Hài Hước [TR] trông trẻ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Tr] Trông Trẻ
19%


thời gian thấm thoát thôi đưa.

đã một 7 năm trôi qua, amai đã tốt nghiệp cấp ba đã lâu.

đám nhóc trong nhà tăng lên thêm trên dưới 30 đứa.

hơn bà nó cái lớp học!

amai cũng hào phóng chi tiền sửa nhà cho nó rộng rãi hơn để bọn nhóc có chỗ chơi, ăn, ngủ thoải mái.

và cho đến bây giờ cô mới biết đám nhóc nhà cô có võ.

omg luôn!

cô phát hiện chuyện này vào hè năm nay, cứ nghĩ là hè mình sẽ bận nhất nhưng không!

nhà vắng, không một mống nào sang nhà amai trong nguyên tháng hè. hỏi thì mới biết cả bọn hè thường chạy sang nhà nội mikey học võ.

yên bình thật nhưng mà cô chả quen tí nào. cảm giác không có tụi nhỏ bên cạnh khiến cho amai chán đời, muốn chạy đi kiếm mấy đứa nhóc, muốn nghe chúng nó bi ba bi bô kể chuyện.

"èo...nhớ bọn nhóc quá méo ơi! mày nhớ không?"

"meo~"

"tao chả hiểu mày nói gì cả, nói tiếng người dùm cái đi!"

"..."con sen láo toét!!

cả ngày chỉ ngồi tự kỉ nói chuyện với thú cưng của mình.

à, lắm lúc buổi tối sẽ có vài đứa chạy sang ngủ cùng nên cũng không chán mấy.

quan trọng bây giờ là cái lũ nhỏ đấy đang tính cái gì mà băng đảng băng đảng gì đó. cô sợ là do cô lúc trước cho chúng nó xem nhiều phim về yakuza quá nên bị nhiễm cũng nên.

tự nhiên tụi nó hư hỏng là do mình, có lỗi với ba mẹ chúng quá!

nhỏ nhất giờ cũng đã 10 tuổi, lớn nhất giờ 15, nhưng lạ cái là vẫn bám cô suốt ngày. bố mẹ của chúng thì càng ngày càng bận bịu nhiều hơn.

riêng ba anh em mitsuya cùng draken thì đã chuyển hẳn vào nhà cô ở làm mấy đứa con ghen tị đỏ con mắt.

bố mẹ của bốn đứa quá bận, không yên tâm để còn mình ở nhà một mình nên để cho cô chăm, mình thì đi thẳng sang úc định cư và làm việc cho tiện. mỗi tháng gửi về cho cô một số tiền lớn, vì vậy mà chuyện tiền nông đối với amai rất thoát.

chăm mấy đứa này 7 năm cô trở thành phú bà lúc nào không hay.

___________________

2/25 chap

chap này chỉ sương sương nói về 7 năm đã trôi qua thế nào thôi nên nó ngắn vl!

nếu có ý tưởng thì khoảng chục chap nữa mới vào mạch truyện chính(nhắc luôn mạch truyện chính bị tôi sửa lại hơi bị nhiều á nha!)

còn cạn ý tưởng thì khoảng vài chap nữa là vào luôn.
 
[Tr] Trông Trẻ
20%


hôm nay là ngày mà mọi người tụ họp lại đầy đủ, nên amai đã nghĩ ra một ý tưởng táo bạo.

dẫn nguyên lũ đi biển chơi!!!

cả bọn lúc nghe đương nhiên là phấn khởi vô cùng, vui ơi là vui.

mấy đứa lớn nhất giờ cũng đã 15 tuổi, nhỏ nhất cũng 10 tuổi, đã hiểu biết nhiều thứ hơn cộng với 7 năm cày phim cùng amai thì chúng nó đã biết yêu là gì.

và amai chính là crush của chúng nó!

khổ cái, amai lại xem mấy đứa là em trai, em gái. là cả gia đình của mình.

dính ngải familyzone cmn rồi mấy đứa ơi=))))

amai đã chi ra một số tiền lớn để mua vé máy bay cũng như là resort, nhà hàng các thứ. thuê hẳn một hòn đảo để mấy đứa nhỏ chơi thật là thoải mái luôn chứ đùa!

suốt quảng đường đi chả đứa nào ngủ, háo hức mong chờ chuyến đi lần này vô cùng.

đây là lần đâu tiên chúng thấy chị yêu mặc đồ tắm đó nha!! rất đáng để mong chờ!!!!!

riêng amai lại ngủ như chết, cô bị say máy bay mới chết, chỉ biết ngủ và ngủ. lúc tới nơi lại vô cùng mệt mõi, vật vờ ôm lấy shinichiro làm điểm tựa, nhờ thế mà đỡ mệt.

chả biết là mấy thằng nhóc này ăn cái gì mà mau lớn vl!

Shinichiro 1m77 chứ đùa, trong khi cô chỉ vỏn vẹn 1m65.

amai cảm thấy mình bị sỉ nhục!!!

"chị ổn không đấy amai?"

"ừm...."

"em gọi mấy đứa kia xách đồ hộ chị nhá!"

"ừm..."

cậu cười cười, được cô ôm thì thích lắm. nhưng trong tình trang mệt mỏi như thế này thà rằng để cô khỏe khoắn chạy nhảy còn hơn.

dù thế nào đi chăng nữa, amai vẫn cố gắng phân phòng dọn dẹp đồ đạc cho cả bọn cẩn thận, khóa cửa nhốt cả bọn trong nhà rồi mới an tâm đi lên phòng nghỉ ngơi một tí, trước đó còn dặn dò:

"khóa cửa rồi nhưng chị vẫn dặn cho chắc! không được đi lung tung, thức ăn có sẵn nên một hồi mấy đứa lớn chỉ vào bếp hâm nóng lại thôi, cẩn thận không được để bỏng! chị dặn kĩ, vào bếp hâm đồ ăn chỉ vài đứa thôi, nhiều quá loạn là bỏng liền đấy! chị ngủ một tí dậy rồi mình cùng nhau đi chơi nhé!"

biết cô mệt nên cũng không ai dám quấy, một số ít thì lên phòng chơi game, số còn lại ở dưới sảnh nghịch ngợm.

_______________

3/25 chap

ý tưởng này là của @luna_260806 cho trong bình luận chap trước;33

tôi hỏi thật nhé? mọi người có thấy fic ngày càng chán không? nếu có thì việc bão fic này sẽ dừng khoảng một tuần để tôi lên ý tưởng để cho nó trở nên cuốn như ban đầu.
 
[Tr] Trông Trẻ
21%


tối hôm nay là đi chợ đêm đó nha!!!!!!

có điều là hơn một nửa số trong số bọn nhỏ vì lúc nãy đùa giỡn quá nhiều nên đâm ra mệt không đi, chui tọt vào phòng ngủ hết.

và số người giảm xuống, chỉ còn lại mấy đứa mà trong mắt amai chúng không bao giờ hết năng lượng.

mikey, baji, izana, takemichi, draken, pa, peyan,anh em mitsuya, anh em kawata cùng với shion.

lẹt đẹt có mấy đứa mà cứ nằng nặc đòi dẫn đi chợ đêm mới chịu, ngồi ở phòng khách tính toán sẽ đi đâu thì ema mới ngủ dậy từ trên phòng đi xuống, vô cùng tự nhiên leo lên đùi amai ngồi dụi dụi mặt vào cổ cô.

đám con trai ngồi bên kia như vô hình, muốn nhào vào làm giống như ema nhưng không dám, mana cùng luna còn khá bé nên không hiểu gì sất, khó hiểu nhìn mấy ông anh trợn mắt bậm trợn.

cô bé chỉ mới 10 tuổi, lại là con gái nên amai cũng không nghĩ gì phức tạp, còn xoa xoa đầu em yêu chiều hỏi:

"em đi chơi cùng tụi chị không?"

"đi ạ...."

"thế thay đồ đi nhé, bọn chị ở đây chờ!"

ema gật gật đầu, cô mỉm cười hôn chụt vào má em một cái rồi để em chạy lên phòng thay đồ.

ở trong nhà, con gái luôn luôn được amai ưu tiên và cưng chiều nhất, hầu hết đều được thoải mái với cô, nhưng mà đám con trai thì không.

"....."

công bằng ở đâu!!!!!!!!!!!! cần đòi lại nam quyền cho căn nhà này!! tại sao con gái được tắm cùng amai mà tụi tui không được!!!!!!

có một thời gian amai từng hoảng sợ vì thấy một đống sách về phẫu thuật chuyển giới của mấy đứa nhỏ, cô đã dành ra khoảng nửa ngày để khuyên chúng nó đấy!

ema xuống đã là chuyện của 15 phút sau, cô bé vui vẻ nhảy thót lên đu lên lưng amai. hai đứa mà ai cũng biết là ai cũng ham hố nhảy lên. một đứa trước ngực và một đứa bên hông.

"chị ơi!! lâu rồi em mới chơi trò này đó!!!"

"achin!!!!!"

rắc!

con mẹ nó! xương cô sau bảy năm lại nghe tiếng rắc giòn giã quen thuộc nữa rồi!

"maimai, em mới nghe thấy tiếng gì đó đúng không?"

draken đứng gần cô nhất, nghe thấy tiếng cột sống cô gào thét liền hoảng sợ.

chị gãy xương sống rồi ư.......

"ba đứa....xuống dùm chị mày! có tin chị kí đầu từng đứa không??"

"em nhẹ mà?"

baji phía trước uất ức lên tiếng, chị đòi kí đầu cậu kìa....sau không phải là bobo...

"mày năm nay 12 rồi đấy em, thêm mikey rồi ema nữa sao chị chịu nổi? xuống mau!!"

ba đứa bất đắc dĩ tuột xuống, lủi thủi bỏ đi trước.

dỗi chị rồi!!!!!!

"đi ăn trước nhé? rồi ba đứa phía trước đi từ từ nè! lạc là chị bỏ luôn đấy!!"

"....."

dỗi chị để sau đi! chứ amai mà bỏ thì có nước ăn cít mất!

ba đứa vứt bỏ liêm sỉ quay đầu lại đi bên cạnh cô, amai cười đắc thắng.

bà mày sinh trước chúng mày tận mười mấy năm đấy, ở cùng chúng mày 7 năm đấy! bà nắm chúng mày trong lòng bàn tay!

ừ, nắm trong lòng bàn tay vậy mà lại không biết bọn nhỏ thích mình.

_____________

4/ 25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
22%


một nhóm trai tài gái sắc đi chợ đêm đương nhiên sẽ trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.

nhưng kì lạ ở chỗ người cao nhất cũng dễ chú ý nhất là amai, lại chả ai nhìn làm amai nghĩ mình mất giá trầm trọng, tổn thương. cứ ấm ức trong lòng như thế, không để ý đến mấy đứa nhỏ bên cạnh là lí do không ai dám nhìn cô.

nhìn cô một cái là lại nhận được mấy anh mắt đầy sự "yêu thương" của binh đoàn nhí phía dưới này.

nhỏ mà sao ánh mắt đáng sợ quá vậy trời!!!! nhìn chị của chúng có một tí đã bị liếc đến bay màu rồi!!!

ema vừa thấy kem cuộn liền sáng mắt, kéo kéo góc áo amai:

"maimai! maimai! mua cái đó ăn đi ạ!!!!!!"

"từ từ nào, lạc là lớn chuyện đấy!"

cả nhóm tấp vào một chỗ trong đứng, gọi cho mỗi đứa một ly kem. amai không gọi cho mình, chỉ đứng đấy ăn ké của từng đứa.

ăn chung vẫn là ngon nhất!

"izana, cho chị miếng kem choco đi!"

"nà!"

cậu mỉm cười, hào phóng múc một muỗng kem to ơi là to đưa tới trước miệng cô, amai cũng không ngại ngùng mà há miệng đóp hết.

izana tủm tỉm cười nhìn mấy đứa kia!

chúng mày tuổi!!!!!!

amai tinh tế, nhạy cảm là vậy. nhưng lại chẳng bao giờ nhận ra mấy đứa em mình lúc nào cũng đấu đá nhau, cứ nghĩ chúng nó tình thương mến thương.

đi chơi rất vui vẻ, rất thoải mái. cho đến khi amai nhận ra mình đã lạc mất cả lũ.

"...."

mắc cái gì mà người lạc là cô thế???!!!

đương nhiên cô đọc lũ chúng nó như một cuốn sách, nên có thể chắc chắn một điều!

bọn nó tách nhau ra cmn để đi tìm cô rồi!

amai khó chịu gãi gãi đầu, bọn nhóc này chỉ giỏi làm cô lo lắng thôi!

lỡ như chúng nó gặp bọn bất lương tống tiền thì phải làm thế nào đây trời!!!

cô chạy khắp nơi trong chợ đêm, may mắn bắt được vài đứa.

peyan, pachin cùng ba anh em mitsuya.

"mấy đứa kia đi đâu mấy đứa biết không?"

"không ạ! chúng em tách ra đi tìm chị mà!"

pachin cười hì hì nói, dáng vẻ trông rất tự hào. amai ngồi thụp xuống ôm đầu, trong lòng gào thét ngập trời.

biết ngay mà!!!!!! tài lanh tài lẹt quá trời quá đất à!! chị mày năm nay 24!! là 24 tuổi đấy, cần gì chúng mi tách nhau ra đi tìm như chị là một đứa con nít thế??!!

lần sau có đi chơi chắc cô phải kiếm dây thừng thắt cả lũ lại với nhau mất thôi!

____________________

5/25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
23%


6 người nối đuôi nhau đi khắp nơi, nhờ mana và luna ham chơi...nên cô quên mất mình phải đi tìm mấy đứa còn lại.

"amai!! em muốn ăn cái đó!"

"em muốn chơi cái đó chị ơi!"

"chị ơi gà này ngon lắm nè!!!!"

vui vẻ đến mức không để ý đến sau lưng nãy giờ có người bám đuôi theo mình. izana là đứa lớn nhất bọn cũng là đứa tâm cơ nhất, cậu không xuất hiện trước mặt cô mà lại chọn theo sau. mong muốn thấy cô lo lắng chạy đi tìm mình.

rồi cậu nhận lại được cái gì?

5 phút đầu còn chạy đi tìm, sau đó lại ham chơi quay ngoắc đi mà quên mất. uổng công cậu khi nãy còn có lòng chạy đi mua con gấu bông mà cô nhìn trúng.

bà chị năm nay 24 tuổi rồi đấy! lúc nãy chính là vì chị mải mê chơi bời mà lạc tụi tui đó bà chị!!

"ách chì!!!!!" amai xoa xoa mũi mình, cô vẫn thấy trong người khá khỏe mà ta, có ốm đau gì đâu?? sau tự nhiên lại hắt xì???

"sao đấy? chị ốm rồi à?"

"đâu có, khỏe re à!"

nói rồi lại nắm tay mana và luna đi trước, ba tên phía sau hai tay cầm đầy ụ đồ cực nhọc chạy phía sau. cho đến khi đi đến gần một con hẻm tối, amai nghe loáng thoáng được vài giọng nói quen thuộc ở trong đấy.

"cho tụi anh mượn tí tiền nào~"

"mấy người này là ai thế?"

"ủa, quen biết gì đâu cho mượn?"

"hút thuốc thì né xa xa ra, maimai không thích mùi thuốc lá!"

giọng nói của mấy đứa trời đánh rất rõ ràng là đang làm chuyện ác gì đấy, nhưng vào tai amai lại thành ra cả bọn đang bị ức hiếp(?)

giao hai bé nhỏ lại cho anh trai của chúng, tức giận hùng hổ chạy vào:

"con mẹ nó chúng bây ăn hiếp em tao à??"

lúc chạy vào tiện tay nhặt luôn một viên gạch ống, giờ thì trong cô cũng khá là giang hồ rồi đấy!

chả biết là thằn nhóc ran bằng cách nào mà nó học được, nhưng nói chung là skill cầm gạch phang 10 người ngất 9 người của nó đã được truyền thụ cho cô rồi nhé!!!

bà chấp lũ chúng mày!!!!!

____________

6/25 chap

takemichi, hinata, ema, draken, kisaki, pachin và kokonoi là cuồng CHỊ GÁI, là siscon đó! tại tuyến nh cảm của 7 người này khác mấy người kia, có người thương trong lòng hết rồi nên tôi cũng không muốn thay đổi nó. không yêu nhưng được cái cuồng amai hết mình, dành chị cũng không kém mấy đứa kia đâu=)))))
 
[Tr] Trông Trẻ
24%


mấy tên giang hồ mõm thấy cảnh đó có sợ không?

thưa, một chút cũng không hề sợ.

amai tay này cầm viên gạch trong máu đấy, nhưng quan trọng là miệng đang ngậm kẹo, đầu cài tai thỏ. thế này thì ai mà sợ cho được??!

mấy đứa nhỏ bị bắt trong kia lén ôm ngực, một bầu trời đáng yêu toát ra từ bà chị của chúng. rồi từ những đứa không sợ trời không sợ đất chuẩn bị nhảy vào bem bọn nó, thấy cô xuất hiện nước mắt chúng như suối chảy ra ào ào.

"chị ơi!! tụi nó tống tiền em kìa huhu!!!"

"maimai bọn nó đánh em!"

hai anh em sano dẫn đầu mách tội trước, mấy đứa phía sau cũng bắt đầu thêm mắm thêm muối vào, amai ngây thơ tưởng chúng bị ức hiếp thật, trợn trừng mắt lên cố gắng làm bộ dạng dữ tợn cho chúng sợ:

"tụi mày đùa tao à?"

năm tên nào đó đứng đấy nhìn cô, một chút cũng không sợ. bộ dáng ngông cuồng của amai làm bọn nó nóng máu, định bước đến dọa một trận lại để ý đến mấy đứa đứng phía sau.

một mập một cao đứng bên này dáng vẻ còn có phần bậm trợn hơn chúng nó, cậu tóc tím lại mỉm cười nhìn, nhưng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, đến cả hai đứa bé đứng phía dưới trong cũng đáng sợ không kém đó trời!!!!

nhưng mà nói đi cũng nói lại, năm người này vẫn không là gì với cái tên tóc trắng đứng sau cùng, cao ngang vai cô, sát khí tỏa ra nồng nặc khiến cho năm người cảm thấy qua hôm nay bố mẹ sẽ mua cho một mảnh đất bé bé xinh xinh đủ chỗ cho mình nằm.

izana từ lúc thấy chúng có ý đồ xấu với amai đã bước đến đứng ngay phía sau, đặt cằm lên vai cô nhìn bọn chúng.

có tao ở đây, tụi mày thử bước lên thêm một bước nữa xem?

một tên trong số đó lại xui xẻo đứng gần takemichi, độc mồm độc miệng không kém gì izana và kazutora.

"đụng nhầm người rồi đấy mấy con bò ngu ngục!"

!!!!

cô lại tưởng bọn nó sợ mình, khoái chí trong lòng vì đã ra oai thành công. mặt lên nghênh lên trời cao thêm một tí.

"chị amai!"

"oh izana?"

"chị đi chơi cùng ema, mana và luna đi, mấy người này là người quen của em, em ở lại nói chuyện tí!"

amai thấy có gì đó sai sai trong câu nói đấy, nhưng lại vứt chuyện đó ra sau đầu mà kéo ba cô bé đi chơi.

gì chứ cô tin bọn nó số 1!!!!!!

____________________

7/ 25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
25%


amai lại khá lo lắng sợ nguyên nhóm lại lạc, trước khi đi còn dặn dò kĩ càng dù thế nào cũng không được tách ra, hứa hẹn đủ điều rồi mới yên tâm dẫn ba đứa nhỏ đi chơi tiếp.

trong nhà, ngoài làm bánh ngọt thì cô lại có một tình yêu dành cho thiết kế thời trang, nhưng vì lười học nên cô không thèm học đại học.

ở nhà tự học tự may, sở thích này bắt đầu có từ khi mấy đứa nhỏ sang nhà cô.

tưởng tượng mấy bộ trang phục đáng yêu mà mấy đứa đang mặc do chính tay mình may thật sự thật sự rất hạnh phúc.

đặc biệt là váy, điển hình là váy lolita. bọn nhỏ trong nhà từ lớn đến nhỏ từ trai đến gái đều có một bộ.

mấy thằng nhóc mặc trong đáng yêu không kém gì mấy cô nhóc đấy!!!! không đùa được đâu!!!!!

cô kéo ba đứa nhỏ vào mấy sạp trang phục, váy quần đầm áo gì cũng gom về tất. mảy mê như thế nên đến 10 giờ đêm mới về tới resort, vui vẻ ôm đồ đem vào.

nhóm con trai lúc nãy cũng đã có mặt ở nhà, tất cả đều đang tụ tập ngoài vườn tổ chức tiệc. amai chạy ra liền dành lấy nhiệm vụ nướng chung với shin và wakasa.

"shin!!!

đừng!!!!!!"

phừng!!!!

shinichiro không để ý lo cười đùa nên không để ý mình đang đổ dầu vào bếp, lửa phùng lên một phát làm cháy nửa số thịt trên vỉ nướng...

"shin....cút qua bên kia ngồi đi!!"

"không!!! em muốn giúp chị!!!"

"oi taiju, benkei! qua vác thằng giặc phá của này qua bên kia dùm chị cái đi!!"

hai người được cô điểm danh bỏ bát đũa xuống, chạy sang kéo anh đi mặc cho đã gào thét ôm chân cô năn nỉ cô cho mình ở lại.

amai thở dài, may mà lúc nãy shinichiro và wakasa né kịp, chứ không thôi là bị thương rồi!

nướng thịt không hề cực, cứ một chút lại được wakasa bên cạnh đút cho một miếng.

thịt ngon lắm luôn á!

mải mê vừa nướng vừa ăn, không để ý đến đã có người đứng bên cạnh mình, cậu nhóc thấy mình bị ngó lơ tâm trạng liền chùn xuống, bĩu môi một tí tì ti, nắm áo cô kéo kéo.

"maimai..."

"có chuyện gì với cục cưng của chị à??"

"mấy đứa nó dành ăn hết phần của em rồi, em đói...."

trong mắt amai, nhắc lại là trong mắt amai thôi nhé! inui chính là đứa ngoan ngoãn, ít nói và hiền lành nhất đám. cách đây không lâu nhà y nổ bình gas nên cháy, mai mà mọi người đều an toàn, chỉ có y vì cứu chị mà dẫn đến có một vết bỏng ngay bên mắt.

nghe y uất ức mách, cô cũng không nghĩ nhiều liền quay sang tính sổ cái bọn ăn như hạm đội bên kia, hai tay để hai bên má y xoa xoa an ủi.

má thằng nhóc này sờ rất thích a~

"hả?? nè mấy đứa kia!! dành ăn của seishu à???!!!"

?????

mấy đứa trong miệng amai gọi đang ngồi ăn không hiểu trời trăng mây gió gì, load xong lại thấy inui đang đứng bên cạnh cô liền hiểu vấn đề.

chị lại tin lời của thằng inui à???!! nó tâm cơ nhất nhà luôn đó trời!!!!!!!!!!!!!

___________________

8/25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
26%


cuối cùng thì ngày hôm nay cũng đã đến!

5 giờ sáng bọn nhóc đã tràn trề năng lượng, dậy sớm chia nhau làm này làm kia, đứa chuẩn bị đồ, đứa làm thức ăn. chủ yếu muốn amai ngủ dậy không cần làm gì hết mà một mạch đi thẳng ra ngoài biển.

đúng vậy!!!!

hôm nay sẽ đi ra biển, mà ra biển thì mặc gì?

bikini muôn năm!!!!!!!!!!!!!!!!!

.

.

.

Trời mưa........

cả bọn vừa dọn dẹp xong, định gọi cô dậy đi chơi thì cơn mưa bất chợt kéo đến, tivi ở phòng khách cũng thông báo bão sẽ kéo dài vài ngày...

ông trời đây là ngại chán quá nên trêu cả lũ đấy à?? tại sao bão lúc nào không bão lại chọn lúc này!!!!???

amai đến 7 giờ mới lết ra khỏi phòng, không thèm đánh răng rửa mặt gì. vừa tỉnh giấc liền bật người đi ra ngoài tìm bọn nhóc.

cốp!

"ối!!!"

cô vẫn còn chưa tỉnh ngủ hẳn nên đi đứng khá bất cẩn, vấp tấm thảm té úp mặt xuống đất tạo ra tiếng cốp vang trời. mấy đứa nhỏ đang ngồi rầu rĩ ngấm mưa nghe tiếng cô cũng chú ý qua. hinata là người ngồi gần nhất, cô bé hốt hoảng chạy sang đỡ amai ngồi dậy.

"maimai! chị có sao không?!"

"không sao, không sao hết!"

"ôi trời! trán chị đang xưng lên kìa!! không sao cái gì!!"

draken vừa đi đến, nghe cô nói miệng không sao nhưng trán thì dần đỏ lên, rớm tí máu, không nhịn được lấy tay dí vào vết thương.

"ây đau đau!! thằng nhóc này chơi trò gì kì cục vậy???!"

"thế mà nói không sao đấy!"

amai xì một tiếng, nhanh chóng đứng lên đi vào bếp tìm hộp cứu thương, mấy đứa nhỏ lo lắng cũng léo nhéo nối đuôi nhau xuống bếp cùng cô.

"theo chị xuống đây làm gì?"

"lo cho chị thôi mà!"

kokonoi thè lưỡi lên tiếng. amai thề là trong nhà dù tin mấy đứa nhóc cỡ nào đi chăng nữa, riêng cái thằng này là ít khi nào cô tin tưởng 100% nhất! ranh ma vl ra!!!

"cút lên trên phòng khách hết cho chị!"

"nhưng mà chị ơi...bão rồi sao đi biển được đây?"naoto mếu máo nói, nghĩ đến việc chỉ ngồi ngắm mua cho đã rồi xách đồ đi về, cậu không can tâm tí nào!!!!

"hở, bão à? nào hết bão thì đi! chị đã hứa cho mấy đứa đi biển rồi nên không có nuốt lời đâu, ở đây thêm một tuần nữa cũng chả sao!"

mấy đứa nhỏ nghe đến đây hai con ngươi liền sáng lên, hú hét banh trời. cô cũng chả muốn làm cả bọn mất hứng, không thèm đuổi lên phòng khách nữa. trong khi amai ngồi đấy để akane và ema sơ cứu vết thương trên trán của mình.

mitsuya cùng draken chu đáo hâm nóng đồ ăn và dọn sẵn ra bàn cho cô. cảnh tưởng này khiến amai cảm thấy vui vẻ trong lòng rất nhiều.

aigooo! vài đứa thật sự đã trưởng thành rồi đó, còn biết chăm sóc cho cô nữa!

_____________________

9/25 chap

há há! mấy chap sau chơi ma sói, xì dách, bài bạc, mèo nổ, uno,....tôi biết chơi trò nào là tôi lôi vào hết=)))))
 
[Tr] Trông Trẻ
27%


amai ăn xong bước ra ngoài, nhìn bọn nhóc dằn co nhau, một bên có ý định lôi takeomi ra ngoài tế cho đất trời, hy vọng là mau hết bão. bên còn lại bênh vực takeomi, đánh nhau loạn xạ hết cả lên.

"lại đánh nhau? dừng lại hết coi!! chị nói khi nào hết bão thì chúng ta đi mà!"

"nhưng mà ở nhà chán chết luôn á chị ơi!"

"ở đây không có gì chơi hết!"

tụi nhỏ nói cũng có lí, tụ tập trong nhà chờ hết bão mà không làm gì chắc trầm cảm chết, trong đầu amai lúc này lại nhớ đến cái gì đó.

"mấy đứa quên nhóm mình có thần giải trí sau?"

.

.

.

cả bọn a một tiếng, sao lại quên mất cái thằng đó chứ!

amai nhìn xung quanh liền biết thằng nhóc đó còn ham ngủ, bước lên trên phòng cậu, hít sâu lấy hơi:

"nahoya!!!!!!!!!!!!! dậy đi em ơi!!!!!!"

vừa hét vừa lay lay thằng nhóc, không giật mình tỉnh giấc mới là lạ.

"ớ! chị~ cho em ngủ tí nữa đi...."

"vậy cho chỉ hỏi mấy bộ bài em để ở đâu thế?"

"trong vali ấy....ạ!"

cậu chẹp chẹp miệng, nhanh chóng rơi vào giấc ngủ. amai cười cười, nhỏ giọng xin lỗi vì đã lỡ phá giấc ngủ của cậu, nhanh chóng ôm đồ chơi xuống dưới nhà.

smiley ghét nhất chuyện buồn chán, nên dù đi đâu hay làm gì, trong túi cậu cũng có vài bộ bào đủ các loại. do đó mà trong nhóm cậu có biệt danh ông thần giải trí, kẻ hủy diệt sự buồn chán.

"chơi cái gì trước?"

"xì dách!! chơi ăn tiền nha chị!"

cả bọn đồng thanh hét lên, sẽ không có gì nếu chúng không nói câu sau, amai không tin vào ai mình trợn trừng mắt nhìn.

ai dạy hư em cô rồi?!

đánh bài ăn tiền??

"ừm, vui đó! triển thôi mấy đứa!"

ừ thì ăn tiền nó đỡ chán hơn mà đúng không? cũng đâu có trách cô được.

vì quá đông nên chỉ có vài đứa chơi, vài đứa ngồi ở ngoài xem, còn lại là không biết xì dách là gì.

"để chị làm cái, đặt đi mấy đứa!"

"1000 yên!!!"

"há há 5000 yên!"

"2000 yên ạ!"

khoảng chục đứa, đứa nào đặt tiền cũng 1000 yên trở lên làm cô đổ mồ hôi hột.

đám nhóc này lấy đây ra tiền nhiều vậy????!!!!

"10000 chị ơi!"

"em cũng thế!"

ôi koko, pachan, hai đứa làm ơn đừng hại con tim nhỏ bé chị được không?? thua một cái là xĩu đấy!!

"này ema, 16 rồi! anh có nên bóc tiếp không?"

mikey nói chỉ đủ để hai người nghe, ema thì không chơi nên ngồi cạnh anh trai mình xem, thấy cậu hỏi liền nhún vai trả lời.

"đủ rồi, trên con năm là anh chết đấy!"

"khồng! anh mày bóc tiếp!"

"....."

thế ông hỏi tui làm gì vậy?!!!!

ema bực bội nhéo eo cậu một cái, chạy sang ngồi cạnh amai. trên tay cô là hai con tây....

"...."

xác suất ăn cít cao lắm đấy mikey ạ!

và mikey ăn cít thiệt...cậu rút ra con mười đỏ chói, ụp bài xuống giọng run run:

"d-dằn...dằn ạ!"

"mikey! lật bài lên cho chị xét bài nào~"

"c-chị chắc không?"

"thì lật lên đi!"

"achin!!!!! nể tình chị em, chị rút đi rồi hả xét em được không!"

"lật bài lên! trên chiến trường không có hai chữ chị em đâu nhá!"

mikey im lặng, chả thèm lật bài lên, rút 5000 yên ra đưa cho cô.

được đà nhảy vào ôm lấy cô khóc chít chít cầu an ủi.

amai biết cậu buồn vì mất tiền nên cũng không đuổi ra, mặc kệ mikey ôm cứng mà tiếp tục xét bài từng đứa.

_____________________________

10/25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
28%


màn đầu amai lại khá may mắn, thua mỗi angry đặt 1000 yên, còn nhiêu ăn tất.

bọn nhỏ thua vẫn không hề sợ mà còn đặt gấp đôi, gấp ba, thậm chí là mười, nhưng cô giờ đây khí thế đầy mình không hề sợ hãi gì, vui vẻ chia bài ra.

hm....18 à....

nhìn một lượt 10 đứa ngồi xung quanh, đáng lẽ là 11 nhưng vì bị amai dứt khoát xét bài chứ không do dự như mọi người khiến mikey bị tổn thương, ứ thèm chơi nữa mà ngồi ôm cô.

"rút bài tiếp đi achin!"

"tham lam là chết đó!

để chị mày kiếm vài đứa quắc để xét cái rồi tính tiếp!"

mikey bĩu môi một cái, vùi đầu vào cổ cô.

ở đây nhìn đứa nào cũng dễ đoán hết, riêng hai đứa, kokonoi và angry là cô chả bao giờ đoán được.

"á à! takemichi!!!! em dằn rồi đúng không? chị xét!"

"1-18 ạ!"

"...."

mịa vậy mà nó nhăn mặt như là nó quắc đến nơi, may mà nó bằng mình.

"để đó đi chút tính! hanma~"

"quắc rồi chị ạ!"

hanma cười cười lật bài lên, một tây, một bốn và sáu.

quắc mẹ mi!!!!!!!!!

pachin giờ vẫn còn ngồi đấy nặn nặn bài mình, nhích nhẹ một tí lại quay sang hét vào mặt peyan:

"tao run quá mày ơi!!!!!!!!"

"thì kéo ra mẹ đi, chết thì thôi!"

"không được tao cược nhiều tiền-ủa??!!!! há há!

được được mày ơi!!!!"

"thôi chị không xét em đâu pa ạ! tí nữa rồi tính!"

cô đã xét sương sương gần xong hết, hiện tại là huề vốn. cái khó ở đâu chính là kokonoi với angry.

angry thì quắc hay không quắc thì mặt thằng nhóc vẫn quạu lắm, làm cô không biết đường lần.

kokonoi thì dẹp đi!

"koko~"

"chị chắc là xét em không?"

".....không!"

18 vẫn không ổn cho lắm! rút đại đi.

liều thì ăn nhiều!!!!! nặn từ từ thôi!

kéo xuống một tí, gạch ngang à....3 đi!!!!!!!!!!

xuống một tí nữa....

"ba là chị mày ăn hết đấy nhá!!"

amai đưa bài ra cho mấy đứa nhỏ xem cùng cho nó kịch tính, nặn thêm một tí nữa...

"7 chị ạ! chúc mừng chị! lỗ khoảng năm mươi nghìn yên!"

"???"

ba đứa còn lại lật bài lên, pachin 18, angry 19 và kokonoi 16.....

con mẹ nó.......

"chơi ma sói!!!!!!! chị mày éo chơi xì dách nữa!!!!!!"

tổng kết ở màn chơi này, amai lỗ gần 100.000 yên....

ít nhưng mà nó vẫn là tiền mà, cô biết sót chứ bộ!

________________

11/25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
29%


giờ đây số người đã tăng lên, nhóm nữ cùng một số người nhảy vào chơi ma sói cùng.

"koko, em cút sang một bên làm quản trò đi! chị ứ cho mày chơi ma sói đâu, mày nguy hiểm vl!"

"kìa chị!!"

"làm quản trị viên cho chị mày nhờ!"

thằng nhỏ xì một tiếng, trông cái mặt nhăn nhó nhưng tay lại nhanh chóng chia bài ra cho mọi người.

ngoan đấy em, mày mà chống đối cái nữa là chị vứt ra ngoài bão cho tự sinh tự diệt rồi đấy!

16 đứa chơi nên có khoảng 4 con sói, 6 chức năng khác nhau cùng với 6 dân làng.

và amai lại vô cùng may mắn khi mà....làm dân làng.

"....."

nếu tính luôn cả sói và chức năng thì có khoảng 10 lá, vậy mà amai lại bóc ngay dân làng. liếc sang thằng nhóc quản trò ngồi phía trên chỉ thấy nó cười đểu nhìn mình.

nó cố tình chia lá này cho cô chắc luôn!!!

"tối rồi ngủ đi nào mọi người! e hèm, cupid!!"

sanzu mở mắt ra, đôi mắt chớp chớp nhìn xung quanh một lượt, dừng lại trên người của cô. kokonoi hiểu ý liền khều nhẹ amai.

cô mở mắt ra, vừa thấy đứa trước mặt liền cười híp cả mắt lại.

sanzu với cô là "tình nhân" yay, yay!!!!! thằng bé sẽ bảo vệ cho cô thôi!!!

"rồi nhắm mặt lại hết đi! bảo vệ!"

akane mở mắt ra, cười cười nhìn kokonoi làm cậu bất ngờ đỏ lựng cả mặt, lấp bấp:

"b-bảo vệ ai-ai?"

"á à tao biết bảo vệ là ai rồi nhớ! nó nói chuyện vấp thế chỉ có với một người mà thôi"

hakkai tuy nhắm mắt, nhưng miệng lại cười không ngớt mà nói, 14 người còn lại nghe thế cũng cười rộ lên.

akane là bảo vệ, biết rồi nhá!

em thì chỉ cười nhẹ, không chần chừ liền chỉ tay về phía amai, sau đó nhắm mặt lại.

"tiên tri! banh con mắt ra tao biểu!"

inui ngước mặt lên nhìn kokonoi, tay thì chỉ về phía mikey.

"ừm, nó là dân ngu, khỏi lo!"

"...."

"alo! sói nghe rõ thì mở mắt ra, giờ tung hoành của chúng mi đến rồi đó!"

kisaki, hinata, hakkai cùng với shion mở mắt ra. không nói một lời đồng lòng chỉ về phía mikey.

tụi này còn nhớ việc hồi nãy mày ôm chị amai đấy! không phải không lên tiếng là bỏ qua cho mày đâu, chết mịa mày đi con ạ!

"phù thủy dậy cứu thế giới nè!"

ema mở mắt ra, kokonoi liền ra hiệu người nào sẽ chết vào sáng nay. cô bé không mất nhiều thời gian để suy nghĩ, trực tiếp lắc đầu nguầy nguậy rồi nhắm mắt lại.

em còn định chọi thuốc độc nữa cơ! ai mà ngờ bọn sói lại giết mất rồi!

vừa lòng em lắm!

thằng quản trò ngồi ở trên này cũng không thương xót gì, còn đưa ngón cái lên khen thưởng em vì đã làm đúng.

"rồi trời sáng rồi dậy đi! mikey, mày thăng con mẹ nó rồi!"

"koko, bớt nói tục đi. chị nói thôi được rồi!"

"???"

mikey ngồi phía bên này bàng hoàng vì mình chết ngay dòng đầu, tức tưởi gào lên:

"mắc cái đéo gì giết tao trước??!!! rồi phù thủy đâu?! bảo vệ đâu mà để con dân của mình ra đi như thế hả????!!!!!!"

"nhiều lời, chết thì cút sang một bên nhanh lên!"

benkei nhíu mày bởi độ ồn ào của cậu, xua xua tay đuổi sang một bên.

"hứ! tao là thợ săn nè!!

đứa nào giết tao lên tiếng nhanh lên!!"

"....."

ngu như mày mới lên tiếng đấy mikey!

"mà đúng không sanzu! chết mịa mày đi!!!"

"thế mày giết sanzu đúng không?"

kokonoi lên tiếng hỏi lại cho chắc, quả bóp dái đồng đội của mikey khiến cậu cảm thấy hơi chao đảo nhẹ. amai cũng không vui vẻ gì, hoảng hốt chặn họng:

"mikey!

đừng!!!"

"chị đừng có cản em!! chết đi sanzu!!!!!"

"rồi ok! sanzu chết, mà thằng này lại ghép đôi với amai nên amai chết luôn!"

rầm!

như xét đánh ngang tai, cả bọn nhìn mikey như tội phạm....lại nhìn sanzu như thể hắn là một vật không nên có trên đời.

khôn vặt được làm cupid, tự kết đôi với amai thì chết cũng vừa lắm!

cô chồm người qua ôm lấy sanzu.

"mikey! nỡ lòng nào em giết haruchiyo vậy??! nó với chị đang yêu nhau đấy!!"

yêu nhau....

yêu nhau?????

yêu nhau??!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

chị đùa tụi em đấy à amai???!!!!!!!!!!!

____________

12/ 25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
30%


amai lại giở thói trẻ con, ôm lấy sanzu vờ khóc hù hụ than trách ông trời sao mà lại cho cô thằng em đáng đồng tiền bát gạo quá trời.

chưa kịp mở miệng ra góp vui cùng mọi người liền thăng.

"rồi 3 người qua góc bên kia ngồi chơi đi!"

kisaki đẩy kính nói, lại tiếp tục quay về chuyện chính.

"lí do thằng mikey chết mà phù thủy không cứu cũng hiểu rồi, nên thôi khỏi nói!"

cả bọn gật gù, bắt sang chuyện khác bàn tiếp, mặc kệ mikey ngồi bên kia thấy đều muốn lật bàn lên đến nơi.

"rồi lí do là gì??!!!! cho tao lí do đi chứ!!!?????????"

không một câu trả lời, amai vỗ vỗ lưng cậu.

"mi không có quyền lên tiếng đâu manjirou, ngồi im đó đi!"

"à mà chị là gì thế?"

"dân làng, haruchiyo là cupid!"

"...."

ơ, thế tại cậu mà làng mất đi hay người trong một ngày á hả? tự nhiên thấy có lỗi quá vậy?

vì kokonoi không được chơi nên bức bối trong người mà làm khó cả bọn, chết rồi còn không được lộ role, tất cả đều được đưa cho quản trò cầm, và ngồi đấy tự đoán mò.

bởi có sự xuất hiện của kisaki ở bên sói, cộng thêm mikey nghịch ngu làm chết thêm hai dân ở màn đầu nên màn này dân thua trắng, bên sói chỉ mất đúng một con.

tất cả là tại mikey!!!!

vòng 2.

kokonoi trong trò này có thể gọi là trời, chỉ cần cậu âm thầm không để ai phát hiện là liền bố trí được tất cả các chức năng cho người mình muốn.

điển hình là vòng này, thấy tội amai quá nên cậu đã âm thâm để chia cho cô lá bài mà cô mong muốn.

"cupid thức nhanh!"

inui mở mắt ra, cười khẩy một cái, y muốn ghép đôi với amai lắm, nhưng ghép với cô xác suất cô chết theo mình cũng khá cao nên thôi. nhanh chóng chỉ điểm hai người cần ghép cặp với nhau.

quản trò ngồi phía trên phì cười một cái, khều nhẹ ra dấu takeomi và sanzu.

duma hai anh em hay cãi nhau nhất nhóm lại được ghép thành một cặp "tình nhân".

sanzu không can tâm, giơ hai ngón giữa lên sau đó nhắm mắt lại.

"...."

sáng dậy anh mày vote chết mày nhé thằng em trời đánh!

"bảo vệ!"

lại một lần nữa! akane mở mắt ra, sợ thằng nhóc ngốc ngốc trước mặt này lại nói lắp giống với lần trước nên em nhanh chóng chỉ amai rồi nhắm mắt lại.

"tiên tri!"

mikey mở mắt ra, quơ tay múa chân trong im lặng.

ý muốn nói rằng ở đây mình là đứa có ích nhất trong bầy.

"đừng có nhoi nữa, tiên tri ai thì chỉ nhanh!"

"à, chúc mừng mày, tiên tri đúng thằng dân ngu!"

vài đứa phe dân nào đó bắt đầu lên tiếng than thở, lẫn trong đấy cũng có vài con sói làm bộ làm tịch trách móc theo.

"tiên tri có ích quá trời!"

"thằng mikey đúng không? hay baji?"

"đứa nào làm tiên tri đấy? ngu thế??"

"chị amai đó mày!"

kokonoi nửa đùa nửa thật nói làm cả bọn triệt để im lặng.

ừm, giải quyết ồn ào bằng cách này khá ổn, mốt áp dụng tiếp được.

"sói mở mắt ra!"

______________________

13/25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
31%


cô là sói, nên việc kokonoi fake sói dùm cũng không tệ cho lắm, chỉ sợ một tí nữa có đứa hỏi cái là chết mịa. ngồi đấy muốn biết đồng bọn của mình là ai, tò mò muốn điên.

cho đến khi nghe quản trò gọi liền hí hửng mở mắt ra nhìn 15 người trước mặt tìm xem có ai..

để xem nào....thằng bên cạnh....

có kisaki!!! thằng nhỏ hợp đóng phản diện dễ sợ! làm sói hai vòng rồi đấy!!!

cô kích động ôm thằng nhóc bên cạnh mình, hận không thể hét lên nói màn này mình thắng chắc rồi!

lại nhìn tìm thêm hai con sói nữa.

naoto??!!!!!

wakasa?!!!!!!!!

toàn là sói não to! màn này thắng là cái chắc rồi!! gánh chị đi mấy đứa ơi!!

sanzu nắm chức năng ti hí, hé nhẹ mắt ra liền nhìn thấy tất cả, mím môi:

chị amai là sói à?.....hắn cũng đéo khai ra đâu! giả ngu giả mù cho chị chơi vui một tí cũng chả sao!

"giết ai?"

ba đứa không một chút trao đổi, đồng loạt chỉ về bà chị đang ngồi ngu ngơ ôm chặt lấy kisaki. amai bị chỉ hoảng hồn suýt hét lên.

rồi mắc gì chỉ chị?? tạo phản à??!!!!

kokonoi hiểu ý liền gật đầu, ba đứa nhắm mắt lại không thèm nhìn đến amai ngồi đấy ấm ức.

"phù thủy, có người chết nè!"

cậu chỉ về phía cô, baji vừa thấy thế liền gật đầu liên tục.

"rồi sáng dậy!"

"amai, chị có hậu thuẫn đỉnh đấy!

đã được bảo vệ lại còn được phù thủy cứu!"

đương nhiên với một người như amai thì nó mặc kệ mình có là sói hay không, giơ cao hay tay ăn mừng vì mình còn sống. nhờ biểu cảm tự nhiên ấy mà chiếm được rất nhiều tin tưởng từ phía mọi người trừ 4 người mà ai cũng biết là ai, nhanh chóng được đưa lên làm trưởng làng.

và tất cả đều nằm trong kế hoạch của ba con sói.

"ti hí đâu ra mặt nhanh nào, xem xem đứa nào là sói còn diệt lẹ!"

"...."

ông điên à? mới vòng đâu mà kêu ai ra vậy wakasa? dụ cũng ghê đó!

"tao! tối này tao tiên tri hakkai là dân!"

"...."

má! mikey ơi là mikey, mày ăn cái gì mà khôn thế??

____________

14/ 25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
32%


"cái quan trọng ở đây, là đứa nào dám giết amai thế?"

bỏ qua việc ngu ngốc của mikey, wakasa ngậm ngậm kẹo nói lên sut nghĩ của mình nhằm kéo sự tin tưởng. vậy mà tụi nó dính bẫy hết, bỏ qua chuyện tiên tri mà quay sang cô.

"chị!! em sẽ tìm ra con sói đã giết chị!"

sao mà không dính bẫy này cho được!! amai tụi nó yêu còn không hết thì đứa nào dám giết, chuyện lạ có thật à nhen!

shinichiro không chơi ngồi ở ngoài ăn snack xem chuyện, thấy thằng bạn mình như thế liền trề môi chẹp chẹp miệng.

láo toét! chính mày là đứa chỉ amai của tao đấy! xạo chó với ai thế?!

baji híp híp mắt, xoa xoa cằm suy nghĩ như một thám tử thứ thiệt.

"ai dám giết chị vậy amai??!!"

thằng mới vừa lên tiếng lúc nãy đấy! nhưng chị mày không nói đâu liu liu.

"sao chị mày biết được, thần chắc?!"

"tuy tao không biết sói là ai, nhưng tao vote thằng sanzu!"

"....."

ê ông kia hiểu hết luật chơi chưa thế???????

"mắc gì vote em?"

"tao cay mày lâu lắm rồi em ạ!"

ối dồi ôi lục đục gia đình lục đục gia đình!!!!

kokonoi nhìn thấy cảnh đó chỉ biết cười khinh.

đã không hiểu luật chơi mà còn ham hố là thế nào? cầu cho cả bọn vote sanzu để takeomi chết lây theo!

nhưng đáng tiếc, naoto đã lên tiếng cản lại.

"từ từ đã nào, anh mà vote nhằm phe dân làng mình là chết đấy!"

"kệ con mẹ nó, anh mày vẫn trung thành vote nó!"

"chị đã nói chúng mày đừng có chửi thề rồi mà!"

"dạ em xin lỗi ạ!"

chị đã căng, xin đừng đùa!

khác với một nhóm đang ồn ào cãi nhau, inui bên này lại ngoan ngoãn ngồi đấy nói chuyện cùng chị mình.

"chị hai, chị nghĩ là ai?"

"hm.... một trong bốn con sói, chắc sẽ xuất hiện một trong mấy người naoto, kisaki, wakasa cùng chị amai chăng? phần trăm chị ấy làm sói cũng khá cao đấy!"

"sao chị biết?!"

"chị chỉ đoán thôi, trong nhóm mình chả ai nỡ giết amai đâu. chỉ có amai là sói, lại bị đồng đội của mình bắt làm mồi nhử để kéo sự tin tưởng của mọi người!"

"chị nói cũng có lí! nhưng chắc không phải amai đâu!"

"ừm!"

kokonoi ngồi sau lưng nghe hai chị em y phân tích mà đổ mồ hôi hột.

akane thông minh không hề kém cạnh bọn quái vật kia, còn có phần trội hơn nữa kia kìa!

nếu em chịu quyết đoán một tí, có lễ đã diệt gọn được bên phe sói rồi.

"sắp hết giờ rồi, vote nhanh còn đi ngủ nè!"

sau 7749 cuộc họp cùng những cú cãi tay đôi khét lẹt của tất cả, thì bằng một cách nào đó, ema lên thớt đầu tiên.

"tin em! em là dân làng thôi mà!!"

"chết để cống hiến cho đời đi em!"

"không!!!!!!!!!"

"ema, mời em qua bên kia ngồi!"

con bé thút thít chạy sang ngồi cạnh shinichiro, nom trông tội muốn chết.

ông anh cả nhà shiba ngồi phía ngoài làm khán giả coi, chán quá không có gì làm liền góp miệng vào nói cho vui:

"haizz, quả là lòng người! lừa lọc nhau như vậy sao? amen"

"....."

taiju, chị rất ngưỡng mộ tinh thần yêu đạo của em!!

"...."

ông anh làm ơn đừng tạo độ khó cho game nữa được không?

___________

15/ 25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
33%


ở đêm này, akane vì đã bảo vệ cho amai nên không thể nào bảo vệ được tiếp. em đành chuyển đối tượng sang mikey, tiên tri của làng.

mikey vừa mở mắt ra, vui vẻ đoán xem mình nên chọn ai.

amai à? không!! cậu sẽ không bao giờ nghi ngờ amai đâu, thôi thì tiên tri takeomi vậy, nãy thấy ổng dí sanzu ghê lắm!

"ừm, xin chúc mừng! mày vẫn tiên tri đúng dân làng!"

"....."

đến lúc gọi sói dậy, việc đầu tiên mà amai làm chính là chỉ vào mikey, nhìn ba đứa còn lại ý muốn nói giết thằng này.

đáng tiếc là cả ba đều lắc đầu từ chối, hướng về phía akane.

bà chị akane này nguy hiểm vl, diệt trước đi rồi tính tiếp.

cô đây bĩu môi một cái, lại nghe theo lời ba bọn nhỏ chỉ akane.

cục cưng ơi, chị xin lỗi em nhiều lắm!

gọi đến phù thủy, baji vì chán quá nên chọi thuốc độc đại một đứa thử vận may xem thế nào.

và cậu chọn sanzu....

kokonoi ngồi nhìn chỉ biết lắc đầu, hận không thể nhảy lại đánh baji một trận.

không biết thì ngủ mẹ đi! mắc cái gì mà chọi đại một đứa thế??! giờ chết thêm hai dân rồi đấy!

"sáng rồi dậy đi!"

cả lũ mở mắt ra, chưa gì đã ỏm tỏi lên chửi mikey làm thằng bé chỉ biết ngồi đấy la oai oái lên cãi lại.

"nào nào, tin động trời gây bất lợi cho bên dân đây này!"

cậu đập mạnh bàn một cái nhằm thu hút sự chú ý.

đến khi thấy mọi người đã chịu lắng nghe liền từ tốn nói:

"màn này tao sẽ thương tình cho mọi người biết role sau khi chết!

đầu tiên là akane, bảo vệ bị sói cắn chết, thứ hai chính là ti hí!! do phù thủy giết!"

thằng phù thủy nào đó:"...."

chưa để mọi người hết bàng hoàng vì nhận một thông tin khủng khiếp như thế, kokonoi tốt bụng bồi thêm một câu:

"quên mất, takeomi vì yêu nhau với sanzu nên chết theo luôn! chúc mừng, dân chết 3 người, hai trong số đó đều là chức năng quan trọng!"

cậu vỗ tay bôm bốp, nghe như tiếng tát vào mặt tụi dân làng, đặt biệt là baji.

"rồi sao tao chết?"

"anh chưa hiểu luật chơi à takeomi? cupid nó bắt cặp hai người đấy, sanzu chết là anh chết theo, ngược lại cũng thế!"

ema kiên nhẫn giải thích từng chút một cho anh. cuộc chơi bên này hiện đang chia làm hai phe. một bên muốn giết kisaki và một bên không muốn.

bên không muốn giết chỉ có vỏn vẹn một mình cô, nhưng lại éo dám ai cãi.

"đừng có giết kisaki mà!! nó là dân, là dân giống chị đó!!!!!"

"những mà trong đây không ai đủ thông minh để tính đến chuyện bỏ qua tiên tri mà giết akane, người thông minh gần nhất hội đâu!"

naoto giả vờ giả vịt lên tiếng, amai lại định lên tiếng phản bác, phía bên eo liền bị kisaki nhéo mà ngậm chặt miệng lại.

não ba thằng nhóc này cô theo không kịp, muốn khóc quá trời ơi!!!

nói đi nói lại, vẫn là nhờ sự nghịch ngu của vài con người nào đó mà ở màn này dân làng lại thua.

lúc bọn nhóc biết cô là sói liền khóc lóc ăn vạ một trận làm cô dỗ đến mệt.

lớn đầu rồi chứ còn con nít nữa đâu mà hở tí là khóc!!

nhưng mà cô thương lũ nhỏ lắm, nên nó khóc thì cô dỗ thôi chứ có nỡ đánh đâu!

____________

16/ 25 chap

dừng mini game tại đây và tới phần chính được rồi=)) nhiều quá sợ mấy cô chán, với mèo nổ hình như không phổ biến nên thôi , mình timeskip=)))
 
[Tr] Trông Trẻ
34%


3 ngày 3 đêm chỉ ra rú trong nhà, ăn, ngủ và chơi. vòng lặp này chính là thiên đường đối với amai.

bọn nhóc cũng đã lớn rồi, không cần cô phải chăm lo từng li từng tí cho giống lúc bé nữa, ngược lại cô còn được chúng chăm nữa kia kìa.

"bà chị lại thức khuya chơi game đúng không??!!!

đi ngủ ngay!!"

amai 1 giờ đêm còn cầm điện thoại:"...."

"ôi...lưng tôi!"

"đau lưng à? lại đây em mát xa cho nè!"

"maimai! chị không mang bao tay vào?! bỏng đó!"

"amai!..."

"chị ơi,..."

riết rồi cô cảm thấy mình như càng ngày càng trẻ con, làm gì cũng bị bọn nhỏ mắng cho một trận.

nhục vãi.....

mấy đứa mà nghe chắc lại hùa vào nói nữa quá!

amai rất hời hợt với bản thân mình, lại rất cẩn thận với cả lũ.

miệng thì kêu bọn nhỏ ngủ sớm, nhưng mình lại nằm đấy chơi game đến sáng mới ngủ một tí, lấy thức ăn từ lò vi sóng ra cũng quên tới quên lui không mang bao tay làm bỏng mấy lần, hỏi sao mà không bị tụi nhỏ mắng cho được.

lần đầu tiên takemichi đi du lịch mà chỉ ở ru rú trong nhà, chán nản nằm vất vưởng trên sofa ăn kem.

chẹp chẹp! kem ngon nhưng mà cậu chán quá!

nhìn mana và luna đùa giỡn chạy khắp phòng mà thầm cảm thán.

tuổi trẻ thiệt là nhiều năng lượng mà! giỡn hoài không biết mệt à?

cô cầm cây kem từ trong bế đi ra, nhìn thoáng một cái đã biết thằng nhóc nghịch ngợm này đang nghĩ cái gì trong đâu, đi đến đánh cái bép vào mông cậu.

"làm như già lắm không bằng?! chị mày 24 mới già đây này!!"

"kìa chị! em đâu có dư nặng lượng đâu, chạy một tí là mệt đứt hơi rồi!"

"ừ, ừ! thế mà tháng trước có thằng bệnh, không chịu uống thuốc chạy 5 vòng sân nhà!

để chị mày rượt theo muốn đứt cả hơi!!"

amai trề môi nói xong liền quay mặt sang một bên gặm kem tiếp, takemichi xía một cái, không thèm cãi.

ở phòng khách chỉ còn lại tiếng cười đùa của hai cô nhóc nhà mitsuya, và tiếng tivi...

ủa nhắc tivi mới nhớ?!!

cô ngó xung quanh tìm điều khiển, tìm hoài mà không thấy, amai bực bội nhét cây kem vào miệng, trực tiếp bưng takemichi lên tìm. thằng nhỏ đang ngồi ăn kem không hiểu chuyện gì, hoảng loạn ôm chặt lấy cổ cô.

"chị!!!!!"

"đây!"

"làm gì mà bế em lên thế??!!!!"

"tìm điều khiển tivi! a!

đây rồi!"

bỏ takemichi xuống sofa liền nhanh chóng chuyển kênh trên truyền hình, xem dự báo thời tiết thôi nào~

5 phút sau.....

"takemichi....em nghe thấy gì không?"

"rất rõ luôn đó chị!"

1

.

2

.

3

"yay!!!!!!!!! mai là hết bão rồi đó em ơi!!!!!!!!!!!!!!"

"há há chị ơi!!!!!!!!

đi soạn đồ mai đi chơi thôi!!!!!!!!!!!!!!"

_______________________

17/ 25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
35%


amai lẫn takemichi ôm nhau hú hét không ngừng, mấy ngày nay mong muốn được đi biển lắm rồi!!

"mấy giờ rồi?

8 giờ rồi à? mana! luna!"

hai cô nhóc đang ngồi dưới thảm chơi bị cô bay tới đè lên không hiểu chuyện gì xảy ra, thấy cô vui vẻ cũng cười khúc khích theo.

"chị ơi~"

"mai chúng ta được đi biển rồi đó!"

"đi biển ạ? yayyyy!!!"

mấy đứa kia ghiền game ghiền ngủ nên dưới phòng khách chỉ có duy nhất 4 người. vì cô đang cao hứng, không suy nghĩ nhiều liền cắp ba đứa nhỏ vác lên phòng mình.

"tối ngủ ở đây đi, bốn chị em mình soạn đồ rồi sáng đi bỏ mấy đứa kia ở nhà đi!"

ba đứa nhỏ dạ một tiếng ngọt sớt, takemichi chạy về phòng mình lục lọi đồ. cậu chung phòng với chifuyu cùng kazutora, hai thằng đang chơi game nên chả thèm để ý đến cậu đang làm gì.

còn hai bé cưng nhà mitsuya thì ngủ cùng anh trai của mình, nhưng giờ thì thằng anh cũng ngủ mất. amai lẻn vào lấy đồ cho hai đứa nhỏ rồi nhanh chóng đi về phòng mình.

"chị! bánh nè!"

takemichi nghịch ngợm lôi từ trong áo mình ra một túi bánh quy.

khá nhiều đấy!

"em lấy đâu đấy?"

"của chifuyu đó ạ! nó ghiền game không để ý nên em lén đem sang đây, bốn chị em mình ăn!"

nói resort vậy thôi chứ nhà này như một căn biệt thự thứ thiệt. mấy chục đứa ở thì vẫn rộng thênh thang, mà phòng nào phòng nấy cũng rộng không kém.

và giữa phòng cô cũng có trải thảm mềm để ngồi chơi, bốn người vui vẻ chơi bời cả đêm.

takemichi nghĩ nghĩ gì đó, lấy điện thoại ra chụp hình lại liên tục hình ảnh bốn người vui đùa.

sáng mai phải đưa cho mấy đứa kia xem mới được!

"amai, sáng chị mặc đồ nào đi?"

nhìn mình được chơi bời nguyên đêm với cô mà tụi nó không được, cậu cũng thấy tội, đành lên tiếng hỏi về chuyện đồ đạc.

"à, mặc này nè!"

amai đứng lên đi về phía tủ, lục lọi gì đấy rồi lôi ra đưa lên cho cậu xem.

áo croptop? quần đùi?? chắc không sao đâu! vậy là đủ rồi! chị ấy sẽ đáng yêu lắm!!

cậu gật gật đầu, nếu amai mà chọn bộ kính đáo hơn, cậu chắc chắc sẽ phản ứng kịch liệt, nhưng bộ này thế là ổn rồi!

"chị! mai đi biển lúc mấy giờ?"

"9 giờ!"

"7 giờ mình dậy rồi đi ăn đi, xong đi biển luôn!!"

"đương nhiên phải đi ăn trước rồi! thế giờ đi ngủ nhá!"

khi thấy ba đứa nhỏ yên ổn trên giường, cô mới yên tâm tắt đèn. bốn chị em dần chìm vào giấc ngủ, mà ở đâu đó:

"ê kazutora! túi bánh quy của tao đâu?"

"ai biết!"

"ủa?!"

lạ thế? cậu nhớ là cậu để đây mà nhỉ?

_________________

18/ 25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
36%


"mana, em dị ứng bào ngư đấy! cẩn thận trước khi ăn nhé?"

amai tay bóc tôm, vừa trông con bé nhỏ nhất nhà. thấy mana gắp lia lịa cô cũng sợ, đĩa nào có bào ngư liền đây đi xa tầm tay của em.

"cái thằng nhóc này! từ từ rồi chị mày lột cho! mắc cái gì mà dành con tôm của em thế?"

cô đánh cái bép lên tay takemichi, nhắc nhở một cái rồi lại quay về cặm cụi ngồi lột tôm, cua. cậu bĩu môi một cái.

định ăn ké luna có miếng thôi mà! làm gì mà căng thế?

"mà bỏ mấy đứa kia ở nhà một mình được không vậy chị?"

"không, thức ăn chị làm sẵn hết rồi, không cần hâm nóng cũng ăn được. vả lại còn có mấy đứa là anh cả trong nhà mà, sẽ ổn thôi!"

thấy cô bỏ vào chén mình hai ba con tôm, sáng mắt lên ngồi cắm đầu vào ăn.

"ngon không?"

"ngon ạ!!"

hai đứa nhỏ đồng thanh, riêng takemichi lại ngồi đấy suy tư, chẹp chẹp miệng vài cái.

"chị! chụp một tấm ảnh nè!"

vừa bỏ miếng bào ngư vào miệng, một bên má phồng ra, nghe thằng em gọi liền quay sang chụp ảnh bất chấp hình tượng.

vì nhà hàng này cận biển, cô cũng lười thay đồ nên mặc hẳn đồ bơi, tóc được búi cao lên. trông amai giờ đây như thiếu nữ 18.

nhanh tay gửi hết đống ảnh từ tối qua đến giờ cho cả bọn xem.

ở nhà đang loạn cào cào lên vì không thấy amai, lại càng loạn hơn nữa khi mà một số đứa phát hiện ra hai đứa em của mitsuya, takemichi cũng biến mất.

"quên mất! tối hôm qua thằng takemichi về phòng làm gì đấy, rồi lại vòng đi mất tiêu!"

kazutora cắn cắn móng tay nói, tối hôm trước cứ nghĩ takemichi xuống phòng khách chơi nên cậu cũng không thèm để ý đến, chơi cho đã rồi lăn đùng ra ngủ.

"tối này tao mệt nên ngủ trước nên không biết mana và luna về phòng lúc nào, chỉ biết là sáng không có hai đứa nằm bên cạnh. có khi nào nó cũng không có về phòng không?"

không khí rơi vào im lặng, chắc được khoảng 15 giây- à không! chưa đến 10 giây thì đã ồn ào trở lại.

mỗi đứa một câu, loạn lên chỉ vì amai cùng ba người mất tích, ema sợ đến nổi rưng rưng khóc.

ting!

tiếng điện thoại vang lên thông báo liên hồi, hình như là điện thoại của tất cả ở đây.

đồng loạt rút điện thoại ra xem.

takemicchi:

đồ ăn ở biển ngon lắm á! chuẩn bị đi tắm biển nè!

như là văn mẫu soạn sẵn, điện thoại đứa nào cũng được gửi một tin giống như thế, đi kèm chính là nhiều hình ảnh cả bốn người vui vẻ với nhau.

"....."

nói không ghen tị là nói dối!

_______________________

19/25 chap
 
[Tr] Trông Trẻ
37%


nghiến răng ken két, nhanh chóng chạy lên phòng ôm đồ đạc phóng ra ngoài biển.

chị yêu của chúng xinh đẹp như thế?!! long nhong ngoài đường một tí chắc bị bắt mất luôn quá!

đoán đúng rồi đấy! amai hiện tại đã ăn uống xong, vui vẻ đi ra biển. nửa chừng lại bị một nhóm con trai lạ mặt chắn đường.

"cho anh xin số điện thoại bé được không?"

"????"

nhìn cái mặt loắt choắt là biết mới 17, 18 tuổi, gọi một bà chị 24 tuổi là bé?? có ảo quá không dạ??

"làm tránh sang một bên cho chị đi được không?"

"chị gì chứ? cho tụi anh xin số đi rồi anh cho đi!"

bực rồi nha!

"nè mấy ông kia! biết nắng chị em tui không thế??! làm ơn tránh sang một bên coi!!"

"nóng quá chị ơi!"

"em muốn tắm biển!"

ba đứa nhỏ đứng sau lưng cô nãy giờ là ứa hết cả máu.

đã nắng nóng rồi, đã vậy còn chặn đường ghẹo chị của chúng.

"em của bé à? dễ thương ghê!"

một tên trong số đó ngồi xổm xuống, nhéo nhéo mặt mana. lực tay mạnh đến mức má con bé bắt đầu đỏ lên, rưng rưng khóc gọi cô:

"chị ơi...đau quá...oaaaaa!!!"

"buông ra! chị đã cho chúng mày đụng vào bảo bối của chị rồi à??!!"

cô tức giận gạt tay tên đó ra, xoa xoa nhẹ lên vùng đỏ trên má em, trừng mắt nhìn về nhóm người trước mặt.

"làm gì căng thế bé? tại em bé nhạy cảm thôi, nhéo có tí mà đã khóc ré lên!"

"căng cái con mẹ mày! mặt con bé ửng đỏ lên thế này mà nhéo có tí?

đùa tao chắc?! lớn hơn ai mà ở đấy bé bé? bà mày 24 tuổi rồi đấy mấy thằng l- trẻ trâu!

"

nhém chút nữa là cô lỡ miệng nói rồi. có con nít ở đây, cái gì tục quá thì không nên nói ra, dạy hư mấy đứa nhỏ mất!

mấy tên đối diện bị xúc phạm, amai lại gào lớn như thế khiến mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía này, thẹn quá hóa giận, định dùng vũ lực kéo amai đi.

"ồ chào, ở biển đéo có cỏ đâu! làm ơn quay về chuồng của mình mà gặm cỏ đi, mấy con bò!"

kazutora chụp lấy tay tên đó hất ra, mỉm cười thân thiện.

"bọn em đến rồi đây! chị có sao không?"

amai lắc lắc đầu, tay chỉ chỉ về phía bé con đang ở trong lòng mình, nhìn mitsuya:

"taka cưng, tên quần đỏ này nhéo má mana mạnh đến mức làm con bé khóc ré lên nè!"

dừng một tí, ngón tay lại chỉ về phía mặt mình.

"tụi nó còn gọi chị là bé, tội vô lễ với người lớn!! dứt nó đi mấy đứa!!!"

trong khi nghe cô nói, cả lũ lại vô tình để ý thấy được. da của amai bắt đầu có dấu hiệu bị cháy nắng, đồng nghĩa với việc cô không sử dụng kem chống nắng mà còn đứng lâu ở bên ngoài như thế, máu điên lại dồn lên não.

"6 thằng đứng đó! tụi mày tới số!!!"

chúc mừng, quay vào ô tự hủy rồi đấy! mấy thằng l*n chuyên đi trêu gái.

_________________________

20/ 25
 
[Tr] Trông Trẻ
38%


cả nhóm chia ra từng nhóm nhỏ chơi.

amai cô ngồi ở phía dưới cây dù, bị mấy bảo bối mắng cho một trận té tát vì không biết chăm sóc cho bản thân mình.

"đừng!

đừng đụng vào chân chị! há há, nhột quá!!"

"chị ngồi yên xem nào!"

vùng đùi chính là nơi nhạy cảm nhất của cô, đụng một tí là nhột rung cả người, yuzuha bất lực đến mức leo thẳng lên người amai ngồi, đè cô xuống.

"yuzuha, xuống!

đừng...nhột lắm!!"

hai tay bên cạnh cũng bị đè chặt, amai hoảng hồn la hét ỏm tỏi lên. mọi anh mắt trên biển bắt đầu chú ý đến, một bà chị bị cả đám trẻ con đè xuống đất.

mà nhóm con trai cũng mới đi xử lí ai đó, đồng thời thay đồ ra và chứng kiến cảnh này. không suy nghĩ nhiều liền chen chúc chạy đến bên cạnh cô.

"achin!

để em thoa kem chống nắng cho nè!"

"để em cho! không có nhột đâu!!!"

"hai đứa mày cút ra, amai!!

để em để em!!"

"yuzuha...đừng có đè chị ấy như thế!"

"v-vâng ạ...."

amai híp híp mắt nhìn taiju với yuzuha.

á à, ức hiếp em gái à? bà tính sổ với mi! taiju ạ!

nhưng trước đó....

"mấy cái đứa này!!

đừng đụng vào mà! nhột chết chị mày rồi!"

sao vài phút luyện thanh, cô giờ đây ngồi bơ phờ, đầu tóc rối tung lên.

bộ vui lắm à....? sao trông đứa nào mặt mày tương tắn thế kia?

"mấy đứa đi chơi đi! cẩn thận đấy nhé!! còn taiju lại đây chị nói này"

cả bọn dạ một tiếng, tách nhau ra nhiều nhóm nhỏ chạy ra biển chơi. amai giờ lại ngồi nghiêm túc, nhìn tên to con trước mắt.

"b-bà chị gọi tui ở đây làm gì?"

cô không nói gì, chỉ đưa tay lên cao, như là có ý định muốn đánh taiju. cánh tay được cô dùng lực đánh tới. thằng nhỏ không đánh lại, chỉ nhắm chặt mắt người run nhẹ lên một cái.

bộp!

đánh nhẹ một cái vào đỉnh đầu taiju, sau đó lại nhẹ nhàng xoa xoa, nhẹ giọng:

"đừng đe dọa hay đánh đập em mình nhé! em nghiêm khắc là tốt, nhưng đừng làm hai em ấy sợ sệt đến như thế, thoải mái lên nào!"

amai cười hì hì, thấy gã nhìn mình lâu như thế, thiết nghĩ đã hiểu và nghe cô nói, cao hứng:

"như chị này! chị cũng nghiêm túc, nhưng hoàn toàn khác biệt với em nè!"

"không, chị chả có một tí nghiêm túc nào cả!"

"...."

_______________

21/ 25 chap
 
Back
Top Bottom