Ngôn Tình Tổng Tài Truy Thê Vợ Ngốc Mau Đứng Lại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Truy Thê Vợ Ngốc Mau Đứng Lại
Chương 40: Chương 40


Sự nghi hoặc của Long Mặc Uyên phút chốc biến thành tuyệt vọng khi nhìn thấy Tử Du đang nằm trên giường bệnh băng bó kín người và còn đang thở oxi trong phòng bệnh.

Cô hiện tại đã tỉnh nhưng tạm thời chưa thể cử động được.

Tử Du nhìn Long Mặc Uyên một cách căm phẫn và uất hận nước mắt cô cứ thế lăn dài trên má dẫn tới kích động.

Nên những thiết bị y tế trong phòng cũng vang lên nhưng âm thanh cảnh báo vô cùng chói tai.
Thấy Tử Du như vậy cũng làm cho hành động muốn bước tới bên cạnh cô của Long Mặc Uyên phải chùng bước rồi đứng hẳn lại.

Ngay lúc mà anh bối rối không biết làm gì thì bác sĩ và y tá nhanh chóng đi vào đuổi anh ra ngoài và tiêm thuốc an thần cho Tử Du.
Long Mặc Uyên ở ngồi ngoài hành lang thẫn thờ tay run run nhập số gọi cho thám tử đi điều tra mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó với Tử Du.

Sau khi cúp máy cũng là lúc bác sĩ và y tá cũng mở cửa phòng bệnh chuẩn bị rời đi anh vội vàng tới gặp bác sĩ hỏi thăm tình hình của cô.
“Bác sĩ tình trạng bệnh của cô ấy là như thế nào? Tai nạn có để lại vết thương nào có hệ lụy tới tương lai hay không? Vết thương của cô ấy khoảng bao lâu thì có thể bình phục và xuất viện?”
Bác sĩ thấy Long Mặc Uyên cũng có vẻ thâm tình và săn sóc với cương vị là bạn trai hoặc người chồng mẫu mực nên cũng tốt bụng đáp lại từng câu và an ủi anh.
“Bệnh nhân bị va đập dẫn tới mất máu và gãy xương ở cả hai chân! Thời gian bình phục thì phải tùy cơ địa chúng tôi không dám khẳng định chắc chắn được.

Tốt hơn hết là tránh để bệnh nhân chịu kích động nên mong người nhà lưu ý.”
Bác sĩ nói xong cũng gật đầu chào xã giao với Long Mặc Uyên sau đó liền rời đi.

Long Mặc Uyên đứng ngoài phòng bệnh chần chờ rất lâu, nhớ lại tình trạng vừa rồi của Tử Du nên anh đành ngồi ngoài hành lang âm thầm quan sát cô.
Mà lúc này Bắc Minh Thiên cũng đã nhận được tin rằng em gái đã xảy ra tai nạn.

Sau khi biết được địa chỉ hắn nhanh chóng tới bệnh viện.

Biết Tử Du hiện tại không còn gì đáng lo ngại, tuy trong lòng lo lắng cho em gái nhưng cũng không vội đi thăm em gái.

Mà Bắc Minh Thiên đã đến gặp viện trưởng nói chuyện ngay sau khi biết chuyện y tá đã liên hệ với Long Mặc Uyên.

Viện trưởng bệnh viện trước đây là một người anh em thân thiết với người cha quá cố của Bắc Minh Thiên và Tử Du nên hai bên có tình cảm vô cùng thắm thiết.

Viện trưởng nhanh chóng sai người đưa bệnh án cho Bắc Minh Thiên và tùy ý sửa đổi theo ý hắn.

Bởi vậy nên người ta nói nhất quan hệ mà Bắc Minh Thiên lại có cả hai bảo sao hắn nói ai cũng nghe là vậy!
Chính vì thế nên những gì bác sĩ nói với Long Mặc Uyên tuy là không phải dỗi trá nhưng nó chỉ là một phần của sự thật.

Mà phần bí mật bị che giấu kia tính cho đến hiện tại chỉ có bác sĩ, viện trưởng và Bắc Minh Thiên biết.
Tử Du sau khi tỉnh lại cũng không thiết tha gì nữa hết cô nhân lúc y tá tới thay thuốc dùng hết sức nhờ cô ấy gọi cho Bắc Minh Thiên.

Y tá cũng nhiệt tình giúp đỡ, ngay giây phút điện thoại nối máy thành công giọng của Bắc Minh Thiên từ đầu giây bên kia vang lên cũng là lúc mọi cảm xúc của Tử Du vỡ òa.
“Alo!”
“Anh hai… ơi! Du nhi sai rồi… Du nhi muốn về nhà! Anh tới đón… Em về được không? Oa hu hu!”
Y tá thấy bệnh nhân kích động cũng nhang chóng làm công tác tư tưởng và bắt đầu trấn an Tử Du.

Đầu dây bên kia Bắc Minh Thiên lòng đau như cắt nhưng vẫn phải tỏ ra mạnh mẽ an ủi em gái.
“Du nhi ngoan không khóc, anh hai vẫn luồn dang rộng vòng tay chào đón em về nhà bất cứ lúc nào, chỉ cần là em muốn tất cả đều có thể.

Nhưng em hiện giờ hãy bình tĩnh và ngoan ngoãn chờ anh thêm một thời gian nữa, anh hai hứa chắc chắn rất nhanh thôi sẽ tới đón em trở về! Hiện tại mọi thứ phức tạp có chuyện gì khi nào gặp chúng ta sẽ nói sau, cố gắng lên em gái yêu của anh!”

Cho dù ai nó ngược nói xuôi, nói ngả nói nghiêng nhưng không ai có thể chối cãi được rằng cho dù bản thân có làm gì sai trái có chối bỏ nó thì suy cho cùng nó vẫn là nơi để về, là bến đỗ của lòng ta.
Bắc Minh Thiên nói được là làm được anh sau khi sắp xếp xong tất cả mọi thứ ngay ngày hôm sau liền tới bệnh viện đón Tử Du về nhà.

Với một lực lượng vệ sĩ hùng hậu cùng với khí thế cao ngạo trời sinh mọi người xung quanh đều bị áp chế.

Long Mặc Uyên vừa đi mua đồ ăn cho Tử Du trở về liền chứng kiến cảnh cô được một người đàn ông khác bế đi liền ghen tuông khiến cho đôi mắt vốn đã lạnh lùng nhuốm lên một màu đỏ ửng và đục ngầu vô cùng đáng sợ.

Anh lao tới phía Bắc Minh Thiên muốn dành lại cô từ trong vòng tay của hắn.
Nhưng sức của một người bình thường làm sao có thể so với một đội vệ sĩ đã được huấn luyện một cách bài bản cơ chứ, nên là kết quả ngay từ đầu đã rõ mồn một như mặt trời ban trưa.

Ngoài việc trơ mắt nhìn Tử Du bị người ta đưa đi Long Mặc Uyên còn bị đám vệ sĩ đánh cho một trận tơi bời hoa lá hẹ sau đó thì tùy tiện bị ném vào một phòng bệnh đợi y tá băng bó và sơ cứu vết thương..
 
Tổng Tài Truy Thê Vợ Ngốc Mau Đứng Lại
Chương 41: Chương 41


Long Mặc Uyên sau khi bị đánh vẫn tiếp tục kiên trì dành lại Tử Du về bên mình.

Do kẻ địch của anh là Bắc Minh Thiên một con cáo già lão làng trong giới thượng lưu nên mọi thứ đều không có tác dụng.

Không chịu khuất phục Long Mặc Uyên quyết tâm đưa ra hạ sách cuối cùng là dùng bản hợp đồng hôn nhân uy h**p và ép buộc Tử Du phải trở về bên cạnh mình.
Mặc dù Long Mặc Uyên có gửi tối hậu thư đến cho Bắc Minh Thiên vẫn mãi bặt vô âm tín, bởi vì hiện tại trong mắt hắn không có gì quan trọng hơn em gái cả.

Mà Tử Du do hôm đó xảy ra tai lăn mấy vòng trên mặt đường nên khuôn mặt bây giờ có rất nhiều vết xước và vết sẹo, hơn nữa trước đây cô cũng đã phẫu thuật chỉnh dung nên tình trạng hiện tại vô cùng nghiêm trọng.

Bắc Minh Thiên chính là muội khống coi em gái còn quan trọng hơn cả mạng sống của bản thân làm sao có thể em gái mang theo những vết sẹo kia suốt đời được, hắn gác lại mọi công việc toàn tâm toàn ý chăm sóc và đem Tử Du đi chưa trị.

Tránh việc em gái tự ti và mất lòng tin Bắc Minh Thiên lệnh cho mọi người không được nói với bất kì ai về những điều mình nhìn thấy, tất cả những nơi Tử Du đi qua đều không thể xuất hiện gương hay bất cứ vật gì có thể phản chiếc cả.
Tử Du sau khi rời khỏi bệnh viện trở về nhà một thời gian cô bắt đầu xuất hiện các triệu chứng uể oải, mất ngủ trầm trọng hơn nữa còn xảy ra tình trạng nôn ói.

Không phải là người từng trải nhưng những tình trạng này y hệt các trạng thái vai diễn một người phụ nữ mang thai mà Tử Du từng đóng khiến cô có chút nghi ngờ.

Tất cả chỉ dừng lại ở việc nghi ngờ bởi vì ngay từ lúc cô xuất viện thì ngày nào bác sĩ riêng của Bắc Minh gia tới khám bệnh nhưng lại không thấy nói gì tới chuyện này cả!
Nhưng Tử Du nào biết tất cả mọi chuyện mà cô nhìn thấy hoặc biết được đều đã được Bắc Minh Thiên sắp đặt từ trước.

Thật ra Tử Du quả thật là đang mang thai, nhưng cô lại mắc một căn bệnh rất nghiêm trọng mà mỗi lần phát bệnh sẽ đau thấu tâm can.

Mà loại thuốc đặc trị cho căn bệnh này lại có tác dụng phụ, tác dụng đó sẽ ảnh hưởng trực tiếp lên thai nhi sẽ dẫn tới đứa bé sinh ra bị dị tật hoặc là sinh non trong quá trình sử dụng thuốc.

Nhưng đây không phải phương pháp duy nhất để chữa bệnh bởi vì vấn còn một phương pháp chữa bệnh khác không có tác dụng phụ.

Chỉ là cách này sẽ không có thuốc giảm đau và một số loại thuốc khác có tác dụng tương tự nên trong quá trình chữa trị bệnh nhân sẽ phải chịu đựng những cơn đau thấu tận tâm can và khả năng hồi phục chỉ là năm mươi phần trăm.

Cách ban đầu sẽ đảm bảo gần như là tuyệt đối tuy là có dẫn tới tác dụng phụ, Bắc Minh Thiên không phải là người tàn nhẫn máu lạnh nhưng với cương vị là một người anh trai cho dù trời có sập xuống thì hắn cũng nguyện liều mạng để cứu em gái nên tất nhiên sẽ lựa chọn sử dụng cách một.

Nhưng vì sợ Tử Du sẽ vì đứa bé mà quyết định ngay cả mạng sống của bản thân cũng không cần nên Bắc Minh Thiên mới thông đồng với bác sĩ dấu diếm mọi chuyện.

Hắn quyết định nhân cơ hội đứa bé còn chưa bắt đầu thành hình để cô có thể bắt đầu trị liệu một cách tốt nhất.
Mặt của Tử Du sau một thời gian dài bôi thuốc và điều trị ở bệnh viện thẩm mỹ có tiếng đã bình phục trở lại như trước đây, nhưng vì căn bệnh lạ kia nên sức khỏe cô vẫn còn khá yếu.

Bắc Minh Thiên và người giúp việc vẫn luôn thay phiên chăm sóc và túc trực bên cạnh Tử Du hai tư trên hai tư mặc dù cảm thấy khó chịu nhưng cô cũng không nỡ lòng nhẫn tâm từ chối sự quan tâm của mọi người với mình nên cũng miễn cưỡng chấp nhận.
Bên này Long Mặc Uyên thấy chuyện dùng hợp đồng để uy h**p Tử Du cũng không có tác dụng liền tức tối vô cùng.

Nhân lúc nhà người ta xảy ra tình cảnh nước sôi lửa bỏng là y như rằng mấy con trà xanh tâm cơ liền nhân cơ hội đu bám liền! Lăng Hạ Nhi ở phía sau viết một lá thư ẩn danh gửi cho luật sư cũng là người bạn thân thiết của Long Mặc Uyên và giật dây hắn ta đi hiến kế đó cho anh.
“Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén chắc chắn cô vợ nhỏ kia của cậu cũng yêu cậu vô cùng sâu đậm.

Mà phụ nữ ấy mà một khi đã ghen tuông thì làm gì còn giữ được lý trí, hay là câu tổ chức tiệc đính hôn cùng với Nguyệt Nguyệt sau đó loan tin cho báo chí để làm mồi câu dẫn dụ cô ấy trở lại đánh ghen!”
Long Mặc Uyên đối với kế hoạch mà người bạn nối khố dã vạch ra trong lòng đã có những gợn sóng.

Lắc nhẹ ly rượu vang trên tay, Long Mặc Uyên rầu rĩ đáp lại:
“Cô ấy nếu yêu tao sẽ không hết lần này tới lần khác lựa chọn rời đi cùng với người đàn ông kia ngay trước mặt tao?”
Người bạn rất hiểu tính tình của Long Mặc Uyên, hai người lại vô cùng thân thiết nên cũng biết sơ sơ dưới sự tiết lộ của Lăng Hạ Nhi của lá thư ẩn danh thì bắt đầu vô cùng am hiểu và phân tích mọi thứ cho anh.
“Nếu cô ấy không yêu mày thì sao trước lúc xảy ra tai nạn xảy ra tai nạn đã cãi nhau với mày vẫn bấp chập mọi thứ gọi điện cho mày mà không phải là thằng đàn ông kia?”
Long Mặc Uyên lúc này vốn trong lòng đã gợn sóng bắt đầu lung lay và cuối cùng cũng bị lí lẽ của người bạn thân thiết thuyết phục.

Anh quyết định thương lượng với Nguyệt Nguyệt cùng nhau đính hôn giả, với mong muốn để Tử Du nhìn thấy thông tin mà tức giận trở về chất vấn bản thân.
Long Mặc Uyên lúc này cũng đã bị con tim chiếm lấy lý trí nên cũng không nghi ngờ tới chuyện từ đâu mà người bạn thân lại biết rõ tường tận mọi thứ như vậy.

Thông tin của Lăng Hạ Nhi là đến từ việc dùng một số tiền lớn của Long Mặc Uyên thuê người ăn trộm điện thoại của Tử Du từ chỗ của anh mà có nên rất chi là đúng..
 
Tổng Tài Truy Thê Vợ Ngốc Mau Đứng Lại
Chương 42: Chương 42


Kế hoạch của Lăng Hạ Nhi được sắp xếp vô cùng tỉ mỉ, cô ta khó khăn lắm mới đuổi được Tử Du làm sao lại có thể có lòng tốt hiến kế để giúp Long Mặc Uyên truy thê được chứ.

Mục đích thật sự của cô ta là biến đính hôn từ giả thành thật kế đó thì thay thế hoàn toàn vị trí của Tử Du ở Long gia và trở thành Long thiếu phu nhân!
Vì quá mù quáng mà Long Mặc Uyên cứ như thế bị Lăng Hạ Nhi dắt mũi, chuyện chủ tịch tập đoàn Long thị Long Mặc Uyên đính hôn vừa được tung ra thì lượng tin tức cả nước như bùng nổ.

Ai ai cũng biết và truyền miệng nhau điều này, tuy Long Mặc Uyên không phải minh tinh hay người nổi tiếng nhưng anh lại nắm trong tay một số ngành mạch máu kinh tế của thành phố Z nói riêng và cả nước nói chung là chàng trai độc thân hoàng kim nên tất cả sẽ đổ dồn về sự kiện anh sắp đính hôn xem ai lại có phúc phận và sự may mắn như thế.
Bắc Minh Thiên ở bên này vẫn luôn muộn phiền về vấn đề bệnh tình của Tử Du, hắn muốn để em gái được chữa trị một cách sớm nhất nhưng tình trạng của cô vẫn chưa ổn định để bắt đầu chữa trị.

Mà Tử Du sức khỏe vốn đã yếu tâm trạng cô lúc nào cũng luôn ưu sầu khiến cho bệnh tình càng trở nên trầm trọng hơn khiến cho bác sĩ theo dõi phải vội vàng lên lịch chữa trị gấp.

Bắc Minh Thiên gọi bác sĩ tới thư phòng mình để bàn về tình trạng bệnh của Tử Du để tránh cô nghe thấy.

Vì biết sẽ không giữ được đứa bé nên trước khi bắt đầu chữa trị để đảm bảo an toàn cho Tử Du nên Bắc Minh Thiên đã bàn bạc với bác sĩ bỏ đứa bé trước lúc chữa trị.
Tử Du bỗng dưng hôm nay ngẫu hứng muốn đi dạo nhưng sức khỏe quá yếu cô vẫn chưa thể đi lại một cách bình thường nên người giúp việc đã để cô ngồi lên xe lăn và đẩy đi dạo xung quanh.

Tử Du biết rằng đa số thời gian nếu Bắc Minh Thiên không ở bên cạnh mình sẽ ở thư phòng nên đã sai người chuẩn bị chút trà hoa quả để đích thân đưa đến cho hắn.

Và cũng vì thế Tử Du cũng vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Bắc Minh Thiên và bác sĩ.
Tử Du biết được trong bụng bản thân đang mang một sinh mệnh bé nhỏ thì vô cùng vui sướng, mặc dù cô và Long Mặc Uyên chỉ là thoáng qua nhưng tự hứa với lòng sẽ dành tất cả những gì tốt nhất cho nó.

Nhưng ngay giây phút nghe Bắc Minh Thiên và bác sĩ nhắc tới việc sẽ phá bỏ đứa bé, thì tai của Tử Du bỗng dưng ù đi nước mắt bất giác rơi xuống lăn dài trên gò má.

Bàn tay buông thõng vô lực làm cho ly trà trái cây trên tay rơi xuống vỡ toang cắt ngang cuộc trò chuyện ở phía bên trong phòng, Bắc Minh Thiên nhanh chóng mở cửa phòng xem xét tình hình mọi chuyện.

Cánh cửa vừa mở ra Bắc Minh Thiên nhìn thấy những mảnh vỡ của ly thủy tinh vương vãi dưới đất rồi lại nhìn thấy Tử Du đang ngồi trên xe lăn ngay cạnh đó, hắn cũng biết mọi chuyện không thể nào tiếp tục dấu diếm được nữa rồi!
Bắc Minh Thiên cũng gượng gạo nhìn em gái không biết nên giải thích thế nào với cô.

Mà Tử Du của lúc này sắc mặt nhợt nhạt, đôi mắt vô thần không có tiêu cự dọa bác sĩ và Bắc Minh Thiên một phen lo sốt vó nhanh nhanh chóng chóng tới kiểm tra tình hình của cô, hắn mặc cho đôi chân dẫm lên những mảnh thủy tinh nhọn hoắt cũ mặc nhiên không hề để ý.
Sau khi bác sĩ khám và thông báo rằng tình trạng của Tử Du hiện tại do kích động quá độ mà thôi.

Bắc Minh Thiên để mọi người rời đi trước kế đó hắn đích thân đẩy Tử Du về phòng, hai người bề ngoài thì trầm mặc bất động nhưng trong lòng lại có vô số điều muốn nói với đối phương.
Tử Du nước mắt lưng tròng nhìn về hướng của Bắc Minh Thiên, hắn thì không biết nên đối mặt với sự thống khổ của em gái như thế nào nên lơ đãng nhìn qua hướng khác né tránh.

Tử Du biết Bắc Minh Thiên là vì cô nên mới đưa ra quyết định tàn nhẫn như vậy nhưng dẫu sao mẫu tử là liền tâm cô không muốn gi3t chết đứa bé để đổi lấy những tháng ngày đau khổ và ân hận trong tương lai.

Biết Bắc Minh Thiên sẽ không dễ dàng thay đổi quyết định của mình nhưng vì sinh linh bé nhỏ còn chưa kịp thành hình ở trong bụng mình Tử Du vẫn quyết tâm liều một phen.

Cô dùng tất cả sức lực từ trên xe lăn đứng lên quỳ mạnh xuống trước mặt của Bắc Minh Thiên tuyệt vọng nắm lấy bàn tay to lớn lạnh lẽo của hắn cầu xin.

“Anh hai à đứa trẻ vô tội mà, anh đừng tàn nhẫn với nó như vậy! Nó là con của em, cũng là cháu của anh hai mà.

Em rất khỏe mạnh em cũng không cần dùng loại thuốc kia, anh đừng bắt em phải bỏ con của mình! Em không cần chữa bệnh, em chỉ muốn con của em mà thôi!”
Bắc Minh Thiên là đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất gánh trên vai mọi trọng trách trước giờ có khó khăn như thế nào cũng sẽ cố gắng vượt qua.

Nhưng chuyện lần này đã khiến hắn không kìm được mà rơi nước mắt, hắn nắm chặt lấy bàn tay của Tư Du rồi cũng lớn tiếng quát cô.
"Em không muốn mất con của mình nên bảo anh trơ mắt nhìn em gái của mình sẽ bị căn bệnh hành hạ cho tới chết? Em mới là người đối xử với anh tàn nhẫn đấy!’’.
 
Tổng Tài Truy Thê Vợ Ngốc Mau Đứng Lại
Chương 43: Chương 43


Tử Du và Bắc Minh Thiên ôm chặt lấy nhau khóc nấc lên hệt như một đứa trẻ con, sau một lúc lâu giải tỏa tất cả cảm xúc đã kìm nén ở trong lòng Tử Du lúc này vô cùng trấn tĩnh nghiêm túc nói với anh trai.
“Chắc chắn căn bệnh của em không chỉ có thể chữa được bằng mỗi một cách duy nhất, anh hai đừng gi3t chết đứa nhỏ.

Ông trời chắc chắn sẽ không tuyệt đường con người đâu!”
Bắc Minh Thiên thấy cô vẫn còn cố chấp với việc giữ đứa bé lại thì bên ngoài vẫn cứng miệng cương quyết không đồng ý, trong lòng hắn thực chất sớm đã mềm lòng.

Ông cha ta trước đây đã có câu ‘Yêu ai yêu cả đường đi lối về’ huống hồ chi đứa bé lại còn là cháu của hắn, nhưng nếu đồng ý giữ đứa nhỏ lại thì cũng sẽ đẩy Tử Du vào tình trạng nguy hiểm.
“Không được, đứa bé này đã định sẵn cùng em không có duyên.

Hơn nữa cách chữa bệnh cũng không phải rau ở ngoài chợ chỉ cần em có tiền thì muốn mua bao nhiêu thì mua.

Chuyện này tới đây thôi, miễn thương lượng.

Lòng anh đã quyết em đừng cố chấp nữa!”
Tử Du thấy mềm mỏng với Bắc Minh Thiên không có tác dụng liền chuyển sang cứng rắn uy h**p anh trai phải chấp nhận với quyết định của bản thân.
“Đứa bé còn sống em vẫn sẽ còn sống, nếu như đứa bé không còn em cũng không thiết sống nữa! Nếu anh hai muốn em bỏ đứa bé thì cứ đợi thu thập một xác hai mạng đi là vừa!”
Bắc Minh Thiên thấy em gái dám dùng cái chết ra uy h**p mình thì trợn mắt tức giận chỉ thẳng vào mặt cô muốn mắng mỏ trách móc nhưng cả nửa ngày vẫn không thể nhẫn tâm thốt nên lời, cuối cùng bị đẩy vào thế khó đành gật đầu chấp thuận làm theo ý của Tử Du.
“Em…! Được rồi em muốn giữ đứa bé lại cũng được nhưng chữa bằng phương pháp khác mỗi lần phát bệnh em sẽ phải chịu những cơn đau thấu tận tâm can nên tốt nhất hay suy nghĩ cho thật kĩ.

Cuộc đời này là của em nên anh nào có quyền quyết định!”
Nói xong hắn đá cửa rời đi để lại một mình Tử Du vẫn thất thần ngồi trên giường.

Đại công đã cáo thành Tử Du nhẹ nhàng đặt tay lên bụng thủ thỉ trò chuyện với đứa bé trong bụng.
“Bé con ngoan chuyện này không thể trách bác con không thương con, mà chỉ có thể trách bác của con quá yêu thương mẹ mà thôi! Nên còn phải tha thứ cho bác đó.

Dù sau này con sinh ra không có đủ cha mẹ như những gia đình khác, nhưng con đừng vội buồn, cũng đừng vội lo bởi vì mẹ sẽ là cả thế giới, cả bầu trời của riêng con!”
Tử Du trong lòng vốn tưởng rằng từ sau ngày hôm đó chia ly thì cô và Long Mặc Uyên sẽ trở thành hai người xa lạ.

Nhưng ngay khi bản thân Tử Du tưởng chừng như mình sẽ không còn bất cứ cảm giác gì với Long Mặc Uyên thì cô lại bắt gặp tin tức anh đính hôn ở trên một tờ báo lá cả cùng với một người phụ nữ khác.

Cả thế giới của Tử Du ngay giây phút đó dường như đã sụp đổ, hết nỗi đau này đi tới nỗi đau khác khiến cho cô đã dần lún sâu vào hố đen tuyệt vọng.

Tuy trong lòng vô cùng đau đớn nhưng cô không thể nào rơi nước mắt, có phải chăng nước mắt đã cạn từ bao giờ?
Thật ra trước đây sau khi Lăng Hạ Nhi vừa trở về bên cạnh của Long Mặc Uyên với thân phận Nguyệt Nguyệt thì anh đã suy nghĩ rất nhiều và cảm thấy bản thân có lỗi với cả hai cô gái.

Nhưng bởi vì chưa có nhận ra tình yêu của bản thân dành cho Tử Du nên đã đưa ra lựa chọn là làm tổn thương cô.

Chủ đích là để khiến cô chủ động rời đi để mọi người bớt khó xử, nên Long Mặc Uyên đã uống thật say sau đó mượn rượu nói ra những lời thật lòng.
“Nguyệt Nguyệt à anh yêu em, anh với cô ấy vốn dĩ chỉ là hợp đồng hôn nhân mà thôi! Anh biết sự mất tích của em liên quan tới cái tên Bắc Minh Thiên đáng ghét kia mà cô ấy lại có quan hệ với hắn không bình thường, nên anh muốn lợi dụng cô ấy để điều tra tung tích em ở chỗ tên khốn kiếp kia mà thôi.

Trong lòng anh chỉ có một mình em thôi, xin em đừng lại lần nữa bỏ rơi anh!”
Tử Du lúc đó thấy Long Mặc Uyên mặc dù đã say lại còn cậy mạnh loạng choạng đi lên cầu thang thì vội vàng chạy tới dìu anh lên phòng mà không có để ý tới chuyện anh vừa nói.

Thật ra cô biết lời của một người khi say mới là thật lòng nhưng cô bỗng dưng tham luyên đoạn nhân duyên ngọt ngào của hai người nên quá mù quáng đành mượn lý do là anh say rượu lừa gạt bản thân và lấp li3m mọi chuyện mà thôi.
Chỉ là mọi chuyện không giống như Long Mặc Uyên đã dự đoán Tử Du sau khi nhìn thấy tin tức không khóc không nháo, càng không tới tìm anh đòi lời giải thích hay là tới tìm Nguyệt Nguyệt đánh ghen.

Tử Du vô cùng vẫn tỏ ra bình thường, nhưng sự bình thường đó của cô trong mắt của Bắc Minh Thiên và Long Mặc Uyên chính là vô cùng không bình thường.

Bởi vì Tử Du tuy vấn làm những việc như bình thường vẫn vui vê cười nói nhưng trong lòng ưu tư mà phụ nữ có thai lại thường hay đa sầu đa cảm nên sinh ra dấu hiệu của bệnh trầm cảm nhẹ nên làm cho Bắc Minh Thiên lòng nóng như lửa đốt đứng ngồi không yên.

Còn về phần Long Mặc Uyên sau khi tin tức được phát tán khắp nơi ngày ngày tựa cửa ngóng trông cô tới chất vấn những vấn bặt vô âm tín khiến anh tức giận khôn xiết.
Thời gian lại nhanh như nước chảy mây trôi Tử Du đã mang thai vào tháng thứ tư và cô cũng đã bắt đầu trị liệu căn bệnh lạ, thai nghén mãi không dứt bệnh tình tuy qua chữa trị vấn sẽ có thuyên giảm nhưng không phải ngày một ngày hai là hết hễ mỗi lần cô phát bệnh đều đau đơn vô cùng.

Mà hiện tại với chiếc bụng lớn cùng với thân hình mảnh còn hơn cả hạt sương mai khiến cho các bác sĩ cũng phải lo lắng cho tình hình của cô và đứa bé trong bụng.

Tử Du hiện tại gầy tới mức có thể đưa đến cho người ta cảm giác chỉ cần một cơn gió lớn thổi qua cũng có thể cuốn theo cô bay đi..
 
Tổng Tài Truy Thê Vợ Ngốc Mau Đứng Lại
Chương 44: Chương 44


Hôm nay là ngày Tử Du tới bệnh viện khám thai định kì, bình thường sẽ là quản gia hoặc người giúp việc đi cùng cô.

Nhưng hôm nay đặc biệt hơn bình thường đó là do hôm nay Bắc Minh Thiên rảnh nên nhất quyết muốn đưa cô đi khám thai để được nhìn ngắm đứa cháu nhỏ.
Mà không biết trùng hợp như thế nào hôm nay Lăng Hạ Nhi bị ốm muốn Long Mặc Uyên đưa cô ta tới bệnh viện khám bệnh khám mà bệnh viện khám, mà bệnh viện này lại là chính là bệnh viện Tử Du tới khám thai.
Hai người chạm mặt nhau ngay ở cửa bệnh viện Tử Du đứng nhìn Long Mặc Uyên tới thất thần.

Ánh mắt của Long Mặc Uyên lóe lên nhu tình muốn tiến tới ôm trầm lấy cô nhưng lại bị sự hiện diện của Lăng Hạ Nhi cắt ngang.
Có một số chuyện người trong nhà chưa biết nhưng ngoài ngõ đã tường bởi vì Lăng Hạ Nhi đã sớm nhận ra rằng cả Long Mặc Uyên và Tử Du đều đã có tình cảm với đối phương từ bấy lâu nay chỉ là không nhận ra mà thôi.

Và Lăng Hạ Nhi vừa rồi đứng bên cạnh của Long Mặc Uyên thấy ánh mắt nhu tình tràn ngập yêu thương của anh đang hướng về phía Tử Du.

Không cam lòng để tuột mất con rùa vàng béo bở nên Lăng Hạ Nhi liền bật chế diễn xuất, giả bộ loạng choạng sau đó ngã thẳng vào lòng của Long Mặc Uyên ngay trước mặt của Tử Du.
Long Mặc Uyên tuy trong lòng sợ Tử Du giận dỗi nhưng thấy Lăng Hạ Nhi yếu ớt ngã vào người mình vẫn không thể nào nhẫn tâm mà đẩy cô ta ra, nên đành giang tay ra ôm lấy cô ta.

Và một màn này tất nhiên là một đòn giáng mạnh vào trái tim đang rỉ máu của Tử Du, cô nén nước mắt bình tĩnh gật đầu chào Long Mặc Uyên rồi nhanh chóng rời đi tránh khung cảnh ngượng ngùng.
Bởi vì hiện tại đang là mùa đông, cái lạnh như cắt vào da, vào thịt nên Tử Du mặc đồ rất dày nên Long Mặc Uyên không hề nhìn thấy được vòng eo nhỏ nhắn của cô đã sớm đại biến do mang thai.

Thấy cô rời đi Long Mặc Uyên gấp gáp muốn đuổi theo giải thích mọi chuyện nhưng Lăng Hạ Nhi nào có thể dễ dàng buông tha.

Cô ta giả bộ yếu đuối rồi bám chặt lấy anh không buông mặc cho anh gỡ ra hay khuyên nhủ cũng đều vô ích.
"Nguyệt Nguyệt ngoan mau buông tay ra anh có chuyện cần nói với cô gái vừa rồi! Ngoan mau buông tay ra để anh đi nào!’’
Lăng Hạ Nhi càng ôm càng chặt hơn Long Mặc Uyên nổi giận nhưng cố gắng kìm nén không phát ti3t lửa giận đang bùng nổ trong cơ thể ra ngoài.

Anh kiên nhẫn đem Lăng Hạ Nhi tới phòng bệnh khám để bác sĩ khám bệnh sau đó lấy cớ ra ngoài gọi điện thoại.

Rồi sau đó vội vàng chạy ra ngoài đi qua những qua khoa khác nhau của bệnh viện tìm kiếm bóng dáng của Tử Du.

Bệnh viện thênh thang rộng lớn bệnh nhân và người nhà bệnh nhân đông nghìn nghịt nên việc tìm người như hạt muối bỏ biển.

Nên Long Mặc Uyên mặc dù đã kiên trì kiếm tìm bóng dáng của Tử Du, nhưng lắm lúc cuộc đời vô thường cơ hội cũng sẽ chỉ đến một lần nếu bỏ lỡ thì mãi mãi vẫn là bỏ lỡ mà thôi.
Long Mặc Uyên bằng tất cả niềm tin không hề lung lay vẫn tiếp tục tìm kiếm Tử Du.

Tuy anh không có tình cảm với Nguyệt Nguyệt của hiện tại cũng chính là Lăng Hạ Nhi, nhưng hết tình thì còn nghĩa nên đã gọi điện cho quản gia tới bệnh viện đón cô ta.
Lúc đi ngang khoa sản bỗng dưng anh bắt gặp được cảnh Tử Du một tay chống hông đỡ cái bụng lớn bước trong lòng đang nghi hoặc vô cùng.

Thì sự chú ý của anh lại va phải sự hiện diện của Bắc Minh Thiên ngay sát bên cạnh cô.

Hắn một tay thì cầm áo khoác tay của Tử Du, còn tay kia ân cần dìu cô đi từng bước nhỏ một cách cẩn thận.
Anh dường như hóa đá tại chỗ cứ thế trơ mắt nhìn cô và hắn ân ân ái ái đi vào trong phòng bệnh.

Một lúc lâu sau Bắc Minh Thiên cầm theo đơn thuốc của bác sĩ đã kê đi mua thuốc, còn Tử Du vì hiện tại đi lại có chút khó khăn nên đành ngồi chờ anh trai đi mua thuốc quay lại.
Trong lúc nhàm chán cô lấy sổ khám thai từ trong túi ra cẩn thận nhìn ngắm bức ảnh siêu âm của em bé.

Long Mặc Uyên cũng đã hồi phục lại anh lạnh lùng chạy tới trước mặt của Tử Du để chất vấn.

Mà sự xuất hiện đột ngột của anh khiến cho Tử Du không kịp phòng bị làm rơi cuốn sổ khám thai xuống đất.

Cô luống cuống tay chân muốn nhặt lên nhưng lại bị Long Mặc Uyên nhanh tay hơn nhặt được anh mới chỉ nhìn lướt qua đã bị Tử Du giành lại và cất đi.
Long Mặc Uyên thấy vậy cũng chỉ cười trừ anh khoanh tay trước ngực trầm ngâm quan sát Tử Du một hồi lâu rồi thở dài bất lực, bỗng trong vô thức hỏi cô.
“Đứa bé là con của tôi đúng không?”
Nghe Long Mặc Uyên hỏi vậy Tử Du bị dọa sợ tái xanh mặt, cô cố gắng lấy lại bình tĩnh và phủ nhận mọi chuyện ngay lập tức.
“Làm sao có thể chứ? Anh quên là quan hệ giữa chúng ta chỉ là hợp đồng hôn nhân mà thôi!”
Tử Du cười cười cho qua đôi mắt cũng lơ đãng né tránh ánh mắt của Long Mặc Uyên, tuy ở với nhau mới mấy tháng nhưng anh cũng thừa biết đó là biểu hiện thường tình mỗi lần cô nói dối hoặc làm sai cái gì đó nên anh lại lần nữa gặng hỏi.
“Vậy đứa bé trong bụng em là con của ai?”
Hỏi xong anh chăm chú quan sát từng biểu hiện của Tử Du để tìm ra sơ hở.

Nhưng ban nãy là do hoảng quá nên Tử Du mới để lộ sơ hở, hiện tại đã khác bởi vì trong lòng cô cũng đã sớm dự đoán được Long Mặc sẽ hỏi câu này nên đã sớm suy nghĩ ra câu trả lời từ trước.

Tiếp theo Tử Du tỏ ra vô cùng bình thường và thậm chí còn vui vẻ nhắc tới chuyện của cô và người đàn ông khác trước mặt anh.
“Đứa bé là con của tôi với bạn trai cũ, vốn dĩ trước đó tôi và anh ấy xảy ra chút hiểu lầm nên mới tách ra!”
Long Mặc Uyên nghe đáp án của Tử Du thì mặt cũng có chút nóng bừng lên lại lần nữa hỏi cô.
“Vậy đứa bé hiện tại mấy tháng rồi?”
Đúng là một lời nói dối sẽ kéo theo rất nhiều lời nói dối khác, nhưng đã đâm lao thì phải theo lao nên đành trợn mắt nói dối lấp li3m cho qua chuyện.
“Đứa bé đã được ba tháng! Ừm, bao giờ chúng tôi cử hành hôn lễ sẽ gửi thiệp tới cho anh.

Cũng chúc anh cũng vị hôn thê sớm nên duyên vợ chồng và trăm năm hạnh phúc!” Vì hai người xảy ra quan hệ cách đây bốn tháng mà khoảng tháng trước cô đi công tác nước ngoài cả tháng nên nếu trong khoảng thời gian đó có xảy ra quan hệ thì cũng hợp lý.

Dù sao trước anh cũng từng nghi ngờ cô ở ngoài ăn chơi với ngưu lang nên cô cũng không ngại thừa nhận.
Khi anh còn muốn nói thêm gì đó thì Bắc Minh Thiên đã đi mua thuốc trở về cắt ngang và hắn nhanh chóng dẫn Tử Du rời đi.

Long Mặc Uyên cũng cảm thấy bản thân mình buồn cười vì sao tự dưng hỏi Tử Du những điều vô lý như vậy được chứ! Thế là Long Mặc Uyên cũng suy đoán ra là người bạn trai trong miệng của Tử Du cũng có thể là Bắc Minh Thiên.

Hắn hơn anh rất nhiều thứ và con luôn xuất hiện mỗi khi cô cần, mà anh mỗi lần đều là uy h**p hoặc làm tổn thương cô nên tất nhiên cô sẽ lựa chọn hắn rồi.

Long Mặc Uyên cười tự diễu lững thững rời khỏi bệnh viện, hắn không vội về nhà mà cứ đi lang thang trên đường phố nhộn nhịp.

Căn nhà vắng bóng Tử Du nhuốm lên mình một màu cô đơn ảm đạm, còn khiến cho anh nhìn vật nhớ người.

Nhưng bây giờ cô đã sắp trở thành mẹ của một thiên thần bé nhỏ chỉ là cha đứa bé không phải là anh và cô cũng sắp lên xe hoa trở thành vợ người ta mất rồi.
Còn Tử Du sau khi rời đi thì trăn trở rất nhiều, cô không biết mình dấu diếm chuyện đứa bé là đúng hay sai nữa! Nhưng cô rất sợ anh sẽ vì đứa bé mà kết hôn với cô để chịu trách nhiệm, một cuộc hôn nhân không có tình yêu sẽ dẫn tới rất nhiều đau khổ và bi kịch cho tất cả mọi người trong tương lai..
 
Tổng Tài Truy Thê Vợ Ngốc Mau Đứng Lại
Chương 45: Chương 45


Chap 45:

Sau lần gặp nhau mọi người mỗi người một suy nghĩ khác nhau. Nếu Tử Du là lo lắng, Long Mặc Uyên với Bác Minh Thiên lại âm thầm đấu đá nhau. Bởi vì anh hiểu nhãm rằng đứa bé trong bụng của Tử Du là của Bắc Minh Thiên nên trong lòng sinh ra ghen ghét đố kỵ. Còn Bắc Minh Thiên ý mà vừa cuồng chiếm hữu, vừa cuồng em gái nên sau những lần cô bị Long Mặc Uyên hại thì liền xem anh là kẻ thù. Hai đại nam nhân tuy đã trưởng thành mà tính tình lại như hai đứa trẻ con hỏi sao không đấu đá nhau cho được!

Long Mặc Uyên từ lúc gặp lại Tử Du ở bệnh viện thì tâm trí lúc nào cũng treo ngược cành cây nào có tâm trạng mà để ý tới Lăng Hạ Nhi, khiến cho cô ta càng đố kị và ghen ghét với Tử Du hơn. Cô ta bị Long Mặc Uyên lạnh nhạt cũng từ đó sinh ra chán ghét với anh, nhưng cô ta vẫn luôn tỏ ra vô cùng thích anh là đằng khác. Bởi vì thứ Lăng Hạ Nhi thích ở anh chính là tiền tài, danh vọng nên cho dù anh tỏ thái độ với cô ta như thế nào nhưng vẫn trợ cấp là được.

Nhưng mà đi kèm cùng với sự lạnh nhạt của Long Mặc Uyên thì chính là những lời bàn tán của báo giới và những người xung quanh về mối quan hệ, vì có một người đã đem tin tức "trước khi Long Mặc Uyên quen cô ta thì đã có gia đình và cô ta chỉ là tiểu tam phá hoại gia đình người khác" bán cho báo giới. Tin tức đính hôn của Lăng Hạ Nhi trước đây nhận được bao nhiêu lời chúc phúc và ngưỡng mộ thì bây giờ nhận lại bấy nhiêu lời khinh bỉ, phỉ nhổ. Bây giờ Lăng Hạ Nhi mỗi lần ra ngoài đều giống như chuột chạy qua đường luôn phải tránh né người khác. Long Mặc Uyên từ lúc biết Tử Du có thai nhưng đứa bé lại là con của người khác thì trong lòng bỗng dưng hụt hãng, mỗi ngày anh đều làm việc tới khuya rồi lại uống thật nhiều rượu để chìm vào giấc ngủ nên không hề hay biết gì về tin tức kia cả. Lăng Hạ Nhi thấy Long Mặc Uyên vẫn luôn không lên tiếng thanh minh trấn áp dư luận mà gọi anh không bắt máy, mỗi lần muốn gặp thì anh đều lấy lý do bận từ chối.

Thấy Long Mặc Uyên không còn có thể tiếp tục lợi dụng được nữa thì Lăng Hạ Nhi bỗng sực nhớ ra rằng trong tài liệu có ghi con ngốc Lăng Du Nguyệt còn có quan hệ không hề tầm thường với Bắc Minh Thiên. Thế là cô ta quyết định chuyển hướng mục tiêu nhắm tới Bác Minh Thiên! Vẫn là cái chiêu cũ trước đây đã áp dụng với Long Mặc Uyên, cô ta lần này lại tiếp tục giả bộ đáng thương để mong Bắc Minh Thiên giúp đỡ. Chỉ là lần này kế hoạch không hề được thuận lợi. Vì đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma lần này Lăng Hạ Nhi lại bị mấy tên côn đồ bản thân đã thuê diễn giả thành thật. Vốn ban đầu là do Lăng Hạ Nhi bỏ tiền ra thuê bọn họ nên mấy tên côn đồ sau khi hành sự c**ng hi3p xong liền tìm đại một căn nhà hoang để cô ta lại và không hề sợ rằng cô ta sẽ báo cảnh sát.

Còn Bắc Minh Thiên vốn phải theo kế hoạch tới làm anh hùng cứu mỹ nhân là Lăng Hạ Nhi thì lại không hề xuất hiện. Lộ trình của Bắc Minh Thiên vì sao thay đổi lộ trình là bởi vì Tử Du muốn ăn bánh kem, mà để chiều lòng em gái nên đã không ngại đường sá xa xôi đi mua.

Mà mọi chuyện xảy ra với Lăng Hạ Nhi cũng không thể trách hay đổ lỗi cho ai cả, âu cũng là ý trời nên cô ta gieo gió giờ phải gặp bão mà thôi. Nhưng mấy cái thứ tiểu tam với bạch liên hoa ý mà sống dai còn hơn đỉa nghiệp nó quật cho tả tơi tới thế mà vẫn không bỏ cuộc, khiến cho ai mà biết chắc cũng quỳ phục sát đất mất.

Long Mặc Uyên sau nhiều ngày chìm đắm trong đau khổ bỗng dưng nhớ ra rãng thực ra trước đây bản thân sau khi nhìn thấy scandal tình ái của Tử Du trên báo chí đã phái thám tử đi điều tra cô. Kết quả cho thấy cô hoàn toàn trong sạch và trong khoảng thời gian hai người kí hợp đông hôn nhân cô không có bất kì quan hệ với ai khác ngoài anh. Và cũng đồng nghĩa đứa bé trong bụng của Tử Du có lẽ không phải là ba tháng mà là bốn tháng và đứa bé khả năng cao chính là con của anh và cô. Long Mặc Uyên tay run run bấm số gọi cho thám tử điều tra và lần này kết quả giống hệt như anh đã dự đoán. Đứa bé trong bụng của Tử Du đã bốn tháng nhưng khi nhớ lại hình bóng của cô hôm ấy làm anh hối hận tự trách không thôi. Có trời mới biết anh muốn tự đấm bản thân mình tới như thế nào mà thôi, anh chăm chú nhìn và vân vê bức ảnh của cô không kìm chế nổi mà hướng bức tường tưởng mình thành Tử Du sau đó quát lớn trút giận.

"Tử Du em thật quá đáng mà! Vì sao không cho anh biết đứa bé là con của anh cơ chứ? Chết tiệt, người ta mang thai sẽ mập lên nhưng em mang thai tháng thứ tư rồi sao vẫn còn gầy và bụng còn bé thế cơ chứ! Em ghét tôi nên tự hành hạ bản thân và con ý định để tôi đau lòng chết mới vừa lòng em đúng không?"

Ầy, anh giờ đứng quát bức tường thì hùng hùng hổ hổ vậy thôi chứ mà đứng trước mặt cô vợ nhỏ là rén liền. Lúc đó chỉ dám bật công tác, bật ti vi chứ nào dám đứng lên bật vợ.

Nếu như bức tường mà biết nói nó sẽ bật lại Long Mặc Uyên như sau: 'Đậu xanh rau má, nghe nó nói mà phận làm bức tường như tui cũng muốn nứt ra đè chớt nó luôn cho hả giận mà! Trước mặt vợ thì câm như hến, năm thì mười họa mới há mỏ ra nói chuyện thì toàn móc họng vợ hỏi sao nó không dỗi cho được. Đáng đời lắm thằng kia à! Đại diện liên minh những bức tường ta khinh bỉ nhà mi một nghìn lần!'.
 
Tổng Tài Truy Thê Vợ Ngốc Mau Đứng Lại
Chương 46: Chương 46


Long Mặc Uyên từ tư liệu mà thám tử đưa tới còn có kèm theo số điện thoại và địa chỉ nhà của cô.

Để tránh rút dây động rừng anh quyết định gọi điện thoại cho Tử Du hẹn gặp, một đoạn nhạc chờ vang lên một lúc lâu thì đầu dây bên kia cô mới cất lên chất giọng trong trẻo có qua chút lười biếng.
"Alo! Xin hỏi có chuyện gì không ạ?’’
Long Mặc Uyên nghe thôi cũng đoán được là Tử Du mới ngủ dậy, anh cũng tưởng tượng ra bộ dạng bây giờ của cô sẽ hệt như một con mèo con nhỏ lười biến.

Trầm mặc một lúc lâu Long Mặc Uyên mới tiếp lời của cô.
“Ngày mai, sáu giờ sáng em tới công viên Mặt Trời gặp tôi.

Chúng ta cùng nhau bàn bạc về hợp đồng hôn nhân trước đây!”
Tử Du không ngờ tới rằng chất giọng từ trong điện thoại truyền tới vô cùng quen thuộc, làm cho ngạc nhiên há hốc miệng.

Nhưng cô vẫn không tin vào tai của mình dưới sự hối thúc của trực giác, Tử Du bỗng dưng cao giọng gọi họ tên của anh.
“Long Mặc Uyên?”
Anh không thèm đáp lại, cũng không đợi Tử Du kịp phản ứng thì đã tắt điện thoại để lại cô ở đầu dây bên kia cả một đống câu hỏi còn chưa kịp nói.

Đã thế đêm hôm đó còn báo hại cô trằn trọc trên dường suốt cả đêm!
Còn ai kia sau khi tắt điện thoại của vợ thì lại bắt đầu hối hận nhưng vì bệnh sĩ cao nên nào dám gọi lại cho vợ, nên cũng chỉ đành ngồi ủ dột một góc nhìn đồng hồ đếm từng giây từng phút ngóng trông được gặp lại vợ.
Long Mặc Uyên cả đêm không hề ngủ chỉ đợi trời vừa sáng đã lái xe tới cổng công viên Mặt Trời đứng đợi Tử Du.

Còn chu đáo mua đồ ăn sáng rồi tìm một ghế đá dưới gốc cây ngồi đợi cô đến rồi cả hai cùng thưởng thức.
Nhưng Tử Du là phụ nữ có thai thường lúc nào cũng muốn ngủ cộng với việc tối qua trằn trọc cả đêm tới gần sáng mới ngủ nên nào có thể dậy vào lúc sáng sớm tới công viên Mặt Trời gặp Long Mặc Uyên.

Và rồi Long Mặc Uyên cứ ngồi đợi mãi đợi mãi nhưng chả thấy vợ đâu, gọi điện thoại thì cô không bắt máy, nhắn tin không trả lời.

Đồ ăn sáng anh mua từ nóng chuyển sang ấm rồi lại nguội lạnh, đợi từ lúc bình minh tới lúc mặt trời đứng bóng vẫn chưa thấy Tử Du tới.
Tới trưa khi Tử Du mới được người giúp việc đánh thức để dùng bữa trưa thì cô mới tá hỏa nhớ ra bản thân có hẹn với anh.

Cô nhanh chóng vệ sinh cá nhân và mặc trên mình một bộ váy suông thư tha đi bộ tới địa điểm đã hẹn.

Mà Tử Du của lúc này cũng muốn đi nhanh lắm vì thời gian hẹn trôi qua đã lâu nhưng cô hiện tại không thể vận động quá mạnh nên chỉ đành phó mặc mọi chuyện vậy.

Còn về phần Long Mặc Uyên tuy biết địa chỉ nhà Tử Du nhưng Bắc Minh Thiên bố trí vệ sĩ khắp nơi khiến anh không thể đến gặp cô.

Hiểu rằng Tử Du có thai di chuyển không tiện nên mới hẹn gặp gần nhà cô nhưng anh đâu có dè cô lại cho anh đợi suốt cả mấy tiếng đồng hồ mới chịu xuất hiện.

Long Mặc Uyên tuy ngồi đợi nãy giờ rất giận chỉ là vừa thấy Tử Du vừa đến đã ngồi xuống ghế ngả đầu vào vai anh th ở dốc thì lại xót xa.

Mãi một lúc lâu sau cô mới ngồi thẳng dậy chất vấn Long Mặc Uyên.
“Rốt cuộc anh muốn nói chuyện gì với tôi? Hơn nữa làm sao anh có số điện thoại của tôi? Tôi tưởng lần trước ở bệnh viện chúng ta đã nói rõ mọi chuyện rồi chứ?”
“Đó là do em tưởng là vậy chứ anh thì không cho là vậy! Hơn nữa tôi từ đâu có được số điện thoại của em quan trọng đến thế sao?” Anh thản nhiên nhìn cô cười, trong lòng đang âm thầm tính toán xem cô định giấu sự thật tới khi nào mới chịu thừa nhận.
“Anh có ý gì? Chúng ta đều đã tìm thấy nửa còn lại và hợp đồng hôn nhân cũng đã chấm dứt, hai chúng ta đã tìm được một nửa kia rồi kinh anh đừng tới làm phiền tôi nữa!” Tử Du nghe Long Mặc Uyên cũng có chút bất ngờ nhưng vẫn cứng miệng chối bỏ mọi thứ với ý định tiếp tục lấp li3m mọi chuyện.
“Em nói xem đứa bé trong bụng em được mấy tháng rồi?” Long Mặc Uyên nào ngốc nghếch như vậy làm sao cô có thể đánh lạc hướng anh được hơn nữa kế đó còn bị anh hỏi vặn lại.
"Hôm đó ở bệnh viện tôi đã trả lời với anh đáp án rồi mà!’’
“Đúng là hôm đó ở bệnh viện em đã nói là đứa bé được ba tháng nhưng nhìn sao cũng không giống! Tại sao anh tính đi tính lại thì 17 tuần vẫn là bốn tháng chứ không phải là ba tháng nhờ?”
Tử Du cả người bỗng dưng cứng đơ, khuôn mặt tái dần cơ thể cũng.

Cô vội vàng nhìn đi chỗ khác tránh né ánh mắt của anh rồi cố chấp phủ nhận mọi chuyện.
“Tôi… Tôi không hiểu anh đang nói chuyện gì cả!”
"Nếu em đã nói vậy hay là bây giờ chúng ta cùng nhau tới bệnh viện phụ sạn Cao Dương rồi tìm bác sĩ Cao Mẫn Thanh giải thích cách tính chính xác và rõ ràng xem, xem là 17 tuần là ba tháng hay bốn tháng.

"
Anh có thể biết cả lại có thể tra được tới chỗ bác sĩ Cao Mẫn Thanh? Tin tức này nói ra khiến cho Tử Du cảm thấy trận này bản thân chưa đánh đã thua, mọi kế hoạch đều đã trở thành công cốc.
Dù sao cô và anh cũng chỉ xảy ra quan hệ một lần duy nhất ở khách sạn khi cả hai đều bị trúng thuốc nên thời gian màn thai cũng chẳng chứng minh được đứa bé là con của ai.

Có lẽ nãy giờ là do cô lo lắng và suy nghĩ quá nhiều mà thôi.
“Tôi thừa nhận chuyện lần trước tôi nói với anh là giả, nhưng mà chuyện gì cũng có nguyên do của nó cả tôi lo lắng rằng sẽ khiến anh hiểu lầm, bởi vì đứa bé không phải con của anh thật mà!” Mọi chuyện gần như đã vỡ lở nên Tử Du nhanh như chớp thuận thế tiếp lời..
 
Back
Top Bottom