Đô Thị Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 40: Bị Hôn


☆ Chương 40: Bị hôn
----------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 41: Ngoài Ý Muốn Chạm Mặt


☆ Chương 41: Ngoài ý muốn chạm mặt
-----------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 42: Sư Huynh Đệ Nói Chuyện 1


☆ Chương 42: Sư huynh đệ nói chuyện (1)
----------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 43: Sư Huynh Đệ Nói Chuyện 2


☆ Chương 43: Sư huynh đệ nói chuyện (2)
---------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 44: Sư Huynh Đệ Nói Chuyện 3


☆ Chương 44: Sư huynh đệ nói chuyện (3)
------------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 45: Chia Tay


☆ Chương 45: Chia tay
------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 46: Sinh Bệnh 1


☆ Chương 46: Sinh bệnh (1)
---------------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 47: Sinh Bệnh 2


☆ Chương 47: Sinh bệnh (2)
---------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 48: Phòng Tắm Kiều Diễm


☆ Chương 48: Phòng tắm kiều diễm
--------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 49: Xem Phim


☆ Chương 49: Xem phim
---------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 50: Tin Tức Ngoài Ý Muốn


☆ Chương 50: Tin tức ngoài ý muốn
---------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 51: Tô Mama Nhập Viện


☆ Chương 51: Tô mama nhập viện
---------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 52: Không Hẹn Mà Gặp


Chương 52: Không hẹn mà gặp
---------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 53: Chiến Tranh Lạnh


Chương 53: Chiến tranh lạnh
---------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 54: Thẳng Thắn


Lâm Tích Lạc lái xe chở Cố Hân Di về Cố gia.

Bên trong xe, Cố Hân Di nhìn gương trang điểm, miệng lại thao thao không ngừng, "Tích Lạc, em nhớ ra rồi, người vừa rồi chính là cái tên vô lễ với em ở yến hội, anh nói cho em biết, hắn rốt cục là ai?"
Lâm Tích Lạc đánh tay lái, không cần (phải) nghĩ ngợi thuận miệng nói, "Người quen cũ."
Cố Hân Di lau phấn mắt, ngượng ngùng nói, "Nếu là người quen cũ, sao lại thấy hai người có vẻ xa cách nha? Nhìn bộ dáng hắn tự cao tự đại, thật làm người ta chán ghét vô cùng."
"Hân Di, cậu ấy là hạng người gì không tới phiên em bình luận."
Cố Hân Di nghe thấy Lâm Tích Lạc nói như vậy, trong lòng mất hứng, cô bĩu môi làm nũng, "Nhưng em nói sự thật mà, lần trước thái độ hắn đối với em hỗn như vậy, khiến em tức chết gần chết, em hận không thể..."
"Hân Di, câm miệng."
"Anh..." Cố Hân Di tay phải run lên, mắt tối sầm lại, cô buông mascara, tức giận quát, "Tích Lạc, anh vì một tên đàn ông mà đối với em như vậy, rốt cuộc quan hệ giữa hai người là gì?"
Đồng tử màu đen của Lâm Tích Lạc mãnh liệt co rụt lại, phanh gấp, Cố Hân Di không thắt dây an toàn thiếu chút nữa liền đập vào cửa kính chắn gió.
"Lâm Tích Lạc, anh lái xe kiểu gì vậy!" Cố Hân Di quay đầu sang, hướng Lâm Tích Lạc thét chói tai, lại gặp phải ánh mắt sâu thẳm lạnh băng kia cùng một trận hàn ý áp bách, khiến cho cô nhất thời run lên.
"Hân Di, không được đối với người của anh bình phẩm lung tung, lại càng không cần nhúng tay vào chuyện giữa hai bọn anh.

Nếu để anh biết, đừng trách anh không niệm tình cảm giữa hai nhà, giải trừ hôn ước."

Thanh âm Lâm Tích Lạc trầm thấp lãnh tĩnh, không có chút độ ấm nào, giống như phát ra từ địa ngục, khiến người ta không rét mà run.
Cố Hân Di run rẩy duỗi ngón tay đỏ tươi lấm lem sơn móng tay ra, mặt trắng bệch mặt run rẩy nói, "Lâm Tích Lạc, anh thế mà lại vì một người không liên quan mà trở mặt? Cố Hân Di tôi, từ nhỏ đến lớn, chưa có người nào dám nói như vậy với tôi!"
Sắc mặt Lâm Tích Lạc âm u đến đáng sợ, hắn gắt gao nhìn thẳng khuôn mặt Cố Hân Di bởi vì hoảng sợ mà trở nên vặn vẹo, cố nén tức giận, nghiêm mặt nói, "Vừa rồi công ty gọi tới, anh phải quay về đó xem, em gọi lái xe tới trở về đi."
Lâm Tích Lạc mở cửa xe, để Cố Hân Di lại trên đường cái, đạp chân ga, đi mất.
Cố Hân Di đứng trước phố xa tấp nập, nhìn chiếc Audi màu đen rời đi, bàn tay không tự giác mà nắm chặt lại.

Lấy điện thoại, gọi cho cha mình là Cố Hiển, biết ông đang ở biệt thự Trịnh gia đánh golf, lửa giận trong lòng càng lớn.

Vươn tay vẫy xe taxi, liền hướng Trịnh gia đi tới.
Cố Hân Di sắc mặt khó coi đi vào biệt thự Trịnh gia, không đợi hạ nhân của Trịnh gia thông báo, cô liền trực tiếp đi vào.
Đôi giày cao gót màu đen bước trên bãi cỏ xanh tốt của sân golf, Cố Hân Di đi lại có chút khó khăn.

Mới được một lúc, gót chân đã đau đến không chịu được, chỉ có thể dừng lại, nghỉ ngơi.
Mới vừa dừng lại, đã bị một nam nhân chặn lại, "Đây không phải là Cố tiểu thư sao?"
Cố Hân Di xoay người, nhìn đến thấy khuôn mặt đang mỉm cười của đối phương, nhướn mày, "Là anh à, Trịnh Dục Phong."
"Hiếm khi Cố tiểu thư đến Trịnh gia, mang giày cao gót còn có thể đi nhanh như vậy, thật sự là lợi hại.

Không biết, Cố tiểu thư đến Trịnh gia vội vã như vậy là có việc quan trọng gì sao?"
Cố Hân Di đi thẳng vào vấn đề, "Tôi tới tìm cha."
Trịnh Dục Phong mặt lộ vẻ khó xử, "Bác Cố hiện đang cùng chú tôi tán gẫu rất cao hứng, nếu Cố tiểu thư cứ như vậy đi qua, chỉ sợ là sẽ làm cho hai người bọn họ mất hứng.

Không bằng Cố tiểu thư trước theo tôi đi nghỉ ngơi một chút, chờ bọn họ tán gẫu xong, tôi sẽ phái người đi thông báo, Cố tiểu thư thấy sao?"
Cố Hân Di mắt nhìn xung quanh, nhìn thấy Cố Hiển đang nói chuyện với Trịnh Ngôn, gật gật đầu, "Vậy cũng được."
Trịnh Dục Phong trong mắt hiện lên một tia toan tính, "Vậy mời theo tôi đến một chỗ, tôi cũng đang có chuyện muốn tâm sự với Cố tiểu thư."
* * * * * * * * * *
Tô Chính Lượng lôi kéo tay Chu Tuệ, không nói không rằng cứ thế bước đi, sắc mặt trầm ám khiến người khác có chút sợ hãi.

Chu Tuệ đi theo cậu, bị kéo tay có chút đau, khó chịu đến nhíu mày.
Cùng Tô Chính Lượng tiếp xúc mấy lần, Chu Tuệ vẫn cảm thấy cậu là người ôn hòa, chưa từng nghĩ cậu sẽ có lúc tức giận như hôm nay.

Tuy rằng hành vi của Lâm Tích Lạc quả thật có chút quá phận, nhưng cũng chỉ là đôi nhân, không nhất thiết phải so đo.
Từ lần đầu cô và Tô Chính Lượng cùng bọn họ đi chơi, cô nhìn ra Tô Chính Lượng cùng Lâm Tích Lạc quan hệ bất hòa.

Hai người vừa thấy mặt, liền đối chọi gay gắt, không khí giương cung bạt kiếm làm cho không khí chung quang đọng lại, khiến cô cũng căng thẳng theo.
Luôn cảm thấy, giữa hai người này, có cái gì đó không thích hợp.
Nghĩ cả nửa ngày, trừ bỏ hoài nghi giữa hai người họ có hiểu nhầm, Chu Tuệ quả thật không thể nghĩ được nguyên nhân gì khiến hai người đó bất đồng.
Gác lại chuyện này, khiến Chu Tuệ để ý chính là thái độ của Tô Chính Lượng đối với cô.
Hai người quen biết cũng được một thời gian, Tô Chính Lượng rất ít liên hệ với cô, chứ đừng nói đến là chủ động gặp mặt.

Cái kiểu thái độ không mặn không nhạt này khiến Chu Tuệ từng đoán Tô Chính Lượng không thích cô, cùng cô kết giao cũng chỉ là e ngại Tô Chính Thanh.
Nhưng mà, bất luận là bề ngoài, nhân phẩm, hay công tác, các phương diện khác của Tô Chính Lượng quả thật đều ưu tú, khiến cho cô luyến tiếc buông tay.

Cô cảm thấy chỉ cần cô co lòng cùng nỗ lực không ngừng, nhất định sẽ làm cho Tô Chính Lượng thích.

Dù sao, nam truy nữ cách tầng sơn, nữ truy nam cách tầng sa*, không có người đàn ông nào chịu được sự theo đuổi kiên trì của phụ nữ, cô tin tưởng chỉ cần có thời gian, Tô Chính Lượng nhất định sẽ chấp nhận cô.

( * ý nói, nữ theo đuổi nam thì vô cùng dễ dàng như cách lớp vải(sa: vải) bởi vì nam nhân vốn dễ tính ai theo đuổi cũng chấp nhận, cũng tại vì nữ theo đuổi nam thì người thệt vẫn là nữ; còn nam theo đuổi nữ thì lại vô cùng khó khăn như cách biệt dãy núi)
Cho nên, khi Tô Chính Lượng hẹn gặp mặt, điều này khiến cho Chu Tuệ cảm thấy rất vui sướng, cảm thấy nỗ lực của mình không có uổng phí.

Chính là, quan hệ người yêu còn chưa chính thức xác nhận, Tô Chính Lượng lại giới thiệu với người khác cô là bạn gái cậu, Chu Tuệ cảm thấy có trá, nhưng cũng không tìm ra được nguyên do.
"Thật có lỗi, vừa rồi có chút không khống chế được, em không sao chứ?"
Thình lình, Tô Chính Lượng đột nhiên mở miệng, ngược lại khiến Chu Tuệ sửng sốt.

Cô ngẩng đầu, nhìn nhìn chung quanh, hai người đã rời khỏi khu thương nghiệp náo nhiệu, đi tới đường Tiểu Mã phụ cận.

Thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng người gọi nhau í ới, cùng tiếng còi xe huyên náo từ xa truyền lại, nhưng lại mơ mơ hồ hồ, nghe không thực.
Chu Tuệ miễn cưỡng cười cười, "Không sao, em ổn mà."
"Anh lái xe trở em về."
Chu Tuệ lắc đầu, từ chối lòng tốt của Tô Chính Lượng, "Không cần em có thể tự gọi xe về."
"Không sao, vừa lúc anh cũng tiện đường, hơn nữa, " dừng một chút, thanh âm ôn nhuận của Tô Chính Lượng dần trầm xuống, " Anh cũng có chuyện muốn nói với em.".
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 55: Đính Hôn 1


"Tô tiên sinh, em...!Em không hiểu ý anh, anh có thể đem điều mới nói...!lặp lại lần nữa?"
Tô Chính Lượng dừng xe ven đường, nhìn Chu Tuệ bởi vì quá kinh ngạc mà khuôn mặt trở nên trắng bệch, đột nhiên có chút áy náy, "Chu tiểu thư, vừa rồi những lời tôi nói đều là sự thật, hơn nữa, tôi cảm thấy không nhất thiết phải nói lại lần thứ hai."
Chu Tuệ lẳng lặng nhìn Tô Chính Lượng, đôi mắt màu đen xinh đẹp tràn ngập sự hoài nghi, "Anh rõ ràng đối với em rất ôn nhu, săn sóc, làm sao có thể...!Em biết, anh nhất định là đang lừa em, anh vì không thích em mới nói như vậy, phải không?"
Tô Chính Lượng rũ mắt, "Không phải."
Chu tuệ kiệt lực khống chế được sắp từ hốc mắt trung nước mắt rơi xuống, run rẩy môi không ngừng mà lắc đầu, "Vì cái gì chính là như vậy? Vì cái gì cố tình chính là ngươi?"
Tô Chính Lượng yên lặng cúi đầu, thanh âm thanh nhuận dễ nghe từ tốn nói, "Chu tiểu thư, thực xin lỗi, kỳ thật ngay từ đầu tôi nên nói rõ ràng với em, có lẽ, chuyện sẽ không như bây giờ."
Ngoài cửa sổ xe, vài đứa trẻ vừa chạy vừa vui cười đi ngang qua, tiếng cười vui vẻ vào giờ khắc này dị thường chói tai, khiến lòng người đau nhói.
"Là anh ta phải không? Người anh yêu là Lâm Tích Lạc đúng hay không?"
Thật lâu trong xe cũng không có tiếng động, nghe Chu Tuệ nghẹn ngào nói, lại giống như ném vào lòng Tô Chính Lượng một hòn đá, rất nhỏ, nhưng lại khơi dậy ngàn tầng sóng lớn.
Cố gắng chôn sâu trong nội tâm, không muốn thừa nhận cũng chẳng muốn bỏ qua, nghe thấy Chu Tuệ nói như vậy, khiến Tô Chính Lượng cảm thấy chính mình bị cô nhìn thấu, phơi bày mọi thứ ra trước mắt.
Cậu nghiêng đi mắt, không dám nhìn thẳng vào Chu Tuệ, ánh mắt lóe lên, hồi đáp, "Không, không phải, tôi cùng hắn...!Không có quan hệ gì cả."

Chu Tuệ tự giễu cười cười, "Em biết anh sẽ không thừa nhận, nhưng mà Tô tiên sinh, đừng quên, trực giác của phụ nữ rất chuẩn.

Có lẽ, chính anh cũng không nhận ra tình cảm anh dành cho hắn, nhưng trong mắt em thì lại vô cùng rõ ràng."
Tô Chính Lượng lẳng lặng nghe Chu Tuệ nói, không nói được một lời.
Trầm mặc một hồi, Tô Chính Lượng nặng nề mở miệng, "Chu tiểu thư, có thể hay không nhờ em một việc?"
Chu Tuệ như sớm dự liệu được Tô Chính Lượng nhờ cô chuyện gì, cô lau khóe mắt, "Em biết anh muốn nói gì, chuyện của anh em sẽ không nói cho ai biết đâu."
Sau đó, cô quay đầu, lần cuối cùng tỉ mỉ quan sát người đàn ông này, nhoẻn miệng cười, "Tô tiên sinh, cám ơn anh đã thẳng thắn nói cho em biết, cũng cám ơn anh đã quan tâm em, em đi đây."
Gánh nặng trong lòng cuối cùng cũng biến mất, khiến Tô Chính Lượng như trút được gánh nặng nói ra ba chữ, "Cám ơn em."
Nhìn Chu Tuệ mở cửa xe rời đi, bóng dáng xinh đẹp dần biến mất, Tô Chính Lượng cau mày, nắm chặt tay lái, thanh âm dễ nghe đã sớm lạnh lùng, "Tôi sẽ không bao giờ yêu Lâm Tích Lạc lần nữa, vĩnh viễn sẽ không."
* * * * * * * * * *
Mùa thu đến.
Ý thu nồng đậm, mang theo luồng gió lạnh đầu thu thổi trong không khí, lại không chút nào ảnh hưởng đến tâm tình nhiệt tình cùng kích động của mọi người.
Bởi vì, hôm nay là ngày Lâm Tích Lạc cùng Cố Hân Di đính hôn.
Tối nay, ở khách sạn Lệ Tinh, ánh sáng xanh vàng rực rỡ, đèn đuốc sáng trưng, cảnh tượng phi thường nào nhiệt.
Đêm nay tổ chức lễ đính hôn, là của Chủ tịch kế nhiệm Lâm thị, Lâm Tích Lạc, một tin tức vô cùng bùng nổ.

Tin tức này khiến cho toàn S thành thậm chí toàn bộ thương giới trong nước quan tâm, Lâm Tích Lạc có vị trí hết sức quan trọng trong Lâm thị, hơn nữa địa vị gia đình hắn trong S thành cũng vô cùng trọng yếu, tự nhiên sẽ thu hút mọi người.
Tham dự lễ đính hôn có rất nhiều danh sĩ, nhân vật nổi tiếng, thậm chí là một ít nhà lãnh đạo của các tập đoàn tài chính nước ngoài cũng đến tham dự.
Cùng với màn trình diễn đầy tài năng của các nghệ sĩ, khách dự dần dần hứng thú dạt dào.

Đang lúc mọi người nghị luận sôi nổi, Lâm thị cùng Cố gia liên thủ, chắc hẳn sẽ khiến cho nền kinh tế S thành trở nên lớn mạnh, cánh cửa bước vào đại sảnh, đột nhiên mở ra.

Cửa mở ra, thân ảnh chói lọi, cứ như vậy xuất hiện rõ ràng trước mặt toàn bộ người trong hội trường.
Chiếc váy dạ hội xẻ thấp Chanel màu rượu vang đỏ, làm nổi bật lên dáng người thanh tú và duyên dáng, mái tóc đen tuyền dài thướt tha buông xõa.

Áo vest mày đen được may thủ công, đường nét tinh xảo, cùng với chiếc nơ màu xám bạc tinh tế là chiếc áo sơ mi màu trắng tuyết với những sọc xanh thanh lịch, khuôn mặt anh tuấn của Lâm Tích Lạc treo một nụ cười hoàn mỹ, hắn kéo theo thiên kim tiểu thư của Cố gia, Cố Hân Di, xuất hiện trước mặt mọi người.
Không thể chối cãi, giờ này khắc này, mọi ánh mắt của khách mời, đều nhìn về hai người vừa mới xuất hiện.
Tất cả các quan khách, đều nhìn không dời mắt vào hai nhân vật chính, trong đại sảnh rộng lớn, nhất thời lặng như tờ.
Lâm Tích Lạc cùng Cố Hân Di nhìn nhau mỉm cười, sau đó, hắn tăng âm điệu, "Cảm tạ các vị đã tới tham dự buổi lễ đính hôn của tôi cùng Cố tiểu thư, hiện tại, tôi tuyên bố, tiệc đính hôn chính thức bắt đầu!"
Giai điệu khoan khoái từ đàn vi-ô-lông lần thứ hai vang lên, trong đại sảnh không khí lần nữa bị đẩy lên cao.
Trong một góc của bữa tiệc, Tô Chính Lượng dựa vào cột nhà, bóng tối bao phủ toàn bộ khuôn mặt gần như trong suốt của cậu, khiến người khác thấy không rõ biểu tình trên mặt.
Mấy ngày trước, cậu nhận được một thiếp mời đính hôn trong hộp thư nhà mình.
Thấy thiếp mời, Tô Chính Lượng thật muốn trực tiếp ném vào thùng rác.

Nhưng không biết vì sao, nhìn người gửi không kí tên, không ghi địa chỉ, càng không có dấu bưu điện, thật khiến cậu nghi ngờ.
Thiếp mời này là ai gửi cho cậu?
Lâm Tích Lạc? Không có khả năng, Lâm Tích Lạc tuyệt đối không gửi cho cậu.

Như vậy là Cố Hân Di? Cũng sẽ không, mặc dù cậu cũng có vài lần hạnh ngộ với cô ta, nhưng cô ta cũng không biết cậu là ai.
Vậy thì là ai được chứ? Mục đích người đó gửi thiệp đính hôn cho cậu là ì? Chẳng lẽ đối phương đã tra được chuyện giữa cậu và Lâm Tích Lạc sao? Sẽ không, sự tình đã qua nhiều năm như vậy, tuyệt không sẽ không ai biết.
Nhưng, cái cảm giác bất an sinh ra từ đáy lòng khiến cho Tô Chính Lượng như ngồi trên đống lửa, khiến cậu cảm thấy hình như có âm mưu nào đó, muốn dẫn cậu từng bước vào tròng.
Kỳ thật, theo như tình trạng bây giờ giữa cậu và Lâm Tích Lạc cũng không có gì đặc biệt, chẳng qua khi đó quá mức để ý chuyện Lâm Tích Lạc 6 năm trước bỏ mặc minh, khiến những cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng quá nhiều.
Do dự vài ngày, Tô Chính Lượng vẫn quyết định tham gia tiệc đính hôn.
Trên đường, cậu không ngừng khuyên bảo chính mình, nhất định phải khống chế cảm xúc, không cần để ý Lâm Tích Lạc.

Cậu và Lâm Tích Lạc đã sớm kết thúc, đêm nay tới đây là có mục đích khác.
Tới tận khi Tô Chính Lượng đích thân tới hiện trường, thấy hai thân chói lóa, vô cùng xứng đôi xuất hiện trong tầm mắt, nội tâm của cậu như bị người ta hung hăng nhéo một phen, đau đến mức nghẹt thở.
Lạnh lùng trầm mi tâm, Tô Chính Lượng đem chất lỏng trong cốc uống cạn, khó chịu trong tim tựa hồ mới giảm bớt.
Đột nhiên, ngọn đèn trong yến tiệc bị tắt ngúm.
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 56: Đính Hôn 2


Đang lúc mọi người không rõ chuyện gì xảy ra, một thanh âm vang lên.
"Dưới đây, khoảnh khắc thú vị nhất sắp tới gần, mời hai nhân vật chính ngày hôm nay, Lâm Tích Lạc tiên sinh cùng Cố Hân Di tiểu thư trao đổi nhẫn đính hôn."
"Ba."
Một vầng sáng màu trắng chiếu về phía bên trái đại sảnh, ánh mắt mọi người, đều bị ánh sáng hấp dẫn.
Một cô gái trẻ trong bộ váy dạ hội màu rượu chậm rãi tiến lên.
Một chiếc bàn được phủ khắn trắng đặt ngay ở trung tâm, trên đó đặt một chiếc hộp lua nhung màu tím.
Lâm Tích Lạc chậm rãi tiến lên, mở hộp trang sức.
Dưới tiếng thì thầm của mọi người, chiếc nhẫn đính hôn lọt vào trong tầm mắt.
Bên trong hộp được bọc một lớp vải nhung đen, bên trong là hai chiếc nhẫn cùng kiểu dáng một lướn một nhỏ, dưới ánh đèn màu trắng, phát ra ánh sáng.
Cố Hân Di tiến lên một bước, đưa tay cho Lâm Tích Lạc.
Lâm Tích Lạc dấu diếm thanh sắc mỉm cười, cầm lấy tay đối phương, hắn lấy chiếc nhẫn nữ ra, đeo vào ngón áp út của đối phương.
"Các vị, mặc dù khung cảnh đang đẹp đẽ như vậy, không nên phá hủy hưng phấn của mọi người.

Nhưng, ở chỗ này của tôi có vài tin tức quan trọng liên quan tới Lâm tiên sinh, muốn nói rõ cho mọi người biết, hy vọng Cố tiểu thư sau khi nghe xong chuyện này, có thể suy xét xem có nên đính hôn cùng Lâm tiên sinh."
Thanh âm chói tai, đột nhiên vang lên, phá vỡ khoảnh khắc lãng mãn.
Nghe thấy như vậy, mọi người phi thường kinh ngạc, bọn họ không hẹn cùng quay đầu, không ngừng nhìn xung quanh, muốn tìm ra nơi phát ra thanh âm.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
"Người này là ai, sao lại đến phá hỏng đại sự?"
"Thật không biết hắn có mục đích gì..."
Trong đám người, liên tiếp những lời bàn luận lời nói dần dần vang lên, đối với người nói ra những lời này cực kì bất mãn.
Tô Chính Lượng cũng nghi hoặc ngẩng đầu, tìm kiếm nơi phát ra thanh âm.
Lâm Tích Lạc lông mày chọn lại, buông tay Cố Hân Di, thanh âm tăng lên, "Vị tiên sinh này, cậu có tin tức gì liên quan đến tôi, lại chọn vào lúc này nói?"
Dưới tầm mắt mọi người, một người đàn ông bước ra, hắn chậm rãi đi lên trước, nhìn thẳng hai mắt Lâm Tích Lạc nói, "Theo nguồn tin đáng tin cậy, sinh hoạt cá nhân của Lâm Tích Lạc tiên sinh phi thường hỗn loạn.

Sáu năm trước, hắn một mình sang Anh du học, lợi dụng thân phận của mình đã lên giường với rất nhiều người, trong đó, không ít tiểu thư khuê các, quý tộc, thậm chí có cả phụ nữ có chồng.

Sau khi hắn về nước được nửa năm, lại có quan hệ với một nhân viên nữ ở công ty khác, thường mang theo cô ta xuất hiện trong một vài dịp."
"Lâm Tích Lạc sao có thể là người như vậy?"
"Ai biết được, biết người biết mặt không biết lòng, bất quá người có địa vị như hắn, bên người có một đống tình nhân cũng là chuyện rất bình thường mà."
"..."
Trong đám người, phát ra thanh âm bàn tán sôi nổi, quanh quẩn trong đại sảnh.
Tô Chính Lượng trong lòng chợt căng thẳng, cậu vô cùng bất an nhìn về phía người đàn ông xa lạ kia, lại lo lắng nhìn Lâm Tích Lạc, không biết Lâm Tích Lạc sẽ đối mặt với tình huống này như thế nào.
Lâm Tích Lạc thấy mọi người có đủ loại phản ứng, dị thường trấn định, hắn dấu diếm thanh sắc giơ khóe miệng, thanh âm thản nhiên, "Nếu tôi không nhớ lầm, vị tiên sinh này hẳn là Lý tiên sinh, bạn trai của Hân Di đi, " dừng một chút, hắn sửa lại, "A, không đúng, phải là bạn trai cũ."
"Đúng vậy, là tôi."
"Xin hỏi Lý tiên sinh, tôi với cậu từ trước tới giờ không thù không oán, vì cái gì lại tới phá hỏng tiệc đính hôn của tôi và Hân Di?"
Lý Bân nâng lên gương mặt, đón nhận ánh mắt của Lâm Tích Lạc, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Tôi chỉ muốn vạch trần bộ mặt thật của cậu, khiến tất cả mọi người nhận rõ Lâm Tích Lạc cậu rốt cuộc là hạng người gì! Hiện tại mọi người nhìn kĩ xem, cái người đang đứng kia bề ngaoif mũ áo chỉnh tề nhưng bên trong là một linh hôn xấu xí, dơ bẩn, Cố gia sao có thể để cho con cháu họ kết hôn với người ph*ng đ*ng, quan hệ bừa bãi như cậu?"
Lâm Tích Lạc đối với ngôn ngữ công kích của Lý Bân không chút hề hần, "Chỉ bằng lời nói phiến diện của cậu, liệu ai có thể tin?"
Lý Bân giơ ảnh chụp trong tay lên, "Trong tay tôi có bằng chứng!"

Dưới ánh đèn, hiện rõ hình ảnh hai người, là Lâm Tích Lạc cùng vài phụ nữ đáng ái muội, trong đó có cả ảnh chụp Tô Chính Thanh.

Chỉ là trên ảnh, bộ mặt hai người mơ hồ không rõ, nhìn ra được, người chụp ảnh không dám chụp gần mà chỉ đứng từ xa chụp.
"Này..."
Nhìn thấy những bức ảnh này, trong đám người phát ra tiếng hít sâu, bọn họ hai mặt nhìn nhau, không biết nên nói cái gì mới tốt.
Tô Chính Lượng bởi vì cách Lý Bân quá xa, căn bản nhìn không rõ ảnh, nhưng cậu có thể đoán được người trong ảnh là ai.

Cậu bất an nhìn chằm chằm Lý Bân, sợ ngay sau đó từ miệng của anh ta sẽ nói ra cái gì đó uy h**p được chị gái mình cùng Lâm Tích Lạc.
Lâm Tích Lạc nhíu mày, thanh âm trầm ổn vang lên, "Theo tôi được biết, cậu không có ổn định công tác, lại thích cờ bạc, trước khi cùng Hân Di qua lại đã vay nặng lãi.

Mà sau khi cùng Hân Di kết giao, cậu cũng không thèm sửa chữa sai lầm, còn ngày một thậm tệ hơn."
Dứt lời, Lâm Tích Lạc nâng lên tay phải, phất lên.
Phục vụ từ bên cạnh đi tới, trong tay có cả xấp giấy ghi nợ, đưa cho đám khách xem.
"Quả thật là nợ của hắn, trên còn có tên và con dấu."
"Nhiều như vậy, là vay nặng lãi bao nhiêu rồi?"
Mọi người lật xem mấy món nợ kia, mỗi người một chữ, nghị luận sôi nổi.
Lâm Tích Lạc khoanh tay, tiếp tục nói, "Lý tiên sinh không chỉ có cờ bạc, lúc cùng Hân Di kết giao, còn cùng người phụ nữ khác dây dưa không rõ, cậu còn nhớ Tiểu Mỹ và Phương Phương ở Bóng đêm chứ?"

Đứng ở một bên Cố Hân Di nghe Lâm Tích Lạc nói, sớm đã tức đến nổ đom đóm, cô hung hăng nhìn chằm chằm Lý Bân, phẫn nộ mắng, "Lý Bân, tên hỗn đản nhà mày, dám ở sau lưng bà làm nhiều việc dối trá như thế!"
Lý Bân sắc mặt trắng bệch, hắn ta gân cổ, kiệt lực biện bạch, "Hân Di, em nghe anh nói, không phải như vậy đâu, Lâm Tích Lạc hắn..."
"Hiện tại mau cút ra khỏi đây cho bà, đừng để cho bà đây thấy mặt ngươi lần nữa!"
Kế hoạch ban đầu của Lý Bân là ở trước mặt mọi người tố giác Lâm Tích Lạc, chửi bới thanh danh của hắn, sau đó khiến cho Cố gia hủy hôn ước.

Ai biết được Lâm Tích Lạc đã sớm điều tra hắn ta đến nhất thanh nhị sở, hắn ta hôm nay phá hoại không thành, lại khiến đối phương biến mình trở nên chật vật bất kham, như đang quét rác trước mặt mọi người.
Ngũ quan Lý Bân vặn vẹo một chỗ, hắn ta gắt gao cắn răng, phát ra tiếng vang khanh khách, "Lâm Tích Lạc, cậu chờ đó, xem như cậu lợi hại, hôm nay tài nghệ không bằng người, mới bại trong tay cậu.

Sau này, nhất định có một ngày, tôi sẽ trả lại gấp bội."
Nói xong, hắn ta rất nhanh rời khỏi yến tiệc.
Tô Chính Lượng nhìn thấy Lâm Tích Lạc,thấy biến không sợ hãi, hoàn mỹ đem cục diện bất lợi với mình hoàn toàn xoay chuyển, khẩn trương trong lòng cảm dần dần giảm đi.
Dựa người vào cột, cậu lẳng lặng nhìn chăm chú vào Lâm Tích Lạc cùng Cố Hân Di dưới ánh mắt chờ mong của mọi người trao nhẫn, Tô Chính Lượng yên lặng xoay người, một biển ưu thương, tại ánh mắt hẹp dài ảm đạm lóe lên.
Lâm Tích Lạc, tái kiến..
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 57: Trịnh Dục Phong Tính Kế 1


Lý Bân hốt hoảng rời khỏi khách sạn.

Đột nhiên, vai phải bị người vỗ một cái, khiến hắn ta sợ hãi nhảy dựng lên, vội xoay người kêu lên, "Ai vậy?"
Trịnh Dục Phong thần thái tự nhiên, "Lý tiên sinh không cần sợ hãi, tôi là trợ lí đặc biệt của Lâm tổng, ngài đây là định trở về sao?"
Nghe được Trịnh Dục Phong tự giới thiệu, ánh mắt Lý Bân cảnh giác, "Cậu muốn gì?"
"Trong tay tôi có vài thứ, có khả năng giúp được Lý tiên sinh, không biết ngài có hứng thú hay không?"
Lý Bân không biết người này trong bụng đang tính toán gì, hắn ta lộ vẻ mặt không tin, "Chúng ta không quen biết, cậu vì cái gì muốn giúp tôi? Hơn nữa cậu là là người của Lâm Tích Lạc, tôi càng không thể tin tưởng, ai biết đây có phải cái bẫy hắn bày ra đưa tôi vào trong hay không.

"
Trịnh Dục Phong dấu diếm thanh sắc nheo mắt, "Việc Lý tiên sinh băn khoăn tôi có thể lí giải, " lạnh lùng quét mắt qua cửa khách sạn, đối phương tiến đến bên tai Lý Bân, thanh âm cực nhẹ nói mấy câu.

Lý Bân nghe xong không tự chủ được mà trừng lớn hai mắt, "Cái gì! "
Trịnh Dục Phong nhún nhún vai, không quan tâm, "Lý tiên sinh không muốn, vậy tôi cũng không có cách nào, bất quá đây có lẽ là cơ hội duy nhất để đánh bại hắn nha.

"
Lý Bân do dự, "Này! Để tôi suy xét một chút.

"
"Tôi cho ngài 3 ngày, hy vọng 3 ngày sau ngài có thể cho tôi một câu trả lời thuyết phục.

"
Trịnh Dục Phong nhìn theo Lý Bân ngồi vào taxi biến mất trong tầm mắt, khóe miệng gợi lên, có vẻ vừa nguy hiểm lại quỷ bí.

* * * * * * * * * *
Tô Chính Lượng đứng trong góc nhỏ, không lên tiếng uống Champagne trong tay, hoàn toàn quên bản thân lát nữa còn phải lái xe.

Xa xa, bóng người quen thuộc dẫn vị hôn phu của hắn xuyên qua đám người náo nhiệt, cùng nhóm khách mời tán gẫu đến vui vẻ.

Khuôn mặt tuấn tú phảng phất nét đau thương khó thấy, Tô Chính Lượng lấy một ly Champagne từ phục vụ, uống cạn một hơi.

Chất lỏng theo yết hầu chảy xuống, vừa cay độc lại có chút chua sót.

Âm nhạc vui vẻ, cùng với tiếng trò chuyện huyên náo của mọi người không ngừng truyền vào trong tai, khiến Tô Chính Lượng có chút đau đầu.

Uống liền mấy ly, rượu đã bắt đầu có tác dụng, Tô Chính Lượng chỉ cảm thấy cả người nóng lên, ý thức cũng bắt đầu mơ hồ.

Đặt ly rượu xuống, cậu ma xui quỷ khiến tiến đến gần đám người.

Tô Chính Lượng lảo đảo đi về phía hai nhân vật chính, mơ hồ bước đi, cậu cảm thấy bản thân hình như đang dẫm phải cái gì đó, dưới tiếng kinh hô của mọi người, cả người cậu đổ ập về phía trước.

Bất ngờ chính là, cậu thế nhưng không té sấp trên đất, mà rơi vào lồng ngực ấm áp, mạnh mẽ.

Sau đó, bên tai truyền đến tiếng Cố Hân Di cùng với tiếng huyên náo của đám đông.

"Tích Lạc, tại sao lại là hắn nữa vậy?"
"Người này là ai vậy? Như thế nào lại bị té xỉu rồi?"
"Chẳng lẽ lại là một tên gây rối?"
Lâm Tích Lạc đỡ Tô Chính Lượng dậy, ngửi thấy trên người cậu có mùi rượu, vân đạm phong khinh nói, "Các vị thỉnh an tâm, vị khách này chỉ là uống quá chén, không có việc gì.

"
Lâm Tích Lạc giải thích xong, mọi người liền bừng tỉnh, lập tức, không khí lần thứ hai lại máo nhiệt.

Lâm Tích Lạc quay đầu nhìn Cố Hân Di nói, "Hân Di, em thay anh ứng phó một lát, đợi anh thu xếp ổn thỏa cho cậu ấy sẽ trở lại.

"
Có thể nói buổi đính hôn hôm nay phong ba không ngừng, Cố Hân Di hưng trí bừng bừng cũng sắp biến thành mếu máo, vẻ mặt không vui, bất quá vẫn lười biếng lên tiếng, xem như đáp ứng.

Lâm Tích Lạc đỡ lấy Tô Chính Lượng, đi vào phòng nghỉ, Tô Chính Lượng được người giúp đi lại khó khắn, đi chưa được mấy bước hai chân liền mềm nhũn, thiếu chút nữa là quỳ rạp xuống đất, may mắn Lâm Tích Lạc nắm chặt lấy bả vai, mới không khiến cậu ngã.

Đem Tô Chính Lượng thu xếp ổn thỏa trong phòng nghỉ, gọi điện thoại cho Lý Tư Phàm, bảo y lái xe đưa Tô Chính Lượng trở về.

Lý Tư Phàm khó xử nói với Lâm Tích Lạc xe của y mấy ngày nay còn đang trong tiêm sửa xe.

Lâm Tích Lạc không nói gì thêm, cúp điện thoại.

Tự hỏi nửa ngày, hắn gắt gao nhíu mày, lần thứ hai bấm điện thoại.

"Alo, Du Thiếu Kỳ đây.

"
"Du sư huynh, tôi là Lâm Tích Lạc.

"
Người bên kia đầu dây nghe thấy thanh âm của Lâm Tích Lạc, trào phúng nói, "Trong khung cảnh đẹp như vậy, giai nhân lúc nào cũng ở bên, Lâm tổng nghĩ gì lại gọi cho tôi?"
Lâm Tích Lạc lời ít ý nhiều, "Tô Chính Lượng say rồi, anh đến đây trở em ấy về đi.

"
Du Thiếu Kỳ không chút do dự nói, "Được, tôi tới liền.

"
Lâm Tích Lạc để điện thoại xuống đứng ở cạnh sô pha, nhìn cái người đang mê man cuộn mình trong một góc sô pha, khuôn mặt hiện lên vài phần ưu thương.

Bởi vì tác dụng của rượu mà hai má phiếm hồng cùng với làn da tái nhợt quả là hai hình ảnh bất đồng, quầng thâm dưới mắt dưới ánh đèn càng thêm rõ ràng, cái trán trơn bóng vì khó chịu mà nhăn lại.

Rốt cuộc đã bao nhiêu năm hắn mới lại được nhìn khuôn mặt lúc ngủ của người này ở gần như vậy, Lâm Tích Lạc không muốn nghĩ.

Hương chanh quen thuộc cùng với mùi rượu, sợi tóc lúc ẩn lúc hiện, phảng phất trong không khí, truyền vào khứu giác Lâm Tích Lạc.

Chậm rãi ngồi xổm xuống, nghiêng về phía trước một chút, hắn vươn tay phải ra, tiến gần đến khuôn mặt của người hắn luôn tưởng niệm.

"Vì cái gì! Vì cái gì anh lại muốn đính hôn! "
Vô ý thức ngâm nga, từ trong miệng Tô Chính Lượng tràn ra, tay Lâm Tích Lạc duỗi đến giữa liền dừng lại.

Một cỗ chua sót dâng lên trong lòng Lâm Tích Lạc, hắn xoa xoa đôi mắt của Tô Chính Lượng, bất đắc dĩ thở dài, "Lượng, xin lỗi! "
Cố Hân Di đứng ngoài phòng nghỉ, xuyên qua cánh cửa khép hờ, nhìn thấy cảnh tượng bên trong, tay cầm ly tăng thêm lực đạo, ly thủy tinh tinh xảo thoáng chốc vỡ vụn, chất lỏng màu đỏ sậm, từ kẽ tay chảy xuống, nhiễm đỏ thảm, đặc biệt bắt mắt.

* * * * * * * * * *
Một lát sau, Du Thiếu Kỳ đến.

Y vội vàng đi vào phòng nghỉ, nhìn thấy Tô Chính Lượng hố hấp vững vàng tựa vào sô pha, rốt cục cũng thả lỏng người.

Nhìn Lâm Tích Lạc đang đăm chiêu bên cạnh, Du Thiếu Kỳ không nói hai lời đi đến trước mặt Tô Chính Lượng, cúi xuống đánh thức cậu, "Chính Lượng, tỉnh, tỉnh.

"
Tô Chính Lượng mơ mơ hồ hồ mở mắt ra, "Thiếu Kỳ, em sao lại ở đây! "
"Em say, nào, chúng ta về, " Du Thiếu Kỳ tận lực nâng cậu dậy, chậm rãi bước ra ngoài.

Lâm Tích Lạc đứng cạnh ghế, từ đầu đến giờ không nói một lười, ánh mắt của hắn phức tạp nhìn chăm chú vào hai người đang đi xa, sương mù mỏng manh dần dần tích tụ trong mắt.

Du Thiếu Kỳ đỡ Tô Chính Lượng ra đến cửa, trùng hợp gặp Trịnh Dục Phong đi tới, "Du tiên sinh, thật trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt, cậu cũng là tới đây tham dự lễ đính hôn sao?"
Du Thiếu Kỳ cúi đầu nhìn Tô Chính Lượng, "Tô Chính Lượng uống say, tôi tới đón em ấy.

"
"Như vậy sao, xem ra Du tiên sinh đối với Tô tiên sinh rất quan tâm, " Trịnh Dục Phong cười đến ý vị sâu sa, "Khó mưới gặp được Du tiên sinh, tôi muốn hỏi xem câu đã suy nghĩ đến đâu rồi, tiếc là lại gặp trong tình huống này, e là! ".
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 58: Trịnh Dục Phong Tính Kế 2


Du Thiếu Kỳ lạnh lùng nhìn Trịnh Dục Phong, không chút khách khí đánh gãy hắn, "Lần trước thái đọ của tôi hẳn đã rõ ràng rồi nhỉ, tôi sẽ không đáp ứng đề nghị của cậu, lại càng khuông muốn tham gia vào cuộc tranh đấu giữa các cậu."
"Ồ? Du tiên sinh, thái độ của cậu thật đúng là kiên định, bất quá, " Ánh mắt Trịnh Dục Phong nghiền ngẫm dao động đến trên mặt Tô Chính Lượng, "Cậu thật sự nguyện ý trừng mắt nhìn Tô tiên sinh tiếp tục thống khổ như thế sao? Chẳng cậu không muốn cùng cậu ấy đồng thời chia sẻ sao?"
Vẻ mặt Du Thiếu Kỳ uất giận nói, "Trịnh Dục Phong, cậu muốn thế nào?"
Ngữ khí Trịnh Dục Phong có chút thoải mái, "Du tiên sinh, đừng kích động, tôi chỉ muốn giúp cậu, chỉ cần cậu chịu hợp tác, tôi cam đoan cậu có thể có được Tô tiên sinh, hơn nữa tuyệt không phải lo lắng về người nhà."
Du Thiếu Kỳ sắc mặt đại biến, phản bác Trịnh Dục Phong, "Cậu ăn nói bậy bạ gì đó? Tôi cùng Chính Lượng chính là bạn tốt, giữa tôi và em ấy chỉ có tình nghĩa huynh đệ."
"Chậc chậc, " Trịnh Dục Phong lắc lắc ngón tay, khinh thường nâng mi, "Ngay cả người ngoài như tôi còn nhìn ra cậu có tình ý với cậu ấy, mà cậu lại dám yêu không dám nhận, làm bạn bè của cậu, tôi thay Tô tiên sinh cảm thấy thực đáng tiếc.

Cậu ấy nhất định không thể tin được, người bạn tốt nhất của mình lại ôm loại tâm tư này với cậu ấy, mà ngay cả dũng khí thừa nhận cũng không có..."
Du Thiếu Kỳ gầm nhẹ một tiếng, "Được rồi! Đừng nói nữa!"
Nâng Tô Chính Lượng đi qua Trịnh Dục Phong, mặt y xanh ném cho đối phương một câu, "Tôi sẽ xem xét lại."
Trịnh Dục Phong thần sắc thản nhiên, "Tôi chờ tin tốt."
Du Thiếu Kỳ đem Tô Chính Lượng mang về nhà, mở cửa chính là Tô Chính Thanh, nhìn thấy Tô Chính Lượng cả người đầy mùi rượu, Tô Chính Thanh chấn động, "Du tiên sinh, Tiểu Lượng làm sao vậy?"
Du Thiếu Kỳ nói dối, "Chính Lượng cùng tôi vừa rồi ở trong quán rượu uống chút rượu, tôi thấy em ấy có chút mê man liền đem em ấy về đây."
Tô Chính Thanh cảm tạ, giúp đỡ Du Thiếu Kỳ nâng Tô Chính Lượng hướng trong phòng đi đến.

Hai người đem Tô Chính Lượng bỏ trên giường, Tô Chính Thanh đắp chăn mỏng cho cậu, thở dài, "Tiểu Lượng cũng không biết uống rượu, sao lại còn uống say thành cái bộ dạng này?"
Du Thiếu Kỳ lo lắng nhìn nhìn Tô Chính Lượng, "Tôi cũng không rõ lắm."
"Du tiên sinh, cám ơn anh đã đưa Tiểu Lượng về, anh chờ một chút, tôi đi lấy nước."
Du Thiếu Kỳ khách khí khoát tay, "Chỉ là cái nhấc tay thôi, Tô tiểu thư không cần khách khí như thế, tôi còn có việc đi trước."
"Ai nha, bác còn tưởng là ai, hóa ra là Tiểu Du, " Tô mama đang trong phòng nghỉ ngơi nghe được thanh âm, đi ra.
"Bác gái, nhiều ngày không gặp, thân thể của bác thế nào rồi?"
Tô mama vui tươi hớn hở cười nói, "Cơ thể bác tốt nhiều rồi, khó mới được Tiểu Du đến nhà chơi một lần, sao không ở lại lâu một chút? Chẳng lẽ là không muốn gặp hai mẹ con chúng ta?"
"Bác gái hiểu lầm rồi, con chỉ là trùng hợp có việc nên mới vội vã phải đi về."
"Con mang Tiểu Lượng về đây, nhất định khát nước rồi?" Tô mama dùng ánh mắt ý bảo Tô Chính Thanh, "Thanh Thanh, còn không mau đi rót nước cho Tiểu Du."
"Không cần đâu ạ, thời gian không còn sớm, trong nhà còn có chút việc, con đi trước."
"Ai nha vậy trước cứ uống chén nước này đi đã, Tiểu Du con đợi một lát, bác đi làm nước hoa quả cho con."
Tô mama cố ý giữ lại, khiến Du Thiếu Kỳ không nỡ cự tuyệt, "Vậy con xin phép."
Du Thiếu Kỳ ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào hai gò má ửng hồng của Tô Chính Lượng, y có chút thất thần.
"Ừm..."
Thanh âm mỏng manh than nhẹ, khiến Du Thiếu Kỳ lập tức phục hồi lại tinh thần, y đứng dậy, thân thiết nhìn chăm chú vào Tô Chính Lượng.
Đối phương tựa hồ đang nằm mơ, lời vô nghĩa phát ra không ngừng, bất quá chính là một ít từ vô nghĩa, đứt quãng từ trong miệng phát ra.
Du Thiếu Kỳ sợ quấy nhiễu đến Tô Chính Lượng, chỉ dám đứng ở đầu giường nhìn cậu.
"Lâm Tích Lạc...!Đừng đính hôn..."
Nghe thấy Tô Chính Lượng vô ý thức nói ra những lời này, Du Thiếu Kỳ cảm thấy máu toàn thân đều dồn lên não.
Vì cái gì Lâm Tích Lạc đã đối xử với em như vậy, vậy mà em đối với hắn vẫn nhớ mãi không quên? Anh phải làm gì mới khiến em quên tên khốn kia?
Cố nén tức giận trong lòng, Du Thiếu Kỳ thay Tô Chính Lượng dịch dịch góc chăn, từ chối lòng hiếu khách của Tô mama, vội vàng rời đi.
Rời khỏi nhà Tô Chính Lượng, Du Thiếu Kỳ một mình một người nhắm mắt đi trên đường.
Từ trước tới nay, y vẫn luôn coi Tô Chính Lượng là em trai, địa vị Tô Chính Lượng trong lòng y sớm đã vượt qua mọi người.

Với y mà nói, chỉ cần nhìn thấy Tô Chính Lượng có thể vui vẻ, hạnh phúc, y đã vô cùng thỏa mãn.
Chính là, cái loại cảm giác y đối với Tô Chính Lượng hình như đã không còn là tình anh em trong sáng như trước nwuax rồi?

Du Thiếu Kỳ nheo mắt, nhìn về phía bầu trời đêm, trước mắt nhoáng lên hình ảnh khi y say rượu hôn môi Tô Chính Lượng, bước chân trong giây lát ngừng lại.
Du Thiếu Kỳ lạnh cả người, y giật mình.
Chẳng lẽ y thật sự đối với Tô Chính Lượng...
Cố gắng bắt bản thân bình tĩnh lại, Du Thiếu Kỳ vứt ngay cái suy nghĩ kia ra sau đầu.

Y làm sao có thể yêu cậu? Làm sao có thể giống như đàn ông yêu phụ nữ mà đi yêu Tô Chính Lượng? Y chí ít cũng là trai thẳng nha.
Ngươi vẫn còn tự lừa mình dối người sao?
Trong đầu có thanh âm lạnh nhưu băng vang lên.

Chẳng lẽ trong lòng ngươi chưa bao giờ ôm loại cảm giác này với Tô Chính Lượng sao? .
||||| Truyện đề cử: Boss Hung Dữ - Ông Xã Kết Hôn Đi |||||
Tôi...
Ngươi rõ ràng vẫn luôn yêu em ấy, cho nên mới ghen ti khi em ấy cùng Lâm Tích Lạc một chỗ, cũng bởi vì ở trong lòng ngươi có dục niệm với em ấy, cho nên mới mượn rượu mà hôn em ấy.
Không, không phải, tôi chỉ là xem cậu ấy là bạn tốt, là em trai của mình thôi.

Du Thiếu Kỳ lắc đầu, kiệt lực muốn trục xuất thanh âm trong đầu đi.
Nói bậy, nào có anh trai nào đố kị người khác cùng em trai một chỗ? Nào có anh trai nào sẽ đi hôn trộm em trai mình? Ngươi chính là sợ hãi tình cảm của mình với em ấy bị người khác phát hiện, mới không dám thừa nhận.

Trịnh Dục Phong nói đúng, ngươi là một tên ích kỷ, là một kẻ nhát gan.

Vậy tôi phải làm gì bây giờ? Ai có thể nói cho tôi biết không? Tình cảm tôi đối với em ấy phải làm thế nào mới đúng? Chẳng lẽ chỉ có thể nghe lệnh Trịnh Dục Phong, mặc hắn an bài sao?
Không, nam nhân kia rất giỏi tâm kế, một khi mình đáp ứng hắn rồi, hắn chắc chắn sẽ lợi dụng Chính Lượng áp chế Lâm Tích Lạc, đến lúc đó ngược lại sẽ khiến em ấy hãm sâu vào nguy hiểm, không được, mình không thể làm như vậy.
Vì lợi ích của bản thân, chỉ có dựa vào chính mình.
Du Thiếu Kỳ ánh mắt sâu thẳm, âm thầm trầm xuống.
* * * * * * * * * *
"Trịnh Dục Phong, đề nghị của cậu tôi đồng ý.

Bất quá, cậu phải cam đoan sau khi chuyện thành công những thứ đã hứa tuyệt không được nuốt lời."
Đầu dây bên kia, vang lên thanh âm sâu kín của Trịnh Dục Phong, "Lý tiên sinh, ngái yên tâm, tôi nói sẽ giữ lời."
Đặt điện thoại xuống, ánh trăng trên bầu trời mênh mông xuyên thấu qua cánh cửa sổ khép hờ chiếu vào trên mặt Trịnh Dục Phong, trông đặc biệt quỷ dị.
Lâm Tích Lạc, trò hay sắp bắt đầu.

Chúng ta cùng nhìn xem, lần này người thắng sẽ là ai?.
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 59: Nguy Cơ Trùng Trùng 1


Tô Chính Lượng bởi vì đầu đau như búa bổ mà tỉnh lại, cảm giác khó chịu sau khi say rượu lập tức xuất hiện, khiến cậu cả người mệt mỏi, không muốn nhúc nhích.

Cố hết sức mặc quần áo, chậm rãi đi ra khỏi phòng.
Mới vừa đi ra ngoài, đã nghe thấy tiếng mẹ cùng chị trong phòng bếp nói chuyện.
"Mẹ, Tiểu Tuệ nói với con hai người bọn họ không hợp, nên đã tách ra."
Tô mama thở dài, "Đứa con gái tốt như vậy, vì sao Tiểu Lượng lại không thích chứ?"
Tô Chính Thanh nghi hoặc nói, "Con cảm thấy rất kỳ quái, từ lúc học đại học đến bấy giờ, cũng chưa thấy em ấy nói chuyện yêu đương bao giờ."
Thanh âm già nua của Tô mama mang theo lo lắng, "27 tuổi cũng đã không còn nhỏ, nhưng nó tại sao một chút cũng không sốt ruột? Nhiều lúc mẹ thật không hiểu trong đầu nó nghĩ cái gì."
"Chúng ta cứ ở đây lo lắng suông cũng phải là cách, có lẽ Tiểu Lượng có ý của chính mình, tóm lại đợi con có thười gian rảnh sẽ cùng nó nói chuyện."
"Aiz, giờ cũng chỉ có thể như vậy."
Tô Chính Lượng dựa vào khung cửa, mặc không lên tiếng nghe hai mẹ con đàm luận về mình, khuôn mặt tuấn dật tái nhợt không có một tia biểu tình.
Thanh âm hai người nói chuyện dần dần thấp đi, sau đó chỉ còn tiếng bát đũa va chạm vào nhau.

Vừa an tĩnh được một lúc, Tô mama lại mở máy hát*, "Mẹ nói này Thanh Thanh, ngày hôm qua Tiểu Du như thế nào lại vô thanh vô tức mà rời đi? Hơn nữa sắc mặt hình như cũng không được tốt lắm."
( * Bà tám đó, kiểu như khi bố mẹ chúng ta đi họp phụ huynh về sẽ cho chúng ta một bài ca năm tháng.

Bố mẹ lúc đó chính là cái máy hát đó J)
Tô Chính Thanh oan uổng nói, "Con cũng có biết đâu, lúc hắn đưa Tiểu Lượng trở về vẫn rất tốt mà."
"Không biết Tiểu Lượng có đề cập chuyện của con với cậu ấy không, chẳng lẽ bởi vì nói chuyện của con khiến cậu ấy cảm thấy không được tự nhiên?"
Tô Chính Thanh dở khóc dở cười, "Mẹ, mẹ đừng có nghi thần nghi quỷ, chút nữa hỏi Tiểu Lượng không phải được rồi sao.

Ai nha, không có trứng, con đi lấy đây, thuận tiện đi xem nó dậy chưa."
Tô mama ngăn lại, "Tiểu Lượng tối hôm qua uống nhiều, phỏng chừng lúc này còn chưa dậy đâu, con đừng đi quấy rầy em nó."
"Vâng."
Tô Chính Lượng nghe xong hai người nói chuyện, về trong phòng.

Ngồi trên giường, cậu xoa xoa huyệt thái dương, hồi tưởng chuyện tối hôm qua.
Đêm qua, hình như trong lễ đính hôn của Lâm Tích Lạc cậu uống rất nhiều rượu, hơn nữa uống rượu xong còn đi về phía đám người đó, ngã vào trên người người khác.

Sau đó, trước mắt tối sầm, cái gì cũng không biết.
Trong lúc mơ hồ, hình như có ai đó bên tai cậu nói xin lỗi linh tinh gì đó, thanh âm có vài phần quen tai, hơn nữa khí tức quen thuộc cũng cách cậu rất gần.
Người kia là ai? Vì sao phải nói xin lỗi với mình?
Từ cuộc trò chuyện của mẹ và chị, Tô Chính Lượng có thể đoán được là Du Thiếu Kỳ đưa mình về, như vậy, người kia là Thiếu Kỳ sao? Nếu như thật sự là anh ấy, vì sao lại phải xin lỗi?
Không đúng, chủ nhân của thanh âm kia không phải là Thiếu Kỳ, trên người người nọ có mùi thuốc lá, mà Thiếu Kỳ không hút thuốc lá.
Như vậy thì là ai?
Nghi hoặc nồng đậm xẹt qua đáy mắt Tô Chính Lượng, khiến cậu gắt gao nhíu mày.
Mùi khói thuốc, hình như lần trước cậu rơi xuống nước, người cứu cậu cũng có mùi khói thuốc.

Thanh âm trầm thấp bất đắc dĩ, cũng khiến cậu đắm chìm hồi lâu.
Khuôn mặt cao ngạo anh khí phút chốc hiện lên, khiến tim Tô Chính Lượng thắt lại.
Không, không có khả năng, tuyệt đối không thể hắn! Nam nhân kia tuyệt sẽ không dùng thái độ hèn nhát ấy nói chuyện với cậu, còn có hắn sẽ không bao giờ giải thích với cậu!
Tô Chính Lượng không thể tin được mà trợn hai mắt, lắc đầu, ý đồ đem Lâm Tích Lạc vứt ra sau đầu.
Nhưng mà, nếu không phải là hắn, vậy thì là ai?
Nếu thật sự hắn, vậy hắn vì lí do gì mà phải nhân lúc cậu say rượu nói những lời này? Vạn nhất khi đó cậu cũng không ngủ, vậy chẳng lẽ hắn không sợ nói ra như vậy sẽ có hậu quả gì?
Lâm Tích Lạc, người nam nhân này, rốt cuộc suy nghĩ cái gì?.

truyện teen hay
Sương mù che kín đôi mắt Tô Chính Lượng, giống như biển đêm nhấp nhô.
Thật lâu sau sau, Tô Chính Lượng đẩy cửa phòng, đi ra ngoài.
Ăn xong điểm tâm, cậu nhớ tới xe mình còn khách sạn, liền gọi một chiếc xe tới khách sạn Lệ Tinh.
Tô Chính Lượng trong gara khách sạn tìm kiếm một vòng, vẫn không thấy chiếc Citroën màu trắng của mình đâu, trong lòng có chút bối rối.
Cậu tìm người phụ trách, hỏi hắn có biết xe cậu đâu khônh.

Người kia nói với Tô Chính Lượng, tối hôm qua sau khi lễ đính hôn kết thúc, chiếc xe kia đã bị người Lâm thị kéo đi rồi.

Nói xong, còn thay cậu gọi đến gara của Lâm thị hỏi, sau đó nói cho cậu biết xe cậu đang ở gara tổng bộ của Lâm thị
Tô Chính Lượng nghe xong trong lòng nghi hoặc, vì cái gì người Lâm thị lại kéo xe mình đi? Nghĩ lại, có lẽ là chính mình lo lắng thái quá, đối kéo xe đi cũng chỉ là vì lí do an toàn thôi?
Tô Chính Lượng cảm ơn đối phương, rời khỏi khách sạn, gọi taxi hướng Lâm thị tập đoàn đi đến.
Người phụ trách khách sạn chờ Tô Chính Lượng rời đi, lạnh lùng nhếch khóe miệng, lập tức lấy điện thoại ra, "Là tôi, cá nhỏ mắc câu, dựa theo kế hoạch tiến hành đi."
Tô Chính Lượng đi vào gara tổng bộ Lâm thị tập đoàn, tìm một vòng lớn, vẫn không thấy bóng dáng xe của mình.
Lúc này, cậu cảm thấy có chút là lạ.

Trầm ngâm một lát, cậu gọi điện cho Lâm Tích Lạc.
"Lâm Tích Lạc, tôi là Tô Chính Lượng, xe của tôi ở đâu?"
Lâm Tích Lạc bị Tô Chính Lượng gọi tới liền thấy mạc danh kỳ diệu, "Xe của em không phải để trong gara khách sạn Lệ Tinh sao?"
Tô Chính Lượng kinh ngạc nâng mi, "Nhưng người phụ trách ở đó nói, xe của tôi hôm qua bị người của các anh kéo đi rồi, tôi đang đứng ở gara ở tổng bộ."
Người đầu dây bên kia nghe xong, lập tức cảnh giác thấp giọng hỏi, "Em hiện tại ở chỗ nào?"

"Ở ngay trong gara tổng bộ Lâm thị."
Đối phương không cần (phải) nghĩ ngợi ra lệnh, "Em đứng yên đó, đừng có đi đâu.

Tôi lập tức qua."
Tô Chính Lượng cúp điện thoại, nhưng cậu không có nghe theo Lâm Tích Lạc, mà tiếp tục đi sâu vào trong gara.
Giờ phút này, nguy hiểm đã từ phía sau lén lút buông xuống, nhưng cậu lại hồn nhiên không phát hiện ra.
* * * * * * * * * *
Bên trong gara Lâm thị trống không, rõ ràng có tiếng bước chân từ xa tới gần,khác với sự bình tĩnh thường ngày, hôm nay tiếng bước chân có phần gấp gáp.
Đêm qua, Tô Chính Lượng xuất hiện trong tiệc đính hôn, đã khiến cho Lâm Tích Lạc cảm thấy ngoài ý muốn, bởi vì hắn tuyệt đối không gửi thiếp mời cho cậu, Cố Hân Di lại càng không có khả năng, như vậy người mời em ấy là ai cơ chứ?
Nhưng, hắn còn chưa có đáp án, vừa rồi Tô Chính Lượng lại nói xe của cậu bị người Lâm thị kéo đi.

Xe rõ ràng tối hôm qua còn trong gara khách sạn Lệ Tinh, hôm nay như thế nào lại vô cớ xuất hiện trong Lâm thị?
Nhớ lại chuyện 6 năm trước, cùng với mấy chuyện của hôm qua và hôm nay, nhìn như là là chuyện vô tình, nhưng lại chính là nhắm thẳng vào Tô Chính Lượng cùng chính mình, điều này khiến cho Lâm Tích Lạc không khỏi cảnh giác.

Tại nơi hắn không nhìn thấy, có lẽ đã có người thiết lập một cái bẫy, chỉ chờ hắn cùng Tô Chính Lượng theo kế hoạch của đối phương, từng bước đi vào trong cái bẫy kia.
Lượng, chờ anh....
 
Back
Top Dưới