Đô Thị Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút

Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 120: 120: Lần Đầu Tranh Đấu


☆ Chương 120: Lần đầu tranh đấu
--------------------------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 121: 121: Không Thể Nói Trước


☆Chương 121: Không thể nói trước
-------------------------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 122: 122: Ngoài Ý Muốn


☆ Chương 122: Ngoài ý muốn
----------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 123: 123: Không Thể Giấu Diếm


☆ Chương 123: Không thể giấu diếm
---------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 124: 124: Lựa Chọn Bất Đắc Dĩ


☆ Chương 124: Lựa chọn bất đắc dĩ
-----------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 125: 125: Lần Thứ Hai Giao Phong


☆ Chương 125: Lần thứ hai giao phong
-------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 126: 126: Miên Man Suy Nghĩ


☆ Chương 127: Miên man suy nghĩ
---------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 127: 127: Nổ


☆ Chương 128: Nổ
------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 128: 128: Thận Trọng


☆ Chương 129: Thận trọng
------------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 129: 129: Sát Khí


☆ Chương 130: Sát khí
--------------------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 130: 130: Biến Hóa


☆ Chương 131: Biến hóa
--------------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 131: 131: Bưu Phẩm Nặc Danh


☆ Chương 132: Bưu phẩm nặc danh
----------------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 132: 132: Đêm Mưa


☆ Chương 133: Đêm mưa
--------------------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 133: 133: Nản Lòng


☆ Chương 134: Nản lòng
-------------------------
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 134: 134: Nản Lòng


Trong màn đêm mưa mờ mịt, một chiếc xe Audi màu đen phóng vụt qua, bánh xa đi qua mặt đất gồ ghề, nước bắn tung tóe.
Bên trong xe, một nam một nữ đang nói đi nói lại mãi một câu chuyện.
"Lâm, thằng cha vừa rồi thật đáng ghét, anh nhìn đôi mắt nhỏ xấu xí của thằng cha đó đi, liếc ngang liếc dọc trên người em, quả thực là một tên già b**n th**."
Người nói chuyện chính là Mạt Thụy Lỵ Tạp.

Tối nay, với tư cách là đại ddienj cho công ty Mạt Thụy, cô và Lâm Tích Lạc đến một hộp đêm để bàn công chuyện với một công ty quần áo công nghệ cao.
Lâm Tích Lạc chuyên tâm lái xe, hắn liếc nhìn Lỵ Tạp, câu lên khóe miệng, "Điều đó chứng tỏ rằng Mạt Thụy tiểu thư của chúng ta rất quyến rũ, là một người đàn ông bình thương ai cũng sẽ bị thu hút."
Lỵ Tạp ngồi ở ghế phó lái, duỗi ngón tay vén mái tóc dài, bĩu môi bất mãn, "Đáng tiếc, người đàn ông ngồi bên cạnh em không phải nam nhân bình thường, ngồi bên cạnh một đại mỹ nhân như em, trong miệng luôn niệm tên bảo bối nhà mình."
Đôi mắt đen của Lâm Tích Lạc tối sầm lại, hắn không nói gì.

Hai má ửng hồng của Lỵ Tạp hơi giật giật, sau đó ngồi thẳng người nói: "Mấy ngày nay, scandal giữa hai chúng ta đã lan tràn khắp thành phố rồi, Tô đại ca hẳn cũng biết.

Anh nghĩ xem cậu ấy gặp tình huống như vậy sẽ làm thế nào? Nếu như anh ấy thực sự nghĩ hai chúng ta là một đôi thì sao? Em không muốn trở thành kẻ thứ ba trong lời nói của người Trung Quốc các anh đâu."
Khớp xương rõ ràng nắm chắc tay lái, một tia u sầu xẹt qua khuôn mặt tuấn tú của Lâm Tích Lạc, "Lỵ Tạp, có một chuyện, anh nghĩ em nên biết."

* * * * * * * * * *
Tô Chính Lượng không biết mình về nhà bằng cách nào.
Cậu bất tri bất giác đi vào nơi lạnh băng không có tí hơi người này, cậu dựa vào cánh cửa lạnh lẽo, hai tay ôm lấy bản thân lại, há to miệng th* d*c.
Người đàn ông cậu nhìn thấy là Lâm Tích Lạc, người hắn đang ôm chính là Mạt Thụy Lỵ Tạp.
Tô Chính Lượng cảm thấy mình sắp ngất đi do nhịp tim lên xuống không ngừng, cơ thể gầy gò run rẩy, cảm giác buồn nôn từ dạ dày cuộn lên không ngừng.
Kìm nén cảm giác khó chịu muốn nôn, cậu rùng mình lần mò tìm công tắc trên tường.
Căn phòng đột nhiên sáng lên, ánh đèn màu cam vốn dĩ vô cùng ấm áp nay lại trở nên vô cùng chói mắt.
Đôi chân cứng ngắt bước trên sàn nhà lạnh lẽo, Tô Chính Lượng vất vả đưa mu bàn tay lên che mắt, che đi cảm giác khó chịu do ánh sáng thiêu đốt.
Vốn dĩ cậu nghĩ chuyện giữa Lâm Tích Lạc và Mạt Thụy Lỵ Tạp chỉ là tin đồn, cho dùng mọi người đều đang tung tin đồn thất thiệt, cho dù người khác nói hắn không còn yêu cậu nữa, cậu vẫn lựa chọn tin tưởng hắn.
Nhưng cảnh tưởng vừa rồi đã làm lung lay niêm tin cậu ôm trong lòng, khiến cậu không thể kiềm chế được mà hét lên.
Sau nhiều lần cố gắng đem những suy nghĩ hỗn loạn đè ép xuống, Tô Chính Lượng chật vật tìm điện thoại, lật đến một số điện thoại ấn xuống.
Ở đầu dây bên kia, có một giọng nam trầm và từ tính vang lên, "Xin chào, tôi là Lâm Tích Lạc."
Khi Tô Chính Lượng nghe thấy giọng nói khiến cậu cảm thấy thoải mái, quyết tâm muốn làm rõ mọi chuyện mà cậu đã xây dựng lại sụp đổ.
Sau khi sững sờ vài giây, cậu nuốt xuống lời muốn nói, "Là em, anh ngủ rồi à?"
"Anh vừa mưới về, đang định đi tắm.

Gọi muộn như vậy, có chuyện gì sao?"
Tô Chính Lượng mở miệng, nhưng lại không phát ra bất kỳ âm thanh gì cả.
Nam nhân đầu bên kia nghi ngờ hỏi: "Tô Chính Lượng, em sao vậy?"
Nghe thấy nam nhân gọi đầy đủ tên của mình như vậy, Tô Chính Lượng nhíu chặt mày, giọng nói càng ngày càng lớn, "Lâm Tích Lạc, anh không có chuyện gì muốn nói với em à?"
Lâm Tích Lạc hỏi ngược lại, "Sao cơ?"
"Giữa anh và Mạt Thụy Lỵ Tạp là quan hệ gì?"
Ngay khi nói ra câu này, Tô Chính Lượng nhận ra mình đã phạm sai lầm rồi.
Chết tiệt, mình rõ ràng đã đồng ý không chất vấn hắn, đợi hắn tự giải thích, tại sao mình lại không kiềm chế được cảm xúc của bản thân cơ chứ?
Khi người bên kia nghe thấy câu hỏi của Tô Chính Lượng, lập tức trầm mặc.
Tô Chính Lượng nói năng lộn xộn, "Em biết em không nên hỏi anh vào líc này, em cũng biết anh nhất định có nguyên nhân mới làm như vậy, nhưng mà, em..."
Giọng nói lạnh như băng của nam nhân chặn lời Tô Chính Lượng, "Tô Chính Lượng, hôm nay muộn rồi, em nên nghỉ ngơi sơm đi, có chuyện gì ngày mai rồi nói."

Nghe thấy âm thanh "tút tút" mà bên kia cưỡng chế tắt máy, sắc mặt tái nhợt của Tô Chính Lượng lộ ra vẻ khó tin.
Lâm Tích Lạc, rốt cục anh đang nghĩ cái gì? Tại sao không giải thích? Không lẽ anh và Mạt Thụy tiểu thư thực sự...
Giờ phút này, trong lòng Tô Chính Lượng cảm thấy như bị ai đó đâm vào, cảm giác choáng váng lại ập đến cùng cơn đơn trong lồng ngực.
Lâm Tích Lạc, chẳng lẽ anh yêu cô ấy như mọi người vẫn đồn đại? Chẳng lẽ tình yêu giữa chúng ta chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, cũng chỉ giống như một giấc mơ thoáng qua thôi sao?
Ba nghìn ngày đêm, cuối cùng cũng chỉ là hư ảo.
Tiếng mưa bên ngoài cửa số nhỏ dần, gió thổi qua bầu trời đêm hiu quạnh tạo ra tiếng rì rầm, thật giống như nó biết điều gì sắp xảy ra vậy...
* * * * * * * * * *
Mưa xuân liên miên không dứt, mấy ngày mưa liên tiếp khiến nhiệt độ S thành giảm xuống mấy độ.

Nếu không có ngày thàng hiển thị trên lịch, mọi người chắc vẫn nghĩ rằng bây giờ vẫn đang mùa đông lạnh giá.
Tô Chính Lượng mở mắt ra, ánh mắt có chút tan rã nhìn ra ngoài cửa sổ, hạt mưa đập vào cửa kính, tuy rằng tiếng động không lớn, nhưng cũng không có ý muốn dừng lại.
Nghe được tiếng mưa không theo quy luật, Tô Chính Lượng dần dần tỉnh táo lại, đối mắt sâu như hồ nước tràn đầy ẩn ý.
Tối hôm qua, mình đã gọi điện cho Lâm Tích Lạc, hắn không những không thèm đề cập đến vấn đề kia, mà giọng điệu còn lạnh lùng hơn trước rất nhiều.
Mặc dù không nên mất bình tĩnh, không nên xúc động hỏi hắn như vậy.

Nhưng từ thái độ đêm qua của hắn, Lâm Tích Lạc có thể thật sự đã thay lòng đổi dạ.

Nếu vậy, thì mình nên đi đâu bây giờ?

Trên khuôn mặt tái nhợt có chút mờ mịt, có vẻ như mình nên đến nói chuyện thẳng thắn với anh ấy.
Tô Chính Lượng đi đến Lâm thị, sau khi giải thích mục đích của mình với lễ tân, người bên kia lập tức nhấc điện thoại, gọi đến văn phòng chủ tịch.
Đợi một lúc, lễ tân đặt điện thoại xuống, dịu dàng nói, "Rất xin lỗi Tô tiên sinh, chủ tịch hiện tại không có ở văn phòng."
Nhân viên lễ tân vừa dứt lời thì sau lưng Tô Chính Lượng có giọng nói vang lên, "Đây không phải là Tô tiên sinh sao?"
Tô Chính Lượng quay lại, nhìn thấy là Lý Tư Phàm, cậu hướng đối phương gật gật đầu, thản nhiên hỏi, "Lý tiên sinh, chủ tịch của cậu không có ở đây sao?"
"Chủ tịch vừa lúc có việc phải ra ngoài, chắc cũng phải còn lâu mới về."
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Tô Chính Lượng, Lý Tư Phàm tốt bụng hỏi, "Tô tiên sinh tìm chủ tịch có việc gấp sao? Có cần tôi chuyển lời giúp không?"
Tô Chính Lượng khẽ lắc đầu, "Nếu anh ấy không có ở đây, vậy tôi xin phép đi trước."
Tô Chính Lượng nói xong bước ra ngoài.

Vừa tới cửa, chiếc Audi màu đèn vững vàng dừng lại trước mặt.
Nhìn thấy chiếc xe này, Tô Chính Lượng hơi giật mình, chân như đóng đinh trên mặt đất, không thể nhúc nhích được nửa bước.

Cứ như vậy, cậu nhìn thẳng vào cửa xe đang mở, Lâm Tích lạc nắm tay Mạt Thụy Lỵ Tạp bước ra ngoài, vẻ mặt bình thản..
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 135: 135: Nhượng Bộ


Lâm Tích Lạc đi đến trước mặt Tô Chính Lượng, sự say mê cháy bỏng trong đôi mắt sâu thẳm của hắn lóe lên, sau đó mắt không đổi sắc nói, "Em đến rồi."
Đôi đồng tử xanh lâm của Lỵ Tạp hơi nhíu lại, đôi bàn tay trắng nõn mềm mại nắm lấy cánh tay Lâm Tích Lạc, mỉm cười với Tô Chính Lượng.
Tô Chính Lượng tập trung sự chú ý vào Lỵ Tạp, không nhận ra biểu cảm dần thay đổi của Lâm Tích Lạc.
Cậu nở một nụ cười đẩy ẩn ý với Lỵ Tạp, giọng nói trong trẻo của cậu hơi buồn bã, "Em nghe anh Lý nói anh không ở đây, đang chuẩn bị đi về."
Lâm Tích Lạc nhìn chằm chằm vào cậu, nhận thấy có người đang nhìn trộm mình, ánh mắt thâm trầm nói, "Tôi đi shopping với Lỵ Tạp, sao thế, cậu tìm tôi có chuyện gì không?"
Đôi lông mày thanh tú của Tô Chính Lượng nhíu lại, đôi mắt dài và hẹp lộ ra vẻ phức tạp, cậu im lặng hồi lâu.
Cảm thấy được bầu không khí có chút im lặng, Lỵ Tạp cảm thấy rất khó chịu, vội vàng buông tay ra nói: "Lâm, anh Tô nhất định có chuyện muốn nói với anh.

Em về Lâm trạch đợi anh nhé."
Lâm Tích Lạc kéo Lỵ Tạp lại, bình tĩnh nhướng mày, nghiêm túc nói: "Bảo bối, không phải em nói sẽ đi ăn trưa với anh sao? Sao giờ lại muốn đi trước thế?"
Nghe thấy từ "bảo bối", sự ngạc nhiên lặng lẽ hiện lên khuôn mặt tái nhợt của Tô Chính Lượng.
Cậu khẽ cụp mắt xuống, bờ môi mỏng gợi lên vẻ chua xót.

Hóa ra, ngoài cậu, hắn còn dùng những từ như vậy để gọi người khác.

Lỵ Tạp hờn dỗi nói, "Vậy thì em sẽ đi ăn tối với anh, anh Tô chắc có chuyện quan trọng muốn nói với anh.

Em không hứng thú với đề tài hai người đàn ông các anh nói đâu."
Lâm Tích Lạc xoa đầu Lỵ Tạp, "Được rồi, anh sẽ bảo Tiểu Phàm đưa em về."
Lỵ Tạp ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mỉm cười.
Lặng lẽ nhìn cặp đôi đang âu yếm trước mặt mình, Tô Chính Lượng cảm thấy sự dịu dàng và tình cảm của bọn họ vô cùng sâu sắc, hoàn toàn bỏ mặc cậu.
Lòng bàn tay lạnh như băng khép chặt, chiếc nhẫn trên bàn tay trái vô tắng cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng cậu lại hoàn toàn không cảm thấy đau.
Khóe miệng Tô Chính Lượng nản lòng rủ xuống, vết thương trong lòng Tô Chính Lượng như thể bị một con dáo sắc bén vô tình xé toạc ra.

Lúc này, cậu chỉ muốn trốn vào một góc tối, âm thầm l**m láp vết thương đang rỉ máu của mình.
Sau khi tiễn Lỵ Tạp lên xe rời đi, Lâm Tích Lạc quay sang bên cạnh, giọng nói lạnh lùng không hề có chút độ ấm nào, "Nếu đã đến đây, vậy thì lên ngồi một chút."
Hai người lần lượt bước vào thang máy, thang máy chậm rãi chuyển động, hai người đứng song song với nhau.
Trong sự im lặm dường như nghẹt thở này, Tô Chính Lượng khẽ đưa mắt nhìn sang khuôn mặt hoàn hảo bên cạnh, mấp máy môi, "Tích Lạc, bây giờ chỉ có hai chúng ta, quan hệ giữa anh và tiểu thư Mạt Thụy là gì, làm ơn, em muốn biết sự thật."
Sự lạnh lẽo từ trong đôi mắt đen lui xuống, khóe môi anh tuấn gợi lên một vòng cung khó nhận ra.
Sau một lúc, Lâm Tích Lạc khẽ hừ lạnh, "Cậu muốn nghe sự thật nào cơ? Lịch sử tình yêu giữa tôi và Lỵ Tạp, hay là..."
Ban đầu con nghĩ Lâm Tích Lạc đang diễn một vở kịch trước mặt người ngoài bởi vì hắn muốn che giấu chuyện gì đó.

Không ngờ, trong một không gian chật hẹp như vậy, hắn vẫn lựa chọn nói ra những lời khiến cậu đau khổ mà không hề do dự, Tô Chính Lượng cảm thấy một cơn tức giận không tên xộc lên não.
Tô Chính Lượng nhăn trán, lạnh lụng ngắt lời, "Lâm Tích Lạc, anh đã nói dù xảy ra bất cứ chuyện gì anh vẫn yêu tôi, cho dù chuyện giữa anh và tiểu thư Mạt Thụy ồn ào huyên náo như thế, tôi vẫn lựa chọn tin tưởng anh.

Nhưng mà, tại sao chỉ sau vài ngày anh lại thay đổi quá nhiều như thế? Chuyện gì đang xảy ra với anh vậy?"
Lâm Tích Lạc mím chặt môi nhìn sang một bên, không nói gì.
Đôi mắt u sầu xinh đẹp khẽ chớp động, giọng nói trong trẻo dễ chịu trở nên bình tĩnh, "Tích Lạc, em biết anh có chuyện giấu em, mới nói như thế.

Nếu anh có chuyện gì khó nói, không cần giấu em, em là người yêu của anh, em không muốn anh gánh vác mọi thứ một mình."
Đang nói chuyện, cửa thang máy chậm rãi mở ra, Lâm Tích Lạc không để ý lời nói của Tô Chính Lượng, sải bước đi về phía văn phòng chủ tịch.

Đi bộ trong khu hành chính cấp cao, nhân viên Lâm thị mỗi khi nhìn thấy sếp, hoặc là gật đầu chào, hoặc cúi đầu nhẹ.
Có vẻ tâm tình hôm nay của ông chủ họ không được tốt lắm, đối với màn chào hỏi của nhân viên đều làm ngơ.

Khuôn mặt tuấn tú góc cạnh mây đen dày đặc, đôi mắt đen sâu thẳm dường như cũng được bao phủ bởi một tầng mây mù dày đặc, khiến người khác cảm thấy khó lường.
Khi họ nhìn thấy đi đằng sau là một người đàn ông xa lạ, ấm áp và lịch lãm, toát lên vẻ u sầu, họ dường như đã hiểu được một chút.
Lâm Tích Lạc nói với một vị giám đốc điều hành đang đi ngang qua, "Hay nói với những người khác, không ai được phép làm phiền dướt bất kì hình thức nào trước khi tôi ra ngoài!"
"Vâng, thưa chủ tịch."
Cửa phòng làm việc bị đẩy ra một cách thô bạo, đợi Tô Chính Lượng bước vào, nó đóng sầm lại, tiếng vang chói tai khiến nhân viên đi ngang qua đều phải giật mình.
Thấy bộ dáng tức giận như vậy của chủ tịch, tất cả mọi người đều ý thức được cúi đầu nhìn đất, tiếp tục làm việc của mình.

Nhất thời, toàn bộ khu hành chính cấp cao yên ắng đến lạ thường.
Lâm Tích Lạc sải bước đến cửa sổ kính trong suốt sát đất, hai cánh tay khoanh trước ngực, đưa lưng về phía Tô Chính Lượng, im lặng không nói.
Trong văn phòng chủ tịch rộng rãi và sáng sủa, không khí im lặng đến đáng sợ.
Nhìn Lâm Tích Lạc im lặng, khắc hẳn với mọi ngày, Tô Chính Lượng nhất thời không biết hắn đang nghĩa gì.
Người đàn ông này, từng yêu thương, chăm sóc và trân trọng mình, người đàn ông đã từng nguyện ý cùng cậu đối mặt với mọi thứ.

Bây giờ lại ở cùng với người phụ nữ khác, và càng ngày càng vui buồn thất thường, một Lâm Tích Lạc như vậy khiến cậu cảm thấy vừa xa lạ vừa sợ hãi.
Có lẽ, hắn thực sự có chuyện không tiện nói ra.

Có lẽ là do cha hắn áp buộc, hoặc cũng có thể là do áp lực từ dư luận xã hội đã khiến hắn phải làm như thế.
Nhìn chằm chằm bóng lưng cao lớn kia, Tô Chính Lượng chậm rãi đi tới bên cạnh hắn nói: "Tích Lạc, em biết anh chắc chắn đang giấu em chuyện gì đó, có phải cha anh không đồng ý đúng không?"
Lâm Tích Lạc bất động thanh sắc nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt lạnh lùng.
Nhìn thấy gương mặt vẫn luôn lạnh lùng kia, Tô Chính Lượng rũ mắt.
Quả nhiên, là vì cha hắn, hắn mới phải làm như vậy.
Do dự một lúc, Tô Chính Lượng nhẹ giọng nói: "Thật ra, lúc anh sang Mỹ, cha anh đã đến tìm em.

Ông ấy nói anh không hề yêu em.

Anh đến Mỹ để bàn chuyện cưới xin với tiểu thư Mạt Thụy."
Tự giễu cợt mình, Tô Chính Lượng buồn bã quay đầu lại, giọng nói ấm áp lộ ra vẻ bất lực, "Em biết, việc em là đàn ông không được gia đình anh chấp nhận, áp lực dư luận xã hội rất đáng sợ, cho dù chúng ta kiên trì đi tiếp, cho dù anh là chủ tịch Lâm thị cũng không thể thoát khỏi.

Hơn nữa, chủ tịch Lâm thị nhất định phải có một vị hôn thê môn đăng hộ đối, nhà họ Lâm cũng cần phải có người thừa kế, em không thể ích kỉ được, không thể vì hạnh phúc của mình mà bỏ qua danh tiếng và tương lai Lâm thị, em sẽ không trách anh.".
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 136: 136: Tôi Chưa Bao Giờ Yêu Cậu


Trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên vẻ bị ai tựa như những ngôi sao nhỏ trên bầu trời hoang mạc rộng lớn, nhưng rất nhanh lại bị nhấn chìm bởi sỏi đá và bão tố vô tận.
Lâm Tích Lạc khẽ nhướng mày, giọng nói trầm thấp lộ ra một chút khinh thường, "Tôi đường đường là chủ tịch của Lâm thị, kết hôn với ai, ở bên cạnh ai, cha tôi và người khác làm sao có thể nhúng tay vào được?"
Tô Chính Lượng mím chặt môi, nhẹ giọng hỏi: "Vậy tại sao anh phải làm như thế? Lâm Tích Lạc, em không đến đây để chất vất anh như một người phụ nữ, cũng sẽ không càn quấy.

Nhưng em không thể hiểu nổi những chuyện anh đang làm bây giờ, chẳng lẽ anh đã quên những lời trước đó sao?"
"Tôi đương nhiên không quên, nhưng," thoáng nghiêng đầu nhìn về phía Tô Chính Lượng, đôi mắt u ám của Lâm Tích Lạc tràn đầy sự tàn nhẫn và giễu cợt, "Tô Chính Lượng, cậu cho rằng tôi thực sự yêu cậu à?"
Khuôn mặt tuấn tú, tái nhợt đột nhiên cứng đờ, "Lâm Tích Lạc, anh có ý gì?"
Trong nháy mắt, Tô Chính Lượng tưởng mình nghe nhầm.

Cậu kinh ngạc nhìn vào đôi mắt đen không thấy đáy của người kia, như thể muốn tìm trong ánh mắt ấy một dấu hiệu nói rằng đối phương đang lừa mình.
Chỉ tiếc, đối phương không cho cậu chút cơ hội nào, nói xong, lập tức thu hồi lại ánh mắt, một lần nữa nhìn về những tòa nhà cao tầng bên ngoài cửa sổ, nhưng đôi tay đang nắm chặt lại run rẩy đến lợi hại.

"Tô Chính Lượng, cậu vẫn dễ lừa như sáu năm trước, chẳng lẽ cậu đã quên những chuyện tôi từng làm với cậu à? Cậu cho rằng mục đích tiếp cận cậu lần này của tôi là gì? Cậu thật sự cho rằng tôi sẽ cùng cậu, một người yếu đuối, vô dùng, chẳng có tí địa vị nào trong xã hội nói chuyện yêu đương?"
Khóe miệng nhếch lên, giọng nói Lâm Tích Lạc không hề có một chút độ ấm nào, nói ra những lời ác độc như vậy, tựa như một mui kim nhọn, đâm mạnh vào vết thương đang chảy máy của Tô Chính Lượng.
Buồn bã rũ mắt xuống, Tô Chính Lượng khó khăn mở miệng, "Lâm Tích Lạc, nếu như anh đã không còn yêu tôi, vậy lúc chúng ta ở bên nhau là thế nào vậy? Anh còn tặng tôi chiếc nhẫn này là vì cớ gì?"
"Chỉ là chiếc nhẫn thôi mà? Cậu cần gì phải như thế? Thứ đồ rẻ tiền như vậy tôi đã vất đi lâu rồi," Lâm Tích Lạc quay người, dơ tay ra, lắc lắc, "Chiếc nhẫn bạch kim này là Lỵ Tạp tặng cho tôi, chỉ có nói mới xứng với thân phận của tôi."
Tô Chính Lượng ngơ ngác nhìn ngón áp út tay trái của Lâm Tích Lạc, một chiếc nhẫn bạch kim được đeo trên đó thế vị trí của chiếc nhẫn bạc.

Ánh sáng chói lóa, đốt cháy hai mắt Tô Chính Lượng.

Giọng nói lạnh lùng của người kia lại càng như sát muối lên vết thương của cậu.
Nghe Lâm Tích Lạc dùng giọng điệu như vậy nói những lời tán nhẫn với mình, thân thể yếu ớt, lạnh lẽo của Tô Chính Lượng tựa như bị rút cạn sức lực.
Sợ hãi, xấu hổi, đau buồn và tức giận, vô số cảm xúc mạnh mẽ đan xem dồn lại trong lồng ngực cậu, có thể bộc phát ra bất cứ lúc nào khiến cậu gần như không đứng vững.
Dù vậy, Tô Chính Lượng vẫn khôn tin những gì Lâm Tích Lạc nói.

Cậu không biết lấy khí lực và sự quyết tâm từ đâu, nắm tay Lâm Tích Lạc nhìn sâu vào mắt hắn, giọng nói ảm đạm mang theo một tia khẩn cầu khó tin, "Không thể nào, lúc đó rõ ràng anh nói anh yêu em, sẽ luôn ở bên cạnh em.

Tại sao trong nháy mắt lại trwor nên như vậy? Lâm Tích Lạc, nói cho em biết, chuyện gì đã xảy ra với anh?"
"Lời tôi nói cậu nghe không hiểu à? Đường đường là chủ tịch Lâm thị, sao tôi có thể ở bên cạnh một thằng đàn ông? Cậu, một người bình thường, vừa không thể mang lại bất kì lợi ích nào cho Lâm thị phát triển, vừa không thể sinh con cho tôi, sao tôi có thể cần cậu cơ chứ?"
Thoáng dừng một chút, hắn dùng sức thoát khỏi bàn tay đang nắm chặt của Tô Chính Lượng, Lâm Tích Lạc nhếch khóe miệng châm chọc, "Nói đến trợ ích thì hình như cậu cũng có ích một chút thì phải, nhờ cậu mà tôi giải quyết được Trịnh gia và Cố gia, cũng coi như không uổng công của tôi.

Tô Chính Lượng, cậu cũng chỉ là quân cờ trong tay thôi thôi."

Tô Chính Lượng dường như trong khoảnh khắc đó nghe thế tiếng trái tim mình vỡ vụn.
Đôi mắt hẹp dài xinh đẹp khẽ nhắm lại, khuôn mặt tái nhợt từ lâu đã sớm chẳng còn chút biểu cảm nào, "Nếu như anh đang không yêu tôi thì tại sao sau khi lợi dụng tôi xong còn cố ý sắm vai người yêu tình thâm ý trọng? Ở cùng với thằng đàn ông yếu đuối,vô dụng như tôi, anh được lợi gì chứ?"
Thấy nội tâm Tô Chính Lượng đã mất đi chỗ dựa, Lâm Tích Lạc dứt khoát đáp, "Tôi đã cố ám chỉ cậu rất nhiều lần, bao gồm cả việc công khai mối quan hệ giữa tôi và Lỵ Tạp, thậm chí còn gửi cả bút ghi âm đến nhà cậu, chỉ để nói tôi không yêu cậu.

Nhưng tôi thật không ngờ cậu lại yêu tâm sâu đậm như thế, mọi người đều biết chuyện giữa tôi và cô ấy, thế mà cậu vẫn còn ngu ngốc tin tưởng tôi.

Tô Chính Lượng, cậu nói xem, trên thế giới này có người nào ngu ngốc như cậu không?"
Lời nói của Lâm Tích Lạc giống như cọng rơm cuối cùng, đè nặng lên người Tô Chính Lượng, khiến cậu gần như ngã quỵ.
Cậu yếu ớt hạ tay xuống, bỗng nhiên cười khanh khách, nhưng nụ cười kia lộ ra vẻ buồn bã và đau khổ tột cùng, "Bọn họ đều nói, anh không hề yêu tôi, là do tôi ngu ngốc, ngốc đến mức tự lừa mình dối người hết lần này đến lần khác.

Trong tình yêu, hóa ra tôi vẫn luôn là kẻ thất bại, cho dù là sáu năm trước hay là bây giờ."
Trên gương mặt tuấn tú của Lâm Tích Lạc, vài tia chua xót lặng lẽ lướt qua, "Đúng vậy, Tô Chính Lượng, cậu là một kẻ thất bại, ngay từ đầu đã là như thế."
Khẽ mở đôi mắt trống rỗng ra, trong lòng Tô Chính Lượng cảm thấy lạnh lẽo, buồn bã cười, "Coi như mọi thứ xảy ra với chúng ta là một cơn ác mộng đi, bây giờ cơn ác mộng này đã kết thúc, tôi cũng nhận ra sự ngu ngốc và đơn thuần của mình rồi."
Ngoài cửa, một giọng nói dịu dàng cất lên, " Chủ tịch, bây giờ tôi có thể vào được không?"

Lâm Tích Lạc tức giận, "Ai cho cô đến đây?"
Giọng nữa run rẩy, liên tục xin lỗi, "Chủ tịch, thực sự xin lỗi, tôi biết hiện giò anh đang rất bận, nhưng mà chuyện này..."
Giọng nói lạnh như băng của Lâm Tích Lạc mang theo sát khí lạnh lẽo, "Cho dù Lâm thị có nổ tung cũng không cần đến tìm tôi."
"Vâng, chủ tịch..."
Vẻ mặt buồn bã hiện lên gương mặt tuấn tố, Tô Chính Lượng hờ hững quay người, "Xin lỗi, chủ tíc Lâm, hôm nay tôi đã quấy rầy ngài rồi, tôi lập tức rời đi..."
Người đàn ông sau lưng đột nhiên gọi Tô Chính Lượng lại, "Đứng đó, tôi nói cho cậu đi à?"
Tô Chính Lượng dừng lại, cậu nhìn thẳng về phía bên ngoài cánh cửa, đôi mắt đen láy, vô hồn như vũng nước đọng, "Lâm Tích Lạc, anh còn muốn gì?"
Giọng nói cao cao tại thương của người đàn ông mang theo uy nghiêm không thể kháng cự, "Xoay người lại."
Tô Chính Lượng cau mày, mặc kệ hắn, lần thứ hai bước đi.
Lâm Tích Lạc sải bước đi tới, hung hăng nắm lấy cánh tay Tô Chính Lượng, dùng tay còn lại bóp chặt cằm cậu, cưỡng ép cậu quay về phía mình, "Tôi bảo cậu xoay người lại, cậu bị điếc à?".
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 137: 137: Cưỡng Bức


Tô Chính Lượng nhắm chặt hai mắt, dụng khuỷu tay thúc vào bụng đối phương, "Buông ra!"
Người đàn ông phía sau kêu một tiếng, nhưng không buông ra.

Dùng lực mạnh éo Tô Chính Lượng vào tường, khiến nửa bên phải của Tô Chính Lượng gần như tê dại ngay lập tức.
Tô Chính Lượng ăn đau, chưa kịp đánh trả, lòng bàn tay của đối phương đã mạnh mẽ tóm lấy cổ tay của cậu, thân hình cao lớn áp sát cậu không để cho Tô Chính Lượng di chuyển.
Bị đối phương bóp chặt yết hầu khiến cậu cảm thấy khó thở, Tô Chính Lượng không biết người đàn ông này muốn làm gì.

Khuôn mặt đỏ bừng, gằn giọng nói: "Anh muốn làm gì?"
Lâm Tích Lạc nhìn thẳng vào khuôn mặt Tô Chính Lượng, đôi mắt đen láy đầy ẩn ý, "Tô Chính Lượng, mặc dù cậu vô dụng nhưng tôi không cho phép cậu rời khỏi tôi."
Tô Chính Lượng dời mắt ra chỗ khác, khó khăn kéo khóe miệng, "Anh rốt cuộc...muốn như thế nào..."
Có vẻ đối với câu hỏi của Tô Chính Lượng hắn cảm thấy rất buồn cười, nhướng mày xấu xa nói, "Tôi muốn làm gì chứ?"
Hắn hơi nghiêng người về phía trước, hơi thở ấm áp phả vào mặt Tô Chính Lượng, giọng nói trầm thấp và nham hiểm của người đàn ông như phát ra từ vực sâu địa ngục, tràn vào tai cậu, "Bảo bối, em còn nhớ những lời em nói mới tôi trong bệnh viện chứ? Tuy rằng Lâm Tích Lạc này chơi đùa qua vô số đàn ông, phụ nữ nhưng vẫn nhớ mãi không quên hương vị thân thể em đó.

Tô Chính Lượng, em dù gì cũng sẽ bị người khác làm, không bằng làm bạn giường của tôi đi?"
"Đừng có mơ!"
Trước đây, Tô Chính Lượng chưa bao giờ bị sỉ nhục như vậy, tính cả sự tức giận và đau khổ vừa nãy, môi cậu run lên vì tức giận.

Cậu nhấc chân lên, th*c m*nh vào bụng Lâm Tích Lạc.
Đối phương không vì một đòn bất ngờ của Tô Chính Lượng mà buông ra, hắn chỉ nhẹ nhàng "Shhh" một tiếng.

Nhướng mày, hai tay trên vách tường đè xuống bụng Tô Chính Lượng, hai chân đè lên đầu gối đối phương.
Sau đó Lâm Tích Lạc nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ ừng vì tức giận của cậu, đắc ý nói: "Em bây giờ đã bị tôi không chế, chỉ cần tôi dùng sức, mạng của em cũng chẳng còn.

Đến lúc đó, để tôi xem cái miệng nhỏ nhắn này của em còn có thể cứng đến mức nào."
Tuy khó thở nhưng Tô Chính Lượng vẫn ngậm chặt miệng, đôi mắt dài và hẹp chỉ nhìn về một phía, không nói lời nào.
Ánh mắt dò xét đảo qua trên mặt Tô Chính Lượng, người đàn ông vươn đầu lưỡi l**m nhẹ d** tai phải của Tô Chính Lượng, sau khi cảm nhận được người dưới thân bị chấn động, ác độc nói: "Sao thế, không nghĩ cầu xin tôi rủ lòng thương hại à?"
Tô Chính Lượng hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Tích Lạc, thật lâu mới thốt ra được lời đứt quãng: "Lâm Tích Lạc...tên khốn khiếp..."
"Đúng vậy, tôi là một tên khốn khiếp, em giờ mới nhận ra à?"
Lâm Tích Lạc mỉm cười nhún nhún vai, vừa nói tay vừa trượt dọc theo vạt áo khoác của Tô Chính Lượng xuống mép khóa quần của cậu.
Xuyên qua lớp quần áo không quá dày, Tô Chính Lượng cảm nhận rõ ràng sự trêu chọc của đối phương, cậu không kìm được run lên.
"Bảo bối, em đang run à?"
Lâm Tích Lạc mỉm cười, đôi bàn tay to lớn, linh hoạt bao lấy thứ yếu ớt của đối phương qua lớp vải, không nặng không nhẹ x** n*n, xấu xa hỏi, "Sáu năm tách ra, thân thể này của em có từng bị người khác chạm vào chưa?"
Không biết là do hô hấp không thuận, hay do lời nói và hành động của đối phương có ảnh hưởng, sắc mặt Tô Chính Lượng lập tức đỏ bừng, vành tai cũng đỏ bừng như xuất huyết.
Tô Chính Lượng cắn chặt môi, bộ phận yếu ớt vẫn bị người nắm trong tay, cho dù cậu không muốn quan tâm đến, nhưng kh*** c*m từ phía dưới theo tứ chi và xương cốt truyền thẳng đến đại não.

Mặc dù Tô Chính Lượng đối với phương diện kia không có nhu cầu, cậu cũng rất khi tự an ủi.

Nhưng dù gì cũng là một người đàn ông bình thương, bây giờ thân thể bị người khác đụng chạm như thế, người đó lại còn là Lâm Tích Lạc.
Lâm Tích Lạc đối với phương diện này kinh nghiệm vô cùng phong phú, hơn nữa lại còn biết rất rõ điểm nhảy cạm của cậu, dưới sự khiêu khích của đối phương, rất nhanh nổi lên phản ứng.
Cảm giác nơi yếu ớt trong tay không ngừng lớn lên, hơn nữa lớp vải đã có dấu hiệu ướt át, Lâm Tích Lạc kéo quần đối phương xuống, một tay trơn như cá luồn vào, càng không kiêng nể gì mà chơi đùa Tô Chính Lượng.
Dưới những ngón tay có vết chai mỏng cọ xát qua lại điểm yếu ớt của Tô Chính Lượng, cảm giác kh*** c*m và thống khổ đan xen vào nhau khiến chân cậu gần như nhũn ra.

Thống khổ nhíu mày lại, khuôn mặt Tô Chính Lượng hiện lên vài tia ửng hổng, đôi mắt hẹp dài tràn ngập hơi nước, khiến người ta chỉ muốn chà đạp cậu một phen.
Nhìn thấy phản ứng của Tô Chính Lượng, Lâm Tích Lạc âm thầm trầm mắt, ác ý siết chặt cổ đối phương hơn, giọng nói tàn nhẫn không buông tha nói, "Bảo bối, một khi con người đang thiếu dưỡng khí, toàn thân gần như tê liệt, nhưng lại có rất nhiều chỗ sẽ có cảm giác rất khác biệt.

Cho nên, có rất nhiều người lựa chọn phương thức l*m t*nh cực đoan, chỉ để theo đuổi kh*** c*m l*n đ*nh, giống như em bây giờ vậy."
Tầm mắt dần trở nên mơ hồ, chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú được phóng đại của người đàn ông kia lộ ra nụ cười nham hiểm, khuôn miệng mở ra khép lại không ngừng, như đang muốn nói gì đó, nhưng Tô Chính Lượng lại hoàn toàn không nghe thấy.
"Ưm..."
Cổ họng bị bóp chặt, cảm giác nghẹt thở bên bờ vực tử vong khiến Tô Chính Lượng cảm thấy mình có thể chết bất cứ khi nào.

Nhưng trong tình hống dưới thân bị người đùa bỡn như thế, Tô Chính Lượng chỉ cảm thấy kh*** c*m mãnh liệt trong chốc lát bị phóng đại vô số lần, hơn nữa còn có xu thế phát ra mạnh hơn.

Thống khổ do khó thở mang lại, cùng những cơn kh*** c*m ập đến, khiến cậu cứ lơ lửng trên bờ vực của nỗi đau và hạnh phúc.

Cảm giác tức giận, xấu hổ xen lẫn đau đớn khiến vài giọt nước mắt chực trào ra trên khóe mắt.
Chứng kiến vẻ thống khố và nhẫn nhịn của đối phương, trong mắt hắn thoáng qua tia đau xót, nhưng rất nhanh liền bị sự tàn nhẫn thay thế, "Bảo bối, sao em lại khóc? Chẳng lẽ em không thích cảm giác này à?"
Tô Chính Lượng mở to hai mắt, hung tợn trừng Lâm Tích Lạc, trong miệng chỉ có thể thốt ra những âm tiết đứt quãng, "Đồ...khốn...ưm..."
Lâm Tích Lạc cau chặt mày, động tác trên tay vẫn không dừng lại, rất nhanh chạm vào ngọn lửa của Tô Chính Lượng, nhìn dáng vẻ phiếm tình của đối phương, cảm nhận thứ ở trong tay đang trào ra, hô hấp Lâm Tích Lạc cũng càng ngày càng trầm.
Tô Chính Lượng mơ mơ màng màng nhắm lại hai mắt, tựa vào tường, cậu lúc này như đang trôi trong vùng biển vô tận, muốn vươn tay tìm một điểm dựa vào, nhưng chỉ có thể chạm đến bàn tay đang khiến cậu nghẹt thở.
Bị lòng bàn tay lạnh như băng của Tô Chính Lượng chạm vào, hai mắt Lâm Tích Lạc tối sầm lại, sức lực bàn tay bóp cổ cậu cũng giảm đi vài phần.
Nhìn kỹ đối phương đang nhíu mày, người đang vô cùng đau đớn, tâm tình như bị một chiếc lông tơ gãi qua, nhẹ đến mức không cảm nhận được.
Thoáng chốc, vật trong tay hắn giật lên vài cái, sau đó lòng bàn tay một mảng dính nhớp..
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 138: Cưỡng bức (2)


☆ Chương 138: c**ng b*c (2)

———-
 
Tra Công, Cách Ta Xa Một Chút
Chương 139: Cưỡng bức (3)


☆ Chương 139: c**ng b*c (3)

————–
 
Back
Top Dưới