Cập nhật mới

Khác Trăng đỏ I: Huyết hồn lệnh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401502903-256-k767768.jpg

Trăng Đỏ I: Huyết Hồn Lệnh
Tác giả: AnTrng103
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mô tả sẽ được cập nhật khi truyện hoàn thành



trùngsinh​
 
Trăng Đỏ I: Huyết Hồn Lệnh
Chương 1


Con quạ non loạng choạng đáp trên xác chết đã rữa ra.

Mùi hôi thối đặc nghẹt không khí.

Cơn ngứa châm chích ở mặt buộc nàng phải tỉnh dậy, vung tay hất bỏ đống rơm đang phủ loạn trên người.

Tiếng kim loại leng keng khi duỗi chân đá phải làm nàng giật mình.

Trước mặt là đôi mắt ngước lên trợn chằm chằm của một người ngã bò trên sàn, tư thế với về hướng nàng bằng một con dao giờ đã tuột khỏi tay.

Dấu vết kéo lê trên đất cho thấy bà ta đã sàn sạt bò đến, nhưng lại không gượng được mà chết khi chỉ còn cách chỗ nàng vỏn vẹn hai bước chân, không nhắm mắt.

Dưới sàn và trên cánh cửa nan tách biệt căn nhà tranh tồi tàn này với bên ngoài còn dính lại vệt máu khô văng ra từ trước.

Sau lưng bà ta còn một cái nồi đen đúa méo sệch đang đựng gì, bên tay nàng là chiếc bát mẻ bẩn thỉu, trên cao rơm lợp thủng lỗ chỗ, góc nhà chất một đống nhỏ những cái gì như cành củi như... như... xương n...

Thình lình cửa bị người ta phá tung ra, người đàn bà đã chết bị ai túm chân lôi ngược về sau.

"Lôi nó với tao, mẹ kiếp!"

- Giọng đàn ông đứt hơi the thé gắt lên.

"Ở đây có cái hố gì..."

- Một kẻ khác thầm thì.

Hố gì?

Hố phân!

Gã đang cáu lại càng cáu hơn, cơn đói sắp đục rỗng gã, gã muốn sang cắm con dao vào đầu thằng khốn khiếp kia thì quả thật thấy sau đụn rơm lộ ra một miệng hố, trông như cái hang dẫn đi đâu.

Lỡ lại trúng mánh được một ổ gì... nhưng gã chần chừ.

"Mày xuống xem!"

- Gã vừa đẩy vừa vỗ tên còn lại.

"Khốn nạn này?!

Mày muốn chén tất một mình chứ gì!!!

Giỏi mày xuống đi!"

Chúng gành ghẹ nhau và không đứa nào muốn bỏ lại miếng hời ở sau lưng để dốc đầu xuống cái hố biết đâu lại là hố phân này.

Hết sức để cãi, chúng mỗi đứa nắm một chân, lôi xềnh xệch cái xác ra ngoài đến một nơi nào đó.

Khi chung quanh yên ắng trở lại, một bàn tay gầy nhỏ trồi lên từ trong hang với lấy con dao mẻ đang nằm cách đó không xa rồi rụt phắt lại vào bóng tối.

Nếu nín thinh, có thể nghe thấy tiếng bước chân loẹt xoẹt đang quay gần lại.

Lúc nàng vừa bò vừa dò dẫm đâm chọc theo bản năng để tìm lối thoát trong lòng đất mịt mùng mới ngờ ngợ những mảng sứt mẻ trên con dao chẳng ra hình ra dạng này là do đâu.

Đây cũng không phải cái hang cụt, tuy khó di chuyển nhưng đường đã được người ta đào sẵn.

Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng cũng có chút ánh sáng le lói lộ ra.

Nàng co ro trốn trong một gốc cây mục to ở bìa rừng, phía xa thi thoảng vẫn có tiếng vọng đến không biết của người hay thú.

Nàng lặng đi, cánh tay nhỏ gầy ôm lấy tấm thân khẳng khiu, trực giác cho nàng biết mình lại vượt thời gian một lần nữa.

Những trang ký ức đã mân mê đến sờn rách suốt nhiều năm qua lại hiện ra.

Ra đời vào năm 2567, vì chỉ số không đạt kỳ vọng của người lai tạo, nàng lớn lên ở trạm bảo trợ với hai mươi đứa trẻ không đạt tiêu chuẩn khác.

Thế giới của thời đại này không còn tồn tại đơn vị đất nước mà đã phân cực thành các liên bang, giai cấp phân hoá cách biệt.

Trạm bảo trợ được một tay giám đốc gắng gượng chống đỡ, đám trẻ gần như không được tiếp xúc với thực phẩm vì mức giá quá đắt đỏ, thay vào đó là những túi dịch dinh dưỡng tổng hợp rẻ tiền hơn, dù vậy vẫn bữa no bữa đói.

Giám đốc và các bảo mẫu của trạm là người tốt, họ dùng tình thương cả đời mình cố gắng bù đắp cho tuổi thơ của đám trẻ bị xã hội bỏ rơi.

Bọn trẻ cũng hiểu chuyện, cuộc sống ở nơi có mọi người nương tựa vào nhau trong cái khổ cũng không thiếu sự ấm áp.

Những tưởng ngày tháng sau này chỉ cần cố gắng đi tiếp, rồi cũng sẽ dần tốt lên thì giám đốc đổ bệnh giữa lúc kinh phí duy trì đã đến hồi cạn kiệt.

Tổ chức của họ không tạo ra giá trị, nên nhiều năm qua không nhận được bất cứ khoản tài trợ nào.

Ba thiếu niên tính là lớn nhất trong hơn hai mươi đứa nhỏ giấu giếm tham gia làm người tình nguyện cho một dự án được mô tả là can thiệp kết quả của hiện tượng chồng chất lượng tử - mục đích mang tầm vóc nhân loại, còn cách thức thì bị các tổ chức nhân quyền liên tục lên án.

Nhưng đấy là chuyện của thế giới ngoài kia, của những tầm nhìn vĩ mô chẳng dính líu gì đến ba đứa trẻ đang chụm đầu tính toán rằng mạng của mỗi đứa đổi được 2 tháng dịch dinh dưỡng, ba người vị chi cả trạm sẽ cầm cự thêm được nửa năm.

Dự án đã từng sử dụng máy móc làm đối tượng thí nghiệm nhưng vật vô tri và vật sống đến cùng cũng nhiều khác biệt, mà vật sống hiệu quả nhất vẫn là con người.

Để gia tăng sức chịu đựng các kết quả bất ngờ có thể xảy ra và sàng lọc mẫu, đối tượng thí nghiệm sẽ trải qua một đợt huấn luyện thể lực trước khi chính thức tham gia dự án.

Ngoài dự đoán, khác với thông số tầm thường trên hồ sơ, nàng lại bộc lộ một chút thiên phú chiến đấu trong thời gian này.

Một chút tính ra vẫn chỉ là một chút, người cũng đã ký chết vào thoả thuận với tổ chức đứng sau thí nghiệm, dù sĩ quan phụ trách huấn luyện có tiếc nuối hạt giống này chăng nữa thì cũng chỉ có thể tặc lưỡi quên đi ý tưởng nằm ngoài quyền hạn của mình.

Thí nghiệm lần này không ngờ lại có khởi sắc, 1/99 đối tượng không bị đốt thành tro trong khoang con nhộng mà vụt biến mất trước mắt những người chứng kiến.

Biến mất theo nghĩa đen chứ không phải để lại một làn bụi trắng lả tả rơi xuống thường thấy.

Phải rất nhiều năm sau, một thời đại đầy ắp hi vọng và cả nguy cơ cho toàn thể nhân loại đang đến, cuối cùng hiện tượng này cũng có được lời giải - là du hành thời gian.

Còn nàng, kẻ du hành đã bị quên lãng, tỉnh dậy ở một khoảng xưa cũ nào đó trong lịch sử mà chỉ có thể dựa vào kiến thức và phán đoán để tạm cho rằng mình đã lạc đến một quốc gia châu Á cổ xưa.

Môi trường còn khá nguyên vẹn, thay cho dịch dinh dưỡng quen thuộc là những thực phẩm thật: lá thật, củ thật, hạt thật,...

Gia đình nghèo đến chẳng có tí hi vọng này có cha gầy gò, có mẹ nóng tính, có một đứa bé trai vừa đầy tháng và đứa con gái nhỏ 8 tuổi vừa bệnh chết đi sống lại là nàng.

Ba tháng đi qua, nàng sẽ dậy lúc trời còn nhập nhoạng để lên đồi gánh nước đổ đầy hai cái vại lớn mẻ miệng, ra ao vớt bèo về thái cho con lợn quắt, vác chiếc cuốc sứt ra cuốc mảnh vườn con con để gieo xuống lớp đất cằn những hạt giống tong teo suy dinh dưỡng, cũng gieo vào lòng nàng những hạt mầm đang rục rịch nảy lộc về một nơi được gọi là nhà, có mẹ có cha.

Nàng đã xác định mình không thể quay về nữa nên đau buồn cũng vô ích, tuổi thơ ở trạm bảo trợ được nàng vun vén thành báu vật cất kỹ trong lòng, làm vốn tiêu xài những lúc tủi thân phải trốn vào một góc.

Kiến thức mà họ được học nhiều nhất ở thế giới trước toàn là cách vận hành những máy móc lao động phổ thông để sau này vào nhà máy hoặc bãi khai thác kiếm miếng cơm manh áo, nên ở thời đại phải nhằn đá nhai sỏi này, chúng chẳng có tác dụng gì sất.

Nàng cũng cố gắng nương theo cha mẹ, tránh làm ra việc gì quái gở lại khiến họ sinh nghi.

Vun nốt luống đất cuối cùng, nàng cắp cái giỏ đựng vài củ gọi là khoai vừa đào được ra chợ cho mẹ bán.

Trời nắng chang chang, đường đất dưới chân vừa cằn vừa nóng hôi hổi vậy mà lại chẳng xi nhê gì so với lớp chai dày của đứa nhỏ gầy nhẳng đang đội lá, cắp thúng, lao như tên bắn ra chợ kia.

Giao khoai cho mẹ ở chỗ này, nàng lại vọt đến chỗ cha ở bên khác.

Chợ nghèo lèo tèo vài cái lán dựng dưới bóng cây cổ thụ xum xuê cứ tôi một câu bác một câu cũng râm ran vui vẻ.

Có lẽ vì ai cũng nghèo như nhau nên trong lòng mọi người có được sự cân bằng.

"Cái Thuần độ này lớn nhỉ, chẳng mấy mà lấy chồng."

"Ơ bác cứ đùa, cháu còn ở với tôi dài dài.

Ở đấy thầy nuôi.

Nhỉ, Thuần nhỉ."

Con bé nhe bộ nhai vừa rụng hai chiếc răng cửa coi như đáp lời bông đùa của cha và bà bác hàng xóm đang phe phẩy quạt bên cạnh.

Rồi nàng lại cắm cúi vào mấy mảnh gỗ thừa bên chân cha.

Tan buổi chợ, nàng sẽ đu trên cổ cha để ông lắc lư cõng nàng về nhà.

Mẹ đặt em trong thúng, vừa gánh vừa cằn nhằn phiên ế ẩm, chuyện vỏ tỏi lông gà làm bà khó ở hôm nay.

Không còn Alexia được dán số hiệu 815 thuộc dự án NOX IV nào cả, ở đây chỉ có con bé Thuần năm nay 8 tuổi tìm được niềm vui từ việc đục đẽo mấy khối gỗ mà người cha làm nghề mộc của nàng cố tình chừa cho con.

Từ người mẹ thi thoảng lại ký đầu nàng một cái rồi chập choạng lại lôi cái áo rách bươm của nàng ra vá lại bằng những vụn vải để dành mà bà nhặt được ở tận đẩu tận đâu, cũng chẳng biết đã tích từ bao giờ.

Nàng thấy ở đây phụ nữ vấn tóc bằng thứ được gọi là "trâm" mà mình từng vô tình được nghe từ tài liệu cổ.

Vì không biết về thẩm mỹ của thời đại, nên qua mấy ngày nàng cuối cùng cũng chật vật làm ra được một cái.

Hoạ tiết điêu khắc tuy hơi kỳ quái nhưng đường nét tay nghề tính ra lại tinh tế.

Cha nắn cằm nhìn, khen không ngớt.

Mẹ nhảy dựng trách nàng lãng phí, tuy vậy lúc bà gội đầu bên cầu ao, nàng lén thấy bà cũng mân mê món quà này mãi không dứt.

Bữa cơm độn rau sắn mà mỗi người được một nắm nhỏ chừng tay thằng bé em, ăn kèm muối mè lại làm ai nấy thoả dạ đến lạ vì trong lòng và trên khuôn mặt người phụ nữ khắc khổ kia dường như đang tưới một dòng nước mát.

Thời gian thấm thoát trôi, em trai đã bốn tuổi, trong bụng mẹ có thêm một đứa bé đang lớn, tuy cha ho nhiều hơn nhưng bữa cơm trong ngày nhờ nàng và em chăm mò mẫm, nhặt nhạnh cũng miễn cưỡng gọi là đầy đủ.

Cứ cố gắng thêm một chút, nàng tin thế, ngày qua ngày rồi sẽ tốt lên thôi.

Một buổi sáng nọ, vài mầm xanh li ti đội đất nhú lên trong mảnh vườn con đẫm sương sớm.

Giặc từ đâu đến, đánh cha chảy máu đầu rồi trói gô bắt đi làm phu.

Mẹ bị chúng giày vò không còn ra người, cơ man là máu.

Em trai nhỏ đang sốt bị ném xuống giếng.

Một làng không có bao người bị chúng vừa bắt vừa giết bằng sạch.

Nàng chộp con dao trong bếp cắt cổ được một tên, rạch bụng tên khác rồi ăn luôn thứ gì... như viên đạn găm giữa trán.

Đến cùng đấy là năm nào... thời đại nào...

Quệt hai hàng nước mắt tràn trên má từ bao giờ, nàng đinh ninh mình đã vong mạng nhưng chẳng hiểu sao lại tỉnh dậy ở cái tình cảnh man rợ này.

Tất cả như một cơn ác mộng hoang đường.

Phải chăng thức dậy lần nữa, sẽ có cha gãi đầu nghe mẹ mắng, em ríu rít quấn quanh chân.

Nơi này không phải gần nhà, cũng không phải vùng gần quanh ngôi làng nghèo kiết nàng đã sống.

Xác chết khô đầy đường, người còn thở thì đói quắt lại lang thang vật vờ như những bóng ma.

Chợt trên đầu trên cổ phả xuống một làn hơi hôi thối, ai đó túm tóc nàng xồng xộc lôi dậy khỏi gốc cây.

Nàng bị xoay vật lại, ném phịch xuống đất, buộc đối mặt.

Đôi mắt lồi ra trên gò má nhọn hoắt, lại một con quỷ đội lốt người sinh ra trong nạn đói này.

Hắn nhìn nàng chòng chọc, cái miệng kinh tởm cười the thé.

Nàng biết ánh nhìn lờm lợm ấy, nó không phải cách người ta mừng rỡ nhìn miếng ăn vừa may mắn chộp được, mà giống hơn cái bộ mặt găm sâu vào ký ức của những thứ khốn nạn đã đảo điên trên thân thể của "mẹ" nàng kia.

Thứ quỷ đói này có sức của một người đàn ông trưởng thành, còn nàng chỉ là một đứa bé.

Dù con dao mẻ trong tay không ra hình ra dạng gì, thì nó vẫn được người đàn bà chết rũ nọ toàn tâm toàn ý mài đến bén ngọt.
 
Back
Top Bottom