Wooje về đến kinh thành đúng lúc tuyết bắt đầu rơi.
Những cánh tuyết mỏng tang rơi trên vai áo chưa kịp tan, đã đông lại thành băng.
Cậu không kịp thay áo, không kịp chào bất kỳ ai.
Ngựa chưa kịp buộc, dây cương còn treo lỏng lẻo trên yên.
Chỉ một ý nghĩ xuyên suốt tâm trí: phải đưa bức thư này đến Wangho – ngay lập tức.
Nhưng...
Cửa điện đã đóng.
Vĩnh viễn.
Cánh cửa lớn dày, khép chặt như hòm quan tài phủ lên một linh hồn lạc lối.
Cung nữ ai cũng tránh ánh mắt cậu, không ai dám nói lời nào – nhưng chỉ cần một ánh nhìn ấy thôi, Wooje đã hiểu.
Phía bên trong, Wangho đã ngủ yên.
Không một tiếng động.
Không ai biết cậu rời đi từ bao giờ.
Ánh nến lay lắt trong phòng thoi thóp như hơi thở cuối cùng của thế giới.
Trên môi Wangho là một nụ cười khẽ, mong manh như sương sớm – không phải bình yên, mà là thứ giải thoát đẫm vị cay đắng.
Bên cạnh là tách trà đã nguội lạnh, lớp nước sóng sánh ánh độc tố mà không ai còn đủ dũng khí phân tích.
Một cánh hoa mận đỏ rơi từ cành khô trong bình cắm, nằm im lìm trên mặt bàn – như một dấu chấm hết đỏ máu giữa trang giấy cuộc đời.
Không ai nghe tiếng kêu cứu.
Không ai hay biết cậu đã uống gì.
Vì cậu đã chuẩn bị từ lâu rồi.
Trên bàn, chỉ còn lại một lá thư.
Vài dòng chữ nghiêng ngả, nét mực loang dài thấm vào trang giấy
"Xin lỗi, Dohyeon.
Nếu ngươi còn sống, hãy sống thật tốt.
Ta... xin lỗi, ta không giữ lời phí công sức ngươi bỏ ra rồi.
Minseok phải sống thật tốt, đừng để mèo bị lạc.
Còn Wooje hãy chăm sóc cho Minseok, hắn ngốc lắm.
Đừng tìm ta
Ta muốn trở thành gió.
Tự do, không ràng buộc.
Dù là sống... hay chết."
Căn phòng không có tiếng nức nở.
Chỉ là tiếng tay cậu siết lấy lá thư của Dohyeon – bức thư vừa đến tay, nhưng đã không kịp cứu người.
Đôi tay run lên như thể mang hàng vạn mũi kim dưới da.
Ánh mắt Wooje vẫn không đỏ hoe, nhưng trong ấy là một cơn bão giằng xé – cơn bão mà gió ngoài kia không thể so bằng.
Cậu đến nơi.
Nhưng quá muộn.
Một bước chân.
Một hơi thở.
Một giây thôi...
Cũng đủ để tất cả hóa tro tàn.
Tin Wangho tự vẫn lan ra.
Tẩm điện chìm trong tĩnh lặng đến chết chóc.
Minseok đứng lặng bên cửa, mắt đỏ hoe, nhưng không rơi một giọt nước mắt.
Bởi vì... người duy nhất có quyền khóc lúc này, là kẻ đã giết chết hy vọng cuối cùng của một người.
Cậu khinh hắn, hắn làm như vậy cho ai xem chính hắn là người giết chết Wangho của cậu.
Lee Sanghyeok.
Hắn ngồi đó, giữa sàn đá lạnh, ôm Wangho trong tay như thể ôm cả linh hồn mình đang rã rời.
Hắn không khóc.
Chỉ là...
ánh mắt trống rỗng như một kẻ đã chết từ bên trong.
Dậy đi...
Hắn thì thầm, bàn tay vuốt nhẹ lên má Wangho, mơn man qua hàng mi đã khép lại vĩnh viễn.
Trẫm cho ngươi tất cả.
Vàng bạc, vinh hoa, quyền lực.
Ngươi muốn gì, trẫm đều có thể cho.
Chỉ là... sao ngươi lại rời đi như vậy?
Giọng hắn nghẹn lại.
Một cơn co thắt trào lên từ ngực, như có bàn tay bóp lấy tim hắn, từng nhịp, từng nhịp đập loạn lên trong tuyệt vọng.
Hắn nhớ...
— Nhớ lần đầu nhìn thấy Wangho, ánh mắt cậu ấy như suối đầu nguồn, trong veo đến mức khiến hắn quên mất mình là ai.
— Nhớ những lần cậu bướng bỉnh không chịu mở miệng, rồi lại lén quay đi chùi nước mắt nơi tay áo.
— Nhớ đôi bàn tay nhỏ siết lấy áo hắn khi gặp ác mộng... những thứ tưởng chừng không có ý nghĩa, giờ đây là tất cả những gì hắn muốn giữ lại trong đời.
"Trẫm không biết cách yêu..."
Hắn tự nhủ.
Không, là thú nhận.
Với chính mình, với xác người trong tay, với những năm tháng không bao giờ lấy lại được.
"Trẫm chỉ biết giành lấy.
Ép giữ.
Trói buộc.
Nhưng chưa từng hỏi ngươi một lần: Ngươi có đau không?"
Hắn run lên.
Giọt nước đầu tiên rơi xuống, chạm vào trán Wangho — ấm, như một lời xin lỗi đã muộn màng đến tàn nhẫn.
"Ngươi hận trẫm cũng được... trách trẫm cũng được... nhưng...
đừng chết..."
Câu cuối cùng bật ra, không thành tiếng.
Cổ họng hắn khô rát, như lưỡi dao cào xước, như tiếng rít cuối cùng của một linh hồn biết mình đã lỡ tất cả.
Đêm đó, không ai nghe thấy tiếng khóc của hoàng đế, chỉ có tiếng gió rít qua hành lang dài, như ai oán, như gọi một người không còn trở lại.
Sáng hôm sau, toàn cung phủ khăn trắng.
Một giấc mộng rồi một đời người để lại.
Vinh hoa chỉ là thoáng chốc, máu loang thành dòng.
Một hoa viên nhỏ được dựng lên, nơi chôn cất Wangho – không lăng mộ, không đài vinh danh.
Chỉ có một cây mai trắng cắm bên bia đá, và đôi dòng khắc nhỏ.
"Một đời tự do,
một kiếp bị giam.
Giấc mơ cuối cùng,
là được bay đi không cần nhìn lại."
Lee Sanghyeok mỗi năm đều đến đó một lần.
Không mặc long bào.
Không mang thị vệ.
Chỉ đứng đó, trước bia đá lạnh, như một người đàn ông đã mất tất cả, nói với hư vô:
"Nếu được làm lại... trẫm sẽ không giữ ngươi.
Trẫm sẽ chỉ... yêu ngươi, theo cách mà trái tim ngươi có thể chịu được."
Mãi đến tận sau này, khi biên ải truyền tin về: Park Dohyeon vẫn sống, chỉ là hắn cáo ngũ về quê không dính dáng gì đến triều chính nữa.
Đến khi mất cậu, Lee Sanghyeok mới hiểu rằng:
Đôi tay hắn giữ lấy cả một thiên hạ, nhưng không thể giữ nổi một trái tim đã chết vì yêu.
-----------------
Hết truyện rồi nha các tình yêu, sorry các baby vì cái kết nó không bùng lổ cho lắm tại anh lười roài, anh không biết viết thêm thế nào nữa nên là....
Bye bye các cục cưng nha.
Truyện end roài hehe. 🙂))