Khác Trầm Luân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
391293646-256-k995133.jpg

Trầm Luân
Tác giả: sotdaudo
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Trầm Luân

Thể loại: Tổng tài, tình trai, đấu tranh thương trường, ân oán, ngược tâm, drama nặng, kết BE.

Tóm tắt nội dung:

Năm năm trước, Vũ Kỳ từng là cánh tay phải đắc lực của Hàn Trạch Thần-tổng tài lạnh lùng và tàn nhẫn của tập đoàn Thịnh Viễn.

Cậu ngưỡng mộ hắn, tin tưởng hắn, thậm chí có những cảm xúc không nên có.

Nhưng rồi, một biến cố bất ngờ đã phá hủy tất cả.

Hàn Trạch Thần chính là người đã đẩy Vũ Kỳ vào đường cùng, khiến cậu thân bại danh liệt, mất đi tất cả và buộc phải rời khỏi thành phố.

Năm năm sau, Vũ Kỳ trở lại với một thân phận hoàn toàn mới-giám đốc của tập đoàn Tần Thị, một thế lực đang dần vươn lên mạnh mẽ.

Cậu không còn là người thanh niên non nớt năm nào, mà là một kẻ đầy toan tính và quyết tâm.

Lần này, cậu quay về không phải để đầu quân cho Hàn Trạch Thần, mà là để lật đổ hắn.

Cả hai bước vào một cuộc chiến không khoan nhượng-trên thương trường, họ là đối thủ không đội trời chung, nhưng trong bóng tối, tình cảm phức tạp vẫn âm ỉ cháy.

Giữa những màn đấu trí căng thẳng, những âm mưu đan xen, và những hiểu lầm không thể hóa giải, cả hai dần nhận ra tình cảm của mình dành cho đối phương.

Thế nhưng, tình yêu này vốn dĩ ngay từ đầu đã là sai lầm.

Khi sự thật năm xưa bị vạch trần, khi thù hận đã ăn sâu vào máu, liệu họ có thể quay đầu?

Hay cuối cùng, tất cả chỉ còn lại đau thương và một kết cục không thể cứu vãn?

"Cậu không thể thắng tôi."

"Chưa thử, làm sao biết?"

Liệu ai mới là kẻ thực sự chiến thắng, hay cả hai đều sẽ tr



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích !
Trầm Luân
CHƯƠNG 1: KẺ ĐỊCH TRỞ VỀ


Trên tầng cao nhất của tập đoàn Thịnh Viễn, ánh đèn thành phố phản chiếu lên tấm kính lớn, hắt bóng một người đàn ông đang đứng đó, lạnh lùng và kiêu ngạo như một vị vương giả.

Hàn Trạch Thần—tổng tài của Thịnh Viễn, là người nắm trong tay quyền lực tuyệt đối trong giới kinh doanh.

Anh ta luôn ra quyết định dứt khoát, không khoan nhượng với bất kỳ ai dám cản đường mình.

Nhưng hôm nay, một tin tức khiến trợ lý của anh tái mặt.

“Chủ tịch Hàn, Vũ Kỳ đã trở lại.”

Hàn Trạch Thần dừng tay lại, ánh mắt sâu thẳm như một vực thẳm không đáy.

Một cái tên đã bị chôn vùi nhiều năm, nay lại vang lên ngay trước mặt anh.

Vũ Kỳ—người từng là một kẻ dưới trướng anh, nhưng cũng là người duy nhất dám phản bội anh.

Năm năm trước, cậu biến mất không dấu vết sau một sự kiện chấn động trong giới kinh doanh.

Và bây giờ, cậu quay lại.

Không còn là một kẻ vô danh như trước, Vũ Kỳ hiện tại đã là giám đốc của tập đoàn Tần Thị, một thế lực đang dần vươn lên mạnh mẽ.

Nhưng điều đáng nói hơn cả—mục tiêu đầu tiên của cậu chính là Thịnh Viễn.

“Hắn quay về để trả thù tôi sao?”

Hàn Trạch Thần nhếch mép, ánh mắt trở nên nguy hiểm.

Trợ lý không dám trả lời, chỉ im lặng cúi đầu.

Hàn Trạch Thần cười lạnh, đáy mắt lóe lên một tia thích thú.

“Thú vị đấy.”

(…)

Trong phòng họp của Tần Thị, bầu không khí căng thẳng đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Ngồi ở vị trí chủ tọa, Vũ Kỳ thong thả lật từng trang tài liệu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bàn, như đang suy xét một điều gì đó.

Cậu mặc một bộ vest màu đen tinh tế, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng lại mang theo sự sắc bén chết người.

“Dự án hợp tác với Thịnh Viễn, tôi muốn tự mình đàm phán.”

Một câu nói đơn giản, nhưng lại khiến cả phòng họp rơi vào im lặng.

Một vị quản lý lên tiếng dè dặt: “Giám đốc Vũ, Thịnh Viễn không phải là đối thủ dễ đối phó.

Nhất là… người đứng đầu của họ.”

Vũ Kỳ cười nhẹ, đôi mắt đen sâu thẳm như ẩn giấu hàng ngàn bí mật.

“Hàn Trạch Thần sao?

Đương nhiên tôi biết rõ hắn.”

Biết rõ đến mức từng hận đến tận xương tủy.

Năm năm trước, cậu đã từng tin tưởng hắn, ngưỡng mộ hắn, thậm chí… còn có những cảm xúc không nên có.

Nhưng rồi chính người đàn ông đó đã hủy hoại tất cả, đẩy cậu vào bước đường cùng.

Bây giờ, cậu quay trở về, không chỉ để giành lấy vị trí xứng đáng của mình mà còn muốn nhìn xem—khi tất cả mọi thứ trong tay Hàn Trạch Thần dần sụp đổ, hắn sẽ có biểu cảm thế nào.

(...)

Ba ngày sau—Trụ sở chính của Thịnh Viễn.

Trong căn phòng họp sang trọng, Hàn Trạch Thần ngồi ở vị trí cao nhất, lạnh lùng nhìn người thanh niên trước mặt.

Năm năm không gặp, Vũ Kỳ thay đổi rất nhiều.

Cậu không còn là chàng trai trẻ năm nào luôn đi theo hắn, mà giờ đây đã là một doanh nhân bản lĩnh, ánh mắt đầy thách thức.

“Lâu rồi không gặp, Chủ tịch Hàn.”

Vũ Kỳ cười nhạt, đặt hợp đồng lên bàn.

Hàn Trạch Thần không đáp, chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt sắc lạnh.

Một lúc sau, hắn mới chậm rãi lên tiếng:

“Cậu muốn gì?”

Vũ Kỳ nghiêng đầu, nhếch môi đầy ẩn ý.

“Muốn xem thử, người từng đứng trên đỉnh cao như anh… liệu có lúc nào phải cúi đầu hay không.”

Hàn Trạch Thần cười khẽ, nhưng ánh mắt lại tối sầm.

Vậy ra, cậu ta quay lại là để chơi trò này với hắn sao?

Không khí trong phòng họp như ngưng đọng.

Những ánh mắt xung quanh đều dán chặt vào hai người đàn ông đang ngồi đối diện nhau—một bên là Hàn Trạch Thần, kẻ nắm trong tay quyền lực tuyệt đối của Thịnh Viễn, một bên là Vũ Kỳ, giám đốc trẻ tuổi của Tần Thị, kẻ vừa trở về sau năm năm biến mất.

Dưới ánh đèn trần lạnh lẽo, Hàn Trạch Thần hờ hững lật xem bản hợp đồng trước mặt.

Ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn, âm thanh vang lên đều đặn, như thể đang suy xét một điều gì đó.

Vũ Kỳ im lặng chờ đợi, khóe môi khẽ nhếch lên như đang xem một trò giải trí thú vị.

“Muốn xem tôi cúi đầu?”

Hàn Trạch Thần đột nhiên bật cười, giọng nói trầm thấp mang theo ý vị nguy hiểm.

“Vũ Kỳ, năm năm rồi mà cậu vẫn còn ngây thơ như vậy sao?”

Vũ Kỳ không hề dao động, chỉ nhàn nhạt đáp: “Vậy sao?

Tôi chỉ nghĩ… lần này, có lẽ người phải chịu thua sẽ là anh.”

Ánh mắt hai người giao nhau trong tích tắc, như những lưỡi dao sắc bén va chạm, không ai chịu nhường ai.

Cảm giác này quá quen thuộc.

Cả hai đều nhớ rất rõ—trước đây, Vũ Kỳ từng là người đi theo bên cạnh Hàn Trạch Thần, một kẻ luôn đứng sau giúp hắn xử lý mọi chuyện.

Cậu từng ngưỡng mộ hắn, từng cho rằng hắn là người đáng tin cậy nhất.

Nhưng rồi, vào cái đêm định mệnh năm năm trước, Hàn Trạch Thần đã tự tay đẩy cậu xuống vực sâu tuyệt vọng.

Mọi thứ thay đổi từ giây phút đó.

Hôm nay, Vũ Kỳ trở về, không phải để làm kẻ dưới trướng hắn nữa, mà là để giành lại những gì thuộc về mình.

“Được thôi.”

Hàn Trạch Thần ném hợp đồng lên bàn, ánh mắt thâm trầm.

“Nếu cậu muốn chơi, tôi sẽ chơi cùng cậu.”

Trận chiến này, chính thức bắt đầu.
 
Back
Top Bottom