Chiến tranh chống Pháp, giai đoạn đầu kháng chiến (1946-1947), vùng núi phía Bắc.
Xâm chiếm lãnh thổ:
* Bắt đầu từ năm 1858, Pháp từng bước xâm chiếm các tỉnh thành của Việt Nam, biến nước ta thành thuộc địa.
* Chúng sử dụng vũ lực, đàn áp các cuộc kháng chiến của nhân dân ta.
* Gây chiến tranh tàn khốc:
* Thực hiện các cuộc chiến tranh xâm lược, gây ra nhiều đau thương, mất mát cho người dân.
* Sử dụng các loại vũ khí hiện đại để đàn áp các phong trào kháng chiến.
Thiết lập chế độ cai trị hà khắc:
* Áp đặt bộ máy cai trị thuộc địa, tước đoạt quyền tự do, dân chủ của người dân.
* Chia rẽ, chia để trị, lợi dụng mâu thuẫn nội bộ để củng cố quyền lực.
* Bóc lột kinh tế:
* Vơ vét tài nguyên thiên nhiên, bóc lột sức lao động của người dân.
* Áp đặt các loại thuế khóa nặng nề, khiến người dân lâm vào cảnh nghèo đói.
* Thực hiện chính sách độc quyền về kinh tế, hạn chế sự phát triển của kinh tế Việt Nam.
* Áp bức văn hóa, giáo dục:
* Thực hiện chính sách "ngu dân", hạn chế giáo dục, nhằm dễ bề cai trị.
* Du nhập văn hóa phương Tây, đàn áp văn hóa truyền thống của dân tộc.
Tàn sát dân thường:
* Thực hiện các vụ thảm sát, giết hại dã man người dân vô tội.
* Sử dụng các biện pháp tra tấn, đàn áp tàn bạo đối với những người kháng chiến.
* Phá hoại cơ sở hạ tầng:
* Phá hủy các công trình công cộng, cơ sở kinh tế, văn hóa.
* Gây ra những thiệt hại nặng nề về vật chất và tinh thần cho người dân.
Những hành động này đã gây ra những hậu quả vô cùng to lớn đối với Việt Nam, để lại những vết thương sâu sắc trong lịch sử dân tộc.
Lê Đình An (thụ):
* Chàng trai Hà Nội gốc, gia đình trí thức, yêu văn chương.
* Kín đáo, tinh tế, nhưng kiên cường, yêu nước.
* Lên chiến khu làm liên lạc viên, giỏi chữ nghĩa.
* Che giấu giới tính thật, luôn đấu tranh nội tâm.
* Nguyễn Văn Hùng (công):
* Chàng trai miền Nam, gia đình nông dân nghèo.
* Phóng khoáng, nhiệt tình, dũng cảm, tài thao lược.
* Nhập ngũ với lòng yêu nước sục sôi, chiến sĩ gan dạ.
- Trước khi cất bước ra đi, Hùng nán lại, nhìn thật sâu vào từng gương mặt thân yêu trong gia đình.
Đôi mắt anh ánh lên sự kiên định, nhưng cũng chan chứa tình cảm.
Anh nhẹ nhàng nói:
"Mẹ kính yêu, con trai của mẹ xin phép lên đường.
Con đi để bảo vệ non sông, gìn giữ hòa bình cho đất nước.
Mẹ hãy giữ gìn sức khỏe, đừng lo lắng cho con.
Con tin rằng, với sự mạnh mẽ và lòng kiên cường của mẹ, mẹ sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cả gia đình.
Cha thân yêu, con biết cha luôn là tấm gương sáng cho con noi theo.
Con sẽ cố gắng hết sức mình, mang hết nhiệt huyết và lòng dũng cảm để hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.
Cha hãy yên tâm, con sẽ không làm cha thất vọng.
Em gái bé nhỏ của anh, hãy ngoan ngoãn, học thật giỏi và vâng lời cha mẹ nhé.
Anh sẽ trở về, mang theo những câu chuyện về những người lính dũng cảm, về những chiến công hào hùng.
Ông bà ơi, cháu đi đây ạ.
Cháu sẽ luôn nhớ những lời dạy bảo của ông bà, nhớ những bữa cơm gia đình ấm áp.
Ông bà hãy giữ gìn sức khỏe, chờ cháu trở về.
Con xin hứa, con sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của cha mẹ, luôn khắc ghi tình cảm gia đình thiêng liêng.
Dù ở nơi đâu, con cũng sẽ luôn hướng về gia đình mình.
Con sẽ trở về, mang theo niềm tự hào và vinh quang của người lính Cụ Hồ."
Nói xong, Hùng cúi đầu chào tạm biệt từng người thân yêu.
Anh quay người bước đi, bóng lưng kiên cường khuất dần sau cánh cổng, mang theo cả tình yêu thương và quyết tâm bảo vệ Tổ quốc.
-Cảnh: Rừng rậm1950.
Hùng, một chiến sĩ Việt Minh trẻ tuổi, đang chạy trốn khỏi sự truy đuổi của quân Pháp.
Tiếng súng nổ vang vọng, Hùng thở dốc, mồ hôi ướt đẫm áo.
Anh vấp ngã, lăn xuống một con dốc.
Hùng: (Thở hổn hển) Chết tiệt!
Từ phía sau, tiếng chân quân Pháp ngày càng gần.
Hùng cố gắng đứng dậy, nhưng chân bị trẹo.
Anh nhìn quanh, tìm kiếm một nơi ẩn nấp.
Bất chợt, anh nhìn thấy một cái hang nhỏ khuất sau những bụi cây.
Hùng: (Tự nhủ) Phải cố thôi!
Hùng lảo đảo chạy vào hang.
Vừa lúc đó, quân Pháp ập đến.
Lính Pháp 1: Hắn đâu rồi?
Lính Pháp 2: Chắc chắn là chạy vào khu rừng này.
Tìm kỹ vào!
Quân Pháp tỏa ra, lùng sục khu rừng.
Trong hang, Hùng nín thở, tim đập thình thịch.
Bỗng nhiên, anh nghe thấy tiếng động phía sau.
Anh quay lại, và thấy An, một du kích địa phương.
An: Suỵt!
Đừng gây tiếng động.
Hùng ngạc nhiên, nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
An ra hiệu cho Hùng ngồi xuống.
An: Họ sẽ không tìm thấy anh ở đây đâu.
Hùng: Cảm ơn anh.
Tôi... tôi bị lạc.
An: Anh không phải người địa phương à?
Hùng: Tôi là chiến sĩ Việt Minh.
An nhìn Hùng, ánh mắt có chút thay đổi.
An: Tôi cũng vậy.
Hùng nhìn An, nhận ra sự đồng điệu giữa họ.
Hùng: Anh... anh đã ở đây lâu chưa?
An: Đủ lâu để biết cách sống sót.
Hai người im lặng một lúc.
Bên ngoài, tiếng quân Pháp vẫn vang vọng.
Hùng: (Nhìn An) Anh... anh có sợ không?
An: (Nhìn Hùng) Có chứ.
Nhưng tôi còn sợ hơn nếu không làm gì cả.
Hùng nhìn An, cảm thấy một sự rung động trong lòng.
Anh chưa từng gặp ai như An, một người mạnh mẽ, dũng cảm, nhưng cũng rất dịu dàng.
Hùng: (Nhỏ giọng) Tôi... tôi cũng vậy.
An nhìn Hùng, ánh mắt dịu dàng.
Anh đưa tay ra, chạm nhẹ vào má Hùng.
An: Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.
Hùng nhìn An, cảm thấy một dòng điện chạy qua người.
Anh nắm lấy tay An, siết chặt.
Hùng: Cảm ơn anh.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt chứa đựng một tình cảm đặc biệt.
Bên ngoài, tiếng quân Pháp vẫn vang vọng, nhưng trong hang, hai người lính trẻ đã tìm thấy sự đồng điệu và tình yêu giữa bom đạn chiến tranh.