Hài Hước [TR][Sanzu]Sắc đẹp là trên hết!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 59


Trên đoàn tàu, những người vô tình lọt vào biển người áo đỏ chỉ biết cúi đầu giả vờ lờ đi mọi thứ.

Nhìn liền biết không phải dạng tốt lành gì, nếu họ dính vào sẽ gay to nên tốt nhất đừng nên quan tâm đến.

Bởi vì như thế nên không một người nào thấy trong một góc tàu nơi có hai người mặc áo đen nổi bật trong biển đỏ, trên đùi hai người chính là một cô bé đầu toàn là máu đang bất tỉnh.

Ran chọt chọt vào má của Ganko.

"Thiên Trúc có căn cứ ở Tokyo mà đúng không?

Đem nó về trói bỏ đó cho Izana đi"

"Ừm, con nhỏ này trông ngu ngu ngốc ngốc nhưng lại là thành phần khá khó ăn!"

Rindou nhìn Ganko thầm đánh giá, thật sự chưa nghĩ được đến việc nó được 'thả xích' ai sẽ cản được nó.

Toman thật sự may mắn khi vớ được một người sử dụng katana chuyên nghiệp về dưới trướng, lại còn cực kì nhanh nhẹn.

Chỉ cần sử dụng một mình nó thôi cũng đủ thu phục được 1/3 cái Nhật Bản này.

"Hể, không chừng đem về Izana được dạy dỗ cho một trận, nó sẽ trở nên ngoan ngoãn và phản bội Toman luôn thì sao nhỉ?"

"Em rất muốn chứng kiến cảnh tượng đó đấy!"

Sau đó Ganko bị vác như vác bao gạo đi đi tới tới.

Cho đến lúc nó tỉnh lại thì tay chân đã bị buột chặt, ngay cả miệng cũng bị dán băng keo.

"Ụ á!"

Cơn đau từ phía đầu khiến nó rít lên từng đợt, làm cho tầm nhìn trước mắt bị nhòe đi đáng kể.

Nó chỉ thấy một người mặt áo đỏ tóc trắng bước đến.

Tóc ngắn, không phải là ghệ của nó.

"Ô xem ai mà thảm hại chưa kìa?"

"...."

Cái giọng này....

'Rẹt'

Người trước mặt tàn nhẫn đem miếng băng keo kéo mạnh ra.

Miệng thì liên tục xỉa xói con bé.

"Dạo này còn chơi ngu không em?"

"Sao mà mặt em vẫn ngu ngu như trước thế kia?"

"Nhuộm gì nhuộm tóc trắng, xấu quá!"

"Em bỏ tao xong trông em còn lùn hơn trước!"

"...."

Biết lí do sao nó chia tay tên này chưa?

Quá trời quá đất cái mỏ của thằng cha này rồi, chỉ có hỗn hơn trước chứ không có đỡ hơn miếng nào hết!

Ganko không phải là đứa nghĩ nhiều, nó vẫn hồn nhiên sử dụng xưng hô gần gũi lúc trước với gã, hoàn toàn không có một tí xa cách gì với người trước mặt.

"Izana thả tao ra nhanh, gia đình tao sẽ tìm đến anh đấy!"

"Em nghĩ tao sợ?"

"Anh thừa biết Taida sẽ không tha nếu anh bị phát hiện mà đúng không?"

Ganko thật sự không muốn tiếp xúc với người này quá nhiều.

Khác với tất cả những người nó từng đùa giỡn, Izana chính là được nó nghiêm túc thích, nghiêm túc yêu đương với gã.

Có điều đó chỉ là quá khứ, giờ cả thế giới của nó chỉ có một mình Sanzu Haruchiyo.

Hắn sẽ không vui, hắn sẽ rất tức giận nếu biết Ganko đang ở bên cạnh người yêu cũ của nó.

Chỉ tiếc là Izana đoán được hết những gì Ganko suy nghĩ thông qua nét mặt, gã cười khẩy đưa tay bóp mạnh vào hai bên má nó.

"Đừng mong tao thả em ra!

Trình độ múa kiếm của em không đùa được nên em ở yên đây cho tới khi mọi thứ kết thúc đi!"

Izana châm chọc Ganko đến mức nó cứng họng không nói được gì làm cho tâm trạng Izana rất tốt, gã đứng lên phủi phủi tà áo của mình, vừa quay đầu bước đi lại nhớ đến chuyện gì đó, dừng lại nói một câu.

"Tạm biệt Toman đi nhé, cái băng đảng hết lòng vì anh em đó sắp nát rồi!

Em tương lai là người của Thiên Trúc nên yên phận đi!"

"...Tên chó má Izana!!!"

Izana nói xong liền bước ta ngoài, mặc kệ phía sau Ganko đang mắng gã không ra dạng gì.

Người đi mất làm cho xung quanh trở nên yên lặng đến đáng sợ, nó mệt mõi nằm hẳn xuống đất, bắt đầu suy nghĩ cách thoát ra khỏi nơi này.

Ganko ở đấy đâu hề hay biết bên Toman giờ đây loạn hơn hết khi các đội trưởng bị Thiên Trúc tấn công liên tiếp, phía nhà Kobayashi thì cực kì căng thẳng khi mà phát hiện ra nó đã mất tích, sự kiện của Tanoshi vì thế cũng hủy mất.

Mà lần này dẫn đến chuỗi thảm kịch.

Toman, Ganko, Sanzu,... mọi thứ đều vỡ tan tành mãi mãi.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 60


Tanoshi cứ ngồi đợi hoài đợi mãi mà không thấy cô em bé bỏng nhà mình đâu.

Cô nhớ là cô đã chỉ đường rất rõ rồi mà, đi lạc sao được.

Chỉ có thể là con bé này lại ham chơi la cà khắp nơi rồi.

Vì lịch trình bận rộn nên cả tuần nay nên Tanoshi không hề được gặp nó, lại nghe tin quỷ nhỏ nhập viện, đầu không lành lặn khiến cô lo lắng muốn chết.

Người chị này đã mong chờ nó thế mà nó lại đi lung tung không thèm về khách sạn!

Buồn bực quay đầu đi vào phòng tìm điện thoại rồi gọi cho Ganko.

Chờ đợi nó bắt máy liền trách móc một trận, nào ngờ cô chờ đợi một lúc, chỉ nghe thấy vài tiếng chuông điện thoại ngân dài cho đến khi điện thoại tự động ngắc cuộc gọi.

"Ơ lạ thế?

Con bé này làm gì mà không nghe máy vậy ta?"

Cô kiên nhẫn gọi lại thêm một lần, rồi lại một lần.

Sau cuộc gọi thứ năm thì thứ Tanoshi nhận được là giọng tổng đài lạnh lùng vang lên.

Khóa máy?

Sao đột nhiên lại khóa máy?!

Sau mấy cuộc thì điện thoại đột nhiên khóa máy thế này thì chắc chắn không phải việc Ganko sẽ làm.

Điện thoại bị lấy cắp, hoặc là Ganko đã gặp chuyện.

Lòng Tanoshi dâng lên một cỗ bất an.

Ganko là đứa tinh ý, lại nhanh nhẹn, điện thoại bị lấy cắp là chuyện không thể xảy ra.

Việc đầu tiên Tanoshi làm chính là lập tức chạy đi kiểm tra hết đống camera ở tàu điện ngầm, xem những chuyến từ Shibuya đến Yokohama.

Cô không chắc là mình dự đoán đúng, sợ rằng mình nghĩ nhiều làm lớn chuyện lên.

Và cái Tanoshi thấy là gì, em gái mình bị đánh đến chảy máu đầu, bị vác đi ngược về một chuyến tàu khác.

Cô lạnh hết sống lưng tay run cầm cập điện thoại cho anh trai.

"Anh ơi, Ganko có chuyện rồi!!!"

"Chuyện là chuyện gì?"

Tanoshi lo đến mức nước mắt chảy dài, tay nhấp chuột tìm kiếm thêm nhiều manh mối theo Ganko, nức nở nói.

"Ganko nó vừa... xuống tàu đã bị người ta đánh... hức...!

Đánh chảy máu đầu...bắt, bắt đi mất rồi anh ơi!!!!"

vừa dứt lời màn hình trước mặt vang lên tiếng 'bụp' nhẹ.

Mọi thông tin đã bị ai đó bên kia màn hình xóa sạch, nhìn dữ liệu hoàn toàn trắng tinh khiến Tanoshi càng hoảng loạn nhiều hơn, liên tục gọi Taida.

"Anh ơi...

Anh ơi..."

"Baka, bình tĩnh lại xem nào?!

Nhà Kobayashi đã dạy chúng ta không được hoảng loạn dù xảy ra chuyện gì rồi mà!!"

"Nhưng mà...

Ganko nó bị bắt cóc, nó có một mình thôi đó, em gái của em đó anh ơi!!!!"

Taida hủy luôn cuộc họp cỗ đông, chạy về phòng mình một bên dỗ em lớn nín khóc và bình tĩnh, một bên liên tục tìm manh mối cứu em nhỏ.

Nhưng Kisaki là ai chứ, là tên có thể tính từng bước hoàn hảo tới tương lai của hơn mười năm sau lận đấy, vì thế gã đã sớm đoán ra gốc gác nhà Ganko to đến thế nào, đi trước một bước xóa sạch mọi thứ.

Thứ duy nhất Taida có thể bắt được là Ganko đã về lại Tokyo.

Anh thở ra một hơi dài, tai mắt của anh ở đây rất nhiều, về đây rồi thì lũ bắt cóc nó sẽ không bao giờ thoát được.

Tuy bình thường Ganko đánh nhau bị thương nhiều, gặp chuyện cũng nhiều.

Nhưng những chuyện diễn ra quanh nó đều ở Tokyo, sân chơi của nhà Kobayashi.

Vả lại bên cạnh nó còn có một Sanzu cùng với Senju kè kè giữ nó...

À, đám nhóc Toman gì gì đó nữa.

Mọi thứ nó làm đều diễn ra dưới mí mắt của Taida nên anh chắc chắn mọi thứ sẽ không bao giờ đi xe.

Bị đánh nhiều chút cho nó biết mùi đời với người ta...

Riêng hôm nay, đầu thì chưa lành, bản thân thì lang thang một mình bên Yokohama, nơi đầy rẫy tội phạm.

Không lo cho con bé đó mới lạ.

"Sao rồi?"

Tanoshi lúc này đã lấy lại được bình tĩnh, giọng nói mang chút yếu ớt.

"Anh chỉ biết con bé đó bị đem ngược về Tokyo, còn lại mất dấu rồi!"

Bên kia điện thoại im lặng một lúc lâu sau đó ngắt kết nối, Taida nhíu mày gọi lại thì máy bảo bận.

"Con nhỏ này làm trò gì nữa vậy?"

Khoảng hai mươi phút sau đó Tanoshi gọi lại cho Taida, cô nghiêm túc nói với anh.

"Em hủy sự kiện rồi, em về Tokyo tìm Ganko cùng anh!"

"Ừm"

Taida lười biếng không muốn cản nó, bởi vì có cản hay không thì con nhỏ này cũng chạy về đây tìm em út.

Đằng nào cũng về thì cản chi?

Đứa lớn hủy họp cổ đông, đứa giữa hủy nguyên cái sự kiện lớn.

Nhiêu đó đã đủ tới tay ông Kobayashi đang ở nước ngoài chú ý tới rồi.

Xui cho ba anh em là ông đã âm thầm cho người điều tra.

Nghi ngờ cái gì liền kêu người moi hết tất cả thông tin từ bé tới lớn, dựa vào thông tin bị rò rỉ, càng điều tra ông càng biết nhiều sự thật động trời, đến mức ông giận tím tái cả mặt.

"Về Nhật Bản!!"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 61


Phía bên Toman giờ rối như tơ vò khi các đội trưởng liên tiếp bị tấn công, một cuộc họp đột xuất được đưa ra giữa lúc loạn lạc, Mikey im lặng nghe mọi người bên dưới trình bày.

Nhất phiên đội bị tấn công bởi đội Mochizuki.

Mitsuya bị anh em Haitani, cụ thể hơn là Ran chơi xấu.

Một nhóm nhỏ khác của Toman đã bị Shion vả cho tan tành.

Còn lại là phiên đội năm, sự mất tích của cả đội khiến cho cả lũ nhăn mày nhăn mặt.

Không cần dùng não để nghĩ cũng biết đội này cùng với Thiên Trúc đã động đậy về chung một nhà rồi.

Không ai dám lên án, chỉ biết rù rì khó chịu ở phía dưới, bởi họ biết Mikey có suy nghĩ riêng của mình, vụ việc này có lẽ gã cũng đã lường trước được.

Đứa nào đó không biết trời đất gì, oan ức bị gắn cho cái mác phản bội lăn lộn trong căn cứ của địch ở Tokyo.

Khi chiều Ganko đã nhìn thấy một mảnh sắt, nó lăn vài vòng dưới đất để nhặt và cố gắng khứa cho sợi dây sau lưng đứt.

Khổ cái là mảnh sắt theo thời gian đã bị gỉ sét nên Ganko nằm khứa từ chiều tới giờ chưa đứt, thêm việc cứ một lúc là thằng chả Izana chạy vào khịa nó một cái làm nó phải giấu mấy lần.

Ganko nghiếng răng khứa mạnh một cái làm sợi dây đứt lìa, nó mừng rỡ đưa hai tay lên cao ăn mừng, vì sợ Izana lại lên tìm nó tiếp nên cũng không dám chậm chạp, lập tức rút dao trong ngực ra cắt luôn dây dưới chân.

Vừa cắt xong, Ganko nghe thấy tiếng Ran và Rindou đang dần gần chỗ mình.

"...."

Lẳng lặng cất dao về chỗ cũ, lẳng lặng tự trói chân mình lại, vòng hai tay ra sau lưng cột bừa nhằm che mắt hai anh em họ.

Ngay lúc Ganko dựng hiện trường xong thì cũng là lúc hai người bước vào, Rindou hai tay ôm futon và chăn, Ran cầm gối bước tới vui vẻ quật vào mặt nó một cái.

"...."

Cha già mất nết!

"Bảo sao Izana đột nhiên tốt bụng kêu bọn tao đi mua futon cho mày, thì ra là người yêu cũ!"

"Nhỏ này giỏi!"

Hai anh em vô làm một hơi, nghe theo lời dặn của Izana trải futon đàng hoàng cho nó, vừa dọn vừa trêu chọc.

Suốt quá trình Ganko chỉ biết mím môi chu mỏ chịu đựng, tại hai ông thần trêu cũng trêu đúng quá làm nó cãi không được.

Cãi gì?

Izana với Ganko thật ra không có gì hết?

Hay là ra vẻ nói nó quen Izana là quen cho vui chứ không có tình cảm gì hả?

Ganko ngu thật, nhưng ít ra còn khôn hơn con Ginko.

Nó sẽ không làm mấy chuyện tự hủy đó đâu.

Chờ tới lúc hai anh em ra ngoài Ganko liền thoát thân, lén lén lút lút mò đường đi ra ngoài.

Bản thân chỉ muốn đi chơi sự kiện của chị lớn mà lại bị bắt cóc, lại còn bị đánh.

Nó bĩu môi mang một bụng uất ức muốn nhanh chóng về nhà mách mọi người.

Vậy mà đi được một đoạn lại bắt gặp phía xa xa là người thương đang mặc đồng phục Thiên Trúc đi lượn lờ.

Ganko vừa thắc mắc lại vừa mừng rỡ, đánh liều từ trong góc tối phóng ra thật nhanh, vụt qua hai anh em nhà Haitani và bay thẳng vào lòng Sanzu.

"Haru... em bị bắt nạt!"

Sanzu bị vật thể lạ tấn công bất ngờ, định cho một đòn đáp trả thì nghe thấy giọng nói quen thuộc, vừa nhìn đến nó hắn đã muốn trợn tròn mắt.

Hiện tại Ganko trông rất thảm.

Cả người đầy bụi, tóc trắng không gọn gàng dính máu lẫn cát khiến nó bết bết bẩn, bàn tay hơi run rẩy vì vết thương khi nó cầm thanh sắt khứa quá mạnh.

Sanzu xót xa, bắt nó xoay vài vòng, lại kéo đầu nó xuống kiểm tra vết thương.

Giọng nói lạnh lùng pha một chút đau lòng.

"Nói đi sự kiện mà, sao lại ở đây còn thành nông nổi này đây"

Ganko không cần đợi thêm giây phút nào, quay đầu chỉ hai thằng áo đen đứng phía bên kia.

"Hai thằng cha đó chặn đường gõ cây lên đầu em!

Sau đó..."

Nhìn người đối diện cứ chíp chíp luôn miệng mách mọi thứ khiến hắn cũng yên tâm phần nào.

Nói nhiều như thế này chứng tỏ Ganko không sao, vẫn còn sung sức.

Sau khi mách cho đã miệng xong, Ganko lại quay về chuyện của Sanzu, nó nhìn đồng phục hắn đang mặc.

"Sao Haru lại mặc thứ này?

Haru phản bội Mikey à?"

Ý nghĩ này đã khiến Ganko không hài lòng về Sanzu.

Ở bên cạnh hắn nhiều năm, hắn nói về Mikey nhiều đến mức đã khiến nó hoàn toàn trung thành khi dưới trướng Mikey, không có cái khái niệm phản bội.

Chưa để Sanzu trả lời nó đã nhỏ giọng nói.

"Em đương nhiên sẽ theo Haru, nhưng lần này em chỉ đứng sau lưng chứ không đứng bên cạnh anh nữa, em chỉ đi theo thôi.

Bởi vì em không ủng hộ anh phản bội Mikey đâu, không thích phản bội..."

Ngược lại Sanzu lại rất hài lòng khi thấy Ganko xù lông với hắn.

Tính ngưỡng của hắn là Mikey, nhưng lẽ sống, cả thế giới của hắn lại là Ganko.

Sanzu không cần lựa chọn một trong hai bởi vì cả hai đều đã được cân bằng bởi câu nói cuối cùng của Ganko.

Quả nhiên là ghệ hắn!!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 62


Rindou khoanh tay hất mặt về phía hai người, nói với Ran.

"Anh, con nhỏ đó nói xấu mình hay gì mà chỉ chỉ chỏ chỏ trông ghét vãi!"

"Nếu anh nhớ không lầm thì cái tên đó là người yêu nó nhỉ?

Uầy lần này Thiên Trúc có chuyện cho mình xem rồi đó!"

Mà trung tâm câu chuyện lại là Ganko, quả là cây hút drama đỉnh nhất Tokyo.

Mucho sau khi nói chuyện với Izana thì quay lại định bàn bạc với Sanzu, trong ánh mắt thoáng bất ngờ khi thấy Ganko đứng đây với bộ dạng thảm hơn chữ thảm.

Lập tức hỏi thăm:

"Sao thế?"

Ganko lặp lại lời khi nãy: "Hai thằng cha đó gõ đầu em, bắt cóc em!!!!"

"Ờ vậy hả, mạnh khỏe nha!

Sanzu anh có chuyện để bàn với chú!"

"...."

Quá hời hợt, hời hợt tới mức làm lòng người lạnh đi!

Thấy bồ mình chuyên tâm nói gì đó với Mucho nên nó cũng không dám quấy phá thêm.

Ngoan ngoãn đứng bên cạnh chờ đợi, đưa đôi mắt u mê ngắm nhìn Sanzu không rời.

Sao nó có thể quen được người tuyệt vời như Haruchiyo thế nhỉ?

Quả là tu 7749 kiếp người mà!

Sanzu bị nhìn đến ngượng, đưa tay lên che ngang mắt Ganko.

Mucho:...

Hai đứa chíp bông suốt ngày làm trò giở hơi!

"Đội trưởng, nếu xong rồi thì tôi xin về trước!"

Không đợi người đối diện lên tiếng, Sanzu nắm tay Ganko dắt về trước.

Cả nhà đã loạn cào cào lên vì sự mất tích của nó, hắn phải nhanh chóng đưa người về nhà nếu không muốn mọi chuyện đi quá xa.

Việc đầu tiên khi khi hắn thấy anh chị chính là cuối đầu xin lỗi.

Ganko khoảng thời gian gần đây liên tục bị thương.

"Anh, chị em xin lỗi vì không bảo đảm an toàn cho Ganko.

Cứ để nó gặp chuyện!"

Cô bé đầu đầy máu bên cạnh còn đang nắm tay Sanzu đã bất ngờ trước hành động của hắn.

Ganko trợn mắt nhìn hắn, lại nhìn lên chị mình, sợ rằng như trên phim bị ngăn cấm yêu đương nên nó hoảng loạn giải thích.

"Chị, em bị thương không có liên quan tới Haru đâu á!

Haru kĩ em lắm, toàn em lì lợm ăn vạ rồi tự lãnh hậu quả!"

"Mày cũng biết mày lì nữa à Ganko?"

- Tanoshi cười cười.

"....Hông nhưng mà chị thấy không?

Em đâu có bị thương nặng đâu, còn tỉnh bơ nè!"

Nhìn hai đứa nắm tay, một đứa cuối đầu xin lỗi một đứa ra sức nhận lội bảo vệ đứa kia.

Tanoshi giận thì giận chứ không nỡ mắng hai đứa, chỉ nhẹ nhàng giải nói.

"Chị không trách em đâu Haruchiyo!

Taida còn phải thừa nhận rằng em bảo bọc Ganko rất kĩ.

Trách là trách con bé này vừa lì lợm vừa xui xẻo thôi"

"Còn Ganko, đừng tưởng chị không biết em nghĩ gì.

Khỏi lo, anh chị sẽ không bao giờ ngăn cản đâu!"

Taida vì mệt nên đã ngủ trước, Tanoshi đại diện cho cả anh nói lên tiếng lòng.

Cả hai người sẽ không bao giờ ngăn cản Ganko làm gì đó.

Chỉ cần nó muốn thì sẽ ủng hộ.

Cấm Ganko làm những điều nó thích thì nó sẽ buồn, mà nó buồn thì làm sao hai người vui?

Chi bằng cứ chiều theo ý Ganko, nó chọn đúng thì thôi, mà chọn sai thì để nó tự sáng con mắt ra thấy mà hối hận.

Ganko xúc động muốn nhảy tới ôm chị lớn.

"Chị Baka..."

"Né chị ra!

Bay tới ôm là chị bắt hai đứa mày chia tay liền!"

"...."

Cản được Ganko, Tanoshi quay lại bộ dạng hiền thục thường ngày, ngón tay chỉ chỉ lên trên lầu.

"Hai đứa lên lầu tắm rửa đi, rồi xuống ăn tối!

Haruchiyo tối nay ở lại đây chơi với nhà chị nhé!"

"Dạ"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 63


Ganko thức quậy tới sáng vì có Sanzu ở lại chơi, lúc mặt trời ló dạng và người người nhà nhà thức dậy đi làm thì nó mới chúc cả nhà ngủ ngon trùm chăn đi ngủ.

Hậu quả của việc này chính là khiến Ganko uể oải cực kì khi thức giấc.

Vì cái nóng của buổi trưa buộc nó phải mở mắt ra.

Mang cái đầu tổ quạ và gương mặt ngờ nghệch đi xuống bếp lục đồ ăn, vô tình bắt gặp Sanzu mặc đồng phục Toman chuẩn bị đi đâu đó.

Uống một ngụm nước rồi hỏi:

"Haru chuẩn bị đi đâu hả?"

"Ừ, ở nhà ngoan!"

Gương mặt vẫn chưa tỉnh ngủ nhìn hắn suy nghĩ gì đó, ma xui quỷ khiến nó muốn đi theo hắn.

"Em theo với được không?"

"Không!"

"...."

Biết trước kết quả rồi nhưng khi nghe thấy chính miệng Sanzu nói khiến Ganko rất ngán ngẫm, gãi gãi cổ cố tìm lí do để đi theo hắn.

Nhà bây giờ hình như chỉ còn mỗi Ganko, anh chị đi làm, nó cũng không được ra đường một mình vào thời gian này.

Niềm vui duy nhất ở hiện tại chính là phải đu theo Sanzu.

"Haru, em muốn theo..."

"Lỡ bị thương nữa thì sao?"

"Em có anh bên cạnh mà!

Nha nha nha, em hứa sẽ ngoan không đi lung tung đâu!!!"

"....Lên phòng thay đồ lẹ rồi đi với tao!"

Trước sự bất lực của Sanzu nó vui vẻ dạ một tiếng, nhanh chóng chạy lên phòng.

Mấy hôm nay Sanzu cứ bị cái gì ấy, hầu hết Ganko đòi cái gì một tí là hắn gật đầu chiều theo liền, cũng không còn hở tí là chửi hay đánh nó như trước.

Hiền rồi cái nó được nước lấn tới.

Lần này lần cuối, hắn thề lần sau sẽ không như thế nữa.

Quả thật như lời Ganko hứa.

Nó không hề chạy đi lung tung, bởi vì khi vừa đặt đít ngồi lên xe hơi của Mucho được năm phút là nó đã ngủ quên trời quên đất mặc bản thân bị Sanzu bế quăng tới quăng lui, hay drama ngập trời xung quanh nó.

Điển hình là Kokonoi và Inui bị đánh cho thoi thóp còn Ganko thì nằm gần đó ngủ ngon lành, tai còn được Sanzu nhét tai nghe bật lofi cực chill cho ngủ.

Kokonoi, Inui:....

Tao nhìn mà tao tức!

Hai người bị đánh liên tục, từng cú đánh cứ nhắm thẳng vào bụng và mặt, đến kiệt sức gần ngất đi thì được lôi lên cột vào ghế, khoảng vài phút sau thì Takamichi được lôi vào.

Cậu bị Sanzu đẩy té nằm dưới đất, vừa ngước lên đập vào mắt cậu chính là Ganko thở đều đều chìm trong giấc ngủ sâu.

Takemichi lại khóc, cậu mới từ tương lai trở về.

Và những gì lần này cậu chứng kiến thật sự cả đời này sẽ không bao giờ quên, so sánh gương mặt của quá khứ khi có Sanzu bên cạnh và của tương lai khi không có Sanzu thật sự rất đáng sợ.

Tương lai lần này còn tệ hơn cả trước.

Takemichi và Naoto đã bị bắn, trong khi chờ đợi bản thân dịch chuyển về quá khứ tầm thì cậu nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn từ trên cao nhảy xuống cắt cổ Izana.

Kakucho là người phản ứng nhanh nhất, chớp mắt một cái đã kéo được gã ra.

Izana chỉ bị thương nhẹ, còn người kia hứng trọn sáu viên đạn từ Kisaki và Kakucho.

Thứ làm Takemichi nhận ra đấy là Ganko chính là giọng nói.

Chất giọng vẫn trong trẻo như thế nhưng sâu trong đấy cậu lại cảm nhận được sự mệt mỏi và bất lực, nó chỉ thều thào vài câu đầy khó hiểu.

"Tao ghét tóc trắng...

Tao ghét thằng nào nhuộm màu trắng giống cậu ta......Cậu ta...

Rốt cuộc là ai vậy?"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 64


Lần này quay về tương lai chẳng những cậu biết được tình hình của Toman mà còn của Mikey lẫn những thành viên khác, trong đó có lẽ người mà cậu chú ý nhất là Ganko.

Một đứa nổi tiếng là yêu Sanzu Haruchiyo bằng cả tính mạng, cả đời chỉ dính chặt lấy hắn vậy mà lại cắt đứt hết mọi liên lạc với Nhật Bản và qua nước ngoài sống cùng với anh chị.

Đương nhiên không hề có Sanzu theo, bởi vì theo những gì Naoto điều tra được thì ngay khi Ganko bước chân xuống Anh Quốc thì bên này hắn đã bị cảnh sát bắt với tội danh giết hai mươi ba người, kết án mười bảy năm và bị cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Ganko bên kia lại rất kín tiếng, Naoto đã huy động hết khả năng của mình cũng chỉ tìm ba tin nổi trội nhất.

năm năm trước Kobayashi Ganko đã kết hôn với con trai trưởng của ông trùm bất động sản Adonis

Takemichi lúc nghe tin đó chỉ biết há hốc mồm, vẫn không tin điều đấy là sự thật cho tới khi Naoto đem tấm ảnh cưới ra cho xem.

Một Ganko xinh xắn trong bộ váy cưới trắng tinh, cùng với mái tóc màu trắng quen thuộc khiến nó bừng sáng trong ảnh.

Nó nở một nụ cười nhẹ, vành mắt cong cong, một tay cầm bó hoa một tay khoác tay người bên cạnh.

Takemichi nhìn rõ đó là một nụ cười gượng gạo, ánh mắt không có hồn như đã chết từ rất lâu.

Nhiêu đó thôi cậu cũng đã thừa biết Ganko hoàn toàn không vui vẻ gì với cuộc hôn nhân này.

Cùng với mái tóc trắng minh chứng cho việc nó vẫn chưa quên được Sanzu.

Ganko trong hình xinh lắm.

Nhưng sẽ còn lộng lẫy hơn thế nữa nếu người bên cạnh nó chính là người nó yêu...

Sau khi lấy chồng được ba năm, Ganko bị tai nạn xe cộ dẫn tới mất trí nhớ và mù một bên mắt.

Theo nguyên nhân cậu biết được có lẽ là do cãi vã với tên chồng kia, tức giận bỏ đi trong đêm mới xảy ra chuyện này.

Tin cuối cùng, cách đây một năm trước Ganko đã bị truy nã cấp độ thế giới và đến giờ vẫn chưa bắt được.

Với tội danh giết ba mươi bốn người và con số vẫn đang tăng lên.

Cái tên Ganko xuất hiện trên báo lúc nào cũng đi kèm với hai chữ sát nhân.

Nạn nhân đều có điểm chung chính là tóc trắng.

Họ được phát hiện trong hoàn cảnh cổ bị cắt, da đầu bị rọc thành mảng để bộ tóc được giữ nguyên vẹn.

Nếu sạch máu thì nhìn chung nó chỉ đơn giản là một bộ tóc giả, ai mà biết được đấy là nguyên bộ da đầu.

Nhìn gương mặt rõ nét trong đoạn clip được một nạn nhân xấu số quay lại thật sự khiến Takemichi không tin đây là Ganko.

Bộ tóc đen bị cắt nham nhở dài chưa đến vai, một bên mắt trắng dã và vết sẹo ngay mép môi do từ tai nạn xe cộ để lại.

Chẳng những không sợ mình bị quay trúng, sau khi giết người xong nó còn cầm và nhìn thẳng vào màn hình, sử dụng như một cái gương soi để lau chùi số máu đã văng lên mặt.

Để điện thoại lại chỗ cũ, hoàn toàn không xóa đi clip mang gương mặt mình.

Còn nghe thấy giọng nói nhỏ nhỏ của nó luôn miệng gọi tên ai đó.

"Haru...

Haru...

Rốt cuộc thì cậu là ai chứ?"

Thật sự, Ganko trông rất điên!

Chỉ là mắt đối mắt qua một đoạn clip tám tháng trước, vậy mà lại đủ làm Takemichi dựng hết tóc gáy lên.

Tuy nhiên, cũng là một người yêu Hinata nên cậu hiểu được Ganko đã đau khổ đến thế nào.

Cậu trong một khoảng khắc đã thương xót và đồng cảm với nó.

Ở quá khứ có một Kobayashi Ganko yêu Sanzu Haruchiyo chết đi sống lại.

Hiện tại Kobayashi Ganko một chút kí ức về Sanzu Haruchiyo cũng không hề có.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 65


Sau 'Biến Cố Vùng Kanto' vài ngày, ông Kobayashi đã về đến Nhật Bản và nổi trận lôi đình vì phát hiện ra chuyện đẹp của ba đứa con mình mấy năm gần đây đã làm.

Taida bị giám sát chặt chẽ.

Ganko bị nhốt trong nhà cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài.

Tanoshi bị ông hù dọa sẽ đánh Ganko nếu cô không chịu giải nghệ, cô nàng vì thương em mình nên đã cắn răng rút khỏi giới giải trí.

Mỗi ngày Ganko đều kiếm cách trốn ra ngoài, lần nào cũng bị bắt lại và phạt đến mức mở miệng nói chuyện còn không nổi.

Đến cả anh chị dù cố đến mấy cũng không giúp Ganko được.

Nhiều lần như thế khiến nó nhận ra mình sẽ không bao giờ thoát khỏi nơi đây.

Cái chết của người bạn thân thiết, không gặp Sanzu trong thời gian dài, bị ông Kobayashi ép buộc.

Ba thứ dồn lại khiến Ganko mệt mỏi từ bỏ tất cả, ngoan ngoãn nghe theo lời bố mình.

Như thế cũng tốt, gặp Sanzu bị phát hiện rồi sẽ khiến hắn rơi vào nguy hiểm.

Còn Sanzu hắn đã được Tanoshi kể hết cho nghe.

Thứ đầu tiên hắn nghĩ tới chính là cầm katana xiên chết ông Kobayashi vì đã đánh Ganko tới mức nó bật khóc.

Con nhỏ đó chỉ có một mình hắn mới có quyền đánh nó khóc!

Đéo ai có quyền hết.

Tanoshi biết ý định muốn chạy đi tìm Ganko của hắn nên nhanh chóng cản lại.

Con ruột như bọn cô còn bị đánh tơi bời huống chi hắn là một trong những nguyên nhân chính khiến mọi thứ rối nùi như thế.

Không bị đánh chết mới là lạ.

Vì sợ điều đó sẽ xảy ra nên Tanoshi hết lời giữ Sanzu lại.

Đương nhiên với một thằng cứng đầu như hắn thì sẽ không nghe lời rồi.

Lục đục chuẩn bị đồ nghề để lên đường chinh chiến làm Tanoshi bên kia điện thoại đứng ngồi không yên.

"Ấy Haruchiyo!!!

Giờ em mà chạy qua là rối thêm đấy!!

Muốn Ganko chết chung với em em mới chịu à?"

"...."

Được rồi, nhắc tới Ganko là đã bình tĩnh lại biết suy nghĩ rồi đấy.

Hắn trịnh trọng nói.

"Em sẽ không từ bỏ Ganko đâu ạ!"

"Chị biết hai đứa bây thiếu nhau là chết!

Nhưng mà nghe chị được không?

Giờ đến cả Taida và chị còn không làm được gì thì em nghĩ em làm được à?

Đạp cửa chính và giết bất cứ kẻ nào cản đường em, sau đó ôm Ganko trốn thoát?

Không bao giờ được, người nhà chị chơi súng đó, em chưa kịp bước vào cổng chính nữa thì người em đã thành cái tổ ong rồi!"

Sau 15 phút nghe Tanoshi giảng đạo, cuối cùng hắn vẫn phải miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

Sanzu và Ganko sẽ không chia tay.

Cả hai chỉ là tạm xa nhau một thời gian, hắn chắc chắn 100%.

Tanoshi không bị kiểm soát gắt như Ganko nên vẫn sử dụng điện thoại như thường, cô thường cập nhật tình hình của nó cho Sanzu nghe và ngược lại.

Nói đúng hơn thì cô là bồ câu đưa tin của hai đứa nó đó.

Và cứ như thế cho tới khi ông Kobayashi đã đánh một đòn bất ngờ.

Ngay lúc không ai ngờ đến ông đã cưỡng ép tất cả chuyển qua Anh ngay trong đêm.

Đến lúc Sanzu phát hiện thì đã muộn.

Mất liên lạc với Ganko khiến hắn như phát điên, mặc kệ kế hoạch tỉ mỉ đã vạch sẵn ban đầu mà cầm thanh katana nó để lại giết hết phiên đội 5, kể cả Mucho.

Để rồi phải lãnh mức án 17 năm, mất cả tương lai.

Người còn lại vừa đặt chân đến Anh Quốc đã mất hết hi vọng.

Cứ ngỡ là chỉ ở Nhật.

Cứ ngỡ là sẽ có cơ hội thoát ra khỏi căn nhà ấy.

Đâu có nghĩ đến chuyện sẽ bị bắt kè kè bên cạnh ông Kobayashi như thế?!

Ganko bật khóc nức nở trong lòng anh chị của mình.

Tuy rằng ở bên cạnh Sanzu không được an toàn, nhưng hắn lại thành công bảo vệ được nụ cười ngây ngô vốn có của nó.

Chỉ nhiêu đó thôi là cả nhà Kobayashi đã thua Sanzu rồi.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 66


Lời hứa để Ganko và Sanzu còn chưa kịp thực hiện thì hôn nhân rơi lên đầu Taida và Tanoshi.

Cô là người thuộc chủ nghĩa độc thân nên nhất quyết không chịu, cãi nhau mấy ngày liền với ông Kobayashi.

Ông Kobayashi thấy đứa lớn cứng đầu liền chuyển qua đứa nhỏ.

Ganko giờ đã trưởng thành, nét trẻ con vô tư biến mất, thay vào đó là gương mặt u buồn, nụ cười ngây ngô năm ấy giờ không còn ai thấy được nữa.

Và giờ đây nó ghét ồn ào và phiền phức tới mức dễ dàng chấp nhận việc thay chị mình đi lấy chồng.

Mấy năm nay Taida và Tanoshi đều cố gắng kiếm đường cho nó trốn đi, vì họ biết chắc rồi cái ngày Ganko bị ép đi lấy chồng sẽ tới.

Tiếc là đứa nhỏ này đã từ bỏ hi vọng được về bên Sanzu từ rất lâu rồi, tập sống chấp nhận mọi thứ.

Nhưng việc đó không đồng nghĩa với việc Ganko đã quên Sanzu đâu nhé!

Sansu Haruchiyo được nó cất gọn trong lòng, khóa chặt cửa tim mình để không ai vào được cũng như là để hắn chạy ra.

Cả đời này nó chỉ yêu Haruchiyo, mãi mãi là hắn.

Bản thân Ganko cứ nghĩ là mình sẽ ổn.

Chỉ cần Sanzu còn trong lòng nó thì chẳng có việc gì phải buồn cả.

Ai mà ngờ được trước ngày cưới cảm xúc lại bùng phát, ôm Tanoshi khóc cả đêm.

"Chị ơi, em nhớ Haru..."

"Em muốn người đeo nhẫn cho em là anh ấy..."

Ganko cũng đó đã rất hối hận.

Quá khứ nó cố gắng thêm tí nữa, mạnh mẽ thêm tí nữa có lẽ đã thoát khỏi sự kiểm soát của bố rồi.

Ngây thơ nghĩ rằng bố sẽ hiểu và tha cho mình, nhưng hoàn toàn chỉ là ảo tưởng để rồi đi đến ngày hôm nay.

Nếu lúc đó biết trước chuyện này, nó sẽ quậy tời bời hoa lá lên cho bố biết.

Ông chỉ đơn giản là bố nó nên nó mới kính trọng, chứ thật ra trong đời nó chỉ có ba người quan trọng nhất là Taida, Tanoshi và Sanzu.

.

.

.

"Ganko, em cười lên cái xem nào!"

Muốn chụp một tấm ảnh hoàn chỉnh để treo trong nhà, nhưng mà cô vợ này lại không cười khiến người chồng trên danh nghĩa phải lạnh giọng ra lệnh.

Ganko cũng không muốn làm ai mất mặt, cười cho có lệ để chụp một tấm.

Bộ tóc màu trắng chính là thứ duy nhất an ủi Ganko, nhắc nhở cho nó nhớ rằng cả hai vẫn chưa bao giờ nói lời chia tay, vẫn còn gắn kết với nhau.

Mỗi lần nhìn vào gương nó lại nghĩ thầm.

Nếu Sanzu mà biết nó lấy chồng rồi sẽ đánh chết nó mất!

Cứ vài tháng Ganko lại đi nhuộm tóc một lần, bộ tóc được nó nâng niu chăm từng chút một, mềm mại sáng bóng.

Ban đầu chồng Ganko cứ nghĩ là nó yêu bản thân, thích màu trắng nên mới ngắm mình trong gương nhiều như thế.

Cho đến khi gã ta điều tra và phát hiện ra cô vợ nhỏ nhà mình đã có người trong lòng từ lâu, mái tóc trắng đấy chính là nhuộm cùng màu với tên đấy.

Tính ghen tuông không biết lấy từ đâu ra bắt đầu cãi nhau với Ganko.

Cả hai cãi nhau rất lớn, gã nổi điên vừa đánh Ganko vừa sỉ nhục Sanzu.

Nó cũng đâu vừa, máu bất lương ngủ sâu bên trong đột nhiên trỗi dậy khi người thương bị lôi ra chửi rủa, mọi kiến thức đánh nhau khi xưa được hai anh em hắn dạy đều được nó lôi ra áp dụng.

Suy cho cùng tên kia chỉ là một tên công tử bột chỉ biết ăn chơi.

Ganko rửa tay gác kiếm từ lâu nhưng vẫn nhanh nhẹn và biết đánh hơn, thành ra đánh tên kia tơi bời.

Máu điên trong người vẫn chưa nguôi được, chỉ sợ ở trong nhà một lúc nữa thôi sẽ không nhịn được mà giết chết tên này nên chạy ra ngoài hóng gió.

Ganko ở ngoại ô nên đêm ở đây xe cộ không nhiều, thành ra nơi đây thường tổ chức những cuộc đua xe đầy mạo hiểm.

Nó không để ý đến việc này nên bị một chiếc xe tông trúng.

Đầu đập mạnh vào cửa xe, cả người chảy đầy máu.

Đến khi lấy lại được ý thức thì đã nằm trong bệnh viện, bên cạnh là tên chồng mang gương mặt sưng như cái đầu heo vì bị nó đánh.

Nhưng quan trọng là, Ganko không nhớ tên này là ai hết.

Đầu trống rỗng không nhớ một ai kể cả anh chị mình.

Nghe Tanoshi ngốc ngốc ngồi đấy giới thiệu bản thân mình nghe, Ganko vừa thấy lạ lẫm vừa thấy quen thuộc.

Sau đó đột nhiên nó nhớ ra được chuyện gì đó, nước mắt chảy dài hai bên má.

"Chị...

Haru là ai vậy ạ?"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 67


"Haru là ai vậy ạ?"

Ganko từ khi tỉnh lại cứ luôn miệng hỏi rằng 'Haru là ai'.

Tanoshi không nỡ giấu đứa nhỏ này, nhân lúc không có ai đã kể về hắn cho nó nghe.

Nghe rồi thì sao?

Cái Ganko nhớ chỉ là cái tên, gương mặt của hắn mờ nhạt đến mức khiến nó cực kì khó chịu.

Cái cảm giác Tanoshi nhắc về 'Haru' và nó hoàn toàn không nhớ một kí ức nào liên quan tới hắn khiến nó cảm thấy cực kì tệ.

Nước mắt không ngừng rơi trên gương mặt tiều tụy đã chịu khổ nhiều năm.

Ngực thắt lại đau đớn, sự tội lỗi cùng ấm ức bủa vây khắp người nó.

Tội lỗi vì quên đi 'Haru' là ai.

Ấm ức là vì nó biết giờ không còn một 'Haru' dỗ dành lúc nó buồn nữa.

Hắn đã giận và rời đi rồi, tới tư cách nhớ người ta nó còn không có...

Hình ảnh mờ nhòe của người con trai mang mái tóc màu trắng ám ảnh tâm trí Ganko từng giờ từng phút khiến nó gặp vấn đề về trí não.

Đến nỗi khi nhìn thấy mái tóc trong gương của mình Ganko đã phát điên và cắt nát chúng.

Từng lọn tóc óng ả được nó cẩn thận chăm chút từng năm cứ thế bị chính chủ nhẫn tâm vứt đầy dưới đất.

Ganko đâu hề nhớ, ở quá khứ bộ tóc này đã được mình yêu thương và nâng niu như thế nào.

Đáng sợ ở chỗ là khi Ganko nó chỉ cần một cái chớp mắt đã quay trở lại như thường ngày, còn bình tĩnh đứng tỉa lại tóc mình nhìn cho coi được nhất tránh việc bị mọi người chú ý đến, có hỏi thì chỉ trả lời là lỡ để dính keo nên cắt.

Thành công che giấu đi tâm lí bất ổn bên trong của mình, thảnh thơi làm bệnh nhân ở khu chăm sóc sức khoẻ mà không bị giám sát một tí nào.

.

.

.

.

.

Ôi, Ganko đã giết mấy cô y tá và chồng mình mất rồi.

Chỉ là trong lúc lang thang xung quanh bệnh viện cho đỡ chán thì Ganko vô tình đi vào nhà kho, nơi mà một cái camera còn không có.

Nó không có ý định lục lọi đồ trong đây nên đã quay đầu đi ngược lại.

"Đ-đau em~...."

Giọng nói yêu kiều khe khẽ của người phụ nữ vang lên, chất giọng nũng nịu này đảm bảo đối phương không mê mới là lạ.

Bản tính tò mò chưa bao giờ mất đi, Ganko lén nhìn thử thì phát hiện ra người quen.

Oh, cái cô y tá phụ trách cho mình đang gian díu với chồng mình nè...

Đáng lẽ nó sẽ không quan tâm gã chồng ở bên ngoài lên giường với ai đâu, nhưng xui một cái là cô y tá mà gã đang ôm trong lòng lại nhuộm tóc trắng.

Màu tóc đặc biệt chạm đến dây thần kinh của Ganko làm nó mất kiểm soát, nhặt con dao nhỏ dùng để khui thùng hàng trong kho rồi nhanh nhẹn cắt cổ cả đôi.

Nhìn bàn tay dính đầy máu và đôi nam nữ đang nằm bất động đè lên nhau dưới đất, từ khi qua Anh cho đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Ganko nở nụ cười thích thú.

Cái cảm giác này...

Hình như cũng không tệ lắm?

Ngay trong đêm đó Ganko đã trốn khỏi bệnh viện, bắt đầu chuỗi ngày Anh Quốc xảy ra hàng chục vụ án giết người.

Thứ gì đó trong thâm tâm cứ kích thích Ganko hãy giết người nhiều hơn, một tương lai mờ đục càng làm nó lạc lối ngày một xa.

Cuộc dạo chơi quanh một vòng Anh Quốc của Ganko khiến cho người dân nơi đây sợ hãi tột cùng, những kẻ mang màu tóc trắng đều đổ xô đi nhuộm lại tóc mình khi biết tin nạn nhân rơi vào tay nó đều có bộ tóc sáng màu này.

Có điều, họ sai rồi.

Sự thật là số người nó giết đã xấp xỉ con số hai mươi.

Chỉ cần hứng thú là giết, tóc trắng khi bị loang màu máu đẹp lắm.

Rực rỡ như thế nên Ganko không có nỡ giấu xác đi mà muốn chia sẻ cho cả thế giới cùng thưởng thức.

Số xác còn lại bị nó giấu nhẹm đi, chẳng ai hay, chẳng ai biết.

Và giờ đây Ganko đã có mặt tại Nhật Bản.

Đám người Anh ngu ngốc chẳng bao giờ bắt được nó trong khi nó đã lộ cả mặt như thế, sự vô dụng của họ khiến nó chán đến mức trốn về Nhật kiếm trò mới chơi.

Ganko híp híp mắt nhìn bầu trời xanh ngát, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.

Đây là nơi lưu giữ kí ức về Ganko và Haru.

Liệu... nó có cơ hội gặp lại Haru không?
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 68


Sự bất ổn của tâm lí đã hành hạ Ganko suốt quãng thời gian khá dài, hệ luỵ chính là khiến nó quên đi mất những người thân ở bên cạnh mình.

Giờ đây tâm trí của nó chỉ còn quanh quẩn về một mình Haru, vì thế mà nó khát khao được gặp lại hắn hơn bao giờ hết.

Hiện tại, tâm trạng của Ganko ổn hơn rất nhiều kể từ khi bước chân đến Nhật.

Nó vô thức yêu lấy nơi này, muốn đi khắp ngỏ ngách của Nhật Bản để xem nơi mình từng sống hạnh phúc ra sao.

Tin tức Kobayashi Ganko đến Nhật vẫn chưa ai biết cả.

Vì thế mà giờ nó cực kì nhởn nhơ bên ngoài, ăn uống no nê trước khi bị người khác phát hiện.

Ganko đi nhiều nơi lắm, nó cũng không thích ngủ nên sáng đêm đều la cà chơi.

Bấy giờ không gặp người nào có bộ tóc trắng khiến nó vừa thoải mái vừa thất vọng.

Thoải mái là vì nó sẽ không bị cơn điên hành hạ nữa, cũng không cần tốn sức giết người.

Thất vọng là vì không gặp ai tóc trắng đồng nghĩa với việc không gặp được Haru.

Đi được thêm một khoảng, nó đột nhiên dừng lại rồi chăm chú nhìn cái bóng của mình.

Liệu Haru có nhớ mình không nhỉ?

Hay là giờ Haru đang hạnh phúc bên gia đình nhỏ của hắn rồi?

Ganko chỉ suy nghĩ đơn giản thế thôi đã thành công đem tâm trạng của mình từ thoải mái thành cực kì tồi tệ.

Viên kẹo ngọt trong miệng bị nó cắn nát, dây thần kinh căng ra.

Nếu thật sự là như thế, nó sẽ giết Haru và cả gia đình nhỏ của hắn...

Chắc chắn là như thế rồi!

Trùng hợp lúc đó chiếc TV trong cửa hàng bên cạnh chiếu thời sự khiến Ganko vô thức chú ý đến.

Đập vào mắt nó là hình ảnh người con trai tóc trắng, đôi mắt tím lạnh lẽo trong TV.

Cảm giác quen thuộc này...

Có khi nào người này là Haru của nó không?

Tim Ganko đập mạnh một cái, cảm xúc dâng trào trong lòng làm nó phải cười rộ lên, vô tình bỏ lỡ phóng viên nói rằng người đó tên là 'Kurokawa Izana'.

Sau đó nó chỉ còn nghe được vài thông tin về nhỏ người trong TV.

Hừm...

Tội phạm à?

Hai đứa cùng nhau bị truy nã, nghe thú vị ghê.

Được biết chính phủ đã nắm được địa bàn nhưng vẫn chưa dám tấn công vào nơi này, sợ rằng vào đó rồi lành ít dữ nhiều mà vẫn không thu thập được gì nên bên họ vẫn còn tìm đối sách.

Ai sợ thì sợ, Ganko không sợ.

Hí ha hí hửng lần theo địa chỉ tới địa bàn của người mà nó cho là Haru.

Với một đứa bị phát lệnh truy nã trên toàn thế giới nhưng vẫn thảnh thơi từ quốc gia này đến quốc gia khác thì việc Ganko lẻn vào Toman dễ như ăn kẹo.

Bản thân đang bay nhảy từ thùng container này đến thùng container khác, lại phải dừng lại vì nghe thấy tiếng ồn ào phía dưới.

Mọi người ở dưới từng gương mặt từng giọng nói, mọi thứ đều khiến Ganko cảm thấy quen thuộc tới mức như mới vừa nghe ngày hôm qua.

Dù nghe không hiểu mọi người ở dưới đang nói về cái gì nhưng nó vẫn không nỡ bước tiếp, nằm xấp xuống lú cái đầu nhỏ ra quan sát mọi người.

Trùng hợp lại thấy người mà nó mong ngóng rất lâu đang đứng đó, Haru của nó!

Không hiểu sao nhìn thấy tất cả bọn họ trong lòng nó thật vui!

Ganko cười khúc kha khúc khích nhìn nhóm người đang chĩa súng vào nhau phía dưới....

Chĩa súng???

Súng thật hay súng giả thế??

Còn chưa kịp hoang mang xong thì liên tục có tiếng súng vang lên, người tóc đen mặc vest ngã xuống đầu tiên.

"...."

Âu sịt!

Chết người rồi báo công an đi!!!!!

Sau đó, Ganko nghe được tên ai đó.

"Izana!!"

Và người mà nó tưởng là Haru đã đáp lại rất tự nhiên.

"Đừng gọi tên tao như thế?!"

"...."

Như đã nói thì Ganko có vấn đề về tâm lí, thành ra cảm xúc thất thường không có gì là lạ hết.

Phút trước còn cười tủm tỉm, phút sau đã nổi cơn điên vì biết người mình tìm kiếm thật ra không có ở đây.

Người mà Ganko cứ ngỡ là trái tim của mình hoàn toàn không phải tên tóc trắng phía dưới.

Và, Ganko mất kiểm soát từ trên cao nhảy về phía Izana.

Muốn cắt đầu tên này...

Nó sẽ cắt đầu tên này ra và treo trên tháp Tokyo!!!

Nhưng bởi Ganko quá chú tâm đến việc giết tên này không quan tâm đến mọi thứ xung quanh.

Ngay lúc mũi dao quẹt được một đường nhỏ trên cổ gã thì phía người đã truyền đến cơn đau điếng.

Cả cơ thể vô lực ngã bẹp dưới đất, cuối đầu nhìn xuống người mình.

Oh...

Không cẩn thận bị súng bắn trúng rồi, tận mấy viên lận đó.

Nó đau quá, việc hít thở đối với nó bây giờ cũng rất khó khăn.

Không ổn rồi, thị giác hiện tại đã mờ đi rất nhiều còn ý thức dần mất đi.

Cứ nghĩ tới việc mình sắp chết khiến Ganko phải nức nở khóc.

Không chịu đâu, Ganko vẫn chưa tìm được Haru mà...

Nó vẫn chưa đoàn tụ được với Haru mà...

Làm ơn, đừng để Ganko chết đi khi chưa nhớ được người mình yêu nhất là ai.

Nếu cứ thế mà chết kiếp sau lấy đâu mặt mũi mà nhìn hắn đây?

Sau cùng, Ganko chỉ kịp nói vài lời.

"Haru...

Haru...

Rốt cuộc thì... cậu là ai chứ?"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 69


Ganko hoảng hốt giật mình dậy sau giấc ngủ dài cùng với cơn ác mộng.

Trong mơ nó không hề nhớ Sanzu là ai, dù bây giờ đã tỉnh thì cảm giác đáng sợ ấy vẫn quanh quẩn trong tâm trí nó.

Mặc kệ khung cảnh bạo lực xung quanh, Ganko tung chiếc áo khoác đang đắp trên người mình xuống đất rồi chạy đến nơi Sanzu đang đứng.

Cả người nó run lên, ôm lấy hắn cứng ngắt không dám buông.

Sanzu cũng nhận ra sự khác thường của nó, luôn miệng hỏi.

"Bị gì đấy Ganko?

Ganko?

Nói tao nghe coi!"

Người trong lòng không hề đáp lại lời hắn cũng không có ý định buông tay ra, chỉ đơn giản là muốn ôm Sanzu thật chặt.

Giấc mơ đó quá thật, Ganko cứ ngỡ là mình đã thật sự trải qua một đời như thế.

Nếu nó thật sự là tương lai của nó thì như thế nào?

Dòng suy nghĩ khiến Ganko trở nên sợ hãi hơn bao giờ hết, ra sức ôm Sanzu và trung thành giữ im lặng mặc kệ bạn trai đã nóng hết ruột gan vì sự khó hiểu của mình.

Nhẹ nhàng không được nên Sanzu phải sử dụng bạo lực, hắn mạnh bạo gỡ cánh tay trên eo mình xuống, xách ngược cổ áo Ganko lên.

"Mày bị- Sao lại khóc?!"

Ganko nhìn thẳng vào mắt hắn, cái môi mím mím nãy giờ cuối cùng cũng chịu mở ra thút tha thút thít.

"Em...

Em mơ thấy ác mộng..."

"...."

Bạn gái hắn cái gì cũng dở, chỉ giỏi dọa hắn.

Ác mộng thôi mà khóc như kiểu sắp chia tay tới nơi rồi ấy!

Cái cảm giác thực đến mức Ganko nhớ rõ mồn một, càng nghĩ càng sợ hãi làm nó khóc càng hăng, oang oang cái miệng mách bạn trai về cơn ác mộng.

"Trong mơ em lấy chồng rồi... chồng em hong phải Haru....

Oaaa!!

Em còn quên luôn Haru là ai nữa, em sợ Haru ơi!!!!"

Sanzu bỏ Ganko đứng xuống, đưa ống tay áo chà lên mắt nó, nhỏ giọng.

"Nằm mơ thôi mà làm thấy ghê!

Tao ở đây nè, mày quên tao tao gõ đầu mày, mày gả cho thằng khác tao giết mày.

Yên tâm chưa?"

"Yên tâm rồi..."

Inui vi diệu nhìn đôi chim cu trong góc tối.

Oh...?

Nín khóc thật kìa?

????

Đương nhiên, Takemichi nằm đó nghe và quan sát được hết mọi thứ.

Mắt cậu đã to giờ trợn lên còn to hơn nữa.

Không tin vào sự trùng hợp này.

Giấc mơ của Ganko có khi nào là tương lai không?

Nếu như là thật thì đó là khả năng đặc biệt của bản thân mà Ganko không nhận ra đấy à?

Takemichi thầm tính toán trong lòng.

Chắc chắn phải tìm cơ hội gặp riêng Ganko và hỏi về vấn đề này.

.

.

.

.

.

Đâu đó trong địa bàn của Thiên Trúc ở Tokyo.

Sau khi phát hiện ra 'sinh vật' trong phòng đã cắt dây chạy mất thì tâm trạng của tổng trưởng Thiên Trúc - Izana cực kì tệ.

Mang gương mặt nhà bị mất sổ đỏ đi hỏi tội hai thằng tiếp xúc cuối cùng với nó.

"Haitani, nó đâu rồi?"

Ran đang dạy dỗ lại tên đàn em trong đội đột nhiên bị điểm tên, khựng lại ngước lên hỏi.

"Nó nào?"

"Còn ai vào đây nữa, Kobayashi Ganko đấy!"

Rindou ngáp dài trả lời anh trai, dừng một chút rồi lại trả lời tiếp câu của tổng trưởng đáng kính.

"Nó trốn đấy, lúc đầu thấy định tóm lại nhưng mà thằng ghệ nó tóm nó trước rồi!"

Izana nhíu nhíu mày, lặp lại trọng điểm một lần nữa.

"Ghệ?"

Ran là đứa nhận ra vấn đề đầu tiên.

Hắn bắt đầu huyên thuyên như là đang lập đàn triệu hồi quỷ dữ Izana từ địa ngục lên chơi.

"Đúng rồi, cái thằng tóc trắng trông như con gái đi bên cạnh Mucho ấy, ghệ nó đó!

Yêu nhau lắm cơ, ôm ôm hôn hôn suốt thôi!"

"...."

Anh trai cậu lại bắt đầu rồi đấy!

Nhưng mọi thứ lại nằm ngoài dự liệu của Ran rồi, Izana không hề nổi điên hay cọc cằn vì biết tin Ganko có người yêu.

Gã chỉ bỏ lại một câu xong ngoảnh mặt đi mất.

"Thằng đó điên rồi!"

"...."

"...."
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 70


Mucho nhìn hai người đứng trong góc tối ôm ôm ấp ấp đau mắt chịu không được, quơ quơ tay đuổi cả hai về.

"Sanzu, mượn xe thằng nào rồi đưa nó về đi, thêm một lúc nữa tao trói đầu hai đứa mày lại đánh cùng đấy!"

"...."

"Vậy đội trưởng...

Tôi đưa Ganko về trước!"

Sanzu liếc xuống cái đỉnh đầu đang loi nhoi dụi vào người mình, không nói không rằng lại nắm cổ áo xách lên đi ra ngoài.

Ganko chỉ vừa đặt mông ngồi lên xe đã bị bồ mình chửi.

"Con ngu này, có mơ thôi mà thế rồi thì làm ăn gì được nữa hả?!"

Ganko ụp mặt vào vai hắn bĩu môi ra.

Tự cãi thầm trong lòng chứ không dám nói thành tiếng.

Thử giống nó đi, rồi coi có ôm khư khư nó bên người cả ngày không, hứ!

Nhưng dù đó có thật sự là mơ đi chăng nữa thì ít nhiều gì cũng tặng cho Ganko một bóng ma tâm lí bé bé xinh xinh nằm gọn trong lòng.

Cũng đã có nhiều trường hợp vô thức mơ thấy tương lai rồi mà, lỡ có khi nào đang xảy ra với nó không?

Suốt quãng đường được Sanzu đưa về, Ganko cứ suy nghĩ lan man, sau đó lại không im lặng nổi nữa mà bắt đầu mè nheo ăn vạ với hắn về giấc mơ và nói về cái kế hoạch mang tính thế giới của nó.

Sanzu quá mệt mỏi khi Ganko ngồi phía sau cứ léo nhéo không ngừng.

Thôi thì cứ chiều theo ý nó.

Không phải thì thôi, hai đứa cũng đâu có mất mát gì

Và thế là, vừa được hắn đưa về đến nhà Ganko đã bắt đầu công cuộc quây quấy anh mình cả buổi tối.

"Cho em mua thêm một thanh katana đi mà~ năn nỉ anh luôn đó!"

Taida từ tốn ngồi trên ghế sofa húp từng ngụm cà phê và xem vài ba dự án trên tay.

Bị quấy đến quen, anh chỉ bình thản nhìn 'sinh vật' đang ngồi dưới đất, nó ngoe nguẩy ôm đùi mình líu ríu không ngừng.

Em nó lên cơn, tí tự hết ấy mà...

Taida lúc nào cũng nghĩ đơn giản như thế đấy, nào ngờ mãi một lúc sau khi mà anh đã ký xong mấy cái hợp đồng rồi mà Ganko vẫn lì lợm ngồi đấy ăn vạ.

Chỉ số lì lợm tăng theo thời gian à?

"Anh già mua cho em thêm đi~!!!"

"Sao tự nhiên đòi mua thêm, thanh kia bị sao à?"

"Tự nhiên em muốn học sử dụng song kiếm á..."

???

Anh trai nheo mắt khó hiểu nhìn nó, đang suy nghĩ thử xem sao đột nhiên nó lại đòi học song kiếm.

Thấy Taida cứ im im nhìn mình chứ không nói gì, Ganko kiên nhẫn lặp lại câu của mình lần nữa.

"Được không Taida, cho em học song kiếm á?"

"Em có chắc là mình học song kiếm không?

Với học đâu ra cái thói gọi thẳng tên anh mình vậy?!!"

"Chắc!"

- Ganko gật gật đầu, hoàn toàn lơ đi câu cuối của anh.

"...

Thôi được rồi, cho mua đó!"

Đứa nhỏ đạt được mục đích hò reo vui mừng một cái, không thèm nịnh nọt phủi mông bỏ lên phòng mất, để lại Taida thở dài nhìn theo.

Ganko có kĩ năng sử dụng katana thuần thục, chính xác là một thiên tài, việc chọn học thêm song kiếm không có gì là khó với nó cả.

Có điều Taida vẫn rất thắc mắc nhé, anh vẫn còn nhớ cách đây không lâu khuyên nó học song kiếm tới mức viêm họng nó vẫn ứ chịu học.

Giờ lại đổi ý làm anh thấy hơi lạ à nha.

Không có gì lạ ở đây cả, Ganko mua để nhét dưới gầm giường thôi chứ học hành gì nó.

Hihi có ông già mấy chục tuổi đầu còn bị nó lừa, yêu lắm!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 71


Thật sự Ganko không làm cho cộng đồng người thiểu năng thất vọng.

Khi đã giải quyết được việc mua thêm một thanh katana thì sau vài hôm nó đã quên bẵng chuyện giấc mơ, tiếp tục trở về vị trí con ghệ ngu ngu khờ khờ mê cái đẹp của Sanzu.

Không trách Ganko vô tư, chỉ trách não con nhỏ này bé vãi l*n.

Tanoshi nhanh chóng lấy lại tinh thần cứu vãn tình hình sự kiện của bản thân, đương nhiên sự kiện tiếp tục tổ chức thì Ganko sẽ tiếp tục tham gia từ đầu đến cuối, ngồi chễm chệ trên hàng ghế vip, nơi mà mọi người sức đầu mẻ trán mới dành được vé.

Ganko không có giàu, Ganko chỉ may mắn sinh ra trong một gia đình giàu có thôi.

Thêm việc Sanzu hiện giờ còn dưới trướng Thiên Trúc, túc trực xuyên suốt ở Yokohama nên thành ra con bé của hắn cũng được thả rong ở đây, vui vẻ chơi bời cả ngày mà không bị hạn chế bất cứ điều gì.

Còn chuyện nhà ở?

Hah!

Nghĩ Kobayashi Ganko đây là ai hả?

Là em gái cưng của Kobayashi Taida đấy!

Ông già đó đi công tác khắp nơi nên ở đâu cũng có 1 căn nhà.

Thấy cách người giàu sống chưa?

Cũng trong khoảng thời gian này Toman và Thiên Trúc đang lăm le đánh nhau liên tục, mọi thứ dần trở nên tệ hơn, tệ đến mức không thể cứu vãn.

Tuy vậy...

Bầu không khí của Thiên Trúc nó có cái gì đó rất lạ...

"Mucho!!!

Mày chặn cái con giặc đó lại cho tao!!"

Ganko, tội đồ đứng trong địa bàn Thiên Trúc mặc đồng phục Toman đang bị truy đuổi.

Có lẽ chuyện này vẫn chưa tới tai Izana, gã mà biết thì con này lên đường từ sớm rồi chứ không còn cơ hội chạy long nhomg thế này đâu.

Ngay từ đầu Ganko đã không muốn đầu quân cho Thiên Trúc.

Nó thích Toman, thích cách mọi người bảo vệ nhau, xem nhau là gia đình, còn ở đây dù có nhiều trai đẹp đi chăng nữa thì nó vẫn không thích (tại ở đây trai đẹp ít hơn).

Tuy nhiên Ganko vẫn phải miễn cưỡng ở lại nơi này bởi gì Sanzu đang ở đây.

Nó thích Toman không đồng nghĩa với việc nó sẽ bỏ hắn mà chạy về Toman.

Lúc rảnh rỗi thì quấy hắn hãy quay về bên Mikey chứ nhất quyết không quay về một mình.

Quấy đến mức Sanzu dành ra 3 ngày để làm 'công tác tư tưởng' cho Ganko.

Con bé hiểu được sự tình, lại được 'quan tâm' trong ba ngày liên tiếp.

Lập tức ngoan ngoãn làm cái đuôi nhỏ phía sau lưng của Sanzu.

Chỉ âm thầm chờ đợi ngày được về với Inui...

À không, được về với Toman.

"A!"

Trong lúc chạy trốn đám người sau lưng Ganko hậu đậu đâm đầu vào người Sanzu rồi ngã bẹp xuống đất, nó ngước mặt lên nhìn hắn từ trên xuống dưới, âm thầm vừa khóc vừa đánh giá.

Nhìn xem, Izana ở quá khứ hay hiện tại thì mắt thẩm mỹ chả tốt tí nào.

Đồng phục đỏ kè cháy mẹ mắt người nhìn, đã thế còn mấy trăm người mặc rồi đứng chung chỗ nữa chứ, thật sự là rất nhức mắt.

Cũng may chính là người yêu của nó có một gương mặt xinh đẹp, dư sức gánh cả bộ trang phục ấy.

"Bắt được nó rồi, đem đồng phục lại đây!"

Không chú ý xung quanh nên Ganko đã bị mấy tên áo đỏ bắt dính, cưỡng ép mặc vào thêm một chiếc áo đỏ chói ngay tại chỗ.

Cả quá trình Sanzu chẳng hề lên tiếng, khoanh tay đứng đấy và đưa đôi mắt xinh đẹp chỉ liếc đám người đang bắt Ganko.

Một phần là quan sát Ganko.

Còn lại chính là cảnh cáo chúng nó.

Hắn đang đứng đây, đừng có mà mạnh tay với con bé của hắn.

Ganko nó sẽ bướng bỉnh không chịu mặc, kiểu gì cũng có người tức giận mà mạnh tay với nó.

Sanzu không để chuyện đó xảy ra đâu, nhỏ này chỉ mình hắn bắt nạt được thôi, đừng có mơ!

Chỉ cần 5 phút thôi, đến khi mọi người tản ra thì trên người Ganko đã nguyên vẹn một màu đỏ từ đầu tới chân.

Một lớp đồng phục của Toman bên trong và một lớp đồng phục của Thiên Trúc bên ngoài làm nó muốn tắt thở, giãy đành đạch dưới đất ăn vạ.

"Oaaaa tôi không muốn mặc màu đỏ!!

Tuổi tôi không hợp mệnh với màu đỏ đâu!"

"Bẩn, ngồi dậy nhanh!"

Sanzu cầm tay nó kéo lên xoay vài vòng để vụi sạch cát trên người đó, mặc kệ cái miệng cứ léo nhéo than vãn không dừng.

"Em ghét màu đỏ...

Em nóng quá...

Haru coi cái áo nó siết người em nè..."

"Tại mày bướng.

Ngay ban đầu nghe lời thì đâu có chuyện này?"

"Màu này không đẹp..."

"Ừ, màu này không đẹp tí nào!

Đi, tao dẫn đi thay.

Nhớ bỏ đồng phục Toman ra đấy, mày liệu hồn"

"...Em biết rồi"

Sanzu lên tiếng thì Ganko chả dám cãi tiếp đâu.

Ngoan ngoãn theo hắn đi bỏ đồng phục Toman ở phía trong ra cho đỡ nóng.

Cẩn thận cất đồ vào balo rồi rề rà bước ra.

"Màu đen hợp với em hơn mà..."

"Đừng có lải nhải nữa coi, nhức hết cái đầu tao!!"

Rindou từ phía sau bước đến đánh vào đầu nó, cảm giác sự đáng sợ của Thiên Trúc bị giảm một nửa từ khi có con nhỏ này xuất hiện.

Chí chóe ồn ào nhất băng, phạm luật thì thôi rồi ra.

Cậu chỉ thấy lạ ở chỗ Izana lại mắt nhắm mắt mở để nó tung hoành ngang dọc trong băng của mình.

Nếu như là những người khác thì bị đánh cho thoi thóp là chắc rồi.

"Đừng đánh vào đầu nó!"

Sanzu đưa tay ôm lấy đầu Ganko, che chở nơi mới bị cậu đánh vào.

Che gương mặt sặc mùi sát khí dưới lớp khẩu trang mà thấp giọng cảnh cáo.

Nhìn đôi trước mặt dính dính nhau trước mặt khiến Rindou ngán ngẩm, chán nản quay đầu bỏ lại một câu.

"Chậc... tụi trẻ trâu, mày sợ đánh vào đầu nó ngu thêm hay gì?"

"...."

Ngu thêm...?

Ganko cầm lấy bàn tay đang để trên đầu mình kéo xuống, nắn nắn xoa xoa dỗ dành người trước mặt bớt giận.

"Haru, em không sao, anh đừng có nhăn-"

"Để nó đánh vào đầu mày một lần nữa thì tao đánh mày gấp đôi đấy!"

"...

Bé biết rồi ạ"

Nó mím mím môi lại, cứ cuối đầu nghịch nghịch tay hắn, chốc chốc lại ngước lên nhìn sắc mặt của đối phương xem đã dịu lại chưa.

Nhưng mà đối phương ở đây là ai cơ?

Là Sanzu Haruchiyo đấy.

Hắn biết thừa con nhỏ trước mặt đang có ý đồ với mình.

"Muốn gì thì nói"

"Cho em về Shibuya vài hôm nha, em nhớ mọi người"

"Mày biết thừa là tao không cho mà đúng không?"

Biết mà, dù gì thì cái hôm nó bị anh em Haitani vác đi mất đã khiến mọi người hoảng phát điên lên, nghĩ sao giờ lại thả nó đi lung tung được.

"Về bằng xe của Taida, anh ấy có việc ở đây và hiện tại chuẩn bị về.

Haru cho em đi nha, em nhớ mọi người nhiều lắm..."

Ganko trưng cái mặt buồn hiu ra, cầm tay Sanzu áp lên má mình dụi dụi lấy lòng.

"Haru..."

Hắn tặc lưỡi, tự mắng bản thân sao đột nhiên lại dễ dãi với con bé này.

Bàn tay đang áp trên má nó động đậy, ra sức véo lấy má Ganko.

"Ách!"

"Muốn về thì về!

Tao sẽ về đón nên mày cứ ở yên, tự tiện chạy về đây thì mày tới số!"

"Em nhớ rồi!!!"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 72


Ganko không chần chừ liền nhón người hôn cái chóc lên má hắn, ngoe nguẩy chạy đi.

Chợt nhớ ra đều gì đó, nó quay đầu nhìn hắn, chân thì vẫn lùi đều đều về sau, lớn tiếng nói:

"Haru đừng có nhớ em quá rồi sinh bệnh nha!!!"

Có mày bệnh!

Mày hắn nhíu lại, đôi tai đỏ rực lấp ló sau màu tóc trắng.

Con ranh của hắn hay hét cho mọi người xung quanh nghe cùng quá.

Một tên rất ít khi thể hiện tình cảm đặc biệt là ở nơi đông người, và một con bé rất chăm công khai nói lời yêu thương, sến súa với hắn trước mặt mọi người.

Vẻ mặt vô cảm thấy chết không sờn ấy vẫn thường biến đổi nhè nhẹ khi bên cạnh nó.

Ganko tinh mắt nhìn thấy sự biến đổi nhỏ của ghệ yêu càng cao hứng cười tươi hơn.

Nó vừa lon ton chạy ra đường lớn thì bị một chiếc xe đen chặn đường.

Taida hạ kính xe xuống, một tay cầm lái, một tay nới lỏng cà vạt của mình.

Ánh mắt oái ăm nhìn đứa em cười ngu ngu ở ngoài, không đợi nó lên xe đã mắng tới tấp:

"Anh đã nói là anh bận đấy con kia?

Sao chậm vậy?"

"Tại em kẹt..."

"Không, cái mặt đần thối của mày không thể kẹt được!

Chim chuột giỡn hớt trong đó một buổi rồi chứ gì?!"

Ganko biết tội của bản thân, thu mình về cái vẻ khúm núm nhỏ nhẹ hỏi anh:

"Em xin lỗi.

Anh bận như thế, vậy là mình không đi mua hoa được hả?"

Taida đưa đôi mắt sắc lẹm nhìn nó, xong hất mặt xuống sau xe.

"Sau xe mua đầy đủ, anh chả biết mua cái nào hợp nên mua hơi nhiều.

Cút xuống sau xe lựa đi!"

Đứa nhỏ siêu sùng bái anh trai mình vì lúc nào cũng lo chu toàn mọi việc.

Đem cả người chui vào cửa sổ xe câu cổ Taida, cọ cọ má vào mặt anh.

"Có anh bên cạnh em chẳng cần lo gì luôn!!

Gì cũng được, nhưng mà anh có mua hoa phi yến cho em không?"

"Không mua hoa phi yến"

"Hả...?"

Ganko chui ra khỏi xe, nhanh chóng mở cửa sau rồi vào kiểm tra từng bó hoa.

Là vậy đấy, cứ đụng đến mẹ là cái dáng vẻ lanh chanh mất hút, nó nhíu mày chất vấn anh.

"Em nói em đi thăm mẹ mà..."

"Ganko, mẹ thích cẩm tú cầu..."

Lời sắp nói ra đã bị chặn mất.

Ganko cuối đầu tìm bó hoa màu xanh biếc nổi bật gần đấy, ôm trên tay ngắm nghía kĩ càng.

"Sao em lại không biết vậy?

Mà sao đến bây giờ anh mới nói cho em nghe?!"

"Con nhóc tùy hứng, em toàn tự đi thăm mẹ rồi toàn tự mua hoa thôi thì sao anh biết được em không biết chuyện này!

Thì ra bó hoa phi yến mà anh chị thấy trước mộ mỗi lần đi thăm mẹ là của em, hôm nay em mà không nhờ anh mua thì chắc anh vẫn hiểu lầm là ông ấy mua cho mẹ mất!"

Vì mẹ mất từ khi Ganko còn rất bé mà.

Hình ảnh mẹ ngồi cắm từng nhành hoa phi yến vào bình, rồi trưng khắp nhà.

Việc làm diễn ra liên tục, quen thuộc đến nỗi in sâu vào não một đứa nhỏ.

Là hình ảnh hiếm hoi mà nó nhớ về mẹ mình.

"Hình như anh chưa kể em nghe chuyện mẹ có cả một vườn hoa cẩm tú cầu nhỉ?"

"Dạ?

"Cách nhà ông bà ngoại ít phút đi xe có một vườn hoa xinh lắm"

Tương tự với nó, mẹ là con gái út trong nhà, đặc biệt hơn tí là đứa con gái duy nhất trong 4 người con.

Vì thế mà cả nhà xem như trứng như hoa mà yêu thương.

Mẹ thích cẩm tú cầu, cả nhà vì thế đã tặng cho mẹ một mảnh vườn trồng đầy loài hoa xinh xắn ấy vào sinh nhật thứ 18.

"Địa bàn của anh chị khi bé đó!"

Vào những ngày nắng dịu, mẹ lại dắt hai đứa về lại nơi này mặc sức nô đùa.

Tay bế em bé đang bi bô những từ vô nghĩa, hay là cười khanh khách theo tiếng đùa giỡn của anh chị mình.

"Mẹ bế em á?

Sao em không nhớ gì hết vậy?"

"Lúc đó mày còn bé tí, nói còn chưa được thì sao mà nhớ?"

"Ơ... về sau mình không về đó nữa ạ?"

"Ừ, vì bà nội em không thích!"

Bố là người đứng đầu, bên ngoài công việc bộn bề nên chuyện trong nhà không quan tâm nhiều.

Mà nếu có, người thiệt thòi thêm là mẹ.

Vì bà nội không thích con dâu cứ rảnh rỗi lại về nhà mẹ đẻ, nên khi Ganko lớn một tí thì không còn thường được về nhà ông bà ngoại.

Vì bà nội thích hoa phi yến, nên mẹ cũng làm quen với loài hoa này để lấy lòng bà.

Mẹ chịu thiệt thòi, sống nhúng nhường, luôn hạ mình trước mọi việc để cứu vãn lấy không khí trong nhà, cố gắng duy trì một môi trường lành mạnh bao bọc cho ba đứa nhỏ.

Bàn tay Ganko lắm lúc miết nhẹ vài cánh hoa nhỏ nhắn, lắng tai nghe anh trai kể về mẹ mình.

Nó bĩu môi, hờn dỗi ngắt nhẹ một cánh hoa nhỏ.

"Mẹ đẹp như thế, hoàn hảo như thế sao lại thích bố được nhỉ?"

Điểm đến đã ở trước mặt, Taida dừng xe cho Ganko bước xuống.

Trên tay nó lỉnh khỉnh vài ba bó hoa đủ màu sắc, ngoài tặng mẹ còn có tặng cho mấy cô bạn nhỏ đã lâu không gặp của mình.

Nhìn cô em gái đang bận rộn chỉnh trang phục lại đàng hoàng.

Đến gương mặt non nớt ngày nào đang dần có nét trưởng thành.

Ganko, con bé nó càng ngày càng giống mẹ.

Taida hít sâu một hơi, nở một nụ cười dịu dàng.

"Nghe này, mẹ của chúng ta chưa từng hối hận vì đã yêu bố"

Nó khựng lại đôi chút, ngước mắt lên nhìn Taida.

Khó tin khi nghe anh khẳng định như thế, còn chưa kịp hỏi lại lần nữa thì anh đã chạy đi mất.

Rốt cuộc thì vẫn không còn cơ hội nghe câu chuyện phía sau lời khẳng định chắc nịch ấy của anh trai mình.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
Chap 73


Hình ảnh cô nàng với dáng người nhỏ nhắn, tay ôm những bó hoa với màu sắc rực rỡ, to lớn chắn cả đường đi trước mặt khiến bước chân trở nên chậm chạm so với bình thường.

Ganko dựa vào cảm giác quen thuộc ở nơi đây để lần mò đi, chuẩn xác đứng trước mộ bà, hí hửng khoe:

"Mẹ!

Con có nhiều bạn gái lắm á, chuẩn bị đi tặng hoa cho mấy bạn nè!"

"Con không có quên mẹ đâu, bó hoa này là con mua cho mẹ á nha!"

Nó để tạm các bó hoa qua một bên, cẩn thận cắm từng cành hoa vào chiếc bình sao cho trông rực rỡ nhất mới vừa lòng.

"Tay nghề cắm hoa của con ngày càng cao rồi, so với khi trước thì...

Eo không muốn nhắc tí nào!"

Bình hoa của quá khứ do nó cắm nhìn như đấm vào mắt người ta, cành này gãy cành kia rơi hoa.

Thật sự... mỗi lần cắm là mỗi lần bị mắng cho một chập.

Giờ đỡ rồi...

Ganko lải nhải một hồi, ánh mắt vô tình qua kế bên và khựng lại.

Trái ngược với nơi an nghỉ của bà Kobayashi, lúc nào cũng sạch sẽ, nhộn nhịp, hoa thơm và đồ cúng thay đổi liên tục.

Thì bên cạnh lại toát lên sự hiu quạnh, cô đơn vì không được ai ghé thăm, phía trước chỉ đơn giản là một bình hoa, hoa cũng đã chết khô, xung quanh phủ rong rêu, bụi bậm.

Môi nó mím mím lại, chợt nhớ đến con trai duy nhất của người này, Kazutora Hanemiya.

Y bị giam rồi, vậy thì nơi này chẳng còn ai săn sóc nữa...

Nghĩ nghĩ một lúc thì nó nhích người sang bên cạnh, bắt đầu lựa lựa hoa cắm vào chiếc bình gần đấy.

Bản thân tự nhủ lần sau đi phải đem theo đồ nghề chà rửa nơi này cho sạch sẽ.

Bà ấy chỉ có một mình Kazutora thôi, y không ở đây, chẳng ai quan tâm đến nơi này.

Y thương bà như thế tương lai mà về đây nhìn thấy cảnh tượng này chắc đau lòng lắm.

Thôi thì Ganko sẽ thay Kazutora gìn giữ nơi này cho đến lúc y quay về.

"Mẹ ơi, gửi lời thăm cô kế bên dùm con với.

À... nói với cô là con trai cô bận việc nên không đến được nữa nha mẹ!!"

Ganko nói xong liền im bặt, khoảng một lúc sau cắm xong bình hoa liền tạm biệt cả hai và đi nhanh ra khỏi đó.

Nó là đứa vừa lươn lẹo vừa ngu.

Nói dối thành thói, lương tâm chưa bao giờ bị cắt rứt, tuy nhiên thì người đối diện chỉ cần tinh ý tí thôi là phát hiện nhỏ này xạo liền...

Đặc biệt là Sanzu, bản thân nó chưa bao giờ qua mắt được hắn.

Mỗi lần như thế là bị gõ cho la í ới, sau vẫn phạm tiếp.

Nhưng mà nói dối thành thói không có nghĩa là nó thích như vậy nhé!!!

Trường hợp bất đắc dĩ nó mới làm như thế thôi!

Đây là lần đầu tiên Ganko cảm thấy chột dạ vì nói dối mẹ mình lẫn mẹ y.

Người nhớn... bé Ganko hỏng có dám nhờn.

Ganko bước ra ngoài, việc đầu tiên nó làm là ngó nghiêng vài lần xem có ai đẹp đẹp gần đây không để còn lân la làm quen.

Ồ, không có...

Nó bĩu môi chán chường, quay đầu đi về hướng nơi mà Ema đang đi.

Hai người đã hẹn sẵn địa điểm với nhau, nên Ganko cứ vậy mà đi thì chắc sẽ gặp Ema đâu đó trên đường.

Nghĩ tới cái viễn cảnh mình bất ngờ tặng cho em một bó hoa, cái gương mặt bất ngờ và vui vẻ tới đỏ ửng vì nhận được quà ấy...

Ganko rất là mong chờ cuộc gặp gỡ lần này.

Bước chân đi ngày một nhanh hơn, chỉ là lang thang cả một buổi mà không thấy em đâu, đầu đổ đầy mồ hôi sợ sệt việc Ema bị phía Izana bắt cóc.

Mắt thấy số lượng hoa đã giảm xuống nên nó chuyển sang ôm chúng bằng một tay, tay kia rút điện thoạt ra gọi cho Ema.

Giọng nói dễ thương từ phía bên kia điện thoại chẳng mấy chốc đã gọi tên nó:

[Ganko?]

[Ema!!

Tớ không tìm thấy cậu, cậu ở đâu thế?

Có ai bắt Ema của tớ đi mất không?]

Bên kia đầu dây có tiếng phì cười, loáng thoáng còn có cả tiếng đùa giỡn.

[Ở đây có anh tớ và Hanagaki, tớ không sao hết!]

Ganko thở ra một hơi nhẹ nhõm, yên tâm rồi.

Ema cứ đặt trong tầm mắt của Mikey thì không ai bắt cóc được đâu.

Biết bản thân đã lo thừa nên Ganko không nhắc tới chuyện đó nữa, lâu rồi không nghe thấy giọng của Ema (cụ thể là 5 ngày), chẳng gặp mặt nhau (cụ thể là 9 ngày).

Nó nhớ cô bạn đến mức chỉ muốn gặp liền ngay tức khắc.

[Ema... tớ nhớ cậu quá đi... khi nào thì mình gặp nhau vậy?]

[Ema cũng nhớ cậu lắm!

Ganko này, ngước lên và nhìn sang đường bên kia đi!]

Ganko ngoan ngoan nghe lời, ngước mặt lên nhìn phía đối diện.

Nơi có 2 chàng trai bá vai nhau đùa giỡn, cô gái thì cười tươi rói, híp cả hai mắt lại vẫy tay với nó.

Aaa huhu mỹ nhân đang cười kìa!!!

Sao mà cười xinh thế kia???

Cuộc đời được chiêm ngưỡng sự xinh đẹp vô đối này sống không còn gì luyến tiếc nữa...

.

.

.

À còn, chưa cưới Haruchiyo về nhà, chưa buông thả bản thân như thế được.

[Cậu đứng đó đi!

Ema sang với cậu liền!]

Em vừa dứt lời xong đã chủ động ngắt kết nối, cất điện thoại vào túi áo của mình.

Còn cẩn thận xem xem có xe chạy đến hay không mới bước qua phía bên này.

Chiếc xe lớn cuối cùng vừa chạy qua, Ema đã nhanh nhảu chạy ra, líu lo gọi:

"Ganko ơi...

Ganko của tớ ơi!!!"

Tưởng tượng viễn cảnh Ema sẽ nhào đến ôm mình đã khiến Ganko cực kì kích động, hai tay cũng đã đưa ra để đỡ lấy mỹ nhân.

Nhưng mà chỉ trong một khắc ấy, tiếng xe phân khối lớn từ đâu chạy vụt đến.

Ganko còn chưa kịp nhắc nhở mọi người cẩn thận thì tiếng gậy bóng chày đập mạnh vào đầu người vang lên.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
Chap 74


Bốp!!

Tiếng va chạm mạnh vang lên khiến Takemichi và Mikey đang đùa giỡn cũng phải quay đầu chú ý.

Chứng kiến một chiếc phân khối lớn chạy vụt qua, Ema bị chiếc gậy bóng chày của tên ngồi sau đập mạnh vào đầu và ngã xuống.

Mikey là người gần Ema nhất, trợn trừng mắt phóng tới đỡ lấy em gái, hai tay run run ôm lấy em mình.

"Ema... nhìn anh này, nhìn anh... em, em đừng có làm anh sợ"

"Chuyện gì thế này....?"

Cảm thấy Ema đã thật sự không ổn, Mikey xốc cả người em lên lưng mình, bước chân nhanh hơn bình thường.

"Ráng một tí thôi, anh đưa em đến bệnh viện ngay đây!"

Takemichi tay chân luống cuống, hoảng loạn nhìn khắp nơi.

Quay đầu về phía sau, nơi Ema bị đánh cậu nhìn thấy cái gì đó, lập tức lùi lại và chạy về đấy nhặt hết đồ rồi tiếp tục đuổi theo mọi người.

Phía bên này, Mikey đã cảm nhận rõ ràng nhịp tim của Ema đã rất yếu, sự sống mong manh đang nằm trên lưng gã và thủ thỉ những lời yêu thương mọi người.

"Này nhé... em thích Ken lắm...

ấy!

Anh nói với ảnh... dùm em được không?"

Xin em... xin em đừng xảy ra chuyện gì cả...

"Manjirou... không ổn rồi, em buồn ngủ quá đi"

"Ema ngoan... ráng một tí nữa thôi, được không?"

Mikey cứ dỗ dành từng chút từng chút một, nhỏ nhẹ nói chuyện và cầu mong Ema vẫn hãy luôn đáp lại lời mình.

Chỉ có điều mọi hy vọng đã vỡ tan tành khi mà chẳng còn tiếng cười khẽ khi nghe gã nói.

Mikey hoảng rồi...

"E...Ema, đừng làm anh sợ mà...

Ema?"

Ema gục hẳn xuống vai cậu, an yên ngoan ngoãn như đang ngủ một giấc ngủ ngắn.

Trên gương mặt cũng chẳng có một tí bực bội hay là bất mãn.

Thay vào đấy em lại nở nụ cười mãn nguyện như thể chẳng còn luyến tiếc gì.

Takemichi đã không kìm được rơm rớm nước mắt, bàn tay ém chặt lên miệng vụng về che giấu tiếng nấc của mình.

Ngày hôm ấy... có một thiên thần đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

.

.

.

.

.

.

Ngồi trong bệnh viện, nơi tối tâm có vài ba đứa trẻ gục mặt trên ghế, họ đã hoàn toàn sụp đổ kể từ lúc Ema được các y tá đẩy ra ngoài.

Takemichi sau khi nhìn thấy tình trạng hiện tại của Draken và Mikey.

Đứng đấy suy nghĩ kĩ càng mọi thứ, quyết định tự bản thân đêm nay sẽ kết thúc tất cả.

Nhưng mà trước hết, cậu phải đưa cái này lại cho Ganko.

Cậu chậm rãi bước đến bên cạnh Ganko, người từ khi chứng kiến Ema xảy ra chuyện cho đến hiện tại vẫn giữ im lặng.

Nó bó gối ngồi trên gọn gàng ở một góc, không khóc cũng chẳng nháo ầm ĩ lên như bình thường.

Đôi tay cậu run run đưa ra 2 bó hoa vẫn nguyên vẹn, lí nhí nói chuyện

"Tớ đoán cậu định tặng nó cho...

Ema đúng không?

Đừng...

Đừng vứt linh tinh nữa, cậu ấy sẽ... không vui đâu" Takemichi nghẹn lại, cứ ngắt ngứ giữa chừng chẳng thành câu hoàn chỉnh.

"Cảm ơn cậu nhiều nhé...

Cứ để bên cạnh đi, tí tôi sẽ đem cho cậu ấy"

Gương mặt do cuối đầu nên chẳng ai thấy được biểu cảm hiện tại của nó như thế nào.

Chỉ có thể đoán qua giọng run run lên vì kiềm nén tiếng khóc của nó.

Takemichi ậm ừ, đặt bó hoa bên cạnh nó rồi nhanh chóng tạm biệt mọi người, biểu cảm nghiêm trọng đến cùng cực.

Chẳng biết bọn họ đã ở đấy bao lâu, không ai nói với ai câu nào.

Chỉ yên lặng ở nơi ấy cho từng giây từng phút trôi qua.

"Mọi người, mọi người nói chuyện với Hina một tí...

Được không?"

Cô bé dễ thương đột ngột xuất hiện ở nơi này, dáng vẻ lo lắng và đầy tâm sự cũng không làm Mikey nhìn lên một cái, đến cả Ganko còn không nhận ra sự tồn tại Hinata ở nơi này.

Chỉ có Draken miễn cưỡng lên tiếng đáp lại em.

Họ nói rất nhiều, nhưng Ganko lại chẳng có hứng nghe lấy một chữ.

Thứ duy nhất quanh quẩn trong đầu nó là nụ cười rực rỡ của Ema...

Và ánh mắt của kẻ đã gây nên chuyện này.

Cánh môi bị cắn đến bật máu, ánh mắt trừng lên ôm lấy bó hoa hướng dương trong lòng, nước mắt cứ rưng rức chảy mãi không dừng.

Tao thấy rồi nhé...

Thằng khốn nạn.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
Chap 75


Sau khi nhìn thấy được quyết tâm của Takemichi qua lời nức nở của Hinata.

Mikey và Draken đã cố gắng dùng ít thời gian nhất để xốc lại tinh thần của bản thân.

Nhanh chóng di chuyển đến nơi xảy ra trận chiến.

Hinata chợt nhớ tới cái cục trắng trắng ngồi trong góc nãy giờ.

"Ganko?"

Em vừa nhắc, Mikey là Draken cũng giật mình quay sang nhìn nó.

Nhắc mới để ý, Ganko khác với tưởng tượng của cả hai quá.

Đáng lẽ nó phải khóc đến mức ồn ào cả bệnh viện mới đứng chứ nhỉ?

Im lặng thế này...

Cứ làm bọn họ có cảm giác bất an.

Draken phất tay bảo 2 người đi trước, bản thân bước tới ngồi xổm trước mặt nó.

"Ganko...

Nãy giờ có nghe nói gì không?!"

Giọng nói cận kề ngay đỉnh đầu giờ mới xoay chuyển được Ganko, nó ngơ ngác ngước lên, lộ ra gương mặt nhỏ.

Cánh môi dưới bị nghiến đến bật máu nhưng chủ nhân của nó vẫn không hề hay biết khiến cho vết thương trở nặng, máu chảy thành một đường dài.

Đôi mắt mở to ngập nước xưng húp lên vì khóc quá nhiều, có điều...

ánh mắt cay nghiệt ấy là như thế nào đấy...?

Kinh nghiệm mấy năm trời chăm trẻ nhỏ mách bảo Draken tuyệt đối không được để nó chạy loạn, nếu không giữ dưới mí mắt thì tuyệt đối chuyện động trời gì cũng có thể xảy ra.

Cái đứa không biết bản thân đã bị Draken nghi ngờ, cẩn thận che giấu tâm tư dùng giọng điệu bình thường nhất hỏi ngược lại anh.

"N-Nghe cái g- ách!"

Miệng vừa động lập tức chạm vào vết thương, Ganko xuýt xoa đưa tay chạm nhẹ lên môi mình, sờ vào một vệt ươn ướt rồi ngẩn ngơ đưa tay ra nhìn lấy.

"...."

Đau...

"Bây giờ mới biết đau à?

Với...

Nãy giờ Hina đã ở đây, mày có hay không?"

"Hina á?!

Cậu ấy..."

Draken biết thừa đoạn sau có liên quan đến Ema, thở dài đứng lên lảng sang chuyện khác.

"Đi, chưa nghe gì thì theo tao!

Tao tóm sơ lược lại cho mà nghe!"

"Đi đâu?"

"Đi chiến với Thiên Trúc!"

Ganko nhìn xuống bộ trang phục mình vẫn đang mặc ở trên người, tay chỉ ngược về bản thân ngờ ngợ nói:

"Anh định chở thành viên của Thiên Trúc đi chiến với Thiên Trúc á?"

Ganko chớp mặt, đứng lên chỉnh lại quần áo cho tươm tất.

Gương mặt vẫn mang chút buồn bã nhưng hầu như đã quay trở về là Kobayashi Ganko của ngày bình thường, nó bước đến trước mặt Draken.

"Nhờ anh, chở đến đường nhà em nhé?"

"Lo gì chuyện trang phục, không cần né đâu tao chở tới đó luôn?"

"Thôi ạ, tổng trưởng Thiên Trúc dữ dội lắm không thoải mái như Mikey tí nào hết á!!

Rồi em cũng sẽ xuất hiện ở đó à!"

Draken chính là lấy lí do để giữ nó trong tầm mắt, vậy mà giờ đột ngột ngoan ngoãn càng làm anh hoảng hơn.

Con nhỏ này toan tính cái mẹ gì rồi!!!!

"Mày định làm gì?"

"....

Làm gì là làm gì?"

"Có ý định gì đó thì bỏ dùm tao, ở yên một chỗ cho thằng Sanzu đỡ lo dùm cái!"

"Em chả hiểu anh nói cái gì!"

Ganko quyết giả ngu tới cùng.

Ganko chối kiểu đó thì cũng chả bắt chẹt được tiếp, miễn cưỡng thả nó trước cổng nhà, còn cố nán lại dặn dò dạy dỗ nó không được làm trò bậy rồi mới yên tâm đuổi theo xe Mikey.

Draken vừa khuất, nụ cười khờ khờ dùng để trấn an anh cũng tắt lịm đi, nó lạnh mặt bước nhanh vào nhà.

Chuyện tương lai nó nghe hết rồi, Takemichi đã cố gắng đến thế nào và mọi người rơi vào hố sâu bao nhiêu lần nó đều đã rõ, mọi thứ đều là một tay Kisaki gây ra.

Vả lại con mẹ nó chẳng có cái happy ending nào cho Ganko và Sanzu hết!!

Lạch cạch!

Ganko mở cửa nhà bước vào, căn nhà chìm trong bóng tối khiến nó có chút khó hiểu.

Thường thì Taida sẽ có mặt ở nhà, ngồi ở phòng khách, hôm nay công ty có chuyện gì đột xuất hay sao mà giờ còn chưa thấy mặt đâu.

Nhưng mà chẳng nghĩ được bao nhiêu thì đã bị Ganko quăng ra sau đầu, nó chỉ muốn nhanh chóng gặp Sanzu và xiên chết cái tên kia thôi.

Hai chân nhanh nhảu chạy lên phòng của mình, lục lọi kéo ra 2 thanh katana sáng bừng.

Ganko đột nhiên nhớ đến cái giấc mơ điên khùng ấy lại trùng với một số chi tiết của phía Takemichi, nó rùng mình một cái, cẩn thận đem một thanh vắt bên eo mình, cái còn lại giấu kĩ càng dưới gầm giường.

Để một cái ở nhà cho chắc!

Ganko đã tính toán xong mọi thứ, không chần chừ bước ra khỏi nhà lên chiếc taxi mình đặt sẵn thẳng tiến đến nơi xảy ra cuộc chiến.

Giờ lành đến rồi, để tớ gửi quà lên cho Ema nhé!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
Chap 76


Trong đêm tối, đoạn đường lớn có chiếc taxi thông thả đến Yokohama, bác tài xế tinh ý biết phía sau có con bé nào đấy tuổi chưa lớn, bật nhạc vui tươi mà người trẻ thời hay nghe, còn thuộc mà ngâm nga hát theo.

Được chừng nửa bài, đứa nhỏ ngồi phía sau đã rướn người lên trước gọi:

"Chú... chú ơi?"

"Hả?...

Con không thích bài này hả?

Ở nhà con gái chú hay nghe lắm nên cũng nghĩ con thế, thích bài gì nói chú đổi cho!"

"Không đâu ạ, chỉ là chú chạy nhanh hơn tí được không?

Nếu không thì con sẽ không kịp mất!"

Trong chiếc gương phản chiếu lại hết gương mặt bết bát đầy bất an của cô bé, có lẽ có chuyện gì đó gấp lắm nên mới như thế này.

Nhưng nhìn điểm đến cuối cùng khiến ông không khỏi tò mò và lo lắng thay cho người nhà con bé này.

Ông cũng có con gái từng tuổi này mà, nên cũng dễ đồng cảm lắm.

"Bạn nhỏ, trời đã tối rồi đấy!

Con còn đến cảng một mình như thế hả?

Người nhà con ở đó à?

Vả lại mặt mày sao thế kia?"

"Dạ?"

Ganko réo lên bất ngờ, chưa kịp tan hết lời bác tài xế vừa nói với mình.

Mắt đối mắt với ông qua gương chiếu hậu rồi mới nhận ra người ta hỏi là vì đang lo lắng cho mình.

Lấy bừa cái lí do mà bất kì đứa trẻ nào cũng có thể gặp phải, lễ phép đáp lại để ông yên tâm: "Dạ... con... con mới chia tay nên như thế thôi, còn việc kia thì ở cảng có người nhà con đang ở đó đợi ạ!"

'Người yêu con mới chia tay' đợi lâu dễ cọc, chú nhanh nhanh hộ con đi mà!!!!

"Đồ chơi của con nhìn xịn quá, mua ở đâu vậy con?"

Nó mím môi liếc xuống 'đồ chơi' siêu xịn vắt bên eo, nói dối không chớp mắt: "Anh trai mua tặng sinh nhật con ấy, con cũng không rõ lắm!"

Nhìn nó hít chiếc mũi đến mức ửng hồng, ông không khỏi nói lên tiếng lòng của mình:

"Ài chia tay thôi mà, khóc gì mà không quan tâm đến bản thân luôn vậy hả, không có thằng này có thằng khác!

Chú có thằng con trai lớn ở nhà, để chú giới thiệu cho con!"

"....

Con cảm ơn, nhưng mà không cần đâu-"

"May mắn hai đứa nhà chú đều giống mẹ, nên thằng lớn đẹp trai lắm!"

"....Cho cháu xin phương thức liên lạc ạ!"

Bởi vì tốc độ xe đã tăng lên đáng kể, nên hai chú cháu nói được đôi ba câu đã đến nơi.

Ganko nhảy xuống xe, cuối đầu cảm ơn thêm một tiếng nữa mới xoay đầu chạy vào cảng.

Nhìn nó dễ thương ngoan ngoãn làm ông cứ nhớ cô con gái ở nhà, thiết nghĩ tí nữa phải mua bánh ngọt về làm quà cho con rồi.

.

.

.

"Này này...

đá văng luôn cả Mikey á???"

"Nhìn sức hút của Izana kìa"

Tiếng mọi người liên tục trầm trồ về trận đánh của hai vị tổng trưởng, người này nối tiếp người kia.

Ganko liếc một cái, tấm tắc khen trai đẹp đánh nhau quả nhiên là một tội ác, làm người đứng ngoài như nó không biết phải cổ vũ cho ai.

Cả hai ha?

Hay là Sanzu Haruchiyo?

Trong lúc đang chen chúc trong đám đông để tìm ghệ yêu và suy nghĩ xem nên cổ vũ cho người nào, tiếng Mikey không lớn cũng không nhỏ rơi vào tai nó giữa đám đông ồn ào.

"Trả lời em, sao anh lại giết em gái của chúng ta?"

Chân Ganko khựng lại, bàn tay đang cố gắng đẩy mọi người xung quanh ra cũng mất sức, nó thẩn thờ quay đầu nhìn về phía trung tâm.

Sao cơ?

Giết em gái của chúng ta?

Em gái Mikey là Ema, câu ấy có nghĩa là Izana cũng là anh trai của cậu ấy à?

Cũng có nghĩa là anh trai của Ema có một chân trong việc giết cậu ấy, em gái của mình...?

"Cậu mà biết... chắc sẽ buồn lắm, thế nào cũng khóc một trận với tớ cho xem..."

Bàn tay run rẩy đưa lên nắm chặt bao kiếm, suy nghĩ hỗn loạn trong đầu làm Ganko dần mất bình tĩnh hơn.

Nếu bây giờ Ganko lao ra đấy chen ngang cuộc chiến thì có được không?

Nó có giết được Izana lẫn Mikey không?

Nó c-

"Tìm được mày rồi!"

"Oái!!"

Tầm nhìn trước mắt chao đảo một tí, sau đó được đưa lên cao lên.

Ganko chớp chớp mắt nhìn người đang nắm lấy cổ áo mình xách lên.

Dây thần kinh bị kéo căng nãy giờ đột ngột xìu xuống, để lại một Ganko khờ khạo của ngày bình thường.

"Đi đâu mà giờ mới về đây vậy hả con ngu kia?"

Điện thoại nhắn tin không xem, gọi cũng chả được.

Có biết hắn đã lo đến mức nào không?

Nếu không vì đang ở giữa trận chiến có lẽ Sanzu đã bỏ đi tìm Ganko về đánh cho một trận.

Khi nay đã thấy bóng dáng nó chen chút phía trong để tìm mình, định để nó tự đến trước mặt để hắn hỏi tội, nào ngờ đợi mãi chẳng thấy đâu báo hại hắn phải chui vào bắt ra.

Văn đã soạn sẵn, tay chân cũng đã khởi động xong.

Vậy mà khi Ganko ngước mặt lên nhìn, mọi thứ trong đầu của Sanzu đã bay biến đi mất.

"Này...

Làm gì mà mặt mày bẩn thế?

Mày khóc hay gì mà mắt sưng thế kia?"

Ganko đến bây giờ mới thấy Sanzu, sự khủng hoảng nó kiềm nén cuối cùng cũng không chịu được mà tràn ra, ấm a ấm ức đu lên người hắn, mắt như cái vòi phun nước chảy ròng ròng không dừng được.

"Haru ơi..."

"Tao ở đây"

"Ngày hôm nay tồi tệ quá đi..."

"Nó làm cái mẹ gì mày rồi?

Nói tao nghe xem nào"

Ganko giờ có bao nhiêu đau thương và tiếc nuối liền thút tha thút thít với hắn.

Còn Sanzu giờ bận bịu dỗ dành con bé này rồi.

Thế sự xung quanh không còn sức nhìn tới nữa đâu.
 
Back
Top Bottom