Khác [Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story LHH.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
361217995-256-k74705.jpg

[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
Tác giả: vento_d
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên gốc: 전지적 독자시점 (Omniscient Reader's Viewpoint) - Phần ngoại truyện.

Tác giả: Sing Shong.

Trans/Edit + Beta: Dagan.

---

Câu chuyện này là phần ngoại truyện của 'Toàn Trí Độc Giả' nhưng sẽ không quá tách rời với phần truyện chính.

Đây vẫn sẽ là câu chuyện về Kim Dokja, nhưng không phải chỉ dành cho Kim Dokja.

Cảm ơn mọi người vì đã kiên nhẫn chờ đợi.

Một lần nữa, chúng ta sẽ bắt đầu cùng 'Toàn Trí Độc Giả'.

Tháng Hai năm 2023.

Sing Shong.

---

Truyện được trans/edit từ raw Eng nên có thể sẽ có thiếu sót so với raw Hàn.

Truyện dịch chui phục vụ nhu cầu cá nhân, và chỉ đăng tải trên Wattpad, vui lòng không bê đi đâu khác.



trans​
 
[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
Đôi lời muốn nói


Hallo mấy bồ, mình là Dagan, người sẽ phụ trách trans/edit toàn bộ phần nội dung phía sau này.

Một lầng nữa nhắc lại, truyện mình trans từ raw Eng nên có thể sẽ có nhiều thiếu sót so với bản gốc do mình cũng không biết tiếng Hàn.

Đây cũng là lần đầu tiên mình thử sức với edit (chủ yếu là phục vụ tự đọc), nên mong mọi người góp ý nhẹ tay.

Ngoài ra, các câu văn cũng sẽ được mình cố gắng sửa đổi đôi phần cho trơn tru và mượt mà khi đọc, mình cũng sẽ cố hết sức để dịch sao cho sát với bản Eng nhất.

Nếu có ai đã đọc qua bản raw Hàn mà phát hiện sai sót thì mong hãy góp ý cho mình.

Cảm ơn mọi người rất nhiều. :'3
 
[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
The Prologue: A message from the author


『Phần mở đầu: Một lời nhắn từ tác giả』

---

Lời nhắn từ tác giả:

Thông báo Ngoại truyện!

[Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri - Chuyện bên lề]

---

Cảm ơn tất cả mọi người vì đã kiên nhẫn chờ đợi.

Cuối cùng thì, tôi sẽ bắt đầu viết câu chuyện bên lề của 'Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri'.

Dù vậy, khi tôi bắt đầu đặt bút xuống, tôi thật sự không biết phải viết gì.

Thậm chí ban đầu tôi còn chẳng có kế hoạch viết một phần ngoại truyện cơ.

Trong suốt quãng thời gian bế tắc, tôi đã đọc bình luận của các fan để lại ở chương truyện cuối cùng, và tôi thực sự cảm thấy ngạc nhiên.

Các bạn đều là những thiên tài.

Ngược lại, tôi chẳng có ý tưởng nào cả... bất lực đến mức tôi thậm chí còn chưa quyết định được xem ai sẽ là nhân vật chính.

Mọi thứ khá suôn sẻ khi tôi viết chính truyện, nhưng hiện tại đầu tôi đang quay mòng mòng như thể ai đó vừa đánh mạnh vào sau gáy vậy.

Tuy nhiên, tôi đang viết một thông báo, à thì, ít nhất thì tôi nên thử viết một thứ gì đó trước.

.

.

.

Tôi dừng đánh máy và nhấn mạnh phím backscpace.

Chết tiệt, tôi đang làm cái gì thế này?

Dù tình hình có tệ thế nào, đây cũng không phải những từ một tay viết chuyên nghiệp sẽ viết ra.

Tôi cắn móng tay và bắt đầu viết những câu văn mới.

Nếu tôi bắt đầu như thế này thì sao.

.

.

.

Nghĩ lại thì, tôi chưa bao giờ giới thiệu về bản thân mình cả.

Dù tôi đã xuất hiện trong chương 549 của 'Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri', nhưng có lẽ mọi người đều quên rồi.

Theo như miêu tả của Kim Dokja, hẳn tôi là người thế này.

Lee Hakhyun (李鶴翾).

Cha tôi nói rằng ông muốn tôi sải rộng cánh bay như một chú hạc cao quý, vì thế ông đã trả 300,000 won cho một bảo tàng triết học (1) để đặt tên cho tôi.

'Hak' (鶴) nghĩa là 'hạc', và 'hyun' (翾) nghĩa là 'bay'.

Cái viện triết học đã đặt tên cho tôi sau đó một thời gian đã phá sản, và chỉ khi đó bố tôi mới phát hiện ra dấu ngoặc đơn đằng trước ý nghĩa của (翾), cái từ có nghĩa là 'bay' ấy.

(翾) – bay (hơi).

Tóm lại thì, tôi là người thế này.

Lee Hakhyun, 33 tuổi.

1.

Một tác giả webnovel (hơi) thành công.

Như đã biết, đây là tên của tác phẩm nổi tiếng duy nhất của tôi.

+

Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri - 551 chương.

―Tác giả Lee Hakhyun.

+

Một câu chuyện dài kỳ với 551 chương, 'Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri'.

Ngắn gọn hơn thì là 'Toàn Trí Độc Giả'.

Tôi đã sống chung với cuốn tiểu thuyết này trong hai năm, từ những năm cuối cùng của tuổi 20 cho đến khi sang đầu 30, trong suốt nhiều kỳ tuần tự.....

.

.

.

Tôi viết đến đó và rồi lại nhấn mạnh phím backspace.

Nó chỉ là một tiểu sử.

Trông kinh khủng thật chứ.

Tôi thậm chí còn chẳng phải nhân vật chính trong ngoại truyện, tự giới thiệu chi vậy?

Tsukukuskus.

Đấy không phải là tiếng của một tia lửa xác suất mà là tiếng chuông điện thoại của tôi.

Tôi bắt máy, nghiêm túc như Kim Dokja khi chuẩn bị cho hệ quả của sự xáo trộn xác suất hoặc những kịch bản kế tiếp.

Và rồi tôi nghe thấy tiếng của một Dokkaebi truyền lại.

- Tác giả thân mến.

Đây là cụm từ đáng sợ thứ hai mà tôi phải đối mặt vào những ngày gần đây.

"Vâng."

- Anh đang viết phần ngoại truyện đúng không?

Và đây là cái đầu tiên.

"Không."

Người đang thở dài ở bên kia cuộc gọi là Ji Eunyoo, biên tập viên tận tuỵ của tôi.

Ji Eunyoo là một giám đốc dự án với nhiều năm kinh nghiệm trong nghề, còn tôi bị cuốn vào ngành này bởi cô ấy, thay vì trở thành một người chỉ theo đuổi văn học thuần tuý.

Theo một nghĩa nào đó, cô ấy như là vị cứu tinh của đời tôi.

- Anh định làm gì tiếp theo?

Tôi trả lời bằng chất giọng ảm đạm.

"Tôi không biết phải viết gì nữa."

- Anh không phải đang chơi game chứ hả?

Cái trò mới ra mắt ấy?

"Tôi chỉ vừa tải về thôi."

- Thế tại sao Steam hiển thị anh đang online?

"Nó tự khởi động khi tôi mở máy tính."

- Thật à?

Tôi thấy nó báo rằng anh vừa bắt đầu trò chơi đấy.

Tôi trả lời trong khi vội tắt tựa game đang khởi động.

"Có phải cô thật sự nghĩ tôi chơi game chỉ để chơi không?

Tôi chỉ đang cố gắng tìm ý tưởng thôi mà."

- Tôi đã từng tin là như thế.

Đã từng đấy.

Có một điều mà Ji Eunyoo đã đúc kết lại được trong suốt sáu năm làm biên tập viên.

Những nhà văn nói rằng họ chơi game để lấy ý tưởng vẫn sẽ tiếp tục chơi game khi họ đã có ý tưởng.

Thật ra tôi nghĩ điều đó khá đúng.

- Thế về cái anh đã đề cập đến trước đó thì sao?

"Tôi đã thử viết nhưng tôi không thể."

- Vậy việc kết hợp với những tác phẩm trước của anh ý?

Chúng ta thậm chí còn thảo luận qua rồi.

Tôi nhớ lại tên của những bộ tiểu thuyết trước của mình.

『Nhà triết gia Orc』

『Người giám hộ của Vô cực』

『Kẻ phá vỡ Hệ thống』

『Pháp sư của Thế giới Bất tận』

『Bậc thầy Phương pháp』

『Cách để trở thành Nhà văn hạng sao』

...

Dù tôi có nghĩ đến nát óc thì cũng không làm sao để những cuốn tiểu thuyết đó và 'Toàn Trí Độc Giả' hoà hợp tự nhiên được.

Thêm nữa, 'Cách để trở thành Nhà văn hạng sao' là một câu chuyện lố bịch về tác giả Lee Hakhyun (đúng, đó là tôi) trở thành 'Nhà văn hạng sao' nhờ chuyển sinh vào cuốn tiểu thuyết, và tất nhiên tôi sẽ không bao giờ dùng cuốn đó để viết ra tác phẩm collab.

Hơn hết thì,

"Tại sao tôi lại phải kết hợp với chúng?"

Hầu hết những bộ tiểu thuyết đó không đem lại nhuận bút, và tôi đã dừng viết.

- Tôi thấy chúng khá thú vị đấy chứ.

"Nói thế không an ủi được tôi đâu."

- Anh nói anh từng uống say, trèo lên mái nhà và rồi nghĩ ra điều gì đó.

Hay là thử làm thế lần nữa xem?

"Tôi đã thử rồi."

- Anh còn cảm thấy ngứa ran sau gáy không?

Hoặc một giấc mơ về Han Sooyoung chẳng hạn.

Tôi thở dài, thậm chí không biết nên khóc hay cười.

Trong tiểu thuyết, Yoo Joonghyuk đánh vào gáy tôi, và Han Sooyoung gửi tôi những chương truyện, họ viết khá tốt...

Tôi không rõ nữa.

Giờ thì tôi ước rằng đó là sự thật.

- Chà, tôi xin lỗi.

Tôi biết.

Tôi chắc rằng Ji Eunyoo cũng cảm thấy bực bội vì những gì cô ấy nói.

Liên tục có những tin tức về thị trường đang dần suy thoái, phía lãnh đạo của Ji Eunyoo cũng đang gặp khó khăn về tài chính.

Rất nhiều nhân viên làm việc cho họ đã rời đi, và các tác giả của họ thì hoặc là đổi công ty, hoặc là rời khỏi ngành, từng người, từng người một.

Giữa những bộn bề ấy, tôi tự hỏi việc viết được một phần ngoại truyện có thực sự giúp ích không.

- Dù sao thì, rất nhiều độc giả vẫn đang chờ đợi câu chuyện của anh đấy.

"Ở đâu cơ?"

Nói ra khá là xấu hổ, nhưng 'Toàn Trí Độc Giả' từng ngồi chễm chệ trên top "Bestseller" mục miễn phí và được mọi người đón nhận khá nhiệt tình.

Tôi có được những độc giả yêu thích tiểu thuyết của mình và nhận được phản hồi tích cực từ nhiều cộng đồng khác nhau.

Sau khi kết thúc công việc, tôi thường bí mật tìm kiếm 'Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri' và xem phản ứng của người đọc.

Tất cả đều là quá khứ.

Giờ thì không còn ai nhớ đến cuốn tiểu thuyết của tôi nữa.

- Đừng nói vậy.

Họ vẫn đang ở đây.

Thế, họ đang ở chỗ quái nào?

Tôi kìm nén câu hỏi vừa nảy ra trong đầu và đáp, "Tôi sẽ cố hết sức."

Cúp máy sau một câu trả lời ủ rũ, tôi cảm thấy mình cần phải nhậu một chút.

Tôi đóng laptop và đi tới cửa hàng tạp hoá gần nhà, mua một can bia và vài món đồ nhắm.

Tôi đã lựa một ít bim bim khoai tây trước tiên, rồi lại dặt chúng trở lại và chọn bánh quy protein.

Tôi đang ở độ tuổi cần chú ý đến những thứ này.

Hoàn thành thanh toán một cách nhanh gọn, tôi vừa uống bia vừa nghĩ lại lời Eunyoo đã nói.

「Rất nhiều độc giả vẫn đang chờ đợi câu chuyện của anh đấy. 」

Giải thích đôi chút, về cái dấu「」là dấu tôi thường dùng khi tôi có một suy nghĩ đặc biệt nào đó.

Giờ thì tôi đang có một trong những suy nghĩ như thế đây.

Tôi tự hỏi rằng liệu thật sự còn người đọc nào đang chờ tôi ở ngoài kia không.

Tôi rót cạn chỗ bia còn lại và rồi truy cập lại vào nền tảng webnovel.

Thứ tiếp theo tôi nhìn thấy là cả tá những thông báo.

Hàng loạt tin nhắn hỏi về tương lai của bộ truyện, và các thông báo khác về việc nhà văn đồng nghiệp khác bắt đầu công cuộc xuất bản của họ.

Và cả.

- Tôi rất thích nó, tác giả-nim.

Tin nhắn từ các độc giả.

- Tôi là một học sinh cấp hai, 14 tuổi, và đây là cuốn webnovel đầu tiên tôi đọc trong đời...ㅠㅠ

Một vài lời nhắn khá dễ thương, trong khi một vài cái khác thì chứa đầy sự chân thành.

- Đọc cuốn tiểu thuyết này là niềm vui của tôi những ngày tháng trong quân ngũ...

Tất cả chúng đều là những mẩu chuyện tri ân mà độc giả để lại cho tôi.

Và đã ba năm trôi qua.

Độc giả học cấp hai kia giờ đã trở thành học sinh cấp ba.

Những người học cấp ba hẳn đã lên đại học, những người trong quân đội chắc đã xuất ngũ và những người tìm kiếm việc làm có thể đã tìm được công việc phù hợp...

Tôi mong là vậy.

Dù có gì đã xảy ra, họ đều đã trở thành một điều gì đó khác và rời bỏ câu chuyện này, tôi thì vẫn ở đây, một tên đàn ông nhàm chán lựa chọn ăn mấy miếng bánh quy protein thay vì bim bim khoai tây.

- Nó thú vị lắm, tác giả-nim.

Đột ngột, tiếng chuông báo vang lên làm tôi đánh đổ một chút bia.

Nhìn về phía thông báo, một tin nhắn mới vừa được gửi tới trên nền tảng.

Sau ba năm khi cuốn tiểu thuyết hoàn thành, vậy mà vẫn có ai đó gửi tin nhắn cho tôi.

―Người gửi: ĐạidiệnKimDokja.

Trong suốt thời gian tôi viết cuốn tiểu thuyết, quả thực có một độc giả với cái tên như vậy.

- Đã được ba năm kể từ khi tôi đọc xong cuốn tiểu thuyết.

Hàng năm vào khoảng thời gian này, những hồi ức hoài niệm ùa về và tôi sẽ bắt đầu nghiền ngẫm về câu chuyện mình đã đọc đi đọc lại nhiều lần.

Mỗi lần như thế, tôi cảm thấy như mình đang đọc một cuốn tiểu thuyết mới mẻ khác.

Và rồi tôi lại nhớ khoảng thời gian ba năm trước, thật sự là khoảng thời gian thú vị khi theo dõi bản đăng dài kỳ.

Chà, đó cũng là những gì tôi muốn nói.

Độc giả này thường để lại bình luận mỗi ngày và luôn gửi tin nhắn cảm ơn cho tôi sau đó.

Quả thực là một người phù hợp với cái tên 'Đại diện Kim Dokja'.

- Tôi không chắc anh có còn nhớ không.

Tất nhiên tôi nhớ, vì thỉnh thoảng tôi vẫn đọc được những tin nhắn kể từ thời đó.

Những ngày tháng viết lách điên cuồng khi hạn deadline tới, sau đó đọc tin nhắn và những bình luận từ các độc giả với cơ thể rã rời vì kiệt sức trước khi lên giường ngủ - là ký ức vẫn luôn in đậm trong tâm trí tôi.

Nếu không nhờ các độc giả chia sẻ khoảng thời gian ấy cùng tôi, tôi sẽ không chịu đựng được sự cô đơn cho tới khi viết xong những câu văn cuối cùng.

Tôi có hơi do dự nhưng rồi vẫn chộp lấy bàn phím.

Một lần này thôi, tôi muốn trả lời độc giả ấy bằng chính những gì tôi có, chứ không phải qua những trang tiểu thuyết.

Nhưng sau đó.

- Có một buổi gặp gỡ nhỏ dành cho fan vào lúc 7h tối mai.

Sẽ thật tuyệt nếu anh có thời gian đến và tận hưởng buổi tiệc, và tôi sẽ gửi tặng anh một món quà đặc biệt như lời cảm ơn dành cho tác giả.

Một món quà?

- Xin lỗi vì vé vào cửa sẽ phải trả phí.

Dù sao tôi cũng phải kiếm sống nữa.

Bất chợt, phần mở đầu của 'Toàn Trí Độc Giả' vụt qua trong đầu tôi.

Ở phần mở đầu, Kim Dokja nhận được một tin nhắn từ tác giả tls123.

Cùng với đó là thông báo rằng anh sẽ phải trả phí để đọc phần kết.

Đây hẳn là một trò đùa nhỏ đã được chuẩn bị bởi vị độc giả này.

Tôi bắt đầu viết câu trả lời của mình.

- Cảm ơn bạn rất nhiều, độc giả yêu quý.

Tuy nhiên tôi sẽ chỉ nhận tấm lòng thành của bạn thôi.

Và nếu tôi phải trả tiền cho vé vào... thế thì đó không hẳn là một món quà nữa đúng không? (Uhaha)

Chắc anh ta sẽ không thực sự chuẩn bị quà cho tôi đâu nhỉ?

Mà kể cả khi độc giả ấy thật sự chuẩn bị cho tôi một món quà đặc biệt, thì tôi cũng không thể nhận nó.

Làm sao tôi có thể nhận quà với bộ mặt vô liêm sỉ của một kẻ chẳng viết nổi thêm chương ngoại truyện nào trong vòng ba năm kia chứ?

Nhân tiện thì có vẻ tôi nên xoá (Uhaha) này sẽ phù hợp hơn?

Hình như hiện tại chẳng ai dùng nó nữa?

Tôi đã có những suy nghĩ ngây thơ như thế trong khi nhâm nhi vài ngụm bia.

Ngày mới sắp đến, và đã tôi không ngờ được về điều sẽ xảy ra với cuộc đời mình.

---

Lời nhắn từ tác giả:

Câu chuyện này là phần ngoại truyện của 'Toàn Trí Độc Giả' nhưng sẽ không quá tách rời với phần truyện chính.

Đây vẫn sẽ là câu chuyện về Kim Dokja, nhưng không phải chỉ dành cho Kim Dokja.

Cảm ơn mọi người vì đã kiên nhẫn chờ đợi.

Một lần nữa, chúng ta sẽ bắt đầu cùng 'Toàn Trí Độc Giả'.

Tháng Hai năm 2023.

Sing Shong.

.

(1) Mình thấy ở bản Eng dịch là 'bảo tàng triết học', cơ mà mình đọc được ở một bản dịch khác từ raw Hàn là 'lão thầy bói'.

Vì mình dịch từ bản Eng nên sẽ để nguyên như bên đó vậy. :v
 
[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
Episode 1: The World After Completion.


『Episode 1: Thế giới sau hồi kết (1)』

「Đây là câu chuyện về nỗi tuyệt vọng không thể gọi tên.」

*

Sau khi nhận được tin nhắn thú vị kia ngày hôm qua, một vài điều đáng chú ý đã xảy ra với tôi.

Tôi đã viết câu đầu tiên của phần ngoại truyện.

Tôi không thể kể cho bạn câu đầu tiên ấy là gì.

Điều đó sẽ spoil trước và đó cũng không phải là một câu văn ấn tượng.

Nhưng có thể một ngày nào đó nó sẽ mang ý nghĩa hơn... tương tự với điều đã xảy ra khi tôi viết dòng đầu tiên của 'Toàn Trí Độc Giả' vậy.

Toàn bộ câu chuyện bắt đầu vào khoảng trưa nay với chuyến thăm bất ngờ của Ji Eunyoo, biên tập viên tận tuỵ của tôi.

"Hãy cùng đi đâu đó nào, tác giả-nim."

Một cách đột ngột, cô ấy túm lấy cổ áo tôi rồi bắt taxi, và chúng tôi tới nơi trong khoảng ngắn hơn một tiếng đồng hồ.

Cuối cùng thì chúng tôi cũng đến rạp hát ở Chungmuro, một địa điểm được dùng làm bối cảnh cho 'Toàn Trí Độc Giả'.

bí ẩn này.

Thậm chí còn từng có nhiều người tham gia hơn vào những lần trước đây.

Tôi cứ tưởng giờ hẳn đã đủ người rồi...

"Xin lỗi nhé, tôi có thể ngồi đây không?"

Tôi quay mặt về phía phát ra giọng nói kia.

Một người đàn ông cao lớn như Lee Hyunsung ngại ngùng chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh tôi.

Tôi gật đầu.

"Ồ được chứ.

Anh cứ ngồi đi."

"Cảm ơn..."

Một thẻ tên được treo ở trên ngực của người đàn ông đang loay hoay ngồi lại.

[Thẩm phán Heewon].

Anh ấy hẳn là một người hâm mộ của Jung Heewon, Thẩm phán huỷ diệt.

Tôi bỗng cảm thấy hơi căng thẳng khi phải ngồi cạnh người lạ sau một thời gian dài.

Dường như nhận thấy bầu không khí gượng gạo này, Ji Eunyoo lên tiếng trước.

"Anh hẳn là một fan của Jung Heewon nhỉ."

[Thẩm phán Heewon] nhẹ gật đầu.

"Đúng vậy..."

Và rồi lại một khoảng im lặng tiếp nối.

Ji Eunyoo chọc nhẹ vào cánh tay tôi như thể bảo tôi hãy nói gì đó đi.

Thường mọi người sẽ nhắc về chủ đề gì những lúc thế này nhỉ?

Đã là một khoảng thời gian rất dài kể từ khi tôi trò chuyện với một người mà tôi không quen biết, nên tôi chẳng nghĩ nổi một từ gì để bắt đầu cả.

Tôi mở miệng trong khi mường tượng xem Kim Dokja sẽ nói gì vào tình huống của tôi.

"Cô Jung Heewon rất tuyệt vời."

"Úi, chuẩn luôn!"

Trông thấy người đàn ông bên cạnh mỉm cười rạng rỡ dù tôi chẳng nói gì nhiều, tôi cảm giác chúng tôi gần như đã hình thành được một mối quan hệ quan trọng.

Chúng tôi gật đầu và cùng nghĩ về Jung Heewon như những người bạn thân thiết.

Jung Heewon.

Một nhân vật mà tôi đã tạo ra.

[Thẩm phán Heewon], người đã nhìn vào biệt danh trên bảng tên của tôi một lúc lâu, nói với tôi.

"Biệt danh của cậu thú vị đấy."

"Cảm ơn."

"Vậy, nhân vật yêu thích của cậu là..?"

"Chà, tôi..."

Tôi đã nghĩ về nó một lúc lâu, nhưng thật khó để chọn ra một nhân vật tôi thích.

Khi sự im lặng tiếp tục kéo dài, [Thẩm phán Heewon] dường như nhận ra anh ấy đã phạm phải sai lầm và vội vàng nói thêm.

"Ầy, hẳn cậu là người quan tâm tới mọi nhân vật(3) nhỉ?

Tôi xin lỗi..."

Dù không rõ 'quan tâm tới mọi nhân vật' ở đây có nghĩa chính xác là gì, nhưng tôi có thể đoán được đại khái.

Tôi trả lời với cái gật đầu nhẹ.

"Tôi yêu quý tất cả bọn họ, trừ những kẻ như Cheon Inho."

Phòng trường hợp bạn đã quên, Cheon Inho là tên của một nhân vật phản diện phụ đã chết ở phần đầu của 'Toàn Trí Độc Giả'.

[Thẩm phán Heewon] cũng biết về Cheon Inho, anh ấy hạ giọng với vẻ mặt u ám.

"Cheon Inho, tên khốn nạn đó."

"Hắn ta là một kẻ tồi tệ."

"Cái gã đó nên bị xé thành từng mảnh."

"Ừm... chắc chắn rồi?"

"Hắn nên bị thiêu chết bởi lửa địa ngục."

Cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc ở đây.

Người chủ trì xuất hiện ở trên sân khấu của rạp hát.

Anh ta mặc một bộ vest đen và khoác trên mình chiếc áo măng tô trắng.

"Xin chào tất cả mọi người.

Tôi là Kim Dokja, và là người điều hành sự kiện ngày hôm nay."

Có những tiếng reo hò nhẹ đến từ phía khán đài.

Dù người chủ trì đã đeo kính râm, nhưng trang phục của anh ta khá giống với cái của Kim Dokja.

Đấy có phải đồ tự làm không?

Nó có chất lượng tốt đó chứ.

Sau đó ánh sáng chiếu vào mành phim, và sự kiện bắt đầu.

Một bản nhạc nền nhẹ nhàng phát lên, theo sau là phông chữ [Bức tường thứ tư].

「Và tất cả mọi thứ đều được ghi lại trên [Bức tường thứ tư].」

Tiếp sau đó, những bình luận do người đọc lưu lại chậm rãi xuất hiện trên màn hình.

Từ lời mở đầu cho đến tận chương thứ 551, tất cả bình luận ấy đều do chính tay các độc giả viết nên.

"Này, kia là cái tôi đã viết kìa!"

Một người hâm mộ nữ ở hàng ghế phía trước thì thầm.

Tất cả mọi người ở trong rạp hát đang đọc những bình luận ấy cùng nhau.

Một số bình luận được khá nhiều like, một số khác thì hài hước hoặc sáng tạo.

Một số cái nữa lại chứa đựng tình cảm chân thành.

"Đó có phải là vào lần đầu Kim Dokja hẹo không?"

"Èo, đừng xem bình luận của tôi, gỡ nó xuống đi trời ơi!"

"Tất cả chỗ này đều là quá khứ đen tối của chúng ta..."

Khi tôi lần lượt đọc những bình luận cũ ấy, tim tôi như nhói lên.

Hai năm để xuất bản cuốn tiểu thuyết dài tập và ba năm sau khi hoàn thành.

Tổng cộng năm năm lịch sử được tích luỹ bởi các độc giả trên toàn thế giới.

Tôi ngẩn người nhìn vào câu chuyện đang được mở ra.

Nó tựa như một câu chuyện thần thoại được kể lại từ bòng đêm sâu thẳm.

Những bức ảnh của người hâm mộ từ những buổi triển lãm, các quảng cáo trên tàu điện ngầm dùng kỷ niệm sinh nhật của các nhân vật được trình chiếu từng cái một.

Tất cả những kỷ niệm ấy đang ùa về.

Nhìn vào bức hình minh hoạ của Kim Dokja, có người nhỏ giọng thì thầm.

"Đó là sinh nhật của Kim Dokja đấy."

"Seoul cũng có tuyết rơi vào ngày này."

Trên màn hình trắng, lời nói của độc giả chồng chất lên nhau, tạo nên bức tranh ghép về câu chuyện của họ.

Giữa những hàng chữ, tôi có thể thấy dấu vết của những bước chân khi họ cùng đồng hành với nhau.

"Anh mừng vì chúng ta đã tới, phải không?"

Tôi gật đầu với lời nói của Ji Eunyoo.

"Có lẽ tôi viết tất cả chỉ để ngắm nhìn cảnh này thôi."

Tôi có thể cảm nhận trái tim mình đang đập thình thịch một lần nữa.

Nếu tôi thật sự xứng đáng, tôi muốn nói gì đó với những độc giả này.

Tôi muốn viết cho họ, không trốn chạy, không bỏ cuộc.

Tôi muốn lần nữa thách thức câu chuyện này.

「Nhưng liệu tôi có thể làm được không?」

Đến khi ấy, tôi nghe thấy giọng của người dẫn chương trình.

"Không dài dòng thêm nữa, tiếp theo đây chúng ta sẽ được nghe vài lời tới từ tác giả-nim, người đã tham gia cùng chúng ta trong sự kiện ngày hôm nay!"

Những độc giả ở dưới khán đài nhìn nhau và rồi cùng hò hét.

Tôi gần như chết lặng trong một khoảng, nhưng rồi nhanh chóng trở lại thực tại.

"Tác giả-nim?"

Ji Eunyoo thì thầm với tôi cùng vẻ ngạc nhiên.

Trong chốc lát, tâm trí tôi trở nên phức tạp.

Cô ấy có phải người đã bí mật tổ chức buổi họp mặt này không?

Nhưng trông Ji Eunyoo không có vẻ gì như cô biết về điều đó.

Tôi nhìn lên sân khấu và trông thấy người dẫn chương trình đang mỉm cười về phía tôi.

Chắc là tôi nên xuất hiện thôi nhỉ.

Tôi lúng túng hắng giọng, và Ji Eunyoo lại lẩm bẩm.

"Chuyện gì đang diễn ra thế?"

Ngay khi tôi đứng dậy, một khuôn mặt của ai đó bỗng xuất hiện trên màn chiếu.

- Aah, ah.

Một nốt ruồi hình giọt nước trên làn da nhợt nhạt.

Mái tóc bob được buộc gọn phía sau.

Dù cho chẳng có một lời giới thiệu nào về cô ấy, không có ai ở đây là không nhận ra danh tính của cô.

Tác giả thật sự của 'Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri' đã ở đây.

---

Lời nhắn từ tác giả:

Xin chào, tôi là Sing Shong.

Tôi rất vui khi có thể chào đón các bạn một lần nữa.

.

(1) Đại ý thì nó là "bữa tiệc của Kim Dokja", bên bản Eng mình thấy họ ghi là 'banquet' nên mình cũng sẽ để như vậy.

(2) Well, mình cũng không biết mấy cái này là cái gì luôn...

(3) Có chỗ dịch là "allcharacter", có chỗ dịch là "all-cares", nên mình dịch theo ý hiểu của mình.
 
[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
Episode 1: The World After Completion (2)


『Episode 1: Thế giới sau hồi kết (2)』

---

(Mình sẽ sửa đại từ nhân xưng ngôi thứ ba của người dẫn chương trình thành "họ" nhé, vì LHH chưa biết đấy là nam hay nữ.)

---

- 1, 2, 3, thử mic, thử mic đây.

Tôi tự hỏi liệu đây có phải cảm giác của các nhân vật khi lần đầu họ nhìn thấy Dokkaebi trên tàu điện ngầm không.

- Mọi người nghe thấy tôi chứ?

Người phụ nữ ở trên màn chiếu gần như giống hệt với Han Sooyoung trong tưởng tượng của tôi, điều đó khiến tôi rùng mình.

Tôi chắc chắn mình không phải người duy nhất cảm thấy vậy, các độc giả khác cũng đang nhìn chằm chằm lên sân khấu với cái miệng há hốc.

- Một vài người vẫn nhớ đến câu chuyện của anh ta nhỉ.

À phải, mấy người cũng đều là Kim Dokjas mà.(1)

Cô ấy hoàn toàn là một Han Sooyoung hoàn hảo, kể cả những lời nhận xét khốn nạn kia.

Có thể cái này được làm bằng công nghệ deepfake, nhưng dù là ai diễn nữa thì đây đúng là một tác phẩm tuyệt vời.

Nhưng rồi, Han Sooyoung bắt đầu nói những thứ kỳ lạ.

- Tôi có gửi một câu chuyện ngắn lên phần lưu trữ đám mây cách đây không lâu, mấy người đã đọc hết chưa?

Hở?

- Hiển nhiên các người phải trông thấy nó rồi nhỉ?

Tôi biết, nhưng dù sao đấy cũng chỉ là một bản xem trước thôi, vì phần 'ngoại truyện' bây giờ mới thực sự mở màn.

Không, chờ đã.

Tôi còn chưa có tài khoản lưu trữ cơ.

Làm sao nếu chúng ta không kịp xử lý mấy cái tuyên bố đấy bây giờ?

Đưa tôi bản thảo ngay đi.

- Tôi sẽ để mấy người xuất hiện trong lời cầu nguyện của tôi.

Và tôi sẽ giải đáp thêm một câu hỏi cuối cùng.

Những độc giả chăm chăm nhìn vào màn chiều bắt đầu quay sang nhìn nhau.

Han Sooyoung nói thêm.

- Đừng hỏi tôi Yoo Joonghyuk mua ủng ở đâu hay Gilyoung có ăn châu chấu không.

Tôi không biết mấy thứ đấy đâu.

Một vài người ồ lên với sự tiếc nuối.Các độc giả trông khá do dự, họ không chắc chắn rằng mình muốn hỏi điều gì.

Chà, dù sao thì đây có lẽ cũng chỉ là một bản thu video, nên chẳng đời nào họ nhận được câu trả lời.

Thế nhưng vẫn có người giơ tay lên.

"Kim Dokja đã sống lại chưa ạ?"

Đó là một người hâm mộ nữ với thân hình nhỏ nhắn ở hàng ghế trước.

Một khoảng lặng ngắn ngủi chiếm lấy khán phòng.

Đây là câu hỏi mà bất cứ người đọc nào đã đọc đến chương truyện cuối cũng đều thắc mắc.

Theo một cách nào đó thì tất cả mọi người đều biết câu trả lời, nhưng lại không thể trả lời được.

Nó mang theo cảm giác chán nản.

Tôi thấy tiếc cho cô bé ấy.

Nếu Han Sooyoung trong video thật sự là Han Sooyoung đó, hẳn cô ấy cũng sẽ cảm thấy giống tôi.

Tuy vậy.

- Ồ phải, bạn muốn hỏi về Kim Dokja hả?

Gì?

- Cái đó...

Đây là video phát sóng trực tiếp à?

Khoảnh khắc tiếp theo, vài tia lửa lách tách loé lên và màn hình vụt tắt.

Tiếng thở dài vang lên từ dưới khán phòng.

"Ôi, thật đáng tiếc, tín hiệu đã bị cắt ngang rồi.

Chúng ta phải cùng chờ đợi phần ngoại truyện để xem xem liệu Kim Dokja có sống sót hay không thôi!"

Thật vậy.

Khả năng dẫn dắt điêu luyện của người dẫn chương trình khá phù hợp với vai "Kim Dokja" của họ.

Tôi có thể nghe thấy khán giả thảo luận với giọng the thé.

"Có thật là phần ngoại truyện sẽ ra mắt sớm không?"

"Tôi không nghĩ đã có một thông báo riêng biệt nào đâu."

Tất nhiên là không.

Chưa từng có một thông báo nào cả.

Ji Eunyoo ngồi cạnh tôi thì thầm với giọng bông đùa.

"Đây là một lời đe doạ đáng yêu để anh tiếp tục viết chăng?"

"Hẳn là không, thế này thì có hơi quá rồi."

Khi tôi khẽ thở dài, người điều hành bắt đầu giới thiệu phần cuối cùng của sự kiện.

"Đã đến lúc diễn ra sự kiện cuối cùng trong ngày hôm nay, những câu đố về 'Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri'.

Chúng tôi đã chuẩn bị vô số phần quà để mọi người có thể cùng nhau chia sẻ, nên nếu bạn trả lời đúng câu hỏi, hãy tiến về phía sân khấu nhé."

Dựa trên ánh mắt sáng rỡ của những độc giả ngồi đây, đó hẳn là phần sự kiện chính.

Người chủ trì đứng phía trước màn chiếu và đọc to câu hỏi.

"Câu hỏi đầu tiên là-"

Trước khi họ hoàn thành câu hỏi, các khán giả đã bắt đầu giơ tay.

Tôi đã ngạc nhiên; chính tôi cảm thấy những câu hỏi này dường như khá đánh đố.

Vào lúc độc giả được chọn nêu ra câu trả lời, người điều hành vỗ tay.

"Xin chúc mừng.

Mời bạn đi lối này."

Vị độc giả với khuôn mặt mà tôi có thể nhớ được đã đi theo chỉ dẫn của người dẫn chương trình.

Lúc sau, có tiếng tsuchut vang lên và độc giả đó biến mất sau tấm màn chiếu.

Tôi bật cười, và các khán giả cũng vậy.

Đây là một thủ thuật khá hài hước.

Tôi nghĩ mình sẽ thử vào lần này.

"Được rồi, câu hỏi thứ hai nào. ■ đã xuất hiện tổng cộng baonhieeu lần trong 'Toàn Trí Độc Giả'?"

Ừm...

Dù có nghĩ thế nào thì tôi chắc mẩm rằng sẽ chẳng ai trả lời được câu hỏi ấy.

Ngay cả tôi, tác giả, cũng không biết.

Nhưng rồi ai đó đã giơ tay lên.

"Tôi!

Câu trả lời là-"

Vị khán giả đã giơ tay nói ra một con số, cái mà tôi cho rằng đó chỉ là một con số ngẫu nhiên, nhưng bất ngờ thay rằng người dẫn chương trình đã vỗ tay một lần nữa.

"Xin chúc mừng.

Mời bạn đi lối này."

Làm thế nào mà người đó có thể trả lời đúng vậy?

Vị độc giả trả lời đúng câu hỏi thứ hai đấy cũng bước theo sự hướng dẫn của người dẫn chương trình và biến mất sau sân khấu.

Người chủ trì lúc này mỉm cười.

"Câu hỏi vừa rồi có khó quá không?

Câu tiếp theo sẽ dễ hơn rất nhiều!"

Tôi nghiến răng và tập trung vào từng lời của người dẫn chương trình.

Được rồi, lần này.

"Câu hỏi thứ ba.

Trong 'Ba cách để sinh tồn trong thế giới bị huỷ diệt', Yoo Joonghyuk đã hồi quy 1863 lần.

Con số '1863' tượng trưng cho điều gì?"

Tôi gần như đứng hình ngay sau khi nghe được câu hỏi.

Con số đó mang biểu tượng gì ư?

Tôi suy đoán xem tác giả của cuốn 'Toàn Trí Dộc Giả' có ý gì khi sử dụng con số 1863.

Theo tôi, người viết... chẳng có ý gì cả.

Tôi dám chắc bởi tôi chính là tác giả của 'Toàn Trí Độc giả' mà.

Lần này, số độc giả giơ tay khá nhiều.

Khi người dẫn chương trình gọi tên, vị độc giả kia trả lời.

"1863 là năm mà ga tàu điện ngầm đầu tiên được đưa vào hoạt động, tượng trưng cho những lần hồi quy lặp lại của Yoo Joonghyuk trải qua trên chuyến tàu điện ngầm luân hồi."

Hở?

Không thể nào.

Tôi trở nên bối rối, nhưng những khán giả xung quanh tôi thì tỏ ra đồng tình.

"Chà, đúng, đúng.

Là nó đấy."

"Ồ, tôi có thấy nó trong một bài phân tích về Kim Dokja."

Người dẫn chương trình vỗ tay và độc giả với câu trả lời đúng bước lên bục với một nụ cười rạng rỡ.

Ji Eunyoo quay sang hỏi tôi.

"Con số 1863 thật sự có nghĩa đấy hả?"

"Tất nhiên, mỗi con số được viết ra đều có ý nghĩa riêng.

Mọi yếu tố đều được liên kết chặt chẽ với nhau."

Những câu đố lại tiếp tục.

Một vài câu trong số đó tôi biết, một vài cái thì không, thậm chí còn có một số câu hỏi tôi không trả lời được.

Tuy vậy, giữa lúc hỏi đáp qua lại, trong tôi dần hiện lên một cảm xúc khó tả.

Những câu chuyện tôi nhớ.

Những câu chuyện tôi đã quên.

Cả những câu chuyện ngoài ý muốn mà tôi không định kể.

Những câu chuyện tôi đã ngừng viết từ ba năm trước vẫn đang được tiếp nối.

Chợt tôi tự hỏi lòng mình.

Liệu tôi có thể nói rằng tôi yêu những câu chuyện ấy nhiều hơn họ không?

"Ở ngục tối của nhà hát, tên thanh kiếm mà Kim Dokja đưa cho Jung Heewon là gì?"

"Tôi!

Tôi!"

Ngay cả [Thầm phán Heewon] ngồi cạnh tôi cũng trả lời được một câu hỏi.

Khi nhìn thấy anh ấy vui vẻ bước ra sau tấm màn chiếu, Ji Eunyoo lẩm bẩm với chất giọng lo lắng.

"Chúng ta là những người cuối cùng còn lại.

Liệu có hình phạt nào không nhỉ?"

Và rồi Ji Eunyoo cũng bắt đầu giơ tay từ lúc ấy.

Sau khoảng mười hay hai mươi câu hỏi gì đó, cuối cùng Ji Eunyoo cũng trả lời đúng một câu.

"Tôi đi trước đây.

Hẹn gặp anh ở ngoài nhé."

Kể cả khi Ji Eunyoo vẫy tay và biến mất, tôi không định giơ tay lên.

Những độc giả gặp khó khăn với những câu hỏi cuối cùng cũng trả lời đúng, họ đứng dậy lau nước mắt và bước lên sân khấu.

Tôi nhìn theo bóng lưng họ một lúc lâu khi họ rời đi.

"Chỉ còn lại câu hỏi cuối cùng."

Giọng nói ấy vang vọng quanh nhà hát vắng lặng.

Chẳng bao lâu, tôi trở thành người cuối cùng còn ở lại.

Tôi nhìn chằm chằm vào những hàng ghế trống trước mặt, lần đầu tiên nghĩ về người với cái tên 'Kim Dokja' sau một khoảng thời gian dài.

"Được rồi, câu hỏi cuối nào."

Tôi lo lắng tập trung vào câu hỏi ấy.

Mong rằng nó sẽ là một câu hỏi không quá khó.

Người điều hành mỉm cười và hỏi tôi.

"Ai là nhân vật nữ chính trong 'Toàn Trí Độc Giả'?"

Tôi lưỡng lự một lúc rồi lại ngậm miệng lại.

Như thể cảm nhận được sự xấu hổ của tôi, người dẫn chương trình nói thêm với vẻ trấn an.

"Tôi sẽ cho anh thêm một phút để suy nghĩ về điều đó."

Nữ chính của 'Toàn Trí Độc Giả'.

Tôi không biết Kim Dokja sẽ chọn ai làm nữ chính, bởi lẽ tôi không phải anh ấy.

Vì thế, tôi bắt đầu suy nghĩ dưới góc nhìn của Lee Hakhyun, tác giả của 'Toàn Trí Độc Giả'.

「Ai là nữ nhân vật chính của 'Toàn Trí Độc Giả' đây?」

"Tôi sẽ tiết lộ câu trả lời trong vòng một phút nữa."

Trên thực tế, 'Toàn Trí Độc Giả' không phải câu chuyện được viết dựa trên tuyến nhân vật nữ, nên hầu như không có yếu tố lãng mạn nào trong đó.

"Mười giây cuối cùng."

"Nữ chính của 'Toàn Trí Độc Giả' là-"

Tôi nói ra tên của nhân vật nữ mà tôi nghĩ tới.

Tôi không chắc người chủ trì có đang nhắc về cô ấy không.

Cô không có nhiều đất diễn như những nhân vật chính khác.

Tuy vậy, cô ấy là nhân vật tôi đã tạo ra vì Kim Dokja.

Người dẫn chương trình im lặng một lúc lâu trước câu trả lời của tôi, và rồi hỏi lại.

"Sao anh lại nghĩ thế?"

Tôi có lẽ không phải người yêu câu chuyện này nhất.

Tôi cũng có thể không phải là người biết rõ vầ câu chuyện ấy nhất.

Nhưng chỉ một lần thôi, tôi muốn nói.

"Vì tôi là người đã viết nó."

"Sao cơ?"

Người chủ trì hỏi lại tôi như thể anh ta chưa nghe rõ.

Tôi mỉm cười cay đắng và cao giọng hơn chút.

"Bởi vì cô ấy là nhân vật mà tôi yêu thích."

Tôi không dám chắc là mình có trả lời đúng hay không.

Người dẫn chương trình chỉ gật đầu và từ từ vỗ tay.

Vậy tôi đã đúng hay sai?

Nghĩ lại thì, người dẫn chương trình chưa từng nói từ 'chính xác' cho đến hiện tại.

"Xin chúc mừng."

Và như thế, tôi bước xuống bậc thang từ trên sân khấu rạp hát.

Đi theo con đường mà các độc giả trước đó đã đi qua, ánh mắt tôi rơi vào những hàng ghế trống.

Dòng chữ "Bức tường thứ tư" phát sáng lấp lánh trên màn hình.

Chợt, tôi nhớ đến họ, những độc giả bước dọc lối đi với đôi mắt ướt nhoè, cố mỉm cười khi quay đầu nhìn lại.

Giờ tôi mởi hiểu được cảm xúc của họ khi ấy.

Họ không khóc hay cười vui sướng vì đã trả lời đúng những câu hỏi kia.

Mà bởi vì đây là cái kết của 『Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri』.

Tôi nhận ra mình cuối cùng cũng đang bước đi trên con đường mà lẽ ra tôi đã phải đi từ lâu.

Mỗi độc giả đều đã đạt được cái kết theo cách riêng của họ, và giờ tới lượt tôi.

Tôi tiến lên sân khấu và người dẫn chương trình đang đứng đợi tôi ở đó.

Chúng tôi chạm mắt với nhau một lúc lâu.

Người chủ trì nhìn vào biệt danh trên thẻ tên của tôi.

[■■■]

"Biệt danh của anh rất khó phát âm nhỉ."

Tôi mỉm cười và gật đầu.

Ngay cả khi ở gần, tôi cũng không thể nhìn rõ mặt của người điều hành.

Giọng nói ấy trung tính một cách kì lạ nên tôi chẳng phân biệt nổi người này là nam hay nữ.

Tôi đột nhiên muốn hỏi rằng họ có phải [ĐạidiệKimDokja] hay không, nhưng tôi không làm thế.

Tôi thấy mình không có quyền hỏi.

"Giải thưởng nằm phía sau tấm màn.

Anh có thể tới nhận lấy rồi rời đi."

Từ "giải thưởng" khiến tôi khá phấn khích.

Nó có thể là gì đây, một thẻ quà tặng chăng?

Tôi vươn tay về phía tấm màn sân khấu, nhưng rồi lại do dự.

Vì khi tôi kéo tấm màn này lên, câu chuyện sẽ thực sự kết thúc.

Tôi tự hỏi liệu còn gì để viết hay không, những câu mà tôi đã quên, những từ mà tôi còn chưa sử dụng...

Vào khoảnh khắc cuối cùng, tôi nhìn lại.

Tôi cảm thấy dường như vẫn còn ai đó ở đây.

Và tôi nhận ra rằng nếu thực sự vẫn có người đang đợi, tôi muốn viết tiếp một câu chuyện khác cho họ.

Thật vậy, vẫn còn ai đó khi tôi xoay người lại.

Họ đã ở đây từ khi nào thế?

Người điều hành vẫy tay với tôi từ giữa khán đài.

Tôi có thể nhìn thấy phía khán đài rõ hơn từ trên sân khấu.

Tôi vẫy tay lại, đối diện với người điều hành, chậm rãi quay lưng đi và vén tấm màn lên.

Đã đến lúc phải sống trong một thế giới khi câu chuyện đã được hoàn thiện.

"Anh thực sự định kết thúc mọi thứ thế này ư?"

Giọng nói của người điều hành vang vọng.

Và rồi...

"Nếu anh định đơn phương kết thúc thế này, còn chúng tôi thì sao?"

Từng câu từ của người điều hành chạm tới tôi.

Tôi định trả lời "cái gì?" theo phản xạ thì một tiếng tsuchuchut phát ra từ đâu đó.

Tôi vô thức nắm lấy điện thoại của mình.

Nó không phải tiếng chuông điện thoại của tôi.

"Vậy tôi yêu cầu anh hãy tiếp tục kể câu chuyện này."

Thứ gì đó đang quay cuồng trước mặt tôi.

Hở.

Vòng xoáy ấy cuốn lấy tôi, nuốt chửng cả những âm thanh tôi chưa kịp phát ra trong miệng.

Tầm nhìn của tôi nhoè đi khi những tia lửa bay qua trước mắt.

Có cảm giác như ai đó vo viên tôi thành một quả bóng và ném tôi vào trong toa tàu điện ngầm không có trạm dừng chân.

Miệng tôi hơi có vị nôn mửa khi tôi nín thở.

Và khi tôi mở mắt ra.

Tôi thực sự đang ở bên trong tàu điện ngầm.」

Góc nhìn của tôi hơi cao hơn bình thường.

Một làn gió ấm áp thổi từ lỗ thông hơi trên trần.

Ngửi thấy mùi bụi mốc meo đặc trưng dưới lòng đất, tôi chớp mắt.

Cảm giác choáng váng mơ hồ bám vào trên da thịt, rồi dần dần, tôi khôi phục lại nhận thức của hiện tại.

「Chính xác là ở ga tàu điện ngầm.」

Tại sao tôi lại ở đây?

Cùng lúc khi tôi tự hỏi mình, câu trả lời dần hiện ra từ sâu trong tâm trí tôi.

Tôi vốn đã biết đây là đâu rồi.

— Nhưng tại sao anh lại bắt đầu tại ga tàu điện ngầm?

Ji Eunyoo từng hỏi tôi như vậy.

— Bởi vì đó là nơi tôi cảm thấy thoải mái nhất.

Nhưng chính bản thân tôi không thể chấp nhận câu trả lời đó.

"Cái quái gì thế này?"

Giọng nói phát ra từ miệng tôi làm tôi giật mình vì sự thiếu tự nhiên của nó.

Tôi theo phản xạ nhìn về phía trước.

Trên tấm cửa kính, không phải 'Lee Hakhyun' mà là người đàn ông có đôi mắt hí đang nhìn chằm chằm vào tôi.

"Không-"

Một chiếc điện thoại lạ được nắm chặt trong tay tôi.

Ngón tay tôi vô tình nhấn vào nút nguồn.

「Chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên khi tôi xem giờ vào thời điểm ấy.」

Các chữ số trên đồng hồ điện thoại thay đổi kèm theo tiếng tích tắc.

7:00 P.M.

Khi tôi ngẩng đầu lên, một tin nhắn bật ra từ đâu đó kèm theo tiếng nổ nhỏ.

[Dịch vụ miễn phí của hệ hành tinh số 8612 đã kết thúc.]

[Kịch bản chính đã bắt đầu.]

Tôi biết quá rõ rằng câu nói tiếp theo sẽ là gì.

「Đó là thời điểm thể loại cuộc đời tôi thay đổi.」

Những câu từ ấy không phải của chính tôi.

「Và có lẽ.」

Vào khoảnh khắc đó, tôi đã 'được suy nghĩ'.(2)

「Tôi đã tiến vào 'Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri'.」

---

Lời nhắn từ tác giả:

Ấn phẩm 'Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri' sẽ được phát hành hành vào 7 giờ tối các ngày Chủ Nhật, Thứ hai, Thứ tư và Thứ sáu.

Nếu như có sự thay đổi, chúng tôi sẽ thông báo trước.

Một lần nữa, cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã dõi theo 'Toàn Trí Độc Giả'.

.

(1) Chắc mọi người đều biết, 'Dokja' ở đây cũng có nghĩa là độc giả.

(2) Theo ý hiểu của mình, khúc này có thể tương đương với "tôi đã được tạo ra" bởi chính ổng hay người nào đó lúc viết phần mở đầu của Toàn Trí Độc Giả. :'3

Anyway, hôm nay là mùng 1 Tết rồi, chúc tất cả mọi người năm mới vui vẻ, công việc và học tập thuận lợi, luôn luôn mạnh khoẻ và gặp nhiều may mắn nhaaa!!
 
[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
Episode 2: Rewrite (1)


『Episode 2: Viết lại (1)』

---

"Anh có biết sinh vật sống là gì không, tác giả-nim?"

— Bình luận từ chương 6 của 'Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri'.

*

Tôi từng chia sẽ một trò đùa như thế với Ji Eunyoo.

Tôi hỏi cô ấy rằng liệu chúng tôi có thể sống sót không nếu chúng tôi rơi vào kịch bản đầu tiên của 'Toàn Trí Độc Giả'.

Ji Euyoo đã trả lời tôi thế này.

- Thật ra tôi không tự tin lắm đâu, còn anh thì sao, tác giả-nim?

Tôi đã nói gì ấy nhỉ?

Tôi chẳng thể nhớ nổi.

Điều duy nhất tôi biết được ngay bây giờ là trò đùa ấy đã trở thành sự thật.

「Trời đất ơi.」

Đây quả là một tình huống bất thường đến mức tôi không thể không sử dụng dấu trong câu.

Tôi chạm vào hình ảnh phản chiếu của gương mặt mình trên tấm cửa kính vô số lần.

Không phải vì tôi trông có vẻ đẹp trai.

Cũng không phải vì có thứ gì quái lạ trên cửa kính.

Khuôn mặt của tôi đã thực sự thay đổi.

"Cái quần què..."

Đôi mắt cong cong như mỉm cười, đôi môi mỏng thoáng mang nét gì gian xảo.

Tôi nhận ra mình đã từng thấy khuôn mặt này ở đâu rồi.

Cá chắc luôn, có một hình nhân với kích thước thực ở ngay cửa rạp hát mang khuôn mặt tương tự.

Nhưng tôi chẳng nhớ được anh ta là ai.

Anh ta là một nhân vật phụ không được miêu tả chăng?

[Dịch vụ miễn phí của hệ hành tinh số 8612 đã kết thúc.]

[Kịch bản chính đã bắt đầu.]

Dọc khắp ga tàu điện ngầm, người dân bày tỏ sự bối rối của họ.

"Cái gì đây?"

"Tôi không phải người duy nhất nhìn thấy, phải không?"

"Chỗ này bị chắn rồi.

Này, đằng ấy cảm nhận được không?

Có một bức tường ở đây ấy."

Một phần bán kính khu vực được bao bởi một bức tường trong suốt.

Đó là bức tường mà tôi biết rõ – thứ thiết bị như rào chắn kịch bản ngăn không cho người khác thoát ra cho đến khi đáp ứng một số điều kiện nhất định.

"Nhân viên tàu điện ngầm đâu rồi?

Sao họ không thông báo gì thế?"

"Sẽ có người đến thôi, hay thử ngồi chờ xem sao."

Không còn nghi ngờ gì nữa.

「Mình đã xuyên vào ai đó trong 'Toàn Trí Độc Giả.」

Một cơn ớn lạnh chậm rãi chạy dọc sống lưng của tôi.

「Một nhân vật phụ nào đó mà mình còn chẳng biết tên.」

Đây là một cốt truyện thường thấy trong tiểu thuyết mạng, nhưng tôi không thể nghĩ ra bất kỳ lý do nào khiến mình phải xuyên thành ai đó.

Tại sao lại là tôi?

Tôi có từng gây thù với ai không?

Có phải một trong số các nhân vật đã kéo tôi vào đây chăng?

Han Sooyoung ở sự kiện trong rạp hát kia là thật?

Thế người đưa tôi vào đây có phải Han Sooyoung không?

Có khả năng.

Han Sooyoung, người không muốn tôi giả vờ làm tác giả của 'Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri' nữa, đã ném tôi tới nơi này.

Người đó cũng có thể là Yoo Joonghyuk.

Cái cách tôi miêu tả đủ thứ đau khổ mà anh trải qua cũng đủ khiến anh ta nảy sinh ác cảm với tôi.

Hay là Kim Dokja chăng.

Đó có thể là do Kim Dokja, người muốn trả thù tôi vì tiết lộ sở thích bí mật của nhân vật chính cho cả vũ trụ.

Hoặc anh ấy làm thế chẳng vì lí do gì cả, đơn giản do anh ấy xấu tính.

Má nó, tôi không biết nữa.

Giờ suy nghĩ về chuyện này chẳng ích gì.

Tôi thảy đi những suy nghĩ không chắc chắn ra khỏi đầu, chỉ để lại những điều tôi đã nắm chắc.

Thứ nhất, tôi đang ở trong 'Toàn Trí Độc Giả'.

Thứ hai, tôi đã chiếm lấy thân xác của ai đó.

Thứ ba, kịch bản sắp bắt đầu.

Tôi nhanh chóng quan sát khu vực xung quanh.

Nếu kịch bản đầu tiên chuẩn bị bắt đầu, tôi cần tìm ra những thứ có thể tận dụng làm lợi thế cho mình.

Trước tiên, tôi đang đứng tại ga tàu điện ngầm.

Trạm tàu ở tuyến màu cam, vì thế sẽ là tuyến 3, và tên của trạm là.......

「Geumho.」

Tôi chầm chậm cau mày.

Trong đầu tôi đang điểm lại một số thông tin về ga Geumho.

Nó là căn cứ đầu tiên của nhân vật chính, Kim Dokja, và là nơi diễn ra vụ thảm sát.

Tất nhiên đó là chuyện của nửa sau tập đầu tiên, và may mắn thay, tôi chưa gặp thời điểm ấy...

Nhưng theo nghĩa nào đấy, lúc này còn nguy hiểm hơn nhiều.

[Ah, aah. ^&@@#%...]

Cảm giác như tôi bị kéo xuống một vực sâu lạnh buốt từ dưới mắt cá chân vậy.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày tận mắt nhìn thấy một Dokkaebi.

Hai chiếc sừng nhỏ.

Một sinh vật có bộ lông mềm mại đang quấn một tấm thảm rơm khô.

Tôi vẫn còn nhớ.

Lúc đầu cậu ta nắm giữ vai trò này.

[Các ngươi có nghe rõ ta không?]

Đối tác hợp đồng phát trực tuyến của Kim Dokja, Dokkaebi Bihyung.

[Ôi chà, chỗ này có vẻ yên ắng hơn những nơi khác nhỉ...]

Bihyung nhìn lại vào lúc đó và ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Tôi ngạc nhiên cúi đầu xuống.

Chỉ đến nửa sau của câu chuyện thì Bihyung mới có thiện cảm với Kim Dokja, trong khi trước đó cậu ta là một con quái vật điên khùng sẵn sàng cho nổ tung đầu của các hoá thân làm thú vui.

May mắn là tôi không thấy có ai bị bẻ đầu khi gây sự với Bihyung như trong chính truyện.

Đặc biệt là cái gã đàn ông to con đằng kia.

[Tốt, bởi vì có một số nơi khá phiền phức đến mức phải vặt vài cái đầu để khiến họ câm mồm lại.

Được rồi, ta sẽ giải thích chuyện gì đang xảy ra, nên hãy nghe đây.]

Tôi biết rõ toàn bộ những gì Bihyung sẽ nói kế tiếp.

Tôi đã viết hàng tá bản thảo cho câu thoại đó.

Hẳn cậu ta đang chạy đồng thời một kịch bản ở khu vực mà cậu kiểm soát.

[Tất cả các ngươi đã sống một cuộc đời tự do tự tại suốt thời gian qua đúng không?

Các ngươi được sinh ra mà chẳng phải trả một cái giá nào cho việc thở, ăn, ngủ, nghỉ hay sinh con đẻ cái cả!

Ha!

Các ngươi đã sống trong một thế giới quá tốt đẹp!]

Khi nghe cậu ta nói vậy, tôi tự hỏi liệu mọi chuyện có giống thế này nếu 'Toàn Trí Độc Giả' được chuyển thể thành phim hau không.

Vấn đề là tôi chỉ là một nhân vật phụ trong bộ phim ấy.

[Dù sao đi nữa, các người được sống thoải mái suốt những năm qua bởi những chòm sao trong quá khứ xa xôi đã trông chừng hành tinh này với lòng hảo tâm to lớn, nhưng chỉ đến hôm nay thôi, và giờ là lúc các ngươi trả ơn cho lòng tốt mà họ dành cho mấy người.

Tốt hơn hết là các ngươi nên tự nhìn xem chuyện gì đang xảy ra thay vì nghe ta dông dài nhỉ?]

Như thể chẳng buồn đọc lại những câu thoại nhàm chán nữa, Bihyung bũng ngón tay.

[Kênh #BI-7623 đã được mở.]

[Các chòm sao đã tiến vào.]

Một cửa sổ nhỏ lơ lửng phía trên những kẻ đang bối rối ngẩng đầu.

[Kịch bản chính đã bắt đầu!]

+

Thể loại: Chính.

Độ khó: F

Điều kiện: Giết chết một hoặc nhiều sinh vật sống.

Giới hạn thời gian: 30 phút.

Phần thưởng: 300 xu.

Thất bại: Chết.

+

Cơ thể trong suốt của Dokkaebi từ từ mờ đi, để lại cho chúng tôi một nụ cười mơ hồ.

[Vậy nhé, chúc các ngươi may mắn.

Hãy cho ta xem một câu chuyện thú vị nào.]

Một cửa sổ kịch bản hiện lên trước mặt tôi, trông khá là ấn tượng.

Thời gian giới hạn giảm dần theo thời gian thực.

Ngay lúc này là 30 phút, nhưng khi thời gian trôi qua, các hình phạt sẽ bắt đầu có hiệu lực.

"Thế này nghĩa là sao?"

Những người không chắc chắn về chuyện đang xảy ra bắt đầu trò chuyện và kêu gọi lẫn nhau.

Từ xa, tôi có thể thấy những người đó cào cấu và đập vào bức tường trong suốt.

'Cửa sổ trạng thái.'

[Hiện không thể kích hoạt cửa sổ trạng thái do lỗi hệ thống.]

Tôi nheo mắt lại.

Cái này không hoạt động?

'Bức tường thứ tư.'

Tôi đã gọi nó ra, chỉ để đề phòng thôi.

Kim Dokja sở hữu kỹ năng [Bức tưởng thứ tư] từ khi bắt đầu, và như một hình phạt của kỹ năng đó, anh ấy bị hạn chế không thể xem cửa sổ trạng thái.

Vậy, nếu như tôi cũng có [Bức tường thứ tư]......

'Bức tường thứ tư.'

.......

Có vẻ như tôi không có.

Vậy tại sao nó không mở?

Tôi không biết.

Đây là cuốn tiểu thuyết tôi đã viết cơ mà, khốn thật.

Trước hết, tôi là nhà văn, không phải là độc giả, nên hẳn là tôi có một kĩ năng của [Nhà văn]...

Có thể tôi sở hữu [Avatar] hoặc [Dự đoán đạo văn] như Han Sooyoung.

Tôi tập trung và cố gắng sử dụng [Avatar] và những kỹ năng khác chỉ dành cho nhà văn.

Nhưng chẳng có sự thay đổi đáng chú ý nào, ngoại trừ cảm giác căng thẳng khắp các thớ cơ của tôi.

[Thời gian giới hạn đã giảm xuống.]

[Còn lại 28 phút.]

Khi tôi đang vùng vẫy một cách vô ích, đám đông trong ga tàu đã tách ra thành hai nhóm.

Một nhóm gồm những người mặc áo nỉ có logo giống nhau.

"Mọi người, xin đừng hoảng loạn và hãy tập trung về phía này!"

"Chúng ta đến chỗ cha xứ-nim thôi!"

Họ đang giữ chặt những chiếc khăn giấy có tên nhà thờ trên đó; hẳn họ cùng đến từ một nhà thờ.

Và ở phía đối diện, một gã đô con với hình xăm trên cánh tay đang tập hợp mọi người lại.

"Này, tới giúp chút đi!"

Đây chính là người mà tôi đã lo lắng anh ta sẽ bị Bihyung bẻ đầu khi nãy.

Người đàn ông to lớn đẩy mạnh vào bức tường vô hình bằng hai tay và hét lên với những người xung quanh.

"Tất cả cùng đẩy cái này đi!

Chúng ta có thể sẽ thoát ra được!"

Rõ ràng, chống lại một bức tường sẽ an toàn hơn so với việc chống lại một con Dokkaebi.

Thế nhưng không phải ai cũng nghĩ vậy.

"Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta làm những việc kì quái khiến con quái vật kia tức giận?"

"Rồi sao?

Nếu mày không giúp thì cút ra.

Đẩy!

Mạnh hơn!

Mạnh hơn nữa!"

Chuyện đến nước này, những kẻ đang do dự cũng bắt đầu tham gia đẩy bức tường.

Tiếng hô "dô – hầy – dô" vang lên liên tục, và nhóm người tới từ nhà thờ khi nãy vẫn đứng nhìn cũng góp sức.

"Mọi người, hãy giúp anh ta!"

Theo lời hiệu của cha xứ, đoàn người lao vào và cùng đẩy bức tường.

Thật là một cảnh tượng đáng xem, hàng tá người bám vào bức tường trong suốt như một vở kịch câm.

Tôi từ tốn đến bên rìa nhà ga khi mọi người khác vẫn đang vật lộn với bức tường.

Cách vài bước chân, tôi thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên cánh cửa kính.

Đầu tiên, tôi nghĩ mình đang mắc kẹt trong một nhân vật vị thành niên.

Một cơ thể có các chỉ số trung bình không vượt quá 1, vóc dáng của tôi còn không bằng nhân viên văn phòng bình thường.

Đây là lí do tôi chắc mình không thể vượt qua Kim Dokja trong một trận đấu tay đôi.

Kim Dokja.

Tôi phải tìm cách gặp anh.

Tôi không biết vì sao mình lại xuyên tới đây, nhưng dựa trên cốt truyện bình thường của tiểu thuyết mạng, tôi sẽ có thể trở về hiện thực vào thời khắc tôi nhìn thấy kết thúc của câu chuyện.

Bởi vậy tôi cần phải gặp nhân vật chính của 'Toàn Trí Độc Giả', người đã chết đi sống lại vì đồng nghiệp và dành được sự ưu ái của anh.

Đây cũng là cách duy nhất hòng gia tăng cơ hội sống sót của tôi ở thế giới đáng nguyền rủa này.

Dẫu vậy, tôi sẽ cần sống sót ở đây trước khi tôi có thể gặp Kim Dokja hay ai khác.

「Kịch bản đầu tiên bắt mình phải giết 'một hoặc nhiều sinh vật sống'.」

Kim Dokja hoàn thành kịch bản đầu tiên bằng cách bóp nát một con châu chấu được bắt bởi Lee Gilyoung và trứng của nó.

Tất nhiên vì là nhân vật chính nên anh khá may mắn, và vì tôi là nhân vật phụ nên không có được vận may như thế.

Một nhân vật phụ như tôi không thể có sự may mắn đó được.

「Và đây là điều mình nghĩ đến.」

Tôi nhìn vào chiếc máy bán nước ngọt trước mặt.

Nếu bạn không ở chung một chuyến tàu với Kim Dokja, bạn sẽ may mắn được đáp xuống tại ga tàu điện ngầm.

Ít nhất ở đây, chiếc máy bán hàng tự động này chính là 'máy bắt côn trùng' của tôi.

"Đẩy đi!

Mạnh nữa lên!"

"Aaahhh!!"

Tôi lắc nhẹ chiếc máy bán tự động theo nhịp điệu của những người đẩy tường.

「Có rất nhiều côn trùng sống trong máy bán hàng tự động có tủ lạnh và tủ đông ở ga tàu điện ngầm.」

Tôi đã nhìn thấy một bài báo như thế khi tôi viết được khoảng 200 chương cho 'Toàn Trí Độc Giả'.

Tôi không biết mình đã lắc như thế bao nhiêu lần.

Thứ gì đó kêu thịch một tiếng, và một con bọ không tên bò ra từ dưới gầm máy bán hàng tự động.

Tôi nhanh chóng khum tay lại và bắt lấy con bọ đang cố chạy trốn.

Khá may mắn, tôi sẽ sống sót qua kịch bản đầu tiên.

Tôi lập tức cố gắng nghiền nát con bọ trong tay mình.

「Nó có thể là một con bọ đang mang thai.」

Sự lưỡng lự của tôi không phải vì tôi đang quan tâm đến triết lý về quyền sống của một con bọ.

Tôi do dự bởi tôi nhớ đến một dòng thế này trong 'Toàn Trí Độc Giả'.

「'Trứng' cũng là một sinh vật sống.」

Trong kịch bản, trứng bọ cũng được công nhận là sinh vật sống, và giải pháp của Kim Dokja là bóp nát cả trăm quả trứng ấy để giành lợi thế trong kịch bản.

Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu Kim Dokja đưa trứng bọ cho những người khác trong chuyến tàu điện ngầm?

Tôi đánh mắt sang và nhìn những người đang đập vào bức tường trong suốt.

Họ đập bức tường để sống sót.

Tôi biết những người trong ga Geumho là người như thế nào.

Những kẻ này có thể tình cờ lấy đi mạng sống của người khác vì sự sống còn của chính họ.

Trong một khoảnh khắc, tôi thấy mình như thể Kim Dokja.

「Kim Dokja sẽ làm gì nếu anh quay lại kịch bản đầu tiên?」

Bất chợt, một tiếng tsuhuchut vang lên và tôi xém chút nữa để vụt mất con bọ.

Đó không phải là một tia lửa xác suất.

Chiếc điện thoại di động trong túi tôi đang đổ chuông.

Tôi chần chừ một lúc, sau đó nhét con bọ vào túi áo khoác và khoá nó lại thật chặt.

Một tin nhắn hiện lên khi tôi mở điện thoại.

[Bạn có một tin nhắn mới.]

Một tin nhắn?

— Người gửi: ĐạidiệnKimDokja.

— Tác giả-nim.

Chúc mừng anh vì loạt ngoại truyện mới.

Tôi nhìn vào tin nhắn với sự hoài nghi.

— Chúng tôi sẽ gửi đến anh một món quà nhỏ để chào đón phần truyện mới phát hành.

---

Lời nhắn từ tác giả:

Sing: Tôi không phải Lee Hakhyun. ^^;;

Shong: Tôi cũng không phải là Lee Hakhyun. ^^;

.

Mùng 2 Tết rồi, không biết có ai vẫn đang đọc bản tui edit không. :3 Nếu có thì chúc mọi người một ngày dui dẻ nhó, đầu năm hoan hỉ hạnh phúc he.

Cảm ơn mấy bồ đã đọc ủng hộ tui.
 
[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
Episode 2: Rewrite (2)


『Episode 2: Viết lại (2)』

---

Trong 'Toàn Trí Độc Giả', có một phân cảnh mà Kim Dokja bị nhốt trong tài điện ngầm và tls123 gửi anh một file của 'Con đường sinh tồn'.

Có vẻ như [Đại diện Kim Dokja] đang bắt chước lại.

Thường thì tôi sẽ cười lớn, nhưng giờ không phải lúc cho chuyện đấy.

Bởi vì tôi đang trong tình huống mà tôi có thể thực sự bỏ mạng.

Có phải [Đại diện Kim Dokja] chính là người đưa tôi vào 'Toàn Trí Độc Giả' không?

Tôi không biết.

Nhưng trường hợp hiện tại dường như chỉ ra một sự liên kết nào đó.

Tôi sẽ trả lời tin nhắn trước.

[Bạn không thể trả lời tin nhắn này.]

Tôi biết mọi chuyện sẽ như thế vì đây là 'Toàn Trí Độc Giả'.

Vậy tôi sẽ kiểm tra món quà từ Đại diện Kim Dokja trước.

Để xem nào.

Kim Dokja đã nhận được tệp văn bản của 'Con đường sinh tồn', nên tôi cho rằng mình sẽ nhận được thứ gì đó tương tự.

Nhưng dù tôi có lướt xuống bao nhiêu, tôi cũng không thể nhìn thấy bất kỳ tệp đính kèm nào.

— Chúng tôi sẽ gửi đến anh một món quà nhỏ để chào đón phần truyện mới phát hành.

Đó là kết thúc của tin nhắn.

Không có tệp đính kèm, và tôi cũng chẳng cảm thấy như đã nhận được một kỹ năng độc nhất nào.

Vậy thì nó là gì?

Tôi nhận ra tin nhắn được gửi thông qua một nền tảng tiểu thuyết mạng.

Hẳn đó là cái mà tôi vẫn thường sử dụng.

Khoan đã, ứng dụng đó cũng tồn tại ở đây à?

Hầu hết danh mục không hoạt động vì ứng dụng đó không thuộc về đường thế giới này.

Tuy nhiên tôi có thể kiểm tra cuốn tiểu thuyết của tôi, thứ vẫn đang hoạt động tốt.

+

Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Tri – 551 chương.

— Tác giả Lee Hakhyun.

+

Một danh sách các tập của 'Toàn Trí Độc Giả' hiện lên trên giao diện nền tảng quen thuộc.

+

......

Lời mở đầu: Ba cách để sinh tồn trong một thế giới đổ nát +[681]

Episode 1: Bắt đầu dịch vụ trả phí (1) +[332]

Episode 1: Bắt đầu dịch vụ trả phí (2) +[158]

Episode 1: Bắt đầu dịch vụ trả phí (3) +[164]

Episode 1: Bắt đầu dịch vụ trả phí (4) +[117]

......

+

Hẳn đây là món quà của [Đại diện Kim Dokja].

Giống như Kim Dokja nhận được tệp văn bản của 'Con đường sinh tồn' từ tls123, tôi nhận được 'Toàn Trí Độc Giả' từ người kia.

Hơi thất vọng, nhưng có còn hơn không.

Kể cả khi bạn là một nhà văn, bạn chắc chắn cũng sẽ quên mất phần lớn thiết lập của câu chuyện sau ba năm nó được hoàn thành.

Tôi bắt đầu tò mò về Kim Dokja của kịch bản đầu tiên.

Chính xác thì anh đã làm gì trong thời điểm ấy vậy?

Chắc nó sẽ nằm ở đâu đó trong chương 4 hoặc 5.

Tôi ngay lập tức ấn vào chương số 5 kia.

—Làm thế nào mà nhân vật chính lại bình tĩnh vậy nhỉ?

Anh ta không phải một loser điển hình sao?

Nhưng thứ hiện ra trước mặt tôi không phải là văn bản của cuốn tiểu thuyết, thay vào đó là một bình luận.

Tôi ấn lại một lần nữa vào văn bản.

—Kịch bản thế này cũng khó quá rồi...

Một bình luận khác.

Ban đầu tôi nghĩ đây là một lỗi.

Nhưng khi tôi ấn đi ấn lại, chỉ có các bình luận hiển thị, tôi nhận ra "món quà" tôi nhận được là gì.

Không thể nào.

Tôi mơ hồ nhớ lại một số bình luận, những cái còn lại thì tôi không tài nào nhớ nổi.

Chuyện đấy khá bình thường.

Đã ba năm trôi qua rồi.

Uầy, tôi sắp sửa về với đất mẹ ngay trong kịch bản đầu tiên.

Việc vô thức lướt qua những dòng bình luận chợt khiến tôi cảm thấy nặng nề.

Tôi chần chừ một lúc rồi lướt ngược trở lại.

—Ừm...

Tôi không nghĩ tôi làm được điều đó đâu.

—Cậu ấy có thể vượt qua vì anh ấy là nhân vật chính.

Nếu cậu ấy là một người bình thường thì chắc là đã chầu ông bà rồi.

Bầu không khí trở nên tối tăm và tĩnh lặng, như thể tôi đã trở lại rạp hát ở Chungmuro.

Tôi đọc câu chuyện của các độc giả đang lấp đầy trên màn hình.

Độc giả của những ngày đó còn đang học tiểu học, học cấp hai, cấp ba; họ còn đang học đại học, họ đang đi làm...

Họ còn đang chuẩn bị nhập ngũ và chuẩn bị kiếm việc làm.

Lịch sử mà họ đã sống vẫn còn ở đây.

—Tôi không nghĩ tôi có thể giết người... tôi đoán tôi sẽ chỉ giữ im lặng và chờ đợi cái kết. ㅎㅎ

Tôi nghĩ về [Thẩm phán Heewon], người đã giải câu đố với đôi mắt sáng rực và độc giả trẻ đã hỏi về sự sống chết của Kim Dokja.

Về độc giả đã giải thích trôi chảy về ý nghĩa của con số 1863, hay độc giả ghi nhớ số lần xuất hiện của ■.......

Cả những độc giả đã ngồi đó với những khuôn mặt mà tôi không thể nhận ra.

"Nó không nhúc nhích một chút nào!

Ta phải làm gì bây giờ!"

"Câm mồm và đẩy thêm đi!"

Những độc giả đã đến rạp hát, tất cả những người trả lời câu hỏi và biến mất trong ánh đèn sân khấu sau tấm rèm.

"Ai đó, ai đó hãy làm gì đi!"

Nếu.

"Làm ơn thả tôi ra, tôi cần phải ra khỏi đây!"

Sẽ thế nào nếu không chỉ tôi mà những độc giả khác cũng đã đến đây.

"Giúp!

Giúp tôi với!"

[Còn lại 27 phút.]

Tôi biết giờ không phải lúc để nghĩ về điều này.

Tôi cần phải sống sót, và tôi phải tìm Kim Dokja bằng cách nào đó.

Kim Dokja.

"Này."

Bằng một cách nào đó.

"Có lẽ."

Để gặp được...

"Những con bọ..."

Tôi đứng như chết trân tại chỗ trước khi nhìn về phía giọng nói kia.

Khi tôi quay người lại, có một người đàn ông trung niên ở tầm tuổi 40 đang đứng đó.

Đôi mắt nâu sâu thẳm với hàng lông mày rậm.

Tôi chắc chắn không biết người này.

Ông ta vừa mới nói gì ấy nhỉ?

Tôi cố gắng xoa dịu trái tim đang đập thình thịch của mình và sẵng giọng.

"Ồ vâng?

Ý chú là sao?"

Ông chú nhìn tôi một lúc rồi nhắc lại.

"Tôi hỏi rằng cậu có thể chỉ tôi cách bắt bọ không."

Tôi quan sát ông ta một lúc lâu.

Khó có thể đọc được biểu cảm trên khuôn mặt của người đàn ông đó.

Tôi có thể cảm nhận được mọi người đang nhìn về hướng này từ đằng xa kia.

Nếu tôi thu hút sự chú ý sai cách ở đây, tôi có thể sẽ phá hỏng toàn bộ kịch bản.

Sau khi suy nghĩ một lát, tôi từ từ chớp mắt rồi hất cằm về hướng gầm chiếc máy bán hàng tự động.

"Ah."

Như thế là đủ, ông ta kêu lên một tiếng như đã hiểu.

Tôi lên giọng cảnh cáo.

"Đừng tự gây quá nhiều sự chú ý, tôi không biết còn bao nhiêu trong đó đâu."

Người đàn ông gật đầu trầm ngâm rồi cúi xuống, mò mẫm dưới đáy chiếc máy bán hàng.

Tôi giả vờ như không biết chuyện đó, di chuyển một cách lén lút để chắn ông ta khỏi những người khác.

Tôi không biết cứu ông ta có phải lựa chọn đúng hay không.

Lựa chọn này có thể dẫn đến một tình tiết tách biệt hoàn toàn với câu chuyện chính.

Nhưng mà.......

"Tôi tìm thấy rồi, cảm ơn cậu."

Không tốn nhiều thời gian để ông ta cũng bắt cho mình một con bọ.

Đó là một con bọ tí hon, bé xíu đến mức bạn chẳng thể nói được nó có đang bầu hay không.

"Giết nó ngay đi."

Ông ta gật đầu, kịp thời nghiến nát con bọ.

Sau đó.

"Ấy..."

Một ánh sáng nhàn nhạt loé lên trong lòng bàn tay ông chú khi vừa giết con bọ, và rồi lập tức biến mất.

Đôi mắt hơi giãn ra của người đàn ông nhìn chằm chằm vào khoảng không.

Có lẽ kịch bản đã được hoàn thành.

May mắn thay, việc 'giết bọ' dường như vẫn có tác dụng.

"Chà, thật luôn.

Đây là..."

Tôi nhìn chằm chằm ông chú một cách nghi hoặc và rồi chợt hỏi.

"1863."

"Cái gì?"

"1863."

Tôi muốn làm rõ một điều.

Nếu người đàn ông này thật sự đã đọc 'Toàn Trí Độc Giả', ông phải biết con số này mang một ý nghĩa biểu tượng.

Người đàn ông trung tuổi khựng lại, và rồi mở hé miệng.

"Nó nghĩa là gì thế?"

Tôi đã hơi thất vọng khi nhìn thấy ánh mắt của ông chú nói rằng ông không biết về nó.

Có thể chỉ là ảo tưởng của tôi thôi.

Nhưng rồi người đàn ông trung niên tiếp tục.

"Nếu đó là 1863, cậu muốn nói đến... từ 'cuốn tiểu thuyết đó'......"

Tôi theo phản xạ nhìn sang ông ta.

Ông chú cũng đang nhìn tôi.

Tôi có thể thấy được sự nhẹ nhõm xen lẫn với tuyệt vọng trong mắt người nọ.

"Tôi hiểu đúng chứ?"

Như dự đoán, người đàn ông này là một người đọc của 'Toàn Trí Độc Giả'.

Tôi không chắc ông chú có ở sự kiện ở rạp hát với tôi không, nhưng ông ta cũng bất ngờ được chuyển tới đây, giống như tôi vậy.

Đôi môi ông chú run rẩy và rồi ông lẩm bẩm.

"Làm thế quái nào mà chuyện này lại xảy ra được......"

"Giờ không phải là lúc để phân tích chi tiết đâu.

Xin hãy hạ giọng của chú xuống."

"À, vâng.

Tôi tự hỏi liệu có còn những người khác không."

"Nếu có, tôi chắc chắn họ sẽ hành xử khá lộ liễu."

Theo như quan sát của tôi, người đàn ông này không phải loại người sâu sắc.

Trái ngược lại, ông ta nhận ra rằng đây là kịch bản đầu tiên của 'Toàn Trí Độc Giả', và ông cũng không bỏ lỡ khoảnh khắc tôi bắt được con bọ.

Tôi chắc rằng những độc giả khác cũng cảm thấy như thế.

Ít nhất họ sẽ quan sát tôi và ông chú này hoặc tự tìm cách để bắt bọ.

[Còn lại 25 phút.]

Chúng tôi đứng nhìn những người kia một lúc lâu.

Tuy nhiên, chẳng có ai làm điều gì khác thường cả.

Ông chú quay sang hỏi tôi.

"Về phần còn lại... cậu định làm gì với họ?"

"Phần còn lại?"

"Những người kia kìa.

Cậu biết tôi đang nói về ai mà."

Thật ra tôi biết ông ấy đang ám chỉ điều gì.

Những người đang siết chặt điện thoại và những người đang vùng vẫy cố đẩy bức tường vô hình.

"Dù trông như nào đi nữa, đây cũng là sự thật mà, phải không?"

"......."

"Nếu cứ tiếp tục, họ sẽ chết hết."

Tôi hiểu điều ông ấy muốn ám chỉ.

Nếu ông ấy là một người đọc của 'Toàn Trí Độc Giả', có thể hiểu lý do mà người đàn ông này nói như vậy.

Tuy nhiên, tôi không phải là độc giả.

"Chúng ta không thể cứu tất cả họ."

Tôi trả lời, nhỏ giọng hết mức có thể để cuộc đối thoại không bị các chòm sao hay những người khác nghe thấy.

"Nếu chúng ta muốn hoàn thành kịch bản một cách an toàn, chúng ta không thể thay đổi cốt truyện quá nhiều, tôi chắc rằng chú biết điều đó."

"Con bọ mà cậu bắt khi nãy..."

Chú ấy hỏi khi tôi khựng lại.

"Sao cậu vẫn chưa giết nó?"

Bảo người này không biết gì là nhẹ lắm rồi đi.

Tôi nói bằng giọng nghiêm khắc nhất có thể.

"Ngay cả Kim Dokja cũng sẽ không cứu họ, và chú hiểu họ là loại người gì rồi đấy."

"Kim Dokja......."

Đôi mắt của ông chú trở nên mơ màng trong một thoáng, chú mở miệng như đang hồi tưởng một ký ức hoài niệm, rồi nói với một nụ cười khổ.

"Con gái tôi thực sự rất yêu nhân vật này."

Cái quái gì đã mang người đàn ông này tới đây vậy?

Bất chợt, câu hỏi cũ lại quay trở về trong tâm trí tôi.

Nếu Kim Dokja quay trở lại kịch bản đầu tiên, anh sẽ làm gì?」

"Này, đằng kia!"

Ai đó đang chạy như một con lợn rừng về hướng này.

Đó là anh chàng to lớn đang đẩy bức tường vô hình mới nãy.

"Chúng mày làm gì đấy?

Đách thấy người khác đang làm việc vất vả thế nào à?"

Trước khi tôi có thể phản ứng lại, gã đàn ông đô con túm lấy vai tôi và xô tôi vào chiếc máy bán hàng tự động.

Sức lực của anh ta thật đáng ngạc nhiên, như thể chỉ số sức mạnh của anh ta ít nhất cũng là 7.

Tôi thở ra một cách nặng nhọc khi gần như bị nhấc lên khỏi mặt đất.

Hẳn Kim Dokja cũng đã cảm thấy tương tự.

Giật mình, ông chú trung niên nắm lấy cánh tay gã đàn ông to lớn.

"Khoan đã, cậu không thể làm th—"

Gã đô con cau mày và nhìn lại ông ấy.

Trông như thể gã đang nhìn một con bọ vậy.

Gã ta buông tôi ra và tát vào mặt của người đàn ông trung niên.

Ông ấy rên khẽ một tiếng rồi chật vật ngã xuống đất.

"Chúng mày không nghe thấy tao nói à?

Không trông thấy những người đằng kia đang cố gắng hả?

Hay chúng mày nghĩ tao sẽ không để ý nếu chúng mày núp ở đây như hai con chuột nhắt?"

Tôi ổn định hơi thở rồi bước đến trước mặt gã to con.

Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến một cảnh bạo lực thực sự ngay trước mắt.

Máu bắn văng ra trên nền đất, và khi ông chú đưa tay tìm kiếm sự giúp đỡ, ông hoàn toàn bị phớt lờ.

Tất nhiên ai đó sẽ dừng gã này lại thôi.

Đó là lẽ thường.

Không có nơi nào trên thế giới chứa chấp loại bạo lực này.

"Các người nên giúp khi chúng ta yêu cầu giúp đỡ chứ.

Chậc."

"Định trốn việc rồi hưởng ké à?"

"Đúng là tự làm tự chịu."

Khi tôi quay đầu lại, đám người kia dời ánh mắt đi cứ như họ chưa từng nói gì cả.

「Mình đã ngu ngốc quên mất rằng đây chỉ là thế giới của cuốn tiểu thuyết.」

Tôi nghĩ vậy, và rồi bóp con bọ trong túi mạnh hết mức mà tôi có.

Tôi không biết giết một bọ để lấy vài đồng xu cỏ đủ để cứu ông chú trung niên không.

Nhìn thế nào thì sức lực của gã to con kia cũng hơn hẳn tôi hay chú ấy.

[Bạn hiện đang trong trạng thái 'sở hữu'.]

Đó là lúc tôi nhớ đến tin nhắn hệ thống.

[Bạn có thể sử dụng các thuộc tính độc quyền của người bị chiếm hữu.]

[Bạn có thể sử dụng các kỹ năng độc quyền của người bị chiếm hữu.]

Tôi đang chiếm hữu một cơ thể.

Và nhân vật này... là một nhân vật mà tôi không biết đến.

'Mình sẽ dùng nó.'

Tôi không biết nữa.

Cái gì cũng tốt hơn là "Lee Hakhyun".

[Thuộc tính của người bị chiếm hữu đã được kích hoạt.]

[Kỹ năng của người bị chiếm hữu đã được kích hoạt.]

Theo những tin nhắn hệ thống gửi tới, tâm trí tôi dần bình tĩnh trở lại.

Những gì tôi cần phải nói và những gì tôi có thể làm đã được sắp xếp.

「Đừng sợ hãi nào.

Đây giống như một trò tiêu khiển thôi.」

Tôi hít sâu một hơi và vung nắm đấm mạnh hết mức có thể vào chiếc máy bán hàng tự động.

Bang!

Những người bị giật mình lùi lại vài bước.

Bang, và bang.

Tôi không biết mình đã đập cái máy này như thế bao nhiêu lần.

Môt con bọ khác xuất hiện từ dưới máy bán hàng tự động.

Không phải châu chấu, không phải gián, mà là một chú bọ nhỏ vô danh.

Tôi nhìn xuống nó trong chốc lát.

"Cái gì đấy, mày muốn chết à?"

Tôi ngước lên đối mặt với tên đàn ông to lớn vừa đánh ngã ông chú giờ đang nhìn chòng chọc vào tôi.

Đám đông người chầm chậm tụ lại để xem cuộc ẩu đả.

Tôi mở miệng nói lớn.

"Mọi người."

[Hiệu ứng của thuộc tính độc quyền đang có hiệu lực.]

Đây có thể là một kịch bản dễ.

Nhưng các chòm sao, những độc giả và tôi đều biết kịch bản đơn giản này chẳng vui chút nào.

"Tôi có vài điều muốn nói với các người."

Tôi có thể đang thu hút sự chú ý vào bản thân một cách không cần thiết và biến mình thành mục tiêu.

Tôi có thể làm điều gì đó ngu ngốc và phá hỏng mọi thứ.

Nhưng tôi phải làm vậy ngay lúc này.

Tôi không định trở thành một anh hùng.

Có thể đây là chút lòng kiêu hãnh cuối cùng còn sót lại của tôi.

「"Tác giả-nim."」

Giọng nói của Ji Eunyoo vang lên bên tai tôi.

Ông chú nhìn lên tôi, vẫn đang chảy máu.

Tôi đỡ ông ấy dậy trong khi đang suy nghĩ.

Có thể người này là một trong những độc giả ở rạp hát.

Hoặc có lẽ một trong những độc giả ấy là con gái của ông chú.

Tôi vẽ ra khán đài kia trong tâm trí mình.

Nhưng bóng tối trong rạp hát trở nên sâu hun hút, tôi không cách nào nhìn rõ được khuôn mặt của họ.

「"Anh đã viết gì chưa thế?"」

Vậy nên tôi quyết định tưởng tượng ra Kim Dokja mà tôi biết.

Một người đàn ông có khuôn mặt gầy và nụ cười táo bạo.

Một người bạn yêu những câu chuyện hơn bất kỳ ai khác trên thế giới.

Anh sẵn sàng trở thành nhân vật chính trong câu chuyện của tôi, và tới cuối cùng, anh thực sự đã trở thành chính câu chuyện.

Tôi đã bán những câu chuyện của anh, kiếm tiền, và ăn uống.

Tôi đã sống sót.

"Giờ, nếu các người tin tôi và làm theo những gì tôi nói."

Tôi phải trả lại Kim Dokja những gì tôi đã nhận được.

"Tôi sẽ cứu tất cả mọi người."

Với mội câu chuyện mà Kim Dokja chưa biết đến.

.

.

.

[Một chòm sao chưa tiết lộ biểu ngữ cảm thấy hứng thú với câu chuyện của bạn.]

---

Lời nhắn của tác giả:

Đừng nói với tôi đấy là Kim Dokja nhé?!

.

Mùng 3 Tết rồi, mọi người có khoản thu về hay khoản lỗ nào không? :v
 
[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
Episode 2: Rewrite (3)


『Episode 2: Viết lại (3)』

---

"Mày đang nói về cái đéo gì thế?"

Người đầu tiên phẩn ứng lại với lời nói của tôi là gã đàn ông to con.

Tôi từng viết ra rất nhiều nhân vật giống gã suốt sự nghiệp viết lách của mình, nên tôi biết phải làm gì lúc này.

Tôi cố gắng diễn giải theo cách của Kim Dokja.

"Mọi người đã cố gắng di chuyển bức tường trong suốt kia, và giờ thì nhìn xem kết quả kìa.

Như mọi người nhận thấy đấy, làm thế chẳng giúp mọi người thoát khỏi tình huống này đâu."

"Cái gì?

Sao cậu biết là không thể?"

"Đừng cố trốn tránh sự thật nữa."

Bắt gặp ánh mắt của tôi, gã đàn ông nọ rùng mình.

"Trừ khi tất cả các người thực sự muốn chết."

Cơn ớn lạnh bao trùm lấy nhà ga như thể ai đó vừa dội một gáo nước lạnh lên đầu họ.

[Các hoá thân tại nhà ga đều giật mình trước lời nói của bạn.]

[Hiệu ứng thuộc tính độc quyền của bạn đang được kích hoạt mạnh mẽ.]

[Ảnh hưởng của bạn trong khu vực kịch bản trở nên mạnh mẽ hơn một chút.]

Vậy ra đây là thuộc tính nhân vật của tôi.

Đáng ngạc nhiên rằng cậu ta không phải là một nhân vật tồi tệ.

"Mọi người có thể muốn nghe cậu ấy nói, có vẻ biết vài thứ về tình huống hiện tại."

Cùng với lời nhận xét đúng lúc của ông chú, mọi người quay lại nhìn tôi.

Tôi đã không bỏ lỡ khoảnh khắc mà bầu không khí đang dao động.

"Giờ, như tất cả các bạn đã biết, đây là hiện thực.

Không phải một cảnh quay phim, cũng chẳng phải một giấc mơ.

Sẽ không có cảnh sát hay quân đội tới để cứu mọi người, và nếu mọi người làm loạn lên, mọi người có thể chết thật.

Tuy nhiên nếu mọi người nghe theo tôi, tất cả sẽ sống sót."

Cuối cùng, một vài người do dự tụ tập lại cùng nhau.

Khoảng đâu đó mười người.

Đây không phải là một khởi đầu quá tệ.

Một chàng trai trẻ ở trước nhóm người cất tiếng.

"Anh là ai thế, một quân nhân hay cảnh sát?"

"Tôi đã từng thôi."

Lời nói của tôi khiến đám đông càng thêm huyên náo.

Đó không hẳn là một lời nói dối, vì tôi đã nghỉ hưu với tư cách là một trung sĩ trong quân đội.

Đúng lúc đó, vị phó tế đang lắng nghe từ xa tiến lại gần.

"Cậu có thực sự biết điều gì đó về tình huống này không?"

"Tôi có."

"Làm thế nào mà...?"

"Đi sâu vào chi tiết cũng chẳng ích gì, bởi vì thành thật mà nói, dù tôi có giải thích thế nào thì đó cũng không phải là một lí do dễ dàng chấp nhận.

Nếu tôi đột nhiên nói với anh rằng Chúa tức giận vì tội lỗi của anh và gửi cho anh một thử thách, anh có tin tôi không?"

Tôi đưa ra một ví dụ nhỏ, nhưng vị phó tế đó nheo mắt lại và lẩm bẩm.

"Tội lỗi... thử thách...?"

Chắc là tôi đã chạm nhầm vào cái công tắc nào đó của anh ta.

Gã đàn ông vạm vỡ nãy giờ đứng lắng nghe cuộc đối thoại của tôi trở nên tức giận.

"Mày đang đùa tao đấy à?"

Thông thường, thái độ cộc cằn của gã ta sẽ khiến tôi sợ hãi.

Nhưng Lee Hakhyun của ngày hôm nay thì khác.

"Dù sao thì, nếu anh muốn nghe tôi cứ nghe, nếu không thì quay lại đẩy tường đi.

Nói thật, tôi không quan tâm kể cả khi chỉ có ông chú này và tôi sống sót."

Sự trơ trẽn này thậm chí có thể khiến Kim Dokja ấn tượng.

Có lẽ việc thuyết phục đã có tác dụng, một vài người nhìn nhau và chia sẻ ý kiến.

Người tích cực nhất là phó tế kia.

"Các anh chị em, hãy nghe anh ấy nói đi."

"Hãy làm thế.

Tất cả chúng ta sẽ cùng nhau sống sót, phải không?"

Khi bầu không khí dần nghiêng về phe tôi, gã kia cắn môi và nhìn chằm chằm tôi.

Nhân tiện, khi chúng tôi bị đánh, chúng tôi 'xứng đáng bị vậy', nhưng giờ thì tất cả chúng ta sẽ lại sống sót cùng nhau à?

Tôi hít vào một hơi và bắt đầu nói.

"Thứ gì đó đã xảy ra mà chúng ta không thể hiểu được bằng lẽ thường.

Chúng ta đột ngột bị nhốt lại trong một bức tường vô hình, và chúng ta được đưa cho cái gọi là 'kịch bản'.

Trước hết, ta phải bắt đàu bằng cách chấp nhận đây là hiện thực.

Mọi người có đồng ý thế không?"

Đoàn người gật đầu một cách do dự.

Tôi tiếp tục.

"Nếu chúng ta không hoàn thành kịch bản, chúng ta sẽ chết."

"Chúng ta có thật sự cần phải giết chóc không?

Dù sao đi nữa—"

"Bây giờ mọi người phải tin vào điều đó, dù nghe có vẻ phi lý.

Sẽ tốt hơn là anh đưa ra quyết định tồi tệ và toi mạng.

Mọi người đã kiểm tra điều kiện để hoàn thành kịch bản chưa?"

"Giết một hoặc nhiều sinh vật sống..."

Nhìn những người trước mặt rụt rè thu hẹp khoảng cách giữa chúng tôi, tôi tiến lên một bước, cố ra vẻ thách thức.

"Tập hợp một nhóm người lại rồi kêu họ giết một sinh vật sống, tất nhiên nghe giống như đang yêu cầu họ giết nhau vậy.

Tuy nhiên có một cái bẫy trong yêu cầu đó."

"Cái bẫy nào cơ?"

Tôi nhếch miệng, quan sát gã to con cứ nói đi nói lại những thứ giống nhau.

"Nó đã không nói thẳng rằng chúng ta phải 'giết người'."

Đôi mắt họ mở lớn trong sự nghi ngờ.

"Thế thì giải pháp là..."

"Đơn giản thôi.

Chúng ta chỉ cần tìm một sinh vật khác mà ta có thể giết."

Nói đoạn, tôi vỗ mạnh chiếc máy bán hàng tự động bằng những gì tôi có thể.

Sau đó tôi chỉ vào con gián vừa mới chui ra từ dưới gầm.

"À!"

Mọi người há hốc mồm khi họ nhận ra.

Tôi gật đầu.

"Nếu chúng ta làm cùng nhau, ta có thể thu thập những con bọ nhanh chóng hơn."

"Tới luôn đi!"

"Hạ cái máy bán hàng tự động xuống!"

Đoàn người giờ bám vào chiếc máy thay vì bám vào trên bức tường vô hình.

Khuôn mặt của họ trở nên có sức sống hơn, cõ lẽ vì giờ họ có cảm giác chân thực hơn.

"Xô nó đi!"

Khi chiếc máy bán hàng tự động bị xô dịch, một lon soda rơi ra cùng với âm thanh rung lắc.

Không ai nhặt lon nước lên cả.

"Một lần nữa!"

Chiếc máy nghiêng đi, rất nhanh sau đó tôi nghe thấy tiếng thứ gì đó vỡ ra.

Điều kế tiếp tôi biết là lũ bọ đang rơi xuống từ đằng sau của cái máy.

"Chúng bò ra rồi!

Bắt chúng lại mau!"

Tôi la lên với đám người đang vội vã.

"Nếu mọi người bắt được con bọ, đừng giết vội mà đưa tôi xem trước đã!"

"Hả?

Tại sao?"

Tôi tiếp tục nói một cách chắc chắn, mặc kệ những ánh nhìn cảnh giác của họ.

"Tôi cần xem xem nó có đang mang trứng không."

"Trứng?"

"Mỗi quả trứng đều được coi là một dạng sống, nên nếu chúng ta tìm được một con đang mang trứng, tất cả sẽ sống sót thôi."

"Ra vậy..."

"Nhớ lấy, mọi người đang nắm giữ tính mạng của người khác trong tay.

Chỉ có chúng ta mới có thể cứu lấy nhau."

Đoàn người nhìn nhau, sau đó họ cởi giày, tất và bắt đầu bắt bọ.

Vài người đập vào máy bán hàng tự động bằng túi xách hoặc tay không, trong khi có một số người vác cả mấy bình cứu hoả gần đó lên để đập nó.

Thậm chí gã đàn ông đã gây khó dễ cho tôi cũng đá cái máy.

Ông chú độc giả - người có cô con gái yêu thích Kim Dokja – từ từ đến bên tôi và hỏi.

"Cậu có ổn không?"

"Chú thì sao?"

"Không đến nỗi nào."

Chúng tôi nhìn đám đông náo nhiệt.

Lau đi vết máu trên khoé miệng, ông chú độc giả nói.

"Cậu đã quyết định sẽ cứu tất cả họ."

Mọi người tranh nhau tiêu diệt lũ bọ.

Điều này sẽ thay đổi câu chuyện của ga Geumho.

Những người đáng lẽ phải giết người và sống sót sẽ giết bọ và sống sót.

Thậm chí bao gồm cả gã to lớn vốn không có trong câu chuyện ban đầu.

"Có phải là tại tôi không?"

Ông chú độc giả cúi đầu như thể cảm thấy tội lỗi.

Điều này có thể làm thay đổi toàn bộ diễn biến của cuốn tiểu thuyết, và chúng tôi sẽ phải đối mặt với một tương lai mà chúng tôi không hề biết trước.

Tôi nhẹ đặt tay lên vai của ông chú.

"Đừng bận tâm.

Tôi đã định làm thế ngay từ đầu."

Số người bắt được một, hai con bọ trở lên bắt đầu tăng dần.

Trong số đó có vị phó tế, người đã đảm bảo được phần bọ của mình.

"Tất cả là nhờ có anh, người anh em.

Cảm ơn anh."

"Không có gì."

Có lẽ phó tế này đã định sẽ chịu chết.

Một cảm giác tội lỗi lạ lùng chiếm lấy tôi khi tôi nghĩ vậy.

Đã có bao nhiêu người thiệt mạng như thế trong tiểu thuyết của tôi?

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' bắt đầu tin tưởng bạn.]

Lúc đó tôi chợt nghe được suy nghĩ nội tâm của nhân vật.

Trái tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn.

Tôi cảm giác như thứ gì đó cuối cùng cũng tới.

Như dự đoán, tôi có một kĩ năng độc quyền.

[Kỹ năng độc quyền 'Danh sách nhân vật' đã được kích hoạt.]

[Danh sách nhân vật.]

Một kỹ năng cho phép bạn xem thông tin của các nhân vật trong 'Toàn Trí Độc Giả'.

Đó cũng là một kỹ năng mà Kim Dokja, nhân vật chính của 'Toàn Trí Độc Giả' sở hữu.

Tôi thử dùng kỹ năng lên người phó tế.

[Kỹ năng độc quyền 'Danh sách nhân vật' đang được kích hoạt.]

+

Tên: Kim Cheolyang.

Tuổi: 27.

Nhà tài trợ: Không. (Hiện chưa có chòm sao nào thể hiện sự hứng thú của họ đối với người này).

Thuộc tính độc quyền: Kẻ ẩn dật(1) (Thường), Kẻ tìm kiếm sự chú ý (Thường).

Kỹ năng độc quyền: [Niềm tin mù quáng - Lv.2], [Bất hoà nhận thức – Lv.3].

Chỉ số tổng thể: [Thể chất – Lv.1], [Sức mạnh – Lv.2], [Nhanh nhẹn – Lv.2], [Ma thuật – Lv.3].

Đánh giá chung: Kim Cheolyang cảm thấy niềm tin của mình đang bị thử thách; anh ta muốn trở thành một nhà lãnh đạo được mọi người công nhận, nhưng anh ta đã không thể vượt qua tính cách bẩm sinh và anh ta đang thu mình lại.

+

Nhân vật Kim Cheolyang.

Tôi đã nghĩ cái tên này nghe có vẻ quen thuộc, và rồi tôi nhớ ra tôi đã từng viết ra mộ nhân vật tên Kim Cheoyang ở thời điểm nào đó.

Tuy nhiên, đó là một trong số hơn 10000 ghi chú, và tôi không thể gợi lại bất kì chi tiết nào vì nhân vật này bị tôi ném vào phần thiết lập bị lãng quên.

Dù sao thì đối với một nhân vật phụ, thuộc tính độc quyền của anh ta cũng khá thú vị.

'Kẻ ẩn dật.'

Ban đầu, chỉ có Jung Heewon sở hữu thuộc tính 'Kẻ ẩn dật' trong phiên bản gốc của câu chuyện.

Tùy theo hoàn cảnh, đặc điểm này có khả năng đưa hắn vào danh sách 100 người mạnh nhất thế giới.

Hắn ta có phải một nhân vật vô danh mạnh mẽ không?

Kim Cheolyang, kẻ không biết tôi đang nghĩ gì, tiếp tục nói.

"Thật tốt là điều này đã xảy ra trong buổi truyền giáo ngoài trời...... và tôi rất vui vì đã gặp được anh."

"Ồ, vâng."

"Có lẽ ngày tận thế cuối cùng cũng đã đến, và như anh đã nói, Chúa đang dõi theo chúng ta."

Có lẽ ông ta đang theo dõi chúng ta khá kỹ đấy.

Mỗi cái đầu nổ tung là bốc một nắm bỏng ngô đầy ắp.

"Tuy nhiên thì tôi nghĩ ta đang làm khá tốt với sự giúp đỡ của anh."

"Suỵt."

Chợt, tội đã hiểu vì sao mình lại bỏ rơi nhân vật này.

Làm sao mà hắn lại dám nói 'khá tốt' kia chứ.

Từ đó chẳng khác nào một cái công tắc trong 'Toàn Trí Độc Giả' cả.

—Hô.

Chết tiệt.

Không ngoài dự đoán.

—Ở đây lại có một kẻ khác đang giở trò này.

Tin nhắn không điển hình.

Một tin nhắn sử dụng để dokkaebi giao tiếp trực tiếp thay vì qua kênh chính thức.

Đó là một điềm xấu.

Không có sự phát triển nào như vậy trong chính truyện của 'Toàn Trí Độc Giả'.

—Đừng hành động lộ liễu, chỉ cần nghe thôi.

Ta nói riêng với ngươi điều này vì nó khá buồn cười.

Khi tôi nhanh chóng hạ tầm mắt xuống và vờ như không có gì xảy ra, Bihyung tiếp tục nói với vẻ hài lòng.

—Ta hiểu ngươi đang nghĩ gì, nhưng tốt nhất hãy sử dụng phán đoán của mình vào chỗ khác.

Các chòm sao không thích những hoá thân quá thông minh.

Rõ ràng, Bihyung đang lên tiếng vì lợi ích cá nhân của nó.

Có lẽ họ không thích những gì tôi đang làm.

Tôi cười khổ khi nhìn lên khoảng không mà Bihyung có thể đang ở đó.

Ngươi, một dokkaebi cấp thấp, thì biết cái gì?

Ta chắc chắc ta biết rõ các chòm sao thích điều gì hơn là ngươi biết.

—Đôi khi, không suy nghĩ quá nhiều là một điều khôn ngoan.

Đó là tất cả những gì Bihyung đã nói.

"Tìm thấy rồi!

Tôi tìm thấy một con khác!"

"Vẫn chưa xong đâu, chúng ta còn rất nhiều người khác nữa—"

"Thùng rác!

Tìm cả trong cái thùng rác đi!"

Số người bị nhốt lại cùng nhau chính xác là hai mươi hai người.

Chúng tôi cần tìm ít nhất hai mươi hai con bọ để tất cả sống sót.

"Một con nữa!"

"Đây, lấy con này đi!"

Cũng có những người đã bắt được bọ và giữ chúng hộ những người khác.

Cứ như một cảnh phim vậy.

Thật khó để tin rằng họ là một với những kẻ đã đánh nhau vì thức ăn trong bản gốc của 'Toàn Trí Độc Giả'.

Gã to con bắt được một con gián lớn từ xa và vẫy tay với tôi với một nụ cười tươi rói trên mặt.

"Này, con này đúng chưa?

Nó cũng là một sinh vật sống, phải không?"

Tôi gật đầu.

[Còn lại 21 phút.]

Đám đông huyên náo chậm lại rõ rệt.

Tôi quay sang họ và hỏi.

"Còn ai chưa bắt được bọ không?"

Không có ai giơ tay.

Chính xác hai mươi hai con bọ.

Đó cũng là số những người bị kẹt ở đây.

Đó là một cuộc quét sạch, kết quả tốt nhất mà không phải tìm kiếm đến trứng bọ.

"Này, chúng ta có thể giết chúng luôn chứ?"

"Nếu giết bọ, chúng ta có thể ra khỏi đây không?"

Sự nhẹ nhõm hiện lên trên khuôn mặt của họ.

Sự sung sướng khi chúng tôi có thể sống sót cùng nhau mà không phải làm hại ai cả.

Sau khi kiểm tra kĩ càng rằng mỗi người đều có một con bọ trong tay, tôi gật đầu.

"Các anh chị em, hãy cảm ơn những người anh em côn trùng của chúng ta vì sự hy sinh của họ!"

Với lời tuyên bố của phó tế, một số người đã vỗ tay và đập những con côn trùng họ đang giữ.

Khi căng thẳng giảm đi một chút, vài trong số họ hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn.

"Tôi giẫm nó được không?"

"Anh không nhất thiết phải giết chúng bằng tay mà, phải không?

Anh chỉ cần cứ giết nó thôi."

Khi tôi nói họ có thể giết chúng bằng bất kỳ cách nào họ muốn, họ bắt đầu giẫm đạp lên lũ bọ như những đứa trẻ xấu tính.

Bép!

Âm thanh tương tự nhau vang lên xung quanh.

Ngay cả người đàn ông to lớn đã vặt hết chân của lũ bọ vì sợ chúng chạy mất cũng nghiền nát nó bằng chân.

"Chết đi!

Chết mẹ mày đi!"

Tôi mở túi áo đã nhét con bọ vào.

Con bọ chết ở đó, giữa một đống chất dịch từ cơ thể nó.

Hẳn là tôi đã siết quá chặt khi tôi cố cứu ông chú kia.

Tôi có thể nghe thấy tiếng đám đông đang ăn mừng.

"Giờ đã ổn chưa nhỉ?"

Tôi có hơi lo lắng về thay đổi của sự phát triển ở ga Geumho, nhưng khi tôi nhìn vào khuôn mặt tươi cười của ông chú độc giả, tôi nhận ra rằng đã ổn rồi.

Có lẽ giờ những người ở ga Geumho sẽ có thể sống một cuộc đời hoàn toàn khác so với cái tôi đã viết.

"Không có gì xảy ra cả, mọi người có chắc chuyện đã qua chưa?"

Có người lo lắng hỏi.

"Có gì thay đổi không?"

Mọi người nhìn nhau và thắc mắc.

"Thứ này chết rồi đúng chứ?

Hay nó hơi khó xác nhận vì đó là một con bọ?"

Gã đô con đã giẫm nát con bọ trong góc hỏi.

Tôi không biết gã ta đã giẫm lên nó bao nhiêu lần vì con bọ to ấy bị đế giày thể thao của gã đè lên và tôi không thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào vì nó.

Tôi nghĩ lại về kịch bản đầu tiên của 'Toàn Trí Độc Giả' và bỗng nhận ra một sự thật quái lạ.

Tôi quay sang ông chú độc giả.

"Chú này."

"Sao thế?"

"Chú có nhận được tin nhắn hệ thống sau khi giết con bọ kia không?"

"Có chứ.

Kịch bản đã được hoàn thành..."

Tôi lấy ra con bọ chết trong túi áo tôi.

Một con bọ mà tôi chẳng biết nó đã chết lúc nào.

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

「Mình chưa nhận được thông báo nào từ hệ thống.」

---

Ghi chú của tác giả:

Tắt đi và bật lại lần nữa xem.

.

(1) Tên thuộc tính dựa trên thuộc tính của Jung Heewon ở chương 24, được dịch bởi nhóm Mực tại Cổng Light Novel.

.

Xin lỗi mọi người vì sau mùng 3 tết mình khá bận, mình sẽ trở lại dịch tiếp từ hôm nay, cố gắng mỗi ngày một chương vậy. :'3
 
[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
Episode 2: Rewrite (4)


『Episode 2: Viết lại (4)』

---

Tôi nhìn chằm chằm vào xác của con bọ một hồi lâu.

Tôi không hiểu.

Chắc chắc có thứ gì đó không ổn với hệ thống nếu nó cho rằng con bọ này vẫn còn sống.

"Giờ tôi chỉ cần phải đợi thôi đúng không?

Tôi đã làm theo những gì tôi được bảo rồi."

"Này, chúng tôi đã làm xong bài kiểm tra rồi, thả chúng tôi ra!"

Tại sao không có tin nhắn hoàn thành kịch bản?

Một tin nhắn hệ thống phải hiện ra ngay khi con bọ bị giết chứ.

[Có vấn đề đã xảy ra với hệ thống kịch bản chính.]

Với một tiếng tsuchuchut, Bihyung bất ngờ xuất hiện.

Cậu ta nhìn tôi và những người khác có vẻ mặt bối rối.

[Này..... tất cả các ngươi.]

Khoảnh khắc tôi nhìn thấy khuôn mặt của cậu ta, tôi nhận ra mình đã quên mất thứ gì.

Tôi đúng là một thằng ngu mà.

Sao tôi lại không chú ý sớm hơn nhỉ?

—Ở đây lại có một kẻ khác đang giở trò này.

Chỉ một lúc trước đó thôi, Bihyung đã nói điều đó qua cuộc giao tiếp dokkaebi.

Có nghĩa tôi không phải người duy nhất thực hiện kịch bản theo cách khác thường.

Đầu tiên, tôi đã tưởng nó nói đến Kim Dokja.

Thế nhưng có một điều tôi chưa tính dến.

Không chỉ có một 'độc giả' trong kịch bản này.

Bihyung mím môi, lên tiếng với giọng điệu không hài lòng.

[Các người tưởng đây là trò chơi giết bọ à.

Kịch bản này thật sự trở nên quái dị.

Sao những thứ giống nhau lại xảy ra cùng một lúc....]

Điều tương tự đang xảy ra trong cùng thời điểm.

Tôi nhìn ông chú.

Ông ấy có vẻ cũng nghĩ giống tôi.

"Không đời nào..."

Đâu đó trên thế giới, tồn tại những độc giả đã xem 'Toàn Trí Độc Giả' giống như ông.

Họ biết phương thức vượt qua kịch bản đầu tiên giống như chúng tôi, vậy nên họ chọn bắt lũ bọ và thông qua kịch bản.

Chúng tôi không nhận ra rằng quá nhiều người đã sử dụng phương pháp ấy.

[Cục đã phát hiện ra một dòng chảy bất thường trong kịch bản.]

[Xác suất của kịch bản sẽ bị lệch.]

[Ý chí của đang chuyển động.]

Một cách thức được sử dụng quá thường xuyên, nó sẽ mất đi sự mới lạ.

[Con người thật nhuần nhuyễn trong việc trở nên tàn nhẫn, giết chết lũ bọ tội nghiệp để cứu lấy mạng sống của chính họ...]

Tôi nhìn xuống xác côn trùng rải rác khắp nhà ga.

Chúng bị đè bẹp và giẫm đạp một cách thảm hại.

Việc thừa nhận côn trùng là 'sinh vật sống' có thể nghĩa là chúng cũng là 'những người tham gia kịch bản'.

Vậy chúng tôi trông thế nào trong mắt của họ?

Bihyung nhìn vào xác côn trùng trên mặt sàn, lắc đầu và rồi quay đi.

"C-chuyện đó là sao?"

"Tôi tưởng chúng ta phải giết bọ để sống?"

"Sẽ ổn thôi, tôi chắc chắn nó chỉ đang cố doạ chúng ta."

"Đúng, đúng, chúng ta đã chơi đúng luật!"

Trong thế giới này, các quy tắc của 'kịch bản' là tuyệt đối.

Đặc biệt, 'kịch bản chính' có quyền hạn mà ngay cả các dokkaebi cũng không thể xâm phạm.

Dì Bihyung có ghét tình huống này bao nhiêu đi nữa, kịch bản chính cũng không thể bị thay đổi trừ khi toàn bộ Cục hành động.

Tsuchuchuchut.

Nó phải như vậy.

"Ô-ối!

Cái gì đang diễn ra thế?"

Chuyện này chưa bao giờ xảy ra trong 'Toàn Trí Độc Giả', kể cả khi
 
[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
Episode 2: Rewrite (5)


『Episode 2: Viết lại (5)』

---

Những người chứng kiến thủ tướng chết trực tiếp trên sóng truyền hình trở nên mất trí và chạy về phía bức tường trong suốt mà họ đã cố đẩy ra trước đó.

"Chúng ta phải ra khỏi đây!

Đập vỡ bức tường đi!"

"Đẩy lần nữa đi, nó có thể bị đẩy lùi thì sao!"

[Cho đến khi kịch bản trong khu vực hoàn thành, mọi hình thức ra vào đều bị hạn chế.]

Đám người hoảng loạn bám vào bức tường vô hình.

Họ làm tôi nhớ đến một đàn côn trùng trong màn chống muỗi.

Tôi hít một hơi ngắn và hét lớn.

"Mọi người, ngưng chạy loạn nào.

Vẫn còn rất nhiều thời gian."

[Chòm sao 'Quốc vương Khoai tây chiên' đang nhìn bạn với ánh mắt kì lạ.]

[Một vài chòm sao bị ngạc nhiên bởi sự bình tĩnh của bạn.]

"Người chết là các nhà lập pháp, không phải chúng ta."

Những người đó nhìn tôi với vẻ mặt đờ đẫn.

[Một số hoá thân bắt đầu dựa dẫm vào bạn.]

[Tầm ảnh hưởng của bạn trong khu vực kịch bản đã vượt quá ngưỡng.]

Giờ đây lí trí của họ đã bị tê liệt vì sợ hãi, tôi có một cơ hội.

"Chúng ta vẫn có thể chọn cách để sống sót."

Làm thế nào để sống sót.

Từng người một, những người đang co rúm ở gần đó đứng dậy nhìn tôi.

"Nhưng, nhưng tất cả họ đã chết!

Tổng thống, thủ tướng—"

"Họ cũng chỉ là người bình thường phải mang theo danh hiệu ấy thôi."

Tôi nghe thấy ai đó nấc lên.

"Kiểm soát cảm xúc của mình đi.

Nếu các người mất trí ở đây, sẽ chỉ còn lại một lựa chọn duy nhất."

"..."

"Và điều đó sẽ giết chết hấu hết chúng ta.

Tất nhiên, một vài trong số chúng ta sẽ sống sót, nhưng sẽ rất ít."

Tôi nhìn về phía gã đô con khi nói thế, và gã ta gầm lên rồi lườm tôi hằn học.

Nhưng đó là sai lầm của gã.

Từng người đứng gần đó ùa về phía tôi, cảnh giác với gã đàn ông nọ.

"Cái đéo gì thế chúng mày?"

Họ đã nhận ra.

Làm sao để kẻ yếu sinh tồn trong môi trường cá lớn ăn thịt cá bé, nơi mà pháp tắc và luật lệ đều trở nên vô nghĩa.

Tôi tiếp tục.

"Không có ai phải chết cả.

Dù mạnh hay yếu, mọi người đều có thể sống sót và cũng chẳng cần phải thất vọng vì việc giết bọ không hiệu quả, đấy mới chỉ là 'cách đầu tiên'."

Khuôn mặt của nhóm người lần lượt thay đổi.

Trong số họ, kẻ có biểu cảm thay đổi đáng kể nhất là phó tế Kim Cheolyang, người đã lỡ miệng nói 'khá tốt' trước đó.

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' bị thuyết phục bởi lời nói của bạn.]

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' cảm thấy rất tin tưởng bạn.]

"Còn cách nào khác nữa không?

Ngoài sâu bọ và con người... chúng ta có thể giết thứ gì nữa..."

Trong khi đám người đang bối rối, tôi suy tưởng, ngẫm nghĩ và tưởng tượng.

Nếu chúng ta không thể sử dụng 'côn trùng' nữa, giờ tôi phải tìm một câu trả lời khác.

Điều đầu tiên tôi làm đó là mở điện thoại ra và kiểm tra bình luận trong 'tập đầu tiên' của Toàn Trí Độc Giả.

—Nếu không thể sử dụng những con bọ, thế vi khuẩn thì sao?

Chúng cũng là sinh vật sống.

Đây là một câu chuyện không phải do tôi viết.

—Không phải axit dạ dày luôn giết vi khuẩn kể cả khi ta không làm gì sao?

Thế tức là ta có thể sống sót dù chẳng làm gì cả còn gì?

—Má, nghe tào lao vãi.

Một đường thế giới với phương thức giải quyết chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của nhóm các độc giả.

—Thế nguyên tắc khử trùng của nước rửa tay thì sao?

Nó cũng tiêu diệt vi trùng đấy chứ?

—Vậy thì dùng nước rửa tay lên lòng bàn tay là ta sống rồi?

—Vi khuẩn có ở khắp mọi nơi luôn.

......

—Thế chuyện gì sẽ xảy ra nếu tự tử nhỉ?

"Tôi sẽ nói cho mọi người 'cách thứ hai'."

*

rlaehrwk37: Liệu nó có hoạt động thật không?

*

[Còn lại 16 phút.]

"Bật lửa đây."

"Quần áo làm từ vải nên sẽ dễ cháy thôi đúng không?"

"Không quan trọng, chỉ cần những con vi khuẩn bám lên chúng thôi."

Để thực hiện 'cách thứ hai', mọi người nhanh chóng có được những vật liệu tôi yêu cầu.

"Anh có chắc lần này sẽ thành công không?"

Tôi gật gù và bắt đầu xếp những đống quần áo cũ họ thu thập được ở giữa nhà ga.

Kế hoạch của chúng tôi rất đơn giản.

Nếu giết bọ không được, chúng tôi sẽ giết thứ khác.

Thứ gì đó quá nhỏ để nhìn bằng mắt thường nhưng luôn có ở khắp mọi nơi.

Phó tế Kim Cheolyang hỏi với vẻ lo ngại.

"Liệu vi trùng được tính không?

Không phải chúng vô hình à?"

"Chẳng phải Chúa cũng vô hình sao?"

Kim Cheolyang có vẻ tức giận với lời nói của tôi.

Đoán chừng bản thân đã đùa quá trớn, tôi nhanh chóng bổ sung thêm.

"Trong lớp sinh học, chúng ta được học rằng vi khuẩn cũng là một dạng sống mà.

Kể cả khi anh không nhìn được, chúng vẫn là sinh vật sống."

Tôi đoán hắn ta chưa thực sự bị thuyết phục, vì vậy tôi giải thích thêm một chút.

"Tưởng tượng chúng là người ngoài hành tinh đi.

Hẳn phải có sự sống ở những hành tinh trong vũ trụ xa xôi kia, nhưng chúng ta không thể thấy họ."

"Người anh em, không có người ngoài hành tinh đâu.

Chỉ những tôn giáo giả tạo mới tin vào điều đó."

"Sao cũng được, tôi đang nêu ví dụ thôi."

"Tôi hiểu.

Vậy nên ý anh muốn nói rằng chúng vẫn là sinh vật sống kể cả khi ta không thể nhìn thấy nhỉ."

Tôi gật đầu, nhưng cả tôi cũng không hoàn toàn bị thuyết phục bởi kế hoạch này.

Liệu giết một sinh vật vô hình có thể hoàn thành kịch bản không?

Thực tế thì, chẳng có câu trả lời rõ ràng nào cho điều đó ngay cả khi bạn đã đọc hết cuốn tiểu thuyết.

[Chòm sao 'Quốc vương Khoai tây chiên' quan tâm đến chiến lược của bạn.]

[Một vài chòm sao tự hỏi bạn đang cố làm điều gì.]

Tuy nhiên, có một câu trả lời luôn được chấp nhận trong mọi tình huống.

「Câu trả lời thú vị và đủ để thuyết phục các chòm sao.」

Tôi lẩm bẩm với chính mình, ngửa mặt nhìn lên trần nhà.

"Có lẽ không quan trọng bạn giết cái gì, mà quan trọng là nó hiến người khác cảm thấy thế nào."

"Hả?"

"Có lẽ cái chúng ta đang giết là một trong số những con vi trùng này."

Tôi mở điện thoại và cho người kia xem danh sách những con bọ chúng tôi có khả năng sẽ tiêu diệt được và vẻ ngoài của chúng.

Những con bọ luôn hiện diện quanh ga tàu điện ngầm, nhưng chúng ta chưa từng thực sự trông thấy.

Chúng là những sinh vật không thể được nhìn bằng mắt thường nên ta vẫn hay không để ý đến.

Giờ người ta phải giết chúng để sinh tồn.

"Tôi vừa tra cứu rồi, vi trùng thật sự là sinh vật sống."

"Lần này chúng ta sẽ thành công, đúng không?"

Khuôn mặt mọi người sáng sủa lên một chút khi nghĩ đến bước đột phá mới này.

Tất nhiên không phải tất cả họ đều vậy.

"Lũ chúng mày điện hết rồi."

Gã đô con càu nhàu, lườm nguýt tôi và những người khác như thể gã không thích tình huống hiện tại.

Nhưng rồi gã ta dời mắt đi, mở điện thoại ra và bắt đầu lén lút tìm kiếm thứ gì đó.

Tôi thò đầu ra sang xem gã ta đang tra cứu cái gì.

—sự sống của vi khuẩn.

—sự sống của côn trùng.

—mạng sống.

—chân của vận động viên.

—tác dụng phụ của propecia(1).

Khi gã ta đang hào hứng xem qua danh sách các thuật ngữ tìm kiếm, chú độc giả bên cạnh tôi thì thầm.

"Liệu có hiệu quả không?

Chúng ta còn không xác định được vi trùng mà chúng ta tiêu diệt."

"Chà, ta sẽ làm những gì chúng ta có thể.

Chú không tìm thấy xác của những người chú đã giết không có nghĩa là chú không giết chết họ mà."

Nếu chúng tôi có kính hiển vi ở đây thì có thể trực tiếp xác nhận cái chết của lũ vi khuẩn, nhưng tiếc là chúng tôi không có.

Vì vậy nên từ giờ, chúng tôi đành làm hết sức mình.

Nếu ta không thể nhìn thấy vi khuẩn, ít nhất cũng nên làm điều gì đó để chứng tỏ ta định giết chúng.

Theo cách đó thì các chòm sao sẽ hiểu việc chúng tôi đang cố gắng thực hiện.

"Lửa có giết được vi trùng thật không?

Lỡ nó không chết thì sao?"

"Bọn nó sẽ chết thôi.

Sao anh lại đun sôi nước?

Tại vì nó sẽ tiệt trùng mọi thứ còn gì."

"Thế cơ á?"

"Người anh em, anh không tra cứu trước à?

Anh nên biết chính xác làm sao để tiêu diệt chúng nó chứ."

"Ôi phó tế, chúng tôi đã già rồi và không hiểu cậu muốn nói điều gì đâu."

Kim Cheolyang giải thích với họ trong sự bất lực

"Ầy, vi trùng chết vì protein của chúng bị biến tính khi đun nóng, đúng chứ?"

Tôi liếc nhìn Kim Cheolyang với ánh mắt dò hỏi, và hắn gật đầu không nói nên lời.

Một lúc sau, một ngọn lửa trại nhỏ bùng lên ở trung tâm ga Geumho.

*

—rlaehrwk99: Nhưng theo logic đó thì không phải ta vẫn sẽ sống vì vi khuẩn trong dạ dày của ta sẽ chết ngay cả khi ta đứng yên à?

—rlaehrwk24: Dạ dày là cơ ngoại ý(2) nên khó mà nói được là có ý giết lũ vi khuẩn hay không.

—rlaehrwk99: Thế thì có thể giết chúng bằng cách ép dạ dày hoạt động mà?

—rlaehrwk24: Cơ ngoại ý là...

—rlaehrwk37: Yoo Joonghyuk sẽ có thể kiểm soát dạ dày của anh ta theo ý muốn.

*

Người ta ném xác của những con bọ chết và những vật dụng linh tinh khác mà họ có vào lửa.

Kim Cheolyang ném vỏ điện thoại di động vào lửa, và chú độc giả thì xé biên lai trong ví của ông ấy.

Những người khác ném giày vào hoặc bứt tóc.

Gã đo con cảnh giác với mọi người đã lén cởi tất ném vào cùng họ.

"Tất của tôi......."

Không để ý đến lời cuối cùng của gã.

10, 20...

Mọi người đứng trước đống lửa và nhìn nó cháy rụi.

Ngồi quanh đống lửa trại với ánh mắt nghiêm túc làm tôi có cảm giác như chúng tôi đang ở một nơi tu tập tôn giáo.

Họ đang cầu nguyện trước một vị thần vô hình, nghĩ về những con vi khuẩn không thể được nhìn thấy.

Tôi cũng làm giống vậy.

Những vi khuẩn vô hình bị đốt cháy trong ngọn lửa thiêng.

Chúng đang cháy.

Tôi tin rằng chúng đang cháy thành tro.

Tuy nhiên, việc tưởng tượng cái chết của những con vi trùng không xác định cũng khó như việc tưởng tượng khuôn mặt của những độc giả vô danh.

Chuyện gì đã xảy ra với họ?

Khi ông chú độc giả chắp tay lẩm bẩm điều gì đó, chắc hẳn những người khác vẫn còn sống ở đâu đấy trong thế giới này.

[Thẩm phán Heewon] ngồi cạnh tôi trong rạp hát, cô gái đã hỏi về sự sống chết của Kim Dokja, người độc giả biết bí mật về con số 1863 và người đã nhớ được số lần xuất hiện của ■ ...

Tôi nhắm mắt và tưởng tượng rằng họ sẽ an toàn vượt qua kịch bản đầu tiên.

"Đã ai nhận được tin nhắn hay cái gì tương tự chưa?"

Tôi lên tiếng và mọi người nhìn nhau.

Ánh mắt họ lo lắng như những tín đồ đang chờ đợi lời sấm truyền từ Chúa.

"Ồ, có thứ gì đó trước mặt tôi..."

Vào lúc ấy, lời nhắn của Chúa xuất hiện trước mặt họ.

[Hiện đang xảy ra lỗi trong thông báo hệ thống và thanh toán phần thưởng do sự sửa đổi vượt mức của kịch bản.]

[Việc kịch bản có được hoàn thành hay không sẽ tự động thông báo sau khi hết thời hạn.]

Có người lẩm bẩm ngạc nhiên.

"Cái quần què gì vầy nè..."

Không cần phải hỏi thêm, tin nhắn này rất dễ hiểu.

Dù chúng tôi có làm gì đi chăng nữa, chúng tôi sẽ không biết liệu kịch bản đã hoàn thành hay chưa cho đến khi 'kịch bản đã kết thúc'.

Tôi đã bị choáng váng.

Không thể nào, tôi không hề mong đợi điều này từ phía quản trị viên.

Một tiếng tsuchuchut vang lên trong đầu tôi ngay lúc đó.

[Ngươi đang nghĩ cái quái gì thế hả?]

Hình ảnh một gương mặt mệt mỏi hiện ra.

[Mùa này dị thật.

Các ngươi bị làm sao thế?

Giết côn trùng, rồi giờ thì giết vi khuẩn... mấy người đang làm hệ thống kịch bản sụp đổ đấy.

Nó làm tắc nghẽn đầu ra và không cho phép ta xem trước kết quả đây này!]

Theo những gì Bihyung nói thì, tình huống này không hề nằm trong dự tính của Cục.

Mọi người dần trở nên khó chịu.

"Chuyện gì xảy ra với nó thế?

Chúng tôi không biết mình đã vwtj qua được hay chưa."

"Này, chúng tôi đã giải quyết xong kịch bản chưa?"

"Vi khuẩn cũng là sinh vật sống đúng chứ?

Trả lời tôi đi!"

Bihyung cau mày về phía những người nọ.

[Cái đó...]

Khoảnh khắc Bihyung mở miệng, những tia lửa lại xuất hiện trong không trung lần nữa.

[Những chòm sao thuộc hệ thống 'cái ác tuyệt đối' cảnh cáo dokkaebi 'Bihyung'.]

[Những chòm sao thuộc hệ thống 'công lý tuyệt đối' cảnh cáo dokkaebi 'Bihyung'.]

[Những chòm sao đang theo dõi kịch bản không muốn dokkaebi can thiệp vào kịch bản.]

Có gì đó không đúng.

[Chậc... nếu các chòm sao đã không đồng ý.]

Bihyung nhìn qua các hoá thân với ánh mắt lạnh giá.

[Tìm kiếm câu trả lời là một phần của kịch bản, vì thế ta không thể cho các ngươi đáp and được.

Nhưng ta sẽ nói cho các ngươi điều gì sẽ xảy ra nếu các ngươi thất bại trong kịch bản như một dịch vụ đặc biệt.]

Khi nghe thấy điều đó, tôi kiểm tra đồng hồ.

[Còn lại 10 phút.]

Đã đến lúc 'thứ đó' xuất hiện.

---

Ghi chú của tác giả:

Cảm ơn các bạn.

Vẫn còn một chương nữa.

.

(1) Propecia: một loại thuốc được sử dụng để điều trị bệnh rụng tóc ở nam.

(2) Cơ ngoại ý: các cơ hoạt động độc lập, không phụ thuộc vào sự điều khiển của ý thức từ não bộ.
 
[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
Episode 2: Rewrite (6)


『Episode 2: Viết lại (6)』

---

Một màn hình ba chiều khổng lồ xuất hiện ở trung tâm ga tàu điện ngầm.

Mọi người thét lên ngạc nhiên.

Màn hình chiếu lên hình ảnh một lớp học.

Những học sinh run rẩy trong bộ đồng phục màu xanh hải quân.

Đó là một cảnh mà tôi nhận ra.

「Trường trung học nữ sinh Daepong. 」

Các nữ sinh trên màn hình đang cùng nhau phá cửa lớp học.

Tất nhiên, nỗ lực của họ sẽ thất bại, vì câu chuyện này phải như vậy.

Một tiếng bíp đáng ngại vang lên, bíp, bíp, bíp-

Các cô gái la hét thất thanh.

[Thời gian giới hạn đã hết.]

[Việc thanh toán sẽ bắt đầu.]

Sau lời thông báo, đầu của từng cô gái bắt đầu nổ tung.

Tôi mở to mắt và nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó.

Tôi có trách nhiệm phải dõi theo câu chuyện cho đến cuối cùng.

Trên màn hình, cô gái duy nhất còn lại đang ôm cổ bạn mình.

Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

Sau đó, người sống sót duy nhất ấy nhìn quanh.

[Kênh #Bay23515.

Trường trung học nữ sinh Daepong.

Người sống sót lớp B năm 2: Lee Jihye.]

Sự phát triển giống hệt như 'Toàn Trí Độc Giả'.

Lee Jihye đang nhìn chằm chằm vào màn hình biến mất và Bihyung cười lớn.

[Thế nào.

Thật thú vị, đúng không?]

"L-làm sao mà—"

Mọi người quanh đó chết lặng vì kinh hãi.

Ngay cả gã đô con cũng bị sốc, và đôi mắt của ông chú độc giả đã biết trước câu chuyện cũng rung lên.

Tôi là người duy nhất không hoảng loạn.

[Nhận vật 'Lee Hyunjo' đang sợ hãi!]

[Nhân vật 'Yeom Baekhoon' đang sợ hãi!]

Tin nhắn trạng thái từ các nhân vật gửi đến chẳng chịt.

Bihyung đã gợi lên điều đang khiến mọi người lo lắng và rồi lại biến mất.

"Đ-đứa trẻ sống sót cuối cùng kia, chắc chắn con bé đã giết ai đó."

Có người lẩm bẩm như bị ma ám.

Những giọng nói xung quanh anh ta lan rộng như cháy rừng.

"Chúng ta có sai không?

Nếu vi trùng không phải là đáp án đúng thì sao?"

"Anh có chắc là anh biết mình đang nói về điều gì không thế?

Anh có chắc chúng ta có thể sống sót không?"

Tôi phải xoa dịu họ bằng cách nào đó.

"Đợi đã, tất cả các người có thể bình tĩnh lại không?"

"Làm sao mà chúng tôi có thể bình tĩnh lúc này hả?!"

Những người đang quá khích hét vào mặt tôi.

Chú độc giã nãy giờ đứng quan sát tình hình ở bên cạnh bước tới ngăn cản họ.

"Chúng ta vẫn chưa biết kết quả mà, đúng chứ?

Cậu trai này cũng muốn cứu tất cả mọi người, nên, thôi nào—"

"Vấn đề là chúng ta không biết được kết quả đấy!

Nếu ta sai, chúng ta sẽ bị tiêu diệt!"

"Ông cũng giống cậu ta!

Hai người là bạn bè đúng không?"

"Giờ tất cả chúng tôi sẽ chết vì hai người, phải làm sao đây!"

Lập tức, những người xung quanh chúng tôi sẵn sàng hành hình chúng tôi ngay tại chỗ.

Kể cả gã to con đứng giữa đám đông ấy cũng nở nụ cười thoả mãn.

Khi tôi sắp xếp kế hoạch này, tôi đã biết có có thể trở thành một cơn khủng hoảng.

Tôi cũng đã có kế hoạch cho lúc này rồi.

[Còn lại 9 phút.]

Nhưng rồi tôi cảm thấy mệt mỏi.

Tôi không biết liệu có khôn ngoan hơn không nếu tôi cứ chạy trốn cùng ông chú và đợi cho qua 9 phút.

Với những suy nghĩ hèn nhát ấy hiện lên trong tâm trí, tôi bắt đầu tìm kiếm một chỗ thích hợp để ẩn náu quanh ga tàu.

Ngay khi tôi làm thế.

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' đang nhìn bạn.]

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' muốn làm điều gì đó không tưởng.]

Một tin nhắn bật ra trong đầu tôi.

[Các điều kiện kích hoạt kỹ năng độc quyền '☐☐' đã được đáp ứng.]

[Kỹ năng độc quyền '☐☐' đã được kích hoạt.]

...'☐☐'?

[Thuộc tính của nhân vật 'Kim Cheolyang' đang chuẩn bị bùng nổ.]

[Bạn có thể can thiệp vào sự bùng nổ thuộc tính của nhân vật 'Kim Cheolyang'.]

[Kỹ năng độc quyền '☐☐' đã được kích hoạt!]

Khung cảnh xung quanh tôi trở thành một tông màu đen trắng, và hành động của mọi người chậm lại đáng kể.

Tôi cũng cứng người lại và ngưng cử động.

Ở một thế giới mà thời gian đã ngừng trôi, chỉ có những dòng chữ hiện lên trên khung cảnh vô sắc đơn điệu.

「Lee Hyekyung nghĩ, 'Tất cả là tại tên kia.'」

「Kim Haemoon nghĩ, 'Mình sẽ bị thiên đàng trừng phạt vì giết chết một con bọ.'」

「Ji Hyungdong đã không thích tên mắt hí kia ngay từ đầu rồi...」

Khi tôi nhìn kỹ hơn, có một câu khác đang lơ lửng trên đầu tôi.

「Và Lee Hakhyun nhận ra kỹ năng đó là gì.」

Rồi một tin nhắn hiện ra ở khoảng trắng trước mặt tôi.

[Bạn đã tiến vào 'Cánh đồng tuyết'.]

[Mô tả hành động tiếp theo của 'Kim Cheolyang'.]

+

#Sự thức tỉnh của Kim Cheolyang.

「Vào lúc đó, Kim Cheolyang ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐ ☐...」

*Ở cấp độ kỹ năng hiện tại của bạn, bạn có thể viết thêm 150 ký tự.

+

Những khoảng trống hiện diện như bản thảo đang dang dở.

Không khó để hiểu những khoảng trống ấy là gì.

[Bạn có thể ở trong 'Cánh đồng tuyết' tối đa 3 phút.]

Giống như Kim Dokja có kỹ năng của 'độc giả', tôi có kỹ năng của 'tác giả'.

Kỹ năng '☐☐'.

Những gì tôi viết sẽ thành sự thật chứ?

Vì không có nhiều thời gian, tôi quyết định viết một câu vào chỗ trống trước.

Mục đích đã quá rõ ràng.

Sử dụng Kim Cheolyang để cứu lấy tôi và ông chú khỏi cơn hỗn loạn.

Khi tôi tập trung, những câu chữ tuôn ra từ tâm trí tôi.

Đó là lẽ dĩ nhiên.

Tôi là tác giả của 'Toàn Trí Độc Giả' kia mà.

「Vào lúc đó, Kim Cheolyang đã sinh ra lòng trung thành vô danh dành cho người đàn ông có đôi mắt híp (Lee Hakhyun, nhưng Kim Cheolyang chưa biết tên anh ta).

Lòng trung thành ấy đã thức tỉnh hắn.

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' tiến hoá thành 'Thẩm phán huỷ diệt'.]

"Dừng lại.

Đừng chạm vào anh ấy." (Tổng cộng 149 kí tự.)(1)」

Chính nó.

Nhìn thoáng qua, đó là một sự phát triển hoàn hảo.

Dựa vào thuộc tính của anh ấy là 'Kẻ ẩn dật', tôi đã phát triển Kim Cheolyang thành 'Thẩm phán hủy diệt' giống như Jung Heewon.

Theo những gì tôi được biết, đó là một kẻ lừa đảo xuất sắc.

[Câu chuyện này thật lố bịch.]

[Tỷ lệ tái tạo thành công của câu chuyện này là 1%.]

[Bạn sắp sử dụng hết xác suất.]

Hở?

[Bạn có muốn kiểm tra phản hồi của độc giả không?]

Tôi gật đầu đồng ý.

+

rlaehrwk37: Tôi nghỉ đọc đây.

+

Tôi đứng ngơ ngác một lúc rồi lấy lại bình tĩnh.

Bây giờ không phải là lúc để sang chấn tâm lý đâu.

Tôi lại tiếp tục viết xuống từng câu.

「Vào lúc đó, Kim Cheolyang nhận ra rằng hắn thực sự là một bậc thầy võ thuật ở kiếp trước...... (Tổng cộng 147 ký tự.)」

[Câu chuyện này là không tưởng.]

[Tỷ lệ tái tạo thành công của câu chuyện này là 0,1%.]

[Bạn sắp sử dụng hết xác suất.]

[Bạn có muốn kiểm tra phản hồi của độc giả không?]

+

rlaehrwk37: Xoá truyện thôi.

+

「Vào lúc đó, Kim Cheolyang nhận ra rằng hắn là anh họ của Kim Namwoon.

Tình thân máu mủ ruột thịt trỗi dậy trong hắn ta.... (Tổng cộng 143 ký tự).」

[Câu chuyện này thật kỳ lạ.]

[Tỷ lệ tái tạo thành công của câu chuyện này là 3%.]

[Bạn sắp sử dụng hết xác suất.]

[Bạn có muốn kiểm tra phản hồi của độc giả không?]

+

rlaehrwk37: Tôi đang có vài cái thùng xốp ở nhà đây, tác giả ơi?

+

Tôi đã viết thêm một vài lần như thế nữa nhưng không có chút may mắn nào.

Sau khi nhận hết bình luận này đến bình luận khác, tinh thần tôi dần trở nên kiệt quệ.

[Còn lại 30 giây.]

Tôi bắt đầu cảm thấy tự ti.

Tôi không thể nghĩ ra bất cứ điều gì hoặc làm thế nào để viết tiếp cả.

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận thời gian dần trôi qua.

Những lúc như thế này tôi cần phải quay lại với bàn làm việc của mình.

「"Tác giả-nim."」

Sau đó, tôi nghe thấy giọng nói của dokkaebi Ji Eunyoo trong đầu mình.

「"Nhân vật này muốn gì?"」

À.

[Còn lại 20 giây.]

[Hiệu ứng độc quyền đang có hiệu lực!]

Tôi nghĩ về Kim Cheolyang, một nhân vật chỉ tồn tại trong bản nháp của câu chuyện.

[Còn lại 15 giây.]

Hắn ta sẽ hành động như thế nào trong tình huống này, hắn sẽ nói gì và muốn trở thành gì.

Cũng giống như ngày đầu tiên viết 'Người đọc toàn trí', tôi điên cuồng viết xuống từng câu.

Tôi nói như thể mình là Kim Cheolyang và hành động giống như Kim Cheolyang.

Lúc đó, tôi là Kim Cheolyang.

Khoảnh khắc tôi gõ dòng chữ cuối cùng.

[Thời gian giới hạn đã hết.]

[Câu chuyện này có vẻ hợp lý.]

[Tỷ lệ tái hiện thành công của câu chuyện này là 90%.]

[Có đủ xác suất.]

[Bạn có muốn kiểm tra phản hồi của độc giả không?]

+

rlaehrwk37: Ồ.

+

Tôi không biết cái "Ồ" đó có ý gì, nhưng ít nhất thì có vẻ như tôi đã gây ngạc nhiên cho độc giả.

Nhân tiện thì, thằng chó này, bố nhớ ID của mày rồi đấy nhé.

[Tái thiết lập phân cảnh thành công.]

[Đang rời khỏi 'Cánh đồng tuyết'.]

Tôi cảm thấy toàn bộ sức lực đang rút khỏi cơ thể mình, và màu sắc xung quanh trở lại như bình thường.

Đám người quá khích tiến đến phía tôi cùng ông chú độc giả, tôi cũng có thể trông thấy gã to lớn kia tới gần.

Và rồi.

"Mọi người."

「Vào lúc đó, Kim Cheolyang bước lên phía trước.」

Những câu chữ tôi đã viết bắt đầu sống dậy.

"Hiện tại đức tin của chúng ta đang được thử thách."

「Không phải ai cũng có thể làm được.

Nhưng khoảnh khắc hắn ta bước lên, hắn có một niềm tin mãnh liệt rằng hắn đã được Chúa lựa chọn.」

"Đức tin?"

「Đó có lẽ là một ngọn lửa.

Tôi có thể nhìn thấy ngọn lửa đang rực cháy lên trong đồng tử của họ.」

Đấy là tất cả những gì tôi đã viết.

Tuy nhiên nhiêu đó là đủ cho phần mở đầu.

Dựa trên [Danh sách nhân vật], Kim Cheolyang coi kịch bản này như một bài kiểm tra của đức tin.

"Tôi chắc chắn chúng ta đã được chú ý bởi ai đó đang quan sát ta từ trên bầu trời kia."

[Đôi mắt của một vài chòm sao sáng lên.]

Đám đông gào lên trước khi tin nhắn kịp thời gửi đến.

Được khích lệ, Kim Cheolyang càng quyết tâm hơn và hét lớn.

"'Các vị thần' đang theo dõi sự lựa chọn của chúng ta, dù chúng ta chọn công lý hay tà ác."

[Sự tiến hóa của nhân vật 'Kim Cheolyang' sắp xảy ra!]

[Lời nói của nhân vật 'Kim Cheolyang' khiến lòng người rung động.]

"Hãy suy nghĩ theo lẽ thường tình.

Người đã giết một con người để vượt qua kịch bản, và một người đã phá vỡ kịch bản mà không giết bất cứ ai.

Ai công bằng hơn, và các vị thần sẽ ủng hộ ai?"

Người nghe lắc đầu.

Vài người lẩm bẩm 'Đúng vậy' và 'giết người là một tội lỗi lớn'.

Kim Cheolyang tiếp tục.

"Câu trả lời đã được định sẵn.

Chúng ta đã chọn đúng bên, điều duy nhất còn lại là niềm tin vào bản thân.

Chúng ta thậm chí còn gặp một 'sứ giả của Chúa', người biết trước tương lai."

Sứ giả của Chúa?

Kim Cheolyang đột nhiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chỉ vào tôi qua đống lửa trại.

"Chúng ta đã nghe lời anh ấy và tìm ra cách giải quyết thử thách mà không có ai phải chết.

Chúng ta đã vượt qua thử thách rồi."

Tôi chưa từng định để hắn ta nói như thế mà?

Khoảnh khắc Kim Cheolyang nhìn tôi bằng ánh mắt say đắm, mọi người cũng nhìn lại tôi.

Và sau đó.

"Có lẽ phó tế nói đúng.

Không đời nào các vị thần yêu cầu chúng ta giết người cả."

Mọi người bắt đầu thảo luận.

"Hãy nhìn những đứa trẻ trong video.

Tất cả chúng đều chết vì chúng đang cố giết nhau đấy."

"Mạng sống của con người rất quý giá!"

Một tình huống đe dọa tính mạng trong một kịch bản không thực tế.

Có một vị thần đang dõi theo họ, và có một người sùng đạo khẳng định và khuyến khích sự lựa chọn của họ.

Giết chóc thật đáng sợ, trong khi niềm tin lại khích lệ họ.

Sự sống trong đức tin của họ thật ngọt ngào làm sao.

Niềm hy vọng vốn yếu ớt khi bị chia tách, nay đã trở thành tôn giáo chung khi có một sự kiện đưa họ lại gần nhau.

"Kim Cheolyang!

Kim Cheolyang!"

"Chúng ta đã được chọn, chúng ta đã được thần lựa chọn..."

Ai đó phấn khích la lên.

Tôi có thể thấy chú độc giả thở phào nhẹ nhõm ở bên cạnh.

Dù sao thì, nhờ có sự ảnh hưởng đáng kể từ Kim Cheolyang đa thức tỉnh, cơn khủng hoảng của tôi và ông chú có vẻ đã qua rồi.

Nhưng đó chưa phải là kết thúc của câu chuyện.

-

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' đã thức tỉnh thuộc tính 'Thủ lĩnh Dị giáo'.]

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' đã đạt được quan điểm tôn giáo mới.]

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' đã tiếp thu được học thuyết cơ bản của 'Tín điều về Sự sống'.]

Tín điều về Cuộc sống (生命敎). (2)

Khoảnh khắc nghe thấy cái tên ấy, cơn rùng mình chạy khắp cơ thể tôi.

Một trong số mười nghìn bản ghi chú hiện ra rõ ràng trong tâm trí tôi.

「Lúc ấy, Lee Hakhyun đã nhớ ra chính xác 'Kim Cheolyang' là ai.」

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' đã chấp nhận 'quan điểm sống' của bạn.]

[Bạn có sức ảnh hưởng lớn đến việc hình thành quan điểm tôn giáo.]

Tôi nhận ra tôi đã làm những gì.

Nhân vật Kim Cheolyang.

Ghi chú đầu tiên về hắn ta như sau.

「Từ Thập Ác (十惡), Giáo chủ Sự sống Kim Cheolyang.」

Thập Ác, những kẻ phản diện xấu xa nhất của 'Quan Điểm Của Độc Giả Toàn Trí'.

Tôi vừa nâng đỡ một trong số chúng bằng chính đôi tay của mình.

---

Ghi chú của tác giả.

Cảm ơn các bạn.

.

(1) Mọi người đừng đếm nha, vì là bản dịch nên có thể sẽ không khớp với số từ được ghi kia. (thật ra là mình cũng có đếm nữa :v)

(2) Dựa theo bản dịch thì nó là từ tiếng Trung phồn thể thì phải (?), mình dựa vào gg dịch thì nó có nghĩa là 'bài học cuộc sống'.

Mình đổi thành 'tín điều về sự sống' để nghe phù hợp với bối cảnh là tôn giáo hơn.
 
[Trans/Edit] Toàn Trí Độc Giả - Side Story Lhh.
Episode 2: Rewrite (7)


『Episode 2: Viết lại (7)』

---

Trong khoảng thời gian tôi đang viết 'Toàn Trí Độc Giả', thi thoảng sẽ có một số tình tiết được loại bỏ do không phù hợp.

Vì dụ như một nhân vật sẽ đột nhiên nói theo phong cách kịch hí cổ trang, hoặc không họ sẽ quên mất một kỹ năng (hay chính xác hơn là tôi sẽ quên mất).

Tôi đã xin lỗi độc giả và thực hiện một vài thay đổi để cứu vãn tình hình.

Nhưng những gì tôi đã làm lần này hoàn toàn không thể sửa chữa lại được.

"Hãy ca ngợi những vi trùng đã hi sinh cho sự sống của chúng ta."

Việc tôi có tác động sâu sắc đến quan điểm của giáo phái thôi chưa đủ, mà còn liên quan đến sự tái xuất hiện của Thập Ác.

"Ồ— vi trùng, vi trùng, vi khuẩn!"

Mày đã làm cái quái gì thế, Lee Hakhyun?

Ông chú độc giả bên cạnh tôi vỗ tay lệch nhịp, không nhận thức được chuyện gì đang diễn ra.

[Bạn có sức ảnh hưởng đáng kể trong khu vực kịch bản này.]

['Quan điểm sống' mà bạn truyền bá đang thống trị các quan điểm tôn giáo trong khu vực.]

Tôi không biết liệu mình có muốn đi trên con đường sai trái để trở thành một kẻ phản diện hơn không.

Đó không phải là một ý tưởng thông minh.

"Ôi— sự hi sinh vĩ đại của vi trùng!"

Nếu tôi chạm mặt Yoo Joonghyuk khi đang làm cái gì đấy tương tự vầy, tôi sẽ bị chặt đầu chỉ trong một hơi thở.

[Nhân vật 'Lee Hyunjoo' tin tưởng bạn.]

[Nhân vật 'Im Baekhoon' tin tưởng bạn.]

[Nhân vật 'Yeom Youngcheol' tin tưởng bạn.]

Ấy thế mà, tôi không cảm thấy quá tệ vì mọi người đang tin tưởng tôi.

Chưa từng có nhiều người đặt niềm tin vào tôi như lúc này trong suất quãng đời của tôi trước đó.

[Hầu hết các hoá thân trong khu vực cảm động trước lời nói của bạn.]

Sau một bài thánh ca, sự căng thẳng cũng giảm bớt và mọi người ngồi vòng tròn quanh đống lửa trại.

Một vài người nhấm nháp đồ uống từ máy bán hàng tự động, trò chuyện và cầu nguyện.

"Cái này không phải dùng để diệt vi trùng sao?

Lactobacillus acidophilus cũng là một loại vi khuẩn.

Tôi nghe nói lũ vi khuẩn có hại nhờ đó sẽ không sống sót nổi khi đi vào đường ruột."

"Trước đó thì thím đang đi đâu thế?"

"Tôi đang trên đường mua sữa chua cho con trai tôi.

Thế còn cậu?"

"Cháu có hẹn đi ăn tối với bạn gái."

"Chà, buồn cười thật, vì tôi đang trên đường tới nhà hàng gà mà tôi mở cùng vợ, và rồi thảm kịch này..."

Những người khác đưa cho tôi một lon đồ uống và nói.

"Vi khuẩn cũng là sinh vật sống, đây là lần đầu tiên tôi nhận ra điều đó.

Ôi, người trẻ tuổi thật thông minh quá."

"Hẳn là cậu em học giỏi lắm.

Cậu đã học đại học ở đâu thế?"

Tôi không trả lời mà chỉ mỉm cười vô nghĩa.

Với bài phát biểu của Giáo chủ Sự sống Kim Cheolyang, cả những người theo đạo và không theo đạo đều có vẻ lạ lùng trên gương mặt họ.

Người ta nói rằng tôn giáo là liều thuốc giúp vượt qua cái chết, có lẽ điều đó là đúng.

Tuy nhiên, không phải ai cũng đánh giá cao nó.

"Chúng mày điên cả rồi à?

Có một cách chắc chắn để sống, nhưng chúng mày định bỏ qua nó!?"

Không mấy ngạc nhiên, đó là gã đô con kia.

Gã cầm thứ gì đó như là ống nước trên tay, tôi không biết gã lấy nó ở đâu ra nữa.

Tôi đã không nhìn thấy gã ta ở đâu trong một thời gian ngắn, hẳn là gã đã tìm kiếm nó quanh nhà ga.

"Nếu chúng mày muốn chết thì chết một mình đi."

Khuôn mặt mọi người trở nên căng thẳng khi gã cao lớn có trang bị vũ khí tiến đến.

"Chờ đã, anh bị làm sao thế?

Anh đã đốt tất của mình trước đó cơ mà!"

"Lũ khốn ngây thơ.

Chúng mày thật sự tin rằng giết chóc là giết cái thứ chúng mày còn đéo nhìn thấy được hay xác nhận là nó chết chưa à?"

"Ờm, thế thì sao?"

"Mày quên con quái vật kia đã cho chúng ta xem cái gì rồi hả?

Cách chắc chắn nhất để còn sống mà ra khỏi chỗ này."

Cái ống nước lớn chĩa thẳng vào nhóm người.

"Giết chết ai đó ở đây, và mày chắc chắn sẽ sống sót."

[Chòm sao 'Quốc vươg Khoai tây chiên' đang cười khúc khích.]

Tôi nghĩ tôi biết chuyện gì đang diễn ra.

Rõ ràng một trong số các chòm sao đang cổ vũ gã ta.

Tôi nhìn gã đó và kích hoạt [Danh sách nhân vật].

[Kỹ năng độc quyền 'Danh sách nhân vật' đã được kích hoạt!]

+

Tên: Lee Cheoldoo.

Tuổi: 39.

Nhà tài trợ: Không (Một chòm sao đang thể hiện sự quan tâm đến người này).

Thuộc tính độc quyền: Gangster (Thường), Cựu tù nhân (Thường).

Kỹ năng độc quyền: [Hỗn chiến - Lv.3], [Lừa gạt – Lv.3], [Đe doạ - Lv.3], [Húc đầu – Lv.2].

Chỉ số tổng thể: [Thể chất – Lv.7], [Sức mạnh – Lv.7], [Nhanh nhẹn – Lv.6], [Ma thuật – Lv.1].

Đánh giá chung: Lee Cheoldoo là thủ lĩnh của 'Cheoldoo(1) Group'.

Đặc trưng là một cái đầu cứng, gã ta có kỹ thuật húc đầu mạnh mẽ.

+

Thủ lĩnh của 'Cheoldoo Group', Lee Cheoldoo.

Mãi đến khi đọc mô tả, tôi mới biết gã là ai.

Nghĩ lại thì có một nhóm tên 'Cheoldoo' ở ga Geumho.

Thủ lĩnh của nhóm Cheoldoo không xuất hiện trong cốt truyện gốc của 'Toàn Trí Độc Giả', nhưng tôi từng tạo một thiết lập cho nhân vật này.

Tôi bước một bước lên phía trước và nói.

"Đừng hoảng loạn.

Chúng ta chung một phe, và gã đó thì chỉ có một mình."

Không quan trọng Lee Cheoldoo có bao nhiêu vũ khí hay gã là thủ lĩnh của Cheoldoo Group, mình gã không thể chống lại hai mươi mốt người.

Nhưng Lee Cheldoo không dễ dàng từ bỏ.

"Ối chà, chờ đã nào.

Giết tất cả chúng mày á?

Tao chỉ cần giết một thằng trong số tụi mày thôi, một trong 21 đứa..."

Gã quan sát từng người một như đang chọn một con bọ yếu ớt nhất, và rồi gã nhìn thẳng vào tôi.

"Hãy thành thật với nhau nào, tất cả chúng mày đều sợ chết khiếp khi tin vào thằng bỏ mẹ này đúng không?"

Lee Cheoldoo cười khẩy và vỗ nhẹ bàn tay vào ống nước của gã với vẻ thấu hiểu.

"Mười người đầu tiên.

Đổi sang phe của tao, tao sẽ chịu trách nhiệm và cứu chúng mày bằng mọi giá."

Gã tiến thêm một bước và bổ sung.

"Lũ còn lại chuẩn bị gặp các cụ nơi chín suối đi."

Đám người lùi lại khi Lee Cheoldoo bước tới.

Kim Cheolyang vội vã hét lên.

"Mọi người, đừng nghe theo hắn!

Chúng ta đã giành được quyền sống sót rồi!

Không cần phải chiến đấu vô nghĩa nữa!"

Sau đó, đám người đồng loạt la lớn đầy phẫn nộ.

"Đúng vậy, anh cũng đã giết chết vi trùng!

Đứng yên thôi là anh cũng sống rồi, sao lại làm thế này?"

"Có thể cậu chưa nhận ra, nhưng mọi thứ giờ ổn rồi mà?

Cậu có thể sống vì cậu cũng đã giết vi trùng."

Dẫu vậy, cùng nhau tiêu diệt côn trùng và vi trùng đã tạo ra cảm giác gần gũi giữa họ, và giờ thì sự đoàn kết của những người đó cũng không quá tệ.

[Các hoá thân trong khu vực đang đoàn kết lại.]

[Sức ảnh hưởng của quan điểm tôn giáo đang phát triển mạnh mẽ hơn.]

Lee Cheoldoo gãi tai hoài nghi và rồi trở nên cáu kỉnh.

"Chúng mày điên thật rồi.

Thế thì để một trong số chúng mày chết vì tao đi."

"Đ-đừng hoảng sợ, nếu chúng ta cùng nhau chiến đấu—"

"Tao cóc quan tâm chúng mày có bao nhiêu người đâu."

Ống nước trên tay Lee Cheoldoo rít lên khi bị kéo lê dưới sàn.

"Đứa nào lên trước thì chết trước."

Đoàn người kinh hãi lùi lại.

Nếu tất cả cùng tham gia, họ có thể sẽ chế ngự được gã.

Tuy nhiên, chẳng có ai sẵn sàng bước lên phía trước.

Khi Lee Cheoldoo tìm kiếm mục tiêu, ánh mắt gã dừng lại ở người đàn ông đứng gần gã nhất.

Nhận ra rằng bản thân đã bị ngắm trúng, anh ta gọi với ra xung quanh.

"C-cứu tôi với!

Cứu tôi!"

Nhưng không ai cố gắng giúp đỡ anh.

Đám đông nhanh chóng co rúm lại như một đàn sâu bọ bị phát hiện.

Lee Cheoldoo nâng ông thép lên như đã đoán được chuyện này sẽ xảy ra.

[Nhân vật 'Kim Haemoon' đang hoảng loạn!]

"C-cứu tôi với!

Tôi sẽ đi theo anh mà!"

Nhân vật Kim Haemoon.

Anh ta đã luôn bị động kể khi giết được con bọ.

Lee Cheoldoo nói một cách dự tợn.

"Không, tao không cần mày nữa."

"Làm ơn, làm ơn đi mà!

Tôi sẽ đưa anh 100 triệu nếu chúng ta ra được khỏi đây, hoặc tôi có thể chuyển tiền cho anh ngay bây giờ luôn"

Lee Cheoldoo cau mày và suy nghĩ một lúc.

"100 triệu à.

Thế mày lựa xem tao nên giết đứa nào."

Kim Haemoon nhìn những người khác với đôi mắt run rẩy.

Người đầu tiên anh ta trông đến là bác gái đang đi mua sữa chua cho con trai.

Mụ là người đầu tiên chạy đi khi Lee Cheoldoo tới gần Kim Haemoon.

[Nhân vật 'Lee Hyekyung' rất sợ hãi.]

"S-sao cậu lại nhìn tôi!

Tôi cần phải sống, con trai tôi đang đợi tôi nữa!"

Đầu của Kim Haemoon xoay sang để nhìn người đàn ông bên cạnh bà cô kia.

Đó là chàng trai trẻ có hẹn đi ăn với bạn gái của anh ta.

[Nhân vật 'Jeong Hancheol' đang nhìn quanh.]

Jeong Hancheol nhanh chóng đưa mắt qua lại giữa Kim Haemoon và Lee Cheoldoo, sau đó nở một nụ cười thân thiện.

"Tôi có thể theo phe anh không?"

Kim Haemoon quay phắt về phía người đàn ông trung niên đứng cạnh anh ta.

[Nhân vật 'Ji Hyungdong' đang run rẩy.]

Lần này là ông chú nói đã cùng vợ mở nhà hàng gà.

Tôi bước tới chỗ ông ta, nghĩ rằng đây đúng là một ý tưởng tồi tệ.

Thời hạn sắp hết, nên tôi cần phải kéo dài thời gian bằng cách nào đó.

Vậy mà khi trông thấy tôi, Ji Hyungdong chỉ thẳng vào tôi.

"N-nếu anh định giết ai đó, vậy giết cậu ta đi!

Cậu ta đã khiến toàn bộ chuyện này xảy ra!"

Lúc đầu, tôi nghĩ mình nghe nhầm, nhưng rồi đám người bắt đầu bàn tán xung quanh tôi.

"Phải đấy.

Cậu ta biến tình huống hiện tại thành ra thế này, cậu ta nên chịu trách nhiệm."

Rõ ràng họ là những người thân thiện cho đến trước đó.

"T-tại sao lại nhìn chúng tôi như thế?

Anh ấy nói không sai."

"Có vấn đề gì thế chàng trai trẻ?

Chiến đấu đi.

Chống lại gã ta và chiến thắng đi."

"Những lúc thế này, cậu phải đứng lên như một người đàn ông thực thụ chứ!"

Hô hấp của tôi bỗng trở nên ngột ngạt, như thể tôi chính là con bọ bị mắc kẹt trong túi áo mình khi nãy

.

Lee Cheoldoo mỉm cười với tôi.

"Được, mày sẽ đánh với tao."

Trong khoảnh khắc, khu vực xung quanh trở nên im lặng.

Khi tôi nhìn lại, mọi người bắt đầu tránh ánh mắt của tôi như thể họ đã cùng hẹn trước.

Ngay cả khi không có [Góc nhìn của độc giả toàn trí], suy nghĩ của họ vẫn thật dễ đoán.

「Miễn là không phải tôi.」

Tôi không ngạc nhiên.

Tôi đã biết đây là bản chất của họ.

Tôi nhìn Lee Cheoldoo đang tiến lại gần và tự nhủ.

Trung bình thể chất, sức mạnh và nhanh nhẹn ở Lv.7.

Tôi không chắc mình có thể đánh bại anh ta không.

[Còn lại 5 phút.]

Chỉ cần chờ thêm năm phút.

Tôi nhìn Kim Cheolyang lần cuối.

Hắn ta nhìn vào đồng tử của tôi với vẻ mặt phức tạp.

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' đang vô cùng rối bời.]

[Nhân vật 'Kim Cheolyang' là người mà bạn đã 'viết'.]

[Bạn hiểu rất rõ nhân vật.]

Tôi không có [Góc nhìn của độc giả toàn trí] ở đây, nhưng những suy nghĩ nội tâm của Kim Cheolyang vẫn vang lên bên tai tôi.

「Có ba người có sức ảnh hưởng nhất ở nhà ga lúc này.」

「Mình, anh chàng có đôi mắt híp, và gã đô con kia.」

Mắt của Kim Cheolyang đảo nhanh giữa tôi và gã Kim Cheoldoo.

「Nếu mình không ngăn gã, anh ấy sẽ chết.」

「Mình không nghĩ gã đó sẽ nghe theo mình.」

「Nếu mình không thành công, mình sẽ...」

Nhanh chóng thay đổi tư thế, Kim Cheolyang bước xa khỏi tôi cùng những người kia và hét lớn.

"Mọi người đừng di chuyển hấp tấp, hãy lùi lại.

Sứ giả của Chúa sẽ chuộc tội cho chúng ta."

Kim Cheolyang là kiểu đàn ông lo sợ rằng quyền lực của mình bị đe doạ.

Nếu hắn ta không thể ngăn cản con quái vật, hắn thà lựa chọn lợi dụng tình thế ấy.

Một cách để nâng cao vị thế của hắn và biện minh cho cái chết của tôi.

"Dù có tầm thường đến đâu, mạng sống vẫn là một mạng sống.

Ngay bây giờ, sứ giả của Chúa sẽ hi sinh bản thân để chuộc tội cho việc giết chết những anh em vi khuẩn.

Tất cả chúng ta hãy nói lời cảm ơn."

Thật lố bịch, thế nhưng trong ánh mắt của mọi người đã tràn ngập sự điên cuồng.

Họ cũng đã đồng ý hi sinh tôi để cứu lấy mạng sống của chính họ.

Jeong Hancheol và Ji Hyungdong thì thầm khi họ lùi lại.

"Vi trùng là sinh vật sống mà, ta có thể dễ dàng tra cứu trên internet.

Chuyện đó đâu có to tát đâu.

Cậu cũng tìm ra rồi đúng chứ?"

"Đừng đi sâu vào vấn đề này, hãy giữ thái độ trung lập đi.

Phải có lý do khiến gã ta khó chịu thế."

Tôi vẫn đang bình tĩnh.

「Không có tác giả nào bị ngạc nhiên bởi những gì họ đã viết.」

Cái bóng của Lee Cheoldoo in lên vị trí những người khác đã rút lui.

Đôi chân đã giẫm nghiến con bọ hướng về phía tôi.

"Nếu đã quyết định thế, chúng mày rồi sẽ chết cả thôi.

Tao sẽ chỉ giết thằng khốn này như tao đã giao kèo.

Mẹ, tránh ra cho bố."

Những người ở khoảng cách gần bị đánh vào chân và tay bằng cái ống kia.

"Áaaaa!

Tay của tôi!!"

"Đừng có ngu người ra đấy, đi sang đây nhanh lên!

Chỉ có một người phải chết thôi!"

Đám người sợ hãi nhanh chóng chạy đến chỗ hàng rào kịch bản.

Cứ thế, tất cả họ đều né xa tôi.

[Còn lại 3 phút.]

Chỉ có duy nhất một người đã không chạy đi vẫn ở lại với tôi chờ đón cái kết này.

---

Ghi chú của tác giả.

Hôm nay có hai chương.

.

(1) Cheoldoo: cũng có nghĩa là đầu sắt.

.

:v nay edit vẫn chỉ có một chương.

Mình edit hơi vội, nếu có ai phát hiện lỗi sai ở đâu thì cmt mình sẽ sửa lại nhaa.
 
Back
Top Bottom