Đô Thị  Tra Công Nhẹ Chút Đi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tra Công Nhẹ Chút Đi!
Chương 80: 80: Hung Thủ Là Ai 2


Anh đá thẳng vào bụng Khánh Duy khiến hắn ngã sõng soài xuống đất.
“Tao gi3t chết nó rồi.”
“Mày dám lừa tao sao? Lập tức tìm kiếm xung quanh đây không chừa một kẽ hở, nếu không tìm thấy em ấy thì tụi mày tự sát luôn đi!”
Anh điên tiết gào lên, cây gậy trên tay không nể tình đập thẳng lên bả vai Khánh Duy
“Á!”
Khánh Duy đau đến bật dậy, tay phải ôm tay trái như không tin anh có thể làm vậy với hắn.
“Sao nào? Vẫn tin là tao không dám giết mày? Nếu mày muốn chết tử tế thì lập tức nói ra vị trí của em ấy!”
“Mày…” Hắn “sh” một hơi dài vì đau đớn, hồi lâu sau mới cố gắng nhích người tới gần anh, giọng điệu trở nên nghiêm túc:
“Được thôi, nơi tao giấu nó ấy à?” Hắn ngập ngừng hồi lâu rồi điên cuồng thét lớn: “Nếu bây giờ mày huy động người men theo ống cống đổ ra sông Sài Gòn tìm kiếm thì có thể vớt được xác nó đấy, hi vọng nó chưa thối rữa! Ha ha ha! Thứ tao không có được thì cũng đừng ai mong cầu có được!”
"Thứ mày không có được? Ha ha! Tao biết làm thế nào để khuất phục loại người như mày nhưng tao sẽ không làm, ngược lại, tao cho mày toại nguyện bằng một cách khác." Môi mỏng khẽ nhếch lên, nụ cười này còn mang tới cảm giác kinh hãi hơn, anh chụp lấy Khánh Duy đang lảo đảo phía trước, họng súng từ thái dương lướt thẳng xuống xương quai xanh và dừng lại ở mông quần, âm thanh lạnh lẽo rít từ kẻ răng:
"Chuyện biệt thự bỏ hoang mong là mày chưa quên, ngày hôm nay nợ cũ nợ mới tính một lần đi, có vay có trả, cả vốn lẫn lãi.” Anh nói xong thì mạnh mẽ phất tay.
Đám áo đen đứng đó đồng thanh “dạ” lên, sau đó từng người đi tới vây lấy Khánh Duy nằm chết trân ở giữa, hắn hốt hoảng vùng vẫy, giọng đứt quãng gào:
“Mày… mày… Khải Đăng mày dám… cha tao sẽ không tha cho mày, đời này kiếp này mày cũng đừng bao giờ mong được gặp lại thằng chó đó, trừ khi mày xuống suối vàng đi! Á! Thả tao ra! Bọn mày biết tao là ai không hả?”
“CMN đừng có tiêm thứ đó vào tao.

Đừng, đừng có tiêm, tao thoát ra chắc chắn gi3t chết lũ chúng mày, aa!”
Căn phòng chật kín ẩm thấp chỉ còn lại âm thanh gào la thê thảm của Khánh Duy vang lên như heo bị chọc tiết, thỉnh thoảng còn có những tiếng cười d âm ô của lũ côn đồ xăm rồng trổ phượng.
Anh vẫn đứng đó không một biểu cảm như không hề thấy gì đang xảy ra trước mắt, tôi ngồi sau thùng dầu không ngừng run lẩy bẩy, hình ảnh tôi nhục nhã và hèn mọn dưới chân hai gã đàn ông mặt đầy sẹo rỗ chập chờn trong đầu tôi, thì ra kẻ đứng sau tất cả chính là Khánh Duy.
Thứ hắn cần tôi càng không có được?
Nhưng hắn vẫn nhẫn tâm giết tôi hết lần này đến lần khác.

Tại sao?!
“Tìm kỹ một chút, lời cậu chủ không chỉ đùa thôi đâu, nếu muốn sống thì cố mà tìm thấy cậu ấy đi!”
Người đàn ông ra lệnh với đám đàn em, sau đó cũng nhấc chân đi về phía tôi đang núp.

Gã đàn ông đằng sau vẫn khoá chặt cả người tôi, hắn cầm lấy cục đá thảy nhẹ về bên trái ba mét, nhân lúc người áo đen phân tâm nhìn sang liền thẳng thừng lôi tôi chạy ra ngoài.
Lối thoát hiểm dẫn tới một sân thượng trống trải, gió lồng lộng thổi tới như dao cùn cứa lên vết thương chằng chịt khắp người tôi.
Tiếng động cơ ầm ĩ vang lên càng lúc càng gần, một chiếc trực thăng đang tiến về phía tôi, thang hạ xuống, người đàn ông cũng nhanh chóng kéo tôi lên đó.

Hóa ra tất cả đều nằm trong kế hoạch của Khánh Duy, cho dù hắn bị tóm thì tôi chắc chắn phải chết trong thê thảm.
“Ra tay đủ ác.” Tiếng người truyền qua máy biến âm quái đản vang lên.
“Bịch!”
Tôi bị đẩy mạnh về trước, đầu gối đau đớn đập xuống sàn.

Âm thanh đế giày nện xuống sàn cứng một chuỗi tiếng lốp cốp, càng lúc càng rõ ràng bên tai tôi.
“Nhẹ nhàng chút, đừng làm cậu ấy bị thương.”
Chất giọng máy móc lại réo rắt cất lên, trí não tôi xoay chuyển, tôi cố gắng nhìn về trước nhưng chỉ thấy một lớp vải đen chắn ngang tầm mắt.
Chủ nhân của chất giọng bi3n thái từng bước đi tới, ngồi xổm xuống đổ lên tôi một hơi thở kinh tởm cùng cực.
Nếu lúc trước ngờ ngợ thì bây giờ tôi chắc chắn hắn chính là người đàn ông ở công trường bỏ hoang lúc ấy.
Người đã cắt đứt hai cánh tay tôi!
Tôi bị hắn kéo lên, bàn tay lạnh lẽo vòng ra sau ôm lấy hông tôi, ngón tay không một vết chai bắt đầu sờ s0ạng xuống phía dưới.
Đứng trước hung thủ chém đứt cánh tay mình, trí não tôi đứt phựt, tim cũng ngừng đập, cả người chết trân chịu đựng cánh tay ma quái đang chuyển động trên cơ thể chằng chịt vết roi của tôi.
Thật kinh tởm!

Lại ngạt thở đến chết!
Tôi cố gắng hít thở, tứ chi bắt đầu run rẩy kịch liệt khi nhận thấy đ*ng q**n hắn phồng lên rồi chậm rãi ma sát sau lưng tôi.
Mặc dù trí não tôi không ngừng giục giã tôi chạy đi, nhưng cả người cứng ngắc như xác chết không hề nghe tôi sai khiến, chân tay như bị đổ đầy chì, ngoài run rẩy thì không thể nhúc nhích dù một chút.
Ngay lúc bàn tay lạnh lẽo như rắn độc luồn vào trong quần tôi, một giọng nói hớt hãi vang lên:
“Thưa cậu, trực thăng đang bị hai chiếc máy b** ch**n đ** áp sát, phải làm sao bây giờ?”
“Chết tiệt!” Hắn hung ác đẩy tôi ngã nhào xuống sàn rồi đi theo tên đó nhìn ra bên ngoài.
Tôi như từ cõi chết trở về, lồng ngực vẫn sợ hãi phập phồng lên xuống, tôi cố gắng chống người nhìn ra cửa sổ.
Lúc này vừa mới tang tảng sáng, nhưng trên cao mây dày chỉ có thể nhìn thấy một bức màn xám mờ, tôi cố gắng nhìn kỹ mới trông thấy mấy đốm sáng khi tỏ khi mờ như đèn led nhấp nháy đang dần dần hiện ra.
“Trời ạ, là máy b** ch**n đ**, tôi không nhìn nhầm chứ, hắn rốt cuộc là ai mới có thể huy động được chúng bay trên bầu trời hoà bình của Việt Nam!”
“Toi rồi toi rồi ngày hôm nay chúng ta chắc chắn sẽ chết!”
“Câm mồm!” Giọng nói máy móc mất kiên nhẫn vang lên, hắn đi nhanh tới khoang lái rồi nhìn vào màn hình radar, bắt đầu ra lệnh cho phi công:
“Tăng tốc đi!”
“Nguy hiểm lắm, độ cao còn chưa tới 2000 km, nếu tăng tốc sẽ có nguy cơ va phải vật cản!”
Hai người còn đang giằng co thì một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên.
“Bùm!”
Từ không trung một quả cầu lửa lao nhanh đến, sau một tiếng nổ, hàng ngàn tia lửa bắn tung toé giống như đóa pháo bông.
Người phi công vô cùng chuyên nghiệp, tuy cãi nhau nhưng mắt vẫn tập trung nhìn về phía trước, bởi vậy mới tránh được quả cầu vừa bắn đến.

Nhưng chưa kịp để chúng vui mừng, máy bay đó bỗng di chuyển chếch lên cao ép trực thăng hạ cánh, mà chiếc máy bay thứ hai vừa tiến tới đã bồi thêm một nhát, quả cầu lửa thứ hai chạm trúng ngay cánh lái.
Trực thăng lảo đảo mất thăng bằng, người phi công hốt hoảng nói: “Mất lái rồi, hiện tại chỉ có thể tìm điểm gần nhất để đáp xuống mà thôi!”
“Mẹ kiếp!”
Người đàn ông sa sầm nét mặt, nhìn thấy tình hình bất ổn liền chạy tới nhấc tôi đặt trước ngực, tay còn lại rút một khẩu súng ngắn chĩa về cửa ra vào.
“Pằng pằng pằng!”
Tiếng súng liên tiếp vang lên, đạn xuyên qua cửa kính khiến thuỷ tinh bị cắt vụn bắn tới tấp về phía tôi đang đứng, hắn nhanh chóng kéo tôi ngồi xuống tránh đi trận mưa thuỷ tinh này.
Nhưng tiếng động cơ càng lúc càng gần, từ ba phía xung quanh đều bị máy bay áp sát, hàng loạt móc câu sắt thông qua ô cửa bị đập nát mà phi vào, móc lên các thanh chắn cửa.
Chúng dùng một lực lớn lôi thẳng trực thăng rớt xuống sân thượng gần đó.
Hết đường trốn chạy, tôi bị người đàn ông đó kéo nhảy xuống sân thượng, khoảng cách quá cao nên hai người ngã xuống liền lăn mấy vòng trên sàn.

Hắn bật nhảy đứng lên rồi nhanh chóng kéo tôi lên che chắn trước người như ôm lấy cọng rơm cuối cùng.
"Làm theo tao, nếu không sọ mày liền nổ tung!"
Bởi vì loạt động tác vừa rồi, vải đen trên mặt cũng rớt xuống bả vai tôi.
Bóng người đàn ông cao ráo nhảy xuống khỏi trực thăng, mái tóc bạch kim ngông cuồng bay trong trời lộng gió.
“Thái Hoàng, thả em ấy ra!”.
 
Tra Công Nhẹ Chút Đi!
Chương 81: 81: Ván Bài Lật Ngửa


Tôi hốt hoảng không dám tin, người đàn ông đứng sau tôi chính là Thái Hoàng sao?
Trong nhóm bốn người, xét theo bản lĩnh hắn chỉ đứng sau anh, xét theo tính cách chỉ đứng sau anh hai, tài năng hoà nhã cùng kết hợp càng khiến các cô gái ước ao hắn nhiều hơn.
Ký ức đan xen lẫn lộn nhưng tôi vẫn nhớ rõ, mặc dù hắn đôi khi hùa theo Khánh Duy bắt nạt tôi nhưng hành động và thái độ không hung ác như đám cậu ấm cô chiêu kia, chỉ tính là xốc nổi và ba gai, trước năm 18 tuổi khi hắn gặp tôi còn có thể kiên nhẫn hỏi vẩn vơ dăm ba câu.
Rõ ràng không hận không thù, tại sao hắn nhiều lần muốn mạng tôi còn nhẫn tâm cắt đứt đôi tay tôi?
Tay trái vòng ngang cổ tôi không cho tôi cơ hội trốn thoát, hắn nhìn về phía anh nực cười nói: “Khải Đăng à Khải Đăng, mày càng ngày càng làm tao bất ngờ đấy, con chó này rốt cuộc có bao nhiêu kí ch thích mới khiến mày liều mạng cứu nó tới hai lần? Mày luôn miệng nói nó là món đồ chơi nhưng hết lần này đến lần khác đều như đang đái vào mặt mình.

Ha ha!”
“Khẩu khí tốt lắm.” Dường như anh cũng không tin vào mắt mình người đứng sau tất cả những âm mưu này, người luôn dùng mạng tôi để nhắm vào anh chính là người bạn thân cùng anh gắn bó gần hai mươi năm.

Nhưng tất cả cảm xúc đều bị anh giấu kín bởi gương mặt đanh lạnh không chút cảm xúc.

Không hổ là người thừa kế của nhà họ Cao, mấy chuyện tranh chết tranh sống còn không đáng để anh bận tâm huống chi là lòng người đổi trắng thay đen, lọc lừa xảo trá.
“Nếu mày biết đồ chơi này có bao nhiêu giá trị, thì cũng nên biết nếu phá hỏng nó sẽ khiến tao chơi chết cả nhà mày thế nào, đúng không?”
Lời nói điềm nhiên như bạn bè gặp gỡ chuyện trò, nhưng họng súng đen lòm vẫn lăm lăm nhắm ngay trán Thái Hoàng cho thấy anh không hề nói đùa, tay trái vung lên, ngay lập tức một đám người mặc đồ đặc công nhảy xuống sân thượng này.
“Nghe rõ chưa thằng ngốc?” Họng súng thúc thẳng vào thái dương tôi, Thái Hoàng giọng nhàn nhạt nói: “Mày rốt cuộc chỉ là món đồ chơi trên tay nó, thằng khốn chết tiệt này lúc nào cũng nghĩ mình là nhất, đều ảo tưởng tất cả nằm gọn trong bàn tay nó, đều nghĩ mọi thứ luôn xoay quanh nó rồi khinh thường đùa giỡn, đùa giỡn với mày, với cả Ngạn Dương của tao, thằng khốn này không bao giờ biết yêu là gì đâu!”
“Ngạn Dương của mày? Ha ha ha, nếu mày thích Ngạn Dương sao không công khai theo đuổi, càng thất bại càng đổ vấy người tao tranh giành của mày mọi thứ? Biết tại sao mày luôn thua tao ở mọi phương diện không, là do mày hèn nhát không dám sống thực với lòng mình, hận gì thương gì đều chôn chặt trong lòng rồi trưng ra gương mặt đạo mạo như kẻ sĩ, lại càng giống một kẻ nguỵ quân tử đạo đức giả mà thôi.”
Thái Hoàng bị anh kí ch thích thì hai mắt long lên, ngực phập phồng ép hơi thở ào ào đổ lên gáy tôi nóng hổi, hắn gào lên:
“Từ nhỏ đến lớn, trong mắt Ngạn Dương chỉ có mỗi mình mày khác biệt, mặc cho tao dốc lòng dốc sức bao nhiêu nhưng cậu ấy chỉ xem mày là tri kỷ, chỉ nhìn thấy tài năng của mày mà bỏ qua tất cả, chuyện vui buồn gì cũng đều nói với mày.

Nhưng mày thì sao? Mày luôn miệng nói yêu Ngạn Dương nhưng rốt cuộc mày hiểu được tâm tư của cậu ấy bao nhiêu, hay chỉ hành động theo suy nghĩ của mày, đến bây giờ còn dây dưa với thằng chó này trước mặt cậu ấy làm bao nhiêu điều ghê tởm.

Mày và thằng chó này, đều tại hai đứa mày mới khiến cánh tay của Ngạn Dương phải mang một vết sẹo lớn.”
Lúc nói đến đây giọng cũng lạc đi một quãng, Thái Hoàng càng lúc càng điên cuồng tiếp tục gào thét:
“Mày có biết cánh tay phải của bác sĩ là quan trọng đến thế nào không, lúc cậu ấy vì hai đứa mày mà bị thương nằm viện, vết thương nhiễm trùng đến sốt cao thì mày đang làm gì? Có phải đang cùng nó ân ái trong nhà không? Đó gọi là tình yêu của mày đối với Ngạn Dương sao hả?”
“Thế nên mày giở trò muốn g**t ch*t tao và cắt đứt đôi tay của em ấy?” Giọng anh nói đến đây đã không còn bình tĩnh, lửa giận trỗi dậy như tuỳ thời đều có thể thiêu đốt tất cả.
“Phải! Nhưng trách tao không bằng trách mày càng ngông cuồng tự đại càng hồ đồ ngu ngốc, nếu không phải chỉ chằm chằm muốn g**t ch*t kẻ ngáng đường mày thì âm mưu của tao cũng không thành công đến thế đâu.

Ha ha ha!”
Tôi siết chặt hai tay, cơ thể không dằn được run lên kịch liệt, cổ họng ú ớ muốn thét gào một tiếng, tôi muốn hỏi bọn họ, người đứng sau và cả đứng trước tôi.
Tại sao lại như vậy?

Rõ ràng hai người đều yêu anh hai, nhưng lại hết lần này đến lần khác đều muốn tổn thương tôi?
Chỉ bởi vì giống với anh hai mà tôi vô cớ bị kéo vào mối ân oán tình thù này? Tại sao vậy? Làm ơn nói cho tôi biết đi!
Anh hai là người còn tôi không phải con người sao?
Bởi vì tay anh hai mang một vết sẹo mà tôi bị cắt đứt hai cánh tay để bồi táng cùng miếng da chết ấy?
Nực cười làm sao? Rõ ràng cùng cha cùng mẹ, nhưng một được bao dung nuông chiều, một người lại phải chịu bao nhiêu bất hạnh và khổ đau?
“Mày là cái thứ gì, không những có được ánh mắt ngưỡng mộ của cậu ấy còn có thể có được món đồ chơi này, một gương mặt giống với cậu ấy như đúc lại nhu nhược mặc cho mày chà đạp giẫm nát? Rõ ràng tao không hề thua kém mày nhưng đi tới đâu cũng bị mày giành mất vinh quang, nếu luân hồi có thật, kiếp sau chỉ mong có tao không có mày!”
Âm giọng và lời lẽ của Thái Hoàng đã không còn tính người, hắn khoá chặt tôi rồi đối lưng với tường thành, từng bước đi đến cầu thang thoát hiểm.

Lúc thấy đám lính đặc công trỏ súng chạy theo hắn liền trợn mắt ra lệnh: “Con tạo xoay vần trước kia mày ngông cuồng bao nhiêu, bây giờ chỉ sợ đang thoi thóp sợ tao bắn chết con chó này, ha ha, bảo tất cả dừng lại, tao không tiếc mạng mình nhưng mà mày thì tiếc mạng nó đấy!”
Anh toàn thân bất động nhìn về phía tôi, ánh mắt vẫn lọt nổi một tia cảm xúc nào, giọng cất lên đanh lạnh như thép: “Đứng yên, tôi không lên tiếng thì đừng ai manh động.”
“Rốt cuộc cũng có ngày tao trên cơ mày rồi! Ha ha!” Thái Hoàng nhếch mép cười đắc ý, cánh tay càng siết chặt cổ tôi để uy h**p anh, khi chắc chắn phía dưới không có ai liền lấy ra một quả pháo nhỏ quăng thẳng về phía anh và mấy người lính đặc công đang đứng.
“Rầm!”
Tiếng nổ vang lên kéo theo một làn khói mịt mùi, hắn chớp thời cơ nhanh chóng kéo tôi chạy xuống cầu thang, giấu mình sau một thùng hàng lớn.

Nhưng bỗng dưng bốn phương tám hướng đều lạch cạch vang lên một âm thanh kim loại lạnh lẽo, từ bóng tối có vô vàn họng súng như ánh mắt dã thú hằm hè bắn tới đây.
“Bỏ súng xuống hết, nếu không tao lập tức bắn vỡ sọ nó!” Thái Hoàng như con chuột bị dồn đến chân tường mà điên tiết gào lên.
“Cốp cốp.”
Tiếng đế giày giẫm trên đất vang lên, một bóng người đổ dài từ cầu thang đang bước tới đây, anh nhìn xuống hắn như một kẻ cùng đường mạt vận, môi mỏng nhếch lên thốt ra âm thanh lạnh lẽo:
“Nói mày tự tin hay nói mày ngu ngốc thì đúng đây? Một đánh ba không chột cũng què, huống chi là một đoàn lính đặc công đang ẩn nấp quanh đây!”
Họng súng đen lòm lướt qua vai tôi chỉa thẳng về Thái Hoàng, ngay lúc anh cách hắn chỉ chừng năm bước chân bỗng dưng một tràng súng liên thanh vang lên.
“Pằng pằng pằng!”
Tôi từ trong khói bụi mờ ảo nhìn thấy một đám người mặc áo đen được trang bị đầy đủ vũ khí đang hộ tống một người thanh niên đang đi lũ lượt đi đến, đế giày nện lên sàn nhà lấn át mọi thứ bên trong.
“Surprise? Trò vui thế này sao có thể thiếu tao, bây giờ thì chuyển thành hai đánh một nhé!”.
 
Tra Công Nhẹ Chút Đi!
Chương 82: 82: Ván Bài Lật Ngửa 2


Khánh Duy dẫn đầu đám người hung hăng đi đến, một đôi mắt trắng dã như sói đói nhìn tôi như muốn ngay lập tức nhào lên ăn xương uống máu tôi.

Gã dừng ngay trước mắt, gương mặt bị vả đến sưng bốp, khoé môi còn đọng lại máu khô, quần áo không che nổi vết chi chít h**n ** trên người, khí tức giống như mới trải qua một hồi kịch liệt l*m t*nh.

“Lâm Ngạn Du, cả đời mày lúc nào cũng chui rúc như một con chó cái, ngày hôm nay tao sẽ giải thoát cho mày!” Họng súng đen lòm chĩa thẳng vào trán tôi, giọng nói ác độc cương quyết giống như một giây nữa sẽ thực tự bóp cò bắn nát sọ tôi.

Nhưng chuyện đến nước này tôi đã không còn sợ hãi cái chết, bởi vì so với chết tôi sống còn khổ não hơn nhiều, tôi ngẩng mặt nhìn hắn trân trân rồi hét lên một tiếng.

“A!”
Giết tôi đi!
Giết tôi rồi sẽ giải thoát tất cả, mà chính tôi cũng không bị những dằn vặt khổ đau xâu xé nữa!
Tiếng gào văng vẳng bốn phía, âm thanh rít lên dữ tợn như một con thú nhỏ bi thương.

“Mày câm miệng, mày nghĩ rằng mày oan ức lắm sao mà gào lên như vậy? Mày không biết bởi vì mày mới khiến chúng tao tương tàn đấu đá, mày sống như dòi bọ đục khoét mọi thứ, bởi vì mày mà tao, mà tao…Mày đáng chết!”
Bởi vì sự xuất hiện của Khánh Duy mà hiện trường tạo thành thế chân vạc, bọn họ vốn dĩ là bạn bè lớn bên nhau lúc này lại đang lăm lăm chĩa súng vào nhau, Khánh Duy chĩa súng về tôi, Thái Hoàng một tay kề dao ngay cổ tôi một tay chĩa súng về anh, còn anh lại đang nhắm thẳng về giữa trán Thái Hoàng.

Lấy một chọi hai, anh đứng chính giữa nhưng không hoảng loạn dù một chút, mắt híp lại lướt từ Thái Hoàng sang Khánh Duy, chợt cười gằn: “Suy nghĩ kĩ chưa, tính mạng em ấy bây giờ là cọng rơm cứu mạng hai đứa mày đấy, nếu như mày bắn chết khiến tao điên lên, ngoài g**t ch*t chúng mày tao không biết sẽ làm thêm những chuyện nào đâu.


Nói với Khánh Duy nhưng lời lẽ lại nhắm đến Thái Hoàng, bởi vì hắn ham sống sợ chết, nếu không thì tính mạng tôi đã không còn kéo dài đến bây giờ đâu.

Một câu nói ra khiến hai kẻ chung thuyền chợt đối chọi lợi ích với nhau.

Thái Hoàng chỉ muốn rời khỏi đây, mà Khánh Duy điên cuồng chỉ muốn g**t ch*t tôi bằng mọi giá.

Nếu như tôi chết thì chắc chắn nơi đây là mồ chôn của bọn chúng.

Mùi thuốc súng nồng nặc lan toả, ba người đứng đó đều cất giấu một tâm tư riêng, tựu chung đều cảnh giác nhìn về phía hai người còn lại.

Hiện trường im ắng nhưng căng thẳng ngày càng dâng cao, giống như một nồi dầu đang sôi sùng sục trên bếp lò, chỉ cần một con muỗi rơi xuống thì trăm ngàn tia dầu lập tức bắn lên, mọi thứ đều nhanh chóng bị nấu nhừ thành bã.

Ba người họ xung đột lợi ích lẫn nhau, cái tôi của ai cũng cao đến chọc trời, rõ ràng là vậy lại dùng tôi làm mồi dẫn để dấy lên trận lửa ngày hôm nay.

Giữa đám người cậu ấm cô chiêu xem tự tôn còn lớn hơn sinh mạng của kẻ thường, tôi giống như một con giun con dế phải dễ dàng nghe họ sai xử, bằng không, ngay đến mạng sống tôi cũng chẳng còn.

Ngay lúc tôi còn đang suy nghĩ, một tia sáng bất chợt loé lên kéo theo một tiếng nổ vang lên ngay sau đó.

“Pằng!”
Miệng súng bốc lên một làn khói đen, gã đàn ông đứng sau Khánh Duy đã thành công kích nổ trận chiến
Viên đạn nhanh chóng lao về trước, nhắm ngay ngực trái của anh!
Thái Hoàng bật ra một tiếng cười làm tôi rợn gáy, cả cơ thể tôi cơ hồ run lên nhìn về anh lo lắng.

“Đoàng đoàng đoàng!”

Anh không những tránh được phát súng còn lợi dụng thời cơ bắn tới tấp về đám người Khánh Duy, cánh tay cầm súng của gã đàn ông đó chợt lủng một lỗ, súng lập tức rơi mạnh trên đất, mấy người đứng đầu cũng lục tục ngã xuống.

“Bịch bịch bịch.


Tiếng bước chân ào ạt vang lên nhưng một đoàn binh đang diễu hành, từ trên xuống dưới lính đặc chủng đã bao vây toàn bộ, họng súng tối tân nhắm về bọn chúng.

Nhưng đám người kia cũng không phải hạng xoàng, chúng đều là những sát thủ được hai nhà Lương Nguyễn săn lùng và nuôi dưỡng, ngay lập tức đã giơ súng chống trả.

Tiếng đoàng đoàng vang lên tứ phía, mùi thuốc súng và máu tanh dần làn toả khắp nơi, bốn phương tám hướng đều có tia lửa b ắn ra kéo theo một đám khói đen kịt.

Lưỡi dao lạnh áp sát trên cổ, tôi bị Thái Hoàng kéo tới một góc tường gần cầu thang xuống dưới, hắn nấp sau một thùng hàng không ngừng quét mắt nhìn khắp nơi.

Lồng ngực tôi bị ép đến ngột ngạt, giữa cần cổ cảm giác ươn ướt như máu đang thấm ra, tôi cố gắng hít sâu, cũng theo hắn nhìn ra.

Trước mắt là một đám người đang đấu đá lẫn nhau, súng ngắn súng dài, tiểu liên đại liên, còn có người lăm lăm dao găm chém nhau tới tấp, khung cảnh kinh hãi cả đời này tôi chưa từng nhìn thấy.

Tôi nhìn mãi nhìn mãi cũng không thể tìm kiếm bóng dáng anh, thời gian càng lúc càng lâu lòng tôi từ thấp thỏm đến hoảng loạn vô bờ.

“Đùng, xoảng!”

Cửa sổ lần lượt bị đạn lạc bắn vỡ, thuỷ tinh rào rào đổ xuống sàn nhà, từng mảnh nhọn cắm ngược lên trên, chỉ cần ngã xuống liền bị chúng chọc cho chết tức tưởi.

Tôi vẫn không tìm thấy bóng anh.

Tia sáng xoẹt que rồi nhanh chóng biến mất sau những thùng hàng, tôi dời mắt nhìn theo, rất có thể anh và Khánh Duy cũng đang nấp sau thùng hàng ngấm ngầm giải quyết dần đàn em của đối phương, cũng sẵn tiện tiếp cận mục tiêu trong bóng tối.

Cả người tôi bỗng dưng lạnh run, một nỗi sợ hãi từ đại não chiếm cứ toàn bộ cơ thể, cảm giác giống như có một đôi mắt hung dữ như sói hoang đang nhìn tôi chằm chằm.

Tôi nuốt nước miếng, đầu bất động nhưng ánh mắt đảo sang hướng phát ra mùi vị chết chóc kia, mùi thuốc súng khét lẹt xông thẳng vào mũi tôi, Khánh Duy từ thùng hàng bên trái bước ra, gương mặt dữ tợn như ma quỷ ngày càng lớn dần, họng súng đen lòm trên tay hắn chĩa thẳng trước trán tôi:
“Ngày tàn của mày đến rồi!”
“Pằng!”
Âm thanh chát tai vang lên, viên đạn lập tức rời họng súng lao về phía tôi.

.
 
Tra Công Nhẹ Chút Đi!
Chương 83: 83: Ván Bài Lật Ngửa 3


“Đoàng!”
Cùng lúc, tiếng súng thứ hai cũng nối tiếp vang lên.

Họng súng từ thùng hàng đối diện chĩa ra như cái họng tử thần đen ngòm, viên đạn như tia chớp lao chuẩn xác đến vị trí tim ngay ngực trái Khánh Duy.

“Á!” Hắn lập tức ngã xuống, ánh mắt sửng sốt nhìn về phía phát ra viên đạn, chỉ thấy anh đằng đằng sát khí bước ra, họng súng đổi sang chĩa vào mặt Thái Hoàng, ngạo nghễ nói:
“Đều không biết tự lượng sức mình.


Tim tôi từ nãy giờ vẫn đập liên hồi, chưa thể thoát khỏi cảm giác kinh hãi lúc này, mắt sững sờ nhìn viên đạn của Khánh Duy đang ghim chặt vào vách tường cách đầu tôi chỉ khoảng năm phân.

Rõ ràng nhờ có anh ra tay mau lẹ, Khánh Duy mất lực ngã xuống mới làm đạn chệch hướng di chuyển lên trên.

Khánh Duy đã chết, thế chân vạc liền mất, hiện trường về lại ngay lúc đầu chỉ còn anh và Thái Hoàng đang lăm lăm chĩa súng về nhau.

Dường như cả Thái Hoàng cũng không ngờ động tác anh nhanh nhạy và thủ đoạn tàn nhẫn như thế.

Đấm đá ăn nhau ở tốc độ nhưng thắng nhau lại bởi vì khí thế!
Anh càng thắng càng hăng, mà tâm lý Thái Hoàng đã chộn rộn khi đánh mất một kẻ đồng minh, hắn càng lúc càng bị anh ép vào đường cùng, lưỡi dao trên cổ tôi cũng vì thế mà run rẩy di chuyển lên xuống.

Tôi nín thở không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, sợ dao càng ít sợ ánh mắt như muốn đồ sát tất thảy của anh càng nhiều.

Đôi mắt thăm thẳm như cuồn cuộn sóng trào, con người co lại và long lên sùng sục như sắp sửa b ắn ra muôn ngàn tia đạn.

“Mày… đừng có làm liều, tao thực sự sẽ giết nó đấy!”
Lời lẽ rõ ràng là uy h**p nhưng thấp thoáng run rẩy, cũng nói cho đối phương biết hắn quả thực sợ hãi, càng là không tin vào bản thân mình.

Anh từng bước đi tới, cả người như chảo lửa địa ngục muốn nuốt sống đối phương, tiếng đế giày lộp cộp gõ xuống như âm thanh đếm ngược thời gian chết cận kề.

“Đừng thách thức giới hạn của tao!”
Lưỡi dao càng lúc càng cứa cổ tôi sâu hơn, tôi đau đến rít lên một tiếng, anh cau mày không bước tiếp nữa, biểu cảm vẫn lạnh lẽo không lọt nổi một tia cảm xúc.

“Là do mày ép tao!” Thái Hoàng nghiến răng nói, nói chưa xong tay trỏ đá bóp cò, họng súng chuẩn xác chĩa thẳng về phía anh.

Một tia sáng loé lên đầy ảo diệu.

“Pằng!”
Trong chớp mắt, viên đạn như tia chớp ghim thẳng vào tay trái đang cầm dao của hắn, đường đao xoạc xuống cần cổ tôi nhưng bởi vì mất lực nên chỉ như một vết cào nhẹ.

Còn chưa để hắn hoàn hồn, anh như bóng ma nhảy lên, chân phải lên đá thẳng vào báng súng khiến nó văng xa hai mét.

Động tác liền mạch dứt khoát, cả quá trình giống như một tia chớp không để lại bóng ảnh.

Tôi lập tức vùng khỏi gọng kìm của Thái Hoàng, dùng hết sức lực chạy về phía trước.

“Mày được lắm!”
Thái Hoàng cười tà ác, giọng nói là rít từ kẽ răng mang theo nỗi phẫn hận khôn cùng, hắn cũng không phải bùn nhão, ngay lúc anh vừa tiếp đất thì chân phải liền dang ra đá quặp vào đầu gối anh, lực mạnh đến nỗi như có thể đá nát xương chân.

“Roẹt!”
Nhưng mấu chốt không nằm ở lực đá, mũi giày loé lên một tia sáng bạc, lưỡi dao thấp thoáng trong bóng tối cắm chặt vào đầu gối anh.

Nếu là vết cắt cũng sẽ không khiến anh toát mồ hôi như thế, hình như mũi dao đã được hắn tẩm thuốc gì lên đó.

Thật là quỷ kế đa mưu!
Anh bị hắn mốc cho lảo đảo, cố gắng áp chế cơ thể đang run rẩy anh nhanh chóng tung người bật dậy, chân còn lại thẳng thừng tống một cú đá vào người Thái Hoàng khiến hắn văng thẳng lên bức tường phía sau.

Nếu không phải chỗ đầu gối bị thương đang run lên tôi sẽ tưởng anh mình đồng da sắt.

“Rầm!”
Lực mạnh đến mức như muốn ép nát lục phũ ngũ tạng, hắn ôm ngực ho thốc tháo, một bãi máu đỏ ghê người đổ lên sàn nhà.

Nhưng cánh tay dán trên ngực dần lấp loé một màu trắng bạc chói mắt, lúc nhìn kỹ đã thấy hắn không dấu vết móc từ tay áo ra một khẩu súng nhỏ màu bạc.

Đối với một kẻ cường hãn như siêu nhân và một kẻ vô dụng dễ dàng bóp nát trong cánh tay, người ngốc cũng biết nên nhắm đến ai.

Ánh mắt hắn đục ngầu dời sang tôi, đầu súng cũng theo đó mà di chuyển.

“Pằng!”
Viên đạn như tia chớp bạc nhanh chóng đuổi theo tôi, lưng tôi như có thể cảm nhận được hoả đạn nóng rực chỉ đang ở rất gần, tôi cơ hồ ngừng thở, trái tim cũng sắp sửa ngừng đập.

“Ngạn Du!” Tiếng anh hốt hoảng la lên, lập tức nhào đến kéo lấy tôi.

Ngay lúc này, đường đạn vốn dĩ phải găm vào lưng tôi lại lướt qua vai trái tôi mang theo tất cả linh hồn tôi.

Thái Hoàng lúc này bỗng dưng cười lớn, cười ngạo nghễ như chính hắn mới là kẻ chiến thắng cuối cùng.

“So với mạng chó của nó, tao càng muốn mạng mày nhiều hơn!”
Bởi vì hắn biết nếu nhắm đến anh khả năng anh tránh thoát tương đối cao, nhưng nếu nhắm đến tôi thì anh chắc chắn sẽ lao đến cứu tôi, chẳng khác gì đưa miệng vào cửa chết.

Cả người tôi trống trải, lúc nhìn thấy anh đang phăng phăng lao đến như một luồng sáng tinh khiết thì hốc mắt lập tức cay xót.

Tôi không kịp suy nghĩ, cắn răng bật người lên cao chắn đi viên đạn ấy.

Trăm tính ngàn tính, rốt cuộc không tính được tôi sẽ liều mạng sống của mình để cứu anh.

“Ngạn Du!”.
 
Tra Công Nhẹ Chút Đi!
Chương 84: 84: Ván Bài Lật Ngửa 4


Cả người lạnh toát, nơi bị bắn trúng như da thịt lập tức nát ra, xương cốt như bị nung đến nóng chảy, máu tươi lập tức lan ra đỏ thành một mảng lớn.

Bởi vì đau rát mà từng thớ thịt đang không ngừng run rẩy, thịt chết nhưng dây thần kinh chưa đứt, có thể cảm nhận được viên đạn lạnh lẽo với gai nhọn lia tia đang chen chúc bên trong.

Tôi vô lực rơi xuống, cứ tưởng là sàn nhà lạnh lẽo nhưng lại là vòng tay ấm áp của anh, gương mặt anh hoảng loạn đau xót.

“Ngạn Du, Ngạn Du!”
Một loạt hình ảnh như thác lũ ào ào kéo tới theo từng tiếng la gào khản giọng của anh, ký ức mới cũ nối liền thành một cuốn phim quay chậm, tôi từng thấy anh sôi nổi nhiệt huyết, từng thấy anh kiêu ngạo bất cần, từng thấy anh phẫn nộ điên cuồng, cũng từng thấy anh lạnh lùng chà đạp tôi.

Nhưng chưa bao giờ tôi thấy anh đau khổ như thế này.

Kể từ lần ở trong bệnh viện, đây là lần thứ hai anh khóc bởi vì tôi, cổ họng tôi khô khốc, tầm mắt đã mờ ảo, một hai ba…
Tôi mơ hồ không nhìn rõ đâu mới là anh, tay cố gắng nhích lên muốn lau đi những giọt nước mắt đó.

Nhưng rốt cuộc không thể, cho dù anh đang ở bên tôi, cho dù tôi chỉ cách anh trong gang tấc, tôi vẫn không bao giờ chạm được vào người anh.

Tia sáng dần biến mất thành một màn đêm lạnh căm tối ám.

“Ngạn Du, Ngạn Du! Người đâu mau liên hệ với bác sĩ Trương đi!”
“Pằng!”
Tiếng súng một lần nữa vang lên, Thái Hoàng đương nhiên không dễ dàng buông tha anh mà nhắm súng bắn tới.

Anh ôm tôi tránh đi đường đạn đang lao tới, cả người đã không còn một chút ấm áp, càng lạnh lẽo giống như xác chết vừa đội mồ sống dậy.

Những người lính đặc công nhanh chóng che chắn trước người anh, Thái Hoàng nhìn thấy tình thế đã xoay chuyển mới ba chân bốn cẳng phóng người chạy tới cầu thang.

“Bốp!”
Một cú đá bọc trái thốc mạnh vào mạn sườn hất văng hắn bay hẳn ra ngoài.

Nơi đây là lối mở giữa các tầng nhà để có thể nhìn xuống đại sảnh ở tầng trệt.

Nơi đây là tầng thứ 98, rơi xuống như thế chắc chắn sẽ thịt nát xương tan.

Thái Hoàng nhah chóng vịn lấy sàn nhà, móng tay như rễ cây cố gắng cắm sâu vào sàn nhà, gương mặt hắn cắt không còn giọt máu, cả người hắn lơ lửng ngay không trung.

Anh ôm tôi chầm chậm đi tới, đế giày gõ trên nền nhà những búa sắt nện óc người đến choáng váng, ánh mắt nhìn xuống Thái Hoàng như ma quỷ đòi mạng, chân phải nhấc lên rồi mạnh mẽ giẫm xuống.

“Á!”
Tiếng xương rắc rắc vang lên, Thái Hoàng đau đến thét điếng lên nhưng vẫn liều mạng bám giữ lấy sàn nhà cố níu giữ tính mạng mong manh.

Anh cũng không dứt ra, chân tiếp tục đè xuống, đế giày còn day mạnh như muốn nghiền nát tất cả xương tay của hắn.

Bây giờ tôi mới biết anh không một phát gi ết chết hắn là muốn hắn nếm trải cảm giác như tôi.

Dường như đau đến mất sức, âm thanh của Thái Hoàng chỉ còn luẩn quẩn quanh kẽ miệng, tay đổi thành báng súng trường, anh liên tiếp đập mạnh lên bàn tay đã nhầy nhụa máu thịt phía dưới.

“AA!”
Một tiếng hét thảm thiết vang lên, Thái Hoàng lập tức rơi xuống dưới, súng trên tay bắn liên hoàn phập phập, cơ thể hắn lỗ chỗ đen ngòm giống như một tổ ong lớn.

“Cậu chủ, trực thăng đưa bác sĩ Trương tới rồi, hiện có thể tiến hành phẫu thuật ngay trên đó!”
Anh xoay người ôm tôi rời đi, để lại một âm thanh lạnh lẽo:
“Nát thành tro cũng phải gom lại, mang chúng đặt trước cửa nhà họ Lương.



Lúc tôi tỉnh lại đã là mấy ngày sau đó.

Tiếng bước chân tới lui kéo tôi khỏi cơn mơ màng hôn ám, mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt vây quanh, tôi từ từ mở mắt liền trông thấy gương mặt bơ phờ của anh ở ngay bên cạnh.

Nhìn thấy tôi tỉnh lại gương mặt xám xịt mới giãn ra một chút, đôi mắt thâm quầng lóe lên tia sáng hạnh phúc, anh ôm chầm lấy tôi nghẹn ngào nói:
"Ngạn Du, Ngạn Du, cầu xin em đừng làm tim anh tan nát thêm một lần nào nữa.

"
Anh vừa nói vừa sụt sịt như con chó nhỏ bị bỏ rơi, tôi bị ôm đến choáng váng, tay phải nhúc nhích cố đặt lên bả vai đang mơ hồ run rẩy của anh.

Đừng khóc!
Anh nhỏm người nhìn tôi chăm chú, giờ này phút này giống như muốn khảm sâu tôi vào linh hồn anh, môi mỏng gần trong gang tấc sắp sửa chạm lên tôi.

"Bốp!"
Bác sĩ Trương từ sau đi tới nhanh chóng túm cổ áo anh lôi mạnh ra sau, tay trái thuận tiện vỗ lên đầu anh, cau mày nói:
"Ngạn Du vừa mới tỉnh lại sức khỏe còn yếu, động tay động chân thì thôi đi, có biết hôn môi lây truyền bao nhiêu vi khuẩn không?"

Anh uất ức không thể cãi lại, mày nhăn thành một đoàn tàu dài, tránh sang bên để bác sĩ Trương thăm khám cho tôi.

"Ngạn Du cháu sống thêm một lần, sau này đừng làm chuyện khờ dại nữa.

May mắn là viên đạn bắn trúng xương sườn nên không ảnh hướng đến tim phổi, dẫu vậy sau này vẫn để lại di chứng.

"
Tôi mừng đến hốc mắt đỏ xót, cả đời tôi xui xẻo chỉ may mắn mỗi lần này thôi.

Bác sĩ Trương thả xuống ống nghe tim phổi, tay ấm áp xoa nhẹ vầng trán tôi, đau xót nói tiếp:
"Mạng này là do bác giúp cháu giành giật với tử thần, còn không chịu gọi bác một tiếng cha hai đi.

"
Tim tôi như bị ai siết lại, cảm giác có người bên cạnh quan tâm đau xót khiến mũi tôi cay xè, tôi cố gắng mấp máy môi gọi lên.

Cha!.
 
Tra Công Nhẹ Chút Đi!
Chương 85: 85: Sóng Gió Nổi Lên


Mấy ngày hôm nay, báo chí truyền thông đều đưa tin về vụ trực thăng rơi trên bầu trời Việt Nam, tất cả trang mạng xã hội đều lan truyền các clip ngắn cảnh phi cơ rượt đuổi và mất lái chao đảo trên không trung.

Vô số bình luận nhảy liên tiếp chỉ trong một giây.
[( ゚д゚) nếu không nhìn thấy bảng hiệu tiếng Việt tao còn tưởng quay ở nước khác đấy, VN giàu đến thế rồi à?]
[Đó là mấy chế chưa xem clip cận cảnh, bốn chiếc máy bay rượt đuổi nhau như phim hành động lun, sao đám người nhà giàu hay ra dẻ zay, dân thường đua xe còn họ đua máy bay luôn WTF??]
[Đúng là ăn no rửng mỡ! Có tiền không cho người nghèo mà làm mấy chuyện ngu ngục thế à!!]
Bây giờ mọi người đều chỉ biết ba công tử nổi tiếng Sài Gòn có lẽ mới phê pha nên chơi lớn đua nhau lái phi cơ.

Khi tai nạn xảy ra, chết hai còn một, cũng coi như người còn lại phúc lớn mạng lớn.
Mà trận xả súng dưới toà nhà có cả lính đánh thuê lẫn lính đặc công đều không thấy một chút tin tức, giống như nó chưa từng xảy ra vậy.
Rõ ràng dưới thế lực nhà họ Cao, vụ xả súng và nguyên nhân cái chết của Khánh Duy và Thái Hoàng đã hoàn toàn bị giấu nhẹm, ngược lại còn cao tay dùng chuyện đua phi cơ để điều hướng đám đông thích hóng hớt mà quên đi chuyện này.
Nhưng diệt cỏ diệt tận gốc, huống hồ hai nhà Lương Nguyễn đều khônh phải thùng rỗng kêu to, một bên có quyền một bên có tiền, nếu không giải quyết cặn kẽ thì chắc chắn họ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh
Thế nên tuy bề ngoài gió yên sóng lặng nhưng bên trong ba gia tộc lớn lại đánh nhau đến sức đầu mẻ trán.
Chỉ trong vòng một tuần, cổ phiếu tập đoàn bất động sản VIXX bị tụt dốc không phanh, nhà đầu tư liên tục rút vốn, mấy dự án khu đất vàng đều bị đình chỉ vô thời hạn do phía trên đã tìm thấy sai phạm trong đấu thầu.
Nhà họ Lương càng thảm hơn, đường đường là chủ tịch Sài Gòn nhưng bởi vì liên tiếp các bê bối chính trị bị lộ ra, dưới sức ép dư luận cha Thái Hoàng đã nộp đơn từ chức, hiện không được phép xuất cảnh để phối hợp điều tra.
“Ngày trước vừa có công văn ông thuyên chuyển công tác mà sáng nay ông đã nộp đơn xin từ chức.

Vì sao ông nộp đơn từ chức một cách chớp nhoáng vậy, liệu có liên quan gì đến những tin đồn bê bối được lan truyền gần đây không?”
Trên màn hình tivi đang hiện lên bản tin báo chí kéo tới phỏng vấn nhà họ Lương, người đàn ông với gương mặt đanh đỏ và ánh mắt cương nghị đang nhìn thẳng vào ống kính trả lời:
“Đã là tin đồn thì đương nhiên không chính xác, tôi vẫn đang phối hợp báo cáo cụ thể các sự vụ gần đây với phía trên và sẽ cho mọi người một thông tin chính xác.

Và…” Nói tới đây ánh mắt ông ta quắc lại lộ vẻ hung dữ, giọng cũng gằn xuống nói vào micro.
“Những kẻ đứng sau tin đồn này đương nhiên không thoát tội!”

Giọng nói đanh thép xuyên qua màn hình chui thẳng vào tai khiến tôi rơi vào hoảng sợ tột cùng.
Rõ ràng ông ta nói với công chúng nhưng càng giống nói với kẻ đứng sau những vụ việc gần đây nhiều hơn, mà kẻ ấy cũng chính là người đã gi ết chết Lương Thái Hoàng.
Tôi chắc chắn ông biết người đó là ai.
Cơ thể tôi trở nên run rẩy, sợ đến mức mắt sững sờ nhìn tivi dù màn hình đã chuyển sang quảng cáo.
Tôi siết chặt hai tay, thế lực nhà họ Cao đang phất lên như diều gặp gió, căn cơ vững chắc cả trong lẫn ngoài nước, chắc chắn có quan hệ tốt với vô số chính trị gia.

Không ai lựa đá mà chọi trứng, vậy mối thù này chỉ có thể hướng đến nhà họ Lâm mà thôi!
Như để chứng minh suy nghĩ tôi là đúng, hai ngày sau tin tức cha tôi dùng vũ lực khống chế nạn nhân bãi nại rầm rộ trên các phương tiện truyền thông.
Bốn gia tộc lâu đời ở Sài Gòn ngã 3 còn 1 càng khiến dư luận oanh tạc, bọn họ đều hiếu kỳ không biết chuyện gì đang xảy ra, tin lá cải được đà đăng tới tấp và quần chúng cũng kéo tới ăn dưa càng nhiều.
Nhưng đối với bê bối chính trị và cổ phiếu chứng khoán vô cùng khó hiểu với phần đông đại chúng, thì vụ án giết người chạy tội mới khiến họ phấn khích hơn.

Bọn họ thi nhau mắng chửi cha tôi là bác sĩ vô lương tâm, không những gi ết chết người còn giở thói côn đồ áp chế gia đình nạn nhân.
Mà bị hại lúc trước lại đâm đơn ra toà, cha tôi bị bắt tạm giam, nếu lúc trước còn được liên hệ với nhân thân và luật sư bào chữa thì bây giờ vụ án có tình tiết nặng nên không được gặp gỡ bất kỳ ai.
Hồ sơ có sẵn, phiên toà sơ thẩm cực kỳ nhanh, chỉ 5 ngày nữa là cha tôi phải đứng trước vành móng ngựa nghe chánh án xét xử và công bố bản án cuối cùng.
Tôi luôn muốn chạy ngay về nhà để hỏi thăm tình hình của cha nhưng bởi vì vết thương chưa lành mới phải chết đứng chết ngồi nằm trên giường bệnh.

Bỗng tiếng người phụ nữ giận dữ từ hành lang truyền đến:
“Tôi không quan tâm Khải Đăng Khải Điếc là ai hết, khôn hồn thì để cho tôi vào!”
 
Tra Công Nhẹ Chút Đi!
Chương 86: 86: Sóng Gió Nổi Lên 2


“Chúng tôi không thể cho cô vào, bác sĩ Trương bảo rằng tình trạng cậu ấy rất nghiêm trọng, tốt nhất đừng để bất kỳ ai kí ch thích cậu ấy nữa!”
“Chát!”
Tiếng bạt tai vang lên chát chúa, giọng người phụ nữ dường như mất khống chế mà gào lên: “Cút! Tôi cắt ruột chia máu đẻ ra nó thì ông ta tính là thứ gì hả?”
Tiếng gót giày gõ cộp cộp lên sàn nhà càng lúc càng rõ hơn, tôi ngẩng đầu liền nhìn thấy gương mặt giận đến mếu mó của mẹ ở phía trước.

“Lâm Ngạn Du, cái thằng trời đánh này, cha mày bị mày hại sống dở chết dở trong tù mà mày còn trơ trơ nằm đây ăn sung mặc sướng là sao hả?”
Tôi chưa kịp ngồi dậy thì một ly nước lạnh đã tạt thẳng vào ngược ướt nhẹp.

Tôi mặc kệ nước chảy dài trên mặt, hai tay run rẩy vung lên muốn hỏi thăm tình hình cha tôi nhưng liền bị mẹ giận dữ cắt đứt:
“Mày rốt cuộc là thứ nghiệp chướng gì, tao đã làm gì sai mà phải sinh ra thứ quái vật như mày, nhà họ Lâm nợ mày bao nhiêu mới bị mày hại cho thê thảm đến lần này đến lần khác như vậy hả?”
Mẹ tôi điên tiết gào lên với chất giọng tức tưởi, gương mặt già nua sầu khổ thấy rõ, làm gì còn dáng vẻ của quý bà đẹp nhất Sài Thành nữa.

“Tại sao mày không chết đi, vừa lọt lòng mày đã khiến chúng tao buồn tủi hổ thẹn, mày giống như ma quỷ đến đòi nợ nhà tao.

Nếu không có mày cái nhà này sẽ không bao giờ bất hạnh như thế này!”
Tôi bất động nhìn mẹ đang không ngừng chỉ trích tôi bằng vô vàn từ ngữ ác độc, tiếng ú ớ còn nghẹn ngay cổ họng chưa kịp phát ra.

Rất nhiều lần mẹ tôi đều giận dữ quát mắng tôi như thế, đáng lẽ phải quen và chai lì nhưng tôi lại đau xót không thôi.

Tôi nhoài người muốn ngồi lên nhưng vừa cử động thì vết thương giữa ngực đã nhói lên đau điếng, cả người bủn rủn ngã mạnh lên giường, mẹ tôi nhìn thấy cũng không đành lòng, ngực phập phồng cố gắng bình ổn cảm xúc, hồi lâu sau mới kéo ghế ngồi gần đó.

Tôi khó khăn vung tay, hỏi mẹ rằng.

Cha như thế nào rồi mẹ?
Không nhắc thì thôi, nhắc đến thì mẹ tôi không kiềm được mặt ủ mày chau, giọng nói dần dà nghẹn ngào:
“Ông ấy bị tam giam rồi, người nhà không thể gặp, bên trại giam cũng không lọt nổi một chút thông tin gì, bọn chúng đã công khai đối mặt như thế cũng không biết có ép cung hay bỏ đói ông ấy không nữa.


Nhìn thấy mẹ đau khổ thì tim tôi còn hơn bị đâm xé, môi khô khốc mấp máy ba chữ.

Xin lỗi mẹ.

Nhịn không đành mới liều lĩnh cầm lấy cánh tay mẹ rồi nhè nhẹ lay.

Đừng đau lòng nữa mà mẹ ơi.

Con…
Mẹ tôi không ghét bỏ giật tay như những lần trước, ánh mắt loé lên chút hi vọng, vội vã nói với tôi:

“Hay là con nói Khải Đăng giúp nhà chúng ta một lần nữa đi, nếu lần trước không vì con mà xé mặt với nó thì đã nhờ vả được rồi, nó tính tình cao ngạo bị mắng như thế chắc chắn ghim thù, gọi tới đều thông báo khoá máy, ngay cả Ngạn Dương cũng không thể.


Ngay cả anh hai không thể thì con có thể sao.

So với anh hai, con là thứ gì mà có thể sai khiến được anh ấy đây.

Tôi nhìn mẹ hồi lâu, lòng đăm chiêu suy nghĩ, có khi nào chuyện này đã hết đường cứu vãn rồi không?
Nhà họ Lương sa sút nhưng rễ sâu gốc dày, mối quan hệ với các ban ngành vẫn còn, nếu ông ấy thực sự muốn chó cùng dứt dậu thì cha tôi chắc chắn sẽ phải ngồi tù sao?
Tôi vừa sợ hãi vừa không biết phải mở miệng với anh như thế nào.

“Hiện tại giúp ông ấy tại ngoại, sau đó là trắng án.

Như vậy có được không, trả lời mau đi, được không hả?”
Đang lúc đầu tôi vẫn lẫn lộn trong mớ bòng bong thì mẹ tôi liên tiếp hỏi bên tai tôi, giọng điệu dần trở nên mất kiên nhẫn, tôi giật mình chưa kịp đáp lời đã nghe tiếng mẹ chuyển sang giận dữ:
“Mày ăn ngủ với nó như thế mà không thể vì cha mày cầu tình một chút hay sao? Cái thứ khôn nhà dại chợ, đồ sói mắt trắng, thật phí công tao hạ mình nói chuyện với mày mà!”
Mẹ nóng nảy ngồi lên để lại bàn tay tôi trơ trọi giữa không trung, hốc mắt tôi nóng hổi vội vã lắc đầu.

Không có… con không có, chỉ sợ anh ấy không…
“Mày có từng nghĩ ai sinh mày nuôi mày đến ngày này hay không? Bây giờ mày thà nhìn cha mày chết mà không muốn mất lòng với nó hay sao? Đồ bất hiếu, trời không đánh mày thì để tao đánh mày!”
Mẹ tôi bây giờ đã không thể kiểm soát được cảm xúc và hành vi, gương mặt nửa đau nửa giận tiến gần tới, hai tay bắt lấy bả vai tôi rồi lôi mạnh ra ngoài.

“Mày đứng lên, nếu hôm nay mày không cầu xin nó thì tao sẽ chính thức từ mày, cả đời này tao không bao giờ muốn gặp lại mày, đứng lên đi đi!”
Cả người tôi bị rung lắc dữ dội, vết thương còn chưa đóng vảy đã tiếp tục bị xé rách, xương gãy cạ vào thớ thịt đau rát không thôi, lồng ngực tôi như có muôn ngàn lưỡi dao c*m v** và chọc khoáy, tôi vì đau mà ú ớ la lên.

“Đứng dậy đi, đồ bất hiếu mày muốn nhìn cha mày chết rục xương trong tù, muốn nhìn cái nhà này táng gia bại sản phải không, hôm nay mày còn không lựa lời cầu xin nó thì đừng trách tao!”
Đau quá!
Tôi đau đến hai mắt trợn lớn, gương mặt trắng tái nhìn mẹ tôi như hung thần ác sát kéo tôi khỏi giường.

“Mau đặt em ấy xuống! Bảo vệ đâu kéo bà điên này ra ngoài đi!”
 
Tra Công Nhẹ Chút Đi!
Chương 87: 87: Sóng Gió Nổi Lên 3


Anh và anh hai vừa đi vào đã nhìn thấy cảnh tượng khó coi này.
Anh nói xong cũng lập tức tiến tới, một tay giữ lấy tôi một tay kéo mẹ đẩy mạnh ra ngoài.
Tôi hớt hãi nhìn tới, chỉ sợ mẹ bị anh đẩy ngã ra sàn.
Nhưng anh hai nhanh tay lẹ mắt đã kịp thời đỡ lấy mẹ tôi, mẹ tôi nhìn thấy người tới là anh hai thì cơn giận liền tan, chỉ có thể vừa vịn tay anh vừa thút thít trút xuống tâm can:
“Sao mẹ phải khổ sở như thế này, nếu không có con chắc chắn mẹ không sống nổi đâu.”
“Mẹ đừng lo, chuyện gì cũng có cách giải quyết.” Anh nhẹ nhàng nói rồi giúp mẹ vỗ lưng nhuận khí.
Nhìn thấy tâm trạng mẹ đã không còn hỗn loạn lòng tôi cũng nhẹ nhõm, nhìn thấy anh đặt tôi xuống giường, gương mặt cau có xoay ngược lại mới hốt hoảng vịn lấy tay anh, nhịn đau mà gấp gáp lắc đầu.
Em không sao đâu.
Gương mặt anh vẫn cau có nhưng giọng nó đã cố gắng áp chế cơn nóng giận, anh nói: “Hai người ra ngoài mà chuyện trò, đừng làm phiền đến em ấy tĩnh dưỡng.”
“Ngạn Du em ấy còn chưa khoẻ, mẹ bình tĩnh một chút rồi con chở mẹ về nhà.” Anh hai lo lắng nhìn sang tôi, bất đắc dĩ kéo mẹ tôi ra ngoài.

“A!”
Tôi vội vã ú ớ gọi theo, tay liên tiếp ra hiệu với anh.
Em không sao, anh để mẹ và anh hai ở lại đi, em cũng có chuyện muốn nói.
Dẫu cha mẹ chối bỏ tôi thế nào chăng nữa thì tôi vẫn là con của cha mẹ, nhờ cha mẹ mà tôi mới có được mạng sống hôm nay.
Mẹ tôi vốn dĩ không muốn rời đi, nhìn thấy anh trở nên hoà hoãn cũng chậm rãi kéo ghế ngồi xuống, anh hai đứng bên cạnh mẹ nhìn tôi hỏi.
Em không sao chứ? Vết khâu đã đỡ hơn chưa?
Tôi cười gượng nhìn anh hai, lắc đầu nói.
Em không sao, vết thương cũng sắp lành rồi.
Anh hai vừa định hỏi thêm thì đã bị mẹ tôi chen ngang.
“Không thấy sao mà hỏi, nó ăn trơn mặc trắng, cơm có người bưng nước có kẻ rót, còn tốt hơn cha con nhiều lắm.”
Tuy có anh bên cạnh mẹ tôi không dám làm xằng bậy nhưng ánh mắt nhìn tôi đầy gai nhọn, lời lẽ cũng châm chọc khiêu khích.

Tôi biết là mẹ đang đau lòng vì cha, chỉ có thể từ xem như cơn gió thổi từ tai này sang tai khác rồi bay hẳn ra ngoài.
Tôi nhìn mẹ với anh hai hồi lâu mới rụt rè vung tay hỏi.
Nếu không thể gặp mặt cha được, vậy chúng ta có thể nhờ luật sư xem lại tình tiết, xem có thể tìm cách giảm án cho cha được hay không?
“Điều này…” Anh hai nhìn sang anh, ngập ngừng hồi lâu mới nói tiếp: “Không phải là chưa nghĩ đến, nhưng vụ việc này rõ ràng liên quan đến cha, với chức vụ viện trưởng cha chắc chắn không thể thoát tội.

Chuyện này vốn dĩ không phải trọng án, chỉ cần người nhà nạn nhân đứng ra bãi nại và chấp nhận đền bù giữa toà thì coi như êm xuôi, lần trước tuy họ hung dữ nhưng vẫn còn chấp nhận gặp mặt, lần này không những không gặp mặt, lúc tôi cố chấp tìm đến thì hàng xóm liền bảo họ đã chuyển đi.

Tôi thật sự đã nghĩ có lẽ cha tôi đã đắc tội với ai đó rồi.”
Tôi nghe đến đây, miệng đắng như uống phải thuốc bắc, thật muốn tát mạnh lên mặt mình.
Mày nhìn xem, mẹ mày mắng không sai, rõ ràng chính tay mày đẩy cha mày vào chốn tù đày.
Nếu nói đến nhà họ Lương thủ đoạn âm hiểm, chi bằng nói trắng ra, nếu không có sức ép từ nhà họ Cao cũng không khiến ông ta chó cùng dứt dậu thế này.
Chuyện này nhỏ nhưng lớn, bởi vì người ra tay dàn xếp chỉ có thể là cha anh, nhưng để bảo vệ người thừa kế duy nhất của nhà họ Cao, chắc chắn ông ấy không sẵn lòng buông tha cho kẻ hăm he đến tính mạng và tương lai của anh.
Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.
Bởi vậy tôi mới không chắc chắn liệu anh có thể xen vào chuyện này hay không.
Càng nghĩ càng thấy tôi đúng là nghiệp chướng, là sao chổi hại người này đến người khác, tôi cũng giống như mẹ đều ao ước sao tôi không chết khi mới chào đời đi!
Nhìn thấy tôi tức tưởi thở gấp, anh buộc miệng nói ra: “Không phải đều do ông ấy thất trách trong công việc sao, tự làm tự chịu mà thôi.”
Lời lẽ này thành công chọc mẹ tôi nổi điên, bà ta tức tối mắng: “Bàn tay nào mà không ngón ngắn ngón dài, cha cậu chưa từng thất trách sai phạm à? Gia đình tôi đang lúc rối ren, uổng cho Ngạn Dương xem cậu là bạn thân, cậu còn hả hê như nào nữa thì nói hết ra đi!”
“Mẹ à…” Anh hai giữ mẹ tôi ngồi xuống, cũng nhìn sang anh khéo léo phân trần: “Tôi nói vậy cũng không phải đoán mò, án này không nặng nhưng cha tôi không thể tiếp xúc với thân nhân và luật sư, phiên toà phúc thẩm còn bị đẩy sớm hơn thường lệ.”

Anh hai nói tới đây đã không thể khống chế cảm xúc đang cuồn cuộn trong lòng: “Trong tối là vậy, ngoài sáng thì không cách nào áp xuống truyền thông, các bác sĩ chính đều lục tục chuyển sang nơi khác, nếu tiếp tục như vậy bệnh viện chắc chắn sẽ phá sản, tâm huyết bao nhiêu năm của cha tôi đều đổ sông đổ bể.

Khải Đăng!”
Anh nghe tiếng nhìn sang, chưa bao giờ tôi thấy anh hai chật vật và khổ sở thế này khi đối diện với anh.
“Bịch!”
Đầu gối anh hai đập mạnh xuống sàn nhà, tiếng động không lớn nhưng thành công khiến tất cả mọi người sững sờ.
“Khải Đăng, tôi biết cậu có thể mà.” Anh hai ngẩng đầu nhìn lên anh, giọng gấp gáp nói: “Tuy tôi không biết người cha tôi đắc tội là ai, nhưng nếu chú ấy chịu ra tay, chắc chắn có thể dàn xếp được mọi chuyện.

Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng hạ mình bất cứ ai, ngày hôm nay quỳ tại đây, chỉ muốn xin cậu cứu cha tôi một lần này nữa thôi.”
 
Tra Công Nhẹ Chút Đi!
Chương 88: 88: Sóng Gió Nổi Lên 4


Anh sửng sốt như không thể tin nổi anh hai sẽ làm tới mức này, mà mẹ tôi xót con đang liều mạng cúi xuống kéo anh hai đứng lên, miệng khóc đến thảm thiết.
“Ngạn Dương con đứng dậy đi, đàn ông chí khí là lớn nhất, sao con có thể dễ dàng quỳ gối như thế, con đứng lên đi, có gì mẹ với con về nhà rồi tính.”
Anh hai vẫn kiên quyết quỳ ở đó, tựa như nếu anh không đồng ý thì anh hai sẽ quỳ tại đây tới chết.
Tình yêu anh dành cho anh hai chưa từng chấm dứt, tính thêm giao tình gắn bó giữa hai người từ bé đến lớn, dù bây giờ không là người yêu nhưng còn thấu hiểu nhau hơn là tri kỷ.
Anh thoát khỏi sững sờ, nhanh chóng đi tới đỡ anh hai đứng dậy.
“Cậu chịu giúp cha tôi lần này sao?” Anh hai vịn tay anh ngồi dậy, ánh mắt đã loé lên ánh nước trong.
“Bây giờ cậu đưa cô về đi, tôi sẽ suy nghĩ lại.” Anh nói xong cũng không nhìn xem anh hai định nói gì mà xoay người đi tới tôi, tay nhuần nhuyễn cầm gối mềm đặt sau lưng rồi nhẹ nhàng đỡ tôi ngồi dậy, nhàn nhạt nói:
“Quá trưa rồi, bây giờ anh đút em ăn cháo.”
Tôi chua xót nhìn sang mẹ và anh hai đứng đó, nhìn thấy dáng vẻ thất thần và phiền não của họ càng cảm thấy sự tồn tại của mình thật là ghê tởm.

Giá như tôi có thể ngồi tù thay cha thì tốt quá.
“Lâm Ngạn Du, mày rốt cuộc là thứ quái quỷ gì, nếu mày bằng một nửa của Ngạn Dương thì tốt rồi, nó vì cha mà nhục nhã quỳ gối, còn mày thì sao, mày ăn trơn mặt trắng nhìn cha mày ngồi tù nhìn mẹ mày lao đao khổ sở, tao lạnh nhạt tao ghét bỏ mày đều chưa từng hối hận, nếu nói hối hận nhất của tao là gì, thì đó chính là sinh ra đứa ma quỷ như mày!”
“Mẹ!” Ngay cả anh hai cũng không thể chịu nỗi những lời lẽ cay nghiệt mà mẹ đang xối xả mắng ra, anh hai buồn rầu nhìn tôi rồi kéo mẹ đi thẳng ra ngoài.
Căn phòng trở nên yên tĩnh, anh ngồi đó như chưa từng xảy ra chuyện gì, tay vẫn đều đều khuấy cháo cho tôi.
Bây giờ đã hơn một giờ trưa nhưng bụng tôi không hề cảm thấy đói dù chỉ một chút.
Mùi cháo thoang thoảng bốc lên càng khiến tôi khổ sở muốn nôn trớ.
Muỗng cháo bên miệng tôi vẫn không cách nào ăn nổi.
Hình ảnh cha tôi và lời mắng của mẹ tôi vẫn điên cuồng chạy trong trí não, tôi mím môi dằn xuống cơn đau tê tái giữa lồng ngực.
“Du à.” Từng ngón tay nóng hổi lướt trên gương mặt nhăn nhó của tôi hồi lâu, chịu không nổi mới nói:
“Em muốn anh giúp cha em sao?”
Tôi ái ngại nhìn sang, rõ ràng so với tôi anh càng hiểu chuyện này không hề dễ dàng.

Nhưng con người bản tính ích kỷ, tôi từng nói yêu anh đau lòng vì anh, bây giờ lại trơ trẽn đặt lợi ích của mình trên anh.
Thật xin lỗi, em không thể nhìn cha mình phải chịu cảnh tù đày.
Tôi mím môi, thật lâu sau mới khó khăn gật đầu.
“Bấy lâu nay người tồn tại trong mắt ông ấy chỉ là người thừa kế nhà họ Cao, bản thân anh chưa từng tồn tại đâu.” Nói đến đây giọng nhạt mà điềm nhiên như không phải nói về chính mình, ngừng hồi anh lâu mới nói tiếp: “Bác sĩ Trương có vẻ thích em, nếu bác ấy mở lời có thể lay chuyển được ông ấy.”


Quả thật có ông ấy ra tay, mọi chuyện dần trở nên tốt đẹp dù chỉ mới vỏn vẹn ba ngày.
Có thanh tra nhập cuộc, vụ án được đem ra xét xử theo đúng quy trình, thời gian phúc thẩm cũng dời sang 15 ngày nữa.

Cha tôi không những được tiếp cận với luật sư để cung cấp thông tin mà còn được tại ngoại trở về, chỉ đến đồn công an những khi cần phối hợp điều tra.
Năm ngày nay anh chạy đến sứt đầu mẻ trán, cuối cùng cũng tìm được tung tích gia đình của nạn nhân.
Hoá ra người con trai tên Hồ Oánh đánh bạc thua bài, vốn dĩ chỉ cần nộp tiền đủ thì sẽ được trả về, nhưng đằng này kẻ đó lại bắt giữ anh ta.

Cha chết, con bị bắt, gia đình ba người chỉ còn một mình bà Trinh bơ vơ trong ngôi nhà lớn.

Kẻ đó gọi điện tới, dùng tính mạng Hồ Oánh mà uy h**p bà Trinh phải đâm đơn kiện cha tôi một lần nữa, mọi giấy tờ và tiến trình đều do luật sư của hắn đích thân làm.

Bà Trinh cũng không hề chuyển nhà, chỉ đang bị giam lỏng ở ngôi nhà nhỏ cách đó hai căn, nhất cử nhất động đều được đám côn đồ qua lại dòm ngó và báo về cho kẻ đó.
Nhưng bản tính kiêu ngạo, anh tìm được chỗ ở của bà Trinh cũng ngang nhiên đi vào, hai bên thương lượng hồi lâu bà ấy mới đồng ý bãi nãi ở toà nếu anh tìm thấy người con Hồ Oánh.
Tôi nghe anh kể mà khấp khởi trong lòng, quả tạ ngàn cân cũng nhẹ đi một nửa.
Nhưng người tính không bằng trời tính, mới chỉ qua ba ngày, một video được lan truyền với tốc độ nhanh chóng trên các phương tiện xã hội.
Trong video rõ ràng là hình ảnh người đàn bà mặt mày xơ xác đang gào khóc thảm thiết:
“Lý nào lại thế, là bác sĩ mà thất trách thất đức, giết người không chịu tội, còn côn đồ muốn bắt người ức h**p! Tôi chịu hết nổi rồi, ngày hôm nay liều mạng đăng lên đây để mọi người xem có được không? Ông ta không những giết chồng tôi bây giờ còn uy h**p tính mạng tôi nữa.

Mạng người là cỏ rác hay sao hả? Luật pháp còn tồn tại trên đời hay không đây?”
 
Back
Top Bottom