Ngôn Tình Tổng Tài Theo Đuổi Vợ Cũ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Theo Đuổi Vợ Cũ
Chương 40: 40: Không Có Phép Màu Nào Xảy Ra Cả


Một tiếng sau, trên cơ thể hai người nhễ nhại mồ hôi, cả người nhớp nháp.

“Trần Thanh Vũ… rốt cuộc anh… tại sao…” Tôi li3m môi, khó hiểu nhìn Trần Thanh Vũ.
Trước kia Trần Thanh Vũ rất ít đụng chạm vào tôi, tại sao sau khi ly hôn lại đối xử với tôi như vậy.

“Đừng hỏi gì cả, em chỉ cần biết, nơi này là Paris, anh có thể… yêu em.”Sau một hồi im lặng, Trần Thanh Vũ đột nhiên xoa mắt tôi và nói.
Yêu sao?
Trần Thanh Vũ vừa mới nói yêu tôi sao? “Xin lỗi… Huỳnh Bảo Nhi… đã khiến em tuyệt vọng và đau lòng đến vậy.

Trần Thanh Vũ kề sát bên tai tôi, nhỏ giọng thì thầm.
Sau khi nghe những lời của Trần Thanh Vũ, hốc mắt của tôi hơi ứng đỏ.

Tôi không nói gì, hoặc là trong tiềm thức, có lẽ tôi cũng muốn hưởng thụ sự ấm áp này, hưởng thụ cảm giác triền miễn cùng với Trần Thanh Vũ.
Trong khoảnh khắc đó, tôi đã quên mất Lê Minh Quang, quên mất sự kiên trì và lời cam kết của bản thân, chẳng qua chỉ vì muốn ở gần Trần Thanh Vũ.
Chúng tôi rất thân mật, chúng tôi đã có một đứa bé, cho dù Trần Thanh Vũ không biết sự tồn tại của đứa bé ấy.

Chúng tôi nằm trên cỏ v**t v* cơ thể nhau.Khoảnh khắc đó, tôi và Trần Thanh Vũ ở rất gần, rất gần nhau.

Gần đến mức tôi cho rằng sau này sẽ vĩnh viễn không rời xa nhau.
Nhưng, không có phép màu nào xảy ra cả.

Khi tôi và Trần Thanh Vũ trở về lại khách sạn, trái tim của tôi vẫn còn đang đập thình thịch.
Tôi biết, tôi lại động lòng với Trần Thanh Vũ.
Nhưng mà… “Thanh Vũ, bọn em chờ anh đã lâu, anh đi đâu đấy.”
Nguyễn Mỹ xuất hiện khiến mặt tôi xám như tro tàn, vốn đang dần có tình cảm, trong nháy mắt giống như là bị tạt một chậu nước lạnh.

Cảm xúc vốn đang dâng trào mạnh mẽ, dần dần trở nên nguội lạnh.
Trần Thanh Vũ cũng không ngờ Nguyễn Mỹ sẽ xuất hiện ở đây.

Anh mím môi, quay đầu nhìn tôi, tôi rũ mắt không nói một câu nào.
Dường như Nguyễn Mỹ không thấy tôi, cô ta đi đến gần
Trần Thanh Vũ, gương mặt xinh đẹp mỉm cười ôm lấy cánh tay
Trần Thanh Vũ làm nũng nói: “Sao vậy? Anh không muốn gặp em sao?” “Tại sao em lại ở Pháp, không phải em nói gần đây muốn quay một bộ phim lớn sao?”Ánh mắt Trần Thanh Vũ cực kỳ dịu dàng nhìn Nguyễn Mỹ.

“Em đã từ chối, chúng ta sắp đính hôn rồi, em cũng không muốn đóng phim nữa, vả lại… Mẹ và ba em ở nước Anh muốn trở về, bọn họ cũng muốn uống rượu mừng của chúng ta.”
Không biết là Nguyễn Mỹ vô tình hay cố ý, tôi cảm thấy, giống như là cô ta đang nói với tôi vậy.
Đính hôn…
Đúng rồi, tại sao tôi lại quên mất chuyện này.
Sau khi tôi và Trần Thanh Vũ ly hôn, Trần Thanh Vũ đã nói với tôi, còn một tháng nữa là tới lễ đính hôn của anh và Nguyễn Tôi đúng là vừa ngu xuẩn vừa buồn cười.

Vào lúc tôi không
Mỹ.

Còn tôi… sao vẫn cứ giữ hy vọng xa vời? biết phải làm thế nào thì Lê Minh Quang xuất hiện.

Dường như anh ấy luôn xuất hiện vào những lúc tôi cần, giúp tôi giải quyết chuyện rắc rối.

“Bảo Nhi, sao sắc mặt khó nhìn vậy, không có ý tưởng thiết kế áo cưới sao?”
Lê Minh Quang quan tâm nắm lấy tay tôi, nhìn tôi rồi nhỏ giọng hỏi,
Tôi nhìn gương mặt điển trai và đầy dịu dàng của Lê Minh Quang, trong lòng ngập tràn áy náy.
Tôi nhớ tới việc bản thân đã mây mưa với Trần Thanh Vũ trong vườn hoa hồng, nhất thời trong lòng cảm thấy thật sự có lỗi với Lê Minh Quang.
Rõ ràng tôi luôn cho Lê Minh Quang hy vọng, thế mà bây giờ lại dây dưa không rõ với Trần Thanh Vũ? Rốt cuộc là tôi đang làm chuyện gì vậy chứ?
Tôi cắn đầu lưỡi, lúng túng nói: “Em đã nghĩ ra được rồi, Minh Quang, em đến phòng của anh một lúc nhé” “Được.” Ánh mắt Lê Minh Quang nhìn tôi đầy dịu dàng.

Lúc anh ấy nắm tay tôi muốn rời đi, tôi cảm thấy ánh mắt Trần Thanh Vũ có một chút u ám, Trần Thanh Vũ tức giận sao? Tôi không muốn để ý tới, bây giờ tôi chỉ muốn được yên tĩnh một lúc.

“Giám đốc Lê và cô Huỳnh thật là ân ái.” Nguyễn Mỹ ôm cánh tay Trần Thanh Vũ, ánh mắt nhìn tôi và Lê Minh Quang rất kỳ quái.
Lê Minh Quang rất tự nhiên ôm eo tôi, thân mật hôn lên trán tôi, nói: “Cô Nguyễn và giám đốc Trần không ân ái như vậy sao?” “Sau cuộc so tài thiết kế này chính là buổi lễ đính hôn của tôi và Trần Thanh Vũ, hy vọng đến lúc đó hai vị có thể tới chúc phúc cho tôi và Thanh Vũ.” Nguyễn Mỹ cười một tiếng, nụ cười đầy dịu dàng và thỏa mãn.
Tôi vừa đi tới phòng Lê Minh Quang, đã lập tức nói hết tất cả ý tưởng của mình cho Lê Minh Quang nghe.
Sau khi nghe xong, anh ấy rất ủng hộ ý tưởng của tôi.

Ngay sau đó tôi đã bắt đầu bắt tay vào vẽ bản thiết kế.

Mấy ngày nay cục cưng vô cùng yên lặng, không quấy phá tôi, chuyện này khiến tôi rất vui mừng.
Tôi bỏ ra hơn ba giờ nhưng cũng chỉ mới hoàn thành được một nửa, sau một hồi nghỉ ngơi thì bắt đầu ăn trái cây.

Sau đó lại bắt đầu làm nốt nửa phần thiết kế còn lại.
Tôi làm việc cho đến tám giờ tối, Lê Minh Quang gọi tôi ăn cơm, tôi cũng không quan tâm.

Cuối cùng anh ấy nhận một cuộc điện thoại rồi rời đi, bảo tôi đến phòng ăn để ăn tối, anh ấy sẽ sớm trở về.
Tôi cũng cảm thấy hơi đói, bèn thả bút vẽ trong tay xuống.

Tôi dụi mắt một cái, rồi lết cơ thể đầy mệt mỏi đi ra khỏi phòng.
Không ngờ, lúc tôi vừa mới đi đến chỗ khúc cua ở hành lang, thì bị một người kéo lại.

Ngay sau đó là một nụ hôn đặc biệt nóng bỏng của nam giới, dần lan tràn khắp cả cơ thể tôi..
 
Tổng Tài Theo Đuổi Vợ Cũ
Chương 41: 41: Không Thể Khinh Thường Nguyễn Mỹ


“A..” Tôi mở to hai mắt, không dám tin nhìn Trần Thanh Vũ đang xuất hiện trước mắt mình.
Trần Thanh Vũ điên cuồng hôn miệng tôi, đầu lưỡi của anh cứ khuấy đảo liên tục trong miệng.

Tôi bị động tác của Trần Thanh Vũ k*ch th*ch, đầu lưỡi cũng tê dại hết cả lại.
Tôi không nhịn được gọi tên của Trần Thanh Vũ, âm thanh khàn khàn nói: “Trần Thanh Vũ… anh làm sao vậy?”
Con ngươi Trần Thanh Vũ trở nên u ám lạ thường.

Ngón tay của anh từ từ sờ lên mi mắt tôi, trong con ngươi tối đen ánh lên một loại tâm tư khó hiểu.

“Huỳnh Bảo Nhi, em dám đính hôn với Lê Minh Quang thì tôi sẽ b*p ch*t em” Đôi mắt sáng quắc của Trần Thanh Vũ nhìn tôi, anh nói với giọng uy h**p.
Nghe xong lời nói hung tàn của Trần Thanh Vũ, tôi không khỏi cau mày cười lạnh: “Chẳng phải bản thân anh cũng đính hôn với Nguyễn Mỹ sao, vì sao lại..” “A..” Lời nói của tôi còn chưa dứt thì Trần Thanh Vũ đã khóa miệng tôi lại.

Lần này, động tác của anh càng thô bạo hơn, dùng sức m*t miệng tôi rất mạnh khiến cả miệng tôi đều trở nên tê dại.
Trần Thanh Vũ cởi nút quần áo của tôi ra, dời miệng lên xương quai xanh của tôi rồi khẽ m*t.

Dưới chân tôi mềm nhũn, cả người suýt chút đã ngã ngồi trên sàn nhà.

Cũng may một tay Trần Thanh Vũ ôm eo tôi, bởi vậy nên tôi mới tránh khỏi cảnh ngộ té xuống đất.

“Trần Thanh Vũ… rốt cuộc anh muốn thế nào đây? Nguyễn Mỹ đã đến rồi, chẳng lẽ anh muốn phản bội người phụ nữ mà anh thích nhất sao?” Tôi không muốn lại bị Trần Thanh Vũ đùa bỡn lần nữa nên vô cùng uể oải mở miệng khiêu khích anh.
Cơ thể Trần Thanh Vũ sững lại, động tác nóng bỏng ám muội kia cũng dừng lại.

Tôi cảm nhận được Trần Thanh Vũ dừng lại, trong lòng càng khổ sở.

Là bởi vì nghe đến tên của Nguyễn Mỹ nên cuối cùng Trần Thanh Vũ mới cảm thấy áy náy sao?
Trần Thanh Vũ, rốt cuộc anh xem tôi là gì? Là một món đồ chơi dùng để giải trí thôi sao? Hay là anh cảm thấy Huỳnh Bảo Nhi tôi rất ngu, vì thế đùa bỡn vô cũng vui vẻ? “Đủ rồi, Trần Thanh Vũ, thật sự đủ rồi.

Tôi không muốn chơi cùng anh nữa, trò chơi này tôi chơi không nổi.” Tôi ra sức đẩy Trần Thanh Vũ ra, mệt mỏi nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh rồi nói.

“Thật xin lỗi, Huỳnh Bảo Nhi.” Đôi môi Trần Thanh Vũ khẽ động, anh nhìn về phía tôi rồi nhả ra ba chữ, sau đó thì nghiêng đầu rời khỏi.
Tôi nắm chặt quả đấm, áo quần xộc xệch nhìn bóng lưng to lớn của Trần Thanh Vũ.

Hơi nóng trên người cũng đã bị cuốn theo từng bước chân rời đi của Trần Thanh Vũ, tôi dần dần bình tĩnh lại.
Tôi cúi đầu xuống, nhìn nút áo ngực của mình đã bị cởi ra.

Ngay lập tức, trong đầu hiện lên hình ảnh ngón tay của Trần Thanh Vũ đã từng đưa vào bên trong, bỗng chốc trong tim lại run lên từng cơn.
Tôi mới vừa sửa soạn lại quần áo thì phía đối diện đã tát tôi một bạt tai.

Tôi lập tức nghiêng đầu né tránh, vừa ngầng đầu nhìn lại thì đã thấy vẻ mặt tràn đầy giận dữ của Nguyễn Mỹ.

Đôi mắt Nguyễn Mỹ vô cùng kinh khủng, cô ta trợn mắt nhìn chằm chằm vào tôi, dường như muốn nuốt sống tôi vậy.

“Huỳnh Bảo Nhi, tại sao cô có thể không biết xấu hổ như vậy chứ?” Âm thanh của Nguyễn Mỹ khác với trước đây, không còn vẻ đoan trang nhã nhặn mà chỉ còn lại sự gào thét ghen tuông giống muôn vàn người phụ nữ khác.
Nghe thấy lời nói của Nguyễn Mỹ, tôi cười lạnh một tiếng, sửa sang lại mái tóc đã hơi rối.

“Không biết xấu hổ sao? Nếu bàn về không biết xấu hổ, tôi có thể không biết xấu hổ bằng cô sao? Cũng không biết ban đầu là ai, vào lúc tôi và Trần Thanh Vũ còn chưa ly hôn mà đã giương bụng ra oai.” “Người Trần Thanh Vũ yêu sâu đậm là tôi, cô mới là kẻ thứ ba đấy” Nguyễn Mỹ vừa nghe tôi nói vậy thì khuôn mặt xinh đẹp lập tức trở nên vô cùng dữ tợn.
Nghe thấy lời nói của Nguyễn Mỹ, tôi không khỏi trào phúng đứng lên: “Đúng vậy, Trần Thanh Vũ yêu cô nhưng mà dường như cô đã quên rằng tôi mới là vợ của Trần Thanh Vũ, là người vợ đã được cưới hỏi đàng hoàng đấy.

Cho dù cô là người mà Trần Thanh Vũ yêu sâu đậm thì sao chứ, trước khi tôi và Trần Thanh Vũ ly hôn, cô lại ôm đứa trẻ trong bụng mà ra oai thì được xem như cái gì? Hả?”
Lời nói của tôi đã đánh trúng vào tử huyệt của Nguyễn Mỹ, cô ta không nhẫn nhịn được lập tức giơ nanh múa vuốt nhào về phía tôi.
Tôi nhìn dáng vẻ vô cùng xấu xí kia của Nguyễn Mỹ, lắc đầu một cái, nhếch môi nói: “Tôi thật muốn để Trần Thanh Vũ nhìn thấy dáng vẻ này cô một chút, nhìn xem người phụ nữ mà anh ta yêu, rốt cuộc là loại người gì.” “Huỳnh Bảo Nhi, tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu.” Đôi mắt Nguyễn Mỹ đỏ ngâud, vô cùng kinh khủng nhìn vào tôi rồi uy h**p nói.
Huỳnh Bảo Nhi tôi dễ bị dọa sợ vậy sao?
Nghe thấy âm thanh gầm nhẹ của Nguyễn Mỹ, tôi chỉ thờ ơ thổi thổi ngón tay rồi giễu cợt nói: “Ừ, cô sẽ không bỏ qua cho tôi, có khi nào cô bỏ qua cho tôi đâu? Âm hồn bất tán cứ luôn đuổi theo tôi đó không phải là cô sao?”
Dùng cái loại thủ đoạn hèn hạ đó mà muốn hủy diệt tôi, không phải Nguyễn Mỹ thì còn ai vào đây? Người phụ nữ Nguyễn Mỹ này vô cùng tâm cơ, quả nhiên là không thể xem thường được.

Chỉ cần vừa nghĩ đến Nguyễn Mỹ lại dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy, đến bây giờ tôi cũng không thể nào quên được.

“Huỳnh Bảo Nhi, tôi nhất định sẽ khiến cho cô không thể lăn lộn ở thành phố này được nữa.

Cô cứ chờ mà xem đi.” Sau khi bỏ lại những lời này thì Nguyễn Mỹ tức giận rời khỏi.
Tôi lạnh nhạt nhìn bóng lưng Nguyễn Mỹ, đưa tay đặt lên bụng mình.

Tôi sẽ không ngu xuẩn mà bước vào cái bẫy của Nguyễn Mỹ lần nữa, nếu như cô ta còn dám làm chuyện gì tổn hại đến tôi thì tôi nhất định sẽ trả lại gấp trăm ngàn lần.

… “Sao lại không ăn? Không hợp khẩu vị sao?” Sau khi từ căn hộ đi đến phòng ăn của quán rượu thì Lê Minh Quang đã chờ tôi ở đó.

Những món ăn anh gọi đều rất thích hợp với phụ nữ có thai, nhưng không biết có phải bởi vì vừa rồi tức giận với Nguyễn Mỹ hay không mà bây giờ tôi không hề có chút khẩu vị nào cả.

“Không phải anh đã nói có việc bận sao? Tại sao lại đến đây? Tôi miễn cưỡng uống một chút sữa bò rồi nói với Lê Minh Quang.

Lúc tôi gọi điện thoại cho Lê Minh Quang thì anh bảo có thể sẽ bận một chút, anh bảo tôi nhất định phải đến phòng ăn dùng cơm.

Không ngờ Lê Minh Quang lại đến phòng ăn trước để chờ tôi.

“Anh vẫn không yên tâm về em cho nên mới đến đây Lê Minh Quang kéo chiếc ghế ở bên cạnh ra rồi nói với tôi.

Sau khi tôi ngồi xuống, nhìn cả bản đầy thức ăn nhưng không hiểu sao vẫn không có cảm giác thèm ăn.
Nhìn thấy dáng vẻ này của tôi, Lê Minh Quang quan tâm đưa tay ra sờ trán tôi nói: “Không muốn ăn sao? Em muốn ăn cái gì, anh bảo người làm lại cho em.”
Nghe thấy Lê Minh Quang nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy, tôi lập tức lắc đầu.

Tôi sờ bụng, vừa định nói hôm nay mình thật sự không hề có khẩu vị nhưng lại nhìn thấy Nguyễn Mỹ đang ôm lấy cánh tay của Trần Thanh Vũ đi về phía tôi và Lê Minh Quang.

Nhìn thấy Nguyễn Mỹ, tôi không khỏi sầm mặt xuống.

Hiện tại tôi thật sự không hề muốn nhìn thấy Nguyễn Mỹ.
Thế nhưng Nguyễn Mỹ lại tỏ ra trùng hợp, cười khanh khách bước vào rồi dịu dàng nói với tôi và Lê Minh Quang: “Thật trùng hợp, chúng ta cùng ăn đi?”
Đột nhiên tôi càng cảm thấy không đói bụng nữa, khuôn mặt đó của Nguyễn Mỹ khiến tôi không hề có khẩu vị.

Tôi bưng ly rượu chát trên bàn lên, lãnh đạm nhấp một hớp, không trả lời câu hỏi của Nguyễn Mỹ.

Nhưng mà Lê Minh Quang theo phép lịch sự, ánh mắt hòa nhã gật đầu với cô ta rồi bảo Nguyễn Mỹ ngồi chung bàn với chúng tôi.

Bây giờ ngay trước mặt Nguyễn Mỹ mà lại làm ra loại chuyện này với tôi, anh không sợ phụ lòng Nguyễn Mỹ à? Không sợ Nguyễn Mỹ đau lòng sao? Tôi vô cùng phiền não ném q**n l*t vào sọt rồi đi tắm.
Sau khi tắm xong, tôi mới khoác áo choàng tắm đi ra ngoài.

Tôi đến bên cạnh máy vi tính trên bàn, nhìn vào bản thiết kế của bản thân, đôi mắt hơi nheo lại suy nghĩ.
Sau khi suy nghĩ thì tôi cầm bản thiết kế lên, suy ngẫm một chút thì cảm thấy bản thiết kế này vẫn còn có thể tốt hơn nữa, tôi lập tức sửa đổi lại đôi chút.

Sau khi tôi làm xong thì đã là mười giờ tối, điện thoại của Lê Minh Quang lại gọi qua nói có làm cho tôi chút trái cây.
Tôi sờ sờ lên bụng, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy bản thân hơi đói.

Vừa rồi ở phòng ăn, bởi vì có sự tham gia của Nguyễn Mỹ và Trần Thanh Vũ nên vốn dĩ tôi cũng không ăn uống gì.

Tôi đi tới trước cửa, kéo cánh cửa ra thì nhìn thấy Lê Minh Quang đang bưng một ly sữa trái cây.

Sau khi anh nhìn thấy áo choàng tắm trên người tôi thì cặp mắt đen láy kia lập tức tối lại.

“À… em… em quên mất.” Thấy ánh mắt của Lê Minh Quang rơi trên người mình thì tôi mới kinh hãi hô một tiếng, hơi xấu hổ giải thích.
Tôi cũng hoàn toàn quên béng bản thân mình đang mặc áo choàng tắm, cứ nghĩ rằng mình đang mặc một bộ đồ có thể tiếp khách.

“Không sao, anh cũng sẽ nhanh chóng trở thành chồng em mà.” Lê Minh Quang dùng giọng diệu trêu đùa hiếm thấy mà đùa giỡn tôi.
Tôi xấu hổ nhìn Lê Minh Quang, cầm sữa trái cây trong tay.

Vào lúc tôi nghĩ rằng anh ấy sẽ rời đi thì bất chợt Lê Minh Quang lại ôm chầm lấy cơ thể tôi.

Bỗng nhiên cơ thể bị người ta ôm lấy, cả người tôi cũng cứng lại..
 
Tổng Tài Theo Đuổi Vợ Cũ
Chương 42: 42: Lập Tức Đốt Hết


“Huỳnh Bảo Nhi, lời mà em nói đều sẽ thực hiện có phải không?” Giọng nói như thế khiến lòng tôi trở nên căng thẳng, thậm chí là sợ hãi.

“Minh Quang”
Tôi cảm thấy hơi bất an đẩy nhẹ người Lê Minh Quang, ý muốn đẩy anh ấy ra.

Nhưng Lê Minh Quang lại nắm lấy cổ tay tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt nóng rực.

“Tôi muốn làm người đàn ông của em”
Hơi thở sạch sẽ mát lạnh của Lê Minh Quang dần lướt qua cổ, tôi hiểu rõ lời của Lê Minh Quang là có ý gì.
Nhưng mà…
Tôi lại không biết phải dùng cảm xúc nào để phản ứng lại.

Tôi cắn chặt răng rồi từ từ nghiêng đầu sang, tôi không dám nhìn thẳng vào Lê Minh Quang.

Ánh mắt nóng rực của anh ấy vẫn ngừng lại ở cổ tôi, vào lúc này bỗng nhiên ngón tay thon dài sạch sẽ của Lê Minh Quang nâng cằm tôi lên.

“Có thể không?”
Có thể… không?
Lê Minh Quang đang hỏi ý kiến của tôi, anh ấy muốn làm gì tôi đều biết.

Tôi nhắm mắt lại, đột nhiên trong đầu xuất hiện hình ảnh của Trần Thanh Vũ.

Nhưng… tôi hiểu rất rõ mình không được nghĩ đến Trần Thanh Vũ.
Tôi nặng nề cắn môi rồi rũ mắt xuống đáp: “Được.”
Tôi phải quên đi Trần Thanh Vũ, quên đi những ngày tro tàn đầy đau khổ kia, còn Lê Minh Quang chính là người thầy tốt nhất của tôi.

Nghe tôi nói thế ánh mắt của Lê Minh Quang càng trở nên sâu thẳm.

Anh ấy ôm lấy tôi rồi đặt tôi lên giường, lúc người chạm phải tấm đệm đột nhiên cả người tôi không nhịn được trở nên cứng đờ.
Lê Minh Quang cũng cảm nhận được sự căng cứng của tôi nên anh ấy vươn tay ra nhẹ nhàng vỗ về: “Em đừng lo lắng, tôi sẽ không làm ảnh hưởng đến đứa bé đâu.

Tôi sẽ nhẹ nhàng hơn” Tôi cắn môi nghiêng đầu qua, nhận lấy nụ hôn hoàn toàn khác với Trần Thanh Vũ của Lê Minh Quang.

Nụ hôn của Trần
Thanh Vũ nóng bỏng khiến người khác không thể thoát ra, còn nụ hôn của Lê Minh Quang lại từ tốn giống như một cơn gió, rất dịu dàng.
Ngón tay của anh ấy dần đưa xuống dưới lướt qua ngực tôi.

Lúc tay anh ấy dần đưa xuống dưới, cơ thể tôi cũng hơi nóng lên, trong lòng cũng bắt đầu cảm thấy mâu thuẫn.

“Huỳnh Bảo Nhi, đừng sợ anh.” Giọng nói khàn khàn của Lê Minh Quang vang lên nghe quyến luyến lạ thường, anh giữ lấy eo tôi rồi nhẹ nhàng đặt lên khóe môi tôi một nụ hôn.
Tôi không hề sợ Lê Minh Quang…
Anh ấy dần dần lướt xuống dưới, bàn tay nhẹ nhàng tách đôi chân của tôi ra.

Tôi có thể cảm nhận được sự biến hóa của cơ thể anh, dường như nó đang chờ thời cơ để hành động.
Làm sao đây? Có nên ngăn anh ấy lại không?
Tôi trở nên mơ màng không rõ.

Vào lúc cơ thể của Lê Minh Quang dần dần dán chặt lấy tôi, tôi cảm nhận được một luồng khí nóng rực dần ép sát người mình.

Ngón tay của tôi run lên, tôi không thể khống chế được suy nghĩ trong lòng mà đưa tay ra đẩy người Lê Minh Quang đang đè ở phía trên thật mạnh.
Lê Minh Quang bị tôi đẩy ngã xuống mặt đất.

Anh ấy sững sờ nhìn tôi, khuôn mặt khôi ngô ấy dần xuất hiện sự đau khổ khó có thể nói ra.

Có lẽ việc người đàn ông bị đẩy ra vào lúc này, đối với bất cứ ai đều là một thử thách rất lớn thì phải.
Cho dù tính cách của Lê Minh Quang có tốt đến thế nào thì đối mặt với tình huống như thể chắc hẳn ít nhiều đều sẽ tức giận thôi.

Tôi thầm nghĩ lại chuyện mình làm với anh ấy, trong lòng cũng dần trở nên bất an.
Tôi rũ mắt xuống, nắm chặt bàn tay lại rồi nói xin lỗi với Lê Minh Quang: “Xin lỗi.”
Tôi thật sự không thể chấp nhận anh ấy được..
Tôi cũng muốn chấp nhận Lê Minh Quang nhưng mà phản ứng của cơ thể tôi lại không thể lừa gạt được.

Tôi không hề có chút rung động nào với những đụng chạm của anh ấy..

“Vẫn không được sao?” Lê Minh Quang nghe thấy tôi cất tiếng xin lỗi chỉ đành cười đau khổ rồi dần dần bò dậy.
Tôi cố cúi đầu thật thấp, không dám nhìn anh ấy.

Hành động này của tôi khiến gương mặt của Lê Minh Quang lộ ra vẻ cay đắng lạ thường.

Anh mặc quần áo lên người sau đó bước về phía tôi.

Tôi cứ nghĩ rằng anh ấy vẫn còn muốn nữa nên cả người lại theo phản xạ run lên.
Nhưng mà Lê Minh Quang không hề cưỡng ép tôi, anh chỉ nhặt quần áo khoác lên người tôi rồi nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng: “Tôi sẽ không ép em.

Huỳnh Bảo Nhi, chờ tới khi em có thể hoàn toàn chấp nhận tôi chúng ta hãy làm đôi vợ chồng thực sự, có được không?”
Giọng nói trầm trầm của Lê Minh Quang dần lướt qua cổ tôi, mang theo sự bịn rịn và dịu dàng đến kỳ lạ.

Tôi lại càng cảm thấy áy náy với anh ấy hơn.

Lê Minh Quang càng đối xử tốt với tôi thì tôi lại càng khó chịu.

“Muộn lắm rồi, đi ngủ thôi.

Tối nay để tôi ngủ cùng em đi, tôi không làm gì cả, chỉ muốn ôm em thôi, có được không?”
Lê Minh Quang ôm lấy tôi rồi đặt tôi ở trên giường.

Hơi thở sạch sẽ và dịu dàng của anh ấy quét qua tầm mắt tôi.

Nghe anh ấy nói vậy, tôi đành không nhịn được mà khẽ gật đầu.

Tôi biết anh ấy sẽ không làm gì cả, tôi tin tưởng Lê Minh Quang.
Tôi lặng yên nằm trên giường, Lê Minh Quang vươn tay ôm tôi vào lòng.

Anh ấy rất an phận không hề làm một hành động gì quá giới hạn.

Trái tim vốn còn mang theo chút cảnh giác của tôi cũng dần dần được buông lỏng.

Cuối cùng tôi cũng không chống lại được cơn buồn ngủ mệt mỏi, rất nhanh sau đó đã ngủ mất.
Sau khi tôi ngủ, ngón tay của Lê Minh Quang nhẹ nhàng qua đôi mắt của tôi vừa dịu dàng lại vừa quyến luyến sâu vuốt sắc.

Hình như còn có cả tiếng thở dài phức tạp.

“Tỉnh rồi sao?” Ngày hôm sau, tôi vừa tỉnh lại đã lập tức nhìn thấy khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của Lê Minh Quang.

Anh ấy ngồi bên giường tôi, nhìn tôi ánh mắt dịu dàng rồi nói.
Không biết tại sao khi thấy Lê Minh Quang nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng như thế là tôi lại cảm thấy cả người mình không nhịn được run lên.

“Minh Quang, tối hôm qua…” “Tối hôm qua anh rất vui.” Tôi đang định nói xin lỗi vì tối hôm qua.

Tôi đã đồng ý lời cầu hôn của anh thì bây giờ cũng có thể coi là bạn gái của anh ấy.

Vốn dĩ bạn trai đưa ra yêu cầu như thế với bạn gái mình thì cũng không phải chuyện quá đáng nhưng mà tôi lại cự tuyệt.

Tôi ngẩng đầu lên, sắc mặt hơi trắng bệch đáp: “Có hơi… khó chịu.” “Để tôi ôm em về phòng nghỉ ngơi.” Lê Minh Quang trầm mặc lại, anh ấy không để ý đến phản đối của tôi, ôm tôi lên rồi bước về căn phòng của tôi.

“Phơi bộ váy cưới lên đã, ngày mai chúng ta phải mang chiếc váy cưới đó đi thi đấu rồi.” Tôi nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay của Lê Minh Quang rồi nói với anh.

“Được.” Ánh mắt sâu thẳm của anh quét về phía tôi một lát rồi không lên tiếng phản đối nữa.
Sau khi đặt tôi xuống đất anh lập tức đi treo bộ váy cưới lên rồi khóa phòng lại.

Mười nhà thiết kế chúng tôi đều có một phòng chế tác riêng của mình.

Sau khi làm xong váy cưới, chúng tôi chỉ cần khóa cửa lại rồi sau đó ngày mai mang tới cho ban giám khảo xem là được.
Lúc Lê Minh Quang bế tôi về thì tôi đã buồn ngủ lắm rồi.

Anh ấy đút tôi uống một ít sữa trái cây rồi hỏi xem tôi có muốn ăn thêm gì nữa không.

Tôi lắc đầu đáp không ăn nổi nữa.
Lê Minh Quang nhận một cuộc điện thoại, hình như là thư ký của anh ấy có việc gì gấp cần tìm.

Sau khi Lê Minh Quang đi tôi mới bắt đầu ngủ.

Tôi ngủ rất sâu, khoảng hai giờ rưỡi đêm thì tỉnh lại.

Vì lo lắng về bộ váy cưới nên một mình tôi đi đến phòng chế tác, nhìn thấy chiếc váy cưới vẫn đang đặt ở đó thì tôi mới thả lỏng, thở ra một hơi.

Tôi bước ra khỏi phòng chế tác, vốn định quay lại phòng khách sạn nghỉ ngơi nhưng khi đi qua bồn hoa ở phía ngoài khách sạn thì lại nhìn thấy Trần Thanh Vũ đang cầm điện thoại.

“Đúng thế, đốt hết.” “Ngay lập tức.”
Đốt hết cái gì?
Tôi hơi nghi hoặc nhìn biểu cảm lạnh lùng bất thường của Trần Thanh Vũ rồi nhìn anh bước về hướng phòng chế tác.

Nhưng tôi cũng chỉ nhún vai và không chú ý tiếp..
 
Tổng Tài Theo Đuổi Vợ Cũ
Chương 43: 43: Tác Phẩm Giống Nhau


Với tư cách là người hướng dẫn lần này, Trần Thanh Vũ có quyền kiểm tra váy cưới của từng thí sinh.

Tôi không để tâm đến vấn đề này trong lòng, nhưng ngày hôm sau tôi thất vọng đến nỗi thực sự muốn tự sát.
Vào hôm sau, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi tất cả chiếc váy cưới được thiết kế tinh xảo của tôi cùng với những chiếc váy cưới của chín thí sinh khác.

Tôi ngồi trong căn phòng thiết kế đã đổ nát, cả người cảm thấy vô cùng hụt hẫng.

“Bảo Nhi.” Lê Minh Quang nhận được tin tức thì nhanh chóng qua đó, khi thấy tôi ngồi trên mặt đất với vẻ mặt thất thần, anh ôm chầm lấy tôi, vẻ mặt có chút đờ đẫn.

“Đừng sợ, có anh ở đây” Lê Minh Quangôm tôi, hơi thở nhẹ nhàng ấm áp nhưng không cách nào trấn áp nỗi đau đớn cùng buồn bực trong lòng tôi.
Tôi nắm lấy quần áo trên ngực Lê Minh Quang, nghẹn ngào nói: “Minh Quang, không còn nữa rồi… váy cưới mất rồi.” Chiếc váy cưới được thiết kế công phu của tôi thật sự không còn nữa rồi.

“Anh biết, ban tổ chức đã biết chuyện này, bây giờ đang cử người đến để điều tra chuyện này, chắc hẳn ai đó đã cố tình làm việc này để hãm hại chúng ta, em đừng sợ.”
Lê Minh Quang nhẹ nhàng vỗ vai tôi an ủi, cố gắng xoa dịu cảm xúc của tôi.

Tôi nằm trong vòng tay của Lê Minh Quang, những ngón tay trắng bệch nắm chặt vào quần áo của Lê Minh Quang.

Rốt cuộc là ai đã muốn đốt hết tất cả váy cưới? Người đó rốt cuộc có mục đích gì đây?

Bởi vì chiếc váy cưới lần này đã bị đốt cháy nên ban tổ chức bên đó đã nghĩ ra một phương thức khác để chúng tôi tự làm lại chiếc váy cưới của mình.

Tôi bất lực, chỉ còn cách phác thảo lại bản vẽ thiết kế đã hoàn thành, cùng Lê Minh Quang thiết kế lại lần nữa.

Sau gần ba ngày bận rộn, cuối cùng chiếc váy cưới của chúng tôi cũng hoàn thành.
Tôi nhìn chiếc váy cưới đẹp như trong mơ trước mặt, xoa bụng cười nói: “Em cảm thấy còn đẹp hơn so với lần trước, đây là trong họa có phúc sao?”
Khi Lê Minh Quang nghe tôi nói vậy, anh xoa nhẹ mái tóc tôi rồi nói: “Bởi vì Bảo Nhi của anh càng ngày giỏi mà.”
Được Lê Minh Quang dỗ dành giống như khi còn nhỏ khiến hai tai tôi không khỏi đỏ bừng lên.

Chúng tôi xếp bộ váy cưới đã may cùng với chín thí sinh tham gia khác.

Sau khi từng chiếc váy cưới đều được trưng bày, tôi nhìn thấy chiếc váy cưới của Sara đứng hàng thứ bảy lại giống hệt chiếc váy cưới của tôi vị trí cuối cùng, cả người tôi giống như bị điện giật vậy.

“Minh Quang…” Tôi lo lắng nhìn về phía Lê Minh Quang, Lê Minh Quang cũng cau mày nhìn tôi, sau đó anh khẽ gật đầu về phía tôi với vẻ mặt bình tĩnh, anh ấy muốn giúp tôi bớt căng thắng, yên lặng xem diễn biến kế tiếp.
Tôi nhìn thấy ánh mắt uể oải khác thường của Lê Minh Quang, chỉ có thể nén nỗi sợ hãi trong lòng mình, từ từ nhìn về phía tác phẩm của Sara.

Tác phẩm của Sara thực sự giống hệt như của tôi, bất kể về mặt ý tưởng hay thiết kế thì tất cả đều giống y như đúc?
Tuy nhiên, bản thảo thiết kế của chúng tôi rõ ràng đã được bảo mật, ngoại trừ người hướng dẫn thì cũng không thể tiết lộ cho người ngoài được.

Hơn nữa nếu như người hướng dẫn đã đảm nhiệm vai trò này thì chắc chắn không thể nào tiết lộ bản thiết kế của chính học sinh mình được?
Vậy rốt cuộc tại sao bản vẽ thiết kế của tôilại có thể chuyển sang cho Sara được? Tôi có thể chắc chắn rằng tác phẩm của Sara là thiết kế của tôi.

Tôi siết chặt nắm tay, cắn chặt môi, khi tác phẩm của tôi được trưng bày trên đó thì tôi nghe thấy tiếng hò reo của cả hội trường, mọi ánh mắt đều hướng về phía tôi như thể đang xem một vở kịch hay vậy.
Ngồi trên sân khấu, Trần Thanh Vũ khẽ cau mày, ánh mắt sâu lắng nhìn về phía tôi.

Tôi bị Trần Thanh Vũ nhìn bằng ánh mắt sâu thẳm khác thường khiến cả người hơi sởn gai ốc.

Chẳng lẽ Trần Thanh Vũ cũng nghĩ rằng mình đã ăn cắp bản thiết kế của người khác sao? Không biết tại sao, chỉ cần nghĩ đến việc Trần Thanh Vũ cho rằng tôi ăn cắp bản thiết kế của người khác thì tôi cảm thấy tim mình đau đến mức không thở nổi.

“Cô Huỳnh Bảo Nhi, cô có thể giải thích một chút được không?” Giọng nói của một vị giám khảo truyền đến từ trên khán đài, người đó lạnh lùng nhìn tôi, dường như mang theo chút không vui.
Tôi biết người này là nhà thiết kế Maria, người này rất có tiếng trên thế giới, đồng thời cũng là vị giám khảo có trọng lượng nhất trong số các vị giám khảo ở đây.
Tôi căng thẳng bước lên sân khấu nói với Maria: “Thưa cô Maria, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng tôi có thể đảm bảo với cô rằng bản thiết kế này do chính tay tôi thiết kế.” “Vậy ý của cô chính là của tôi là giả sao? Tôi đã ăn cắp bản thiết kế của cô sao?” Sara đứng bên cạnh nghe thấy tôi nói vậy thì vô cùng bất mãn nói với tôi.

“Tôi không có nói như vậy nhưng tôi cũng rất tò mò, cô Sara, tại sao thiết kế của cô lại giống hệt của tôi đến vậy?” Tôi nhìn Sara với đôi mắt lạnh lùng.

Là Sara đã đánh cắp bản thiết kế của tôi sao? Nếu không thì tại sao bản thiết kế của cô ta có thể giống hệt như của tôi được chứ? “Huỳnh Bảo Nhi, cô thật láo xược, cô cho rằng Sara tôi lại đi ăn trộm bản vẽ thiết kế của cô sao? Khi tôi nổi tiếng thì còn không biết cô đang ở nơi nào đâu, cô lại dám hung hăng kiêu ngạo như vậy trước mặt tôi sao.” Sara cũng có chút danh tiếng nhỏ trên quốc tế, nói gì đi nữa thì tôi cũng chỉ là một kẻ vô danh.
Suy nghĩ của mọi người chắc chắn đều sẽ là như vậy, rốt cuộc thì làm sao một nhà thiết kế Sara đã từng đạt được danh tiếng lại có thể ăn cắp thiết kế của một nhà thiết kế không có chút tiếng tăm nào được cơ chứ.

“Tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, hy vọng ban tố chức có thể điều tra chuyện này.” Tôi lưỡng lự một chút, nhìn giám khảo trên sân khấu rồi nói.
Mười vị giám khảo cùng nhau bước ra thì thầm với nhau, không biết họ đang nói chuyện gì.

Tôi nhìn thấy vẻ mặt của
Trần Thanh Vũ trở nên hơi lạnh lùng khó hiểu, khi anh nhìn tôi thì lại lóe lên một cảm xúc phức tạp.

Trong khi tôi đang lo lắng đợi ban giám khảo gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng bọn họ cũng dừng cuộc thảo luận lại, tất cả ánh mắt của mọi người đều hướng về phía tôi.

“Huỳnh Bảo Nhi, phía bên giám khảo của chúng tôi nhất trí quyết định hoãn lại cuộc thi này.

Chúng tôi cần điều tra về vấn đề này, trước khi điều tra rõ ràng sự việc, không ai có thể rời khỏi nông trường được.”
Sau khi các giám khảo nói xong thì mọi người đều rời đi.

Trước khi Trần Thanh Vũ rời đi, anh mím chặt đôi môi mỏng,ánh mắt sâu xa nhìn tôi rồi mới quay người rời đi.

Sara và tám thí sinh khác bước đến chỗ tôi, lạnh lùng chế nhạo tôi.

“Huỳnh Bảo Nhi, cô thật to gan, lại dám đi ăn trộm bản vẽ thiết kế của người khác.” “Tôi nói rồi, tôi không có ăn cắp.

Tôi còn muốn hỏi cô đó, tại sao thiết kế của cô lại giống của tôi đến như vậy.

Không hiểu tại sao tôi lại bị coi như một tên trộm, tâm trạng của tôivô cùng không thoải mái?
Trước khi rời đi, Nguyễn Mỹquay đầu lại nhìn tôi một cáchđầy khiêu khích.
Tôi cũng không có hứng thú với loại khiêu khích này của Nguyễn Mỹ, theo tôi thấy thìNguyễn Mỹ chỉ là một con bọ đáng thương mà thôi.

“Bảo bối, hôm nay mẹ hơi mệt, phải làm sao đây.” Buổi tối sau khi ăn cơm xong thì Lê Minh Quangđưa tôi trở về phòng, anh ấy nói với tôikhông cần suy nghĩ nhiều như vậy, chuyện này nhất định sẽ điều tra ra.
Tuy nói như vậy nhưng trong lòng tôi luôn có cảm giác lo lắng bất an.

Cảm giác bất an này khiến tâm trạng tôi lo lắng không thể giải thích được.

Tôi bước ra từ phòng tắm,sau khi tắm xong thì ôm bụng ngồi trên giường, sờ nhẹ lên bụng và nói với đứa con trong bụng.
Tôi tin rằng,đứa trẻ của tôi nhất định có thể hiểu được tâm trạng của tôi.

Tôi ngồi một lúc lâu, cho đến khi hơi mệt thì tôi mới tắt đèn, vừa muốn đi ngủ nhưng lúc này cửa phòng lại bị gõ.

Tôi không khỏi hơinhíu mày, không biết muộn thế này lại có ai đến nữa.

Tôi bất lực bước ra khỏi giường, vừa xoa nhẹ đứa trẻ trong bụng vừa bước ra cửa mở.

“Trần Thanh Vũ? Sao anh lại ở đây?” Sau khi nhìn thấy người đang gõ cửa thì tôi không khỏi nhíu mày.
Khuôn mặt tuấn tú của Trần Thanh Vũ hơi ửng đỏ, trên người còn có mùi rượu nồng nặc.
Không cần phải nói, chắc hẳn Trần Thanh Vũđã uống rất nhiều rượu? Tôi nhìn bộ dạng say khướt của Trần Thanh Vũ, trong lòng hỏi cảnh giác: “Đã muộn rồi, tổng giám đốc Vũ còn không về phòng của anh và cô Mỹ hay sao?”.
 
Tổng Tài Theo Đuổi Vợ Cũ
Chương 44: 44: Tôi Uống Say Rồi


Nói xong, tôi bèn đóng cửa phòng lại, nhưng vào ngay lúc này, Trần Thanh Vũ lại vươn tay ra chặn cửa.

Tôi bị hành động này của Trần Thanh Vũ chọc tức, đen mặt nói: “Trần Thanh Vũ, rốt cuộc anh muốn làm cái gì.” “Tôi hơi… mệt.”Trần Thanh Vũ giống như đang rất mệt mỏi nói lẩm bẩm với tôi.

“Mệt mỏi thì trở về phòng, hôm nay tâm trạng của tôi không tốt, mời anh đi cho.” Tôi kìm nén lửa giận trong lòng xuống, lạnh lùng nói với Trần Thanh Vũ.
Hôm nay đã xảy ra loại chuyện này, tâm trạng muốn tốt cũng khó, tôi thật sự không có thời gian đấu võ mồm với Trần Thanh Vũ.
Khi tôi vừa muốn khép cửa thì Trần Thanh Vũ lại vươn tay đẩy tôi ra rồi đóng cửa phòng của tôi lại.

Tôi bị hành vi lưu manh của Trần Thanh Vũ chọc tức đến sầm mặt.

“Trần Thanh Vũ, con mẹ nó, rốt cuộc anh muốn làm cái gì?” Lửa giận của tôi hoàn toàn bị Trần Thanh Vũ đốt lên, không nhịn được nói ra lời thô bạo.
Trần Thanh Vũ dùng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm tôi, sau đó cúi đầu, cắn lên miệng tôi, anh ôm lấy cơ thể của tôi, nảy sinh lòng ác độc đẩy tôi vào vách tường bên cạnh.

“Ưm” Lưng tôi đập vào bức tường rắn chắc khiến tôi đau đến mức không nhịn được rên lên một tiếng.
Tôi tức giận ngẩng đầu lên đối diện với cặp mắt đầy tơ máu đỏ ngầu của Trần Thanh Vũ, hét lên: “Trần Thanh Vũ, mẹ nó anh mau buông tôi ra.” “Huỳnh Bảo Nhi… Sáng nay… tại sao Lê Minh Quang lại bước ra từ phòng của cô?” Trần Thanh Vũ hít một hơi thật sâu xong, anh ấn mạnh ngón tay lên đôi môi đỏ mọng của tôi.
Không hiểu sao sự chất vấn của anh lại khiến tâm trạng tôi trở nên rất khó chịu.
Tôi mỉa mai liếc nhìn Trần Thanh Vũ một cái, mặt không cảm xúc nói: “Lê Minh Quang là bạn trai của tôi, anh ấy qua đêm ở phòng tôi không phải là một chuyện rất bình thường sao?” “Tôi không cho phép” Trần Thanh Vũ nghe xong, ánh mắt vốn đã kh*ng b* này càng trở nên đáng sợ hơn.
Anh giữ chặt bả vai của tôi, giống như muốn bóp nát bả vai tôi vậy.

Hành động này của Trần Thanh Vũ khiến cả người của tôi có hơi đau đớn.
Tôi nhíu mày, trên mặt mang theo vẻ không vui nói: “Trần Thanh Vũ, đây là chuyện giữa tôi và Lê Minh Quang, hoàn toàn không liên quan tới anh.

Anh buông ra cho tôi, có nghe hay không.” “Huỳnh Bảo Nhi, cô dám… cô dám để Lê Minh Quang chạm vào cô, tôi tuyệt đối sẽ cho cô biết tay” Thấy Trần Thanh Vũ thở hổn hển như vậy, tâm trạng của tôi trở nên rối loạn.
Tôi nâng chân lên muốn đá Trần Thanh Vũ văng ra, nhưng động tác của Trần Thanh Vũ lại vô cùng nhanh nhẹn, anh lập tức giữ được chân tôi.

Anh chen cơ thể mình vào g*** h** ch*n tôi, động tác quyến rũ thậm chí mờ ám này khiến cả người tôi trở nên khô nóng khó chịu.

“Trần Thanh Vũ, anh điên rồi, buông tôi ra:” “Huỳnh Bảo Nhi, Huỳnh Bảo Nhi” Trần Thanh Vũ giống như bị điên liên tục gọi tên cô, sau đó cúi đầu hôn lên từng chút trên môi cô.

Ngón tay nóng bỏng như dung nham của anh chạm vào da thịt tôi.
Bị Trần Thanh Vũ đụng chạm như thế, dường như tôi cảm thấy cả cơ thể của mình sắp bùng cháy lên.

“Trần Thanh Vũ… Đừng… Buông tôi ra…”
Khi ngón tay của Trần Thanh Vũ sờ loạn trên người tôi, tôi chịu đựng sự rung động trong lòng đấy người Trần Thanh Vũ ra, khẽ quát Trần Thanh Vũ một tiếng.

Đôi mắt của Trần Thanh Vũ đỏ ngầu, hơi thở nóng rực cuồng dã của anh sắp bức tôi phát điên,
Anh xé rách quần áo của tôi, quát khẽ với tôi: “Huỳnh Bảo Nhi, cô dám đểLê Minh Quang chạm vào cô nhưng lại không cho tôi chạm vào cô sao?” “Anh đúng là cái tên không nói lý lẽ, buông tôi ra.” Tôi cố gắng giãy giụa, thật vất vả mới giải thoát được một cánh tay, tôi không hề nghĩ ngợi đã tát một cái lên trên mặt Trần Thanh Vũ.
Trần Thanh Vũ bị tôi đánh đến sững sờ, sau đó lại càng trở nên thô bạo hơn.

Anh tách hai chân tôi ra rồi c** th*t l*ng của mình xuống, tôi nhìn dáng vẻ phẫn nộ lúc này của anh, biết rất rõ kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì.

Tuy nhiên, tôi tuyệt đối sẽ không thể để chuyện đó xảy ra.

Ngay lúc cả cơ thể nóng rực của Trần Thanh Vũ dần dần tiến tới gần tôi, tôi không nhịn được quát Trần Thanh Vũ một tiếng: “Trần Thanh Vũ, anh nghe rõ cho rõ, nếu anh dám đụng vào tôi, tôi sẽ hận anh, tôi sẽ hận anh cả đời, anh có nghe thấy không?”
Có lẽ lời tôi nói đã khiến Trần Thanh Vũ đang mất đi lý trí dần dần lấy lại tinh thần.

Màu đỏ trong mắt anh dần dần biến mất không ít, ánh mắt dường như trở nên mê mang nhìn tôi đang nằm dưới thân anh.
Tôi thấy Trần Thanh Vũ đã khôi phục lý trí thì lập tức dùng sức đẩy Trần Thanh Vũ ra khỏi người tôi.

Trần Thanh Vũ bị tôi đẩy lảo đảo lui về phía sau một bước, sau đó không hề nói gì cả nhưng ánh mắt vẫn mê mang nhìn chằm chằm vào tôi.

“Anh có thể đi rồi” Tôi mặc quần áo của mình vào, ôm lấy bụng và nói với Trần Thanh Vũ một cách cảnh giác.
Bây giờ tôi thật sự rất lo lắng Trần Thanh Vũ sẽ đột nhiên nổi điên làm chuyện đó với tôi lần nữa.

Tôi đang mang thai đứa nhỏ trong bụng, bây giờTrần Thanh Vũ không khác gì đã mất đi lý trí.
Một khi anh làm chuyện gì với tôi, tôi căn bản không có cách nào tránh né.

“Huỳnh Bảo Nhi” Trần Thanh Vũ sửa sang lại quần áo của mình một chút, dùng ánh mắt mang theo một chút áy náy nhìn tôi.
Tôi quay đầu đi, lạnh mặt nói: “Đừng nổi điên ở chỗ của tôi, nếu anh muốn phụ nữ thìcó thể đặt dịch vụ dành cho khách thuê.

Còn nếu thật sự không được thì tôi tin rằng Nguyễn Mỹ sẽ hầu hạ anh thật tốt.”
Cơ thể của Trần Thanh Vũ dường như trở nên cứng đờ bởi vì câu nói của tôi.
Anh nheo đôi mắt lại nhìn tôichằm chằm, trong khoảnh khắc đó tôi còn tưởng rằng Trần Thanh Vũ sẽ muốn nuốt sống tôi.

Cơ thể của tôi cứng đờ, siết thật mạnh nắm tay, không nói lời nào.
Mãi đến khi Trần Thanh Vũ đi đến trước mặt tôi, đột nhiên ôm lấy cơ thể của tôi, anh ôm tôi vào lòng thật chặt, quanh chóp mũi của tôi đều là hơi thở của Trần Thanh Vũ, tôi hơi lo lắng muốn giãy giụa thì giọng nói trầm khàn của Trần Thanh Vũ vang lên bên tai tôi.
Anh nói…
Đừng cử động, chỉ thế này thôi, để tôi ôm một chút.

Lúc anh nói lời này, giọng nói thâm trầm đến mức hơi đáng sợ.
Tôi mím môi, bất đắc dĩ nói với Trần Thanh Vũ: “Trần Thanh Vũ… Rốt cuộc anh muốn như thế nào? Có phải anh cảm thấy vết thương của tôi chưa đủ sâu muốn đâm thêm một nhát đúng không? Người anh yêu không phải nên là Nguyễn Mỹ sao? Nhưng rốt cuộc hành vi bây giờ của anh là tại sao hả?” “Tôi uống say” Cơ thểTrần Thanh Vũ cứng đờ giống như một tảng băng.
Một lúc lâu sau, khi tôi cho rằng Trần Thanh Vũ sẽ không trả lời câu hỏi của tôi thì anh lại đến bên tai tôi nói ra một câu này.

Nghe thấy Trần Thanh Vũ nói như vậy, cơ thể của tôi không khỏi run lên một chút.

“Tôi thật sự uống say, Huỳnh Bảo Nhi” Trần Thanh Vũ vùi mặt vào cổ cô, ôm chặt tôi vào ngựcgiống như một đứa nhỏ yếu ớt không có cảm giác an toàn,
Tôi nghe Trần Thanh Vũ nói xong, ánh mắt hiện lên một sự phiền muộn bất đắc dĩ.

Trần Thanh Vũ, anh uống say nhưng tôi cũng uống say thì phải làm sao bây giờ? “Anh muốn làm cái gì?” Ngay lúc tôi thất thần thì Trần Thanh Vũ lại đột nhiên bể tôi lên, tôi hoảng sợ cho rằng Trần Thanh Vũ còn muốn làm chuyện đó.
Khi một người đàn ông uống say, sức lực sẽ còn lớn hơn cả lúc bình thường, tôi thật sự không thể chịu được.
Trần Thanh Vũ nhận ra tôi đang căng thẳng, giọng nói trở nên lạc lõng cô đơn: “Tôi không làm gì hết, chỉ muốn ngủ với cô, ngủ một cách bình thường thôi.”
Tôi vốn có thể nói ra những lời lẽ chính đáng hoặc vô cùng sắc bén đuổi Trần Thanh Vũ đi, nhưng không biết vì sao, có lẽ là do cảm xúc kích động trong mắt anh đã khiến tôi hoàn toàn không thể đuổiTrần Thanh Vũ đi được nữa.
Nụ hôn của anh giống như có ma lực, công kích vào chỗ sâu nhất trong đáy lòng của tôi.

Tôi khẽ rên lên một tiếng, thân thể vô thức ưỡn người về phía Trần Thanh Vũ.

Anh chậm rãi duỗi tay xuống g*** h** ch*n tôi, ngón tay nhẹ nhàng vói vào trong.

“Đừng..” Tôi không nhịn được giữ lấy tay của Trần Thanh Vũ, không thể để mình bị Trần Thanh Vũ khiêu khích như thế này được.
Nếu khiến đứa nhỏ trong bụng bị thương thì làm sao.

Trần Thanh Vũ dùng ánh mắt ưu thương nhìn tôi, nhìn ánh sáng trong đáy mắt của Trần Thanh Vũ, tôi đột nhiên buông lỏng tay ra.
Trần Thanh Vũ thu hồi ngón tay rồi bế tôi lên, anh tách chân tôi ra, cúi đầu xuống rồi vùi vào.

Tôi không ngờ Trần Thanh Vũ sẽ làm chuyện này với tôi một lần nữa, tư thế hèn mọn này của anh khiến cả người tôi trở nên run rẩy.

Tôi ôm lấy đầu của Trần Thanh Vũ, hai chân mở rộng ra, không ngừng kêu tên của Trần Thanh Vũ.

“Trần Thanh Vũ, nhẹ một chút.” “Tôi biết.”
Đôi mắt của Trần Thanh Vũ đỏ ngầu, trên miệng dính một chút chất lỏng.
Tôi nhìn Trần Thanh Vũ hiện thân giống như quỷ dữ trong đêm tối, đầu óc không thể nào hoạt động được nữa.

Trần Thanh Vũ dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm tôi, cầm lấy tay của tôi đặt lên trên người anh.

“Tôi có thể… không chạm vào em, nhưng em có thể giúp tôi giống như hai chúng ta làm một lần vậy, có được không?”
Yêu cầu của Trần Thanh Vũ đột ngột khiến tôi cảm thấy không có cách nào từ chối được.

Tôi cắn môi, e lệ ngượng ngùng cúi đầu xuống lấy lòng Trần Thanh Vũ.

Trần Thanh Vũ phát ra một tiếng r3n rỉ nóng bỏng, anh giữ chặt sau gáy của tôi, đè đầu của tôi lại, giọng nói trở nên đứt quãng: “Huỳnh Bảo Nhi, em giỏi quá… Ưm..”.
 
Tổng Tài Theo Đuổi Vợ Cũ
Chương 45: 45: Mục Tiêu Của Nguyễn Mỹ


Tôi và Trần Thanh Vũ quay cuồng trên giường, anh thật dịu dàng, không hề làm tôi bị thương và cũng không ép buộc tôi.

Chúng tôi giống như một đôi tình nhân vụng trộm, v**t v* thân thể đối phương cho đến rạng sáng.
Ngày hôm sau, lúc tỉnh lại, trên giường hỗn độn như biểu hiện rõ tối hôm qua chúng tôi đã làm gì.

Tôi nhớ đến cảnh tối hôm qua Trần Thanh Vũ đã giúp mình, cả người tôi đều nóng lên.
Tôi vuốt bụng, trên mặt không che giấu được sự hạnh phúc và ngọt ngào.

Tôi thích cảm giác ở trên giường với Trần Thanh Vũ, thật sự rất thích… Tôi mệt mỏi bước xuống giường, Trần Thanh Vũ bước ra từ trong phòng tắm, anh nhìn thấy tôi đứng lên thì dường như hơi kinh ngạc.

Sau đó anh tiến lên ôm tôi, lưu luyến hôn môi với tôi.

“Còn chưa đánh răng.” Tôi nhẹ nhàng đẩy Trần Thanh Vũ ra, hơi khó chịu nói thầm với anh.
Trần Thanh Vũ lại cắn cằm tôi, thản nhiên nói: “Không sao, anh không chê.”
Trần Thanh Vũ nói vậy làm tôi đỏ mặt, tôi e lệ ngại ngùng liếc Trần Thanh Vũ một cái.

Trần Thanh Vũ ôm chặt vòng eo tôi và nói: “Huỳnh Bảo Nhi, không được làm biểu cảm quyến rũ như vậy.” “Tôi không có.” Tôi vô tội chớp mắt, nhìn Trần Thanh Vũ nói.
Muốn nói quyến rũ thì Trần Thanh Vũ mới luôn là người làm ra biểu cảm đó với tôi, lần nào cũng làm tôi không chịu được.

“Tôi muốn em, rất muốn em.” Trần Thanh Vũ cắn môi tôi, ngón tay với vào trong quần áo tôi.

Tôi bị anh làm cho cả người bủn rủn, nhưng tôi lại không mất đi lý trí.

“Không được.”
Tôi thở hổn hển, lắc đầu nói với Trần Thanh Vũ.
Trần Thanh Vũ nghe tôi nói vậy thì vô cùng không vui nói: “Vì sao không được? Chẳng lẽ em muốn mỗi ngày tôi đều tìm em làm sao?”
Nghe Trần Thanh Vũ nói như vậy, tôi suýt hộc máu.
Tôi đỏ mặt, nói với Trần Thanh Vũ: “Bây giờ không được, nếu anh… thật sự khó chịu, tôi có thể… dùng tay hoặc dùng miệng”
Bào thai còn chưa ổn định, tôi sẽ không để Trần Thanh Vũ làm bậy.

Trần Thanh Vũ kéo tay tôi đặt trên người anh, tôi cảm nhận được sự xao động trên cơ thể anh, hai chân tôi gần như mềm nhũn.

“Tôi muốn tiến vào cơ thể em” Trần Thanh Vũ dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm vào tôi.

“Chờ chút, mấy ngày nay… Tôi không tiện.” “Tối qua tôi không cảm thấy em có gì không tiện” Trần Thanh Vũ giơ ngón tay thon dài chỉ vào miệng mình.
Tôi nhìn dáng vẻ câu dẫn của Trần Thanh Vũ, cơ thể không nhịn được khẽ run lên.
Tôi cắn môi, bất an lắc đầu nói: “Nhưng không tiện, tóm lại là không được.” “Được rồi, tôi chờ em cam tâm tình nguyện mở hai chân ra nghênh đón tôi.”
Trần Thanh Vũ nghe tôi nói vậy, tuy có chút không cam lòng nhưng cũng không tiếp tục ép buộc tôi.

Nghe Trần Thanh Vũ nói xong, tôi thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Chúng tôi lưu luyến ôm hôn trước cửa phòng tắm, tôi nhìn bóng dáng tôi và Trần Thanh Vũ chiếu trên tấm kính, thật đẹp.
Giống như chúng tôi chưa bao giờ ly hôn, nếu trước đây chúng tôi cũng thân thiết như vậy thì tốt rồi? “Sao hôm nay em không mở cửa?” Giữa trưa, tôi vất vả đuổi Trần Thanh Vũ đi rồi mới đến nhà hàng gặp Lê Minh Quang.

Anh ấy nhìn thấy dáng vẻ mặt đỏ tai hồng của tôi thì không nhịn được mở miệng hỏi.
Tôi vừa nghe xong, đột nhiên tim lại đập nhanh hơn, tôi đỏ mặt căng thẳng nắm chặt tay lại.

“Em… ngủ quên, không nghe thấy.” Tôi hơi chột dạ không dám nhìn Lê Minh Quang.
Thật ra, lúc ấy tôi đang hôn Trần Thanh Vũ trong phòng khách, dường như Trần Thanh Vũ rất thích hôn môi, mỗi lần đều hôn thật lâu.

Sau mỗi lần hôn thì sẽ dần dần mất khống chế, tôi phải tốn rất nhiều công sức mới ngăn cản được.

Lê Minh Quang nghe tôi nói xong, anh ấy dùng ánh mắt thâm trầm nhìn tôi, đôi mắt hiện lên vẻ sâu xa nói.

“Phải không? Anh còn tưởng nhà em có người khác.” “Sao… sao có thể có người khác được chứ.” Lê Minh Quang nói vậy khiến cơ thể tôi đột nhiên cứng đờ, tôi cười gượng một tiếng rồi giả vờ trấn tĩnh nói với Lê Minh Quang.
Tôi cầm ly sữa bò nóng ở một bên lên nhấp một ngụm, thậm chí còn chột dạ không dám nhìn Lê Minh Quang.

Chỉ một buổi tối, tôi đã bị Trần Thanh Vũ câu dẫn hai lần, tôi phải làm sao bây giờ?
Nghĩ đến đây, bỗng nhiên tôi hơi bực bội, tôi vừa cho Lê Minh Quang một tia hy vọng mà lại dây dưa không dứt với Trần Thanh Vũ, tôi cảm thấy chán ghét bản thân mình.

“Minh Quang” Sau khi rối rắm một lúc lâu, cuối cùng tôi cũng không đành lòng lừa gạt Lê Minh Quang.
Tôi li3m môi, nhìn về phía Lê Minh Quang đang ăn bò bít tết.

Lê Minh Quang nghe thấy tôi gọi anh ấy thì nhíu mày nhìn tôi.

“Em… thật ra tối hôm qua em với Trần Thanh Vũ..”
Lên giường… Hai chữ cuối tôi chưa kịp nói ra, bởi vì tôi nhìn thấy Nguyễn Mỹ và Trần Thanh Vũ đang đi tới.

Nhìn thấy Trần Thanh Vũ, tôi lại nhớ tới cảnh tối qua và sáng nay chúng tôi hôn môi, dường như trên môi tôi vẫn còn lưu lại mùi vị của Trần Thanh Vũ.

Nghĩ đến đây, tôi cắn môi không dám nhìn Trần Thanh Vũ.

“Thật trùng hợp” Nguyễn Mỹ đi đến đây dịu dàng cười nói với tôi và Lê Minh Quang.

Lê Minh Quang chỉ lễ phép gật đầu, tôi lạnh lùng nhìn
Nguyễn Mỹ một cái, bàn tay đặt dưới bàn ăn nhẹ nhàng vuốt bụng.

“Nghe nói chuyện cô sao chép bản thiết kế sẽ lập tức có kết quả, không biết cô đã biết chưa?” Nguyễn Mỹ chưa hỏi mà đã ngồi xuống bàn của chúng tôi, cô ta chống cắm, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn về phía tôi.
Tôi nhìn Nguyễn Mỹ, đột nhiên trong lòng dâng lên cảm xúc vô cùng bất an.

Nguyễn Mỹ nói lời này là có ý gì? Chẳng lẽ chuyện mình sao chép thiết kế có kết quả khác sao? “Cô Bảo Nhi không tò mò kết quả chuyện này sao?” Nguyễn Mỹ thấy tôi không nói gì, nhìn về phía tôi nói.
Tôi nghe Nguyễn Mỹ nói xong thì thản nhiên đáp: “Tôi không làm sai, tôi không có việc gì phải sốt ruột.” “Thật không? Cô Bảo Nhi đang tự tin hay là đang..

chột dạ?” Đột nhiên giọng nói Nguyễn Mỹ trở nên lạnh lùng.
Nguyễn Mỹ, cô nói lời này là có ý gì?” “Không có gì, chỉ là có lẽ cô không biết, nhân chứng là ai thôi.”
Nhân chứng? Nhân chứng gì chứ? Nguyễn Mỹ nói những lời này rốt cuộc là có ý gì? Trong lúc tôi đang nghi ngờ, Trần Thanh Vũ đã đứng dậy kéo Nguyễn Mỹ rời đi.

Tôi nhìn bóng dáng Trần Thanh Vũ rời đi cùng Nguyễn Mỹ, vẻ mặt không thể hiểu được.
Lê Minh Quang cũng vậy, anh ấy vươn tay vỗ lên tay tôi nói: “Được rồi, không cần phải suy nghĩ, chúng ta cứ chờ kết quả là được.”
Maria nhìn tôi bằng mắt vô cùng sắc bén nói: “Cô Huỳnh Bảo Nhi, cô nói bản thiết kế là do tự mình thiết kế, điều này cô có thể bảo đảm không?”
Lời nói của Maria khiến tôi cảm thấy hơi khó hiểu.

Bản thiết kế này do chính tôi thiết kế, sao tôi lại không thể bảo đảm.
Vì thế tôi ngoan ngoãn gật gật đầu, nhìn Maria rồi bình tĩnh nói: “Vâng, tôi có thể đảm bảo, thiết kế này tuyệt đối do chính tôi sáng tác.”
Tôi không sao chép của bất cứ ai, tôi không cần chột dạ.
Maria nghe tôi nói xong, ánh mắt hơi lạnh lùng nói: “Cô Huỳnh Bảo Nhi, mong cô trả lời tôi lần nữa, bản thiết kế này thật sự do cô thiết kế sao?”
Giọng điệu của Maria giống như đang chất vấn tội phạm khiến tôi có chút không vui..
 
Back
Top Bottom