Khoảng 10 giờ sáng, lão Lục – người phục vụ ca ngày của nhà trọ Thân Tân, dẫn khách vào căn phòng trên tầng hai.
Ban ngày, các phòng ở tầng này đều do ông quản lý.
Ông đặt hai chiếc vali da lên giá, khép cửa sổ, mở lò sưởi hơi nước trong phòng rồi đứng yên đó chưa đi ngay.
Còn hai ngày nữa là đến Giao thừa, khách khứa không nhiều, những người thuê dài hạn cũng đã rời đi kha khá.
Phải đợi qua mùng 1 Tết mới có khách đến bao phòng để đánh bài.
Vị khách họ Trần, Trần tiên sinh nhét vào túi ông năm hào tiền lẻ.
Đây không phải kiểu khách vung tiền quá trán, nhưng lại rất hiểu chuyện, biết phép tắc.
Nếu không phải sắp Tết, chắc ông ta cũng chỉ rút ra một tờ hai hào rưỡi.
Lão Lục hớn hở nói: "Trần tiên sinh, lát nữa tôi mang nước nóng pha trà lên cho anh.
Hai đầu hành lang đều có điện thoại, nếu gọi ra bên ngoài nhà trọ thì đã có cô tổng đài của nhà trọ nối máy."
"Được, cảm ơn ông."
"Anh còn dặn dò gì nữa không?"
Vị khách lắc đầu.
Suốt quãng đường lên lầu lão Lục đã cố bắt chuyện vài câu, nhưng vị khách này rất kiệm lời, ít khi đáp lại.
Trông anh ta vô cùng mệt mỏi, gương mặt gầy gò, chắc cũng mấy ngày rồi chưa cạo râu.
Chiếc áo khoác dạ dày có cổ lót lông tuy thoang thoảng mùi bụi đường của một chuyến đi dài, nhưng mặc trên người anh ta trông vẫn cực kỳ phong thái.
Anh ta chỉ nói mình đến từ Tân Kinh, là một thương nhân buôn đồ cổ.
Kể từ khi chính phủ bù nhìn Mãn Châu Quốc thành lập vào năm ngoái, các nhà trọ ở Thượng Hải cũng thường xuyên đón những vị khách đến từ phương đó.
Những kẻ mới phất ở vùng Đông Bắc có lai lịch bất minh này đều rất giàu có, chẳng rõ chạy đến Thượng Hải để làm gì.
Nếu Trần tiên sinh đây là người thích nói chuyện, có khi lão Lục đã đem chuyện quân Nhật chiếm đóng Sơn Hải Quan vừa rồi ra để bàn luận với anh ta.
Vị khách bỗng nhiên như sực tỉnh: "Ồ đúng rồi lão Lục, tôi muốn cắt tóc, gần đây có chỗ nào khá một chút không?"
Lão Lục nảy sinh thiện cảm với vị khách vốn luôn giữ vẻ mặt không cảm xúc này.
Khách thuê trọ thường chỉ gọi trống không là phục vụ, chẳng mấy ai quan tâm xem tên tạp vụ này họ tên là gì.
"Trong nhà trọ cũng có, giờ này chắc thợ đã đi làm rồi.
Còn bên ngoài thì anh cứ ra khỏi cửa đi về hướng Bắc, theo con đường lớn trước mặt đi thẳng tới Tam Mã Lộ, rẽ một khúc là thấy một tiệm."
Lão Lục chỉ dẫn tỉ mỉ.
"Cảm ơn ông."
Trần Thiên Lý xuống lầu, lấy một tờ báo Thân Báo trên bàn ở tiền sảnh.
Đầu tiên, anh đọc tin Tưởng Giới Thạch đích thân đến Nam Xương để trực tiếp chỉ huy chiến dịch diệt Cộng ở trang nhất, sau đó lật ra trang quảng cáo phía sau, vẻ như lơ đãng lướt qua một lượt, toàn là những mẩu quảng cáo nhỏ về cho thuê cửa hàng, thu mua xe cũ hay viết chữ bán tranh.
Trước cửa nhà trọ, anh nhét tờ báo vào túi áo khoác, rồi theo chỉ dẫn của lão Lục đi về phía đường Tam Mã Lộ.
Sắp Tết rồi, trên phố thoang thoảng mùi cá muối thịt treo.
Bên ngoài mấy tiệm lụa là nhung gấm đều treo những dải biểu ngữ vải kêu gọi tẩy chay hàng Nhật.
Anh chậm bước, thong thả đi như những người qua đường khác.
Tạch! — Một tiếng nổ giòn giã vang lên từ con ngõ bên trái, một cậu bé lao vụt ra, người mặc dày như một quả cầu, chiếc áo bông mới đã lấm lem không ít bùn tro.
Tay trái cậu bé nắm mấy quả pháo, tay phải cầm một que than hồng đang cháy, đâm sầm tới.
Trần Thiên Lý né người đưa tay đỡ lấy cậu bé.
Anh liếc nhìn đồng hồ, rồi thấy ngay cạnh lối ra đầu hẻm có một tiệm bán giấy cuốn thuốc lá, trên quầy đặt một chiếc điện thoại công cộng.
Anh trả tiền, quay số gọi đi.
Đợi khá lâu đầu dây bên kia mới nhấc ống nghe lên.
Anh trông thấy tiệm cắt tóc mà lão Lục đã nói, nằm ngay góc phố đối diện nhưng không bước sang.
Thay vào đó anh nhảy lên một chiếc xe điện đang dừng giữa đường.
Hơn một tháng trước, Trần Thiên Lý rời khỏi trường huấn luyện ở Bá Lực.
Anh đã sống ở đó suốt ba năm.
Ba năm trôi qua, đến cả những huấn luyện viên vốn nổi tiếng lạnh lùng vô tình cũng nảy sinh chút lưu luyến.
Hôm ấy, họ gọi Trần Thiên Lý đang bơi mùa đông lên khỏi làn nước băng giá, kéo vào khu nhà ở của huấn luyện viên, uống rượu suốt một đêm.
Sau đó là chặng đường vạn dặm.
Trước hết là chuyến tàu hỏa sáu trăm cây số, xuyên suốt những cánh rừng Siberia mênh mông, đến Hải Sâm Uy.
Không ngờ vừa tới nơi anh lại bị mắc kẹt ở đó nửa tháng.
Mùa đông, mặt biển ở cảng ngoài đóng một lớp băng dày.
Chỉ có số ít tàu chở hàng tiếp tế vật tư khẩn cấp cho Liên Xô mới được tàu phá băng mở đường, ra vào cảng.
Anh phải tốn rất nhiều công sức mới tìm được một chiếc tàu hàng cho phép chở theo hành khách.
Khi xuất phát từ Bá Lực, chỉ thị mà Trần Thiên Lý nhận được là, bí mật xâm nhập khu vực Phúc Kiến và Lưỡng Quảng, tiến hành công tác làm tan rã, chia rẽ tầng lớp cao cấp của các quân phiệt Quốc dân Đảng, nhằm chuẩn bị trước cho việc đập tan cuộc vây quét tiếp theo của địch nhằm vào Trung ương khu Xô - Xiết.
Theo kế hoạch ban đầu, anh phải xuống tàu tại Hồng Kông.
Nhưng khi tàu cập Thanh Đảo, có một vị khách ngoài dự liệu lên tàu, tìm đến khoang đơn của anh để gặp riêng.
Người này yêu cầu anh tạm thời thay đổi kế hoạch, chuyển điểm đến sang Thượng Hải.
"'Lão Khai" của Cục Giao thông Trung ương đã bị bắt tại Thượng Hải.
Địa điểm họp bị đặc vụ bao vây.
Cùng bị bắt còn có thêm năm đồng chí khác.
Tính cả 'Lão Khai"' cuộc họp đó lẽ ra có mười hai đồng chí tham dự.
Sau cuộc họp, mười hai người này sẽ lập thành một tổ hành động tạm thời, để thi hành nhiệm vụ tuyệt mật."
Người đến gặp nói với Trần Thiên Lý rằng, nhiệm vụ mà họ sắp chấp hành có liên quan trực tiếp đến quyết sách trọng đại mới đây của Trung ương, là một kế hoạch tuyệt mật, ngay cả trong nội bộ tổ chức cũng chỉ có cực ít đồng chí được biết.
Cấp trên tạm thời điều Trần Thiên Lý tới Thượng Hải, chỉ thị anh hỗ trợ 'Lão Khai' tiếp tục thúc đẩy nhiệm vụ ấy.
Tình hình cụ thể đợi anh đến Thượng Hải sẽ có người truyền đạt.
Đồng chí trực tiếp truyền đạt nội dung nhiệm vụ cho Trần Thiên Lý, rất có thể vẫn chính là 'Lão Khai'.
Trần Thiên Lý hỏi: "Các đồng chí bị bắt có khả năng được cứu ra tù không?"
"Những người tham dự cuộc họp không phải tất cả đều bị bắt.
Theo tin tức nhận được, cuộc họp còn chưa bắt đầu thì đặc vụ đã xông vào hội trường.
Trong số những người bị bắt, ngoài 'Lão Khai' ra, không ai nắm được nội dung nhiệm vụ.
Cho đến hiện tại cũng chưa ai biết rốt cuộc 'Lão Khai' là người nào trong số họ.
'Lão Khai' là một đồng chí dày dạn kinh nghiệm, tổ chức tin rằng tình báo liên quan hiện vẫn chưa bị lộ.
"Đảng đang huy động mọi lực lượng để tổ chức giải cứu.
Trước mắt xem ra hi vọng rất lớn.
Đợi anh tới Thượng Hải, rất có thể họ đã được ra khỏi nhà giam.
Anh phải tìm cách liên lạc với 'Lão Khai', anh ấy sẽ truyền đạt cho anh kế hoạch tuyệt mật của Trung ương, cùng nhiệm vụ cụ thể mà tổ hành động tạm thời phụ trách."
Trần Thiên Lý nhìn cảng biển chìm trong đêm qua khung cửa sổ boong tàu, "Nhóm Thượng Hải bị bắt ngay tại hiện trường cuộc họp bí mật, điều này cho thấy tổ chức Đảng hoạt động bí mật rất có khả năng đã bị thâm nhập.
Tôi cần nắm thêm nhiều tình hình hơn nữa."
Vị khách nâng chén trà lên, ủ ấm trong lòng bàn tay, "Tổ chức cấp trên cũng có nhận định giống anh.
Gần đây tại Thượng Hải, liên tiếp có các tổ chức Đảng hoạt động ngầm bị địch phá vỡ.
Đặc vụ thậm chí xông thẳng vào cơ quan tuyệt mật của Trung ương Đảng, đã có chứng cứ xác thực cho thấy có người sau khi bị bắt đã phản bội.
Trong hai năm trở lại đây, Tổng bộ đặc vụ ở Nam Kinh dường như đã tìm ra một số mánh khóe.
Nghe nói vì liên tục phá hoại các tổ chức Đảng hoạt động bí mật của ta, bọn chúng ngày càng được Tưởng Giới Thạch tin dùng.
Hai năm nay hệ thống đặc vụ được mở rộng rất mạnh, tình hình đấu tranh trước mắt vô cùng nghiêm trọng.
Cấp trên thông qua nội tuyến đã thu được tình báo, có một tên đặc vụ mang mật danh 'Tây Thi', rất có khả năng đang tiềm phục ngay trong nội bộ chúng ta.
Nguồn tin hiện chưa xác định được hắn xâm nhập tổ chức từ khi nào.
Chính vì Tổng bộ đặc vụ đắc ý khoe khoang thành tích diệt Cộng của mình, nên thông tin này mới bị rò rỉ ra ngoài.
Bộ phận tình báo cấp trên sau khi phân tích nhận thấy, tên 'Tây Thi' này có lúc giống như một đặc vụ nằm vùng lâu năm, nhưng có lúc lại giống một kẻ mới bị bắt rồi quay sang đầu hàng địch."
Trần Thiên Lý vừa rồi cũng đã suy nghĩ về vấn đề này, xét một cách nghiêm ngặt, nếu tổ chức ngầm của Đảng bị kẻ thù thâm nhập và phá hoại, thì bộ phận hệ thống đó nên được phong tỏa lại, tạm thời không thể kích hoạt.
"Đã có nội gian, vì sao không lập một tổ hành động khác, bố trí lại nhiệm vụ?"
"Thời gian vô cùng gấp gáp.
Tổ hành động tạm thời ở Thượng Hải thi hành nhiệm vụ, vốn là một bộ phận trong kế hoạch tuyệt mật của Trung ương.
Nhân sự tham gia được tổ chức khẩn cấp lựa chọn từ những người thuộc các ngành nghề khác nhau, căn cứ vào những tình huống có thể phát sinh khi thực hiện nhiệm vụ.
Trong thời gian ngắn, rất khó tổ chức lại một đội ngũ như vậy.
Hơn nữa, 'Lão Khai' đã gặp mặt họ rồi.
Việc cấp trên phái anh tới chính là hy vọng anh có thể đánh giá chính xác phạm vi bị thâm nhập của tổ chức hoạt động ngầm, tranh thủ sớm thanh trừng nội gian, đồng thời giúp 'Lão Khai' hoàn thành nhiệm vụ."
"Trước khi triệu tập tổ hành động, có bao nhiêu người biết chuyện này?"
"Ngoài 'Lão Khai' ra, khi đó chỉ có người phụ trách tổ chức Đảng ngầm tại Thượng Hải là Phương Vân Bình biết tình hình.
Những người tham gia tổ chỉ nhận được thông báo họp.
Ban đầu cấp trên còn dự định để lão Phương tham gia tổ hành động, làm tổ trưởng, phối hợp với 'Lão Khai' hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng có tin cho biết, ngày hôm đó ông ta không đến họp."
"Tất cả mọi người đều ở địa điểm họp, vì sao đặc vụ chỉ bắt sáu người?"
"Chợ rau lúc đó hỗn loạn, sự việc xảy ra đột ngột, một số đồng chí trộn vào đám đông mà thoát ra được."
"Trong số những người ấy, cấp trên cho rằng ai là có thể tin cậy?"
"Cấp trên đang chờ phán đoán của anh."
"Người tên lão Phương kia có điểm nghi vấn?"
"Nếu lão Phương thật sự có vấn đề, thời điểm địch bắt người sẽ sớm hơn, phạm vi cũng sẽ rộng hơn.
Trước mắt, tổ chức chưa nghĩ theo hướng đó."
Trần Thiên Lý cho rằng kiểu suy đoán này chưa thật sự chặt chẽ.
Theo chỉ thị của vị khách kia, anh đến Thượng Hải.
Con tàu dừng lại một đêm ở cửa Ngô Tùng, sáng hôm sau nhân lúc thủy triều rút, hoa tiêu lên tàu, cảnh sát nước ngoài trong tô giới cũng đi theo cùng lên.
Bọn tuần cảnh thẩm tra anh, đăng ký anh là thương nhân buôn đồ cổ.
Sau khi xuống tàu anh bảo phu kéo xe đưa thẳng tới nhà trọ Thân Tân.
Sắp xếp ổn thỏa xong, anh lập tức tới địa điểm liên lạc tìm lão Phương.
Trần Thiên Lý xuống xe điện trước cầu Bắc Tứ Xuyên, qua cầu rồi men theo bờ sông Tô Châu rẽ sang hướng tây, vòng qua tòa nhà Bưu điện quay lại Bắc Tứ Xuyên Lộ.
Anh quan sát bốn phía, xác nhận không có người bám đuôi, rồi theo đường đi về hướng bắc.
Đây vốn là khu vực anh từng thường xuyên lui tới, trong Công Ích Phường, hiệu sách Thủy Mạt, hiệu sách Tân Khẩn không biết còn mở cửa hay không.
Lỗ Tấn, Phùng Tuyết Phong, Trần Cống từng tham gia hoạt động của tạp chí《Tiền Tiêu》 tại đây.
Công Ích Phường là nơi người Quảng Đông tụ tập, phía tây bắc là Vĩ Hồng Viên, Tôn Trung Sơn từng nhiều lần ghé thăm.
Lúc này trước cổng, một cặp tân hôn cùng họ hàng bạn bè đang chuẩn bị một hôn lễ văn minh.
Trần Thiên Lý xuyên qua đám đông, rẽ vào con hẻm bên kia đường, tìm được tiệm cắt tóc kia.
Một vị khách đang nằm trên ghế cắt tóc, mặt phủ khăn nóng, tựa lưng ghế đã ngả xuống.
Thợ cạo chừng hơn hai mươi tuổi, tay cầm dao cạo đang chuẩn bị sửa mặt cho khách.
Thấy lại có người vào anh ta dùng mũi dao chỉ sang chiếc ghế bên cạnh, Trần Thiên Lý liền ngồi xuống.
Trong tiệm đột nhiên yên lặng, ba người không ai nói gì.
Một lúc sau vị khách đang sửa mặt lên tiếng từ dưới lớp khăn nóng:
"Vị tiên sinh này không phải người địa phương nhỉ?"
"Tôi từ Thanh Đảo đi tàu tới Thượng Hải."
"Sắp Tết rồi, anh đến thăm họ hàng sao?"
"Làm ăn."
"Cuối năm cận Tết, trời lạnh thế này mà còn có việc làm ăn ư?"
"Buôn đồ cổ, không theo mùa.
Ở đâu có đồ tốt thì phải chạy tới đó."
Đang nói đoạn, anh thợ hớt tóc bước tới đóng cửa tiệm lại.
Vị khách cạo mặt giật phắt chiếc khăn đã nguội ra, quay mặt về phía Trần Thiên Lý.
Ông ấy nói ông ấy là lão Phương.
Anh thợ hớt tóc xách ấm nước sôi đứng ra ngoài cửa tiệm, bên cạnh cửa có một cái lò chuyên dùng để đun nước nóng.
Anh ta đóng cửa lại, giờ đây trong tiệm chỉ còn lại hai người bọn họ.
Lão Phương nằm lại vào ghế, lại đắp chiếc khăn đã nguội lên mặt, để lộ hai con mắt nhìn chăm chằm vào tấm gương nhỏ treo trên bức tường đối diện.
Tấm gương này hẳn là để đưa cho khách xem sau khi hớt tóc xong.
Trần Thiên Lý thuận theo tầm mắt của lão Phương cũng nhìn vào gương.
Tấm gương được treo rất khéo, hơi nghiêng một chút, vừa vặn đối diện với khung cửa sổ cạnh cửa tiệm, xuyên qua cửa sổ, có thể quan sát được mọi động tĩnh bên ngoài.
"Ở đây anh cảm thấy không yên tâm sao?"
Trần Thiên Lý khẽ hỏi.
"Ở đây không có vấn đề gì.
Đó là con trai tôi."
Lão Phương chỉ tay ra ngoài cửa.
Một lúc sau, ông bồi thêm một câu: "Kẻ thù đã nắm giữ phần lớn các địa điểm, chỗ tôi ở cũng bị chúng bao vây, tôi đã trốn thoát được.
Nơi này chưa bao giờ dùng làm điểm liên lạc, những người bị bắt cũng không biết chỗ này."
"Cậu ta hình như có vẻ không vui lắm?"
Trần Thiên Lý nhìn về phía cửa phòng, khe cửa lúc sáng lúc tối do có người đi qua lại.
"Nó muốn tham gia công tác, muốn làm việc lớn."
Ngoài cửa tiệm, con trai lão Phương đang chặn những khách quen ở gần đó thường đến hớt tóc, "Bận quá, trong tiệm vừa có hai vị khách mới ngồi xuống, bác lát nữa quay lại nhé."
"Những người đến đây hớt tóc đều là cư dân trong ngõ gần đây cả."
Lão Phương nói nhỏ một câu.
Trần Thiên Lý đứng dậy đi đến bên cửa quan sát bên ngoài một chút, rồi quay lại cầm lấy tấm vải choàng trắng đang gấp trên chiếc ghế đẩu cạnh đó, khoác lên người mình rồi ngồi xuống, "Vẫn không thể sơ ý được.
Hôm đó anh không đi à?"
"Vốn dĩ tôi phải đi, nhưng lại đến muộn.
Khi tôi tới gần khu chợ thì thấy xe cảnh sát của đồn tuần lục, sau đó lại gặp Thôi Văn Thái đang chạy trốn khỏi hội trường."
"Anh là người triệu tập, sao lại đến muộn?"
Lão Phương do dự một chút, "Đêm trước ngày họp, cấp trên phái người thông báo cho tôi, yêu cầu tôi sáu giờ sáng hôm sau đến một tiệm bánh bao ở ngã tư đường Phổ Ân Tế Thế, xéo đối diện rạp hát Lan Tâm để bắt liên lạc với một đồng chí.
Tiệm bánh bao sau khi mở cửa buổi sáng sẽ đặt các tấm ván cửa nằm ngang ra ngoài, người ăn sáng có thể dùng nó làm bàn, đồng chí đó lúc ấy sẽ ngồi ở đó.
Vừa đến nơi tôi đã cảm thấy tình hình không ổn, trên đường có quá nhiều kẻ nhàn rỗi, sáng sớm tinh mơ mà hạng người ăn mặc kiểu đó không nên xuất hiện nhiều như vậy.
Từ xa tôi đã thấy cái bàn bên ngoài tiệm bánh bao trống không, chẳng có ai ngồi ở đó cả."
"Tôi phải làm gì đó, để phát tín hiệu cảnh báo cho vị đồng chí kia.
Ở đoạn đường phía đông, có một người tựa vào thân cây ngô đồng hút thuốc, chính là kiểu kẻ nhàn rỗi khả nghi như tôi vừa nói.
Tôi tiến lại gần, xin lửa, nhân lúc hắn không đề phòng, liền vỗ tay vào áo hắn, quả nhiên dưới áo có súng ngắn.
Chưa kịp để hắn phản ứng, tôi đấm cho hắn một cú, rút khẩu súng đó ra bắn mấy phát lên trời.
Đi thêm một đoạn về phía đông trên đường Phổ Ân Tế Thế là tới cuối đường, phía trước là Tiểu Tân Loan, các con hẻm thông nhau, từ trong đó có thể đi thẳng sang đường Thánh Mẫu bên cạnh.
Tôi chạy về phía đông, vừa chạy vừa bắn súng, rồi ném khẩu súng xuống Tiểu Tân Loan.
Bọn chúng không đuổi kịp tôi.
Tôi đợi rất lâu mới vòng trở lại, kiếm một cái mũ đội lên đầu, rồi tới gần quán bánh bao dò hỏi, nghe nói đám mật vụ mặc thường phục ấy không bắt được ai."
"Người nào mà quan trọng đến mức khiến anh phải liều mạng như vậy?"
"Anh có biết đồng chí đó là ai không?"
"Anh nói cho tôi đi."
Trần Thiên Lý nhìn chằm chằm Lão Phương.
Lão Phương quay đầu lại: "Đó là đồng chí Hạo Hãn."
Trần Thiên Lý đương nhiên biết, dù đó chỉ là một bí danh công tác.
"Chỉ thị ban đầu của cấp trên là để tôi tiếp xúc với đồng chí Hạo Hãn, sắp xếp nơi ở bí mật, rồi chờ mệnh lệnh.
Nhưng mấy hôm trước, cơ quan tuyệt mật trung ương có người phản bội, đồng chí Hạo Hãn buộc phải rút lui, tình hình vô cùng nguy cấp.
Tôi đã hỏi cấp trên: đã nguy hiểm như vậy, sao không lập tức cho đồng chí ấy chuyển đi, mà còn bắt tôi đến tiếp xúc?
Chỗ tôi cũng đâu có an toàn."
"Cấp trên chỉ nói đợi họp xong ngày mai anh sẽ hiểu, 'Lão Khai' sẽ nói cho anh biết phải làm thế nào."
"Anh thông báo họp cho mọi người từ khi nào?"
"Từ chiều hôm trước, từng người một, tiếp xúc riêng rẽ, chạy suốt cả buổi chiều, đến tối mới thông báo đủ mười người.
Tính cả tôi, tính cả 'Lão Khai', tổng cộng mười hai người.
Danh sách cụ thể cũng do tôi quyết định, tạm thời triệu tập, chỉ nói là có nhiệm vụ quan trọng.
"Bị bắt sáu người, năm người chạy thoát.
Năm người chạy thoát tôi đều quen biết, cho nên 'Lão Khai' chắc chắn đã bị bắt."
"Địa điểm là do anh sắp xếp?"
"Đúng vậy.
Đó là một địa điểm mới, chúng tôi vừa mới có được, còn chưa..."
Bên ngoài thỉnh thoảng có người đi ngang qua, họ liền ngừng nói chuyện, trông như hai vị khách có phần sốt ruột, một người bẻ khớp ngón tay kêu lách cách, người kia thì liên tục đổi tư thế bắt chéo hai chân.
Lão Phương suy nghĩ một lát, rồi nghiêm túc nói, "Tôi sẵn sàng chấp nhận sự điều tra của tổ chức."
Ông ta móc từ trong áo bông ra một lá thư, đưa cho Trần Thiên Lý.
"Lão Phương kính mến, tình hình của lão Dịch và tôi, chắc anh đã rõ.
Chúng tôi nay đã bị đưa vào trại giam, quyết cùng chúng đấu tranh đến cùng.
Trong lòng rất đỗi bình thản, tình huống xấu nhất cũng chỉ là cái chết mà thôi.
Trời rét dữ, mong các anh giữ gìn sức khỏe.
Cũng xin chuyển lời tới cha mẹ, mong người tự chăm lo bảo trọng. — Em Lăng cùng những người khác."
Trần Thiên Lý lật mặt sau tờ giấy, tìm thấy một đoạn mật thư.
Chữ viết rất nhỏ, lại được viết đè phía sau đoạn chữ chính diện, cực kỳ khó bị phát hiện.
"Toàn thể đồng chí đã hạ quyết tâm.
Chuyện 'xúc xắc' đã bại lộ, có nội gián."
"Là thư các đồng chí trong ngục gửi ra sao?"
"Do hai đồng chí Lăng Văn và Đổng HuệVăn gửi."
Lão Phương chỉ cho Trần Thiên Lý mấy chấm mực rất khó nhận ra ở góc dưới tờ giấy.
"Vị trí và số lượng những chấm này, địch không thể giả tạo được."
"'Xúc xắc' là gì?"
"Hình thức liên lạc là bài cửu và xúc xắc.
Mỗi người đều mang theo vài quân bài, khi mọi người đến đủ sẽ ghép thành một bộ bài cửu.
Khi họp chính thức, 'Lão Khai' sẽ lấy ra một đôi xúc xắc.
Tôi cũng không biết 'Lão Khai' là ai, nên mới dùng cách này.
Địch hiện vẫn chưa biết thân phận 'Lão Khai', nhưng chúng đã biết đến xúc xắc."
"Có những ai biết chuyện xúc xắc?"
"Chuyện này là tôi sơ suất.
Lẽ ra không nên nói xúc xắc cho người khác biết.
Bản thân tôi cũng sẽ có mặt, hoàn toàn không cần phải nói với mọi người.
Khi đó tôi chỉ nghĩ rằng, một khi cuộc họp bắt đầu thì ai cũng sẽ biết.
Nghĩ lại kỹ, có mấy người đều biết chuyện xúc xắc.
Tôi không rõ lão Dịch có nói với Lăng Vấn hay không.
Đây vốn là ám hiệu liên lạc, họ được điều tạm thời từ các tuyến khác nhau vào tổ này.
Tôi nói với họ rằng, người mang xúc xắc đến trong cuộc họp chính là đồng chí do cấp trên phái tới để bố trí nhiệm vụ."
"Có thể họ đã khai với người khác trong tù?"
Trần Thiên Lý gần như không để lộ biểu cảm, khẽ lắc đầu.
"Lấy được bức thư này, có an toàn không?"
"Chúng tôi thuê hai hòm thư số 137 và 138 ở bưu cục Từ Gia Hội.
Hòm 138 nằm ngay dưới 137, vách ngăn có một cơ cấu nhỏ, chỉ cần kéo nhẹ là thư trong 137 sẽ rơi xuống.
Dù có người đứng bên cạnh giám sát, cũng khó chú ý đến người mở hòm 138."
"Vẫn quá mạo hiểm."
Trần Thiên Lý lại cẩn thận kiểm tra lá thư một lần nữa.
"Giao thông viên của tôi là Thôi Văn Thái.
Thực tế chính anh ấy đi lấy thư, sáng nay vừa giao cho tôi."
"Trước hết hãy nói về những đồng chí tham dự cuộc họp."
"Tôi phụ trách công tác tổ chức Đảng ở địa phương, những người này tôi đều rất quen, đều đã qua khảo nghiệm nghiêm ngặt.
Lăng Văn là một nữ nhà văn, từng tham gia Liên minh Tả khuynh, quen biết rất nhiều người.
Chồng cô ấy đã hy sinh.
Tôi vốn nghĩ cô nên an tâm làm nhà văn, Đảng ta cũng cần những đồng chí như vậy.
Nhưng cô nói muốn tiếp tục sự nghiệp còn dang dở của chồng, cam tâm mạo hiểm để làm công tác bí mật."
Lương Sĩ Siêu từng tham gia khởi nghĩa Nam Xương, bị trọng thương trong chiến dịch chống 'vây quét' nên buộc phải đưa về Thượng Hải.
Đồng chí Tần Truyền An chính là bác sĩ đã chữa trị vết thương cho cậu ấy.
Vệ Đạt Phu được tổ chức đặc biệt phái đến làm việc tại văn phòng cho thuê nhà.
Rất nhiều điểm liên lạc bí mật đều do tay anh ấy thuê về.
Nếu anh ấy có vấn đề thì tổ chức ngầm đã bị lộ từ lâu rồi.
Đồng chí Dịch Quân Niên được tổ chức điều đến Thượng Hải vào tháng 7 năm Dân Quốc thứ 18 (1929).
Tại Quảng Châu, anh ấy đã luôn làm công tác tình báo, kinh nghiệm đấu tranh bí mật vô cùng phong phú.
Đã rất nhiều lần anh ấy báo tin kịp thời ngay trước khi kẻ thù hành động, là một đồng chí đáng tin cậy."
"Điền Phi làm việc tại thư viện trên tầng lầu của khu chợ rau, địa điểm họp chính là do anh ta tìm.
Tôi đã suy nghĩ kỹ, cũng từng tự hỏi liệu anh ta có vấn đề gì không, nhưng không nghĩ ra được dấu hiệu khả nghi nào."
Lão Phương dường như trở nên kích động, liên tục bấm siết các khớp ngón tay, "Họ đều là những đồng chí đáng tin cậy.
Dù ngành nghề khác nhau, có người còn thiếu kinh nghiệm, nhưng tôi không thể nghi ngờ lòng trung thành của họ đối với Đảng."
"Chúng ta không phải đang nghi ngờ, mà là đang khảo sát họ."
Trần Thiên Lý chỉnh lại lời ông.
"Tôi đồng ý.
Họ sẵn sàng hy sinh tất cả vì sự nghiệp của Đảng.
Anh trai của Lý Hán, chồng của Lăng Văn, đều đã hy sinh.
Trần Thiên Nguyên và Đổng Huệ Văn là một đôi tình nhân, cả hai đều tràn đầy nhiệt huyết."
Lão Phương bỗng ngẩng đầu nhìn Trần Thiên Lý, trong lòng ngờ ngợ không biết mình có thật sự thấy ánh mắt anh vừa lóe lên hay không.
Sao lại trùng hợp đến thế?
"Trần Thiên Nguyên là gì của anh?"
"Là em trai tôi."
Trong đầu Trần Thiên Lý lướt qua dáng vẻ của Trần Thiên Nguyên năm xưa, "Chúng tôi cũng đã gần ba năm không gặp nhau rồi.
Tất cả những người này, bao gồm cả Trần Thiên Nguyên, điều tôi muốn tìm hiểu hơn cả là những trải nghiệm trước đây của họ.
Lịch sử."
Anh nhìn Lão Phương qua gương, "diện mạo của một con người rất khó nhìn cho rõ, bởi nó được vẽ lên từng lớp một bằng chính lịch sử của họ."
"Công tác vùng trắng không thể lập hồ sơ cho đồng chí được."
Lão Phương cảm thấy vị đồng chí được tổ chức phái đến này tuy có ánh mắt sắc sảo nhưng cách suy xét vấn đề lại hơi giáo điều và rườm rà.
"Mấy năm nay, Quốc Dân đảng điên cuồng phát triển các tổ chức đặc vụ, công tác ngầm chỉ cần sơ suất một chút là sẽ bị kẻ thù phát hiện, các hệ thống liên tục chịu tổn thất, nhiều đồng chí bị mất liên lạc với cấp trên cấp dưới do đường dây công tác cũ bị phá hoại.
Họ mang theo nhiệt huyết cách mạng to lớn để tìm lại Đảng, sau đó được sắp xếp sang các đường dây công tác khác.
Theo kỷ luật, trong hệ thống công tác mới, giữa các cá nhân không được nhắc lại chuyện quá khứ.
Thế nhưng, lòng trung thành và sự tin tưởng giữa các đồng chí mới chính là nền tảng để mọi người triển khai công việc."
"Dịch Quân Niên, nguồn tin tình báo của anh ta có đáng tin không?"
"Khi lão Dịch đến Thượng Hải thì Đại Cách mạng đã thất bại được hai năm, tổ chức ngầm lâm vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn.
Tổ chức điều anh ta tới chính là để tái xây dựng mạng lưới tình báo.
Những năm qua, anh ấy từng chút một gây dựng công việc, cung cấp cho Đảng rất nhiều tình báo có giá trị."
Lão Phương nói thêm: "Có một lần, vì không kịp thông báo cho đồng chí đang chấp hành nhiệm vụ, anh ấy đã tự tay ra tay trừng trị kẻ phản bội, tránh được một tổn thất nghiêm trọng."
"Nói cụ thể xem."
Đây là lần đầu tiên Trần Thiên Lý khiến lão Phương cảm nhận rõ anh thực sự có hứng thú với đề tài này.
"Tổ chức đã điều tra, tên phản bội đó cực kỳ nguy hiểm.
Lão Dịch xử lý dứt khoát là đúng.
Sau đó đặc vụ điên cuồng trả thù, trong mạng lưới tình báo của lão Dịch cũng có một đồng chí đã hy sinh."
"Thì ra là vậy."
Trần Thiên Lý từng bước lần theo, phục dựng lại các manh mối trong lời kể của lão Phương, "Việc cứu người hiện tiến triển tới đâu rồi?"
"Tổ chức thông qua mối quan hệ với Lộ quân 19, phía Cục Quân pháp đã cho chúng ta nộp hồ sơ bảo lãnh.
Tôi đang sắp xếp, dự định để Tần Truyền An đứng ra bảo lãnh cho Lương Sĩ Siêu.
Ông ấy mở một phòng khám tư, có uy tín xã hội rất tốt tại Thượng Hải."
"Ông ta cũng là thành viên trong nhóm, đã đến khu chợ tham gia cuộc họp, để ông ta ra mặt liệu có thích hợp không?"
"Theo lý mà nói, đúng là không thể để ông ấy ra mặt, nhưng ông ấy bảo những người khác trong nhóm đều không quen biết mình, Lương Sĩ Siêu lại luôn giúp việc tại phòng khám của ông ấy, nên để ông ấy bảo lãnh là danh chính ngôn thuận.
Bác sĩ Tần từng làm việc ở bệnh viện Đức, nhiều năm qua vẫn luôn hành nghề y tại khu Tô giới, quen biết không ít quan chức quyền quý.
Chỉ cần không bị kẻ thù bắt quả tang tại trận hoặc bằng chứng rành rành, kẻ thù cũng không thể tùy tiện bắt người trong Tô giới."
Lão Phương lo lắng nói: "Việc bảo lãnh cho mấy đồng chí còn lại vẫn chưa thực hiện được, tôi đang cố gắng sắp xếp, nhưng mấy ngày nay đám đặc vụ rình rập tìm tôi khắp nơi, trên các cổng sắt ở Tô giới đều dán ảnh chân dung của tôi, ban ngày tôi không thể chạy vạy khắp nơi được.
Để đảm bảo an toàn cho tổ chức, tôi đã cắt đứt phần lớn các mối liên hệ công tác, vẫn luôn đợi anh."
"Một mặt cho nộp tiền bảo lãnh để thả người, một mặt lại đang truy bắt ông, kẻ thù định làm cái quái gì đây?"
Cả hai người đều rơi vào im lặng.
Có người đẩy cửa, là con trai Lão Phương, cậu ta ló đầu vào trong nói: "Có hai kẻ lạ mặt cứ lảng vảng ở con ngõ ngang."
Nói xong liền lui ra, cửa đóng lại.
Trần Thiên Lý cảnh giác đứng bật dậy, một lần nữa đi tới bên cửa, "Giữa các đồng chí này, trước đây có mối quan hệ công tác theo ngang nhau không?"
Lão Phương cũng đứng dậy, một mặt đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, mặt khác theo quán tính cầm lấy con dao cạo bên cạnh, ngón tay giữ lấy lưỡi dao, cán dao gõ nhẹ lên mặt bàn nhỏ, "Lăng Vấn và Vệ Đạt Phu là tuyến dưới của Dịch Quân Niên, thuộc nội tuyến của mạng lưới tình báo.
Tôi cố ý chọn lão Dịch, anh ấy có mưu lược, lại gan dạ."
Lão Phương nhìn Trần Thiên Lý, "Tôi thấy anh ấy và anh, xét từ vài góc độ, quả thật cũng có chút giống nhau.
Chúng tôi đã bỏ rất nhiều công sức để lo việc cứu người, có lẽ mấy ngày nữa họ sẽ được thả khỏi Long Hoa.
Đến lúc đó anh tiếp xúc với anh ấy, hai người có khi lại hợp nhau."
"Chúng ta phải rời khỏi đây ngay."
Trần Thiên Lý cắt ngang lời lão Phương.
Ngoài cửa bóng người lay động, có kẻ dùng khuỷu tay đẩy cửa, hai tay khép trong ống tay áo dài lót bông, bước một bước vào trong.
Tiểu Phương ở phía sau người đó gọi lớn: "Hôm nay không kịp làm đâu, mời khách ngày mai quay lại." tiện tay đẩy người kia vào thêm một bước, rồi cũng bước vào nhà, hai tay chắp sau lưng khép cửa lại.
Người tới thấy tình thế không ổn, buông tay đang khép, vén vạt áo bông lên, thuận thế thò tay vào trong.
Trần Thiên Lý sải hai bước ra phía sau hắn, giữ chặt tay hắn, sờ một cái liền nói với lão Phương: "Súng."
"Biết điều một chút, đại đội Đội Trinh sát đang ở ngay phía sau, sắp tới nơi rồi, đi với chúng tôi một chuyến."
Kẻ đó chưa nói dứt câu, Trần Thiên Lý đã thuận tay lấy con dao cạo trong tay Lão Phương, cứa thẳng vào cổ họng tên đặc vụ.
Trần Thiên Lý ôm lấy hắn này, từ từ đặt hắn nằm xuống sàn nhà.
"Đầu ngõ có rất nhiều người."
Tiểu Phương thúc giục: "Hai người mau đi cửa sau."
Lão Phương cúi người móc từ thắt lưng tên đặc vụ ra một khẩu súng lục ổ quay Smith & Wesson, vừa mở ổ đạn kiểm tra vừa trịnh trọng nhìn Trần Thiên Lý: "Anh đi cửa sau đi, tìm lão Dịch trước."
Ông bước nhanh ra ngoài cửa, rồi quay đầu nói với Trần Thiên Lý một câu: "Dắt theo con trai tôi!"
Lão Phương bước ra con ngõ, ngoái lại nhìn con trai một cái, giơ tay bắn một phát chỉ thiên rồi chạy về phía sâu trong ngõ.
Trần Thiên Lý đứng sau cửa, nhìn qua cửa sổ thấy ông vừa chạy tới đầu ngõ ngang thì đột ngột dừng lại, quay người như muốn chạy ngược về.
Đúng lúc đó, một loạt đạn hỗn loạn từ đầu ngõ bắn tới, một viên đạn trúng vào vai lão Phương, ông lảo đảo vài bước rồi lẩn vào con ngõ ngang.
Thế nhưng cửa sau cũng đã bị chặn.
Tiểu Phương đẩy cửa, chỉ vừa ló đầu ra đã phải thụt lại.
Hai đầu ngõ ở cửa sau cũng có đặc vụ mặc thường phục.
Hai người chạy lên lầu, từ một chiếc thang hẹp tối tăm leo lên sân thượng.
Tiểu Phương chạy tới bên tường chắn của sân thượng, thò đầu nhìn ra ngoài rồi chỉ tay xuống dưới nói với Trần Thiên Lý: "Anh xuống đi, men theo bức tường kia mà bò, trèo qua mái nhà là đến sân thượng nhà hàng xóm."
Trong ngõ lại vang lên hai phát súng, tiếp đó là một tràng súng nổ loạn xạ rồi tất cả chìm vào im lặng.
Đàn bồ câu nhà ai đó nuôi giật mình bay vút lên từ mái nhà, có người vội vã đóng sập cửa sổ lại.
Trần Thiên Lý leo lên đỉnh tường chắn, ngoái lại gọi, "Đi sát theo tôi."
Tiếng súng lại vang lên, Tiểu Phương xua xua tay với anh: "Tôi quay lại tìm cha tôi."
Cậu quay người lao về phía lối cầu thang, chớp mắt đã biến mất.
Trần Thiên Lý do dự trong giây lát rồi tiếp tục bò về phía trước.
Bức tường chắn nối với tường đầu hồi của nhà hàng xóm, cách mái nhà hơn nửa tầm người.
Anh bám tay leo lên mái, nhẹ chân đạp lên những lớp ngói, bò vài bước qua đỉnh dốc thì quả nhiên bên dưới là một sân thượng khác.
Anh nấp mình xuống, nghe thấy trên sân thượng nhà bên cạnh vang lên tiếng ẩu đả náo loạn, có người lăn từ cầu thang xuống, tiếng chửi bới, rồi tiếp đó là những bước chân hỗn loạn, dường như có rất nhiều đôi giày da nện trên ván gỗ cầu thang.
Lại một trận đánh đấm nữa, có người đột nhiên bắt đầu chửi rủa, đó là Tiểu Phương, anh thợ hớt tóc.
Giọng cậu đứt quãng, trầm đục như thể phát ra từ một nơi rất xa, giống như âm thanh phát ra khi mặt bị ấn chặt xuống nền xi măng.
Anh ngồi xổm sát tường suy nghĩ, cảm thấy quân địch có lẽ biết trong tiệm hớt tóc có ba người.
Nếu đúng như vậy, chúng sẽ sớm lục soát từng nhà trong ngõ, anh không thể nán lại đây lâu.
Trần Thiên Lý đứng dậy trên sân thượng, phóng tầm mắt ra bốn phía, những dãy nhà Thạch Khố Môn này mái ngói san sát nối đuôi nhau.
Sau khi vượt qua liên tiếp hai sân thượng, bên ngoài tường đã là đường lớn.
Trần Thiên Lý cởi áo khoác ra, lộn ngược mặt trong lại, để lộ lớp lông cừu bên trong, mặc vào rồi theo cầu thang đi xuống sân thượng, lặng lẽ xuyên qua hành lang.
Không có ai.
Anh xuống lầu, băng qua giếng trời, đẩy một cánh cửa ra, phía sau cửa là một tiệm trà nằm ven phố.
Trong tiệm không có khách, tên chưởng quỹ ngơ ngác nhìn anh bước ra khỏi cửa tiệm như chỗ không người.
Đầu con ngõ có tiệm cắt tóc đang tụ tập rất đông người, mấy tên cảnh sát tuần lục giơ dùi cui hăm dọa mấy thanh niên đang ghé mắt nhìn vào.
Dùi cui đập lên áo bông, bông vụn bay lả tả.
Trần Thiên Lý không rời đi ngay, anh lặng lẽ đứng sau đám đông một lát, nghe thấy có người nói: "Thằng trẻ bị đánh tơi bời, mặt mũi đầy máu.
Còn ông già thì bị bắn chết tại chỗ rồi."
Trên đường đi, thỉnh thoảng Trần Thiên Lý lại nhớ tới lời lão Phương vừa nói: "Dắt theo con trai tôi!"