Cố Trầm Dạ nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt rơi xuống chén sứ men ngọc trong tay, lạnh lẽo không khác gì làn sương chưa tan buổi sớm.
Lời đại phu ban nãy vẫn chậm rãi vọng lại, từng tiếng từng chữ như giọt nước nhỏ xuống mặt hồ tĩnh lặng:
"Tiểu thư thân thể vốn suy nhược, vết cắt lại dứt khoát, rơi đúng chỗ hiểm.
May là tự cầm máu kịp... nếu không, chỉ e là... chẳng giữ nổi mạng.
Phúc lớn mạng lớn mới qua được một phen."
Ngón tay hắn khẽ gõ lên thành chén, phát ra một tiếng "cộc" khô lạnh.
Nếu đã quyết chết, sao lại ra tay cứu mình?
Nếu chỉ yếu lòng trong chốc lát, sao vết cắt lại sâu đến vậy?
Hắn không đáp.
Chỉ mím môi cười nhạt, nhưng ánh mắt thì không chút ý cười.
Đổi ý ?
Cánh cửa phòng bất ngờ bật mở.
Tiểu Châu vừa bước vào, cảnh tượng trước mắt liền khiến nàng đứng khựng lại.
Thau nước trên tay rơi "cạch" xuống đất, nước văng tung toé chẳng khác gì bị dọa cho rơi hồn.
Trước mặt Tiểu Châu là tân nương nương vừa gả vào phủ Cố vương.
Người lẽ ra phải là khuôn vàng thước ngọc của chốn khuê môn, đoan trang dè dặt, nhu mì như nước.
Vậy mà lúc này, nàng lại ngồi đó với dáng vẻ chẳng khác nào của một kẻ đói lả giữa đường, lạc bước vào vương phủ.
Tiểu Châu suýt nữa thì không đứng vững.
Đáng lẽ, ngày đầu nhập phủ, tân nương chẳng phải nên ngồi sau màn trướng thêu thùa, chờ phu quân gọi đến hay sao?
Nào ngờ lại được diện kiến cảnh tượng này, thật khiến người ta nghi ngờ bản thân có đang bước nhầm vào hậu viện hay không.
Mái tóc dài quá lưng được nàng búi vội một vòng cao, chẳng theo lối uốn lượn khuê phòng.
Chỉ là túm một vòng lỏng tay rồi cài tạm vài chiếc trâm ngọc giữ tóc khỏi rơi, trông vừa lộn xộn vừa như có ý thêu dệt.
Vài sợi tóc buông rơi bên thái dương, ôm nhẹ lấy gò má, gợi một nét lười biếng đậm chất nữ nhân mới tỉnh giấc sau cơn mộng dài.
Cả búi tóc nghiêng nghiêng, trâm ngọc xiêu vẹo, chẳng theo hàng lối gì.
Nhưng lại tạo thành vẻ rối bời đầy chủ ý.
Một vẻ lười biếng mà phóng túng, lả lơi mà không tục,... vẫn đượm nét duyên ngầm quyến rũ đến từ chính sự cẩu thả có tính toán ấy.
Hệt như bức tranh thủy mặc còn dang dở, nét mực nhòe ra nơi cuối cọ, tưởng vô ý lại hóa nên thần.
Nàng ngồi trên ghế, dáng vẻ thong dong chẳng màng lễ nghi.
Tay áo nàng xắn cao tới khuỷu, để lộ cổ tay thon nhỏ trắng mịn như ngà.
Váy vóc bên dưới thì vén lệch một bên, chẳng theo nề nếp quy củ, để lộ mắt cá chân mảnh mai, trắng muốt hệt men sứ.
Nàng ngồi trước bàn ăn, dáng vẻ thong dong như chốn không người.
Một chân vô tư chống lên mép ghế, váy lụa theo đó mà xô lệch, trượt xuống tận đùi để lộ ra chiếc chân trần thon dài ánh lên sắc da trắng tựa tuyết đầu mùa.
Từng đường nét thanh tú dưới lớp lụa mỏng hiện ra nửa kín nửa hở, vừa khiến người ta giật mình, vừa chẳng nỡ rời mắt.
Cảnh tượng ấy, đặt trong phòng tân hôn đêm đầu tiên, lại mang dư vị lạ lùng, như một nét phá cách trong khung lễ nghi nghiêm ngặt, không đoan trang, chẳng e lệ, mà lại khiến lòng người khó dứt.
Trước mặt nàng là khay điểm tâm chỉ còn vài mảnh vụn.
Tay trái nâng chén trà, tay phải cầm nửa chiếc bánh, nàng ăn ngon lành, nhai chậm mà dứt khoát, vẻ mặt tập trung đến mức người ngoài nhìn vào cũng không nỡ quấy rầy. nàng ăn đến mức hai má phồng lên, vừa nhai vừa lim dim mắt, vẻ mặt thoả mãn chẳng khác gì đang rơi vào cơn say tình.
Không còn lễ nghi, chẳng màng giữ ý, chỉ còn lại một nữ tử đang chìm đắm giữa hương vị bánh trà nóng, ăn tới quên trời quên đất.
Khóe môi còn lấm tấm vụn bánh, nhưng dáng vẻ ung dung lại khiến người ta không nỡ trách, vừa buồn cười, vừa có chút...
đáng yêu đến bất lực.
Không phải kiểu thưởng trà nhấm nháp như khuê nữ trong tranh, mà là ăn..., thật sự ăn, như thể đang cố lấp đầy nỗi thèm sau một quãng dài nhịn đói.
Tiểu Châu há hốc mồm:
Tiểu... tiểu thư?!
Hạ Giai Ninh nghe tiếng liền khựng lại, ánh mắt như chú nai ngơ ngác giữa rừng xanh, ngước nhìn kẻ vừa xông vào.
Trong một thoáng, cả nàng và chiếc bánh trong tay đều cứng đờ.
Nàng lập tức đứng bật dậy, miệng vẫn đang nhai, mắt mở to lộ rõ vẻ bối rối.
Rồi như con mèo bị bắt quả tang ăn vụng, nàng lúng túng đặt bánh xuống, nuốt vội miếng bánh còn trong miệng, tay vội lau mép bằng tay áo đã xắn lên như một bản năng.
Khóe môi cố kéo lên một nụ cười hữu nghị, nàng chớp mắt:
Tôi... vừa tỉnh lại, trong người có hơi đói...lại thấy khay đồ ăn đặt sẵn bên bàn, nên có lỡ ăn mất mấy món.
Thành thật xin lỗi... mong cô bỏ qua.
Tôi...tôi thật sự không phải cố ý.
Nói đến đó, ánh mắt nàng lướt qua Tiểu Châu, thấy đối phương vẫn đứng yên như tượng, nàng liền cúi đầu thấp một chút, giọng cũng theo đó nhỏ đi:
Tôi cũng không phải là không hiểu quy củ... chỉ là vừa tỉnh lại, đầu óc còn choáng váng, bụng lại đói cồn cào, mà khay bánh thì đặt ngay trước mặt.
Trong phòng thì vắng, ngoài trời thì lạnh, nhìn một lúc liền không cầm lòng được.
Nên....
Nàng đứng nghiêm chỉnh lại, vội kéo tay áo xuống, bàn tay luống cuống chỉnh lại vạt váy lệch bên hông.
Động tác không vội nhưng mang chút lúng túng, tựa như muốn gom lại chút đoan trang vốn đã rơi rớt đâu đây.
Ánh mắt liếc quanh, rồi lại cúi nhẹ, khóe môi vẫn mỉm cười giữ thể diện, mà nét ngượng ngập nơi khóe mắt không giấu đi đâu được:
Thật có phần thất lễ, mong cô lượng thứ.
Nếu vì chuyện này mà khiến cô không vui, ta xin nhận lỗi.
Chỗ đồ ăn này... nếu có bất tiện, cô... cô cứ nói, ta sẽ đền lại đầy đủ.
Chỉ mong cô...
đừng nhắc lại với ai, ta thực lòng lấy làm áy náy.
Tiểu Châu thoáng khựng lại, nét mặt đầy vẻ ngơ ngác chưa kịp hiểu nổi tình cảnh trước mắt.
Ngay sau đó như sực tỉnh, nàng vội bước nhanh tới, tay đỡ lấy Hạ Giai Ninh như thể sợ nàng đứng không vững, giọng mang theo chút lo lắng xen lẫn trách móc nhẹ:
Tiểu thư, người tỉnh rồi?
Sao không nghỉ thêm một lát mà lại xuống giường rồi...?
Người còn thấy khó chịu ở đâu không?
Tỉnh dậy sao chẳng gọi nô tì?
Người... rốt cuộc vì cớ gì mà lại tự làm khổ bản thân đến thế?
Một tràng câu hỏi dồn dập trút xuống, lời nọ nối lời kia chẳng kịp ngừng thở.
Tay Tiểu Châu khẽ đỡ lấy khuỷu tay Hạ Giai Ninh, ánh mắt không ngừng quét qua gương mặt người đối diện, hốt hoảng hiện rõ nơi đáy mắt.
Vừa hỏi, Tiểu Châu vừa cúi xuống xem vết thương, giọng nhỏ dần theo từng câu, lộ rõ vẻ sốt ruột xen lẫn lo âu.
Hạ Giai Ninh đứng lặng, chẳng khác gì pho tượng vừa được tạc giữa cơn mộng mị.
Ánh mắt mở lớn, ngơ ngác dõi theo từng lời dồn dập, tựa như kẻ bị gọi dậy giữa giấc mơ chưa kịp tỉnh.
Mày ngài khẽ chau, môi hồng mấp máy, nhưng lời chưa kịp thành câu thì đã vụn vỡ nơi đầu lưỡi.
Cuối cùng, chỉ thốt ra một tiếng mơ hồ như gió thoảng:
Ờ... hả?
Tiểu thư....
Người hả cái gì chứ...!
Người nói vớ vẩn cái gì vậy?
Tiểu Châu nghiêng đầu, giọng còn chưa dứt, đã nhẹ nhàng, ân cần cẩn thận đỡ Hạ Giai Ninh ngồi xuống lại ghế bên cạnh bàn tròn gỗ lim.
Hạ Giai Ninh để mặc Tiểu Châu dìu, ánh mắt vẫn không rời gương mặt kia, vẻ thẫn thờ chưa tan, cất giọng chậm rãi:
Cô... biết tôi sao?
Tiểu Châu thoáng sững người, tưởng nàng vẫn còn mê man, bèn đưa tay chạm lên trán nàng, rồi lại sờ sang trán mình, so thử nhiệt độ.
Hạ Giai Ninh lắc đầu, gạt tay Tiểu Châu khỏi trán mình, giọng dứt khoát:
Tôi không có sốt.
Thân nhiệt tôi ổn định, thần trí bình thường.
Nhưng tôi chỉ muốn biết... cô thực sự quen biết cái người này à?
Vừa dứt lời, tay khẽ nâng lên, chỉ thẳng vào chính mình.
Lần này thì Tiểu Châu như bị điểm huyệt, đứng đờ ra mất một thoáng.
Chỉ chốc sau, gương mặt nàng tái đi, hoảng hốt quỳ thụp xuống đất, đầu gần chạm gấu váy:
Tiểu thư...
Là em đây mà...
Là Tiểu Châu...
Người không nhớ em sao?
Nô tì hầu hạ bên người từ khi còn nhỏ, chưa từng rời nửa bước...Tiểu thư, người đừng làm nô tì sợ... người có cần mời đại phu không...?!
Giọng run run, chân tay cũng không yên, ánh mắt vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng, như thể cả bầu trời vừa sụp xuống.
Hạ Giai Ninh thoáng chấn động, theo bản năng cũng khuỵu gối theo, lúng túng đưa tay đỡ lấy nàng:
Cô tự nhiên quỳ cái gì vậy?...Tôi có ăn hiếp bắt nạt cô đâu...!
Mau....
Mau....
đứng lên đi....
Tiểu Châu ngẩng lên, thấy tiểu thư mình cũng quỳ sát đất, càng thêm kinh ngạc, mắt trợn tròn, tim muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Cảnh tượng này, cả đời nàng chưa từng chứng kiến.
Tiểu Châu từ nhỏ đã quen nhìn tiểu thư nhà mình như ánh trăng sáng dịu dàng giữa trời cao, khiêm tốn mà xa vời, ôn hòa mà chẳng dễ gần.
Chưa từng nghĩ có một ngày lại thấy người cúi gối ngang mình.
Tiểu Châu hoảng hốt tay chân luống cuống miệng càng hấp tấp, đẩy nàng đứng dậy
Tiểu thư mau đứng dậy...
Người đối diện hơi giật mình, rõ ràng vẫn còn chút lúng túng.
Nàng đứng dậy, nói chậm nhưng dứt lời:
Cô cũng đứng lên đi.
Một người ngồi, một người quỳ, nói chuyện kiểu gì!
Nhìn vào thành ra cái gì?
Người ngoài lại bảo ta bắt nạt ngươi.
Dứt câu, nàng không đợi Tiểu Châu phản ứng, đưa tay kéo mạnh đối phương đứng dậy.
Tiểu Châu còn chưa kịp đứng vững, thân thể đã bị kéo nghiêng, ngã ngồi xuống ghế bên cạnh.
Ngồi im.
Giọng nói không lớn, nhưng không cho phép phản kháng.
Ta hỏi gì, cô trả lời cái đó.
Tiểu Châu mím môi, chỉ biết gật đầu.
Mà người trước mắt này... rõ ràng là tiểu thư, nhưng từ giọng nói đến ánh nhìn, từ cách hỏi đến thái độ, đều khiến Tiểu Châu thấp thoáng cảm giác..!
Tựa như có một linh hồn khác vừa thức dậy trong hình hài quen thuộc.