Hài Hước [TR][Sanzu]Sắc đẹp là trên hết!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 19


Đứng trước mộ mẹ, kí ức cũ lại hiện lên rõ mồn một.

Vừa tức giận, lại vừa đau buồn và nhớ nhung bà.

Hôm nay là một ngày trời đẹp không có nắng, gió nhè nhẹ.

Kazutora ngồi bên cạnh mộ nói chuyện một mình.

"Lâu quá con không gặp mẹ, từ hồi con vào trại cho tới giờ mẹ chẳng vào thăm con lần nào, có thương con trai mình tí gì đâu!"

Kazutora cười cười nói, như là mẹ thật sự ngồi bên cạnh nghe y trách móc.

Nhưng chẳng kéo dài được bao lâu, tiếng nói ra không còn trọn vẹn rõ ràng, bắt đầu đứt quãng từng đoạn.

Hổ con lại khóc nhè rồi.

"Mẹ... con nhớ mẹ lắm!

Vậy mà..."

"Anh gì đó ơi?

Sao lại khóc nhè ở chỗ này thế, có ai doạ anh cái gì hả?"

Giọng nói bất thình lình phát ra từ trên đỉnh đầu mình, Kazutora hoảng hốt ngước mặt lên, bắt gặp con nhóc với mái tóc trắng xóa chìa cái khăn tay trước mặt mình, nom trông hóng hớt thấy rõ.

Chuyện để người ngoài thấy bản thân ngồi khóc ở đây, đặc biệt còn là một con nhóc khiến Kazutora cảm thấy xấu hổ không thôi.

Mạnh bạo quơ tay làm chiếc khăn rơi xuống đất, nạt nộ:

"Không phải chuyện của mày!"

Cô bé cũng không tức giận gì mấy, cúi người nhặt khăn lên phủi phủi bụi, nhẹ giọng giới thiệu:

"Ganko là tên em, anh tên gì thế?"

Nó vờ như quên đi người này khi nãy vừa nạt mình, ngồi xổm xuống trước mặt y, nghiêng đầu vui vẻ chờ câu trả lời.

Đáng yêu đấy!

Nhưng hiện tại Kazutora đang rất xấu hổ nên không quan tâm đến điều này đâu, chỉ mong người lạ trước mắt mau mau biến đi chỗ khác trả lại không gian riêng cho y.

"Tên tao liên quan đến mày à?

Mày phiền quá!!"

Ganko giật mình một cái, đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp đu cái đẹp mà bị quát.

Nó bĩu môi, không cho thì thôi làm gì quát người ta như vậy, biết nó thủy tinh tâm không?!

Tổn thương lắm đó nha!

Cơ mà người này chắc sẽ ngồi đây, không chạy đi đâu xa được hết nên tí rồi mình làm quen tiếp.

Giờ thì phải làm chuyện quan trọng trước.

Ganko lôi từ cái cặp phía sau lưng ra một bó nhang.

"...."

Lôi nhang ra trước mặt y làm chi?

Không cho biết tên nên định đốt nhang trù người ta đấy à?!

Đối phương lục lọi trong cặp một hồi không thấy cái cần tìm liền rối rắm không biết làm thế nào, lại nhớ đến anh trai ngồi đối diện, cười hihi một cái.

"Anh trai, em quên quẹt lửa ở nhà rồi, anh có đem thì cho em mượn tí được không?"

Kazutora lúc này không hiểu trời xui đất khiến gì mà ngoan ngoãn lấy ra đưa cho Ganko, nó vui vẻ gật đầu cảm ơn một cái rồi hí hoáy ngồi đấy đốt, không khỏi khiến con hổ ngoe nguẩy đuôi tò mò.

"Mày cũng đi viếng người thân à?"

"Em đi thăm mẹ em, hôm nay là ngày giỗ của bà ấy!"

Nhắc đến mẹ nụ cười của Ganko lại càng tươi hơn.

Kazutora chợt khựng lại, đột nhiên muốn trò chuyện với con người trước mặt này.

"Tao... tên Kazutora..."

"Ồ , thì ra đó là tên anh."

"Em cảm ơn anh nhiều nhé!"

Ganko đưa quẹt lửa lại cho đối, rồi bằng một thế lực nào đó nó lôi trong cặp ra mấy cái chén đĩa và nải chuối.

"....."

Ôi vãi nồi!!

Cả con gà luộc luôn à???!

Ôm hết đống đồ đấy để ở ngôi mộ bên cạnh của bà Hanemiya, bài trí xong xuôi, nó không ngại có Kazutora ngồi đây, nghiêng đầu vui vẻ trò chuyện một mình.

"Mẹ!

Con đến thăm mẹ nè, anh hai hôm nay họp hành cái gì đó liên tục, chị ba thì ăn ngay cái lịch trình, bố cũng bận luôn nên chỉ có con ở đây thôi!

Mẹ đừng giận mọi người nhé?"

Nó cười cười, vừa nói vừa lau mấy vết bụi trên mộ.

Tháng nào nó cũng đến đây dọn dẹp lại cả nên trong lúc nào ngôi mộ cũng sạch sẽ.

"Mẹ, mẹ không cần lo lắng đâu.

Chị ba với bố còn cãi nhau đôi chút nhưng mà đỡ gay gắt hơn trước nhiều rồi ạ!

Chị ấy bây giờ là ca sĩ nổi tiếng rồi, con gái lớn mẹ đó!

Còn con trai lớn của mẹ giờ đã đưa tập đoàn ngày càng đi lên!

Chắc mẹ tự hào về mọi người lắm!"

Khác hẳn với dáng vẻ lanh chanh lúc nãy.

Mọi động tác đều nhẹ nhàng, thùy mị như một thiếu nữ đã trưởng thành.

Ganko luôn như thế, sẽ mãi là cô bé ngoan ngoãn ở trước mặt mẹ.

Kazutora nhắm mắt ngồi tựa ở bên cạnh, không hiểu tại sao lại cảm thấy vô cùng yên bình khi nghe nó kể về những chuyện ở nhà cho mẹ nó nghe.

Vô cùng tận hưởng chút cảm giác nhẹ nhàng này.

Hổ con nghĩ thầm, mình có thể được như người này hay không?

Cứ nhẹ nhàng như thế, mỉm cười kể chuyện cuộc sống cho mẹ nghe.

Khoảng một lúc sau, Ganko phủi phủi tay đi đến trước mặt y.

Nở một nụ cười tươi rói:

"Đi uống trà sữa không anh?"

"Nghe cũng được đó..."

Và đó là lần đầu tiên hai người gặp nhau....là ở nghĩa địa.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 20


Kazutora nhìn cô bé nhảy lò cò phía trước mặt, tay cầm ly trà hút một hơi thật dài.

Nhớ lại lúc nãy tâm trạng lại chùn xuống, thấp giọng:

"Trông thảm hại lắm đúng không?"

"Hả?"

"Nhìn tao... lúc nãy thảm hại lắm đúng không??!"

"Đâu, đó là chuyện bình thường mà!

Ai mà không buồn khi người thân mình mất chứ..."

Ganko bước đi chậm lại, hai ngón tay cái ngắn ngắn lướt nhẹ trên ly trà sữa, đôi mắt cụp xuống.

Mẹ mất khi nó còn rất nhỏ, bản thân nó ghen tị với anh chị mình rất nhiều luôn đấy. bởi vì quá bé, nên nó chỉ còn vài kí ức loáng thoáng của mẹ thôi chứ không nhiều.

Kazutora không biết trong đầu nó nghĩ ngợi cái gì, đột ngột xìu xuống như thế làm y không biết nên làm thế nào, đành chủ động chia sẻ về chuyện nhà của mình:

"Thì...

Bố tao hay đánh mẹ lắm!

Sai ít thì đánh nhẹ, sai nhiều thì đánh nặng, lắm lúc ổng làm đến mức nhà cửa trở nên bừa bộn vãi ra cơ!

Tao sẽ là người dọn dẹp, mẹ lại vì áp lực nhiều chuyện nên tao còn hay bị lôi ra áp đặt, trách móc đủ thứ nữa cơ..."

"Ồ bố em cũng thế!

Ông ấy vừa gia trưởng, cổ hủ mà còn cố chấp nữa!!!"

Ừ thì Ganko nó thuộc dạng người khôn nhà dại chợ mà, chỉ cần có đà là nó nói xấu nhà nó tơi bời, không nể mặt mũi ai luôn.

"Nhìn mày...

Không giống người có ông bố như thế tí nào ấy?"

Nghe Kazutora nói, Ganko lại nhớ đến cái gì đó gãi đầu cười hề hề kể:

"Hiện tại thì bố bận rất nhiều việc, không để ý đến em nên em thoải mái như thế, chứ hồi đó em cãi nhau với thằng anh họ nên bị bố phạt đến sốt nằm liệt giường mấy hôm mà!"

Anh họ của Ganko sai rành rành ra, nhưng cô dì chú bác trong nhà chỉ bênh cậu ta.

Đặc biệt là bố nó, ông vì cảm thấy bị nó làm cho mất hết mặt mũi lên nổi trận lôi đình.

Thế là bị phạt đến lăn đùng ra sốt.

Nó nhớ đến cảnh đó lại trề môi, cắn cắn ống hút nói tiếp:

"Em mà gặp lại thằng anh họ đấy em không đánh nó tới lết mới là lạ!!

Đã sai mà còn làm giọng bố đời với em!!!"

Ganko được nước liền lấn tới, kể lể nói xấu ông bố ở công ty liên tục, nói về tội ác mà ông đã gây nên cho con gái cưng của ông!

Kazutora lại một lần nữa cảm thán trước cái năng lượng tích cực của nó, quá khứ có đáng sợ, đáng buồn thế nào đi chăng nữa.

Y vẫn cảm thấy tất cả đều được nó tích cực hóa, nhắc lại vô cùng thoải mái chứ không hề buồn phiền khóc lóc như y.

"...."

Nhục vl!

Sau ngày hôm ấy thì cả hai đã thân thiết với nhau hơn, Sanzu vào thời gian này khá bận việc băng nên vứt nó sang một bên, nó buồn chán không có gì làm là gọi Kazutora đi uống trà sữa.

Cả hai đồng hành với nhau được khoảng năm tháng thì y nhận ra rằng mình thích con bé tóc trắng trước mặt mất rồi!

Ganko đồng cảm, lắng nghe và an ủi y, lâu lâu lại còn thả thính thì hỏi ai mà không dính nó.

Kazutora thề là từ khi nhận ra tình cảm của mình dành cho nó, thì lúc bên cạnh nó chỉ cần bất cẩn một tí trái tim cũng vọt ra ngoài mà chết tươi mất.

Crush cười tươi nhìn mình, crush thả thính mình thì đố thằng nào sống nổi.

Đến hai tháng sau đó, Kazutora quyết tâm tỏ tình, nói rõ ra tấm lòng của mình cho nó nghe.

Cũng là lúc tình bạn đẹp của hai người có lẽ là kết thúc.

"Ganko, anh thích emz"

"Hả?

Anh đùa em à??"

"Không, anh đang rất nghiêm túc."

Kazutora căng thẳng nắm lấy hai tay Ganko, nhìn trực diện vào mắt nó mong muốn hai từ em cũng thích anh được phát ra từ phía đối phương.

Nhưng đời đâu như là mơ, nết của Ganko nó lạ vaixloonf luôn đấy ạ!

Nó thấy đẹp liền xáp vào, liền thả thính người ta.

Nhưng làm ơn đừng đớp thính mà hãy đập bẹp và vứt một bên đi, thích nó là nó bỏ đi, cắt đứt liên hệ đấy!

Chỉ có Sanzu, ngoại lệ duy nhất mà nó đáp lại đoạn tình cảm này thôi!

Ganko không chần chừ liền rút tay về, ngại ngùng nhìn Kazutora:

"Xin lỗi nhé!

Em không thích anh..."

Ganko ngượng ngùng rút tay ra, lùi lại vài bước giữ khoảng cách.

Trong đầu đã nghĩ đến chuyện không nên tiếp tục mối quan hệ này nếu muốn quen Sanzu.

"Vậy...

Tạm biệt nhé ạ!"

Không để cho đối phương có cơ hội đáp lại bất cứ điều gì.

Ganko xoay đầu chạy lẫn vào dòng người rồi chạy đi mất, bàn tay không nhanh không chậm cầm điện thoại xóa và chặn số của y.

Sau đó.....

"Đi tỏ tình Haru yêu dấu thôi chứ sau đó gì nữa??!!!!"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 21


Ganko tung tăng hát ca đi trên đường, vui vẻ đến mức người xung quanh có thể nhìn thấy bông hoa bắn ra tứ phía, không khỏi ngoái đầu nhìn nó một cái.

"Haru ơi, rồi sau ngày hôm nay anh sẽ là của em thôi!"

Tỏ tình không đồng ý?

Xin lỗi, có chuyện đó xảy ra đâu.

Mà có thì nó cũng khóc lóc ăn vạ cho đến khi nào hắn chịu thì thôi.

Há há, Haru tuổi l*n từ chối được nó.

Ganko một thân đầy tự tin chạy đến nhà Akashi, phóng thẳng lên phòng Sanzu.

Rầm!

Nó tông cửa nhảy ầm lên người hắn, ra sức gọi:

"Haru ới, dậy và đón nhận tình yêu nồng cháy của em đi nè!"

"Ặc!

Nhỏ điên này!

Leo xuống coi!"

Nhìn thấy Sanzu đã tỉnh, dần rướn người ngồi dậy.

Ganko trườn người ngồi sang bên cạnh.

Nó ngước mặt lên nhìn vào mắt đối phương, khoảng cách của hai người giờ đây chỉ cách nhau chừng một gang tay.

"Cái đéo gì?"

Nói nhanh lên, không thì hắn không nhịn nổi nữa mà hôn vào cái má đấy nhé!?

"Haru này, vì hôm nay là ngày lành tháng tốt, nên em đã quyết định làm một chuyện trọng đại!"

"Thì làm đi!"

Hắn không có hứng thú nghe nó nói chuyện trọng đại, ngáp một cái rồi cúi đầu tựa trán vào vai nó, lim dim muốn ngủ tiếp.

"Chuyện này liên quan đến anh đó!"

"Ừm...."

Giọng hắn cứ ậm ừ phát ra, có lẽ là buồn ngủ lắm.

Nhưng Ganko lại ứ thích dừng lại mà vào thẳng vấn đề chính.

"Haru làm bạn trai em nha?"

"Ừm....."

.

.

.

Khoan!!!

Nó nói cái gì với hắn thế??!!!

Sanzu ngóc đầu lên, không tin vào tai mình, sợ là do chưa tỉnh ngủ nên nghe nhầm, cẩn thận hỏi lại:

"Mới nói gì đó?"

"Công tử Shibuya có nguyện làm người yêu của ta không đây hả?"

"...."

Tỏ tình sao cho giống người thường chút đi con giời!

"Không!

Con nít con noi yêu đương cái đéo?"

"Ơ kìa!!

Tổn thương à nha...."

Ganko bắt đầu mếu máo, rưng rưng sắp khóc đến nơi, trong tội vô cùng.

Nhưng mà xin lỗi, Sanzu hắn còn lạ gì con nhỏ này.

Nó đang bày trò đấy!

"Công tử... trao tình yêu cho kẻ hèn mọn này đi mà!

Nghiêm túc đó!"

"Sẽ nghiêm túc trong mối quan hệ này?"

Nghe đến đây nó liền thấy mình có hi vọng, quẹt đi lớp nước mắt mình đã cố nặn ra, vừa nói vừa gật đầu lia lịa.

"Nghiêm túc thật mà!

Em mà không nghiêm túc anh cứ đánh em đại đi!!"

"Chắc không?

Ai thì tao ngại chứ mày là tao đánh thẳng tay đấy nhé?"

Hắn híp mắt nghi ngờ, hai tay ra sức bóp lấy hai bên má nó bẹo cho đến khi đỏ ửng lên làm nó la um trời.

"Đau!!!!!!

Nhẹ tay thôi!!!

Đm anh nhẹ tay cái coi!!!!"

"Không!"

Ủa kìa!!!

Hắn làm nó đau lòng đó!

Mắc gì mạnh tay với nó vậy??

Ngắt chán chê rồi Sanzu mới buông ra, thấy nó ửng ửng đỏ lại vô cùng hài lòng.

Máu S chăng?

Nó bĩu môi xoa xoa hai bên má của mình, nhìn hắn:

"Thế công tử có yêu em không?"

Sanzu nhướng nhướng mày, lấy hai làm điểm tựa chống ra phía sau, hất mặt:

"Đoán xem?"

"Thế công tử có làm người yêu em không?"

"Đoán xem?"

"...."

Ủa má cay nha!

Cứ đoán hoài vậy?!

"Ổng thích thấy mẹ mà bày đặt làm giá đấy chị!"

Senju đứng dựa vào cửa, tay cầm cây kem bạc hà ăn.

Lúc nãy đang lực đục dưới bếp, nghe tiếng động lớn trên lầu liền hoảng hốt chạy lên, vô tình chứng kiến hết mọi chuyện.

Thấy Sanzu mắc ghét quá nên nói toẹt ra.

Để tui coi ông còn làm giá được bao lâu!

"Thế à?

Thế công tử làm người của em đi!"

"Mày sẽ nghiêm túc?"

Hắn hỏi lại một lần nữa cho chắc, nhỏ này hắn tin không nổi.

"Hứa, em đã nói anh cứ đánh em đại đi mà!"

"Ừm!"

Thế là họ yêu nhau, một tình yêu kì lạ.

Sanzu chưa bao giờ nói yêu nó, nó lại không quan tâm điều đấy.

Lời yêu chỉ là hình thức, nó cần hành động cơ!

Và Sanzu đã chứng minh được rằng hắn yêu nó nhiều biết nhường nào qua rất rất nhiều hành động rồi đấy!

Còn nó làm gì á hả??

"Haruchiyo, Ganko con ghệ quen được hai ngày của mày đang gạ bé nào xinh xinh trước cửa nhà kìa!"

Takeomi ngồi uống trà thấy chán quá, lại thấy nó.

Không ngại drama gọi hung thần xuống cho vui nhà vui cửa.

"....."

Nó nói lời yêu với hắn siêu nhiều.

Và điều đấy lại thuận với tỉ lệ máu cua người đẹp của nó.

"Nhanh lên kìa, nó sắp kéo người ta đi đâu rồi đấy!"

"Bà mẹ!

Ganko!!

Tao không đánh mày là mày chịu không nổi à?!"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 22


Hôm nay hắn lại rảnh rỗi chở nó đi chơi khắp nơi.

Chả hiểu là hắn đang bị cái gì, nhưng chỉ cần nó muốn, Sanzu liền đáp ứng cho.

Chỉ trừ vài việc...

"Anh phục vụ!!

Cho em một ly trà sữa cùng số điện thoại của anh!"

Bốp!

"Nhỏ này!

Nghiêm túc dùm tao cái coi?"

Hắn cú một cái mạnh vào đầu của nó, quay sang liếc cái tên phục vụ đẹp đẹp kia một cái.

"Tao đứng kế bên thì mày yên phận một tí đi!"

"Thế mốt không có thằng ghệ ở bên thì em muốn làm gì em làm à?"

Đầu vẫn còn khá ê ẩm, nhưng nó vẫn không bỏ tật.

Sanzu không nói gì, nhận lấy ly trà sữa từ tay anh nhân viên, gật đầu chào một cái rồi nắm lấy cổ áo của nó lôi ra ngoài.

"Một lần nữa, đừng trách sao tại sao tao thương mày mà đánh mày mạnh tay hơn người bình thường!"

"Hic!...em b- ủa?!!!!

Anh mới nói gì?!!

Nói lại được không??!!!!"

"Đéo nói lại"

"Đi mà...."

Nó lắc lắc tay hắn năn nỉ, Sanzu cười một cái, mặc kệ nó lôi lôi kéo kéo mà hướng một đường đi thẳng về công viên chơi.

"Tài lượn siêu tốc vạn tuế!!!!!!!!"

Ganko nó thấy điều quỳ lạy cái đường ray tàu lượn ở trên đầu mình, cứ một lúc thì sẽ có một chiếc tàu lượn chạy ngang tạo ra tiếng cót két ồn ào cả khu vui chơi, lẫn đâu đó chính là tiếng thét của mọi người.

Kích thích nó vãi!!!!!

"Bớt điên đi, người ra nhìn kìa!

Đi chơi nhanh lên!"

Cả hai kéo nhau đi chơi khắp nơi trong ngày hôm ấy, đến chiều trên đường đi.

Nó đi trước còn hắn đi sau, không ai nói với ai câu nào.

Sanzu thấy là lạ, sao hôm nay nó im quá!

Đừng có làm hắn sợ chứ?!

"Chào!"

Trước mặt cả hai đột nhiên xuất hiện một người, khá quen thuộc đấy!

Hình xăm con hổ ngay bên cổ, tóc nhuộm vàng đen xen kẽ với nhau, nốt ruồi dưới mí mắt.

Xem ai đây này!

Kẻ giết anh trai của vua.

Cũng là người đang lăm le cướp Ganko của hắn đây mà.

Hanemiya Kazutora.

Khó chịu vương tay ra định kéo nó về bên cạnh mình, mà nó lại nhanh hơn một bước tiếng về phía trước đứng bên cạnh y.

"Ganko m-"

"Haru, mình chia tay nhé!"

"Mày đang nói cái đéo gì đấy?!"

'Em nhận ra mình yêu Kazutora, vả lại...anh bạo lực như thế em cũng biết tổn thương chứ!"

Nó nhướng nhướng mày nói chuyện, hoàn toàn không còn cợt nhả như trước, làm hắn càng hoảng sợ hơn, đôi mắt bắt đầu ngấn nước, giọng run run.

"Đ-được rồi!

Đừng đùa nữa, về thôi!

Tao hứa sẽ không bạo lực với mày lần nào nữa hết, được không....?"

Ganko không nói gì, mi mắt cụp xuống, lắc lắc đầu.

"Muộn rồi...Haruchiyo, tạm biệt anh!"

Kazutora nắm lấy tay nó, kéo đi.

Hình ảnh cả hai tay trong tay đi càng xa, càng xa....

Kì lạ là hắn lại đuổi theo không được, hét lên không xong, cảm thấy vô cùng bất lực.

"Ganko...

Ganko... không, không!!!!!!"

Sanzu giật mình bật người ngồi dậy, hoang mang nhìn xung quanh.

Ơ...thế là mơ à?

"Ưm..."

Lại nghe thấy tiếng động nhỏ bên cạnh, quay sang liền thấy nó ngủ như chết.

Nằm ngửa ngủ, cái áo cũng bị kéo lên một khúc, ánh trăng giúp hắn nhìn thấy được vòng hai trắng mịn của nó.

Không nhịn được liền đưa tay sang....

Bóp cổ nó!

"Đ*t m*, bỏ cái tật chia tay tao nhé! *beep* mẹ *beep**beep*nxkxndk...."

Làm nó đang ngủ không hay biết gì, chỉ biết giật mình dậy la um trời.

"Á đm!

Đang ngủ, ặc!!

Bớ người ra!!

Đồ, đồ sát người vô tội!!

Khó thở, ặc ặc!!!"

Ở đây thì vậy, nhưng ở tương lai mà Takemichi quay về lại khác.

Thông tin mà sau khi cậu nhận được, thật sự chỉ muốn thốt lên:"Tương lai này vô cùng tệ!!!"

"Kobayashi Ganko đã chết cách đây 8 năm!"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 23


Takemichi sửng sờ nhìn Naoto, không tin vào tai mình.

Lần trước cậu quay về, có hỏi về Ganko nhưng cậu em này lại không có bất cứ một thông tin nào.

Cứ nghĩ là do nó lùi về ở ẩn, ai mà ngờ....

"Cho anh gặp Draken, mau lên!"

Sự việc này đi quá xa với những gì Takemichi tưởng tượng rồi!

Cậu ngầm cảm giác được, cái chết của Ganko đã ít nhiều gì cũng ảnh hưởng đến Toman.

Đối với Takemichi bây giờ mỗi giây trôi qua đều rất dài.

Cậu ngồi đấy cứ nhịp nhịp chân, nôn nóng được gặp Draken, muốn hỏi anh rất rất nhiều thứ.

"Takemichi?

Tao đã kêu mày rời Toman và trốn đi thật xa rồi kia mà?"

Giọng nói quen thuộc, lại có phần trưởng thành và trầm lặng hơn quá khứ vang lên từ phía bên kia tấm kính, cậu ngước mặt lên, vừa mắt chạm mắt đã kích động đứng dậy đến ngã cả chiếc ghế.

"Draken, tao có nhiều chuyện muốn hỏi mày lắm luôn đó!"

"Hửm?

Hỏi tao?"

Takemichi gật đầu lia lịa, lại dựng ghế lên ngồi xuống, hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh hỏi:

"Ganko, tao muốn hỏi về cái chết của cậu ấy!"

Con ngươi Draken lặp tức co lại, nơi Takemichi không thể thấy hai tay anh để ở đùi cấu chặt vào nhau.

Cái chết của Ganko bị anh cố gắng quên đi, giờ lại hiện lên rõ mồn một trong đầu anh rồi...

Draken thoáng trầm mặt, cứ định nói rồi lại dừng.

Nhưng mà, cậu ta hỏi về cái chết của Ganko để làm gì vậy?

"Hỏi làm gì?"

"Làm ơn, nói cho tao biết được không?"

Cậu đưa đôi mắt đầy khẩn cầu nhìn đối phương, Draken mím mím môi, giọng có phần khá run:

"Bắt đầu từ đâu đây ta...

à!

Chính là vào lần giao chiến giữa Toman và Valhalla...Toman đã thua cuộc..."

"Toman?

Toman thua á?"

"Ừm, Kazutora cùng Baji đã chết trong trận chiến ấy!

Hai băng đảng xác nhập thành một, dưới sự quản lí của Valhalla, Toman đã dần dần thay đổi, đặc biệt là Mikey..."

"Lúc ấy, Ganko chính là nguồn sáng cuối cùng của cả Toman, con bé cố gắng lôi kéo mọi người, khuyên ngăn những chuyện sai trái ấy!"

Càng nói, kí ức cũ như một thước phim chạy chậm, khiến Draken cảm thấy khó thở khi nghĩ đến cảnh tượng ấy.

"Vậy ai là người giết...Ganko?"

"Là Mikey"

!!!!!

"Mikey muốn mọi người hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của mình, nhưng Ganko thì không!

Con bé chỉ nghe lời mỗi một mình Sanzu.

Vì thế mà Mikey không hài lòng với đều đó, lệnh cho Sanzu giết Ganko!"

Draken vẫn còn nhớ, mấy hôm ấy rất hỗn loạn.

Tổ chức chia làm ba phe rõ rệt, một đứng về phía nó, một lăm le giết nó và một là rút lui khỏi việc này, đảm bảo an toàn cho bản thân mình.

Sanzu là một kẻ trung thành, nhưng không đồng nghĩa với việc hắn sẽ nghe lệnh mà xuống tay với người thương của mình.

Cố gắng tìm nhiều lí do để lảng tránh nhiệm vụ này, âm thầm sắp xếp định ném nó sang nước ngoài cho bố nó.

Vậy mà điều anh không ngờ đến nhất, Mikey đã trực tiếp xuống tay với nó.

Bóp cổ nó đến chết.

Ngày nó ra đi cũng là ngày sinh nhật của nó, sinh nhật 18 tuổi...

Mọi người đã cố gắng phá cửa xông vào, nhưng tất cả đều đã muộn.

Con bé hay cười ngốc ngốc trêu mọi người, giờ lại buông xuôi, đôi mắt trắng toát, cả người lơ lửng trên tay Mikey.

"Cái chết của con bé khiến cho một số người dần sụp đổ, trước đó Kisaki còn gặp khá nhiều khó khăn bởi nhà con bé làm khó dễ, giờ thì mọi thứ đều trong tầm tay, giải quyết từ nó đến cả gia đình nó.

Sanzu cũng biến mất từ ngày đấy.

Toman dần trở thành tổ chức tội phạm...

Một nơi chỉ toàn là rác rưởi!"

Takemichi không dám lên tiếng hỏi nhiều, ngồi đấy im lặng nghe Draken kể một cách đều đều.

Vậy là... mọi thứ bắt nguồn từ cái chết của Kazutora, Baji và sự thua cuộc của Toman ư?

Cậu thơ thẩn bước ra ngoài, nhỏ giọng:

"Naoto, anh muốn đi thăm cậu ấy!

Em biết chỗ không?"

"Biết ạ."

Naoto làm việc rất nhanh nhẹn và hoàn hảo, điều tra từng ngỏ ngách nơi ở, quá khứ của đối tượng, ngoài những thông tin cố tình bị ẩn đến mức không thể tìm ra thì mọi thứ cậu đều có.

Takemichi bước xuống xe đi về phía mộ của nó, cậu vô tình đụng trúng người.

"Xin lỗi!"

Bịt khẩu trang??

Tóc đen??

Dây chuyền trái tim?

Sao trong quen quen thế???

Người kia đi hướng ngược lại, cậu không để ý nữa, đi đến trước mộ của nó.

Phía dưới có đặt một ly trà sữa, có lẽ là mới bởi vì nước đá còn rất nhiều.

Takemichi không quan tâm lắm, chắc hẳn là của người quen đến viếng thăm gửi cho nó, cậu đặt tay lên tấm bia mộ vuốt nhẹ một đường, nhẹ giọng nói:

"Ganko.... vất vả rồi."

Tôi sẽ cứu cậu, hứa đấy!

_________________________

Không ngờ tới là Mikey chứ gì, muahahahahah.
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 24


cách đây một tiếng trước, có dáng người dáng cao cao, tóc đen dài đứng trước nơi Ganko yên nghỉ, nhỏ giọng nói chuyện như thể nó đang đứng trước mặt mình:

"Ganko, tao đến thăm mày đây"

Ly trà sữa cầm ở bên tay phải, Sanzu cúi người nhẹ nhàng để trước phần mộ của nó, tiếp tục nói chuyện một mình.

"tám năm rồi, tao không ngờ là mình có thể sống đến tận bây giờ khi không có mày..."

Sanzu bây giờ nhìn vô hại hơn trước rất nhiều. tóc cột bừa, vẫn như trước đeo khẩu trang che đi nửa gương mặt, bộ đồ rộng thùng thình nhìn trông rất thoải mái.

Nếu nhìn sơ qua, chắc sẽ nhầm thành con gái mất!

Hắn nói một lúc rồi đột nhiên dừng lại hẳn, bất lục thở dài một hơi ngồi xổm xuống phía trước ngôi mộ, kéo khẩu trang xuống. nhìn di ảnh làm cười đến rỡ của nó.

"Tao xin lỗi...xin lỗi mày nhiều vì đã không bảo vệ cho mày, Ganko...."

Chả biết đây là lần xin lỗi thứ mấy trong suốt tám năm qua, đều đặn tuần nào hắn cũng ghé đây nói chuyện một mình, cứ chốc chốc lại xin lỗi.

Làm con bé tóc trắng lơ lửng phía trên ngôi mộ nghe đến phát chán.

Đôi tay thon dài đeo một chiếc nhẫn, giống với chiếc nhẫn lồng vào sợi dây chuyền hắn đang đeo, là nhẫn đôi.

Nhưng hai thứ này bây giờ chỉ còn lại một mình, bởi vì nửa kia đã theo chủ nhân của chúng mà an nghỉ mất rồi....

"Tao đã từng rất muốn chết đi rất nhiều lần, nhưng nghĩ đến cảnh tượng gặp lại mày dưới địa ngục, mày sẽ giãy đành đạch lên ăn vạ, năn nỉ ỉ oi diêm vương cho tao sống lại....nghĩ đến càng làm tao muốn tự tử hơn"

Ganko ngồi nhìn hắn tự độc thoại một mình: Ủa có trớt quá không vậy??

Nó bay lơ lửng, nghe hắn nói mà trề môi, mấy con ma xung quanh cũng vây quanh lại nhiều chuyện.

"Tội hai đứa nhỉ?

Tình cảm thế mà gặp chuyện này, hôm nào cũng thấy cậu trai này ghé đây trò chuyện cúng đồ cho con hết, ghen tị ghê!"

"Úi trời!

Ghệ con mà!!"

Nó cười tự hào, đưa tay lên khoe chiếc nhẫn cặp, sau đó bay đến đu trên lưng hắn.

Nó chạm được, nói được.

Chỉ tiếc rằng hắn chả nghe được, cũng chả cảm nhận được gì.

"Tao lại cảm thấy mày đang đu trên lưng tao này, haha!

Ảo quá rồi nhỉ?"

Ganko: "...."

Ma xung quanh: "...."

Ừ, ảo thật đấy!

Nói gì thì nói, Ganko trong nó vui vẻ vậy thôi.

Chứ lòng nó cứ nặng trĩu, đều mà cho đến tận bây giờ nó vẫn còn tiếc nuối, chính là vẫn chưa có được một cái đám cưới với Sanzu, và nó muốn được ôm ôm hôn hôn hắn cho thật đã.

"Haru, em xin lỗi anh nhiều nhé?

Tất cả đều là tại em, làm ơn....hãy sống tốt, em sẽ ở đây chờ anh mà!"

Tiếng thì thào nhỏ nhẹ, biết thừa là hắn không nghe được, nhưng nó vẫn cứ thích nói đó!

Nói cho chắc, kẻo ngày mai chưa gì đã thấy hắn lơ lửng bay lại cạnh mình là tới công chuyện liền đấy!

"Ừm..."

"...."

Đờ phắc??!!!

Nghe nó nói hay gì mà ừm tỉnh bơ vậy??!!

Đừng làm nó sợ nha?!

"Quyết định rồi, tao sẽ gặp mày sớm thôi!

Ganko,...kiên nhẫn chờ một chút nhé?"

Hắn cười một cái, nhanh chóng kéo khẩu trang lên bước đi mất làm nó hoảng loạn.

Khoan!!!

Gặp sớm là sao??!

Kiên nhẫn là sao??!!

Đừng có mà suy nghĩ dại dột mà ông thần!!!!!!

Phạm vi nó chỉ có thể đi loanh quanh đây, vò đâu bứt tóc không biết làm thế nào, nhìn Sanzu đi xa dần.

"Anh mà dám xuống đây, em thề em bật nóc nhà!!

Đá đít anh về dương gian!!!!!!"

Vài ngày hôm sau nó gặp Sanzu thật...

"...."

"Ganko...."

"Mắc cái gì sống được tám năm rồi mà còn tự tử là sao?"

"Thích!"

"....."

Xin lỗi, nó éo dám bật nóc nhà!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 25


Trong khi ở tương lai đang tổ chức đám cưới ma linh đình, với quy mô trải dài hết cái nghĩa địa.

Cô dâu và chú rể tuy có đấm nhau vài cái khi mới gặp nhau, mà đa phần là cô dâu bị đấm.

Nhưng chốt lại vẫn yên ổn làm đám cưới.

Thì ở quá khứ, cô dâu xấu số - Ganko chỉ vì giấc mơ điên khùng của chú rể vũ phu - Sanzu mà bị đì mấy ngày nay.

Cũng không phải là đì, nói thẳng ra là hắn dỗi rồi!

"...."

Ghệ nó dỗi lâu quá!

Hai hôm rồi đấy!

Học ai ra cái thói giận dai đó vậy hả?!

"Haru à... chỉ là giấc mơ thôi mà, em vẫn yêu anh nhất mà"

Nó vòng hai tay câu lấy cổ hắn, miệng liên tục năn nỉ ỉ oi.

Sanzu mặc kệ nó đu trên người mình, chuyên tâm vào việc mài kiếm, ánh mắt lạnh như băng phản chiếu qua lưỡi kiếm.

Hắn phải chém chết cái tên Kazutora đó!

Tránh hậu họa sau này!!

"Haru ơi..."

"Nín!

Cách đây một tháng trước đứa nào nằm mơ thấy ác mộng, khóc bù lu bù loa mấy hôm liền?

Kéo theo tao ăn không ngon ngủ không yên??"

"....Tại em nằm mơ thấy con quỷ bắt anh đi mà!"

"Thế tao nằm mơ thấy con hổ ngoạm mày đi mất đấy!"

"......"

Nó im thinh thích, úp mặt vào cổ Sanzu giả chết.

Ganko đủ hiểu hắn đang ám chỉ cái gì, hắn căng quá, im lặng đi cho chắc.

Chút nữa hạ hỏa xuống rồi nó lại ăn vạ tiếp, hì.

Mà tóc của ghệ nó thơm quá đi, mùi kẹo ngọt ơi là ngọt luôn!!

Đột nhiên nó lại trở nên im lặng, cứ cọ cọ mặt vào tóc lắm Sanzu ngứa ngáy, không nhịn được hơi quay đầu về phía sau hỏi.

"Làm gì đấy?"

"Đừng để ý đến em!"

Ừ, không để ý thì thôi vậy.

.

.

.

"Haru..."

"Haru ơi..."

"Haru ời..."

"Gì thì nói lẹ!"

"Hết giận em chưa?"

"Cút ra chỗ khác!"

Sanzu bực bội đẩy đẩy đầu nó ra.

Dụi cái đéo gì mà dụi vào cổ hắn hoài thế?

Biết hắn vừa nhột vừa thích không??!!!

"Hoi mà!

Anh biết thừa là em thương anh nhất mà!"

Nó rướn người về phía trước, hôn chụt chụt mấy cái vào má hắn, cười hì hì.

"Khi nào mới đến giao chiến với Valhalla á anh?"

"Cuối tháng mười này, hôm đó tao đặt đâu thì đứng đó, đừng có chạy lung tung đấy!"

Nghe thấy giọng Sanzu đã nhẹ lại, nó biết mình đã thành công làm máu điên của hắn hạ xuống, vui vẻ hôn thêm cái chốc vào má đối phương thêm cái nữa, giọng ngọt sớt:

"Tuân lệnh ạ!"

Hắn cũng cất kiếm vào, không còn ý định chém người, toàn tâm toàn ý với con nhóc dính phía sau lưng mình.

"Nếu trong mơ tao mà còn thấy cảnh đó!

Mày.Chết.Chắc!"

"...."

Ừ thì toàn tâm toàn ý....

Dọa nó thì có chứ ở đó mà toàn với chả tâm!!

Nghiến răng ken két thế kia!!!

Ở đâu đó trong căn phòng khách này, nơi mà hắn cùng nó diễn tuồng nãy giờ có một con người ngồi đấy chứng kiến tất cả.

Tanoshi lâu lâu về nhà nghỉ ngơi, ứa máu với cảnh tượng trước mắt, cắn miếng táo rôp rốp.

"Chim chuột thì cút lên trên phòng!!

Chả hiểu sao Taida có thể chứng kiến cảnh tượng này từ ngày này sang ngày nọ thế?

Gặp chị mày chắc bỏ nhà đi lâu rồi đấy!"

"...."

"...."

Bà chị có tin là hai đứa tui song kiếm hợp bích lên mạng dìm chết bà không?

Gì chứ ảnh dìm, ảnh cái tướng ngủ "thùy mị", cách ăn uống "điềm đạm" cùng các video cười "e thẹn" hai đứa không có thiếu đâu!!

Sanzu im lặng vác nó lên trên phòng, cãi tay đôi với cô thì hắn không dám, chứ dìm chết cô trên mạng thì hắn dám.

100% sự tự tin, bật máy lên tạo tài khoản.

"Anh đăng đi, em gửi hình cho nè!"

Chị Baka, em quý chị lắm mới giao hết đống ảnh dìm cho Sanzu á nha!!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 26


Hôm nay nó lại đi phiêu bạc khắp nơi trên đất Tokyo....

Ừ thì nó đi bụi.....nói thẳng ra là nó bị đuổi ra khỏi nhà đấy!

Huhu...

Khoảng hai ba hôm trước trên mạng đột nhiên lan truyền một đống ảnh dìm của Tanoshi, đương nhiên chính chủ của các bức ảnh là hai đứa giặc mà ai cũng biết là ai đó rồi.

Một đứa dám gửi một đứa dám đăng.

Tanoshi không hề giảm sức hút, ngược lại còn nhờ vào mấy tấm ảnh mà thu được thêm một số lượng lớn fan hâm mộ.

Nhưng như thế thì đã sao?

Hình tượng cô xây dựng trong mắt của mọi người đều mất hết rồi.

Tức giận đá đít con em út trời đánh ra khỏi nhà, không một chút nhân nhượng.

Ganko đang nằm trên sofa ăn quýt xem tivi, chưa hiểu chuyện gì đã bị quăng ra ngoài.

?

Một cái thẻ ngân hàng... và thanh katana yêu dấu!

Đủ rồi, hai thứ này đủ để nó sống cả một thời gian dài rồi đấy!

Nhưng mà nó ứ cần sử dụng thẻ đâu!!

Ganko vui vẻ đứng lên chạy sang nhà Akashi, có mỗi nhà này là chịu chứa chấp nó vô điều kiện.

Mốt đổi tên thành Akashi Ganko mới được, nghe ngầu ghê!!

Lạch cạch!

"Ủa?

Sao khóa cửa rồi?"

Buồn bực vì không được vào nhà, nó rút điện thoại ra gọi cho Sanzu.

"Haru~ Sao khóa cửa nhà thế?"

|Senju đi cắm trại, Takeomi có công việc riêng, tao bận việc Toman!

Có chi không?|

"Em bị đuổi ra khỏi nhà rồi....cứu vớt cuộc đời em đi anh ơi!"

|Giờ tao về đâu có được, đi đâu chơi tí đi!

Chút rồ tao rước về!|

Nó nghe tiếng ồn ào bên kia, biết hắn đang đánh nhau những vẫn bắt máy nói chuyện với nó, cười tủm tỉm "dạ" một tiếng ngọt sớt rồi tắt.

Ganko bắt đầu đi loanh quanh khắp nơi ở Shibuya, nhưng vẫn cảm thấy chán nản vì không có hắn ở bên cạnh.

Ủa??!!!!

Inui Seishu kìa đúng không ta??!!!

Nó như vớ được vàng, phóng vèo vèo lại chỗ cậu, trong hí hửng vô cùng.

Mỹ nhân ơi!!!!

Ta đến rồi đây!!!!!!

"Ây!

Chào cậu, Inui!"

"Lại gặp?!

Theo dõi tôi đấy à?"

"Tôi đâu có rảnh, ý trời cho chúng ta gặp lại nhau thôi!"

Gương mặt vui vẻ vô cùng, phía sau như có chiếc đuôi nhỏ, nhưng cái cậu chú ý không phải ở đấy, mà là cái thứ dài dài nó cầm bên tay trái kia kìa.

Nếu Inui nhìn không nhầm thì nó là thanh katana thì phải?

"Katana à?"

"Đúng rồi á!

Sao biết hay thế?"

"....."

Katana mà cầm ra đường, đã vậy còn sáp lại gần cậu, khiến cảnh sát gông cổ cả cậu đấy à??

Chả biết là Inui não bị chậm mạch chỗ nào, kéo nó đi về hướng nhà cấp trên của mình.

Cậu chẳng hề chạm đến tay Ganko, chỉ chọn cầm một góc tay áo của nó rồi lôi đi cùng mình.

"Dẫn tôi đi đâu đấy???

Định bán tôi à??!!!

Ét o ét!!!!!!!"

"Im lặng và đi theo dùm cái!"

"Đéo!

Ét o éttttttt!!!!!!"

"...."

Má nó!

Ai mà chịu được con nhỏ này chắc cậu phục sát đất đấy!!

Nhoi quá!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 27


Ganko bị kéo đi chỉ biết gào mồm lên thôi chứ chẳng giật tay ra được, ánh mắt cứ láo liên khắp nơi tìm cách trốn thoát.

Ăn cái gì mà nắm chặt quá, giờ nó mà dùng sức là đi tong cái tay áo này liền, không được đâu.

Nó mê cái đẹp thiệt nhưng mà không có ngu, không phải cái gì cũng đi theo người ta được đâu, lỡ bị bán sang nước ngoài rồi sao?

Nó còn chưa rước được Akashi Haruchiyo về nhà thì có mà mơ nó mặc số phận sống chết thế nào nhé!!

Quyết tâm là thế, cuối cùng vẫn là bất lực chẳng làm được gì, miễn cưỡng lẽo đẽo theo bước chân của người ta một cách chật vật, Ganko nhỏ giọng năn nỉ:

"Inui xinh đẹp ơi... năn nỉ luôn á, buông tay tui ra được không?

Tự nhiên dắt tui đi mà không nói đi đâu hết, tui sợ á!"

"Nín mồm và đi theo dùm cái đi, không có mất miếng thịt nào đâu"

Inui cậu thề là đã có ý định đấm vào mặt nó mấy lần rồi.

Nhưng nhìn lại cái bản mặt ngu ngu ngơ ngơ, sợ đấm một cái nó ngáo luôn, báo cậu nữa nên thôi.

"Thế à?

Tưởng cậu định bắt tui đi bán!"

"Có bán cũng không ai mua đâu!"

"...."

Ê, mặt cỡ mỹ nhân mà sao nói chuyện kì vậy?

Người ta cũng biết tổn thương đó nha?!

Cách nói chuyện không khác gì ghệ của nó luôn?

Người đẹp mỏ hỗn đang hot trend đấy à?

"Inui, rốt cuộc là đang dẫn đi đâu vậy?"

"Đi theo đi rồi biết"

Cậu dẫn nó đi đến trước cửa một căn nhà nào đó...

Ủa sao nhà này trong quen quen ta?

Inui bấm chuông một cái, đứng lùi lại vài bước chờ người ở trong mở cửa.

"Ra liền đây... qua đây làm gì?

Anh hai tao giờ không có ở nhà đâu"

Một cô gái xinh xắn mặc đồng phục học sinh, mang tạp dề bước ra mở cửa, mái tóc nâu được búi gọn lên, chừa ra phần mái phía trước.

"Nhỏ này cầm katana đi long nhong khắp nơi, dẫn về đây cho ở tạ-"

Ủa??

Ủa?????????!!!!!!!!!!!

Rồi mắc gì cậu phải dẫn nó về đây thế?!

Có liên quan gì đến cậu đâu?!

Chỉ cần đuổi đầu nó đi chỗ khác thì dù có bị cảnh sát túm đầu thì cũng đâu có liên lụy đến cậu?!

Kì lạ thế?!

Inui chợt khựng người lại một chút, ánh mắt không thể tin được nhìn chằm chằm vào con nhỏ tóc trắng đứng bên cạnh, cậu ôm đầu hoảng loạn không hiểu cái hành động đi vào lòng đất của mình.

Bên này, Ganko còn chưa kịp phản ứng lại với Inui thì đã bị cô nàng tóc nâu từ sau cánh cửa vọt ra, dính chặt trên người mình, khóc bù lu bù loa lên.

"Huhu... em bỏ chị!

Chị tìm em suốt ba tháng nay rồi đấy...!!

Hức!...chị nhớ em lắm Ganko ơi!"

"Chị Yuzuha?"

"Chị đây!"

"...."

Sao mấy nay số nó đỏ vậy?

Gặp toàn là người quen không.

Nếu nó nhớ không lầm thì...

"Ranh con!

Tao đã cấm mày bén mảng đến nhà tao lần nữa rồi mà?!"

Đậu má chưa kịp nhắc đã xuất hiện rồi!

Trụ cột của gia đình!

Người đàn ông đẹp mã nhưng nó lại ghét cay ghét đắng.

Chiến thần máu liều nhiều hơn máu não xin gọi tên gã - Shiba Taiju.

Ganko hít sâu một hơi để lấy lại sự bình tĩnh.

Xoay người về phía tiếng nói oang oang khi nãy, cười hihi xã giao hỏi thăm.

"Ây ông anh!

Còn đánh Yuzuha của tui hong á?"

Đừng hỏi tại sao nó không sợ, tay nó đang cầm katana đấy!

Lớ ngớ nó lại xiên cho một phát!

Có vũ khí ruột trên tay thì nó chấp mười thằng như ông Taiju luôn.

"Liên quan gì tới mày?

Cút khỏi đây mau!!"

"Là do Inui dẫn tui về đây mà, tui biết gì đâu?"

Nói chuyện với gã mệt não lắm!

Ngang như con cua, có khác gì ghệ cũ của nó đâu?

Ganko nhún vai, đẩy chuyện sang cho Inui chịu thay, chẳng để ai đáp lại đã nắm tay Yuzuha kéo nhanh vào nhà, đóng cửa cái rầm.

"Chị Yuzuha!!

Bày trận nhanh nhanh không tí chết đó!!!!"

Ở trong căn nhà này, Taiju chính là kẻ địch.

Dù gã là chủ nhà cũng mẹ gã.

Nó nói gã là kẻ địch thì chính là như thế!!

Cãi cãi nó mách Haru chém bỏ!!

Cả Ganko và Yuzuha như một thói quen, song kiếm hợp mình một cách thuần thục bày bừa khắp nhà như đánh trận, nó còn nghĩ ra cái trò lật cả cái bàn ăn lên, dùng nó để che chắn cho cả hai.

Rất trẻ con, rất vô tri.

Cạch cạch!

Tiếng mở khoá cửa nhà vang lên, Ganko cũng gấp rút kéo Yuzuha ngồi xuống bên cạnh mình, đổi từ tư thế ngồi xếp bằng thành quỳ đứng để dễ chơi hơn.

"Chị ngồi đây nha, ổng vô tới rồi á!"

Yuzaha bên cạnh, ngồi bẹp dưới sàn bị cái bàn che đi mất, chỉ còn thấy cái đỉnh đầu nhấp nhô lăng xăng.

Cô cứ ngồi đấy, thuần thục đưa vào tay Ganko đủ thứ đồ khi nó đưa tay ra, ngay cả dao cũng không ngại nhét vào tay nó.

Con nhóc bên cạnh phát hiện ra bản thân đang cầm dao, nở một nụ cười nghịch ngợm, híp híp mắt lại canh góc phóng dao.

Phập!

Hakkai mới vừa đi chơi về, vừa mới mở cửa vào nhà con dao chẳng biết từ đâu bay tới, bay ngang mặt cậu rồi cắm thẳng vào cánh cửa phía sau lưng làm cậu lạnh hết sống lưng, run người ngồi thụp xuống ôm đầu.

"Á!"

Ganko nhận thấy mình xém gây tội, đứng bật lên đưa tay che miệng mình, thành thật nhận tội.

"Tui...

Cậu về bất ngờ quá, tui xin lỗi!

Tui không cố ý nhắm vào cậu đâu!

Tui tưởng Taiju mới là người bước vô"

"Anh hai...

Đi công việc với Inui rồi"

Ganko hoảng đến mức cúi gập người xuống thật nhanh để xin lỗi, đến mức cái trán nện thẳng xuống mép bàn một cái ầm.

"Ặc!"

Nghe còn thấy đau dùm.

Yuzuha nhăn mày nhăn mặt, đưa tay chộp lấy người Ganko để giúp nó đứng vững sau sự cố va đập mạnh.

giờ thì hay rồi, não giật đùng đùng như đang nhảy disco trong đầu nó kia kìa.

Đau quá...

Yuzuha giờ đã đứng lên, đỡ lấy người Ganko bước tới sofa nằm nghỉ ngơi, ánh mắt đầy lo lắng.

"Lấy dùm chị hộp cứu thương đi!"

"Dạ"

"Chị Yuzuha ơi...

Đau quá huhu"

Cô nhận lấy hộp cứu thương từ tay Hakkai, cả quá trình đều chập trãi lau chùi vết cắn nhỏ xíu của bàn trên trán Ganko, miệng cứ lèm bèm mắng:

"Lần sao cẩn thận cho chị được không?

Chỉ cần em để ý một tí thôi mà?"

Ngược lại là Hakkai, cậu chàng nhát cấy với con gái chẳng nói năng được gì nhiều, cứ ậm ừ cho qua mỗi khi hai người nhắc đến.

Nghĩ làm sao vậy?

Bản thân đã tự nhận thức được mức độ nhát gái của bản thân rồi, mà còn gặp phải Kobayashi Ganko.

Con quỷ nhỏ mấy ngày hôm trước cứ đeo dính theo hỏi cho bằng được tên, chi bằng giết cậu luôn đi cho rồi!?

Cơ mà?

Hai người này có quen biết nhau cơ á, sao cậu lại không biết tí gì về chuyện này vậy?

Hakkai đứng đó cứ chần chừ một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được tò mò, mấp máy môi cố gắng bắt chuyện với hai người

"Hai người...

Quen biết nhau từ trước rồi hả"

"Có một thời gian chúng mình không bị anh hai đánh ấy, là con bé này giúp này!

Nó quấy anh mình làm ổng mệt đến mức không thèm buồn đánh nữa"

"...."

Nghe bá dữ vậy?

Ganko cảm thấy bản thân đã ổn hơn, không làm phiền hai anh em họ được nữa, nó chậm rãi ngồi dậy, nhìn mỗi người một chút rồi nói.

"Ổng không ở đây nên em về nhé?

Có chuyện gì cứ gọi em một tiếng, em chạy tới liền"

Nó đi ra cửa, còn không quên quay đầu vẩy tay chào hai chị em, gương mặt tươi vui chẳng bao giờ biết buồn rầu là gì.

"Haru rước em rồi, tạm biệt nhé!"
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 28


Ganko thoát khỏi chiến trường, long nhong ngoài đường với cái lần gạch ngang bầm tím ở trên trán, nhìn trong vừa thương vừa mắc cười.

Vui vẻ đi khắp nơi đến khi thấy hắn liền gọi to:

"Haru!!!!

Em ở bên này nè!!"

Sanzu nhìn trên lề đường, nơi có con nhóc đứng quơ tay lung tung để tìm sự chú ý, hắn quay xe đến gần rồi mới tá hỏa với cái lằn trên trán nó, còn chưa kịp để hắn nói gì, tự nhiên nó xỉu ngang, nằm một đống dưới đất.

"Em hết năng lượng òi, đầu đau như búa bổ!

Cần được ai đó chơm chơm vài cái!"

"...."

Lại lên cơn cái đéo gì đấy?

Sanzu không đỡ, Ganko vẫn nhất quyết nằm đấy.

Người đi đường đi ngang không nhịn được cũng phì cười.

Sau một lúc đã không chịu nổi cảnh tượng này nữa mới chịu gạt chân chống xe, đi đến bên cạnh đỡ người dậy, đánh "yêu" vào đầu nó vài cái.

"Đỡ chưa?

Đỡ rồi thì tao đưa về, Senju và Takeomi cũng về rồi đấy!"

Ganko không hài lòng, ăn vạ tại chỗ bắt hắn phải hôn nó một cái cho bằng được, dù Sanzu có làm cách nào đi chăng nữa nó vẫn lì lợm như thế, hắn phát cáu:

"Mày bị cái gì mà nay giở chứng thế?"

"Hôm một cái vào đây rồi về liền mà, nha?

Haru~"

Đôi mắt rưng rưng, tay chỉ lên trán mình, nơi có một lần gạch tím lịm.

Nó đau thật chứ bộ!

Chỉ muốn hắn hôn an ủi nó một cái thôi mà...

Bồ bịch gì kì cục vậy?

"Chậc...!"

Sanzu tặc lưỡi, ngó nghiêng ngó dọc xem xung quanh có nhiều người không, vô tình chạm mắt với ba con người nhìn lén ở phía gần đấy.

Sanzu:"...."

Takemichi:"...."

Chifuyu:"...."

Baji:"...."

Con mẹ nó!!

Hắn nhịn lại cơn xúc động muốn chửi ông trời, miễn cưỡng khom người xuống hôn chụt vào trán Ganko một cái, rồi không để nó phản ứng lại đã nhanh tay vác nó vứt lên xe chạy đi mất.

.

.

.

Cách đây không lâu, Baji chả biết là Chifuyu hẹn cậu ra đây làm gì.

Nhưng dù gì cũng là đồng đội cũ, có những thứ nên giải quyết triệt để nên cậu cũng đồng ý với yêu cầu này.

Quanh đi quẩn lại, cái chính mà Chifuyu muốn nói đến chính là vạch trần việc cậu phản bội Toman đều có lí do riêng.

Kisaki Tetta.

Baji có thể nói gì nữa bây giờ?

Thằng nhóc dưới trước lúc nào cũng hiểu mình như thế, chỉ đành cười khẩy, đem cái việc mình là người của Vallhala ra mà nói.

Ai mà ngờ, cái thằng tóc vàng đứng phía sau lưng đàn em cũ của cậu đột nhiên đưa tay lên chỉ về phía sau lưng mình.

"Ganko và Sanzu....?

Đúng không nhỉ?"

"Ồ...

đúng thật kìa!

Cậu ta đi chơi cùng với bồ mình đấy à?"

Người duy nhất trong nhóm vẫn chưa biết mặt người yêu của Sanzu chính là Baji, nghe Chifuyu cùng Takemichi nói thế, định bụng giải quyết xong chuyện này sẽ lén nhìn thử con nhóc đó xem thế nào, ai mà ngờ hai thằng ngốc trước mặt đã chuồn đi nghe lén người ta.

Và cậu trở thành thằng ngốc thứ ba....Khi mà không nén được sự tò mò, lết lại đứng sau lưng Chifuyu, cố gắng nhón lên hóng chuyện cùng.

Vì thế mà dẫn đến sự việc đội quần của lúc nãy, đi nghe lén mà còn bị người ta phát hiện trừng mắt cảnh cáo cho một cái.

"....."

Đã thế còn chứng kiến một màn hại mắt người độc thân, ông trời đang trêu bọn họ đấy à??

Takemichi thì không nói rồi, cậu cũng có người yêu rồi chứ bộ!!

Hina của cậu hơi bị đáng yêu luôn đấy??!!

Nhưng khổ nỗi, cả hai vẫn còn ngại ngùng với nhau rất nhiều.

"Khi nào...tao với Hina mới được như thế nhỉ...?"

"....Ê Chifuyu, thằng này là Takemichi đúng không?

Tao đấm nó được không?"

"Cứ tự nhiên, anh đấm chết nó luôn cũng được!"

"Ủa!

Khoan!!!

Tao nói gì sai hay làm gì không đúng à??!!!

Từ từ, khoan!!!!!"

Bốp!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 29


Ganko đã leo lên xe ngồi, ngốc ngốc nương theo ánh mắt của Sanzu nhìn không thấy gì nên cũng không quan tâm nữa, cười hì hì vì được hắn chủ động hôn, trán vẫn còn cảm giác sự mềm mại của chiếc môi xinh xinh.

Thích quá đi!

"Làm cái gì mà để cái trán ra nông nỗi đấy thế?"

"Em lỡ đập đầu vào cạnh bàn á!"

Nghe xong hắn chỉ biết bất lực thở dài.

Hậu đậu gì mà lắm thế không biết?

Rời mắt một tí là có chuyện.

Chẳng lẽ lại xích cái đầu nó lại?

Vậy thì kì cục quá...

Ganko không hề biết Sanzu đang cố gắng suy nghĩ tìm cách xích đầu nó ở nhà sao cho lịch sự nhất.

Hai tay vẫn ôm khư khư lấy eo đối phương, cằm gác trên vai người ta tận hưởng.

"Mai Toman với Valhalla gặp nhau rồi đấy, nhớ tao dặn mày cái gì không?"

"Dặn em... không được đi lung tung!!"

Ganko kéo dài câu trả lời của mình để trêu hắn, nó biết thừa là nếu nó trả lời sai, hắn sẽ không chần chừ dừng xe bem nó một trận.

Lúc hỏi, hắn đã giảm tốc độ xe xuống, như là đã chuẩn bị sẵn tinh thần nếu nó trả lời sai.

Hiểu quá mà!!

"Về nhà học một khóa võ phòng thân đi!

Mai có thằng nào lăm le đến còn đánh được!"

"....học với ai vậy?"

"Tao và Senju!"

"....."

Đéo học!

Hai người họ đích thị là một con quái vật chính hiệu!

Học với hai anh em bọn hắn thà để nó chết đi cho rồi.

"Chết chóc gì, học mỗi một buổi chủ yếu phòng thân thôi.

Mày mà trốn tao bắt học tới sáng!"

Ác độc!!

Ta trù mi sau này... sau này gì nhỉ?

À!

Sau này chết- ụa nghe quá đáng vãi!

Thôi bỏ qua đi, nó không nỡ trù hắn đâu!

"Biết thế là tốt!"

????

???!!!!!!!

"Anh đọc được suy nghĩ của em đấy à??"

"Không, đoán thôi!"

"....."

Trên đường về, Ganko cứ thấp thỏm không yên, nghĩ đến cái cảnh mình chuẩn bị lên thớt liền muốn nhảy ra khỏi xe để trốn.

Khổ một cái... chưa kịp nhảy đã về đến nhà....

.

.

.

"Gì?

Chỉ cho chị ấy một ít võ á?

Học chỉ một ngày thì không kịp đâu!"

Senju lắc đầu nguầy nguậy, hai tay đưa lên bắt chéo vào nhau tạo thành chữ X, từ chối khoá học cấp tốc một ngày cho Ganko.

"Đừng lo, Ganko nó tiếp thu lẹ lắm!"

"Đâu có!

Em bị ngu!!!!

Em không hiểu gì hết aaaaa!!"

Mặc nó la hét ồn ào cả nhà, Sanzu ngoáy ngoáy lỗ tai một cái, trực tiếp vác nó ra ngoài vườn.

Senju thấy thế cũng nương theo luôn, bóc miếng bánh bỏ vào miệng, tắt tivi phủi phủi tay rồi chạy theo.

"Chị qua đây!"

"Không!

Huhu, Senju bé ơi tha cho chị đi mà!!"

"Ganko, không sao đâu!

Em sẽ nhẹ nhàng mà!"

Senju ra sức dụ nó, thấy cách này không được, liền cúi đầu, đưa tay dụi mắt giả vờ khóc.

"Chị....hết thương em rồi à....?"

"Hả?

Đ-đâu có, chị thương em còn không hết nữa kia mà!"

Ganko chính là không nỡ nhìn mỹ nhân rơi lệ nên dễ dàng dính bẫy, nhích nhích lại gần em, ôm lấy dỗ dành cô bé.

"Thế... chị học võ với em một tí nha, một tí thôi!"

"Ừ-Ừm!"

Sanzu khoanh tay đứng dựa vào cái cây gần đấy, chứng kiến hết tất cả, cười khẩy một cái.

Ai thì hắn không biết!

Chứ thế mạnh của nhà này, chính là lấy nước mắt ra dụ nó đấy!

Hai anh em hắn bách phát bách trúng.

Còn Takeomi thì hên xui, ổng mà khóc chắc Ganko nó né chục mét!

Mà hiện tại ở bên kia!

Xoẹt!

"Senju!!!!!

Chết chị rồi!!!"

Em hứa sẽ nhẹ nhàng với nó mà....mắc gì gạt chân nó thế?

Nó xoạt một cái tới đất luôn rồi.

Cứu!!!

Ganko ngồi bẹp dưới đất, xuýt xoa ôm lấy đôi chân tưởng đứt đến nơi của mình rồi đáng thương nhìn lên hai anh em họ.

"Sao đứng được bây giờ?"

Senju chẳng có một tí gì là xót thương cho chị gái yêu của mình, may mắn là vẫn còn một chút tình người bước tới đưa tay đỡ lấy Ganko đứng dậy, khổ cái là cô bé quá lùn, lại vô tình đụng trúng chỗ đau làm nó la oai oái lên.

"Anh còn đứng đó nhìn nữa?"

Sanzu tặc lưỡi, bước tới một phát vác nó lên vai mình, để hai chân của nó tự do đung đưa, tự chỉnh lại để thoái mái hơn.

Hắn cứ thế đứng im một lúc, chờ đợi đến thời điểm thích hợp rồi lên tiếng.

"Chân đỡ chưa?

Đứng xuống tiếp tục học"

"...."

- Ganko giả chết.

"Mồm?"

"Em còn đau..."

"Đau cũng tập tiếp cho tao"

Chiếc bồ này tìm trên shopee chắc nhiều lắm này!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 30


Cuối cùng thì ngày này cũng đã đến.

Cái ngày mà Ganko sẽ được chứng kiến dàn trai đẹp nhà Toman đánh nhau một cách vô cùng ngầu lòi.

Trong đó có ghệ nó nữa đó!

Bên địch hình như có Hổ với cái tên Zombie đáng ghét thì phải?

Hai tên đó cũng thuộc dạng cực phẩm à nhen!!

Mọi người vẫn còn đứng tản ra khắp nơi.

Hầu hết là đứng tập trung ở phía sau cổng lớn.

Ganko hết ngó đông lại ngó tây, cố gắng tìm một chỗ ngồi thật đẹp, có thể nhìn bao quát trận chiến, để chút nữa còn ngồi đấy xem.

Sanzu đứng bên cạnh, cái đầu trắng cứ loi nhoi quay tới quay lui khiến hắn muốn lơ đi cũng khó, liếc xuống:

"Nhìn gì đấy?"

"Em kiếm chỗ nào đẹp đẹp để ngồi ấy mà!"

Nên tin nó không đây?

Hắn lại nghĩ nhỏ này đang tìm đối tượng nổi bật để làm quen nhiều hơn là nó tìm chỗ ngồi đấy!

"Tin em đi, nay em ngoan hơn rồi!

Chỉ tìm chỗ ngồi thôi!"

"???"

Thấy cái mặt đấy là nó hiểu rồi hắn đang nghĩ gì về mình rồi, thì thầm xỉa xói hắn vài câu, tuy không lớn nhưng những người đứng gần vẫn có thể nghe được.

"Anh nghĩ cái gì là nó viết hết lên mặt đấy Haru!

Suốt ngày chỉ biết nghĩ xấu cho em thôi...."

Mucho đứng bên cạnh chỉ biết mím mím môi nhịn cười.

Cho hỏi nhỏ này nó tốt chỗ nào vậy?

Sanzu thấy nó cứ đứng đấy than thở móc mỉa mình không ngừng, bàn tay từ từ đưa lên bóp miệng nó lại, thong thả nói:

"Mày ảo tưởng quá rồi đấy, tốt lành gì đâu mà ở đó kêu la suốt ngày nghĩ xấu cho mình!"

"Khục-...!"

Mucho nhịn không được, cuối đầu che miệng cười khùng khục.

Cười một phần vì Sanzu nói đúng tiếng lòng của mình.

Phần còn lại chính là vì con nhỏ loi nhoi lúc nãy giờ bị tay của bồ nó kẹp lấy cánh môi.

Trông nó giờ là một chín một mười với con vịt rồi đấy!

Ganko thấy người bên cạnh nghe cuộc trò chuyện của mình, còn lén cười.

Tức tối gạt tay hắn ra, quay sang Mucho:

"Đại ca!!!

Anh cười cái gì?!

Anh không bênh em thì thôi còn cười em là sao?!!!"

Con mẹ nó đại ca cao quá!!!

Mỗi lần nó nói chuyện đều phải cực khổ ngước lên, quay sang định trèo lên người Sanzu, lại nghe thấy giọng nói từ phía xa xa vọng đến.

"Mucho lâu quá không gặp!"

"Ồ, Hansen!!"

Cả hai người có chút quen biết với nhau, gặp nhau liền lịch sự chào hỏi nói chuyện đôi ba câu.

Bất lương thì bất lương, nhưng cả hai không còn nhỏ tuổi, những việc xã giao như thế nào là bình thường.

Ganko vốn đang hăng máu, lại khựng người nhìn đến người đi đến đứng gần mình, nhìn nhìn một cái rồi chân nhón lên, rướn người lên thì thầm với hắn.

Sanzu thấy nó có chuyện muốn nói với mình, không nói không rằng liền nghiêng người thấp xuống, lắng nghe nó.

"Haru, đó là ai thế?"

Liếc tên trước mặt một cái, lại nhìn đến nó:

"Hansen của ICBM, một trong những nhân vật quan trọng của S63!"

"Rồi liên quan gì đến anh ta?

Chẳng phải hôm nay là ngày quyết chiến của Toman và Valhalla thôi sao?"

"Hắn ta là người phân định cho cuộc giao chiến này, còn những người ngồi trên kia là người đi xem!!"

Cả hai cứ chụm đầu lại to nhỏ, Ganko lại vô cùng ngoan ngoãn tiếp thu những gì mà hắn nói, ánh mắt vô tình nhìn đến mấy "khán giả".

Haitani Rindou và Haitani Ran???

"...."

Chết con mẹ nó rồi!!!!!!!!

"Em về được không?"

"Sao mày không nói sớm!

Giờ mà ai cho về!"

"Chưa có vào mà đúng không?

C-"

"CÁC NHÂN VẬT CHÍNH!!!!!!

MỜI!!!!!!"

Tiếng Hansen vang vọng khắp khu vực ấy, Ganko ôm đầu khổ sở.

Nó không muốn vào đó đâu!!!!

Mà bỏ về lại chính là không tôn trọng Mikey!!!

Đợt này về....bồ nó sẽ cạch mặt nó luôn mất...!

"TOKYO MANJI VÀ VALHALLA!!!!"

Dừng lại đi trời ơi!!!!!!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 31


Ganko hoảng loạn vô cùng, mất quyền kiểm soát xoay tứ phía tìm đường chạy trốn.

Sanzu nhìn thấy nó cứ loay hoay liền mất kiên nhẫn nắm cổ áo nó kéo vào.

"Đi lẹ lên!"

"Anh ơi, em muốn về!!"

"Chút rồi về!"

Nó khổ sở, muốn nói với hắn sự thật nhưng lại sợ bị đè ra đánh tại chỗ.

Trong lòng thầm khóc thành một dòng sông.

Mắc cái gì mà mấy bữa nay nó cứ gặp toàn người quen không thế??!

Lòng cầu mong rằng hai anh em Haitani ngồi trên kia không chú ý đến nó.

Nhưng mà ông trời sẽ đéo bao giờ đứng về phía Ganko.

Vì cái đầu màu bạch kim của nó lẫn ghệ yêu dấu, cộng với việc hai người đứng cạnh nhau đâm ra rất dễ gây sự chú ý.

Rindou ngồi ở phía trên nhìn một vòng quanh hai bên, ánh mắt dùng lại ở nó.

Híp híp mắt, kéo kéo góc áo gọi anh trai:

"Nii, nhỏ đó là Ganko đúng không?"

"Đâu!"

Ran vừa nghe thấy em trai mình nhắc tên con nhỏ trời đánh năm nào, không nghĩ nhiều liền xoay đầu tìm, theo hướng tay Rindou chỉ liền bắt gặp nó.

"Á à ranh con!"

Ran nghiến răng ken két.

Nhìn cái bản mặt nó lại nhớ về cái quá khứ khùng điên đó rồi!!

"...."

Cười cho có lệ một cái, lơ đi ánh nhìn như muốn xiên mình của hai anh em họ, lùi lại đứng nép nép vào người Sanzu.

"Bấy bì, xin bấy bì hãy bảo vệ tình yêu của mình!!!!"

"Cút!"

Sanzu lách người đi về phía bên kia của Mucho để đứng, né nó như né tà.

"...."

Yêu nhau mà kì thị nhau như thế sao....?

"Hự!!!"

Nãy giờ cứ lo làm trò mèo, nghe tiếng động lớn ở phía trước làm nó hoang mang không biết chuyện gì đã xảy ra, khều Mucho:

"Đại ca, làm gì mà người phân định bị đánh thế ạ?"

"Đứng đây không nghe gì hết!

Tao cũng chả rõ!"

Nó bĩu môi một cái, vì chiều cao có hạn mà phải nhón nhón lên xem phía trước thế nào, thấy được Kazutora đang đứng đấy gào thét:

"Valhalla đến đây là để đập chết chúng mày đấy!!!!"

"Bọn tao sẽ giết mày, Mikey!!!!"

Hanma đứng ở phía xa xa máu nóng chảy rần rần trong người, chỉ vì mấy cái luật chết tiệt mà phải đứng xem mấy đứa kia lảm nhảm.

Hai bên bắt đầu lao vào nhau, Ganko bị Sanzu túm đầu vứt ra đứng ở một bên lúc nào không hay, lủi thủi leo lên được một đống phế thải khá cao, vừa xem vừa bình luận:

"Uầy!!!

Máu thế nhở!!!!"

"Hổ ới!!

Đánh mạnh vào-Í nhầm!!

Ai cho anh đánh Mikey!!!!!!!!!!!!!!"

"Cái thằng Zombie chết tiệt kia!!!

Cười cái *beep*!!

Ai cho mày đá Draken!!!!"

Nó ngồi khua tay múa chân loạn xạ hết cả lên, hào hứng vô cùng khi được trực tiếp chứng kiến trận đánh nhau với quy mô lớn.

Ánh mắt vô tình lại liếc sang đối diện.

"Cố lên- Khục...khụ khụ!!"

Làm ơn hai anh em nhà kia hãy dừng cái việc nhìn nó đi được không?

Tập trung vào phía dưới kìa!!!

Ganko ngó đến Sanzu, thấy hắn chỉ chú ý đến trận chiến, không quan tâm đến mình.

Ừm, giờ nó tác oai tác quái được rồi!

Đưa ngón giữa về phía hai người ngồi ở trên cao, miệng lẩm bẩm.

Ran và Rindou nhìn thấy hành động đấy cộng với đọc khẩu hình miệng của nó liền nổi đóa, mặt nổi đầy gân xanh.

Con mẹ nó ranh con mới chửi bọn họ đấy!!

Là f*ck you đấy!!!!!!!

Lè lưỡi chọc quê hai anh em họ, làm như không có gì mà quay xuống dưới xem tiếp.

"..."

Ơ kìa?

Kazutora leo lên đây làm gì đấy?

Chỗ nó đang ngồi mà!!!!

"Ganko, tại sao em lại đứng về phía Mikey?"

"Tại Haru đứng về phía Mikey!"

Nghe lời khẳng định đầy hùng hồn của nó.

Kazutora tặc lưỡi một cái, nhìn xuống phía dưới mà ra lệnh:

"Choji!!!

Đập chết mẹ thằng nào tóc trắng cho tao!!!!!!!"

"Được thôi!"

Cái người được gọi là Choji đó vừa nghe y gọi liền đổi mục tiêu, tay cầm baton lia mắt khắp nơi.

Thấy rồi nhé...tóc trắng-kun!

di chuyển nhanh về phía Sanzu, định bụng sẽ đánh lén từ phía sau.

Không ngờ đến được, cánh tay vừa đưa lên cao, phía sau liền có người chạy tới cho một cú vào lưng.

"Sanzu, mày chú ý một tí đi!"

"Biết rồi...!"

Liếc đến Choji nằm dưới đất, lại nhìn đến Kazutora đứng ở trên.

Hai tay đưa ngón giữa, miệng lẩm bẩm:

"F*ck you!"

Ẩn sau lớp khẩu trang, Sanzu cười đểu một cái rồi lại tiếp tục tập trung vào trận chiến.

Ganko nhìn một màn đấy chỉ biết ôm mặt run run.

Bồ nó.... ngầu quá xá!!!!!!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 32


Chonbo đứng ở gần đấy sau khi né được một đòn của Mikey liền ngán ngẩm.

Nếu trúng đòn đó... chân cậu sẽ còn nguyên vẹn không?

Đối thủ này quá mạnh đi, Chonbo không nắm chắc phần thắng thì chắn chắn sẽ không dại mà dây vào, liền đổi mục tiêu thành con nhóc ngồi ở phía sau lưng của Kazutora.

Y xem trọng??

Kệ mẹ y!

Đã khoác lên mình bộ đồng phục của Toman thì mày chính là kẻ thù!!

Cậu xoay người chạy nhanh về phía nó, đưa tay lên cao định làm cú one hit vào mặt.

Ganko chỉ là khác giả ngồi xem đột ngột chiếm spotlight, hoang mang nghiêng người né đi, lên tiếng:

"Gì vậy?!

Không nói một lời liền động thủ là sao??!!!!"

Đờ mờ nó đang ngồi đấy xem Mikey đánh nhau căng đét mà?!

Đã làm cái gì đâu tự nhiên nhảy vào đánh nó!

Mikey ở phía dưới vẫn còn quần nhau với Chome, nó ở trên này lại bị Chonbo chắn tầm nhìn chả thấy gì, bực bội hẳn ra.

Trực tiếp đưa chân lên đạp cái "chân giữa" của Chonbo, cười cười:

"Bà không có nghĩa vụ phải tiếp mày!!

Cút xuống dưới mà bay nhảy!!!"

Tuyệt chiêu do Sanzu dạy cho đó!

Đánh không được cứ nhắm vào đấy!

Ghệ nó quá đỉnh!!!!

Chonbo trong một khắc cảm thấy mình đang rất gần với trời xanh, hai mắt trắng dã ngã lăn xuống dưới, đụng trúng Mikey, thảm thương bị gã đá thêm cho một cú vào bụng.

Ganko vô cùng thưởng thức một màn này.

Hận không thể đứng lên vỗ tay bôm bốp.

Cú đá đẹp lắm!!

Tuyệt vời!!!!

Em yêu anh, Haruchiyo!!!!

Kazutora nhìn đến Chonbo nằm bất động, lòng thầm mắng "chết tiệt".

Lúc nãy y chính là tự tin ngời ngời giới thiệu hai tên này đấy!

Giờ một tên chưa gì đã gục thì còn ra cái thể thống gì?

Mà người làm ra cái trò đó lại là Ganko, crush của y, thế mới đau.

Ra hiệu gọi thêm một vài đứa nữa lên để bù vào chỗ của Chonbo, tiếp tục sự nghiệp làm anh hùng của mình.

"Tuy giết người là chuyện xấu, nhưng giết kẻ địch..."

"Là anh hùng..."

Câu nói này của Kazutora nó nghe đã nhàn lỗ tai, ngồi buồn miệng không có gì làm góp vui độc thoại cùng.

Tiếng nói khe khẽ của Ganko làm y khựng lại một tí, nhìn nó.

Thì ra là vẫn còn nhớ...

Tâm trạng vui lên được một tí, không nghĩ nhiều từ trên cao nhảy xuống chỗ Mikey, tay cầm ống quật mạnh vào đầu gã nhiều cái liền.

Ganko xuýt xoa, nhìn đến gương mặt đẹp trai ấy bị đánh liên tục làm nó xót.

Nhìn nhìn đến Sanzu thì thấy hắn vẫn đang hăng say đánh nhau không để ý đến chuyện ở trên này.

Nó không dám chạy vào can, hắn chưa cho phép nó sẽ không dám làm càng, nói chuyện loạn hết cả ngữ:

"Úi!

Kazu...Kazutora!

Hổ...tay, nhẹ tay!

Nhẹ thôi!"

Máu bắn ra khắp nơi.

Nó thì cứ đứng đấy miệng khuyên, mắt liếc liếc đến Sanzu.

Chỉ cần hắn gật đầu một cái, nó sẵn sàng rút dao cắt cổ Kazutora.

Làm hại một gương mặt đẹp là tội ác tày trời đấy!!

Bộ tưởng đẹp trai rồi muốn làm gì người ta cũng được hả?

Không có đâu!!

"Mikey thua rồi!"

Con mẹ nó thằng Rindou bám anh trai kia!!!

Im lặng tí đi!!!

"Haru...."

Chỉ thấy hắn chớp chớp mắt nhìn mình.

Được rồi!

Nó hiểu mà!

Haru cho phép nó rồi!!!

Nhanh tay rút con dao từ trong túi ra, đã vào thế chuẩn bị tham chiến, khổ cái chỉ vì quá gấp rút hậu đậu làm rơi dao, lọt thỏm vào đâu đó trong đống phế liệu.

"...."

Má!

Nhìn đến Kazutora vẫn chưa dừng tay làm nó càng hoảng thêm, ngó xung quanh tìm vũ khí hợp lí để đánh người.

Mắt nó vô tình lia trúng cái bánh xe để gần đó, ý tưởng táo bạo chợt nảy ra...

Được rồi, chơi lớn một lần nào!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 33


Thời gian để suy nghĩ còn không có, trong mắt Ganko thì Mikey đã thật sự không ổn.

Nó liều mạng nhảy từ chiếc xe này sang chiếc xe khác, gồng người vác cái bánh xe bự tổ bố chạy về phía Kazutora.

Chỉ còn cách này thôi!

Liều thì ăn nhiều!

Tuy hơi nặng, nhưng mà hắn đã giao cho nó trọng trách bảo vệ Mikey thì chắn chắn nó sẽ liều mạng mình mà nghe theo.

Người xem ở dưới hoảng hết cả hồn với nó.

Cái tướng có chút éc, vác cái bánh xe to đùng rồi mà còn nhảy lung tung ở trên cao.

Nhìn xem, đến mức cái mặt đỏ như thế là biết nặng rồi, thế mà vẫn gan trời chạy nhảy.

Riêng Sanzu không có vẻ gì khác thường, nghiêng đầu nhìn nó.

Hắn chỉ chớp mắt một cái thôi mà?

Nó lại hiểu sai ý hắn rồi làm trò con bò gì nữa đấy?

Ganko nhìn đến Kazutora, nhân lúc y chưa để ý đến mình, ôm cái bánh xe bắt đà xoay hai vòng.

Phang thẳng vào đầu y....

Tiếng "boong" vang vọng cả bãi phế liệu....

Khắp nơi đều rơi vào im lặng trước một màn lấy bánh xe đánh người của nó.....

Mọi người ở phía dưới:"...."

Mikey chuẩn bị làm một đá vào đầu Kazutora:"...."

Y ngã xuống ngất ngang, còn nó vì bỏ tay ra không kịp nên cả người văng theo cái bánh xe.

"Áaaaaaaaa Haruchiyo!!!!!!"

Sợ hãi hắm tịt hai mắt lại, miệng hét lớn tên hắn.

Hoàn toàn không có ý định mở mắt ra xem tình hình thế nào, có cách nào né hay không, nó buông xuôi.

Tự nhiên giờ này máu sợ độ cao lại nổi lên là thế nào?!!!!

Đến lúc nó bay lên khúc cao nhất, vật và người đã tách nhau ra mỗi thứ một hướng.

Cái Bánh xe thì tiếp túc văng xa hơn, còn Ganko thì rơi thẳng xuống đất.

Thôi, đời này coi như bỏ!

Gửi chàng trai nào đó tên Haruchiyo...rằng nó nợ anh một cái đám cưới.

"Bắt được mày rồi!

Liều mạng quá đấy!"

Ớ!

Chàng trai nào đó tên Haruchiyo đã cứu nó rồi nè!

Đúng là định mệnh đời nó mà!!

Sanzu điên máu nhìn con nhỏ nằm trong lòng hắn, cười khúc kha khúc khích dù lúc nãy chỉ cần hắn bắt trượt, nó không chết cũng để lại di chứng đến cuối đời.

Có biết hắn đã hốt hoảng đến mức nào không?!!

Làm hắn lo lắng là giỏi thôi!!

"Cười cái đéo gì!!

Lỡ tao bắt trượt thì mày làm thế nào?!

Nghịch ngu vừa thôi, ngu mà còn lì lợm!!"

"...."

Đang lãng mạn mà?

Lúc này não nó không ai mướn không ai mượn, tự động chạy lại viễn cảnh từ lúc nó đánh người cho đến lúc nó hét toáng lên khi ở trên không trung.

Hình như....nhiều người nhìn nó lắm thì phải...?

"...a!

Haru, em quê quá!

Quê quá trời quá đất rồi huhu!"

Hắn nhìn nó, lúc nãy còn cười hí hả hí hửng, giờ lại che mặt rên la.

Mày bị đa nhân cách à?

Lúc này hầu hết mọi người đều chú ý đến nó.

Cho tới khi nghe thấy tiếng "bịch bịch" và từ trên đống phế liệu cao chót vót có vài tên ngã xuống, xung quanh mới nhận ra.

À...!

Mấy thằng ôm chân ôm tay Mikey, bị gã đấm cho một cái rồi té lăn xuống đất ấy mà.

Và?

Mikey đột nhiên ngất đi, quỳ phía trên cao, vì chuyện này mà làm mọi thứ rối loạn còn hơn cả ban đầu.

Tốp người áo trắng tẻ ra khắp nơi, nhóm thì ở dưới tấn công Toman, nhóm thì bắt đầy leo lên cao với ý định tiêu diệt Mikey.

Toman cũng bắt đầu rơi vào thế khó.

Đến mức Sanzu phải bỏ nó ra mà tham gia tiếp tay cho đồng đội.

Rồi ngay cả Ganko cũng không thể ngồi yên, lật đật chạy đến cái góc tối không ai để ý đến, lôi ra vũ khí ruột...
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 34


Ngay từ lúc nhìn thấy Ganko, thằng em trai thì Ran không biết thế nào chứ anh là luôn luôn chú ý đến nó.

Ganko vẫn chưa hề thay đổi sau một thời gian không gặp nhau, vẫn xớn xác ngu ngục như thế.

Vốn đi xem trận này vì thấy hứng thú với mấy cái tên khá nổi trong giới bất lương, như là 'Mikey vô địch' hay là 'tử thần Kabukichou'.

Nhưng từ đầu đến giờ ngoài cái việc con này nó bay từ trên cao xuống thì chả có gì thú vị cả, đánh đấm nhàm chán vô cùng.

Ran chán nản híp mắt ngáp dài một cái, chỉ lơ là có một chút thôi mà bóng dáng của Ganko đã biến mất, anh quay sang hỏi em trai mình.

"Ơ, nó đâu mất rồi?"

Rindou nghe anh trai hỏi liền cố banh con mắt ra nhìn.

Vốn đã cận nên rất khó nhìn, dù cậu đã nhìn muốn lòi tròng, cũng không thấy nó đâu.

"Không thấy!"

Ganko ngồi ở trong góc nào đó, tay nhanh thuần thục gỡ cái miếng vải to đang quấn 'hàng'.

Chuyện là sáng sớm tinh mơ Senju đột nhiên dậy sớm đi đâu đó.

Trùng hợp nó đang đứng dưới bếp uống nước nhìn thấy và đầu nảy ra ý tưởng táo bạo.

"Senju, em chuẩn bị đi đâu đấy?!"

"Đi chơi với bạn ạ!"

"Chị mượn em cái này được không?"

Con bé nhìn nét mặt hào hứng của người đối diện, e dè gật đầu một cái, nhưng ngay sau khi nghe Ganko nhờ vận chuyển 'hàng cấm' dùm thì đã lập tức lắc đầu nguầy nguậy, miệng liên tục nói về hậu quả khi bị Sanzu phát hiện.

Cuối cùng vẫn mím môi đồng ý khi nó hứa sẽ che dấu bất cứ chuyện gì, sẵn sàng đứng về phía em.

Giao kèo này rất hời đối với Senju.

Chỉ duy nhất Ganko là không để ý đến, chứ thật ra Sanzu rất chiều chuộng nó.

Rất nhiều lần nó ra mấy cái yêu cầu trời ơi đất hỡi, hắn lúc đầu tuy có động tay động chân với nó, nhưng sau đó vẫn chiều theo.

Đến cái việc nó đang trong mối quan hệ yêu đương với hắn, lại long nhong đi trêu hoa ghẹo nguyệt mà vẫn sống sờ sờ chứng tỏ Sanzu đã rộng lượng đến cỡ nào.

Ganko đã nhờ Senju chạy đến đây thật sớm, nhét katana vào một góc khuất người nào đó trước, nó sẽ tự tìm.

Và hiện tại, nó đang ôm bảo bối trong tay, cười khà khà.

Bị Sanzu bùm cũng được, chứ đ** con mẹ Ganko phải chém chết mấy thằng đã đấm vào mặt bồ nó.

Mặt bồ nó nó cưng như trứng hứng như hoa, đánh đến bầm cả mặt thì hỏi sao mà không sót.

Xoẹt!

Úi chà chà!

Bén nha!

Vứt cái miếng vải sang một bên, bao kiếm nhét vào thắt lưng, đứng vậy khởi động cho nóng người rồi phóng cái vèo ra ngoài.

"Tụi bây nhào vô đây!!!"

Nó gào lên, như một chiến thần mà xông pha vào phe địch.

Bên phía Valhalla phát hiện ra vật thể lạ cầm kiếm chạy vào liền hoảng loạn tách ra khắp nơi.

Xung quanh lại một lần nữa rơi vào hỗn loạn, mà trung tâm lại có một con nhóc cầm katana quơ loạn tứ phía, liên mồm:

"Đứa nào dám đánh ghệ tao?!

Bước ra đây solo coi!

Dám làm mà không dám chịu à?!"

"...."

Mở miệng ra nói solo thì dẹp kiếm sang một bên dùm đi cô nương.

Ganko hùng hùng hổ hổ cầm kiềm xoay vòng vòng.

Không có ý định chém người, chỉ có ý định đâm một phát cho chết luôn.

Toman nói không với chơi dơ, nói không với vũ khí, chỉ dùng nắm đấm:"...."

Ran lúc này mới hoàn hồn trước cảnh nó từ một góc khuất phóng ra với quả 'hàng' còn nóng hơn baton:" Ganko vẫn liều mạng như thế nhỉ?"

Rindou đẩy kính:"Liều mà còn ngu, vác kiếm chạy long nhong như thế tí cũng có chuyện!"

Cậu đúng rồi đấy, nó sắp tới công chuyện với thằng bồ của nó rồi!

"Kobayashi Ganko!!!!!!"

Giữa khung cảnh ồn ào loạn xạ ấy, chẳng hiểu sau Ganko lại có thể nghe được tiếng gào tức giận gọi tên mình một cách rõ ràng như vậy.

Lông tơ trên người dựng đứng lên hết chỉ vì giọng kêu đầy nội lực ấy, Ganko chỉ thiếu mỗi cái nước lập tức quỳ xụp xuống đầu đập đầu xin tha.

Nó từ một con hổ đang gầm gừ đuổi kẻ địch xung quanh hoá thành con thỏ, cả người rụt lại im thin thít, ánh mắt lấm lét nhìn về phía xa xa.

Quỷ à?

Trông thấy ghê quá vậy huhu!!?

Trong bán kính 2 mét của Ganko chẳng có ai đứng, cả địch cả ta đều sợ hãi cái thứ nó đang cầm trên tay nên né rất xa nên nó dường như tách biệt khỏi mọi người.

Đứng như trời trồng nhìn Sanzu bước vào một cách vô cùng dễ dàng.

"H-Haru..."

- Ganko lấp bấp.

"Này nín?

Gọi cái gì mà gọi, có cấy cây kiếm vô không thì bảo?"

"Dạ..."

Dưới ánh mắt sắc lẹm của Sanzu làm con nhỏ run lẩy bẩy, đến tra kiếm vào bao thôi mà cũng không xong, có vài lần còn xém lụi kiếm vào bụng mình.

Khổ quá đi mà!!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 35


"Có gì thì về nhà đóng cửa giải quyết đi, đang đánh nhau mà thế đó hả?

Cho ai xem?"

- Haitani Rindou đanh đá nhận xét.

Ran ngồi bên cạnh chỉ biết cười thầm một cái, trong lòng thầm mắng thằng em của mình.

Anh xem đó thằng em trời đánh!

Xem con ranh con đó bị đánh thì vui biết bao nhiêu!!

Ánh mắt vẫn tiếp tục quan sát hai người đứng đấy.

Lúc trước quen biết Ganko, Ran phải thề là nó nhây cực kì.

Anh còn nghĩ cả đời này sẽ không ai quản được nó, ai mà ngờ giờ có rồi.

Nhìn cái dáng vẻ khúm núm sợ sệt của nó kia kìa, lòng anh hả dạ lắm đấy!

Ở dưới này Sanzu khoanh tay, giọng điệu lạnh tanh hỏi:

"Mày xem nhẹ lời tao nói?"

"Haru à, em chỉ-"

"Trả lời nhanh, tao không có thời gian đôi co với mày!"

"Em xin lỗi..."

Hắn giận nó thật rồi!!

Lần này không thể đùa được đâu!!!

Ran ngồi ở trên vỗ đùi bôm bốp vô vùng khoái chí, hận không thể bay xuống dưới mà cười thẳng vào bản mặt của nó.

Há há!

Nhìn nó cách nó cuối đầu trước thằng ghệ nó kìa!

Tao cười vào mặt mày Ganko ạ!

"Là Senju giúp mày à?"

"....Không phải"

"Mày nghĩ tao tin?"

"...."

Không tin thì đừng có hỏi!!!

Một tên nhìn thấy Ganko cất kiếm vào, không nghĩ nhiều liền nhảy vào.

Sanzu liếc một cái đã nhìn ra tên đấy định đánh sau lưng nó, hoàn toàn không đặt vào tầm mắt, vô cùng thong thả lên tiếng:

"Ganko, bước sang phải hai bước!"

Ba cái dụ này thì nó rất lanh lẹ, nhanh chóng tiếp thu mà rồi né sang một bên, tên kia chưa kịp xem tình huống như thế nào thì Sanzu lại sấn tới trước mặt, cho một đấm vào mặt.

Tức giận định rút dao ra, lại vô tình đụng trúng ánh mắt sắc lẹm của nó ở phía sau lưng hắn.

Rất dễ dàng nhìn ra, Ganko là đang trong tư thế sẵn sàng rút kiếm nếu đối phương chơi dơ.

Vì thế mà tên đó một chút cũng không dám nhúc nhích, bị Sanzu đánh cho đến ngất.

"Giải quyết chuyện trước mắt đã!

Về nhà thì mày biết tay tao!!"

"Hic...!

Bé biết lỗi rồi mà...!"

"Bớt đi, ghê quá đó!"

Hắn cú vào đầu nó một cái.

Ganko dựa vào lực tay, có thể biết rằng Sanzu đang kiềm nén lắm mới không dùng hết sức kí thủng đầu nó.

Bồ nó tức giận thật sự rất đáng sợ...!

"Aaaaaaa!!!"

Tiếng thét của Takemichi kéo sự chú ý của tất cả mọi người.

Ở phía bên kia cậu đang dùng hết sức húc người đẩy Kazutora.

"Baji-kun!!

Không sao chứ?!"

"Sây xát tí thôi!

Cậu cứu tôi rồi đấy, Takemichi!"

Ganko nghiêng đầu, ngó về phía trung tâm của trận chiến, nhìn thấy một Baji nở nụ cười sảng khoái vỗ vỗ vào vai Takemichi trấn an - người đang nước mắt đầy mặt vì sợ.

Dưới chân hai người còn có Kazutora mắt trắng dã nằm im thin thít, coi bộ mới ăn một cú trời thần lắm mới ngất ra ở đấy.

Ngoài ra còn có cả Chifuyu, bọn người này chơi cái trò gì vậy?

Ganko còn chưa kịp xem hết tình hình hiện tại thì Chifuyu đang nằm ngửa dưới đất đột nhiên tỉnh lại, bò tới nắm lấy cổ áo Kazutora ra sức lắc lư hòng muốn gọi người tỉnh, cậu dùng hết sự tức giận của mình mà hét vô mặt y:

"Thằng điên này, mày có biết mày vừa làm cái trò gì không?!"

Mày Ganko nhíu nhíu lại, nó đứng quá xa.

Mọi chuyện ở phía bên đấy hoàn toàn phụ thuộc vào việc bọn họ có lớn tiếng để nó nghe hóng cùng hay không.

Ồ, hình như Baji bị thương.

Phía áo khoác trắng bên ngoài nhuộm cả một mảng đỏ ao rồi, coi bộ khá nặng.

Trái ngược với Ganko chăm chú ngó nghiêng, Sanzu đứng bên cạnh đang vô cùng mất kiên nhẫn trước cái tuồng anh em xương máu quay ra lụi nhau thế này, hắn bây giờ chỉ muốn mau mau lôi đầu cái con nhóc này về nhà mà thôi.

Hai thằng ôn ngồi phía bên kia nãy giờ nhìn người của hắn hơi bị nhiều rồi đấy.

Tao móc mắt ra bây giờ chứ ở đó mà nhìn nhìn?

Mòn hết con Ganko.

Sanzu trừng mắt lên cảnh cáo hai anh em bọn họ.

Rindou không chịu thua, đưa tay kéo cặp kính của mình lên rồi trừng ngược lại với hắn.

Mày tưởng có mỗi mày biết trừng à???

Phía Ganko bây giờ đã hoàn toàn chìm đấm vào trong trận chiến trước mắt.

Nào là Baji một mình đánh năm mươi người, nào là Kisaki ngạo nghễ đứng từ trên cao nhìn xuống, bảo vệ Mikey ở phía sau lưng của mình.

Cơ mà, Ganko không có thiện cảm với cái tên Kisaki này cho lắm.

Người có đầu óc đơn giản như nó không thích đụng trúng mấy người tính toán sâu xa như gã, trước sau gì cũng có chuyện.

Sanzu lúc này mới quay về trạng thái bình lặng vốn có của mình trước đám đông, xác nhận Mikey vẫn an toàn liền nhanh tay rút thanh kiếm ở eo nó ra, chỉ chỉ chỏ chỏ Mucho:

"Trông hộ con nhỏ này dùm em một chút, em đem cất cái của nợ này một cái"

"Ừ, tranh thủ về vị trí"

Sanzu gật đầu một cái, lập tức xoay đầu chạy đi đâu đó.

Còn đứa bị mất thanh katana nào có hay biết gì, một lòng một dạ hướng về phía trận đấu với ánh mắt sáng rực.

Baji sao mà đỉnh quá!!

Một đường đi thẳng lên trên diệt năm mươi thằng mà không tốn nhiều sức, quỷ à??
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 36


Baji thật sự rất mạnh, đến ngay cả Mucho muốn hạ được cậu cũng phải tốn không ít sức.

Nhìn cái cách mà cậu quật ống sắt vào đầu chúng nó kìa, một lần như thế hạ được hẳn mấy tên!!

Takemichi cũng giống như Ganko, hoàn toàn cuốn vào trận chiến một mình chấp hết một đội của Baji, cậu liên mồm cảm thán:

"Òa!!

Đùa à?

Mạnh như thế ư?!"

"Takemichi, một khi đã nói Baji-san chắc chắn sẽ làm được thôi!!"

Chifuyu đứng bên cạnh nói, mắt sáng ngời đầy tự hào nhìn về bóng lưng của cái người đang đánh nhau hăng say ở trên kia.

Cậu tin tưởng Baji, đội trưởng của cậu có lí do gì đó mới chọn phản bội Toman.

Takemichi nghe xong lại thấy ngưỡng mộ Baji thêm một phần, song song với đó đó lại có vài phần xót xa cho cái tên nhóc tóc vàng kế bên.

Baji à, hỏi thật là sao anh có thể nỡ đánh thằng nhóc một câu cũng Baji-san, hai câu cũng Baji-san vậy?

Kisaki ở phía trên nhìn thấy Baji ngày càng gần mình, lòng tràn ngập khó chịu.

Gã ghét tên này, người duy nhất phát hiện ta kế hoạch của gã, quay sang Hamada cảnh cáo:

"Còn đứng nhìn như lúc nãy là tao giết mày đấy, Hamada!"

Gã cùng thuộc hạ của mình đứng đấy luyên thuyên chỉ vài câu thôi mà khi liếc mắt về chỗ cũ đã không thấy đối phương đâu, chỉ thấy một đám người thuộc đội mình trải dài từ trên xuống dưới vô cùng thảm hại.

Kisaki nhíu mày, ánh mắt đảo liên tục để tìm kiếm bóng dáng đối phương.

"Hửm?

Đâu mất rồi?"

"Bắt được mày rồi nhé"

"Cái-Mẹ kiếp!!"

Kisaki hoảng hốt xoay người lại, đầu sắc nhọn hướng thẳng về phía cổ mình làm gã không dám nhúc nhích.

Baji cười khẩy một cái:

"Chiếu tướng!"

Tất cả mọi người ở dưới há hốc mồm, không tin vào mắt mình.

Hết Mikey, Draken giờ lại đến cựu đội trưởng phiên đội 1 Baji Keisuke!

Con mẹ nó Toman này khủng quá rồi!!!

Đấy là còn chưa nói đến con nhỏ tóc trắng cầm katana nữa đấy!!

Takemichi hiện tại tâm trạng đang lên cao, nghĩ rằng mọi thứ đã dần đi đến hồi kết, cậu sắp được trở về tương lai và sống hạnh phúc.

Còn chưa kịp vẽ hết được cái tương lai tươi sáng ấy trong đầu, người mà cậu đặt hết hi vọng vào lại đột nhiên làm rơi thanh sắt trên tay.

Ơ...?

Baji phun ra một ngụm máu, lảo đảo té xuống quỳ trước mặt Kisaki, sau đó mất ý thức ngã người sang một bên.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, Chifuyu chỉ kịp chạy lên chắn cho Baji, môi của đứa nhỏ run rẩy không nói thành lời.

Ganko đứng ở dưới xem, ngoài việc một chọi năm mươi đầy hấp dẫn khi nãy thì chuyện nội bộ của Toman nó không hiểu gì hết!

Mờ mịt đứng đấy nghe mọi người nói chuyện, người này đánh người kia.

Mọi thứ dần đi xa khỏi mạch não của Ganko làm chán nản, thành ra nó không quan tâm nữa, ngoan ngoãn quay sang xin phép Mucho:

"Đại ca, em đi tìm Haru nha!"

"Nó giao mày cho anh rồi đấy!

Nếu muốn đi tìm thì đừng làm liên lụy đến anh mày!"

"Em sẽ nói là em lén đại ca nên anh khỏi lo!"

Cười cười vỗ vào lưng Mucho, nhìn một vòng.

Lách người đi về phía mà hắn ban nãy đã đi, ngó đông ngó tây tìm Sanzu.

"Tìm cái gì?

Mucho đâu mà mày lại ở ngoài này?"

"A!

Haru!!!

Đại ca cho em- em lén chạy ra ngoài này á!

Chở em về đi anh, ở đây chán quá à!"

Cái điệu bộ muốn đi là đi muốn về là về của Ganko làm Sanzu rầu muốn chết.

Chẳng hiểu quá khứ đã nghĩ gì mà lại đồng ý cho nó theo vào Toman, để bây giờ giữ tới phát mệt.

Sanzu không nói gì, chỉ tặc lưỡi nắm lấy cổ áo của Ganko lôi ngược vào trong, nó bị kéo đi ngược chẳng làm được gì ngoài việc la hét, xui xẻo bị hắn mắng cho:

"Mày im lặng!!

Đi đánh nhau chứ có phải đi chơi đâu mà chán với cả không chán?!

Nghịch vừa thôi, có tin tao xích đầu mày lại cho khỏi đi đâu luôn không?"

"...nói gì nghe thấy ghê quá dạ?"

"Thế mới vừa lòng mày!"

"...."

Được rồi, nó quen rồi!

Không đau lòng đâu!

Sanzu thảnh thơi lôi nó đi vào, đột nhiên thấy trước mặt một đám người mặt áo trắng chạy về phía hai người.

Hiểu lầm thành mình sắp bị tấn công, bất đắc dĩ quay sang nói với nó:

"Mày nhắm ăn được mấy người?"

"Em có dao thì chắc doạ được năm sáu người đó.

Còn chơi tay không thì em ăn hại lắm, không được người nào đâu!"

- Ganko thành thật nói.

"Dao mày đâu?"

"Em làm rơi mất rồi!"

Hắn biết thế nào cũng có chuyện này, lấy ra trong túi hai cây dao nhỏ đưa cho nó.

"Doạ được bao nhiêu thì doạ đi, cứ canh canh quẹt đại lên tay với mặt chúng nó ấy!

Nhắm làm được thì làm, không được thì cứ tự mở đường chạy về phía Mucho, đừng quan tâm đến tao!"

"Vâng!"

Ganko nó dễ gì mà bỏ Sanzu, trực tiếp ở bên cạnh hắn.

Nó cầm dao chỉ để khè mấy tên kia, cùng lắm là rạch linh tinh một tí doạ người thôi chứ chưa đến mức đâm lòi phèo lòi phổi.

Có nó cầm dao, bọn kia cũng không dám manh động, cứ sợ sệt chần chừ.

Thành ra bị Sanzu đánh chơi tơi bời...

Toman ác quá rồi!

Bọn họ chỉ muốn chạy trốn chứ hoàn toàn không có ý gì khác!

Tự nhiên chặn đầu đánh người ta như con là sao...?
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 37


Đúng sau cái hôm Ganko được đứng bên cạnh cùng Sanzu đánh nhau.

Thì hiện tại nó đang nằm trong bệnh viện...

Ừ thì hôm đấy có rất nhiều việc đã xảy ra.

Nào là cựu đội trưởng phiên đội một - Baji Keisuke đã hi sinh, Hanemiya Kazutora phải vào trại cải tạo, Toman thắng trận.

Và?

Ganko trong trò chơi đuổi bắt với cảnh sát đã vô tình gặp tai nạn.

Nó nằm bất động giữa lộ với cái đầu đầy máu, nhuộm đỏ cả một phần tóc trắng.

Xung quanh bắt đầu trở nên ồn ào, mọi người đều hoảng loạn nhanh chóng gọi xe cứu thương đến.

Rồi trong sự bàng hoàng của tất cả, nó đứng lên như bản thân chưa xảy ra chuyện gì.

Tỉnh bơ ngó nghiêng tìm kiếm bóng hình người quen, vừa thấy hắn một cái là mặt kệ đám đông xanh mặt với cái đầu đầy máu của mình, nó chạy đến nhảy thẳng lên xe để hắn chở mình tiếp.

"Mẹ!

Đã không biết chạy xe mà còn cướp xe người ta chạy là sao?"

Hắn tặc lưỡi nhìn về cái bãi chiến trường mà Ganko tạo ra.

Người và chiếc xe bị nó tông trúng tuy không nặng như nó, nhưng giờ lại nằm bất tỉnh ở trên đường vì sợ hãi.

Nhỏ này cũng trâu bò dữ!!!

Chiếc Ganko chạy thì mỗi động cơ nằm một nơi rồi, nó cũng chả quan tâm.

Giờ thì đối với nó chạy trốn khỏi cảnh sát là quan trọng nhất.

"Anh còn nhìn cái gì đấy?!

Chạy nhanh nhanh lên nào!!"

Nó mà bị hốt lên đồn thật thì thế nào chuyện này cũng tới tai ông Kobayashi, ông ấy sẽ lụm đầu nó huhu!

Sanzu càng nhìn càng thấy buồn cười.

Không ngờ lại có thứ khiến nó sợ đến mức run run như thế này.

Muốn trêu nó ghê!

Sanzu chính là kiểu người nghĩ là làm, chả ngán bố con thằng nào.

Ngoại trừ nhà vợ.

Hắn lập tức xoay đầu xe chạy thẳng về phía mấy cảnh sát.

"Đ* má!!

Anh làm gì đấy?!

Mắc gì chạy về hướng đó??!

Bỏ em xuống aaaa!!"

Nó khóc không ra nước mắt, ngồi ở phía sau chỉ có gào thét bất lực.

Chơi trò đéo gì mà chơi tạt đầu xe cảnh sát??

Chỉ vì cái trò đầy sự mất dạy của hắn mà huyết áp Ganko tăng vùn vụt.

Nó xỉu ngang trên xe, bỏ lại hậu quả cho hắn giải quyết.

May mà hắn vòng tay ra sau chụp nó lại kịp đấy, chứ mà để nó té đập đầu xuống đất cái nữa chắc nó đăng xuất khỏi trái đất luôn quá!

Vấn đề nó lại nằm ở đây này, nó ngất rồi.

Sanzu bây giờ một tay ôm nó, một tay lái xe với tốc độ cao để né cảnh sát, đồng thời phóng tới bệnh viện để kịp băng bó cái đầu nó.

"...."

Mẹ nó!

Trêu làm gì để giờ lãnh cả một đống hậu quả!!

Không nói không rằng liền tấp vào một con hẻm nhỏ, cầm sợi vải trắng buột quanh hai người, cột nó dính vào người hắn.

Trông hơi hề, nhưng mà không sao!!

Xe vừa ra khỏi hẻm, xung quanh đã bắt đầu huých còi và đuổi theo.

Chà...!

Sẽ ngầu bao nhiêu, giống phim hành động bao nhiêu nếu hắn không cột thêm con nhỏ ở phía sau.

Việc đánh lạc hướng và chạy trốn khỏi cảnh sát lại là nghề của Sanzu, chẳng mất bao nhiêu thời gian đã làm mất dấu.

Thảnh thơi chạy đến bệnh viện.

Và từ đấy có nó với hình ảnh hiện tại.

"Ủa?

Anh hai!

Sao em nằm trong đây thế?

Haru đâu?"

Ganko ngồi trên giường bệnh, ngờ nghệch nhìn Taida ngồi trên ghế ở phía đối diện, anh nghe nó hỏi, khép cuốn sách trên tay lại, kiềm chế lòng mình không bay vào đánh chết con em út trời đánh phía kia.

"Mới tỉnh đã tìm thằng Haruchiyo trước rồi!

Mày không lo cho thằng anh đã ngồi đây canh chừng mày cả ngày đây à??!"

"Không, em chỉ lo cho Haru thôi ạ!"

"...."

Út ít như cái đách!
 
[Tr][Sanzu]Sắc Đẹp Là Trên Hết!
chap 38


Sanzu vừa mua cháo về, từ xa đã thấy mặt Taida đen thui đứng trước cửa phòng chờ hắn.

Còn anh khi vừa thấy thằng em rể liền mang bộ mặt hầm hầm bước đến.

Sanzu nghiêng đầu hỏi:

"Anh?

Sao lại đứng ngoài này?"

"Vào mà hỏi con ghệ mày ấy!

Nó làm tao tức chết!!"

Bực bội ôm laptop đi mất.

Bỏ lại hắn vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tự nhiên cái hét vào mặt hắn là sao?

Tại nhỏ nằm trong kia thì xử nó đi liên quan gì đến hắn?

Mở cửa bước vào phòng bệnh, vừa khép cửa lại, còn chưa kịp nhìn mặt Ganko thì nó đã rút dây truyền nước phóng cái vèo đến ôm lấy hắn.

Liên tục gọi tên người thương mặc kệ cho cổ tay đã toé máu ra.

"Haru Haru Haru..."

"Cái gì?!

Nằm im không được à??"

"Người ta nhớ anh mà...!"

Khoái chí hít hà mùi thơm trên áo Sanzu, mặc cả người để hắn bế đi đâu thì bế, đi bán luôn nó cũng chịu.

Miễn sao có hắn bên cạnh là được.

Sanzu bế nó lại vứt lên giường bệnh, nhấn đầu nó nằm xuống, thuần thục tìm bông gòn chặn lại máu trên tay nó.

Ganko lại vô cùng ngoan ngoãn, ngồi yên cho hắn muốn làm gì thì làm, lại còn mè nheo hắn đút cháo cho.

"Haru à...

Em đang bị thương mà, anh phải chiều em ch- Ứm!

Nóng chết!!"

Nó cứ ngồi đấy năn nỉ không ngừng, Sanzu bực quá, tọng cả thìa cháo vào miệng nó.

"Rồi sao?

Muốn tao đút tiếp không?"

Cái lưỡi nhỏ thè ra ngoài, cảm giác rát rát khiến cho nước mắt sinh lí cũng tự động chảy ra, trực tiếp muốn ăn vạ với thằng ghệ.

Ở bên cạnh hắn, nó thật sự rất mau nước mắt...

"Ư...

Anh chả thương em gì cả...!"

Định bụng giãy đành đạch lên làm trận làm thượng, ai mà ngờ Sanzu lại cuối đầu hôn vào môi nó, tuy chỉ là phớt qua, nhưng khiến nó sướng lên chín tầng mây, môi đỏ má hồng tròn xoe mắt ngoan ngoãn nhìn hắn.

"Coi như xin lỗi vì hôm trước lỡ doạ mày tạt đầu xe cảnh sát!"

Sau đó hắn tiếp tục ngồi gọt trái cây, hoàn toàn không khác bình thường là bao.

Mà Ganko giờ đây hận không thể la làng cho tất cả mọi người biết rằng bồ nó mới chủ động hôn nó.

Được hôn nên cũng biết thân biết phận không quấy nữa, im lặng ngồi ăn hết hộp cháo.

Chưa gì lại được Sanzu nhét thêm vào miệng một miếng táo.

"Ganko!

À, tớ không thấy gì hết!"

Ema tung cửa chạy vào, bắt gặp cảnh tượng lãng mạn của hai người.

Vì sợ hai bạn trẻ ngại mà nhanh chóng quay ngoắt đi.

"Sẵn tao có việc, ở lại chơi với Ema đi!"

Sanzu vừa dứt lời đã liền đứng lên, còn không quên búng vào trán nó một cái, gằn giọng dặn dò.

"Nằm im, tao mà biết mày chạy tung lung là mày chết!"

Ganko gật đầu như gà mổ thóc.

Đến khi thấy Sanzu đã khuất bóng, Ema cũng dừng việc che mặt lại, đi đến ngồi bên cạnh Ganko, lo lắng cho cô bạn ngốc của mình.

"Làm sao mà lại ra nông nổi này thế?"

Trái ngược với sự lo lắng của Ema, nó lại cười vui vẻ đến mức còn ảnh hưởng đến cả người ngồi gần, làm Ema cũng vì thế mà mau chóng lấy lại được tinh thần ban đầu, cười xinh nghe nó léo nhéo.

"Chỉ là tớ liều mạng một chút thôi, không sao hết á!

Ema Ema, Haru vừa mới chủ động hôn tớ đó!!!

Tin được không?!!!!"

"..."

Tớ còn tưởng tên đó mua cho cậu cả một mảnh đất luôn rồi cơ!

Sanzu tồi thật, ai đời mà lại để bạn gái chỉ vì một nụ hôn mà vui đến mức như thế cơ chứ, coi như là hắn cũng thành công vì làm Ganko cuồng hắn đến chết đi sống lại đi!

"Ganko à, tớ bảo nè!

Cậu phải làm giá lên đi chứ?!"

"Hở, không thích!"

"...."

Được rồi, vấn đề này không thể nói nhiều với Ganko.

Nói chỉ thêm đau đầu thôi!

Ema nhớ đến ý định của mình, bèn nắm lấy tay Ganko, hứng khởi.

"Ganko, vài hôm nữa cậu sang nhà tớ ăn sinh nhật với tớ nha?!

Khi nào cậu khỏe ấy!"

Ngoài việc đến đây thăm nó, Ema muốn mời nó đến dự sinh nhật của mình, người bạn mà cô vô cùng quý.

"Được!

Hôm nó tớ chắc chắn sẽ đến!"

Và nó món quà nó tặng chắc chắn sẽ không có cái thứ hai trên đời!

Món quà mà Ema nhận cũng không được mà từ chối cũng không xong.
 
Back
Top Bottom