Khác Trăng máu

Trăng Máu
Thông báo đến các tình yêu


Sau những ngày tháng lười biếng và bí ý tưởng của chuyện thì mình có vài thông báo đến các tình yêu đây:

1.

Truyện sẽ chưa có chương mới nếu tác giả là tui còn lười, so cái này tôi sẽ cố gắng khắc phục.

2.

Về nội dung truyện sau khi đọc lại thì mk thấy thiết lập các nhân vật nó bị đơn giản và nói thẳng ra mình đọc truyện lại thì không thấy nó có ấn tượng mí, huhu viết văn chán quá.

3.

Chắc truyện sẽ sửa lại một vài tình tiết và có các thay đổi thiết lập nhân vật một cách rõ ràng hơn.

Các nhân vật phụ mình sẽ cố gắng cho các bạn một cái kết tốt nhất.

4.

Các bạn độc giả có góp ý gì về truyện thì hãy góp ý cho tui vứi, cần các cậu lắm lắm luôn.

5.

Hẹn sớm gặp lại nha.

Bye bye.
 
Trăng Máu
Nếu


Những ngày sau đó, tuyết vẫn chưa ngừng rơi, gió tuyết như thét gào, cào vào khung cửa.

Bầu trời xám xịt phủ kín như một tấm khăn tang trải dài vô tận, nặng trĩu và lạnh lẽo.

Tuyết rơi dày đặc, như thể muốn xóa nhòa cả kinh thành, cả thời gian, cả ký ức.

Wangho chẳng còn phân biệt được ngày hay đêm.

Trong cơn mê mỏi triền miên, cậu sống như một bóng ma lạc lối.

Từng khung thời gian lặp lại nhàm chán và đơn điệu: tiếng cửa mở kẽo kẹt, tiếng bước chân lặng lẽ của cung nữ dâng thức ăn, tiếng gió gào rú ngoài hành lang dài hun hút như tiếng ai khóc than giữa chốn cô liêu.

Một ngày nọ, Minseok lặng lẽ nhét vào tay người hầu một gói nhỏ, dặn đưa cho Wangho.

Trong gói là một chiếc khăn tay đã cũ – là của cậu, từng gắn bó trong những ngày tuổi trẻ hồn nhiên.

Giờ đây, khăn được ai đó cẩn thận gấp lại, bên trong kẹp một cánh hoa nhỏ đã khô, mong manh như kỷ niệm mờ nhạt tưởng chừng đã bị chôn vùi.

Trên mép khăn là dòng chữ viết vội bằng mực than, nét bút run rẩy nhưng lại chứa đựng một sức nặng khôn cùng:

"Trời ở biên cương lạnh hơn cả nơi ngươi đang sống.

Nhưng ta vẫn ổn."

Không ký tên.

Nhưng chỉ một thoáng nhìn, Wangho đã biết – là Dohyeon.

Cậu siết chặt tấm khăn trong tay, môi run lên, tim đập loạn.

Một cảm xúc lạ lùng trào dâng, nửa muốn bật cười, nửa lại như muốn òa khóc.

Vậy là hắn vẫn sống.

Vẫn nghĩ đến cậu.

Vẫn chiến đấu, giữa đất trời khốc liệt, để gửi về một cánh hoa khô và lời nhắn ít ỏi.

Tối hôm ấy, lần đầu tiên sau bao ngày, Wangho ngủ được.

Trong giấc ngủ mơ hồ, cậu thấy một bóng lưng quen thuộc quay về giữa cơn tuyết rơi, áo choàng đẫm máu nhưng đôi mắt vẫn sáng rực – kiên cường và dịu dàng như xưa.

Nhưng bình yên không bao giờ ở lại lâu.

Chỉ vài ngày sau, một tấu chương từ biên ải được truyền về:

Doanh trại bị phục kích giữa đêm.

Quân lính tử trận hàng loạt.

Trong danh sách mất tích... có tên Park Dohyeon.

Wangho chết lặng.

Cậu không la hét, không đập phá.

Chỉ cứng đờ như tượng đá, mắt dán chặt vào mảnh giấy trắng trên tay – nét chữ đen sắc lạnh như từng mũi kim xuyên vào tim.

Mọi thứ xung quanh bỗng chốc lặng đi, chỉ còn tiếng gió rít ngoài cửa sổ, cuốn tuyết mù mịt vào những ký ức chưa kịp ấm lên.

— Không thể nào... — Cậu lẩm bẩm, khàn giọng, như muốn tự trấn an nhưng không thể.

Ngay sau đó, cậu bật dậy, lao ra khỏi tẩm cung.

Cung nhân hốt hoảng gọi theo, nhưng Wangho chẳng nghe thấy gì.

Tuyết dội thẳng vào mặt, thấm lạnh qua lớp áo mỏng, dính bết vào tóc và lông mi.

Cậu cứ thế chạy, qua từng khúc hành lang dài, qua những bậc thềm phủ băng, cho đến khi đứng trước cánh cửa lớn của ngự thư phòng.

Cấm vệ ngăn lại:

— Điện hạ không có lệnh, không thể tự ý vào.

Wangho ngẩng lên.

Đôi mắt đỏ hoe vì gió và nước mắt, giọng cậu run rẩy như tiếng trúc lay trong bão tuyết:

— Là thật sao?...

Dohyeon... hắn chết rồi thật sao?

Không ai trả lời.

Cánh cửa vẫn khép chặt, như trái tim người phía sau đó.

Nhưng bên trong, Lee Sanghyeok đã nghe rõ từng chữ, từng nhịp đập tuyệt vọng.

Hắn ngồi yên sau án thư, bàn tay siết chặt cuộn giấy – bản báo cáo quân tình viết rõ: chưa xác định được sống chết, chỉ mới mất tích.

Chỉ cần hắn nói một lời, Wangho sẽ biết.

Cậu sẽ có hy vọng.

Nhưng hắn không nói.

Bởi lẽ... một Wangho còn hy vọng là một Wangho sẽ tiếp tục hướng về người khác.

Còn một Wangho đau đớn, tan nát... thì chỉ còn hắn mà dựa vào.

Bên ngoài, Wangho quỳ xuống giữa trời tuyết, mặt trắng bệch như sáp nến vừa tắt.

Tuyết không ngừng rơi, trắng xóa cả trời đất, phủ lên vai cậu như chiếc áo tang của thiên hạ.

Cung nhân xôn xao, nhưng không ai dám lại gần.

Cậu khẽ thì thầm, như nói với chính mình, hay với tuyết, hay với người đã không còn hồi âm:

— Được rồi... nếu hắn chết thật... ta cũng không cần gì nữa...
 
Trăng Máu
Một


Wangho không tin.

Cậu không thể tin.

Không muốn tin.

Park Dohyeon – kẻ từng vượt qua biết bao chiến trận khốc liệt, thông minh như gió, sắc bén như gươm – sao có thể dễ dàng gục ngã chỉ vì một cuộc phục kích?

Ý nghĩ đó giống như một lời báng bổ, như xúc phạm đến chính khí chất không khuất phục của người ấy.

Trái tim cậu không chịu chấp nhận.

Có một cảm giác kỳ lạ, như mạch máu chưa đứt hẳn vẫn thổn thức trong lồng ngực – bảo rằng hắn vẫn sống.

Ở đâu đó, giữa đất trời giá buốt, Dohyeon vẫn còn tồn tại, dù là một hơi thở mong manh, một nhịp đập yếu ớt.

Và nếu còn lại dù chỉ một cơ hội nhỏ nhoi, cậu phải làm gì đó.

Không thể ngồi đây, giữa cung điện lạnh lẽo, để từng đêm bị giấc mơ thiêu đốt, để niềm hy vọng úa tàn như lá vàng giữa mùa đông.

Tối hôm ấy, trong bóng tối đặc quánh, khi cung nhân đã chìm vào giấc ngủ, Wangho lặng lẽ mở cánh cửa nhỏ phía sau tẩm cung – một lối đi cũ kỹ dẫn đến khu viện bỏ hoang mà năm xưa Minseok từng chỉ cho cậu, nơi cỏ dại mọc tràn và thời gian như ngưng đọng.

Ánh trăng hắt qua kẽ lá rách nát, phủ lên nền đất một thứ ánh sáng bạc lạnh đến rợn người.

Tuyết vẫn rơi, âm thầm, dày hơn cả những đêm trước, phủ kín từng bậc đá, từng phiến gạch vỡ nát, như chôn giấu mọi dấu chân.

Cậu bước đi trong gió rét, tay nắm chặt một bức thư – được viết bằng mực và một chút máu khô từ đầu ngón tay run rẩy:

"Wooje, nếu ngươi nhận được bức thư này, xin hãy cho ta biết: Dohyeon còn sống hay đã mất?

Xin ngươi hãy hồi âm, ta cần sự thật, dù là cay đắng nhất."

Wangho giao bức thư cho một tiểu nội giám trẻ, người từng được cậu cứu giúp khi bị hàm oan năm nào.

Đứa nhỏ cúi đầu, thề rằng sẽ không để ai hay biết.

Khi nó khuất sau rặng cây khô, Wangho đứng lặng rất lâu, nghe tim mình đập thình thịch giữa tiếng gió hú qua mái đình hoang phế.

Ngày thứ ba.

Không có hồi âm.

Ngày thứ năm.

Vẫn im lặng như đá tảng.

Từng ngày trôi qua như một lời nguyền – thời gian chẳng tiến về phía trước, mà cứ vòng quanh giam cầm lấy cậu.

Sáng nào cũng vậy, Wangho lại tựa bên song cửa, đôi mắt mỏi mòn dõi nhìn ra sân tuyết, mong sẽ thấy một bóng người quen thuộc hiện ra giữa đám thị vệ – mang theo tin tức, dù chỉ một câu:

"Hắn ổn."

Nhưng không có ai đến.

Không một tiếng động, không một dòng hồi đáp.

Chỉ làn gió thổi qua cánh rèm mỏng, làm lay động chiếc lồng đèn cũ kĩ treo bên hiên, như trêu ngươi nỗi chờ đợi của người chưa cam buông bỏ.

Phải chăng...

Wooje không nhận được thư?

Hay là...

Dohyeon đã thật sự chết rồi, và Wooje không đủ can đảm để nói ra sự thật?

Wangho bắt đầu thức trắng nhiều đêm liền.

Mắt cậu trũng sâu như hai hốc tối, làn da tái nhợt đến đáng sợ.

Từng bước đi chậm chạp, lặng lẽ trong tẩm cung trở nên nặng nề như hồn ma vất vưởng.

Không còn ai dám nhìn cậu quá lâu – cung nữ rỉ tai nhau trong sợ hãi:

"Han công tử... không còn là người nữa rồi."

Mỗi đêm, cậu co mình trong góc phòng, nắm chặt lấy chiếc khăn tay đã cũ kia, tại cậu cậu hại hắn ra nông nỗi này, giờ hắn sống chết không rõ, thà hắn trở về rồi đâm cậu một kiếm để cậu chết đi còn hơn là sống trong khổ đau như vậy.

Cậu nhắm mắt lại, hít thật sâu, như thể chỉ cần làm thế thì sẽ thấy bóng người ấy quay lại, gõ nhẹ lên vai cậu và mỉm cười như trước.

Nhưng không ai quay lại.

Chỉ có tiếng tuyết rơi ngoài hiên, nhẹ tênh như tiếng thở dài của một linh hồn cô độc không tìm được đường về.
 
Trăng Máu
Mai


Và rồi...

Vào một buổi sáng xám xịt, bầu trời như trĩu nặng những tầng mây chì, ánh sáng không thể xuyên qua được màn tuyết dày đặc đang rơi trắng cả sân cung.

Gió đông lùa qua các hành lang lạnh lẽo, mang theo hơi ẩm buốt giá ngấm vào từng thớ thịt.

Tuyết phủ lên mái ngói, bám dày trên những phiến đá xanh lạnh ngắt, trĩu xuống cành đào gầy guộc đã mất hết sắc xuân.

Cảnh sắc như một khúc ai ca im lặng — tang thương, lạnh lẽo, không lời tiễn biệt.

Giữa màu trắng mênh mông đó, Lee Sanghyeok đến — một mình.

Không thị vệ, không tùy tùng.

Chỉ có bóng dáng cao lớn của hắn nổi bật giữa nền tuyết, áo choàng đen viền vàng buông dài sau lưng, kéo thành một vệt nặng trĩu như bóng tối.

Trong tay hắn, là một chiếc hộp gỗ sơn đen, nhỏ gọn nhưng được giữ rất cẩn thận, như thể bên trong là một vật phẩm thiêng liêng.

Cánh cửa tẩm cung khẽ mở, hắn bước vào.

Bên trong, Wangho ngồi lặng lẽ trước bàn, đôi mắt vô hồn nhìn ra khoảng sân ngập tuyết.

Mái tóc rối, áo khoác lụa mỏng không đủ chống lại cái rét như khoan vào tận xương.

Thân thể gầy guộc, chỉ còn là chiếc bóng nhợt nhạt của một con người từng sống động.

Lee Sanghyeok không nói gì.

Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc hộp lên mặt bàn, rồi đẩy về phía cậu.

Giọng nói khàn, thấp, gần như lẫn vào tiếng gió bên ngoài:

— Đây là thứ cuối cùng... người đó để lại.

Trẫm nghĩ... ngươi nên giữ lấy.

Wangho nhìn chiếc hộp một lúc lâu, như thể chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Rồi rất chậm rãi, bằng đôi tay run rẩy, cậu mở nắp ra.

Mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi.

Bên trong, là một chiếc khăn tay đã cũ, mép sờn, nơi góc còn thêu một chữ "W" bằng chỉ bạc – nét chỉ mờ đi, nhưng vẫn đủ để nhận ra.

Khăn đã nhuốm máu, khô lại thành từng vết nâu sẫm loang lổ, cứng đanh như da thịt đã chết.

Cậu đưa tay cầm lấy, nhưng tay cậu cứ co giật không ngừng, từng ngón như mất đi sức lực.

— Đây...

đây là...

Lee Sanghyeok kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh, không vội, không ép buộc.

Giọng hắn nhỏ, nhưng rõ ràng – như từng giọt mực đen rơi xuống nền tuyết trắng:

— Trẫm đã bảo họ không cần mang về thi thể...

Hắn nát đến mức không còn nguyên hình.

Nhưng chiếc khăn này... hắn ôm nó suốt.

Đến cuối cùng, vẫn gọi tên ngươi.

Wangho ngẩng lên.

Đôi mắt mở to, mờ đi vì nước mắt chưa kịp rơi.

Trong ánh nhìn ấy là hoảng loạn, là tuyệt vọng, là tiếng thét im lặng đang vỡ vụn trong tâm can.

— Không... không thể nào...

— Ngươi nghĩ trẫm bịa sao?

Giọng Lee Sanghyeok vẫn trầm ổn, không phẫn nộ, không buồn đau.

— Ngươi nghĩ ta muốn làm ngươi đau sao?

Ta chỉ muốn ngươi... sống tiếp.

Quên đi những gì nên quên.

Nhớ lấy kẻ vẫn đang bên cạnh ngươi.

Hắn vươn tay ra, chậm rãi vuốt nhẹ lên mái tóc rối bời của Wangho – một cử chỉ dịu dàng nhưng khiến người khác rùng mình.

Như một kẻ quyền lực vỗ về một sinh vật bé nhỏ bị tổn thương đến mức chẳng còn sức cắn trả.

Wangho bật dậy, lùi lại như bị bỏng.

Cậu va mạnh vào cạnh bàn, đến mức máu rỉ ra từ cánh tay.

Nhưng cậu không thấy đau.

Chỉ siết chặt chiếc khăn đẫm máu, như thể đó là điều cuối cùng còn lại của thế giới này.

— Đồ dối trá!!

Giọng cậu vỡ ra như tiếng gào bị bóp nghẹt suốt bao ngày:

— Ngươi không có trái tim sao, Sanghyeok?!

Ngươi muốn ta quên hắn?

Dù ngươi có thiêu rụi cả ký ức này... trái tim ta vẫn gọi tên hắn!

Lee Sanghyeok đứng dậy.

Hắn không tức giận.

Không mắng.

Không ra lệnh cho cấm vệ kéo Wangho đi như bao lần cậu thất thố.

Chỉ là... nở một nụ cười rất khẽ, rất mỏng, nhưng lạnh hơn cả gió tuyết ngoài kia.

Đôi mắt hắn tối sầm như vực sâu, không một gợn cảm xúc.

— Ta không cần ngươi yêu ta.

Chỉ cần... ngươi không thể yêu ai khác.

Hắn quay lưng bước đi.

Tuyết ngoài trời cuốn theo tà áo hắn, như che giấu một bóng ma vừa rời khỏi cõi mộng.
 
Trăng Máu
Nắng


Một đêm đầu đông, trời đổ mưa tuyết trái mùa.

Trong căn phòng ủ ê không có gì ngoài tiếng gió rít qua khe cửa, Wangho ngồi lặng lẽ bên lò sưởi, hai bàn tay gầy guộc ôm chặt chiếc khăn tay dính máu – bằng chứng cho một cái chết mà cậu chưa bao giờ được thấy tận mắt.

Cánh cửa đột nhiên mở khẽ.

Một bóng người bước vào, nhanh như lướt gió.

Là Minseok.

Cậu vẫn như xưa – nhẹ nhàng hoạt bát như một chú thỏ nhỏ.

Cậu bước tới, chẳng nói gì, chỉ đặt một gói bánh nhỏ và một hũ thuốc ấm lên bàn.

— Ngươi tiều tụy quá rồi, Wangho.

Nếu ngươi còn không ăn gì...

Wooje về, biết chuyện, chắc giết ta mất.

Wangho ngẩng lên, ánh mắt đục ngầu như nước ao mùa đông.

— Wooje... vẫn chưa hồi âm.

Minseok ngồi xuống cạnh cậu, giọng nhẹ như sương:

— Không có tin... cũng không có nghĩa là xấu.

Ngươi biết mà, biên ải xa, thư từ dễ bị đánh tráo.

Nhất là khi... có người muốn ngươi tin vào điều ngược lại.

Wangho khựng lại.

— Ngươi... cũng nghĩ hắn... còn sống?

Minseok gật nhẹ, rồi rút từ tay áo ra một bức thư nhỏ.

— Đây là bức thư ngươi gửi ta nhờ chuyển.

Lần trước ta không thể đến vì bị lão cha ta nhốt ở nhà bảo gì là hoàng thượng không cho ta gặp ngươi.

Nhưng ta đã nhờ Minhyung đưa cho đưa thư rồi, ta năn nỉ mãi y mới giúp đó.

Tin ta đi, nếu Wooje nhận được, nhất định sẽ hồi âm.

Nhưng nếu không... có lẽ thư chưa từng đến được tay cậu ấy.

Wangho rùng mình.

Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt trống rỗng bao ngày.

Minseok ngập ngừng, rồi cúi xuống thì thầm:

— Ta nghe Minhyung nói, nói nhỏ thôi nha... hoàng thượng cho người đánh tráo thư.

Có thể... chiếc khăn đó cũng không thật.

Wangho nhìn Minseok chăm chú.

Hơi thở cậu run rẩy.

Trái tim tưởng đã chết, nay lại quặn đau một lần nữa – nhưng là vì một tia hy vọng.

— Vậy... vậy nếu có thể... ngươi giúp ta gửi một bức nữa...

được không?

Minseok không đáp.

Cậu chỉ gật đầu.

Và lần đầu tiên sau nhiều tuần, Wangho bật khóc.

Không phải tiếng gào hay thổn thức.

Chỉ là hai dòng nước mắt lặng lẽ, chảy dài trên gò má xanh xao.

-----------

Minseok không hề chậm trễ.

Ngay đêm hôm đó, cậu cẩn trọng chép lại bức thư Wangho viết – nét chữ xiêu vẹo vì xúc động, từng câu từng chữ như dính máu nơi đáy tim.

Cậu giao thư cho một lính thân tín, người từng theo Wooje ra biên cương.

Một vòng tay siết chặt, một lời dặn dò bằng giọng thì thầm:

— Đưa thư này tận tay Wooje.

Người lính gật đầu, rời đi trong đêm mưa tuyết.

Nhưng Minseok không biết... một cái bóng đã theo sau người lính ấy ngay từ lúc rời khỏi cửa Đông.

Ba ngày sau, Minseok nhận được một tin nhắn lặng lẽ: "Đã đến nơi."

Cậu lập tức đến gặp Wangho, mang theo một chút hy vọng non nớt.

— Wangho ta nghĩ thư đã tới rồi.

Nếu Wooje nhận được, chỉ vài ngày nữa sẽ có tin...

Nhưng Minseok không biết rằng – bức thư chưa từng rời khỏi hoàng cung.

Nó bị đánh tráo ngay tại cổng thành.

Kẻ cầm đầu lại là Minhyunh – người đã theo dõi sát sao nhất cử nhất động của Minseok suốt thời gian qua.

Hắn làm theo lệnh của Lee Sanghyeok, hắn không muốn Minseok vì trái ý của hoàng đế mà bị kết tội.

Hắn giao lại bức thư cho hoàng đế, đứng cúi đầu đợi lệnh.

Lee Sanghyeok lặng lẽ đọc từng dòng.

Ánh mắt hắn tối dần.

Chữ của Wangho... vẫn còn nồng nàn đến vậy.

Còn tin tưởng.

Còn chờ mong một kẻ khác.

Hắn đặt bức thư lên đèn, để cho nó cháy thành tro trước mặt Minhyunh.

Sau đó, ra lệnh.

— Hãy tìm một mảnh vải trắng.

Vấy máu lên.

Phải giống như khăn tay hắn hay mang theo.

Nhớ kỹ... máu phải thật.

Mới đủ để cậu ta tin.

— Dạ... vâng, bệ hạ.

Vài hôm sau, một hộp gỗ được chuyển đến tẩm cung của Wangho.

Bên trong chỉ có một chiếc khăn tay, nhuốm máu đỏ đã se lại thành màu nâu sẫm.

Không thư.

Không lời nhắn.

Chỉ là chiếc khăn – vật chứng thầm lặng của một điều không thể nói thành lời.

Toàn là khăn tay, thật giả lẫn lộn cậu không muốn tin nhưng chiếc khăn này chính là cái mà cậu cho hắn mà.

Wangho bàng hoàng.

Cậu cầm khăn lên, run rẩy, như thể chạm vào xác một người thân yêu.

— Không... không thể nào...

Minseok từ bên ngoài bước vào đúng lúc thấy cậu quỵ xuống, đôi tay vẫn siết chặt lấy khăn.

— Wangho!

— Hắn chết rồi, Minseok...

Dohyeon chết rồi...

Minseok hoảng hốt, chạy lại.

Cậu định nói, định phủ nhận, định hỏi xem ai đưa... nhưng khi thấy ánh mắt đứt gãy của Wangho – cậu khựng lại.

Một lần nữa, Wangho khóc.
 
Trăng Máu
Tắt


Gió đêm rít qua song cửa, lạnh buốt như những lưỡi dao mỏng cứa vào lòng tĩnh mịch.

Từng cơn gió quét qua mái cung, rít lên những âm thanh đứt quãng như tiếng ai đó đang gọi về từ cõi xa xăm – xa đến nỗi không thể chạm, không thể quay đầu.

Trong gian phòng phủ một lớp ánh sáng cam nhạt từ bếp lò, Wangho ngồi lặng bên bàn, dáng người gầy guộc lọt thỏm giữa bóng tối và ánh sáng chập chờn.

Tay cậu nắm chặt chiếc khăn tay đã thẫm máu, vệt chỉ bạc thêu một bông cúc dại giờ chỉ còn lấp lánh như ánh trăng rơi vỡ trong vũng bùn.

Khớp ngón tay trắng bệch, làn da xanh xao, tái nhợt – như thể mọi huyết mạch trong người đã cạn khô, như thể từng giọt máu trong cơ thể cậu đã theo lệ mà chảy đi, từng đêm, từng giờ, từng phút.

Cánh cửa chầm chậm mở ra, không một lời báo trước.

Lee Sanghyeok bước vào, lặng lẽ như một chiếc bóng.

Áo choàng hắn khoác dài quét xuống đất, màu đen tuyền như màn đêm đặc quánh ngoài khung cửa sổ.

Không một thị vệ, không một âm thanh – chỉ có tiếng gió xô cánh cửa và ánh lửa lách tách trong lò.

Hắn không nói gì.

Chỉ bước đến, chậm rãi, rồi ngồi xuống bên cạnh Wangho – đủ gần để hơi thở của hắn chạm vào khoảng không lặng câm quanh cậu.

Ánh mắt hắn lướt qua chiếc khăn.

Một tia lạnh lẽo thoáng hiện trong đáy mắt, như một vết cắt sắc ngọt xẹt qua nước băng.

Nhanh đến mức tưởng như chưa từng tồn tại.

— Ta biết rồi.

Giọng hắn nhỏ, gần như thì thầm.

Wangho không đáp.

— Đau lắm đúng không?

Khi mất một người...

Ta hiểu mà.

Lần đầu tiên, giọng nói ấy không mang theo uy quyền, không mang theo toan tính – chỉ có sự trầm lặng như tiếng thở dài của một kẻ từng bị chính nỗi cô đơn nuốt trọn.

Như thể, trong khoảnh khắc ấy, Lee Sanghyeok không còn là hoàng đế, mà chỉ là một con người... cô độc.

— Nhưng người đã đi thì đi rồi.

Giữ lại làm gì... một chiếc khăn đẫm máu?

Một cái tên không còn tồn tại?

Wangho vẫn không lên tiếng.

Cậu không gật, không lắc.

Không rơi một giọt lệ.

Chỉ có ánh mắt – trống rỗng đến rợn người, như thể hồn phách đã lặng lẽ rời khỏi thân xác.

Hơi thở cậu mong manh, như đang tan dần vào đêm tối.

Lee Sanghyeok đưa tay ra.

Chậm rãi, như kẻ kiên nhẫn gỡ từng sợi tơ trong mạng nhện.

Hắn nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Wangho – bàn tay siết chặt chiếc khăn đến mức móng tay in hằn vào da.

— Ta mới là người ở lại.

Giọng hắn nhẹ như gió thoảng, nhưng mang theo sức nặng của một lời nguyền.

Một khúc hát ru độc dược, khiến người nghe say mê rồi chìm dần trong lãng quên.

Hắn gỡ từng ngón tay của cậu ra.

Từng ngón, từng khớp – không vội, nhưng dứt khoát.

Wangho không chống cự.

Không rút tay lại.

Không nói gì.

Cậu để mặc hắn lấy đi chiếc khăn.

Để hắn gấp nó lại, cẩn thận, đặt vào trong chiếc hộp gỗ, rồi chậm rãi đứng dậy.

Hắn tiến về phía chậu than ấm kia.

Ngọn lửa đỏ ửng hắt bóng hắn lên tường – một cái bóng cao lớn, đổ dài như bóng quỷ đội lốt người.

Chiếc khăn được đặt nơi mép lửa.

Từng tia lửa liếm dần lên mép vải bạc máu, cháy lép bép như tiếng ai đó thì thầm lời từ biệt.

Mùi máu cháy khét lan khắp gian phòng, đậm đến nghẹt thở – mùi của một ký ức bị thiêu rụi, một lời hứa không bao giờ quay lại.

Lee Sanghyeok quay lại.

Hắn ngồi xuống bên cậu lần nữa.

Đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc rối của Wangho, như thể dỗ dành một người vừa trải qua cơn ác mộng.

— Từ nay, ngươi không cần phải đau nữa.

Chỉ cần ở bên ta.

Như bây giờ.

Wangho ngẩng đầu lên.

Ánh mắt cậu như một đáy vực không đáy – không còn giận dữ, không còn yêu thương, không còn gì cả.

Chỉ là một hốc trống, sâu và lạnh.

Cậu mỉm cười.

Nụ cười mỏng như khói, mong manh đến mức tưởng chỉ cần một hơi thở cũng đủ tan biến.

— Vâng... bệ hạ.

Lee Sanghyeok khựng lại.

Trong một thoáng ngắn ngủi, đôi mắt hắn co rút – như thể vừa bị ai đâm thẳng vào tim bằng chính một câu nói hắn từng mong đợi.

Đó là lần đầu tiên Wangho gọi hắn như thế, sau nhiều tháng im lặng, chống đối, và xa cách.

Và cũng là lần đầu tiên...

hắn thấy nụ cười ấy thật trống rỗng, như một lớp da người vừa được khoác lên.
 
Trăng Máu
Bên


Căn phòng vẫn sáng đèn như mọi khi.

Ngọn nến nơi đầu giường chập chờn run rẩy theo từng cơn gió lùa qua khe cửa sổ khép hờ.

Ánh sáng màu hổ phách hắt lên trần nhà những vệt mờ nghiêng ngả như bóng những linh hồn vất vưởng, chẳng thể siêu sinh.

Nhưng giờ đây, ánh sáng ấy không còn xuyên nổi vào đáy mắt Wangho nữa.

Đôi đồng tử từng sáng như trăng thu giờ đục ngầu, trầm tĩnh đến đáng sợ – như một mặt hồ đóng băng, không còn phản chiếu bất kỳ ánh sáng nào từ thế giới bên ngoài.

Cậu ngồi bên bàn, nơi từng đêm cũ đã khóc cạn nước mắt.

Bàn gỗ bóng loáng, dù có bao năm đi nữa nó cũng sẽ không như trái tim lúc này của cậutrầy xước vì năm tháng, hằn sâu nỗi niềm..

Nhưng lần này, không có nước mắt.

Không có tiếng nấc.

Chỉ là sự im lặng – tĩnh đến mức nghe được tiếng tro rơi lách tách trong lò than đang dần lụi.

Ánh lửa trong lò vẫn cháy âm ỉ.

Tàn tro rơi xuống, từng mảnh nhỏ xíu, tơi tả như cánh hoa đào giữa mùa đông.

Tàn dư cuối cùng của chiếc khăn đã thấm máu Dohyeon — giờ chỉ còn là lớp bụi xám lặng lẽ, âm thầm biến mất giữa hơi ấm giả tạo của ngọn lửa.

Wangho không khóc khi nó cháy.

Cũng không níu kéo.

Bởi lúc ấy... cậu đã hiểu.

Hiểu rằng người đó không còn sống trong thế giới này nữa.

Hoặc, nếu còn... cũng không thể sống trong cõi lòng cậu — nơi giờ đây chỉ còn là một ngôi đền hoang đổ nát, phủ đầy dây leo của lãng quên và đổ vỡ.

Wangho đứng dậy.

Tiếng ghế gỗ kẽo kẹt vang lên giữa đêm khuya, nghe như tiếng xương gãy.

Cậu bước chầm chậm đến giá sách bên tường — nơi từng xếp gọn những cuốn sách cậu từng đọc cùng Dohyeon, từng tranh luận, từng cười khúc khích.

Giờ chúng phủ bụi.

Mỗi bìa sách là một mộ bia thầm lặng.

Cậu rút ra một cuốn cũ.

Giữa những trang giấy ố màu, ẩn một lá thư nhỏ, mỏng manh như chính người từng viết nó.

Giấy đã ngả vàng.

Nét chữ run rẩy như dấu vết của một cơn chấn động bên trong – của nỗi sợ, của sự tỉnh thức, và của một ý niệm rẽ đôi giữa sống và chết:

"Nếu một ngày nào đó ta không còn là chính mình,

Nếu một ngày nào đó bệ hạ buộc ta phải sống như cái xác không hồn,

Ta sẽ chọn lại lấy tự do bằng cái chết.

Không ai có quyền giam giữ linh hồn ta''.

Lá thư ấy... cậu đã viết khi còn do dự.

Khi trái tim vẫn còn đập vì hy vọng mong manh.

Bây giờ thì không nữa.

Wangho gấp lại tờ giấy thật cẩn thận, tay không run, ánh mắt không lệ.

Cậu giấu nó vào đáy một chiếc hộp gỗ — loại thường dùng để giữ thuốc, nhưng nay chỉ còn là vỏ trống chôn giấu lời từ biệt.

Cậu mở ngăn tủ thấp nhất.

Lấy ra một túi vải nhỏ – bên trong là vài loại thảo dược mang độc tính cao, từng được tặng từ thuở xưa như món quý hiếm.

Chưa ai để ý đến chúng.

Cũng chưa từng ai nghĩ... chúng sẽ dùng vào một đêm thế này.

Không chút ngập ngừng, Wangho rót nước sôi.

Hơi nước bốc lên làm mờ mặt gương treo tường, như làm mờ chính hình ảnh của cậu – một kẻ đã không còn là cậu nữa.

Cậu pha thuốc như thể đang chuẩn bị một tách trà chiều, từng động tác chậm rãi, gọn gàng, tinh khiết.

Không hề có vẻ gì là của một người sắp chết.

Vì thật ra...

Cuộc sống ấy đã kết thúc từ lâu rồi.

Từ cái ngày bước chân ra khỏi ngôi làng ấy thì sống hay chết cũng chỉ là một nét mực nhòe mà thôi.

---------------

Tại Ryu phủ

Minseok vẫn ngồi bên án thư, ngón tay gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn.

Tim cậu cồn cào bất an, nhưng lý trí ngăn cậu hành động.

Cậu vẫn chưa thể vào cung, chưa thể đối đầu với kẻ đang nắm giữ sinh mệnh Wangho trong tay.

Ở nơi xa hơn, Wooje nơi biên ải chưa thể gửi tin về.

Giữa giá rét và khói lửa chiến trận, trái tim y vẫn cố hướng về kinh thành, nơi có một người y từng lạnh nhạt, giờ lại lo lắng đến đau lòng.

Y biết chắc hẳn có gì đó xảy ra rồi.

Chỉ có Lee Sanghyeok, đang yên giấc giữa gối chăn lụa là, tin rằng hắn đã "thuần hóa" được trái tim ấy.

Hắn không biết...

Trái tim ấy đã chết.

Và sắp tới...

Xác thân này cũng sẽ theo nó mà tan thành tro bụi.
 
Trăng Máu
Thềm ( Chấm hết cho đôi ta )


Wooje về đến kinh thành đúng lúc tuyết bắt đầu rơi.

Những cánh tuyết mỏng tang rơi trên vai áo chưa kịp tan, đã đông lại thành băng.

Cậu không kịp thay áo, không kịp chào bất kỳ ai.

Ngựa chưa kịp buộc, dây cương còn treo lỏng lẻo trên yên.

Chỉ một ý nghĩ xuyên suốt tâm trí: phải đưa bức thư này đến Wangho – ngay lập tức.

Nhưng...

Cửa điện đã đóng.

Vĩnh viễn.

Cánh cửa lớn dày, khép chặt như hòm quan tài phủ lên một linh hồn lạc lối.

Cung nữ ai cũng tránh ánh mắt cậu, không ai dám nói lời nào – nhưng chỉ cần một ánh nhìn ấy thôi, Wooje đã hiểu.

Phía bên trong, Wangho đã ngủ yên.

Không một tiếng động.

Không ai biết cậu rời đi từ bao giờ.

Ánh nến lay lắt trong phòng thoi thóp như hơi thở cuối cùng của thế giới.

Trên môi Wangho là một nụ cười khẽ, mong manh như sương sớm – không phải bình yên, mà là thứ giải thoát đẫm vị cay đắng.

Bên cạnh là tách trà đã nguội lạnh, lớp nước sóng sánh ánh độc tố mà không ai còn đủ dũng khí phân tích.

Một cánh hoa mận đỏ rơi từ cành khô trong bình cắm, nằm im lìm trên mặt bàn – như một dấu chấm hết đỏ máu giữa trang giấy cuộc đời.

Không ai nghe tiếng kêu cứu.

Không ai hay biết cậu đã uống gì.

Vì cậu đã chuẩn bị từ lâu rồi.

Trên bàn, chỉ còn lại một lá thư.

Vài dòng chữ nghiêng ngả, nét mực loang dài thấm vào trang giấy

"Xin lỗi, Dohyeon.

Nếu ngươi còn sống, hãy sống thật tốt.

Ta... xin lỗi, ta không giữ lời phí công sức ngươi bỏ ra rồi.

Minseok phải sống thật tốt, đừng để mèo bị lạc.

Còn Wooje hãy chăm sóc cho Minseok, hắn ngốc lắm.

Đừng tìm ta

Ta muốn trở thành gió.

Tự do, không ràng buộc.

Dù là sống... hay chết."

Căn phòng không có tiếng nức nở.

Chỉ là tiếng tay cậu siết lấy lá thư của Dohyeon – bức thư vừa đến tay, nhưng đã không kịp cứu người.

Đôi tay run lên như thể mang hàng vạn mũi kim dưới da.

Ánh mắt Wooje vẫn không đỏ hoe, nhưng trong ấy là một cơn bão giằng xé – cơn bão mà gió ngoài kia không thể so bằng.

Cậu đến nơi.

Nhưng quá muộn.

Một bước chân.

Một hơi thở.

Một giây thôi...

Cũng đủ để tất cả hóa tro tàn.

Tin Wangho tự vẫn lan ra.

Tẩm điện chìm trong tĩnh lặng đến chết chóc.

Minseok đứng lặng bên cửa, mắt đỏ hoe, nhưng không rơi một giọt nước mắt.

Bởi vì... người duy nhất có quyền khóc lúc này, là kẻ đã giết chết hy vọng cuối cùng của một người.

Cậu khinh hắn, hắn làm như vậy cho ai xem chính hắn là người giết chết Wangho của cậu.

Lee Sanghyeok.

Hắn ngồi đó, giữa sàn đá lạnh, ôm Wangho trong tay như thể ôm cả linh hồn mình đang rã rời.

Hắn không khóc.

Chỉ là...

ánh mắt trống rỗng như một kẻ đã chết từ bên trong.

Dậy đi...

Hắn thì thầm, bàn tay vuốt nhẹ lên má Wangho, mơn man qua hàng mi đã khép lại vĩnh viễn.

Trẫm cho ngươi tất cả.

Vàng bạc, vinh hoa, quyền lực.

Ngươi muốn gì, trẫm đều có thể cho.

Chỉ là... sao ngươi lại rời đi như vậy?

Giọng hắn nghẹn lại.

Một cơn co thắt trào lên từ ngực, như có bàn tay bóp lấy tim hắn, từng nhịp, từng nhịp đập loạn lên trong tuyệt vọng.

Hắn nhớ...

— Nhớ lần đầu nhìn thấy Wangho, ánh mắt cậu ấy như suối đầu nguồn, trong veo đến mức khiến hắn quên mất mình là ai.

— Nhớ những lần cậu bướng bỉnh không chịu mở miệng, rồi lại lén quay đi chùi nước mắt nơi tay áo.

— Nhớ đôi bàn tay nhỏ siết lấy áo hắn khi gặp ác mộng... những thứ tưởng chừng không có ý nghĩa, giờ đây là tất cả những gì hắn muốn giữ lại trong đời.

"Trẫm không biết cách yêu..."

Hắn tự nhủ.

Không, là thú nhận.

Với chính mình, với xác người trong tay, với những năm tháng không bao giờ lấy lại được.

"Trẫm chỉ biết giành lấy.

Ép giữ.

Trói buộc.

Nhưng chưa từng hỏi ngươi một lần: Ngươi có đau không?"

Hắn run lên.

Giọt nước đầu tiên rơi xuống, chạm vào trán Wangho — ấm, như một lời xin lỗi đã muộn màng đến tàn nhẫn.

"Ngươi hận trẫm cũng được... trách trẫm cũng được... nhưng...

đừng chết..."

Câu cuối cùng bật ra, không thành tiếng.

Cổ họng hắn khô rát, như lưỡi dao cào xước, như tiếng rít cuối cùng của một linh hồn biết mình đã lỡ tất cả.

Đêm đó, không ai nghe thấy tiếng khóc của hoàng đế, chỉ có tiếng gió rít qua hành lang dài, như ai oán, như gọi một người không còn trở lại.

Sáng hôm sau, toàn cung phủ khăn trắng.

Một giấc mộng rồi một đời người để lại.

Vinh hoa chỉ là thoáng chốc, máu loang thành dòng.

Một hoa viên nhỏ được dựng lên, nơi chôn cất Wangho – không lăng mộ, không đài vinh danh.

Chỉ có một cây mai trắng cắm bên bia đá, và đôi dòng khắc nhỏ.

"Một đời tự do,

một kiếp bị giam.

Giấc mơ cuối cùng,

là được bay đi không cần nhìn lại."

Lee Sanghyeok mỗi năm đều đến đó một lần.

Không mặc long bào.

Không mang thị vệ.

Chỉ đứng đó, trước bia đá lạnh, như một người đàn ông đã mất tất cả, nói với hư vô:

"Nếu được làm lại... trẫm sẽ không giữ ngươi.

Trẫm sẽ chỉ... yêu ngươi, theo cách mà trái tim ngươi có thể chịu được."

Mãi đến tận sau này, khi biên ải truyền tin về: Park Dohyeon vẫn sống, chỉ là hắn cáo ngũ về quê không dính dáng gì đến triều chính nữa.

Đến khi mất cậu, Lee Sanghyeok mới hiểu rằng:

Đôi tay hắn giữ lấy cả một thiên hạ, nhưng không thể giữ nổi một trái tim đã chết vì yêu.

-----------------

Hết truyện rồi nha các tình yêu, sorry các baby vì cái kết nó không bùng lổ cho lắm tại anh lười roài, anh không biết viết thêm thế nào nữa nên là....

Bye bye các cục cưng nha.

Truyện end roài hehe. 🙂))
 
Back
Top Dưới