[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
[Trans] Ta Không Phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
Chương 160: Đúng, tôi nghi ngờ thành Cực Quang
Chương 160: Đúng, tôi nghi ngờ thành Cực Quang
Trans + Beta: Cú Mèo Cạp Bắp
--------------------
Lời của Văn Sĩ Lâm quả thật có chút tác dụng, sắc mặt của ba vị Quan Chấp Pháp dần trở nên khó coi, nhưng dù vậy cũng chẳng thể thay đổi được điều gì...
Phục tùng mệnh lệnh mới là trách nhiệm của họ.
"Tùy anh."
Vị Quan Chấp Pháp đứng giữa cắn răng trả lời.
Họ tập trung cao độ, dán chặt mắt vào đoàn tàu đang lao tới với tốc độ kinh hồn.
Khi các lãnh địa bành trướng, khí tức của họ thăng tiến từng chút một, ba luồng tinh thần lực dao động bậc năm đột ngột giáng xuống!
Ba lãnh địa của họ hoàn toàn khác biệt, chồng lấp lên nhau khiến ngay cả ánh nắng rớt xuống từ bầu trời cũng bị vặn vẹo.
Nhìn từ xa cứ ngỡ như có một tầng mây đen dày đặc đang bao phủ lấy không trung phía trên tường thành Cực Quang!
Ba vị cường giả bậc năm này, bất kỳ ai trong số họ khi ở bên ngoài thành cũng đều là tồn tại đủ sức nghiền nát toàn bộ hệ thống Chấp Pháp của bảy đại khu.
Lúc này, dưới sự liên thủ của cả ba, ngay cả cơn sóng dữ màu đen đang cuồn cuộn tràn tới từ đằng xa cũng cảm nhận được sự nguy hiểm.
Đám cá chình chú văn dày đặc đồng loạt khựng lại, không dám tiến thêm bước nào nữa.
Duy chỉ có một đoàn tàu đen kịt với những bánh xe cuộn trào lửa đỏ là hoàn toàn thoát khỏi làn sóng tai ương, không hề có chút dấu hiệu giảm tốc, lao thẳng về phía thành Cực Quang!
Trần Linh siết chặt mấy con cá chú văn vừa tóm được từ trong sóng dữ, đứng hiên ngang trên nóc đầu tàu.
Cậu nhìn lên bầu trời tường thành đầy áp lực và những luồng khí tức lãnh địa khủng khiếp, thần tình vẫn bình thản như nước mặt hồ...
Quả không hổ danh là thành Cực Quang.
Bảy đại khu bao nhiêu năm nay cũng chỉ xuất hiện một Hàn Mông bậc năm, vậy mà thành Cực Quang có thể trực tiếp phái ra ba vị bậc năm để liên thủ đối phó với một đoàn tàu của họ...
Nếu ba người này thực sự ra tay, vậy đoàn tàu chắc chắn không thể chống đỡ nổi.
Bản thân kế hoạch này chính là một canh bạc khổng lồ.
Cậu đánh cược vào nhân tính đằng sau bức tường thành kia, đánh cược rằng thành Cực Quang không dám bất chấp áp lực dư luận mà xóa sổ họ ngay ngoài cửa thành.
Đó cũng chính là lý do tại sao cậu phải thao túng cảm xúc của mọi người trong toa.
"Trần Linh!
Chúng ta sẽ bị tiêu diệt thật sao?"
Giọng nói lo lắng của Triệu Ất phát ra từ phòng điều khiển.
"Cậu cứ lái tàu đi, mấy chuyện khác không cần lo."
Trần Linh bình tĩnh đáp lại.
Ngay lúc này, dù cho ba vị Quan Chấp Pháp kia đã sẵn sàng ra tay, Trần Linh vẫn không mảy may nghĩ rằng mình sẽ thua...
Cậu đang dò xét lằn ranh cuối cùng của thành Cực Quang, và lẽ tự nhiên, thành Cực Quang cũng đang dò xét cậu.
Ầm-!!
Ngay khi khí tức từ ba luồng lãnh địa kia ngưng tụ đến đỉnh điểm, điều bất ngờ phát sinh!
Một luồng lãnh địa còn to lớn hơn đột ngột từ phía trong thành mở ra, trong nháy mắt bao trùm lấy lãnh địa của cả ba vị Quan Chấp Pháp năm đường vân vào bên trong.
Luồng khí tức đó hung hãn và bạo nộ điên cuồng càn quét trên mặt thành tựa như có một con mãnh thú tàn bạo đang chậm rãi mở ra đôi mắt khát máu...
"Kia là..."
Trần Linh khẽ nheo mắt.
...
"Có chuyện gì vậy?!"
Khoảnh khắc luồng lãnh địa này xuất hiện, ba vị Quan Chấp Pháp trên tường thành đồng loạt ngây người.
Họ cảm nhận được lãnh địa của chính mình đang bị áp chế một cách thô bạo, mà lãnh địa đang đè bẹp họ dường như còn nồng đậm và mạnh mẽ hơn gấp bội!
Họ kinh ngạc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bóng hình khoác áo choàng đen sẫm đang từng bước đạp lên hư không, lững thững tiến về phía tường thành.
Ngay dưới chân anh ta chính là Quảng trường Bồ Câu Trắng và đại lộ đang bị phong tỏa.
Vô số dân chúng còn đang phẫn nộ nhưng khi nhìn thấy bóng người áo đen ấy bước đi giữa không trung thì đều sững sờ, bắt đầu xôn xao bàn tán đầy nghi hoặc.
"Hàn Mông?"
Vị Quan Chấp Pháp đứng trên tường thành vừa nhìn đã nhận ra ngay Hàn Mông, lông mày người nọ nhíu chặt, hét lớn:
"Hàn Mông, cậu muốn làm gì?"
Hàn Mông vẫn khoác trên mình chiếc áo choàng bốn đường vân ấy, chiếc áo mà anh còn chưa kịp thay ra.
Trên lớp vải áo là những vết máu đỏ thẫm khô khốc vấy lên từ những trận tử chiến với Tai Ương đan xen cùng lớp băng giá do gió tuyết để lại, khiến chiếc áo cũ kỹ trông vừa dữ tợn vừa toát lên vẻ túc sát rợn người.
Đôi mắt vằn vện tia máu của Hàn Mông nhìn chằm chằm vào ba vị Quan Chấp Pháp trên tường thành, chậm rãi cất lời:
"...Để họ vào thành."
"Chúng tôi vẫn chưa nhận được lệnh từ trụ sở."
"Đây không phải mệnh lệnh của trụ sở..."
Hàn Mông nhấc bàn chân lên, đạp mạnh một cú vào hư không!
Ầm-!!
Luồng lãnh địa bùng phát từ trên người anh lại một lần nữa giáng xuống, đè nghiến lên ba tầng lãnh địa đang chồng chéo trên tường thành, tạo ra một tiếng nổ lớn tựa như tiếng chuông vang vọng.
Ba tầng lãnh địa ấy bắt đầu không ngừng chao đảo, sắc mặt của cả ba vị Quan Chấp Pháp đồng loạt biến đổi dữ dội!
Dù cùng là Quan Chấp Pháp bậc năm nhưng lãnh địa của một mình Hàn Mông lại có thể trấn áp cả ba người bọn họ!
"Đây là mệnh lệnh của tôi."
Câu nói vừa thốt ra, toàn bộ Người Chấp Pháp và Quan Chấp Pháp quanh tường thành đều kinh hãi.
Thanh âm này thực sự quá chói tai...
Nó chẳng khác nào một lời đối đầu trực diện với định hướng của trụ sở, hay nói cách khác... là một lời khiêu chiến.
Ba vị Quan Chấp Pháp năm đường vân thấy cảnh đó lập tức nổi trận lôi đình, đồng thanh quát lớn:
"Hàn Mông, cậu chỉ là một Tổng trưởng Quan Chấp Pháp khu 3 nhỏ bé, cậu mà cũng xứng ra lệnh cho chúng tôi sao?"
"Hàn Mông, ý cậu là mệnh lệnh của cậu còn cao hơn cả mệnh lệnh của thành Cực Quang à?
Ai cho cậu cái quyền đó?!"
"Đừng quên là ai trao cho cậu thân phận Quan Chấp Pháp!
Mọi thứ cậu đang có đều là nhờ thành Cực Quang!
Hàn Mông!
Cậu đang ngang nhiên nghi ngờ quyết định của thành Cực Quang?"
Những lời chất vấn liên tiếp vang vọng trên không trung tường thành, cả ba vị Quan Chấp Pháp đều đã thực sự nổi giận.
Họ vốn là những Quan Chấp Pháp năm đường vân của nội thành Cực Quang, xét về thân phận, uy nghiêm hay tư lịch, họ đều là những tồn tại ở tầng lớp cao chót vót trong hệ thống Chấp Pháp.
Vậy mà một tên Quan Chấp Pháp địa phương đến từ vùng hẻo lánh lại dám công khai thách thức họ?
Vừa mở miệng, bọn họ đã lập tức lôi danh nghĩa thành Cực Quang ra làm lá chắn, đẩy Hàn Mông vào thế đối lập với toàn bộ hệ thống Chấp Pháp, dùng điều đó để uy hiếp anh.
Thế nhưng bóng hình khoác chiếc áo rách nát ấy vẫn không hề thu lại luồng lãnh địa đang không ngừng bành trướng.
Ngay trước mắt bao người, anh chậm rãi nhưng kiên định... chĩa thẳng họng súng vào ba vị Quan Chấp Pháp kia.
"Đúng."
Hàn Mông thản nhiên nói, "Tôi nghi ngờ thành Cực Quang."
Ngay khoảnh khắc này, bất kể là dân chúng hay Người Chấp Pháp có mặt tại hiện trường, tất cả đều rơi vào im lặng tuyệt đối.
Các Quan Chấp Pháp sững sờ tại chỗ, phải mất vài giây sau họ mới bừng tỉnh, dùng ánh mắt đầy vẻ khó tin nhìn trân trân vào Hàn Mông đang lơ lửng giữa không trung...
Ánh mắt của họ giống như đang nhìn một kẻ điên.
Cậu ta rốt cuộc có biết rằng, thốt ra câu nói này nghĩa là gì không?!
"Hàn Mông, cậu sẽ phải trả giá cho câu nói này của mình."
Một vị Quan Chấp Pháp cất giọng khàn đặc.
"Tôi sẵn lòng gánh chịu cái giá đó."
Hàn Mông chậm rãi siết lấy cò súng, "Nhưng hôm nay, đoàn tàu kia nhất định phải vào thành!"
Ngay khi lời của Hàn Mông vừa dứt, những hoa văn phức tạp bắt đầu điên cuồng lan tỏa dưới chân anh, trong nháy mắt đã phủ kín mọi ngóc ngách không gian mà lãnh địa chạm tới.
Vô số xiềng xích đen kịt từ hư không vươn ra, giam cầm chặt chẽ ba vị Quan Chấp Pháp cùng tất cả những Người Chấp Pháp khác trên tường thành ngay tại chỗ.
Họ giống như những "bị cáo" bị áp giải lên phiên tòa, bị khóa chặt trên chiếc ghế tù nhân lạnh lẽo!
Vào giây phút này, những Quan Chấp Pháp cao quý bên trong thành Cực Quang lại trở thành tù nhân của [Phán Quyết], trong khi bóng hình bên ngoài khoác chiếc áo choàng rách nát kia mới là kẻ nắm giữ thực quyền "chấp pháp"!
[Phán Xử Nguyên Tội], bắt đầu.
Hết chương 160.