh.

Đế đôi giày cao gót đã để lại trong đôi ủng xanh của hung thủ hai vết lõm nhẹ mà cảnh sát chưa khẳng định được nó hình thành bởi thứ gì.

Anh Khải ngỡ ngàng, vẫn không tin vào sự thật.

Lúc anh ngồi chờ Toshiro trong bóng tối, lòng anh cảm thấy bất an.

Chẳng nhẽ anh đã sai rồi?

Tên nghi phạm mãi không thấy rời khỏi nhà.

Chính vì vậy anh đã bỏ vị trí, chạy tới khu Asakusa để tìm Minh.

Rất may là anh đã đến kịp.

Anh Khải ngồi xuống bần thần, vò đầu bứt tai vì mình đã đi lệch hướng.

Minh vỗ vai anh an ủi, đồng thời bảo anh hãy bình tĩnh để giải cô ta về sở cảnh sát.

Bất chợt, lợi dụng lúc anh Khải còn đang mất tinh thần, Yumi bèn đứng bật dậy, húc mạnh đầu vào đầu anh Khải khiến anh bật ngửa ra sau, máu mũi tuôn ra.

Sau đó cô ta đá tung đôi giày đỏ rồi chạy chân trần đi mất.

Minh vội vàng đuổi theo.

Khi không mang đôi ủng giày, cô ta chạy nhanh khủng khiếp khiến Minh đuổi mãi không kịp.

Yumi nấp trong một con ngõ tối, cúi đầu hất chiếc mũ trùm đầu lên.

Đoạn cô ta lại gần đường ống nước ở gần đó, gò thật mạnh chiếc còng số 8 ở sau lưng.

Kinh nghiệm mấy năm trong nghề đủ để cô ta biết làm thế nào để thoát ra khỏi chiếc còng số 8 này.

Dồn vào điểm yếu giữa các dây xích, cô ta dồn lực, chiếc còng bật tung ra, cổ tay cô ta rướm máu.

Cô ta nhanh chóng lại gần một chiếc xe bên đường, lôi trong túi ra chiếc chìa khóa vạn năng mở cửa xe.

Yumi lôi trong người ra những túi độn khiến cho cơ thế cô ta to hơn thường ngày.

Một lát sau, chiếc xe biên mất trong làn mưa.

Anh Khải ngay lập tức đứng dậy sau cơn choáng váng, đuổi theo Minh và Yumi nhưng khi chạy ra khỏi con ngõ, sau đoạn rẽ khuất, anh đã lạc mất họ.

Anh Khải chạy theo một hướng nhưng nhìn mãi không thấy bóng dáng hai người đâu.

Anh đứng giữa cơn mưa trong bất lực, chỉ muốn hét lên khi để con cá vọt lưới trong một phút bất cẩn.

Dù sao Yumi cũng là cảnh sát giỏi, đai đen Karate, thân thủ nhanh nhẹn.

Anh vẫn không hiểu vì lí do gì mà cô ấy lại làm như vậy.

Lồng ngực anh đau nhói.

Vậy mà trước đây, anh đã thích cô ấy.

Anh và Minh quay trở về ngay sở cảnh sát để xin lệnh khám xét nhà cũng như lệnh truy nã khẩn cấp đối tượng Yumi Kagano.

Sáng hôm sau họp văn phòng, anh Khải cầu khẩn sự giúp đỡ của mọi người để tóm gọn Yumi.

Khi đã xác định được đúng hung thủ, câu chuyện trở nên rõ ràng hơn.

Minh được đặc cách có mặt trong buổi họp để đóng góp thêm chi tiết.

Minh tưởng thuật lại phát hiện của mình trong vụ án thứ nhất, cậu đã phát hiện ra cách mà Yumi đã làm để tạo không gian kín.

Cô ta sống ở gần đấy, chắc chắn đã tiếp xúc hoặc gặp gỡ, thậm chí mua hàng ở cửa hàng quần áo của nạn nhân đầu tiên.

Higo phỏng đoán rằng khả năng cao cô ta đã nhìn thấy bằng chứng ngoại tình của người vợ cùng đặc điểm nổi bật kích thích lòng hận thù của cô ta nên cô ta đã lên kế hoạch giết chết nạn nhân đầu tiên và dàn dựng đó là một vụ tử tự.

Dấu vân tay hay tin nhắn đều có thể dễ dàng dàn dựng được.

Sau vụ án đầu tiên trôi qua trót lọt, trong lòng cô ta nổi lên dã tâm và nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ bị bắt với một thân phận hoàn hảo và trong sạch như vậy.

Từ sau đó cô ta điên cuồng tàn sát những người có điểm chung giống như nạn nhân đầu.

Yadashi đã điều tra tài khoản ngân hàng cá nhân của cô ta.

Yumi sử dụng rất nhiều tài khoản ngân hàng ở khắp nơi trong thành phố Tokyo, tuy nhiên có một số tài khoản đã lâu rồi không có lịch sử giao dịch.

Trong đó, có một tài khoản được lập ở chi nhánh ngân hàng nơi nạn nhân thứ hai bị giết.

Xem lại lịch làm, vào đêm nạn nhân thứ hai bị đẩy xuống đường tàu, Yumi có đi tuần tra ở khu vực cạnh đó.

Chẳng có gì khó khăn khi Yumi đậu xe ở khu phố gần nhất rồi đi bộ xuống ga từ sớm, đợi nạn nhân đến rồi hành động.

Như vậy camera hành trình cũng không tiết lộ được rằng liệu Yumi có ở trong xe hay không.

Chắc chắn Yumi đã dành thời gian theo dõi nạn nhân được một thời gian để nắm bắt được thói quen cũng như giờ giấc của cô ta.

Nắm rõ được thông tin rằng cô ta có nhân tình, Yumi đã đe dọa cô gái làm theo yêu cầu của mình rồi nhẫn tâm đẩy cô xuống đường ray.

Sau đó, dù có người đuổi theo nhưng không ai có thể bắt được cô ta cũng bởi vì họ đuổi theo một người đàn ông chứ không phải một người phụ nữ.

Yumi có thể đường hoàng thay quần áo ở một góc khuất cam nào đó trong sân ga vắng vẻ rồi ung dung đi về, miễn là che kín mặt mũi.

Những ngày sau đó, cảnh sát nhanh chóng đi thu thập thêm chứng cứ.

Có thêm lệnh khám xét căn nhà, cảnh sát đã tới căn phòng Yumi từng ở để tìm thêm chứng cứ.

Anh Khải đích thân đi giám sát.

Mở cửa vào, mọi người bàng hoàng nhận thấy mọi thứ trong căn phòng đều sạch sẽ như lau li, đồ đạc sắp xếp không lệch một li.

Bình thường ở văn phòng, bàn làm việc của Yumi cũng luôn sạch sẽ như vậy nhưng mọi người chẳng hề lưu tâm bởi vì ai cũng nghĩ Yumi ngăn nắp và gọn gàng, có đôi phần hơi kĩ tính.

Không ngờ chính đặc điểm ấy lại biến cô ta thành một tên sát nhân xuất quỷ nhập thần.

Điều khiến anh Khải bàng hoàng nhất chính là căn phòng ngủ một màu đỏ rực của cô ta.

Ở trong nhà cô ta có rất nhiều vật dụng màu đỏ.

Dường như cô ta bị ám ảnh bởi màu đỏ.

Rèm, ga trải giường, tường đều sơn màu đỏ với nhiều sắc độ khác nhau.

Cảnh sát lục soát kĩ mà không tìm được gì trong nhà cô ta.

Có vẻ như cô ta đã thủ tiêu mọi bằng chứng chống lại mình.

Trong ngăn kéo bàn làm việc của cô ta có giữ khá nhiều bức tranh nghuệch ngoạc như của một đứa trẻ.

Điều này làm anh Khải sững lại mất vài giây....

Ngày hôm sau khi tin tức đã lan rộng được vài ngày, ông bà Kagano, bố mẹ hiện giờ của Yumi đã được mời đến.

Khi đến sở cảnh sát, họ xấu hổ cúi gằm mặt, không dám nhìn ai.

Có lẽ tới giờ, họ vẫn không tin cô con gái mình lại có thể làm nên chuyên tày trời đến như thế...

Ông bà Kagano có một công ty chuyên cung cấp thực phẩm có tiếng, cuộc sống cũng thịnh vượng khá giả nhưng lại hiếm muộn đường con cái.

Hai ông bà thú nhận rằng cách đây 20 năm có đăng kí xin nhận con nuôi ở thành phố Kyoto, nơi ông bà có dịp ghé qua vào chuyến du lịch kỉ niệm ngày cưới.

1 năm sau họ làm thủ tục nhận cô bé gày gò mới tầm 4 tuổi làm con nuôi và hết mực yêu thương cô bé, đặt tên là Yumi.

Sau đó ông bà chuyển nơi ở tới thành phố Osaka, không để quá nhiều người biết Yumi chỉ là con nuôi, tránh để cô bé tủi thân.

Yumi lớn lên êm đềm trong nhung lụa, gia thế vững mạnh, trong sạch, lại được bố mẹ đầu tư, học hành giỏi giang đỗ đạt, chẳng thiếu thứ gì.

Đến khi đỗ đại học trên Tokyo, cô lên thành phố để học rồi làm việc tại đó, lâu lâu mới về thăm bố mẹ một lần.

Sống trong tình yêu thương ấy vậy nhưng phần kí ức 4 năm trước đó từ lâu đã ăn vào máu cô bé khiến tâm hồn cô ta mục ruỗng theo tháng năm.

Bố mẹ Yumi đều khẳng định rằng từ bé cô bé rất ngoan ngoãn lễ phép, không nghịch ngợm hay vi phạm gì bao giờ, vì vậy chuyện cô bé là một kẻ giết người là không thể.

Một số người liên quan được mời tới ngay lập tức để lấy lời khai.

Trong số đó có những nhân viên bảo vệ, an ninh của các sở cảnh sát nhỏ trong khu vực hay của một công ty an ninh, vệ sĩ đã nhận lời thực hiện bảo mật trong show biểu diễn của cô ca sĩ Tatsuya Mara.

Một người vệ sĩ có khai nhận rằng hôm đó, Yumi có chuẩn bị một số cafe và bánh ngọt cho các anh em vệ sĩ xung quanh để lấy tinh thần làm việc.

Sau khi ăn xong được nửa tiếng, tự nhiên anh ta đau bụng và phải đi vào nhà vệ sinh suốt.

Anh ta nhận nhiệm vụ canh gác cửa ra vào phòng thay đồ.

Tuy nhiên anh ta không khai báo vào hôm đó là bởi một phần sợ bị quở trách không làm tròn nhiệm vụ, sẽ bị đuổi việc, hai là vì chẳng ai có triệu chứng giống anh ta, kể cả người đứng bên cạnh nên anh nghĩ chỉ có anh ta mới gặp phải vấn đề về đường ruột.

Vì vậy nên hôm đó anh ta đã khai báo rằng anh ta đứng từ đầu đến cuối mà không để ý thấy một ai.

Trong khoảng thời gian anh đi, người còn lại có lẽ đã lơ là để hung thủ lẻn vào theo đường thang thoát hiểm mà ai cũng nghĩ rằng nó đã bị khóa rồi trốn đi mất.

Hóa ra Yumi đã chuẩn bị sẵn sàng, tính toán từ trước.

Lúc đầu, tổng thanh tra sẽ đi kiểm tra toàn bộ các lối ra vào, tổng duyệt trước chương trình để đảm bảo tính an toàn.

Lúc đó cánh cửa vẫn khóa.

Tuy nhiên là một phần của bộ phận người giám sát bảo vệ, Yumi hoàn toàn có thể đánh cắp chìa khóa để mở cánh cửa ra sẵn vào lúc cô ta tới thăm cô ca sĩ.

Anh Khải nhớ tới lúc Yumi hăng hái đăng kí tham gia vào đội ngũ giám sát này, anh chỉ đơn giản nghĩ rằng Yumi tò mò muốn gặp Tatsuya mà thôi.

Chuyện đời tư lùm xùm của Tatsuya trên mặt báo làm gì có ai không biết.

Chắc Yumi đã nhắm vào cô ca sĩ này từ lâu.

Cửa mở xong, Yumi có thể đi xuống tầng dưới, thay quần áo và leo lên tầng trên theo lối cầu thang bộ, đâm cô ca sĩ rồi lại theo đường cũ lẻn xuống.

Khóa cửa cẩn thận, thay và giấu quần áo, cô ta lại ung dung nhập vai cô cảnh sát vô tội.

Nhưng liệu cô ta giấu quần áo dính máu ở đâu....?

Anh Khải lục lại trí nhớ ngày hôm đó...Đúng rồi...Hôm đó chính anh đưa Yumi về.

Cô ấy có mang theo một chiếc túi to và rút ra một món quà nhỏ dành cho trẻ em bị ung thư mà cô ta đề cập tới.

Chính xác là anh đã bị đánh lừa một cú ngoạn mục.

Cô ta có một món quà không có nghĩa là cả chiếc túi của cô ta chứa ĐẦY QUÀ.

Chắc chắn cô ta đã vác chiếc túi chứa bộ quần áo cải trang dính máu đi khắp nơi, thậm chí ngay trước mũi anh mà anh không hề phát hiện ra....

Giờ đây anh phải tìm cô ta ở đâu đây....?
 
Tráo Huyết
CHƯƠNG XXII: THÙ HẬN


Yuko Yoshi sống cùng với bố mẹ trong một căn nhà nhỏ nằm trong ngõ.

Từ bé, cô bé quấn quít mẹ lắm.

Mẹ chỉ ở nhà nấu cơm và quét dọn.

Yuko quẩn quanh bên chân mẹ suốt: "Mẹ...mẹ Akusa, xem con vẽ này!"

Cuộc sống cứ trôi đi như thế cho đến một đêm Yuko tỉnh giấc khi nghe thấy tiếng cãi vã rất to phát ra từ phía phòng ngủ của bố mẹ

"Tôi đã phải hi sinh cho anh những gì?

Sự nghiệp, gia đình...Chỉ để ở bên anh và con.

Vậy mà...vậy mà anh nỡ...cặp kè với con đó?"

Mẹ cô hét lên.

"Cô im ngay!

Cô nhìn cô xem, chẳng có cái gì hết còn cô ấy cho tôi mọi thứ.

Tôi chẳng cần!"

Bố cô nói.

"Chẳng nhẽ anh không cần con gái anh sao?

Nó ngoan ngoãn và xinh xắn biết nhường nào?..."

"Tôi không cần con gái!

Con gái đẻ ra để ngu si và vô dụng như cô ư, cút ra, ngày mai tôi sẽ đi!..."

Loảng xoảng tiếng đồ đạc đổ vỡ cùng tiếng khóc của mẹ cô bé vang lên.

Cánh cửa ra vào nhà đóng cái rầm.

Nghe thấy câu nói của bố mình, Yuko tự nhiên thấy mắt mình cay xè: "Ngu si...Vô dụng...?" tâm hồn non nớt của cô bé mới 4 tuổi chưa thể hiểu hết.

Cô bé chỉ nghe thấy tiếng mẹ khóc trong uất nghẹn.

Yuko bước chầm chậm sang bên phòng của bố mẹ.

Trên sàn nhà mọi thứ ngổn ngang.

Cây đèn ngủ nằm chỏng chơ trên giường.

Tấm ảnh chụp chung của bố mẹ vỡ nát, cửa tủ quần áo mở toang còn mẹ cô đang chống tay nằm bệt dưới đất.

Bàn tay nắm phải mảnh vỡ kính be bét máu.

Yuko òa khóc...:"Mẹ ơi...mẹ có sao không...?"

"Mẹ không sao..."

Akusa nói trong làn nước mắt.

"Yuko sắp đi học rồi, mẹ còn phải cố gắng để cho con được đến trường chứ..."

Những tháng ngày sau đó là những tháng ngày đen tối của hai mẹ con.

Bố của cô bé điên lên vì tình.

"Ly hôn đi!"

Hắn ta về nhà, say khướt, đập mạnh tờ giấy xuống bàn ăn nguội ngắt.

Akusa vẫn im lặng nín nhịn.

"Tôi không ly hôn đâu.

Anh muốn làm gì thì làm tôi không ngăn cấm, làm ơn hãy nuôi con bé tới khi nó vào Tiểu học!"

"Tao không muốn nuôi báo cô chúng mày nữa, hiểu chưa?

Cô ấy có thai rồi và chúng tao sẽ đi khỏi nơi khỉ ho cò gáy này!"

Hắn ta tát vào mặt Akusa một cú trời giáng khiến cô ngã xuống đất.

"Mày có kí không thì bảo?

Buông tha cho tao" Hắn ta lao xuống bóp cổ Akusa rồi lắc mạnh cổ cô.

Yuko lao ra ôm chân bố khóc toáng lên: "Bố ơi, đừng đánh mẹ...con xin mà....".

Cô bé bị tên vũ phu đạp mạnh ra.

Akusa hét lên rồi lao tới ôm chặt lấy cô bé: "Đánh tôi thì đánh, chứ đừng đánh con bé...".

Tên vũ phu lao ầm ầm ra ngoài cửa, để lại hai mẹ con cô bé trong căn nhà tịch mịch với tiếng khóc nỉ non trong đêm.

Ngồi trong chiếc xe ô tô bóng bẩy, người phụ nữ thì thầm: "Này, anh đã giải quyết xong với cô ta chưa thế?...."

Cô ta xoa nhẹ bàn tay với đôi móng tay đỏ chót lên đôi vai người đàn ông.

"Cô ta không chịu ly hôn vì nghĩ tới con bé con...Hay thôi, cứ kệ đi em..."

"Không được đâu anh...Em không thích lằng nhằng về mặt pháp lý, cũng không muốn liên quan gì hết.

Cứ coi như đó là phần đời cũ của anh đi.

Vứt bỏ hết đi"

"Em...em định làm gì....Giờ kể cả ly hôn thì cũng phải chia đôi tài sản, mà anh lại không muốn thế...Khoản thừa kế anh vừa mới có được...."

"Thế thì chỉ còn một cách thôi...."

Người phụ nữ nhoẻn miệng cười.

"Xong việc chúng ta sẽ có chân trời riêng..."

Đã mấy hôm rồi chồng Akusa không về nhà.

Cô cảm thấy rất hoảng loạn.

Bỏ ngang việc học để ở nhà nội trợ, Akusa giờ chẳng có đồng tiền trợ cấp nào.

Còn con gái cô thì phải làm sao đây?

Hay chạy về cầu xin bố.

Không được.

Akusa lắc đầu.

Ông đã từ mặt cô rồi, giờ quay về thì nhục quá.

Đã mấy năm nay cô mất liên lạc với bố, cũng chẳng một lần dám quay lại tìm ông.

Nước mắt của Akusa đã cạn.

Cô mắc kẹt giữa muôn vàn bi kịch.

Giá như cô đừng mù quáng, giá như cô nghe lời bố...

Tối hôm ấy, trời mưa tầm tã.

Akusa mở tủ lạnh ra để nấu cơm cho Yuko ăn.

Trong tủ lạnh gần như chẳng còn thứ gì cả.

Không được rồi...tiền trong ví cô còn ít quá.

Cực chẳng đã, Akusa tính ra cửa hàng tiện lợi ở gần đây mua mấy gói mì tôm ăn trừ bữa trong lúc tính cách khác.

Bất chợt tiếng chuông điện thoại của cô vang lên.

Tin nhắn của chồng cô nhắn tới.

Anh ta hẹn cô ra ngoài đường gặp mặt một lúc để nói chuyện.

Akusa hơi bất ngờ nhưng cũng chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để đối mặt với chồng mình.

Cô dự định sẽ cầu xin anh ta mang theo Yuko.

Dù sao hiện giờ cô cũng không có đủ khả năng để chăm lo cho con bé.

Không nỡ xa con nhưng vì tương lai của nó, Akusa chấp nhận sống xa con.

Cô dắt Yuko theo.

Mặc cho nó chiếc áo mưa nhỏ rồi cô xách túi, cầm ô bước ra ngoài trời.

Khóa cửa lại.

Căn nhà này là căn nhà duy nhất bố cô mua cho cô để lên đây ăn học.

Nếu vào mức đường cùng, có lẽ cô sẽ phải bán căn nhà này đi.

Căn nhà là tình yêu thương của bố cô dành cho cô, quả thực cô không nỡ lòng nào...

Chồng Akusa ngồi yên lặng trên ghế phụ chờ đợi vợ mình.

Dù mang tiếng là vợ chồng nhựng hai người mới chỉ đăng kí giấy kết hôn thôi.

Quả thực thời gian đầu anh cũng yêu cô ta thật, quyết tâm làm mọi việc để có thể ở bên nhau.

Thế nhưng thời gian trôi qua, cuộc sống tù túng nhàm chán không có gì thay đổi cộng thêm trách nhiệm của một người chồng, người cha đè nặng lên vai hắn ta khiến hắn ta quá sức mệt mỏi.

Một lúc sau, giữa đêm vắng, họ nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp ở chỗ ngoặt đầu ngõ.

Ả nhân tình vít ga mạnh lên sẵn sàng.

Chiếc xe trờ tới theo đà ga vít lên.

Một bóng dáng bé nhỏ chạy về phía trước chiếc xe.

Rầm.

Yuko bị hất văng ra đằng sau dưới chân ga đầy ác độc của người phụ nữ.

Akusa nhìn thấy cảnh tượng ấy thì hét toáng lên: "Con ơi!

Yuko..." rồi chạy lại phía chiếc xe.

Người phụ nữ tiếp tục vít ga thật mạnh lên rồi vòng qua xác đứa bé, tông tiếp vào Akusa, hất cô thật mạnh lên trên trời rồi rơi xuống.

Akusa cứ nghĩ đó là một vụ tai nạn xảy ra với Yuko nên không kịp đề phòng.

Cô không ngờ rằng đó chính là một vụ giết người có chủ đích.

Akusa nằm bất động trên đường, máu từ đầu chảy ra.

Ả nhân tình phanh xe kít lại rồi chậm rãi bước xuống xe, giương chiếc ô đỏ lên.

Cô ta bước lộp cộp trên chiếc giày cao gót đỏ lênh khênh.

Cô ta lại gần hình dáng đang nằm bất động của Akusa rồi sờ vào cổ cô.Chưa chết.

Vẫn còn đang thoi thóp thì phải.

Cô ta lấy cán giày gí mạnh đôi tay của Akusa xuống đường: "Chết đi, con mụ đáng ghét!

Đợi xem nhé, tôi không để mẹ con cô sống mà cản đường tôi đâu..."

Đoạn cô ta định quay trở lại xe.

Cửa phụ bật mở.

Chồng của Akusa run rẩy bước xuống xe nhìn cảnh tượng mình vừa bỏ sau lưng.

Anh ta vội vã nắm lấy cánh tay ả nhân tình.

"Thôi em ơi...dừng lại đi...Anh không nỡ đâu..."

"Anh im đi!

Đồ nhu nhược!

Bây giờ đã thành ra thế này rồi, nếu không làm tới, cô ta chắc chắn sẽ tố giác chúng ta, lúc đó, anh có gánh được tội không?

Nên nhớ, anh ngồi cùng xe với tôi đó.

Anh cũng sẽ không thoát được tội đồng phạm đâu!

Nhanh lên không có người tới bây giờ!"

Nói rồi cô ta quả quyết bước lại gần phía cửa lái xe.

Chồng Akusa chạy lại, quỳ xuống mặt đường ướt nước mưa, van xin ả nhân tình.

"Vậy...vậy thì...hãy tha cho đứa bé được không?

Nó mới bốn tuổi thôi...Anh xin em...Nó không biết gì đâu...Anh sẽ gửi nó vào cô nhi viện, nó sẽ không liên quan gì tới chúng ta nữa....Xin em..."

Người phụ nữ cau có ngập ngừng vài giây rồi gật đầu đồng ý.

Lòng trắc ẩn cuối cùng còn sót lại của người cha khiến hắn ta lập bập chạy lại phía đứa bé đang nằm hấp hối.

Nó nằm ngửa, đôi mắt mở he hé ra chiều đau đớn lắm.

Nó thì thầm: "Bố ơi...mẹ...cứu mẹ..."

Hắn ta bế thốc đứa bé lên chạy về phía chiếc xe.

Cầu mong nước mưa sẽ xóa bớt đi dấu máu.

Hắn đặt cô bé vào ghế sau rồi lên ghế phụ ngồi, co rúm và ôm mặt lại.

Ả nhân tình đánh số lùi, thản nhiên cán qua người Akusa thêm 2 lần nữa rồi vít ga đi thẳng.

Ngay đêm hôm ấy, ở bệnh viện gần đó tiếp nhận một ca tai nạn đặc biệt.

Một người đàn ông trông có vẻ khắc khổ nói rằng ông ta thấy đứa bé nằm trên đường, không có ai ở cùng nên vội đưa vào bệnh viện.

Ông ta thanh toán một khoản tiền lớn cho đứa bé chữa trị và phẫu thuật.

Trong chiếc xe ô tô đóng ở gần đó, ả nhân tình mỉm cười.

"Mong là ông ta đóng đạt vai mình được giao.

Tốn một số tiền lớn thuê người cơ mà.

Tất cả là tại anh đấy!

Tự dưng không đâu lại động lòng thương.

Đã thống nhất là "khử" hết rồi..."

Nói xong cô ta rút trong túi áo ra một điếu thuốc, châm lên rồi hút.

Chiếc xe mang biển số 6427 màu đỏ mận âm thầm rời khỏi thành phố trong đêm mưa rồi sau đó biến mất không còn dấu vết gì.

Ít ai biết rằng, ngay đêm hôm đó, chiếc xe đã nằm sâu dưới đáy sông.

Sáng sớm hôm sau, người đàn ông đưa đứa trẻ vào viện biến mất không một dấu vết gì.

Đứa trẻ được điều trị cho tới khi gần như phục hồi.

Mẹ nó cũng đã mất trong vụ tai nạn đó, người bố được hàng xóm cho biết đã lâu rồi không về nhà.

Cảnh sát đã cố gắng liên hệ với bố đứa bé trong một khoảng thời gian khá dài mà không nhận được hồi âm.

Đứa bé từ sau khi phục hồi thì gần như câm lặng, không nói năng một câu nào.

Người ta đành đưa cô bé vào trung tâm bảo trợ xã hội của thành phố.

Đọng lại trong kí ức Yuko ngày hôm ấy, là đôi giày đỏ chót bước đi trong mưa, lại gần mẹ cô bé.

"Cô ơi...cứu mẹ cháu với..."

Yuko thì thào yếu ớt.

Nó không hiểu tại sao tự nhiên nó lại nằm ở đây, lại đau thế này.

Người phụ nữ cúi xuống xem xét tình trạng mẹ của Yuko.

Chiếc ô đỏ che khuất mất mặt của cô ta.

Đột nhiên cô ta dẫm mạnh lên tay mẹ cô bé rồi thì thầm điều gì đó từ dôi môi đỏ chót.

Nói xong cô ta quay ngoắt bỏ đi.

Yuko nhìn thấy lờ mờ chiếc biển số xe đó....LZH9 ư?

LZH9....

Nói rồi khi được bố bế thốc lên xe, cô bé đã dần lịm đi....Sao bố không cứu mẹ hả bố?

Yuko tự hỏi mình câu ấy hàng đêm.

Sao bố không tới đón con?

Mẹ con con đã làm gì sai?

Hay chỉ vì cô ta?

Chính cô ta đã lôi kéo bố...

Gần một năm sau đó, một đôi vợ chồng luống tuổi theo chân người quản lí bước vào một văn phòng nhỏ, nơi có một cô bé đang đợi.

"Con ơi, ông bà Kagano tới gặp con nè..."

Cô bé quay lại, nở nụ cười tươi rói.

"Con tên là gì?"

Người phụ nữ mỉm cười hiền hậu.

"Con tên là Yumi ạ..."

"Vậy từ nay, con cho phép cô chú chăm sóc con nhé, Yumi..."

Cô bé khẽ gật đầu.
 
Tráo Huyết
CHƯƠNG XXIII: BẮT CÓC


Trong những tháng ngày truy bắt Yumi Kagano, anh Khải lại có cơ hội gặp lại ông đội trưởng.

Sau khi tin truy nã của Yumi phát ra trên khắp cả nước, lệnh giam giữ ông đội trưởng đã được nới lỏng hơn.

Anh Khải lại vào thăm ông ta một lần nữa trước khi ông ta phải thẩm vấn là lấy lời khai lại một lần nữa.

Mặc dù hung thủ là một người khác nhưng ông ta không được thả ra cũng bởi một vài điểm bất thường còn chưa được giải quyết hết.

Ông ta vẫn bị nghi mang tội đồng phạm.

Lần gặp này, anh Khải thấy ông ta hốc hác hơn trước nhiều, đôi mắt thâm quầng và bộ râu xồm xoàm.

Anh nhẹ nhàng ngồi xuống rồi hỏi: "Ông giấu tôi điều gì?

Nói ra mau..."

Ông ta ngước nhìn anh bằng ánh mắt sợ sệt rồi nói bằng giọng run run...: "Cô ta đâu...cô ta bị bắt chưa..."

Anh Khải khẽ lắc đầu.

Ông ta càng run rẩy nhiều hơn, đôi mắt bắt đầu ứa nước...:" Xin...xin cậu....bảo vệ con bé...."

"Ai...ai cơ?

Ai...ai cơ?

"Con...con gái tôi..."

Ông ta ôm lấy mặt nói khẽ.

Anh Khải chợt nhận ra.

Hóa ra cô bé anh nhìn thấy ở bệnh viện Tokyo chính là con gái của ông ta.

Anh không ngờ rằng ông ta còn có con gái.

"Sao tôi tưởng ông và vợ không có con riêng?

Vậy đứa bé đó là con nuôi của ông à?"

Ông ta khẽ lắc đầu.

"Không...đó là sai lầm của tôi...tôi đã đi vụng trộm...Chỉ vì tôi khao khát có một đứa con....Tôi phải giấu vợ.

Tôi sợ bà ấy sẽ không chịu được nếu biết tin này.

Bà ấy sẽ cảm thấy mình chẳng còn giá trị nào để tiếp tục sống nữa..."

Anh Khải im lặng chẳng biết nói gì.

Hóa ra hình ảnh người đội trưởng hết mực thương yêu vợ và sống không cần con cái bấy lâu nay mọi người nhìn thấy chỉ là vỏ bọc.

"Con bé...ốm yếu lắm...Nhưng nó...nó là tất cả của tôi...Tôi xin anh hãy bảo vệ cho nó..."

"Ông cứ giấu diếm tôi như thế này làm sao tôi có thể hiểu mình cần phải làm gì được?"

"Cô...cô ta điên cuồng rồi...Tôi sợ cô ta sẽ làm gì "Cô...cô ta điên cuồng rồi...Tôi sợ cô ta sẽ làm gì con bé.

Làm ơn,...tôi không thể nói ra bất kì điều gì nếu như cô ta vẫn còn lởn vởn ngoài kia.

Làm ơn hãy bảo vệ con bé và đừng để ai biết cả...."

Anh Khải rời nhà tù với tâm trạng ngổn ngang.

Để đi tận cùng tới vụ án này, anh lại phải đáp ứng điều kiện của ông ta.

Chiều hôm ấy, tổ điều tra lại họp lại để phân tích thêm một số vụ án và tình tiết mới .

Tổ điều tra số 2 mới chuyển vụ án gần đây ở khu Minato sang để gộp vào với vụ án này.

Các tình tiết trong vụ án cho thấy có điểm tương đồng.

Nạn nhân là nữ sinh khoa thiết kế, có mái tóc màu đỏ rực.

Cô ta cũng nổi tiếng trong khoa là kẻ sát trai, nay cặp kè người nọ, mai cặp kè người kia.

Có lẽ vì thế mà cô ta trở thành nạn nhân của vụ án thứ 5.

Ở vụ án thứ 6, nhân chứng còn sống chính là một nữ sinh cao trung.

Cô bé rất hay trang điểm khi tới lớp, màu son đỏ luôn ngự trị trên môi cô bé.

Nghe nói, cô bé hay trốn nhà đi chơi với bạn trai, hay về muộn.

Đúng vào một hôm đó thì bị tên sát nhân chặn đường.

May mà có Minh ở đó không thì thêm một vụ án nữa đã xảy ra.

Giờ đây cô bé vẫn đang rất hoảng loạn, không dám ra đường nên cảnh sát chưa thể mời cô bé đến lấy lời khai được.

Mọi người bắt đầu phân tích sang vụ án của Hà.

Minh vẫn kiên trì đến tham gia.

Đây là vụ án cậu cầu mong có lời giải nhất, nhằm xoa dịu nỗi đau trong lòng cậu.

Việc ra tay là quá dễ đối với Yumi bởi vì Hà ở ngay cạnh nhà của cô ta.

Hai người vốn dĩ cũng thân thiết từ lâu.

Hà rất quý mến Yumi mà không ngờ rằng chính sự cả tin ấy đã dẫn cô bé vào chỗ chết.

Hà cũng thường kể với Minh rằng cô bé hay tâm sự chuyện tình cảm, học hành,...với Yumi và nhờ cô ta giúp đỡ.

Chính vì vậy việc cô ta biết rõ quá khứ đau thương của Hà là không có gì lạ.

Thêm vào đó, việc cô ta biết phía sau lưng Hà có một vết xăm nhỏ không có gì khó bởi rất có thể trong một vài lần gặp nào đó, Yumi đã nhìn thấy.

Vào ngày xảy ra án mạng, chắc chắn Yumi đã chuẩn bị từ trước.

Cô ta đã hẹn Hà đến đây để làm gì đó không rõ, nhưng thời gian Hà đến chắc chắn Yumi nắm rõ bởi cô ta có thể giật dây dễ dàng.

Cô ta cũng sẽ cẩn thận dặn cô bé không được nói cho ai biết.

Biết được giờ giấc của Hà, cô ta sắp xếp và hẹn từng thám tử tư tới con phố Ginza sao cho thời gian vừa khớp.

Lúc cô ta ngang nhiên xuất hiện giữa phố trong bộ dạng cải trang cũng là lúc Hà đã đến.

Cơn mưa bất chợt đến đúng thời điểm như một cơ hội vàng để cô ta lẩn trốn dễ dàng hơn.

Rồi sau đó cô ta tới điểm hẹn gặp Hà, chắc chắn là địa điểm xảy ra án mạng và ra tay giết hại cô bé.

Xong xuôi, cô ta binh thản thay quần áo và vứt hung khí lại, đàm cho ông đội trưởng thông báo mình đã tìm thấy nạn nhân...

Tuy nhiên mọi người trong đội đều cho rằng, câu chuyện quá khứ của Hà chưa đủ làm động lực để Yumi ra tay giết hại cô bé.

Chắc chắn phải có một lí do nào khác nữa khiến cô ta phải xuống tay với cả người thân thiết ở ngay bên cạnh mình.

Trong lúc mọi người phân tích và phá án, Minh ngồi im lặng.

Hai tay cậu nắm chặt.

Minh ước có thể xé xác cô ta ra làm trăm mảnh.

Chị Misao phân tích thấy độ tuổi của các nạn nhân đang giảm dần.

Nạn nhân cuối cùng là một nữ sinh còn chưa đủ tuổi công dân.

Chị rất nghi cô ta đang nhắm vào các đối tượng nhỏ hơn.

Sự việc cô ca sĩ Tatsuya còn may mắn sống sót nằm ngoài dự đoán của Yumi.

Cô ta không nghĩ rằng cô ca sĩ được phát hiện ra nhanh như thế cũng bởi bình thường Tatsuya khá khó tính, không muốn bị người khác làm phiền.

Cũng có thể những vết thương cô ta gây ra chưa đủ hiểm để nạn nhân tử vong.

Chính vì vậy nên Yumi đã cuống lên, cô ta sợ khi Tatsuya tỉnh lại sẽ khai ra cô ta.

Dù không biết lớp hóa trang của cô ta có hoàn hảo không nhưng chỉ cần dựa vào lời khai của Tatsuya thì cảnh sát có thể dễ dàng khoanh vùng nghi phạm.

Chính vì vậy khi nghe điện báo Tatsuya đã có dấu hiệu hồi tỉnh, cô ta phải nhanh chóng hành động ngay.

Ả đồng phạm mà những người cảnh sát bảo vệ hôm đó nhìn thấy không ai khác chính là Yumi.

Cô ta có biệt tài cải trang rất xuất sắc.

Vào thời còn là sinh viên học viện cảnh sát, Yumi đã theo học một khóa bổ túc về ngành dược, dự định theo ngành giám định tuy nhiên sau đó lại chuyển hướng làm cảnh sát điều tra.

Điều đó đã giúp cô ta có một kiến thức y khoa vừa đủ để có thể biết loại thuốc nào cần thiết để gây ra chứng rối loạn nhịp tim cho nạn nhân.

Cô ta tuy liều lĩnh nhưng đã diễn được một màn kịch xuất sắc.

Trước khi gây ra vụ bắt cóc táo tợn đó, cô ta đã đột nhập vào kho thuốc của bệnh viện, lấy đi lọ thuốc cần thiết.

Cô ta lợi dụng đúng khoảng thời gian mọi người đã đi nghỉ trưa, canh gác lỏng lẻo để hoạt động.

Những cảnh sát đứng canh ở cửa đều có nghiệp vụ giỏi nhưng vấn đề là họ không quen cô ta.

Vậy nên khi cô ta tiếp cận họ trong một bộ dạng hơi khác ngày thường, chắc chắn họ sẽ khó nhận ra.

Sau khi đi cùng một cảnh sát giám sát, tới nơi vắng người, cô ta nhanh chóng hạ gục anh ta từ phía sau.

Sau đó, cô ta đẩy nạn nhân xuống dưới tầng hầm và ra tay sát hại.

Lúc đó chắc chắn nạn nhân đã tỉnh lại và nhận diện được hung thủ, nắm trong tay chiếc khẩu trang mà cô ta cầm được ở đâu đó để để lại lời nhắn nhủ cuối cùng.

Sức của Tatsuya còn yếu nên không thể chống cự được mà hoàn toàn bị khống chế.

Sau khi đảm bảo rằng Tatsuya đã chết, Yumi nhanh chóng cởi bỏ bộ đồ hóa trang, cất vào trong cốp xe ô tô của mình gần đó.

Đoạn cô ta chạy ra xa khỏi hiện trường, tìm những chỗ khuất cam rồi tự tay đâm chính mình để tạo niềm tin cho mọi người.

Cô ta tránh chỗ quá hiểm để đâm rồi nằm đó chờ người tới.

Khi có người tới thật thì cô ta đã mất máu khá nhiều dẫn đến choáng ngất.

May mắn là cô ta vẫn được cứu sống.

Mọi người trầm ngâm lắc đầu.

Không ai ngờ được Yumi lại là một người như vậy.

Cô ta luôn tỏ ra là một người năng nổ nhiệt tình, hết lòng với nhiệm vụ, để đến mức mình bị đâm trọng thương.

Lời nhắn nhủ của Tatsuya là gì?

Anh Khải nhớ lại đêm diễn mà Tatsuya bị đâm trong phòng nghỉ.

Lời ông đội trưởng đột nhiên văng vẳng bên tai anh: "Yumi đấy à, hình như cô bị ốm...."

Đúng rồi!

Anh Khải nói to: "Có lẽ cô ca sĩ muốn nhắm tới hung thủ đang bị ốm.

Chiếc khẩu trang thường được sử dụng khi người ta bị ốm mà lại phải đi tới chỗ đông người mà.

Nhưng dù sao lời nhắn nhủ cũng không rõ ràng lắm, chắc cô ta đã cố hết sức để nhắn lại rồi.

Tôi có nhớ hôm đêm diễn, Yumi có bị cảm."

Mọi người cũng gật gù.

Lời lí giải có vẻ hợp lý.

Sau một tháng cô ta ở trong bệnh viện chờ hồi phục, đã có một đêm cô ta đi ra ngoài, mang theo bộ quần áo cũ vẫn còn cất trong cốp xe ở đó, hạ sát nạn nhân thứ năm, chính là cô bé cao trung ở khu dân cư Minato.

Nạn nhân đã được Yumi nhắm tới từ lâu, có lẽ chỉ có Hà và phi vụ ở bệnh viện là đi chệch ra khỏi kế hoạch của cô ta.

Thời điểm diễn ra vụ án đầu tiên cho tới vụ án tiếp theo cũng gần 3 tháng, đủ để cô ta gom được hầu hết những thông tin cần thiết về nạn nhân của mình.

Việc lựa chọn nạn nhân đối với cô ta không hề khó, nhất là khi khu vực và độ tuổi đã được cô ta nhắm đến từ đầu.

Yumi chỉ cần ngồi trên xe tuần tra, nhìn ngắm những dòng người vội vã xuống ga tàu điện ngầm là sẽ nhắm được nạn nhân cho riêng mình.

Với những đặc quyền của một cảnh sát, cô ta hoàn toàn có thể hỏi thăm hoặc kiểm tra ID của nạn nhân.

Từ đó, cô ta dễ dàng theo dõi hoặc rình mò nạn nhân.

Trừ những nạn nhân mà cô ta biết rõ câu chuyện như bà chủ shop quần áo gần nhà, Hà hay cô ca sĩ nổi tiếng Tatsuya, Yumi thường hay nhắm tới những nạn nhân có vẻ ngoài bắt mắt, lẳng lơ.

Không khó để phát hiện ra đời sống tình cảm phức tạp của những người này.

"Cứ thế đã..."

Higo vươn vai lên ngáp.

"Trong vòng có 2 tháng mà cái tổ điều tra này tan đàn xẻ nghé hết cả...Không biết tiếp theo có ai là nạn nhân của cô ta nữa không.

Có khi là một đứa trẻ con không bằng...Mà trẻ con thì có gì mà yêu đương nhăng nhít nhỉ, buồn cười thật..."

Anh Khải chợt lặng đi rồi bật dậy khỏi ghế, lao ra khỏi phòng trước sự ngạc nhiên của mọi người.

"Đi đâu đấy, Khải?"

Tadashi gọi với theo.

Anh phóng xe thật nhanh khỏi hầm, thẳng con đường phía trước mà phi tới.

Đến Bệnh viện Tokyo, anh vội vàng bấm nút thang máy lên tầng 3, nơi có khoa Ung bướu.

Anh chợt nhận ra bà y tá hôm trước đã ngăn không cho anh vào thăm.

Anh vội hỏi: "Cô ơi, cô bé hôm trước đâu rồi ạ?"

Bà ta nhướng mày: "Cô bé nào?

Cậu là người nhà của ai?

Ơ mà trông cậu quen lắm, tôi gặp rồi thì phải...?"

"Vâng, hôm trước cháu có đến đây.

Cô bé họ Ito ấy ạ...."

"À, nó á?

Cậu cứ hỏi nó làm gì nhỉ?

Hôm qua có cô nó đến đón đi rồi.

Nghe nói là đưa con bé đi du lịch vài hôm, mấy hôm nữa quay lại viện ấy mà."

"Đón...đón đi rồi ấy ạ...Đi đâu ạ?

Cô có chắc là cô của con bé đưa nó đi không?"

"Sao mà không, cô ta đến cùng bố nó suốt, anh anh em em mà.

Ông ta cũng bảo đó là em gái ông ta.

Thi thoảng cô ấy còn đến thăm con bé riêng nữa.

Hai người thân thiết lắm, tôi còn lạ gì...."

Anh Khải chợt sững người.

Ông Sumimura chỉ có một anh trai thôi, nhưng ở xa, chuyện ông ta có em gái là không thể.

Bấy lâu nay ông ta sống cuộc sống đơn độc với vợ, không mấy khi có họ hàng đến thăm.

Tự dưng ông ta có thêm một đứa em gái.

"Vậy...cô ta có phải cao cao, trắng trắng có mái tóc đen dài ngang lưng không?"

"Ừ đúng đấy.

Cô ấy xinh xắn, nhẹ nhàng.

Sao thế?

Cậu hỏi xong chưa, đi ra cho tôi làm việc..."

Anh Khải vẫn đứng sững người ở đó.

Như vậy là cô bé đã bị cô ta đưa đi rồi.

Ngay trong ngày hôm đó mà anh không hề nghĩ tới.

Anh dự định sau buổi họp này sẽ tới để thăm và bảo vệ cô bé theo lời nhờ của ông đội trưởng.

Vậy mà anh đã chậm chân hơn cô ta tận một ngày.

Giờ này không biết cô ta đã đưa cô bé đi đâu.

Cô bé còn sống hay đã chết.

Anh đấm tay thật mạnh vào tường khiến cho mọi người xung quanh phải quay ra nhìn.

Ức thật!

Anh cứ để cô ta đi trước một bước mãi.

Sáng ngày hôm sau, tin tức về cô bé bị bắt cóc đã loan khắp các mặt báo, mong có sự trợ giúp của người dân sẽ có tin tức về cô bé.

Anh Khải chỉ cầu trời cô bé vẫn không sao.

24 giờ vàng đã qua, giờ tất cả chỉ là ngàn cân treo sợi tóc....
 
Tráo Huyết
CHƯƠNG XXIV: LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG


Theo chuyên gia phân tích tâm lý tội phạm, khả năng cao cô ta sẽ trở về nơi chốn cũ từng quen thuộc hoặc là nơi bắt nguồn của mọi chuyện.

Cô ta sẽ kết thúc tất cả mọi thứ ở đó khi đã vào đường cùng.

Cảnh sát Kyoto và các vùng lân cận đó đều ráo riết săn lùng cô ta cùng bóng dáng đứa trẻ bị bắt cóc.

Cùng lúc đó ở nhà giam Tokyo, mọi thứ đang náo loạn.

Tên nghi phạm Sumimura Ito trở nên điên cuồng sau khi tin tức một đứa trẻ trong bệnh viện bị bắt cóc, hiện giờ chưa rõ tung tích được loan ra khắp các mặt báo đài.

Ông ta cứ đập đầu mạnh vào tường, cầu xin được phóng thích.

Những cán bộ quản tù phải nhốt riêng ông ta một phòng.

Ông ta cứ hét lên: "Tôi biết cô ta ở đâu...."

Tổ điều tra số một chuẩn bị lên máy bay để tới Kyoto trong khoảng thời gian ngắn nhất.

Đi theo họ còn có cả một đội cảnh sát đặc nhiệm đề phòng tên sát nhân nguy hiểm làm càn.

Sắp đến giờ bay, mọi người vẫn chưa thấy bóng dáng anh Khải đâu.

Ai nấy đều sốt ruột.

Lúc đó anh Khải cũng đang ở sân bay nhưng là ở sảnh khác.

Anh nhanh chóng gọi điện báo cho chị Misao: "Em xin lỗi, mọi người cứ bay trước, em sẽ bay sau, em có vài việc cần phải giải quyết nốt...Mong là kịp...Chúc mọi người may mắn!"

Misao cúp máy, chị khá bối rối.

Trong lúc cấp bách như thế này cậu ta còn đi đâu được nhỉ?

Chính Khải đã làm hung thủ chạy mất, giờ lại bỏ mặc mọi chuyện như thế này sao?

Anh Khải vội vã nhìn đồng hồ rồi bước ra cửa lên máy bay.

Cảnh sát Kyoto cấp báo đã có nhân chứng nhìn thấy một người phụ nữ khá giống với miêu tả, dắt theo một đứa bé gái trong một khu chợ.

Vậy là khả năng cao đúng thật là cô ta đã ở thành phố này.

Ngôi nhà cũ của gia đình cô ta cũng như ngôi nhà bố mẹ nuôi ở Osaka đều được canh chừng cẩn thận.

Một vị cảnh sát cấp cao đã được điều xuống để trực tiếp chỉ đạo việc truy bắt hung thủ.

Hai ngày sau...

Trên chiếc cầu Togetsu, xe cộ vẫn lưu thông đều đều trong một ngày ảm đạm.

Bầu trời xầm xì báo hiệu một cơn mưa sắp tới.

Bỗng nhiên một chiếc xe ô tô đang di chuyển trên cầu thì bất chợt đi chậm dần rồi dừng lại.

Những chiếc xe phía sau bấm còi.

"Có người tự vẫn kìa..."

Mọi người thò đầu ra khỏi xe ô tô.

Một số người còn vội vàng bước xuống xe.

Giao thông trên cầu bất chợt ùn tắc lại.

Trên lan can cầu có một người phụ nữ trẻ tuổi đang đứng, tay ôm chặt một bé gái phía trước.

Cô bé đang gào khóc hoảng sợ.

Nó không nói được, chỉ giãy giụa ra dấu hiệu van xin.

Mọi người lại gần thì cô ta gào lên, khua chiếc dao trên tay, dọa rằng sẽ nhảy xuống.

Người dân nhanh chóng gọi cho cảnh sát.

Nhận ra rất có khả năng đó chính là hung thủ Yumi Kagano, tổ điều tra số một vội vã chạy đến cây cầu đã được thông báo.

Chính là cô ta.

Cùng làm việc với nhau gần một năm trời, những thành viên của tổ điều tra số 1 không khó khăn gì để nhận ra Yumi.

Đã gần 1 tháng không gặp, nhìn bóng dáng của cô ta lao đao trên cầu, ai cũng không khỏi xót xa.

Nếu như không có mọi chuyện xảy ra, Yumi vẫn là cô cảnh sát chăm chỉ được mọi người yêu mến.

Tóc tai Yumi rũ rượi, bay phần phật trong gió.

Thân hình cô ta gầy guộc hẳn đi.

Khuôn mặt Yumi quắt lại và hốc hác.

Đôi mắt cô ta trợn trừng lên một cách bệnh hoạn, tay khua khua con dao, tay kia ôm chặt con bé.

Mọi người đều cố gắng cẩn trọng.

Một tên sát nhân điên cuồng như cô ta có thể sẵn sàng lao xuống , mang theo cả sinh linh nhỏ bé kia.

"Yumi!

Dừng lại đi...Con bé không có tội...."

Chị Misao nói

"Nó là kết quả của một tội ác!

Nó sắp chết rồi!

Tôi chỉ giải thoát cho nó thôi..."

"Không phải đâu Yumi...Con bé vô tội..."

Yumi bước thêm một bước nữa ra ngoài.

Mọi người ồ lên sốt ruột.

Họ đang bối rối không biết nên làm thế nào.

Dường như cô ta bất chấp tất cả.

Con bé có độ tuổi hoàn hảo để kết thúc mọi chuyện.

Đúng lúc đó, đám đông rẽ ra, nhường lối cho 2 người đàn ông, một già, một trẻ.

Người đàn ông trung niên lầm lũi cúi mặt bước sau lưng người đàn ông trẻ tuổi- đó chính là anh Khải.

Higo thốt lên: "Bây giờ cậu mới đến?"

Anh Khải không đáp mà tiến lại gần Yumi, nói: "Yumi, em nhận ra đây là ai không?"

Cô ta lặng im không đáp.

Anh Khải đẩy mạnh người đàn ông ra đằng trước: "Ông nói đi!".

Người đàn ông run run không đáp, lắp bắp: "Tôi...tôi..."

"Hãy đối diện với cô ấy đi!"

Anh Khải nói.

Đoạn anh lại quay sang nói với Yumi: "Đây...đây chính là bố cô.

Ông ta là Fujima Yoshi, bố ruột của cô!"

"Ra là ông sao...Tên khốn kiếp..."

Yumi hét lớn

"Tôi.tôi.."

-người đàn ông quỳ sụp xuống trước ánh mắt của mọi người.

"Ông đã bỏ rơi mẹ tôi.

Ông đã đánh đập mẹ tôi, đã giết mẹ tôi.

Ông là đồ cầm thú.."

Người đàn ông chỉ biết cúi đầu im lặng, đôi mắt mọng nước.

"Người đàn bà đó là gì, là ai, sao ông nỡ đi theo ả ta và đẩy tôi vào bước đường cùng?

Tôi đã đợi chờ ông tới đón trong vô vọng.

Suốt bao nhiêu năm, tôi đã sống vật vờ ở trung tâm bảo trợ đó.

Tôi đã thề rằng, mối thù của mẹ, tôi sẽ trả bằng được.

Nợ máu phải trả bằng máu!"

"Con hãy dừng lại đi, Yuko..."

Người đàn ông khẩn nài.

Yumi cười lên một cách man rợ.

"Vậy lúc mẹ con tôi cầu xin ông dừng lại, ông có làm điều đó dù chỉ 1 lần không?"

Mắt cô ta hằn lên những tia máu.

Người đàn ông cọ xát hai tay vào nhau.

"Bố xin lỗi...bố thực sự xin lỗi con Yuko..Bố đã sai rồi, bố biết sai rồi.

Là do bố hết, con hãy dừng lại đi.

Có gì thì hãy trút lên bố, đừng hại những người vô tội nữa..."

Yumi lặng thinh một lúc.

Nước mắt cô ứa ra chảy ròng ròng trên gương mặt trắng bệch.

"Họ không vô tội, họ là những tên tội đồ khốn kiếp giống như ông!"

Yumi lẩm bẩm.

"Bố xin con, bố xin lỗi con nhưng hãy tha cho con bé.

Cả đời này con nguyền rủa bố cũng được..."

Nước mắt Yumi càng tuôn ra nhiều hơn.

Thấy cô ta bắt đầu lung lay, đội cảnh sát đặc nhiệm gần xáp lại gần để bắt cô ta xuống.

Anh Khải lên tiếng: "Đúng đó Yumi, con bé không có tội.

Bệnh tình của nó đang tiến triển rất tốt.

Nó cũng rất mong muốn được gặp bố.

Em không thấy con bé rất giống em sao?

Em và nó cũng từng rất thân thiết mà, Yumi?

Nó từng vẽ rất nhiều tranh tặng em, em vẫn còn giữ mà.

Em không nỡ làm như thế, phải không Yumi?..."

Gió thốc lên và từng hạt mưa bắt đầu rơi xuống.

Yumi chắc nỏi gì cả, lồng ngực cô ta phập phồng trong tiếng khóc.

Bất chợt Yumi thả đứa trẻ ra đằng sau rồi gieo mình xuống con sông.

Những vị cảnh sát túm ngay lấy cô bé con lại.

Anh Khải chẳng nghĩ chẳng rằng cởi vội áo khoác lao xuống dòng sông.

Theo ngay sau anh là hai cảnh sát đặc nhiệm khác nữa.

10 phút sau, Yumi được đưa vào bờ.

Thực hiện vài động tác sơ cứu, Yumi cũng tỉnh lại.

Người đầu tiên cô ta thấy là anh Khải.

Cô ta cười: "Sao không để tôi chết đi?

Cứu tôi làm gì?..."

"Còn nhiều người đợi lời giải thích của em."

Anh Khải nói.

Yumi bị áp giải đi trong ánh mắt tò mò của người dân.

Đám đông tản mát dần.

Như vậy là hung thủ gây ra những vụ án kinh hoàng ở thành phố Tokyo đã bị bắt.

Người đàn ông là bố của Yumi cũng đã bị đưa đi để lấy lời khai cho vụ án giết người cách đây gần 20 năm.

Vụ án đã khép lại, cũng hết hạn truy tố từ lâu.

Hóa ra cách đây 2 ngày, anh Khải đã truy tìm ra tung tích của người đàn ông nghi là bố của Yumi.

Phải khó khăn lắm anh mới lần ra được dấu vết của ông ta.

Sau khi vụ tai nạn xảy ra, ông ta đã làm cách nào xoay xở được thẻ căn cước dưới 1 cái tên giả và ra nước ngoài cùng ả tình nhân cùng số tiền thừa kế ông ta có được.

Chẳng biết được bao nhiêu lâu nhưng sau đó 10 năm, ông ta trở về tay trắng, sống ẩn dật ở một vùng quê xa Tokyo.

Anh biết rằng mình phải gỡ được nút thắt trong lòng Yumi thì mới có thể cảm hóa được cô.

Vậy là anh tức tốc đặt vé máy bay để đi tìm ông ta.

Ông ta khi biết có người tìm mình đã định lẩn trốn rất nhanh nhưng anh Khải đã bắt kịp ông ta ở ga tàu.

Anh Khải dùng mọi cách kể cả đe dọa và thuyết phục đủ lời, ông ta cũng chẳng chịu hé răng.

Điều cấp bách nhất bây giờ là cần phải thu phục Yumi, cô con gái của ông ta, nay đã mang nỗi thù hận trong lòng mà trở thành một kẻ cuồng sát.

Khi nghe đến điều đó, ông ta mới gục khóc.

Ông ta nói rằng điều hối hận nhất trên đời là ruồng bỏ người vợ và con gái của mình.

Ông đã bị đồng tiền làm cho mờ mắt.

Giờ đây con gái ông trở thành như vậy là do lỗi của ông.

Ông ta sẽ làm mọi cách trong khả năng của mình để 1 phần bù đắp đi sự giằng xé trong tâm can.

Sau một ngụm trà, ông ta kể lại cho anh Khải nghe tất cả mọi chuyện xảy ra đêm đó.

Từ lúc ả nhân tình đã nhẫn tâm sát hại người vợ trẻ của ông như thế nào.

Từ ngày đó, cuộc sống của ông không khi nào yên.

Cứ đêm xuống là hình ảnh của vụ án đó lại hiện về trong tâm trí ông.

Ông sống cùng ả nhân tình kia cũng không hề hạnh phúc.

Những nỗi ám ảnh trong đầu khiến ông ta sa đà vào rượu chè và cờ bạc.

Ông ta đã đốt gần hết tài sản của mình vào những sòng bạc ở Macau.

Khi hết tiền thì cũng là lúc ả nhân tình của ông đá ông ra đường như một con chó ghẻ để đi theo một gã đàn ông khác.

Lúc này ông mới thấm thía ý nghĩa của gia đình, nhưng tất cả đã quá muộn.

Dùng số tiền ít ỏi còn sót lại, ông trở về Nhật Bản, sống vật vờ qua ngày với nỗi ám ảnh chẳng thể nào yên.

Đã nhiều lần ông muốn tới thăm mộ của người vợ cũ nhưng cứ đến gần lại thôi.

Ông ta thậm chí còn không dám đối diện với bia mộ người vợ đã chết của mình, chỉ sợ cô sống dậy mà bóp cổ ông.

Suốt những năm qua, ông cũng nỗ lực đi tìm con gái.

Tuy nhiên trung tâm bảo trợ xã hội không tiết lộ bất kì một thông tin gì cho ông.

Ông không dám nhận mình là cha ruột đứa bé vì sợ họ sẽ tra ra tung tích của vụ án cũ.

Ông chỉ biết là cô con gái của ông đã được một gia đình nào đó nhận nuôi.

Ông cầu mong cho nó có một gia đình hạnh phúc và có một cuộc đời riêng của mình, đừng sống bất hạnh như những ngày tháng ở cùng với ông.

Ông cũng thử tìm cái tên Yuko Yoshi nhưng không một ai có vẻ giống con gái của ông cả.

Chắc chắn cô bé đã ruồng bỏ cái tên mà người cha đốn mạt này tặng cho cô rồi.

Tuy nhiên khi nghe anh Khải nói rằng cô con gái của mình trở nên như vậy, ông đau đớn không kể xiết.

Niềm hi vọng, chút an ủi cuối cùng trong lòng ông vụt tắt, cảm giác tội lỗi càng giằng xé tâm can.

Ông đành theo anh Khải tới Kyoto để gặp con gái trước khi mọi chuyện không thể cứu vãn được nữa.

Tokyo chào đón Yumi trong một chiếc xe áp giải vào một ngày nắng, thành phố trở nên yên bình như trước.
 
Tráo Huyết
CHƯƠNG CUỐI: TRÔI XA


Khi Yumi vừa được áp giải xuống xe, hàng trăm phóng viên vây kín đặc mong chụp được một tấm ảnh của kẻ giết người hàng loạt mang danh cảnh sát.

Vụ án này đã gây một cú sốc lớn cho dư luận.

Hàng trăm người lên án và đề nghị Bộ trưởng An ninh thanh lọc lại toàn bộ đội ngũ cảnh sát trên khắp đất nước.

Từ lúc bị bắt, Yumi chẳng nói một câu nào, đôi mắt vô hồn mở chăm chăm.

Khi vừa bước xuống xe, cô ta kéo sụp chiếc mũ, được hai người cảnh sát dẫn đi, lách qua đám đông đang siết dần lại.

Vừa bước qua tấm cửa kính, thoát khỏi đám đông thì bất chợt một bóng dáng lao đến, đấm một cú thật mạnh vào mặt của Yumi, khiến cô ta ngã nhào xuống.

2 viên cảnh sát hai bên không phản ứng kịp.

Những người gần đó mới chạy lại giữ thanh niên đó lại.

Đó chính là Minh.

Cậu gào lên: "Sao cô lại làm như thế?

Tại sao??

Tại sao cô làm thế với Hà?"

Yumi chỉ mỉm cười không đáp.

Cô ta bị lôi đi thẳng.

Minh bị trấn áp ở đó cho tới khi anh Khải tới.

Anh khuyên Minh mau về nhà.

Mọi việc sẽ có pháp luật giải quyết, giờ Minh đã hết nhiệm vụ ở đây.

Vụ án của Yumi được chuyển sang đơn vị khác thụ lý bởi Tổ điều tra số 1 chính là đồng nghiệp của Yumi dạo trước.

Tất cả những người đã từng có liên quan hay tiếp xúc với Yumi đều không được chịu trách nhiệm về vụ án này nữa.

Ngày hôm sau, anh Khải mới tới phòng giam giữ ông đội trưởng cũ.

Ông ta đã bị cách ly sang một phòng riêng, được trông chừng 24/24 giờ.

Sau khi tin con bé được đưa trở về bệnh viện an toàn, ông ta mới bình tĩnh lại, chỉ ngồi im trong phòng giam, chẳng nói câu gì.

Ông ta được đưa tới để gặp anh Khải trong chốc lát.

"Con bé...con bé an toàn rồi chứ?..."

Ông ta ngập ngừng nói bằng giọng khàn khàn.

"Con bé an toàn rồi.

Chúng tôi đã cắt cử người tới canh gác...Tôi xin lỗi vì đã để con bé xảy ra chuyện..."

"Tôi biết mà.

Tôi biết là cô ta sẽ làm thế với con bé...Tôi biết là cô ta sẽ về Kyoto..."

"Ngay từ đầu ông đã biết là cô ta rồi ư?"

Anh Khải cau mày tức giận.

"Không...Đương nhiên là không.

Nếu biết liệu tôi có để cô ta lừa tôi một cú ngoạn mục như thế này không?

Hahaa..."

Anh Khải đấm mạnh vào tấm kính ngăn, nói bằng giọng bực tức: "Vậy từ khi nào?"

"Từ cái hôm tôi bị các người bắt đó thôi.

Tôi cũng vô cùng ngạc nhiên vì tự nhiên mũi dùi lại hướng vào mình.

Sáng hôm ấy trước khi đến họp, tôi đã nhận được tin nhắn từ cô ta từ trong bệnh viện.

Cô ta nói rằng sẽ chăm nom đứa trẻ cẩn thận.

Tôi chẳng hiểu gì.

Hóa ra là...Cô ta đã gài tôi..."

"Vậy cô ta với ông có quan hệ gì vậy?"

"Tôi..tôi...Cô ta là nhân tình của tôi...."

Ông đội trưởng cúi đầu ra chiều nhục nhã lắm.

"Nhân..nhân tình ư?"

"Đương nhiên...nhưng không phải là mẹ đứa trẻ đâu.

Tôi với cô ta bắt đầu một khoảng thời gian sau khi cô ta chuyển tới đây.

Cô ta tấn công tôi trước nhé.

Đối với một người đàn ông mắc kẹt với một người vợ không được bình thường...Tôi đã không kiềm chế được.

Đương nhiên là chúng tôi không để ai biết rồi.

Tôi cũng nhục mặt lắm khi nói ra những điều này...."

Bảo sao khi nhìn thấy Yumi, mắt ông ta cứ sáng lên rồi suốt ngày đon đả.

Anh Khải cũng không thể ngờ có chuyện như thế xảy ra trong chính văn phòng của mình.

"Tất cả những thứ đồ màu đỏ đó...Là cô ta mua tặng tôi.

Tôi không dám mang về nhà, vì vợ tôi biết tôi không có thói quen sắm sửa...nên để hết ở công ty.

Cô ta suốt ngày nói với tôi là màu đỏ sẽ mang lại vận hạn may mắn cho tôi...Còn chiếc móc khóa, chắc chắn cô ta đã để nó vào lúc nào đó chúng tôi ở cùng với nhau...Hoặc đơn giản là cô ta chỉ cần bỏ nó vào lúc ở văn phòng luôn..."

"Vậy là Yumi cũng ở gần khu nhà ông ư?"

"Đúng thế đấy...Cô ta chọn size giày giống tôi, cũng đi qua công trường ở gần nhà tôi.

Hình dáng hung thủ được cô ta xây dựng cũng na ná như tôi.

Nói chung là, ngay từ đầu tôi đã là con tốt thí của cô ta, vậy mà, tôi không hề biết...."

Ông ta cười nhạt

"Loại đàn ông đốn mạt như ông, có bị thế cũng chẳng có gì là oan."

Anh Khải nói cay độc.

" Ông không nói ra là bởi vì sợ cô ta làm gì con ông ư?"

"Đúng thế,...sai lầm lớn nhất của tôi là...dẫn cô ta đến chơi với con bé.

Con bé không được gần mẹ nên tôi nghĩ đưa cô ta đến chơi cùng sẽ làm con bé vui hơn.

Dù sao cô ta cũng rất giỏi chơi với trẻ con, con gái tôi đã quấn cô ta rất nhanh.

Ấy thế mà...Khi nhận được tin nhắn và đến khi bị bắt, tôi đã tự biết rằng tôi không thể nói ra cho đến khi nào con bé được an toàn...Cô ta gian manh khủng khiếp...Cô ta sẵn sàng dẹp bỏ tất cả mọi thứ ngáng đường cô ta"

Ngày tháng trôi qua, cuối cùng phiên tòa xét xử cũng đã diễn ra.

Yumi khai nhận tất cả tội lỗi và chờ đợi cái chết sau cùng.

Cô ta không còn lưu luyến gì cả.

Ông đội trưởng cũng được giải tới và lấy lời khai làm dẫn chứng.

Yumi cũng khẳng định ông ta chỉ bị mình gài bẫy chứ không liên quan tới vụ án này.

Tuy nhiên từ sau khi mọi chuyện vỡ lở ra, ông ta cũng sẽ bị buộc ra khỏi ngành, không những thế, hình ảnh của một người đàn ông yêu vợ hết mực của ông ta trong mắt mọi người cũng không còn nữa.

Cái giá phải trả cho một người đàn ông phụ bạc quả thực quá đắt.

Ở vụ án thứ nhất, Yumi khai nhận rằng cô ta đã từng gặp mặt và trò chuyện với người phụ nữ này khá nhiều và cũng là khách quen của cửa hàng cô ta.

Hình ảnh cô ta cầm chiếc ô nhỏ màu đỏ ra khỏi cửa hàng lên xe với tình nhân ở gần đấy đã lọt vào mắt của Yumi sau một lần cô đi mua quần áo về.

Yumi cũng biết cả anh chồng của cô chủ cửa hàng, một người đàn ông chịu thương chịu khó...Vậy mà người vợ lại như thế...Cô ta căm ghét những người phụ nữ như vậy.

Ngày hôm ấy cô ta hẹn bà vợ lên sân thượng với lí do cần cho bà ta xem một thứ.

Bà ta cả tin lên ngay.

Sau đóYumi uy hiếp bà ta và đẩy bà ta xuống từ sân thượng, không quên móc chiếc điện thoại của bà ta ra, nhắn một tin nhắn cho ông chồng.

Trước khi bay vào không trung, bà ta còn cố nắm lấy chiếc dây phơi quần áo ở bên cạnh khiến nó đứt tung ra...Yumi ném chiếc ô đỏ của bà ta xuống sân rồi đi về.

Thủ thuật tạo phòng kín rất đơn giản, như Minh đã từng nói.

Dòng kí hiệu ám ảnh trong đầu cô ta trong suốt những năm qua được khắc dưới sân chung cư từ trước

Ở vụ án thứ hai, Yumi đọc được tin nhắn của cô nhân viên ngân hàng trong một lần ngồi chờ giao dịch.

Cô ta vội vã đi lấy giấy tờ mà để quên điện thoại trên bàn.

Trên màn hình hiện lên tin nhắn của hai người đàn ông.

Thế là quá đủ cho Yumi rồi.

Cô ta đã theo dõi người phụ nữ một thời gian trước khi ra tay sát hại cô ta.

Dùng điện thoại nặc danh dụ cô ta tới ga tàu, Yumi bắt cô ta phải đứng quá chiếc vạch vàng, nếu không sẽ để lộ cho cả thế giới biết bí mật của cô ta.

Mặc cho lời cô ta van xin, Yumi vẫn lạnh lùng đẩy cô ta xuống trước con tàu đang ầm ầm lao tới....

Ở vụ án thứ ba, mọi tình tiết đều như công tố viên đưa ra, cô ta không còn gì để nói thêm.

Minh cũng có mặt ở phiên tòa ấy.

Điều cậu vẫn còn đau đáu trong lòng là tại sao cô ta lại nỡ lòng xuống tay với Hà.

Mà cũng đúng thôi, cô ta đâu còn phải là con người nữa.

Con người không ai làm như vậy cả.

Ở vụ án thứ 4, Yumi đã nhờ Hà đến mua hộ cô ta chút đồ giảm giá ở khu Ginza này.

Bố mẹ nuôi của cô ta khá giả cộng thêm tiền lương của Yumi quá đủ để cô ta thuê thám tử tư hay bỏ tiền ra mua vài bộ đồ đắt đỏ ở đây.

Hà cả tin nên đã nhận lời vì dù sao cô bé cũng không có lịch học ngày hôm ấy.

Yumi hẹn Hà ở tầng hầm của tòa trung tâm thương mại vào đúng một giờ cố định vì cô ta nói với Hà rằng chỉ có thể tranh thủ ra khỏi vị trí làm việc vào lúc đó.

Khi được công tố viên hỏi tại sao lại ra tay sát hại cô bé từng thân thiết với mình, Yumi cười nhạt: "Ai bảo con bé nhìn thấy chiếc găng tay màu đen rơi ra từ túi xách của tôi chứ?

Đừng trách tôi, hãy trách nó không may mắn..."

Thái độ cùng câu trả lời của Yumi làm cả khán phòng rộ lên những lời thét phẫn nộ.

Hóa ra Hà bị diệt khẩu bởi Yumi lỡ đánh rơi chiếc găng tay dính máu xuống trước mặt Hà.

Lo sợ Hà sẽ nói với Minh, Minh là em của anh Khải, Yumi bèn quyết định giết luôn cô bé.

Có lẽ cho tới lúc chết, Hà cũng vẫn chưa biết được lí do cái chết của mình.

Hà đã cố gắng về báo mộng với Minh.

Hình ảnh cô bé đi giày cao gót cao dần lên ám chỉ việc Yumi đã đi giày cao gót để độn chiều cao của mình lên...Minh âm thầm nghĩ trong chua xót...Quả thực nếu không có những giấc mơ về Hà, Minh cũng chẳng thể nào đoán được.

Vụ án thứ 5 Yumi đã định dừng lại nhưng thật không may cho cô ta khi bị Minh phát giác ra.

Khi nhắc tới khi mình bị bắt, Yumi trợn mắt lên ra chiều cay cú lắm.

Cô ta quay người, chỉ phắt tay về phía Minh: "Là mày là do mày.

Vì đâu mà mày biết được?"

Cô ta gằn lên khiến hai người cảnh sát ngồi cạnh phải ghì cô ta xuống.

"Tao...tao đã giết mày rồi mà mày lại không chết..."

Cả khán phòng ồ lên, anh Khải đứng bật dậy.

Cô ta cười khì khì trên ghế.

Minh lặng người đi.

Hóa ra...hóa ra cô ta chính là người lái chiếc xe gây ra tai nạn cho Minh.

Thảo nào từ bấy đến giờ, chiếc xe mất tích không một dấu vết.

Cảnh sát cũng không thể lần ra được tung tích của tên tài xế.

Vị thẩm phán gõ chiếc búa nhỏ xuống đề nghị mọi người giữ trật tự.

Ở giây phút chẳng còn gì để mất này, cô ta khai nhận tất cả tội lỗi của mình không chút kinh sợ.

Yumi được anh Khải vô tình tiết lộ rằng Minh đã khám phá ra bí mật của màu đỏ.

Từ đó cô ta nảy ra ý định giết Minh bịt đầu mối giống như đã làm với Hà.

Ai ngờ rằng một tai nạn tưởng chừng như vô tình lại là hữu ý.

Thật may mắn là Minh đã sống sót, sống sót để đi tới sự thật cuối cùng này.

Những chấn thương còn lại của vụ tai nạn vẫn còn, đôi chân Minh luôn đau nhức, mỗi khi thời tiết thay đổi, Minh lại phải đối mặt với những cơn đau đầu không ngớt.

Phiên tòa kết thúc với mức án cao nhất dành cho Yumi.

Đấy là mức án thỏa đáng dành cho cô ta, nhiều người còn xem đó là điều quá nhẹ nhàng cho một kẻ giết người không ghê tay.

Đứng xa xa, lẫn trong đám đông là hình dáng bần thần của một người đàn ông trung niên khắc khổ, ánh mắt cụp xuống đầy đau khổ và tội lỗi.

Ông ta nhìn theo bóng dáng của Yumi được áp giải vào xe dẫn độ.

Đó chính là bố Yumi, bất lực nhìn con gái đi vào những bước đường cuối cùng của cuộc đời.

Minh đi lang thang tới sân ga để trở về căn phòng trọ cũ.

Tất cả đã kết thúc.

Minh có vui mừng nhưng hầu hết những cảm xúc còn lại chỉ là sự trổng rỗng.

Ngồi trên tàu, Minh nhìn ra xa xăm.

Dường như những kí ức vui vẻ thời cấp ba đã trôi xa lắm rồi.

Chắc giờ này Hà và Nam đã được đoàn tụ bên nhau.

Khi nào có dịp...Minh chắc chắn sẽ về thăm hai đứa....

Xuống ga tàu, Minh bước chậm rãi về con đường quen thuộc.

Những cơn đau đầu váng vất làm Minh cảm thấy buồn nôn.

Đi qua một con hẻm nhỏ, hình ảnh một vài đứa trẻ con từ viện mồ côi gần đấy đang chơi đùa với nhau đập vào mắt Minh.

Trong người cậu, một dòng suy nghĩ dấy lên...

HẾT
 
Back
Top Bottom