Ngôn Tình Trắc Nghiệm Tình Yêu - Thủy Quả Trà

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
595,687
0
0
AP1GczP61ZjyMEpLoTdWf-SmaIPoElVmzF8lNf1VRpklw3Z8yUrtTlclf_zgmEiExe89wzG3JzJe7NolkjUT3N5uf3zp-KPhpGgU5jlycydW-oJ4Ir64FJQFypUgGUcFuhf28eUjT-8WBfXMPVqvyk9LgW2r=w215-h322-s-no-gm

Trắc Nghiệm Tình Yêu - Thủy Quả Trà
Tác giả: Thủy Quả Trà/水果茶
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên Truyện: Trắc Nghiệm Tình Yêu

Tác Giả: 水果茶

Raw: Zhihu

Biên soạn + soát lỗi: Tròn

Giới thiệu:

Tôi gửi tin nhắn hỏi bạn thân mặc đồ lót màu gì, kết quả lại gửi nhầm cho trai đẹp khoa luật.

Đối phương trả lời chỉ trong vài giây: “?”

Tôi: “sticker tò mò.”

Đối phương lại nhắn: “Cậu muốn xem thật à?”

Tôi: “sticker hóng hớt.”

Không lâu sau, đối phương gửi tới một tấm ảnh trông cũng rất ra gì.

Hai mắt tôi sáng bừng: “Mẹ nó cậu còn lấy ảnh mạng lừa chị em cơ đấy.”

“Người này cũng to phết đó.”

“Sticker to chà bá.”

Trai đẹp im lặng một chút: “Không phải ảnh mạng.”

Tôi cười hì hì gõ chữ: “Không phải ảnh mạng chẳng lẽ là của cậu….”

“....Hả! Không đúng.”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Anh Cong Trách Tôi Sao
  • Năm Tháng Vàng Son - Kiệt Trạch Nhi Du
  • Trưởng Tỷ Như Mẹ - Trạch Ân
  • Hắn Còn Đáng Sợ Hơn Cún - Ngụy Thừa Trạch
  • Ngày Tháng Trắc Trở
  • Con Đường Làm Quan Của Phu Quân Ăn Chơi Trác Táng
  • Trắc Nghiệm Tình Yêu - Thủy Quả Trà
    Chương 1


    01.

    Lúc tám giờ sáng tôi vô tình thấy được một bài kiểm tra nhân cách mới ở trên mạng, chỉ cần hỏi đối phương mặc đồ lót màu gì, dựa vào câu trả lời là có thể biết nhân cách đối phương thế nào.

    Tôi nhanh tay gửi tin nhắn cho bạn thân: “Đồ lót của cậu màu gì thế?”

    Nhưng mà nhìn đồng hồ, giờ này có lẽ cô ấy vẫn đang say giấc ở ký túc xá.

    Tôi tắt màn hình, ngẩng mặt lên, lén nhìn Hứa Từ ở đằng trước.

    Phát ra tiếng cảm thán lần thứ 10 trong ngày hôm nay: Đẹp trai quá đi.

    Mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, cong một cách tự nhiên, có cảm giác sờ vào sẽ rất mềm, hai tay cậu ấy thoải mái đặt trên bàn, ngón tay thon dài cầm bút, lâu lâu sẽ ghi chép gì đó vào vở.

    Ánh mắt lạnh lùng, biểu cảm chăm chú.

    Tôi cầm cây bút máy trên tay hướng về phía cậu ấy đo đo một chút, sau đó phác thảo cậu ấy ra giấy.

    Đột nhiên, màn hình điện thoại trong tay cậu ấy sáng lên.

    Thoáng nhìn thấy thông báo của bong bóng chat, nhưng không thấy được nội dung.

    Trong lòng tôi có chút nghi ngờ, giờ này có thể có ai tìm Hứa Từ?

    Tôi đã bám đuôi Hứa Từ được mấy hôm, vòng bạn bè của cậu ấy sạch sẽ đáng sợ, chỉ có một mình.

    “....không phải bạn gái đó chứ.”

    Trong lòng tôi vang lên tiếng chuông cảnh báo, nghển cổ thật cao cố đọc nội dung tin nhắn của cậu ấy.

    Chỉ thấy Hứa Từ mở điện thoại lên, sau đó bất động nhìn tin nhắn bên trong.

    Giống như là nhìn thấy tin tức gì khủng khiếp lắm, tôi thấy cậu ấy ấn mở khung chat, rồi lại tắt đi, mấy lần như thế, rồi lại thấy cậu ấy vò đầu bứt tai.

    Điện thoại của tôi trên bàn hơi rung nhẹ.

    Màn hình sáng lên thông báo vừa nhận được tin nhắn, ánh mắt tôi vẫn dán chặt trên người Hứa Từ, tiện tay ấn mở khung chat, vừa hay nhận được tin nhắn trả lời.

    Quả dừa: “Đồ lót của cậu màu gì?”

    。: “?”

    Cậu ấy gửi một dấu chấm hỏi.

    Trong lòng tôi vẫn đang nghi ngờ sao hôm nay bạn mình dậy sớm thế, động tác trên tay liên tục đánh giá tính cách của cô ấy thông qua câu trả lời này.

    Quả dừa: “Sticker tò mò.”

    Bạn thân phát dãy ký tự cạn lời.

    。: “.......”

    。: “Cậu thật sự muốn xem à?”

    Tôi cười hi hi, tiếp tục đánh giá.

    Quả dừa: “Sticker hóng hớt.”

    Ở đằng trước vang lên tiếng động nhẹ, tôi ngẩng đầu, vừa hay bắt gặp Hứa Từ cũng quay lại, biểu cảm khó hiểu nhìn tôi chằm chằm.

    02.

    Chú ý đến ánh mắt của Hứa Từ, tôi nhanh chóng đặt điện thoại xuống, ngồi thẳng lưng, tỏ vẻ là học sinh ngoan đang chăm chỉ học hành.

    Những vẫn không quên mỉm cười gật đầu chào xã giao với Hứa Từ, tranh thủ để lại ấn tượng tốt với cậu ấy.

    Hứa Từ nhướn mày, thu hồi ánh mắt.

    Không biết có phải tôi bị ảo hay không, sao lỗ tai cậu ấy lại đỏ lên nhỉ?

    Còn chưa cho tôi nhìn kỹ hơn, Hứa Từ đột nhiên nhanh chóng thu dọn đồ đạc, đứng lên khom lưng đi ra khỏi lớp học từ cửa sau.

    ? Hứa Từ làm vậy là trốn học đúng không??

    Tôi cũng vội vàng dọn đồ bỏ vào giỏ, vốn dĩ vì Hứa Từ tôi mới đến lớp này.

    Cái gì mà luật tố tụng dân sự, tôi nghe chẳng hiểu gì.

    Quan trọng hơn chính là, tôi nghi ngờ Hứa Từ lúc này trốn học, phần lớn là có liên quan đến tin nhắn cậu ấy mới nhận được.

    Điện thoại tôi lại hơi rung lên.

    Chắc chắn là bạn thân gửi tin nhắn, tôi đang định nhắn lại cho cậu ấy là bây giờ không rảnh bởi vì tôi muốn đuổi theo Hứa Từ.

    Vừa ấn mở màn hình, tôi đã lập tức trợn tròn mắt.

    Cậu ấy gửi một tấm ảnh đến, là một người đàn ông mặc sịp đen.

    Ánh sáng có hơi tối, góc chụp là từ phía trên xuống.

    Có thể là người chụp hơi run tay, ảnh chụp hơi mờ, nhưng độ chân thật của thứ kia bên trong tấm ảnh rất khó để có thể phớt lờ.

    Quả dừa: “Mẹ nó, cậu còn dùng ảnh mạng để lừa chị em cơ đấy?”

    Quả dừa: “Nhưng mà anh chàng này cũng to phết nhể.”

    Sau đó tôi lại gửi thêm một cái sticker mèo con đang ch** n**c miếng.

    Bạn thân im lặng một lúc lâu: “.....Không phải là ảnh mạng đâu.”

    Cô nhóc này còn tiếp tục giả vờ với tôi đấy?

    Tôi cười hì hì đưa tay gõ chữ: không phải ảnh mạng lẽ nào là của cậu…..

    Trên màn hình điện thoại lúc này bất ngờ xuất hiện thông báo tin nhắn, nickname giống hệt, avatar cũng giống hệt.

    。: “Diệp Tử, mới tám giờ sáng đã chạy theo trai đẹp rồi à?”

    。: “Lúc về nhớ mua đồ ăn cho tớ với nhé~~~”

    Cả người tôi cứng đờ.

    Cảm giác như máu toàn thân chảy ngược, tay chân lạnh toát, máu nóng xộc thẳng lên não.

    Nếu đây mới là bạn thân, vậy thì, vậy thì người cùng tôi nói chuyện sáng giờ….

    Tôi vội vội vàng vàng ấn mở vòng bạn bè của đối phương, lòng thầm cầu nguyện đừng có giống như suy đoán của tôi.

    Vòng bạn bè của đối phương vô cùng nhạt nhẽo, không có hình ảnh chỉ có bài viết.

    Đại khái như kiểu cậu ấy biến vòng bạn bè thành ghi chú cá nhân.

    “Ngày mai thư viện phía đông.”

    “Trời mưa, nhớ đem dù.”

    “Chiều nay không có tiết.”

    ….

    Bài đăng gần đây nhất là ngày hôm qua, “Tám giờ sáng mai, A205 lớp luật tố tụng dân sự.”

    Chỉ là mấy chữ ngắn gọn đơn giản, nhưng tôi có thể nắm rõ hành tung của người trong lòng.

    Tôi nhắm mắt, quá xấu hổ.

    Đây là số của Hứa Từ.

    Tôi sai rồi, hoàn toàn sai!

    Tôi không nên thêm bạn mà không đặt tên ghi chú!

    Rõ ràng ngày nào tôi cũng xem vòng bạn bè của Hứa Từ rất kỹ, rốt cuộc là cậu ấy đổi ảnh đại diện lúc nào thế aaaaaaa!

    03.

    Quả dừa: “Ai ui! Không phải thế đâu.”

    Quả dừa: “Thành thật xin lỗi cậu, tôi gửi tin nhắn nhầm người.”

    Vẻ mặt tôi đau khổ, xin lỗi Hứa Từ.

    Chết mất thôi, Hứa Từ sẽ không nghĩ tôi là b**n th** đó chứ?!

    Lại đúng ngay lúc này, tiếng giảng bài của giáo sư trên bục giảng chậm rãi truyền đến, giáo sư lớn tuổi đẩy gọng kính trên sống mũi của mình xích lên, “Các em học sinh thân mến, vào ngày 1 tháng 1 năm 2021 đã chính thức áp dụng thi hành “bộ luật Dân Sự Công Hòa Nhân Dân Trung hoa”, lần đầu tiên việc cấm quấy rối t*nh d*c được quy định rõ ràng ở chương đạo đức và phải chịu trách nhiệm dân sự.”

    Một bạn học nữ ngồi ở hàng trước giơ tay: “Thầy ơi, thế nhận được tin nhắn quấy rối thì có được xem như quấy rối t*nh d*c không ạ?”

    Giáo sư gật đầu: “Chỉ cần là vi phạm mong muốn của người khác, đối với người quấy rối mình, người bị quấy rối có quyền yêu cầu người quấy rối chịu trách nhiệm dân sự.”

    “Các cách quấy rối t*nh d*c không chỉ là hành vi động chạm tay chân, những lời nói có tính ám chỉ không phù hợp cũng có thể xem như quấy rối t*nh d*c.”

    “Thế nên các bạn học chú ý, nếu trong cuộc sống thường ngày gặp phải hành vi quấy rối t*nh d*c như thế, nhất định phải dùng pháp luật như vũ khí để bảo vệ tốt bản thân!”

    Vậy hành vi của tôi có tính là quấy rối t*nh d*c không đây, nghe nói lúc nhỏ Hứa Từ từng bị một người phụ nữ lưu manh quấy rối, để lại bóng ma tâm lý, thế nên mới quyết tâm học luật!

    Tôi lo lắng bất an đợi tin nhắn hồi âm của Hứa Từ, đợi một lúc lâu, cũng không nhận được tin hồi âm nào.

    Quả dừa: “Thành thật xin lỗi! Ảnh đại diện của cậu và bạn thân tôi giống nhau như đúc, vậy nên tôi mới không cẩn thận nhận nhầm người!”

    Quả dừa: “Thật sự là tôi không cố ý đâu Hứa Từ.”

    Trong khung trò chuyện hiện thông báo đối phương đang nhập tin nhắn, sau một hồi lâu.

    Hứa Từ: “Là người bạn nào?”

    Hứa Từ: “Ngoài em ra chị còn muốn nhìn của ai nữa?”

    Quả dừa: “Hả?”

    Hứa Từ: “b**n th**.”

    Không phải đâu, clear soup man, tôi thật sự bị oan!

    Thuật ngữ "clear soup man" còn mang ý nghĩa mỉa mai hoặc phê phán, dùng để mô tả thái độ hoặc cách giải quyết vấn đề quá tùy tiện và vội vàng của một số người.
     
    Trắc Nghiệm Tình Yêu - Thủy Quả Trà
    Chương 2


    04.

    Hứa Từ: “Đàn chị, em đợi chị bên ngoài.”

    Trong lòng tôi giật mình thon thót, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Hứa Từ đang cầm cuốn sách, dựa vào cửa sổ, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.

    Chỗ cậu ấy đứng vừa hay đối với giáo viên chính là điểm mù, nhưng đối với học sinh ngồi theo hình bậc thang trong lớp thì có thể nhìn rõ.

    Đã có nhiều người chú ý đến Hứa Từ, những ánh mắt tò mò ngày càng nhiều thêm.

    Tôi ngồi thẳng lưng lên, áp mu bàn tay lên mặt nhằm hạ nhiệt.

    Quả dừa: “Đang giờ học mà.”

    Tôi giả bộ như đang chăm chú nghe giảng, khóe mắt vẫn quan sát cậu ấy.

    Hứa Từ đọc tin nhắn của tôi, khóe môi nở nụ cười, “Chị chắc chắn mình đang nghe giảng à?”

    Cậu ấy như muốn ám chỉ gì đó, tôi chợt nhớ lại vừa rồi mình vì muốn đuổi theo Hứa Từ, đã thu dọn hết toàn bộ “đồ dùng học tập” trên bàn đi, chỉ còn lại chiếc điện thoại đang sáng màn hình mà thôi.

    Nhưng giờ phút này tôi không được sợ hãi, kiên trì tiếp tục nói: “Tất nhiên! Tôi thấy có hứng thú với pháp luật lắm đấy!”

    Cái này không thể coi là nói dối, từ bé tôi đã rất có hứng thú với nghề luật sư.

    “Đàn em Hứa Từ, trốn học là không đúng đâu! Cho dù thành tích của cậu tốt, cũng không thể làm vậy!”

    Hứa Từ: “....em về lớp ngay đây.”

    Bóng dáng của cậu thoáng dao động, biến mất ở cửa sổ, tôi còn chưa kịp thở phào, chỗ trống bên cạnh chợt vang lên tiếng kéo ghế.

    Hứa Từ trực tiếp kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi.

    Tôi trợn tròn mắt nhìn cậu ấy, sau đó lại nghiêm túc ngẩng đầu nhìn giáo sư trên bục giảng, thầy ấy đang cúi đầu lật sách, không có chú ý đến!

    Hứa Từ không để ý đến ai lại lần nữa rút sách của mình ra đặt lên bàn.

    Tay phải mở nắp bút bằng một tay, tay trái chống cằm, hơi liếc mắt nhìn tôi: “Vậy em đợi chị tan học, đàn chị Tri Lý.”

    Tôi nghẹn họng nhìn cậu ấy trân trối, cơ thể phản ứng nhanh hơn đầu óc, vừa định gửi tin nhắn cầu cứu bạn thân, góc bàn đãbị cậu ấy dùng bút gõ nhẹ.

    “Đàn chị, lại muốn tìm ai tám chuyện đấy?”

    “Không chú ý nghe giảng là không tốt đâu.”

    Đường sống cuối cùng cũng bị Hứa Từ triệt luôn, tôi nhắm mắt, lòng lạnh như băng.

    05.

    Suốt cả tiết học tôi cứ như ngồi trên đống kim.

    Lúc thì mong tan học mau một chút, lúc lại mong đừng có tan học.

    Hứa Từ cũng không có để ý đến tôi, cậu ấy nhìn bảng đen, bộ dạng chăm chú học hành.

    Nhưng tôi thì chẳng nghe vào được gì, chưa nói đến chuyện không cùng ngành không hiểu gì về ngành đó, pháp luật là thứ tôi chỉ nghe thôi là buồn ngủ, có mỗi cái điện thoại để giết thời gian lại bị Hứa Từ nhìn chằm chằm làm tôi cũng chẳng dám dùng.

    Giọng nói của giáo sư thật sự rất ru ngủ, tôi vừa cố gắng tập trung tinh thần, lại vừa không nhịn được suy nghĩ tinh linh.

    Vậy nên tôi thật sự muốn nâng cao tinh thần, kết quả là, lại nghĩ tới tấm ảnh hôm nay Hứa Từ đã gửi đến.

    Cậu ấy nói không phải ảnh mạng?

    Thế cho nên sau khi nhận được tin nhắn của tôi cậu ấy đã đi chụp à?

    Nhưng mà đi đâu chụp cơ chứ, nhà vệ sinh chăng?

    Nghĩ tới nghĩ lui, suy nghĩ bắt đầu bay xa.

    Không phải, kích thước kia là kích thước của người bình thường à?

    Thế có đúng không nhỉ?

    Lẽ nào cậu ấy lót thêm thứ gì vào đ*ng q**n, trên mạng có bảo một vài nam thanh niên vì để tăng sức hút nên đã độn thêm đồ vào đ*ng q**n.

    …..

    Ánh mắt của tôi di chuyển dần xuống dưới, nhìn nơi đó của Hứa Từ.

    Hôm nay cậu ấy mặc một chiếc quần đơn giản, ống quần suông, làm đôi chân dài càng thêm nổi bật, mà chỗ g*** h** ch*n đó.

    ……

    “Đàn chị, chị đang nhìn gì đấy?”

    Hứa Từ bất ngờ lên tiếng, tôi lập tức hoàn hồn, mặt đỏ tận mang tai: “Tôi tôi tôi…đánh rơi đồ!”

    Tôi cúi xuống nhặt thứ đồ không hề có thật trên mặt đất, nhìn đông ngó tây mò mẫm không khí.

    Dây gai thì thường hay đứt ở chỗ mỏng, ông trời thật biết trêu đùa tôi, lúc ngồi dậy, cảm giác hoa mắt đột nhiên xuất hiện, tôi đưa tay bắt lấy thứ gì làm điểm tựa, lòng bàn tay cảm nhận được gì đó cứng rắn, to lớn.

    Tôi chạm vào đùi Hứa Từ.

    Hứa Từ rên khẽ một tiếng, tôi ngẩng đầu, nhìn ánh sáng nhàn nhạt trong mắt cậu ấy bằng biểu cảm khó hiểu.

    Cậu ấy mấp máy môi nghiêng đầu đi chỗ khác, dùng mắt thường cũng có thể thấy lỗ tai Hứa Từ đang dần đỏ lên.

    “Y khuôn luôn rồi…”

    Tôi lập tức bật dậy ngồi vào ghế, lòng như tro tàn.

    Chết mất, hành vi quấy rối t*nh d*c của tôi càng có thêm chứng cứ xác thực rồi!

    Giáo sư chú ý đến hành động của tôi, thầy ấy đẩy gọng kính lên, “bạn học này nhìn không quen lắm…em có chỗ nào không hiểu à?”

    Tôi l**m cánh môi khô khốc, lên tiếng hỏi: “Thầy ơi, em…bạn của em muốn hỏi một chút, quấy rối t*nh d*c có phải ngồi tù không, có được tham gia kỳ thi công chức không ạ?”

    06.

    Thời gian khó khăn cuối cùng cũng qua, tôi chầm chậm thu dọn đồ dùng cá nhân ít ỏi của mình, ý đồ kéo dài thời gian.

    Hứa Từ khoanh tay đứng bên cạnh tôi, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn tôi chằm chằm.

    “Này, bạn học nữ đằng trước kia, đợi chút đã.”

    Tôi đảo mắt nhìn quanh một lượt, học sinh trong lớp đã rời đi gần hết, sau đó lại nhìn giáo sư tự đưa tay chỉ vào mình: “Thầy gọi em ạ?”

    Giáo sư gật đầu, đôi mắt đang nheo lại kia bất ngờ chú ý đến Hứa Từ ở bên cạnh: “Hứa Từ? Hai em quen nhau à?”

    Hai người họ thân nhau cũng là chuyện hiển nhiên, Hứa Từ với tư cách là học sinh đứng nhất hằng năm, giáo viên chuyên ngành thấy cậu ấy quen mặt cũng là chuyện bình thường.

    Thầy ấy kéo Hứa Từ đến nói mấy chuyện tôi chả hiểu gì, kèm theo rất nhiều từ chuyên ngành.

    Thấy Hứa Từ chăm chú lắng nghe, không để ý đến tôi, tôi rón rén muốn chuồn đi.

    “Chị định đi đâu?” Hứa Từ bất ngờ lên tiếng.

    Tôi gãi đầu: “Tôi thấy cậu với giáo sư đang trò chuyện, nhắm chừng còn nhiều chuyện cần trao đổi, vậy nên tôi định đi trước.”

    Ánh mắt của giáo sư hết nhìn Hứa Từ lại nhìn tôi, vui vẻ hớn hở: “Xem thầy kìa, làm mất thời gian của hai em rồi.”

    Giáo sư lại quay sang nhìn tôi, vẻ mặt phúc hậu: “Nhưng mà em học sinh này, em đừng vội, thầy có chút chuyện muốn hỏi em.”

    Tôi nhìn giáo sư đầu tóc bạc phơ trước mặt, nghe hết hai tiếng trên lớp của thầy ấy, tôi khẳng định chưa từng nghe bất cứ một giọng nói nào êm tai hơn như vậy.

    Thầy ấy nói có vài chuyện cần nói riêng với tôi, bảo Hứa Từ đi trước.

    Hứa Từ có vẻ khó không cam tâm tình nguyện lắm, tôi chỉ có thể vờ như mình cũng khó xử: “Đây cũng đâu phải tôi lâm trận bỏ chạy.”

    “Là do giáo sư của cậu gọi tôi lại, tôi cũng hết cách nhaaaaaa.”

    Nhìn thấy Hứa Từ chầm chậm rời đi, tôi vẫy tay tạm biệt cậu ấy.

    Giáo sư tò mò hỏi tôi: “Hai em là người yêu à?”

    Tôi lắc đầu: “Vẫn chưa phải ạ.”

    Giáo sư chậc chậc mấy tiếng, tấm tắc khen tuổi trẻ thật tốt.

    “Thầy ơi, thầy giữ mình em lại là có chuyện gì muốn hỏi hay sao ạ?”

    “Em không phải sinh viên khoa luật, em tên là….”

    Tôi chột dạ dùng tay gãi gãi sống mũi: “Thầy, em tên Tri Lý, là sinh viên khoa nghệ thuật ở bên cạnh.”

    Dù cho tôi không phải sinh viên khoa này, nhưng cũng không bị cấm đến nghe giảng mà.

    ……

    Giáo sư giữ tôi lại không phải vì chuyện này, thầy ấy nhìn tôi cười: “Bạn học Tri Lý nè, em đừng lo lắng, thầy gọi em cũng không phải muốn chất vấn gì đâu.”

    “Bởi vì thật sự là sinh viên khoa khác đến nghe tiết của thầy khá ít, huống hồ còn là vào buổi sáng sớm thế này, đừng nói là sinh viên khoa khác, sinh viên khoa này cũng không ít người cúp tiết rồi đấy.”

    “Có thể các em thấy mình trốn rất kỹ, nhưng mà giáo viên đứng trên bục giảng có thể quan sát được hết.”

    Giáo sư bất đắc dĩ nói: “Thật ra chỉ cần không làm ảnh hưởng đến kỷ luật của lớp, thầy vẫn có thể nhắm một mắt mở một mắt.”

    Hóa ra là thấy ấy biết hết.

    “Dạ vậy thầy gọi em….”

    Trên mặt giáo sư vẫn nở nụ cười, nhưng lại nghiêm túc hơn nhiều: “Là vì sinh viên khoa khác đến nghe lớp này khá ít, cộng thêm những câu hỏi em đã hỏi tôi trên lớp.”

    “Thầy gọi em lại là để tìm hiểu thử, em gặp rắc rối ở trường hay chỗ nào khác phải không?”

    Tôi đáp: “Dạ?”

    “Bạn học Tri Lý, em đừng sợ, nếu như em gặp phải chuyện gì không thể tự mình giải quyết, có thể tìm giáo viên hướng dẫn hoặc giáo viên chủ nhiệm của em để nhờ giúp đỡ, bọn tôi chắc chắn sẽ giúp em.”

    Tôi nghe đến ngu người chẳng hiểu gì, lại thấy giáo sư nói tiếp: “Xảy ra chuyện này cũng không phải lỗi của em, em được phép tự bảo vệ mình, tìm người giúp đỡ không phải là mềm yếu mà là dũng cảm đấy.”

    “Nếu như em cần, thầy có thể giúp em cung cấp kiến thức pháp luật.”

    Tôi lúc này mới nhận ra giáo sư đang hiểu lầm chuyện gì, thầy ấy có lẽ cho rằng tôi bị quấy rối t*nh d*c nên mới đến nghe giảng lớp này.

    Nhưng mà thầy ơi, người thật sự bị quấy rối t*nh d*c là người vừa mới bị thầy đuổi đi kia kìa.

    Aizzzzz…..

    Nghĩ vậy tôi lại có chút chột dạ, bối rối nhìn giáo sư giải thích đây chỉ là hiểu lầm.

    Trong mắt giáo sư ngập tràn hoài nghi, kết hợp với thái độ úp mở của tôi, thầy ấy cảm thấy chắc chắn là tôi xấu hổ không dám nói.

    Tôi nói, “Thầy ơi, thật sự không phải đâu, em chỉ thay bạn của mình thôi, cậu ấy…cậu ấy có chút tò mò về chuyện này.”

    Giáo sư đương nhiên là không tin lắm, cuối cùng hỏi xin phương thức liên lạc của người bạn mà tôi nói.

    Vì để xóa tan nghi ngờ của giáo sư, tôi chỉ có thể đưa số bạn thân cho thầy ấy.

    Trong lòng tôi vô cùng hối lỗi, đưa tay ấn mở khung chat với bạn thân.

    Quả dừa: “Cậu muốn ăn gì cứ nói, hôm nay tớ mời.”

    Bạn thân gửi lại sticker hôn gió chỉ trong vài giây, kèm theo một tin nhắn thoại, “có cậu là phúc phần cả đời này của tớ.”
     
    Trắc Nghiệm Tình Yêu - Thủy Quả Trà
    Chương 3


    07.

    Giáo sư kéo tôi lại phổ cập một loạt kiến thức pháp luật, tôi cố gắng để không ngáp, hốc mắt cũng đã ch** n**c mắt.

    May mắn đó là, đến khi giáo sư thả tôi đi thì Hứa Từ đã đi rồi.

    “Chiều tối em đợi chị ở clb.”

    Chết, tôi quên hôm nay còn có hoạt động của clb.

    Tôi đưa tay xoa mặt, đang suy nghĩ nên trả lời thế nào, cậu ấy lại gửi tin nhắn đến.

    “Chị có trốn cũng chẳng thoát được đâu, đàn chị.”

    Những món quà của số phận, sẽ được gửi tặng trong bí mật.

    Ngay lúc này tôi đã hiểu ý nghĩa của câu nói này.

    Khi tôi còn đang đau khổ không biết dùng cách gì để rút ngắn khoảng cách với Hứa Từ, thì nhận được đơn xin tham gia clb mỹ thuật của cậu ấy.

    Từ trước đến nay cậu ấy vẫn luôn cô độc một mình, cũng không học cùng khoa với tôi, thế nhưng lại có thể tham gia cùng một clb, là chuyện tốt không thể nào tốt hơn, chẳng khác nào kẻ buồn ngủ được kê gối.

    Không chỉ có thể gặp cậu ấy ở clb, còn có thể dùng chức vụ tiếp xúc thân mật với cậu ấy.

    “Không đúng, tay của cậu dùng lực chưa đúng lắm.”

    Tôi đứng sau lưng Hứa Từ, vờ như đang nhìn bảng vẽ, nhưng toàn bộ chú ý đều đặt trên người cậu ấy.

    Lông mi cậu ấy vừa dày vừa cong, sẽ run nhẹ mỗi khi cậu ấy chớp mắt.

    Dù sao cũng chưa từng học vẽ tranh, trình độ của Hứa Từ dừng ở mức sơ cấp, nhưng như vậy thì có làm sao, vẽ tranh bình thường, nhưng người đẹp cảnh vui là tốt rồi không phải sao.

    “Là như vậy sao, đàn chị?”

    Hứa Từ thay đổi cách cầm bút của mình theo lời tôi nói.

    “Vẫn chưa đúng lắm, ngón trỏ cần dịch xuống thêm chút nữa.”

    Tôi khoa tay múa chân, Hứa Từ im lặng nhìn tôi một lúc, cậu ấy nói: “Đàn chị, không thì chị hướng dẫn cho em được không?”

    Tôi cắn môi, thử đặt tay lên mu bàn tay cậu ấy thăm dò, hi hi, ấm quá.

    Tim tôi vô thức đập nhanh, mặt mày nóng bừng, nhưng may mà Hứa Từ quay lưng về phía tôi, thế nên mới không thấy được biểu cảm của tôi lúc này.

    Tôi cầm tay cậu ấy, thay cậu ấy uốn nắn động tác, nhưng cũng không dám vồ vập quá, rất nhanh đã buông tay.

    “...ừm, cậu xem ổn hơn nhiều rồi đấy.”

    Hứa Từ nhỏ giọng nói, âm thanh vô cùng êm tai, “Vâng, em cảm ơn.”

    “Đàn chị giỏi thật đấy.”

    Một câu khen ngợi này của Hứa Từ, làm tai tôi nóng lên đầy khó hiểu.

    Tuy kỹ thuật vẽ tranh của tôi đúng là chuyên nghiệp, nhưng nguyên nhân lúc trước tham gia clb cũng không đơn giản.

    Chỉ là, đàn anh đàn chị chiêu sinh cho clb mỹ thuật khi đó thật sự quá đẹp.

    Tôi thừa nhận, từ bé tôi đã không có khả năng khống chế bản thân trước cái đẹp rồi.

    Đàn anh cười với tôi một cái, ngoắc ngoắc tay, thì tân sinh viên tôi đây, đã đã ghi danh đăng ký tham gia khi còn chưa hiểu chuyện gì.

    Clb mỹ thuật có một truyền thống, là hội viên trong clb sẽ thay phiên nhau làm người mẫu.

    Đây là cơ hội ngắm trai xinh gái đẹp một cách chính đáng, thế nên tôi đi sinh hoạt clb vô cùng chăm chỉ.

    Điều này làm cho chủ tịch clb lúc đó có suy nghĩ tôi yêu chết cl mỹ thuật này, nên lúc anh ta từ chức, đã chỉ đích danh tôi lên làm chủ tịch, ép tôi phải làm, bây giờ tôi muốn trốn sinh hoạt clb là chuyện không thể.

    08.

    “Bên ngoài nắng gắt lắm à?”

    Tôi đem cơm về phòng ký túc xá, bạn thân vừa thấy đã đưa tay sờ mặt tôi, “không phải cậu đi gặp trai đẹp à, sao mặt mày đỏ hết cả rồi?”

    “Cậu nhìn lén người ta tắm à?”

    “.....”

    Tôi im lặng làm cho máu nhiều chuyện của cậu ấy nổi lên.

    Cậu ấy trợn tròn hai mắt, hoảng sợ nói: “Không phải đó chứ, cậu nhìn thật đấy à?!”

    Tôi đáp: “Còn hơn như thế nữa.”

    Tôi tóm tắt sơ lại sự cố nhầm lẫn đầy xấu hổ sáng nay cho bạn thân nghe, ánh mắt cô ấy hiện rõ sự hóng hớt, cơm cũng chưa ăn xong, cầm tay tôi hỏi: “k*ch th*ch thế à? Cậu nhầm cậu ấy thành tớ á?!”

    “Vậy cậu nhắn gì cho cậu ấy?”

    Tôi nói: “Tớ muốn hỏi q**n l*t cậu có màu gì.”

    Bạn thân trả lời: “Màu trắng đó.”

    Không phải! Mấu chốt không phải là cái này!

    “Mấu chốt là tin nhắn này, tớ đã gửi nhầm cho Hứa Từ!”

    Tôi lay bờ vai của cô ấy, làm cô ấy cũng thấy chóng mặt.

    “Dừng dừng dừng, thế cậu ấy chửi cậu không!”

    “Cũng không hẳn…”

    “Dù cậu ấy cũng có bảo tớ là b**n th**…”

    “Thế cậu ấy block cậu rồi à?”

    “Cũng không…”

    Còn hẹn tôi tối nay gặp nhau mà…

    “Vậy chắc là cậu ấy chưa đọc đó ha? Cậu thu hồi tin nhắn đi.”

    Tôi mím môi: “....cậu ấy trả lời tớ rồi.”

    “Trả lời rất chi tiết tỉ mỉ.”

    Vì để bảo vệ sự riêng tư của Hứa Từ, tôi không thể nói cậu ấy đã gửi ảnh đến.

    Cũng như bảo vệ sự riêng tư của chính mình, tôi không thể nói bản thân đã lưu ảnh cậu ấy gửi đến.

    Thấy tôi ấp úng, bạn thân cũng không hỏi nữa, còn cười hì hì nói: “Vậy cậu còn lo lắng gì nữa, mấy hôm trước còn buồn vì không thể kéo gần khoảng cách với cậu ấy hơn còn gì.”

    Tôi nắm chặt nắm đấm: “....hình tượng tớ muốn xây dựng trong mắt cậu ấy là một đàn chị thông minh phóng khoáng cơ mà.”

    “Cậu chỉ mất mặt thôi, trai đẹp của cậu còn mất cả trong sạch của bản thân kia kìa.”

    Bạn thân nói xong, vẫn không quên nhắc.

    “Lần trước là ai, nghe tớ bảo khoa luật có tân sinh viên mới vào ngon nghẻ lắm mà còn không thèm quan tâm cơ, kết quả bây giờ lại quan tâm vậy.”

    Tôi đáp: “Tớ thề, cậu ấy là gu tớ vãi luôn ý!”

    “Mặt, dáng người, giọng nói, tất cả đều được tạo thành từ sở thích của tớ.”

    Bạn thân cười rộ lên: “Lần trước đối với đàn anh mình thích cậu cũng nói như thế đó, kết quả thì sao, chỉ yêu thích được ba hôm, lần này có thể kiên trì bao lâu đây.”

    “Đừng có so sánh tên chết dẫm kia với Hứa Từ.”

    Tôi bất mãn nhăn mũi: “Người đó chỉ có thể xem như món thay thế….món thay thế cho Hứa Từ đó cậu có hiểu không! Nếu Hứa Từ mà xuất hiện trước thì anh ta làm gì có cửa!”

    Lúc học năm nhất, tôi có thích một đàn anh trong clb mỹ thuật một thời gian.

    Chính là người lúc đó tuyển thành viên mới cho clb đã “dụ dỗ” tôi gia nhập.

    Anh ta và Hứa Từ có cùng một kiểu dung mạo.

    Không, nói thể thì chưa chuẩn lắm, nói chính xác thì là, hai người họ đều là kiểu mà tôi thích.

    Đàn anh kia đối xử với tôi dịu dàng, còn rất tốt nữa, tôi tự nhận mình không phải là người ngu ngơ trên phương diện tình cảm, anh ấy đối tốt với tôi đã vượt qua mức anh em bình thường.

    Do ấn tượng lần đầu tiên để lại, tôi cũng có hảo cảm với đàn anh, tâm hồn thiếu nữ cũng bắt đầu rục rịch nảy mầm.

    Sau khi đàn anh kia tỏ tình với tôi, tôi còn tưởng một câu chuyện yêu đương đầy mật ngọt của mình sắp bắt đầu nữa chứ.

    Kết quả mới ngày thứ ba, đã chị sáu đàn chị từ các khoa khác nhau tìm tới, lúc này tôi mới biết đàn anh đó ỷ vào vẻ ngoài của mình, làm một tên “hải vương” bắt cá nhiều tay.

    Nhưng mà sau này đàn anh đó bị đám nữ sinh bọn tôi gây sức ép quá, chỉ có thể cụp để trốn ra nước ngoài học tiếp.

    Thế nên thời gian này theo dõi Hứa Từ, nhìn thấy vòng bạn bè của cậu ấy sạch sẽ, lúc nào cũng giữ mình trong sạch làm tôi thấy rất khá.

    Tôi ôm mặt, cười hihi.

    Bạn thân cười trêu, nếu sớm biết tôi sẽ thích như thế, chẳng bằng lúc trước cùng cô ấy đi đón tân sinh viên, nói không chừng bây giờ cũng nói chuyện xong xuôi rồi.

    09.

    Ngày đón tân sinh viên năm nhất vào trường khi ấy, bạn thân của tôi đi l*m t*nh nguyện viên.

    Cậu ấy nói khoa luật năm nay có một em trai vô cùng đẹp, hỏi tôi có muốn đến ngắm chút không.

    Nói tôi không động lòng thì là giả, nhưng nhìn thời tiết bên ngoài, tôi suy nghĩ có nên đi hay không, sau đó vẫn nhắn tin từ chối với bạn thân.

    Sau khi cô ấy về phòng chỉ thở dài một tiếng, bảo tôi không đi là tổn thất của tôi.

    Tôi không tin.

    Cho đến khi clb tuyển sinh, tôi ra ngoài in một đống áp phích tuyên truyền.

    Trời đột nhiên đổ mưa, đứng dưới mái hiên gần đó chỉ có một nam sinh đang cầm dù.

    Áp phích không thể dính nước, tôi chỉ có thể nhờ cậu ấy giúp đỡ, “Bạn học này, thật ngại quá, có thể phiền cậu đưa tôi đi một đoạn không?”

    Cậu ấy đứng thẳng người, bàn tay cầm chuôi dù thon dài trắng nõn, ở trong màn mưa càng rõ ràng hơn.

    Nghe thấy câu hỏi của tôi, chiếc dù hơi nâng lên, để lộ gương mặt đẹp trai.

    Đôi mắt hơi nhướng lên, đôi môi khẽ nhếch nói với tôi: “Được chứ.”

    Tôi lập tức cảm nhận được mũi mình nóng lên, không khỏi nghi ngờ bản thân đã chảy máu mũi.

    “Đàn chị?” Cậu ấy nghiêng đầu nhìn tôi.

    Tôi ho khan mấy tiếng, “Đi, đi thôi…”

    Người này vô cùng lịch sự, hơn nửa cây dù được nghiêng về phía tôi, tôi có thể ngửi thấy mùi hương thơm ngát trên người cậu ấy, thật sự rất muốn hỏi cậu ấy dùng nước giặt gì, nhưng lại sợ hơi quá phận, tôi cố gắng kìm chế, không hỏi ra khỏi miệng.

    Tôi và cậu ấy đều mặc áo thun rộng ngắn tay, đôi khi cánh tay của chúng tôi sẽ chạm vào nhau.

    Tôi có cảm giác vi diệu như bị điện giật, trái tim có cảm giác co rút hơi nhoi nhói.

    Cậu ấy đưa tôi về đến ký túc xá, tôi không nhịn được “a” lên một tiếng, bởi vì cùng với trai đẹp bước đi trong mưa một hồi, tôi cố ý không nói chỗ mình muốn đến, nhưng sao vẫn bị đưa về thế này?

    Nhưng tôi bị sắc đẹp làm mụ mị đầu óc, chỉ nghi ngờ có chút thế thôi.

    Thấy cậu ấy nhìn tôi gật đầu, tỏ vẻ như muốn chào tạm biệt, tôi không nhịn được lên tiếng gọi cậu ấy: “Bạn học này, tôi là chủ tịch clb mỹ thuật, cậu có hứng thú gia nhập clb của tôi không, tôi thấy cậu có thiên phú đấy, khá hợp luôn.”

    Cậu ấy nghiêng đầu hỏi tôi: “Chỗ nào?”

    Tôi không biết cậu ấy hỏi tôi cậu ấy có thiên phú chỗ nào, hay clb mỹ thuật ở chỗ nào.

    Tôi nhanh tay nhét đơn tuyên truyền vào trong tay cậu ấy, vén những sợi tóc trên má ra sau tai, giương mắt nhìn cậu ấy: “Tôi là Tri Lý, sinh viên năm hai khoa nghệ thuật, còn cậu?”

    Cậu ấy cầm ô, nhìn tôi chăm chú, đôi con ngươi đen tuyền không rõ suy nghĩ, lên tiếng nói: “Hứa Từ, sinh viên khoa luật.”
     
    Trắc Nghiệm Tình Yêu - Thủy Quả Trà
    Chương 4


    10.

    “Cậu sờ trán tớ thử xem, có phải nóng lắm không?” tôi kéo tay bạn thân áp lên trán mình.

    “Ai da, xem ra hôm nay tớ không thể đến sinh hoạt clb được rồi.”

    Bạn thân rút tay về, chiều nay cô ấy bị giáo sư gọi đến giáo dục tư tưởng cả tiếng đồng hồ, bây giờ đang rất giận tôi.

    “Ừ, nóng lắm, độ nóng thích hợp để đi chơi đó.”

    “Nhưng mà nhìn cậu uể oải vậy, cần tớ gọi Hứa Từ đến giúp cậu nâng cao tinh thần không?”

    Bạn trai của bạn thân là sinh viên năm ba khoa luật, tôi không nghi ngờ cô ấy thật sự có thể làm ra chuyện như vậy.

    “....không cần.”

    Tôi bị đuổi ra khỏi phòng, hít sâu một hơi, mặt mày nghiêm trọng đi về hướng clb.

    Được rồi, có gì to tát đâu.

    Chẳng phải là bị nhầm lẫn chút thôi sao, tôi nghe giáo sư nói, cho dù thật sự cấu thành tội quấy rối t*nh d*c, cũng phải xem đối phương có muốn truy cứu trách nhiệm hay không.

    Tôi chỉ cần tỏ ra hối lỗi, thành tâm xin tha thứ, chắc chắn Hứa Từ sẽ không làm gì tôi.

    Đột nhiên có một cuộc gọi đến: “Chủ tịch, hôm nay chị có đến không?”

    Là phó chủ tịch clb mỹ thuật, bình thường quan hệ của tôi với cô ấy cũng không tệ.

    Cô ấy là một cô gái tóc ngắn cực kỳ đáng yêu.

    Tôi thầm nghĩ chuyện gì xảy ra vậy, hôm nay cô ấy còn quan tâm tôi có đến clb không nữa.

    “Tôi đang đến, có chuyện gì không?” tôi trả lời cô ấy, giọng nói không tự chủ được mà có chút gấp gáp.

    Phó chủ tịch có hơi do dự, “Chủ tịch, hay thôi hôm nay chị đừng đến nữa….”

    “Lâu lâu mới vắng họp clb một lần, chắc cũng chẳng có chuyện gì đâu.”

    “Thành viên trong clb có thể thông cảm cho chị mà.”

    Tôi dừng bước, lên tiếng hỏi: “Hứa Từ có đến không?”

    “...Vẫn chưa thấy đâu, có gì không ạ?”

    Tôi thở dài một tiếng, có thể trốn tránh nhất thời cũng không thể trốn tránh cả đời.

    “Vậy hôm nay tôi cứ đến đi, dù sao cũng ra khỏi phòng rồi.”

    “...chị đừng!” giọng nói của phó chủ tịch trở nên gấp gáp.

    “Chủ tịch, hôm nay chị đừng đến, thật ra là vì….”

    Cô ấy không cần nói tiếp tôi cũng biết nguyên nhân cô ấy lo lắng như vậy, nhìn bóng người đang đi về phía mình, tôi không nhịn được cười lạnh.

    11.

    “Tri Lý, lâu rồi không gặp.”

    Thì Ngạn vừa bước đến đã tỏ vẻ thân thiết vỗ vai tôi, bị tôi nghiêng người tránh đi.

    “Em thề em không muốn gặp anh một chút nào hết, đàn anh à.”

    Tôi khoanh tay, lòng tự hỏi sao mà người này mặt dày như thế, có thể xem như chẳng có chuyện gì, đến chào hỏi tôi?

    Người trước mặt tôi đây chính là tên thối nát, đàn anh “hải vương” lúc trước đã lừa gạt tình cảm của tôi.

    Thì Ngạn nhún vai.

    “Tri Lý, em nói vậy đàn anh cũng đau lòng lắm đó.”

    “Trước giờ anh chưa từng làm gì có lỗi với em cả mà đúng không….chuyện của mấy cô gái kia anh cũng giải thích với em rồi mà, lúc hẹn hò với em anh đã chia tay với họ hết rồi, là họ cứ dây dưa không ngừng đấy chứ.”

    “Khoảng thời gian ở nước ngoài này, ngày nào anh cũng nhớ em hết Tri Lý.”

    Anh ta cụp mắt, bộ dạng rất chân thành.

    Tôi liếc mắt, “mấy lời này của anh chị sợ sáu chị gái kia cũng từng được nghe.”

    Thì Ngạn vội nắm tay tôi: “Anh thật sự không có như thế đâu, Tri Lý.”

    “Được rồi, anh thừa nhận trước đây là anh sai, hẹn hò với sáu cô gái kia chẳng qua là vì thấy thú vị thôi, còn đối với em mới là thật lòng!”

    “Anh cũng đã nhận được trừng phạt thích đáng, anh cũng muốn giải thích với em lắm, nhưng em chặn hết mọi phương thức liên lạc của anh rồi, gửi cho em rất nhiều thư em cũng không hồi âm, anh đến clb mỹ thuật, những chắc mọi người ở clb không muốn cho anh biết em ở đâu, vậy nên anh chỉ có thể tự đi tìm.”

    Anh ta cúi người, nháy mắt với tôi mấy cái: “Em xem bọn mình vẫn rất có duyên nè, trường học lớn như vậy, mà bọn mình vẫn có thể gặp nhau.”

    Tôi trợn tròn mắt.

    Tôi rất muốn nói này anh, anh đứng chặn dưới lầu ký túc xá của tôi, chúng ta có thể không gặp nhau sao?”

    Nhìn anh ta đến gần, cô phải cố kìm lắm mới không vung tay cho anh ta một tát.

    Nhìn mặt anh ta, trong lòng tôi lại càng buồn thêm, không biết mắt mũi tôi thế nào, lại có thể thấy người này đẹp trai cơ chứ?

    Bây giờ nhìn kỹ, xem ra còn chẳng bằng cọng lông mi của Hứa Từ.

    Thì Ngạn v**t v* mu bàn tay của tôi, thấy tôi không phản ứng anh ta càng to gan hơn kéo tôi vào lòng.

    Giọng nói của anh ta vang lên bên tai tôi: “Tri Lý, anh không tin em không thích anh một chút nào.”

    “Anh thề anh sẽ đối xử tốt với em, bây giờ anh cũng về nước rồi, bọn mình bắt đầu lại có được không?”

    Nghe anh ta nói mà tôi nổi hết da gà da vịt, nhìn chiếc camera giám sát ở chiếc đèn đường cách đó không xa, trong lòng tôi nghĩ như vậy có lẽ cũng đủ rồi?

    Đang chuẩn bị tịch thu công cụ gây án của anh ta, tôi nghe Thì Ngạn, á ui một tiếng.

    Anh ta bay vèo ra xa tôi tư một tấm giẻ rách.

    Tôi nhìn tay của mình, còn chưa kịp suy nghĩ gì.

    Hứa Từ ngược sáng đi đến trước mặt tôi, cậu ấy nhíu mày, giọng điệu như có chút oán trách: “Chị không đến.”

    Đây là một hiểu lầm lớn đấy!

    “Đang trên đường đi.” tôi lời ít ý nhiều, chỉ Thì Ngạn trên mặt đất, “bị anh ta chặn đường.”

    Thì Ngạn từ trên đất bò dậy, tức giận chỉ vào Hứa Từ mắng: “Này cậu là ai thế hả?!”

    Hứa Từ bình thản nhìn anh ta, không nói tiếng nào kéo tôi ra sau lưng bảo vệ.

    Tôi hạnh phúc chết mất, cậu ấy man quá đi.

    Ánh mắt Thì Ngạn quét một lượt từ trên xuống dưới Hứa Từ, sau đấy dừng lại trước mặt cậu ấy, thần kỳ là tức giận trên mặt anh ta nhanh chóng biến mất không còn chút gì, không biết mở miệng nói ra mấy lời khùng điên gì.

    “Tri Lý, dù cho em thích anh, cũng không cần tức giận với anh mà đi tìm thế thân đâu đúng không?”

    Tôi: “?”

    “Nhưng anh cũng không trách em đâu, bây giờ anh đã về rồi, thế thân này cũng không còn giá trị nữa, chỉ cần em ngoan ngoãn quay về bên anh, anh tuyệt đối không so đo mấy chuyện này.”

    Người này đang phát điên gì không biết nữa?

    Anh ta bị ảo đấy hả trời?

    Những lời ăn nói kùng điên này tôi cũng lười phản ửng, bời vì ai có mắt cũng nhìn thấy được, tướng mạo của Hứa Từ như vậy, sao có thể làm thế thân cho Thì Ngạn?

    Duy nhất chỉ có một người hình như là tin rồi.

    Cánh tay Hứa Từ hơi run lên, bả vai gần như buông thỏng, đôi môi mấp máy, nhìn tôi không có ý định phản bác, cậu ấy định quay đầu bỏ đi.

    Tôi khó tin lay lay cánh tay Hứa Từ, “Hứa Từ, không phải cậu tin mấy lời anh ta sủa bậy đó chứ?”

    “Anh ta cũng không tự lấy gương ra soi lại mình xem, anh ta có điểm nào so được với cậu đâu chứ?”

    “Có thể nói ra mấy lời như vậy, nếu không phải mắt có vấn đề, thì chắc chắn là đầu óc có vấn đề.”

    “Nhưng mà tôi có xu hướng để anh ta phá bỏ phòng bị và tức giận của mình để trong càng bất tài và thảm hại hơn thôi.”

    Mỗi câu mà tôi nói ra, sắc mặt của Hứa Từ ngày càng tốt lên, trái ngược với đó, chính là sắc mặt ngày càng tối sầm đi của Thì Ngạn.

    Giọng nói của anh ta run rẩy, chỉ vào người tôi nói: “Rõ ràng em nói tôi là kiểu em thích!”

    Tôi che mặt, bị phản công rồi, cú này chí mạng thiệt nha.

    Đúng thật những gì anh ta nói, tôi từng nói.

    Đôi con ngươi đen nhánh của Hứa Từ càng thêm thâm trầm, cậu ấy mím chặt môi, Thì Ngạn còn cố tình chỉ vào Hứa Từ nói: “Hơn nữa cậu ta nhìn còn na ná tôi nữa không đúng sao?”

    “Mặt? Dáng người? Giọng nói? Ngoài việc trẻ tuổi hơn tôi thì chẳng khác tí gì!”

    Tôi nói: “Tôi xin phép được hỏi, nếu mắt anh không tốt thì đi khám đi có được không?”

    “Mặt, dáng người, giọng nói, có cái nào anh so được với người ta không? Hơn nữa, quan trong nhất chính là...”

    Ánh mắt tôi không khách sáo nhìn xuống phía dưới, sau đó lộ ra biểu cảm khinh bỉ: “Anh so với cậu ấy bé hơn nhiều lắm.”

    “Ngoài cái lớn tuổi ra thì anh không cạnh tranh được với người ta điểm nào đâu, đàn anh.”

    Sắc mặt Thì Ngạn tái nhợt, tôi từng nghe một trong sáu cô bạn gái cũ của anh ta nói qua _ Thì Ngạn không được.

    Đây cũng là điểm đau nhất của anh ta.

    Anh ta nhìn Hứa Từ, sau đó mắt lại di chuyển xuống quần cậu ấy.

    Cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, anh ta tức giận chửi mắng bỏ đi như một tên hề đang làm trò.

    Cuối cùng cũng đuổi được tên điên này đi, tôi thở phào nhẹ nhõm, nắm cổ tay Hứa Từ lay lay.

    “Đàn chị...”

    Hứa Từ đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng, khóe môi hơi cong lên, rõ ràng là cậu ấy đang cười, nhưng giọng nói lại lạnh như băng.

    Cậu ấy nhìn tôi, nói: “Chị thấy qua của anh ta rồi à?”

    12.

    “Người hôm nay chị định gửi tin nhắn...”

    “Không phải là anh ta chứ?”

    “Không phải!” Tôi lập tức phủ nhận.

    “Tôi đã chặn anh ta tám kiếp rồi, sao có thể gửi tin nhắn cho anh ta được?!”

    “Cũng không phải tôi chủ động muốn xem đâu!”

    Khi đó Thì Ngạn vừa xuất ngoại, thường xuyên dùng mọi cách để liên lạc với tôi, có lần không biết làm sao anh ta lại tìm được email tôi không dùng đến, thấy tin nhắn gửi vào đó không bị chặn nên cứ điên cuồng gửi vào, mới đầu cũng chỉ là mấy câu chữ tởm lợm mà thôi, về sau dần đổi thành những hình ảnh không chấp nhận được.

    Anh ta chụp nửa th*n d*** gửi cho tôi, hỏi tôi có phải chim anh ta to lắm không.

    Chỉ có trời mới biết lúc thấy những hình ảnh bẩn thỉu đó trong lòng tôi có bóng ma tâm lý lớn đến mức nào.

    Trong ánh mắt Hứa Từ hiện lên vẻ ảm đạm khó mà phát hiện, khóe miệng cậu ấy hơi nhếch lên, “đàn chị, chị như vậy là không được đâu.”

    Cậu ấy từng bước đi đến gần tôi, “sao chị lúc nào cũng thế, một mặt thì đến gần em, một mặt lại chọn lựa những người khác.”

    “Tôi không có mà.”

    Hứa Từ nói cứ như tôi là người phụ nữ xấu xa chuyên đi đùa giỡn thể xác và tinh thần người ta ý.

    “Dù sao trước đây chị cũng như vậy.”

    Hứa Từ buồn rầu, giọng nói như đang nén giận, giống như cậu ấy thực sự từng bị tôi vứt bỏ rồi vậy.

    Tôi thấy hơi đau đầu, đưa tay lên đếm thử, tôi với cậu ấy chỉ mới quen nhau có ba tháng, không thù không oán, nhưng lại tỏ vẻ thương tâm như bị tôi vứt bỏ thế này.

    Thấy vẻ mặt ngu người của tôi, cậu ấy càng thêm mất mát, không biết cậu ấy lấy ở đâu ra một chiếc vòng tay nhỏ, nhìn màu sắc và kiểu dáng chính là kiểu mà trẻ nhỏ thích, nó được xỏ bằng một sợi dây đỏ, nhìn có vẻ rất hoài niệm.

    “Rõ ràng chị đã nói, sẽ chịu trách nhiệm với em.”

    “Chị thật sự không nhớ rõ em là ai nữa rồi sao? Chị Tri Tri.”

    Nghe được cách xưng hô quen tai mà lâu rồi chưa được nghe, một đoạn ký ức đã phủ bụi dần hiện lên trong tâm trí tôi.

    Lúc tôi còn bé, bên nhà hàng xóm có một cậu con trai nhỏ hơn tôi một tuổi.

    Tính cách cậu bé cô độc, không thích nói chuyện với tôi, nhưng không chịu nổi sự nhiệt tình như lửa của tôi, từ đó ngày nào cũng đi theo sau tôi gọi: “chị Tri Tri, chị Tri Tri.”

    Giọng nói của cậu bé chưa chuẩn lắm, vẻ ngoài lại rất xinh xắn, đôi mắt to tròn đen láy như hai quả nho, tóc quăn nhẹ, giống hệt một con búp bê.

    Thế nên, tôi vẫn luôn nghĩ cậu ấy là bé gái.

    Sau đó chúng tôi cùng đi học mẫu giáo, tôi tự giác nghĩ rằng bản thân phải có trách nhiệm bảo vệ cậu ấy.

    Có một lần, trường tổ chức đi dã ngoại.

    Thấy sắc mặt cậu ấy đột nhiên đỏ ửng, bộ dạng ấp úng, tôi ân cần hỏi cậu ấy bị làm sao, Hứa Từ nhỏ giọng nói: “Chị Tri Tri, em…em muốn đi vệ sinh.”

    Vậy nên tôi không nói nhiều lời, trực tiếp kéo cậu ấy vào nhà vệ sinh nữ.

    Cậu ấy cứ luôn mồm không muốn vào, nhưng vẫn không thể chống cự lại sức của tôi.

    Tôi một mạch kéo cậu ấy vào phòng vệ sinh, Hứa Từ vội vàng muốn chạy ra ngoài: “Chị Tri Tri, em không đi vệ sinh ở đây được.”

    “Cái này thì có làm sao đâu, để chị giúp em!”

    Tôi tưởng cậu ấy còn nhỏ, không biết c** q**n, vô cùng nhiệt tình giúp cậu ấy c** q**n.

    “Ồ?”

    Sao vẻ ngoài của thứ này khác với tôi thế nhỉ?

    Cậu ấy vội vàng kéo quần lên, trong giọng nói cũng dần mang theo tiếng nức nở: “Chị Tri Tri, em là nam, chị là nữ, sao chị có thể tụt quần em.”

    Cậu ấy gào khóc thật to.

    Giáo viên không tìm thấy bọn tôi, cuối cùng cũng men theo tiếng khóc đi vào nhà vệ sinh nữ.

    Sau khi đứa chúng tôi về, giáo viên đã khéo léo trao đổi rõ đầu đuôi ngọn nguồn chuyện này với mẹ tôi, để mẹ giải thích cho tôi một chút kiến thức về nam nữ khác biệt.

    Mẹ tận tình giải thích cho tôi rất nhiều, tôi nghe nửa hiểu nửa không, nhưng vẫn biết bản thân đã làm sai.

    Vẻ mặt tôi vô cùng nghiêm túc đi xin lỗi cậu bé nhà hàng xóm, tôi nói: “Tiểu Hứa, thành thật xin lỗi em, chị làm mất trong sạch của em rồi, hại em sau này không gả đi được.”

    “Chị nhất định chịu trách nhiệm với em đến cùng.”

    Dì hàng xóm không nhịn được bật cười thành tiếng, mẹ tôi ôm trán khóe miệng co rút: “Mẹ có dạy con như thế đâu.”

    Ngay lúc không ai để ý, Hứa Từ thút thít nhận lấy vòng tay của tôi, đáp một tiếng “dạ.”

    13.

    Từ đó Hứa Từ càng bám dính tôi hơn.

    Trong lòng tôi cũng đã sớm xem cậu ấy như chồng nuôi từ bé của mình, sớm muộn cũng có một ngày cưới cậu ấy về nhà, thế nên đảm nhận nhiệm vụ sứ giả hộ hoa.

    Cho đến một ngày tôi tốt nghiệp tiểu học, bố tôi bị điều công tác đến một thành phố khác làm việc, cậu nhóc túm chặt góc áo tôi khóc, không cho tôi đi.

    Tôi dỗ dành nói: “Không sao, không sao đâu mà.”

    “Đợi khi em lớn, chị sẽ đến tìm em, vậy nên em phải ngoan ngoãn đợi chị có biết không.”

    Mới đầu bọn tôi vẫn giữ liên lạc với nhau, nhưng về sau việc học ngày càng bận rộn, tôi cũng quên mất cậu ấy.

    Lần gần đây nhất tôi nhớ đến cậu ấy là khi, nghe tin tôi vào đại học A mẹ tôi có gọi hỏi thăm, mẹ nói có một cậu em trai chơi với tôi hồi bé cũng học ở đây, nếu có duyên chắc là sẽ gặp được.

    Nhưng lúc đó tôi chỉ quan tâm đến Thì Ngạn, không để ý chút chuyện nhỏ này.

    Tôi nghĩ thế nào cũng không thể ngờ, người đó lại là Hứa Từ…

    Chủ yếu là bây giờ cậu ấy thay đổi quá nhiều, mặt nào cũng khác.

    “Trước kia bọn mình còn nhỏ mà, mấy lời đó không tính.”

    “À” Hứa Từ nói, “thế mà em lại cho là thật.”

    Nghe cậu ấy nói vậy, tôi lại càng áy náy hơn.

    “Đừng buồn mà.” tôi kéo tay áo cậu ấy, “Hứa Từ, tôi nói những lời trước đây không tính, chứ không phải tôi không thích cậu.”

    Hứa Từ cúi đầu nhìn tôi, lông mi cậu ấy thật dài, làm dưới quầng mắt hiện lên cái bóng mờ mờ, cậu ấy nhìn chăm chú như thế làm trái tim tôi hơi ngưa ngứa.

    Bàn tay tôi âm thầm di chuyển từ tay áo đến tay cậu ấy, dùng ngón trò của mình móc vào ngón út của Hứa Từ.

    Cậu ấy sững người, rồi cũng đưa tay nắm lấy bàn tay tôi.

    Tôi thích Hứa Từ, nhưng chỉ đi chầm chậm từng bước,do thất bại từ mối tình trước, lần này tôi cũng muốn quan sát cậu ấy một thời gian, tôi sợ mình quá thẳng thắn sẽ khiến đối phương thấy sợ.

    Bây giờ biết cậu ấy cũng có tình cảm với mình, vậy thì tôi cần gì phải che giấu tình yêu của mình nữa?

    Tôi nắm tay cậu ấy nói: “Cậu chưa bao giờ thấy nghi ngờ à? Lúc nào cũng có thể tình cờ gặp được tôi? Ngay cả lúc tám giờ sáng cũng có thể tình cờ gặp được.”

    Cánh môi xinh đẹp của cậu ấy nhẹ nhàng đóng mở: “Không phải chị nói chị có hứng thú với pháp luật sao?”

    “Tôi có hứng thú với cậu, không phải pháp luật!”

    “Lần nào đến lớp nghe giảng tôi cũng buồn ngủ.”

    Mặt mày Hứa Từ đã giãn ra, có vẻ tâm trạng khá tốt, tôi thầm nghĩ mọi chuyện đã thành, ngước mắt lên nhìn cậu ấy: “Bạn học Hứa Từ, thế là cậu có muốn làm bạn trai tôi không?”

    Hứa Từ mỉm cười, ánh mắt dịu dàng, ngay lúc tôi thấy cậu ấy sắp đồng ý rồi thì cậu ấy lại nói khác.

    “Chúng ta giải quyết chuyện sáng nay trước đã.”

    “Là chị đó…tin nhắn ép buộc.”
     
    Trắc Nghiệm Tình Yêu - Thủy Quả Trà
    Chương 5


    14.

    “Tin nhắn chị đã gửi em, à không…đã gửi nhầm cho em.”

    Hứa Từ nhấn mạnh mấy chữ phía sau.

    “Cho dù đây là tin nhắn được gửi nhầm, nhưng em vẫn có quyền được hỏi chị.”

    Tôi nhăn mặt: “Hiểu lầm, đây thật sự là hiểu lầm thôi.”

    “Tôi….tôi không có ý định ép buộc cậu, cũng chẳng có ý định quấy rối ai!”

    “Người sáng nay tôi định gửi tin nhắn là bạn thân của tôi thôi, hai người có ảnh đại diện giống hệt nhau nên! Cậu xem đi!”

    “Hơn nữa, tin nhắn đó của tôi cũng không phải có ý như cậu nghĩ đâu…”

    “Cái này là trên mạng mới có bài kiểm tra nhân cách mới, tôi muốn đùa một chút ý mà.”

    “Thôi, lần sau tôi sẽ không đùa kiểu này nữa, thứ nhất chẳng ai hiểu ý tôi cả, thứ hai có thể sẽ bị người ta xem như thần kinh mất.”

    Hứa Từ nhìn vào màn hình điện thoại của tôi, gương mặt hết trắng lại đỏ, đôi môi ngập ngừng nói không thành lời: “Chị vẫn lưu ảnh em gửi à?”

    “Chị làm vậy là…”

    Tôi giật mình, phát hiện bản thân trượt tay ấn từ cửa sổ trò chuyện sang album ảnh, mà tấm ảnh mới nhất trong album chính là tấm ảnh Hứa Từ đã gửi sáng nay.

    “Cái này cũng là hiểu lầm, lỡ tay thôi à.”

    Đôi mắt Hứa Từ hiện vẻ nghiêm túc chẳng mấy tin tưởng.

    “Mặc dù hồi bé tôi có tụt quần cậu, nhưng cũng không cố ý mà.”

    “Cậu không thể nhìn tôi theo ấn tượng từ lúc bé, cái này là có thành kiến rồi đấy!”

    “Tôi đã cải tà quy chánh rồi, thật đó, tôi thề!”

    “Nhưng mà.” Hứa Từ nhếch môi, “lúc nãy chị đã ôm anh ta.”

    Cậu ấy nói đến chuyện lúc nãy Thì Ngạn ôm tôi….hóa ra vòng vo nãy giờ là muốn nói chuyện này.

    “Bởi vì tôi nghĩ nếu tha cho anh ta dễ dàng như thế, thì hời cho anh ta quá rồi.”

    Tôi chỉ camera giám sát trên chiếc đèn đường gần đó.

    “Không phải sáng nay giáo sư đã nói, nếu bị quấy rối t*nh d*c thì phải có chứng cứ rõ ràng, để sau này tố giác dễ dàng hơn.”

    Thế nên lúc đó bị tên chết dẫm kia ôm tôi mới cô chịu đựng, không có đẩy anh ta ra.

    “Hứa Từ, cậu xem cái này có dùng được không?”

    Hứa Từ im lặng hồi lâu, “tình tiết quá nhẹ, nhiều lắm cũng chỉ bị cảnh cáo chút thôi.”

    “Hả? Vậy không phải tôi mất công chịu đựng rồi à?”

    “Còn đang muốn anh ta bị bắt nhốt một hai hôm gì đó nữa.”

    Đột nhiên tôi nhớ lại mấy email mà Thì Ngạn từng gửi cho mình, tôi vào thùng rác hoàn tác rồi đưa cho Hứa Từ xem: “Vậy công thêm mấy tấm ảnh này thì sao, có đủ không?”

    Nhìn thấy mấy tấm ảnh khó coi kia, mặt mày Hứa Từ càng nhăn hơn.

    “Đủ rồi.”

    Cậu ấy sao chép lại tất cả thứ này thành một bản, sau đó gọi điện cho ai tôi cũng không rõ.

    “Chuyện này để em giải quyết.”

    Tôi mỉm cười dịu dàng nhìn cậu ấy: “Đánh tin thế chứ lị, đúng là người tôi thích có khác.”

    Hứa Từ thoáng khựng lại, lỗ tay cậu ấy đỏ bừng, “ừm” khẽ một tiếng khó mà nghe thấy.

    Trong lòng tôi ngứa ngáy, chui vào khủy tay, cọ cọ lồng ngực cậu ấy.

    “Trước tiên đừng quan tâm đến chuyện khác, thế, câu trả lời của cậu thế nào?”

    Cả người cậu ấy thoáng cứng đờ, im lặng một hồi, cuối cùng cũng đưa tay khoác ngang eo, ôm chặt lấy tôi.

    “Câu trả lời của em chưa từng thay đổi.”

    “Vậy bây giờ chúng ta là người yêu đúng không?”

    Cậu ấy tựa vào vai tôi “ừ” một tiếng.

    Tôi vui vẻ chọc chọc lồng ngực cậu ấy, “vậy em có chuyện muốn thương lượng với anh đây.”

    “Chẳng là, em cần luyện tập vẽ đường cong cơ thể người, anh có thể làm người mẫu cho em không?”

    “Chỉ có mình em thấy thôi, không có người khác đâu.”

    Hứa Từ im lặng một lúc, nói trúng tim đen của tôi: “Thế có được mặc quần áo không?”

    Tôi: “Có thể mặc đồ lót đó, hihi.”

    Cậu ấy dường như khẽ thở dài một tiếng, “Em chắc chắn mình đối với anh không phải là thấy sắc nổi lòng tham đó chứ, đàn chị?”

    Tôi véo eo cậu ấy một cái, nhưng có lẽ vải dệt quá dầy, không hề có nhúc nhích gì.

    “Em coi anh là gì chứ.” Hứa Từ vùi đầu vào hõm cổ tôi, những sợi tóc cọ vào làm tôi ngứa ngáy, “không mặc gì…cũng được.”

    【Ngoại truyện 】 1.

    Tôi nhìn thấy cô ấy.

    Dù đã rất lâu không gặp, nhưng tôi vẫn có thể dễ dàng liếc mắt nhận ra cô ấy ngay trong đám người.

    Bởi vì trong mắt tôi, cô ấy rất chói mắt.

    Vào ngày cô ấy chuyển nhà, đã nói với tôi, đến khi tôi trưởng thành cô ấy sẽ quay lại tìm tôi.

    Bạn cùng phòng ngạc nhiên nói: “Không phải đó chứ bạn tôi ơi, cậu tin thật đấy à?”

    “Cậu đọc tiểu thuyết thử xem có ai nói câu đó xong còn quay lại không, người ta sớm quên mất cậu rồi.”

    Cậu ấy nói tôi bị gạt.

    Nhưng tôi không tin.

    Nghe nói cô ấy đậu đại học ở thành phố của tôi, tôi còn tưởng cô ấy tới tìm mình.

    Tôi ôm theo một bó hoa, đi đến trường đại học của cô ấy.

    Khi đó, cô ấy đang tham gia hoạt động clb, đám người ngồi trên bãi cỏ xanh chơi trò chơi, cô ấy rút được lời nói thật.

    Câu hỏi chính là, trong những người ở đây chỉ ra người khác phái phù hợp với hình mẫu lý tưởng của mình nhất.

    Mặt mày cô ấy ửng đỏ, trực tiếp lướt qua tôi, chỉ vào đàn anh đang ngồi bên cạnh.

    Hai tay tôi buông thõng, giờ phút này mới hoàn toàn nhận ra, cô ấy thật sự đã quên tôi một cách sạch sẽ, lời hứa kia chỉ có mình tôi nghiêm túc thực hiện.

    Tôi vứt bó hoa vào thùng rác, tự lên kế hoạch cho chính mình.

    Tôi từ bỏ giấy giới thiệu nhập học Đại Học B, đăng ký vào trường Đại Học A.

    Giáo viên không thể hiểu, hỏi tôi còn điều gì băn khoăn.

    “Bởi vì khoa luật của Đại Học A cũng không tệ.”

    Giáo viên gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, mỉm cười nói: “Em luôn có chính kiến của riêng mình, sau này muốn trở thành luật sư à?”

    Tôi khẽ gật đầu.

    Tôi muốn thành luật sư, không phải vì tôi thích, mà là tôi nhớ rõ sở thích của cô ấy.

    Tôi thi đậu Đại Học A theo mong muốn.

    Đàn anh tôi đã gặp trên diễn đàn chào đón tôi rất nhiệt tình.

    Tôi biết anh ấy là bạn trai của bạn thân cô ấy, thấy bạn thân cô ấy cũng đến, tôi còn tưởng có thể gặp cô ấy, nhưng cô ấy lại không đến.

    Bạn thân cô ấy cũng đơn thuần, giống hệt cô ấy.

    Mới uống vài ly, tâm tình của cô ấy đã phấn khởi một cách bất thường, kể đủ thứ chuyện trên đời, đôi lúc sẽ nhắc đến cô ấy.

    Đàn anh áy náy nhìn tôi, tôi nhấp một ngụm trà, cũng không thấy phiền hà gì: “Em thấy thú vị lắm.”

    Theo lời bạn thân cô ấy, tôi biết được hiện tại cô ấy đang là clb mỹ thuật, mấy ngày nữa clb chiêu sinh, tôi nhất định phải đến.

    Ngồi chờ ở tiệm in mấy ngày, cuối cùng cũng gặp được cô ấy vào một ngày mưa.

    Tim tôi đập như sấm, lúc nghe cô ấy gọi mình, tôi đã cố hết sức để tay tôi không run lên.

    Nghe cô ấy hỏi tên mình, tôi im lặng nhìn cô ấy hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Khoa luật, Hứa Từ.”
     
    Trắc Nghiệm Tình Yêu - Thủy Quả Trà
    Chương 6: Hoàn


    【Ngoại truyện】 2.

    Cô ấy theo dõi tôi.

    Ngốc nghếch, đáng yêu khiến trái tim người khác tan chảy.

    Nếu cô ấy muốn gần gũi, tôi cũng không ngại giúp cô ấy một chút.

    Thế nên hành tung mỗi ngày của mình, tôi đều đăng lên vòng bạn bè ở chế độ chỉ mình cô ấy có thể thấy được.

    Cô ấy có hứng thú với tôi, là việc cũng không ngoài dự liệu.

    Tôi tốn tâm tư tìm hiểu sở thích của cô ấy, nghiên cứu tất cả các video cô ấy thích trên mạng xã hội, còn tham khảo phong cách ăn mặc của đàn anh mà cô ấy từng thích.

    Tất cả đều mô phỏng theo sở thích của cô ấy, nếu cô ấy không có hảo cảm với tôi thì thật sự là một chút cơ hội cũng không có.

    Thế nhưng dù biết rõ cô ấy thích mình, tôi cũng không thể đáp lại quá nhanh.

    Tôi biết người mà cô ấy thích lúc trước, chỉ hẹn hò ba ngày đã chia tay.

    Tôi thấy vừa may mắn vừa sợ hãi, sợ mình chỉ là hứng thú nhất thời của cô ấy mà thôi.

    【Ngoại truyện】 3.

    Ánh mắt cô ấy thật sự nhiệt tình như lửa.

    Có thể cô ấy nghĩ rằng mình che giấu rất giỏi.

    Nhưng cô ấy không biết, mỗi khi tôi quay lại, cô ấy sẽ luống cuống tay chân, ánh mắt cũng không biết nhìn đi đâu.

    Tôi nhỏ giọng cười, quyết định không trêu cô ấy nữa, chăm chú nghe giảng.

    Điện thoại trên bàn bất ngờ rung lên, cô ấy gửi tin nhắn đến.

    “q**n l*t của cậu màu gì?”

    Phản ứng đầu tiên của tôi chính là nghĩ điện thoại cô ấy lỗi đánh máy.

    Tôi quay đầu lại nhìn, cô ấy thẳng lưng, nhìn tôi nở nụ cười.

    Cô ấy cười lên rất đáng yêu, đôi mắt cong cong, bên má phải có lúm đồng tiền nhỏ xinh, làm người ta rất muốn chọc.

    Cô ấy cười làm đầu óc tôi mụ mị, đến khi định thần lại thì phát hiện mình đã gửi ảnh đi rồi.

    Tôi siết chặt điện thoại, vẫn đợi cô ấy hồi âm, trên màn hình điện thoại hiện lên dòng chữ đối phương đang nhập tin nhắn, sau đó, tôi thấy cô ấy nói, cô ấy gửi nhầm người.

    (Hết.)
     
    Back
    Top Dưới