Khác [Trans] [KiKuro] Neighbours

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
272435782-256-k849072.jpg

[Trans] [Kikuro] Neighbours
Tác giả: NhuocNgon
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Neighbours
(Tạm dịch: Người hàng xóm)

Author: KurokoTetsuya101

Translator: Minawa

Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả: Permission

Vì thế đừng có mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của ta ^^

Genre: Angst, Crime.

Pairing: KisexKuroko

Rating: M

Bản gốc: 9 chap (Completed)

Status: On-going (sẽ cố gắng 1c/tuần)

Warning: Kise trong fic này là Yandere, sẽ có những cảnh quan hệ thể xác giữa namxnam , máu me, ám ảnh đến tư tưởng, và bạo dâm (ai không hợp + thích vui lòng click back) ="=

Disclaimer: Kikuro không thuộc về ta lẫn tác giả fanfic này, hai đứa nó là của lão Tadatoshi Fujimaki

Summary: Kuroko và Kise luôn ở cùng nhau, hai người là hàng xóm mà trên hết hai người không thể tách rời.

Tuy nhiên, có một ngày Kuroko phát hiện ra những ẩn ý trong lời nói của Kise hay nói đúng ra là...ham muốn.

Kuroko bị Kise bắt cóc vì thứ Kise mong muốn duy nhất chỉ là Kuroko.

Kuroko sẽ làm gì?

Mina: Đây là một fiction ta thấy khá hay + hợp gu.

Cũng vì thỏa mãn niềm đam mê (bệnh hoạn) của ta với hai đứa.

Thế nên quyết định dịch, ai trùng sở thích cứ đọc ha 😀 Tài năng có hạn, khó có thể lột tả hết thâm ý của tác giả, dịch rất thoáng, xin đừng ném đá (,,•﹏•,,)



độcchiếmcông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Trans] Ta không phải Hí Thần - Tam Cửu Âm Vực
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Trans] [Kikuro] Neighbours
    Chap 1: Nụ hôn mong muốn


    Kuroko Tetsuya, 1 người có sự tồn tại rất thấp đang đi bộ xuống hành lang Trường Trung Học Teiko lừng danh.

    Trên hành lang chật ních những học sinh khác, mọi người đang bàn bạc về tương lai của mình.

    Mùa hè đến, Kuroko sẽ tốt nghiệp.

    Đây là năm cuối cậu học ở Teiko, cậu đã rất buồn vì điều này.

    Ở Teiko, cậu đã có rất nhiều người bạn tốt.

    Aomine này, Momoi này, Akashi này, Midorima này, còn có Murasakibara, và cuối cùng là người thân thiết với cậu nhất Kise.

    Chẳng có gì lạ khi hai người luôn dính lấy nhau.

    Thực tế để mà nói thì việc này bình thường như đường nông thôn thôi, và nếu mà Kise không ở cùng Kuroko, tất cả mọi người sẽ thắc mắc với Kuroko là Kise đang dấp dó ở xó nào.

    Hầu hết thời gian thì Kise và Kuroko luôn dính lấy nhau.

    Họ cùng ăn trưa, Kise luôn có mặt vừa vặn lúc Kuroko tan lớp rồi hai người sẽ đi đâu đó.

    Từ hoàn hảo để mô tả hai người này là – không thể tách rời.

    Mặc dù, có đôi lúc Kuroko thấy Kise có một vài hành động rất kì quái.

    Ví dụ như, lúc hai người ôm nhau ăn mừng chiến thắng sau trận đấu, Kise lại luồn tay vào trong áo và bắt đầu ve vuốt cơ thể cậu.

    Thỉnh thoảng, Kise lại lấy ngón tay mình quệt chút nước từ miệng Kuroko rồi dùng lưỡi liếm đi.

    Dù cho những hành động đó của Kise rất kì quặc, Kuroko cũng chỉ lờ nó đi và xem đó là trêu đùa bình thường.

    Khi tốt nghiệp, Kuroko nói là cậu muốn đến Seirin, Kise buồn thiu thỉu, rồi xả nó ra bằng việc khóc lóc trên vai cậu.

    Kise xin cậu đến Kaijo học cùng mình, nhưng cậu từ chối, cậu đã có lựa chọn của riêng mình rồi.

    Tuy học khác trường, Kuroko và Kise vẫn là hàng xóm.

    Họ gặp nhau mỗi ngày, thi thoảng Kise sẽ đến nhà cậu chơi ở bên kia đường.

    Nhưng dù gì thì thời gian họ dành cho nhau, thực sự vẫn ít hơn so với lúc học ở Teiko.

    Hôm nay, Kise đến nhà Kuroko.

    Mẹ Kuroko cất lời hỏi thăm khi Kise lên lầu rồi vào phòng cậu.

    Kise giống như là một thành viên trong gia đình cậu.

    Kise thông thuộc mọi đường đi lối lại trong nhà và quen tất cả những thành viên trong gia đình Kuroko.

    "Kurokocchi~ Cậu đang làm gì đó!?"

    Vừa nói Kise vừa mở toang cánh cửa, trực tiếp chạy từ cửa vừa dùng hết sức đến ôm chầm lấy cậu.

    "Kise-kun...Tớ p-phải thở" Đang ngồi làm bài tập thì cậu bị cái ôm của Kise làm cho chết ngộp.

    "Haha xin lỗi xin lỗi Kurokocchi.

    Tớ nhớ cậu nhiều lắm đó"

    "Tớ cũng nhớ cậu Kise-kun nhưng cậu có thể buông tớ ra được chứ?"

    Kise buông Kuroko ra rồi ngồi lên giường.

    Tóc vàng chống mắt nhìn Kuroko bơ mình để đi làm bài tập.

    Kise nằm xuống hít vào một ngụm khí thật lớn từ giường cậu.

    Đối với cái mũi của Kise thì mùi hương của Kuroko là một thứ gì đó rất tuyệt vời.

    "Kurokocchi nè ~ Khách đến mà hông tiếp là hông lịch sự lắm đó".

    "Cậu có phả khách đâu Kise-kun"

    "Vậy, tớ là gì nào!"

    Kise bật dậy ôm Kuroko từ đằng sau.

    Chiếc ôm lần này thật dịu dàng và không hề làm cậu đau.

    "Kise-kun làm ơn dừng lại.

    Tớ không tập trung được" Kuroko bỗng thấy có hai bàn tay luồn vào trong áo sơ mi chạm vào cơ thể cậu.

    "Xin lỗi nhé Kurokocchi tớ không kìm được.

    Tớ đã yêu cậu quá mất rồi.

    Bây giờ hãy trở thành của tớ nhé, cậu nghĩ sao?".

    Kuroko kinh ngạc, lần này không giống những lần trước đó.

    Kise luôn chọc cậu là rất yêu cậu và muốn cậu trở thành của mình như thế này.

    Cậu chỉ nghĩ đó là lời nói bông đùa, cậu lại không nhận thấy khí chất mờ ám phát ra từ lời nói của Kise.

    Đó là một tính chất khác biệt hoàn toàn.

    "Tớ không phải của cậu Kise-kun" Kuroko cố gắng dịch ra khỏi chỗ ngồi, nhưng bàn tay của Kise đã chặn lại, bao lấy bờ ngực trần cậu.

    Bất chợt Kise chạm vào đầu vú làm cậu co rúm người.

    "Vô ích thôi Kurokocchi~ tớ biết tất cả những điểm mẫn cảm của cậu nha~" Kise nói rồi bắt đầu vuốt lên phía cổ cậu.

    Kise đưa tay bắt lấy cằm, quay đầu cậu để cậu đối mặt với mình.

    Kuroko tức giận, cậu đột nhiên đứng bật dậy.

    Kise ngạc nhiên.

    "Dừng lại Kise-kun.

    Chuyện này không vui chút nào đâu.

    Sao cậu luôn trêu chọc tớ như thế này?"

    "Trêu chọc?

    Kurokocchi à, tớ đang rất nghiêm túc đó.

    Đây có phải trò đùa hay thứ gì khác đâu.

    Tớ đoán là cậu đã nhận ra tình cảm của tớ rồi."

    Kuroko nhìn Kise với vẻ mặt kinh ngạc.

    Cậu cứ tưởng Kise đang đùa, cậu hiểu rõ tên tóc vàng này mà.

    "Tớ xin lỗi Kise-kun, bây giờ tớ đang có chút việc phải làm, tớ không thể nói chuyện với cậu được"

    "Không sao.

    Với tớ chỉ cần được nhìn thấy Kurokocchi là đủ rồi."

    Kise ngồi trong phòng còn Kuroko tiếp tục làm bài tập.

    Suốt thời gian đó, Kise chỉ chăm chú ngắm cậu, vì quá tập trung nên căn bản cậu chả để ý đến.

    Khi xong xuôi, cậu đã thấy Kise ngồi trên sàn nghiêng người tựa đầu vào giường và ngủ.

    Kuroko tiến đến cúi người xuống và lay lay, cố gắng đánh thức Kise dậy.

    Kise bất chợt mở mắt rồi đè Kuroko xuống sàn.

    Khuôn mặt hai người kề sát đến nỗi sắp chạm vào nhau, ánh mắt thì mãnh liệt nhìn người đối diện.

    Từ màu xanh lam cho đến màu vàng sậm.

    Đầu Kise tiến gần hơn rồi đôi môi hai người chạm nhau, họ hôn nhau.

    Giờ thì cậu sốc thật rồi, chuyện quái gì đang xảy ra vậy.

    Nhanh như chớp, Kise nắm cằm rồi bóp miệng cậu.

    Kise hôn Kuroko một lần nữa, lưỡi hai người quấn lấy nhau, trong sự dẫn dắt của Kise.

    Kuroko ra sức rên rỉ để phản đối.

    Nụ hôn kéo dài mãi tưởng chừng như không bao giờ dừng lại.

    Chỉ khi Kise ngừng, cậu mới có cơ hội để thở.

    "L-Làm ơn...d-dừ-'' Tưởng đã dừng lại Kuroko lại bị Kise hôn lần nữa.

    Nụ hôn kéo dài trong nhiều giờ, nếu không phải Kuroko kháng cự.

    Kise sẽ không dừng lại chẳng có gì ngăn cậu ta lại được.

    Kuroko không đủ sức, người thì phải hứng toàn bộ sức nặng của Kise, tay thì bị nắm chặt, chắc chắn sẽ để lại vết bầm.

    "Tetsuya!

    Kise!

    Các con có muốn chút đồ ăn nhẹ không?"

    Đột nhiên có tiếng mẹ Kuroko vang lên từ cầu thang.

    Kise rời đi bờ môi Kuroko.

    Cậu nằm trên sàn nặng nề thở dốc.

    Kuroko ngồi dậy, nhìn chăm chăm nơi mình vừa bị đè xuống rồi nhìn Kise với ánh mắt sợ hãi.

    Hai người thở hổn hển nhìn vào mắt nhau.

    Mẹ Kuroko mở cửa thì thấy hai người ngồi bệt trên sàn.

    "Tetsuya!

    Kise!

    Các con muốn ăn hay uống gì nào?

    Mẹ đã nướng vài chiếc cookies" Mẹ Kuroko đứng ở cửa hỏi, tay để ở nắm cửa.

    "Không mẹ ạ.

    Kise-kun bảo cậu ấy sẽ về"

    "Oh thật sao?

    Còn sớm, mà?

    Cháu có thể ở lại ăn tối"

    "K-không!

    Cậu ấy về ngay bây giờ mẹ ạ" Kuroko la toáng lên.

    Mẹ kinh ngạc nhìn cậu.

    "Haha đúng ạ.

    Cháu định về bây giờ.

    Cháu còn một số việc phải làm" Kise đứng lên phủi quần.

    "Không cản được cháu rồi.

    Nếu được ngày mai hãy sang thử bánh cookies cô làm nhé.

    Lần đầu tiên đó và cô rất muốn nghe lời nhận xét của cháu" Mẹ Kuroko mở cửa, bước xuống cầu thang rồi đi vào phòng bếp.

    "Ngày mai cháu chắc chắn sẽ thử" Kise đi về phía cửa.

    Quay lại nhìn Kuroko vẫn đang ngồi trên sàn thở hổn hển một chút.

    Kise nở nụ cười và nói " Mai tớ sẽ đến, darling~"

    Khi Kise biến mất khỏi tầm nhìn thì cơn rùng mình của Kuroko mới xẹp xuống.

    Kise xuống dưới nhà, tạm biệt những người trong gia đình Kuroko.

    "A Kise này, giúp cô chuyển lời đến mẹ cháu là cô ấy rất tuyệt.

    Ngày trước cô chẳng nướng được cái cookies nào ra hồn cả!"

    Mẹ Kuroko nói khi tiến Kise ra cửa.

    "Haha cháu chắc chắn sẽ nói với mẹ" Kise rời khỏi rồi về nhà.

    Kuroko ở trong phòng nghe thấy tiếng đóng cửa.

    Cậu thấy rất nhẹ nhõm khi Kise ra khỏi nhà mình.

    Chưa bao giờ như bây giờ.

    Phần lớn thời gian ở trường hay bên ngoài cậu đều ở cùng Kise, nhưng chưa bao giờ nghĩ Kise của mọi người lại hành động như thế này.

    Sau cùng thì có lẽ Kise nghiêm túc và không hề trêu cậu đi.

    Kise luôn lảng vảng trong đầu cậu ngay cả lúc ăn tối và lúc ngủ.

    Nằm trên giường Kuroko rùng mình lần nữa, cuộn người vào trong chăn, nhưng cậu vẫn cảm nhận được mùi hương của Kise trong miệng mình.

    Thật gớm quá.

    Kise đi bộ về nhà.

    Mở cửa ra và hô: "Con về rồi đây ~" thật to cho mọi người trong nhà có thể nghe thấy.

    Nhưng Kise chỉ thấy một màu đỏ phủ khắp căn nhà mình.

    Từ bức tường, trần nhà, sàn nhà rồi đến tấm thảm...Mọi thứ chỉ là một màu đỏ...màu đỏ của máu.

    Kise bước vào rồi ngửi thấy một mùi thật khủng khiếp phát ra từ phòng bếp.

    Thứ phát ra mùi là bốn thi thể nằm trên sàn, toàn thân dính đầy máu.

    Kise nhếch môi nhìn bốn thi thể của người thân mình – cha mẹ và hai người em, hít vào thứ mùi kinh khủng rồi thở ra.

    "Bằng cách này~ các người chính là thứ đẻ minh chứng cho tình yêu say đắm của tôi với Kurokocchi~" Rồi bỏ vào phòng mình.

    Trong căn phòng đó trên tường đều dán đầy ảnh của Kuroko, nhưng một thứ khác là chiếc kính viễn vọng đặt ngay cửa sổ.

    Kise lại gần qua chiếc kính viễn vọng nhìn vào phòng Kuroko.

    Kuroko đã thay xong đồ ngủ, nhìn đến làn da nhợt nhạt của cậu, Kise liếm môi.

    Như nếm lại nụ hôn hồi chiều.

    Đến khi Kuroko tắt đèn thì Kise mới rời chiếc kính viễn vọng.

    "Kurokocchi~ Cậu là của tớ và chỉ mình tớ thôi.

    Tớ sẽ làm cho cậu nhận ra~" Ngồi cạnh chiếc kính viễn vọng nhìn đến ánh sáng đã tắt từ phòng Kuroko, Kise thì thầm.
     
    [Trans] [Kikuro] Neighbours
    Chap 2: Giờ cậu là của tớ


    Hôm đó là vào một buổi sáng, Kuroko rời giường.

    Cậu vào phòng tắm và đã sẵn sàng cho buổi học hôm nay.

    Điện thoại độit nhiên đổ chuông, người gọi là "Kagami Taiga".

    Kuroko bắt máy.

    "Xin chào?

    Có chuyện gì vậy Kagami-kun?"

    "Kuroko!

    Cậu đến phòng thể dục ngay lập tức đi!

    Lão huấn luyện viên hâm dở kia lại có chế độ luyện tập mới!"

    Kuroko nhìn nhìn, "Tớ sẽ đến ngay đây Kagami-kun" Cậu gác điện thoại đi xuống phòng bếp lấy một chiếc bánh mì nướng, ra chào hỏi mọi người rồi đến trường.

    Kuroko luôn có cảm giác như mình bị theo dõi.

    Hình như có ai đó quan sát cậu ngay từ lúc cậu rời giường và đến giờ vẫn tiếp tục.

    Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

    Sau khi tan học và tập bóng rổ xong, Kuroko và Kagami đi bộ về nhà cậu.

    Hai người thường đi về cùng nhau nếu như không còn nhiệm vụ gì phải hoàn thành.

    "Cái lão huấn luyện viên đó!

    Thật độc ác mà" Kagami nhìn về Kuroko đang đọc sách đi bên cạnh mình.

    "Dù sao thì, cuốn sách đó có gì hay à.

    Cậu đã dính lấy nó suốt cả buổi"

    "Cuốn sách này tớ đã từng đọc rất lâu trước đó.

    Nó gợi lại một số kỉ niệm" Kuroko bỗng nhớ ra cái gì đó, cậu nhanh chóng gập cuốn sách vào.

    Kagami chú ý đến điều này và hỏi Kuroko làm sao vậy.

    Kuroko nớ ra trước đây mình đã đọc cuốn sách này ở thư viện trường Teiko.

    Kuroko ở một mình trong đó, khi đi ra thì chẳng thấy Kise đâu.

    Mọi hôm thì, Kise sẽ ồn ào làm cậu không thể tập trung được.

    Kise đột nhiên giật cuốn sách khiến mái tóc xanh của Kuroko quay lại.

    Khi cậu quay lại, đôi môi của Kise chạm lên má cậu, kết quả lại thành một nụ hôn.

    Sau khi hôn được má Kuroko, Kise nở nụ cười.

    "Có một số điều tớ nên nhận ra trước đây" Kuroko nói, khi hai người đã đứng trước cửa nhà cậu, Kagami thì chả hiểu cái mốc khô gì.

    "Được rồi, ngày mai gặp lại Kuroko" Cậu và Kagami tạm biệt nhau.

    Vẫy tay tạm biệt Kagami xong cậu bước vào nhà, gia đình yêu thương của cậu đã ngồi vào bàn ăn hết rồi.

    "Tetsuya, con lên lầu thay đồ rồi ăn cơm nào.

    Hôm nay chúng ta có món carry đó" Mẹ nói với cậu.

    Ngay từ lúc bước vào phòng mình.

    Ngồi lên ghế, cái cảm giác bị theo dõi đó lại xuất hiện.

    Cậu bắt đầu làm bài tập, cảm giác kì lạ đó không còn nữa.

    Cậu ở trong phòng cho đến nửa đêm.

    Kuroko ngủ gà ngủ gật trên bàn học.

    Lúc tỉnh dậy mới hoảng hốt biết là đã 10 giờ đêm.

    Sao mẹ không gọi cậu dậy như mọi khi.

    Kuroko ra khỏi phòng, bước xuống cầu thang, dừng lại nửa chừng.

    Cậu ngửi thấy một thứ mùi kì lạ từ phòng bếp.

    Thứ mùi đó thật khủng khiếp và buồn nôn.

    "Mẹ ơi, ba ơi" Kuroko cất tiếng gọi nhưng không một ai đáp lại.

    Thật...quá kì lạ.

    Đén thì tắt hết cho đến khi cậu bật lên, chẳng có ai ở đây.

    Cậu nuốt nước bọt, cố gắng thu hết can đảm để bước xuống.

    Cuối cùng khi vào phòng bếp, cậu thấy ba thi thể nằm trên sàn.

    Bất chợt, một bàn tay cầm chiếc khăn bịt miệng cậu lại.

    Kuroko ráng sức nhưng cậu chỉ thấy toàn thân mình trở nên tê cứng, trước khi mọi thứ trở nên đen kịt, cậu nghe thấy một tiếng nói "Chúc ngủ ngon darling~"

    ====================

    Hello mọi ngừi, lâu lắm mới comeback, mọi ngừi nhớ mị hông?

    Chắc là phần mới của bộ Não động sẽ được đăng tải sớm thôi, hihi :3
     
    [Trans] [Kikuro] Neighbours
    Chap 3: Bóng Tối (H)


    Chap này có H nên để tránh bị rp, mọi người qua trang này đọc nha:

     
    [Trans] [Kikuro] Neighbours
    Chap 4: Hãy Để Tớ Uống Máu Của Cậu


    Kuroko ngồi trên giường, tay và chân cậu đều bị xích vào chiếc giường đó.

    Sự khác biệt duy nhất hiện giờ là bịt mắt đã được tháo ra.

    Người cậu chỉ mặc độc một chiếc áo của Kise nó đủ rộng để che toàn bộ cơ thể cậu.

    Kise xuống dưới tầng để chuẩn bị bữa sáng cho Kuroko đang một mình đợi hắn trong phòng.

    Trong lúc chờ đợi, cậu để ý thấy trong căn phòng này xung quanh đều có ảnh của cậu.

    Từ sàn nhà cho đến trên tường.

    Bàng hoàng và sợ hãi trước những gì mình đang thấy.

    Cậu chẳng bao giờ ngờ rằng Kise lại điên rồ suốt ngày theo dõi rình rập cậu qua cửa sổ phòng hắn như thế.

    Cửa sổ phòng hắn là một nơi tốt để nhìn vào phòng cậu.

    Kuroko luôn nghĩ rằng phòng của Kise hẳn là ở phía sau, quay về hướng khác cơ nhưng ohhh cậu sai rồi.

    Kuroko nhớ lại những chuyện đã xảy ra.

    Kise đã sát hại cả gia đình cậu rồi cưỡng bức cậu.

    Kuroko ngồi trên giường sợ hãi run lẩy bẩy khi nghe thấy tiếng cửa mở.

    "Darling~ Tớ làm bữa sáng cho cậu nè~ Trứng và bánh mì nướng nhé."

    Kise bước vào phòng với một khay đựng đầy thức ăn.

    Kuroko không nhúc nhích nhưng cậu lại chôn đầu vào giữa hai chân mình, trốn tránh hắn.

    "Ha ha thôi nào Kurokocchi, cậu phải ăn."

    Kise ngồi lên giường rồi đưa một miếng trứng đến miệng cậu.

    "Mở miệng ra nào darling~" Lời của Kise bị Kuroko lờ đi, cậu vẫn trốn tránh.

    Kise kéo tóc Kuroko để cậu lộ mặt ra.

    "Darling~ ăn ngay!"

    Kise đưa cái muỗng đến trước mặt cậu buộc cậu ăn.

    Kuroko nhanh nhổ ra như khi bị cưỡng ép đút vào miệng.

    Kise không hề tức giận trước hành động đó.

    Hắn có vẻ khá bình tĩnh như lúc Kuroko quan sát hắn.

    "Tớ thấy này daring, cậu muốn tớ măm cho mà sao lại không nói trước thế?"

    Kuroko thấy Kise gắp một miếng trứng bỏ vào miệng mình.

    Hắn lại gần cậu rồi mạnh mẽ hôn lên.

    Kuroko đấu không lại buộc phải nuốt xuống.

    Khi cậu nuốt xuống, Kise cười toe toét "Ở đây còn nhiều lắm nè Kurokocchi"

    Kise đút cho cậu ăn, bằng miệng, cho đến khi cái đĩa trống trơn.

    Kuroko thở hổn hển trước những nụ hôn của hắn.

    Kuroko biết Kise bây giờ là một tên nghiện hôn nặng.

    Hắn hôn cậu mọi lúc khi mà hắn có cơ hội.

    Một vài nụ hôn thậm chí còn kéo dài đến vài giờ.

    "Cậu im lặng quá Kurokocchi... nói gì đi nào" Kise nhìn đến đôi mắt vô cảm của Kuroko.

    Nhưng, chẳng ai bỏ cuộc dù giữa hai người có tia lửa xẹt qua.

    Kuroko chẳng làm gì, chỉ ôm đầu nhìn xuống tấm chăn đang che chắn cho cậu.

    Kise mỉm cười cầm khay xuống bếp và cầm lấy một con dao.

    Tay hắn cầm dao rồi để Kuroko nằm xuống, rồi đè lên cậu.

    Thấy con dao Kise đang cầm Kuroko sợ hãi.

    "L-làm ơn đ-đừng", Kise mỉm cười cầm dao kề đến bên cổ cậu.

    "Hãy để tớ được nghe giọng nói đẹp đẽ của cậu nào Kurokocchi.

    Càng lớn càng tốt nhé" Hắn bắt đầu dung dao cứa vào cạnh cổ cậu.

    Kuroko hét lên khi thấy máu chảy xuống ngực mình rồi rớt xuống giường "AHHHHHHHHHHHHH!"

    Nghe tiếng thét của cậu, Kise cười to.

    Sau khi cứa dao vào Kuroko, máu chảy xuống ngực cậu, cậu nằm xuống thở gấp và khóc trên giường.

    Kise nhìn cảnh đẹp trước mặt rồi liếm máu trên ngực Kuroko.

    "Ahhh...agh" Kuroko thở hổn hển khi Kise liếm máu trên người cậu một cách tàn bạo.

    Liếm xong, hắn ngắm cậu lần nữa.

    "Của tớ, của tớ, của tớ, là của tớ" Hắn bắt đầu luồn tay vào trong áo cậu.

    "K-Kise-kun...

    đ-đừng" Kuroko đau đớn và máu lại chảy ra.

    Thấy máu chảy Kise lại tiếp tục liếm trước khi nó đông lại.

    Hắn đứng dậy rời khỏi giường đi lấy băng gạc rồi sau đó trở lại bên cậu.

    Kuroko lạnh lùng nhìn hắn.

    Kise đang tập trung băng bó lại thấy cậu nhìn hắn chằm chằm.

    "Gì vậy darling~".

    Kuroko vẫn tiếp tục nhìn hắn chằm chằm khi hắn mỉm cười và đặt lên má cậu một nụ hôn.
     
    Back
    Top Dưới