Cập nhật mới

Khác Trầm Ninh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
398177506-256-k739632.jpg

Trầm Ninh
Tác giả: Mamtomchuyens1nh
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nàng - một linh hồn đến từ thế giới khác, chỉ muốn sống yên.

Hắn - một vương gia máu lạnh, không màng quyền thế, chẳng tin ai.

Số phận vướng nhau giữa loạn triều, giữa yêu - hận - và những lời không kịp nói.

Một khi đã bước vào lòng hắn, nàng... không thể rút chân ra nữa.



xuyênkhông​
 
Trầm Ninh
Chương 1


"Ladies and gentlemen, this is your captain speaking.

We're next in line for takeoff.

Please make sure your seatbelt is securely fastened, your seat is in the upright position, and your tray table is stowed.

We'll be in the air shortly.

Thank you for flying with us."

Alo, Mẹee!

Con lên máy bay rồi nha.

Có gì xuống sân bay con gọi cho mẹ.

Yêu mẹ.

Moa~

Hạ Giai Ninh. haiz.....

Cái con bé này.

Không biết giống ai nữa.

Người phụ nữ trung niên gần chạm mốc 50 tuổi nhưng da dẻ vẫn căng bóng mịn màng như hồi 20 đi lại trong phòng của Hạ Giai Ninh.

Dường như bà đang mang trong lòng một nỗi bất an khó diễn tả thành lời

"Chuyện này là sao?

Sao mình cảm giác người nóng như lửa đốt.... khó thở..... cảm giác mông lung thế này?

Rốt cuộc là vì sao chứ.....?"

Bà chủ, không hay rồi....

Một nữ giúp việc thân hình nhỏ nhắn hớt hải chạy vào không đợi gõ cửa mặt biến sắc mà lắp bắp

Cô bình tĩnh có gì từ từ nói.

Có ai ăn thịt cô đâu.

Bà lấy cốc nước của Hạ Giai Ninh để đầu giường chu đáo đưa cho cô bé giúp việc đó nhưng cô ấy xua tay không uống.

Bà nghĩ rằng cô bé không dám, e sợ

Không sao đâu.

Nhà tôi không bạc đãi các cô hay gì đâu, cứ uống đi không phải ngại.

Không phải đâu bà chủ, xảy ra chuyện lớn rồi.

Ý cô là gì?

Bà ngạc nhiên, cảm giác bất an lại trỗi dậy mà gặng hỏi

Chuyến bay.... chuyến bay hôm nay của tiểu thư sẽ có thể đi qua vùng có thời tiết xấu.

Nghe nói có thể xuất hiện những cơn lốc

Tâm trạng bà đang căng thẳng thì bản tin phóng sự nhà đài xuất hiện

Chuyến bay SV-LV0922 của hãng Skyvora Airlines, sử dụng dòng máy bay Lumen V9, cất cánh từ Nam Cảnh đến Liên Khu Trung Phong lúc 08:15 sáng.

Chúng tôi vừa nhận được tin dữ.

Trong quá trình bảo trì, sửa chữa máy bay một nhân viên đã vô tình điều chỉnh hệ thống lái tự động nhận lệnh sai.

Và máy bay rất có thể rơi bất cứ lúc nào.

Mong.........

Nghe đến đây bà như chết lặng, sụp đổ hoàn toàn.

Bà khuỵ người xuống tai ù đi chẳng còn nghe thấy gì nữa

Ninh Ninh.....

Bà vội lấy điện ra điên cuồng gọi cho Hạ Giai Ninh nhưng hồi âm lại chỉ là những tiếng Tút tút trong vô vọng

Lần cuối cùng bà run rẩy cố gọi cho Hạ Giai Ninh lần nữa thì phía sau bà nghe một tiếng gì đó rất chói tai

"Rắc......rắc....."

Bà chủ.....

ảnh của tiểu thư.....

Bà quay lại nhìn tấm ảnh gia đình của mình chụp cùng Hạ Giai Ninh đang tươi cười rạng rỡ bị vỡ.

Tiếng rắc... rắc chói tai đó vang lên lan rộng ra rồi rơi đập thẳng xuống đất

Chiếc điện thoại vẫn đang đổ chuông rơi xuống nền gạch lạnh lẽo.

Bà theo đó cũng ngất đi trong sự sợ hãi của cô bé giúp việc.

Người đâu, bà chủ ngất rồi..... có ai không?

Ninh Ninh..... con phải bình an đó.

TRÊN CHUYẾN BAY

GHẾ HẠNG THƯƠNG GIA

Trời ơi, cái bộ phim cổ trang này hay thật đó.

Nhưng mà có điều.... tại sao đến cuối cùng nam chính vẫn phản bội nữ chính vậy

Nàng có sẵn lòng vì ta.....

đầu rơi máu chảy không?

Người nam nhân mặc hỷ phục với khuôn mặt mờ ảo chìa tay ra phía trước như thể đang đợi câu trả lời

Thiếp đồng.....

Chưa nói hết câu thì bỗng nhiên cơ thể nàng bỗng nhẹ bâng.....

Nàng bị hắn ta đẩy xuống núi từ trên cao

"Chàng ấy.....chàng ấy muốn giết mình sao? rốt cuộc là vì sao chứ"

Mọi thứ như ngưng đọng lại để nàng nhìn thấy hết thảy sự thật.

Hắn đã lén lút với em gái nàng, bày mưu tính kế nàng.

Chưa kịp sinh lòng uất hận mọi thứ như tua ngược lại.

Mau lên...

đi nhanh chân lên....

Lần này vẫn là nàng trong bộ hỷ phục nhưng đã bị bịt mắt......

"ta bị trói...

đây là bắt cóc sao"

"Chuyện gì xảy ra vậy"

ĐI NHANH LÊN, ĐỪNG CÓ LỀ MỀ

Nàng chưa hiểu chuyện gì xảy ra bèn ngoan ngoãn nghe lời, vừa đi vừa đếm số bước chân.

Đến nơi, thừa dịp hắn không để ý nàng mà cung nghênh vị chủ nhân trước mặt nàng thoát ra khỏi sự trói buộc tháo dây bịt trước mặt rồi thấy cảnh tượng trước không tin vào mắt mình

Là Chàng sao?

Vẫn bộ hỷ phục đó?

Vẫn là khôn mặt mờ ảo đó?

Nhưng lần này lại khác.

Nàng thấy hắn một tay ôm nữ nhân khác một tay chĩa kiếm về phía mình, không để nàng kịp phản ứng hắn đã đâm cho nàng một nhát kiếm chí mạng xuyên tim rồi đẩy nàng xuống vực.

Hạ Giai Ninh bật dậy.

Ghế ngả sâu trượt nhẹ về sau, dây an toàn siết ngang bụng, ghì cô lại.

Cơn đau thắt ngực kéo đến cùng nhịp tim loạn xạ, như còn vết đâm in hằn dưới da thịt.

Mồ hôi lạnh rịn ướt sau gáy.

Ánh đèn dịu vàng bao trùm khoang, rèm cửa sổ kéo nửa.

Ánh nắng trắng loá rọi qua lớp kính, trời bên ngoài trong xanh đến vô cảm.

Cô đảo mắt.

Hành khách cùng khoang với cô quay lại nhìn cô- ánh nhìn sửng sốt, khó hiểu, có cả chút khó chịu

Xin... xin lỗi, tôi... chỉ mơ thấy ác mộng.

Làm phiền mọi người rồi.

Cô cười gượng xin lỗi nhưng vẫn không tránh khỏi một vài sự khó chịu của hành khách:

Bị điên hay sao trời.
 
Trầm Ninh
Chương 2


Hạ Giai Ninh thẫn thờ liếc nhìn lại xung quanh- mọi thứ trông thật trống rỗng

"Chỉ là mơ thôi sao?

Vậy tại sao cảm giác lại chân thật đến vậy?

Đến giờ vẫn còn thấy đau?"

Hạ Giai Ninh tay ôm ngực cảm giác đau âm ỉ như vừa bị đâm xuyên, tim đập dồn dập, lồng ngực nặng trĩu như bị đè nén lại.

Một dòng nước nóng hổi bất chợt lăn dài nơi gò má ửng hồng.

Cô sững người.

Không tiếng nấc, không tiếng thở dài, vậy mà... nước mắt vẫn rơi.

"Lạ thật, một giấc mơ thôi.

Vậy mà đau đến thế sao?"

Trái tim vẫn thắt lại, như thể vết thương trong mơ chưa từng biến mất.

Cô đưa tay lau đi giọt lệ cuối cùng, chậm rãi, nhưng ánh nhìn thì vẫn còn lạc giữa dư âm hoảng loạn vừa tan.

Chiếc máy bay cô đang ngồi bỗng rung mạnh một cách bất thường, như thể vừa đâm sầm vào một khối không khí vô hình.

Một tiếng rầm vang lên phía dưới, rồi ánh đèn chớp nháy loạn xạ, vài ngăn hành lý bật mở, đồ đạc rơi xuống lạch cạch.

Không khí trong cabin đổi hẳn – nặng như đá đè ngực.

Hạ Giai Ninh giật mình ngẩng đầu, đôi mắt lập tức quét qua đám người xung quanh.

Sự sợ hãi lan nhanh hơn cả tiếng động cơ đang rú lên thất thường.

Giọng cơ trưởng vang lên qua loa, rõ ràng nhưng không giấu được sự khẩn cấp:

Tôi là cơ trưởng.

Chúng tôi gặp sự cố điều khiển nghiêm trọng.

Máy bay đang hạ độ cao khẩn cấp.

Vui lòng giữ bình tĩnh.

Nhưng........ không một ai có thể bình tĩnh trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này cả.

Một đứa trẻ bắt đầu gào khóc, người phụ nữ trung niên ở dãy ghế sau ôm đầu hoảng loạn.

Một người đàn ông luống cuống bấm điện thoại, gọi trong vô vọng.

Hạ Giai Ninh ngồi bất động, tay nắm chặt tay vịn như đang níu lấy thứ gì đó còn sống trong thời khắc sinh tử này.

Mắt cô nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ – nơi bầu trời xanh đã bị xé toạc bởi tầng mây xám đặc, và mặt biển thấp thoáng phía dưới đang phình to theo từng giây.

"Chẳng lẽ phải bỏ mạng ở đây sao?

Mình không muốn chết, Mình muốn sống tiếp mà..."

Câu hỏi ấy không bật thành lời, chỉ vang lên lặng lẽ trong đầu cô như một nhát chém lạnh buốt.

Không có nước mắt.

Không có tiếng hét.

Chỉ là một khoảng trống rỗng tuếch.

Lúc này chẳng kịp nghĩ đến gia đình.

Không nhớ nổi một người bạn nào.

Cũng chẳng có ai để gọi.

Điều duy nhất hiện lên trong đầu cô... là một khoảng trống đáng sợ.

Tiếp viên trưởng hét lớn qua micro

Thưa quý khách, đây là tình huống khẩn cấp.

Thắt dây an toàn.

Cúi người xuống và giữ nguyên tư thế.

Chuẩn bị va chạm!

Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức cô không kịp nghĩ.

Chỉ kịp cúi gập người xuống như một cỗ máy phản xạ.

Hai tay vòng qua đầu, vai run bần bật.

Hơi thở dồn dập, lồng ngực như bị ai bóp nghẹt.

Một tiếng "bíp bíp bíp" chói tai vang lên trong buồng lái– âm thanh máy móc cảnh báo vang vọng qua vách cabin:

Terrain!

Terrain!

Pull up!

Pull up!

Máy bay đột ngột nghiêng mạnh.

Vật dụng bay văng khắp nơi, va vào người, vào ghế, vào thân.

Tiếng hét, tiếng nấc, tiếng gào thét hòa vào nhau thành một bản nhạc tang thương đầy hỗn loạn.

Và rồi giọng cơ trưởng vang lên lần cuối, sắc và dứt khoát:

Chuẩn bị va chạm!

Chuẩn bị!

Chuẩn bị!

Chuẩn bị!

Tiếp viên đồng loạt hét lên:

Cúi đầu!

Giữ nguyên tư thế!

Toàn bộ cabin nghiêng về một phía.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như vỡ vụn.

Hạ Giai Ninh nhắm mắt lại.

Cô không còn mong điều gì nữa.

Không còn cầu nguyện.

Không còn cả sợ hãi.

Chỉ có một sự thật chậm rãi len lỏi vào tim

"Mình chưa được sống một cuộc đời trọn vẹn mà..."

Máy bay không còn giữ nổi độ cao.

Nó lao thẳng xuống như một mũi tên gãy cánh, xé toạc những tầng mây cuối cùng.

Mặt biển hiện ra phía dưới, đen ngòm, sâu thẳm và lạnh lẽo đến rợn người.

Những con sóng bạc đầu nổi lên như bầy thú dữ đang trực chờ con mồi rơi xuống.

Thân máy bay rung lắc điên cuồng, các bảng điện phát sáng rồi tắt phụt liên hồi, như trái tim sắp ngừng đập.

Một khoảnh khắc lặng im trước khi chạm mặt biển bỗng thấy yên bình đến lạ.

Chẳng còn sự hoảng loạn la hét ầm ĩ, khóc lóc điên cuồng.

Giờ đây... chỉ là một nhịp thở, một cái chớp mắt, một cái ôm nhau thật chặt thay cho lời tạm biệt.

Và chuyện gì đến cuối cùng cũng sẽ đến.

Lớp vỏ máy bay va mạnh vào mặt nước, tạo thành âm thanh chấn động như một quả bom nổ tung giữa đại dương.

ẦM!

Cơn đau lan từ cổ tay lên tới tận đỉnh đầu.

Không khí ngột ngạt.

Một mùi trầm hương nồng nặc xộc vào mũi.

Soạt

Hạ Giai Ninh choàng mở mắt.

Trước mắt cô, không còn ghế máy bay, không còn là chiếc máy bay bị nhấn chìm trong biển nước...Chỉ là một chiếc màn đỏ thẫm trước mặt đang rung lắc.

Cô đang ngồi trong... kiệu hoa?

Bên ngoài, tiếng chiêng trống vang vọng náo động bốn phương.

Màn kiệu đỏ rung nhè nhẹ theo từng bước chân đều đặn của phu kiệu.

Mùi hương lạ lẫm, gay mũi.

Mắt cô nhoà đi, đầu ong ong như có búa bổ.

Tay nàng khẽ run lên, vô thức đưa lên mặt.

Cảm giác nhơm nhớp kì lạ.

Dưới lòng bàn tay, dòng chất lỏng nóng hổi đang rỉ ra không ngừng.

Nàng cúi nhìn...

MÁU

Cánh tay trắng nõn lằn vết cắt dài, tươi mới, sắc ngọt.

Máu nhỏ xuống lớp vải đỏ rực như thấm vào màu sắc lụa cưới.

"Cái quái gì đang xảy ra thế này....?

Đây là đâu?"

Hạ Giai Ninh thở gấp, tâm trí quay cuồng.

Cơn đau xuyên tim trong giấc mơ vừa rồi như chưa tan, giờ lại là cơn đau da thịt thật sự.

Cô chỉ kịp xe toạc manh áo ngoài mỏng manh gấp gáp cầm máu rồi tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Đây không phải khoang máy bay.

Càng không phải bệnh viện.

Mọi thứ...đều không đúng.

Ngoài kiệu, tiếng trẻ con hò reo

Kiệu hoa tới rồi!

Tân nương tới phủ Trầm Vương rồi!

Hỉ sự!

Hỉ sự a~ Mẹ....

Sau này con cũng muốn làm tân nương của Trầm Vương.

Ngay lúc đó người mẹ vội bịt miệng đứa bé lại mắng khẽ

Con muốn nhà mình chết sớm sao.

Đừng có nói bừa, nam nhi phải phải lấy vợ.

Cẩn thận lời nói của mình.

Tân Nương...?

Trầm Vương...?

Màng nhĩ Hạ Giai Ninh như muốn vỡ tung.

Cô gấp gáp vén khăn che đầu.

Trong tích tắc Hạ Giai Ninh nhận ra cô không ở thời hiện đại.

Càng không còn là chính mình, bởi chiếc gương gần đó đã soi rõ khuôn mặt cô- từ khuôn mặt đến trang phục hay cơ thể, đều không phải của mình.

Trong đầu, từng đoạn ký ức như mảnh vỡ đổ ập.

Một nữ nhân...

ánh mắt tuyệt vọng... cánh tay tự cắt ngay trong kiệu cưới.

Một hôn lễ không mong đợi.

Một cái chết trước giờ bái đường.

Và giờ đây, người sống lại là cô?

Và tại sao cô lại đến được đây...

ở lại trong thân xác này

Tiếng người hô lớn vọng vào:

Tới giờ lành rồi!

Kiệu vào phủ!

Chuẩn bị rước tân nương nhập môn vào làm lễ bái đườnggg.

Mình xuyên không rồi...

Và người vừa tự sát, là mình....hay đúng hơn là cơ thể này.

Bên ngoài vẫn rộn ràng trống nhạc, kèn... hoa... người nhảy múa tung kẹo mừng tưng bừng.

Cả con đường ngập trong ánh sắc một màu đỏ rực.

Trong kiệu hoa, một tân nương mang gương mặt thất thần..., sợ hãi..., đang chờ đợi không biết chuyện gì xảy tiếp theo sẽ xảy ra.

"Tại sao chuyện phản khoa học này lại xảy ra...?

Nếu linh hồn mình tới đây.... thì thân xác mình..."

Tới đây cô dường như không dám nghĩ thêm điều gì nữa vì sự thật này quá thảm khốc.

"Nếu đây là cơ hội ông trời cho mình sống lại thì mình nhất quyết sẽ sống theo ý mình, không để ai biến mình thành con rối nữa."
 
Trầm Ninh
Chương 3


Hạ Giai Ninh được người dìu xuống khỏi kiệu hoa trong tiếng pháo nổ đì đùng, kèn trống vang trời.

Màu đỏ giăng kín lối đi, rực rỡ đến choáng ngợp, như thiêu cháy ánh nhìn.

Một khung cảnh được dệt nên bởi lụa điều trải dài vô tận..

Nàng bước từng bước khó nhọc, vừa gượng vừa run, lòng bàn tay vẫn âm ấm vì vết cắt khi nãy chưa hoàn toàn khép miệng.

Cả thế giới này với nàng đều xa lạ.

Từng ánh nhìn, từng câu chúc mừng đều chỉ như một màn kịch.

"Lụa đỏ giăng từ đầu phố tới cuối đường, trống nhạc vang trời, người người reo hò.

Một kiệu hoa, tám người khiêng, hai bên trống chiêng rền rĩ...

So với dàn siêu xe rước dâu và váy cưới công chúa dài chục mét ở thời đại mình, thì nơi đây cũng không hề lép vế."

Phía trước, một người nam nhân khoác cẩm bào thâm sắc đang đứng chờ.

Dáng người cao lớn, sống lưng thẳng tắp, mỗi bước đi dứt khoát như lưỡi kiếm.

Ánh mắt hắn chậm rãi quét tới, lạnh băng và sắc như dao găm.

Ánh mắt đó không phải của một người tân lang đón tân nương, mà là của một vị vương gia đang đối diện với kẻ thù.

Từ bậc tam cấp phủ vương, dải lụa đỏ theo gió lay động.

Kiệu hoa đã hạ, lễ nghi sắp bắt đầu.

Người đưa dâu lục tục bước vào phủ, tiếng trống dồn dập tựa nhắc nhở từng phút trôi qua.

Vương gia, xin người quay vào thay y phục.

Kiệu hoa đã gần đến cửa phủ, nghi lễ bái đường không thể chậm trễ.

Nếu lỡ giờ lành... thái hậu chắc chắn sẽ truy hỏi.

Cố Trầm Dạ khoanh tay tựa vào cột hiên, ánh mắt hờ hững quét qua sân viện rực sắc đỏ, giọng trầm thấp:

Ngươi đang ra lệnh cho ta đấy à?

Ngụy Trạch thoáng khựng lại, cúi đầu đáp:

Không dám.

Nhưng hôm nay... là ngày đại hôn của ngài.

Là ý chỉ của thánh thượng...

Cố Trầm Dạ cười khẽ, nụ cười không đến mắt, ánh nhìn vẫn dừng lại nơi xa xa có bóng kiệu hoa đang tiến vào:

Chưa từng hỏi ta có muốn hay không, chỉ cần ta đứng đó, làm lễ, kết tóc cùng một nữ nhân xa lạ...

Đúng là cách mà những kẻ mang quyền thế trọng vẫn dùng để tô vẽ cho sự thối nát của mình.

Ngụy Trạch siết tay bên hông, giọng vẫn bình tĩnh:

Dù ngài không muốn, lễ vẫn phải thành.

Cố Trầm Dạ nhướng mày, nửa đùa nửa lạnh:

Giờ đến cả ngươi cũng lấy thái hậu, thánh chỉ ra để ép bản vương?

Ngụy Trạch lặng vài giây, rồi nói thẳng:

Thuộc hạ không dám... nhưng hôm nay, nếu ngài nhất quyết không thành hôn với đại tiểu thư Hạ phủ thì...!

Cố Trầm Dạ cuối cùng cũng rời khỏi cột gỗ, xoay người đi vào trong, chỉ để lại một câu lạnh lùng vương sau:

Một màn kịch thôi mà, bản vương cũng tò mò xem nó sẽ kéo dài được bao lâu...

Trong thư phòng u tĩnh, ánh nến hắt lên tấm hỷ phục đỏ sẫm treo trên giá gỗ, sắc vải không đỏ chói như lụa bình thường, mà đậm như trầm tích của thời gian, mang theo hơi thở vừa sang quý vừa... nguy hiểm.

Cố Trầm Dạ ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào bộ hỷ phục đỏ rực treo ngay ngắn phía trước.

Ánh lụa hắt lên gương mặt tuấn tú nhưng lạnh như băng, phản chiếu lại một sự trào phúng khó tả.

Hỷ phục đỏ thẫm, rực rỡ đến chói mắt tựa cánh phượng rực rỡ giữa trời đêm, mỗi đường đi của bộ hy phục đều được khâu bằng chỉ vàng mảnh, mỗi đường nét đều như ẩn giấu một lời thề độc không tên.

Tấm áo đỏ thẫm như rượu vang lâu năm phủ lên thân, tay áo phất nhẹ theo gió.

Gương mặt hắn lạnh như sương, ánh mắt thản nhiên mà sâu hun hút, như thể tất cả những nghi lễ sắp tới chẳng qua chỉ là một màn kịch lặp đi lặp lại.

Ngụy Trạch đưa mắt liếc nhìn chủ tử, khẽ cau mày.

Cố Trầm Dạ dừng lại một nhịp, tay sửa cổ áo rồi soi mình trong gương đồng.

Đôi mắt phảng phất ý cười châm chọc:

Hỷ phục ư...?

Cố Trầm Dạ bật cười nhạt, cười đến nguy hiểm, ngón tay lướt qua viền tay áo.

Cũng được...

Một vai diễn hay, cần có trang phục cho đủ lễ.

Hạ Giai Ninh vừa đặt chân vào cổng phủ, tấm khăn đỏ che mặt lượn lờ trước mắt khiến nàng bực không chịu nổi, bước đi loạng choạng.

Chẳng quen gì với mấy thứ rườm rà kiểu này, nàng nhăn mặt, đưa tay giật phắt tấm lụa xuống, quăng luôn ra sau lưng.

Cái này vướng mắt thật... chẳng thấy quái gì cả.

Nàng lẩm bẩm, giọng điệu thản nhiên như thể đang than phiền về một món phụ kiện thời trang rườm rà.

Một đứa trẻ chừng bốn, năm tuổi chạy ngang qua, đôi mắt tròn xoe dừng lại nhìn nàng, ánh lên vẻ ngây ngô thích thú:

Tân nương xinh quá.

Nó reo lên

Hạ Giai Ninh ngạc nhiên quay sang, nhìn đứa bé một thoáng liền cười tươi, đưa tay tạo thành hình trái tim rồi chu môi vui vẻ:

Yêu em~ Moa~

Bà mai bên cạnh giật mình cúi nhặt lại khăn đỏ, vội vã đội lên đầu nàng:

Ôi trời ơi!

Tân nương, không được!

Gỡ khăn là phạm kỵ đó!

Kẻo gặp...

điềm xấu

Hạ Giai Ninh khựng lại, nhướng mày đầy bất mãn, giọng thản nhiên cất lên:

Điềm với chả báo, toàn mấy trò mê tín dị đoan.

Bà mai không nói một lời, cúi nhặt khăn đỏ lên, tự tay phủ lại lên đầu nàng.

Hạ Giai Ninh không tránh, chỉ khẽ nghiêng đầu né tránh một chút, ánh mắt thoáng lướt qua tia không vui, nhưng cuối cùng vẫn để yên.

Ngay khoảnh khắc nhấc chân qua bậc cửa lớn, nàng lập tức giẫm vào đuôi váy.

Ớ cái...định mệnh

Rầm!

Hạ Giai Ninh ngã sõng soài, hỷ phục đỏ lộn xộn, tay chống đất, tóc lệch một bên như vừa bị đời tạt gáo nước đầu tiên.

Bà mai vội chạy lại đỡ:

Tân nương cẩn thận kẻo xui đấy!

Nàng được đỡ dậy, vừa phủi tay, vừa thở vừa chép miệng, ánh mắt tỉnh bơ nhìn về phía trước

Không sao!

đối mặt với thực tại, vừa xuyên tới chưa load kịp map, lag tí thôi."

Đi thêm ba bước...

Rẹt!

Nàng lại vướng gấu váy vào cành khô.

Lại đứng lên...

Trượt chân!

Vì viên đá lăn dưới gót.

Nàng cố bước nhanh để lấy lại thể diện...

Bộp!

Gót giày móc vào mép thảm, cả người Hạ Giai Ninh dúi về trước.

Lần năm, chẳng vì lý do gì cả, đơn giản là nàng tự... vấp chính mình.

Hạ Giai Ninh lần này đi cực kỳ cẩn thận, từng bước đều như đang khảo sát địa hình chiến trường.

Váy áo nâng cao quá gối, nhưng vải quá nhiều, càng nâng càng rối, vừa đi vừa phải giữ mép váy trông chẳng khác tiểu thư lần đầu xuống ruộng đi cấy lúa.

Chiếc khăn trùm đầu cũng bị nàng giật phăng xuống... mắt nhìn chăm chăm mặt đất, mặt mày nghiêm túc như binh lính rà mìn.

Thấy đường phía trước không có chướng ngại vật nào khả nghi, nàng hít một hơi, tự trấn an:

Bình tĩnh.....

Hạ Giai Ninh.

Mày làm được.

Không ai tắm hai lần trên một dòng sông.

Không ai có thể xui tận mạng như vậy được..."

Vừa bước thêm được hai bước, đột nhiên trời nổi gió to bay xuống một lá sen to tổ bố không biết từ đâu tới, bay một vòng rất nghệ rồi đậu thẳng vào mặt nàng như có thù.

Bụp!

Bị bịt mắt bất ngờ, nàng hoảng loạn giật lùi, chân vướng vào vạt váy chưa kịp nâng, trượt chân ngã ngửa ra phía sau.

Nàng nằm ngửa ra đất, tay chân dang hình chữ đại, váy ao xộc xệch, tóc tai hơi rối...

ánh mắt vô định nhìn trời hệt như con cua bị lật ngửa phơi nắng giữa ngày hè.

Nằm bẹp dưới đất, Hạ Giai Ninh vẫn chưa hoàn hồn, tay còn đang cố kéo lá sen ra khỏi mặt, miệng lầm bầm:

Lá rơi trúng mặt mà cũng có thể ngã?

Bộ kiếp trước tao nhổ sen nhà ai à?

Ngã riết rồi quen.

Mà quen kiểu này... chắc sớm trở thành truyền thuyết quá...!

Nàng phủi váy, chậm rãi đứng dậy lần nữa, mái tóc rối, mặt mũi lấm tấm bụi, thần sắc bất lực đến cùng cực.

Sáu lần ngã, mỗi lần một kiểu.

Tổ tiên nhà này hẳn là có thù với mình chắc luôn.Chắc kiếp trước ta trót đắc tội với nguyên phủ này, không thì cũng phải là hung thần sát kiếp, chứ sao mới tới đã bị hành như phim hành động tập ba thế này!
 
Trầm Ninh
Chương 4


Bà mai mối và nha hoàn thân cận Tiểu Châu hớt hải đỡ lấy thân người mềm nhũn kia, dìu nàng bước tiếp.

Bà mai mối khẽ liếc xuống tà váy nhàu nhĩ, rồi lại nhìn dáng vẻ nhếch nhác vô thần của tân nương, âm thầm rùng mình một cái:

"Chậc... không biết cô nương này xui tận mạng, hay là phủ Vĩnh Thân đang trả nghiệp.

Người thì mỏng, vía thì nhẹ, khéo là khắc cung khắc phủ thật rồi."

Hạ Giai Ninh thì chẳng buồn quan tâm.

Hỉ sa chẳng thèm trùm, mũ phượng méo lệch cũng chẳng màng chỉnh.

Nàng uể oải như thể vừa vượt ngàn dặm đường trường, để mặc bị dìu thẳng đến trước chính sảnh, nơi hương khói nghi ngút, đỏ rực một màu hỉ sự...

Nàng thở phì phò, miệng lầm bầm với giọng điệu của một kẻ đã buông xuôi số phận.

"Cưới hỏi rối rắm thế này, cũng chỉ là nghi thức, sau này nếu có trở về được... mày nhớ đừng dại nữa nha Hạ Giai Ninh."

Phía trước, Cố Trầm Dạ khoác hỷ bào đỏ sẫm, đứng khoanh tay bên bậc thềm, ánh mắt lãnh đạm nhìn thẳng phía trước.

Một tên thị vệ bước nhanh tới, khom lưng cúi người rụt rè ậm ừ bẩm báo đôi câu với Cố Trầm Dạ và Nguỵ Trạch.

Nghe xong, Nguỵ Trạch thoáng sững lại, ánh mắt hơi động, có chút bất ngờ buột miệng

Ngã nữa ư?

Rồi Nguỵ Trạch nuốt nốt nửa câu sau, quay sang Cố Trầm Dạ với vẻ khó hiểu:

Vương gia, cô nương Hạ gia hình như... có phần không thuận đường đi lại ở phủ ta cho lắm.

Cố Trầm Dạ chẳng buồn động mày, chỉ cất giọng thản nhiên, mắt hướng xa xăm

Không chết là được.

Nếu còn chậm trễ, việc cưới gả này bản vương không rảnh chơi với mấy người

Ngụy Trạch: "...."

Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng hô to của bà mai mối vang lên từ phía xa:

Tân nương đếnnnn!

Ngụy Trạch ho nhẹ, khẽ nhắc:

Vương gia, ngài chỉnh lại cổ tay áo một chút... ngài đứng cũng đừng có giống đang chuẩn bị ra chiến trường thế chứ.

Người ta là quyến nữ nhà thượng thư đó.

Liễu yếu đào tơ, ngài làm thế không sợ người ta nhìn thấy sẽ ngất sao.

Cố Trầm Dạ liếc nhìn hắn một cái, không nói gì, chỉ hơi điều chỉnh lại vạt áo rồi quay đầu đi.

Tân nương chưa qua cửa, lễ nghi chưa làm!

Vậy mà ngươi đã nói đỡ cho cô ta.

Ngươi là thống lĩnh vệ dưới trướng bản vương hay nô tì thân cận của cô tiểu thư Hạ gia.

Ngụy Trạch khựng lại nửa nhịp, khoé môi giật giật như muốn cười mà không dám.

Vương gia nhà hắn từ trước đến giờ, đùa cũng như không, lời ít mà đâm chọc thì nhiều.

Vì vương gia nhà hắn hễ mở miệng câu nào là y như trút đá vào miệng người ta vậy.

Ai mà nói chuyện được với Cố Trầm Dạ thì đúng là thử thách độ kiên nhẫn.

Phía bên kia, Hạ Giai Ninh lảo đảo bước tới, mặt vẫn còn chút tái, bước đi loạng choạng như người vừa chạy ba vòng quanh kinh thành, hỉ khăn lụa đỏ chẳng rõ văng đi đâu mất.

Nàng nhếch môi cười gượng, hít sâu một hơi rồi lẩm bẩm:

Lạy hồn, đúng là chỗ này không dành cho người phàm...mới tới cửa phủ suýt được "ngắm gà khoả thân" luôn rồi.

Tiểu Châu dìu nàng không khỏi run tay, chỉ sợ tân nương chưa bái đường đã bái luôn ông bà.

Tiểu Châu mặt mày tái mét, dìu nàng từng bước, giọng thì thào đầy lo lắng:

Tiểu thư, người còn chịu được không?

Sắp tới rồi... cố lên một chút nữa thôi ạ.

Cố Trầm Dạ vừa lúc quay đầu, ánh mắt chạm vào dáng hình xiêu vẹo đang được dìu vào kia.

Không biết nghĩ gì, đáy mắt chợt lóe lên, rất nhanh đã bị sự bình thản che lấp.

Ngụy Trạch khẽ nghiêng người, cười như không cười:

Không biết vương gia có định tiến lên đỡ một tay?

Dù gì... cũng là vương phi của người.

Cố Trầm Dạ chẳng buồn quay đầu, hờ hững đáp

Lắm chuyện... muốn thử làm quản sự chuồng ngựa lắm à?

Bản vương cũng đang định cho ngươi thử nghề mới...xem có hợp với việc nhận đồ giặt cho các huynh đệ trong doanh không?

Ngụy Trạch lập tức ho khẽ, giơ tay bịt miệng mình lại, động tác rất thành thạo như thể đã quá quen, đánh trống lảng...

Vương gia..... ngài xem...!

Vương phi tới rồi.

Cố Trầm Dạ: "..."

Nguỵ Trạch nhíu mày, rướn cặp mắt tia về hướng nàng buột miệng

Nhưng mà sao...thuộc hạ trông thấy cô ấy giống... cương thi hơn là vương phi vậy?

Người ngoài nhìn vào lại ngỡ cô ấy vừa đội mồ sống dậy đó.

Cố Trầm Dạ ra hiệu cho hắn im miệng nếu để có kẻ nghe thấy thì lại không hay.

Tiểu thư... tới rồi!

Người xem... có phải vương gia ở phía trước đang đợi người không.

Mau!

Tiểu Châu trông còn nhiều sức sống, rạng rỡ hơn là nàng.

Nóng lòng dìu nàng đi về phía trước.

Ai không biết lại tưởng cô ấy mới là tân nương gả đi.

Hạ Giai Ninh khẽ gật đầu, đôi mắt mỏi mệt bỗng lay động khi bắt gặp một bóng người thấp thoáng trước chính sảnh.

Người kia đứng thẳng lưng, dáng cao lớn, vai khoác hỷ bào đỏ sẫm, dù khoảng cách còn xa, nét mặt vẫn mơ hồ trong làn sáng nhập nhoạng...Ánh mắt nàng chớp khẽ, hàng mi run nhẹ.

Một thoáng quen thuộc.

Nàng hơi nghiêng người, nheo mắt nhìn kỹ.

Nàng khựng một nhịp, rồi như thể bị lòng tò mò kéo đi, bất chấp mỏi mệt, vạt váy hơi xốc lên một bên, tay xách nhẹ tà áo, chân bước lúp xúp, vừa đi vừa nghiêng đầu quan sát.

Bước đi của nàng chẳng ra dáng tân nương thùy mị, cũng chẳng đủ sức gọi là chạy, mà như kiểu một tiểu cô nương lén lút đi xem náo nhiệt, đôi chân thì bước nhanh, ánh mắt thì hau háu, miệng lẩm bẩm chẳng rõ thành lời:

Chắc không phải đâu ha... nhưng mà... cũng giống thật...

Vạt áo lật phật, dáng hình nàng hơi nghiêng nghiêng, xém chút nữa là dẫm lên đuôi váy của chính mình.

Cái cách nàng tiến về phía trước, chẳng khác gì đang đi "thám thính chiến trường" hơn là đi bái đường thành thân.

Ơ?...

Tiểu thư.....

Tiểu Châu còn chưa kịp phản ứng, chỉ biết sững người nhìn chủ tử nhà mình bỗng dưng sung mãn lạ thường.

Hình như vừa rồi tiểu thư còn mệt lắm mà?

"Trời sinh tính khí khác người,

Gập ghềnh chục bận mới về tới nơi."

Bà mai mối híp mắt nhìn theo bóng tân nương, giọng khẽ như gió xuân:

Người ta vẫn bảo, duyên đến chẳng kịp tránh, nghiệp tới chẳng thể ngăn...Kẻ phàm trượt một lần là duyên rơi xuống vực, nàng này ngã sáu lượt mà tình ý vẫn theo về.

Trời cao hẳn có sắp đặt.

Mối lương duyên này e là...

Bà nghiêng đầu ghé tai Tiểu Châu nói nhỏ, giọng mơ hồ như hát ru:

Bước qua bảy phần gian truân, lại thành một đời gắn kết.

Tiểu Châu nghe bà mối lẩm bẩm nửa câu nửa vè, mặt ngơ ra chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao, chỉ biết nhìn bà bằng ánh mắt mông lung như sương khói.

Bà mai mối liếc nàng một cái, chậc chậc cười, đoạn vỗ nhẹ vào mông nàng một cái rõ kêu:

Tiểu cô nương còn chưa cập kê, sao hiểu nổi tâm tình đêm động phòng.

Đợi ngày khoác áo hồng, gả cho tướng công, tự khắc biết 'duyên tơ một sợi, vạn kiếp rối lòng' là như thế nào.

Tiểu Châu giật nảy người, hai má đỏ lựng, vội vàng cúi đầu, vừa ngượng vừa không biết nên trả lời thế nào.

Phía trước, một bóng dáng cao lớn trong hỷ phục đỏ đứng yên dưới nắng chiều, mặt mày chìm trong ánh sáng ngược, khiến cả người như được phủ một tầng sương nhạt.

Gió nhẹ thổi qua vạt áo, giây phút ấy, yên lặng đến mức nàng cứ ngỡ mình đang nhìn thấy một cảnh huyền ảo trong tranh của một người hoạ sĩ có tiếng.

Càng tiến lại gần, gương mặt ấy càng rõ ràng trong tầm mắt.

Chẳng hiểu sao, đôi mắt nàng bắt đầu nhòe đi, như bị sương phủ.

Gió lùa vào trong lớp xiêm y, thổi tung cả lớp tóc mai mảnh dính bên má.

Ánh mắt nàng không rời người kia, miệng không nói một lời.

Bàn tay nam nhân ấy đưa ra..., chậm rãi, ổn định, tựa như đang chờ đợi.

Nàng cũng đưa tay ra theo bản năng.

Một khắc ấy, thời gian dường như ngừng trôi.

Hạ Giai Ninh vừa chạm đầu ngón tay vào tay hắn, cả người nàng lảo đảo.

Cảnh vật trước mắt đột nhiên lay động, trời đất như quay vòng.

Đôi chân mềm nhũn, thân thể mất thăng bằng như một chiếc lá khô bị gió cuốn.

"Không ổn rồi..."

Nàng nghĩ, rồi lập tức mất trọng tâm.

PHỊCH!

Thân ảnh đỏ rực đổ rạp xuống, phát ra một tiếng trầm đục nặng nề ngay dưới bậc thềm đại sảnh.

Tiểu Châu giật mình hét lên.

Tiếng người hô hoán vang rền cả tiền viện.

Cả đại sảnh như bị dội một chậu nước đá.

Nha hoàn, bà mai mối, thị vệ, các đám kẻ làm người ở gần đó... ngay cả Ngụy Trạch đều cuống cuồng lao tới.

Cố Trầm Dạ đứng sững tại chỗ, cả người cứng đờ, ánh mắt tối sầm, tay vẫn còn giữ nguyên tư thế dang ra chưa kịp rút về, cũng chẳng biết nên đưa ra lần nữa?

Bóng người ào đến vây quanh.

Trong khoảnh khắc cuối cùng khi ý thức mơ hồ buông lơi, ánh sáng mờ nhạt cuối cùng trong đôi mắt sắp khép lại, Hạ Giai Ninh chỉ kịp rủa thầm:

"Chưa kịp bái đường đã muốn bái biệt, nguyên chủ quả thật có chí lên bàn thờ!

Mới bước mấy bước mà như vừa leo đèo vượt suối ba năm."

Rồi tối sầm trước sự hoang mang, lo sợ của mọi người.
 
Trầm Ninh
Chương 5


Đêm đổ bóng xuống Vĩnh Thân vương phủ.

Ánh trăng vắt ngang mái ngói lưu ly, lặng lẽ rọi lên những dải đèn lồng đỏ thắm treo cao trên hành lang uốn lượn.

Từng ngọn nến bên hiên cháy đều, ánh sáng hắt lên cột trụ chạm trổ tinh xảo, soi rõ từng nét rồng bay phượng múa.

Sân phủ lặng im, chỉ có vài bóng thị vệ thoáng ẩn hiện bên hàng trúc.

Lá trúc cựa mình trong gió, chạm nhau phát ra âm thanh khe khẽ, khô giòn, vọng giữa đêm tĩnh mịch.

Mùi trầm thoảng trong gió phảng phất trên những lối lát đá, khiến cả không gian nhuốm màu cổ kính mà không lạnh lẽo.

Phía Đông viện, ánh đèn đỏ từ gian phòng tân hôn chảy tràn lên bức rèm thêu song hỷ.

Đêm nay, phủ đệ không ồn ào, chẳng có tiếng trống tiễn đưa hay ca nhạc rộn ràng, chỉ có ánh sáng trầm ổn, lặng lẽ chứng giám cho một cuộc giao duyên sắp đặt.

Phòng tân hôn phảng phất hương trầm, ánh nến hồng lay động trong màn lụa, từng vạt rèm đỏ uốn lượn như sóng, treo từ xà nhà xuống, phủ ngang giường phượng sơn son thếp vàng.

Tường treo câu đối hỷ, lồng đèn thêu uyên ương chao nghiêng ánh lửa.

Trên bàn gỗ tử đàn chạm khắc hoa văn uyên ương, chén ngọc đặt ngay ngắn bên cạnh bình rượu giao bôi còn vơi một nửa.

Mọi thứ đều được dát vàng, dát bạc... ngập trong sắc đỏ, đỏ đến lóa mắt, sáng đến chói lòng.

Trên giường lớn trải đệm gấm, thân hình nhỏ nhắn vẫn nằm bất động giữa đống gấm vóc ngổn ngan tựa nàng công chúa đang ngủ im lìm giữa rừng sâu chờ chàng hoàng tử tới đánh thức bằng nụ hôn ngọt ngào.

Một trận gió thổi lướt qua khe cửa sổ khép hờ, khiến ngọn lửa đèn dầu khẽ chao đảo.

Đột nhiên.....

SOẠT...

Hạ Giai Ninh bật dậy

Mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương, gương mặt tái nhợt, đáy mắt vẩn đục sự hoảng hốt.

Nàng thở hổn hển như vừa vùng khỏi đáy nước, cổ họng khô khốc như vừa bò từ địa ngục về.

Đôi mắt thất thần quét quanh, xác nhận bản thân vẫn còn sống, vẫn còn...

ở nơi này.

Nàng siết chặt tay, lồng ngực phập phồng.

Nàng nhíu mày, nghiến răng rủa thầm, giọng uất nghẹn... lẩm bẩm giữa cơn mộng mị chưa tan.

Lại là cái giấc mơ chết tiệt đó...!

Tựa như lạc trong mê cung không lối thoát, mỗi lần tỉnh dậy là mỗi lần như bị xô trở lại điểm bắt đầu.

Cổ họng đắng ngắt, nàng ngồi lặng, hồi lâu mới chậm rãi quay đầu nhìn khắp căn phòng tân hôn.

Thứ đập vào mắt nàng đầu tiên là sắc đỏ, đỏ đến nhức óc.

Từ màn đến đệm, từ giấy dán cửa sổ đến chiếc lược cài trên bàn trang điểm, tất cả đều phô trương như sợ người ta không biết hôm nay nàng mới thành thân.

Nàng cúi đầu, nhìn hỉ phục trên người.

Phượng thêu vàng uốn lượn theo từng lớp gấm quý, cổ áo cứng đến mức tưởng như đang tròng vào một cái khung lễ nghi, vạt áo thướt tha mà nặng nề.

Ánh mắt khẽ liếc qua vết thương trên tay.

Lớp băng trắng sạch, buộc gọn gàng, không siết quá chặt cũng không quá lỏng lẻo, không thấy máu thấm ra ngoài, đậm mùi thuốc Đông y, hăng hắc mà ngai ngái.

Nàng nhíu mày, ngón tay lướt nhẹ qua mép vải.

Giọng nhạt như nước lã, chẳng rõ hài lòng hay dè chừng.

"Xem ra... có người đã xử lí vết thương này rồi!

Động tác không tệ, sạch sẽ, gọn gàng.

Không giống làm cho có."

Nàng buông tay áo xuống, ánh mắt chậm rãi đảo một vòng căn phòng xa lạ, đáy lòng vẫn chưa dẹp nổi cảnh giác.

Thế giới này, từ trong ra ngoài, đều không thuộc về nàng.

Ánh nến nhảy múa lặng lẽ bên vách, phản chiếu dáng người mảnh mai vừa rời khỏi giường.

Tà váy mỏng lướt qua nền bạch ngọc lạnh buốt, như cánh hoa vô tình rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.

Nàng đứng đó, đưa mắt nhìn khắp gian phòng xa lạ, tâm trí dần tỉnh táo.

"Cuối cùng...

đây là nơi nào?

Một triều đại bị lịch sử lãng quên, hay chỉ là giấc mộng hoang đường mà bản thân mình tự suy diễn...?"

Giọng nàng trầm xuống, mang theo nỗi hoang mang mơ hồ.

"Nếu sự thật là vậy...thì khoảng cách giữa thế giới của mình với thế giới này... là trăm năm, hay nghìn kiếp?

Mà sao lại là mình?

Ý nghĩ ấy cứ chập chờn không dứt.

Mọi thứ trước mắt đều trái ngược với lý trí, phản khoa học, vô lý đến khó tin.

Một kiểu kịch bản xuyên thời không mà nàng từng cười cợt trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình trên mạng, nay lại trở thành hiện thực ngay trên thân thể này.

"Còn cái thân xác yếu ớt như giấy thấm nước này là sao?

Mềm yếu đến lạ, chỉ một vết cứa cũng khiến người suýt lìa khỏi nhân gian.

Và mấy mảnh ký ức vụn vỡ, đứt quãng kia nữa?

Nếu mình ở đây... thì cô ấy, nguyên chủ đã đi đâu rồi?"

Nàng đưa tay sờ lên vết thương đã được băng bó gọn gàng.

Tâm trí chập chờn giữa những kí ức xa lạ bị đứt gãy rời rạc vương vãi như tro tàn sau một trận cháy, không cách nào gom lại cho đầy, chồng chéo trong đầu, vụn vỡ, lộn xộn, như thể linh hồn mình vô tình ghép vào một khung xương không thuộc về bản thân.

Một thân xác yếu ớt, chạm gió liền run, uống nước cũng có thể chết đuối.

Nàng cố lần tìm lý trí qua từng mảnh vụn hoang hoải còn vương trong đầu rồi chợt khựng lại giữa gian phòng vắng.

Cổ họng khô khốc, tâm trí bỗng lạc vào một dòng suy nghĩ khác, nặng trĩu hơn.

"Nếu mình nhớ không nhầm thì trước khi mình tới đây cô ấy đã tự tử... vậy lẽ nào trước khi mình tới đây thì cô ấy đã chết do mất máu sao...!?"

Ý nghĩ ấy khiến nàng lạnh sống lưng.

Trong khoảnh khắc, mọi điều phi lý đều dường như trở nên quá thật.

Điều nàng cần lúc này, không phải là đáp án của một nghịch lý, mà là... tìm đường trở về.

Thế giới này, với nàng, là một cơn ác mộng chưa hồi tỉnh.

Xiêm y tầng tầng, vạt áo quét sàn như mây vướng gót.

Lễ nghi rườm rà, lời chúc tụng như sóng gõ cửa tâm can đã lặng.

Không điện thoại, không sóng, không ánh đèn cao ốc phản chiếu vào mắt kính râm.

Chỉ có đèn dầu leo lét, tiếng mõ điểm canh, và bước chân tì nữ nhẹ như sương đầu ngõ.

Nàng từng sống trên tầng cao rực rỡ ánh kim, nay đứng giữa trần gian nhuốm màu cổ ngữ.

Một thân cẩm y, mấn đỏ trùm đầu, không phải váy cưới trắng ngà bên sảnh tiệc thủy tinh, mà là sắc đỏ vận mệnh người khác đã định.

Chưa kịp ngẩng đầu, đã thấy mình là tân nương.

Chưa kịp cất lời, đã bị gọi là "vương phi".

Một cõi cổ xưa im lìm, trật tự và khuôn thước.

Ép nàng vào một vai diễn mà bản thân chưa từng học thuộc.

Mọi thứ quá đỗi xa lạ, từ cách thở cho đến cách sống.

Nàng cúi đầu, ngón tay gõ nhẹ lên trán, đôi mắt khẽ khép lại, như đang tự nhủ: Cơn ác mộng này, đến bao giờ mới chịu buông tha?

Đáng lẽ giờ này, nàng phải đang thảnh thơi ngồi trên chiếc divan êm mượt, trong căn penthouse nhìn thẳng ra vịnh biển mênh mang.

Tay nâng ly rượu sóng sánh dưới ánh đèn dịu mắt, lòng nhẹ tênh như thể chẳng điều gì có thể xô lệch.

Hoặc chỉ cần một tối bình thường chăn lụa phủ ngang eo, sofa ôm trọn lưng mỏi, tiếng điều hòa rì rầm và thế giới nhỏ bé đến từ chiếc điện thoại nằm yên trong lòng bàn tay.

Như vậy cũng đã là thiên đường.

Còn thực tại trước mắt nàng, chỉ là một tờ hôn ước đã đóng dấu son, một vai diễn không do mình chọn, và một gương mặt sắp gọi là phu quân, nhưng cả tên lẫn người đều chưa từng hiện hữu trong cuộc đời nàng.

Nàng ngửa đầu thở dài, ánh mắt phóng qua những vệt nến sáng trên vách tường, như than nhẹ một câu với chính mình:

"Cùng là tiểu thư, sao thân này yếu như giấy thấm mưa, dính một cái liền rách, đụng một cái liền gục?."

Ánh nhìn nàng lại dừng lại trên vết băng trắng nơi cổ tay.

Một thoáng im lặng.

Rồi như có dòng nước mờ mịt tràn qua tâm trí.

"Không phải chỉ là thân xác mỏng manh., mà là một tâm hồn đã mỏi mệt từ rất lâu.

Có lẽ, trước khi mình đến, thân thể này từng chịu lạnh một mình giữa trăm ánh mắt ấm áp mà không cái nào dành cho mình.

Có lẽ, đã quen gồng lên để sống, đến một ngày không gồng nổi nữa... chỉ muốn buông.

Chỉ là một vết cắt, nhưng ẩn sau đó là những vết thương chẳng ai từng nhìn thấu."

Ọc...

ọc...

Một tiếng bụng réo vang giữa đêm yên tĩnh, phá tan chút trầm mặc vừa gợn lên.

Nàng cúi đầu, xoa bụng:

"Ít ra cái thân xác này cũng biết đói."

Ánh mắt quét một vòng, liền trông thấy một bàn nhỏ đặt bên cạnh bình phong, bày biện vài món điểm tâm đã nguội lạnh, bánh hoa quế, kẹo hồ đào, kẹo hạnh nhân, mấy miếng thịt khô và một ấm trà sứ Thanh Hoa còn bốc hơi.

Ánh sáng lửa đèn lấp lánh trên thành chén sứ men ngọc.

Không chút do dự, nàng xốc váy bước xuống, bước đi nhẹ tênh mà lười biếng như mèo, chẳng mảy may giữ dáng đoan trang thường thấy ở tân nương, hay dáng dấp uỷ mị của một tiểu thư khuê các.

Tay trái bốc bánh, tay phải nhón miếng thịt khô, miệng nhai nhóp nhép...

Cảnh tượng ấy, nếu có ai nhìn thấy, chắc hẳn sẽ tưởng nhầm tân nương vừa cưới về chính là một tên đói khát lạc vào cung vàng điện ngọc

Nàng lẩm bẩm, tay này bốc bánh hoa quế, tay kia nhón miếng thịt khô.

Chưa tìm được đường về, ít ra cũng phải ăn mà sống tiếp chứ.

Phía sau màn lụa, ánh nến hồng nhảy nhót như lén cười một tiếng dài.

Cố Trầm Dạ ngồi trong thư phòng, nơi không hỷ sắc.

Không hương trầm, chẳng long đèn.

Căn phòng rộng sâu, vách gỗ đen sẫm như bị gió thời gian hun khói, ánh sáng từ lò than ở góc phòng chỉ đủ phủ một quầng đỏ âm ỉ lên mép bàn.

Cửa sổ cao, gió đêm len qua song, mang theo hơi lạnh ẩm mốc của rêu đá và mùi cũ kỹ của mực nho khô lắng.

Thư án bày đơn sơ, giấy tấu đã đọc phân nửa, nghiên mực còn vết chấm chưa ráo.

Một thanh trường kiếm treo trên giá, phản chiếu ánh than đỏ như ráng chiều tàn.

Trên bàn, một chén trà đặt lặng không khói, không nhiệt.

Cố Trầm Dạ vẫn chưa thay hỷ bào.

Áo đỏ tươi trên người hắn, trong ánh sáng u tối này, lại giống màu máu sắp đông.

Hắn ngồi đó, trầm mặc như một pho tượng cổ, sống lưng thẳng như kẻ chưa bao giờ cúi đầu.

Không một lời, không một động tác dư thừa.

Gió đêm rít khe khẽ.

Từng tiếng, như có ai ngoài song cửa đang thì thầm kể một câu chuyện chẳng lành.
 
Trầm Ninh
Chương 6


Cố Trầm Dạ nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt rơi xuống chén sứ men ngọc trong tay, lạnh lẽo không khác gì làn sương chưa tan buổi sớm.

Lời đại phu ban nãy vẫn chậm rãi vọng lại, từng tiếng từng chữ như giọt nước nhỏ xuống mặt hồ tĩnh lặng:

"Tiểu thư thân thể vốn suy nhược, vết cắt lại dứt khoát, rơi đúng chỗ hiểm.

May là tự cầm máu kịp... nếu không, chỉ e là... chẳng giữ nổi mạng.

Phúc lớn mạng lớn mới qua được một phen."

Ngón tay hắn khẽ gõ lên thành chén, phát ra một tiếng "cộc" khô lạnh.

Nếu đã quyết chết, sao lại ra tay cứu mình?

Nếu chỉ yếu lòng trong chốc lát, sao vết cắt lại sâu đến vậy?

Hắn không đáp.

Chỉ mím môi cười nhạt, nhưng ánh mắt thì không chút ý cười.

Đổi ý ?

Cánh cửa phòng bất ngờ bật mở.

Tiểu Châu vừa bước vào, cảnh tượng trước mắt liền khiến nàng đứng khựng lại.

Thau nước trên tay rơi "cạch" xuống đất, nước văng tung toé chẳng khác gì bị dọa cho rơi hồn.

Trước mặt Tiểu Châu là tân nương nương vừa gả vào phủ Cố vương.

Người lẽ ra phải là khuôn vàng thước ngọc của chốn khuê môn, đoan trang dè dặt, nhu mì như nước.

Vậy mà lúc này, nàng lại ngồi đó với dáng vẻ chẳng khác nào của một kẻ đói lả giữa đường, lạc bước vào vương phủ.

Tiểu Châu suýt nữa thì không đứng vững.

Đáng lẽ, ngày đầu nhập phủ, tân nương chẳng phải nên ngồi sau màn trướng thêu thùa, chờ phu quân gọi đến hay sao?

Nào ngờ lại được diện kiến cảnh tượng này, thật khiến người ta nghi ngờ bản thân có đang bước nhầm vào hậu viện hay không.

Mái tóc dài quá lưng được nàng búi vội một vòng cao, chẳng theo lối uốn lượn khuê phòng.

Chỉ là túm một vòng lỏng tay rồi cài tạm vài chiếc trâm ngọc giữ tóc khỏi rơi, trông vừa lộn xộn vừa như có ý thêu dệt.

Vài sợi tóc buông rơi bên thái dương, ôm nhẹ lấy gò má, gợi một nét lười biếng đậm chất nữ nhân mới tỉnh giấc sau cơn mộng dài.

Cả búi tóc nghiêng nghiêng, trâm ngọc xiêu vẹo, chẳng theo hàng lối gì.

Nhưng lại tạo thành vẻ rối bời đầy chủ ý.

Một vẻ lười biếng mà phóng túng, lả lơi mà không tục,... vẫn đượm nét duyên ngầm quyến rũ đến từ chính sự cẩu thả có tính toán ấy.

Hệt như bức tranh thủy mặc còn dang dở, nét mực nhòe ra nơi cuối cọ, tưởng vô ý lại hóa nên thần.

Nàng ngồi trên ghế, dáng vẻ thong dong chẳng màng lễ nghi.

Tay áo nàng xắn cao tới khuỷu, để lộ cổ tay thon nhỏ trắng mịn như ngà.

Váy vóc bên dưới thì vén lệch một bên, chẳng theo nề nếp quy củ, để lộ mắt cá chân mảnh mai, trắng muốt hệt men sứ.

Nàng ngồi trước bàn ăn, dáng vẻ thong dong như chốn không người.

Một chân vô tư chống lên mép ghế, váy lụa theo đó mà xô lệch, trượt xuống tận đùi để lộ ra chiếc chân trần thon dài ánh lên sắc da trắng tựa tuyết đầu mùa.

Từng đường nét thanh tú dưới lớp lụa mỏng hiện ra nửa kín nửa hở, vừa khiến người ta giật mình, vừa chẳng nỡ rời mắt.

Cảnh tượng ấy, đặt trong phòng tân hôn đêm đầu tiên, lại mang dư vị lạ lùng, như một nét phá cách trong khung lễ nghi nghiêm ngặt, không đoan trang, chẳng e lệ, mà lại khiến lòng người khó dứt.

Trước mặt nàng là khay điểm tâm chỉ còn vài mảnh vụn.

Tay trái nâng chén trà, tay phải cầm nửa chiếc bánh, nàng ăn ngon lành, nhai chậm mà dứt khoát, vẻ mặt tập trung đến mức người ngoài nhìn vào cũng không nỡ quấy rầy. nàng ăn đến mức hai má phồng lên, vừa nhai vừa lim dim mắt, vẻ mặt thoả mãn chẳng khác gì đang rơi vào cơn say tình.

Không còn lễ nghi, chẳng màng giữ ý, chỉ còn lại một nữ tử đang chìm đắm giữa hương vị bánh trà nóng, ăn tới quên trời quên đất.

Khóe môi còn lấm tấm vụn bánh, nhưng dáng vẻ ung dung lại khiến người ta không nỡ trách, vừa buồn cười, vừa có chút...

đáng yêu đến bất lực.

Không phải kiểu thưởng trà nhấm nháp như khuê nữ trong tranh, mà là ăn..., thật sự ăn, như thể đang cố lấp đầy nỗi thèm sau một quãng dài nhịn đói.

Tiểu Châu há hốc mồm:

Tiểu... tiểu thư?!

Hạ Giai Ninh nghe tiếng liền khựng lại, ánh mắt như chú nai ngơ ngác giữa rừng xanh, ngước nhìn kẻ vừa xông vào.

Trong một thoáng, cả nàng và chiếc bánh trong tay đều cứng đờ.

Nàng lập tức đứng bật dậy, miệng vẫn đang nhai, mắt mở to lộ rõ vẻ bối rối.

Rồi như con mèo bị bắt quả tang ăn vụng, nàng lúng túng đặt bánh xuống, nuốt vội miếng bánh còn trong miệng, tay vội lau mép bằng tay áo đã xắn lên như một bản năng.

Khóe môi cố kéo lên một nụ cười hữu nghị, nàng chớp mắt:

Tôi... vừa tỉnh lại, trong người có hơi đói...lại thấy khay đồ ăn đặt sẵn bên bàn, nên có lỡ ăn mất mấy món.

Thành thật xin lỗi... mong cô bỏ qua.

Tôi...tôi thật sự không phải cố ý.

Nói đến đó, ánh mắt nàng lướt qua Tiểu Châu, thấy đối phương vẫn đứng yên như tượng, nàng liền cúi đầu thấp một chút, giọng cũng theo đó nhỏ đi:

Tôi cũng không phải là không hiểu quy củ... chỉ là vừa tỉnh lại, đầu óc còn choáng váng, bụng lại đói cồn cào, mà khay bánh thì đặt ngay trước mặt.

Trong phòng thì vắng, ngoài trời thì lạnh, nhìn một lúc liền không cầm lòng được.

Nên....

Nàng đứng nghiêm chỉnh lại, vội kéo tay áo xuống, bàn tay luống cuống chỉnh lại vạt váy lệch bên hông.

Động tác không vội nhưng mang chút lúng túng, tựa như muốn gom lại chút đoan trang vốn đã rơi rớt đâu đây.

Ánh mắt liếc quanh, rồi lại cúi nhẹ, khóe môi vẫn mỉm cười giữ thể diện, mà nét ngượng ngập nơi khóe mắt không giấu đi đâu được:

Thật có phần thất lễ, mong cô lượng thứ.

Nếu vì chuyện này mà khiến cô không vui, ta xin nhận lỗi.

Chỗ đồ ăn này... nếu có bất tiện, cô... cô cứ nói, ta sẽ đền lại đầy đủ.

Chỉ mong cô...

đừng nhắc lại với ai, ta thực lòng lấy làm áy náy.

Tiểu Châu thoáng khựng lại, nét mặt đầy vẻ ngơ ngác chưa kịp hiểu nổi tình cảnh trước mắt.

Ngay sau đó như sực tỉnh, nàng vội bước nhanh tới, tay đỡ lấy Hạ Giai Ninh như thể sợ nàng đứng không vững, giọng mang theo chút lo lắng xen lẫn trách móc nhẹ:

Tiểu thư, người tỉnh rồi?

Sao không nghỉ thêm một lát mà lại xuống giường rồi...?

Người còn thấy khó chịu ở đâu không?

Tỉnh dậy sao chẳng gọi nô tì?

Người... rốt cuộc vì cớ gì mà lại tự làm khổ bản thân đến thế?

Một tràng câu hỏi dồn dập trút xuống, lời nọ nối lời kia chẳng kịp ngừng thở.

Tay Tiểu Châu khẽ đỡ lấy khuỷu tay Hạ Giai Ninh, ánh mắt không ngừng quét qua gương mặt người đối diện, hốt hoảng hiện rõ nơi đáy mắt.

Vừa hỏi, Tiểu Châu vừa cúi xuống xem vết thương, giọng nhỏ dần theo từng câu, lộ rõ vẻ sốt ruột xen lẫn lo âu.

Hạ Giai Ninh đứng lặng, chẳng khác gì pho tượng vừa được tạc giữa cơn mộng mị.

Ánh mắt mở lớn, ngơ ngác dõi theo từng lời dồn dập, tựa như kẻ bị gọi dậy giữa giấc mơ chưa kịp tỉnh.

Mày ngài khẽ chau, môi hồng mấp máy, nhưng lời chưa kịp thành câu thì đã vụn vỡ nơi đầu lưỡi.

Cuối cùng, chỉ thốt ra một tiếng mơ hồ như gió thoảng:

Ờ... hả?

Tiểu thư....

Người hả cái gì chứ...!

Người nói vớ vẩn cái gì vậy?

Tiểu Châu nghiêng đầu, giọng còn chưa dứt, đã nhẹ nhàng, ân cần cẩn thận đỡ Hạ Giai Ninh ngồi xuống lại ghế bên cạnh bàn tròn gỗ lim.

Hạ Giai Ninh để mặc Tiểu Châu dìu, ánh mắt vẫn không rời gương mặt kia, vẻ thẫn thờ chưa tan, cất giọng chậm rãi:

Cô... biết tôi sao?

Tiểu Châu thoáng sững người, tưởng nàng vẫn còn mê man, bèn đưa tay chạm lên trán nàng, rồi lại sờ sang trán mình, so thử nhiệt độ.

Hạ Giai Ninh lắc đầu, gạt tay Tiểu Châu khỏi trán mình, giọng dứt khoát:

Tôi không có sốt.

Thân nhiệt tôi ổn định, thần trí bình thường.

Nhưng tôi chỉ muốn biết... cô thực sự quen biết cái người này à?

Vừa dứt lời, tay khẽ nâng lên, chỉ thẳng vào chính mình.

Lần này thì Tiểu Châu như bị điểm huyệt, đứng đờ ra mất một thoáng.

Chỉ chốc sau, gương mặt nàng tái đi, hoảng hốt quỳ thụp xuống đất, đầu gần chạm gấu váy:

Tiểu thư...

Là em đây mà...

Là Tiểu Châu...

Người không nhớ em sao?

Nô tì hầu hạ bên người từ khi còn nhỏ, chưa từng rời nửa bước...Tiểu thư, người đừng làm nô tì sợ... người có cần mời đại phu không...?!

Giọng run run, chân tay cũng không yên, ánh mắt vừa sợ hãi vừa tuyệt vọng, như thể cả bầu trời vừa sụp xuống.

Hạ Giai Ninh thoáng chấn động, theo bản năng cũng khuỵu gối theo, lúng túng đưa tay đỡ lấy nàng:

Cô tự nhiên quỳ cái gì vậy?...Tôi có ăn hiếp bắt nạt cô đâu...!

Mau....

Mau....

đứng lên đi....

Tiểu Châu ngẩng lên, thấy tiểu thư mình cũng quỳ sát đất, càng thêm kinh ngạc, mắt trợn tròn, tim muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Cảnh tượng này, cả đời nàng chưa từng chứng kiến.

Tiểu Châu từ nhỏ đã quen nhìn tiểu thư nhà mình như ánh trăng sáng dịu dàng giữa trời cao, khiêm tốn mà xa vời, ôn hòa mà chẳng dễ gần.

Chưa từng nghĩ có một ngày lại thấy người cúi gối ngang mình.

Tiểu Châu hoảng hốt tay chân luống cuống miệng càng hấp tấp, đẩy nàng đứng dậy

Tiểu thư mau đứng dậy...

Người đối diện hơi giật mình, rõ ràng vẫn còn chút lúng túng.

Nàng đứng dậy, nói chậm nhưng dứt lời:

Cô cũng đứng lên đi.

Một người ngồi, một người quỳ, nói chuyện kiểu gì!

Nhìn vào thành ra cái gì?

Người ngoài lại bảo ta bắt nạt ngươi.

Dứt câu, nàng không đợi Tiểu Châu phản ứng, đưa tay kéo mạnh đối phương đứng dậy.

Tiểu Châu còn chưa kịp đứng vững, thân thể đã bị kéo nghiêng, ngã ngồi xuống ghế bên cạnh.

Ngồi im.

Giọng nói không lớn, nhưng không cho phép phản kháng.

Ta hỏi gì, cô trả lời cái đó.

Tiểu Châu mím môi, chỉ biết gật đầu.

Mà người trước mắt này... rõ ràng là tiểu thư, nhưng từ giọng nói đến ánh nhìn, từ cách hỏi đến thái độ, đều khiến Tiểu Châu thấp thoáng cảm giác..!

Tựa như có một linh hồn khác vừa thức dậy trong hình hài quen thuộc.
 
Back
Top Bottom