Đam Mỹ [TR/AllTakemichi] Tử Thần Thiếu Niên (Tổng Mạn)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[TR/AllTakemichi] Tử Thần Thiếu Niên (Tổng Mạn)
Chương 80


" Anh hai.. em không-- " Hakkai sắc mặt tái mét , không dám ngước nhìn thẳng vào mặt hắn trả lời

" Không ?! mày cãi lời anh mày sao Hakkai " Taiju dữ tợn gương mặt , đằng đằng sát khí với chính cả người em trai của hắn . Người ngoài không biết còn sẽ không thể nhìn ra được đây là anh em mà chính là kẻ thù không đội trời chung đi

Hakkai ngậm miệng không dám hó hé nữa , dù cho tay đang nắm chặt run rẩy . Shinichirou cũng nhịn không được nữa mắng mỏ vào Taiju mặc cho hắn không thể nghe thấy

" Đủ rồi đó !! cái thằng này mà là thủ lĩnh đời kế tiếp của Hắc Long sao , mục đích tao thành lập cũng không phải là để nó trở thành một nơi chỉ chứa bạo lực không nói lý như thế này " Shinichirou thật sự là bị làm cho tức giận , chẳng biết còn hình tượng là gì , nghiến răng chửi mắng hắn ta xối xả không ngừng

" Tôi..tôi xin lỗi " Âm thanh yếu ớt , áy náy vang lên thu hút sự chú ý của Shinichirou và Takemichi . Là một người phụ nữ khá xinh đẹp với mái tóc nâu..khoan đã , là phiên bản Yuzuha khi trưởng thành !! tức là.. đây là người mẹ của họ sao ?!

" Cô là ? " Shinichirou ngập ngừng hỏi , bởi vì cô ta cũng là trạng thái linh hồn như anh hiện tại..

" Vâng , tôi là mẹ của Taiju , Yuzuha và Hakkai..xin lỗi , vì tôi ra đi quá sớm nên Taiju thằng bé đã gánh vác mọi chuyện trong nhà nhưng lâu dần nó lại lầm đường lạc lối , không còn như trước nữa.. tất cả là lỗi của tôi hức hức " Cô ấy bật khóc thành tiếng , Shinichirou bối rối chẳng biết phải an ủi làm sao

" Hanagaki mày nhìn gì vậy " Kokonoi chú ý đến Takemichi thay đổi sắc mặt chăm chăm nhìn vào một góc trống không , chẳng biết là đang nhìn gì

" Màu sơn đẹp quá , ây da ~ năm mới đổi màu tường cho tươi mới hơn a "

" .... " Giờ là thời điểm để đánh giá màu sơn ??! mày có nhận thấy tình hình không ổn không cái thằng này !!

" Takemichi mau nói gì đi , thằng Hakkai cũng là người của Touman giống cậu đấy " Yuzuha quá hiểu rõ thằng em trai nhà mình , chỉ còn cơ hội cuối cùng là người kia thôi , biết đâu người kia sẽ có cách gì đó giúp được Hakkai nhưng trái với mong chờ của cô , Takemichi trầm mặc , mặt vẫn hướng vào trong tường làm ra vẻ không bận tâm nói :

" Đây là chuyện gia đình Shiba...dù tôi có lên tiếng cũng sẽ bị nói là xen vào việc nhà người khác " Yuzuha trách cứ ra mặt , Hakkai thì lại hụt hẫng trong lòng..anh ta là hy vọng Takemichi sẽ có chút gì đó đứng lên vì mình , như cậu ta đã vì Baji và Kazutora đó vậy

" Mày cũng biết điều đấy Hanagaki , thật tiếc là mày không chịu đến làm việc cho Hắc Long nhưng tao vẫn cho mày thời gian ba ngày , cứ từ từ mà xem xét đi " Taiju giãn mày ra hài lòng khi Takemichi không hề có ý chống lại lời nói của hắn . Không cướp được người nọ về tay cũng thật uổng , hắn dám chắc chắn ở Hắc Long của hắn Hanagaki Takemichi sẽ càng rực sáng trong giới bất lương hơn là khi ở Touman .

" Em sẽ không đến Hắc Long !! nơi em thuộc về là Touman " Dù cho người nọ không có ý quan tâm anh thì anh cũng sẽ không chịu buông xuôi dễ dàng như vậy , Taka-chan là người chỉ dạy cho anh với vai trò một người anh trai còn đúng nghĩa hơn cái người mang danh anh trai trước mắt này

" Hakkai !! tao đã nói là đừng chọc điên tao lên rồi mà !! " Taiju vừa dịu xuống không bao lâu lại bị Hakkai làm cho dâng trào giận dữ , hắn rít gào lên , có ý định muốn đứng dậy xử lý thằng em mình lại bị Takemichi nhanh chân chạy trước đến trước mặt hắn , giang hai tay che chắn cho Hakkai

Hành động khác thường này của cậu làm cho một đám người ngẩn người tò te , chẳng phải cậu ta vừa mới bảo là sẽ không xen vào sao ??

" Mày có ý gì đây Hanagaki " Taiju nhíu chặt đôi mày có thể kẹp chết một con ruồi , dường như hắn ta sẵn sàng bất cứ lúc nào là vồ đến đánh đập cậu tới tấp không ngừng vậy
" Takemichi ?? " Hakkai vẻ mặt hoang mang nhìn về đối phương quay lưng hướng về mình ở trước mặt , âm thầm thì thào khe khẽ gọi tên trong lòng , người nọ thật sự có thân thể nhỏ bé hơn so với Hakkai anh , điều kì lạ là ở tấm lưng ấy lại đáng tin cậy và mạnh mẽ hơn bất cứ ai rất nhiều lần

" Shiba-san.. tuy tôi có nói chuyện gia đình Shiba tôi sẽ không xen vào nhưng Hakkai đang là đội phó đội 2 Touman đấy , cái gì cũng phải thông qua đội trưởng rồi tổng trưởng , phó tổng trưởng " Takemichi híp mắt cười mỉm , giọng nói đều đều , ngỏ ý thương lượng với hắn " Dù sao tôi cũng được thời hạn ba ngày suy xét cơ mà , ít nhất Hakkai cũng nên được thong thả thêm một , hai ngày chứ nhỉ Shiba-san "

" Tốt.. Tao cho thời hạn hai đứa bây là ba ngày , suy nghĩ cho kỹ lưỡng vào . Hắc Long là một băng phù hợp hơn cho loại người như mày đấy Hanagaki Takemichi " Nếu là người khác , hắn đã đánh thẳng tay không chần chừ gì hết . Nhưng Takemichi cậu lại trở thành ngoại lệ đầu tiên và cũng là cuối cùng
' Loại người như tôi ? đừng chọc cười tôi chứ Shiba-san . Người như tôi thì làm gì có nơi nào phù hợp.. ' Takemichi ảm đạm trong thâm tâm của chính mình

" Michi " Mikazuki đột ngột gọi tên cậu , cắt đứt mạch suy nghĩ u ám vừa rồi . Takemichi che đậy lại mớ cảm xúc hỗn độn , quay sang tười cười hỏi ngược lại " Có chuyện gì sao anh Munechika "

" Trễ rồi , đến lúc chúng ta nên về " Nghĩ một đằng nói một nẻo , Mikazuki dời đi sự chú ý của cậu khỏi hố sâu của chính bản thân mình .

" Ah , đúng vậy..phiền gia đình mình quá rồi . Hakkai-kun có thể trao đổi liên lạc được không ? " Takemichi đã bày được sơ qua một số cách cứu giúp nhà này trong đầu rồi . Có người mẹ ở đây thì nắm chắc cũng xác xuất vừa chuẩn 45% , vẫn còn thời gian ba ngày để chuẩn bị kỹ lưỡng hơn nữa
" Được..được chứ Takemichi " Hakkai lúng túng , mặt đỏ lên như thiếu nữ khi được crush quan tâm . Taiju nhìn khung cảnh thắm thiết này có chút chướng mắt sao sao , chẳng thể hiểu nổi

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Takemichi-kun cảm ơn đã đi về cùng Hina " Cô e thẹn đứng trước cửa nhà mình , ngón tay chỉ chỉ vào nhau , khóe môi cong cong lên rạng rỡ tựa một cô gái trẻ hoài xuân

" Không có gì đâu , đây là việc tôi nên làm mà " Takemichi cũng xua tay , dáng vẻ không bận tâm nhiều , gương mặt lại ánh lên ý cười nhàn nhạt

Từ xa nhìn vào chắc chắn sẽ chỉ thấy đây là một cặp đôi khá đáng yêu đi . Ánh hoàng hôn đang dần dần ngả màu càng làm tô đậm bầu không khí hường phấn này , nếu.. bỏ qua hai cái bóng đèn một lớn một nhỏ , sắc mặt âm u thù lù ở hai bên

" Chị hai vào nhà thôi ạ "

" Michi chúng ta cũng đến lúc phải đi rồi "
Mikazuki và Naoto không tiếng động ăn ý tách ra Takemichi và Hinata , hai người họ tuy hoang mang nhưng cũng không có vẻ gì là nghi ngờ cả . Cứ vậy cô nàng bị Naoto kéo vào nhà , cậu cũng chạy đuổi theo bước chân của Mikazuki ở phía trước , ngay khi chào tạm biệt chị em nhà họ

" Anh Shinichirou-san , còn buồn sao ? " Giờ chỉ còn hai người một hồn thì Takemichi có thể tự tại hỏi bân quơ trong không khí

" ..... " Buồn chả muốn nói luôn..

" Anh yên tâm đi , em nhất định sẽ đánh tỉnh Shiba-san trong tương lai không xa . Nhất định phải khiến Hắc Long trở lại là băng mà anh luôn tự hào "

" Takemichi !! " Shinichirou bị làm cho cảm động rưng rưng nước mắt , thầm nghĩ ' cậu đúng là tiểu thiên sứ mà ông trời phái xuống cho anh mà ' !! Hạnh phúc dâng cao , Shinichirou nhào đến muốn ôm hôn chụt chụt vào má cậu làm trả ơn .
Không may cho Shinichirou , người nào kia đã nhận ra được dự định của anh liền nắm tay Takemichi kéo thân thể cậu ngã vào lòng mình che chắn , ngăn cách lại . Biểu tình là cười híp mắt thong dong nhưng lại thấy rõ ràng hắc khí tựa sương mù dày đặc sau lưng Mikazuki Munechika

Shinichirou chỉ còn biết run rẩy khóe miệng , làm ra cam chịu . Nuốt cục tức vào bụng chứ không đánh lại . Ai biểu người ta là Phó tang thần , chém người , chém yêu , chém quỷ được hết !!!
 
[TR/AllTakemichi] Tử Thần Thiếu Niên (Tổng Mạn)
Chương 81


" Mikazuki-san cùng tôi về Honmaru nào " Hôm qua cậu có dặn Yagen chút việc thì phải . Takemichi trầm ngâm không quá lâu nói

" Vâng.. Chủ công đại nhân " Mikazuki cười ôn nhu , gật đầu đáp ứng

" À um.. Mikazuki-san nếu muốn cứ việc gọi tôi Michi , tôi không ngại hay gì đâu " Takemichi ngượng nghịu , gãi mặt của mình lại có chút né tránh tầm mắt của Mikazuki hắn đi ?

" Vâng.. Michi-- "

" Saniwa đại nhân có chuyện lớn rồi !!! " Takemichi vừa mở cửa nhà ra là toàn bộ gương mặt lại bị bao phủ bởi một nhúm lông của động vật , ngoài tiếng hét thảm thiết ra thì cậu không thể nhìn thấy gì hết

" Mon..Monsuke , ta từng bảo là.. đừng lấy lông dằn mặt ta rồi mà ..ha "

Mikazuki một tay nhéo sau cổ con cáo kéo ra xa , một tay lại vòng ra sau lưng cậu dịu dàng vỗ vỗ cho dễ nhuận khí , Takemichi mặt mày đã đỏ lên do thiếu dưỡng khí , không ngừng hít ra thở vào sâu điều hòa lại phổi bên trong . Đúng là chết gì thì chết , chứ chết ngạt chỉ làm kéo dài khoảng thời gian là đau đớn nhất mà

" Saniwa đại nhân !! Monsuke thành thật xin lỗi , do chuyện này quá gấp gáp cho nên.. " Monsuke cũng biết lỗi của mình nên cúi đầu áy náy nhận lỗi với Takemichi

"Là chuyện gì xảy ra Monsuke " Takemichi cắt ngang trước khi cái con cáo này có ý định dằn vặt, tự bế làm chậm trễ chuyện lớn nó định thông báo

" Đúng rồi Saniwa đại nhân !! Yamatonokami-dono cậu ta...cậu ta phát điên thật rồi !! " Trong nháy mắt biểu tình trên gương mặt Takemichi trở nên âm trầm xuống , liếc mắt qua nhìn Mikazuki , hắn hiểu ý gật đầu sẵn sàng khởi hành Trục thời không trở về Honmaru

" Takemichi đừng để bị thương có được không.. " Dù không biết người tên Yamatonokami đó ra sao nhưng lại có thể gây nguy hiểm cho cậu mà Shinichirou lại không thể đi cùng , anh bất an trong lòng , níu kéo cậu lại dặn dò kỹ càng

" Em biết rồi , anh Shinichirou-san xin hãy yên tâm " Không nguy cấp nhất , em chắc chắc sẽ không để mình bị thương . Takemichi âm thầm bổ sung câu sau trong lòng " Ta đi thôi Mikazuki-san , Monsuke "

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Thả tôi ra !! tôi nhất định phải gϊếŧ chết tên nhân loại đó ahhhh " Người thanh niên tóc đen gào thét ầm ĩ , con ngươi đỏ au màu máu, một bộ dạng mất đi ý thức phát điên hoàn toàn , không còn nhận thức được mọi thứ xung quanh nữa , hận ý dâng trào nuốt chửng lấy linh hồn mình

" Thế giới này tràn ngập khổ đau.. " Kousetsu thở dài , không hề cao hứng đứng một bên cùng Yagen và Souza sau khi trói Yamatonokami thành gói bánh chưng kín mít không thoát ra được

" Kashuu anh đừng quá lo lắng , Monsuke đã đi tìm chủ nhân rồi . Nhất định là sẽ về sớm thôi " Midare đặt tay lên vai an ủi cái người thiếu niên tóc nâu đỏ đang đỏ hoe hai mắt , buồn bã không thôi . Sao anh ta có thể không lo lắng cho người bạn tốt của mình được cơ chứ .

Kashuu Kiyomitsu thấp thỏm trong lòng đứng ngồi không yên , lặng lẽ nhìn tình cảnh Yasusada như vậy cũng không chịu nổi c*n m** d*** mình đến sắp bật máu ra . Bất ngờ , một lòng bàn tay khá nhỏ nhưng lại ấm áp vuốt nhẹ từ trên xuống mái tóc anh làm anh tự động thả lỏng thân thể ra , kinh ngạc quay đầu nhìn sang thì đúng là người thiếu niên tóc vàng !! chủ nhân của anh...

' Chủ nhân.. nếu chủ nhân đã đến chắc chắn sẽ có cách cứu Yasusada !! '

" Tôi đến rồi đây mọi người " Takemichi ra hiệu cho mọi người bỏ qua chuyện chào hỏi qua một bên , bước từng bước đến trước mặt Yamatonokami hắn khụy người ngồi xuống , đánh giá sơ qua tình trạng mất lý trí này rồi rút ra kết luận và tính toán trong tâm trí

" Yamatonokami-san tuy ám đọa sâu nặng nhưng vẫn chưa phải là hết cách cứu . Mikazuki-san phiền ngài đánh ngất rồi mang theo anh ta về hiện thế giúp tôi , Kashuu nếu muốn cứ việc đi cùng không sao . Mọi người ai làm việc nấy , cứ yên tâm giao anh ta cho tôi là được . Tạm thời trước nhất là để anh ta thoát khỏi quá khứ đau khổ ngay tại cái Honmaru này "
" Vâng , Đại tướng tôi đã hiểu " Yagen cung kính đồng ý , thoáng trầm tư một lát lại nói tiếp " Nếu ngài cần thêm người trong việc kiềm giữ cậu ta xin ngài hãy nhớ đến tôi "

" Em , em cũng sẽ giúp chủ nhân " Midare xung phong tình nguyện

" Em cũng ạ " Gokotai và Sayo đồng loạt gật đầu , nhìn chằm chằm vào Takemichi biểu hiện rằng mình rất mạnh , chủ nhân cứ việc sai bảo !!

" Được rồi , mọi người đừng lo lắng quá nhé . Tôi cùng bọn họ đi đây " Takemichi xoa đầu ba em bé đáng yêu của mình , mỉm cười cho họ an tâm rồi vẫy tay chào tạm biệt mới rời đi . Bóng dáng nhỏ bé nhưng vững chãi ấy lại một lần nữa khiến người cảm thấy yên tâm lạ thường , đây chính là hình dáng một vị chủ nhân mà họ mong muốn bản thân may mắn được gặp nhất

' Thánh thần cho họ gặp được ngài có quá muộn màng..nhưng thà như vậy còn hơn là cả đời không bao giờ gặp gỡ '
" Alo mẹ đại nhân ? cái suối nước nóng thanh lọc cơ thể không lo bị ám ở Địa phủ mình có mở vào sáng mai không "

" ...... "

" Định trụng nấu đứa nào sao ? là Yamatonokami Yasusada được không ạ "

" ...... "

" Vẫn ổn ạ ?! vâng ~ con hiểu rồi , tạm biệt mẹ đại nhân " Takemichi thản nhiên nói chuyện điện thoại . Lời nói từ đầu cho đến lúc tắt đều khiến Kashuu mặt mày hết chuyển sang trắng tới xanh lè xanh lét , Mikazuki thì lại có chút muốn cười nhưng ngại Kashuu u oán mới kiềm chế đến run rẩy toàn thân

" Chủ..chủ nhân ?? " Ngài sẽ không định làm...cái kia thật đi !!!

" Yên tâm đi Kashuu tôi nhất định sẽ cứu được Yamatonokami-kun nha " Mặc cho Kashuu kéo kéo khóe miệng cam chịu , ngậm đắng nuốt cay vào lòng . Takemichi vẫn vỗ vai chắc nịch làm một phần nào đó trong Kashuu anh thật sự cảm thấy yên tâm
Tiếng mưa rơi tí tách , ngoài cửa sổ là gió thổi xào xoạc qua các tán lá cây , mây đen che khuất không tìm thấy được bất kì ánh sáng nào cứu rỗi...cũng giống như thâm tâm của ai đó . Trong một căn phòng xa xỉ , ánh đèn dầu màu vàng lộ rõ thân ảnh hai người , một quỳ gối không cam tâm tình nguyện phục tùng g*** h** ch*n một kẻ ở bề trên

" Yamatonokami mày nên ngoan ngoãn ' làm ' tốt hơn đi chứ "

" Chỉ là đám sắt vụn lại dám không tuân lời chủ nhân của mình ?? "

" Mẹ nó ! đám nhãi ranh Tantou thật sự yếu ớt như sên , đánh có vài ba cái là gãy kiếm hết rồi . Nuôi trong cái Honmaru này cũng chỉ tốn tiền sửa chữa chứ làm được trò trống gì "

" Đúng rồi a Yamatonokami , Kashuu Kiyomitsu cũng khá dễ thương mà nhỉ..ây ây !! đừng trừng mắt tao cái thằng kiếm nát này . Nếu đã không muốn tao đụng đến Kashuu vậy thì mày ' liếʍ ɭáρ ' tốt hơn xem nào.. có lẽ tao sẽ suy nghĩ lại ..ha đúng rồi , như vậy đấy "
" Áhhhhh " Đột ngột từ đâu xuất hiện một thanh đao kiếm xuyên ngang qua lòng ngực gã ta , đau đớn la hét khàn cả giọng thảm thiết như bị heo chọc tiết vang cả Honmaru , gã quay đầu biết được là kẻ to gan đó là Mikazuki Munechika , nghiến răng nghiến lợi chửi rủa

" Mikazuki đến cả mày cũng !! tụi bây phản hết rồi phải không !! tao là chủ nhân của tụi mày đấy , người đâu.. người đâu hết cả rồi !! mau bắt tên Mikazuki quăng vào đao giải trì cho nó chết quách mau cho tao !! "

" ha ha Saniwa đại nhân.. ngươi còn nghĩ mình là Vua chúa cần được thờ phụng hay sao ? . Dã tâm thống trị đao kiếm quá mức tàn bạo của ngươi đã đến hồi kết rồi "

-----------------------------------------------------

Xin lỗi các cô nhưng thật sự là tui đã quá bận không có thời gian ra chap trong một thời gian qua . Từ giờ tôi sẽ cố gắng tranh thủ hơn nữa để ra chap vì các cô nhé >
 
[TR/AllTakemichi] Tử Thần Thiếu Niên (Tổng Mạn)
Chương 82


Mikazuki nhìn vào mắt gã ta , nhàn nhạt mà cười nói . Hắn bỏ đi tiến đến gần Yamatonokami , ưu nhã lấy ra một chiếc khăn tay sạch lau đi những dơ bẩn trên khóe miệng của anh , trăng khuyết con ngươi ánh lên chút chán ghét thứ nhớp nháp đáng ghê tởm ấy , thanh âm ma mị như lời kêu gọi của ác ma nơi Địa đàng :

" Yamatonokami-kun chần chờ gì nữa..giải thoát cho bản thân mình đi nào "

" Đừ..đừng !! Yamatonokami mày không thể !! đừng nghe theo lời thằng chó Mikazuki !! chẳng phải Kashuu là giới hạn của mày sao !! mày dám làm gì tao , tao sẽ cho Kashuu chôn cùng mày tin không !! "

Thân thể Yamatonokami thoáng cứng đờ lại , sát khí đằng đằng hận không thể ăn tươi nuốt sống gã khốn đó thì không thể tiêu trừ . Kiyomitsu là bạn của anh , là người có mối liên kết duy nhất với anh ta chỉ sau ngài Okita Souji..mọi nhẫn nhục cảm chịu đến giờ chỉ là để bảo vệ cậu ta mà thôi !! Gã khốn này lại vẫn dám dùng cậu ấy để đe dọa anh !!

" Áhhhhh lũ chó tụi bây hùa nhau gϊếŧ tao sao !! Mikazuki Munechika !!! nếu tao biết có ngày này chắc chắn hôm đó tao sẽ không mang mày về !! " Mặc hắn gào rống cho đến tận lúc chết đi vẫn là tục miệng hạ lời nguyền rủa ra sao . Mikazuki vẫn lạnh mặt dửng dưng , không hề có chút bận tâm nào " Tụi bây nhất định sẽ chết không được tử tế ahhhh "

Đúng vậy , Mikazuki Munechika không phải là thanh kiếm do chính gã ta rèn ra được , chỉ là trong lúc vô tình bắt gặp hắn ở nơi chiến trường hắn đơn côi một mình liền nổi lòng tham mời chào đến Honmaru của gã mà thôi . Nhưng dù cho đã đồng ý đến cũng không có nghĩa là hắn chấp nhận nhận chủ , tùy ý gã ta muốn sai bảo là sai bảo .

Mikazuki Munechika hoàn toàn trở thành một thanh kiếm chỉ ngoài mặt là gã ta nắm trong tay để mang ra khoe khang với một số Saniwa khác

" ha ha Saniwa đại nhân thật khéo đùa , đừng nghĩ ai cũng sẽ có được diễm phúc đó như ngươi a.. chết không được tử tế chỉ có một mình ngươi thôi , nhất ngươi quá rồi còn gì " Kiểu cách nói sắt bén lại tức chết người không đền mạng như vậy khá quen quen ??

" Gã ta không còn nữa Yamanotokami-kun.. cậu đã giải thoát cho Honmaru , cho chính bản thân mình thành công rồi " Mikazuki nhẹ giọng trấn an, Yamatonokami ngay lập tức liền dừng động tác đâm liên tục những nhát dao hướng vào thân thể gã ta , anh bật khóc thành tiếng , những giọt nước mắt cứ tuôn rơi xuống không ngừng , đâu đó trong thâm tâm anh cảm nhận được sợi xích giam cầm trên cần cổ mình đã được tháo xuống , song song với cảm giác thoải mái nhẹ lòng lại còn là một màu hắc khí ám đen bao phủ toàn bộ trái tim của anh

" Mikazuki-dono..tôi thật lòng biết ơn ngài rất nhiều " Không quên ơn nghĩa , Yamotonokami trịnh trọng cúi đầu tỏ rõ lòng mình

" Chuyện nên làm cả thôi Yamatonokami-kun đừng khách sáo , cậu vẫn là mau chóng tẩy rửa về phòng đi , Kashuu-kun lo lắng cho cậu lắm đấy " Yamatonokami gật đầu như đã hiểu , không nhiều lời liền tính tóa rời đi , trước khi đi vẫn không quên nhìn chằm chằm vào cái xác gã ta như để xác định chắc chắn gã sẽ không từ địa ngục bò trở về vậy

Địa ngục.. là nơi hoàn toàn khác với âm phủ của Takemichi , bởi vì... đó mới chính là nơi trừng trị tội ác của những kẻ mang trên mình nghiệp chướng nặng nề . Đứng đầu của Địa ngục là Đại vương Enma và người đại diện thân tín của mình là ngài Hoozuki . Tuy vậy , Địa ngục và Âm phủ lại có mối quan hệ không khác đối tác với nhau là bao
' Một xử lý trừng phạt , một đưa đi vào vòng luân hồi chuyển kiếp '

( lưu ý : Sản phẩm của trí tưởng tượng , xin đừng quá đặt nặng vấn đề ở bên trên nhé ~~ khụ khụ.. là do ả tác giả cũng không muốn lũ ác ôn cứ thế đi đầu thai dễ dàng , cho nên thêm vào ' Hoozuki no Reitetsu ' để trừng trị tụi nó > . Mà... Sẽ ra sao nếu Takemichi gặp gỡ ngài Hoozuki đại nhân nhỉ ?? )

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Kiyomitsu cẩn thận !!! "

" Bịch !! "

" Áhh má ơi !! trời sập trời sập rồi hả !!! " Tiếng la thất thanh của Yamatonokami làm Takemichi giật mình té cái đùng lăn xuống gầm giường , gương mặt ngơ ngác , hoang mang như con ngan giữa dòng đời nghiệt ngã , đầu tóc bù xù chỉa thẳng lên trời

" Michi.. trời chưa sập , xin ngài cứ yên tâm ngủ tiếp " Mikazuki thản nhiên quay đầu nhìn ra cửa sổ ba giây sau quay trở lại nghiêm túc trả lời cậu
" ..... " Takemichi kéo kéo khóe miệng mình , chán chả muốn nói..

" Yasusada tao ở đây , mày cảm thấy thế nào rồi ? " Kashuu chủ động tiến đến nắm tay anh ta trấn an , Yamatonokami từ cõi mộng lưu lạc trong quá khứ cuối cùng mới nhận thức được tình cảnh hiện tại của mình .

Nhìn Kiyomitsu không sao là lòng anh âm thầm thở phào nhẹ nhõm , đúng rồi..gã ta đã bị anh gϊếŧ chết từ rất lâu rồi , anh và Kiyomitsu đã không còn một mối đe dọa nào nữa . Không !! còn tên Saniwa mới đang có ý định muốn làm hại đến nó !!

" Kiyomitsu đây không phải Honmaru của chúng ta ?? "

" Ừm , là nhà..của chủ nhân " Kashuu rụt rè gật đầu đáp , dù cho ánh mắt sắc lạnh của Yamatonokami tràn đầy sự bất mãn và khó chịu ra sao

" Này , đã cho ở nhờ mà còn thái độ dữ vậy sao Yamatonokami-san ?? chủ nhà cũng biết tổn thương--- thôi , không có gì . Xem như chủ nhà chết đi , thoải mái đừng ngại ngùng" Takemichi nói lưng chừng lại bị người nọ nhe năng trợn mắt , sát khí càng lúc càng mạnh mẽ khiến cho cậu im lặng lấy làm cam chịu , mắt cá chết tùy muốn làm gì thì làm
' Cơ hồ nếu như cậu còn chọt vào thêm bớt vài câu là sẽ bị anh ta cắn xé nát không còn một mảnh gì vậy a... Chó dữ gì gì đó quả nhiên là đáng sợ nhất mà '

" Michi chẳng phải hôm nay chúng ta đi giặt lại Yamatonokami-kun sao " Là Mikazuki đặt tay lên vai cậu , hắn mỉm cười nhìn thoáng qua Yamatonokami làm anh ta sửng sốt ngay tại chỗ , toàn thân lạnh lẽo giống như vừa vớt ra từ hầm băng

' Mi..Mikazuki-dono vừa mới cảnh cáo anh sao ?? là vì tên Saniwa này !! ' Yamatonokami ánh mắt dần phức tạp lên , anh hiểu rõ ngài Mikazuki không phải là loại người sẽ bị thu phục trước cái xấu xa . Nếu.. Mikazuki-dono không phòng bị , vậy là anh hiểu lầm Saniwa này rồi sao ?

" Oáp ~ thôi không ngủ nữa , ta đi sớm về sớm luôn đi " Takemichi đánh ngáp một cái , khẽ vươn vai ngồi dậy bỏ vào phòng vệ sinh trước tiên , nhưng chợt nhớ thứ gì ngay lập tức dừng chân lại , quay đầu ra sau bổ sung nói " Lão gia gia ~~ đến đây để Michi giúp ngài đi rửa mặt nào "
" Ha ha Michi thật tốt ~ "

" ..... " Là tình ông cháu đã cảm hóa Mikazuki-dono sao ??!! Yamanotokami bị sốc đến ngỡ ngàng , mê mang hai mắt không tin được , Kashuu đứng ở một bên nhìn thằng bạn cũng thấy khó hiểu ' nó bị gì rồi ? '

" Yasusada !! này.. mày vẫn ổn chứ ? " Khẽ lay lay người anh ta , Kashuu cẩn thận lời nói hy vọng không làm Yamatonokami kích động lên . Từ ngày bị ám đọa thi thoảng anh cứ hay tiếp diễn tình trạng lúc tỉnh lúc điên thật sự khiến Kashuu đau đến nhói hết cả lòng.. Bạn của cậu ta xảy ra chuyện gì đó nhưng lại luôn che giấu gánh vác một mình chẳng muốn nói ra cho cậu ta biết một chút xíu gì cả

" Tao ổn Kiyomitsu.. " Thanh âm của Yamatonokami hơi dừng một chút , ngập ngừng muốn xác nhận lại một việc " Nhưng mà..tại sao lại mang tao đến đây ? "

" Là vì... chủ nhân ngài ấy thật sự hiểu biết mày chưa buông bỏ được quá khứ , mang mày về đây là để mày được thả lỏng tinh thần một chút thôi " Kashuu ngồi xuống mép giường , Yamatonokami im lặng như cam chịu lắng nghe thì Kashuu lại nói tiếp " Yasusada chủ nhân ngài ấy không phải là ' gã ' đâu , ngài còn có cách cứu mày khỏi ám đọa nữa đấy "
" .... " Đến cả Kiyomitsu cũng.. anh thật sự đã sai khi đánh đồng người nọ với gã khốn đó thật rồi sao . Vậy thì y là người tốt đúng không

" Kashuu ~ mau dẫn Yamatonokami-san đi rửa mặt cho tỉnh táo một chút , lát chúng ta còn đi trụng.. à không thanh tẩy ám đọa a "

" ... ??? " Yamatonokami Yasusada toát mồ hôi lạnh , âm thầm dấy lên hồi chuông báo động !! Anh nhìn đến Kiyomitsu dò hỏi thì nó lại tránh mặt quay sang chỗ khác ??!!

" ...Vâng" Kashuu

' Kiyomisu ?? '

' Xin lỗi mày Yasusada.. nhưng mà mày yên tâm đi , tất cả đều là vì tốt cho mày thôi . Chắc vậy '

' Kiyomitsu !!! '

..

.

.

.

.

.

Tôi mới cách đây không lâu được biết rằng là... truyện của tôi bị người ta bê chạy có mặt tren các webtruyện khác !! Thật không ngờ a !!
 
[TR/AllTakemichi] Tử Thần Thiếu Niên (Tổng Mạn)
Chương 83


" Bao lâu rồi nhỉ Mikazuki-san " Tóc vàng thiếu niên một tay chống cằm , một tay cho que củi nào đó vào cái nồi cỡ lớn , bên trong là nước sôi màu xanh ngọc chứa một người trần trụy từ trên xuống dưới chỉ còn đúng mỗi cái khố

" Trôi qua đã nửa tiếng đồng hồ Michi " Tóc xanh đậm thanh niên ưa nhã thưởng thức trà chiều , mỉm cười tựa gió xuân đã về

" ..... " Tóc nâu đỏ thiếu niên run rẩy khóe miệng , cứ giơ tay muốn hé miệng nói lại không biết nói làm sao , thử hỏi ai nhìn vào còn tưởng đây là tiết mục ' luộc chín người sống ' rùng rợn không đấy , Kashuu Kiyomitsu chỉ có thể ở trong lòng thương thay cho thằng bạn tốt của mình thôi

Tóm tắt mọi chuyện , vào hôm nay chủ nhân của anh - Hanagaki Takemichi đã liên hệ với người của Âm phủ đặt trước một phòng trống cho Yasusada để nó dùng thanh lọc ám đọa , ban đầu Kiyomitsu anh cũng không dám đặt kì vọng quá nhiều rằng ngài ấy sẽ cứu Yasusada thay vì đưa nó vào đao giải trì để tự mình rèn ra một Yamatonokami Yasusada hoàn toàn mới , trung thành và tận tủy với chủ nhân hơn , dù sao Yasusada cũng không phải hi hữu đao kiếm , lại càng không hẳn là nhiều Saniwa sẽ quan tâm

Nếu điều này thật sự xảy ra.. anh cũng không chắc mình sẽ có thể vui vẻ được , cùng lắm thì sẵn sàng đi cùng gãy kiếm với nó mà thôi . Yasusada khác không có lỗi lầm gì , chẳng qua anh cũng không quên được người bạn đã gắn bó cùng mình 2 năm nay

' Tốt thật đó Yasusada.. cuối cùng thì chúng ta cũng đã gặp được một chủ nhân ôn nhu giống ngài Okita rồi '

Kiyomitsu chìm vào những dòng suy nghĩ riêng của bản thân , nụ cười trên môi càng lúc càng rộ ra hơn , đúng như lời Takemichi nói . Rời đi cái Honmaru đó một thời gian , trong lòng cũng thuyên giảm bớt đi sự ngột ngạt , suy nghĩ được thả lỏng thoái mái hơn rất nhiều

" Này ~ Ổn chứ Yamatonokami-san " Takemichi kêu réo một tiếng dù biết người nọ đang chịu nóng nực đến đỏ luộc như tôm tươi , anh chẳng những không đáp lời còn trừng mắt tức giận ý nói rằng ' tại sao lại đối xử như vậy với anh ta '

Takemichi cũng chẳng chút nào cảm thấy mình đang làm sai , bình tĩnh chậm rãi giải thích " Đây đều là giúp anh thanh tẩy ám đọa nha Yamatonokami-san , nhìn mặt nước thử xem.. hắc khí ám đọa từ trong thân thể anh tuôn ra khá nhiều đến nỗi nước cũng bị đổi màu rồi đó thấy chưa "

Yamatonokami rơi vào trầm mặc , đúng là tên Saniwa này đang có ý tốt với anh..nhưng cũng chưa hẳn vì vậy mà anh dễ dàng khuất phục đâu !! đúng vậy , quan sát theo dõi một thời gian mới biết rõ được bản chất thật của y rốt cuộc là người như thế nào

Anh chắc nịch gật đầu làm ra quyết định , chính là Yamatonokami anh trong bất tri bất giác lại không hề nhận ra bản thân có chút xúc động muốn được tiếp cận cậu nhưng vờ đi không muốn thừa nhận a

" Ngâm cũng khá lâu đi ? Yamatonokami-san.. anh có thể đứng dậy được rồi " Takemichi ngồi thẳng dậy , chống tay vỗ nhẹ lên hai bên đầu gối , cậu khẽ nghiêng đầu ra hiệu một chút cho Kashuu Kiyomitsu tiến đến dùng khăn lông bao lấy toàn thân anh ta lại , suy tư một chút lại nói tiếp " Ah , hai người sẽ là cận thần của tôi trong mấy ngày sắp tới đây . Cùng vui vẻ và giúp đỡ lẫn nhau nhé "

" Vâng chủ nhân ! " Kashuu hớn hở ra mặt , cuối cùng cũng tới lượt anh ta rồi . Hơn cả thế Yasusada cũng đã đến đây , vừa được ở bên chủ nhân lại vừa quan tâm đến thằng bạn thì còn gì tốt hơn nữa chứ , sẳn anh phải giúp nó bồi dưỡng một chút cảm tình với chủ nhân từ bây giờ mới được .

Một chủ nhân tốt chắc chắn việc cạnh tranh tình cảm sẽ càng khó khăn hơn , đặc biệt là còn để thua cái gia đình Awataguchi đó là thứ mà Kiyomitsu anh không cam lòng nhất . Đừng có đùa , anh cũng siêu dễ thương đâu thua kém Tantou chỗ nào !! hừ hừ

" Ồ ya ~ vậy là ông già này hết thời gian cận thần rồi à ha ha ha " Khụ.. đây là chuyện đáng buồn , không phải lúc thích hợp để cười đâu a Mikazuki Munechika

" Không sao đâu lão gia gia , mỗi sáng tôi sẽ tranh thủ chút thời gian đến Honmaru " Đúng là đặc ân hiếm có đấy , Nếu là người quen thuộc với Takemichi thì sẽ biết rất rõ chính là tuy cậu quan tâm đến mọi người nhưng cũng chưa hẳn sẽ muốn gặp ai đó một cách thường xuyên đến vậy đâu . Mikazuki...là một trường hợp ngoại lệ đầu tiên đi ?
.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Alo Hakkai-kun.. cũng không phải việc gì quan trọng , nhưng tôi có thể đến chơi nhà được không "

" ....... "

" Cám ơn nhé Hakkai-kun " Takemichi cười nhẹ cúp máy , dùng ngón cái chống lại môi , làm ra một bộ trầm tư đối với Kashuu và Yamatonokami nói " Sắp tới đây chúng ta sẽ có một phi vụ siêu cấp khó khăn chính là đương đầu với đại tinh tinh đột biến , hai người các anh chuẩn bị tinh thần từ giờ một chút đi . Suýt quên , ở Hiện thế cứ gọi tôi là Takemichi được rồi " Chứ gọi chủ nhân gì gì đó...người ta sẽ nghĩ cậu có sở thích kì lạ mất thôi

Kashuu và Yamatonokami hai mặt nhìn nhau , dù sao hiện tại cậu cũng là chủ nhân của bọn họ . Làm theo mệnh lệnh của chủ là chức trách có sẳn rồi . Yamatonokami anh nhíu mày đôi chút , nhưng vẫn không có ý tứ muốn phản bác . Vẫn là xem tình hình người nọ đang tính toán có gây hại đối với họ hay không đã
" Takemichi-kun , chào mừng đến nhà của chị em tôi " Yuzuha nồng nhiệt đón tiếp Takemichi từ bên ngoài cửa , thấy Kashuu và Yamatonokami liền có chút tò mò . ' Anh họ ' ngày hôm đó không đến , hai người một đỏ một xanh này lại là ai đây

" Ah , chị Yuzuha ! họ là bạn của em nha " Như nhận ra sự nghi hoặc của cô nàng , Takemichi nhanh chóng tiếp lời " Kashuu , Yamatonokami . Đây là chị của một người bạn của tôi tên là Yuzuha "

" Yuzuha-san " Đồng loạt có lễ gật đầu chào với đối phương, không thể làm mất mặt chủ nhân của họ được

" Vâng , Kashuu-san và Yamatonokami-san . Bạn của Takemichi-kun cũng là bạn của tôi thôi , hai người cứ tự nhiên nha " Yuzuha không có sự miễn dịch với trai đẹp , đặc biệt là một sắc sảo , một trầm lắng như vậy a . Thằng em trai nhà mình thì không tính rồi , nhìn cái bản mặt nó muốn chai lì rồi chứ thưởng với chả thức nỗi gì
"Takemichi !! " Hakkai từ trong nhà bay thẳng tấp ra tận cửa , hớn hở ra mặt đối với cậu . Sự xuất hiện đột ngột này làm một đỏ một xanh sau lưng cậu nhém tưởng là kẻ địch đột kích mà nâng cao sự phòng bị , may mắn được cậu kịp thời vỗ hai bên vai hai người trấn an , ra hiệu không có việc gì , nếu không chắc chắn sẽ xảy ra tình cảnh khá khó xử cho mà xem

" Hakkai còn không mau mời Takemichi-kun và hai cậu bạn của em ấy vào nhà mình . Thật là.. cái thằng ngố này , vừa nghe Takemichi-kun gọi đến muốn qua chơi là nó hào hứng ngay như con nít được cho kẹo đấy "

" Chị Yuzuha !! " Bà chị ngốc này sao lại nói như thế trước mặt Takemichi a a a !!! . Quá xấu hổ mà mặt mày đỏ ửng lên như quả cà chua , lúng ta lúng túng muốn tìm một cái lỗ chui xuống cho rồi

" ..... " Chủ nhân.. rất được người hoan nghênh ư ? nhưng sao lại là nam giới hoan nghênh !??
" Ngày mốt là đến hạn chót Shiba-san đưa ra , nên em muốn gặp Hakkai-kun bàn bạc một chút về chuyện này " Takemichi nhẹ nhàng cười , bàn tay thon dài nâng niu cốc trà nóng trên tay do Yuzuha pha cho , màu trà xanh ngọc có vài ba cây trà đứng lên . Thầm cảm thán trong lòng một chút , đây là biểu hiện cho sự may mắn nha !!

" Takemichi.. tao thật sự không muốn rời khỏi Touman chút nào , Taka-chan đã giúp cho tao hiểu thế nào là tình thân..hơn hẳn người nào đó rất nhiều !!! " Hakkai cúi đầu thấp xuống , âm thầm nghiến chặt răng , thu tay lại thành nấm đấm kiềm chế sự tức giận xen lẫn uất ức của mình bao năm qua

" Takemichi-kun coi như tôi cúi đầu cầu xin cậu !! xin cậu hãy cứu em trai tôi thoát khỏi gã ta có được không " Yuzuha yêu thương em trai mình vô cùng , cô luôn sẳn sàng dùng thân mình che chở cho Hakkai khỏi ông anh cả bạo lực kia . Nếu muốn cô làm gì cô cũng sẽ làm , chỉ cần là khiến em trai cô được hạnh phúc thay phần cô cũng là đủ rồi
 
[TR/AllTakemichi] Tử Thần Thiếu Niên (Tổng Mạn)
Chương 84


Muốn biết tại sao cô lại bất chấp như vậy cầu xin Takemichi ?? là vì linh cảm , linh cảm cô mách bảo rằng chính người này chắc chắn sẽ có cách cứu chị em cô . Đây chính là cơ hội cuối cùng để chị em cô thoát khỏi được lồng giam không lối thoát của gã đó

Takemichi có chút vô lực mím môi , hai chị em nhà này chắc chắn sẽ không ngờ được người mẹ đã khuất của họ đang khóc như mưa bão lũ lụt đến nơi rồi , đến cả anh Shinichirou-san tốn hết nước bọt , mỏi cả cơ hàm để an ủi cũng không làm bà ấy ngừng khóc được a !!!

' Cố lên anh Shinichirou-san... nước lũ dâng sắp tới hai vai của em rồi !!! '

" Có thể nói cho tôi rõ hơn về gia đình của hai người có được không " Nghe thế Hakkai có chút ý nghĩ muốn giãy giụa không muốn nói ra sự thật , anh ta nắm chặt bàn tay của Yuzuha làm cô nàng quay đầu sang nhìn em trai của mình một chút liền hiểu ý

" Ah , tôi nói trước nhé ~ dì Yukie có mặt tại đây , cảm phiền xin đừng nói dối..dì ấy nghe thấy sẽ rất đau lòng " Như nhìn thấu ý tưởng họ sắp sửa nói , Takemichi nhẹ nhàng buông lời cảnh báo lại khiến họ sửng sờ ngay tại chỗ

" Takemichi-kun.. làm sao cậu lại biết tên mẹ của chúng tôi !!! " Yuzuha bất ngờ đến mức đứng thẳng dậy , chiếc ghế sau lưng bị cô xô ngã xuống sàn phát ra thanh âm chói tai ' Rầm !! '

" Bởi vì dì ấy nói cho tôi biết chứ sao chị Yuzuha ?? Một đổi một , bí mật đổi bí mật thế nào " Đôi mắt xanh lam ấy nhàn nhạt không chứa ý cười đùa nào nữa . Bàn tay thon dài xen kẽ vào nhau tựa lên bàn , chiếc cằm nhỏ nhắn được đặt bên trên mu bàn tay . Phủi sạch sẽ sự hòa ái dễ gần của ban nãy , hiện tại trông Takemichi hoàn toàn sâu không lường được , ám ám khó dò

Đến Shinichirou , Kashuu và Yamatonokami còn bị làm cho kinh ngạc thì huống chi người ngoài là Yuzuha và Hakkai . Khí thế này chắc chắn sẽ không hề thua kém bất kì ai , một tài năng đàm phán thông minh , khôn khéo của một người thủ lĩnh nên có

" Tốt thôi , tôi sẽ nói . Hy vọng cậu cũng sẽ nói những gì tôi mong muốn được biết Takemichi-kun " Yuzuha hít một hơi thật sâu , bình tĩnh ngước nhìn lại lam sắc kia . Nó không hề sắc bén như dao , ngược lại chỉ mềm mỏng tựa mặt hồ khiến cô phút chốc bình tâm trở lại hơn

" Vâng ~ tôi không thể nói dối một quý cô đâu Yuzuha-neesan " Bây giờ lại lộ ra gương mặt bán manh , nghiêng đầu híp mắt cười đáng yêu với cô !!! Phốc !! tiếng sét ái tình vừa ghim trúng đâu đó rồi thì phải

" Chị Yuzuha.. chị vẫn ổn chứ ?? " Hakkai lấy làm khó hiểu , sao chị mình lại im lặng như chết máy rồi . Anh ta có thể không biết chứ hai người một hồn nào đó lại hiểu rất rõ hiện tượng này

' A a a a Takemichi !!! Đừng thả thính vô tội vạ nữa mà em !!! '

' Thì ra.. chủ nhân là cao thủ trong việc khiến người tương tư bừa bãi nhưng lại hồn nhiên không hay biết gì '

Thế là mặc Hakkai ê chề nhục nhã ôm mặt , khóc hết nước mắt , nước chấm níu kéo ra hiệu cỡ nào cũng không làm cô chị gái thân thương của anh ngưng kể ra mọi chuyện lớn bé tới giờ !!! Dường như có bao nhiêu chuyện là cô kể hết không chừa lại chút gì , ngay cả chuyện đáng xấu hổ nhất của anh và gã cũng bị dâng lên trước mặt người thiếu niên ấy !!!

" Tôi đã nói hết mọi thứ rồi , giờ đến lượt cậu Takemichi-kun " Simp thì simp nhưng chuyện liên quan đến người mẹ quá cố của họ thì Yuzuha bằng mọi giá phải biết được tin tức của cậu , không ai sẽ lấy chuyện của người chết ra đùa cả , đặc biệt là người như Hanagaki Takemichi lại càng không thể làm vậy . Cô đoán rằng đây sẽ là một tin tức trấn động lắm cho mà xem
" Tốt thôi..chị Yuzuha , hai người lắng nghe cho thật kỹ lời tôi sắp muốn nói đây " Takemichi im lặng một lúc lâu mới khẽ mỉm cười nói . Thế là suốt 1 tiếng đồng hồ cô không chỉ nói về sự tồn tại của dì Shiba còn sơ lược chút ít về bản thân mình

Như được khai sáng không chỉ Yuzuha , Hakkai còn có cả Kashuu và Yamatonokami . Thật khó tin mà !! cậu nhóc tưởng chừng chỉ là học sinh tập làm bất lương lại có thân phận ' Tử thần ' này kia nhìn thấy được người đã khuất . Nếu họ còn biết được cậu còn đang bán mạng cho Chính Phủ Thời Gian thật chẳng biết họ có bị nổ tung đầu vì lượng thông tin vượt quá tải này hay không a

" Mẹ của chúng tôi.. bà ấy thật sự đang ở đây sao ?? " Yuzuha kích động đến mức ngồi bật dậy , nước mắt tuôn trào xuống bờ má , tiếng nức nở cũng đã cất thành tiếng . Gia đình của họ đã từng rất hạnh phúc cho đến cái ngày mẹ mất , anh trai Taiju cũng trở nên đổi tính không còn như trước nữa , cô lại là con gái duy nhất trong nhà chẳng những quán xuyến từ mọi việc lại còn đứng ra làm mẹ để bảo vệ che chở cho đứa em trai nhỏ nhất khỏi sự bạo lực của anh trai mình
Uất ức , khổ tâm , mệt mỏi ra sao , cô vẫn không than không vãn một câu..Giờ đây lại có người nói với cô là mẹ của cô chưa từng rời xa họ !! Sao cô có thể không hạnh phúc cho được , nếu cả anh trai cũng biết về điều này , nhất định hắn sẽ trở lại như trước . Và gia đình của họ sẽ lại là một ' gia đình ' đúng nghĩa của nó rồi !!

" Kashuu " Takemichi liếc mắt ra hiệu cho Kashuu đem ra chiếc áo choàng đã chuẩn bị từ trước khi họ lên đường đến nhà Shiba trước mặt mọi người . Trong lúc họ còn đang nghi hoặc chẳng biết cậu đang dự định làm gì , thì bất chợt . Hiện tượng kì lạ xảy đến khiến họ chỉ biết há hốc mồm không tin được !!

" Mẹ !! " Yuzuha là người hoàn hồn nhanh nhất , cô nàng kích động nhào đến ôm chầm lấy người mẹ đã khuất của mình , ngay khi bà cũng ngỡ ngàng nhận ra sự biến đổi của thân thể của mình . Bà có thể chạm mắt cô con gái lại vừa được cảm nhận sự đụng chạm với cô
" Yuzuha !! Hakkai !! "

Hakkai khá lúng túng vì khi mẹ mất đi anh ta cũng còn quá nhỏ , chưa nhận thức được nhiều thứ . Mặc dù vậy tình thương gia đình vẫn là thứ gắn kết thân nhân về bên nhau . Hai đứa trẻ đáng thương , bé bỏng cuối cùng đã tìm lại được chốn yên ấm để trở về rồi

' Người duy nhất còn lạc lối trên chính con đường của mình đang đi..là đứa trẻ to xác với cái tên Taiju kia '

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Nhà thờ trắng toát trang nhã, mang lại vẻ đẹp dường như vô thực giữa khung cảnh xung quanh là tuyết bao phủ . Chỉ thấy từ phía bên ngoài khung cửa sổ lập lòe một thân ảnh to lớn choạng vạng thành khẩn chấp tay như cầu nguyện điều gì đó bằng cả tấm lòng

" Anh hai..em quyết định rồi, em sẽ đi theo anh về Hắc Long " Hakkai bất thình lình xuất hiện sau lưng Taiju hắn, như cam chịu mà cuối thấp đầu nhỏ giọng
" Nhóc con Takemichi kia không đi cùng mày à, vậy là nó chọn lựa từ chối Hắc Long " Taiju lia mắt đến không thấy người muốn thấy nhất, gã chẳng màng quan tâm Hakkai cảm thấy thế nào, chẳng lẽ nó dám nói không với anh mình. Đây là sự việc hiển nhiên

" Chết đi Taiju !!! hãy trả tự do cho Yuzuha đi thằng anh khốn nạn ahhhh !!! " Hakkai rút con dao đã cất giấu bấy lâu sau lừng, đôi đồng tử cố chấp với sát ý muốn gϊếŧ anh mình ngày một lớn dần, giấu nhẹm đi cảm giác sợ hãi theo bản năng mà nhào về phía trước hành động mau lẹ

Tuy nhiên, dù có như thế nào thì Taiju gã đúng thật là môt con quái vật thứ thiệt không dễ bị đánh bại, gã ta bình tĩnh chờ sơ hở trên người Hakkai đánh văng anh ta lên không trung, bay ngược kéo ra khoảng cách giữa hai người, vũ khí trên tay cũng đã bị trượt tay rơi xuống đất kêu leng keng
" Mày lại dám có ý định gϊếŧ anh của mình sao Hakkai !! Xin chúa thương xót... con sẽ phải ra tay với thằng em trai của mình ngay tại đây rồi " Taiju gã thật sự phát điên lên mất rồi. Hakkai ăn một cú khá đau đớn nhưng vẫn lồm cồm cố gắng đứng dậy đối diện với kẻ - mà Hakkai hắn hận nhất trong cuộc đời

" Hakkai !!! "
 
[TR/AllTakemichi] Tử Thần Thiếu Niên (Tổng Mạn)
Chương 85


Là Mitsuya và Yuzuha . Hai người bọn họ vì quá lo lắng cho Hakkai đã chạy đến ngay lập tức, tình hình hiện tại quá phức tạp . Mitsuya dũng cảm dang tay che chắn cho hai chị em Yuzuha Hakkai . Anh căng chặt cả thân người, đứng trước một kẻ tựa một loài mãnh thú hoang dã sẵn sàng bất cứ lúc nào nhảy vồ đnế cắn đứt sinh mệnh của một con người thật dễ dàng như trở bàn tay . Nhưng, sẽ không vì vậy mà anh mặc kệ đứng nhìn gã ta đánh đập Hakkai và Yuzuha !!

" Yuzuha ngay cả mày cũng đến ? vậy thằng nhóc con kia đâu..hừ ! nó sẽ trốn ư " Cái suy nghĩ rằng Takemichi cũng sẽ trốn tránh, sợ hãi mình làm gã có chút không thoải mái trong lòng . Nhíu chặt đôi lông mày trông dữ tợn hơn nữa

Yuzuha thót tim khi nghe đến người kia, nhưng nhớ đến kế hoạch của cậu ta liền cố gắng bình tĩnh lại một chút đối mặt với ông anh cả nhà mình . Cô nhẹ giọng bảo : " Takemichi cậu ta nói sẽ đến đây ngay.. và cậu ta cũng đã có quyết định rồi "

Taiju trầm tĩnh lạ thường, bao cảm xúc tức giận ban nãy chẳng biết sao lại bay hơi hơn phân nữa . Giờ gã ta mới bắt đầu để ý và nhận ra, đứa em gái và thằng nhóc em trai của nhà mình đúng là từ bao giờ đã lớn ra như phỗng thế này . Dám có ý nghĩ gϊếŧ anh trai mình - kẻ đã nuôi lớn chúng nó kể từ khi mẹ mất đi

Gã chẳng có động thái nào, nên phía bên kia ba người cũng dễ thở hơn ban nãy . Khí tràng 1 đè chết 3 đúng thật không đùa !! Tên khốn này rõ ràng rất khó xử nếu không phải nhắc đến người kia thì chỉ sợ là sẽ có sương gió máu tanh một trận rồi

Trong Nhà thờ, lại chỉ có nghe được tiếng hít thở . Ngoài ra chẳng có bất kì âm thanh nói chuyện nào, tuy không nói nhưng họ đều có cảm tưởng chung là thi thoảng sẽ hướng ra bên ngoài cánh cửa như là chờ mong thân ảnh của người nào đó sẽ xuất hiện thật mau trong tầm mắt của họ vậy

" Aiss, tôi đã nói rồi mà . Kousetsu-dono nhân loại quả thực rất không hề đáng tin đâu " Tóc vàng thiếu niên vỗ vai người thanh niên tóc xanh lam tuy đang nhắm mắt nhưng những hàng lệ đang rơi lộp bộp không ngừng . Đây là hiện tượng hiếm thấy ở Kousetsu Samonji đấy !!

" ...... " Ủa gì vậy ?? người thanh niên này là ai ?? tại sao lại khóc, còn được Takemichi dỗ nữa chứ !!

" Thế giới này tràn đầy khổ đau...Không còn bất kì cứu rỗi nào hay sao? " Kousetsu đặt tay trước ngực như thường ngày, mắt nhắm tịt lại chỉ có điều thêm hai hàng nước mắt trông thật mới lạ a . Nếu có hai người em trai trong Samonji gia thế nào cũng sốc đến bay màu khi nhìn thấy huynh trưởng nhà họ rơi lệ thế này

" Vẫn còn Kousetsu-dono... cứu rỗi bằng cách cải tạo thế giới này đi . Thế nào ~ " Đôi mắt lóe lên chút ranh ma, tung hứng trên tay là một quả bom xin được từ chỗ Kokonoi trong mấy phiên chợ trời trái phép

Mọi người : " ...... " Đồ giả đi ?? này !!! có chuyện gì cũng bình tĩnh từ từ nói nha !! Trừ Taiju vẫn yên tĩnh nhìn chằm chằm vào bóng dáng người thiếu niên tóc vàng thì ba người còn lại dù quen thuộc vẫn không bao giờ đoán trước được hành động tiếp theo của cậu ta sẽ là gì

Kousetsu im lặng nghiền ngẫm suy nghĩ ba giây, hoàn hồn lại mới chợt nhận ra nhém xíu là mình lầm đường lạc lối theo chủ công đại nhân rồi " Thật tội lỗi...thật oan trái "

Chuyện là như thế này, hôm nay chỉ có Kousetsu và Takemichi ra khỏi nhà để đến đây, Souza và Sayo thì Takemichi khuyên ở lại . Một vì Souza thói quen chim chậu trong lồng, không khí bên ngoài cũng chưa quen . Sayo lại là một đứa trẻ đáng yêu, sao cậu có thể dẫn nhóc ấy đến nơi sắp phải máu đổ đầu rơi như thế này

Takemichi quên mất rằng, đao kiếm thật ra cũng chẳng quan tâm đến máu me của bất kì nhân loại nào ngoài chủ nhân của họ, đặc biệt còn là loại đao từng trải qua ám đọa thế này nên tỉ lệ khả năng chán ghét nhân loại càng cao hơn
Và sẽ chẳng có gì đáng nói nếu hai người họ không xui xẻo ngồi trên trạm tàu đối diện với đôi mẹ con nọ, đứa trẻ nhìn khuôn mặt băng sơn ngàn năm của Kousetsu lại tự nhiên khóc ầm ĩ lên, vừa chỉ vào người ta còn nói :

" Mẹ ơi, anh này đáng sợ quá à !! "

" Không phải đâu em, anh ấy--- " Takemichi rất thông cảm cho đứa bé, cậu mỉm cười rạng rỡ và dịu dàng nhất có thể thì..

" Ối trời ơi !!!! hai cô cậu lớn vậy mà còn đi bắt nạt một đứa con nít dễ thương kháu khỉnh như con trai tôi sao, đúng là giới trẻ ngày nay thật là..chậc chậc " Bà cô có thân hình khá mũm mĩm, đánh môi đỏ chót còn hơn màu củ dền, lớn lối chỉ trích chẳng biết đúng sai như thế nào bênh vực con trai mình một cách thái quá

" Này cái bà kia, mắt ngó chỗ nào mà nhìn ra hai cô cậu vậy hả ?? tụi tôi đều là nam nha !! Hơn nữa đã có ai làm gì con bà đâu, tự nó nhìn người ta rồi tự khóc chứ bộ " Phải !! Takemichi đã căng !! Đừng có mà đùa !! nhìn vậy chứ cậu cũng là kiểu người sẽ bênh người mình nếu không làm gì sai hết nhá
" Cậu..cậu !! thật không có lễ phép gì hết, thứ có cha sinh không có mẹ dạy mà "

" Trời trời cái bà này !!! điêu ngoa cũng vừa phải thôi chứ !! đụng đến gia đình tôi là bà có tin là bà tới công chuyện với tôi không " Takemichi xoăn tay áo, mặt mày hầm hầm nhe nanh múa vuốt tưởng chừng nếu không phải có người đằng sau vịnh lại hai bên eo cậu thì cậu đã nhào vô khô máu với bà ta rồi

" Tôi nói thật nhá, bà đúng là quá đáng luôn đấy !! "

" Phải rồi, là con bà tự khóc chứ hai cậu này đã làm gì đâu . Sao lại vu khống cho người ta như thế được "

" ..... " Quá nhiều người thấy chuyện bất bình lên tiếng thay họ áp đảo bà ta cứng họng suốt buổi, tới trạm của bà ta là bà ta kéo thằng con xuống ngay chẳng dám ngó đầu quay lại một lần nào nữa . Tuy Takemichi đã cảm ơn mọi người nhưng trong lòng vẫn còn khá cay cú, hít một hơi thật sâu điều hòa lại tâm trạng
" Chúng ta cũng đi thôi Kousetsu-dono " Takemichi không nhận được câu hồi đáp liền nghi hoặc quay đầu lại, người nọ đã rơi lệ đến mức xinh đẹp hoa lệ . Ủa gì vậy !!! Cậu há hốc mồm chữ O, trố mắt chữ A

" Sao thế Kousetsu-dono ?!? là mẹ con họ khiến anh bị tổn thương có đúng không, tôi thay thế anh đi tìm bọn họ giải quyết nhé !! nhé !!! "

" Không sao cả chủ công đại nhân..Bị thương với ta cũng chẳng sao...Dù gì cũng đã qua rồi "

" ...... "

Quay trở lại với hiện tại, Takemichi vẫn phải vừa dỗ Kousetsu vừa đi đến trước mặt Taiju - người có body vạm vỡ và cao hơn hẳn cậu tới hơn một cái đầu , tầm mắt hoàn toàn chẳng cân xứng . Taiju gã cũng chẳng quan tâm người thanh niên đi cùng Takemichi là ai, bởi hắn vẫn chỉ chăm chăm vào mình cậu từ lúc xuất hiện đến giờ . Tâm trạng thoáng hồi hộp là thường, gã có chút hi vọng rằng cậu sẽ đồng ý gia nhập băng của mình
" Thế nào Hanagaki Takemichi . Mày sẽ gia nhập băng Hắc Long có đúng không "

" Hm ~ thành thật xin lỗi nhé Taiju-san, tôi vẫn là thích phong cách của Touman hơn là Hắc Long . Một băng sẵn sàng đánh cả con gái vì lợi ích của mình thì còn lâu tôi mới vào " Vẫn nụ cười mỉm trên môi, nhưng đôi mắt lam sắc trầm xuống nghiêm túc không giống với biểu tình vui vui vẻ vẻ của thường ngày

" Ngay cả mày cũng.. ha ha là tao đã đánh giá cao loại nhãi ranh tôm tép như mày Hanagaki Takemichi " Taiju giận quá cười gằn thành tiếng, ác liệt trừng mắt nhìn Takemichi, giơ cả cánh tay lên tư thế muốn đánh văng cậu để cho cậu biết cự tuyệt lời mời của hắn sẽ nhận hậu quả đắng cỡ nào

" Takemichi !!! "

" Binh !! " Takemichi vẫn đứng im không hề cử động sao cú đánh của Taiju, tại sao lại vậy ư ? là vì....đã trúng cậu đâu cơ chứ !!! Kousetsu Samonji nhận thấy nguy hiểm từ gã nhân loại khổng lồ muốn ám hại lên chủ công của bọn họ . Liền trong nháy mắt biến ra thanh kiếm bản thể của chính mình ra để chặn đòn tấn công của gã ta lại
May mắn ba người Mitsuya, Yuzuha, Hakkai chỉ luôn lo lắng nhìn Takemichi chứ không thấy hiện tượng lạ kia . Taiju kinh ngạc nơi đáy mắt, linh cảm báo cho gã biết tên này cũng là một kẻ không thua kém gì cái người hôm trước .

Thú vị... mấy gã xung quanh Hanagaki Takemichi thật không hề tầm thường !!!

" Dù thế nào đi nữa...giao tranh là không thể tránh khỏi đi " Kousetsu bình đạm nói chuyện, giọng điệu vẫn luôn man mác buồn
 
[TR/AllTakemichi] Tử Thần Thiếu Niên (Tổng Mạn)
Chương 86


" Cố lên Kousetsu-dono !!! đánh cho Taiju-san khóc đến kêu cha gọi mẹ đi nha !! " Chẳng biết từ đâu Takemichi lấy ra bông cổ vũ, băng gôn kéo thêm hai người Mitsuya và Hakkai cầm nắm kéo căng qua hai bên " Kousetsu Samonji mãi đỉnh !! Kousetsu Samonji không thể thua !! "

" Bầu không khí...thật đầy đau khổ và phiền muộn... " Kousetsu lại thốt lên một câu hỡi ôi, nhận lấy quá trời cái nhìn nghi ngờ nhân sinh đổ dồn đến ngoại trừ Takemichi ra thôi

" ....... " Có chắc là đau khổ với phiền muộn không anh trai đằng kia !!! Không khí căng thẳng trở nên ba chấm lúc nào không hay, đúng là bọn họ không nên quá tin tưởng sẽ có ngày Takemichi cậu ta sẽ ngưng tấu hài một cách ngang ngược như thế, trừ khi mặt trời mọc đằng Tây.

" Tốt thôi, đằng nào tao xử xong tên này cũng sẽ tới lượt mày thôi Hanagaki, tao sẽ cho mày chút thời gian quyết định lại, suy nghĩ cho kỹ " Thật cố chấp a Taiju-san " Mày nữa, có giỏi thì đánh tay đôi với tao nào tên kia, sử dụng kiếm thì còn gì là nam tử hán "

"Nếu xảy ra chiến tranh, rốt cục một phe sẽ phải chìm ngập trong khổ đau " Kousetsu hoàn toàn chấp nhận trận khiêu chiến này, đưa bản thể kiếm của mình cho Takemichi giữ giúp . Cả hai lao vào nhau như hai con mãnh thú chẳng ai chịu nhường nhịn ai, Kousetsu khiến cho Mitsuya, Hakkai và Yuzuha khá bất ngờ . Dáng người anh ta cũng khá cao gầy, mảnh khảnh vậy mà có thể hiên ngang mạnh mẽ không thua kém gì Taiju . Người quen của Takemichi.. luôn thật bất thường

" Takemichi anh ta sẽ ổn chứ..dù sao người nọ cũng là--- "

" Đừng quá lo lắng Yuzuha-san, tôi tin tưởng vào Kousetsu-dono " Takemichi mỉm cười tràn đầy tin tưởng khiến ba người kia bất giác an tâm hẳn ra . Nhưng chợt nhớ ra gì đó, thắc mắc :

" Đúng rồi !! Taiju-san đánh lộn không cần đến thuộc hạ theo luôn sao ? "

" Phải có chứ, hắn cũng không phải là Thần 1 đánh 100 đâu " Hakkai thay họ đáp lời cậu, sắc mặt cũng nghiêm trọng hẳn ra " Nguy rồi !! có thể người của Hắc Long đã bao vây nơi này--- "

" Không sai !!! " Vẫn là chất giọng tự mãn đến thiếu đánh, đôi mắt xếch cao ngạo cùng nụ cười nhếch mếp quen thuộc đạp cửa cất bước tiến vào " Chúng tao đại diện cho những nhân vật phản diện !! đẹp trai và ngây ngất lòng--ặc "

" Mày điên rồi Koko " Người luôn đi bên cạnh hắn ta là một mỹ nam tóc vàng với một bên vết sẹo khá nổi bật, lạnh tanh gương mặt tán cái bốp làm Kokonoi lệch hàm thấy cả bảy ông mặt trời té xỉu ở một bên

Nhìn tình cảnh này, bất giác Mitsuya, Hakkai và Yuzuha liếc mắt nhìn lại Takemichi với ý tứ ' Do chơi chung với mày đấy Takemichi... mày lại tha hóa thêm một nhân loại '

" Kokonoi-kun thật chẳng bình thường chút nào, may mắn là còn có tôi chịu làm bạn với cậu ta đấy chứ chậc chậc " Đúng là bạn tốt, còn không biết tự mình nhìn lại chính mình, chê trách người ta bỏ đá xuống giếng cũng không có chút cắn rứt lương tâm nào a !!

" ....... " Im đi đừng nói nữa !! kẻ tội đồ đáng yêu kia !!!

" Đúng rồi Mitsuya, chuyện này không báo cho Mikey-kun và Draken-kun à "

" Phức tạp lắm Takemichi, Hắc Long là băng do anh của Mikey sáng lập ra cho nên.. " Tuy Mitsuya ngập ngừng nhưng cậu cũng đã hiểu những gì cần hiểu, Shinichirou vẫn đi theo Takemichi nhưng anh đã im lặng cả một buổi sáng giờ . Takemichi đáp lời ừm ờ trở lại

' Khó rồi đây... Hắc Long đã kêu người ra, mà Touman lại chỉ có vài ba thành viên thì việc chúng lấy thịt đè chết cả bọn chỉ là chuyện sớm muộn . He he, nhờ vào sự thông minh nên cậu cũng đã có kế hoạch dự phòng đó chứ '

" Takemichi sao mày lại cười ghê vậy hả " Nói là ghê nhưng trong đáy mắt Mit mama lại toàn là một mảng ôn nhu và sủng nịch không nha

" Đã lường trước được chuyện này nên tao đã có kế hoạch dự phòng từ đầu " Khóe miệng kiêu ngạo nhếch lên, hừ hừ hất tóc một cái, tay thủ thế chữ V đặt dưới cằm : " Alo, đến chưa "
" ........ "

" Cái gì cơ ?? lạc đường là sao mấy mọe !! "

" .......... "

" Tao đã nói là nhà thờ X cơ mà !! Ủa.. đây là nhà thờ nào đấy Mitsuya-kun "

" Nhà thờ O"

" ........ " Takemichi trầm mặc

" ........ " Người bên đầu dây trầm kảm

" Đúng vậy, là nhà thờ O . Bây mau tới đi nha, không là kẻo hốt xác tụi này cũng không còn kịp nữa đâu " Takemichi chẳng chút bối rối hay chột dạ nào, biểu tình hiển nhiên lặp lại lời của Mitsuya rồi tắt cái rụp để người bên kia chẳng kịp ngáp nửa lời, nói đúng hơn là mắng cho cậu ta một trận mới đã cái nư .

" Thật là.. tao đã dặn là nhà thờ O mà, sao tụi nó có thể đi lầm như thế được ha Mitsuya-kun "

" ...... " Không !! ai cũng biết sự thật ở đây là mày đã chỉ nhầm đường cho người ta !! đừng tỏ ra ngây thơ vô (số) tội như thế !!! Mé.. cũng không biết ông bà nào độ đến cỡ này để mày đi đúng đường đến đây Takemichi..
" Takemichi-kun, mày cũng có ngày này . Nếu mày đồng ý qua Hắc Long tụi tao thì đã là một câu chuyện khác rồi " Kokonoi sau khi tỉnh lại, tốc biến đi đến trước mặt Takemichi, mày hơi nhướng lên kiêu ngạo nói . Nếu bỏ qua cái cục u màu đỏ ngay trên đầu hắn đi a.. cũng thật bắt mắt làm sao

" Này !! tao đang nói với mày đó, ít nhất cũng nhìn vào mặt tao đi "

" ...... " Thành thực xin lỗi Kokonoi-kun, tao đã cố..

" Huỳnh !! Ầm Ầm !! " Âm thanh vang dội cũng khá lớn, thật là một trận đánh gay gắt làm sao . Mọi người trong bất tri bất giác quay đầu nhìn đến, lại hít một ngụm khí lạnh . Xem ra cái anh chàng tóc xanh dài này cũng không phải loại dễ xử, bằng chứng là anh ta đang vẫn rất ngang tay với Taiju . Không đúng, vẫn là có gì đó nhàn nhã hơn đi ?

Họ có thể không biết nhưng Takemichi lại biết quá rõ ràng, Taiju dù có mạnh đến cỡ nào thì vẫn là con người . Con người thì lại không bao giờ có thể thắng được Thần, đây là sự thật sẽ không bao giờ có thể thay đổi..luôn là vậy
" Kokonoi-kun, chúng ta là những con người của tiền tệ mà đúng không " Ý xấu đột ngột trỗi dậy, Takemichi meo meo choàng tay qua vai Kokonoi huynh đệ tình thâm bắt đầu dụ hống

" T-thì sao " Trên người nó có mùi thơm thật.. Kẻ địch đã bị mê hoặc thành công, giờ có lẽ Takemichi nói gì cũng sẽ nghe theo cũng nên đi

" Chúng ta đánh cược đi, nếu Kousetsu-dono nhà tao thắng thì mày sẽ phải trả một triệu yên "

" Một triệu yên !?? mày không đi cướp cho rồi Takemichi " Mà..nếu nó muốn thì hắn chỉ cần nỗ lực cố gắng kiếm cũng không hẳn là không làm được

" Vậy thì đổi lại, nợ ân tình thế nào " Biết hắn không làm được nên Takemichi đã sử dụng chiến lược đưa yêu cầu cao rồi lại đổi lại dễ dàng hơn, một đòn đánh tâm lý khá tốt !!

" Tốt thôi !! chơi thì chơi nè mày, dù sao Boss nhà tao cũng không thua--"
" Rầm !!! " Vừa dứt tiếng, Taiju đã bay cái vèo lưng đập vào sau tường . Kokonoi cứng họng, trân trối nhìn, đồng thời quay đầu đối tầm mắt với Inui

Nhận lại là ánh mắt ám chỉ : ' Nhục chưa Koko, giờ Hắc Long đội quần đi về vẫn còn kịp đấy '

" Yeah !!! Kousetsu-dono là nhất !! " Takemichi buông bỏ đống kèn với bông múa cổ vũ chạy thằng nhào vào lòng Kousetsu có vẻ rất hân hoan, mắt cũng cười tít lại như sợi chỉ . Kousetsu nhìn thấy cảnh này cũng thoáng đông cứng đơ người, theo bản năng tiếp nhận cái cục bông ấy nhào đến

' Đây là lần đầu tiên...sau một trận đánh mà hắn không cảm thấy buồn bã chút nào, thay vào đó . Là một cảm giác vui vẻ thật sự đang bắt đầu bao phủ lấy tâm can này

Thì ra, chiến thắng sẽ làm chủ công đại nhân hạnh phúc đến vậy . Vậy thì từ giờ hãy để hắn trở thành tấm khiên vững chắc bảo vệ ngài khỏi mọi hiểm nguy có được không chủ công đại nhân của tôi '
" !!! " Có mùi tình địch đâu đây !! tên đó ở đâu ?!! Ở ĐÂU !!!!

" KHÔNG THỂ NÀO !! .. SAO TAO LẠI THUA " Taiju rằn giọng khàn khàn, cố chấp không tin đây là sự thật . Tại sao, tại sao lại khác biệt đến vậy . Chỉ là một tên mặt trắng bình thường mà thôi, sao có thể đánh bại Taiju hắn được !!!!

" Taiju-san " Trong trẻo âm vang lên, vì lí do nào đó gã lại không muốn thấy mặt người nọ một chút nào, nghiến răng cúi đầu thấp xuống , tay lại nắm chặt đến nổi gân kiềm chế cảm giác thảm hại của lúc này lại

" Đã thấy rồi chứ, sức mạnh hay gì đó cũng chưa hẳn là tốt nhất đâu . Anh đã sai lầm rất trầm trọng rồi Taiju-san " Takemichi lửng thửng đi đến ngồi xổm trước mặt gã, mặc cho tiếng nói ngăn cản tiếp cận gã từ những người còn lại . Ai mà biết gã có thẹn quá hóa giận mà làm thương tổn đến Takemichi hay không
 
[TR/AllTakemichi] Tử Thần Thiếu Niên (Tổng Mạn)
Chương 87


" Mày thì biết gì mà nói !! Tên đó tao có thể đánh không lại nhưng mày thì chỉ một ngón tay cũng đủ gϊếŧ chết rồi Hanagaki " Trừng trừng mắt hầm hè tỏ ra đáng sợ, Taiju chẳng muốn nhận lấy sự thương hại giả nhân giả nghĩa từ một thằng nhóc còn chẳng rõ đánh đấm thế nào đi cùng với một đám vệ sĩ bọn Touman

" Có thật không.. anh sẽ làm thế với tôi thật sao " Đứng trước đôi mắt xanh lam tĩnh lặng ấy, Taiju nhìn thấy đựơc thân ảnh thê thảm của chính mình phản chiếu đến rõ ràng trong bên trong . Gã ngậm miệng không hé ra dù chỉ nửa lời, mái tóc rũ rượi che đi biểu tình lúc bấy giờ

" Trở về thôi Tai-kun, gia đình vẫn luôn là nơi anh có thể trở về bất cứ khi nào cảm thấy mệt mỏi . Đừng gánh chịu một mình như thế nữa " Giọng nói của Takemichi như hòa vào làm một với một người trong quá khứ mà chính Taiju gã biết rất rõ ràng . Chẳng hề xa lạ, là mẹ của gã - người phụ nữ đáng thương ấy đã không chống chọi lại căn bệnh của chính mình mà ra đi khi những đứa con thơ vẫn còn mù mịt về tương lai của chúng

" Mẹ.. kh..không thể nào " Taiju đơ ra như phỗng, có phải gã bị đánh đến hoa mắt không . Tại sao mẹ của hắn lại có mặt ngay tại nơi kia được !! Đúng vậy, bà ấy đứng ngay sau hai đứa con của mình, vừa rơi lệ vừa mỉm cười dang tay hướng về Taiju

" Tai-kun ô ô ô ô !!! Mama thật đau lòng ô ô ô !!! Mama đâu dạy con hành xử như vậy với em của mình cơ chứ cái thằng bất hiếu này ô ô ô ô "

" ..... " Tụt mọe nó cảm xúc rồi dì ơi !!! Takemichi bất lực gào thét trong lòng . Cậu liếc mắt sang Kokonoi và Inuipee ra hiệu cho chúng nó mau dẫn người của Hắc Long rời đi, chuyện còn lại cứ để cho cậu giải quyết là được rồi

" Đúng là Hanagaki Takemichi, lời đồn nói về nó không hề sai chút nào " Inuipee nhìn chằm chằm vào Takemichi lần cuối mới lưu luyến dời tầm mắt đi chỗ khác, miệng lẩm bẩm : " Đây là người mình luôn tìm kiếm để trở thành Boss của Hắc Long "

Cảm xúc của Taiju lúc này đang rất hỗn loạn, gã chẳng còn biết đây có phải thực tại hay chỉ là một giấc mơ nữa . Nhưng dù thế nào, gã vẫn không cảm thấy mình xứng đáng để tiến bước đến bên đó . Ngay sau khi nhìn thấy mẹ, gã đã chịu nhận ra những sai lầm trướcđây của mình rồi . Gã bối rối lúng túng tay chân chẳng biết nên nói gì hay làm gì mới phải khi đứng trước mặt người mẹ mà mình kính trọng nhất

" Taiju-kun, đừng để mọi người phải chờ nữa..mọi sai lầm đều sẽ có thể chuộc lỗi bằng nhiều cách, sẽ không bao giờ là muộn màng " Takemichi tác động một lực đẩy nhẹ lên lưng gã về phía trước, lòng bàn tay ấm áp ấy như chạm khẽ vào trái tim của gã, tiếp thêm một ít dũng khí cho đứa trẻ to xác cuối cùng cũng đã nhận ra thứ mà mình bấy lâu thật sự cần là gì

' Phải, chính là tình thân '

Khung cảnh gia đình nhà Shiba vừa cảm động vừa hạnh phúc khiến Takemichi và Mitsuya bất giác mỉm cười nhẹ . Ô oa, nắng đã lên rồi sao, là ánh nắng của mặt trời len lỏi qua cánh cửa sổ nhỏ chiếu thằng đến cả bốn người bọn họ tạo thành một bức tranh lại hoàn hảo ấm áp đến biết bao

Takemichi âm thầm thở phào một hơi, xem ra mọi chuyện đã giải quyết trong êm đẹp rồi . Cuối cùng cũng được về ngủ . Phải mau mau chạy về chui vào trong chăn làm ổ mới được > , Kousetsu cũng có những người anh em, nên khi nhìn tình cảnh một nhà bốn người thế này, tâm trạng vẫn vui vẻ hơn một chút dù không bằng cảm giác được ôm như của ban nãy a

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Hộc hộc !!! tụi tao..đến rồi đây !! " Mái tóc vàng sáng cùng đôi mắt xanh lá mồng két không thể nhầm lẫn với ai - Chifuyu, theo sau là Hanma, Kisaki, Baji, Kazutora, Smiley , Angry , Muto, Sanzu , Pachin , Peyan . Tập hợp đông đủ các nhân vật bậc nhất trong Touman chỉ thiếu mỗi Đội trưởng và Đội phó thôi
Nhìn trước ngó sau, chẳng còn người đâu . Chifuyu thấy làm lạ bèn gọi điện hỏi thằng cộng sự ngốc nhà mình

" .....nhưng bọn tao đã giải quyết xong hết lâu rồi, tụi bây đến trễ quá đấy ~~ mồ , dỗi luôn "

" Mé !! còn chẳng phải do mày sao cái thằng ngốc này !!! "

" Anh quát em à ~~ nói to thế á ~~ hic hic "

" ...... " Tao qua nhà mày là mày xong đời với tao đó !!!

" Tút tút !! " Takemichi tắt máy quăng điện thoại qua một bên, yên ổn nằm trong Koutatsu (* bàn sưởi ) vừa hưởng thụ sự ấm áp truyền vào thân người vừa hé miệng ăn quýt từ Kousetsu . Nhân sinh đúng là chỉ nên để hưởng thụ thôi a ~~

---- Một ngày nọ ----

Đám người của Touman vẫn đến nhà Takemichi tìm cậu đi chơi lại chẳng thấy đâu, không chỉ vậy còn có người Hắc Long (??) . Hai bên cạch mặt nhau ngay trước cửa nhà của cậu, may mắn là chúng nó còn rất biết điều chẳng dám đánh nhau nếu chẳng may vô tình hư vỡ gì đồ dùng của nhà cậu thì hôm sau chắc chắn đừng nhìn thấy sắc mặt tốt đẹp từ Takemichi
" Bọn mày đừng có quên, Takemichi là người của Touman "

" 30 chưa phải là Tết, bây tự mãn sớm để làm gì "

" Hừ, tức cười . Tao là người tìm ra nó sớm nhất, nên nó là của tao !! "

" Để bọn tao chống mắt lên xem được bao lâu "

" ..... " Gì mà như một giàn hậu cung lục đục nội bộ vậy không biết, chậc chậc..giới trẻ ngày nay . Vẫn là dì hàng xóm không thể quen thuộc hơn nhờ vào tạo hình khá ' ô dề ' của mấy chục chương về trước đứng chống nạnh trước cửa nhà mình lắc đầu ngán ngẩm

Trở lại vấn đề chính mà đám người bọn họ đang bàn tới đi, đúng rồi !!! Takemichi đang ở đâu a ~ Ai biết không ?? Không ai biết chứ gì he he . Bà tác giả biết nè ~~ nhưng sẽ không nói đâu, dù gì một lát cũng sẽ biết thôi à lo chi

Takemichi đang ở.... trung tâm khu mua sắm lớn nhất Tokyo !! Hỏi cậu đang làm gì ư ? là đang hành nghề " Thầy bói aka Thánh chúa trời " . Chẳng biết có phải dòng đời đưa đẩy hay không mà cậu lại vô tình mở ra cái việc làm này để kiếm từng ít đồng lẻ để sống qua ngày.. ây ~ tuy tiền nuôi cả một Honmaru có Chính Phủ lo nhưng cũng không thể vì vậy mà hết đam mê tự sinh tự lập cháy bỏng từ lúc mới sinh a !!!
" ... tôi nghe nói nơi này sẽ lắng nghe lời bộc bạch " Giọng nói trầm ấm, chẳng rõ mặt mũi thế nào nhưng Takemichi có thể ti hí nhìn thấy qua tấm khăn che mặt đó là một người có nước da khá bánh mật

" Vâng đúng là vậy "

" Thật ra tôi đến đây để thừa nhận một việc, tôi sẽ trở thành Vua trong giới bất lương này, xử lý tận gốc mọi kẻ dám ngán đường . Và tôi mong muốn ' một người ' hãy luôn dõi theo tôi . Xin hỏi những việc tôi đang làm có là sai trái ?"

" ..... " Ghê vậy sao " Đấng trời cao đã phán anh không hề sai trái "

" Khoan Take--- " Shinichirou hỏn lọn !!

" Đúng là vậy nhỉ . Shinichirou em nhất định sẽ cho anh thấy em xứng đáng làm em của anh hơn Mikey !! Cảm ơn vì đã lắng nghe Thánh chúa trời, đây là 500 yên " Người đó đưa tiền cho một người đứng bên ngoài cũng trùm khăn màu đen chẳng rõ bộ dáng thế nào nhưng qua chiều cao có thể biết được đây chính là nam nhân
Anh ta nhận lấy tiền trong sự không tình nguyện, toàn thân run rẩy lên, tâm âm thầm nhắc nhở bản thnâ phải kiềm chế để không phá vỡ lời hứa với ai kia ' làm tổn thương người thường là sẽ không bao giờ được Hiện thế nữa '

Phải, anh ta chính là thanh kiếm cuối cùng ám đọa chẳng chịu xuất hiện bên Takemichi cho đến giờ phút này - Kasen Kanesada . Bởi vì mọi người có vẻ tin tưởng vào nhân loại Saniwa mới nên anh ta cảm thấy vừa nghi ngờ vừa tò mò, tối của hôm trước sau khi Saniwa trở về . Kasen đã đến và nói chuyện thẳng thắn , Takemichi lại quá dễ tính đồng ý cái rụp cho anh ta đi theo bên cạnh làm Cận thần mà chẳng nghĩ ngợi sẽ bị làm hại, cậu chỉ đặt ra đúng một quy luật duy nhất

Ban đầu còn thấy quái quái, Saniwa là đang có âm mưu gì..giờ thì anh ta đã hiểu, bỗng nhiên có cảm giác quay trở về lúc không hiểu còn tốt hơn
" Thật chẳng tao nhã chút nào " Lầm bầm trong miệng không ai nghe thấy

" Xin hỏi.. nghe đồn nơi đây xem bói rất chính xác . Có thể xem cho tôi trong tương lai có thành đôi với ' người ấy ' được không " Giọng nói quen thuộc, là Baji Keisuke

" Đấng trời-- khụ khụ, ta đã xem... người ấy và con có duyên trời định . Chắc chắn sẽ về chung một nhà trong tương lai không xa !! " Baji có người thích ??!! vậy thì cậu tiếp thêm động lực cho cậu ta cũng là việc bạn tốt nên làm . Takemichi giả giọng phán như thánh !!
 
[TR/AllTakemichi] Tử Thần Thiếu Niên (Tổng Mạn)
Chương 88


" Cảm ơn ngài !! có lời của ngài . Tôi nhất định sẽ không để thua mấy tên kia đâu . Đây là 500 yên ạ " Baji mừng rỡ ra mặt, như đã quyết định điều gì, nắm chặt lòng bàn tay lại ý chí bừng bừng . Đưa tiền cho người kia xong chạy ào ra ngoài biến mất tiêu

" ...... " Đây là dang làm điều tốt mà nhỉ ?? Takemichi bỗng dưng cảm thấy lạnh sống lưng chẳng biết vì sao

" Saniwa ngươi đây là-- "

" Phổ độ chúng sinh, cứu nhân độ thế, tích trữ công đức, cho con cháu đời sau "

" ...... " Thiệt không đó trời ??!! .... cảm thấy nghi ngờ nhân sinh cực mạnh nha . Không để anh ta mệt mỏi quá lâu đã có thêm một vị khách nữa xuất hiện vào cái nơi quái quỷ như thế này

" Tôi nghe nói chỗ này linh thiêng lắm, xin hỏi...." Lại là một giọng nói quen thuộc, Taiju-san !!! sao anh ta lại đến cái chỗ này a !!?? Takemichi đánh lên hồi chuông báo động trong đầu mình, tuôn rơi mồ hôi trên trán, kiềm chế không chột dạ tính bỏ của chạy lấy người thì...

" Saniwa có khách ạ "

" ........ " Người đã đưa đến trước mặt luôn rồi !!!! Takemichi cảm thấy nhân sinh cũng không hề ý nghĩa mấy a

" Chuyện là thế này, tôi là con trai trưởng trong một gia đình đã từng rất êm ấm cho đến lúc mẹ tôi không còn nữa, khoảng cách của tôi và những người em cũng đã ngày một xa hơn . Tôi không hiểu chúng, cứ luôn tự cho hành động của mình là tốt nhất dành cho chúng nó..... "

" ........ " Là đang xá tội đó à ?? Taiju-san ???

" Đến một ngày, cuộc sống của tôi đã bị đả lộn hết cả lên bởi một người.... từng cử chỉ, hành động, lời nói, cho đến vẻ ngoài của người ấy đều khiến tim tôi đập nhanh đến lạ thường . Xin hỏi--- "

" ...... Ta đã hiểu, người nọ chính là căn nguyên của tội lỗi sao " Takemichi hoàn toàn chẳng biết cái người ấy là chính mình, còn rất một bộ dáng vẻ chính mình đã hiểu tiếp tục giải thích " Người ấy có thể là trời sinh để khắc cuộc đời nhà ngươi, diệt cỏ phải diệt tận gốc..ngươi hiểu rồi chứ "

" Là vậy thật sao ?? Phải đi chôn Hanagaki... " Taiju hoang mang ra mặt, miệng lẩm bẩm ra cái tên hú hồn cái hồn còn nguyên của Takemichi

" Gì cơ !!!! khoan khoan bình tĩnh anh trai !!! Người đó mỏng manh như giấy vậy, một quật đủ chết tươi rồi " Takemichi khóc không ra nước mắt liên tục can ngăn, nhém nữa tự đào hố chôn bản thân, mày chơi ngu vl Michi ơi là Michi

" Nhưng ngài mới nói "

" Không... ngươi đã hiểu lầm !! ý của ta chính là, người đó xuất hiện trong cuộc đời ngươi lúc này là để cứu rỗi . Đúng vậy, đó là thiên thần là đệ nhất mỹ nam . Biến mất khỏi cuộc đời sẽ khến lòng dân chúng căm phẫn không thôi "

" Đúng là vậy thật " Nhắc mới nhớ...đám bọn Touman cũng quá nhiều đi

" Phải cung phụng thường ngày bằng khoai tây chiên và kem socola bạc hà..có như thế cuộc đời ngươi mới gặp được nhiều điều tốt lành hơn "

" Tôi đã hiểu, quả đúng là thần hiển linh có khác..đây là 500 yên " Và thế là Taiju cùng cái background tung hoa tung hoa lấp lánh và hạnh phúc rời đi trong sự chột dạ và cạn ngôn . Thôi thì ngưng bà nó cái nghề nghiệp này được rồi..quá đau khỗ khi toàn gặp phải người quen a

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Chủ công !! người đã về ạ " Gokotai và Sayo đang quét tước ở khoảng cách máy thời không không xa . Vừa thấy máy móc khởi động liền mừng rỡ không thôi quên hẳn luôn công việc của mình mà chạy tiến đến đón chủ nhà mình

" Gokotai-chan ,Sayo-chan anh về rồi, hai đứa vẫn khỏe mạnh là tốt rồi " Takemichi mềm nhũn tim trước sự đáng yêu chữa lành tâm can này...xoa đầu hai đứa nhỏ một chút " Hôm nay anh đến là để rèn đao kiếm mới "

" Sắp có người mới sao ạ !! hy vọng là mọi người của Awataguchi nhà em a ~~ Ichigo-nii nữa " Gokotai hưng phấn đến chẳng còn rụt rè . Đám tiểu lão hổ con linh động nhào vào lòng Takemichi làm nũng thể hiện cảm xúc của chủ chúng nó
" Ichigo... " Takemichi gõ gõ một ngón tay lên thái dương ngẫm nghĩ . Ah, là anh trai cả lớn nhất trong gia đình tiểu thiên sứ nhỏ đây nè . Là một người ôn hòa và dịu dàng chắc chắn cũng một chín một mười với Mitsuya-kun . Hình như trên diễn đàn các Saniwa còn có được biệt danh Vương tử điện hạ ' Dâu ' (???)

" Thế hai đứa có muốn đi theo anh không ? " Nhận lời mời mắt đứa nào đứa nấy sáng như sao nhưng ngay sau đó lại nhỏ dần suy sụp xuống . Bọn nhỏ tuy rất muốn bên cạnh chủ nhân nhưng còn có còn công việc ở đằng sau

" Công việc để sau cũng được, nếu hai đứa vẫn còn lưỡng lự thì anh sẽ đi thông báo một tiếng cho Yagen và Kiyomitsu " Giờ hai người đó đang là quản gia cấp cao của Honmaru này trong việc quán xuyến mọi thứ khi không có cậu ở đây . Đừng hỏi vì sao Mikazuki ' Lão gia gia ' và Kousetsu ' tiểu công trúa ' thực lực mạnh như thế lại không làm gì nhiều ?
Hơ hơ... các lão đại thường rất phế trong việc này a, ngoài chiến đấu ra cứ dưỡng lão cho họ là được rồi

" Vâng ạ !!! " Chủ nhân đã nói như thế vì bọn họ rồi, bọn họ nào do dự lâu nữa...nhanh nhẩu một đứa một bên song song sánh bước cùng Takemichi đi đến ' Phòng rèn đao '

" ....... " Ơ còn hắn thì sao ??? làm kẻ chẳng có tiếng nói nào rất khó khăn a !!! Đúng vậy, Kasen vẫn còn thời gian Cận thần bên cạnh Takemichi, hắn có chút chua xót trong lòng lại vờ như chẳng có gì, xem như báo ứng vì ngày đầu tiên đã lựa chọn làm lơ Saniwa đi

Một ngày được kề cận như thế rốt cuộc hắn cũng đã hiểu được một chút Saniwa làm người như thế nào, ôn hòa đối đãi, thấu hiểu lòng người, tuy có những lúc làm người mệt tâm nhưng cũng không hẳn là vấn đề lớn...nói đúng hơn tràn đầy sức sống như thế mới có thể mang đến một tương lai tốt đẹp thắp sáng lên cái Honmaru này
" Kasen-san ?? sao lại còn ngây người như thế... mau theo kịp tôi đi nào " Takemichi nghiêng đầu, đôi mắt chứa đựng cả biển trời ôn nhu và ấm áp đối với hắn. Kasen bất chợt tim đập dồn dập hơn cả lúc đánh trận, lúng túng tay chân bước đi...trong lòng lại là mật ngọt ngào rót vào cõi lòng đã từng u ám

Bay lả tả hoa trong mưa, quần áo hoa lệ màu tím Tsukumogami phong tao mà xoay một vòng, "Ta là Kasen Kanesada, yêu thích phong nhã văn hệ danh đao. Thỉnh nhiều chỉ giáo..chủ nhân "

" Monsuke đâu rồi hai đứa ? "

" Trước khi đi nó có báo là về bên Chính Phủ Thời Gian làm báo cáo ạ "

" Là vậy à, thế ai sẽ là người hướng dẫn tôi cách rèn đao đây " Một bầu trời tĩnh lặng, xin lỗi chứ Gokotai là tinh khiết đao mới hoàn toàn, Sayo lại do chán ghét chủ cũ nên chưa từng đến phòng rèn đao , chỉ có Kasen là đứng ra dõng dạc nói :
" Tôi biết ạ, từng có một lần xem chủ..Saniwa cũ rèn đao "

" Tốt Kasen-san, làm phiền anh rồi "

" Xin ngài đừng nói thế, đây là chức trách nên có của thần . Giúp chủ cũng là một phần của tao nhã "

Dựa theo lời nói của Kasen, Takemchi ngây ngô bỏ nguyên liệu theo linh cảm 350/750/350/750 và 560/660/660/560

" 02:30:00 "

" 03:20:00 "

" Hơn 3 tiếng !!!! sẽ là Ichi-nii sao ạ " Gokotai hồi hộp mong chờ, chủ nhân nhà mình cũng quá siêu phàm đi

" Ngài có vận khí Châu Âu ư ? " Kasen mịt mờ đưa ra nghi vấn trong lòng mình ra . Đối mắt với Takemichi cũng là sự hoang mang không hề kém cạnh

" ..... " Không thể nào..đi ?

Chờ đợi trong một khoảng thời gian như vậy rất lâu, Takemichi đánh cái ngáp xong kéo Gokotai, Sayo và Kasen chơi đủ thứ trò dân gian để gϊếŧ thời gian luôn

" Ơ này !!! hai đứa chạy nhanh quá đó "

" Dứt khoát một lần Kasen-san !!! giờ không phải lúc để tao với chả nhã đâu ahhh "
" Khoan khoan... không phải chơi như vậy trời ơi !!! "

" ...... "

" ..... " Hai con người chết lặng xuất hiện sau đám hoa anh đào phấp phới...à không là một thôi.

" Thú vị quá đi a ~~ chủ là một người ưa thích sự náo nhiệt sao " Màu tóc trắng bạc thanh niên hào hứng reo lên một tiếng, toàn thân trên dưới trắng muốt tựa tuyết những ngày đông

" Chủ nhân !!! xin người hãy trách phạt hạ thần vì đã đến quá mức chậm trễ như vậy " Màu nâu tóc ngắn thanh niên lại vọt đến ngay trước mặt Takemichi ' Cụp ' quỳ xuống, nặng nề thanh âm tự trách không ngừng.
 
Back
Top Bottom