Cuối xuân năm ấy, cô Năm có tin vui.
Ngày nàng mới nhập cung, dù có chiếu chỉ rõ ràng, được ban áo mũ đủ nghi lễ phẩm Cung phi, nhưng vì chưa được phong mỹ tự, lại đúng khi triều đình bận rộn chuyện đi sứ rồi xây dựng lại thành trì bị tàn phá sau cuộc chiến nên sự hiện diện của nàng cũng chỉ như gió thoảng.
Chẳng ai thèm để tâm đến một người mới được thêm vào trong hậu cung.
Luận về xuất thân, việc ấy quả thực có phần lấn cấn, bởi dù gì nàng cũng là cháu nội của Thái Tổ hoàng đế [1], lại là em gái của ba vị vương hầu.
Vai vế ấy, trong hậu cung chẳng mấy ai sánh bằng.
Nhưng người bên trong đều ngầm hiểu, đây là chuyện đã có sự sắp xếp từ Thượng hoàng và Thượng phụ [2].
Thành thử, dù trong lòng có điều dị nghị, cũng không ai dám công khai bàn luận gì nhiều.
Người ngoài cung, còn chẳng ai hay biết cô Năm nhà Khâm Minh đại vương đã vào nội đình, càng không rõ nàng nhập cung từ bao giờ.
Mãi đến khi nàng hoài long thai, giấy không gói được lửa, lời đồn sớm muộn cũng lan xa.
Không muốn để thiên hạ nghĩ rằng Thượng hoàng còn vướng mối hờn với người anh đã khuất mà bạc đãi cháu gái, ngài bèn bàn định rồi ban chiếu sắc phong nàng tước Phu nhân, tặng mỹ tự 'Thiên Cảm'.
Lúc ấy, triều đình mới thực sự hay biết sự hiện diện của cô Năm trong hậu cung.
.
Một tuần trăng sau chiếu chỉ sắc phong, Thiện Đạo phu nhân lo cô con gái út hoài thai vất vả nên dâng sớ lên Lệ Trinh nguyên phi xin được vào cung chăm nom nàng ít bữa.
Nguyên phi đọc sớ, thấy lời lẽ thiết tha, cảm thông cho tấm lòng của người làm mẹ liền chuẩn cho Phu nhân được vào cung một thời gian.
Trong phủ Yên Sinh đồ đạc ngổn ngang, từng gói đồ được xếp ra rồi lại thu vào.
Thiện Đạo phu nhân tay không ngơi nghỉ, nâng lên rồi lại hạ xuống, đắn đo suy nghĩ nên mang đồ gì vào cung cho cô Năm.
Cô cả ở cạnh cũng phụ bà một tay.
Thấy Phu nhân lo lắng thấp thỏm, suy đi tính lại, cô cả cất lời,
"Mẹ đâu cần phải lo cho cái Thiều.
Nếu là cô Tư vào nội thì con còn lo, cô ấy cá tính có thừa, chứ mềm mỏng lại chẳng đủ.
Còn cô Năm tựa làn nước trong veo, vừa cương quyết mà lại dịu dàng nết na.
Nếu con là đàn ông, cũng chỉ muốn cưới con bé về làm vợ"
Thiện Đạo phu nhân khựng tay trong chốc lát, mắt không rời gói trầu đang gấp dở, rồi bà quay lại phía cô cả, than, "Cái tính hiền lành, ở nhà thì ai cũng quý, nhưng vào chốn ấy, người ta đâu chỉ nhìn vào nết.
Nó hiền như bột, u sợ có ngày nó bị người ta nắm trong tay mà nhào theo ý họ."
Phu nhân chững lại một thoáng, ánh mắt chùng xuống rồi mới tiếp, "Rồi cả cái danh phong cũng vậy, u nghe mà lòng chẳng yên.
'Thiên Cảm', chẳng có chút khí khái để người ta kính nể.
Con xem, con gái nhà quyền thế được phong danh gì?
Nào là Thái Đường, Phụng Dương, nghe đã thấy đường bệ, cao sang.
Còn cái tên Thiên Cảm?
Mềm yếu, bạc nhược!"
Bà dừng lại một chút, đôi mắt nhìn xa xăm như nhớ đến chuyện cũ, giọng trầm xuống, khẽ khàng, "Không phải thầy con cũng thế sao.
Ngày xưa còn phụng sự triều đình, làm quan lớn thì 'Phụng Càn' vương.
Rồi cũng sống chân thành, đối đãi người ta tử tế, lễ nghĩa chẳng thiếu điều chi.
Cuối cùng vẫn bị người ta bày mưu tính kế, chẳng còn đường lui, đến mức phải dậy binh mà mang tiếng phản thần, nhận về hai chữ 'Yên Sinh'.
Người ta ghét kẻ tham, nhưng lại càng không dung kẻ ngay.
Hiền không đúng chỗ, lại hóa tai họa."
Cô cả nghe vậy liền đón lời, "Mẹ nghĩ vậy bi quan quá, chứ con thấy 'Thiên Cảm' rất hợp với cô Năm nhà mình.
Không cần quyền thế cao sang, khí phái đài các, chính vì nội tâm chân thành mà tự khắc thông tỏ được sự lý [3], khiến người ta phải cảm mếm từ tâm, đến cao xanh cũng không nỡ lòng ngó lơ.
Chính bản tính ấy của cô Năm chạm đến tâm ý của Quan gia."
Rồi phu nhân quay sang nhìn cô cả, ánh mắt thấp thỏm, "Bé Năm từ nhỏ đã tự lập, chuyện gì cũng giấu trong lòng, không muốn nói ra để u lo lắng.
Nếu lỡ có ngày xảy ra chuyện gì, u cũng không biết sống sao nữa."
"Mẹ cứ yên tâm.
Con đã dặn người bên trong cẩn thận, có có điều gì bất trắc đều sẽ báo ngay cho con."
Phu nhân khẽ gật đầu, rồi chợt trầm ngâm.
Ánh mắt bà một thoáng rơi vào khoảng không, giọng nghèn nghẹn,
"Từ thuở bé, con đã là đứa được ông ấy thương yêu nhất.
Ngay cả thầy dạy học cũng là lựa chung với Tung, với Tuấn.
Việc trong việc ngoài, con đều lo đâu vào đó, chưa từng khiến ai bắt bẻ được điều gì.
Người ta bảo, 'ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng,' chẳng phải là có lý hay sao" Bà khẽ mím môi, đôi mắt bất giác đỏ hoe, "Nếu tình duyên được Bụt thương nữa, thì há chẳng là phúc trọn đôi đường?"
Cô cả khẽ cúi đầu, "Đời người kiêng kị nhất là quá tròn đầy.
Trăng tròn rồi sẽ khuyết, hoa nở rồi sẽ tàn.
Con chỉ mong mẫu thân yên lòng, nhà cửa an yên, dân Ngũ Yên mưa thuận gió hòa, ấy đã đủ rồi."
[1] Thái Tổ hoàng đế: Trần Thừa, miếu hiệu ban đầu là Trần Huy Tông, sau được đổi lại là Trần Thái Tổ.
[2] Thượng phụ: Trần Thủ Độ.
[3] Câu đầy đủ "Tự thành minh, vị chi tính.
Tự minh thành, vị chi giáo.
Thành, tắc minh hỹ.
Minh, tắc thành hỹ." nghĩa là "Do nội tâm chân thành mà sáng tỏ được sự lí, đó gọi là bản tính [tiên thiên].
Do sáng tỏ sự lí mà trở nên chân thành, đó gọi là giáo hoá [hậu thiên].
Chân thành thì nhất định sẽ sáng tỏ được sự lí, sáng tỏ sự lí cũng nhất định sẽ chân thành."
.
Cô Năm bụng bầu đã nhô ra chút đỉnh, đi lại cũng bắt đầu khó khăn hơn trước.
Nhưng vừa trông thấy bóng Phu nhân và cô Tư thấp thoáng ngoài sân, nàng đã vội đỡ lưng bước ra tận cửa viện, nét mặt mừng rỡ.
"Mẫu thân!
Chị Trân!"
Thiện Đạo phu nhân thấy người con gái lâu ngày chưa gặp, mừng đến rưng rưng nước mắt.
Ngày trước nàng học hành nơi kinh sư, bà còn thường lui tới thăm nom.
Còn bây giờ, đã vào trong nội cung, muốn thấy mặt con cũng chẳng còn dễ dàng.
"Gái út của u, bụng mang dạ chửa mà còn chạy ra tận đây làm gì?"
Bà bước tới, đỡ lấy tay nàng dìu vào gian trong, xót xa.
"Đầu năm nước mắt lưng tròng không muốn đi lấy chồng, mới có vài tháng mà cái Nếp nhà mình đã ra dáng lệnh bà nội cung rồi."
Cô Tư ở cạnh móc mỉa nàng vài câu.
Nghe vậy cô Năm lên giọng, gắt, "Chị!
Tên tục của em mà chị vẫn còn nhắc lại!"
Cô Tư cười trừ, đưa cho nàng một gói bánh rán nhào đường bọc kín trong lá chuối, làm vẻ kính cẩn,
"Con mời lệnh bà xơi ạ"
Ngày thường cô sẽ chẳng ngần ngại ném thẳng gói bánh để nàng tự bắt lấy, nay nàng hoài thai mà cô ân cần hơn rất nhiều.
Trách là vậy cô Năm nhanh chóng đổi vẻ thích thú mở gói bánh ra, cầm ngay một chiếc lên cắn miếng, mắt sáng bừng.
"Lâu lắm rồi em chưa được ăn vị này"
"Còn phải nói!
Chị phải đặt trước mấy hôm, hôm nay mới có mẻ bánh nóng hổi cho em đấy."
"Các chị vẫn hiểu em nhất."
Nàng nũng nịu, đưa tay khẽ đung đưa tay người chị, xong lại ghé gần chỗ phu nhân.
Giọng nàng thoáng buồn, nhìn mái tóc lưa thưa sợi bạc của người mẹ, "Con không gặp bu có vài tháng thôi mà sao tóc bu đã bạc đến nửa đầu rồi?"
"Một đứa con gái đã gả đi, đứa khác thì cũng sắp sửa xuất giá, còn có đứa không chịu lấy chồng.
Tôi đâu cần đến vài tháng, một đêm thôi cũng đủ bạc trắng đầu!"
Cô Tư nghe vậy bĩu môi, "Chưa gả thì u lo, gả rồi u cũng lo.
U lo kiểu đó thì đứa nào dám gả nữa!"
Cô Năm nhìn sang, nét mặt nghiêm lại, "Con trong cung chẳng thiếu thốn thứ gì.
Quan gia đối với con cũng rất tốt, hết mực nâng đỡ.
U đừng bận tâm lo nghĩ làm gì thêm nữa."
Con Hồng vừa đỡ tay nàng ngồi xuống trường kỷ, lanh lảnh góp chuyện, "Phu nhân không biết đấy thôi, Quan gia thương lệnh cô lắm.
Hễ có vật ngon của lạ là đích thân bệ hạ phát lộc.
Trước kia, Nguyễn Thái phi thì xét nét, Chiêu Minh Vương cũng chẳng dễ gì, nhưng có Quan gia ra mặt, chẳng ai làm khó cô được nữa."
Phu nhân nghe vậy thì tươi cười, "Được bệ hạ thương là tốt rồi..."
Nàng xua tay, vừa nhai bánh vừa lắc đầu, "Quan gia là người ấm áp.
Con thấy, với ai bệ hạ cũng chu đáo vậy cả."
Phu nhân thoáng liếc con Hồng.
Con Hồng hiểu ý, khẽ cúi đầu.
Không khí chững lại một nhịp.
Cô năm mới nghiêng đầu hỏi sang chuyện khác,
"Chị Ninh cũng sắp gả đi rồi, trong nhà chỉ còn lại mỗi chị Trân thôi"
Nghe đến đây cô Tư như bị chạm vào chỗ không vui, lên giọng kể, "Em không biết anh Tung bây giờ xấu tính thế nào đâu.
Anh ấy chê chị già, bảo của hồi môn mẹ chuẩn bị cho chị, mấy năm nay đã bị chị dùng hết sạch để mua mực bút, giờ muốn gả chồng cũng không có tiền để gả.
Xong anh ấy còn nói chị cứ suốt ngày vùi đầu vào sách vở, miệng lưỡi sắc như dao, chua ngoa không ai thèm để ý.
Chị thà đi với mẹ lên kinh còn vui hơn ở nhà nhìn mặt cái ngữ đấy"
Phu nhân nghe đến đây thì gằn giọng, "Con bé này, lời Tung cũng là lo cho con.
Con thông minh, lại giỏi giang, sách cổ nhân để lại đã học đến phân nửa, nhưng mình sống đâu chỉ ở trong sách vở.
Một đời dài rộng, có một người kề cạnh cũng rất cần thiết"
Cô Năm xen vào, "Thật ra thì con thấy chị Trân như vậy lại hay.
Sau này chị ấy làm bà tổ cô phù hộ độ trì cho con cháu trong nhà là hợp lý nhất!"
Cô Tư nghe thế thì hừ nhẹ một tiếng, trề môi, "Còn nói nữa thì lần sau khỏi có bánh rán mà ăn."
Cô Năm vội vàng xun xoe, níu lấy tay chị, "Thôi mà...
Chị Trân là đệ nhất tài nữ đất Ngũ Yên, chỉ cần chị gật đầu thì rể quý của u xếp hàng dài từ chân núi Yên Phụ đến tận cổng thành kinh sư cũng không hết!"
Cô Tư nghe tới hai chữ "tài nữ", khẽ nhếch môi cười, không rõ là tự giễu hay cảm thán, "Tài nữ thì cũng phải xem là tài để làm gì.
Phu quân đâu cần thê tử làm thơ, viết phú.
Nói nhiều một chút là thành sắc sảo, còn dám tranh biện lại thành chua ngoa.
Cái tài của chị, e là chẳng vừa mắt ai."
"Em thì lại thấy chị Trân là tuyệt vời nhất" Nàng quay sang nắm lấy tay cô Tư, giọng dịu như suối mát, "Có ai thương chị Huân gánh vác mà luôn đứng ra giúp chị lo toan gần xa?
Có ai lo chị Ninh sầu muộn mà mỗi ngày lui tới quân doanh chuyện trò để chị khuây khoả?
Có ai nhớ em xa nhà chẳng được ăn ngon mà gói ghém từng chút, để em ở kinh vẫn như đang ở nhà?"
Cô Tư vốn đã mang tâm sự, nghe tới đây thì không kìm được xúc động.
Trong nhà, có lẽ cô Năm là người ngọt ngào nhất.
Lời nàng nói, như rót mật vào tai, khiến ai nghe cũng mềm lòng, cũng yêu thương.
"Bé Năm nói đúng đấy."
Phu nhân cầm lấy tay cả hai cô con gái, nhẹ siết, "Một nhà mà anh chị em yêu thương nhau như vậy, u còn mong gì hơn nữa?"
.
Mỗi khi ở cạnh mẫu thân, nàng lại như trở về thuở thơ bé, là cô công chúa nhỏ được che chở.
Phu nhân biết nàng thích gì, ghét gì, đến cả từng thói quen nhỏ cũng nắm rõ.
Chẳng để nàng động tay, động chân, bà đích thân hâm bát sữa dê, ngồi chờ đến khi nàng uống cạn mới yên lòng.
Sau rồi lại tỉ mỉ bóc chiếc bánh gai, đặt vào tay con gái.
Một lát, nàng ngập ngừng cất lời,
"Mấy tháng trước chị Ninh lên kinh, con thấy chị vẫn tiều tuỵ lắm.
Chị hai dạo này thế nào rồi mẹ?"
Nghe nhắc đến tên người chị Hai, cô Tư đang nhẩn nha têm trầu, bỗng dưng lặng người.
Phu nhân thì thở dài không nói gì thêm.
Một hồi cô Tư mới đáp,
"Chị Ninh vẫn vậy.
Cả ngày chỉ quanh quẩn trong quân khu, luyện binh, tập trận.
Mấy lần chị mang cơm đến cho chị ấy, thấy chị luyện cung đến bầm tím cả tay.
Chị dặn rồi mà cũng chị ấy cũng chỉ ậm ừ cho qua, chẳng để lời chị nói vào tai"
Phu nhân lúc này mới lên tiếng, "Ý Ninh từ bé đã kiên cường, nhưng cũng là đứa chịu nhiều thiệt thòi.
Thầy u ruột của con bé, một lòng trung liệt với phụ vương các con mà mất mạng.
Trận với Thát vừa rồi, Tử Đức lại hy sinh nơi sa trường.
U thương con bé lắm mà không biết đến bao giờ mới bù đắp được cho Ý Ninh" Chững lại một hồi, Phu nhân lại tiếp, "Tháng ba năm sau mãn tang Tử Đức, Ý Ninh sẽ gả cho Vũ Uy vương.
Sau này rồi chuyện gì hai chị em con cũng phải đỡ đần nhau.
Tuy Ý Ninh vẻ ngoài mạnh mẽ là vậy nhưng thâm tâm lại là đứa mềm yếu nhất.
Mẹ chỉ lo Vũ Uy chê con bé đã quá thì, vậy thì Ý Ninh của chúng ta phải chịu thiệt thòi rồi"
"Mẹ yên tâm, chỗ của Vũ Uy vương, con sẽ có lời, nhất định không để chị Ninh chịu thiệt thòi"
.
Phu nhân chỉ ở lại đến chiều, sắp xếp xong xuôi bữa tối của nàng mới yên tâm rời cung.
Tối ấy quan gia không qua hậu cung dùng bữa mà ở lại cung Quan Triều duyệt tấu sớ.
Đến tận đêm khuya canh hai mới thấy ánh lồng đèn thấp thoáng đằng xa tiến gần đến viện Thanh Duyên.
Cô Năm đang ngồi trên sập gụ chăm chú đọc sách, nghe thấy có tiếng hô vang vẳng bên ngoài thì vội bỏ lại cuốn sách, ra ngoài đón thánh giá.
Nàng chỉ khoác một tấm áo mỏng, cơn gió lướt qua khiến vạt áo nàng bay loạn.
Quan gia thấy nàng bụng bầu mà vẫn đứng bên ngoài đợi thì bước chân thêm phần vội vã.
Chàng cởi áo bào bên ngoài, khoác lên vai nàng, khẽ trách,
"Dạo này trời đổi gió, nàng hoài thai mà không sớm nghỉ ngơi, lại ra ngoài đứng thế này?"
Nàng khẽ nghiêng đầu, giọng có phần tự đắc, "Thiếp mang thai, đâu phải hóa thành tờ giấy mà gió thổi là bay mất.
Mẫu thân lo, Quan gia cũng lo, ai nấy đều coi thiếp như bình sứ mỏng, chỉ chạm một chút là sứt mẻ."
Nàng dừng lại, ánh mắt sáng lên,"Thiếp từng chiêm bao thấy con mình đồng da sắt, khí chất mạnh mẽ vô cùng, há bạc nhược mềm yếu, đến cơn gió cũng phải sợ?
Vả lại...
Quan gia trăm công nghìn việc, thiếp nằm mà lòng chẳng yên.
Phải chờ đến khi biết người đã nghỉ ngơi, thiếp mới yên lòng."
Chàng không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn nàng một hồi, trong ánh mắt hiện lên ba phần bất lực, bảy phần nuông chiều.
Rồi chàng cúi người, nhẹ nhàng đỡ nàng bước vào trong, từng cử động đều cẩn trọng như thể sợ mạnh tay một chút thôi sẽ khiến nàng tổn thương.
Vừa dìu nàng, chàng vừa hỏi,
"Tối nay mẹ con nàng dùng gì?
Kể trẫm nghe xem."
Giọng nàng luyến láy như đang kể một chuyện ly kỳ lắm, "Mẫu thân mang cho thiếp một bình sữa dê, bắt thiếp uống bằng hết.
Rồi lại đem đến một con cá chép tươi rói, thả ở trong chum gốm, khi mở ra vẫn còn bơi lội nghoe ngẩy.
Mẫu thân đích thân nấu cháo cá, nhìn thiếp ăn hết hai bát tô mới yên tâm ra về.
Mới đầu thiếp không ăn nổi, sau đành nhắm mắt nhắm mũi ăn cho mẫu thân vui.
Nhưng rồi thiếp phải uống mấy ly chè gừng mới át được mùi tanh.
Quan gia xem, bây giờ thiếp không còn mùi cá nữa rồi."
Nàng vừa nói vừa nghiêng người ghé sát vào chàng, ánh mắt lấp lánh đợi chàng xác nhận.
Nhìn vẻ tươi tắn ấy, chàng không kìm được nụ cười nơi đầu môi,
"Ừm...
đúng là không còn mùi cá thật."
Nàng làm mặt nghiêm, tay khẽ vén lọn tóc vương trước trán, ra vẻ than thở,
"Thiếp ghét nhất là ăn mấy con vật bơi dưới nước.
Vậy mà nay mẫu thân không chỉ nấu cháo cá, còn định làm thêm mấy hũ ruốc cá để thiếp tẩm bổ.
Hay...
Quan gia đến dùng bữa cùng thiếp nhiều nhiều một chút?
Như vậy thiếp sẽ không cần phải ăn cá nữa, để phần người cả!"
Ánh mắt nàng lấp lánh tinh nghịch, như con mèo nhỏ ranh mãnh đang tìm cách làm nũng.
Chàng bật cười, vươn tay xoa nhẹ lưng nàng,
"Hóa ra bữa cơm của trẫm lại trở thành cái cớ để nàng trốn ăn phỏng?"
Nàng bật cười khẽ khàng, đôi mắt cong cong như trăng non đầu tháng, "Nhưng mẫu thân thiếp nấu ăn rất khéo.
Hôm nào chính sự thưa thớt, Quan gia ghé cung thiếp một bữa, thiếp sẽ dọn riêng mâm, mời bệ hạ thưởng thức tài nghệ của người."
"Được rồi.
Trẫm nhất định sẽ đến thưởng thức tài nghệ của Phu nhân."
Chàng ngừng một thoáng, rồi lại hỏi, "Hôm nay Phu nhân vào cung, nói với nàng những chuyện gì?"
Nàng nhìn chàng giây lát, từ tốn đáp, "Chỉ là chút chuyện nhà, nhắc về hôn sự của hai chị gái nhà thiếp."
Chần chừ một hồi, nàng mím môi, giọng thỏ thẻ, "Chị hai nhà thiếp sắp gả cho chú Vũ Uy.
Mẫu thân thiếp lo chị ấy từ nhỏ đã ở trong quân doanh, tính tình bộc trực, lấy chồng rồi sẽ chịu nhiều thiệt thòi..."
Nàng e dè như đang đoán thánh ý, chẳng dám nhìn sâu vào ánh mắt chàng.
Dẫu biết chàng không trách chuyện cũ lần nàng tự làm theo ý mình, nhưng nàng cũng không dám xin xỏ chàng nhiều điều.
Lúc này chàng mới cất giọng, trầm ấm mà dứt khoát,
"Vũ Uy là người trọng tình nghĩa, cũng biết nặng nhẹ.
Trẫm sẽ có lời với chú ấy.
Ý Ninh có công với triều đình, lại là người nhà của nàng, trẫm sẽ không để cô ấy chịu thiệt."
Nàng khẽ cúi đầu, giọng nhỏ, "Thiếp tạ ơn Quan gia.
Bệ hạ trăm công nghìn việc, vậy mà vẫn thương đến thiếp..."
"Trẫm thấy nàng cũng gian xảo lắm...
Lúc nhờ vả trẫm thì như rót mật vào tai, xin xỏ không ai sánh bằng."
Nàng hơi nghiêng mặt, thẹn thùng, "Thiếp đâu có.
Chỉ là may mắn hơn người, nên mới được Quan gia nhớ đến thôi"
Ánh đèn lay nhẹ trong gió, như gợn theo nụ cười vừa trên môi chàng.
Chàng không nói thêm lời nào, nhưng cái nhìn lại đằm xuống, đầy dịu dàng.