Khác [Trans] The Editor is the Novel's Extra

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Trans] The Editor Is The Novel's Extra
Chương 65: Vườn Nữ hoàng (2)


'Này, thật tuyệt!'

Sự Thật Của Ánh Sáng là một kỹ năng thông thường được trao cho một chiến binh không bỏ cuộc trong khi bị bao vây tứ phía.

Đó là một biểu tượng tượng trưng cho lòng dũng cảm bất khuất, một năng lực được ban cho những người chiến đấu không đầu hàng, ngay cả trong những tình huống tuyệt vọng.

'Chà, không cần phải giải thích gì cả.

Ngay cả khi cấp độ ether của cậu ấy không đủ, cậu ấy vẫn dễ dàng kết liễu chúng.'

Arthur tra kiếm vào vỏ, nhanh chóng tiếp cận Kleio.

Cậu đã chiến đấu một mình, nhưng dường như không có vết thương nào ngoài chiếc cổ áo bị rách.

"Ngay khi ta bị lũ quái vật bao vây và vung kiếm thì một thông báo hiện lên!"

"Chà, cậu có học được kỹ năng thông thường nào không?"

"A!

Có chứ!"

"Trong tương lai, cậu thậm chí còn có thể thoát khỏi đám sát thủ mà anh cậu cử đến.

Làm tốt lắm."

Arthur có vẻ muốn được khen ngợi nhưng lại quá mệt mỏi để nhận lấy niềm vui của mình.

"Chúng ta đã phá được cánh cổng đầu tiên rồi nên không cần phải vội.

Nghỉ ngơi nhé."

"Ừ, cậu thực sự cần nghỉ ngơi."

Gạt niềm vui về thành tích cá nhân sang một bên, Arthur sớm xem xét tình trạng của Kleio.

Cậu ta trông chẳng giống một cậu bé mười bảy tuổi chút nào nếu xét đến thái độ điềm tĩnh của mình.

'Ban đầu, sự tập trung và lòng tốt đến từ sức mạnh thể chất.'

Điều đó thật khó chịu, nhưng sự thật là anh không thể thay đổi được cơ thể mình như miếng giẻ lau dùng cả tỉ năm không thay.

Bây giờ họ đã đánh bại được con quái, nên họ sẽ được an toàn một lúc.

Arthur, người gục xuống cạnh Kleio, lăn lộn khi kiểm tra viên đá mana mà mình đã lấy được.

[Cây bí ngô: Đá mana thuộc tính bảo quản.

Nó có thể bảo tồn mọi thứ trên thế giới.]

"Ồ!

Tuyệt ghê, cái tên đang lơ lửng trong không trung.

Cây bí ngô?

Đó là gì?

Nó khác với những viên đá mana khác như thế nào...?"

"Nhìn đi."

Kleio nhìn quả bí ngô to bằng nắm tay nhỏ trong tay Arthur.

Anh nhớ đã đọc danh sách Đá Mana ở nhà.

'[Ký ức] luôn là một khả năng hữu ích.'

"Cậu có thể sử dụng thần chú ma thuật [Dấu ấn] để bảo quản mọi thứ bên trong.

Khi lấy nó ra, cậu sử dụng thần chú [Khôi phục] là được."

"Sao cái gì cậu cũng biết hay vậy?"

Sự ngưỡng mộ hiện rõ trên khuôn mặt Arthur.

"Cậu quên tôi là con trai của thương gia giỏi nhất Albion à?"

"Hehe, ta có một người đồng đội thực sự tuyệt vời."

"Nếu biết rồi thì hãy nghiêm túc xem xét đi."

Sau một hồi cãi vã thì họ cũng im lặng.

Đó là điều tự nhiên sau khi thức suốt đêm, mình mẩy ướt sũng và chiến đấu.

Không thể cảm nhận được sự khác biệt giữa ngày và đêm trong ngục tối.

Phía trên khu vườn rộng lớn lơ lửng trong khoảng không là một hình dáng giống như mặt trời bị mặt trăng che khuất, nhưng có lẽ đó không phải là một ngôi sao thực sự.

'Đây chỉ là một không gian nhân tạo hợp nhất thế giới đã từng tồn tại.'

Khi anh nghĩ về khoảng thời gian họ đã rời đi, những chữ vàng lại xuất hiện trong tâm trí anh một lần nữa.

Hai người vẫn còn rất nhiều thời gian.

[―Thời gian còn lại/Thời gian giới hạn:

22:02:51 / 24:00:00]

'Nếu bước vào mà không có thông tin gì và cứ cố chấp tìm kiếm chiếc đồng hồ chủ trong khu vườn rộng lớn nhường này thì sẽ không đủ thời gian.

Tại sao lại thành ra như thế này?'

Đây cũng là hầm ngục đầu tiên.

Nó nên được thiết kế để nhân vật chính có thể làm quen với không gian này.

Trong nguyên tác, Arthur và Isiel mười chín tuổi buộc phải tốn rất nhiều thời gian tìm kiếm khắp khu vườn.

'Giờ thì khác.

Không có đủ thời gian để tìm đồng hồ chủ nếu không có chiến lược.'

Chiếc đồng hồ vẫn ở trước mặt anh khiến anh khó mà không chú ý đến.

Nó khá kỳ lạ.

Thông điệp của hầm ngục có cùng định dạng và chức năng như tin nhắn của Lời hứa.

'Dường như chỉ có tôi mới có thể nhìn thấy thứ này ở ngoài cửa, nhưng khi bước vào, mọi người đều có thể nhìn thấy những từ này.

Có phải chuyện này xảy ra vì đối với mình ngoài cửa cũng là một thế giới khác không?'

Kleio chà xát Lời hứa trên ngón trỏ.

Sau đó Arthur nhìn lên bầu trời và lẩm bẩm, và Kleio theo phản xạ cũng nhìn lên bầu trời.

"Mặt trăng không chuyển động và không có các chòm sao.

Bây giờ ta thực sự có thể cảm thấy rằng mình đã chuyển đến một thế giới khác."

Ngoài mặt trăng che khuất mặt trời, tỏa sáng màu cam ở rìa, không có ngôi sao nào khác trên bầu trời hình tròn.

Kleio gật đầu đồng ý, không thể nói rằng mình đã ở một thế giới mới.

Thay vào đó, anh duỗi người ra và ngáp.

"Cậu muốn chợp mắt một chút không?"

"Cũng được.

Cậu thì sao?"

"Ta có thể thức trong 3 ngày."

"Giờ cậu mới cấp 5.

Nhưng khi cậu trở thành Sword Master, có khi cả tháng cậu cũng không cần ngủ ấy chứ.

Chắc tôi cần ngủ tầm 2 tiếng đấy, cậu để ý xung quanh chút nhé."

"Được rồi.

Đấy, chắc đây mới là chuyện cậu nghiêm túc nhất mất."

"À, một chút."

Kleio nằm xuống, dùng hành lý của mình làm gối.

Khi đang cố ngủ, Arthur bắt đầu lẩm bẩm điều gì đó.

"Lei, cậu nói cậu sẽ kể ta nghe những gì cậu đã nói với Aslan."

"Được rồi...

Cậu muốn nghe không?"

"Ờm.

Chắc là không?"

"Thật?

Sau này khi cậu trở thành vua, tôi sẽ gọi cậu là Bệ hạ.

Cho đến lúc đó, tôi sẽ không bận tâm đến những danh hiệu kính trọng nữa."

Arthur cười khúc khích.

"Cảm giác ở đây quen thuộc đến lạ lùng.

Thậm chí còn có hiện tượng nhật thực như thể lễ đăng quang sẽ kéo dài mãi mãi vậy."

"Cậu chưa bao giờ nhìn thấy một lễ đăng quang."

"Ta sẽ làm vậy trong vài năm nữa.

Cha ta đã yếu đi rồi."

Quả thực, Vua Philippe sẽ sớm qua đời, theo một cách rất khác so với cái chết mà mọi người tưởng tượng.

'Mình có nên nói với cậu ấy không?

Nhưng dù cậu ấy có tin thì... mọi chuyện sẽ thay đổi sao?'

Nói thẳng ra thì, cái chết của cha cậu sẽ có lợi đối với cậu.

Vì do dự nên anh đã bỏ lỡ cơ hội để nói.

Không thèm để ý đến anh, Arthur tiếp tục.

"Ta đã tự đưa ra quyết định với những người khác khi cậu đang nói chuyện với Aslan, nhưng ta sẽ đưa cho cậu tất cả những viên đá mana mà ta nhận được lần này.

Ta cầm cũng vô dụng thôi.

Chắc hẳn chúng sẽ có ích hơn nhiều khi để một pháp sư sử dụng."

"Cả ngày nay tôi thấy câu này của cậu là êm tai nhất đấy."

Kleio phản ứng chậm rãi khi mí mắt anh nặng trĩu.

"Cậu ở bên ta mặc dù không có lý do gì để mạo hiểm mạng sống của cậu cả, vậy nên ta chỉ còn cách thưởng cho cậu như vậy thôi."

'Bởi vì mình phải mạo hiểm mạng sống...'

Isiel và cặp song sinh ủng hộ Arthur vì gia đình họ và Cel để có ảnh hưởng chính trị, nhưng Kleio không có động cơ đó.

'Thay vào đó là sự ép buộc của tác giả.'

Có lẽ đó là lý do mà Arthur sẽ không bao giờ biết được nhiệm vụ của anh là dẫn dắt câu chuyện đi đúng hướng.

Để làm được điều đó, trước tiên phải tìm ra đầu mối.

"Lời tiên tri của mẹ cậu, cậu còn nhớ gì nữa không?"

"...Thế giới này đang quay quanh ta.

Ta nghĩ nó hơi kỳ lạ, nhưng giờ nhắc mới thấy, liệu đó có phải là lời tiên tri của cậu không?"

"Ờm..."

"Mẹ ta đã nói đi nói lại những điều tương tự.

'Con sẽ biết rằng tất cả mọi đau khổ con phải chịu đều là vì vinh quang của con, và thế giới sẽ chuyển động vì con.'"

Kleio cảm thấy ảo giác về một thế giới bị xé nát khi bụng anh nhói lên.

"Nói thật thì, ta không tin điều đó.

Cứ coi đó như một niềm an ủi đối với một đứa trẻ mất mẹ từ sớm đi.

Ta đặc biệt; nỗi đau của ta có ý nghĩa.

Nhưng không thể được."

Kleio không biết nên khen ngợi sự tự nhận thức lạnh lùng của Arthur hay than thở rằng thế giới không được thành lập theo những quy luật khách quan như vậy.

"Mẹ ta nói, khi ta muốn trở thành vua, đó cũng là thời điểm một đại pháp sư khác được sinh ra."

"Cậu có tin điều đó không?"

"Không.

Ngoài Giáo sư Zebedee, không có pháp sư nào như vậy cả... cho đến khi cậu xuất hiện."

"...Mẹ cậu quả là một người vĩ đại."

'Chỉ riêng Melchior thôi cũng đã đau đầu rồi, còn mẹ cậu ấy thì sao?'

"Chính vì vậy, bà mới không sống được lâu.

Nữ hoàng Juleika chắc chắn đã giết bà ấy.

Và kết quả là tất cả những lời tiên tri của bà ấy đều bị coi là bịa đặt."

"Vậy..."

Một khoảng lặng dài trôi qua giữa hai người.

Kleio cảm thấy đầu mình nặng trĩu khi cố gắng xử lý tất cả những thông tin bất ngờ đó.

Trong khi đó, cơn buồn ngủ tiếp tục xâm chiếm anh.

Vẫn cảnh giác, Arthur nhìn xuống Kleio khi anh cố gắng nghỉ ngơi.

Nhờ người bạn cùng lớp này mà Arthur Riognan đã tìm được câu trả lời cho những câu hỏi vướng mắc trong cuộc đời mình.

"Nhưng điều đó đã được chứng minh bằng lời nói của cậu.

Mẹ đã đúng."

Khi xung quanh trở nên yên tĩnh, anh có thể nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Arthur.

Mặc dù nhắm mắt lại, anh vẫn có thể cảm nhận được niềm tin mãnh liệt của Hoàng tử dành cho mình.

'Kể từ giờ có muốn mình cũng không rút lui được nữa...'

Hoàng tử bắt đầu kể về quá khứ của mình bên cạnh Kleio, người không đáp lại câu trả lời.

Mẹ của Arthur, Theophila, là một đứa trẻ mồ côi đến từ một đất nước yên bình, từ thời mà tàu hỏa và điện tín mới bắt đầu đi khắp đất nước.

Số lượng tín đồ tôn giáo phục vụ Nữ thần Thời gian đã giảm mạnh, sức mạnh của lời tiên tri và thần thánh bắt đầu biến mất.

Thông thường, sức mạnh thần thánh sẽ biến mất khi một người rời khỏi nhà thờ, nhưng Theophila không hoàn toàn mất đi sức mạnh của mình ngay cả sau khi sinh ra Arthur thông qua cuộc hôn nhân không mong muốn với Vua Philippe.

Mẹ cậu đã kể cậu nghe điều gì sẽ xảy ra như thể nó có liên quan đến thứ ngôn ngữ tiên tri mơ hồ đó.

['Lần này không sai.

Con trai ta, vị vua của ta, người khiến thế giới chuyển động.

Pháp sư trẻ nhất và mạnh nhất đang đến với con.

Người ấy cũng biết những gì ta đã nói trước đó.

Đồng hành cùng pháp sư.

Sau đó con sẽ giành được ngai vàng.']

Sau vài năm ở Cung điện Mùa hè, mẹ cậu bị mẹ của Aslan, Juleika, sát hại.

Arthur bị bỏ lại một mình ở khu đất Kision, cách xa lâu đài.

Điều duy nhất cậu có là quá trình luyện tập, đó dường như là sự may mắn vượt trội trong cuộc đời cậu.

Sau đó, cậu cầm kiếm từ sáng đến tối cho đến khi tay chảy máu, mắt nhắm nghiền vì kiệt sức.

Và vào năm cậu mười một tuổi, cậu đã có thể đối đầu với các anh trai sau khi thể hiện kỹ năng của mình tại cuộc thi kiếm thuật dành cho giới trẻ.

Nhị Hoàng tử hoang tưởng và cố gắng làm tổn thương cậu, nhưng Đại Hoàng tử lại lịch thiệp và lạnh lùng.

Cho dù có cùng một người cha thì họ cũng đều là kẻ thù.

Nhiều năm trôi qua, cậu đã lập [Giao ước] với Isiel, rồi bắt đầu che giấu bản thân để tập hợp lực lượng.

Arthur nhớ lại tất cả những lời mẹ cậu từng nói.

Tuy nhiên, cậu không thể hoàn toàn tin vào chúng vì thế hệ của cậu không có pháp sư quyền năng nào.

Thế nhưng lúc đó lại có một cậu học sinh bỗng nhiên nổi tiếng, dù cho cậu đã mất gần hết hy vọng.

Vào khoảng thời gian đó, mẹ cậu đúng hay sai không thành vấn đề, vì những lời tiên tri đã trở thành hiện thực.

Trở về Hoàng đô, Arthur đã hạ quyết tâm.

Cậu sẽ khiến lời tiên tri thành sự thật để trả thù những kẻ đã giết mẹ cậu và cố gắng biến bà thành kẻ điên trong mắt người khác bằng mọi giá.

Vì vậy, cậu phải trở thành vua.

"Có lẽ chính ta là người không tin tưởng bà nhiều nhất."

Giọng Arthur trầm xuống.

Không phải Kleio đã ngủ rồi mà là cậu không có câu trả lời.

Những viễn cảnh khiến Arthur trở thành một đứa trẻ đáng bị ruồng bỏ không chỉ là lời tiên tri về tương lai.

Cậu cũng phải gánh chịu những lời nguyền rủa sau khi biết trước tương lai rất nhiều lần.

Arthur không hề ngạc nhiên ngay cả vào khoảnh khắc [Giao ước] khi Isiel quỳ xuống trước cậu.

Khoảnh khắc cậu nhìn xuống gáy cô, với mái tóc đỏ được cắt ngắn, cậu biết rằng khung cảnh này đã xảy ra.

Arthur có những ký ức không phải của riêng cậu, nhưng đó phải là của cậu.

Những sự việc xảy ra nhiều lần khiến cậu bé Arthur gần như phát điên.

Trong số những điều đáng nhớ nhất cho đến nay, những sự kiện duy nhất hoàn toàn mới mẻ đối với cậu là những sự việc mà mẹ cậu đã tiên tri.

Trong khi ôm chặt Arthur, những lời mẹ cậu thì thầm không hề trùng lặp mà nghe như một giọng nói duy nhất.

Tuy nhiên, sau khi bà qua đời, nơi trú ẩn đó đã biến mất.

Cậu đã buộc phải thích nghi với thế giới mơ hồ này.

Những người biết cậu đều nói cậu là một cậu bé điềm tĩnh khi lớn lên trong hoàn cảnh như vậy.

Trên thực tế, sự bình tĩnh của cậu đến từ việc trải qua cùng một việc nhiều lần.

Nhưng cậu pháp sư này thì khác.

Đối với Arthur, Kleio luôn là lần đầu tiên, chưa bao giờ là lần thứ hai.

Note:

Lần đầu tiên của chúng ta 🙂)
 
[Trans] The Editor Is The Novel's Extra
Chương 66: Vườn Nữ hoàng (3)


Một vài tiếng sau.

[―Thời gian còn lại/Thời gian giới hạn:

19:17:03 / 24:00:00]

Kleio và Arthur vẫn đang vội vã tiến vào bên trong khu vườn.

Mặc dù đã chợp mắt một lát nhưng Kleio vẫn nhìn chằm chằm vào gáy Arthur với vẻ cau mày khó chịu.

'Ư.

Ngay cả nhân vật chính cũng nhảy theo nguyên tác luôn rồi.'

Chuyện cậu tập hợp lực lượng của mình thì không quá bất ngờ.

Thay vào đó, rất có thể tác giả đã sử dụng lời tiên tri của mẹ cậu để đưa một pháp sư vào nhóm của Arthur.

Hoặc, có lẽ, đó là một trường hợp khẩn cấp để phù hợp với thực tế là nhân vật chính đã biết chuyện gì đã xảy ra trước đó mà không làm tổn hại đến tính đồng bộ bên trong.

Dù thế nào đi nữa, anh càng biết nhiều về thời thơ ấu của Arthur thì mọi chuyện càng trở nên lộn xộn hơn.

'Mẹ cậu ấy đã bị ám sát, và hơn hết, bà còn là một nhà tiên tri.

Sau đó, các anh trai của cậu còn đe dọa cậu.

Aslan và Melchior cũng bị ảnh hưởng bởi nguyên tác.'

Có lẽ đó là do tác giả chỉnh sửa nhiều mà không xử lý được hết.

Tuy nhiên, bây giờ, câu chuyện đã đến Chương 2.

Và cuối cùng, việc nhân vật chính có tính cách lệch lạc hay cực đoan cũng không thành vấn đề.

Vai trò của Kleio là giúp Arthur trở thành vua chứ không phải phát triển đất nước.

'Dù là mèo đen hay mèo trắng, hãy chỉ tập trung vào vương miện thôi.'

Anh tập trung suy nghĩ vào Arthur.

Hai người rời đi để tìm nhà kính.

Khu vườn rộng rãi là một không gian đẹp đẽ lạ lùng.

Hoa các mùa nở rộ hai bên đường, thỉnh thoảng có những chiếc ghế gỗ hay vòm sắt bị gãy.

"Rõ ràng đây là một khu vườn, nhưng thật kỳ lạ là tất cả các tác phẩm điêu khắc đều đã mục nát và không có con người."

Arthur dường như cảm nhận được một cảm giác không hợp lý trong không gian.

"Vậy nên nó được gọi là Thế giới được ghi nhớ."

Kleio cũng phải vật lộn với cảm giác lừa dối đó.

Đó là một không gian mà anh chưa từng đến, nhưng anh cảm thấy nó quen thuộc một cách kỳ lạ.

Màn đêm vẫn còn bao quanh họ, nhưng sương mù đã tan đi và tầm nhìn của họ được mở rộng.

Vượt xa làn sương mù đó, họ có thể nhìn thấy một tòa tháp bằng gỗ theo phong cách phương Đông đối lập với khu vườn kiểu phương Tây.

Kleio dừng lại khi nhìn xung quanh.

'Cái này...!'

Kleio nhìn tòa tháp bằng [Nhận thức] của mình và nhanh chóng phát hiện ra nó là gì.

Đó là một ngôi chùa mười tầng được xây bằng gỗ đỏ, và [Ký ức] của anh hoạt động để đưa thông tin từ một bản thảo mà anh đã xem vào cuối năm ngoái vào tâm trí.

Giáo sư Kim Yunghwan, người từng là giáo sư trao đổi, đã phát cuồng vì những khu vườn kiểu Anh và say sưa nói về việc ông muốn xuất bản một cuốn sách về du lịch vườn tược.

Anh giật mình khi nhớ đến ngôi chùa mười tầng trong bản thảo mà anh đang xem lại hiện lên trong đầu.

Khi anh nhận ra những điểm tương đồng, dòng sông uốn lượn qua khu vườn rộng lớn và hình dáng của cảnh quan lập tức in vào đầu anh.

'Đó là Vườn Kew...!'

Đó là vườn thực vật của Hoàng gia Anh, Vườn Kew.

Vậy nên, tên của hầm ngục được gọi là Vườn Nữ hoàng.

'Tác giả rốt cuộc là ai?!'

- Hoàng tử của Vương quốc Albion - là một câu chuyện giả tưởng cổ điển với bố cục hợp lý.

Mặc dù họ đã sửa lại bản thảo chín lần nhưng anh vẫn nghĩ rằng tác giả đã viết nó rất cẩn thận.

'Người gửi email cho mình dường như đang viết một kiệt tác thế giới, nhưng anh ta trông cứ như đang trộn lẫn mọi thứ vào với nhau...'

Anh không quan tâm quá nhiều đến các chi tiết hay tên riêng khi lần đầu xem lại nguyên tác, vì anh chọn tập trung vào nội dung của nó.

Nhưng giờ đây khi lục lại trí nhớ, các câu hỏi liên tục nảy sinh.

'Ngay cả biệt danh của tác giả cũng vậy.

Mousai là vốn là tên ban đầu của các Muse*.'

Chức năng [Ký ức] của Lời hứa đã mang lại cho Kleio trí nhớ vượt trội so với thời thiếu niên.

Nhờ đó, anh có thể nhớ lại những cụm từ trong thần thoại Hy Lạp từng xuất hiện trong sách giáo khoa.

'Tên nữ thần là Mnemosyne, có chín cô con gái là nàng thơ.

Terpsichore là nàng thơ của âm nhạc và đàn li-a là biểu tượng của cô ấy.

Trên thế giới này cũng có truyền thuyết về các nàng thơ.'

Mnemosyne đâu phải là vị thần cấp cao trong thần thoại?

Ngay cả nếu có thì cũng sẽ thật kỳ lạ nếu cô ấy được tôn thờ như một vị thần trong thế giới này vì đây không phải là một câu chuyện giả tưởng dựa trên thần thoại Hy Lạp, vì không có vị thần lớn nào như Zeus hay Poseidon được nhắc đến cho đến khi cuối phần đầu của nguyên tác.

'Nếu nơi này được thiết lập giống như Hy Lạp, thành phố nên có tên kiểu như Athens chứ không phải Lundane.

Chúng chỉ là những cái tên không có bối cảnh thực sự.'

Thật vô lý khi kết hợp bối cảnh như vậy.

'Nó không cần phải là Silmarillion*, nhưng không phải như thế thì background sẽ phù hợp hơn một chút sao...?'

Có vô số nhà văn đã phải chịu đau khổ vì bản thảo của họ, nhưng đã là nhà văn thì nên tập trung viết sao cho ít nhất cũng ra được tác phẩm gọi là chất lượng.

Tất nhiên, bản thân Jeongjin không phải là một biên tập viên giỏi có thể tạo ra hết kiệt tác này đến kiệt tác khác.

Xa hơn nữa, anh chỉ là một người làm công ăn lương bình thường.

'Việc cống hiến cả cuộc đời để hoàn thiện câu chuyện người khác tạo ra là cảm giác thế nào nhỉ?

Hừm.'

Bản thân Jeongjin chỉ có đức tính mà một biên tập viên nên có, đó là không quá yêu thích bản thảo.

'Vốn không yêu thích gì nổi nên mình thấy khó chịu quá.'

Những hàng cây trụi lá đổ bóng xuống đường khi họ bước đi.

Chính lúc đó.

Phấp phới-

Một chiếc lá, và một bông hoa anh đào mềm mại, cọ vào mũi Kleio.

Một đường mỏng hình thành ở nơi bông hoa đi qua giống như anh bị một lưỡi dao cạo rạch vào.

Kleio rón rén xoa chóp mũi và thấy máu đỏ tươi trên ngón tay cái. [Nhận thức] có thể theo dõi sự rung chuyển trong không khí khi Arthur dừng lại và rút kiếm.

Cây đào mùa đông hai bên đường đồng loạt đâm nụ, những cành đen nhánh nở hoa anh đào với tốc độ không tưởng.

Những chiếc lá bắt đầu mọc lên tạo nên những làn sóng lá hoa bay lên trên bầu trời đêm.

Cùng lúc đó, thông điệp của hầm ngục hiện lên trong tâm trí anh.

[Hoa anh đào

-

Thể loại: Ác ma

- Cấp 5]

Là một con quái.

Arthur giơ kiếm lên như thể cậu cũng đã nhìn thấy thông báo.

Choang!

Ầm!

Ngay cả với thanh kiếm sắc bén của mình, tất cả các cánh hoa cũng không thể bị đẩy đi.

"Ư!"

Arthur đã quên cường hóa cơ thể và Kleio đã bỏ lỡ thời điểm dựng lá chắn.

Phần da hở của họ nhanh chóng bị bao phủ bởi những vết cắt nông.

Kleio, kích hoạt lá chắn muộn một bước, tóm lấy cổ Arthur và kéo cậu vào vòng tròn khi nó trải rộng ra đường kính 3 mét.

Chưa đầy vài giây sau khi cánh hoa rơi xuống, quần áo của họ đã rách rưới và đẫm máu.

Ràoooo!

Bên ngoài tấm khiên, những cánh hoa đã tạo thành một dòng xoáy màu trắng hồng.

Nhìn thoáng qua, đó là một cảnh tượng đẹp đẽ, nhưng bất cứ ai đi qua nó đều sẽ bị xé xác.

May mắn thay, chỉ có mầm lá phải bị tiêu hủy.

"Arthur, cậu có thấy cái cây có lá mọc kia không?"

"Nó trông giống như cái ở ngoài cùng bên phải."

Khi bật [Nhận thức], Kleio có thể nhìn thấy một cái cây phát ra ánh sáng màu vàng nhạt, vượt qua những cánh hoa đẹp như dao cạo.

Có lẽ là cách đó vài trăm mét.

'Nhưng cái này... quá mạnh.

Tại sao cấp bậc lại cao như vậy?

Ban đầu nó là cấp 3 mà.'

Kleio, người không thể bày tỏ lý do cậu sợ hãi cho Arthur, có thể cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

'Trong nguyên tác, chúng rải rác hơn.

Nếu nó cấp 5 thì đây là một kẻ thù cực kỳ nguy hiểm.'

Những cánh hoa đã che khuất tầm nhìn của họ chỉ trong chốc lát.

Nếu vòng tròn lớn hơn thì ngon rồi, nhưng vòng tròn cấp 4 của Kleio chỉ có 20m.

'Xa quá.

Mình phải đạt được cấp 7 mới có thể bao quát chỗ đó.'

Anh không thể di chuyển khi vòng tròn ma thuật được kích hoạt, vì vậy anh phải sử dụng đá mana để tạo ra vòng tròn có thể di chuyển được.

Kleio kéo một cái túi nhỏ.

'Trong nguyên tác, Zebedee đã khắc thần chú ma thuật [Lá chắn] [Cường hóa] lên đây và Isiel tiêm ether vào đó để tạo một lá chắn tạm thời.'

Có hai cách để sử dụng đá mana bên ngoài vòng tròn.

Đầu tiên là khắc một thần chú ma thuật duy nhất vào một công cụ, kết quả là ma thuật yếu nhưng có thể tái sử dụng được.

Thứ hai là nếu vòng tròn ma thuật được hình thành xung quanh viên đá như một phương tiện, điều này cho phép kết hợp các thần chú mạnh mẽ hơn, nhưng viên đá mana sẽ bị phá hủy.

'Lần trước mình đã sử dụng phương pháp thứ hai.

Tuy nhiên, nó chỉ có hiệu quả bằng một nửa so với việc chỉ sử dụng vòng tròn ma thuật.

Nếu mình sử dụng nó, mình có thể đạt được hiệu quả tương tự như nguyên tác chỉ với một trong những viên đá.'

Anh ghét lãng phí chiến lợi phẩm từ cuộc chiến khó giành chiến thắng của mình, nhưng anh không thể để nhân vật chính chết.

Ngay khi anh đang cân nhắc, ánh vàng lấp lánh bên ngoài lá chắn khi những cánh hoa va vào kết giới tạo ra âm thanh rào rào như mưa.

Arthur xoa cằm khi ngắm nhìn khung cảnh đó, nhìn luân phiên giữa cái đó và Kleio.

"Đây là trò đùa hả?"

"Hầm ngục là hầm ngục, đùa kiểu gì được?!"

"Ta cảm thấy như có điều gì đó nghiêm trọng sắp xảy ra."

"Nếu không thì các hiệp sĩ của Cruel đã không chết."

"Isiel và Cel sẽ ổn thôi nhỉ."

"Họ đã có chiếc găng tay, nên họ sẽ không sao đâu."

Đó là nhờ Zebedee.

'Không có công cụ phòng thủ, chúng ta sẽ thành thịt xay.'

Kleio cam kết sẽ chuẩn bị nhiều nhất có thể trong tương lai.

Rốt cuộc thì anh không thể biết bối cảnh có thể thay đổi như thế nào hoặc mối nguy hiểm có thể tăng lên ra sao.

Đáp lại ý nghĩ đó, cơn bão hoa ngày càng dữ dội đè lên lá chắn như muốn làm vỡ nó.

Ngay cả những ký ức về những bông hoa anh đào xinh đẹp mà anh từng thấy trong đời cũng bị lu mờ bởi nỗi kinh hoàng trước mắt.

Tuy nhiên, Arthur lại thản nhiên liếc nhìn nó.

"[Cường hóa] là chưa đủ và ta không thể đấu lại nó chỉ với một thanh kiếm."

"Đúng."

"Vậy, như chúng ta đã quyết định trước khi bước vào?"

"Ừ.

Tôi sẽ tạo lá chắn, nên con trùm để cậu nhé."

"Nếu chúng ta giải phóng kết giới, liệu chúng ta có trở thành những bãi máu không?

Bây giờ thật khó để quay lại.

Cậu định làm thế nào?"

"Tôi sẽ sử dụng tiêu thụ gấp đôi ma thuật."

Điều đó có nghĩa là phải tải lại một thần chú hoàn toàn riêng biệt trong khi thần chú đó có hiệu lực.

"Nhưng cậu mới cấp 4..."

"Đừng lo."

Nghe câu trả lời thẳng thừng của Kleio, trong mắt Arthur hiện lên một tia lấp lánh.

Có vẻ như cậu đang mong chờ được nhìn thấy một số phép thuật mới, bất chấp tình hình căng thẳng hiện giờ.

"Ồ!

Ta chỉ mới đọc qua về cái đó thôi!"

Tiêu thụ gấp đôi ma thuật là một kỹ thuật xuất hiện ở cuối cuốn sách thứ hai về ma thuật.

Nguyên tắc này không phức tạp và về mặt lý thuyết, nó có thể được sử dụng từ cấp 4.

Tuy nhiên, trên thực tế, nó chỉ dành cho các pháp sư cấp 6 trở lên.

Lý do đơn giản là lượng ether phải tiêu thụ là rất lớn.

Tiêu thụ gấp đôi ether nhiều hơn ba lần so với việc sử dụng ether thông thường.

Tất nhiên, điều đó không quan trọng lắm với Kleio.

Kleio đã chuẩn bị cho điều đó trong khi kiên quyết chuẩn bị lại thần chú ma thuật [Lá chắn] bên ngoài đã chặn các cánh hoa, đồng thời vỗ nhẹ vào viên đá mana trong tay và nhớ lại công thức [Lá chắn] [Cường hóa] trên nó.

Nó bắt đầu phát sáng vàng với ether.

'Đây không thể là câu thần chú thông thường được.'

Với một tiếng thở dài ngắn, Kleio thốt ra câu thần chú mà anh đã miễn cưỡng nghĩ ra.

"[Đây là kết giới của ta, lá chắn của ta, sự cứu rỗi của ta, tòa tháp của ta, nơi trú ẩn của ta!]"

Đó là một câu thần chú mà anh đã nghĩ ra vì những cuốn sách duy nhất anh mang theo vào chương trình đào tạo là 'Những quan điểm tốt đẹp' và Kinh thánh.

Trại huấn luyện đó là nơi gần giống luyện ngục nhất trong số những nơi anh đã đến sau khi anh tình nguyện gia nhập hải quân theo yêu cầu của mẹ anh.

Trung tâm huấn luyện đó đặc biệt đau đớn đối với Jeongjin, người rất ghét nước.

'Mình phải nhớ điều đó mỗi khi muốn sử dụng câu thần chú này.'

Bất chấp tâm trạng của Kleio, thần chú ma thuật, được kích hoạt bởi một câu thần chú mạnh mẽ, xoay nhanh chóng và tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Nó bắt đầu mở rộng và phát triển đến kích thước có thể bao phủ cơ thể một người, tạo thành một tấm khiên mờ có ánh sáng như ngọc trai.

Ngay cả Arthur cũng hiếm khi mất tập trung, tập trung vào tấm khiên thay vì những cánh hoa đập vào bức tường kết giới.

"Tiêu thụ gấp đôi...

Cậu nói mình có thể làm được, và cậu thực sự đã làm được."

"Dừng.

Cầm lấy cái này và giải quyết dứt khoát con trùm nào.

Cậu có năm phút, vì vậy hãy kiểm tra đồng hồ nếu cậu không chắc chắn."

"Ok."

Arthur nhấc tấm khiên lên, không chút do dự rời khỏi vòng tròn, lao thẳng vào cơn bão cánh hoa dữ dội.

Cùng lúc đó, ánh vàng rực rỡ xoáy ra từ tấm khiên khi viên đá mana vỡ vụn.

Ràoooo!

Những cánh hoa va vào tấm khiên, nhưng Arthur không hề bị đẩy lùi mà tiến thẳng về phía mục tiêu.

'Làm tốt lắm, làm tốt lắm.'

Khoanh tay lại, Kleio nhìn chiếc khiên chịu đựng lực của những cánh hoa.

Anh đã thành công trong việc thực hiện tiêu thụ gấp đôi kỳ diệu mà anh chỉ thấy trên lý thuyết, nhưng anh không hài lòng.

Quan điểm của Kleio về ma thuật luôn nhất quán: nếu không dùng được thì đừng dùng.

Dù tác giả có muốn đưa một pháp sư vào nhóm của Arthur hay không thì Arthur của nguyên tác cuối cùng đã lên ngôi mà không cần ai nâng đỡ.

Anh bị ném qua ném lại để sửa câu chuyện, dùng làm túi khí để bảo vệ nhân vật chính, nhưng anh không hề có ý định tăng ca.

'Phù, chơi phiên bản live-action của King Maker* không hề dễ dàng chút nào.

Nếu mình tụt lại phía sau, trò chơi sẽ kết thúc.'

------------------------------

Note:

*Muse: nàng thơ, theo thần thoại Hy Lạp, những vị Muse, thường gọi là Muse thần nàng thơ.

*Sillmarilon: là một tập hợp các câu chuyện thần thoại và truyện theo nhiều phong cách khác nhau của nhà văn người Anh J.

R.

R.

Tolkien.

*King Maker: có lẽ đây là một bộ anime chăng, thế nên mới có cụm từ live-action...?
 
[Trans] The Editor Is The Novel's Extra
Chương 67: Vườn Nữ hoàng (4)


Arthur không còn được nhìn thấy khi từng giây trôi qua.

Ở phía xa, có thể thấy ba lần ánh sáng của một thanh kiếm khi cây anh đào khổng lồ, có lẽ hơn một thế kỷ, ngã xuống.

Một nhịp sau, những cánh hoa lấp đầy không khí giữa Kleio và Arthur bắt đầu phân tán và rơi xuống như những hạt cát.

Xèoooooo-

Nó bắt đầu phân hủy nhanh chóng, và đằng sau lớp bụi màu hồng nhạt, có thể thấy Arthur đang cầm [Thanh kiếm của Beg].

Chàng trai má đỏ bừng vì phấn khích, da khắp tứ chi bị rách, nhưng nụ cười không hề mang vẻ đau đớn chút nào.

Giây tiếp theo, chiếc khiên rơi khỏi tay cậu khi cậu bắt đầu hét lên.

"Lei!

Ở đây còn có đá mana nữa!"

Chàng trai lắc lắc cánh tay một cách hào hứng khi cậu chạy vèo trở lại chỗ Kleio.

'Dù nhìn thế nào thì cậu ấy cũng giống như một đứa trẻ.

Mình nghĩ cậu ấy hẳn rất hào hứng khi khám phá hầm ngục.'

Ma thuật phòng thủ của Kleio cũng tắt khi hai chàng trai đối mặt nhau giữa những kẻ thù đang biến mất.

Arthur tự hào khoe thứ cậu cầm trong tay với Kleio khi hầm ngục đưa ra một thông điệp.

[Thạch anh hoa hồng đào

- Một viên đá ma thuật có năng lượng nhẹ nhàng.]

Thứ Arthur mang trong bàn tay đẫm máu của mình là một viên ngọc trông giống như một cánh hoa cứng.

"Nhìn này!

Cái này sử dụng sao vậy?!"

"Trước tiên chữa trị vết thương đã.

Ở yên đó."

Ether của anh đã cạn kiệt, nhưng vết thương của Arthur khá nặng nên không thể bỏ qua.

'Mình đã luân chuyển ether của mình mỗi khi có cơ hội, nhưng vẫn chưa đủ.

Không nên sử dụng gấp đôi ma thuật trừ khi thực sự cần thiết.'

Trong khi Kleio mở vòng tròn của mình một lần nữa và sử dụng phép thuật [Chữa lành], Arthur nói như thể cậu rất thích trận chiến.

Phản ứng của Kleio trở nên khô khan khi anh kết thúc quá trình điều trị.

Khi lau máu, anh nhận thấy bàn tay thô ráp của Arthur đầy vết sẹo.

'Những vết thương đó không còn mới nữa.'

Đối lập với khuôn mặt trẻ trung, là đôi bàn tay thô ráp và đầy những vết sẹo cũ.

Những dấu vết kéo dài đến tận cổ tay cậu như là minh chứng cuộc đời vốn không hạnh phúc của Tam Hoàng tử.

Khi Kleio lắc đầu để xua tan những cảm xúc đó, Arthur bình thản nhún vai, lục lọi trong túi.

Cuối cùng, cậu lấy ra viên đá mana bí ngô và giao nó.

"Cái này với Thạch anh hồng, cả hai đều là đồ cậu nên dùng đấy.

Ta chưa từng nghĩ chúng lại tuyệt vời đến thế...

Chính là như vậy!

Chiếc khiên đó lớn quá chừng!"

Anh nhận những viên đá mana mà không câu nệ, đặt chúng bên cạnh đồng và gang.

"Chàng trai lớn lên trong quân đội đúng là tốt bụng mà."

"Cậu không hiểu sức mạnh đó tuyệt đến nhường nào đâu!

Nếu đá mana đã như thế thì ta muốn một thanh kiếm được làm từ nó!"

"Ai sẽ mua nó?"

"Cậu nói gì vậy?

Những vũ khí chỉ hữu dụng với ether nên được phân phát cho các hiệp sĩ của Tử tước Kision."

"Rồi, rồi, tôi hiểu.

Bình tĩnh lại chút rồi nhìn xung quanh xem."

Vào lúc đó, tay Kleio dừng lại khi kiểm tra Arthur.

Sau lưng anh, ngôi chùa mười tầng bắt đầu bốc cháy dữ dội dù chỉ một lúc trước vẫn bình thường.

Một ngọn lửa khổng lồ bay lên trời, chiếu sáng khu vườn.

'Đó...

Đó là gì vậy?'

Tòa tháp sáng đèn bắt đầu nghiêng một chút và họ cảm nhận được có hai người đang tiếp cận họ với tốc độ khủng khiếp.

Arthur một lúc sau cảm nhận được sự bất thường, quay lại và kêu lên.

"Isiel!

Cel!"

Một giọng nói quen thuộc có thể được nghe thấy từ trong bóng tối.

"Chúng tôi nhìn thấy một tia sáng và âm thanh của trận chiến từ đây đó!

Sao cậu không bắn pháo tín hiệu đê!"

Cel, quần áo và làn da rách rưới giống như Arthur, cười lớn hét lên.

"Nếu chúng tôi gửi thứ gì đó như pháo sáng sẽ thu hút sự chú ý của những thứ cậu không mong muốn đâu đấy."

"Vị đại pháp sư tương lai phải hết sức thận trọng.

Lei, cậu hoàn toàn ổn chứ?"

Isiel, người đến sau Cel một bước, bình tĩnh lên tiếng.

"Arthur cũng an toàn."

Isiel nhanh chóng nhìn qua hai người trước khi gật đầu.

"...Kleio, cậu cũng vậy.

Nếu cậu không thể sử dụng phép thuật lên bản thân thì bôi ít thuốc đi."

"Chà, với chừng này thì để sau cũng được."

Kleio cũng bị con thú chém, nhưng tất cả các vết cắt đều nông.

So với ba người rách rưới trước mặt, anh gần như không bị ảnh hưởng gì.

"Isiel, cậu ổn chứ?

Cậu có cần điều trị không?"

"Tiết kiệm ether của cậu đi."

Arthur bước vào khi Isiel và Kleio nói.

"Nhưng tại sao tòa nhà đằng kia lại trở nên như vậy?"

"Lei nói phải lấy đầu của quái hoa đào, hoặc không thì đốt trụi.

Tại mấy cánh hoa mà phương pháp thứ nhất bất khả thi rồi."

Thái độ của Cel rất tươi sáng khi cô lau máu trên trán.

Kleio nhanh chóng mở một vòng tròn và [Chữa lành] cho Cel và Isiel.

Mặc dù họ vẫn hoạt động bình thường nhưng vết thương của họ khá nghiêm trọng nên cần nhiều ether hơn anh tưởng.

"Tôi xin lỗi vì đã dự đoán sai.

Tôi đã không cân nhắc chính xác được vì phạm vi quá lớn."

"Sao lại phải xin lỗi?

Nhờ dự báo trước của cậu mà chúng ta đã thoát ra được đấy!"

Arthur thúc giục Cel sau khi trấn an Kleio.

"Cậu có thể cho chúng tôi biết thêm về tòa tháp được không?"

"Tôi đã đốt tòa tháp trong khi Isiel che chắn cho tôi.

Khi nó bốc cháy cổ không thèm kéo tôi ra ngoài luôn mà."

Anh có thể cầm máu cho cô bằng phép thuật, nhưng mọc lại tóc thì không.

Cel, người có mái tóc xơ xác, nhún vai.

"Cậu đã kích hoạt thành công thần chú [Lửa] chưa?"

"Minh chứng sống đằng kia kìa, nhưng hơi mất thời gian, tại tôi phải truyền ether vào tay!

Tôi hối hận vì đã trở thành kiếm sĩ quá!"

"Cậu đã làm rất tốt."

"Vừa đủ thôi!"

Nói thì dễ, nhưng Cel vốn không phải pháp sư, đã thể hiện lòng dũng cảm như vậy.

'Chà, Cel là một trong những đồng đội liều lĩnh nhất của Arthur trong nguyên tác.'

Kleio tặc lưỡi khi nhìn vào tình trạng kiệt sức của Cel.

"Nhưng điều đó sẽ không đủ để phá vỡ tòa tháp."

"Tôi ném một số viên đạn chứa đầy thuốc súng và đổ một ít phốt pho trắng để đập vỡ các cây cột trước khi châm lửa."

"Ngoài đạn ra, thế vẫn chưa đủ...

Cậu đã mang theo bao nhiêu phốt pho trắng?"

"Tầm giá trị của một cái gối?

Gói nó trong túi không gian con là ngon ăn nhất."

Arthur huýt sáo trước câu trả lời thản nhiên của Cel.

"Cô đã đốt năm mươi nghìn dinar cho con quái vật đó đấy, cô Tanpet de Neju.

Thế cô có thu hồi đá mana không?"

"Không?

Cháy kiểu đấy, tôi chịu!"

"Chà, tôi không thể không ngưỡng mộ sự hào hứng của cậu khi tiêu tiền."

"Cậu là người tôi đang đầu tư tài sản của mình vào, vậy nên nâng cao tí nhận thức đê."

Kleio, người đang quan sát tòa tháp, vô thức chảy nước miếng khi nghĩ đến.

'Có bao nhiêu ngàn dinar đã trở thành tro bụi ở đó?

Cái này là cái gì...?'

"Lei, chuyện gì thế?

Cậu hết ether hả?'"

"Không, tôi đang cố kìm nước mắt khi nghĩ đến số tiền cậu đã đốt."

"Đây có phải là con út thực sự của Nam tước Asel, chủ nhà Orails không đấy?"

"Tài sản duy nhất đứng tên tôi là..."

"Đừng trêu chọc Lei nữa.

Cel được thừa kế trực tiếp từ bà ngoại nên cô ấy là người giàu nhất trong số những người cùng trang lứa với chúng tôi mà."

"Không, bà của cậu đã làm cái quái gì thế?"

Anh lẩm bẩm tự hỏi cô cháu gái này có hiếu quá, tiêu pha đá mana như nước không tiếc gì.

"Cậu chưa nghe nói à?

Tôi tưởng đội điều tra của Nam tước Asel đã biết.

Bà tôi là người quản lý gia tộc Etensel, triều đại cuối cùng của Carolinger."

Kleio dừng lại trước tuyên bố đột ngột của Cel.

"Cậu đã đến khách sạn Novantes de Neju.

Đó là lâu đài mà gia đình Hoàng gia Etensel đã chuẩn bị cho trường hợp bị lưu đày.

Tuy nhiên, vì tất cả thành viên trong gia đình đều bị chặt đầu nên bà tôi đã tiếp quản những gì còn sót lại."

"Chỉ thế thôi à?"

"Đúng.

Mẹ tôi không biết quy mô tài sản cho đến khi bà được thừa kế nó.

Bản thân tôi vẫn chưa biết mọi thứ.

Việc kinh doanh khách sạn đều do mẹ tôi bắt đầu cả!

Hahaha."

.

.

.

"Là nó?"

"Lei, chính nó!"

"Được rồi, tôi nghĩ chúng ta đến rồi."

Họ còn rất nhiều thời gian khi đến được nhà kính mà không gặp nhiều khó khăn.

[10:14:53]

'Thật tốt là mình đã nhìn thấy bản đồ Vườn Kew.'

Tuy nhiên, cuốn sách vẫn chưa được xuất bản.

Giáo sư Kim Yunghwan rất vui mừng khi có được một cuốn sách bìa cứng với nhiều hình ảnh minh họa, nhưng công ty không có đủ nhân lực cũng như năng lực sản xuất để sản xuất một cuốn sách sang trọng như vậy.

'May mắn thay, mình đã có được lợi ích khi giám sát những dự án đó.'

Kleio nhìn ngôi nhà kính quen thuộc.

Ban đầu, nó là nhà kính trồng cây nhiệt đới.

Đó là một mái vòm tròn với khung sắt rỉ sét, kính đã cũ và đục.

Tất nhiên, kích thước khá khác so với phiên bản thế giới thực, vì cái này trông có thể so sánh với một tòa nhà năm tầng với chiều rộng khổng lồ.

'Đây là giai đoạn cuối cùng.

Ôi...'

Trong khi lùng sục mái vòm, ba kiếm sĩ chăm sóc những con quái nhỏ được mô phỏng theo thực vật, như 'Tulip' và 'Samsagrass'.

Arthur, Isiel và Cel không hề mệt chút nào; thay vào đó, thời gian trôi qua, thanh kiếm của họ trở nên sắc bén và bước đi cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Cel sắp sửa reo hò, phấn khích dù họ dường như ngày càng lạc lối.

Arthur gật đầu đồng ý, hy vọng họ sẽ đạt được mục đích ở đó.

Kleio, người duy nhất trong số bốn người có ít vết thương và quần áo vẫn còn phù hợp, đang gục xuống phía sau.

"Vậy thì, trước khi chúng ta tấn công đồng hồ chủ, hãy dành một chút thời gian..."

"Cậu có cần ngủ không?"

"Có.

Giờ mà đi có khi gục cả đám mất, thôi ngồi nghỉ đi."

Cel, Isiel và Arthur chia vai trò: một người canh chừng trong khi người khác nghỉ ngơi, còn người thứ ba chuẩn bị thức ăn và nước uống.

Bọn trẻ đã quen với việc thể chất kiệt sức khi ăn bánh quy, trái cây sấy khô và xúc xích trong khi uống nước lạnh.

Ngay cả Isiel cũng dễ dàng nhai ngấu nghiến bữa ăn được bảo quản, nhưng điều đó là không hợp lý đối với Kleio, người đang lo lắng và vẫn còn yếu.

"Cậu không ăn thêm à?"

Isiel nhìn Kleio, người đã ngừng ăn bánh quy.

"Tôi không thể ăn được nữa."

"Đây.

Sẽ rất khó khăn nếu pháp sư gục ngã đấy nha~."

"...Vậy thì hãy cố gắng uống nhiều nước hơn nhé.

Bỏ thêm tí đường vào nữa."

"Tôi có một ít bánh hạnh nhân trong hành lý.

Ăn cái này đi."

Sự quan tâm chân thành của cả ba dành cho Kleio khiến anh ngày càng xấu hổ.

'À, phải ra khỏi đây thôi.

Sau khi ra ngoài điều này sẽ kết thúc."

Bây giờ anh cảm thấy thật may mắn khi thời hạn không phải là 72 giờ như nguyên tác.

Hầm ngục đầu tiên, Vườn Nữ hoàng, được thiết kế để nhân vật chính và nhóm của cậu ấy thích nghi với hệ thống, nâng cao trình độ và xây dựng tình bạn của họ.

'Mấy người này sẽ không mệt mỏi ngay cả khi họ làm điều này trong ba ngày liên tục...'

Tuy nhiên, sức chịu đựng của Kleio không thể theo kịp yêu cầu công việc của họ.

Anh muốn ngủ thêm một chút nữa, nhưng anh cố nhịn vì nghĩ rằng việc ngủ trong điều kiện đó sẽ khiến anh bị đau lưng.

'Cơ thể này cũng mười bảy mà, vậy đây có được coi là áp lực đồng trang lứa không?'

"Cảm ơn, nhưng chúng ta sẽ ra ngoài sớm thôi, nên đừng lo lắng nữa."

Sau khi ăn thêm một chút bánh quy, Kleio bắt đầu cuộc họp cuối cùng của mình.

"Đồng hồ chủ của thế giới này nằm trên sàn, giữa mái vòm, nơi nó được chiếu sáng.

Chúng ta sẽ cần phải phá vỡ trần nhà để đến được đó."

"Nếu cậu thực sự sử dụng [Vòng tròn tấn công], nó sẽ được giải quyết nhanh chóng.

Thật tiếc là chúng ta không thể sử dụng súng với ether."

Sau khi suy nghĩ, Cel nghĩ ra một kế hoạch hoành tráng mà chỉ cô mới nghĩ ra được.

"Nếu đó là một viên đạn được mạ đá ma thuật, liệu nó có chứa ether không?"

Kleio bác bỏ đề xuất của Cel.

"Đạn bạc bằng đá mana chắc chắn có thể chứa ether, nhưng nó sẽ bị chặn lại bởi những con quái thực vật ăn thịt dưới mái vòm.

Cậu phải tiêu diệt bọn chúng bằng kiếm."

"Ha, ngay cả khi nó vô dụng thì chúng ta cũng cần có phạm vi rộng."

"Cậu biết đấy, phạm vi vòng tròn của tôi chỉ có hai mươi mét, vì vậy trước tiên tôi phải loại bỏ những kẻ khó chịu ở dưới đó đã."

Nhìn ra bên ngoài, cầu thang bên trong nhà kính được bao bọc bởi những dây leo thực vật nhiệt đới.

Khi họ đến gần, những cây ăn thịt màu đỏ và xanh bắt đầu di chuyển xung quanh và nhỏ giọt chất lỏng.

"Không có nơi nào để đi ra ngoài.

Chúng ta không thể leo lên mái vòm."

Isiel, người đang kiểm tra nhà kính, đã báo tin xấu.

Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi vào trong.
 
[Trans] The Editor Is The Novel's Extra
Chương 68: Vườn Nữ hoàng (5)


Arthur rút kiếm trước.

"Giờ thì, Isiel và ta có thể che nó lại và để Lei vào trong được không?

Cel sẽ canh chừng bên ngoài."

"Được.

Tôi sẽ mở vòng tròn sau khi đến gần đồng hồ chủ nhất có thể, và đốt hết mọi thứ nằm trong phạm vi vòng tròn, nên mấy thứ bên ngoài giao cho mọi người.

Thế nhé?"

Nhận thấy phản ứng chủ động làm mồi nhử của Kleio, Cel bình tĩnh nhìn anh trước khi nhận ra ý định thực sự của anh.

"Giờ cậu rất lên giường nên cậu muốn nhanh chóng giải quyết mọi chuyện.

Lei, cậu thực sự là một người dễ hiểu."

"Ừ, tôi muốn ngủ ba mươi sáu tiếng sau khi ngâm mình trong bồn nước nóng."

Kleio mở túi trước, chuẩn bị một ít đồng và gang rồi chia vào các túi khác.

Anh không thể phạm sai lầm khi sử dụng chúng.

Sau đó, anh cẩn thận kiểm tra số ether còn lại của mình.

'Sẽ không có vấn đề gì nếu mình bắn một hoặc hai phát súng lớn.'

Vụt!

Xoẹt!

Một thanh kiếm dài gấp đôi lưỡi kim loại lóe lên một cách sắc bén.

Arthur cắt sạch ba thân cây gai cùng một lúc, khiến máu của con thú lan ra trong không khí nóng ẩm.

Những chiếc lá của cây cọ khổng lồ đung đưa như một chiếc liềm trên đầu anh.

Keng!

Isiel, người đã cắt dây leo, nhảy lên và đập vào những chiếc lá phía trên đầu Arthur.

Bên trong nhà kính là một khu rừng ác mộng, với số lượng quái vật dày đặc đến mức không thể đọc được tên của chúng.

Lời hứa đã gây ra tình trạng quá tải giác quan khi anh cố gắng sử dụng nó, nên họ nhanh chóng tiến về phía trước khi cắt ngang những cành cây.

Arthur dẫn đầu, hét lên.

"Ta không thể chặn được nữa, mấy cái rễ này dày quá!

Lei, cậu có thể phá vỡ đồng hồ không?"

"Được!

Bây giờ cả hai người hãy đến chỗ tôi!"

Khi [Nhận thức] được bật, cảm giác về khoảng cách của anh trở nên chính xác hơn.

Tâm của nhà kính nằm ngay trong vòng tròn nhờ sự làm việc chăm chỉ của Isiel và Arthur.

Bộ ba đã tiếp cận bằng cách dũng cảm cắt đứt những cành và dây leo cố chặn đường đi của họ.

Kleio bây giờ đã trải rộng vòng tròn của mình mà không sử dụng thần chú [Lá chắn].

Anh không thể khởi động [Cây thương của Achille], vì anh đã tiêu tốn quá nhiều ether để thực hiện cả hai ma thuật như vậy.

Một khi anh xua đuổi được những con quái này với sức mạnh áp đảo, anh có thể sử dụng khoảng trống đó để kích hoạt ma thuật của mình.

Isiel và Arthur quay lưng về phía anh, bám sát phía sau anh.

Anh có thể cảm nhận được hơi ấm của chúng, ngột ngạt trong bầu không khí ẩm ướt, xuyên qua lớp quần áo của mình.

Mùi máu và axit do lũ quái vật tràn ra làm nghẹt mũi anh.

Anh phải di chuyển thật nhanh.

Kleio lấy quặng gang từ trong túi ra và ném nó lên trên.

Trước khi những cành cây kịp tóm lấy nó, cây đũa phép của anh đã vươn về phía nó. [Khuếch đại thuộc tính], [Lửa], [Theo dõi] và [Gia tốc] kết hợp trong vòng tròn ma thuật, bay lên từ rễ cây đang phồng lên của con quái.

Giọng của Kleio vang vọng khắp nhà kính.

"[Thiên thần có vũ trang!

Hãy đi đến tận cùng bầu trời trong một cuộc tấn công dữ dội không hề sợ hãi!

Sự hỗn loạn của ngọn lửa đang chờ đợi sự sụp đổ của người!]"

Anh thầm thì thần chú để đảm bảo tiêu diệt con quái.

Trong ánh sáng rực rỡ, thanh sắt vang lên lời nói của anh và vỡ tan thành vô số mảnh.

Nhờ [Khuếch đại thuộc tính] và [Lửa], chúng bắt đầu phát sáng như những mảnh kim loại nóng chảy, tỏa ánh sáng khắp khu vườn.

'Nó giống như những gì mình đã đọc!'

Khi sử dụng thần chú ma thuật [Lửa], gang bắt đầu phát ra nhiệt và ánh sáng, vì bản thân quặng sở hữu đặc tính của lửa.

Anh chỉ mới học thuộc lòng thôi, không biết tại sao lại như vậy.

Ngọn lửa đỏ bắt đầu chảy xuống qua những con thú đang lao tới Kleio, Arthur và Isiel, ngăn cản những cành cây làm hại bộ ba.

Xèooooo!

[Theo dõi] đưa ra hướng bắn, vẽ một quỹ đạo rực lửa trong không khí.

Đó là một sự kết hợp ma thuật thường không được sử dụng vì không dễ điều khiển chính xác, nhưng sức mạnh của Lời hứa đã giải quyết được điều đó.

Những ngọn lửa bằng sắt sẽ không tắt cho đến khi đối thủ bị vô hiệu hóa, vì ngọn lửa mạnh mẽ đã xuyên thủng rễ cây của lũ quái trong phạm vi của vòng tròn.

Những cục than hồng tồn tại dai dẳng, khiến ánh sáng đỏ tươi phản chiếu trên tấm kính mờ phía trên họ khi họ truy đuổi kẻ thù.

Arthur hạ mũi kiếm xuống đất, thể hiện sự tôn kính đối với phép thuật vĩ đại mà cậu đã chứng kiến.

Không cần tấn công thêm nữa.

"Ma thuật này..."

"Đó là [Xích Hỏa của Tổng lãnh Thiên thần]."

Kleio lau máu chảy ra từ mũi, rút quặng đồng từ trong túi ra khi ngọn lửa tiếp tục cháy khắp khu vườn.

Bây giờ ether của anh đã cạn kiệt; đã đến lúc sử dụng phép thuật cuối cùng của mình.

Khi anh bắt đầu chuẩn bị [Cây thương của Achilles]...

Choang!

Choang!

Không khí lạnh bắt đầu tràn vào.

Ngoài những con quái đang cháy, bức tường phía sau nhà kính vỡ tan.

Anh không có thời gian để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Nếu anh có thể phá hủy chiếc đồng hồ chủ, thì Thế giới được ghi nhớ sẽ vỡ nát theo.

Thay vì lãng phí thời gian đánh giá tình hình, Kleio thử nạp một thần chú ma thuật khác.

Tuy nhiên, những xúc tu dài của loài bò sát vươn ra với tốc độ đáng kinh ngạc để tấn công Kleio.

"Lei!"

Arthur vội vàng đẩy Kleio ra và chém đứt những chiếc xúc tu.

Kleio bất lực đập xuống đất, không thể cử động.

"A!"

Tro còn sót lại từ những con quái thực vật sắp chết không biến mất, vì vậy Kleio đã ngậm một ít vào miệng khi lăn qua nó.

Anh gập bàn tay đang giữ chặt cây đũa phép của mình về phía cơ thể khi ngã, làm cổ tay bị thương nhưng vẫn giữ chặt cây đũa phép của mình.

Tuy nhiên, quặng đồng đã rơi khỏi tay anh.

Một cái đuôi rắn đang quằn quại trước mặt anh, máu tím chảy ra khi mùi cỏ tràn ngập nhà kính.

'Tại sao lại có một con quái vật ở đây?'

Cái này vốn không xảy ra trong nguyên tác.

Cơ thể anh bắt đầu run rẩy, nhưng Kleio cố gắng tránh hoảng loạn khi vội vàng bật [Phân tách].

Đầu anh ong ong, và anh có thể nếm được vị máu trong miệng, nhưng cùng lúc đó, một cảm giác bình tĩnh giả tạo bao trùm lấy anh, khiến tim anh đập chậm lại.

Choang!

Kính trong nhà kính vỡ tan khi một tiếng nổ vang lên, những mảnh kính sắc nhọn rơi xuống cơ thể ba người.

Kleio theo phản xạ mở lá chắn của mình ra và nhận ra vụ nổ chính là những viên đá mana mà Cel đang sử dụng.

Cạch!

Cạch!

Cạch!

Những mảnh thủy tinh văng ra khỏi lá chắn khi Arthur bắt đầu hét lên.

"Ta có thể nghe thấy giọng của Cel!

Cô ấy nói có một đàn quỷ trong hồ!

Isiel, bảo vệ Lei!"

"Rõ!"

Arthur không chút do dự chạy ra ngoài nhà kính, nhảy qua cành và rễ của lũ quái vật.

Kleio không thể ngăn cậu lại nên chìm đắm trong suy nghĩ.

'A, không!'

Anh có thể nhìn thấy một đám xúc tu màu nâu và xanh lục đang bò ra từ mặt hồ cạn phía sau nhà kính; khung cảnh bây giờ đã mở ra.

[Quái vật hồ nước

-

Thể loại: Ác ma

- Cấp 7]

Cảm giác giống như đang xem một đoạn video quay chậm khi [Nhận thức] và [Phân tách] làm chậm thời gian trôi qua.

Những chữ cái vàng biến mất trong hồ khi lũ quái tràn lên.

Điều đó có nghĩa là nó có một điểm yếu, nhưng đó là cấp bậc mà anh không thể nhìn thấy.

'Cấp 7?!

Là sao?!

Cái này là cái gì?!'

Độ khó của hầm ngục đầu tiên đã tăng lên đến một mức độ kỳ lạ.

Nếu không có Kleio đi theo, anh không biết Arthur sẽ ra sao nếu đối phó với một con quái vật cấp 7 như vậy.

'Mặc dù Arthur có một kỹ năng thông thường nhưng cậu ấy đã có được nó rồi mà!

Bản thảo của cái tên này thực sự quá nhiều!'

Đây là kẻ thù mà ngay cả hiệp sĩ cấp 3 hoặc cấp 4 cũng không thể trốn thoát.

Arthur, lại đổ máu một lần nữa và không còn khả năng chữa lành, đạp xuống đất và cắm thanh kiếm của mình vào giữa các xúc tu.

Những xúc tu bị [Thanh kiếm của Beg] chia làm hai cố gắng tóm lấy tứ chi của Arthur, nhưng tốc độ của cậu còn nhanh hơn cả con quái.

Tuy nhiên, máu và chất nhầy từ các xúc tu đã tiếp xúc với vùng da hở của Cel và Arthur, khiến họ phản ứng như thể đang bị bỏng.

Cả hai không quan tâm đến nỗi đau, tiếp tục đối đầu với con quỷ một cách quyết liệt, nhưng thế này mãi không phải là cách.

Những chiếc xúc tu nhô lên khỏi mặt nước dường như không có hồi kết.

Arthur đang dẫn đầu cuộc tấn công, nhưng Cel, kéo lê một chân, không hề bị bỏ lại phía sau.

Thoáng chốc, phía trên đầu cô xuất hiện thông báo [Kiếm thuật cấp 4].

"Ô!

Lên cấp rồi này!

Hiện cả ra ngoài thế này cũng vui!

Thế nghĩa là tao phải giết hết tất cả chúng mày mới đúng nhỉ!"

Cel cầm thanh kiếm nhuốm máu tím, cắt đứt những xúc tu vẫn nhô ra khỏi mặt nước và nhảy xuống hồ.

Keng!

Keng!

Ahhhhhh!

Tốc độ của con quái bắt đầu giảm xuống.

Trong khoảng trống đó, Isiel cố gắng kéo Kleio lên nhưng tất cả những gì anh có thể làm là ngồi xuống.

Với đôi chân dang rộng, Kleio quay về phía trần nhà phía trên họ.

Thanh sắt phủ bóng lên đồng hồ vẫn chưa bị hư hại gì cả.

'Mình phải phá vỡ nó...!'

Phép thuật tạo nên tấm khiên của anh đang dần mờ đi.

Bất chấp sự vùng vẫy của Arthur và Cel, một con quái vật kinh tởm lại lao tới căn nhà kính đổ nát.

Nó co giật như thể bị điện giật, nhưng nó vẫn tiếp tục đập vào tấm khiên.

"Isiel, phép thuật [Lá chắn] sẽ sớm biến mất thôi.

Ngăn nó lại trong khi tôi phá hủy đồng hồ được không?"

"...Để đó cho tôi."

Kleio rút một cục đồng khác ra khỏi túi, nhưng ether của anh không đủ do phép thuật phòng thủ của anh nữa.

'Nhưng mình đâu được lựa chọn.'

Khi tấm khiên biến mất, con quái vật quằn quại cố gắng tấn công Isiel và Kleio.

Xoẹt!

Isiel, với thanh kiếm dang ra, cắt đứt một số chi của con thú chỉ bằng một đòn.

Tốc độ của cô nhanh đến mức đáng sợ, nhưng nhiều xúc tu lao đến nhanh hơn mức cô có thể chém đứt.

Viền áo sơ mi của cô bị rách, nọc độc của con quái vật bắn tung tóe lên đôi vai trần của cô.

Kiiiiii!

Nghiến răng, Isiel cầm thanh kiếm của mình sang một bên và làm chệch hướng các xúc tu khi Kleio kích hoạt thần chú ma thuật [Khuếch đại thuộc tính] [Ném] [Gia tốc].

Một lần nữa, vòng tròn của anh bắt đầu tỏa sáng.

"[Tức giận vì những kẻ đã mang đến vô số tai họa, ngọn giáo đồng sắc bén, đâm xuống!]"

Cổ họng anh đẫm máu của chính mình, và giọng nói của anh không lớn, nhưng ether của anh đã thực hiện lời tuyên bố một cách trung thành.

Cục đồng không thể ném được do anh không đủ sức đã nhanh chóng bay lên trời, để lại một vệt vàng.

Isiel, người đã lùi lại khỏi những xúc tu đang lao tới, quay lại nhìn Kleio.

Chàng trai đang nhìn lên trên, người đầy máu.

Phép thuật hiện lên từ mặt đất tỏa sáng và nhảy múa xung quanh anh như một vòng hoa.

Vào lúc đó, Isiel cảm thấy bị nhấn chìm bởi một cảm xúc kỳ lạ.

'Phép thuật của cậu ấy...

Nó quá đẹp không phải sao?'

Mặc dù sức tàn phá lại khủng khiếp như vậy.

Rắc!

Những lưỡi kiếm bằng đồng làm vỡ chiếc đồng hồ chủ trên trần nhà trước khi vùi mình xuống sàn nhà kính.

Đồng thời, nó tiêu thụ một lượng ether rất lớn.

Kleio nhìn xuống đôi chân đẫm máu của mình khi Lời hứa đưa ra lời cảnh báo như mong đợi.

[―Lượng ether còn lại không đủ]

Lời nói của Lời hứa vướng vào một cách khó hiểu với những thông điệp của hầm ngục.

[―Đồng hồ chủ của Thế giới được ghi nhớ đã dừng lại.

Vườn Nữ hoàng đã mất sự đồng bộ về mặt thời gian.

―Phần thưởng: 'Áo choàng của Khu vườn Mùa hè'... ]

[—Mức độ tham gia câu chuyện của người dùng đã tăng lên.

—Sự can thiệp tường thuật cũng được xác nhận; tỷ lệ tích lũy: 23,1%

―Khi sự can thiệp tường thuật tăng lên, lỗi tìm kiếm của các chức năng ban đầu được cải thiện.]

Cảm giác như bên trong đầu anh rung lên như tiếng chuông do ether cạn kiệt.

Lời hứa tiếp tục tỏa sáng trên bàn tay anh khi nó rũ xuống.

Cảm giác như ngón tay anh đang bị bỏng.

[- Lời hứa của Clio hoàn toàn được quy cho người dùng.

- Ở bất kỳ thế giới nào, Lời hứa của Clio sẽ được để lại cho người dùng.

Tuyên bố này không bị ghi đè.]

'Clio...?'

Isiel tóm lấy Kleio, người sắp gục xuống.

Kleio không thể nhận ra nó khi Thế giới được ghi nhớ bắt đầu sụp đổ; khung cảnh trước mặt anh dường như mờ dần đi.
 
Back
Top Bottom