Khác [Trans] Bình tĩnh nào, khun Rome!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Trans] Bình Tĩnh Nào, Khun Rome!
Special Chapter 4


Trong một văn phòng được trang trí với gam màu nâu dịu, có một chậu cây xanh tươi đặt bên cạnh.

Tuy đó không phải thứ mà chủ nhân căn phòng ưa thích, nhưng vị thư ký tài giỏi đã nghiên cứu và phát hiện loại cây này tốt cho công việc và sức khỏe, nên Rome cũng chấp nhận mà không phàn nàn gì.

Rome ngồi trong chiếc ghế lớn, đắt tiền, được thiết kế cho những người phải ngồi hàng giờ trước máy tính.

Hắn lười biếng lật từng tờ trên chồng tài liệu dày cộm.

Thực tế thì một ông trùm mafia... vẫn chỉ là một doanh nhân.

Dù trông hắn có vẻ đáng sợ và dữ tợn hơn người bình thường, nhưng tuyệt đối không hề có những cảnh gay cấn như trong tiểu thuyết.

Hầu hết thời gian, hắn đối mặt với đống hồ sơ chất như núi, báo cáo và những bài toán kinh doanh để đảm bảo đế chế không chững lại.

Dù sao thì các đối thủ của hắn đều đang không ngừng tiến lên, không ai chịu bị tụt lại phía sau.

Ngoài Rome, hai cánh tay đắc lực của hắn cũng phải chia sẻ phần việc này, không thể trốn tránh.

Alof ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi đờ đẫn.

Những con số trước mắt bắt đầu... nhảy múa.

Thật ra hắn chưa từng thích làm việc giấy tờ, sở trường của hắn là cầm súng và sử dụng vũ lực.

Nhưng từ khi được thăng chức làm đội trưởng đội cận vệ, tất cả các loại báo cáo lớn nhỏ đều phải qua tay hắn, bao gồm cả bảng ngân sách.

Dù thật ra, hơn nửa số giấy tờ đó đã bị hắn lẳng lặng đẩy sang cho Mhok.

Lúc này, cậu thanh niên châu Á – 'cánh tay trái' của gia chủ – đang đứng trước bàn làm việc của Rome, ôm trong tay một chồng tài liệu khác, vừa trình bày nội dung báo cáo bằng giọng đều đều, mềm mại, rõ ràng.

Giọng anh không mang theo cảm xúc, nghe êm tai đến mức... buồn ngủ.

Nói xong, Mhok đặt thêm một chồng tài liệu nữa lên bàn, mặt hoàn toàn vô cảm.

Tàn nhẫn thật!

Tên này kiếp trước chắc chắn là... một con dê ăn giấy!

Dù rất muốn phàn nàn, nhưng Alof lại không thể nào mở miệng.

Tài liệu trên bàn đã chất thành đống, nhưng hắn hiểu rất rõ người làm việc cực khổ nhất ở đây thật ra là Mhok.

Từng có một thời gian, hắn và Rome còn phải hợp tác với nhau để giấu bớt lượng công việc... bởi vì 'cánh tay trái' làm việc quá mức năng suất.

Alof chớp mắt, rồi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.

Giai đoạn bận rộn ngay sau khi Rome lên làm gia chủ đã trôi qua, những việc cấp bách đều được xử lý xong.

Những công việc còn lại tuy hơi phiền phức, nhưng không phải không thể giải quyết từ từ.

Hơn nữa... gần đây tâm trạng của Rome có vẻ không ổn định, dường như vừa trải qua một thời gian dài căng thẳng.

Bây giờ trông hắn kiệt sức, tinh thần không tốt, cả người mang vẻ mệt mỏi khiến người khác nhìn vào cũng thấy xót.

Đã đến lúc để hắn nghỉ ngơi rồi.

Alof gật gù trong lòng, chờ thời điểm thích hợp.

Đến khi Rome đứng dậy, đẩy cửa kính bên cạnh và bước vào phòng họp cách âm nhỏ để tham gia cuộc họp trực tuyến, Alof liếc mắt thấy Mhok đã quay về chỗ ngồi, liền lén dịch ghế của mình lại gần.

"Cậu có cảm thấy dạo này ông chủ quá mệt mỏi không?"

Mhok hơi nhướng mày, liếc về phía phòng họp kín.

Thực ra anh cũng đã nhận ra điều đó, nhưng anh cho rằng nguyên nhân chỉ là vì trước đó có quá nhiều việc xảy ra.

Giờ mọi vấn đề đều đã được giải quyết, Rome hẳn sẽ sớm hồi phục lại thôi.

"Đã như vậy, sao cậu không đưa ông chủ đi nghỉ ngơi một chuyến?"

Alof nói tiếp, vẻ mặt nghiêm túc như đang bàn chuyện sống còn, giống hệt một 'cánh tay phải' trung thành luôn lo lắng cho chủ nhân.

"Con người ai cũng cần nghỉ, nhất là người gánh vác nhiều như ngài ấy.

Bây giờ ngài ấy mệt đến mức này... lỡ đâu ngã bệnh thì sao?"

Hắn lén quan sát, thấy chân mày Mhok dần giãn ra, biểu cảm mềm lại, thậm chí còn thấp thoáng lo lắng, vậy là hắn biết mình đã đi đúng hướng.

"Giờ đang không phải mùa du lịch, khách không đông, giá lại rẻ.

Hai người đi bây giờ là hợp lý rồi.

Chồng của cậu đang mệt mỏi như vậy, sao không nhân lúc này đưa ngài ấy đi... hưởng tuần trăng mật?"

Mhok suýt nghẹn, quay đầu trừng Alof, nhưng vệt đỏ ửng trên mặt lại quá rõ ràng, dù anh có cố nghiêm đến đâu cũng không che được.

Thật ra cũng chẳng có gì phải giấu.

Từ hồi cấp ba, Rome đã thể hiện rõ ràng đến mức ai cũng nhìn ra.

Những thành viên lâu năm trong gia tộc Arseni đều biết chuyện của hai người, thậm chí còn âm thầm ủng hộ.

Nhìn thấy Mhok đeo hai chiếc nhẫn bạc đơn giản trên ngón áp út tay trái, và vẻ mặt vui sướng không giấu nổi của Rome, bọn họ suýt nữa muốn bắn pháo hoa ăn mừng.

"Trùng hợp ghê, tôi vừa mở đúng trang này."

Alof giả vờ kinh ngạc rồi xoay màn hình về phía Mhok.

"Nhìn này, ở đây có danh sách các khách sạn đang giảm giá dạo gần đây.

Nào, xem thử đi.

Cậu thấy ông chủ sẽ thích chỗ nào?"

Mhok cuối cùng cũng đặt tài liệu xuống, quay sang nhìn màn hình máy tính một cách nghiêm túc.

Alof suýt bật cười thành tiếng nhưng kịp nén lại, tiếp tục kéo trang xuống và giới thiệu từng nơi trông không khác gì nhân viên tiếp thị.

Kỳ nghỉ của họ sắp đến rồi!

Mhok xem kỹ một lúc, rồi vươn vai một cái, sau đó tiếp tục quay lại với công việc.

Giấc mộng tươi đẹp của Alof vỡ vụn ngay lập tức, hắn chỉ có thể cúi đầu bất lực tiếp tục cắm mặt vào đống giấy tờ.

Cả hai đều không nói gì thêm, nhưng lời của Alof cứ vang vọng mãi trong đầu Mhok.

Anh cố tập trung vào công việc, nhưng không cách nào hoàn toàn bình tĩnh lại được.

Mhok thở dài, lén ngẩng đầu lên.

Trong văn phòng lúc này chỉ còn bản thân và Rome.

Alof đã ra ngoài huấn luyện tân binh.

Căn phòng im lặng đến mức chỉ có tiếng điều hòa và tiếng ngòi bút lướt qua giấy.

Anh lén quan sát Rome, khuôn mặt hắn không biểu cảm, có phần buồn chán.

Quầng thâm dưới mắt lại càng rõ, dấu hiệu cho thấy đã làm việc quá sức thời gian dài.

Mhok mím môi, do dự một lúc rồi đứng dậy, đi thẳng đến bên ghế của Rome.

Vị gia chủ lập tức dừng việc đang làm khi thấy Mhok đứng lên.

Khi thấy Mhok đến gần, vẻ mặt Rome thoáng hiện vẻ bối rối.

Bình thường Mhok sẽ không bao giờ lại gần khi hắn đang làm việc, càng không đứng sát như thế, trừ khi chính Rome gọi anh đến.

"Chúng ta...

đi du lịch nhé?"

Mhok hỏi nhỏ, giọng dịu xuống, trên mặt còn mang theo một chút ngượng ngùng.

Câu nói ấy khiến Rome chết lặng trong giây lát.

Đôi mắt hắn mở to, ánh nhìn tràn đầy vui mừng đến mức như ánh lên tia sáng.

Môi hắn khẽ hé ra, rồi từ từ cong thành một nụ cười rực rỡ.

"Mhok, em...

đang rủ tôi hẹn hò sao?"

Giọng Rome đầy kích động, hạnh phúc đến nỗi khiến người nghe cũng nổi da gà.

"Dù hơi ngại một chút, nhưng tôi đồng ý!

Em muốn đi đâu?

Xem phim?

Ăn tối?

Hay đi công viên giải trí?"

Mhok chớp mắt, cảm giác như vừa thấy một chú chó to đang vẫy đuôi vui mừng.

Anh im lặng một lúc, khóe môi khẽ cong lên, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay Rome, truyền qua một chút ấm áp và ngọt ngào.

Nhìn người yêu vui đến như vậy, thỉnh thoảng buông thả bản thân một chút... cũng không sao.

"Không phải hẹn hò."

Anh khẽ ho một tiếng, cố che đi sự ngượng ngùng.

"Là đi hưởng tuần trăng mật."

Rome hoàn toàn hóa đá.

Hắn vốn đã nghĩ việc Mhok chủ động rủ mình đi chơi đã đủ khiến tim đập loạn rồi, ai ngờ lại trực tiếp nâng cấp thành... tuần trăng mật.

Làm sao mà không sốc cho được?

Thế nhưng, cho dù có choáng váng đến đâu, trong lòng hắn vẫn tràn ngập niềm vui, như thể cả lồng ngực đều bị thứ ấm áp ngọt ngào ấy lấp đầy.

"Anh...

đồng ý thật à?"

Mhok bị ánh mắt kia nhìn đến không được tự nhiên.

Anh khoanh tay lại, quay mặt đi, thậm chí còn có ý định rút lại lời vừa nói.

Đáng tiếc là Rome đã gật đầu lia lịa từ lâu, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt, như thể mọi mệt mỏi trước đó đều bị quét sạch.

Giờ thì Mhok có hối hận cũng đã quá muộn.

Rome lập tức đẩy toàn bộ giấy tờ sang một bên, mở trang thông tin du lịch, phấn khích chẳng khác nào đứa trẻ lần đầu được đi chơi xa.

Mhok khẽ thở dài, trong mắt mang theo ý cười, rồi quay sang nhìn những điểm đến mà Rome đang hăng hái giới thiệu.

"Mhok muốn đi đâu?

Leo núi hay ra biển?

Châu Âu nhé?

Paris?

Mỹ?

Hay đi nghỉ dưỡng ở đảo?

Hoặc chỉ ở lại trong thành phố thôi cũng được?"

Anh cúi đầu nhìn những thông tin trên laptop của người kia.

Hai người vô thức lại gần nhau hơn.

Đôi mắt Rome lấp lánh, hắn nhẹ nhàng dang tay ôm hờ lấy eo Mhok, thậm chí còn hơi dùng sức, định kéo anh ngồi lên đùi mình.

Đáng tiếc, người kia chỉ khẽ vỗ tay hắn một cái, ra hiệu đừng quậy nữa.

Vì thế Rome chỉ có thể dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bên hông Mhok.

Mhok lướt màn hình một lúc, cuối cùng dừng lại ở một bức ảnh bãi biển.

Ánh mắt anh tối đi một chút, rồi quay đầu hỏi:

"Chúng ta đi biển được không?"

"Đương nhiên rồi!"

Rome đáp ngay lập tức.

Khi hai chữ 'tuần trăng mật' đã được nói ra, thì dù Mhok muốn đi đâu, hắn cũng sẽ không do dự mà đồng ý.

Tuy nhiên, nhìn thấy trong mắt Mhok vừa có do dự vừa có mong chờ, Rome nhướng mày cười hỏi:

"Mhok thích biển à?

Rome chưa từng biết chuyện này."

"Em cũng không biết."

Mhok mỉm cười đáp, giọng có chút chần chừ nhưng nhiều hơn là háo hức.

"Thật ra, trong ký ức của em, hình như em chưa từng đi biển bao giờ, nên cũng không biết mình có thích hay không."

Nghe Mhok nói vậy, Rome như nhớ ra điều gì đó.

Tuổi thơ của Mhok không hề tốt đẹp, đầy rẫy khó khăn và nghèo túng.

Cái gọi là 'biển' đối với anh chỉ là thứ nghe kể lại.

Cả đời anh đều chật vật để sinh tồn; lớn lên thì luôn bận rộn với công việc.

Dù đôi lúc đến các tỉnh ven biển vì nhiệm vụ, anh cũng chưa từng có thời gian thật sự đặt chân lên bãi cát, chỉ có thể đứng từ xa nhìn lại.

Nghĩ đến đây, tim Rome chợt se lại, hắn lập tức nói bằng giọng nghiêm túc:

"Mhok, chỉ cần nói cho Rome biết em muốn đi đâu.

Bất kể là nơi nào, bất kể lúc nào, Rome cũng sẽ đưa em đi."

Mhok hơi ngạc nhiên khi nghe những lời ấy, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy yêu thương và kiên định của Rome, anh không hỏi thêm gì nữa, chỉ mỉm cười dịu dàng rồi gật đầu.

Mặc dù hai người cuối cùng cũng đạt được sự đồng thuận, nhưng kế hoạch tuần trăng mật lại bị hoãn gần một tháng.

Không phải vì có việc khẩn cấp, mà là vì Rome hoàn toàn không có thời gian rảnh.

Khi mọi việc cuối cùng cũng được giải quyết xong và họ có được vài ngày rảnh rỗi hiếm hoi, chuyến tuần trăng mật mới chính thức bắt đầu.

Mhok đẩy cửa kính ra, chân trần bước lên bãi cát trắng mịn.

Trước mắt anh là mặt biển xanh trong vắt, đối lập với vài đám mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời.

Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mằn mặn và ẩm ướt do gió biển mang đến.

Cảm giác mát mẻ, trong lành lập tức bao trùm lấy bản thân.

Dù ánh nắng gay gắt, nhưng làn gió biển không ngừng thổi đã xua tan cái nóng mùa hè.

Rome chỉ đứng đó, rồi một đôi tay rắn chắc từ phía sau vòng lấy eo Mhok, nhẹ nhàng kéo anh vào lòng.

Mhok khẽ sững lại, cảm nhận được hơi ấm và những khối cơ săn chắc nơi lồng ngực người kia, khóe môi khẽ cong lên, rồi yên tâm tựa vào Rome.

Dù sao thì đó cũng là người yêu của mình, cần gì phải ngại ngùng?

"Đẹp không?"

Rome hỏi, vùi mặt vào cổ Mhok.

Thấy Mhok gật đầu đầy phấn khích, hắn càng thêm hài lòng, nghiêng đầu hôn nhẹ lên má bên kia của anh.

Hai người bay về Thái Lan, thăm gia đình giờ đã đã định cư ở đây.

Sau khi ở lại thành phố vài ngày, họ tiếp tục đi về phía nam đến một tỉnh ven biển.

Nhờ sự sắp xếp của người thân, họ đã thuê trọn một khu biệt thự ven biển.

Trong đó, một căn biệt thự lớn nhất nằm ngay sát bãi biển, chỉ cần mở cửa là có thể bước thẳng lên cát mịn.

Dĩ nhiên, căn biệt thự đó là nơi ở riêng của Rome và Mhok.

Rome ôm chặt Mhok một lúc rồi buông ra, chuyển sang nắm lấy tay anh, dẫn anh dọc theo bờ biển.

Ánh nắng rực rỡ, nhưng cát dưới chân không hề nóng, chỉ ấm ấm dễ chịu.

Hai người bước song song bên nhau, bóng của họ kéo dài trên bãi cát, một người cao hơn một chút, người kia nghiêng sát lại, vai kề vai, hai cái bóng chồng lên nhau, hòa làm một.

Mhok bước chân xuống biển, làn nước mát lạnh vỗ nhẹ vào mắt cá chân, mang đến một nhịp điệu kỳ diệu vừa sảng khoái vừa thư giãn.

Anh tiếp tục tiến về phía trước, nước biển dần dâng lên tới bắp chân.

Sóng không quá mạnh, nhưng anh vẫn hơi dang chân để đứng vững, tránh bị cuốn ngã.

Dưới làn nước trong vắt, Mhok có thể nhìn thấy vỏ sò và những chú cá nhỏ bơi lội trên đáy biển.

Mhok phấn khích đến mức kéo cao ống quần lên, tiếp tục bước về phía trước, đôi mắt long lanh khám phá thế giới dưới chân mình, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt, để lộ hàm răng trắng.

"Rome, bên kia có cá kìa!"

Rome không quay đầu nhìn theo, ánh mắt hắn vẫn dừng lại trên người Mhok, không nỡ rời đi dù chỉ một giây.

Nụ cười hiếm hoi và rực rỡ của Mhok gần như khiến hắn nín thở.

Ánh nắng chiếu xuống mặt biển phản chiếu những tia sáng lấp lánh, khiến người trước mặt hắn càng trở nên xinh đẹp đến nao lòng.

Hắn biết mình không nên dùng từ 'xinh đẹp' để miêu tả một người đàn ông thấp hơn mình nửa cái đầu, nhưng khi người đó là người yêu của hắn, thì dù nhìn từ góc độ nào, Rome cũng cảm thấy đối phương chính là người đẹp nhất trên đời.

Đặc biệt là vào khoảnh khắc này, khi Mhok cười rạng rỡ đến thế, biểu cảm sáng ngời đến thế, Rome thậm chí còn cảm thấy, chỉ cần được nhìn thấy nụ cười ấy, hắn sẵn sàng dâng hiến tất cả.

Nếu có thể hái trăng hái sao, chất đầy dưới chân Mhok chỉ để đổi lấy nụ cười rực rỡ này, hắn cũng cam tâm tình nguyện.

"

Sau này chúng ta sẽ đi thêm rất nhiều nơi nữa."

Rome nói khẽ, giọng nói dịu dàng hệt như ánh mắt hắn.

Hắn đưa tay nhẹ nhàng vén lọn tóc rơi bên má Mhok.

"Mhok, em muốn đi đâu, muốn làm gì, chỉ cần nói thôi, Rome sẽ đưa em đi."

Mhok sững người trong giây lát, rồi quay đầu lại, ánh mắt chạm vào đôi mắt chan chứa yêu thương của Rome.

Nụ cười của anh trở nên dịu dàng hơn, mang theo chút ngọt ngào, tựa như có thể làm chói mắt bất cứ ai nhìn thấy.

"Chỉ cần có Rome ở bên, đi đâu cũng được."

Rome hít sâu một hơi, tim đập mạnh như trống trận, sợ rằng đối phương sẽ nghe thấy.

Hắn liếc nhìn Mhok, rồi không chút do dự bước tới, vác anh lên vai, xoay người và nhanh chóng đi về phía biệt thự.

"Rome!

Anh định làm gì vậy!?"

"Làm những chuyện nên làm trong tuần trăng mật."

Rome đáp ngay không do dự, hoàn toàn phớt lờ sự phản đối của người đang nằm trên vai mình.

"Em đáng yêu như vậy, Rome không chịu nổi đâu.

Để tôi hôn em trước đã, rồi chúng ta ra biển chơi tiếp."

Vừa dứt lời, cánh cửa kính dẫn ra bãi biển đã bị đóng sầm lại.

Rèm dày nhanh chóng được kéo kín, chặn đứng mọi ánh nhìn từ bên ngoài.

Trong căn phòng chỉ còn lại những tiếng thì thầm khe khẽ xen lẫn hơi thở gấp gáp ngọt ngào, hai bóng người quấn quýt lấy nhau, dây dưa không dứt.

Ở phía bên kia khu biệt thự, bên hồ bơi, Alof nhàn nhã tựa người cạnh thành hồ, tay cầm một ly nước không cồn, trông vô cùng thoải mái.

"P'Alof, có cần mang đồ uống vào cho ông chủ và Mhok không?"

Một vệ sĩ khác cũng dựa bên hồ, cầm ly nước trong tay, hỏi nhỏ.

Alof liếc mắt về phía biệt thự.

Dù khả năng cách âm rất tốt, nhưng hắn đại khái cũng đoán được hai người kia đang làm gì.

"Không cần."

Alof trả lời bình thản.

"À đúng rồi, nhắc mọi người một tiếng: nếu không có việc khẩn cấp thì đừng lại gần chỗ đó.

Dù sao khu này cũng đã được chúng ta bao trọn, không cần lo lắng."

Đối phương gật đầu, lập tức hiểu ý, không hỏi thêm gì nữa.

Còn Alof thì thả lỏng người trên tấm phao nổi trong hồ bơi, nhắm mắt lại, tận hưởng khoảng thời gian nhàn rỗi hiếm hoi.

Cuối cùng... kế hoạch nghỉ phép của hắn đã thành công mỹ mãn!
 
[Trans] Bình Tĩnh Nào, Khun Rome!
Special Chapter 5


Rome chớp mắt, vẻ mặt có chút ngơ ngác, cúi đầu nhìn cậu bé nhỏ đứng trước mặt.

Đứa trẻ trông khoảng ba bốn tuổi, làn da trắng trẻo, gương mặt mũm mĩm khiến người ta chỉ muốn đưa tay véo một cái.

Đôi mắt to tròn, khóe mắt hơi xếch lên, vừa nhìn đã có cảm giác sau này sẽ là kiểu người không dễ bị bắt nạt.

Hai má tròn trịa, đôi môi hơi trễ xuống, trông vô cùng đáng yêu.

Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc hơn cả là đứa nhỏ này lại giống Rome đến mức khó tin.

"Thưa chủ nhân."

'Cánh tay phải' cao lớn cất tiếng gọi khẽ, trong giọng nói mang theo chút do dự.

Rome quay đầu lại, nhướng mày ra hiệu cho hắn nói tiếp.

Thế nhưng Alof chỉ giơ tay che miệng, gương mặt đầy vẻ chấn động và không thể tin nổi.

"Có chuyện gì?"

Rome mất kiên nhẫn hỏi, trong lòng có chút bực bội với thái độ muốn nói lại thôi này.

Nhưng vì hai người đã lớn lên cùng nhau, nên hắn cũng không thật sự nổi giận...

Cho đến khi Alof run giọng nói ra một câu:

"Chủ nhân... ngài có con từ khi nào vậy?"

Câu nói ấy khiến Rome sững sờ.

Hắn cúi đầu nhìn cậu bé trước mặt, khoảng bốn, năm tuổi.

Làn da trắng, đôi mắt sâu, mái tóc ngắn màu xám mềm mại và bồng bềnh, đường nét khuôn mặt gần như giống hệt mình, đặc biệt là đôi mắt hơi mang vẻ khiêu khích kia.

"Anh đang nói nhảm cái gì vậy?"

Rome lạnh giọng, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.

Hắn yêu Mhok sâu đậm, chưa từng động lòng với bất kỳ ai khác, làm sao có thể đột nhiên xuất hiện một đứa con?

Alof vẫn chưa chịu bỏ cuộc, đưa ngón tay chọc nhẹ vào má cậu bé như để xác nhận, giọng nói đầy chắc chắn:

"Nhưng đứa trẻ này giống ngài quá.

Bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ nghi ngờ rằng nó là con trai của ngài."

"Làm sao nó có thể giống tôi được chứ..."

Còn chưa kịp nói hết câu, đứa nhỏ đột nhiên chộp lấy ngón tay của Alof rồi cắn mạnh xuống, răng nhỏ nhưng sắc ghim sâu vào da thịt.

Alof đau đến hét lên, nhưng lại không dám giãy giụa mạnh, sợ làm tổn thương hàm răng của nhóc con.

Nếu để 'con trai của gia chủ' bị thương, e rằng cái đầu của hắn cũng khó mà giữ được.

Cậu bé cắn đủ rồi mới chịu nhả ra, ngẩng đầu lên, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ xíu, trong ánh mắt còn mang theo một tia khiêu khích.

Rome im lặng trong chốc lát, ánh mắt hơi trầm xuống, dùng khí thế của mình để áp chế đối phương.

Hai người giống hệt như hai con thú dữ đang đối đầu nhau.

Bầu không khí...Hình như có gì đó không đúng?

Ngay khi tình hình sắp vượt khỏi tầm kiểm soát, cánh cửa bị đẩy ra, một người đàn ông lặng lẽ bước vào, tay trái cầm một xấp tài liệu.

Khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng khách, người đó khựng lại một chút, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, rồi im lặng quan sát bầu không khí kỳ quái trước mắt.

Vừa thấy ánh mắt đầy nghi ngờ của Mhok, sắc mặt tên trùm mafia Nga lập tức tái mét.

Hắn nhanh chóng đứng bật dậy, giơ hai tay lên như đang tự thú:

"Không phải như em nghĩ đâu!"

Câu này nghe chẳng khác gì lời biện minh của kẻ bị bắt gian tại trận.

"Không phải như tôi nghĩ?"

Mhok bình thản lặp lại, giọng nói vẫn lạnh lùng như thường lệ.

Còn sắc mặt của Rome thì xấu đến mức chẳng khác gì người bị bắt gặp trên giường, mặc dù hắn chưa từng yêu ai ngoài Mhok.

"Đứa trẻ này không phải con của tôi."

Rome vội vàng giải thích, giọng nói gần như mang theo sự cầu khẩn.

"Mhok, tôi thề, tôi chỉ có mình em, chưa từng có bất kỳ ai khác.

Em cũng biết mà, từ trước đến nay tôi luôn ở bên em."

"Nhưng không phải hai người mới ở bên nhau bảy năm thôi sao?"

Alof đột nhiên nhớ ra điều gì đó, buột miệng nói ra.

Vừa nói xong hắn liền nhận ra mình đã lỡ lời.

Ánh mắt Rome lập tức trở nên hung dữ, như thể muốn xé xác hắn ngay tại chỗ.

Alof chỉ có thể cười khan, cúi đầu, lặng lẽ lùi về góc phòng, rồi... ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Mhok nhướng mày, liếc nhìn Rome một cái, rồi chuyển ánh mắt sang đứa trẻ đang ngồi trên ghế.

Cậu bé cũng đang nhìn anh, trong mắt mang theo một tia mong chờ, sự ngang ngạnh lúc nãy đã biến mất hoàn toàn.

"Quả thật trông rất giống Rome."

Mhok nói khẽ, gật đầu xác nhận.

Rome há miệng, cảm giác như trái tim mình vỡ vụn trong nháy mắt.

"Mhok, tôi thật sự không phản bội em, tôi thề đấy."

Còn chưa kịp nói hết lời thề, cậu bé bỗng nhảy phắt xuống khỏi ghế sofa, chạy nhanh đến trước mặt Mhok, dang tay ra rồi ôm chặt lấy chân anh.

Alof tròn mắt, không ngờ đứa trẻ vừa nãy còn tỏ rõ địch ý với mình lại chủ động ôm Mhok.

Hắn không kìm được mà buột miệng:

"Vậy đứa bé...là con của cậu sao?!"

Vừa dứt lời, Mhok và Rome đồng loạt liếc hắn bằng ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ, khiến Alof giật mình, vội vàng cười gượng xin lỗi rồi im bặt.

Rome xoay người, khoanh tay trước ngực, ánh mắt vẫn dán chặt lên cậu bé, trong lòng thầm nghĩ:

Nhìn kiểu gì cũng thấy chẳng giống mình.

Chắc là bị cái mặt dữ dằn của Alof dọa sợ rồi.

Mhok cúi đầu nhìn cậu bé đang ôm chặt chân mình, khẽ cau mày, trong mắt đầy sự ngạc nhiên và khó hiểu.

Thật ra Mhok không ghét trẻ con, chỉ là đa số những đứa trẻ đều không thích anh.

Anh thường nghiêm mặt, hiếm khi cười, ít nói, chủ yếu lắng nghe hơn là chủ động bắt chuyện.

Phần lớn trẻ nhỏ vừa thấy anh đã thấy sợ mà tránh xa.

Mhok ngẩng đầu lên, định hỏi rốt cuộc chuyện này là thế nào, nhưng khi liếc nhìn xung quanh một vòng, anh chợt hiểu ra điều gì đó.

Trong dinh thự của gia tộc Arseni, phần lớn đều là đàn ông châu Âu cao lớn, cơ bắp phát triển.

So sánh với họ, Mhok – một người châu Á – tuy có chiều cao tiêu chuẩn của đàn ông Thái, nhưng đứng trước những 'ngọn núi' này thì lại trông đặc biệt nhỏ bé.

Không trách cậu bé lại chọn Mhok thay vì những người khác.

Anh do dự một chút, rồi quỳ một gối xuống, để ánh mắt ngang tầm với cậu bé.

Mhok nhẹ nhàng chỉnh lại mái tóc đã ướt mồ hôi của thằng bé.

Dù trên mặt không có nụ cười, nhưng động tác lại vô cùng dịu dàng.

"Mhok, chẳng lẽ nó là con của em?"

Rome vẫn chưa thoát khỏi câu hỏi 'đứa trẻ này rốt cuộc là con của ai'.

Nhìn thấy Mhok dịu dàng như vậy, hắn không nhịn được mà hỏi, trong giọng nói còn lẫn chút ghen tuông.

Mhok cau mày, đang định hỏi hắn nói linh tinh gì vậy, thì cậu bé lại lên tiếng trước.

"Mommy...?"

Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Mhok cúi đầu, đối diện với đôi mắt trong veo ấy.

Cậu bé nghiêng đầu, như thể đang tự hỏi mình có nói sai điều gì không, rồi dùng ngón tay mũm mĩm chỉ vào tóc của Mhok.

"Tóc dài, là mẹ hả?"

Mhok hiểu ra ngay.

Gần đây tóc anh dài ra một chút, nhưng vì công việc quá bận nên không có thời gian cắt, chỉ có thể buộc gọn phía sau thành một cái đuôi nhỏ.

Có lẽ vì anh trông nhỏ con hơn những người khác, lại có tóc dài, nên cậu bé cảm thấy anh giống mẹ của mình.

Thế nhưng Rome lại che miệng, trong mắt vừa lóe lên phấn khích vừa xen lẫn hoảng loạn.

"Mhok, em mang thai?!

Chẳng trách đứa trẻ này lại giống tôi như vậy, thì ra là em đang mang thai con của chúng ta!"

Alof ngơ ngác nhìn chủ nhân của mình, không nhịn được buột miệng nói:

"Chẳng phải vừa rồi ngài còn nói nó không giống ngài sao?"

Mhok lạnh lùng liếc hai người họ một cái, rồi quay đầu đi, trực tiếp bỏ qua cuộc cãi vã vô nghĩa đó, tiếp tục nhìn cậu bé.

Anh vốn không giỏi giao tiếp với trẻ con, cũng không biết nói những lời an ủi dịu dàng, nên chỉ có thể hỏi tiếp bằng giọng bình thản:

"Tóc anh dài à, giống mẹ?"

"Ừm."

Cậu bé gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào mái tóc của Mhok.

"Nhưng tóc của mẹ còn dài hơn thế này nữa."

"Mẹ em đâu rồi?

Còn nhớ tên mẹ không?"

Vừa dứt lời, khóe miệng cậu bé bắt đầu run rẩy, nước mắt trào ra khỏi hốc mắt, giọng nói nghẹn ngào vì khóc:

"Mẹ không còn nữa... mẹ đi cùng ba rồi, sẽ không bao giờ quay lại nữa."

Mhok khẽ nhíu mày, nhận ra sự việc đã trở nên phức tạp hơn tưởng tượng.

Anh nhẹ nhàng dùng tay lau nước mắt cho cậu bé, giọng nói cũng trở nên dịu đi:

"Không sao, anh không hỏi nữa, đừng khóc."

Rome từ nãy đến giờ vẫn im lặng quan sát từng động tác dịu dàng của Mhok, ánh mắt dần mềm xuống.

Hắn bước tới, nhẹ nhàng bế cậu bé lên, để thằng bé tựa vào vai mình; một tay đỡ mông nhỏ, tay còn lại vỗ nhẹ lên lưng.

Cậu bé nức nở vài tiếng, rồi dần dần bình tĩnh lại.

Mhok đứng dậy, lặng lẽ nhìn Rome dỗ dành đứa trẻ một cách kiên nhẫn.

Anh có chút bất ngờ, trước đây anh chưa từng nghĩ Rome lại có thể dịu dàng với trẻ con như vậy, nhưng khung cảnh lúc này lại hài hòa đến lạ.

"Vậy...

đây là con của anh à?"

Mhok hỏi khẽ, trong giọng nói mang theo chút trêu chọc.

"Nếu Mhok sinh nó ra, thì nó chính là con của tôi."

Rome lập tức phản công, còn chớp mắt, nở nụ cười tinh nghịch.

Thấy Mhok trừng mắt nhìn mình với vẻ nghiêm nghị, Rome không nhịn được bật cười.

"Vậy rốt cuộc thằng bé này từ đâu ra?"

Mhok bỏ qua sự trêu chọc của Rome, lại nhìn về phía cậu bé.

Thật ra nhìn thoáng qua thì đúng là khá giống Rome, nhưng sau khi quan sát kỹ hơn, Mhok phát hiện ra rằng cậu bé giống cha của Rome - Vassili - hơn.

"Tôi thấy nó giống cha tôi hơn."

Rome đột nhiên lên tiếng, hơi nhíu mày.

"Chẳng lẽ cha tôi có con riêng bên ngoài?"

"Thằng nhóc này, con đang nói cái gì vậy?"

Một giọng trầm vang lên từ phía sau.

Mọi người giật mình quay đầu lại.

Vassili, cựu thủ lĩnh mafia đã ngoài sáu mươi, đang đứng ở cửa, nét mặt không vui.

"Cha đừng có đẩy con trai cho con, nếu không Mhok sẽ ghen đó."

Rome vội vàng biện hộ, giọng mang theo chút oan ức, nhưng vẫn cố hạ thấp giọng vì cậu bé trong tay hắn dường như đã ngủ rồi.

"Con đúng là nói nhảm."

Vassili đáp bằng giọng lạnh nhạt, còn mang theo chút bất lực.

"Ta đã làm phẫu thuật triệt sản rồi."

Ông bước tới vài bước, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào má cậu bé.

"Đứa trẻ này là con của em trai ta."

Mhok lập tức hiểu ra.

Anh biết Vassili có một người em trai nhỏ hơn ông gần hai mươi tuổi.

Người em đó rời khỏi gia tộc từ rất sớm vì một số chuyện nguy hiểm.

Dù vẫn giữ liên lạc, nhưng chưa từng quay về.

Lần cuối Mhok nghe tin về người này là khi ông ấy cuối cùng cũng quyết định kết hôn sau nhiều năm độc thân, rồi sau đó... hoàn toàn bặt vô âm tín.

"Năm ngoái, hai vợ chồng nó gặp tai nạn qua đời."

Vassili thở dài.

Dù ông và em trai không quá thân thiết, nhưng khi nghe tin cả gia đình em trai mất, lòng ông vẫn nặng trĩu.

"Đứa trẻ được bên nhà vợ chăm sóc.

Nhưng bây giờ họ cần chuyển đi nơi khác, không tiện tiếp tục nuôi dưỡng, nên ta đã đón thằng bé về."

Mhok cúi đầu, mơ hồ đoán ra hàm ý phía sau câu 'không tiện tiếp tục chăm sóc'.

Anh bất giác nhớ đến quá khứ của chính mình, ánh mắt cũng theo đó mà dịu xuống.

Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp Rome đang nhìn mình, trong ánh mắt tràn đầy lo lắng và dịu dàng.

Mhok mỉm cười, ra hiệu rằng mình không sao.

Lúc này Rome mới quay sang Vassili, cố tình pha trò để làm dịu đi bầu không khí.

"Vậy cha coi thằng bé như con trai mình à?

Không ngờ con trai của chú con lại nhỏ hơn con nhiều đến thế."

"Con trai gì chứ?"

Vassili đáp ngay.

"Đây là con trai của con và Mhok."

Câu trả lời này không khiến Mhok quá bất ngờ, nhưng việc Vassili nhắc đến mình vẫn làm anh sững lại đôi chút.

Vassili quay sang, nhìn Mhok và mỉm cười hiền hòa.

"Mhok, ta là cha của con.

Ta nói được thì làm được."

Giọng ông mang theo sự dịu dàng hiếm thấy.

"Nếu con có bất kỳ lo lắng hay băn khoăn nào, cứ nói ra.

Hãy nhớ rằng con không cô đơn"

Mhok lặng lẽ nhìn người đàn ông đã trở thành cha mình, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp.

Dù anh chưa từng cảm thấy cô độc, nhưng sâu thẳm trong tim, anh vẫn luôn cho rằng mình là người ngoài, không dám đòi hỏi quá nhiều.

Rome bước lên phía trước, nhẹ nhàng nắm lấy tay Mhok, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve mu bàn tay anh, đầy yêu thương và trân trọng.

"Không ngờ chủ nhân lại biết cả chuyện này."

Mhok khẽ nói, giọng mang theo chút nhẹ nhõm.

"Đừng gọi ông ấy như vậy nữa, không thì ổng lại nổi giận đấy."

Rome nói nửa đùa nửa thật, đồng thời nhẹ nhàng ôm lấy vai Mhok.

Bình thường, Mhok luôn giữ khoảng cách với người khác, không thích quá gần gũi, nhưng lúc này hắn lại bị bầu không khí thoải mái ấy ảnh hưởng, vô thức nghiêng người sang, tựa nhẹ đầu lên vai Rome.

Hành động đó khiến Rome càng thêm đắc ý, ánh mắt lóe lên niềm vui rõ rệt, vòng tay cũng siết chặt hơn.

Đương nhiên phải nắm bắt cơ hội rồi!

"Em cảm thấy mình hơi vô ơn."

Mhok khẽ nói.

"Chủ nhân và phu nhân đã vất vả nuôi em khôn lớn, vậy mà em lại không thể cho họ một đứa cháu."

Đây là nút thắt duy nhất trong lòng Mhok.

Giờ đây, Vassili và vợ ông đã trở thành cha mẹ của anh, nhưng anh lại không thể báo đáp ân tình nuôi dưỡng ấy.

Một đứa trẻ mồ côi, hai bàn tay trắng, lớn lên nhờ họ.

Ngay cả mối quan hệ giữa anh và Rome cũng được họ chấp nhận.

Mỗi lần nhìn thấy trẻ con, Mhok đều không kìm được mà tưởng tượng ra vài cảnh tượng.

Tất nhiên, đó không phải là ước mơ xa vời của một đứa trẻ mồ côi có tuổi thơ vỡ vụn, người từng chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể trở thành một người cha, có thể chăm sóc và bảo vệ người khác.

Thế nhưng, khi nhìn Rome, một người tưởng chừng lạnh lùng, cứng rắn, nhưng lại dịu dàng đến lạ khi đối diện với trẻ con, Mhok không khỏi tưởng tượng ra dáng vẻ Rome khi làm cha: có một đứa trẻ nhỏ chạy lon ton theo sau, tạo nên một gia đình trọn vẹn và hạnh phúc.

Cho đến khi anh chợt nhận ra, chính mình mới là người đã vô tình tước đi khả năng có được tương lai ấy.

Vassili không phải là người dịu dàng, cũng không quen dùng lời nói để an ủi người khác.

Ông đại khái đoán được rằng Mhok luôn tự trách bản thân, cho dù ngoài miệng có nói 'không sao'.

Vì vậy, nhân lúc trong gia đình Arseni xuất hiện một đứa trẻ mất đi cha mẹ, Vassili đã đưa đứa trẻ ấy đến đây, đặt nó vào tay Mhok.

Như thể đang nói với anh rằng:

Đừng lo nữa.

Dù vấn đề là gì, cha cũng sẽ giúp con giải quyết.

"Rome rất biết ơn vì Mhok đã chọn yêu Rome, có em chính là niền hạnh phúc lớn nhất trong đời tôi."

Khi chỉ còn hai người ở riêng, Rome tháo bỏ hoàn toàn lớp mặt nạ thường ngày, không hề che giấu gì nữa.

Hắn dùng giọng điệu dỗ dành ngọt ngào, liên tục nói 'Rome thế này, Rome thế kia' mà chẳng hề đỏ mặt.

"Rome yêu Mhok đến vậy.

Nếu Mhok không chọn Rome, Rome sẽ đau lòng chết mất, sống cô độc cả đời.

Ba và mẹ nhìn thấy Rome buồn như vậy cũng sẽ buồn theo.

Vì thế, Mhok trở thành gia đình của Rome, đó chính là sự hy sinh và lòng biết ơn lớn nhất rồi."

Mhok liếc nhìn hắn.

Bầu không khí vốn có phần trầm lắng dường như tan biến ngay tức thì.

Rome nhìn lại anh, chớp chớp mắt, như thể đang hỏi mình nói gì sai sao?

Cuối cùng, cả hai cùng bật cười.

Tiếng cười vang vọng trong căn biệt thự rộng lớn, một lần nữa lấp đầy không gian bằng thứ ánh sáng ấm áp dịu dàng.

...Chỉ cần nơi nào có Rome ở bên em, thì nơi đó chính là nhà.

- THE END -

Sau một khoảng thời gian dài vật vã vì lười thì cuối cùng mình cũng đã đưa được câu chuyện về RomeMhok đi đến chương cuối cùng.

Cảm ơn các bạn đã đón đọc bản dịch Bình tĩnh nào, khun Rome của mình.

Có thể nó chưa được mượt lắm nhưng nó là tâm huyết của mình trong suốt hơn nửa năm qua.

Theo dự kiến trước đó thì bản dịch tiếp theo của mình sẽ là You Maniac.

Nhưng vì bộ này là kịch bản gốc nên không biết bao giờ mới xuất bản truyện nữa.

Thôi thì hẹn các bạn vào một ngày gần nhất nhé!

Love!

Love!
 
Back
Top Bottom