Ngôn Tình Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân
Chương 500


Chương 500: Biết an ủi anh như thế nào?

Tiêu Vinh vẫn luôn cảm thấy căn phòng bí mật đó đang cất giấu điều gì bí ẩn.

Rốt cuộc là gì chứ, anh ta vô cùng tò mò.

Chắc không phải là ông già khốn kiếp đó lưu lại chứng cứ chứ?

“Còn nữa, giúp tôi làm một chuyện, ông già đó sống lâu quá rồi, giúp tôi xử lý đi, làm sạch sẽ một chút, đừng có để lại dấu vết gì.”

“Tôi hiểu rồi.”

Tiêu Vinh tắt điện thoại, anh ta nhìn vào đại dương mênh mông, ánh mắt u ám: “Không thể ngờ ông cụ còn có một căn phòng bí mật, đến tôi còn không biết.”

Nơi đó rốt cuộc đang cất giấu bí mật gì. Có điều với anh ta mà nói, tất cả đều không quan trọng.

Tiêu Khôn Hoằng trở về khu biệt thự Thiên Thượng số một lúc này mọi người đều đã tỉnh dậy.

“Cha!”

Bé Bánh Bao lon ton chạy tới, giơ cánh tay mũm mĩm lên: “Cha nhìn con gói sủi cảo này.”

“Ồ, giỏi quá.”

Tiêu Khôn Hoằng nắm lấy cánh tay dính đầy bột mì của con gái, anh đi vào phòng khách, phát hiện ra trên bàn chất đầy bột và nhân bánh.

“Hôm nay ăn sủi cảo sao?”

“Đúng vậy, vừa đúng hôm nay là mùng một, ăn sủi cảo đi.”

Thi Nhân nhìn anh, phát hiện vẻ mặt Tiêu Khôn Hoằng vẫn như bình thường, không có gì khác thường, cô mới yên tâm thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Có lẽ là anh che giấu quá tốt, dù sao bây giờ cũng không phải lúc thích hợp để hỏi.

Đợi lát nữa có một mình rồi hỏi sau cũng được.

Thi Nhân nhìn anh nói: “Còn đứng đó làm gì, mau rửa tay rồi tới đây cùng nhau gói sủi cảo đi.”

“Ừ, anh đi thay quần áo đã.”

Đôi môi mỏng của Tiêu Khôn Hoằng khẽ cong lên một nụ cười, có điều lúc bước lên lầu, nụ cười nhạt đi rất nhiều.

Chuyện căn phòng bí mật khiến anh có chút lo lắng.

Manh mối đều hướng về phía nước S.

Lẽ nào nhà họ Tiêu còn cất giấu bí mật gì?

Buổi trưa, cả nhà Tiêu Khôn Hoằng cùng nhau gói sủi cảo sau đó ăn bữa cơm đoàn viên.

Diệp Tranh và Mạc Tiểu Tây dẫn bọn trẻ tới vườn hoa làm một cái tổ cho Bạch Tuyết.

Dù sao thì lần này tới nước S cũng mang về không ít đá, đứa bé thứ ba luôn ấp ủ mong muốn làm cho Bạch Tuyết một cái tổ xinh đẹp.

Thi Nhân đi tới nhìn thoáng qua, sau đó cô trở về phòng khách, cô vẫn luôn cảm thấy Tiêu Khôn Hoằng có chuyện phiền lòng nhưng không nói gia.

Bên trong két sắt của ông cụ nhà họ Tiêu rốt cuộc là có thứ gì?

Khi cô đi vào phòng khách, phát hiện anh không ở đó, lẽ nào đi tới thư phòng rồi?

Thi Nhân mang một đĩa trái cây đi vào thư phòng, cửa không đóng và chỉ khép hờ, bên trong truyền tới giọng nói của anh: “Không cần biết tổn bao nhiêu tiền, nhất định phải tìm được người.”

Cô đứng ở cửa, nhẹ nhàng gõ vài tiếng, sau đó đi vào.

Tiêu Khôn Hoằng nhìn thấy cÔ, lập tức ngắt điện thoại: “Sao em lại tới đây?”

“Em mang hơi ấm tới đây.”

Thi Nhân đặt đĩa trái cây trước mặt anh: “Bên trong két sắt của ông cụ rốt cuộc có thứ gì vậy?”

“Một vài tư liệu và ảnh chụp của mẹ Tiêu Vinh.”

“Sao lại là tư liệu của mẹ Tiêu Vinh, ngoại trừ những thứ này không còn gì khác sao?”

Tiêu Khôn Hoằng gật đầu.

Thi Nhân cũng không ngờ, trợ lý Tiêu tốn nhiều công sức để mở két sắt như thế, vậy mà bên trong lại chỉ là tư liệu của mẹ Tiêu Vinh, cô còn tưởng là hợp đồng bất động sản hay là vàng bạc châu báu gì đó.

Kết quả đều không phải.

Cô nhìn Tiêu Khôn Hoằng: “Thật không nhìn ra ông cụ đối với vị đó vẫn là yêu thật lòng.”

“Yêu thật lòng?”

Tiêu Khôn Hoằng khịt mũi coi thường, loại đàn ông như ông cụ còn có thứ gọi là yêu thật lòng sao?

Nhìn những chuyện ông cụ làm, anh còn cảm thấy mất mặt. Chẳng qua những tư liệu đó rốt cuộc có phải của mẹ Tiêu Vinh hay không vẫn còn phải chờ xác thực, chỉ có thể tìm được quản gia mới biết được chân tướng.

“Vậy vừa rồi anh nói muốn tìm người, là tìm ai vậy?”

“Quản gia, anh có chút việc muốn hỏi ông ấy, có điều không thể tìm được.”

Đây mới là việc khiến Tiêu Khôn Hoằng phải lo nghĩ.

Mọi thứ vốn dĩ đang bình thường, đột nhiên khi anh muốn tìm thì người lại biến mất.

Chuyện này quá kỳ lạ.

Tiêu Khôn Hoằng chau mày, anh vẫn luôn cảm thấy bên trong còn ẩn chứa việc mà anh không biết.

“Có lẽ vì chuyện khác mà chạy trốn rồi?”

Thi Nhân có ấn tượng không tốt với quản gia lắm, lúc trước cũng là quản gia đưa cô tới bệnh viện làm phẫu thuật, cảm giác bất lực tuyệt vọng lúc đó đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ.

Cả đời này cô cũng không muốn gặp lại người quản gia đó nữa.

Hơn nữa, tướng mạo của quản gia và ông cụ nhà họ Tiêu có chút giống nhau, đều khiến người ta chán ghét.

Thi Nhân nhớ lại những chuyện trước kia, tâm trạng có chút buồn bực: “Bỏ đi, không nói những chuyện này nữa, ngày mai em định đưa con tới nghĩa trang Nam Sơn một chuyến.

“Được.”

Tiêu Khôn Hoằng biết lúc trước Thi Nhân đã muốn đưa con đi gặp cha mẹ bọn họ, có điều bởi vì bữa tiệc cuối năm của ông cụ nhà họ Mạc nên bọn họ vẫn luôn bận rộn, không có thời gian rảnh. Bây giờ mọi chuyện đã ổn định dần, chuyện nên làm vẫn phải làm.

Thi Nhân đưa trái cây cho anh: “Vất vả rồi.”

Anh cúi đầu ăn miếng trái cây trên tay cô, đôi môi hồng còn dính chút nước của trái cây, nhìn có chút mê người.

Tiêu Khôn Hoằng chậm rãi mở miệng nói: “Muốn nếm thử chút hương vị trái cây không?”

“Em, em tự mình thử.”

Trong nháy mắt Thi Nhân đã hiểu ý anh.

Có điều, cánh tay cô bị người ta dùng sức kéo lấy, cả người cô xoay vòng, ngã vào lồng ngực anh.

“Tiêu Khôn Hoằng!”

“Anh đây.”

Người đàn ông nâng cằm cô lên, sau đó khóa miệng cô lại, căn bản không cho cô chút cơ hội phản kháng nào.

Bây giờ xem như anh đã biết, đôi khi không thể hỏi, chỉ có thể trực tiếp dùng hành động là tốt nhất.

Ví dụ như bây giờ.

Tiêu Khôn Hoằng hôn cô một lúc mới dừng lại hỏi: “Có hương vị gì?”

Thi Nhân choáng váng nhìn anh: “Ngọt.”

“Ừ, anh cũng cảm thấy ngọt”

Thi Nhân chủ động choàng lấy cổ anh, hôn anh, hai người nhằm chặt mắt lại.

Nhắc tới nhà cũ của nhà họ Tiêu, cho dù là đối với anh hay là đối với cô đều không phải nơi tốt “Anh đây.”

Người đàn ông nâng cằm cô lên, sau đó khóa miệng cô lại, căn bản không cho cô chút cơ hội phản kháng nào.

Bây giờ xem như anh đã biết, đôi khi không thể hỏi, chỉ có thể trực tiếp dùng hành động là tốt nhất.

Ví dụ như bây giờ.

Tiêu Khôn Hoằng hôn cô một lúc mới dừng lại hỏi: “Có hương vị gì?”

Thi Nhân choáng váng nhìn anh: “Ngọt”

“Ừ, anh cũng cảm thấy ngọt”

Thi Nhân chủ động choàng lấy cổ anh, hôn anh, hai người nhắm chặt mắt lại.

Nhắc tới nhà cũ của nhà họ Tiêu, cho dù là đối với anh hay là đối với cô đều không phải nơi tốt đẹp gì.

Tiêu Khôn Hoằng không cho cô trở lại nơi đó nhưng anh một mình quay lại đó.

Những cảm xúc khó khăn đó anh phải một mình gánh chịu, Thi Nhân ôm lấy cổ anh, muốn an ủi anh.

Người đàn ông này chưa bao giờ nói những chuyện phiên muộn trong lòng ra.

Cho nên cô chỉ có thể làm như vậy, có thể khiến anh vui là được.

Nếu có một ngày Tiêu Khôn Hoằng thành thật nói ra tất cả mọi chuyện mới có thể khiến cô kinh ngạc, đó vẫn là anh sao?

Có điều, càng ngày mọi chuyện càng trở nên mất kiểm soát.

Thi Nhân quay đầu nhìn thư phòng, cửa vẫn còn mở, cô đỏ nói: “Cửa chưa đóng.”

“Sẽ không có ai tới đâu.” Giọng nói Tiêu Khôn Hoằng lạnh lùng mà trầm thấp, anh ngẩng đầu lên nhìn cô, sau đó bế cô lên đi tới cửa trực tiếp đóng cửa lại.

Phía sau lưng Thi Nhân dán vào cửa, truyền đến cảm giác lạnh lẽo.

Lúc này cô mới hồi phục tinh thần, ôm lấy đầu anh: “Tiêu, Tiêu Khôn Hoằng?”

“Gọi là chồng Ánh mắt người đàn ông nặng nề, hôn lên khóe miệng cô: “Em sợ cái gì? Sợ anh ăn em sao?”

“Có chút lạnh.”

Thi Nhân ngượng ngùng quay đầu đi, thật ra cô cảm thấy đang là ban ngày ban mặt, như thế này không tốt lắm, hơn nữa còn đang ở nhà.

Bên ngoài còn có Diệp Tranh và Mạc Tiểu Tây, cô có chút xấu hổ.

“Bọn họ sẽ không lên ngay đâu, em cũng rất vui mà, có đúng không?”

Sắc mặt Thi Nhân đỏ ửng lên, cô cảm thấy bây giờ bản thân bị Tiêu Khôn Hoằng dạy hư rồi!

Cái tên xấu xa này!

Sau đó Thi Nhân cảm thấy dũng khí cả đời này đều bị dùng hết vào lúc này, mặt mũi cũng bị dẫm đạp lên mặt đất.

Cô nhìn lên trân nhà, sắc mặt không ngừng thay đổi.

Bên tai cô truyền đến giọng nói kiên định của anh: “Vợ, nhìn anh.”

Thi Nhân thậm chí còn nghĩ: “Đây có phải là một giấc mơ hay
 
Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân
Chương 501


Chương 501: Có cần kiểm tra mắt của đứa bé thứ ba không?

Trời chạng vạng tối, Thì Nhận đã cảm thấy tay chân không còn là của mình nữa rồi.

Người đàn ông này cứ như gặp phải thứ gì khác thường vậy, không giống ngày thường lúc nào.

“Vẫn còn khó chịu sao?”

Tiêu Khôn Hoằng ôm người phụ nữ vào lòng mình, hai người ngồi trên ghế dựa vào nhau, nghe tiếng tim đập của đối phương.

“Một chút.”

“Để anh xoa giúp em.”Đừng mà.” Thi Nhân đè tay anh lại. Cô sợ anh làm một lát nữa thì sẽ có chuyện xảy ra mất, vẫn là tự cô làm là được.

Cô ngẩng đầu: “Tâm trạng đã khá hơn chưa?”

Người đàn ông ấy hôn lên trán cô. Anh chỉ cảm thấy mình thật may mắn khi có cô vợ nhỏ luôn bên cạnh. Nếu không anh cũng không biết bản thân như một cái xác không hồn đến khi nào.

Anh biết tính tình của bản thân đôi khi kì lạ.

Trước đây, Diệp Tranh từng nói người như anh chỉ có thể sống cô độc cả quãng đời còn lại, làm gì có ai có thể ở bên anh lâu dài.

Nhưng bây giờ anh đã gặp được rồi.Mặc dù anh không nói tâm trạng mình đang không vui nhưng nó vẫn thể hiện ra bên ngoài. Cô vợ nhỏ không hỏi nhiều mà chỉ dùng các cách khác nhau an ủi anh.

Tiêu Khôn Hoằng cúi đầu đáp: “Anh rất vui.

“Có thật là anh vui không?”

Thi Nhân ôm mặt anh: “Dễ dỗ dành đến thế sao?”

Nghe bảo anh khó dỗ nhưng phát hiện ra có vẻ cũng không đến nỗi nào.

Tiêu Khôn Hoằng sờ mũi cô: “Sau này, em đã biết cách dỗ anh như thế nào chưa?”

Đừng nghĩ anh không biết rằng cô vợ nhỏ luôn thầm nghĩ anh luôn khó chiều.

Ánh mắt Thi Nhân hơi hoảng hốt, cô không trả lời anh.Cô quyết định không trả lời vấn đề này.

Loại chuyện đi vào hang cọp này chỉ làm một lần là đủ, nếu ngày nào cũng như vậy chắc cô sẽ chết mất.

Cô ôm người bên cạnh, những chuyện trước kia đã là quá khứ, hiện tại mới là quan trọng nhất.

Sau đó, Tiêu Khôn Hoằng ôm cô đi vào phòng ngủ, hai người nhanh chóng tắm rửa thay quần áo vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thi Nhân và Tiêu Khôn Hoằng cùng nhau đi đến vườn hoa kiểm tra tiến trình xây nhà của ba bánh bao nhỏ.

Cô như chợt nhớ đến điều gì: “Đứa nhỏ thứ ba đã chọn đá, anh đã đưa hết cho đứa nhỏ rồi đúng không?”

Cô nhớ lần đầu mà đứa bé thứ ba chọn đá,tất cả đều là của Đông Lăng.

Lần thứ hai, dù con bé đã ngoan hơn, không đập phá nhưng hẳn là đứa bé thích nó.

Song không mở ra xem thì bọn họ cũng không biết nó có giá trị như thế nào.

Có vẻ đứa bé thứ ba rất coi trọng nó nên không cho mở.

Tiêu Khôn Hoằng cũng xem như yêu thương mà đem nó về.

“Um.”

“Chắc hẳn là anh tặng cho con bé loại đá đẹp đúng không? Vậy rõ ràng muốn xây cả ngôi nhà, thể có quá lãng phí không?”

Tiêu Khôn Hoằng bình thản trả lời: “Không sao, cũng không tốn bao nhiêu tiền.”

Dù sao đá cũng để ở trong nhà, không đemra ngoài nên nó không khác nhau bao nhiêu.

“Cậu ẩm ơi, chiều chuộng đứa nhỏ không giống cách anh đang làm đầu. Con bé cũng đầu biết loại đá này đắt đỏ thế nào.

“Đối với anh mà nói, chỉ cần đứa nhỏ vui vẻ thì đá kia cũng chỉ là đá mà thôi.”

Thi Nhân cười. Tuy cô sớm đoán anh sẽ trả lời như vậy nhưng cô vẫn muốn hỏi, đáp án nhận được cũng không khác so với những gì cô nghĩ.

Người này chỉ là quá thương đứa nhỏ.

Thi Nhân nghĩ đến chuyện chọn đá: “Nhưng em cũng đã hỏi đứa bé thứ nhất và đứa hai rồi, hai đứa vẫn không chọn được loại đá nào đẹp mắt, tất cả đều là đứa bé thứ ba chọn cả. Em không biết con bé chọn bằng cách nào”

Chuyện này cô vẫn chưa nghĩ ra.Theo bản năng, cô nói: “Có cần kiểm tra mắt của đứa bé thứ ba không ạ?

“Em cảm thấy cần thiết à?”

Tiêu Khôn Hoằng im lặng. Trước đây anh hoàn toàn không phát hiện điều này, lần biết năng lực của đứa bé là thông qua chuyện ở nhà ho Mac.

“Cần chứ. Nếu như đứa nhỏ không chú ý, chuyện của nhà họ Mạc lần đó có thể tiếp tục phát sinh, chúng ta phải ngăn không để cho đứa nhỏ lộ diện chữ”

Thi Nhân biết anh cảm thấy đứa bé còn nhỏ, không muốn để nó gặp những chuyện này. Nhưng từ nhỏ, ba đứa con của cô đã khác người rồi nên cô tin rằng chúng sẽ tiếp nhận dễ dàng thôi.

Tiêu Khôn Hoằng nắm tay cô: “Nghe theoem.”

Chuyện này cần nói với đảm nhỏ.

Hai người liếc nhìn nhau một cái rồi đi phía sau vườn hoa thì trông thấy ba đứa nhỏ cầm dụng cụ trong tay, cả cơ thể đã lấm lem.

Bên cạnh là Diệp Tranh xách thùng nước bùn và Mạc Tử Tây cầm đá.

Chỗ hai người lớn cũng không tốt hơn là bao, đều nhếch nhác.

Thi Nhân kinh ngạc hỏi: “Mọi người làm sao vậy?”

“Mẹ ơi, chúng con đang xây nhà ạ, dùng xi măng để xây thì chắc chắn ngôi nhà sẽ bền vững.

Mạc Tiểu Khê cầm cái xẻng nhỏ ở bên cạnh chăm chú giúp đỡ.Mạc Tử Tây ngẩng đầu nhìn: “Nữ thần ơi, con gái nhà chị bảo để tự mình làm, không cho công nhân làm nên mới có tình huống như chị thấy Chẳng lẽ cứ để đứa nhỏ chơi xi măng sao?

Xi măng không phải bùn đất nhưng nếu dính vào người cũng khó rửa trôi.

Và nếu như đứa bé thứ ba ngã vào vũng bùn thì sẽ là chuyện lớn mất.

Vì thế, cô và Diệp Tranh phải đích thân ra trận, dựa vào trình tự mà công nhân nói để làm theo. Từ trước đến đây hai người chưa từng làm công việc này nên chân tay luống cuống cả lên.

Cuối cùng trở thành như vậy, Mạc Tử Tây cũng có cảm giác thành tựu.

Thi Nhân đỡ trán: “Hai người đúng làthương cô bé.”

Vừa nói Tiêu Khôn Hoằng quá cưng chiều đứa nhỏ, nơi này liền xuất hiện thêm hai người.

Tiêu Khôn Hoằng thật sự không nhìn nổi, trực tiếp ngoắc ba đứa con nhỏ: “Lại đây.”

“Cha ơi, chúng con vẫn chưa xong Người đàn ông híp mắt: “Đây là lí do của các con à?”

Ba đứa nhỏ nhìn nhau, cả đảm không dám nói tiếp.

Tiêu Khôn Hoằng dạy dỗ ba đứa nhỏ rồi mang chúng về phòng tắm rửa sạch sẽ.

Bây giờ là mùa đông, trời bên ngoài lạnh như vậy mà dám chơi xi măng.

Thật sự là chạm tới giới hạn của anh mà.Đợi sau khi đảm nhỏ đi, cô nhìn Mạc Tử Tây và Diệp Tranh nói: “Mau trở về phòng rồi tầm đi, nhìn xem mọi người đã bẩn như thế nào kìa Diệp Tranh thở dài: “Còn không phải vì đám nhỏ sao?”

Mạc Tử Tây nhìn thoáng qua ngôi nhà: “Em có cảm giác thành tựu lắm đấy, đây là đá mang từ chỗ anh cả. Đứa bé thứ ba thể hiện khả tốt, anh cả em rất thích cô bé”

“Thể hiện tốt là do may mắn thôi.”

Mạc Tử Tây không tiếp tục loại đề tài này nữa.

Cô biết Thi Nhân tránh né chuyện này, cô cũng không dám hỏi tiếp. Mặc dù chính cô là người cũng tiếng xấu thay nhưng đến cùng vẫn không biết người nói cho nữ thần tin tức này.Dường như anh cả đang giấu diểm điều gì đó.

Còn tại sao anh cả giấu bí mật cũng như giấu nữ thần thì cô không biết.

Những vấn đề này quá phức tạp, Mạc Tử Tây cô suy nghĩ một lúc rồi quyết định không nghĩ nữa.

Dù sao nghĩ cũng vô dụng.

Có một vài chuyện, đến lúc thích hợp sẽ tự nhiên biết, ta không nên nóng nảy tìm hiểu.

Diệp Tranh cũng hiểu nên anh ta giữ im lặng.

Mỗi người chia nhau về phòng rửa mặt.

Vẫn là trong phòng ấm áp, bên ngoài thật sự quá lạnh.

Thi Nhân đi lên lầu, cô dẫn đứa thứ ba vềphòng tắm rửa.

Bần không chịu nổi, tay cũng bị đông lạnh đến mức đỏ cả lên.

“Mẹ ơi, mẹ nhìn tay lạnh này, giống như kem vậy.”

“Mẹ đã nói với con thế nào. Đừng để bản thân bẩn, mùa đông lạnh dễ sinh bệnh, bị cảm sẽ uống thuốc.

“Có lẽ dọa bằng việc uống thuốc có lẽ sẽ có tác dụng hơn đấy nhỉ.
 
Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân
Chương 502


Chương 502: Cha ơi, tam quan là gì ạ?

“Con không muốn uống thuốc đâu.”

Mạc Tiểu Khê đối với chuyện uống thuốc vô cùng kiêng dè, nhất quyết không uống.

Quả đắng.

“Nếu không muốn uống thuốc thì sao còn không nghe lời.

Thi Nhân vừa rửa mặt vừa suy nghĩ cách

dạy dỗ đứa nhỏ. Trong khoảng thời gian này được Tiêu Khôn Hoằng cưng chiều đến mức muốn lên trời. Trước đây, ba bánh bao nhỏ không nghịch ngợm như vậy, cũng thích sạch sẽ.

Cô đổ nước đi rồi nhìn con gái: Vì sao bâygiờ con không nghe lời mẹ, mau nói cho mẹ biết đi

Ngày xưa, đứa nhỏ này không như vậy.

Đứa trẻ Mạc Tiểu Khê đảo tròn mắt, rõ ràng đang tìm câu trả lời.

“Không được nói dối, mẹ biết đấy.”

Tay nhỏ của bánh bao níu áo mẹ, nói: “Bởi vì cha nói quần áo bẩn không cần mẹ giặt

“Là sao?”

“Trước kia mẹ rất vất vả. Ban ngày đi làm, về đến nhà còn phải nấu cơm, giặt giũ. Chúng con đương nhiên sẽ không thể làm tăng gánh nặng cho mẹ, hơn nữa Cát Cát sẽ mắng chúng con. Nhưng bây giờ không giống trước, có bảo mẫu giặt quần áo thì sợ gì?”

Thi Nhân nhìn dáng vẻ tự tin của con gái, côkhông biết phải đáp lời như thế nào.

Cô còn tưởng nguyên nhân gì, không ngờ là

cái này.

“Bây giờ mẹ không cần giặt đồ, cũng không vất vả làm việc cho nên các con có thể nghịch

ngợm ư?”

“Anh trai nói rằng cha có rất nhiều tiền. Có thể mua rất nhiều quần áo nên chẳng sao cả.”

Thi Nhân sờ mũi con gái: “Không được nghĩ như vậy, không thể lấy lí do này để các con nghịch.

Cô bé bĩu môi, ngoan ngoan im lặng.

Dù sao từ trước đến nay đã như vậy. Mẹ ngốc quá, đến giờ mới phát hiện, vậy đã chứng minh lời anh trai nói là đúng rồi.

Cô bé có cha, không phải sợ.Thi Nhân muốn uốn nắn lại tam quan con gai nhưng cô nhận ra mình không có biện pháp nào, mà con gái còn rất mạnh miệng.

Cô cảm thấy tức giận rồi đấy.

Từ khi nào tam quan của đứa nhỏ lại biến thành như vậy?

Mãi cho đến khi con gái tắm xong, sắc mặt của Thi Nhân vẫn chưa tốt, bánh bao nhỏ cũng giận ngược lại mẹ mà xoay đầu sang hướng khác, không muốn nói chuyện với mẹ nữa.

Hai mẹ con cứ thế cãi nhau.

Bên kia, Tiêu Khôn Hoằng ở bên cạnh thờ ơ nhìn đứa bé thứ nhất với đứa bé thứ hai tắm rửa. Hôm nay, Cát Cát không cười đùa như mọi hôm mà ngoan ngoãn tắm.

“Cát CátGiọng nói của cô gái nhỏ truyền tới.

Đứa bé thứ nhất với đứa bé thứ hai nhanh chóng ngồi sụp xuống bồn tắm, lớn tiếng đáp “Em không được qua đây, đây là nơi tắm của bé trai.

Tiêu Khôn Hoàng nghiêng người nhìn sang thì thấy con gái tóc chưa lau khô, mặc áo ngủ

từ ngoài chạy vào.

Anh xoay người ôm lấy lấy con gái nhỏ:

“Sao con đến đây?”

“Con muốn đến a

Bánh bao nhỏ bĩu môi, không giải thích thêm.

Tiêu Khôn Hoằng lấy khăn lau tóc cho con gái rồi dùng máy sấy cho khô, không để con bé

bị cảm lạnh.Tóc trẻ con mềm mượt và dài khác với

người lớn.

Động tác của Tiêu Khôn Hoàng trúc trắc, đây là lần đầu tiên anh sấy tóc cho con gái nên

không được thành thạo lắm.

“Cha ơi, nóng quá

Bánh bao nhỏ ngọ nguậy, không muốn anh sấy tóc.

“Sorry, để cha di chuyển ra xa một chút, sẽ

không nóng nữa.”

Dẫu vậy, đứa nhỏ vẫn nhích ra xa, không muốn đến gần anh.

Tiêu Khôn Hoằng cầm máy sấy, anh bất đắc dĩ nhìn con gái: “Sao con lại qua đây, mẹ con đâu?”

Từ trước đến nay, việc này đều do Thi Nhânphụ trách vì sao lần này con gái lại qua đây?

“Con không muốn để mẹ sấy tóc

“Vì sao?”

Tiêu Khôn Hoàng quan sát nét mặt của con

gái: “Cãi nhau à?”

“Hừ, không liên quan đến cha.”

Đứa bé thứ ba khoanh hai tay trước ngực, không có ý định kể cho anh nghe.

Ồ, cuối cùng Tiêu Khôn Hoằng cũng hiểu chuyện gì, thì ra là hai mẹ con cãi nhau, đúng là hiếm thấy.

Anh ngồi trên giường, hỏi: “Cô ba của tôi, cô có thể nói cho tôi biết lí do cãi nhau được không?”

“Tại sao con phải nói cho cha nghe chứ?”Dáng vẻ cầu kinh giống hệt cô vợ nhỏ, Tiêu Khôn Hoàng chỉ có thể nhẫn nại nói: “Con không nói cho nghe thì sao cha có thể giúp hạt người hòa thuận trở lại đây.

“Tại sao cha lại muốn hòa thuận?”

“Không hòa thuận ư, con không cần mẹ nữa à?”

Bánh bao nhỏ suy nghĩ, mình vẫn cần mẹ nên cô bé ngẩng đầu nhìn anh: “Mẹ ghét bỏ

con.”

“Ghét bỏ con sao? Nào, cha không chê con đâu.

Bánh bao nhỏ rất dễ dụ, cô bé nhanh chóng

đi qua và ngồi bên cạnh anh, ngoan ngoãn để cho anh sấy tóc.

Đứa bé thứ ba bĩu môi, kể lại chuyện vừa rồi một cách ngắt quãng: “Con cảm thấy conkhông sai.

Cò bé rất uất ức.

Bây giờ cô bé có cha thì còn sợ chuyện gì được nữa. Ngay cả Cát Cát cũng nói rằng làm bẩn quần áo cũng không sao, thế mà mẹ lại là mình.

“Ừm, cha cũng cảm thấy con không sai.

“Nhưng mẹ lại bảo con sai rồi.”

Tiêu Khôn Hoằng sờ tóc con gái nhỏ, cuối cùng cũng khô, sau đó anh mới nhìn bánh bao nhỏ thật chăm chú: “Không, có một chỗ con đã sai.”

“Con sai chỗ nào, cha nói cho con biết đi.”

Tiêu Khôn Hoằng dở khóc dở cười.

Đúng là anh có nói như vậy, lúc đó anh cảm thấy trẻ con vẫn nên có dáng vẻ của trẻ con,không nên vì sợ bẩn quần áo mà phải cẩn thận

đến thế.

Câu chuyện rất đơn giản.

Một lần anh đón con tan học, trong giờ học ba đứa nhỏ có làm dinh thuốc màu lên người mình. Sau đó, đứa nhỏ thứ ba phàn nàn rằng về nhà sẽ bị mẹ mắng.

Tiêu Khôn Hoằng nhìn con gái đau lòng vì bộ quần áo nên hỏi nguyên nhân.

Về sau, Tiêu Khôn Hoằng mới biết được trước đây Thi Nhân đã vất vả nhường nào, ba đứa nhỏ cũng vì không muốn tăng rắc rối cho mẹ mà phải sống cẩn thận như thế.

Anh cảm thấy đau lòng, thế là vung tay cho ba bánh bao nhỏ chơi thỏa thích, mua liền mấy bộ đồ cho chúng.

Tiêu Khôn Hoằng dặn chúng không cần lolang.

Sau đó, mỗi lần xuất hiện tình huống như vậy, anh sẽ cho bảo mẫu chuẩn bị thêm một bộ đồ, nếu làm bẩn thì chỉ cần thay rồi về nhà.

Thi Nhân hoàn toàn không biết chuyện này.

Chuyện này cứ tiến hành như vậy, mãi cho đến hiện tại Thi Nhân cũng chưa phát hiện ra, không ngờ hôm nay lại lộ ra.

Lúc ban đầu, anh cảm thấy một bộ quần áo có là gì, không muốn để con trẻ có gánh nặng trong lòng vì nó.

Nhưng có vẻ ở trong mắt cô vợ nhỏ, đây lại

là một vấn đề.

Dường như cô lo lắng ba đứa trẻ sẽ trở nên

kiêu căng, ngạo mạn.

Tiêu Khôn Hoằng sờ đầu con gái: “Việcnhỏ, nhưng thật sự con cũng có chỗ không

đúng.

“Không đúng chỗ nào ạ?”

“Con không nên nói chuyện như thế với mẹ, bởi vì như thế mẹ sẽ thấy các con không ngoan, là những đứa trẻ chỉ biết ăn chơi, cần phải thay đổi tam quan của các con. Về sau, con đừng nói cho mẹ biết cũng như không thể hiện ra bên ngoài ở trước mặt mẹ, con biết

không?”

Bánh bao nhỏ trầm ngâm suy tư một lát rồi

trả lời: “Cha ơi, tam quan là gì a?”

Tiêu Khôn Hoằng khựng lại, không biết giải

thích thế nào cho tốt.

Anh nói sang chuyện khác: “Lớn lên con sẽ

hiểu, dù sao lần này cũng là con sai, biết chưa?”

“Con biết rồi aBánh bao nhỏ giác ngộ, thật thà tự nhận

bản thân làm sai.

lát Tiêu Khôn Hoằng lại nói tiếp: “Vì thế một nữa con hãy đi xin lỗi mẹ, biết không? Mẹ đã phải nuôi dạy con các rất vất vả.

“Con biết a.”

Tiêu Khôn Hoằng mỉm cười, thầm nghĩ con

gái thật dễ dụ.

Anh lại suy nghĩ tìm cách giải thích với cô

vợ nhỏ của mình.

Dẫu sao con bé đã bán đứng mình, đã bảo do mình nói. Ngẫm lại thật khó giải quyết.

Anh đi đến trước cửa phòng tắm nhìn đứa bé thứ nhất và đứa bé thứ hai nói: “Quần áo để

ở chỗ này, tự mình mặc đi.”

“Chúng con muốn tắm nữa.”Mạc Tiểu Bắc ngửa đầu hỏi: “Cha ơi, em gái

đâu a?”

Tiêu Khôn Hoàng híp mắt nhìn: “Con bé đang ở bên ngoài, cha cho các con năm phút, nếu còn chưa mặc xong quần áo thì cha sẽ vào

“Đợi chúng con một chút ạ.”

Mạc Tiểu Bắc nhìn thoáng qua em trai, hai người ngoan ngoãn đứng lên. Nếu chaa đi vào thì chắc chắn em gái cũng sẽ đi theo, muốn đuổi cũng không đuổi được.

Nam nữ khác biệt.

Hai bánh bao nhỏ dù không tình nguyện nhưng vẫn ngoan ngoãn mặc đồ.
 
Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân
Chương 503


Chương 503: Trị tính khí của ba đứa nhỏ.

Năm phút trôi qua thật nhanh.

Tiêu Khôn Hoảng liếc nhìn thời gian, anh không tin là trị không được hai đứa nhỏ này.

Đợi đến khi thời gian tới, anh sẽ trực tiếp rời đi, bất kể đứa trẻ có ăn mặc chỉnh tế hay không.

Anh vừa đi, thì đứa bé nhỏ trăng trắng chạy ton ton vào phòng tắm: “Anh ơi, anh không mặc

đồ, ngại ngại ngại.”

“Em mau ra ngoài đi, em là con gái mà.”

“Ngại ngại ngại quá.”

Ba đứa nhỏ quậy thành một mở, Tiêu KhônHoang cũng không quan tâm, chỉ để cho bà vú ở bên ngoài canh chừng là xong chuyện rồi.

Bây giờ anh còn có việc quan trọng phải

làm.

Tiêu Khôn Hoàng đi vào phòng ngủ, phát

hiện không có ai cả.

Anh lại đến phòng làm việc ở tận cuối hành lang, kể từ khi tác phẩm điêu khắc lễ mừng thọ của ông cụ nhà họ Mạc hoàn tất, thì mợ chủ nhỏ hiếm khi ở trong đó.

Cửa không đóng chặt.

Tiêu Khôn Hoằng vừa mở cửa ra thì thấy cô vợ nhỏ đang ở bên trong nghịch ngợm thứ gì đó, anh liền đi tới: “Cái tiếp theo em định điều khắc gì đây?”

“Vẫn chưa nghĩ ra.”Thi Nhân đã phân loại những dụng cụ này, rất nhiều trong số đó đã bị bám bụi, bởi vì đây là phòng làm việc tư nhân của cô nên bình thường tự cô phải dọn dẹp chúng, cũng không có ai hay người hầu đến dọn dẹp cả.

“Năm sau em muốn điêu khắc cả bộ cũng được, bên kia vẫn chưa có khởi sắc gì cả, nên rất cần một người tài năng như em.”

“Em mà là người tài năng gì đâu chứ? Những người thợ điêu khắc kia còn có kinh nghiệm hơn em, một người mới như em qua đó làm gì?”

Thi Nhân thẳng thừng từ chối.

Cô quay lại nhìn anh: “Đứa bé thế nào rồi?”

“Đã tắm rửa sạch sẽ hết rồi, anh cũng đã sấy khô tóc cho con gái luôn rồi.”

Thi Nhân gật gật đầu, cô chỉ sợ tóc của đứatrẻ thứ ba ướt thì sẽ bị cảm lạnh.

Cô cúi đầu thu dọn đồ đạc, người đàn ông nằm lấy cổ tay cô rồi thì thầm: “Em giận con gái làm gì.”

“Em không có giận.”

“Trên mặt em viết rõ hai chữ kia kìa, còn

nói không có.”

Tiêu Khôn Hoàng ôm người con gái lỳ lợm vào lòng: “Về mọi chuyện của con gái, đều do anh không đúng, không dạy dỗ tốt, em muốn trách thì trách anh đi

“Không phải lỗi của anh, là lỗi của em.”

Thi Nhân cảm thấy rằng trong khoảng thời gian này cô đã bỏ bê đám trẻ.

Cô còn luôn cho rằng trước đây đám trẻ thích sạch sẽ, nhưng bây giờ mới biết đám trẻlại lo sẽ làm phiền mình, cô chỉ muốn nghĩ đến chuyện này, thì cảm thấy xót xa.

Nói chung là do cô làm không tốt bổn phận.

Và cũng do cô đã không cho con cái đủ cảm giác an toàn.

“Em không sai.

Tiêu Khôn Hoàng củi người ôm mặt cô lên: “Phía đám trẻ anh đã bàn với bà ấy rồi, đứa bé thứ ba cũng biết mình làm sai rồi. Về phần những chuyện trước đây đã là quá khứ, còn bây giờ có anh ở đây với em và các con. Em không cần lo lắng gì nữa rồi.”

“Em biết, chỉ là thấy hơi buồn chút thôi.

Thi Nhân hít một hơi thật sâu, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt: “Có phải anh cảm thấy em rất quái dị không?”Tiêu Khôn Hoàng vẫn còn đang xin lỗi về chuyện bọn trẻ,

Chỉ cần mỗi khi cô cảm thấy tâm trạng không tốt, thì anh sẽ luôn kéo mọi thứ lên người anh.

Cô cũng hiểu tại sao đứa trẻ lại trở nên như

thế này.

Đều hiểu đạo lý, chỉ là đôi khi tôi không thể vượt qua khó khăn của chính mình.

“Bây giờ em vốn đã khác người rồi.

Tiêu Khôn Hoằng nhéo nhéo mũi cô: Cô vợ nhỏ ạ, em cần phải thích nghi với cuộc sống hiện tại, việc giáo dục con cái anh đích thân để mắt đến, sẽ không để tụi nhỏ trở thành con sâu xã hội.

“Em biết anh rất lợi hại, em cũng chưa bao giờ lo lắng như vậy cả.Thi Nhân lau đi nước mắt trên người anh, thực ra, ban đầu cô cũng rất ngạc nhiên khi nghe đứa con thứ ba nói năng như vậy. Nhưng sau khi nghĩ lại, cô cũng đã hiểu ra.

Đây cũng không phải là chuyện gì lớn cả

Có lẽ bây giờ bị Tiêu Khôn Hoằng nuông chiều quá rồi, thậm chí cô còn cảm thấy chịu uất ức.

Khi đứa bé thứ ba đến phòng trẻ em, cô cũng không quan tâm, mà một mình đến kiểm tra phòng làm việc.

Chỉ cần mọi người trong gia đình họ bên nhau, thì mọi thứ đều trở thành chuyện nhỏ.

Vào bữa tối, bé bánh bao lúng túng liếc nhìn Thi Nhân, cũng không nói gì cả.

Thi Nhân cũng không tị nạnh gì với con gáicá.

Nhưng sau bữa ăn, Mạc Tử Tây lại xách vali của mình lên: “Nữ thần, em quyết định vẫn nên dọn ra ngoài thì hơn.

“Tại sao vậy?”

Thi Nhân có hơi ngạc nhiên, hai ngày nay Mạc Tử Tây luôn sống ở chỗ bọn họ, Tiêu Khôn Hoàng cũng không nói gì cả.

“Em sống tự do một mình đã quen rồi, vì vậy em quyết định sẽ về sống trong biệt thự liền dãy mà chúng ta đã từng ở trước đây.

Thi Nhân kéo Mạc Tử Tây: “Sao em quyết

định đột ngột vậy?

Cô đã hứa với Mạc Tử Tây là sẽ chăm sóc

tốt cho Mạc Tử Tây.

“Nữ thần, em là một người trẻ độc thân, chịnên cho em một không gian cá nhân, nhớ khi em có bạn trai rồi, tối đến không về thì chị có quan tâm không?”

Chốc lát Thi Nhân cũng hiểu

Có vẻ như là cùng một đạo lý như vậy, có điều sống ở biệt thự liên dãy trước đây, cách nơi đây cũng không xa lắm, đi bộ thì cũng chỉ mất có vài phút.

Như thế thì cô cũng có thể chú ý đến tình

hình của Mạc Tử Tây

Thi Nhân gật đầu: “Vậy cũng được.”

Cô cũng không muốn ép Mạc Tử Tây sống khó chịu ở đây, dù sao thì cũng có Tiêu Khôn Hoằng ở đây.

“Chị Tử Tây, chị sắp đi rồi sao?”

Ba đứa nhỏ vây quanh Mạc Tử Tây, vẻ mặtkhông nở xa cô ấy.

Mạc Tử Tây ngồi xổm trước mặt bọn trẻ: “Chị chỉ sống ở chỗ mà trước đây các em từng ở, cách nơi đây cũng gần thôi, sau này thì cả nhà cũng có thể chơi cùng nhau mà.”

“Em biết rồi. Trước đây em cũng ở đó, có một cái công viên giải trí.

“Đúng rồi, chính là ở đó.”

Ba đứa nhỏ cũng không vội nữa, nhưng lại thân thiết như vậy.

Mạc Tử Tây kéo vali: “Nữ thần, chị không cần tiền em đầu, có Diệp Tranh đưa em qua bên đó được rồi, chị không cần lo lắng đâu.”

Cũng tốt, có Diệp Tranh đi theo nên cô cũng

yên tâm.

Mạc Tử Tây đã rời khỏi biệt thự, đưa valicho Diệp Tranh: “Được rồi, cứ làm như lời anh nói đi.”

“Cứ sắp xếp như vậy thực ra là tốt nhất, có muốn ngày nào cũng nhìn cái bản mặt đen sì si của anh ba nhà tôi sao?”

Diệp Tranh vừa đi vừa nói: “Căn biệt thự bên dãy nhà đó đã được sửa sang xong rồi, còn có bà vú nấu cơm cho cô, giặt đồ, còn thêm chiếc xe, cô không cần lo lắng gì nữa, thật tốt

“Tôi biết ”

Mạc Tử Tây đoán rằng đây là chính là do

Tiêu Khôn Hoằng sắp xếp hết cả.

Chẳng qua cô ấy cũng thực sự không mặt dày đến nỗi sống tiếp trong nhà người khác,

bản thân cô ấy cũng cảm thấy không quen.

Bây giờ được bao ăn bao uống, cô ấy còncái gì mà không hài lòng nữa.

Mạc Tử Tây nhìn Diệp Tranh: “Nhưng tôi .. không có nhiều tiền, tới bên này không có độ mặc mùa đông.”

“Vậy thì sao?”

“Anh cùng tôi đi mua quần áo đi.”

“Rồi sau đó ai trả tiền?”

Mạc Tử Tây híp mắt: “Nhưng tôi không có

tiền.”

“Cô à, cô không có tiền thì đi mua quần áo

gì chứ.”

Mạc Tử Tây dừng bước: “Như thế này đi,

vậy tôi sẽ về nói với nữ thần, tôi không muốn sống bên ngoài nữa.”

“Đừng đừng đừng. Tôi cùng cô đi mua là

được chứ gì?”Diệp Tranh nghiền rằng, nghề này đúng thật là khiến người ta sống không được.

Sau này anh ta phải đòi anh ba bồi hoàn, thể này phải bồi hoàn, cô gái này anh ta nuôi không nổi,

Bây giờ phòng khám của anh ta sắp phá

sản rồi.

Biệt thự liền dãy cách đây không xa, Mạc Tử Tây bước vào trong nhà, thì liền chạy lên lầu.

Giờ chỉ còn một mình Diệp Tranh, anh ta vội vàng gửi tin nhắn cho Tiêu Khôn Hoằng: “Cùng ăn cùng chơi tổn quả, cần phải bồi hoàn.

“Không

Câu trả lời của Tiêu Khôn Hoằng ngắn gọn.

Diệp Tranh suýt nữa đã khóc: “Anh ba, em là một kẻ nghèo mà, anh phải châm chước cho em chứ.”

“Bây giờ cô ấy là người phụ nữ do cậu chịu

trách nhiệm đấy.”

“Thế này chẳng phải là em phải làm theo sắp xếp của anh sao?”

“Phụ nữ của mình thì tự nuôi đi.”

“Anh ba, đã nói không phải người phụ nữ của em mà!”

Nhưng bên kia không có trả lời, trong lòng Diệp Tranh rất tức giận.

Bên kia Tiêu Khôn Hoằng nhìn lướt qua nội dung trên Zalo, sau đó gửi tin nhắn cho trợ lý: “Số tiền mà phòng khám bên kia sử dụng, tiện thể, thế chấp bất động sản và xe hơi của Diệp Tranh luôn đi.”
 
Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân
Chương 504


Chương 504: Bọn trẻ tự có suy nghĩ của mình

Trợ lý nghe thấy lời dặn dò như thế thì dừng

lại hỏi: “Như vậy có ổn không ạ?”

“Làm theo những gì tôi nói là được.

Tiêu Khôn Hoằng cầm lấy điện thoại, đến

lúc đó Diệp Tranh không còn nơi nào để đi, thì

chỉ có thể đến một nơi mà thôi.

Đừng có nói là anh em mà tôi không tạo cơ hội cho cậu nhé.

Đến bây giờ mà Diệp Tranh vẫn còn độc

thân, anh thật sự không có mặt mũi nào để đi

gặp người bà đã mất của cậu ấy.

Bây giờ mọi chuyện của Diệp Tranh về cơbản cũng đã được giải quyết.

Anh cảm thấy đây là vấn đề của bản thân Diệp Tranh, vậy nên cần phải đặt cậu ấy vào trong một kế hoạch đã định sẵn và từ từ thúc đẩy nó mới được.

“Bọn họ đến chưa?”

Thi Nhân bước tới, Tiêu Khôn Hoằng bỏ điện thoại xuống.

Tiêu Khôn Hoằng hỏi: “Mạc Tử Tây không

nhắn tin cho em sao?”

“Chẳng lẽ chỗ cô ấy ở không phải là do anh

tìm sao?”

Thi Nhân nhìn anh: “Chỗ em ở lúc trước đã trả rồi, chỉ còn căn nhà đối diện là vẫn còn.

Chắc căn nhà đó là của anh à?”

Vừa rồi lúc Mạc Tử Tây nói như vậy, cô đãđoán ra chuyện này do ai sắp xếp.

Mặc dù mọi chuyện được sắp xếp rất kín kẽ, nhưng làm sao có thể qua mắt được cô chú?

Khụ khụ, nét mặt Tiêu Khôn Hoàng lộ ra vẻ không tự nhiên: “Em phải để cho cô ấy có không gian riêng

“Em biết mà, thế nên em mới đồng ý rồi

đấy.”

Mạc Tiểu Tây có quan hệ rất tốt với cô nhưng quan hệ với Tiêu Khôn Hoằng chỉ dừng lại ở mức bình thường và lúc ở Đức, Tiêu Khôn Hoằng có vẻ không thích Mạc Đông Lăng lắm.

Thôi vậy, cô sẽ không gây thêm mâu thuẫn

gì nữa.

Tiêu Khôn Hoằng nói thẳng: “Anh không thích có người lạ ở trong nhà.”“OK, em hiểu mà

Thi Nhân khoác tay anh: “Sau này anh cũng có thể bàn bạc với em những chuyện này, em cũng sẽ học cách để thông cảm với anh.

Mỗi người đều có những thói quen khác nhau trong cuộc sống, không nên bắt ép đối phương chuyện gì cũng phải thuận theo mình.

Mọi người đều nên học được cách thông cảm cho nhau.

Tiêu Khôn Hoằng giữ tay của cô: “Ngày mai chúng ta sẽ đi tảo mộ.

“Vâng, đồ đạc đã chuẩn bị xong chưa a?”

“Ừm, đều đã chuẩn bị xong rồi.”

Thi Nhân nghĩ đến chuyện của bà ngoại nên vô thức nói ra: “Lúc nào chúng ta về quê một chuyến đi, em muốn về lại đó một chút.”“Được, nhưng khoảng thời gian này anh sợ là không được, đợi đến khi cuộc họp với nhà họ Mạc kết thúc thì anh về với em được không?

“Vâng.

Thi Nhân quay đầu nhìn anh và nói: “Em

đợi anh.”

Mặc dù trong lòng cô có rất nhiều nghi hoặc nhưng cô cũng không vội vàng gì mấy ngày này. Phải sắp xếp xong mọi chuyện đang làm thì hai người mới có thời gian về lại quê.

Ngày hôm sau, hai người dậy ăn sáng rồi bắt đầu chuẩn bị xuất phát đi Nam Sơn.

Ngày hôm đó thời tiết khá đẹp, có cả ánh nắng mặt trời.

Mặc dù ánh nắng mặt trời không khiến cho không khí trở nên ấm hơn là bao nhưng lại có thể khiến cho tâm trạng con người trở nên tốthơn rất nhiều.

Cả gia đình đều mặc áo khoác màu đen.

Mạc Tiểu Khê không nhịn được, hỏi Tiêu Khôn Hoàng: “Cha ơi, chúng ta đi đây vậy?”

“Đi thăm bà ngoại của mấy đứa và cả ông bà nội nữa.”

“Trước đây con chưa được gặp họ bao giờ.

Mạc Tiểu Bắc đứng ở bên cạnh giải thích: “Chúng ta đang đi tảo mộ, ông bà đều đã mất hết rồi.

“Giống như Tiểu Hoa sao?”

Mạc Tiểu Khê hỏi một câu rất khó hiểu nhưng Mạc Tiểu Bắc gật đầu trả lời.

Tiêu Khôn Hoằng nhướn mày hỏi: “Tiểu Hoa là ai vậy?””Là con chim trước đây Tiểu Khê nuôi.”

Tiêu Khôn Hoảng trầm mặc một chút, anh thấy đáng ra mình không nên hỏi câu hỏi này.

Thi Nhân nhìn mấy đứa nhỏ: “Hôm nay cha mẹ chính thức đưa các con đi gặp ông bà, vậy nên chúng ta phải mặc áo khoác đen.

Mấy đứa bé gật đầu.

Sau khi giải thích rõ ràng mọi chuyện xong, cả nhà bọn họ bắt đầu xuất phát.

Thi Nhân nhìn phong cảnh bên ngoài cửa cô, cô nhớ lại đã lâu lắm rồi cô không về lại

Nam Sơn.

Hai người đi thăm lại những nơi xưa, Thi

Nhân nhìn những khung cảnh quen thuộc, nhất thời cô cũng không rõ mình đang có cảm giác

gì.Mấy đứa nhỏ chạy nhảy phía trước, bọn trẻ không thể hiểu được nỗi đau trong lòng người lớn.

Thi Nhân vừa đi vừa nói: “Ở đây có không ít ký ức của chúng ta nhỉ?”

Từ lúc mẹ cô mất đến khi cô quay lại.

“Năm ngoái, anh tìm được em ở đây rồi mà em còn nhất quyết không chịu thừa nhận.

“Lúc đó, em thừa nhận rồi, nhưng em cảm thấy mình là sản phẩm phẫu thuật thẩm mỹ bị lỗi.”

Tiêu Khôn Hoằng nheo mày: “Rõ ràng là em cố ý, nói đúng là em cố ý làm anh cảm thấy nghi ngờ.”

“Đương nhiên là không phải rồi, lúc đó em hận anh, hận muốn chết luôn. Nhưng em cũng sợ anh cướp mất bọn nhỏ nên em mới làm nhưvậy.

Những gì Thư Nhân nói đều là những lời nói

thật.

Bây giờ cô thật sự không còn gì để che giấu

nữa.

“Nếu như em thật sự không muốn bị lộ thì em đã không đưa con về nữa. Nếu như không vì có bọn trẻ thì anh đã không nhanh chóng như vậy nghi ngờ em. Nếu ai không mù thì vừa nhìn cũng nhận ra hai đứa lớn đều là con của anh.

Giọng nói của người đàn ông mang theo vẻ kiêu ngạo.

Nhắc đến bọn trẻ, Thi Nhân che trán của mình đi: “Bọn trẻ tự có suy nghĩ của mình mà Lúc đầu em cũng không định dẫn bọn trẻ về, là mấy đứa tự theo em về đây.“Vậy rõ ràng là chúng ta có duyên phận, không ai có thể ngăn cản được.”

Tiêu Khôn Hoàng giữ chặt tay của cô không buông, người anh đã làm mất ở đây cuối cùng cũng có thể tìm được lại rồi.

Từ nay về sau, nhất định sẽ không có lần thứ hai anh phạm phải lỗi sai như vậy.

“Anh còn mặt dày như thế được.”

Thi Nhân đi bên cạnh anh: “Chúng ta đi thăm ông bà nội trước, bọn trẻ vẫn chưa chính thức được gặp ông bà.

Tiêu Khôn Hoằng không có ý kiến gì cả vì dù sao gặp ai thì cũng giống nhau.

Lần trước Thi Nhân đến đây là buổi tối nên mọi thứ cũng không rõ ràng lắm.

Lần này là ban ngày và ánh sáng còn rấtđẹp.

Cuối cùng cô cũng nhìn thấy rõ dáng vẻ của bố mẹ chồng mình, đúng là một đôi vợ chồng rất đẹp. Mặt mũi của Tiêu Khôn Hoàng rất giống cha, đều là một khuôn mặt rất nghiêm nghị, hai người giống như đúc từ một khuôn ra vậy.

Gen di truyền đúng là rất mạnh.

“Cha ơi, người này rất giống với cha

Đứa nhỏ thứ ba đưa tay ra chỉ tấm ảnh, đứa bé cảm thấy rất bất ngờ, làm sao có thể có một người giống cha mình như vậy

“Em ngốc quá, vừa nhìn cũng biết đây là

ông nội.

“Ông nội nhìn giống cha quá.

Ba đứa trẻ đều chưa từng được gặp ông bànội. Những người bạn khác của chúng đều có ông bà nội còn riêng chúng thì không.

Nhưng đến hôm nay thì bọn chúng đã được

gặp.

Ông bà nội trẻ thật đấy.

Thi Nhân nhìn mấy đứa nhỏ: “Các con lạy ông bà nội đi, về sau có chuyện gì có thể nói cho ông bà nghe.

“Ông bà nghe thấy được ạ?”

“Nghe thấy được chứ.”

Chỉ cần có lòng thành thì nhất định sẽ nghe

thấy.

Thi Nhân năm tay của Tiêu Khôn Hoàng:

“Đúng không?”

“Um.”Anh ôm chặt Thu Nhân rồi nhìn vào bia mộ cha mẹ trước mặt nói: “Đây là vợ của con, còn đây là các con của con.

Anh cũng không còn gì muốn nói nữa.

Những ký ức về cha mẹ trong lòng anh đã dần dần trở nên mơ hồ, có nhiều lúc thời gian đúng là có thể thay đổi rất nhiều thứ.

Bây giờ anh rời khỏi nhà họ Tiêu, nhưng cũng có thể tìm thấy hạnh phúc thuộc về mình.

Nếu như cha mẹ anh còn sống thì chắc họ

cũng nhằm được mắt.

Ba đứa nhỏ ngoan ngoãn đứng trước mộ nói thầm gì đó, hai người cũng không nghe thấy bọn nhỏ đang nói cái gì.

Sau khi thăm xong mộ ông bà nội, mấy người đi đến mộ của mẹ Thi Nhân.Đứa bé thứ ba nói trước: “Con biết rồi, đây là bà ngoại.

Con bé trước đây đã nhìn thấy hình này trong điện thoại của mẹ, đây chính là bà ngoại.

Thi Nhâm xoa đầu bọn trẻ: “Đúng, nếu như bà ngoại còn sống, mà nhìn thấy các con như vậy thì nhất định sẽ rất vui.”

Vì mẹ cô trước đây rất mong có một gia đình đầm ấm.

Vì cuộc đời mẹ cô nương tựa vào nhầm người nên cả đời vẫn chưa được trải qua cảm giác gia đình đầm ấm.

Cô khom người bày đồ cúng lên trước mộ rồi thầm nói trong lòng: “Mẹ, bây giờ cuộc sống của con rất tốt, nhà họ Thì nhất định sẽ phải chịu báo ứng. Mẹ có thể yên tâm rồi. Bây giờ con cũng có thể tìm thấy hạnh phúc thuộc vềmình rồi.

“Chuyện trước đây mẹ chưa làm được, con đã giúp mẹ làm được rồi.”

Cô nhất định sẽ sống hạnh phúc.
 
Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân
Chương 505


Chương 505: Tiêu Vinh mất rồi

Bọn trẻ không biết người lớn đang nghĩ gì, bọn chúng chỉ biết người mất đi giống như đang ngủ vậy, yên lặng nằm im một chỗ.

Sau đó Mạc Tiểu Khê nhìn lên bia mộ: “Sao chỉ có bà ngoại mà không có ông ngoại a?”

Rõ ràng là con bé thấy bên kia có cả ông nội và bà nội.

Thi Nhân ngày người ra, nhất thời cô không biết nên giải thích như thế nào.

Tiêu Khôn Hoằng cầm tay con gái: “Bởi vì ông ngoại của con vẫn còn sống?”

“Vẫn còn sống a? Vậy là con cũng có ông

ngoại?”Cô bé rất tò mò.

Thi Nhân không biết giải thích sao cho bạn trẻ hiểu rằng Thi Đằng Sùng không xứng đáng làm ông ngoại của bọn chúng.

Tiêu Khôn Hoàng giải thích đơn giản: “Nhưng vì ông ấy đối xử với mẹ các con không tốt nên trước đây đã ly hôn với bà ngoại và còn lấy một người phụ nữ khác.

“Tiêu Khôn Hoằng!”

Thi Nhân kéo anh, làm sao anh có thể nói chuyện này cho bọn trẻ được?

Cô còn chưa từng nói đến.

Mạc Tiểu Nam nheo mắt lại: “Con biết rồi, ông ấy còn làm hại mẹ trên mạng.”

Đứa bé không thích ông ngoại.

Mạc Tiểu Khê nghe đến đây thì lập tức nói:”Vậy thì con không cần ông ngoại nữa.

Đã ly hôn với bà ngoại, lại còn đối xử không tốt với mami thì người này đúng là người xấu.

“Đúng, chúng con đều không cần ông ấy.

Tiêu Khôn Hoàng vuốt nhẹ mũi con bé:

“Chúng ta đi thôi, các con đi trước đi, chúng ta đi về thôi.”

Thi Nhân đi phía sau, nhỏ giọng nói: “Sao vừa rồi anh có thể nói như vậy? ”

“Không phải em nói, bọn trẻ tiếp nhận được

chuyện này sao?”

Thi Nhân bị hỏi ngược lại, đúng là cô từng

nói qua.

Nhưng bây giờ mọi chuyện không giống

như thế nữa.

Tiêu Khôn Hoằng tiếp tục nói: “Vả lại vừarồi mấy đứa nhỏ cũng tiếp nhận rất nhanh, giấu mấy đứa nó cũng không tốt, tránh để về sau chúng khỏi bị lừa.

“Anh nói đúng.”

Loại người như Thi Đằng Sùng không biết đến lúc nào sẽ tìm đến mấy đứa trẻ.

Thi Nhân không còn gì để nói nữa, nói cho mấy đứa nhỏ biết cũng không sao cả. Cô chỉ không muốn bọn trẻ hỏi vì sao ông ngoại của bạn khác đều tốt như vậy mà nhà mình lại không có ông ngoại.

Nhưng nói ra rồi thì cô cũng không thấy mọi chuyện khó mở lời như thế.

Không phải tất cả mọi gia đình đều có thể hạnh phúc như vậy, cô đã rất mãn nguyện với cuộc sống của mình bây giờ.

Cô nhìn phong cảnh dưới núi và hỏi: “Bâygiờ Thi Đăng Sùng thế nào rồi?”

Tính ra thì đã rất lâu rồi cô không hề quan tâm đến chuyện của nhà họ Thi nữa, bây giờ nhà họ Thi đã không còn uy h**p được gì cô

nữa.

“Hôm Vương Ngọc San bị xét xử, người nhà

họ Thi cũng đến tòa.

“Đến tòa sao?”

Sao cô chưa từng nghe thấy Tiêu Khôn Hoằng nhắc đến chuyện này?

“Chuyện nhỏ nên anh cũng không nói cho em biết. Nhưng bọn họ đến tòa không phải là vì Vương Ngọc San mà là vì muốn tìm luật sự của anh, nói là muốn gặp em.

“Bọn họ muốn gặp em để làm gì?”

Thi Nhân cười lạnh, cô đã tha cho Thi ĐằngSùng một mạng rồi mà ông ta còn dám đến để

khiêu khích cô?

“Ông ta muốn em đưa tiền phụng dưỡng.

“Tiền phụng dưỡng, ông ta cũng có tư cách để nói đến ba từ này sao?”

Sắc mặt Thi Nhân trầm xuống: “Cả đời này em sẽ không được cho ông ta một đồng nào cả, em không khiến ông ta sống không bằng chết đã là quá nương tay cho ông ta rồi.”

Tiêu Khôn Hoằng giữ tay của cô, an ủi nói: “Anh nhờ người chuyển hộ, đưa cho ông ta 30 triệu”

“Sao anh vẫn còn đưa tiền cho ông ta, loại người lòng tham không đáy như ông ta, có lần một thì lại có lần hai. Em không sợ ông ta đến gây chuyện đâu, em nhất quyết sẽ không đưa tiền cho ông ta.“Anh biết rồi nhưng chỗ trang sức của bà ngoại em bị lừa không phải là không tìm được về sao?”

Thi Nhân ngày ra: “Thi Đằng Sùng chịu nói ra sao?”

Lúc đầu nhốt Thi Đằng Sùng lâu như vậy mà cũng không hỏi được thông tin gì có ích nên cô đoán rằng không tìm lại được nữa.

“Ông ta không nói, anh cho người tìm cho ông ra một công việc giữ cửa.

“Sao anh còn đối tốt với ông ta như vậy làm gì? Anh có phải là không biết em với Thi Đằng Sùng có mối thù không đội trời chung đầu cơ chứ?”

Thi Nhân không hiểu tại sao anh lại phải

làm như vậy.

Tiêu Khôn Hoằng cúi đầu nhìn cô: “Mộtngười bị ép đến đường cùng, chỉ có thể cả chết lưới rách. Đợi cho ông ta tìm thấy hy vọng sống quen với cuộc sống an nhàn thì sẽ không nỡ những ngày tháng hiện tại. Đến lúc đó, chúng ta muốn hỏi chuyện gì cũng dễ hơn nhiều.

Thực ra anh cũng không có ấn tượng tốt đẹp gì với Thi Đằng Sùng

Nhưng chung quy lại thì ông ta cũng là cha của vợ anh và bọn họ vẫn còn chuyện phải hỏi rõ ông ta.

Vậy nên Tiêu Khôn Hoằng mới chơi chiến thuật tâm lý, cho ông ta một chút lợi lộc rồi khiến ông ta dần dần quen với cuộc sống an nhàn, như vậy thì đến cuối cùng nhận định có thể hỏi ra được điều mà anh muốn.

Thi Nhân lúc này mới phản ứng lại được, cô nói chậm rãi: “Cảm ơn anh.Thực ra cô cũng không ôm hy vọng gì nhưng Tiêu Khôn Hoàng vẫn luôn nhớ chuyện này trong lòng. Anh không nói tiếng nào và sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa cho cô.

“Em còn khách sáo với anh làm gì. Đây đều là những chuyện nhỏ nên anh không nói cho em biết, tránh để em lo lắng. Đợi đến khi hỏi được thông tin của bên đó thì anh sẽ nói cho em biết

“Em biết rồi.”

Thi Nhân tự nhiên níu lấy cánh tay của anh: “Bây giờ em cảm thấy rất vui.”

“Có phải em thấy chồng em rất biết quan

tâm người khác không?”

“Đúng thế.”

Thi Nhân thật sự cảm thấy rất cảm động.Tiêu Khôn Hoằng suy nghĩ chu toàn mọi thứ và còn chu toàn hơn cả cô.

Thi Nhân quay đầu nhìn những bậc thang Nam Sơn, những bậc thang kéo rất dài rất dài.

Lúc trước cô quyết tâm không quay đầu lại nữa, mọi chuyện tốt xấu thế nào cũng tự mình chống đỡ nhưng cô không ngờ rằng phía sau mình luôn có một người đứng nguyên ở đó, đợi cô quay đầu lại.

Gió trên núi làm cô cảm thấy hơi lạnh.

Tiêu Khôn Hoằng đứng ở phía đầu gió thổi, giúp cô che bớt gió lạnh. Anh cũng cúi đầu nhìn những bậc thang trước mắt, bước chân kiên định có lực.

Trái tim anh trước đây đã từng có lúc rằn chắc như đá, nhưng bây giờ đã có người khiến anh phải thương yêu, quan tâm.Cuộc hành trình đời này của anh gặp được cô coi như cũng không lãng phí.

Hai người nằm tay tiến về phía trước, cùng nhau chống chọi với cái gió rét của tháng mười hai, nhưng trong lòng cảm thấy rất ấm áp.

Bọn họ đưa lũ trẻ trở lại khu Thiên Thượng số 1, Thi Nhân nhận được tin nhắn của Mạc Tử

Tây.

Nói cô ấy làm tiệc chúc mừng nhà mới, quyết định tối nay ăn thịt nướng, mời cả nhà bọn họ tới ăn cùng.

Mạc Tử Tây thực sự không chịu thiệt chút

nào.

Rõ ràng cô ấy biết rằng đó là nhà của Tiêu Khôn Hoằng nhưng vẫn mặt dày nói mình chuyển nhà mới và mời bọn họ đến ăn cơm tân gia.Thi Nhân ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Khôn Hoàng: “Tử Tây mời chúng ta tối nay đến chỗ của cô ấy ăn thịt nướng

Không đợi Tiêu Khôn Hoàng trả lời, ba đứa bé đã vui mừng hoan hồ: “Ăn thịt nướng, ăn thịt nướng.

Tiêu Khôn Hoàng cũng không phản đối.

Rồi ba đứa nhỏ dẫn theo Bạch Tuyết vội tới chỗ của Mạc Tử Tây. Ba đứa bé cũng quen thuộc với chỗ này nên Thi Nhân cũng không có gì quá lo lắng.

Bảo mẫu cùng vệ sĩ đi với ba đứa trẻ xuất phát đi tới bên đó.

Thi Nhân đang định chuẩn bị lên lầu thay quần áo thì nhìn thấy trợ lý vội vàng chạy vào “Cậu chủ!”

“Nói đi.”“Bên bệnh viện thông báo tình hình của Tiêu

Vinh đang trở nên xấu đi.”

Tiêu Vinh.

Thi Nhân cau mày: “Anh ta mắc bệnh thì đi tìm bác sĩ, tìm đến tôi cũng không có tác dụng gì.”

“Thực ra kể từ khi mợ còn ở nước S thì tình hình sức khỏe của Tiêu Vinh đã liên tục xảy ra vấn đề. Bây giờ anh ta đã vào phòng cấp cứu, có thể không cứu được nữa.

Trợ lý đương nhiên biết nên nói chuyện gì, không nên nói chuyện gì.

Nhưng bây giờ Tiêu Vinh có khả năng sẽ chết trong phòng phẫu thuật nên anh ta vẫn cảm thấy phải thông báo tin tức này.

Thi Nhân nhìn Tiêu Khôn Hoằng: “Chúng ta qua đó xem thử đi, dù sao vẫn còn lâu mới đếnthời gian ăn cơm.

“Anh đi đến đó một mình.

“Thôi mà, đến bệnh viện chắc cũng không

sao.

Thi Nhân giữ cánh tay của Tiêu Khôn Hoằng không buông, cuối cùng Tiêu Khôn Hoằng đành phải dẫn cô đi cùng vào bệnh viện.

Dọc đường, hai người không hề nói chuyện

với nhau.

Đến khi bọn họ đến bệnh viện thì cuộc phẫu thuật cũng vừa kết thúc, bác sĩ bước ra ngoài, thảo khẩu trang xuống: “Rất xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức.

“Tiêu Vinh mất rồi sao?”

Thi Nhân cảm thấy không thể tin được, Tiêu

Vinh cứ như vậy mà đi sao?
 
Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân
Chương 506


Chương 506: Tiêu Vinh cứ như vậy mà đi sao?

Lúc đi trên đường, Thi Nhân thậm chí còn nghĩ nhỡ như nếu Tiêu Vinh tỉnh lại thì cô nên làm thế nào?

Mặc dù cô nghĩ rất đến nhiều tình huống nhưng không hề nghĩ tới khả năng rằng Tiêu Vinh sẽ chết.

Bác sĩ gật đầu: “Chúng tôi rất xin lỗi.”

Khuôn mặt Tiêu Khôn Hoằng không có cảm

xúc gì cả: “Nguyên nhân là gì?

“Hệ thống đề kháng của bệnh nhân đã bị tàn phá, bây giờ lại là mùa đông nên bệnh tình càng lúc càng trở nên nghiêm trọng, cuối cùngbệnh nhân không chống chọi được nên qua đời.

Thi Nhân thở dài: “Bác sĩ vất vả rồi!”

Cô không ngờ là Tiêu Vinh lại chết như vậy.

Trong suy nghĩ của cô, Tiêu Vinh bao giờ cũng là người nguy hiểm và rất mạnh, khiến cô không thể không cảm thấy e dè trước sự tồn tại

của anh ta.

Vậy mà bây giờ, anh ta cứ như vậy mà chết

đi.

Cô vẫn còn chưa kịp phản ứng.

Thi Nhân cầm tay của Tiêu Khôn Hoằng,

nhất thời cả hai người đều không nói gì.

Ân oán giữa bọn họ với Tiêu Vinh bắt đầu

từ đời của ông cụ, hai bên đều không thể nói rõ rốt cuộc và ai sai, cũng không nói rõ được aimới là người nợ ai, nhưng hai bên không thể trở lại thành bạn bè.

Cơn gió lạnh mùa đông thổi qua, khung cảnh bên ngoài vô cùng hiu quạnh.

Cửa phòng phẫu thuật được mở ra, một người đàn ông phủ tấm vải trắng trên mặt được đẩy ra ngoài.

Tiêu Khôn Hoằng đưa tay lật tấm vải trắng lên, nhìn thấy người đàn ông gầy gò, không ra dạng con người của Tiêu Vinh, hai mắt anh đen đi, không biết trong lòng anh đang nghĩ gì.

Cuối cùng, anh buông tay ra.

Tấm vải trắng rơi xuống, tất cả mọi chuyện trong quá khứ trôi đi như gió thoảng mây trôi.

Y tá đẩy Tiêu Vinh ra khỏi đó, Tiêu Khôn Hoằng vẫn đứng nguyên chỗ cũ, thậm chí anh còn không nhớ lại được khung cảnh lần đầutiên mình gặp Tiêu Vinh là như thế nào.

Thi Nhân năm tay của anh, tay của anh rất

lạnh.

Cô muốn truyền một ít hơi ẩm sang cho

anh.

Bây giờ cô không thể biết bây giờ cảm xúc trong lòng Tiêu Khôn Hoằng là như thế nào. Cô nhớ lúc trước Diệp Tranh từng nói, trước khi chuyện của ông cụ được nói ra, quan hệ của Tiêu Vinh và Tiêu Khôn Hoằng vẫn còn rất tốt.

Người đàn ông như Tiêu Khôn Hoằng vẫn khó kết thân với người khác.

Nếu như Diệp Tranh nói quan hệ của hai người rất tốt thì nhất định Tiêu Vinh là anh em rất tốt của anh.

Nhưng kết cục cuối cùng của hai người lại

trở nên như vậy.Thi Nhân thậm chí còn nghĩ, nếu như không có có thì có lẽ Tiêu Vinh sẽ không chết.

Tiêu Khôn Hoằng ra tay tàn nhẫn với Tiêu Vinh như vậy là vì cô và các con.

“Chúng ta đi thôi!”

Tiêu Khôn Hoàng cầm tay cô, hai người rời

khỏi bệnh viện.

Sau khi lên xe, người trợ lý ngồi ở vị trí phó lại: “Cậu chủ, di thể của người đó xử lý như thế nào?”

“Đưa đến nhà tang lễ, nên xử lý thế nào thì cứ xử lý như thế”

Giọng nói của Tiêu Khôn Hoằng rất lạnh lùng, không ai biết anh đang có tâm trạng gì.

Thi Nhân nhìn người trợ lý và lắc đầu, bây giờ không thích hợp để nói những chuyện này.Đợi đến khi tâm trạng của Tiêu Khôn Hoằng bình tĩnh lại rồi hãy nói tiếp chuyện này.

Mặc dù anh không thể hiện điều gì ra bên ngoài, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được tâm trạng của anh rất không tốt.

Không gian trong xe rất yên tĩnh.

Thi Nhân nhìn ánh nắng bên ngoài cửa sổ, năng vẫn rất đẹp.

Cô đột nhiên nói: “Dừng xe

Tài xế đi tấp vào lề rồi dừng xe lại, Thi Nhân nhìn người đàn ông bên cạnh mình: “Dù sao cũng cách không xa lắm, chúng ta đi bộ về đi. Hôm nay nắng rất đẹp, chúng ta lâu lắm rồi không đi dạo riêng với nhau.”

“Được.”

Tiêu Khôn Hoằng không nói gì nữa, anh chỉcùng Thi Nhân xuống xe.

Hai người đi trên đường, không gian xung

quanh rất yên tĩnh.

Ánh nắng bao phủ lấy hai người, Thi Nhân hít một hơi thật sâu: “Ánh nắng mùa đông thật ấm áp.

Người bên cạnh vẫn không nói gì.

Thi Nhân nói tiếp: “Không biết thịt nướng tối này có mùi vị thế nào nhỉ? Nghe nói là Mạc Tử Tây tự mình xuống bếp, nói ra thì em vẫn chưa

thử tay nghề của cô ấy bao giờ.

Tiêu Khôn Hoằng nắm chặt tay của cô, anh biết rằng cô đang lo lắng cho mình.

Anh bình tĩnh nói: “Anh không sao.

“Mạc Tử Tây biết cách làm món thịt nước rất đặc biệt của nước S, không biết anh ăn cóquen không.

“Em ăn quen thì anh ăn cũng quen.

Ánh mắt của Tiêu Khôn Hoằng chuyển từ mây mù sang ánh nắng rực rỡ trước mắt và hai cái bóng trên mặt đường.

Ngoài bóng đen ra không phải vẫn còn ảnh sáng sao?

Tiêu Khôn Hoằng ôm Thi Nhân vào trong lòng: “Trời có gió, em không lạnh sao?”

“Có anh ở bên cạnh, em không thấy lạnh”

Nói xong câu đó, cô thấy cô vợ nhỏ của mình nở một nụ cười rực rỡ, nụ cười của cô hòa cùng với anh mặt trời mùa đông ấm áp, trở thành vầng thái dương ở thế giới của riêng anh.

Trong dãy biệt thự liền kề,

Mạc Tử Tây mặc tạp dề, cô đứng bên cạnhchỉ huy Diệp Phong và cả ba đứa nhỏ đang giúp cô một tay.

Thi Nhân ấn chuông cửa rồi mỉm cười bước vào trong: “Chị ngửi thấy mùi thơm rồi đấy.

“Nữ thần đến rồi sao, đợi một chút nữa là có thể ăn cơm được rồi.

Trên mặt của Mạc Tử Tây lấm lem, găng tay cũng dính nhiều nước sốt: “Để có thể mua được đồ ướp chuẩn vị, em đã phải đi rất nhiều siêu thị đấy. Nhưng vẫn còn một gia vị vẫn không tìm được loại giống hệt nên em đành phải mua loại khác thay thế, mùi vị nhất định không được chuẩn lắm”

“Hôm nay được ăn thịt nướng do em làm chị cũng thấy đáng giá lắm.”

Thi Nhân đi tới thế chỗ cho Diệp Tranh: “Cậu nghỉ đi, để tôi làm cho.”“Cảm ơn chị, chị dâu đúng là cứu tinh của em.”

Diệp Tranh nhanh chóng đi ra cho Thi Nhân vào, anh cảm thấy mình sắp trở thành người hầu của cô cả. Thật sự nấu ăn không phải là sở trường của anh.

Diệp Tranh tháo găng tay ra, rồi ngồi xuống bên cạnh Tiêu Khôn Hoằng ăn mấy miếng hoa quả: “Ôi em mệt chết mất

“Cũng tiến bộ nhiều đấy nhỉ, tiếp tục nỗ lực thôi.”

“Anh ba, anh nói linh tinh gì vậy. Nếu như không phải anh thế chấp hết nhà, hết xe của em thì em có phải đi làm trâu, làm ngựa như thế này không. Sáng nay em gọi điện thoại cho anh mà sao anh không nghe máy?”

Nếu như Diệp Tranh không phải không cònnơi nào để đi thì có đến đây xin ở nhờ không?

Rồi bị cô cả sai khiến tới lui, không khác gì một người hầu.

Diệp Tranh nhìn thấy Tiêu Khôn Hoằng thì hai mắt rưng rưng: “Anh ba, anh đã nói là sẽ nuôi em cả cuộc đời này mà.”

“Nếu cậu là con gái thì tôi có thể xem xét.

“Em có thể đi chuyển giới.

“Cậu có tiền không?”

Diệp Tranh cảm thấy mình bị đả kích quá bất ngờ, anh ta ôm lấy chân của Tiêu Khôn Hoằng: “Anh ba, chuyện này thật sự không thể thương lượng được nữa sao, chúng ta là anh em mà.”

“Anh em thì càng nên tính toán rõ ràng.

Tiêu Khôn Hoằng cầm lấy đĩa hoa quảchậm rãi ăn, vừa ăn vừa ngồi nhìn bộ dạng chán đời của Diệp Tranh, khỏe môi không khỏi cong lên.

Cuối cùng anh cũng có thể khống chế được sự xuất hiện của Diệp Tranh.

Đúng là không dễ dàng.

Diệp Tranh chán đời ngồi ủ rũ trên ghế “Hôm nay anh đưa mấy đứa trẻ đi tảo mộ, rồi lại đi đâu vậy?”

“Tới bệnh viện.

“Ai ốm vậy, anh cảm thấy không thoải mái sao?”

Diệp Tranh nhìn biểu cảm của Tiêu Khôn Hoằng, sắc mặt hồng hào, tinh thần có vẻ rất tổ, không có vẻ là đang bị ốm.

“Tiêu Vinh chết rồi.”Diệp Tranh bị nghẹn miếng hoa quả, anh ta ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Khôn Hoàng Thật a? Có khi nào là chết giả không?”

“Tôi đã xác nhận qua rồi.

Diệp Tranh trầm mặc một lát rồi mới chậm rãi nói: “Đã chết rồi sao, em còn tưởng người xấu sẽ sống được cả nghìn năm.

Vậy mà đã chết rồi sao.

Hai người đều trở nên im lặng, cả hai đều không nói gì nữa.

Khung cảnh ban đầu, lúc hai người bọn họ bên cạnh nhau đã càng lúc càng trở nên mơ hồ. Bây giờ nhớ lại hình như cũng không nhớ được gì.

“Đợi một chút, anh uống một ly không?

Diệp Tranh lấy ly ra: “Đây là rượu vangthượng hạng.”

Tiêu Khôn Hoằng thử một ngụm, anh thấy mùi vị này rất quen. Anh im lặng một lát: “Ở đâu vậy?”

“Trong hầm băng trong biệt thự, đúng là rượu ngon.

Tiêu Khôn Hoằng nhưởn mày: “Một chai giả 300 triệu, được giảm giá 10%.

“Vừa nãy em hỏi chị dâu, chị ấy đồng ý rồi. Anh có bản lĩnh thì đi đòi tiền chị ấy đi.

Diệp Phong phản kích lại không hề khách khí, Tiêu Khôn Hoằng nghĩ rằng anh ta dễ bị gài chơi vậy sao?
 
Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân
Chương 507


Chương 507: Em nhớ tới bà ngoại của em

Tiêu Khôn Hoàng hứ một tiếng, rồi ngửa đầu uống cạn ly rượu vang. Mùi thơm tinh khiết chảy vào cổ họng anh, đầu lưỡi nhớ lại những ký ức sâu xa nhất.

Rất nhiều năm trước đây, một thiếu niên lên cầm chai rượu vang tới và nói nhỏ với anh: “Đến đây, đến đây uống rượu nào. Nghe nói người lớn đều thích uống rượu này. Là đàn ông thì không nên nhất gan.

Chớp mắt, đoạn ký ức đó đã vỡ tan.

Anh cúi đầu nhìn nhãn hiệu của chai rượu vang này, ánh mắt trầm xuống.

“Xong hết rồi, mọi người tới ăn cơm thôi.”

Thi Nhân nhìn Tiêu Khôn Hoằng và Diệp Tranh: “Ăn một chút đồ đã rồi hãy uống rượu.”

Hôm nay hoàn cảnh đặc biệt nên Tiêu Khôn Hoàng được uống một ít.

Tất cả mọi người ngồi tụm lại một chỗ.

Thi Nhân nâng ly: “Cạn ly.”

Ba đứa nhỏ cũng nâng ly nước trái cây lên, học theo người lớn chạm ly vào với nhau.

Thi Nhân thử một miếng thịt nướng, cô vô thức nheo mắt lại: “Ngon, ngon lắm.

“Nữ thần, nếu chị bỏ thêm ít hương diệp vào thì sẽ càng ngon hơn.

Đến lúc này, Diệp Tranh mới chen vào: “Hương diệp ăn không ngon, chị dâu tôi khuyên cô đừng nên thử“

Ngon chứ, mấy người đúng là không biết thưởng thức ẩm thực. Hương diệp là thứ tôi khó khăn lắm mới mua được đẩy Thi Nhân nhìn chỗ lá trong đĩa rồi tự nhiên hỏi: “Ở đâu vậy?”

“Thực ra lúc đầu em không mua được cái lá ở quê nên cũng cảm thấy rất thất vọng, nhưng lúc đi qua đường thấy một bà cụ, bà ấy nói cái này cũng được. Em cũng không hy vọng gì lắm, nhưng bà cụ ấy cũng lớn tuổi rồi nên em mua một ít về.”

Mạc Tử Tây nói: “Không ngờ mùi vị cũng không thua kém là bao nhiêu. Mặc dù vẫn còn chênh lệch nhưng em thấy cũng rất ngon đấy chứ.”

Thi Nhân nhìn chỗ lá rồi cũng bỏ chung vào ăn cùng với thịt nướng. Đã lâu lắm rồi cô không nhớ đến mùi vị này, hồi trước lúc ở nhà bà ngoại, cô cũng thường xuyên ăn như thế nào?

“Nữ thần, ăn ngon không?”

“Cũng được, lúc trước chị cũng ăn cái này rồi.”

Khóe miệng Thi Nhân hơi cong lên: “Quê của chị cũng có cái này mà rất nhiều năm rồi chưa ăn lại.”

Trong chốc lát cô lại nhớ lại ký ức của rất nhiều năm về trước.

Bây giờ cô càng lúc càng muốn về thăm quê.

“Đúng mà, em đã nói là ăn rất ngon mà, nhưng có người nếm không ra Mạc Tử Tây trừng mắt nhìn Diệp Tranh, haingười không ai chịu ai bắt đầu cãi nhau.

Tiêu Khôn Hoàng cũng thử một chút, đúng là mùi vị rất đặc biệt, hương vị này trước đây anh cũng chưa từng ăn qua.

Nhưng biểu cảm trên mặt vợ anh có vẻ là đang hoài niệm một chuyện gì đó.

Vừa nãy cô vừa nhắc đến quê, chắc chuyện này có liên quan đến bà ngoại cổ. Tiêu Khôn Hoằng suy nghĩ một lát rồi lại ăn một miếng thịt nướng với hương diệp.

Anh cũng muốn được thấy thân thuộc hơn với mùi vị đồ ăn của quê cô.

Ba đứa nhỏ ăn cái gì cũng tò mò, mấy đứa cũng không kén chọn. Nên cuối cùng chỉ có Diệp Tranh là không ăn được như thế mà chỉ ngồi đấu khẩu với Mạc Tử Tây.

Thi Nhân nhìn hai người, cô nhìn kỹ biểucảm của Mạc Tử Tây, tình huống này hình như không đúng lắm.

Trừ khi hai người có chuyện gì đó?

Tất cả mọi người ngồi ăn uống vui vẻ với nhau. Mấy đứa nhỏ dẫn theo Bạch Tuyết chạy tới chạy lui.

Thi Nhân ngồi bên cạnh của Tiêu Khôn Hoằng: “Anh ăn có quen không?”

“Cũng được, anh thấy mùi vị này anh cũng ăn được.”

Tiêu Khôn Hoằng ôm cô vào trong lòng: “Em nói ở quê cũng có loại hương diệp này là đang nói bà ngoại em à?”

“Vâng, trong vườn nhà bà ngoại em trồng rất nhiều hương diệp thế này. Nhưng cây đó không có tên, bà em nói là loại cỏ dại đem từ trên núi về trồng.Thi Nhân dựa vào trong lòng anh: “Lâu lắm rồi em không được thử lại mùi vị này. Lúc trước em chỉ nghĩ đó là cỏ dại trên núi, nhưng bây giờ em mới biết đây là đặc sản của quê mình.”

Bây giờ cô mới phát hiện ra rằng mình đã quên rất nhiều thứ.

“Đợi mọi chuyện trong tập đoàn xử lý xong xuôi, anh sẽ đưa em về quê ở mấy ngày.

“Ở đó mùa đông sẽ có tuyết, trời rất lạnh mà lại không có máy sưởi nên chỉ có thể bật điều hòa. Lúc em còn nhỏ, trong nhà không có điều hòa nên chỉ có thể bật cái thảm nhiệt, em tựa vào bà ngoại và cứ thế ngủ đi.”

“Vườn của bà ngoại em có còn không? Anh cho người về sửa chữa lại khu vườn đó có được không?”

Thi Nhân suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Vậycũng được, nếu không bọn trẻ sẽ chết cóng mất.”

Cầm của anh tì lên trên đầu của cô: “Em có còn người quen ở quê không?”

“Vẫn còn, những đã nhiều năm rồi không liên lạc. Bây giờ em cũng không nhớ ra dáng vẻ của bọn họ nữa, giống như những người ở hai thế giới khác nhau vậy.

Thi Nhân ngồi ngoài vườn, bên ngoài có gió lạnh thổi nhưng cô không cảm thấy lạnh.

Vì mọi người đang đốt lửa trong vườn nên cô cũng không cảm thấy lạnh lắm.

Thi Nhân nắm tay của Tiêu Khôn Hoằng bây giờ cô cảm thấy rất hạnh phúc, cô thấy như vậy là đã đủ rồi.

Bên cạnh Diệp Tranh và Mạc Tử Tây vẫn còn đang cãi nhau, cô nhìn sang rồi cười vànói: “Sao em cứ cảm thấy Tử Tây và Diệp Tranh có chuyện gì đó?

“Em phản đối.”

“Sao em có thể phản đối được, Diệp Tranh là người khá tốt đấy chứ.

Thi Nhân lại nhìn Mạc Tử Tây lần nữa, lần trước Diệp Tranh có nói Mạc Tử Tây vì Mạc Mộng Thần nên luôn cảm thấy trong lòng có nút thất nhưng đến bây giờ cũng không biết nứt thất đó là gì.

Nhưng có Diệp Tranh ở bên cạnh, Mạc Tử Tây chắc sẽ không có chuyện gì.

“Điều kiện của gia đình nhà họ Mạc vẫn còn ở đó, nếu như Diệp Tranh muốn tu thành chính quả thì vẫn còn phải đi đoạn đường rất dài Diệp Tranh cũng đâu có tệ. Mặc dù bình thường hơi nghịch ngợm nhưng cũng rất dịudàng. Tiểu Tây là một đứa bé thiếu thốn tình yêu, mặc dù bình thường cười nói như vậy nhưng con bé là người rất mẫn cảm.

Thi Nhân nhìn người đàn ông bên cạnh: “Lẽ nào anh thấy không được sao?”

“Có người trị được Diệp Tranh, anh không có ý kiến gì. Nhưng những khó khăn từ phía nhà họ Mạc nó phải tự mình vượt qua Thi Nhân cảm thấy anh đúng là miệng dao tâm phật.

Nếu như hai người không được, thì làm sao anh có thể tạo cơ hội cho Mạc Tử Tây và Diệp Tranh được?

Diệp Tranh vừa rồi còn kêu ca, nói anh thế chấp nhà và xe của anh ta, khiến anh ta không có nơi nào để về nên đành phải đến đây xin Mạc Tử Tây cho ở nhờ.Nếu như tất cả chuyện này không phải do Tiêu Khôn Hoằng cố tình làm ra thì có đánh chết cô cũng không tin.

Nếu như Diệp Tranh có thể hóa giải nút thắt trong lòng Tiểu Tây thì thực sự hai người có duyên với nhau.

Cô cũng rất vui vẻ với kết quả này.

Ngày hôm sau, thông tin Tiêu Vinh qua đời đã được công bố.

Tiêu Vinh đang là một tội phạm, đang chờ phản xử nhưng rồi nói mất cái là mất ngay.

Rất nhiều người quan tâm đến chuyện này đều cảm thấy là Tiêu Vĩnh cố ý tự sát.

Đường đường đang là một cậu ấm, mà nay lại trở thành một phạm nhân bị giam giữ, có lẽ không chịu nổi cú sốc này nên mới tìm đến cái chết. Thông tin này lan truyền đi rất nhanh trên mạng.

Thi Nhân đăng nhập vào Facebook, viết một thông báo: “Anh Tiêu Vinh, mất ngày 3/1/202. Việc hậu sự sẽ được bên phía cảnh sát và viện kiểm sát cùng giải quyết. Cảm ơn sự quan tâm của mọi người.

Đoạn thông báo đó rất nhanh lọt vào top tìm kiếm, mọi người đều thắc mắc không biết vì sao Tiêu Vinh lại chết.

Còn có người nói là do người nhà họ Tiêu ra tay.

Thi Nhan không trả lời bất cứ điều gì, những chuyện này không cần giải thích thêm nữa.

Mạc Tử Tây nhắn tin hỏi cô: “Nữ thần, thông tin trên Facebook có phải thật không vậy?”

“Là sự thật đấy”

“Chẳng trách hôm qua bọn trẻ tới rồi mà em vẫn không thấy hai người xuất hiện, lại nói là ra ngoài giải quyết công việc. Nhưng anh ta vậy cũng coi như chấm dứt, về sau không có ai đến làm phiền cuộc sống của hai người nữa.”

Thi Nhân không trả lời, bây giờ cô không rõ mình đang có cảm xúc gì.

Một người đang sống sờ sờ như vậy mà chốc cái đã mất ngay.

Nhưng tội danh của của Tiêu Vinh vẫn giữ nguyên như cũ, anh ta bị tuyên án tử hình.

Lúc Thi Nhân nhận được phán quyết định này xong, cô đến thứ phòng tìm Tiêu Khôn Hoằng: “Có phản quyết rồi.

“Um.”

Thi Nhân nhìn anh: “Chúng ta tổ chức một tang lễ đi,”

Người cũng đã chết rồi.

So sánh thiệt hơn cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

Tiêu Khôn Hoảng cau mày: “Tang lễ của anh ta không có liên quan gì tới anh.”
 
Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân
Chương 508


Chương 508: Bữa trưa của hai người

Thi Nhân cũng không lấy làm bất ngờ với chuyện Tiêu Khôn Hoằng không đồng ý Cô bước tới, thay anh xoa bóp huyệt thái dương: “Em biết là không còn liên quan gì tới anh nữa, nhưng chuyện hình thức này vẫn cứ phải làm vì dù sao Tiêu Vinh cũng là người của nhà họ Tiêu. Bây giờ đang là giai đoạn quan trọng trong việc hợp tác với nhà họ Mạc. Không tránh khỏi sẽ có người dùng chuyện này để công kích chúng ta, nhưng chúng ta cũng đâu cần để ý tới.”

Tiêu Khôn Hoằng không nói gì.

Thi Nhân nhìn biểu cảm của anh rồi tiếp tục nó: “Em đề nghị như thế là vì chúng ta thôi, emcũng không có tấm lòng thánh mẫu được như vậy.

Tập đoàn Quang Viễn là tâm huyết của Tiêu Khôn Hoằng, cô không cho phép ai có thể phá hủy nó.

Tiêu Khôn Hoằng trầm mặc nói: “Giao cho cậu Tiêu đi”

“Vâng.

Thi Nhân lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng anh cũng đồng ý.

Tang lễ của Tiêu Vinh dù sao cũng nên được tổ chức, bọn họ có thể không gửi thiệp mời nhưng chuyện này là chuyện bắt buộc phải làm, cũng để tránh cho người khác khỏi bởi mốc.

Bây giờ đang là giai đoạn quan trọng, cô không muốn để bất cứ chuyện gì không tốt xảyra nữa.

Thi Nhân trở về liên lạc với trợ lý Tiêu.

Lúc bàn bạc xem tang lễ sẽ được tổ chức ở đầu, Thi Nhân đột nhiên dừng lại: “Đừng tổ chức ở Nam Sơn.

Nam Sơn từ trước đến giờ vẫn là nghĩa trang của người giàu.

Cha mẹ của Tiêu Khôn Hoằng và cả mẹ của cô đều ở trong nghĩa trang Nam Sơn.

Nhưng Tiêu Khôn Hoằng căm ghét Tiêu Vinh như vậy, nếu như ở Nam Sơn thì không được hợp lý.

Trợ lý Tiêu đề nghị: “Hay là mai táng ở bên cạnh chỗ mẹ của Tiêu Vinh?”

“Như vậy cũng được, mẹ của anh ta ở đâu?”

“Ở một nghĩa trang khác chứ không ở đó.”Vậy cử sắp xếp vậy đi, anh sắp xếp thời gian là được rồi.

Trợ lý Tiêu nhanh chống trả lời, bây giờ Thi Nhân ở bên cạnh Tiêu Khôn Hoàng, có nhiều chuyện có ra mặt xử lý thì hợp lý hơn rất nhiều.

Anh ta thật sự rất lo lắng rằng Tiêu Khôn Hoàng sẽ không lo lắng gì tới.

Bây giờ cậu chủ đã có gia đình, có con, nếu như cứ không lo cho mình như vậy thì mọi chuyện nhất định sẽ trở nên rất tồi tệ. Có những người luôn rình rập trong bóng tối, tìm cách gây tai họa cho cậu chủ.

Tang lễ của Tiêu Vinh được định tổ chức vào ngày kia.

Thi Nhân nói những công việc trong tang lễ của Tiêu Vinh cho Tiêu Khôn Hoàng nghe nhưng anh cũng chỉ ừ một tiếng rồi không có ýkiến gì nữa.

Dù sao anh cũng không quan tâm đó là ngày bao nhiêu.

Sau kỳ nghỉ tết Dương lịch, mọi người lại trở nên bận rộn.

Thi Nhân cũng đi làm lại như thời gian bình thường. Vì bản thiết kế ở bên nước S cô vẫn chưa làm xong nên cô nhất định phải tranh thủ thời gian.

Cô đi cùng với Tiêu Khôn Hoằng đến công ty còn ba đứa nhỏ do Mạc Tử Tây trông nom.

Vì chuyện của Tiêu Vinh được lan truyền ra nên có rất nhiều người cứ bàn về chuyện này, lại còn có người chỉnh sửa ảnh của Tiêu Vinh lúc còn sống.

Chắc có lẽ do nhan sắc ôn nhuận như ngọc trước đây của Tiêu Vinh nên mọi người đềuchú ý, bàn luận chuyện này.

Một thiếu gia con nhà giàu vậy mà cuối cùng là trở thành một phạm nhân giết người.

Thi Nhân trở về bộ phận thiết kế thì Triệu Nhược Trúc đã nộp phương án thiết kế sơ bộ, VÌ Thi Nhân dù sao cũng là một phu nhân ở nước S.

Nếu như có thể làm thân được với Thi Nhân thì sau này cô ta không phải lo đến chuyện doanh số sao?

“Tổ trưởng Nhân, hôm nay mọi người đang bàn luận về chuyện của Tiêu Vinh, tại sao một nhan sắc ngời ngời như vậy lại đi phạm tội như thể, rõ ràng là có thể trở thành một minh tinh.” Thi Nhân cầm lấy bản thiết kế rồi dừng lại. Cô biết bây giờ đang có rất nhiều người bàn luận về chuyện của Tiêu Vinh, cô cũng khôngthể có cách ngăn chặn chuyện này được.

Cô chỉ trả lời đơn giản: “Mỗi người có một sự chọn lựa chủa mình và cũn phải trả giá cho những chọn lựa đó”

Không phải những gì Tiêu Vinh có có thể giúp anh ta xóa hết tội danh của mình.

“Tổ trưởng Nhân, trên mạng liệt kê ra những tội danh mà Tiêu Vinh phạm là thật a? Lại còn có chuyện bắt cóc con của chị khiến cho sếp bị thương nặng a?”

Chuyện Tiêu Khôn Hoằng bị thương, mọi người đều nhớ rất kỹ.

Lúc đó Tiêu Vinh còn đến tập đoàn Quang Viễn, trở thành tổng giám đốc, giải quyết hết mọi chuyện lớn bé của tập đoàn, tranh giành vị trí quản lý tập đoàn.

Lúc đó, mọi người không biết lời ai nói mớilà thật.

Tiêu Vinh lúc đó nói Thi Nhân vì muốn tranh đoạt quyền lực còn Thi Nhân lại nói Tiêu Vinh mới là người muốn tranh đoạt quyền lực.

Mọi người lúc đó đều hoang mang, cũng không ai biết cuối cùng ai mới là người chiến thắng. Cuối cùng Tiêu Vinh nhờ vào một bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần mà chính thức trở thành tổng giám đốc của tập đoàn Quang Viễn.

Về sau mọi người đều nghĩ Thi Nhân đã thua.

Không ngờ về sau trong lễ đấu thầu dự án của nhà họ Mạc, Tiêu Khôn Hoằng đột nhiên xuất hiện, lại còn mang theo của chứng cứ phạm tội của Tiêu Vinh, đưa anh ta một bước vào tù.Pha chuyển đổi tình thế này của nhà họ Tiêu khiến tất cả mọi người đều xôn xao.

Vốn dĩ chuyên của Tiêu Vinh sẽ dần dần trôi vào quên lãng, nhưng tự nhiên anh ta lại mất khiến mọi người lại thảo luận lại mọi chuyện về người đàn ông này.

“Phần lớn đều là thật, cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm. Đều là những chuyện trong quá khứ, tôi cũng không muốn nhắc đến nữa.

Thi Nhân không muốn nhớ lại cảnh con mình bị bắt có nữa.

Lúc đó, cô suýt chút nữa đã mất đi những người quan trọng nhất của mình.

Con của cô và chồng của cô.

Cả đời này cô cũng không thể tha thứ cho Tiêu Vinh, cô không có cách nào có thể tha thứ cho anh ta.“Vâng, không nhắc đến, không nhắc đến nữa.

Triệu Nhược Trúc phát hiện tâm trạng của Thi Nhân không được tốt lắm, có lẽ những chuyện lúc đó đúng là sự thật. Tiêu Vinh trông có vẻ là một người tốt nhưng không ai có thể ngờ được rằng anh ta lại là một tên tội phạm.

Bắt cóc, tội phạm kinh tế, vơ vét tài sản…

Đây đúng là toàn những tình tiết trong phim truyền hình xảy ra ngoài đời thực.

Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.

Chắc chỉ có những người trong cuộc mới có thể cảm nhận được nỗi đau trong chuyện này.

Thi Nhân sau khi trở lại tập đoàn thì đều rất bận rộn, công việc của bộ phận thiết kế đến cuối năm cũng không phải là ít.Từ khi hợp tác với nhà họ Mạc, mọi chuyện càng trở nên nhiều hơn.

Cô bận đến bù đầu, điện thoại nội bộ đổi chuông có đưa tay ra cầm máy lên: “Alo!

“Em đang rất bận sao?”

“Sao anh lại gọi điện bằng cái này?”

Thi Nhân nghe được ra giọng nói của Tiêu Khôn Hoàng, nhưng từ trước đến giờ anh chưa từng gọi bằng điện thoại nội bộ.

“Anh gửi mấy tin nhắn cho em nhưng em không trả lời.

Anh chỉ có thể gọi thế này thì cô mới nghe thấy.

“Em đang rất bận, để điện thoại trong ngăn kéo nên chắc không nghe thấy. Anh có chuyện gì sao?”“Buổi trưa chúng ta đi ăn cơm cùng nhau di?”

“Đến giờ ăn cơm rồi sao?”

Thi Nhân bận đến đầu óc quay cuồng, cô nhìn thời gian, đúng là đã đến giờ nghỉ làm.

“Anh hết bận chưa?”

“Tạm thời kết thúc một đoạn, em lên đây luôn đi.”

“Được, anh chờ em mấy phút.”

Thi Nhân cúp điện thoại, cô không ngờ anh cuồng công việc như thế mà cũng nhớ đến chuyện ăn cơm?

“Tổ trưởng Nhân, chị làm việc xong chưa? Chúng ta cùng đi ăn cơm.

Triệu Nhược Trúc gõ cửa đi vào, hẹn Thi Nhân cùng đi ăn cơm.“Không cần đâu, tôi có hẹn rồi, mọi người cứ đi ăn đi.”

“Tôi hiểu rồi, vậy chúng tôi cũng không làm bóng đèn nữa.

Trương Nhược Trúc đương nhiên đoán ra là ông chủ hẹn bà chủ cùng đi ăn, bọn họ làm sao có thể mặt dày đến đó góp vui được, cũng tránh trở thành cái gai trong mắt sếp.

Mọi người bàn tán, Thi Nhân coi như bình thường đi lên trên tầng cao nhất.

Cô gặp toàn những nhân vật quan trọng, mọi người đều gọi cô là “bà chủ”.

“Bà chủ lên đây ăn trưa sao?”

“Bà chủ, hôm nay sếp lại quên ăn cơm, làm trợ lý phải nhắc đấy ạ.

Ai cũng gọi cô là “bà chủ” khiến lúc đầu cô“Không cần đầu, tôi có hẹn rồi, mọi người cứ đi ăn đi”

“Tôi hiểu rồi, vậy chúng tôi cũng không làm bóng đèn nữa.”

Trương Nhược Trúc đương nhiên đoán ra là ông chủ hẹn bà chủ cùng đi ăn, bọn họ làm sao có thể mặt dày đến đó góp vui được, cũng tránh trở thành cái gai trong mắt sếp.

Mọi người bàn tán, Thi Nhân coi như bình thường đi lên trên tầng cao nhất.

Cô gặp toàn những nhân vật quan trọng, mọi người đều gọi cô là “bà chử”.

“Bà chủ lên đây ăn trưa sao?”

“Bà chủ, hôm nay sếp lại quên ăn cơm, làm trợ lý phải nhắc đấy ạ.

Ai cũng gọi cô là “bà chủ” khiến lúc đầu côkhông quen, sau đó cô cũng thản nhiên tiếp nhân: “Mọi người vất vả rồi.”

Thi Nhận biết rõ vị trí của mình, ở trong tập đoàn cô không giống như những người khác.

Đành thuận theo tự nhiên vậy.

Thi Nhân vào phòng làm việc nhìn thấy trên bàn làm việc của Tiêu Khôn Hoằng chồng chất một đồng giấy tờ. Anh vẫn còn đang ngồi nhìn vào máy tính mà không ngừng viết cái gì đó.

Cô bước qua: “Anh vẫn còn chưa xong việc sao, xem ra anh còn bận hơn cả em.

“Anh xong ngay đây.

Tiêu Khôn Hoằng lưu văn bản xong thì năm lấy tay cô: “Công việc ở bộ phận thiết kế thế nào, có thuận lợi không?”

“Cũng khá thuận lợi, em nhận mấy đơn thiếtkế của các bà phu nhân bên nước S. Nếu như thành công, có thể khiến bọn họ hài lòng thì nhất định sẽ khiến danh tiếng của công ty chúng ta tăng lên.

“Có em ở đây anh rất yên tâm.

Tiêu Khôn Hoằng kéo cô, hai người ngồi xuống bàn ăn trước cửa kính. Bàn ăn này cũng mới được bày ra gần đây.

“Vậy anh định thưởng cho em thế nào? Nhất định là phải có tiền thưởng đấy.

“Anh tưởng mình cho em được không?”

Khụ khụ khụ, cô suýt chút nữa thì bị nghẹn, những lúc riêng tư, anh như biến thành một người khác vậy.

Thi Nhân quyết định không để ý đến anh nữa.Cô nhìn thức ăn trước mặt: “Sau này có thời gian, chúng ta sắp xếp đi kiểm tra sức khỏe đi.”

Cô vẫn còn nhớ Diệp Tranh nói, tình hình sức khỏe của Tiêu Khôn Hoằng ổn định rồi thì phải sắp xếp thời gian đi làm phẫu thuật.

Bây giờ điều cô lo lắng duy nhất chính là tình hình sức khỏe của Tiêu Khôn Hoàng.

“Ừm, lần sau đưa Tiểu Khê đi kiểm tra mắt thì chúng ta kiểu tra sức khỏe luôn”

“Cũng được, chúng ta kiểm tra xem có vấn đề gì không.”

Cô nói thêm một câu để anh tránh nghĩ nhiều.

Sau khi ăn xong bữa trưa, có một chuyện khác xảy ra. Em gái của Tiêu Vinh đang điều trị trong bệnh viện thì bỗng dưng mất tích.
 
Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân
Chương 509


Chương 509: Không còn gặp Tiêu Đào Hy.

Sau khi biết được tin tức, thì Thi Nhân và Tiêu Khôn Hoàng liền cùng nhau từ tập đoàn chạy tới viện điều dưỡng.

“Làm thế nào mà người lại mất tích chứ?”

Thi Nhân biết chỗ viện điều dưỡng đó, chỉ phí nơi đó không rẻ, môi trường xung quanh cũng không tệ, dựa trên nguyên lý này mà nói thì sẽ không thể xuất hiện tình huống như thế này được.

“Đã phải người đi điều tra giám sát và điều khiển rồi, cảnh sát bên kia cũng sẽ phối hợp đi tìm người với chúng ta thôi.”Tiêu Khôn Hoằng cau chặt mày.

Tiêu Vinh hiện tại đã mất rồi, chỉ còn duy nhất Tiêu Đào Hy là em gái thì vẫn đang ở viện điều dưỡng Khi trước dù cho Tiêu Vinh và Tiêu Khôn Hoằng có tranh cãi ra sao đi nữa, thì bọn họ cũng chưa từng nghĩ sẽ làm tổn thương đến Tiêu Đào Hy đang ở viện điều dưỡng, vì nói cho cùng thì cô ấy cũng là người vô tội.

Lúc trước sau khi Bạch Mỹ Đình xảy ra chuyện, thì trạng thái tinh thần của Tiêu Đào Hy cũng liền xuất hiện vấn đề.

Nhiều năm đã trôi qua như vậy, mà một cô gái vẫn cứ luôn ở tại viện điều dưỡng, Thi Nhân nhớ đến năm năm trước cô từng bắt gặp một cô gái nọ bị hộ công ngược đãi ở bệnh viện, thì sâu trong lòng cô cũng có hơi lo lắng.Một cô gái mà trạng thái tinh thần không ổn định, nếu một thân một mình chạy ra ngoài, lỡ như gặp phải người xấu thì phải làm sao chú?

Lúc đầu Bạch Mỹ Đình, Tiêu Đào Hy đều là người chịu thương tổn cả Một người thì đã mất, một người thì vẫn còn sống.

Tiêu Khôn Hoằng kéo lấy tay cô: “Sẽ tìm được thôi.”

“Vào năm năm trước mẹ em cũng ở tại viện điều dưỡng đó, thế nhưng em từng bắt gặp bà bị hỗ công ngược đãi, nên em lo là sẽ lại có chuyện giống như thế bị xảy ra.”

Thi Nhân nhìn anh: “Nếu tìm được người, thì hãy chuyển cô ấy qua một viện điều dưỡng khác đi, rồi tìm người đến kiểm tra cho cô ấythêm một lần nữa, về tình trạng thân thể.

Tiêu Khôn Hoằng suy nghĩ một chút, rồi gật đầu: “Được.”

“Anh cảm giác hình như cũng không chán ghét Tiêu Đào Hy đến như thế.”

Thi Nhân còn tưởng rằng anh sẽ không đồng ý, nên cũng đã chuẩn bị sẵn rất nhiều lời nói để thuyết phục anh, kết quả Tiêu Khôn Hoàng liền trực tiếp mà đồng ý luôn rồi.

Cô mỉm cười mở miệng: “Ngày trước có phải Tiêu Đào Hy cũng thích anh đúng không?”

Dù sao thì cô cũng có biết chuyện Bạch Mỹ Đình thích Tiêu Khôn Hoằng.

“Em nghĩ nhiều rồi, Tiêu Đào Hy cô ấy không phải là loại người như thế đâu, hơn nữa cô ấy lớn tuổi hơn tôi, chỉ xem anh là em trai thôi.”“Hóa ra lý do mà anh được gọi là đứa bé thứ ba của nhà họ Tiêu, thì ra là như vậy. Có phải đứng trước anh là Tiêu Vinh, rồi đến Tiêu Đào Hy không?”

“Um.”

Tiêu Khôn Hoằng gật gật đầu: “Lúc trước cô ấy đã đối xử rất tốt với anh.

Anh không có anh trai và chị gái cũng không có em trai và em gái, có thể Tiêu Vinh, Tiêu Đào Hy làm cho anh có một cảm giác khác lạ, anh vẫn cho rằng sẽ luôn như vậy mãi.

Nhưng chuyện sau đó đã xảy ra.

Cho nên tất cả đều đã thay đổi hết rồi, từng hồi ức đều như một giấc mộng vậy.

Thi Nhân tựa vào vai của anh: “Nhất định sẽ tìm thấy được cô ấy thôi.”Bọn họ đã trực tiếp đi tới viện điều dưỡng ở trên núi, nơi đây cũng đã bị người của anh bao vây lại rồi, cảnh sát cũng đang khám xét núi, sợ người phụ nữ đang bị mất tích đã đi vào trong núi rồi bị lạc đường.

Thi Nhân đứng ở bên ngoài viện điều dưỡng, khi cô nhìn thấy môi trường ở nơi đây, thì cảm thấy giống y như đúc với lúc trước mà không có gì thay đổi.

Cô không thích nơi này cho lắm.

Dù cho người phụ trách mà lúc trước cấu kết với Thi Đằng Sùng, để ngược đãi mẹ của cô, cũng đã bị Tiêu Khôn Hoằng xử lý rồi.

Thế nhưng cô vẫn không có ấn tượng tốt gì với nơi này lắm.

Vào lúc cô đi vào, viện trưởng lại thấp thỏm lo sợ đứng ở một bên: “Anh Tiêu Khôn Hoằng,cô Thị Nhân. Mọi người sao lại tự mình đến đây rồi?”

“Cô ấy ở phòng nào?”

Thi Nhân nhìn thoáng qua viện trưởng: “Cô ấy là người của nhà họ Tiêu chúng tôi, nếu xảy ra chuyện thì tự nhiên sẽ cần phải đi tới xem một cái thôi. Bà có ý kiến gì sao?”

“Đương nhiên, đương nhiên là không có ạ. Hộ công của chỗ chúng tôi đều có chế độ một kèm một suốt 24 tiếng, vẫn luôn hết lòng hết dạ, cũng không biết tại sao mà cô ấy sẽ lại chạy ra ngoài, người của chúng tôi cũng đã dồn hết tâm huyết mà tìm cả một ngày trời rồi.”

Thi Nhân bỗng nhiên dừng lại: “Ý của bà là Tiêu Đào Hy đã mất tích từ tối hôm qua rồi, thế mà đến hôm nay các người mới báo cho chúng tôi?”Hiệu trưởng vội vàng giải thích: “Chúng tôi cho rằng cô ấy chỉ là đi giải sầu một chút, chắc cũng đi không xa, vì thế mà chỉ tự mình đi tìm thôi ạ.

“Các người sợ sẽ phải gánh chịu trách nhiệm chứ gì.”

Thi Nhân nhìn viện trưởng một cách lạnh lùng: “Nếu cô ấy không sao, thì bà cũng sẽ không sao, còn nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, vậy thi bà cứ đợi mà chôn cùng đi.”

Nếu thái độ của viện trưởng là như vậy, thì cũng có thể thấy được Tiêu Đào Hy đã ở chỗ này trải qua những ngày tháng như thế nào rồi.

Vì mẹ của cô đã từng bị hộ công ngược đãi, nên Thi Nhân cũng vô cùng căm ghét loại chuyện này.

Hai người cùng nhau đi đến căn phòng màTiêu Đào Hy đã ở, thì thấy bên trong rất đơn giản, cũng không có đồ gì.

Còn có búp bê được đặt ở trên đầu giường, đã hơi cũ rồi.

Thi Nhân nhìn một vòng cũng không phát hiện được thứ gì, rồi cô nhìn viện trưởng: “Hộ công đầu, tôi có chuyện muốn hỏi bà ta.

Rất nhanh, hộ công của Tiêu Đào Hy đã đi đên.

Đối phương là một người phụ nữ trung niên, thoạt nhìn thì cũng có vẻ rất thành thật: “Chào cô Thi Nhân a “Trong khoảng thời gian này thì có hai nhà họ Tiêu đã làm gì?”

“Cô hai sao a?

Vẻ mặt của hộ công rõ ràng có hơi khóhiểu, nên Thi Nhân liền nói rõ ra: “Cô ấy là em gái của Tiêu Vinh, là cô hai của nhà họ Tiêu thì còn vấn đề gì sao?”

“Không, không có ạ.

Chỉ là sau khi nghe thấy lời này, nét mặt của hộ công có hơi căng thẳng một cách rõ rệt.

Thi Nhân bèn lạnh mặt hỏi: “Hãy trả lời câu hỏi của tôi.”

“Cô ấy vẫn luôn rất yên tĩnh, còn rất ít nói, lại cũng không tranh cãi kịch liệt giống bệnh nhân khác.

“Vậy vì sao cô ấy lại mất tích chứ, nhất định phải có nguyên nhân.

Hộ công lại cẩn thận suy nghĩ một chút, sau đó thì nói: “Có thể là do cô ấy đã nhìn thấy được trên tin thời sự, tin tức mà Tiêu Vinh bị kết án tử hình, từ sau đó cô ấy đã trở nên cóchút sốt ruột, tôi còn đang nghĩ có nên nói cho bác sĩ biết hay không, thì kết quả là vào buổi tối đã không còn thấy cô ấy nữa rồi.”

“Ý của bà là sau khi cô ấy thấy được tin tức của Tiêu Vinh, thì cảm xúc mới thay đổi thành như vậy sao?”

“Đúng, đúng vậy Thi Nhân cau mày, rồi quay đầu nhìn qua Tiêu Khôn Hoằng: “Anh nghĩ sao?”

“Cứ ra ngoài trước đã.

Tiêu Khôn Hoằng nắm lấy tay cô, đưa người cùng đi ra khỏi phòng.

Ánh mặt trời bên ngoài ấm áp, dễ chịu hơn so với trong phòng rất nhiều.

Hai người ngồi trên ghế dựa ở bên ngoài bãi cỏ, Thi Nhân nhớ tới quãng thời gian nămngoài, cô cũng ngồi trên cái ghế này với Tiêu Vinh, thế nhưng hiện tại ngầm lại thì cũng đã là cảnh còn mà người thì mất rồi.

“Có được tin của Tiêu Đào Hy rồi sao?”

“Vẫn chưa có.”

“Em cảm thấy nhóm người viện trưởng chắc chắn có vấn đề, người đã mất tích lâu như vậy rồi mà họ mới báo cho chúng ta biết.

Tiêu Khôn Hoằng trấn an cô: “Nếu tình huống này là thật, thì anh sẽ không để yên cho những người này đâu.”

Không được bao lâu, thì trợ lý đã đi đến: “Cậu chủ, băng ghi hình nơi giám sát và điều khiển từng bị xử lý qua rồi ạ.

“Nhìn xem, em đã nói là có vấn đề mà Thi Nhân cảm thấy trực giác của mình đãđoán đúng rồi.

Tiêu Khôn Hoằng ngẩng đầu: “Không có cách nào phục hồi lại được sao?”

“Có thể do tính năng không lớn, nên cần phải có thời gian ạ.

“Không cần đầu, cứ nói với bên ngoài là đã phục hồi được rồi, tiếp đó thì giao lại cho cảnh sát.

Thi Nhân tò mò mà nhìn anh: “Làm như thế giúp ích được gì sao?”

“Đối với những người có tật giật mình, thì tự nhiên sẽ có ích thôi.”

Quả nhiên trợ lý mới vừa đi khỏi ít phút trước đó, thì viện trưởng liền vội vã chạy tới ngay: “Anh Tiêu Khôn Hoằng, nghe nói băng ghi hình nơi giám sát và điều khiển đã được mọi người phục hồi lại rồi? Trước khi máy quay xảyra trục trặc, thì vẫn luôn chưa bị đổi đi đâu.

“Ừm, muốn nói cái gì thì cứ đến trước mặt cảnh sát mà nói đi.”

Vẻ mặt của viện trưởng lập tức thay đổi ngay.

Thi Nhân nghiêm mặt lại: “Bà có phải đã quên, những người lúc trước ngược đãi mẹ của tôi, đã có kết cục gì rồi phải không?”

Viện trưởng phịch một tiếng, trực tiếp quỹ ngay trên mặt đất: “Anh Tiêu Khôn Hoằng, tất cả việc này đều là do tôi bị ép buộc cả.”

“Bị ai ép chứ? Ở nơi này, có ai mà dám đối đầu với nhà họ Tiêu đây, viện trưởng à bà đang lừa ai vậy?”

Tiêu Khôn Hoằng thờ ơ: “Nói.”

“Là, chính là lão quản gia nhà họ Tiêu, ôngta muốn tôi tìm cơ hội để g**t ch*t Tiêu Đào Hy, nhưng tôi không đồng ý, dù sao thì ông cụ nhà họ Tiêu cũng đã mất rồi, các người cũng không có quản lý chỗ này, nên tôi cũng không dám tự mình quyết định. Thế nhưng lão già kia lại uy h**p tôi, sau đó thì tôi cũng chỉ có thể sắp đặt người hành hạ Tiêu Đào Hy trước mà thôi.”

“Tại sao bà lại không nói ra?”

Thi Nhân nghe thấy lời này, thì oán hận danh cho ông cụ nhà họ Tiêu, còn cả lão quản gia cũng tăng lên đến cực điểm.

Bọn họ rốt cuộc tại sao lại phải ra tay với một cô gái vô tội như Tiêu Đào Hy chứ.

“Tôi làm sao dám nói ra đây, lão già đó vừa có cơ sở ngầm ở bên đây, mà tôi cũng không biết đó là ai, cho nên chỉ có thể nghe theo mà thôi.”Tiêu Khôn Hoằng đột nhiên nhìn qua viện trưởng: “Ông ta đã tới viện điều dưỡng vào lúc nào?”

Mấy ngày này anh vẫn luôn tìm lão quản gia, thế mà lại không có một chút tin tức nào.

Chỉ là một ông lão, thì có thể trốn được đến đầu chứ?

“Vào năm ngoái rồi ạ, sau đó thì cũng chỉ có gọi điện thoại cho tôi, mà cũng không còn đến nữa. Đúng rồi, sau đó ông ta còn gọi điện thoại nói với tôi, cần phải hỏi Tiêu Đào Hy để đòi một món đồ”

Tìm một người bệnh như Tiêu Đào Hy, thì lại còn cần đồ gì đây?
 
Tổng Tài Theo Đuổi Cô Vợ Nhỏ Thi Nhân
Chương 510


Chương 510: Cuối cùng đã khiến Tiểu Đào Hy trở thành như thế.

“Muốn tìm cái gì vậy?”

Viện trưởng cần thận suy nghĩ, rồi nhìn Tiêu Khôn Hoàng: “Nếu tôi nói ra, thì có thể tha cho tôi lần này được không, tôi hoàn toàn là do bị ép buộc cả. Nếu cô gái đó thật là người của nhà họ Tiêu, thì sao tôi dám ngược đãi được chứ?”

“Nói láo.

Thi Nhân nhìn viện trưởng. Tôi nhớ tình huống này đã từng xảy ra vào năm năm trước rồi.

“Lúc đó là do ông cụ Tiêu căn dặn, ông ấykhông thích cô ấy cho lắm. Chúng tôi cũng chỉ có thể làm theo mà thôi, sau này khi cậu cả đã biết, thì chúng tôi cũng không còn dám làm như vậy nữa rồi.

Dù sao thì sau này ông cụ Tiêu bị bệnh nặng, Tiêu Vinh sẽ trở thành người thừa kế của công ty nhà họ Tiêu, chỉ có kẻ đần độn mới đối xử không tốt với Tiêu Đào Hy thôi.

Họ đều đã nhanh chóng thủ nhận Tiêu Đào Hy ở trong viện điều dưỡng, rất sợ cô ấy sẽ đi tố cáo cho Tiêu Vinh biết. Theo tính tình của Tiêu Vinh, nếu biết họ đang lén lút mà hành hạ em gái của mình, thì những người trong viện điều dưỡng sẽ không chịu được, dù sao thì cảnh tượng mà Tiêu Vĩnh trừng trị người hộ công lúc trước, họ cũng vẫn còn nhớ rất kỹ đó.

Nhưng chuyện sau này ở trên đời khó màđoán được Tiêu Vinh bị bắt, còn bị kết án, sau đó lão quản gia lại lấy nhược điểm của mình ra mà đe dọa, vì vậy mà tự nhiên bà cũng chỉ có thể nghe theo mà thôi.

Tiêu Đào Hy một người phụ nữ không có ai làm chỗ dựa phía sau, thì ai sẽ còn quan tâm đến suy nghĩ của cô ấy chứ.

Nhưng ai có thể nghĩ đến, Thi Nhân và Tiêu Khôn Hoằng đều đã đến đây, lại còn có thể để lộ dáng vẻ coi trọng nữa.

Viện trưởng còn nghĩ rằng cùng lắm thì cũng chỉ là cho đến xem một chút mà thôi.

Tiêu Vinh đã làm mất lòng Tiêu Khôn Hoằng, mà Tiêu Đào Hy lại là em gái của anh ta, thế mà Tiêu Khôn Hoằng lại sẽ còn coi trọng người phụ nữ này đến như vậy, đúng làđã tỉnh sai rồi.

“Cô Thi Nhân, tôi cũng là bị ép buộc cả.”

Mặc dù viện trưởng đã van xin, nhưng lại vẫn như cũ mà dùng điểm yếu để đe dọa bọn họ, thì cũng chẳng phải là người tốt gì.

Thi Nhân nhìn thoáng qua Tiêu Khôn Hoằng, không biết phải nói gì mới được.

Những loại chuyện như ép buộc, hay xuyên tạc bừa bãi, thì cô lại không làm được.

Tiêu Khôn Hoằng hơi híp mắt: “Được.”

“Vậy được thôi, tôi tin anh.”

“Bà mau nói nhanh đi.”

Thi Nhân nhìn viện trưởng mà hết sức không hài lòng, cũng là một giuộc với ông cụ Tiêu cả thôi.”Lúc đó tôi cũng cảm thấy rất kỳ lạ, Tiêu Đào Hy cũng đã ở bệnh viện của chúng tôi được hơn mười năm rồi, từ trước đến nay cũng chưa bao giờ đi ra ngoài, cũng không có tiếp xúc với những người bên ngoài. Trên người của cô ấy có gì đáng để tìm như điên như dại được đây Viện trưởng vừa nhớ lại, rồi vừa nói: “Ban đầu ông lão đó cũng không có nói gì, về sau dù tôi có hỏi cái gì ông ta cũng không nói, chúng tôi cũng không thể hỏi ra gì được. Chúng tôi không dễ hỏi, dù sao thì Tiêu Đào Hy cũng đã điên điên khùng khùng rồi, cũng không phải là người bình thường nữa. Kết quả ông ta nói cho tôi biết, là cần phải tìm cho ra một cuốn sách.

“Một quyển sách sao?”

Thi Nhân cũng không có cảm thấy một cuốn sách có quá nhiều giá trị như thế, đãnhiều năm trôi qua như vậy, mà lão quản gia vẫn còn cần phải hỏi Tiêu Đào Hy.

Rõ ràng quyển sách này là một quyển sách không bình thường mà, thậm chí còn có liên quan đến ông cụ.

Nhưng tại sao lại phải tìm từ trên người của Tiêu Đào Hy?

Việc này thật không bình thường, sau nhiều năm như vậy, ông cụ cũng đã mất rồi, tại sao vẫn còn đi tìm chứ?

Thi Nhân luôn cảm thấy ở đây có gì đó bất thường.

“Đúng vậy, lão già đó cũng chỉ nói là một quyển sách, mà không hề nói thêm gì nữa. Đương nhiên bên phía chúng tôi cũng không thể hỏi ra được, dù cho có dùng biện pháp gì đi nữa, Tiêu Đào Hy cũng đều đã hóa điên rồi, nêncái gì cũng không nói. Chúng tôi cũng không còn cách nào nữa.”

Hai tay của Thi Nhân cũng từ từ mà nằm lại.

Nhóm người này thật sự quá đáng, lại có thể bức hại một cô gái tâm thần không bình thường như vậy, cô cảm thấy mình cũng không chịu nổi nữa rồi.

không thể nào chấp nhận được.

khi cô không kìm được tức giận, Tiêu Khôn Hoằng đã nằm lấy tay cô, ánh mắt ra hiệu cho cô hãy bình tĩnh lại.

Người đàn ông mím môi mỏng: “Còn gì nữa?”

“Hết rồi ạ, tôi đều đã nói tất cả ra rồi. Còn chưa hỏi ra được gì từ Tiêu Đào Hy, thì kết quả là người cũng đã mất tích rồi.”Tiêu Khôn Hoang gật đầu: “Tôi biết rồi.”

“Anh Tiêu Khôn Hoàng, anh nhất định phải tin lời tôi, những gì tôi nói đều là sự thật cả.”

Trợ lý trực tiếp gọi người đưa viện trưởng đi.

Thi Nhân xoay đầu qua nhìn lại anh: “Lời nói của viện trưởng có đáng tin không?”

Cô luôn cảm thấy rằng viện trưởng không thành thật, lại còn có thể dùng điều này để đe dọa họ, mà rõ ràng người làm sai chính là viện trưởng.

“Không xác định được.”

Tiêu Khôn Hoằng hơi híp mắt: “Tôi sẽ để người dán mắt vào hiệu trưởng, xem bà ta sẽ liên lạc với ai.

“Vậy được rồi, chẳng qua tại sao lại tìm một quyển sách từ trên người Tiêu Đào Hy chứ,rất là khó hiểu đó.”

“Tôi cũng không rõ lắm, tìm thấy được người rồi lại nói tiếp.

Tiêu Khôn Hoàng luôn cảm thấy những chuyện này, là có liên quan gì đó đến căn phòng bí mật kia của ông cụ, những thứ mà trước đây anh chưa từng phát hiện ra, lại theo cái chết của ông cụ, mà từ từ trồi lên trên mặt nước.

Anh suy nghĩ một chút rồi nói: “Em có còn nhớ đến căn phòng bí mật kia của ông cụ không?”

“Nhớ chứ, có không ít thứ được ẩn giấu ở bên trong, lại còn có một cái két sắt nữa.”

“Phong cách trang trí của căn phòng đó, lại rất giống với phong cách của nước S. Nếu không phải vài ngày trước đã đến nước S, thamquan qua các công trình kiến trúc bản địa, thì tôi cũng sẽ không nhận ra.”

Thi Nhân ngạc nhiên hỏi: “Khi trước ông cụ rất thích đồ của nước S sao?”

“Không, từ trước đến nay anh cũng chưa từng nghe nói qua, ở trong nhà cũng chưa từng thấy qua bất cứ món đồ nào có liên quan đến nước S cả. Đây là lần đầu tiên anh phát hiện, hơn nữa phần lớn các món đồ thu vào, cất giữ ở bên trong, cũng lại đều là đến từ chính nước S.”

Tiêu Khôn Hoằng dừng một chút: “Trong số đó còn có những món đồ bị che giấu của nhà họ Mạc đã bị mất vào ngày trước.”

“Đồ mà nhà họ Mạc che giấu sao?”

Thi Nhân liền càng thêm không hiểu nữa rồi.

“Đúng vậy, anh cũng cảm thấy rất kỳ lạ, nênđã để người đi thăm dò rồi, tạm thời vẫn chưa có bất cứ tin tức gì. Lão quản gia hắn là biết một chút gì đó, nhưng hắn đã mất tích rồi, mấy ngày nay vẫn còn chưa tìm được.”

Thi Nhân luôn thấy những điều này rất kỳ lạ.

Không biết ông cụ Tiêu đang cất giấu bí mật gì trong người, cả thấy rất khó hiểu, cô nghi ngờ nói: “Nhưng cho dù ông cụ có bí mật gì, thì trước khi mất, hoặc trong di chúc cũng không có dặn dò người khác cái gì, điều này cũng rất vô lý đó.

Nếu những bí mật này có giá trị gì.

Vậy thì trước khi ông cụ qua đời, cũng sẽ cần phải bàn giao cho người sau, không phải là Tiêu Khôn Hoằng, thì cũng nên là Tiêu Vinh.

Thi Nhân và Tiêu Khôn Hoằng cũng cùng nghĩ đến điều này, thế nhưng Tiêu Vinh đã quađời rồi.

Manh mối từ chỗ này, đã coi như là bị chặt đút.

Tiêu Khôn Hoằng không nói gì, nghĩa là anh cũng không biết, theo quan hệ lúc trước giữa ông cụ và anh, thì ông cụ cũng sẽ không nói với Tiêu Khôn Hoằng về chuyện này.

Ông cụ đã thu thập, rồi cất giấu rất nhiều thứ của nước S, đến tột cùng là vì cái gì chứ.

Sẽ không phải là không có lý do gì đi.

“Những thứ này cũng không quan trọng lắm, Nếu không điều tra ra được thì hãy quên đi.”

Tiêu Khôn Hoằng nhìn thấy cô vợ nhỏ đang cau mày, thì nắm lấy tay cô rồi cắt đứt đi dòng suy nghĩ của cô, Thi Nhân gật đầu: “Cũng đúng”Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm Tiêu Đào Hy.

Thi Nhân kiểm tra thời gian, thì sắp đến thời gian phải đón con tan học rồi.

“Em về trước đi, ở đây anh sẽ sắp xếp người dốc hết sức lực mà tìm ra cô ấy.

“Um.”

Thi Nhân cũng biết cứ đợi ở đây thì cũng không phải là cách, nếu Tiêu Khôn Hoàng đã phải người đi tìm, thì hẳn là rất nhanh sẽ nhận được tin thôi, cô cũng không thể làm được gì nhiều.

Chỉ mong sẽ sớm tìm được người thôi.

Hai người lên xe và rời đi, khắp nơi đều là thông báo tìm người, trên TV cũng đang phát tin – viện điều dưỡng đã đánh mất một người bệnh nữ…Những người rất nhiệt tình và tốt bụng cũng đều đang giúp chia sẻ, và rất nhanh đã có được manh mối.

Có người nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo bệnh nhân ở trên đường núi ở Nam Sơn, khi định hỏi đối phương xem có cần giúp đỡ không, thì kết quả người phụ nữ này vừa nghe thấy âm thanh thì liền chạy ngay vào sâu trong núi rừng, dần dần mất hẳn.

Với tin tức này, thì phạm vi tìm kiếm đã thu hẹp rất nhiều.

Sau khi Thi Nhân nhìn thấy tiến độ phát sóng trực tiếp trên mạng, lập tức liền yên tâm đi rất nhiều: “Rất nhanh sẽ tìm thấy được thôi.”

Xe từ Nam Sơn đi xuống, kết quả ở phía trước có một chiếc xe tải bị lật nghiêng, chắn ngang đường, nên phía trước vẫn luôn bị kẹt xe.Tiêu Khôn Hoảng nhíu mày: “Còn con đường nào khác không?”

“Có, nhưng cần phải đi vòng một chút.”

“Đường vòng.

Người lái xe q*** t** lái, đi đến thị trấn nhỏ gần đó, rồi từ đường nhỏ bên này quay đầu xe trở lại.

Khi xe chạy đến thị trấn nhỏ, xung quanh trở nên vô cùng nhộn nhịp, người đến người đi rồi còn có cả tiếng khóc của trẻ con.

Thi Nhân hít thở một hơi: “Chồng à, anh nhìn xem ở đây có hơi thở cuộc sống rất náo nhiệt, đằng kia còn có bán khoai lang nướng nữa.”

“Dừng xe!”

Tiêu Khôn Hoằng đột nhiên nói.
 
Back
Top Bottom