Đam Mỹ Trạng Nguyên Túy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Trạng Nguyên Túy
Chương 21


Liêu Dung vui vẻ mang một khay đầy bánh đến phòng của Thanh Vĩ.

Dạo gần đây tâm trạng của y đặc biệt tốt.

Thanh Vĩ tự nhiên lại rộng lượng hẳn ra, về đêm không còn trốn tránh chuyện ngủ chung với y.
Lạc quản gia đang dẫn theo một đám nô bộc đi làm việc, giữa đường gặp Liêu Dung nên cười hỏi: “Lại tìm Thanh Vĩ chơi với ngươi à?”
“Việc gì đến ông?” Liêu Dung lười trả lời nên hỏi vặn lại.

Lạc quản gia cũng không ưa gì y, liền móc thêm một câu: “Tiếc thật, khi nãy ta thấy Thanh Vĩ ở ngoài cổng nói chuyện với một cô nương nào đó rồi đi chơi cùng cô ta, còn cưỡi chung một con ngựa nữa.”
Quả nhiên nghe xong, sắc mặt của Liêu Dung liền sa sầm xuống.

Lạc quản gia cười cười bước qua hắn đi tiếp.

Liêu Dung ở lại một mình giận sôi người lên, ném thẳng khay bánh xuống đất.
Buổi chiều, Liên Thành từ trong cung ngồi kiệu về đến phủ, trùng hợp thấy Thanh Vĩ và một cô nương đang cưỡi cùng một con ngựa đi tới theo hướng ngược lại.

Lúc Liên Thành xuống kiệu, Thanh Vĩ cũng rời khỏi con ngựa, hướng cô nương đang ngồi cười nói: “Sau này muội cứ theo lời ta chỉ dẫn mà cưỡi nó.

Con ngựa này kể ra cũng không khó tính lắm.”
Cô nương gật mạnh nói: “Vậy muội về đây, không phiền Thanh Vĩ ca ca nữa.”
Cô nương nói xong cưỡi ngựa bỏ đi.

Liên Thành nhìn theo đầy ngưỡng mộ, quả nhiên là một cô gái thanh tú và hiểu chuyện.
Thanh Vĩ xoay lại chào hỏi hắn: “Trạng nguyên gia, à không…từ nay nên gọi ngài là Liên học sĩ mới đúng.”
Liên Thành phủi tay: “Cũng chỉ là một cách gọi thôi.

Ta cảm thấy ngươi gọi thẳng tên ta càng đơn giản hơn, nếu như ngại thì chỉ cần gọi Liên công tử cũng được.”
Liên Thành và Thanh Vĩ sóng đôi bước vào cổng.

Liên Thành tò mò hỏi: “Đó là cô gái sắp thành thân với ngươi đúng không?”
“Bọn ta có hôn ước từ trong bụng mẹ.

Gần đây Ngạc nhi đến tuổi cập kê, cho nên phía bên Dương gia có ý hối thúc hoàn thành sớm mối hôn sự này.

Nhưng mà, ta cùng Ngạc nhi đã nói rõ tạm thời vẫn nên hoãn lại.”
“Vì sao? Ta cảm thấy đó là một cô nương tốt.”
Thanh Vĩ gật đầu: “Phải, Ngạc nhi vô cùng tốt.

Bất quá ta từ nhỏ chỉ xem muội ấy như muội muội, đột nhiên thành phu thê thì cảm giác sẽ rất xa lạ.

Huống hồ…”
“Ngươi đã có người trong lòng?” Liên Thành nói ra điều lo ngại của Thanh Vĩ.

Thanh Vĩ cười: “Liên công tử quả nhiên sáng mắt.”
Đi đến ngả rẽ, Thanh Vĩ đang định cáo từ trước thì Liên Thành chợt chặn y lại hỏi: “Lúc sáng ta thấy ngươi mang thuốc sang cho vương gia.

Ta nghe nói bệnh của vương gia là tâm bệnh từ trên chiến trường để lại, đúng không?”
Thanh Vĩ cho rằng đứng ở đây nói chuyện không tiện.

Y mời Liên Thành đến một mái đình gần đó mới trả lời: “Đúng là vậy.

Bệnh này đã theo vương gia rất nhiều năm, thấm vào xương cốt, không thể chữa trị khỏi.

Vì vậy Liên công tử đừng trách vì sao vương gia lúc nóng lúc lạnh.

Người không thể tự kiềm chế được.

Có lẽ nó đã trở thành một thói quen.”
“Thói quen của vương gia chính là nhìn thấy người khác chịu đựng giày vò sao?” Liên Thành có chút ấm ức, kèm theo chút khó tin hỏi lại.
Thanh Vĩ ngượng ngùng: “Đúng là có chút khó chấp nhận được, nhưng mà một khi ngài đã nhìn quen đủ cảnh sống chết, liền sẽ không còn tin vào đầu môi trót lưỡi mà ngài nghe được nữa.

Chỉ có cảm giác đau đớn là thật nhất, nó thật còn hơn cả hạnh phúc, bởi vì đau đớn không biết gạt người.”
Nghe những lời giải thích này của Thanh Vĩ, Liên Thành bất chợt hiểu ra vì sao đêm qua Sở Tu Nhiên có thái độ như vậy.

Chữ “tin” trong khái niệm của Sở Tu Nhiên chỉ là nghe rồi, biết rồi, chứ không có nghĩa là hiểu rồi.
“Liên công tử, nhân vô thập toàn, ai cũng sẽ có hai mặt tốt và xấu.

Có chuyện này hẳn là vương gia sẽ không nói với ngài, xem như ta nhiều chuyện nói thêm vậy.

Vương gia cũng xem như là đứng đầu võ quan, nhưng về văn quan thì người không kết giao với bất kỳ ai.

Được lòng bọn họ thì không có một người, mất lòng thì vô số người.

Thế nên khi vương gia đích thân tiến cử ngài vào vị trí này, toàn bộ văn quan đều phản đối.

Vương gia lại không muốn ngài chưa làm quan đã bị thiên hạ chê cười.

Người đặc biệt tổ chức một buổi tiệc trọng hậu thết đãi đám văn quan đó.

Trong buổi tiệc, có một người lấy cớ say rượu nhắc lại chuyện Mạnh Dã năm xưa.

Lúc đó vương gia thật sự rất tức giận, nhưng vì nghĩ cho quan lộ của ngài nên mới không làm gì hắn.”
Liên Thành vẫn luôn muốn biết về chuyện của Mạnh Dã, nay nghe Thanh Vĩ tự nhắc đến nên sẵn tiện hỏi luôn: “Rốt cuộc tên quan đó đã nói những gì?”
“Hắn nói bên ngoài đồn đại vương gia hãm hại Mạnh Dã.”
“Cái này ta cũng có nghe, không biết thực hư bên trong thế nào?”
“Đầu mối bên trong rất phức tạp, có liên quan đến thân thế của vương gia nên ta không thể nói ra.

Liên công tử chỉ cần biết, Mạnh Dã cũng chẳng phải kẻ tử tế gì, hắn chết là thích đáng.

Vương gia rất kiêng kị nhắc đến hắn, bởi vì mỗi lần nhắc lại người đều tức giận, cho nên nếu Liên công tử muốn hỏi, cũng phải lựa lúc vương gia tâm tình cao hứng mà hỏi.”
Thanh Vĩ chỉ kịp nói đến đây, liền nghe Liêu Dung từ xa chạy tới hét lớn tên y.

Dáng vẻ của Liêu Dung như muốn ăn tươi nuốt sống thịt người, do đó Liên Thành không tiện nán lại.

Hắn biết điều bỏ đi trước.
Liêu Dung sấn tới ngang nhiên nắm cổ áo Thanh Vĩ kéo lên: “Ngươi vừa đi đâu về?”
Thanh Vĩ cau mặt, gỡ mạnh tay Liêu Dung ra: “A Dung, ngươi rốt cuộc có biết lịch sự là gì không? Ta và Liên công tử đang nói chuyện với nhau, ngươi đột nhiên chạy đến phá rối, dọa công tử ấy bỏ đi.”
Liêu Dung ngửi khắp cổ áo Thanh Vĩ, lại nói: “Ta mặc kệ.

Ta hỏi ngươi vừa đi đâu?
“Ta đi cùng Ngạc nhi.” Thanh Vĩ lãnh đạm trả lời.
“Ngươi ngủ với cô ta?”
“Hàm hồ.” Thanh Vĩ trừng mắt với Liêu Dung: “Ngạc nhi là danh môn khuê tú, không cho phép ngươi nói năng linh tinh.”
Liêu Dung nghe cách gọi thân thiết của Thanh Vĩ càng thêm nổi cáu: “Danh môn khuê tú thì không ngủ với nam nhân chắc?”
Thanh Vĩ giận dữ vì Liêu Dung đã sai còn cố cãi, vung tay tát một cái vào mặt Liêu Dung.

Liêu Dung ôm mặt chới với nhìn lại y: “Ngươi vì nữ nhân đó mà đánh ta? Trên người ngươi rõ ràng có mùi của nữ nhân, ta nói sai sao?”
“Ta dạy cho Ngạc nhi cưỡi ngựa, cho nên phải có tiếp xúc, nhưng tuyệt đối không có đen tối như ngươi nghĩ.

Mà kể cả khi ta có gì đó với nữ nhân khác thì ngươi cũng không có quyền xen vào.

Ngươi chỉ xem ta như bạn tình, ta đáp ứng ngươi rồi còn gì? Những chuyện khác ngươi đừng can thiệp.”
Thanh Vĩ phất tay áo đi thẳng.

Liêu Dung dốc cả tâm phổi ra hét toáng lên: “Đồ khốn kiếp! Đê tiện.

Lần nào cũng nói chưa xong đã bỏ đi.”
Liên Thành đang đi đến Phần Hương Viện, nửa đường bị một cánh tay từ trong lùm cây nhỏ lôi vào, nhìn kỹ là Yến Can cho nên mới không hét lớn lên.
Yến Can vận một thân hắc y khiến cho Liên Thành phòng hờ hỏi: “Ngươi đang làm gì vậy?”
“Ta vừa lẻn vào nơi ở của vương phi, bị một đám thị vệ phát hiện và đuổi theo.”
Liên Thành hoang mang: “Thế…thế ngươi có bị thương không?”
Yến Can lắc đầu, nói: “Vương phủ này thực sự rất kỳ lạ.

Ngươi có biết vương phi đã qua đời rồi không? Bên ngoài đồn đại là bệnh chết, nhưng ngay cả một tang lễ cũng không hề có.”
Nhìn sắc mặt ngỡ ngàng không biết gì của Liên Thành, Yến Can lại nói tiếp: “Hình như nàng ta biết gì đó.

Trước khi bệnh chết, nàng ta luôn ở suốt trong viện của mình.

Có lời đồn là vương phi không thích giao du, nhưng ta nghĩ có lẽ đang bị Kính vương biệt giam.

Ngay cả lúc phụ thân nàng ta chết, nàng ta cũng không ra ngoài để tang.”
Liên Thành ngẫm lại.

Kể từ khi hắn hồi phủ tới nay, quả thực không hề thấy Văn Linh xuất hiện lần nào.

Hôm nọ nghe được những lời đối thoại giữa Sở Tu Nhiên và Lạc quản gia, có thể đoán quan hệ giữa y và Văn Linh đang căng thẳng vô cùng.

Nếu như Văn Linh thực sự biết gì đó, thì có khi nào là liên quan đến từ “nghiệt chủng” mà nàng ta từng mắng? Sở Tu Nhiên đối với từ này cũng vô cùng căm phẫn.

Còn cả lời Thanh Vĩ nói Mạnh Dã có liên quan đến thân thế của Sở Tu Nhiên.

Mạnh Dã lại là nghĩa huynh của Văn Linh, điều mà Văn Linh biết được chắc chắn ít nhiều được gợi ý từ Mạnh Dã.

Cả ba người này rốt cuộc đang che giấu chuyện gì?
Liên Thành cảm thấy bất kể là chuyện gì, thì hẳn đó cũng là chuyện tày trời.

Hắn không muốn Yến Can tự sa chân vào rắc rối.
“Yến Can, ai lại không có bí mật của riêng mình.

Ngươi bỏ mặc đi được không? Nếu ngươi cứ liều lĩnh điều tra tiếp, ta sợ ngươi sẽ mất luôn cái mạng này.

Vương gia tuyệt đối không phải là người sẽ nương tay với kẻ địch của mình.”
“Ta vì phụ thân của mình, sớm đã không tiếc cái mạng nhỏ này nữa.

Huống chi Kính vương ở Kinh Triệu Châu ép buộc Hằng vương tự chặt tay.

Hằng vương có ơn tri ngộ với ta.

Ta cũng phải thay ngài ấy đòi luôn món nợ này.”
Nếu như chưa từng nghe qua những lời của Sở Tu Nhiên, Liên Thành chắc cũng sẽ suy nghĩ ngây thơ như Yến Can rằng Hằng vương chặt tay đã là vô cùng đáng thương.
“Ngươi sai rồi.

Những ân oán đó chẳng liên quan gì ngươi, ngươi còn chẳng hiểu được nội tình bên trong.

Người ta gặp phiền phức liền tránh, sao ngươi cứ cố chấp đâm đầu vào tự rước lấy phiền phức?”
Yến Can hoài nghi hỏi lại: “Ngươi rốt cuộc cùng Kính vương có quan hệ gì? Sao lại cứ luôn bao che cho hắn?”
Liên Thành nói nhiều như vậy đều vì lo lắng cho an nguy của Yến Can, không hiểu sao lại bị Yến Can nghe ra là hắn đang bao che cho Sở Tu Nhiên.
“Ta và y…là người yêu.”
Có lẽ trước giờ hắn chưa từng nghĩ đến đáp án này, nhưng nếu đã có người hỏi, vậy thì hắn cũng chỉ nghĩ được đáp án này.

Hắn dám nói thì tuyệt nhiên sẽ không sợ có ai chê cười.
Yến Can ngây ngốc không lời.

Thật lâu sau y mới nói ra mấy chữ tuyệt vọng: “Ta nhìn nhầm ngươi rồi.”.
 
Trạng Nguyên Túy
Chương 22


Liên Thành từ biệt Yến Can đến Phần Hương Viện, nhưng vừa ở ngoài cửa đã thấy có hai thị vệ đứng chắn.

Hai thị vệ này nhìn hắn với vẻ khó xử, một trong hai nói: “Vương gia đang bận việc, Liên công tử khi khác hẳn đến.”
Liên Thành cứ nghĩ Sở Tu Nhiên bận việc thật, nào ngờ vừa quay đi đã nghe bên trong vang lên tiếng cười khúc khích của y và một thanh niên khác.

Thanh niên này còn nũng nịu nói gì đó với y, bất quá vì khoảng cách quá xa cho nên Liên Thành không nghe rõ.
Liên Thành chới với đứng chôn chân tại chỗ.

Trong khi hắn muốn tuyên cáo với cả thiên hạ rằng hắn yêu người nam nhân này, muốn vượt qua tất cả trở ngại để đến bên cạnh y, thì y lại có thể ở sau lưng hắn tình tự yêu đương với kẻ khác sao? Hắn cứ tưởng cả hai vốn đã rất rõ ràng tâm ý của nhau.

Từ nay về sau sẽ không còn khoảng cách gì mới phải.
Liên Thành không bỏ đi nữa.

Hắn ở bên ngoài hét lớn lên: “Vương gia, xin cho ta gặp mặt.”
Tiếng cười dừng lại.

Một lúc sau, người thanh niên mới bước ra, nhìn hắn có vẻ khó chịu vì bị cắt ngang cuộc vui.

Liên Thành không biết người này, cũng không thèm để ý y, ngang nhiên bước vào trong.
Sở Tu Nhiên ngồi trên nhuyễn nháp, tay cầm ống tẩu đốt một mồi thuốc nói: “Vừa thăng chức học sĩ thì ngươi liền chẳng coi ai ra gì? Chưa được bản vương triệu vào đã thích vào thì vào nhỉ?”
Liên Thành im lặng.
Sở Tu Nhiên tạm cho qua, lại hỏi: “Ngày đầu làm quan thấy thế nào?”
“Cảm thấy lòng người so với quan đạo càng khó dò hơn.”
“Lời này là ý gì?” Sở Tu Nhiên hút xong một ngụm thuốc mới hỏi.
“Ta muốn biết vương gia đang nghĩ gì.”
Sở Tu Nhiên cầm ống tẩu cười: “Nói vòng vo nãy giờ, có phải muốn hỏi về người thanh niên khi nãy? Bản vương thấy vừa mắt, cho nên liền chơi đùa.

Sao nào? Giờ ngươi định quản cả chuyện bản vương chơi đùa với ai à?”
“Ta có thể quản nổi sao?” Liên Thành hỏi ngược lại.
Sở Tu Nhiên nhởn nhơ hút và nói: “Thông minh hơn rồi đấy.”
Liên Thành đi đến gần Sở Tu Nhiên: “Vương gia, lúc ở Hứa Đô, ngươi vì sao không gọi tử sĩ ra bảo vệ mà lại muốn mạo hiểm chính mình?
“Đoán xem.”

“Lúc đầu có thể là do ta suy nghĩ viển vông.

Ta nghĩ là ngươi muốn chúng ta được yên bình ở cạnh nhau thêm một thời gian.

Nhưng giờ ta nghĩ có thể là vì ngươi không tin ta.

Ngươi muốn thử xem trong lúc nhìn thấy ngươi gặp nguy hiểm, ta có nhân cơ hội hại ngươi không?”
Sở Tu Nhiên nhìn lên, hít thở một hơi: “Cũng không sai.”
“Là ý nghĩ nào không sai?” Liên Thành cương quyết hỏi lại.
Sở Tu Nhiên không trả lời.

Liên Thành lại nói: “Vương gia, không biết ngươi còn nhớ không? Ta từng kể với ngươi mẫu thân của ta là thương nữ.

Năm đó phụ thân thiếu niên ngông cuồng, dù được gia gia sắp xếp cho mối hôn sự tốt, mở sẵn con đường làm quan rộng lớn, thì người đều từ bỏ tất cả để lấy mẫu thân ta, cuối cùng còn bị gia gia đuổi khỏi nhà.

Bất quá, phụ thân tài vượt thiên hạ, văn chương thi phú đều hơn hẳn người khác, cho nên tự lập một quán tranh chữ cũng dư sức nuôi sống cả gia đình.

Người ngoài đàm tiếu rất nhiều về việc phụ thân ta tài năng như vậy lại đi lấy một thương nữ, nhưng người trước sau đều không để tâm.

Tình cảm giữa phụ mẫu ta rất tốt, còn hơn hẳn tình yêu bình thường, bọn họ giống như là tri kỷ vậy.”
Liên Thành ngừng một lúc nhìn Sở Tu Nhiên hơi nghiêng người chống một tay lên chiếc bàn nhỏ cạnh nhuyễn tháp, nói tiếp: “Khi mẫu thân ta qua đời, bà vẫn lầm tưởng ta và Sở Mật Nhân còn ở bên nhau, cho nên đã trăn trối lại vài lời với ta.

Bà không thích hoàng thân quốc thích.

Bà sợ ngày tháng sau này của ta bị ức h**p cũng không thể nói được với ai.

Nhưng bà cũng nói, đó là lựa chọn của ta, vậy thì bà sẽ ủng hộ.

Nếu như thật lòng yêu thương nhau, cùng nắm tay nhau mà đi, giống như bà và phụ thân, thì đoạn đường phía trước cho dù có khó khăn thế nào cũng sẽ từng chút vượt qua.

Ta vẫn luôn ghi nhớ lời dạy này cho đến tận bây giờ.

Nghĩ lại năm ấy, có lẽ do ta và Sở Mật Nhân chưa đủ hiểu nhau như ta đã tưởng.

Nếu như đủ hiểu nhau rồi, chỉ cần y nói thật cùng ta muốn cứu con gái của thầy y, bọn ta cùng nhau nghĩ cách, rồi sẽ tìm ra được một cách tốt nhất mà không phải hy sinh ai.

Con đường có nhiều ngả như thế, nếu không phải định mệnh ép buộc ngươi đi vào đường cùng, thì sao phải tự chọn một đường cùng cho chính mình.

Vương gia, ta muốn trở thành con đường có thể dẫn ngươi đi hết cuộc đời này.

Cho nên, ta muốn ngươi nói cho ta biết suy nghĩ thật sự trong lòng ngươi.”
Sở Tu Nhiên đứng dậy khỏi nhuyễn tháp, mặt đối mặt với Liên Thành: “Trước đây bản vương từng có một người huynh đệ, chính là Mạnh Dã.

Bởi vì bản vương cùng với y lớn lên từ nhỏ bên nhau, cho nên có chuyện gì bản vương cũng nói thật cùng y, thậm chí cả bí mật mà bản vương chưa từng cho một ai biết.

Không ngờ được lại có ngày y đem chính bí mật đó quay ngược mũi giáo uy h**p bản vương.”
“Nhưng ta không phải Mạnh Dã.”
“Con người sẽ thay đổi.

Bản vương đã từng là đứa trẻ nhu nhược bị đau chỉ biết ôm mặt khóc lóc.

Mạnh Dã đã từng là đứa trẻ hiểu lễ, ôm một bụng chữ nghĩa nói sẽ cống hiến quốc gia xã tắc.

Kết quả khi trưởng thành lại thế nào? Bản vương gần như xả mạng ở tại chiến trường cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt.

Mạnh Dã tự thấy đế vương vô dụng, không cam tâm để văn tài của mình ở dưới trướng một kẻ như vậy, liền lập mưu tạo phản, muốn thiên thu sử sách sau này cũng sẽ ca tụng tên y.

Liên nhi, ngươi cũng vậy.

Ngươi đã từng căm hận bản vương như sâu bọ rắn rết, tìm đủ mọi cách trốn chạy bản vương cho bằng được.

Nhưng nay, ngươi nói ngươi thích bản vương, ngươi muốn cùng bản vương đi đến hết đời.

Ngươi xem, biết đâu sẽ có một ngày nào đó ngươi thu hồi những ý nghĩ này.

Ngươi lại muốn cả đời cả kiếp với một kẻ khác.

Bản vương tin ngươi hiện tại là thật lòng thật dạ với bản vương, nhưng bản vương không tin được ngươi của sau này không thay đổi.”
Liên Thành chua chát cười: “Thì ra là như vậy.”
Sở Tu Nhiên vuốt má hắn: “Liên nhi, bản vương không thể là vị ca ca năm xưa của ngươi nữa.”
“Ta không cam tâm buông bỏ như thế.”
Liên Thành giật lấy ổng tẩu của Sở Tu Nhiên, bất chợt dùng bàn tay trái bóp chặt lấy đầu ống còn đang cháy mồi.

Sở Tu Nhiên trợn mắt lên lập tức rút lại ống tẩu ném xuống đất.

Hắn vừa run lên vì đau, vừa ráng nhịn nói qua kẽ răng: “Vương gia, ta muốn chứng minh cho ngươi thấy lần này, lần này ta sẽ không thay đổi nữa.

Sẽ không đâu!”
Sở Tu Nhiên cầm bàn tay bị cháy bỏng một mảng lớn của hắn, nhíu mày lại: “Ngươi là văn nhân, không thể so với võ tướng có vài vết thương liền xem là chiến tích.

Nếu như bàn tay này bị hủy thì sao?”
“Vương gia, nếu ta muốn ở bên cạnh ngươi, được ngươi toàn tâm toàn ý tin tưởng, thì ta chỉ có thể đánh cược.

Giá cược thế nào, lớn ra sao ta vẫn phải cược.

Bị huỷ thì bị huỷ, chẳng sao cả.

Chỉ xin ngươi cho ta cơ hội.”
Sở Tu Nhiên vươn một cánh tay ra trước nhẹ nhàng ôm hắn lại.

Tay kia của bọn họ giữ chặt vào nhau, cứ thế đứng yên rất lâu không nói thêm lời nào nữa.

Đến lúc Liên Thành không chịu được đau nữa sắp ngã xuống đất, Sở Tu Nhiên bỗng bế sốc người hắn lên: “Có gì thì nói sau, chữa thương trước.”
Liên Thành đồng ý.
Một canh giờ sau, Ngô đại phu băng bó và cho Liên Thành uống thuốc xong thì Sở Tu Nhiên mới vào.

Ông nhìn Sở Tu Nhiên kiểu như không muốn thấy: “Vương gia, ta rất rất bận.

Ta vừa canh nấu thuốc cho ngươi, vừa chăm sóc cho Trương phu nhân, giờ còn từ đâu mọc ra thêm một cục nợ này.

Cái tay đó không vài tháng thì không chữa xong đâu.

Ngươi tốt nhất đừng kiếm thêm việc cho ta làm.”
“Được rồi, bản vương siêng năng uống thuốc, không phiền ông đốc thúc nữa là được.

Ông chuyên tâm chữa cho Liên nhi đi.”
Ngô đại phu hừ lạnh bỏ đi.
Trước kia ở vương phủ, Liên Thành đã nhận ra là Sở Tu Nhiên rất nể nang vị đại phu này, cũng không hiểu nguồn cơn là do đâu.

Đợi Ngô đại phu đi rồi, hắn mới hỏi y: “Vương gia, Ngô đại phu này có thể khiến người nhún nhường vậy sao?”
“À…” Sở Tu Nhiên ngồi xuống cạnh giường hắn.

“Ông ta là quân y của bản vương.

Tính ông ta chính là như vậy, chữa cho ai cũng là như vậy, không phân biệt sang hèn cao thấp.

Miễn là người bệnh của ông ta thì phải nghe lời ông ta, không thì ông ta sẽ cằn nhằn cho tới chết.

Ông ta y thuật rất giỏi, nhưng y đức như vậy càng đáng nể hơn.”
“Ân!” Liên Thành nhìn vào bàn tay bị quấn đầy băng, bỗng cười: “Trông như người tuyết ấy nhỉ?”
“Ngươi thích người tuyết?”
“Ân! Lúc nhỏ thường hay chạy ra ngoài trời đắp.”
“Sau này bản vương đưa ngươi đi.”
Liên Thành mỉm cười gật đầu: “Mong vương gia giữ lời.”
Sở Tu Nhiên nắm bàn tay còn lành lặn của hắn, siết vào rồi nói: “Lần đó ở Hứa Đô, cũng không phải là bản vương không tin ngươi, nhưng lòng phòng hờ đương nhiên cũng có.

Bất quá vẫn muốn đưa ngươi về lại nơi xưa, thử cùng ngươi hoài niệm một chút.

Được rồi, đến phiên ngươi, ngươi muốn biết gì?”
“Ta hỏi thì vương gia sẽ nói sao?”
“Đã làm tới mức này rồi, ngươi chẳng phải là muốn biết rất nhiều sao?”
Liên Thành không ngại gật mạnh: “Nhưng đến lúc này, lại không biết nên hỏi từ đâu.

Chuyện của người khác ta đương nhiên không quan tâm.

Cái ta muốn biết, chung quy chỉ là chuyện liên quan đến vương gia ngươi.”
Sở Tu Nhiên nhìn hắn, đáy mắt sâu thẳm khẽ trũng xuống một chút: “Vậy thì phải bắt đầu từ năm bản vương mười một tuổi.”.
 
Trạng Nguyên Túy
Chương 23


Sở Tu Nhiên ngừng một lúc, dường như có phân vân nhưng rồi cũng quyết định nói ra: “Bản vương từ nhỏ đã không có mẫu phi như các ca ca đệ đệ khác.

Có lời đồn mẫu phi của bản vương chỉ là một cung nữ tầm thường, may mắn được lâm hạnh một đêm nhưng không hề được sắc phong.

Các ca ca đệ đệ khác không thích chơi cùng bản vương, chỉ có một người là ngoại lệ, đó chính là đại ca, cũng tức là người sau này trở thành Sở Hạng Đế.

Đại ca đối với bản vương rất tốt, luôn hết lòng quan tâm chiếu cố mọi mặt.

Đó cũng là lý do mà mãi đến tận bây giờ, cho dù bản vương ghét tên nhóc hoàng đế kia bao nhiêu thì cũng không gây hại y.

Bản vương vẫn luôn nhớ đến ân tình năm nào mà đại ca đối với bản vương.

Có một ngày, bản vương cùng đại ca chơi trốn tìm, bản vương đã trốn đến tẩm điện của phụ hoàng vì tin chắc trốn ở đó thì đại ca không bao giờ bắt được.

Và rồi tại nơi đây, bản vương tình cờ nghe được đoạn đối thoại giữa phụ vương và cô cô của mình.

Thì ra kẻ mà bản vương luôn gọi cô cô chính là mẫu thân thật sự của bản vương.

Phụ vương ham mê sắc đẹp của tỷ tỷ ruột nên đã cư0ng bức bà.

Bản vương chính là nghiệt chủng mà bọn họ tạo ra.”
Liên Thành kinh hãi há hốc.

Hắn nghe được nhịp thở của Sở Tu Nhiên bỗng chậm dần.
“Nhưng nực cười hơn cả là ông ta vẫn không ngừng được sự h4m muốn.

Cho dù tỷ tỷ ông ta đã thành thân, những lúc không kiềm chế được ông ta vẫn gọi bà vào cung để thỏa mãn.

Thỏa mãn xong ông ta lại quay sang căm hận và tự trách chính mình.

Do đó, ngay từ khi bản vương còn nhỏ, mỗi lần nhìn thấy bản vương là ông ta lại quay đi vì chán ghét.

Mẫu thân cũng không muốn thừa nhận bản vương.

Tất cả bọn họ đều xem bản vương như một thứ không nên tồn tại trên đời này.

Bản vương không chấp nhận nổi sự thật, trong lúc đau lòng đã kể hết ra với Mạnh Dã.

Khi đó Mạnh Dã khuyên bản vương rằng sẽ không sao, y nhất định sẽ giúp bản vương che giấu bí mật này đến cùng.

Sau này, Mạnh Dã say mê tiên thuật, nghe theo mấy kẻ đạo sĩ điên rồ nói rằng vận mệnh của y là vương trong loài người.

Từ đó, y rắp tâm thay triều đổi đại, bỏ mặc mọi lời can ngăn của bản vương, thậm chí đem bí mật kia ra uy h**p bản vương cho y mượn binh.

Bản vương ngoài mặt giả vờ đồng ý, nhưng cuối cùng lật ngược tình thế đi bình loạn y.

Y đến tận lúc chết vẫn còn ngông cuồng nói rằng nguyên nhân y thất bại là do bản vương phản lời.

Bản vương cứ nghĩ diệt xong một Mạnh Dã thì đã yên ổn, nào ngờ trước lúc chết Mạnh Dã đã viết lại bí mật của bản vương giao cho Văn Linh.”
“Cho nên vương phi cũng là do vương gia…”
Sở Tu Nhiên đay nghiến qua kẽ răng:
“Bọn họ đều tự tìm đường chết.

Liên nhi, giờ thì lại có thêm ngươi biết, ngươi sợ bản vương giết ngươi hay không?”
Liên Thành lắc đầu: “Giết một người cũng không đơn giản vậy.

Nếu vương gia có lòng diệt khẩu ta, thì chi bằng không nói cho ta biết vẫn dễ dàng hơn.”
“Không để ngươi biết chỉ vì không muốn ngươi rơi vào rắc rối, nhưng ngươi lại cố chấp muốn ôm cái rắc rối này.”
Liên Thành nhích người tới gần Sở Tu Nhiên hơn: “Bởi vì ta muốn vương gia hiểu, tình cảm trên thế gian này, chính là phải tin tưởng nhau, đồng cam cộng khổ với nhau, có vậy mới lâu bền được.

Nếu ngươi cái gì cũng che giấu ta, ta cái gì cũng không biết, vậy thì có khác gì người xa lạ? Thanh Vĩ và Liêu Dung có biết chuyện này không?”
“Thanh Vĩ biết nhưng Liêu Dung thì không.

Liêu Dung chỉ biết Mạnh Dã từng uy h**p ta.

Có một thời gian ta từng bảo Liêu Dung giả vờ phối hợp với Mạnh Dã một chút, đừng để y nghi ngờ gì, nhưng đứa trẻ này tính nông nỗi, vẫn may còn có Thanh Vĩ kìm lại đúng lúc.

Liên nhi…”
“Vương gia, ta thích ngươi gọi ta là A Dao hơn.”
Sở Tu Nhiên cười khổ não với hắn: “A Dao, nghỉ ngơi đi.”
Sở Tu Nhiên đứng lên, muốn dứt tay Liên Thành ra nhưng Liên Thành cố níu lại: “Vương gia, xin hãy tin ta.”
“Ngươi cũng có thể gọi ta là ca ca.”

Sở Tu Nhiên vỗ nhẹ lên má hắn rồi rời khỏi.
Đêm đó, Liên Thành nằm mộng.

Hắn mộng thấy thời niên thiếu cùng Sở Mật Nhân chèo thuyền trên hồ hái hoa sen, đương lúc nói cười rôm rả thì Sở Mật Nhân chợt như một làn khói bay mất.

Liên Thành tỉnh giấc, cười nói với chính mình: Quá khứ ấy, hắn buông xuống được rồi.
Liên Thành tịnh dưỡng được mấy ngày nhàn hạ.

Có một hôm hắn từ Hàn Lâm viện trở về thì gặp Trương phu nhân đến thăm.

Hắn vô cùng thấy ngại, bởi vì bản thân là hậu bối, lẽ ra hắn có trách nhiệm phải đến thăm bà trước.

Có điều, do không nghe Sở Tu Nhiên nhắc tới bà khỏe hay chưa, cho nên hắn không dám tự ý làm càn, vốn định đợi hỏi ý Sở Tu Nhiên rồi mới quyết.
Trương phu nhân ngồi nói không được mấy lời với hắn thì phải đứng lên.

Nha hoàn Tằng Ngân nhắc nhở bà về uống thuốc.

Liên Thành tiễn Trương phu nhân tới tận ngoài cổng, lúc định trở vào thì Liêu Dung đến nói trống không với hắn: “Ngươi đi theo ta.”
Liêu Dung thấy hắn lề mề nên nói thêm: “Liên quan đến bạn ngươi, tên Yến Can đó.”
“Yến Can làm sao?”
“Hắn lén lút dò la về vương gia, bị bắt lại.

Tội chết vương gia nể tình ngươi cho qua, nhưng tội sống khó tha.

Đánh gãy hai tay hay hai chân, vương gia bảo ngươi đến xem rồi tự chọn.”
Liên Thành biết rằng thể nào cũng sẽ có ngày này.

Hắn đã nhiều lần khuyên nhủ nhưng Yến Can cứ bỏ mặc làm tới, đến nước không thể cứu vãn như bây giờ thì hắn còn nói được gì.

Sở Tu Nhiên không lấy mạng y quả thật đã rất nể tình rồi.
Liên Thành nói: “Ta không đến.

Nói với vương gia để cho y tự chọn.”
Buổi chiều, Sở Tu Nhiên mới đến thăm Liên Thành.

Y không nhắc gì về chuyện của Yến Can.

Người nên bắt đã bắt, chuyện nên phạt đã phạt, y hiển nhiên không có hứng thú khơi lại.

Liên Thành và Sở Tu Nhiên cùng dùng bữa ăn nhạt.

Dùng xong, Sở Tu Nhiên mới nói: “Mật Nhân về rồi.

Y xin ta cho phép gặp đệ.”
Liên Thành đoán không ra Sở Tu Nhiên chỉ muốn thông báo với hắn, hay là đang thử lòng hắn? Bất quá dù với đáp án nào thì hắn cũng dứt khoát nói: “Không gặp.

Những gì cần nói đều đã nói hết rồi.”
Sở Tu Nhiên cong khóe môi, dáng vẻ khó lường đáp: “Vậy thì tốt.

Nhưng mà tên cố chấp đó chắc là sẽ không bỏ cuộc.”
“Ca ca muốn ta làm gì?”
“Ta từng không muốn có người biết về quan hệ của chúng ta, để cho đệ vào quan lộ được thuận lợi.

Nhưng nay đã khác.

Nếu như đệ xác định chúng ta cả đời ở bên nhau, thì sớm muộn người khác cũng sẽ biết, vậy chi bằng tự mình công khai, cũng để Mật Nhân không còn ý định gì.”
“Ca ca nói sao thì cứ làm vậy đi.”
Sở Tu Nhiên hỏi lại: “Đệ không lo lắng chút nào sao?”
“Ca ca, con đường phía trước chúng ta sẽ cùng bước.

Chỉ cần là có ca ca ở bên, ta sẽ không lo lắng gì.”
Sở Tu Nhiên nâng cằm hắn, bất ngờ hôn xuống.
Tối đến, khi tất cả nến trong phòng được thắp xong, Sở Tu Nhiên bỏ cây nến trên tay xuống bàn, lại gần giường nhìn Liên Thành.

Trong ánh nến lập lòe, đôi mắt y ửng lên một h4m muốn mãnh liệt khó kìm nén.

Liên Thành hiểu ý, định cởi y phục nhưng bị Sở Tu Nhiên ngăn lại: “Tay bị thương rồi, để ca ca làm thay đệ.”
“Ân.” Liên Thành mím môi gật đầu.
Sở Tu Nhiên cười: “Có điều này vẫn nên nói trước với đệ thì hơn.

Tuy là chúng ta đã hiểu nhau, nhưng khi ở trên giường, ca ca vẫn sẽ không nương tình với đệ, cũng sẽ không có cái gọi là dịu dàng mà đệ muốn.”
Liên Thành im lặng nuốt nước bọt.

Hắn không thể lại gật đầu cho phép Sở Tu Nhiên bạo ngược mình được, nhưng kể cả khi hắn không gật, Sở Tu Nhiên cũng không định hỏi ý kiến của hắn.

Y chỉ thông báo cho hắn biết mà thôi.
Sở Tu Nhiên tiến tới định hôn, Liên Thành liền đưa tay ra chặn lại: “Ca ca, chờ chút.”

“?”
“Chúng ta thương lượng một chút được không? Một tháng huynh cho ta ba lần từ chối, vì không phải lúc nào sức khỏe của ta cũng tốt để mà…”
Sở Tu Nhiên hít sâu, có vẻ cân nhắc rồi nói: “Được.

Không còn gì nữa?”
“Không còn.”
Sở Tu Nhiên hôn tới, vừa hôn vừa vươn tay buông màn xuống.

Cơ thể Liên Thành thuận theo nụ hôn ngã vào giường, chợt nhận thức ra người mà ban đầu định mệnh chọn lựa cho hắn, mới là người có thể nắm tay hắn đi hết đời này kiếp này.

Có lúc hắn nghĩ, nếu như sớm biết là thế này, hắn sẽ không mất cả quãng đường xa để trốn tránh.

Nếu như sớm biết là thế này, hắn sẽ thử thấu hiểu Sở Tu Nhiên sớm hơn một chút.

Thế nhưng, trên đời lại không có chuyện nếu như biết trước, mà có lẽ chính vì phải đi nhiều đường vòng để đến được đáp án đơn giản này, cho nên càng trân quý khoảng thời gian được trải qua bên nhau.
Năm ngày sau, Kính vương phủ truyền ra một tin chấn động kinh thành.

Kính vương đại hỷ, người nên duyên chính là Hàn Lâm học sĩ vừa nhậm chức chưa lâu.

Đừng nói người bên ngoài, ngay đến Liên Thành nghe tin này còn bàng hoàng.

Hắn cứ tưởng hai chữ công khai mà Sở Tu Nhiên nhắc đến chỉ là một sự sắp xếp nhỏ nhặt nào đấy thôi, như là mời tiệc tuyên bố hay đại loại thế.
Sở Tu Nhiên không nói nhiều, dưới ánh nắng ban mai khẽ nhặt lấy một cánh hoa vương lại trên tóc hắn rồi hỏi: “Đệ nguyện ý hay không?”
Liên Thành ngước nhìn y, ánh mặt trời sau lưng y thật chói lọi làm lu mờ cả đôi mắt hắn.

Hắn biết Kính vương đã quyết thì làm gì cho ai có quyền từ chối? Câu hỏi này chỉ làm màu cho có mà thôi.

Nhưng mà, hắn vốn không định từ chối.
“Nguyện ý.”
Sở Tu Nhiên cao hứng cười, thổi bay cánh hoa: “Vậy thì tốt.”
Liên Thành cũng cười khẽ.

Hắn không biết con đường phía trước sẽ thế nào.

Yêu người này giống như là đang chơi một mê cung không bao giờ có lối thoát.

Thế nhưng, hắn tình nguyện, thật sự là tình nguyện.

Cho nên, hắn không muốn nghĩ nhiều nữa.

Cứ dũng cảm bước theo con đường mà lão thiên gia sắp đặt..
 
Trạng Nguyên Túy
Chương 24


Sao trăng dời đổi, khói lửa nhân gian biến hóa.
Trong tân phòng, Liên Thành ngồi im trên giường trong bộ hỉ phục chói mắt.

Hắn đặt hai tay lên đùi, nhịp thở bình ổn dưới lớp khăn lụa, không ngờ được có một ngày sẽ gả cho Sở Tu Nhiên đường đường chính chính thế này.
Sở Tu Nhiên từng nói thiên hạ đều phụ y.

Hắn cũng từng phụ y, nhưng mà từ nay về sau hắn mong muốn sẽ trở thành ngoại lệ trong thiên hạ ấy.
Cửa phòng hé mở.

Liên Thành hồi hộp chờ đợi Sở Tu Nhiên, nhưng nghe độ nặng nhẹ trong tiếng bước chân thì người đến không phải là y.

Hắn hoang mang mở khăn trùm đầu ra, nhìn thấy Sở Mật Nhân đã ở ngay trước mắt.

Sở Mật Nhân vội vàng nắm tay hắn nói: “Liên nhi, thời gian không nhiều, ngươi mau theo ta đi.”
Liên Thành cương quyết ngồi lại, chống cự với sự lôi kéo của y nói: “Ta không đi.

Ngươi bỏ ra.”
“Liên nhi, ta biết ngươi hận ta, nhưng lần này nhất định phải theo ta.

Ta đưa ngươi đi trốn.

Nếu ngươi không muốn gặp mặt ta nữa thì sau khi bỏ trốn, ta hứa sẽ vĩnh viễn biến mất trong tầm mắt của ngươi.

Ta chỉ muốn ngươi được bình an sống tiếp.”
Liên Thành bị lời này làm cho cảm động.

Nếu là hắn của trước đây, đột nhiên bị Sở Tu Nhiên ép hôn thế này, hắn rất có thể sẽ nghe theo Sở Mật Nhân, chấp nhận cùng y bỏ trốn.

Nhưng mà, tình thế nay đã đổi khác.
Liên Thành giựt mạnh tay lại.

Hắn tự ôm cổ tay nói: “Mật Nhân, ta tự nguyện gả cho vương gia.”
Sở Mật Nhân kinh hoàng nhìn hắn: “Ngươi điên sao?”
Hắn nói: “Mật Nhân, không chỉ là quá khứ của chúng ta đã qua, mà cả con người trước đây của ta cũng đã qua.

Liên Thành ta hiện tại một lòng một dạ muốn được gả cho Sở Tu Nhiên, không có ép buộc, không có uy h**p.

Vì vậy, ta không cần ngươi cứu.”
Sở Mật Nhân nhăn nhó cả mặt mày, không tin hỏi lại: “Ngươi thích hoàng thúc thật sao?”
Liên Thành bình tĩnh gật đầu: “Ngươi đi đi, đừng để vương gia trông thấy, nếu không sẽ rất rắc rối.”

“Không được.” Sở Mật Nhân vẫn chưa thuyết phục được chính mình, lần này dứt khoát nắm cổ tay Liên Thành kéo mạnh ra khỏi giường: “Ta không thể để ngươi đi vào con đường chết được.”
“Mật Nhân, buông ra đi.

Ta đã nói ta không muốn đi.” Liên Thành yếu thế hơn, vừa giằng co vừa bị y lôi đi một đoạn xa đến gần cửa.

Đúng lúc này, Thanh Vĩ ôm một thanh kiếm trong ng.ực áo xuất hiện.
Sở Mật Nhân cảnh giác, dừng kéo Liên Thành.

Thanh Vĩ nói: “Đoan vương gia, trò này của ngài không qua mắt nổi vương gia đâu.

Toàn bộ thủ vệ bên ngoài vương phủ mà ngài mang tới chắc cũng đã bị Liêu Dung tóm gọn cả bọn rồi.

Vương gia nói người đến với thiện ý sẽ là khách, với ác ý sẽ là địch.

Mong là ngài tự biết điểm dừng.”
Liên Thành yên tâm rút tay lại, hướng Sở Mật Nhân nói: “Mật Nhân, nghe ta, ta thực sự tự nguyện.

Ngươi đi trước đi được không? Đừng làm đôi bên khó xử.”
Sở Mật Nhân siết chặt nắm tay lại, bất lực nhìn hắn rồi rời khỏi.

Liên Thành hỏi Thanh Vĩ: “Ngươi đến từ lúc nào?”
“Một lúc rồi.”
“Vương gia nghi ngờ ta nên bảo ngươi đến?”
Thanh Vĩ lắc đầu: “Này thì không phải.

Vương gia chỉ bảo ta đến bảo vệ ngài, không có bảo ta can ngăn ngài.”
Liên Thành thở nhẹ ra.

Ít nhất thì Sở Tu Nhiên vẫn còn tin tưởng hắn.
Thanh Vĩ giúp hắn trùm lại khăn, nói: “Ngài hãy đợi vương gia đến.” Nói xong, y khép cửa lại ra ngoài.
Liên Thành hoan hỉ trở lại giường, kiên nhẫn ngồi đợi thêm tầm ba nén hương thì cửa phòng mở lần nữa.

Liên Thành vểnh tai lên nghe rõ tiếng bước chân quen thuộc của Sở Tu Nhiên, nhịp độ vừa phải thì yên lòng lên tiếng gọi: “Ca ca!”
Sở Tu Nhiên đáp lại hắn: “Ừ!”
Mũi hài của Sở Tu Nhiên chầm chập dịch chuyển lại gần hắn, chưa đợi hắn nói tiếp đã nhanh gọn giở khăn trùm đầu ra.

Liên Thành kinh ngạc.

Y ngay cả công tác chuẩn bị cũng không hề làm, càng không để ý gì đến mấy lời mở màn trước giờ khắc quan trọng.
Sở Tu Nhiên ngạc nhiên nhìn biểu cảm của hắn: “Sao vậy?”
“À, không có gì.”

Liên Thành tự nói với chính mình Sở Tu Nhiên là con nhà võ, đương nhiên sẽ không dài dòng văn tự như hắn.
Sở Tu Nhiên ngắt lên cánh mũi hắn: “Ca ca rất vui.” Trong hơi thở phả ra còn kèm theo mùi rượu nồng nặc.

Dù vậy, y một chút suy suyễn cũng không có.

Dáng vẻ rất vững chãi, đôi mắt còn nhanh nhạy vô cùng.
Liên Thành nắm lấy bàn tay Sở Tu Nhiên.

Ánh nến soi rõ khuôn mặt phớt đỏ của hắn.
“Ca ca, ta cũng rất vui.

Từ đây về sau, ở chung một chỗ.”
“Được.” Sở Tu Nhiên đáp ứng hắn.

“Ở chung một chỗ.”
Sở Tu Nhiên phất mạnh tay áo làm tắt hết nến trong phòng.

Liên Thành cảm thấy y đang gấp nên chặn lại ngay lồng ng.ực y nhắc nhở: “Ca ca, rượu còn chưa uống.”
Sở Tu Nhiên đè hắn xuống, nói vào vành tai hắn: “Không cần rượu, có đệ ở đây đã đủ say rồi.

Trạng Nguyên Túy.”
Liên Thành quay mặt sang hướng khác cười, buông xuôi hai tay, không ngăn lại nữa.
Gần trời sáng, Thanh Vĩ mệt mỏi trở về phòng sau khi cùng Lạc quản gia dọn dẹp xong xuôi mọi việc.

Liêu Dung đứng chờ y ở trước cửa, trên tay cầm một chiếc lồng đèn đỏ.

Ánh lửa bên trong nhợt nhạt, tâm đèn đã cháy sắp hết.
Thanh Vĩ đứng khựng lại một chút mới đi tiếp về phía y.

Đã lâu lắm rồi từ sau lần cãi vã trước, bọn họ không nói chuyện cùng nhau nữa.

Thanh Vĩ muốn lên tiếng trước, nhưng nghĩ lại chẳng biết nói gì nên thôi.
Liêu Dung vươn tay lên, không dám chạm vào Thanh Vĩ, chỉ dám kéo nhẹ một góc tay áo y: “Ngươi còn giận ta hả?”
Thanh Vĩ lắc đầu, nhìn y một hồi, vẫn là mềm lòng quan tâm nói: “Vương gia thành thân, ta biết ngươi rất khó chịu, nhưng mà tình cảm không thể miễn cưỡng.

Ngươi nên quên vương gia đi.”
“Ta…” Liêu Dung lúng túng lắc qua lắc lại góc tay áo của Thanh Vĩ: “Gần đây phát hiện hình như ta không thích vương gia nhiều như ta đã tưởng, hoặc là loại yêu thích đối với vương gia chỉ là sự ngưỡng mộ, chưa đến mức là yêu thích kiểu ấy.”
Thanh Vĩ giựt lại góc tay áo, nếu còn để Liêu Dung tự tiện lắc thì chắc sẽ rách mất.

“Vậy ý của ngươi là…”
“Ta nghĩ ta biết mình thực sự thích ai rồi.”
Thanh Vĩ ngờ ngợ hiểu ra đáp án trong lòng, nhưng vẫn thản nhiên hỏi lại Liêu Dung: “Ngươi thích ai?”
Liêu Dung ngẩng lên, có chút e dè nói: “Ngươi.

Vì vậy ta mới nổi ghen cãi nhau với ngươi còn gì?”
“Cho nên?”
“Ngươi đừng thành hôn với cô gái khác.

Ngươi thích ta đi.”
Liêu Dung chưa kịp nghe câu trả lời từ Thanh Vĩ thì lồng đèn trên tay chợt tắt phụt.

Dưới ánh trăng mờ nhạt, Liêu Dung bỗng thấy cả thân người bị ôm chặt lấy, đầu lưỡi bị sục sạo như điên trong khoang miệng.
Liêu Dung bị Thanh Vĩ hôn đến lưng đập vào cửa lớn, đau rát một mảng nhưng không đẩy y ra.

Khi Thanh Vĩ rời khỏi môi Liêu Dung, y thở hổn hển nói: “Đồ ngốc, ta thích ngươi từ lâu lắm rồi.

Không còn nhớ rõ là khi nào, nhưng thật sự đã rất lâu rất lâu rồi.

Nếu không vì thích ngươi, ta làm sao chịu được cái tính gàn dở của ngươi?”
Liêu Dung ngây ngốc cười như trẻ con được quà nói: “Vậy ngươi sẽ không thành hôn nữa? Sẽ ở bên ta phải không?”
“Đợi ta quan sát một thời gian xem thế nào.”
Liêu Dung xụ mặt, nhưng không muốn vừa làm hòa lại cãi nhau với Thanh Vĩ nên miễn cưỡng gật đầu: “Ta ngoan là được chứ gì.”
“Để xem ngươi ngoan được bao lâu?”
Thanh Vĩ búng vào trán Liêu Dung một cái rõ yêu.
Hai năm sau ở Thiên Tế Châu
“Ca ca, không…a…không được…”
Liên Thành vừa cố che miệng, vừa gỡ bàn tay của Sở Tu Nhiên đang nhúc nhích khắp nơi dưới lớp y phục của hắn.

Cả hai đang ngồi trên lưng ngựa ở giữa đồng hoa cải vàng, vậy mà Sở Tu Nhiên ngang nhiên không kiêng nể nơi chốn đi vào sâu tận bên dưới.

Cứ mỗi lần con ngựa rảo bước, tiểu huy3t của hắn bị động nên co rút lại, càng khiến cho y thêm thích thú mà đẩy tới cuồng nhiệt hơn.
“Ca ca….ư…a…ra…ta ra…”
Liên Thành vừa nói dứt đã bắn r4 đầy tay Sở Tu Nhiên.

Sở Tu Nhiên cười khoái chí bên tai hắn: “A Dao, bắn mạnh thật, nhưng ca ca còn chưa ra, ngươi phải cố gắng hơn đi.”
Liên Thành nghe vậy cau mặt, khổ không thể nói nên lời.
Liên Thành quả thực không có số làm quan.

Hắn ngồi chưa yên vị cái chức học sĩ ở Hàn Lâm viện thì Sở Tu Nhiên lại có ý rời kinh thành, về quản hạt một vùng để tránh cứ dăm bữa nửa tháng lại chướng mắt một người nào đó trong triều đình, mà người y chướng mắt nhất chắc chắn không ngoài hoàng đế.

Hoàng đế đương nhiên vô cùng vui vẻ tiễn y đi.

Dù sao, để y ở lại kinh thành chính là bản thân hoàng đế cũng ăn không ngon, ngủ không yên.

Thường nói không nhìn thấy không phiền hà chung quy là rất đúng.
Liên Thành không muốn chia cắt với Sở Tu Nhiên, mà kể cả khi hắn muốn thì cũng chưa chắc y đồng ý.

Cho nên, hắn tự xin bãi chức.

Hoàng đế không tiện cho hắn tay không rời triều, nói gì đi chăng nữa chức trạng nguyên của hắn cũng là bản lĩnh tự thân giành lấy, vì thế y bèn nghĩ ra chức vương gia quân sư hữu danh vô thực cấp cho hắn.

Một là có thể nói với thiên hạ triều đình không bạc đãi một ai, hai là cũng dễ ăn nói với Sở Tu Nhiên.
Liên Thành cùng với Sở Tu Nhiên ở Thiên Tế Châu đã hơn một năm, dân chúng an cư, quan viên rất biết nghe lời, kể ra mọi mặt đều tốt.

Điều duy nhất không tốt là Thanh Vĩ và Liêu Dung đã không còn ở cạnh Sở Tu Nhiên.

Sở Tu Nhiên giao lại một phần ba binh lực cho Thanh Vĩ tự trấn một ải làm tướng quân.

Liêu Dung ở cùng với bọn họ được mấy tháng, lại vì nhớ Thanh Vĩ cho nên xin đi theo.
Sở Tu Nhiên ngoài mặt nói với Liên Thành không còn hai người bọn họ thì đỡ phiền, nhưng thực tế y lại rất phiền.

Ba người từng chung sống cùng nhau lâu như vậy, trước cả khi Liên Thành đến, cho nên làm gì có chia ly mà không bịn rịn? Do đó gần đây, để giải tỏa chính mình, Sở Tu Nhiên h4m muốn chuyện ấy cũng thường xuyên hơn trước, Liên Thành chẳng tài nào ngăn được.
“Ca ca!” Liên Thành khổ sở nghĩ cách.

“Dạo này rảnh rỗi, hay là chúng ta đến biên ải…ừm…a…một chuyến thăm Thanh Vĩ và Liêu Dung đi, a…cũng coi như du ngoạn khắp nơi.”
Sở Tu Nhiên đánh vào mông Liên Thành nhắc nhở hắn tích cực hơn một chút.

Y ngẫm nghĩ một hồi mới nói: “Được.

Khi về liền sắp xếp.

Còn bây giờ phải động nhanh hơn, ca ca…hừm…cũng sắp…”
Sở Tu Nhiên nắm chặt mông Liên Thành chạy kịch liệt những phút cuối trên lưng ngựa.

Con ngựa hí lên.

Một dòng chất lỏng bị tràn khỏi tiểu huy3t làm thấm ướt thân nó.
Sở Tu Nhiên phóng thích rồi vẫn tràn trề sức sống, dường như cảm thấy trò dã chiến này quả là rất vui, không thèm rút ra mà làm thêm hiệp nữa.

Liên Thành rụng rời: “Đừng ca….a…sắp về tới thành rồi.”
“Yên tâm! Về thành liền dừng lại.”
“Đừng mà ca ca…a…”
“A Dao!” Sở Tu Nhiên đột ngột giựt cương ngựa phóng tới trước.

Liên Thành hét lên một tiếng trút tận cả tim gan ra.

Y cười thỏa mãn nói: “Thế này k1ch thích lắm đúng không?”
“!!!”
Liên Thành nhắm mắt giật giật cơ trán muốn phát điên.

Những ngày tháng bị giày vò của hắn cứ luôn kéo dài triền miên bất tận.
Hoàn.
 
Back
Top Bottom