Ngôn Tình Tổng Tài Phu Nhân Trở Về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,312,270
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tong-tai-phu-nhan-tro-ve.jpg

Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Tác giả: Ngọc Ngi
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Ngọc Ngi

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu:

Thiếu Kỳ là con trai cả của tập đoàn Tần thị - một người đứng đầu xã hội và toát ra khí thế băng Trong ngày kết hôn, mọi người đều trầm trồ trước vẻ đẹp của cô dâu Uyển Tâm - mái tóc đen tuyền, gương mặt thanh tú và vóc dáng mảnh mai. Tuy nhiên, sự hiểu lầm đã khiến Thiếu Kỳ chán ghét cô và khiến cho tình yêu giữa hai người đang dần mất đi. Liệu họ sẽ ra sao trong cuộc hôn nhân này, hạnh phúc hay đau khổ - tất cả đều có trong Tổng Tài Phu Nhân Trở Về của tác giả Ngọc Ngi.​
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 1: 1: Hôn Nhân Của Uyển Tâm


Tại một nhà thờ Firenze, Florenze, Italy cô gái có mái tóc đen tuyền cùng với gương mặt thanh tú, còn ông xã của cô ấy lại nhìn cô với gương mặt lạnh lùng.

Sau khi hôn lễ kết thúc họ được đến khách sạn gần đó để chiêu đãi khách mời Uyển Tâm thay một bộ y phục xườn xám màu đỏ với phong cách Trung Hoa làm nổi bật lên vẻ đẹp khiến ai cũng động tâm gương mặt chữ điền cùng với đôi mắt to màu đen và vóc dáng mảnh mai của mình cô đã trở nên nổi bật hơn bao giờ hết.
Từ từ cô đến bên cạnh ông xã mình là Thiếu Kỳ_anh ta là con trai cả của tập đoàn Tần thị cùng với vẻ đẹp trai nam tính của mình nên anh ta rất thu hút phái nữ , đôi môi quyến rũ, đôi mắt sâu thẳm màu hổ phách nhưng không ai dám đến gần anh vì trên người anh ta toát ra khí thế băng lãnh của người đứng đầu người tài hoa và đứng trên đỉnh cao của xã hội, anh ta nhìn thấy cô dâu nhưng ánh mắt lạnh lùng.

Anh chán ghét cô
.Anh nghe lời ông nội Tần kết hôn với cô nhưng cô Không phải người anh yêu, người anh yêu là Mộng Nhược Lan.

Cô ấy đang là người mẫu nổi tiếng ảnh hậu màn ảnh là người anh yêu, người cứu anh lúc anh còn nhỏ.
Uyển Tâm và anh cùng nhau chiêu đãi các vị khách quý.

Tiệc vui đến mấy cũng phải tàn hai nhân vật chính nghỉ ngơi và động phòng cô lên trước vì anh còn đang bận tiễn bạn bè của anh
Cô đã hoàn thành ước vọng của mình là lấy được anh, cô biết anh không yêu cô nhưng cô đã hoàn thành di nguyện của bà trước khi qua đời.

Dù vậy cô vẫn thấy hạnh phục
" Cuối cùng mình cũng là vợ anh ấy, Uyển Tâm cố lên"
Cô chưa thay trang phục đợi anh trở về, cô nghe thấy tiếng mở cửa
"Cạnh"
anh vào với bộ dáng say rượu anh liền đẩy cô ra
" Cô mà xứng cướp vị trí của cô ấy sao? Lo làm tốt thân phận của mình đi "
cô không ngờ anh ấy lại nói với cô như vậy cô buồn nhưng cũng cố giấu trong lòng
" Anh không sao chứ em đỡ anh lên giường nằm nha"
"Hay em pha cho anh ly trà nóng nha"
anh liền tức giận
"Cô đừng giả vờ đừng tưởng rằng hai nhà có giao hảo mà cô tưởng rằng cô là vợ tôi"
Anh càng nhìn cô anh càng giận anh liền nhanh tay bóp cổ cô và nói nghe rét lạnh
" Cút! Ra ngoài "
"Cô đừng hòng mang thai con của tôi, chuyện của tôi cô vĩnh viễn đừng xen vào"
cô liền chạy ra ngoài và ngồi khuỵu xuống ở ban công khóc nức nở , cô nhìn lên bầu trời
" có phải cuộc hôn nhân này là sai lầm không Người, xin người nói cho con biết, con xin Người "
Cô giật mình khi thấy người đàn ông mặt áo sơ mi này cô nhận ra anh _anh là Mạc Kinh Lục học trưởng của cô và cũng là người mà cô xem là người thân từ lúc cô mất đi cha mẹ ,cha anh là bạn rất thân của cha cô, chính ba anh và anh đã cưu mang cô và nhận cô làm em gái nuôi trong lúc cô không có nơi nào để đi, anh là một nhà nghiên cứu về sinh hóa nghiệm nhà anh có truyền thống này từ tổ tiên nên cũng coi là ngang hàng với nhà họ Tần ở thành phố S, anh nhìn cô
" Em ổn không? sao em ở đây anh ta đâu? Hắn ta làm gì em à "
anh nhìn thấy cổ cô có vết hằn , anh tức giận kéo cô lại phòng Thiếu Kỳ
" Đi! Em đi với anh, anh phải đánh tên súc sinh đó, hắn dám đối xử với em như vậy"
Anh thấy cô năn nỉ " Anh đừng manh động khuya rồi những người khác còn đang ngủ.

Em không sao đâu xoa dầu là hết thôi "

Anh liền dịu xuống và cho cô tựa vào vai mình cô đã khóc nhiều hơn, tiếng khoc như xé lòng anh, anh chờ cô khóc xong anh xoa đầu cô và dịu dàng bảo
" Em đợi anh !Anh đi thuê phòng khác cho em nhé"
anh thuê cho cô phòng SVIP 10004 LÀ 1 trong 9 phòng xa hoa của khách sạn , anh rất thích xoa đầu cô không biết từ lúc nào anh rất thích cô em gái này cười nụ cười của cô trong sáng biết bao cho dù có bao nhiêu khó khăn nụ cười đó vẫn luôn hiện lên trên môi cô , nghe anh nói vậy cô chỉ gật đầu cô nghĩ
" không sao đâu mỗi ngày là một ngày mới chỉ cần hôm nay qua đi mọi chuyện sẽ ổn"
Lúc anh về còn mua cho cô một tô cháo bạch thảo hạt sen
" Em ăn đi anh thấy nay em không ăn gì nhiều , em ăn đi cho an thần và không đói nữa "
Sau khi cô ăn hết một tô cháo to, tinh thần cô đỡ hơn nhiều.

Cô đứng dậy nhưng lại không nổi có lẽ hôm nay mang giày cao gót cho nên có chút đau, anh dìu cô đến phòng anh đặt anh liền quẹt thẻ giúp cô.

Anh ân cần hỏi
" Anh lấy đá chườm cho em nha không mai em lại không đi lại được.

Không mang giày cao gót là không phải con gái đâu.

Em chỉ có mang giày và mặc váy nhìn em mới giống con gái không là như con giai nha, tính xấu lại còn như con giai nha"
Cô bị anh chọc phì cười và nói : "Anh về phòng mình đi ,em không sao nha em lớn rồi em lo cho mình được mà, anh coi chừng mấy nàng quan tâm anh sẽ ghen đó "

Vào phòng cô liền cầm lấy thẻ và đi với bộ dáng không còn sức sống cô mệt mỏi cô chóng mặt nằm trên giường, cô chỉ muốn vào ngủ một giấc không muốn nghĩ đến anh nữa, anh yêu cô từ lúc cô còn là một cô bé 4 tuổi nụ cười của cô là thứ quý giá nhất anh muốn bảo vệ nhưng số phận trớ trêu anh lại trở thành anh của cô , với người ngoài cô là em gái anh với cha mẹ anh cô là cô con gái cưng, vì gia đình anh có 2 con trai nên cha mẹ anh rất mong có con gái nên nhận cô
Anh nhìn cô đóng cửa phòng với ánh mắt đau lòng tay anh nắm chặt và nói thầm
" Nếu anh Không làm cho cô ấy hạnh phúc thì tôi sẽ cướp cô ấy về "
Anh nhìn phòng cô thật lâu rồi đặt tay lên cửa phòng nói khẽ
" Ngủ thật ngon nha mặt trời bé nhỏ của anh.

Anh yêu em.

Em có biết không? "
Anh cười khổ quay về phòng mình cạnh phòng cô.

Đêm ấy mỗi người mỗi một thế giới và chờ ngày mai nắng lên.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 2: 2: Chuyến Bay Kỉ Niệm


6h30 sáng
Hôm nay là một ngày đẹp trời cô chuẩn bị hành lý về nước.Đêm tân hôn đó chỉ là cơn ác mộng, ngày hôm nay cô sẽ là một người phụ nữ lạc quan yêu đời như trước, đã chuẩn bị hành lý xong cô lấy áo khoác, túi xách và điện thoại.
Cô có thói quen mở điện thoại mỗi sáng để xem có mail từ viện nghiên cứu hay không? Quả nhiên có mail khẩn của viện nghiên cứu
"Dự án của cô của người muốn phá rối_Dung Tề gửi "
Cô lập tức kéo vali đi ra khỏi phòng lướt qua phòng anh sau đó lại quay lại cô nghĩ
"mình có nên nói một tiếng với anh ấy về Trung Hoa có việc không? Dù gì cũng là vợ chồng trên danh nghĩa? "
cô gõ cửa nhưng không thấy ai trả lời bèn gọi quầy tiếp tân
" dạ vị tiên sinh phòng SVIP 10001 đã trả phòng tối qua rồi ạ"
Cô nghe quầy tiếp tân nói mà hơi buồn, bỗng dưng cô gái quầy tiếp tân nói tiếp
" Cô là Đông Phương Uyển Tâm phải không ạ? Vị tiên sinh phòng SVIP 10001 có thư nhờ chúng tôi gửi cho cô? "

cô vội nhấn thang máy xuống tầng triệt, khi cửa thang máy mở ra cô lại thấy có một bất ngờ dành cho mình, có một chú chuột Mickey tặng cho cô một bó hoa hồng xanh cùng với một quyển sách với tên " Hãy sống mạnh mẽ " của nhà văn nổi tiếng người Pháp cô cười và cảm ơn, ai đã an ủi cô, cô cũng không có tâm trạng quan tâm nữa.
Đến quầy tiếp tân làm thủ tục trả phòng, cô tiếp tân liền nhận ra cô, cô gái với nụ cười tỏa nắng đang cười với cô, nhìn cô gái chỉ tầm 19 tuổi thôi khi thấy thần tượng của mình
" Chị là nhà sinh học Uyển Tâm phải không? Là nhà nghiên cứu nhận giải nobel của giới y học_là cô gái đầu tiên trong 100 năm qua nhận được giải thưởng vinh dự này, mang đến cho Trung Hoa bước tiến lớn trong con đường sinh học của thế giới, chị có thể cho em xin chữ ký được không? "
Cô cũng sẵn lòng ký và chụp hình cùng cô bé ấy, ra khỏi khách sạn cô không ngoảnh lại mà dứt khoát rời đi, cô đón taixi nhưng lại có một chiếc xe khác đến là lamborghini màu đỏ đậu trước mặt cô.Giọng nói nghe rất quen thuộc
"Cô gái xinh đẹp có đồng ý cho tôi chở em ra sân bay không? "
Cô lập tức nhận ra đó là ai, là bạn thân của cô, cô nàng này rất thích treo ghẹo người khác cứ như là đàn ông vậy.

Cô gái với mái tóc màu hạt dẻ mượt mà với gương mặt lai giữa Ý và Hoa,
" Đây là ai? là bạn thân của cô cùng cô học nhảy lớp sao cô không nhận ra chứ? "
Cô nàng này tên là Selina Yung, con gái của nhà thiết kế nổi tiếng Jolie Yung_bà là nữ cường nhân, con bà cũng giống bà tính cách mạnh mẽ, hào sản.

Cô cũng không hiểu mẹ là nhà thiết kế mà bạn cô lại thích nghiên cứu vậy chắc là giống cha cậu ấy rồi.

Cái gì cũng có gen di truyền cả.
Cô nhìn bạn thân mình và nói
" Sao mình thấy cậu càng ngày càng ngầu thế? Lúc làm dâu phụ cũng khiến người ta ganh tị ghê, chèn ép cô dâu là mình lép vế a? "
Cô nàng cười haha rồi trả lời
" Mình bao giờ mà chả ngầu với lại cậu cũng biết mình không thích mặc váy mà vì đám cưới cậu mà mình hy sinh to lớn như thế cậu còn kêu ca à.

Mình tặng cậu quyền sách lúc nãy khi cậu vừa ra khỏi thanh máy đấy lấy mà đọc nhé, nó sẽ giúp cậu có thêm động lực, lúc mình chán nản mẹ động viên mình rất nhiều và tặng mình quyển sách đó, Giờ mình tặng lại cho cậu đó.

Hãy là một cô gái mạnh mẽ, lạnh lùng và thông minh như trước đây đi, phấn chấn lên như lần đầu mình gặp cậu.

Mà khoan mình đang lái xe gió vào nghe không rõ đâu lát mình cùng nhau nói chuyện khi lên máy bay nha."
Hai người ban thân này cùng nhau làm luận án cùng nhau ra trường nhưng lên cao học thì hai người đi con đường khác nhau cô đi theo nghiên cứu sinh học và huyết học tế bào, còn cô nàng mạnh mẽ này lại theo ngành liên thông y học qua làm bác sĩ tưởng đâu chỉ là nói suông không ngờ cô nàng này lại làm được còn trở thành bác sĩ có kỉ luật phẫu thuật chuẩn và nhanh nhất.
Ngoài ra cô còn có 2 người bạn thân nữa là Dung Nhi_em gái của Dung Tề, anh ta là thượng tướng của lục quân Trung Hoa và là một quân y tài hoa với tính cách trẻ con.
Hai cô gái cùng nhau ra sân bay về nước với phi cơ riêng của mình được chính phủ cung cấp, cô sau một ngày kết hôn mệt mỏi đã ngủ thiếp đi.

Bạn cô liền thấy vậy mà đắp chăn cho cô.

Dù không phải là chị em ruột nhưng còn thân hơn cả ruột thịt.

Cô nhìn nhỏ bạn mình vì yêu mà chấp nhận lấy người không yêu mình.

Cô suy nghĩ
" bạn mình tốt vậy vừa thông minh vừa học rộng tài cao vậy mà anh ta dám làm bạn mình buồn đúng là đồ tra nam không có mắt nhìn"
" Cố mà giữ nha không thì mất rồi đừng có tiếc"
"Mình quên mất mình phải ngủ mai còn đi làm với nhỏ bạn mình nữa "
Thế là hai người cùng tựa vào nhau ngủ như lúc học cao học ở nơi xứ lạ vậy dù hai người chung trường nhưng lại khác khoa Uyển Tâm khoa huyết học và sinh học tế bào, còn Jolie là khoa y chuyên ngành khoa ngoại thần kinh.

Ai cũng tưởng làm bác sĩ điểm sẽ rất cao phải không? Nhưng không đâu đối với trường tổng hợp Bắc Kinh thì ngành của Uyển Tâm cao hơn Jolie những năm điểm.

Hai người bắt đầu ngủ say và kỉ niệm Đại học ùa về.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 3: 3: Chuyến Bay Kỉ Niệm 2


Sân trường Đại học tổng hợp Bắc Kinh
Hôm nay là ngày chào đón tân sinh viên, tiếng nói ríu rít cười đùa của tân sinh viên đến trường, có người quen có bạn bè cùng nhau kiếm chỗ ngồi.
Đây là ngôi trường nổi tiếng với chất lượng học tập, dù thời xưa đây là trường dành cho quý tộc nhưng từ lúc thầy Trương Hữu Dư làm hiệu trưởng thì nó đã không còn là trường dành cho quý tộc nữa.

Hiện tại nó đã trở thành trường đào tạo tinh anh của Trung Hoa nói chung và thế giới nói riêng.

Ở đây không còn dựa vào gia thế để nói chuyện mà dựa vào thực lực nói chuyện, miễn là bạn có tài cho dù bạn xuất thên thấp kiếm vẫn được tôn trọng.

Dù bạn giàu có nhưng thành tích không tốt bạn vẫn bị đuổi khỏi trường.
Bạn ỷ vào gia thế tốt mà ức h**p bạn bè nghèo hơn bạn sẽ bị kỉ luật trước toàn trường.

Bạn phô trương thanh thế cũng không sao miễn là bạn học tốt hòa đồng bạn bè, không hùa nhau ăn h**p bạn khác thì mọi chuyện bạn làm cũng sẽ xem là tâm điểm.
Nhà giàu là một lợi thế không thể thiếu vì bạn không lo tiền học thế nào? Nhưng nhà nghèo lại khác học phí trường khiến họ điêu đứng nhưng trường có chế độ hỗ trợ sinh viên nên đó là điều mà khiến cho nhiều người nghèo cảm động.

Bạn có thể đóng 1/100 học phí vì có học bổng dành cho từng ngành khoa và trường, sau khi bạn tốt nghiệp có việc làm thì có thể trả lại cho trường sau.
Bỗng nhiên một chiếc siêu xe BMW i8 màu trắng đậu trước cổng trường.

Một cô gái có mái tóc đen óng với gương mặt chữ điền thanh tú, có lẽ vì còn nhỏ nên đường nét trên mặt chưa rõ nhưng sẽ là một mỹ nhân trong tương lai, cô bước xuống cùng với gương mặt lạnh lùng, phong thái mạnh mẽ.

Cô là Uyển Tâm là sinh viên có số điểm đứng đầu cả nước, và là sinh viên nhỏ tuổi nhất cô chỉ mới 15 tuổi thôi.

Cô có biệt danh là Thiếu nữ tài hoa hay một cách gọi khác là Tuyết nhân tài

Cô là con nuôi nhà Mạc y gia, ngoài ra cô còn là tiểu thư nhà Đông Phương con gái của cựu tướng quân Đông Phương Hào, gia tộc chính trị quyền lực.

Dù ba mẹ cô qua đời nhưng cô còn ông nội và chú Mạc, cô sẽ cố gắng vì họ luôn dõi theo cô.

Cô bé nhỏ năm nào còn cười đùa vui vẻ giờ lại trầm lặng ít nói, chỉ qua một đêm cô đã không còn tươi cười nữa mà với một gương mặt vô cảm .Từ đó cô gái nhỏ hoạt bát lại thành người sống nội tâm dù bên ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong lại đầy cô đơn và mong được yêu thuơng, cô mong ba mẹ có thể trở về nhưng không họ đã xa cô mãi mãi.

Cô cần mạnh mẽ hơn mạnh hơn.
Vô sô ánh mắt theo dõi cô nhưng cô vẫn thờ ơ bước đến phía trước.Có một cậu ấm tò mò hỏi
" Cô nàng này là ai thế? tao thấy quen mà không nhớ là ai"
Thằng bạn cười cậu ta một cách bó tay mà nói
" Đó là sinh viên trường mình đàn em khóa dưới khoa huyết học và sinh học tế bào"
cậu ta nói tiếp
" không phải cô nàng mà là cô nhóc mới có 15 tuổi à là tân sinh viên tuổi nhỏ mà điểm cao nhất toàn nước, không chỉ vậy con bé đó là con nuôi của nhà họ Mạc "
Cậu ta bị dọa sợ mà choáng váng muốn xỉu
"Cái gì? Con nhóc đó là con nuôi nhà Mạc gia sao? "
" Nhà đã là toàn quái vật rồi ! Sao đến con nuôi cũng không kém dị nhân thế.

Ông trời không công bằng a đến con nuôi cũng quái vật thế ai sống cho nổi"
Ai cũng biết đây là hai khoa có số lượng sinh viên ít nhất và khó ra nhất là khoa huyết học và sinh học tế bào và khoa y dược chuyên ngành nội thần kinh chứ, tuyển chọn từ cả nước và cả nước khác đến chỉ có tròn 30 người.

Tỉ lệ tốt nghiệp của hai ngành này rất thấp, vì độ khó cao nhưng một khi đã tốt nghiệp sẽ trở thành tinh anh của xã hội mà tỉ lệ tốt nghiệp cao học lại càng hiếm.

Năm nay chắc chắn là Họa Hổ Tàng Long.
(Giấc mơ kết thúc)
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 4: 4: Ngày Đầu Tiên Làm Dâu


14 giờ sau
Tại sân bay K thành phố S Bắc Kinh
Cô chia tay Jolie đẻ đi về nhà chính họ Tần
Một chiếc xe đua hình như là Bugatti Divo màu đen chạy đến có một anh chàng có vài nét giống Tần Thiếu Kỳ nhưng nét của anh chàng này lại giống mẹ chồng cô nhiều hơn, hai anh em đều giông cha mẹ mỗi người một nét, người anh tóc đen giống cha mắt màu hổ phách của mẹ, còn người em tóc vàng giống mẹ mắt xanh dương giống cha.

Đây là em chồng cô tên Tần Thiếu Phong là nam thần âm nhạc, ảnh đế nhận giải Oscar năm năm liền.

Thật là đau đầu a ông xã quốc dân trong lòng mọi cô gái lại là em chồng cô.

Nếu bạn bè đồng nghiệp trong cơ quan biết chắc cô bị ép hết đưa hoa rồi đưa thư tình......!Không chừng cô bị mớ lời ngon tiếng ngọt nhờ vả dìm chết.

Cậu đội nón kết màu đen cùng với kính râm lại còn quấn thêm khăn, nhìn như đi trốn nợ vậy.

Cậu ngó đông ngó tây rồi nói rằng
" Chị dâu, mẹ kêu em đi đón chị đến Tần gia chị mau lên đi em sợ fan nhận ra em chị lên mau đi "
Cô bèn muốn chọc cậu, cô cười xấu xa nói " Nếu chị không lên thì sao? "
cậu liền liền tiếp lời ngay " Em khiêng chị đi "

cô nghiêm mặt nói rằng " Chị sẽ nói là minh tinh Thiếu Phong ở đây phi lễ gái đã có chồng "
Anh cười mà muốn khóc
" Chị dâu đại nhân em năn nỉ chị lên xe dùm em nếu chậm trễ vị phu nhân đang ở Tần gia kia sẽ đánh em đấy chị, chị thương em vừa xuống máy bay đã bị mẫu thân đại nhân kêu đi đón chị rồi, vì tấm lòng trong trắng như gương chị lên xe dùm.

Em sẽ giúp chị nếu chị cần em giúp gì đc không? "
Anh vừa nói xong có vài người đứng từ xa nhận ra anh, một nhóm học sinh cấp 3 hô to lên
" Anh Thiếu Phong kìa ! ông xã quốc dân "
" Minh tinh kìa "
" Thiếu Phong oppa kìa "
Anh liền giả giọng
" Chế mau lên xe đi em đưa chế về nhà mẹ đợi về ăn cơm đó"
Thế là tiếng hô bèn lắng xuống có một cô bé nói rằng
" Không phải anh ấy đâu mấy bạn, chỉ là một tên bê đê thôi"
Dù âm thanh nhỏ nhưng vẫn đến tai anh, hình như có vài nhát dao vô hình đâm vào anh, anh là nam tử hán là nam nhân có giá hiện nay a vậy mà vì đón chị dâu mà thành bê đê
Thấy vậy cô phì cười lên ghế phụ ngồi nhìn cậu nói
" Chú mà không về nhanh là mẹ sẽ đánh chú"
anh liền nhấn ga đi cái vèo, cô nhìn cửa sổ chăm chú bèn hỏi
" Anh hai chú đâu? "
Anh bèn giật mình nói rằng
" Anh hai còn ở tập đoàn, nay anh có cuộc họp quan trọng nên về trễ mẹ thấy vậy nên kêu em đi đón chị "
Cô cũng chẳng quan tâm nữa ừ cho có lẽ rồi lại im lặng nhìn khun cảnh ngoài cửa sổ suy nghĩ
" Thì ra cô không phải vợ anh lấy chồng như không có chồng vậy.

Vậy thì cứ xem như bạn cùng phòng đi "
Cô nghĩ nếu anh đã không yêu cô, cô sẽ cho anh toại nguyện lập ra một hiệp ước vậy cô sẽ nói với anh về hiệp ước hôn nhân này, tốt cho anh và cũng giúp cô không thất hứa với bà nội đã mất của mình
Cô sẽ làm tốt lời hứa với bà
Bà là nguồn tinh thần cha mẹ là nguồn động viên giúp cô tiến lên phía trước.
Cô thất thần cho đến khi tiếng nói làm cô giật mình
" Chị dâu đây là vườn trúc nhà mình trồng đó đẹp không chị "
Đến cổng của Châu Giang Đế Thành đây là một trong 4 Châu Giang là nơi có tiền chưa chắc mua được nơi đây những người ở đây đều được mời đến mua nhà đều có vai vế không nhỏ trong giới thượng lưu.

Gồm có Châu Giang Đế Thành đứng đầu sau đó lần lượt đến Châu Giang Đế Đô, Châu Giang Đế Cảnh, Châu Giang Đế Uyển.
Đến nhà họ Tần hai hàng người hầu cùng với một ông lão và một bà lão trung niên tầm 50 tuổi, xa xa gần cửa chính có hai vợ chồng đang chờ .
Cô bước xuống liền nghe âm " Chào thiếu phu nhân trở về"
Anh cười mếu " Đúng là có dâu bèn xem mình như cỏ dại "
Ông lão và bà lão đến chào cô, cô cũng lễ phép cúi đầu
" Chào thiếu phu nhân tôi là quản gia nhà họ Tần tôi tên Hàn Nghị, cô có thể gọi tôi là lão Hàn, còn bà lão khó tính này là mẹ đỡ đầu của hai thiếu gia tên là Hoàng Vĩnh Yên, có thể gọi bà ấy là bà Hoàng hay bà Yên đều được "
Cô cười hiền hòa nói
" Gọi con là tiểu Uyển hay Uyển Tâm là được rồi ạ
Không cần gọi thiếu phu nhân hay là cô chủ đâu ạ"
Ông bà lão nhìn nhau cười đều có chung một suy nghĩ
" cô bé thật lễ phép.

Cô bé thật dễ thuơng.

Cậu cả có phúc rồi "
Cô bèn đi hết sân đến chỗ ba mẹ chồng cô, cô lễ phép thưa " Con chào ba mẹ "
Mẹ Tần dìu cô với gương mặt hòa ái
" Không cần khách sáo đâu con chúng ta là người một nhà rồi mà "
Ông Tần cũng ôn hòa mà nói" Vào nhà đi con"
Ông liếc thằng con trai trời đánh của mình lưu diễn mà không thèm về nhà 3 năm, ông nghiem giọng nói
"Sao bây giờ mới đưa chị dâu mày về hả? Hôm nay không có phần cơm của mày "

Ông Tần cũng đến phòng khách nói chuyện với vợ và con dâu này của mình.

Ông rất hài long với cô con dâu này
Anh buồn mà hỏi lão Hàn và bà Hoàng
" Cháu là con ruột sao? Sao cháu thấy cháu giống con ghẻ thế? Ông bà nói gì đi chứ "
Bà Hoàng bảo
" Con đã thành con ghẻ lâu lắm rồi từ 3 năm trước đấy.

Giờ thiếu phu nhân là ngọc trên tay ông bà chủ, con lo mà ôm đùi thiếu phu nhân đi không chừng con sẽ được hưởng ké đó "
" Ta không nói với con nữa ta và lão Hàn phải đi lo cơm nước đây"
Ông Hàn nhắc khéo bà Hoàng " Hôm nay không nấu cơm cho cậu hai nha bà ông chủ đã nói lúc nãy rồi "
Bà Hàn thốt lên " À đúng rồi tôi quên mất ông không nhắc thì tôi quên lời ông chủ nó mất"
Anh chỉ biết ấm ức " Hai người hai người " và lủi thủi trở về phòng
Khi đi ngang phòng khách anh nhìn thấy gia đình ba người trò chuyện vui vẻ uống trà xem hài kịch.

Vậy mà cậu phải lên lầu với bụng rỗng a
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 5: 5: Bữa Cơm Gia Đình Ấm Cúng


Tối 6h các người hầu trong nhà bận rộn vì có thiếu phu nhân về.

Mọi người tròn nhà ai nấy đều vui mừng khi tiếp đón cô.

Ai mà không biết thiếu nữ thiên tài, nhà khoa học làm rạng danh Trung Hoa chứ, người tài hoa như vậy lại là thiếu phu nhân của nhà chúng ta chứ.
Không khí trong bếp càng nhộn nhịp hơn khi bọn họ tận mắt chứng kiến thiếu phu nhân chuẩn bị bữa tối không chỉ vậy các món ăn rất phong phú và đẹp mắt a, món bình dân có món sang trọng có thật là hấp dẫn a.

Hai ba đầu bếp còn nhìn cô hài lòng nữa.

Không ngờ cô là tiểu thư danh giá lại xuống bếp làm buổi tối nữa.

Cách đây nửa tiếng cô xuống bếp nói rằng
" Cháu có thể chuẩn bị bữa tối không? "
Họ còn tưởng rằng tai mình có vấn đề nữa chứ
" Không sao đâu ạ chúng tôi chuẩn bị là được rồi.

Phu nhân cứ thưởng trà cùng ông bà chủ đi ạ"
Cô cười đáp rằng
" Lần đầu cháu làm dâu mà các chú cho cháu thể hiện chút đi, có gì cháu nhờ mọi người giúp mà "
Giờ đây họ hiểu thế nào là vợ hiền dâu thảo a hèn chi mà lão Hàn và bà Hoàng nói rằng
" Thiếu phu nhân làm cho chúng tôi có cảm giác như con cháu trong nhà vậy rất thân thiện, hòa hảo và lễ phép"
khi cô làm bếp xong có thói quen tắm và thay đồ nên đã lên phòng của mình.

Giờ đã là hơn 6h tối rồi mà anh còn chưa về.

Cô nhớ lại anh nói đêm ấy
" Cô vĩnh viễn đừng xen vào chuyện của tôi.

CÔ KHÔNG XỨNG "
Cô ánh mắt buồn bã và chế giễu mình
" Uyển Tâm ơi Uyển Tâm mày thật thảm hại.! Sự cao ngạo và lạnh lùng của mày đâu rồi.

"
Cô lấy lại tinh thần khuyên mình rằng
" Mình làm tròn trách nhiệm con dâu chị dâu là được.

Những thứ khác cứ để Chúa chỉ đường vậy "
Một lát sau ông bà Tần xuống dùng bữa, ngìn thấy các món ăn lạ hơn ngày thường không giống teong thực đơn sáng nay mà bà Hoàng đưa cho bà.

Bà ra hiệu cho bà Hoàng, bà ấy liền hiểu ý ghé tay Tần phu nhân nói
" Tất cả do thiếu phu nhân chuẩn bị đó phu nhân.

Cô ấy muốn tỏ lòng thành của mình khi về làm dâu ạ "
Sau đấy họ thấy cô đi xuống với một phong cách năng động quần jean xanh dương sẫm với áo thu hở một bên vai màu trắng trên áo còn có hình đóa hoa tulip nữa.

Nhìn vô cùng xinh đẹp
Bà Tần cười
" Con dâu nhà ta đúng là giỏi giang nha việc nước việc nhà đều làm tốt "
Đột nhiên bà nghe tiếng phản bác
" Có chị dâu là con ngoan của mẹ thôi, con và anh hai đều là con ghẻ hết.

"
" Nên mẹ à con đang tự hỏi mẹ có phải mẹ ruột con không vậy ?"
Bà tức giận quát
" Tiểu tử thúi con dám nói một lời nữa mẹ cho con ngủ ngoài sân vườn bây giờ "
Ông Tần bênh vợ
" Đã nói không cho mày ăn cơm mày xuống làm gì hả? Về phòng lo mà ca hát nhảy múa của mày đi "
Cậu không biết nói gì cảm giác như mưa gió cứ xô vào người cậu , cậu ánh mắt cầu khẩn nhìn Uyển Tâm
" Chị dâu cứu em cứu em đi "
Cô mở lời khuyên can nói lời tốt cho cậu
" Cha mẹ hôm nay em nó đón con ở sân bay rất tử tế nên cha mẹ tha cho nó một lần đi "
Ông Tần mở lời
" Vì con dâu tao tha cho mày đó.

Còn nữa gọi anh mày về mau.

Nó không về mày không được ăn cơm "
Cậu ôm đầu chán nản
" Sao ai cũng lấy chuyện ăn cơm ra uy h**p cậu vậy "
Cậu lấy điện thoại gọi " Tút..tút...!tút..

" rồi tắt máy cậu nhìn cha cậu mà đổ mồ hôi
" Ba à anh không nghe điện thoại của con hay ba lấy điện thoại nhà mình gọi đi"
Ông Tần biết tính khí thằng con này của mình.

Khi ông kết nối được điện thoại của anh chỉ nói một câu ngắn gọn
" Về ăn cơm có vợ con về "
Cậu trợn tròn mắt nhìn cha mình và nói
" Sao cha kêu anh bằng con mà kêu con bằng mày vậy, Cha không công bằng "
Ông không nhìn mà nhắc cậu
" Mày đem con dâu về đây cho tao đi tao sẽ xưng bằng cha con với " con " hen"
Anh sợ mà chạy bên phải bàn ăn ngồi xuống kế cô mà ngoan như chú mèo
Một lát sau
Tiếng động cơ xe vào đến cửa nhà
Một người đàn ông lạnh lùng ma mị bước vào với vẻ mệt mỏi.Anh thưa
" Con về rồi.

Ba mẹ và vợ con ăn trước đi.

Con lên phòng "
Anh lướt qua cô mà đi thẳng đến cầu thang
Ông Tần nổi giận
" Cả nhà đợi con về ăn cơm vợ con nấu cả một buổi mà con lại đi lên lầu à "

Anh không nói gì đi tiếp lên lầu
Ông Tần muốn đi lại đánh anh nhưng lại lên cơn đau ở chân làm mình khoing đi nổi
Cô thấy vậy đỡ ông ngồi xuống ghế, cô khyên ông
" Ba à mình ăn trước đi con chừa phần cho anh ấy là được lát con hâm nóng mang lên cho anh ấy "
Bà Tần cũng khuyên ông.

Thế là cả nhà cùng ăn cơm.

Cô và hai ông bà cùng nói chuyện vui vẻ.

Hai ông bà hỏi thăm cô đủ điều.Còn cậu không dám nói lời nào sợ nói lỡ lời lại bị cấm không cho ăn cơm.
Sau khi ăn xong mọi người ngồi ở phòng khách xem nhạc ca kịch.

Còn Thiếu Phong thì lên chuẩn bị hành lý mai đến công ty văn hóa của mẹ cậu tên Thượng Thành, mẹ chồng cô tên thật là Nam Cung Ngọc Hy là một ảnh hậu nổi tiếng một thời, Thiếu Phong có thiên phú về nghệ thuật đều do thừa hưởng từ mẹ.

Dù là vậy nhưng bà cũng có tài về kinh doanh nhất là mỹ phẩm và thời trang.

Bà cũng hẳn một hãng thời trang và mỹ phẩm của mình ở các châu lục khác.

Nhà chồng cô toàn là nhân tài nha.

Cô đâu được tính như vậy chỉ là cô may mắn cô tìm tòi thôi.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 6: 6: Thõa Thuận Hôn Nhân 1


Bữa cơm kết thúc
Uyển Tâm mang đồ ăn đã hâm lại cho anh ăn còn có thuốc dạ dày.

Cô nghe mẹ nói anh bị đau dạ dày.
Cô gõ cửa vào không nghe tiếng bèn mở cửa nhưng cửa khóa bằng vân tay nên cô chỉ còn cách đứng mò mật khẩu số, bấm nhiều lần nhưng không được cô bèn nhớ ra sinh nhật người yêu của anh ngày 26 tháng 4 năm 95.Cô bấm xong một tiếng " tinh " thánh thót vang lên
Cô mở cửa vào để thức ăn lên bàn trà gần cửa kéo hành lang.

Cô ngồi quan sát cả phòng.

Phòng chủ yếu màu xanh dương sẫm với màu đen.

Trong phòng có mùi hương bạc hà nhè nhẹ.
Cô ra cửa kính phòng anh ra ngoài sân thượng nhìn thấy hoa loa kèn màu trắng.

Cô nghĩ nói thầm
" Anh thích hoa loa kèn trắng sao? Không ngờ anh có sở thích này "
Cô giật mình khi thấy bóng đen dài ngay chỗ cô ngồi.

Cô ngã ngồi hết hồn la lên
" Anh là ma sao? Làm tôi hết hồn"
Anh nói cô " Cô lên đây làm gì? Sao cô vào được? "
Cô thãn nhiên trả lời
" Tôi lên đưa cơm sẵn có chuyện nói với anh.

Tôi vào bằng mật khẩu số thôi "

Cô thấy anh lại ngồi ăn cơm cũng ngồi lên mép giường không nhìn anh mà ngồi chơi game trên điện thoại.

Nhưng cô lại thắc mắc
" Sao hôm nay anh ta trầm ổn thế nhỉ"
Không khí đột nhiên yên lặng cho đến khi anh mở lời
" Cho cô 3 phút nói chuyện cô muốn nói đi"
Cô liền đè cập ngay
" Chúng ta lập ra thõa thuận đôi bên cùng nhau có lợi.

Tôi và anh sẽ làm bạn cùng phòng, sau khi chấm dứt thõa thuận một năm đường ai nấy đi.

Anh hay tôi viết thõa thuận? "
Anh đáp " Tôi "
Cô cười tươi
" Được vậy anh làm đi rồi tôi sẽ thêm ý của tôi.

Anh ngủ ngon "
Cô từ từ đi đến đồ mình mang theo hên là cô mang theo chăn a để những lúc ngủ ở viện nghiên cứu có mà đắp.

Anh nhìn cô không nói gì đi vào phong làm việc.

Vì phòng ngủ và phòng sách của anh có cửa liên thông nhau.

Cô cũng không nói gì mà ngủ ngon lành.Giờ ngủ ngon mai đi làm công việc yêu thích của cô.
3 giờ sáng
tiếng chuông điện thoại reo
" If I told you this was only gonna hurt
If I warned you that the fires gonna burn
Would you walk in?
Would you let me do it first?
Do it all in the name of love.........."
Cô với tay lấy điện thoại và bắt máy
" Alo ai điện cho tôi vậy? " bỗng dưng cô hết hồn khi nghe vật thí nghiệm biến mất rồi.
Cô lập tức tỉnh ngủ chuẩn bị balo mang theo laptop, sấp tài liệu cùng văn kiện liên quan,chìa khóa xe con cưng của cô nữa,...
Cô cũng chả quan tâm anh đang ngồi xem phương án hợp tác vào ngày mai.

Anh nhìn cô nói
" Cô đi đâu? Với ai? Làm gì? "
Cô trả lời anh cộc lốc
" Viện nghiên cứu- một mình -công việc "
Xong cô ra khỏi phòng mà đi ngay.

Anh tức giận khi cô xem anh không tồn tại.

Anh nắm tay cô kéo cô làm cô mất thăng bằng đầu cô va vào ngực anh.

Cô mắng
" Anh điên à.

Buông tay ra "
Anh thấy mình hơi thô lỗ với cô nên cũng dịu bớt
" Tôi đưa cô đi "
Cô nói lớn với gương mặt giận dữ
" Không cần đâu Tần tiên sinh anh lo chuyện của anh đi.

"
Anh vẫn chưa buông tay cô liền đạp lên chân anh rồi đóng cửa cái rầm
Mọi người trong nhà nghe tiếng động mạnh nên ra xem thử thấy anh đứng trước cửa.

Bà Tần tò mò liên hỏi
" Con đứng đây làm gì vậy tiểu Kỳ ? "
Làm bà Tần giật mình khi ông Tần sau lưng bà lên tiếng
" Giờ này còn ai ra ngoài thế "
Anh nói chuyện không cảm xúc
" Con dâu ba mẹ đấy "
Bà Tần
" Nó làm gì mà đi sớm thế "
nói xong bà chợt nhớ ra việc gì đo mà quát con trai
" Sao con không đưa nó đi "
Ông Tần cũng bực mà nói theo
" Vợ đi làm mà chồng không đưa lại còn không biết vợ mình đi đâu."
Ông cười đùa trêu anh
" Con bị vợ bỏ khi vừa về nhà mình "
Nói xong ông ôm vợ mình về phòng ngủ
còn anh thì vô phòng và ngủ thôi.

Anh chả quan tâm cô đi đâu vì họ chỉ là hợp đồng hôn nhân.

Hơn nữa hai bên không ai yêu ai.

Anh thì chỉ yêu cô ấy.
----------------
Tiếng xe động cơ lao nhanh trong không khí.
Cô chạy vừa ra khỏi nhà họ Tần bèn lấy điện thoại gọi cho Dung Tề
Khi anh bắt máy cô nói
" Anh Dung Tề mau đến viện nghiên cứu vật thí nghiệm sống là kim xà lục mãn chạy mất rồi "
Dung Tề nghe lập tức ngồi dậy lấy đồ cần thiết rồi đi ngay.
" Được anh đến ngay chúng ta gặp ở viện "
Không liền nói ngay
" Không cần đâu em gần tới nhà anh rồi.

Anh kêu bảo vệ cho em vào là được.

10 phút nữa em tới anh chuẩn bị mau đi đem theo vào bộ đồ nữa không chừng phải đi Bazil đấy.

"
Cô liền ngắt máy và gọi điện cho nhà cô lấy phi cơ riêng đi cho nhanh
Cô gọi điện cho anh Kinh Lục
" Anh! em có việc gấp nhờ anh, chuẩn bị máy bay dùm em em phải đi Bazil một chuyến, anh cho máy bay đến biệt viện Tuyền Sơn nha anh "
Kinh Lục vẫn còn ngáy ngủ mà dặn dò xuống dưới chuẩn bị máy bay đón cô đi
Anh nhớ ra " Tuyền Sơn!!!! Vậy là cô đi với Dung Tề sao? KHÔNG ĐƯỢC anh phải đi chung với cô "
Anh ngay lập tức đi lấy đồ ngay rồi trèo lên máy bay đến biệt thự tên Tề gỗ kia
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 7: 7: Thõa Thuận Hôn Nhân 2


Sau khi soạn đồ đạc và đem theo hòm thuốc Dung Tề chạy như bay ra cửa.

Đến sân thượng trên trán anh đã thấm mồ hôi.
Cô thấy bảo " Anh làm gì mà chạy ghê vậy như có ai đòi mạng anh ấy.

"
Anh không nói gì chỉ cười, cô đâu biết anh đang suy nghĩ " Em đòi mạng anh đấy, lỡ một phút nghiên cứu của em thử xem, anh sợ mình phải định cư ở viện nghiên cứu tăng ca cùng em đấy.

Đúng là Lucifer hiện thân mà ".

Một cơn gió thoáng qua se se lạnh của mùa thu mang theo gió biển.
Anh nhìn cô mà suy nghĩ " Cô đẹp thật ! Nói thật chắc ai cũng muốn lấy cô nhưng anh thì không nha.

Anh không có ước mơ lấy cô gái còn mạnh mẽ hơn đàn ông này.

Anh thích một con thỏ trắng a chứ không phải một con rắn 18 tuổi a "
Bỗng anh thấy có một ánh mắt nhìn anh theo bản năng anh nhìn lại thấy có ánh mắt màu lục nhìn anh a "còn ai vào đây nữa là tên cuồng em gái Kinh Lục chứ ai? "
" Tưởng gì thì ra là tên cuồng em gái ý mà khoan anh ta tới đây làm gì sao anh ta lại đến đấy không lo kinh doanh chạy theo chi ta "
Máy bay từ từ đáp xuống sân thượng cùng với nụ cười hòa hảo của Kinh Lục
bỗng trong đầu anh ta hiện lên một vài ý xấu xa " Không lẽ anh ta thích em gái mình mà anh em yêu nhau là loạn lâu mà ta mà chuyện người ta mình để ý chi mà họ đâu chung huyết thống yêu nhau cũng..

" chưa kịp suy một hết anh bị một cát tát của Kinh Lục vào mặt anh tỉnh ngay quát bực tức.
" Anh điên à sao lại tát tôi đau quá huhu"
Kinh Lục điềm đạm đáp " Anh không lên máy bay thì ở nhà ngủ luôn đi "
Bất giác anh la lên " Đi thì đi tưởng tôi sợ Tâm nhi hả "
Anh bị ném cô một ánh mắt lạnh băng chéo chéo " anh thấy mình sắp bị sét đánh tới rồi " bèn lủi thủi lên máy bay lại quên là hộp thuốc kế bên không xách theo bèn quay lại lấy
Kinh Lục mất kiên nhẫn đáp :" Làm sao em quen được tên não cá vàng này vậy " cô lơ đễnh đáp " tình cờ ".Dung Tề lên máy bay thì bắt đầu cả 3 cùng đến Bazil
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sáng ở Tần gia
5h sáng
Không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo khi vắng bóng thiếu phu nhân.

Ngôi nhà này trở về hiện trạng ban đầu sự im lặng ùa đến, không còn tiếng vui cười rôm rả như hôm qua.

Ông bà Tần có thói quen dậy sớm để tập thể dục, cả hai ông bà cùng chạy bộ quanh khuôn viên Đế Thành.
1 tiếng sau
Người làm trong nhà bắt đầu tất bật chuẩn bị bữa sáng cho ông bà và hai cậu chủ.

Hôm nay có món ăn Pháp một bàn thịnh soạn : confit de canard, galette, choucroute, foie gras, escargots de bourgogne, soype a loignon, bouillabaisse, bánh crepe, rượu vang Bordeaux.

Sau khi ông bà đi chạy bộ về liền lên phòng tắm rồi xuống nhà ăn sáng.

Lúc này bên phòng của Thiếu Phong anh ta đang sáng tác bài hát mới của mình.Còn Thiếu Kỳ anh ta đã dậy từ sớm lúc cô đi, trong thồi gian này anh xử lý việc tập đoàn và làm xong bảng hợp đồng thời hạn 1 năm.

Anh chờ cô về ký tên nữa và thêm điều cô muốn là xong hai bên có thể giao kèo.Xong việc anh xuống lầu ăn sáng hôm nay có món Pháp mà anh chỉ thích duy nhất là rượu Pháp còn ăn thì ăn gì cũng được cả.

Không biết từ lúc nào mà anh có thói quen như vậy có lẽ không ăn tùy tiện hay quên cả ăn uống mà anh mới có ngày hôm nay trở thành người đàn ông hoàng kim mà khó ai tiếp cận.
Ông Tần nhìn thấy con cả mà không thấy con út bèn kêu người hầu lên kêu nó 1 phút 2 phút 3 phút rồi 5 phút sau không nghe động tĩnh ông bèn lên gõ phòng nó nghe vọng ra " Lát nữa tôi ăn chừa phần cho tôi "
Ông Tần tức giận " mày không ăn thì cút về nơi nhảy nhót của mày đi mày không ra thì sao này ở nhà này không tiếc bỏ luôn phần cơm của mày đâu"
Anh giật mình " chết là tiếng của lão ba a chết anh rồi "
anh lập tức ra mở cửa và xuống lầu với ánh mắt viên đạn của cha.
Mẹ anh cũng không kiên nhẫn la " Con hay nhỉ để người lớn trong nhà chờ mình con.

Con có vai trò to lớn thật đấy.

"
Anh bẽn lẽn nói " Ba mẹ nay sao thế sao ai cũng la con vậy.

Không lẽ nhà có chuyện gì à "
Ông Tần bực " con trai lớn không đưa con dâu đi làm, con bé sớm đã đi làm không biết còn ăn sáng hay chưa? "
Bà Tần " con dâu bảo bối của mẹ sao đi làm sớm thế mẹ còn muốn cùng con mua sắm nữa mà"
Bỗng anh lại nói " ba mẹ không nghe con nói à sao cả nhà gì kỳ vậy hỏi không ai trả lời "
ông bà Tần cũng không thèm ngó lo ăn sáng
anh vẫn không bỏ cuộc nói tiếp " con phải con ruột không vậy hay lượm con trong gốc cây nào vậy"
Ông Tần trả lời " con ghẻ " bà Tần " lượm ở thùng rác "
Anh muốn khóc tới rồi a bèn cầu cứu anh cả " anh cả anh trả lời đi anh "
Thiếu Kỳ trả lời khiến mặt anh đen xì " Im đi "
anh suy nghĩ bèn ăn phần của mình thôi không dám hó hé gì nữa sợ lại đắc tội các vị gia gia đây
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 8: 8: Bazil - Gặp Lại Người Quen


Thành phố Rio de Janeiro
Sau 4 tiếng trên phi cơ đã đến được Bazil họ đến được thành phố biển đẹp mộng mơ
Cô liền thống báo cho bộ trưởng bộ ngoại giao ông Celso Nunez Amorim, cô lấy điện thoại và gọi đến một dãy số " Cháu đến nhờ bác giúp đỡ ".

Đầu dây bên kia trả lời " Được ".

Cô nghe được tiếng xe đang tới quay lại nhìn.

Đây không phải đoàn xe chính phủ Bazil sao lại ở đây.

Chiếc xe đi đầu dừng lại trước mặt cô, kính xe hạ xuống hiện ra một gương mặt trung niên phíc hậu " Cháu lên xe đi rồi nói bác nghe chuyện gì" .Xong cô vào xe lại thấy 2 người đàn ông kia muốn vào lại bị vệ sĩ ngăn cản.Ông Celso ra ám hiệu bằng mắt hai vệ sĩ hiểu bèn kéo họ đi xe sau, hai người trơ mắt nhìn Tề nói với Lục " sao xe ta đi xa thế cách tận 5 xe, xe họ thứ 1 a , vậy tại sao mình xe thứ 6 chứ mấy xe còn lại là vệ sĩ và lính đặc chủng."
Thế rồi hai người họ cũng cam chịu ngồi xe sau người suy nghĩ
Lục cười " ai kêu Tâm nhi được yêu quý như vậy chứ"
Tề suy diễn " ra ngoài sợ chết thì ra ngoài làm gì còn đem theo cả nùi vệ sĩ nói vậy chắc ổng sợ chết lắm hahaha mà kệ đi ai kêu người ta là bộ trưởng chứ còn mình chỉ là bé cún nhỏ bé "

Trên xe 2 bác cháu đang cung nhau đánh cờ vây a.

Ông suy tư " Nên đi thế nào để ăn quân của con bé nhỉ "
cô cười biết ông nghĩ gì tính ông xưa nay vẫn vậy ông thua ai thì phải thắng người đó ông mới chịu thế là cô bèn nói ông " Hướng 2 giờ vị trí 3 "
thế là ông đi theo cô đột nhiên nói " bác thắng rồi" ông không phục phụng phịu đáp " cháu nhường ta, ta không chấp nhận lần thắng này" cô cười hiền nói tiếp " Được rồi bác chúng ta chơi cờ sau được không ạ? "
Ông bỗng nhớ ra " Ta quên mất xin lỗi cháu mà cháu có vấn đè gì à nói đi cháu để ta giúp nữa "
cô đáp " dạ không sao ạ "
cô nói tiếp " viện nghiên cứu của cháu làm mất 1 con lục xà hiếm ạ "
Ông lão cũng là người ham hiểu về rắn vì Bazil là nơi co rừng Amazon nay đây rất nhiều rắn nhất là cái con mãng xà quý hiếm chúng có màu sặc sỡ và kịch độc
ông cau mày " nó là loại nào? "
cô đáp ngay " dạ là kim xà lục mãn "
Ông đáp " có lẽ ta phải kêu thằng nhóc này qua đây một chuyến "
cô không hiểu đáp " Ai vậy ạ"
ông cười " cháu ta "
Lúc này ông lấy điện thoại điện cho bên kia
UNIVERSITY OF ROCHESTER
The University of Rochester là viện nghiên cứu top đầu với một chương trình lấy bằng cử nhân tổng quát (BA) và một chương trình lấy bằng cử nhân chuyên sâu (BS)Môt về khoa học sinh học.

Sinh viên tốt nghiệp có thể nhận được mức lương khởi điểm vào khoảng $43,000.
UR là trường rất chọn lọc và khoảng 60% sinh viên của trường không phải đến từ New York
Phòng nghiên cứu sinh
Điện thoại reo
" Theres a girl but I let her get away
Its all my fault cause pride got in the way
And Id be lying if I said I was ok
About that girl the one I let get away
I keep saying no

This cant be the way were supposed to be
I keep saying no
Theres gotta be a way to get you close to me
Now I know you gotta
Speak up if you want somebody
Cant let him get away, oh no
You dont wanna end up sorry
The way that Im feeling everyday"
một chàng trai người Ý nói và vỗ vai một chàng trai có nước da màu lúa mạch với đôi mắt xanh như biển cả, thân hình cao ráo và khỏe khoắn " Jame, you have a phone, which is yourgrand call say you about marry "
cậu cười và nói vói người bạn kia với tiếng Anh " I dont think so.

you kidding me"
cậu lấy điện thoại bỗng giật mình và đáp cậu bạn kia
" you right "
cậu nghe " ông nội "
bên kia truyền đến giọng nói " ta cần cháu về nước ngay việc xin nghỉ ta sẽ nói trường"
cậu chau mày " cháu không về ông kiếm vợ cho cháu à "
Ông cười vui vẻ đâp " về đi sẽ không làm cháu thất vọng "

anh điềm tĩnh đáp " vâng sáng mai cháu về "
Ông nghe xong cúp điện thoại
ông nói " mai ta cho cháu làm quen nó nhé một thằng nhóc ranh thích nghiên cứu"
Ông hỏi " Cháu năm nay bao nhiêu rồi"
cô cười đáp " dạ 22 ạ "
ông ngạc nhiên " trẻ thế vậy cháu tốt nghiệp năm bao nhiêu "
cô lễ phép trả lời " dạ 17 ạ cháu học nhảy lớp ạ "
ông cười đùa " hóa ra trên đời này qỉa thật núi cao có núi cao hơn "
ông cảm thấy vui vẻ vô cùng mà noia tiếp " cháu ta lớn hơn cháu 3 tuổi tức là năm 20 nó tốt nghiệp giờ học nghiên cứu sinh nó rất láu cá vì nghĩ mình là giỏi lắm haha, gặp cháu xem ra nó ko là gì cả và có lẽ cháu sẽ thành đối thủ của nó đấy".
Ông lại tiếp " cháu giờ đang là...!"
cô biết ông muốn hỏi gì mà đáp ngay " phó giáo sư viện nghiên cứu huyết học và sinh học tế bào Bắc Kinh ạ"
ông nhìn cô như ánh mắt nhìn người cháu dâu vậy " ta cảm thấy cháu đúng là người tài.

Nếu cháu chưa lấy chồng ta sẽ bắt cháu về làm cháu dâu "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 9: 9: Bazil - Gặp Lại Người Quen 2


Đến dinh thự của ông lập tức có người hầu ra xếp thành 2 hàng dỏng dạc vang lên
" Mừng Ngài đã về mừng cô Đông Phương đã đến "
sau cô còn hai người đàn ông nữa vừa xuống xe nhưng không được xướng tên nên họ ngậm ngùi mà đi vào, sau đấy Dung Tề nói nhỏ với Kinh Lục
" chúng ta không phải khách sao? Phân biệt ghê thế trọng nữ kinh nam à "
Kinh Lục lạnh lùng trả " tôi không quen cậu "
trên trán Dung Tề hiện mấy dấu chấm than
" What!! mới nãy ở Tuyền Sơn còn nói vài câu với mình mà sao giờ la không quen anh ta mất trí nhớ tạm thời à "
anh bị một cô người hầu hỏi " chào anh, anh có vào dinh thự không? "
anh cười " có chứ có chứ "
lúc này phía trước Uyển Tâm lễ phép hỏi ông " ngày nào cũng có người long trọng xếp thành 2 hàng vậy ạ khí thế thật đấy ông.

Ông không hổ là Bộ trưởng nha "
ông cười vui vẻ " không hôm nay có cháu làm khách nên muốn cho cháu thấy chút lễ nước của nước ta đối với cháu thôi "
cô nhìn họ " cảm ơn mọi người "
bỗng có hai người hầu đến nói " mời cô đưa túi và hành lí cho chúng tôi "

Trong đấy có một cậu bé tầm 15 tuổi nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ " lát có thể cho em chụp hình và xin chữ kí của chị không ? "
cô đáp " em biết chị sao? "
cậu bé cười sáng lạng " dạ em là người hâm mộ chị ạ? chị nhà khoa học xinh đẹp "
cô nói cười " được lát chị chụp hình với em "
cô vào dinh thự theo ông và đến phòng dành cho khách ở tầng hai bên phải xong 2 người hầu ra ngoài.
Cô nhìn tổng thể căn phòng màu vàng là chủ yếu nhưng không quá sáng làm cho người ta cảm giác ấm cúng như gia đình.

Cô sắp xếp vài bộ đồ và đồ dùng cá nhân một lát.
Bên phóng nào đấy Dung Tề và Kinh Lục được sắp phóng kế nhau nhưng lại là lầu 1 bên trái.
Lúc này Kinh Lục hỏi cô " sao cô ấy không ở lầu 1 "
anh người hầu dân hai người lên phòng xong và trả lời
" do tiểu thư là khách quý nên ở phòng lầu 2 ạ "
Dung Tề nhảy vào nói " vậy bên trái ai ở "
anh người hầu vẫn bình tĩnh trả lời " là phòng cậu chủ nhỏ " anh nói xong liền nói một câu " hai vị đừng lên lầu hai ạ vì phải quét mật mã khuôn mặt và vân tay.

Tối đến dùng bữa tối sẽ gọi 2 vị.

Bây giờ hai vị có thể tự di thăm quan dinh thự ạ "
xong anh người hầu đi mất hút để lại hai người đàn ông nhìn nhau.Dung Tề lập tức kéo hành lý vào phòng số 1 .Đóng cửa cái " rầm "
lúc này ở phòng Uyển Tâm cô vừa tắm ra, tóc xả đen mượt, cùng với tiếng tin nhắn vang lên " ting tình tang "
cô lấy lấy mở thấy tin nhắn của chồng cô cô bật lên xem "tôi chuẩn bị xong thõa thuận rồi cô về ký đi "
cô chỉ nhắn lại một chữ " được "
lúc này ở Trung Quốc anh nhận được tin nhắn của cô, lâp tức chau mày
" cô hay lắm chỉ nhăn một chữ cho tôi sao "
anh lập tức nhấn dãy số gọi, đầu dây bên kia " alo "
anh lập tức nói " đi khi nào về "

cô đáp "không biết tùy theo công việc "
anh nói " đang ở đâu "
cô nói " Bazil "
anh lại thấy khó chịu khi cô xưng cộc lốc với mình bèn nói " sao cô không nói chủ ngữ tôi lớn hơn cô mà "
cô cười đáp " anh phải nói có chủ ngữ thì tôi mới lịch sự xưng hô lại chứ "
" tôi bận chào anh "
xong cô cúp máy tim cô đập thình thịch luôn nè " đây là lần đầu tiên anh gọi cô cô dù hơi không lịch sự mấy nhưng không sao , vậy cũng coi như dễ sống cho đến khi ly hôn "
cô nhìn màn hình số của anh " chồng " cô bèn đổi thành " bạn cùng phòng "
bên kia anh nghe tiếng " cụp " xong liền gọi cho thư ký Tư Dạ
" anh điều tra xem cô ta đi cùng ai theo dõi cho tôi "
anh thư ký hỏi " ý của sếp là vị kia hay là phu nhân "
anh đáp " phu nhân "
sao khi nhắc đến hai từ này anh không thấy khó chịu lắm nhưng lẽ ra hai từ đó phải dành cho cô ấy.

Anh đã bỏ qua vấn đề này mà vùi đầu vào công việc ,nhưng anh không biết sau này anh là người làm Uyển Tâm tổn thương, điện thoại reo lên anh bắt máy
" Cậu chủ thiếu phu nhân đi với Dung thiếu và Mạc thiếu hiện đang ở dinh thự bộ trưởng bộ ngoại giao, sắp đến còn có cháu trai ngày ấy về nữa "
Dinh thự Bộ trưởng
lúc này cô đang chuẩn bị xong định ra ngoài đi tham quan dinh thự và sẵn tiện đi tham quan Bazil cậu nhóc người hầu thấy cô nói
" tiểu thư xuống sớm thế ạ "

cô cười " tôi đi dạo chút lát tôi về ăn cơm nhé có gì nhờ em nói với Ngài ấy nhé "
nhóc người hầu " dạ em biết rồi "
hôm nay cô mặc một chiếc quần đen bó sát với áo croptop màu vàng có hoa cúc trắng trên áo cùng với máy tóc buộc nửa đầu vừa được chải xong, tất cả làm cô nổi bật, cô tham quan vong quanh khu dinh thự rồi đến hồ cá, xích đu, khu để đồ cỗ của ông, sau đấy lại có một điều thu hút cô là một vườn hoa, cô đi đến nhà kính đi hết một đường sẽ đến một khu vườn toàn hoa cô thấy có một vài ghé đá cạnh cây cổ thụ cô đến ngồi và ngắm biển hoa, hít thở khí trời đất thật thoáng mát.
Cô không biết lúc này có một anh chàng đang nhìn cô, cô nhìn cô say đắm anh không tin vào mắt mình nữa
" là cô ấy ? Không sai là cô ấy Uyển Tâm "
người con gái nhỏ hơn anh vài tuổi nhưng lại có sức hút khó tả, học lực khiến cho anh ganh tỵ, lần đầu tiên anh thấy mình không phải là người tài, thua người khác khiến anh đã kích dù nhỏ tuổi nhưng cô lại học lớp tiến sĩ với anh khi cô chỉ 18 tuổi, từ lúc nhìn thấy cô ở sảnh viện nghiên cứu New York, anh đã thấy mình đã phải lòng cô, cô gái có nụ cười trong sáng và điềm tĩnh.

Năm nào sinh nhật cô anh cũng gửi quà nhưng lại ghi là fan hâm mộ cô chứ không phải là đàn anh cùng trường.
Anh lại gần cô và nói " chào em Uyển Tâm "
cô giật mình mở mắt " ai thế ạ " vì anh đứng ngăn ánh ánh đèn nên cô không nhìn rõ mặt anh
anh đáp " anh là James "
cô cười nhớ ngay đàn anh lúa mạch, cô liền ôm chầm anh
" sao anh lại đến đây thế anh cũng là khách của Ngài bộ trưởng sao? "
anh đáp " có thể nói vậy "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 10: 10: Đơn Phương Yêu Em


Sau khi gặp lại cô anh rất vui người con gái anh yêu thầm anh không biết mình nên làm thế nào cho phải nên đành thuận ý trả lời
" Phải anh là khách của Ngài ấy đến đây kiếm tìm một số thứ liên quan để nghiên cứu "
"còn em thì sao khỏe không ? " nói xong anh vẹo má cô.

Nói thật từ trước đến giờ trừ anh Kinh Lục ra đây là người thứ hai dám véo má cô
nói xong cô cười " anh James vườn hoa này đẹp quá anh có rất nhều loại hoa em thích nữa, chắc người trong vườn hoa này có cùng sở thích với em ha hihi "
anh nhìn cô mà nói trong lòng " tất cả vì nụ cười của em " dưới khung cảnh này làm cô thêm xinh đẹp khiến anh không kìm lòng muốn ôm cô.

Dám nghĩ dám làm anh kéo tay cô làm cô ngã vào lòng anh,cô hết hồn mà nói tránh
" cảm ơn anh đã đỡ em " nói xong cô gạt tay anh ra, anh lại nắm cô chặt vô cùng khiến cô hơi đau.
anh nói " cho anh ôm em một chút nữa được không? " anh nhớ em lắm đây là câu anh muốn nói nhất nhưng không có can đảm để thốt ra
cô quan tâm hỏi " anh bệnh sao hay anh mệt ạ ? " cô cũng kéo tay anh ra tiếp nhưng không được nên cô để cho anh ôm luôn.

Không phải cô không muốn gỡ mà gỡ không ra thấy như anh ấy chịu đả kích gì ấy coi như cô an ủi anh vậy
lúc này có một người đàn ông mặc đồ đen từ xa nhìn cô xong cười không ai khác nha chính là thám tử Kỳ thiếu cử đi cũng là thuộc hạ th ân cận của Thiếu Kỳ " cậu chủ xem sẽ ghen cho xem " sau đấy người này đi mất không còn người ở vườn hoa.
Ông bộ trưởng cũng ra vườn đi dạo thấy cặp nam nữ ôm nhau định đi nhưng lại nhớ ra đây là nhà mình mà có phải công viên đâu mà ôm ôm.

Xong ông nghĩ " sao giống thằng cháu mình thế " ông bèn gọi " Nhóc James phải không? "
anh quay đầu và nhận ra " ông nội "
ông cười đi lại dánh vào anh một phát " thằng cún con của ông về trễ thế hả? "
anh nói và có vẻ chỗ bị đánh hơi đau nhỉ dù gì ông cũng đánh anh bằng cây gậy mà " cháu bị trễ giờ bay "
cô đang ngơ ngác chợt nhận ra có gì đấy sai " không phải anh nói anh à khách sao giờ lại thành cháu trai "
anh luống cuống giải thích " thật ra trước đây anh đều giấu đi vì anh sợ thân phận của mình sẽ chèn ép người khác nói này nọ anh học không bằng thực lực mà nhờ quan hệ nên anh giấu thôi "
cô quàng tay qua cổ anh cười nói " em không ngờ anh thuộc tầng lớp thượng lưu nha.

Lúc trước em nghe người ta nói xấu anh nhiều lắm nhưng phải công nhận là họ không biết anh vừa tài vừa giàu a "
anh cũng nói đùa " giờ em mới biết sao mê anh rồi hả lấy anh đi anh anh cho em làm cháu dâu bộ trưởng "
đột nhiên một cái đánh trời giáng
" bốp "
còn ai nữa ông anh đánh chứ ai
" con bé có chồng rồi mày đào gốc tường nhà người ta à "
anh bất ngờ đáp
" em có chồng rồi à là ai anh ta thế nào "
ông anh bèn nói " cậu cả Tần gia Tần Thiếu Kỳ chủ tịch Tần thị cổ đông lớn thứ nhất của bất động sản Phương Đông và là người sáng lập quỹ ngân hàng quốc tế MB "
anh có chút buồn đáp " dạ " xong anh bèn đánh sang chuyện khác " mọi người vào nhà đi trời tối rồi "
anh quay sang nói giả bộ cười nói nhưng lòng anh rất đau

" ông chúng ta ăn cơm đi cháu đói "
anh nhìn sang cô đáy mắt nén bi thuơng " chắc em đói rồi ăn cơm thôi "
ông nhìn thằng cháu mình nuôi lớn nghĩ " ông biết thằng cháu này của ông là người thế nào, nó yêu đơn phương con bé đó rồi.Ông nói thầm có lẽ nó đã định sẵn không có duyên với người ta chỉ có thể yêu đơn phương thôi, yêu một người là buông tay để họ hạnh phúc cháu à "
cuộc trò chuyện dưới vườn hoa kia tất cả đều thu vào mắt của Kinh Lục anh cười bất đắc dĩ " không phải chỉ một mình anh ngốc " nói xong anh xuống nhà dùng cơm.

Trời tối có muôn vì sao nào có ai biết có hai người đàn ông âm thầm yêu cô gái ấy một bên kia có một chàng trai ngủ mà không biết gì.
Sau khi dùng bữa xong mọi người cùng nhau ngồi sảnh chính bàn chuyện tiếp theo có người hầu bưng trà cúng một ít trái cây lên.

Không khí trở nên im lặng như tờ 3 chàng trai 1 cô gái và ông lão.
cô bèn phá vỡ bầu không khí " cháu cần tìm con mãng xà đó nhanh nhất có thể dễ chế ra một loại vắc xin "
James đáp " nơi bọn chúng sinh sống rất nguy hiểm quanh năm sương mù cùng với dòng hải lưu xanh.

Hơn nữa chúng rất thông minh rất khó bắt chúng "
Kinh Lục hỏi " lúc trước anh có đọc qua một cuốn sách nói là chúng sống đơn độc trong hang nhưng chúng có hộ vệ là những con mãng xà lớn."
Dung Tề hỏi " sao lúc trước em bắt bắt được vậy"
Uyển Tâm đáp " vì em đi ngay mùa chúng lột da lúc đó là lúc chúng yếu nhất nên bắt dễ, còn giờ là mùa sinh sản chúng sẽ rât cẩn thận vì sợ có loài khác làm hại con chúng nhưng nếu không nhanh bắt thì sẽ không chế được thuốc vì nọc của chúng là loại cuối cùng và duy nhất của thuốc này "

ong lão bèn hỏi " loại thuốc của cháu là gì "
cô bình tĩnh đáp " chống ung thư buồng trứng ở nữ giới, duy trì hoocmon ổn định lúc mang thai làm cho phụ nữ ít băng huyết trong lúc sinh "
James lo lắng hỏi " em đã xin giấy cấp quyền nghiên cứu và bảo mật chưa "
cô đáp " dạ rồi kể cả quyền pháp lý nữa "
ông đột nhiên nói " ta sẽ giúp cháu nhưng khi thuốc này vừa ra ta muốn cháu thử nghiệm trên người đầu tiên ở nước của ta "
cô đáp " cháu đáp ứng "
ông nói " ta rất thích thích tính của cháu dưt khoát và nhanh gọn "
ông nói tiếp " ta sẽ kêu một đội đặc công và các thứ cháu cần nói cho ta danh sách ta sẽ sai người chuẩn bị "
cuộc họp kết thúc cô đưa ông một tờ giấy và nói " cháu cảm ơn ông "
Ông chỉ cười nói " không cần cảm ơn ta ta cũng rất tham lam cháu không thấy sao "
thế là cả hai người nhìn nhau cười
ngày mai sẽ là ngày nguy hiểm đối với họ.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 11: 11: Nguy Hiểm Đến Gần


Sáng sớm tòa dinh thự của bộ trưởng tấp nập người hầu chuẩn bị các quân trang cần thiết cho một nhóm đi tìm sinh vật máu lạnh mang tên lục xà.
Cô đang chuẩn bị hai khẩu súng lục MP52 và dao găm, lưỡi lê còn có đôi giày bót chạm một cái có con dao nhỏ chỉa ra được được tẳm thuốc mê.

Cô mặc bộ y phục màu xanh với quần bó màu đen , tóc được búi sau đầu thêm gương mặt thanh tú không trang điểm, nổi bật hơn hết là đôi mắt trong trẻo kiên định và chứa cả sự dũng cảm.

Nhìn lại thấy mình dường như đã đem đủ các dụng cụ cùng với một chiếc túi đeo trên lưng, không sai trong đây là băng đạn và một số loại thuốc cô chế ra từ những nguyên liệu hiếm có, khi nguy hiểm tính mạng cô sẽ mang ra dùng.

Cô đưa tay cầm sợi dây chuyền đeo trên cổ hôn câu Thánh giá và cả một cái la bàn nhỏ mở một cái có hình hai người mà cô yêu nhất là ba mẹ cô, trước lúc mất họ để lại cho cô, món quà duy nhất và là cuối cùng.
Cô bước ra lên sân thượng gặp đám người Kinh Lục, Dung Tề, James và một số người lính tinh nhuệ nhận từ Ông
Lúc này Kinh Lục hỏi " em ổn chứ ?"
cô đáp " ổn ạ "
Dung Tề ghẹo " nhìn em như ai dành của ấy sát khí không à "
cô cho anh một cái nhìn lạnh gáy

Cô hỏi James " họ rành đường đi không anh "
James " họ là những người giỏi nhất và họ sẽ nghe em suốt chặng đường "
cô không thèm nhìn đám người họ trả lời " được "
trong đám 9 người lính kia có người không phục đáp
" cô ấy chỉ là nhà sinh học nhỏ bé làm sao chỉ đạo chúng tôi, không biết bảo vệ được mình không mà bon chen đi rừng Amazon "
Guọng nói rét lạnh tuyền đến " anh không phục "
anh ta không phục là đúng thôi vì anh ta là đội trưởng đội quân 7 mà, họ là người giỏi của quốc gia sao lại nghe lời con nhóc không biết cầm nổi súng không kìa.

Cả nhóm lính bắt đầu không phục phản đối.
" không phục "
" cô hãy làm tôi tin cô "
cô đáp " vì sao tôi phải làm anh tin nếu anh không tin có thể ở lại "
anh ta bình thản nói " cô chỉ con nhóc không biết trời đất, đã dốt còn lên mặt haha "
anh ta nói xong cô nói " tôi không muốn tốn thời gian lên một lượt đi "
anh ta tròn mắt nhìn có suy nghĩ " what một lượt con nhóc này ngạo mạn thế "
không chỉ anh ta mà những người khác cảm thấy như bị sỉ nhục vậy nhưng điều khiến họ tò mò hơn là không ai trong số 3 vị thiếu gia kia ngăn cản.

làm anh ta hiện lên câu hỏi
" sao họ không lo cho con nhóc này ? cả thiếu gia cũng hiện
lên ánh mắt tin tưởng"
anh ta ra hiệu cả đám xông lên nhưng chưa kịp ra tay đã không thấy cô đâu.

Họ sửng sốt " đây là thực lực của con người sao? tốc độ quá nhanh? chuẩn, nhanh và chí mạng " một lúc sau họ thấy có vệt màu đỏ trên cổ mình, anh đội trưởng kia nhìn cô dưới ánh mắt như thấy quỷ nêu đánh thật họ đã bị cắt cổ và đâm vào ngực rồi.

Anh lập tức ra lệnh " nghiêm" và chào.

Cho thấy họ đồng ý cho cô chỉ đạo nhưng anh đội trưởng vẫn tò mò hỏi " cô là ai? nhà nghiên cứu không thể có thân thủ như vậy "
cô khônng đáp lên thẳng máy bay ngồi, James thấy vậy nói " cô ấy là cháu gái Đông Phương gia tộc và là nữ thiếu tướng Trung Hoa trẻ nhất"
nhưng anh ta vẫn hỏi " nhưng động tác và cách đánh không giống quân tinh nhuệ thưa cậu chủ "
anh cười tự hào nói " cô ấy là R"
anh ta sửng sốt còn đám lính thì đang há hốc luôn " ai không biết R là sát thủ số 1 chứ có biết bao nhiêu người treo thuởng giết anh ta chứ, nhưng lúc cao trào ấy R lại biến mất như bốc hơi vậy.

giờ lại nghe là con gái, đúng là nhiều sự việc bất ngờ.

" xong đoạn suy nghĩ anh ta tỉnh táo hô " đi thôi "
Lúc này anh đội trưởng thắc mắc " Sao có thể vừa là quân nhân vừa là sát thủ được chứ ".Nếu hợp lại vậy là phạm quy cả 2 giới quân đội và sát thủ rồi"
máy bay quân dụng cất cánh đến nơi gọi là hòn ngọc của Bazil
Lúc 14h chiều máy bay quân dụng hạ cánh ở thượng lưu con sông Amazon, lúc này mọi người xuống máy bay, lấy cano để đi vào khu rừng sâu kiếm kim xà lục mãn.

Đi được một đoạn khoảng 2 cây số bỗng họ nghe tiếng " soạt soạt "

Lúc này cô cảnh giác " Mọi người cẩn thận dưới nước có con gì đó "
Họ nói tắt động cơ để cano trôi theo dòng nước đi.

Mọi người im lặng làm theo, quả thật con vật đó không theo họ nữa.

Một lúc sau đến đất liền, họ bèn lấy đồ lên, chỉ mới đi được một đoạn Dung Tề than " Nghỉ chân chút đi mọi người tôi mệt rồi "
Đội trưởng đội cận vệ nói mỉa " Công tử bột như anh theo chúng tôi làm gì, chỉ gây thêm phiền phức "
Dung Tề đáp ngay " Tôi biết dùng thuốc chữa thuơng nha mà hơn nữa bổn thiếu gia không đi không bị ác ma kia xử bắn mới lạ "
Nói xong anh thấy lạnh gáy quay đi quay lại thấy cô nhìn anh, ánh mắt đó nói cho anh biết anh sắp toi khi về viện nghiên cứu rồi cô sẽ hành anh cho sống dở chết dở a.

Anh cười trừ nhìn cô, cô nhìn và nói khẩu hình
" cười vô dụng tội đắc tội em là anh chết chắc "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 12: 12: Bữa Ăn Trưa Đầy Nguy Hiểm


Sau một lúc nghỉ chân mọi người bắt đầu đi tiếp, nước đã hết còn gặp phải sương mù, cô lấy la bàn nhưng la bàn không xác định được phương hướng, cô cảm thấy kì lạ nói mọi người chia nhóm tiền lối ra.
Cô bỗng nhớ
" sương mù lúc ban ngày mà lại ở giữa rừng " cô hét lên
" lấy mặt nạ khí đeo vào mau lên "
họ không nói lập tức làm theo, họ tin tưởng cô tuyệt đối.
Kinh Lục bất ngờ hỏi
" Có chuyện gì sao ? "
Cô đáp "Đây là rừng giác sương , nó có tên như vậy là do chỉ có sương mù vào ban ngày, ban đêm không có sương mù lại có khói độc.

Kêu mọi người đeo mặt nạ do trong sương mù có thể làm người ta ảo giác về cái họ sợ nhất và nó có độc làm mọi người bị nổ tung não khi hít phải nó "
Nói xong kêu kêu Dung Tề tiêm cho mỗi người một liều haloperidol, cô lại không biết làm cách nào thoát thân nhờ có hoa hướng dương mà họ có thể tìm được đường ra do lúc này chỉ mới 13h mặt trời sẽ di chuyển hướng Đông Nam, hướng Đông là hướng có thể băng qua khu rừng.

Sau chuyến đi đến hiện tại không mất một ai làm cho cô rất mừng nhưng cô lại có cảm giác bất an tiếp theo sẽ không nhàn như vậy.
Cô nhìn đồng hồ và đáp
" Mọi người đói rồi phải không tôi và đội trưởng đi kiếm thêm thức ăn lương khô ăn không đủ đâu."
Từ từ họ đi mất, chỉ còn Dung Tề, Kinh Lục và một số người khác.

Lúc này bọn lính tò mò chỗ cây ăn trái ở xa kia bèn đến đó mà không biết nguy hiểm đang đến, 2 người lính đi đến xem thấy quả rất to và nhìn rất ngon liền đem về cho mọi người.

Họ thắc mắc nói " Sao cô chủ và đội trưởng đi xa thế không phải có cây ăn trái ở kia sao"
Dung Tề nói " Không hái chắc có lý do "
anh lính kia bèn nói
" ăn thì ăn lý do gì chứ nhìn nó đâu có độc "
thế là sau khi 2 anh lính kia ăn rồi bắt đầu thấy chóng mặt, da nổi phồng.

Lúc này Uyển Tâm và đội trưởng về tới cùng với một số trái cây tính là ăn được, kiếm được củi săn được 2 con nai.

Cô bực Dung Tề và Kinh Lục vô cùng, họ chưa bao giờ đến khu rừng này sao biết nó có đầy nguy hiểm, ăn không dám uống cũng không toàn phải tự kiếm nguyên liệu mà làm.

Họ là những bộ đội do gia tộc huấn luyện lại không đưa họ đến Amazon huyến luyện.

Không biết mấy gia tộc đó nghĩ gì.

Thêm hai thiếu gia này đi nữa hên là có một người biết chút về trị bệnh
Cô lắc đầu rồi nhìn anh Kinh Lục nhờ vả
" Anh giúp họ lấy thuốc "
Xong cô đi đến hai tên lính giọng lạnh băng nói
" Tôi không cần người vô dụng "
nói đến đây 2 tên lính kia xanh mặt, cô lo họ sẽ chết do không hiểu biết nên nhắc nhở.
" Bụp bụp " cô đánh vào bụng của 2 tên lính giúp họ nôn ra hoa quả vừa rồi, may là họ còn không ăn quả màu tím kia _ nó tên là quả ấu tím một loại quả mang chất độc kịch mạng do nó có mùi hương mà bọn rắn yêu thích.
Xong họ ăn được một lúc, cô đứng lên phủ một lớp bột cho mọi người để tránh côn trùng.
Họ lên đường đi tiếp không biết là có đôi mắt nhìn họ.

Cô cảnh giác ngay lại gần chỗ 2 tên lính vừa gây họa kia nói

" Đưa tôi cái nón "
Cô ngửi xong bỗng mặt cô hiện lên sự hoang mang
" Chết tiệt chạy mau "
"Chỉ duy nhất mình cô biết đây là loài thú mà lớn hơn họ gấp nghìn lần nhưng tại sao nó lại theo lâu như vậy "
Lúc này đội trưởng hỏi cô " Sao vậy? "
Cô nói
" Thủy Mãng Lục Giác "
Họ còn chưa biết đó là con gì bỗng một con vật màu xanh dương trườn ra
" Bọn họ ai cũng sợ hãi chỉ có cô bình tĩnh quan sát "
Cô nói nhỏ " Mọi người đứng im đừng cử động "
Cô đi đến gần nó vì cô rất thích loài rắn, nó lạnh lùng, độc lập, rất có linh tính và ngụy trang rất giỏi
Đột nhiên vai cô đau lên một cái như bị thiêu đốt vậy, cô vạch áo trên vai xuống thấy vết bớt nổi lên trên vai cô có hình giọt nước nằm trong ngọn lửa.
Cô ngước nhìn con thú trông có vẻ hung thần kia, nó nhìn cô và " khè khè " như đang chào cô vậy
Cô bình tĩnh hỏi
" Mày biết tao sao Thủy Lục Mãng Xà "
Mãn xà nghe như hiểu " khè khè "
cô nhìn nó có lớp da màu xanh dương, mắt màu xanh cùng màu da, đầu nó nhọn như rắn hổ mang, nhìn là biết nó có cực độc rồi.
Xong cô lấy ra một chiếc vảy rắn đeo trên tay ra,
" đây là của mày phải không??"
Nó gật đầu như chú hề, mắt nó nhắm lại như cười " khè khè " gật đầu

Những người khác kinh ngạc suy nghĩ
" Sao giống như chủ tớ nói chuyện vậy? "
Rồi con rắn như bị làm phiền khi gặp bạn của nó vậy, làm ồn nó giao tiếp.

Nó lấy chiếc đuôi to gấp chục lần con người đập mạnh xuống đất trước mặt những người khác, nhìn ác ý rồi nó " KHÈ KHÈ " nhe nanh
Cô nói
" Mày muốn gì ở tao "
Lúc này cô thấy nó nói
" Cô là hậu duệ Đông phương gia tộc"
cô ngạc nhiên nói
" sao mày biết " xong nó thu đuôi chặn những người kia lại
Nó nói tiếp
" tôi là người giữ hòn ngọc saphia xanh còn bạn tôi giữ ngọc saphia đỏ , nó giống vết bớt trên vai cô, đó là ký hiệu của Đông phương gia "
Nó giải đáp thắc mắc của cô
"Tổ tiên cô, Đông phương quốc sư cứu chúng tôi một mạng , nên chúng tôi nhận ông ấy làm chủa nhân, ký khế ước chủ tớ, cho nên các dòng con chính của nhà Đông Phương sẽ mang vết bớt này và cô là huệ duệ cuối cùng "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 13: 13: Nguy Hiểm Tiếp Theo Hỏa Hỏa Tới


Cô nhìn con rắn lại thắc mắc
" vậy tao với mày xưng hô thế nào? Tao đặt tên nha "
"Mày là Thủy thủy, còn bé rắn kia màu đỏ phải không đặt nó Hỏa Hỏa đi, tao xưng chị nha "
Con rắn to lớn kia không tin được nó bự vậy mà kêu nó là " Thủy thủy "
nghe nó thuận tay mà sai sao á mà thôi kệ chủ nhân đặt mà
Nó mừng nói " Có thể kêu là tiểu Thủy không chủ nhân kêu Thủy Thủy nghe không thân lắm "
Cô hỏi nó " Kêu Hỏa Hỏa tới đi "
Con rắn kia nói
" Nó ra là cháy rừng á chủ nhân nó sống trong núi lửa "
Cô nhìn con sông rồi nói
" Kêu nó lội sông "
Tiểu Thủy cười trừ rồi ngóng lên trên " Khè Khè khè "
Bọn người kia hơi sợ rồi định hỏi cô
" Chuyện này là sao? "
Nhưng loài rắn cảnh giác rất cao bèn trườn xuống đám người kia "khè " cho cái
cô ra lệnh cho nó
" quay lại đây họ là đồng đội của ta "
rồi tiểu Thủy quay lại và nằm cạnh chỗ cô đứng.

Nó hỏi cô

" Sao chủ nhân đi với mấy người vô dụng họ vậy"
Cô đáp lạnh lùng
" Họ không vô dụng.

Họ là bạn bè và người thân của ta "
Kinh Lục nghe vậy chợt đau
" Thì ra cô chỉ xem anh là người thân.

Vậy anh sẽ nhìn cô hạnh phúc"
Dung Tề sáp lại hỏi
" Cô đang nói chuyện với nó hả? Sao anh cứ nghe nó khè khè mà "
Cô mất kiên nhẫn nói
" Anh muốn bị cắn không? "
Thế là anh ngậm miệng tổn thuơng quá rồi chạy về phía gốc cây ôm Kinh Lục
" em anh là ác quỷ à sợ quá huhu"
Vì nói nhỏ và xa nên cô không nghe được nhưng có con nghe được nha.

Nó nằm bèn quay đầu lại về phía Dung Tề " khè khè " , nó lấy đuôi quất mạnh vào cục đá trước chỗ ngồi của Kinh Lục và Dung Tề thể hiện sức mạnh của mình.

Dung Tề nhìn trợn tròn mắt căm nín.

Nó vui vẻ nằm lại chỗ cũ.

Cô cười rồi nói " làm tốt lắm Thủy Thủy "
Trong số đó có một anh lính gương mặt có vết sẹo ở gần má trái cười xấu xa.

Chỉ cần giết được cô ta và lấy cái vảy rắn là có thể làm cho con thủy mãn kia nghe lời.

Hắn sẽ làm cho 2 con rắn cắn nhau đấy lúc chúng suy yếu nhất giết chúng.

Đem chúng bán sẽ chấn động thế giới.
Bên khác những người kia không nghĩ rằng cái tình tiết này diễn ra, cái này chỉ có trong phim thôi chứ.

Giờ họ tin rồi vũ trụ này thật sự quá bao la và kì lạ rồi có thần chúa phật thì phải có ma quỷ và bọn hung thú này, điều gì cũng có thể xảy ra chỉ là con người chưa tìm được thôi.

Họ khâm phục cô thật rồi, nữ tử nhìn mỏng manh kia lại là quân hàm cao cấp quân đội đặc chủng, còn là sát thủ R làm cho thế giới ngầm kinh sợ, rồi còn có khả năng điều khiển và nói chuyện với trăn xanh xanh kia.

Thật kinh người quá rồi.

Có ai cho họ biết họ làm được gì trong chuyến đi này.
1 giờ sau
Cô không nhìn thấy bóng dáng Hỏa chậm chạp kia đâu hỏi con trăn
" Thủy nói nó là lửa mà lội sông nên hơi chậm , chủ nhân đợi chút "
Bỗng có tiếng " soạt soạt "
thấy con rắn màu đỏ đẹp kia mà nói
" mày là Hỏa Hỏa sao ?"
Con rắn kia gật đầu " khè khè "
nhưng nó vẫn không cúi chào cô do nó chưa thừa nhận cô là chủ nhân.
Cô hỏi tiểu Thủy
" Sao chị không nói nghe được lời nói của Hỏa như mày vậy "
Con rắn kia lắc đầu nói
" Nó phải tình nguyện ký mới được do tổ tiên Đông Phương gia thu phục nó, giờ đổi chủ nhân mới ngài phải chính minh cho nó thấy "
Cô thấy vậy không còn bộ dáng thiếu nữ nữa mà lấy lại dáng vẻ vốn có của cô.

Lúc này cô ngước nhìn nó lạnh lùng
" Mày muốn tao làm gì ?"
Con rắn đỏ thấy khí thế trên người cô đổi rồi.

Nó thấy sợ.

Nó nhìn con rắn xanh rồi nhìn về khu rừng.
Con rắm xanh phiên dịch
" Nó muốn Ngài vào rừng sâu tiêu diệt 3 con dã thú : Chim kềnh kềnh, Bạch Hổ và Sư tử, ba con đấy là ba con canh cổng của lăng mộ Đông Phương gia.

Mộ nhà chủ nhân do kim xà lục mãn giữ cùng với viên ngọc gia truyền "
Môi mỏng khẽ nói " Được" nói rồi cô lại chỗ đám.

Người lính kia nói
" Tôi đi một chút mọi người ở lại đây đi chúng sẽ bảo vệ mọi người "
cô quay lưng đi nhưng lại bị nắm kéo về lồ ng ngực ấm áp, cô ngước lên lại bị hôn.

Cô nhìn khuôn mặt điển trai của Kinh Lục rồi đẩy anh ra nhưng lại bị ôm chặt, anh kích dộng nói
" Chúc em bình an, về anh dẫn em ăn xiên que nhé "
Cô cười dịu dàng nói " dạ anh "
cô cũng không suy nghĩ nhiều về chuyện vừa xảy ra.
Cô nói con rắn xanh nói
" Bảo vệ họ và tự vệ bản thân "
cô nhìn tên lính mặt sẹo lạnh lùng, tên lính chột dạ nhìn chỗ khác.
Khi cô về sẽ hỏi về Kim xà lục mãn.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 14: 14: Cận Kề Sinh Tử


Lúc này đã là 16h rồi.
Uyển Tâm bỗng thấy cây cỏ quanh đâu xanh tốt ngư vậy sao lại có thể có 3 con dã thú được.

Cô vừa đi vừa hái trái cây ven đường ăn lót dạ.
Trực giác nhạy bém cho cô hay
" nguy hiểm tới rồi ".

Cô nghe tiếng cạnh cạnh như tiếng đóng cửa vậy.

Sau lưng cô xuất hiện cây ăn thịt người to lớn vô cùng.

Cô phản ứng nhanh né sang trái.

may thoát một mạng.

Cái dây leo từ đâu ra kéo tay chân cô, cô dùn gao găm chặt chúng nhưng quá nhiều chặt hoài không hết.

Cô nhìn kĩ
" dây leo này có sợi dày là do có cây ăn thịt khác làm đầu đàn điều khiển chúng "
Cô nhanh nhẹn dùng laze cắt dây leo quấn mình rồi phóng dao găm có con chip nổ vào miệng cây ăn thịt himhf như quả bầu kia.
Xong cô lần theo dây leo đến gần chỗ cây ăn thịt đầu đàn kia.

Cô quan sát bất ngờ " không ngờ còn có hoa lưu ly ăn thịt.

Nói xong cô lần theo nó tìm đến một con sông".
Hóa ra đây là nơi sản xuất vũ khí và tiền giả của đám quan chức xấu xa kia.

Hóa chất của chúng làm cho sinh vật nơi đây chết nhưng những loài có kịch độc và lưỡng hoa hay nói cách khác là có song gen trở lên mới chịu nổi sự biến đổi mạnh mẽ về gen này.
Cô nhìn đồng hồ đã 16h30, phải giải quyết gọn chúng.

Có đoo mắt lặng lẽ quan sát cô, không ai khác là Hỏa Hỏa, nó muốn xem cô xử lý thực vật ăn thịt kia thế nào? Nó nhìn ngạc nhiên không biết cô đang làm gì? Đang chơi với tre sao? Cái cây kia không thấy bó do nó có khả năng ẩn náu, khi cần nó sẽ biến thành màu lục của cây xanh, đây là khả năng đặc biệt của tiểu Hỏa.
Đột nhiên Hỏa Hỏa không thấy bóng dáng cô đâu, nó bất ngờ cô tấn công từ trên cao xuống đâm vào cánh hoa trên đầu cây ăn thịt.

Cô bị cây ăn thịt dùng dây leo quật ngã, vào ném cô vào một cây khác, cô bị thuơng không nhẹ đâu.

Xong cô lại dùng súng bắn vào cây ăn thịt nó lại không sao mà còn trở nên hung hãn hơn
Hỏa Hỏa thấy vậy mắng
" Cô ngốc thế ?"
sao làm chủ nhân của nó được đây.

Nó đang nghĩ rồi lại nghe cái " Rầm "
Hỏa Hỏa thấy cây ăn thịt chết queo rồi.

Nó đang héo dần, các dây leo kia cũng đang héo dần đi.

Nó thật sự bị ngạc nhiên rồi.

Sao đấy nó thấy cô lấy mấy ống tre bỏ vào cây ăn thịt cô châm lửa, tiếng nổ xảy ra
" Bùm"
Nó run rồi nè cái đấy là thuốc nổ.

Sao này nó khônh dám chọc cô đâu.

Nhu ng ư nó vẫn chưa khâm phục.

Còn 3 ải nữa.

Để xem cô làm thế nào?
Bên phía ngoài khu rừng chỗ nghỉ của binh lính và 2 vị thiếu gia kia
Kinh Lục nhìn bầu trời thấy cô vẫn chưa về có chút không kiên nhẫn rồi.

Anh đứng dậy định đi vào khu rừng lại bok cái đuôi dai màu xanh cản lại.

Tiểu Thủy không cho anh đi, nó hù anh " Khè khè "
Anh biết nó có linh tính hiểu tiếng anh nói
" Tao muốn đi giúp cô ấy sao mày lại cản ".
Nó lắc đầu ngụ ý khong cho anh đi rồi nhìn về hướng cô xuất phát.

Anh đã hiểu ý nó, đây là trắc nghiệm của cô, cpn đường cô chọn.

Thế rồi anh chỉ biết bồn chồn về chỗ và ngồi đợi, số lính kia cũng thấy mình trở nên vô dụng như vậy từ lúc nào.

Sau khi đi đến giờ đã là 18h rồi.

Họ có chút đói bèn chia nhau đi kiếm thức ăn, con rắn cũng không cản vì nó biết đồ nó kiếm chắc không ai ăn đâu.
Tên lính mặt sẹo được phân công canh vũ khí và các auan trang khác.
Hắn mừng rỡ vì được phân công đúng thời cơ như vậy.

Thờ khắc nổi tiếng đến rồi.

Hắn ngó đông tây rồi dùng súng nắn chết anh đồng đội kia.

Tiểu Thủy nghe được âm thanh liền quay đầu, lúc tên lính đó lập thức cầm theo quân trang đi giết Thủy Thủy nhưng khi hắn lấy dao rạch da của con rắn to lớn kia, hắn lại kinh ngạc không thôi, da con rắc như làm bằng thép không chút thuơng tích gì.

Mà Tiểu Thủy dường như nhận ra, nó liền quặn chặt tên lính kia một phát, hắn chết ngay tại chỗ.

Khi cắn xong nó không ăn trái lại còn vứt cái xác đi.

Hehe giết xong người xấu rồi, nó phi tang tên đấy luôn, về chủ tử khen nó cho coi.

Nó nghĩ đến là vui rồi.

Nó quay sang nhìn anh lính kia, rồi lắc đầu quá tin cũng là cái tội.
Nó chợt nghĩ đến lời dặn của chủ nhân, kêu nó cảnh giác là có nguyên do, chủ nhân phát hiện nên mới nhắc mình.

Chủ nhân tốt quá.

Hồi tưởng kết thúc, nó lấy đuôi gãy đầu nó hình như nó quên cái gì, quăng tên xấu xa kia đi lát đám người kia về nghĩ nó giết thì sao.

Xong nó lắc đầu nói
" Người trần mắt thịt,lạnh lùng ít kỷ "
chỉ có chủ nhân là cưng nó thôi.

Chủ nhân tốt nhất.
Nó nhìn tên lính xấu số kia nói
" Mình ghét mùi này phun tí nước giúp tên kia chết trong sạch sẽ vậy ".
Nó phun nước mà quên khống chế làm anh lính kia rơi xuống sông luôn rồi.

Lần này nó chết chắc, tự nhiên mất hai tên không rõ nguyên nhân.

Chủ nhân chém nó cho coi.

Mà kệ đi nó là quái vật t0 lớn mà sao sợ chủ nhân có tí tẹo được.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 15: 15: Sự Hy Sinh Và Sống Còn


Trời đã tối dần
Đám người Kinh Lục, Dung Tề, 7 anh lính chia nhau làm 2, một đội đi bên trái, một đội đi bên phải, Dung Tề, Kinh Lục, anh lính thứ 2 và 3 trong đội đi theo.
Nhóm còn lại là anh đội trưởng, anh ta nói
" Chúng ta sẽ đi săn các con thú và kiếm ít củi nước.

Chúng tôi đi bắt cá và lấy nước uống, còn nhóm của Dung thiếu sẽ săn bắt thỏ, nai hay heo rừng và kiếm chút củi, được không giờ chúng ta chia ra thôi".
Dung Tề thảy vào đội trưởng một cái túi.

Anh cười nói
"Dược liệu, các anh sẽ cần "
Anh đội trưởng nói
" còn cậu thì sao ?"
Anh nói " tôi đem hai túi phòng có trường hợp xảy ra "
Anh đội trưởng gật đầu
" một vị thiếu gia tỉ mỉ "
Lúc này mọi người chia nhau ra hành động.

Dung Tề kiếm chút thanh tre già để làm giáo, rồi lấy dao găm làm lưỡi, những người còn lại khó hiểu ai cũng nghĩ.
Anh lính 2 " Có vũ khí rồi làm giáo làm gì? "
Anh lính 3 " Ngài ấy làm giáo chắc có mục đích riêng nhỉ? "
Kinh Lục hiểu ý nói" Cậu làm giáo để săn heo rừng à"
Dung Tề nói " Vũ khí chúng ta mang theo chỉ có ít không nhiều nên tận dụng thiên nhiên, làm các vũ khí thô sơ "
Mọi người nghe có lý cũng làm theo.
Họ đến cánh rừng, nơi đồng cỏ để săn nai, may măn họ sẽ gặp heo rừng.

Lúc này họ nhìn và đào bẫy, lấy lá che lên, 2 người ra dọa đàn nai chạy.

Còn Dung Tề và Kinh Lục chờ đợi thời cơ kéo dây cho chúng lọt hố.

Quả nhiên, kế hoạch thành công, Dung Tề bèn tự hào nói
" Thấy bổn thiếu gia thông minh chưa? "
Tên lính 2 và 3 căm nín như đang xem hài, có anh lính đáp cho có lệ
" Ngài soái lắm "
Kinh Lục cho cái kinh thường
" Hóa ra là con nít 3 tuổi cần được khen sao? "
Dung Tề nổi đóa
" Không lẽ đùa chút không được sao ? Lạc quan có gì sai sao? "
2 anh lính kia cười, hóa ra họ cũng có lúc được thư giãn như vậy.

Thật hoài niệm.
" Soạt" một anh lính đã bị lôi đi, anh lính thứ 2 hét lên " chim sẻ" _ là tên của anh lính kia hay nói cách khác là biệt danh khi làm nhiệm vụ.
Con bạch hổ đã lôi anh ta đi, nó đang giận dữ do đám người này làm mất đi món ăn tối ngon lành của nó.

Nó phải căn cho hả dạ.

Mọi người đuổi theo, thông qua bộ đàm mà bên kia nhóm người anh đội trưởng nghe được.

Lo lắng cầm bộ đầm hỏi
" Sao vậy, họa mi "
anh lính thứ 3 đáp " Chim sẻ bị hổ bắt rồi ".
Anh đổi trưởng đáp
" Cố gắng cứu chim sẻ và cẩn thận "
Anh đáp " Rõ thưa đội trưởng "xong anh tắt bộ đàm.
3 người đuổi theo đến một cái hang.

Mọi người không thấy con hổ trắng kia đâu.

Mà thấy ngay chỗ đám cỏ, có 2 con hổ con đamg nằm, chúng chơi đùa với nhau.

Dung Tề nói
" Bạch hổ rất hiếm gặp và đang có nguy cơ tuyệt chủng, chúng cần được bảo vệ "
Hai bé hổ trắng đang chơi đùa nhau, nghe thấy có tiếng chân, tai chúng nó động đậy quay đầu nhìn đám người lạ x*m ph*m l*nh th*.

Họ giận dữ " Ngao ngao " nhưng không có khí thế như mẹ của nó.

Chúng đói lắm nhưng mẹ chúng chưa về lại có người xấu nên chúng hơi sợ, nhưng chúng là hổaf sao lếp vế được, 2 con bèn chạy lại cắn 2 người gần nhất là anh lính với Dung Tề.

Họ cười nói, định sờ chúng thì nghe tiếng " Gừ Gừ " bèn nhanh nhạy núp bên phía vách đá nên cạnh.

Con bạch hổ đang lôi một người vào là anh lính mang biệt hiệu " chim sẻ".
Họ đang lâm vào thế bí không biết vì sao thoát thân, kiếm chỗ núp trước cái đã.

Bé hổ lúc này nghích ngợm chạy lại đến chỗ tảng đá, ngồi ngay chỗ họ núp, nó muốn cho mẹ nó biết có người lạ xâm nhập lãnh thổ, vậy mà mẹ nó không hiểu cho rừng nó quậy nên cắn cổ nó lôi về cái nệm.
Nó chợt thấy có dấu chân của con người nên đã cảnh giác nhìn xung quanh, rồi lại nhìn tảng đá, nó nghi ngờ đi đến.

Bé hổ trắng kêu mẹ nó " ngao ngao ", ý nói " nó lập công càn được thưởng thơm thơm ".

Hổ mẹ thấy thế liền li3m nó vài cái cổ vũ, hổ con được mẹ thơm thích lắm, bèn nằm lăn qua lăn lại chơi với em của mình.
Hổ mẹ đi chầm chậm đến tảng đá mà nhìn chằm chằm.

Nó rất ghét con người, do nó đi săn có lần bị con người truy giết, làm nó có một vết sẹo gần bụng, làm nó suýt mất con, nên nó rất thù hận với con người.

Anh lính thầy con hổ trở nên kích động bèn lao nhanh ra đánh lạc hướng tạo cơ hội cho 2 người kia chạy.

Bạch hổ thông minh vẫn chua đuổi theo nó biêta không phải có một người, có đồng bọn chắc là trốn trong tảng đá kia.

Nó không quan tâm anh lính chạy lại tảng đá, Dung Tề nắm chặt dao găm trong tay để phòng vệ khi cần.

bạch hổ lại dừng bước nghe tiếng con nó kêu sợ hãi kêu :
" ngao..

ngao...!ngao"
Hổ mẹ lập tức quay lại mà không để ý đến tảng đá nữa, trước mắt nó là tên kia đêm cầm dao chỉa vào con nó.

Nó giận dữ tấn công, làm ah lính vụt tay thả bé hổ ra, Anh bị thuơng ở cánh tay rồi, lập tức chạy dụ nó đi xa.

Vừa ra khỏi hang, Knh Lục kích động cầm súng xông ra lại bị Dung Tề ngăn lại, anh nói nhẹ nhàng
" Phải sống để anh ta không hy sinh vô ích".
Hai người thoát ra, mang theo mong ước " mong cậu bình an, anh hùng "
rồi họ đi tiếp, đánh dấu trên bản đồ chỗ bạch hổ sống để bảo tồn chúng, Họ sẽ quay lại khi hoàn thành nhiệm vụ tìm kim xà lục mãn.
Phía bên kia đội trưởng cùng 4 người khác gặp phải con sông nhưng lại không thấy con cá nào.

Anh đội trưởng có dự cảm không lành.

Anh bình tĩnh nói " Mọi người cảnh giác, chúng ta phải qua con sông này, nó là một con sông rộng nhưng không sâu ".
Từng người cùng nhau qua sông, bỗng anh lính tên " tú hú " nói
" hình như có gì dười nước thưa đội trưởng "
.Họ bỗng la lên " Đau quá "
" Rát quá ".

Anh đội trưởng lấy con dao đam được một con cá đem lên xem.

Anh đổi xanh mặt hô to " Rút".

Lúc quay lại, họ bị cắn rất nhiều.

Anh lính khác tên " kềnh kềnh " hoảng nói
" cá răng đao "
Mọi nguòi rút an toàn dù không mất mạng nhưng bị thuơng, có người thâm chí mất cả một miếng thịt lớn trên đùi, có người mất luôn bàn tay.

Họ phải dừng lại cầm máu và tìm cách qua bên kia sông.
Đội trưởng nghĩ ra một ý chặt cây làm cầu.

Họ phải kiếm một cây to, thân rộng.

Đập vào mắt họ là một bụi cây thông cao tận trời xanh.

Họ dù bị thuơng vẫn giúp nhau chặt cây thông kia xuống.

Cuối cùng họ thuận lợi qua cầu.

Hành trình tiếp theo là kiếm cá và nước uống.

Con sông kia chắc không coa cá đâu chỉ có cá răng đao thôi.

Vậy họ sẽ.

lên thuợng nguồn sông bắt cá vậy.

Mà tối vậy sao thấy mà bắt cá.

Họ kiếm cây củi đốt lửa và tiếp tục hành tranh nhưng không đi bắt cá nữa mà là kiếm nước và trái cây.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 16: 16: Nhện Núi Lửa


Đội của anh đội trưởng không lâu đã đến được con sông, họ đã mêt lả rồi bèn kiếm hoa quả xung quanh ăn thôi.

Bắt một con chim hay thỏ cho chúng ăn thử để xem có độc không
Qua sự việc trước họ đã cẩn thận hơn.

Đến thượng lưu con sông họ thấy con có một cái thác đổ xuống cái hồ, và chảy về nhánh sông.

Dòng nước trong veo có thể thấy được cả cá.

Cá ở đây lại không bị biến dị nguyên nhân do đâu?
Đã 2 tiếng sau kể từ lúc họ đi, họ nhanh chóng lấy nước và quay về, Mình đầy thuơng tích bèn nghỉ chân trên mấy cành cây cổ thụ gần đó.

Anh đội trưởng băng bó cho mọi người, trị thuơng cho họ, anh phải cảm ơn Dung thiếu đã đưa cho anh cái túi thuốc này.

Có đủ các loại thuốc, ống tim, băng gạc,...!Họ nghỉ ngơi một chút lại về.
Bên này Dung Tề, Kinh Lục đang đi trong khu rừng, soi đèn pin thì nghe tiếng heo rừng kêu, họ bèn đi chậm và nhẹ nhàng để không kinh động đến nó.

Vừa lao đến, Dung Tề dùng cây giáo đâm nhưng lại hụt, làm cho con heo rừng to lớn kia có cơ hội tấn công, Dung Tề bị nó húc một cái, ngay đùi và tay anh bị chảy máu, nó không ngừng rủ xuống.
Kinh Lục kéo Dung Tề chạy, chạy đến một cây to, hai người họ leo lên trốn con heo, Kinh Lục băng bó cho Dung Tề, anh băng bó rất đẹp, nút thắc hình nơ, anh cười nói
" Hóa ra cũng gan dạ nhỉ nhưng cách này không logic lắm "
Dung Tề nhìn chằm chăm Kinh Lục

" Sao không buộc nút gúc mà lại buộc nơ, cậu thấy tôi giống con gái hả? "
Kinh Lục cười sảng khoái
" Có chút giống con gái nhưng đây không phải trọng điểm, lo tìm kế giết con heo rồi về, chúng ta đi 2 giờ rồi"
Ánh mắt Dung Tề kiên định được, hai người thì thầm bàn kế hoạch và tiến hành.

Dung Tề gây tiến động làm thu hút sự chú ý của con heo rừng.

Từ sau lưng con heo Kinh Lục nhảy lên đâm nó vài nhát lại bị nó vật ngã, anh sấp bị nó húc thì Dung Tề dùng khẩu súng lục Pk bắn nó một phát, nó đau đớn và xông vào Kinh Lục, anh né tránh nhưng lại bụ sừng của nó húc vào xương sương bên hông.

Anh chảy máu và hôn mê.

Dung Tề nhảy xuống dúng cây tre kia đam cho con heo thêm vài nhát để chắc là nó chết rồi sơ cứu cho Kinh Lục.

Anh phát ra âm thanh phẫn nộ
" Phải đưa anh ta về ngay, phải phẩu thuật "
Anh lấy bộ đàm liên hệ dinh thự bộ trưởng
Dinh thự Bộ trưởng
Ở nhà chính tiếng chuông reo
" reng...!reng...!reng"
Quản gia đang căn dặn chuẩn bị bữa ăn cho Ngài bộ trưởng thì nghe tiếng chuông liền bắt máy, ông vừa bắt âm thanh khiến ông nhăn mày
" Ngài bộ trưởng mau...!"
Quản gia hỏi " chào cậu tôi là quản gia, còn cậu là ai? "
anh sốt ruột quát " nối máy Ngài ấy cho tôi, tôi là Dung Tề của Dung gia "
Quản gia lập tức nối máy cho bộ trưởng
" thưa Ngài có cuộc gọi từ Amazon "
Ông bấm số chuyển cuộc gọi " Alo "
Dung Tề đáp " Mong Ngài cho trực thăng trong vòng 15 phút.

Nếu không Kinh Lục không chịu được"
Ông đáp " được "
Ông kêu cháu mình vào
" Cháu mau cử trực thăng đến rừng già Amazon, mang theo một đội quân tinh nhuệ đi giúp họ đi "
James lên tiếng
" Uyển Tâm sao rồi ông? "
Ông im lặng rồi thở dài nói
" Ta không rõ chỉ biết tình hình không khả quan lắm "
Anh nói " Cháu đi ngay "

Ông cười " Đây là cơ hội ta cho cháu hãy trân trọng và cẩn thận"
Anh cười cúi đầu chào ông rồi quay đi.
Uyển Tâm mở mắt hoàn thần.

Cô nhìn bầu trời, đã tối vậy rồi sao.

Cô bèn đi săn may mắn lại thấy thỏ con.

Cô chấp tay nói
" Mong mày ra đi thanh thảnh, tao không muốn thế, nhưng để sinh tồn tao bèn quay mày lên ăn vậy.

"
Cô phóng con dao vào con thỏ, rồi lấy ít lá khô từ cây ăn thịt kia.

Cô nhìn hướng 8 giờ và nói
" Cho tao xin tí lửa đi tiểu Hỏa "
Nói xong từ trong bụi cây um tùm con rắn màu xanh trườn ra, nó " khè khè " cô.

Nói sao cô phát hiện nó.
Cô nói
" Mày là linh thú vậy phải có khả năng đặc biệt, đó là chuyển màu và tàn hình phải không? "
nên vừa nãy cây ăn thịt kia không thấy mày.
Nó " khè " gật đầu tỏ sự đồng ý
Cô hỏi nó " Mày không đói sao? Sao không kiếm ăn đi, mày to vậy chắc ăn nhiều lắm.

"

Nói xong cô cầm dao, súng lên, làm Hỏa Hỏa cảnh giác và nghĩ
"Không lẽ cô giết nó sao"
Cô phì cười " Tao đi kiếm đồ ăn cho mày, để bụng đói không tốt đâu, sẵn tao kiếm ít thuốc đắp vết thuơng"
Nó trườn đến trước mặt cô, cúi đầu
" khè khè "
cô hỏi " Mày muốn tao lên đầu mày ngồi à "
Nó gât gật chờ cô leo lên, nó ngước đầu lên.

Cô nói " Tao càn làm một thứ mày đợi tao chút"
Cô lấy một số lá xanh quấm vào dây leo của cây ăn thịt kia, cô phát hiện nó rất chắc và không làm đau Hỏa Hỏa.

Chặt một cây nhỏ, lấy dao găm cày vỏ ngoài, mày cho nó nhẵn để không bị thuơng cô và Hỏa Hỏa.

Cô khóec 6 lỗ rồi buộc dây vào làm thành một cái yên.
Cô đeo lên và nói
" Dây này nếu làm mày đau thì nhớ khè nha"
Nói xong cô lấy khúc gỗ còn dư làm đuốc, rồi nói vớ Hỏa Hỏa
" Cho tao tí lửa nào "
Cô không biết từ khi nào mình lại thân với Hỏa Hỏa vậy
Trung Quốc lúc này có người vẫn không ngủ được
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 17: 17: Nhện Núi Lửa 2


Trung Quốc, biêt thự Tần gia
Về đêm, thành phố trở nên nhộn nhịp và hào nhoáng.

Lúc này, trên phòng của Thiếu kỳ, anh đã bàn xong một thuơng vụ bạc tỷ nhưng trông anh vẫn rất buồn.

Anh đứng dậy ra ban công nhìn bầu trời đêm với ly rượu vang đỏ.

Anh suy nghĩ
" Sao anh phải liên hôn với gia tộc khác, anh chỉ muốn lấy người anh yêu nhưng lại không như ý lấy người con gái.

Cuộc hôn nhân này xem như thêm một người bạn vây.

"
Anh nhớ lời Uyển Tâm nói " Bạn cùng phòng " rồi cười nói
" tôi sẽ làm tròn trách nhiệm bạn cùng phòng"
Trên bàn làm việc một bản thõa thuận hôn nhân ra đời.

Có lẽ đêm nay là đêm không ngủ của anh nhỉ.
Bên chỗ Uyển Tâm một chủ một tớ kiếm đồ ăn cúi cũng cũng kiếm được ít nai, bò và heo rừng,..

cô nhìn suy nghĩ

" sao mình săn nhiều vậy ta ăn sao hết "
Hỏa Hỏa thấy cô thẫn thờ " khè khè " làm cô chợt nhớ ra " quên mất còn quá bé bự này ".

Cô nói nó
"nhiều đồ ăn nên chị sẽ làm mấy cái cây xiên thịt qua sẵn, mày đeo cái xào đem về nha chứ chị đây không mạnh rinh nguyên đống về được, có ăn thì phải làm, mày ok không? "
Hỏa Hỏa gật đầu rồi hai chủ tớ về chỗ cũ ăn tối thôi.

Cô nhìn đồng hồ mắng Hỏa Hỏa
" Tại mày mà chị đây phải ăn tối trễ đấy, mày nên đền đáp gì cho chị đây" .
Nó đang đi thấy thấy vườn hoa quả phía xa.

Thế là nó dùng đuôi quấn quanh cây rung mấy cái, vô số quả rơi xuống.

Cô nhìn vui vẻ rồi tám chuyện với nó
" Tốt.

Mày cũng ngian đấy nhỉ ??"
Thế là xong một buổi tối đến hết ngày vì miếng ăn, ăn no nê, Hỏa Hỏa lao xuống con sông cạnh đây tắm cho sạch do nó dính máu của nguyên đống thức ăn kia.

Xong rồi lại dùng năng lực của mình làm cho nó trở lại màu đỏ sẵn để hong khô cơ thể.
Cô thấy vậy cũng ngửi mình rồi tắm thôi, c ởi đồ vứt vào con sông rồi nhảy xuống tắm, cô thấy lạnh run, nước phải nói là khiến cô dôngd cứng rồi.

Tiểu Hỏa thấy vậy bèn trườn xuống quấn thành vòng tròn rồi để đầu lên cục đá bên cạnh.

Nó dùng lửa làm cho cơ thể nó như lò bếp vậy, làm nước nóng lên cho cô tắm.

Cô nhìn nó cảm thán " Không ngờ mày chu đáo thế, cảm ơn nhé"
Tắm xong cô lấy đồ dưới sông lên phơi nó mai mặc tiếp.

Hai chủ tớ mệt sau một ngày chiến đấu và kiếm ăn rồi, cùng nhau nằm ngủ, vẫn tư thế vừa nãy Hỏa Gỏa làm máy sưởi cho cô.
Cô nhìn bầu trời đầy sao
"Mai sẽ là ngày nguy hiểm nữa "
Xong cô làm dấu thánh giá nói
" Cảm ơn Người " rồi chìm vào giấc ngủ.

Rạng sáng khu rừng Amazon như được chiếu sáng mọi ngõ ngách, làm nó thêm hoành tráng, ánh sáng vàng trong veo chiếu xuống mặt hồ làm cho nó lấp lánh Hỏa Hỏa dậy sớm, kiếm cho cô ít đồ ăn hình như là thịt hôm qua còn thì phải nướng sơ rồi sáng nướng lại ăn là ổn.

Cô cảm ơn nó rồi tiếp tục hành trình.

Lúc này bỗng nghe tiếng " vèo" cô được nó thảy lên lưng.

Nó trườn đi một cái hang bằng đá màu nâu đỏ, Hỏa Hỏa dừng lại rồi nhìn cô, ý bảo cô đi một mình.

Cô hỏi nó
" đây là ải thứ 2 sao? "
Nó " khè" rồi gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Xong nó lại bị câu hỏi của cô làm nó không biết nó nên làm gì?
Cô hỏi nó
" Bên trong là con gì? "
Nó nghe rồi diễn tả nhunge không ra gì cả như múa lửa vậy.

Xong nó lại ngóc đầu lên rồi hạ xuống làm liên tục ba lần tỏ vẻ cung kính với cô.

Uyển Tâm không suy nghĩ nhiều nói
" Yên tâm tao là chị mày mà không sao đâu "
Cô đi vào trong hang, mùi của xác chết bốc lên, nơi ẩm ươt thế này con gì ở được chứ nhỉ? Cô nhìn quan sát hang động, bỗng cô mặt không đổi sắc nhìn
" Con mình muốn giết lại là con nhện núi lửa_thần giữ cửa tàn bạo trong sách ghi, mình đi giết nó mà nó ngủ ngon lành "
Cô tiến đến quan sát nhưng lại bị phát hiện.

Nó nghe âm thanh khẽ di chuyển của cô rồi.

Cô núp sau lũ trứng của nó, may mắn là cô không bị tơ nó văng làm thuốc độc, hay bị bỏng gì cả.

Nó thấy vậy liền quay lại quan sát cái nữa, lại phát hiện trứng có động tĩnh bèn bò lại đẩy đẩy quả trứng như một sự vỗ về mẹ damh cho con.

Nó lại tung tăng quay lại chỗ ngủ.

Nhiệm vụ của cô là giết nó vậy thì phải biết điểm yếu của nó, không còn cách khác là cô phải chủ động tấn công nó.

Nói xong cô rút cây quạt ra trên vây viết có ghi R, đây là vũ khí cô rất thích gọn, nhẹ, chính xác, có luôn thuốc trong này.
Cô quan sát địa hình xung quanh để lên kế hoạch hoàn mĩ.
Cô nghĩ "Có lẽ mình sẽ bị thuơng nhưng không nguy hiểm".
-------------------------------------------------------
Bệnh viện quân đội Đức tại Bazil
Lúc này phòng phẫu thuật, Dung Tề đang cố gắng hết sức cứu Kinh Lục.

Xong ca phẫu thuật dài 7 tiếng
Cuối cùng được đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt.

Mạc gia cũng đến còn có bộ trưởng, đám người sống sông ở sông Nile.

Dung Tề đi nhẹ nhõm ra lại bị mẹ của Kinh Lục chộp lấy
" Con tôi sao rồi nó ổn chưa? "
Anh cười mỉm " Dạ không sao đây là trách nhiệm của cháu"
Cả nhà Kinh Lục nhẹ nhõm vô cùng.
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 18: 18: Song Thế Nguy Kịch


Hang động nhện lửa
Uyển Tâm sau khi qian sát đã kết luận được nó sợ chất dịch từ loài cỏ thược dược kia, có lẽ đầy là khắc tinh của nó.

Bỗng cô trở nên choáng đôi mắt bỗng chốc trở nên sắc bén hơn.

Không sai cô đã trở lại trạng thái chiến đấu.
Cô liền nhảy lên cục đá cao sau lưng con nhện.

Rồi đu dây leo quanh hang làm bàn đạp tấn công.

Nhưng cô lại bị nó phản kích, nọc độc được phun ra, chất dịch màu xanh lá tàn phá những gì mà nó tiếp xúc, nọc của nó có axit nên cô hiểu lý do vì sao các vật xung quanh bị thối rửa và biến dạng như vậy.

Không có ánh dáng trong hang là bất lợi đối với cô.

Cô bèn nhìn lên trên hang, được rất nhiều lớp đá che lên, cô căn bản không thể phá nóc hang lấy ánh sáng được, không khéo cô sẽ bị chôn cùng với nó.
Chưa kịp hành động con nhện kia đã phun ra lửa, nó muốn thiêu cô thành bữa ăn khai vị của nó nha.
Nó không di chuyển mà phun tơ nhện giăng cô trên đấy, nhưng nó hụt rồi.

Uyển Tâm cảm thấy không nhìn được trong bóng tối là sự khó di chuyển đến mức nào.
Cô nhớ đến tuyệt kỹ mình được ông dạy " Đừng suy nghĩ hãy cảm nhận"
Cô liền nhắm mắt định vị mọi thứ và cả con nhện kia nửa cô phái xử nó trong vòng 5 phút.

Cô liền nhìn đồng hồ và bắt đầu tính giờ.

Cô dùng dây leo quấn quanh chân nó làm nó ngã, cho nó dây đeo cỏ thuợc dược rồi châm đốt.

Cuối cùng cô dùng dao vụt lên không trung đáp trên lưng nó rạch 1 dao rồi lại 1 dao dưới bụng, mấy chốc con nhện đã khụy lửa trong người nó cũng tắt, không biết nó chết chưa, cô lại gần nó và xem xét nó đang thoi thóp.

Cô lại nhìn thấy nó đang gắng sức làm gì đấy không lẽ phản đòn cuối trước khi chết.

Nhung sự thật làm cô bất ngờ, nó đang mang thai, nó gắng sinh con mình ra.
Thấy vậy, cô bèn nói
" Tao không cố ý giết mày đâu, do tao làm nhiệm vụ do 2 chú rắn khủng lồ kia thôi"
Nhện lửa hiểu ra
" Nhiệm vụ của nó đến đây là hết, nó có thể hoàn thành nhiệm vụ hộ pháp rồi.

Không phụ lòng pháp sư cưu mang nó.

"
Nó cất tiếng
" Mong Ngài có thể chăm sóc con ta cẩn thận.

Ta hoàn thành sứ mênh rồi."
Nói xong nó liền chết.

Cô cẩn thận ôm quả trứng màu hồng kia ra khỏi hang.
Ngoài hang, tiểu Hỏa cảnh giác
" ai ra đây? chủ nhân hay con nhện thúi kia ra báo tin xấu"
Nó thấy bóng dáng nhỏ nhắn đi ra, chủ nhân thành công rồi, nó quan sát thất cô ôm cái gì tròn tròn.
Uyển Tâm thấy nó tò mò nói " Trứng nhện đấy cho ngươi nè, giữ - canh - ấp ".
Cô thấy cháng váng ngã xuống đất, không sai cô đã dính một chút độc của nhện lửa nhưng không sao chỉ là coa chuta mệt.

Lúc này quả trứng có đông tĩnh lăn đêan chỗ cô nở ra.
Một bé nhện con ta đời, nó bé tý chưa có màu đỏ của lửa nhìn như nhện bình thường.

Nó bò lên người cô, tiểu Hỏa cảnh giác định lấy đuôi hất nó xuống.

Cô cản lại " Để xem nó làm gì, không chừng noa giúp ta chữa thuơng"
Nói xong tức thời con nhện chạu đến chỗ cẳng tay bị thuơng của cô, nó nhanh nhẹn cắn cô một cái
" phập"
Cô nhăn mày nói
" Mày làm gì vậy nhện con " .
Sau một lúc cô thấy mình không còn choáng ván nữa
" Thí ra nó giúp cô nhưng phương thức thò có chút bạo lực"
Cô ngất đi, trong lúc cô nhất còn nhện nhờ máu của cô lập giao hữu và nó đã biến hình rồi màu đỏ của lửa từ từ hiện lên trên thân của nó, nó ưỡn người lên ngọn lửa cháy bừng bừng quanh nó.
Tiểu Hỏa hiểu ra " Mày nhận chủ nhân rồi nhỉ nhóc nhện".

Nói xong tiểu Hỏa đi kiếm thức ăn kêu nhện con canh cô.

Lúc cô ngủ yên tĩnh biết bao, cô đã trở lại bình thường và không nhớ quá trình mình giết con nhện ra sao.

Đây vẫn còn ở gần hang động nhện lửa nên không con vật nào dám đếm, cô ngủ rất an toàn.

Một lúc sao con rắn đỏ _ tiểu Hỏa mang theo ít hoa quả và vài con cá về.

Lúc này đã là 4 tiếng sau rồi.
Nó đi lâu ngư vậy sao mang về có tí đồ, do nó ăn no rồi mới mang đồ ăn về cho cô.

Sau khi ngủ lấy lại sức cô tỉnh dậy, cảm thấy có chút đau nhức cơ thể nha.

Thấy tiểu Hỏa và nhện con, cô bất ngờ hỏi
" Sao có con nhện con vậy? Đâu ra vậy Hỏa Hỏa "
Nó khẽ rầu " Chị bắt nó, hậu duệ nhện lửa, nó nhận chị làm chủ rồi"
Cô dửng dưng trả lời " ừ rồi ăn đồ ăn con rắn Hỏa Hỏa mang về"
----------------------------------------------------
Bên kia cánh rừng, có một đội quân đang trên phi cơ nhảy dì xuống.

Đây là đội cứu hộ do James dẫn đi giúp cô.

James lo lắng nhìn định vị, cô đã đi sâu vào rừng rồi, anh phải cứu cô ra, cô là thiên sứ của anh mà.

Anh ra lệnh " Chuẩn bị tiến công tìm kiếm manh mối "
Anh nhìn các dấu vết và kiểm tra chỉ mới hôm qua, vết máu còn mới, anh lo lắng mà lần theo vết máu đến chỗ tiểu Thủy, anh lập tức kêu thuộc hạ chuẩn bị thuốc gây mê, để gây mê quái thú kia.

Chưa kịp lấy vũ khí vang lên giọng nói
" Ta không rãnh chơi với các ngươi, không muốn chết thì đừng chơi ngu".

Anh hoang mang trong lòng nhưng vẫn bình tĩnh đáp
" Mày là ai? Có giỏi ra đây chủ nhân mày nói là ai ?"
Lập tức con rắn bò đến trước đám người họ, nhưng không tấn công, mà là tấn công nó cũng không sao, da nó chống đạn mà.

Nó trườn lại rồi " khè khè " giọng nói nam kia vang lên
" tôi! đứng trước mặt chờ chủ nhân tiểu thư nhà Đông Phương "
Nói xong anh hiểu được tình hình nó là bạn " Nói mộ người không cần căng thẳng "
Anh lại nghe tiếng nói
" có một ngườ có mưu đồ bất chính nên tôi giết hắn rồi "
Tiểu Thủy bò lại chỗ cũ nằm chờ chủ nhâm như con chờej đi chợ mua quà vậy, Nó suy nghĩ
" Nó ghen tị vớ tiểu Hỏa được đi theo chủ nhân quá, ai kêu tiểu Hỏa ngầu hơn nó chi ".
James đang cố gắng liên lạc với cô qua rada nhưng có sự thất vọng.

Anh kiên quyết phải tìm được cô, Công cuộc dò rada bắt đầu, đã 30 phút trôi qua mà sao anh lại thấy lâu như vậy.

Anh bèn ra lệnh đi kiêma cô lại bị cái đuôi dài màu canh ngăn lại.

Bé rắn xanh phẫn nộ rồi , nó khè khè giận dữ rồi lấy đuôi vớt cái xác lên đe dọa mọi người
" nghe lời nó hoặc chết" .
James vẫn không lùi bước leo qua đuôi nó đi.
Nó bèn bất đắc dĩ nói " Anh đi chỉ làm chủ nhân thêm bận tâm thôi" .
Anh nghe có lya nhưng lòng vần đang như lửa đốt, con rắn xanh nhìn an ủi
" Chủ nhân không sao đâu bình an quay lại mà, nếu có chuyện tiểu Hỏa hú tôi mà "
 
Tổng Tài Phu Nhân Trở Về
Chương 19: 19: Ải Cuối Cùng Nguy Hiểm Tính Mạng


Sau khi Uyển Tâm xử xong trận đấu với hổ báo kia, cô đã thu phục không ít đồng chí nha, Bạch Hổ, Đại bàng,..Cuối cùng cô đã đến nơi ở của thần canh gác để lấy viên ngọc phục quốc gì đấy do 2 chú rắn nói, ải này cô được bé Hỏa cho biết là nguy hiểm nhất, bọ cạp tuyết Hy Lạp, nó có tên như vậy là do nó dù sông ở hoang mạc lại xây ra đươc được chỗ ở của nó bằng tuyết, vi diệu ghê.
Nghe Hỏa Hỏa nói, con bọ cạp này tấn công nhanh, phòng thủ tốt nhưng lại hung hăng và tạo sạt lở hay bão cát.Cô nhìn hang băng rồi nhìn Hỏa và nhện con, cười hiền rồi lên chiến đấu.
Cô thắc mắc nó đang bảo vệ hòn ngọc thật sao? Giống như nó đang canh gác cho ai đó ngủ vậy mà không phải là viên ngọc.

Cô nhanh chóng dùng lựu đạn ném về hướng con bọ cạp để làm nổ hang băng, có ánh sáng mặt trời chiếu vào thì bọ cạp tuyết sẽ yêu dần.
Quả nhiên, khả năng chiến đấu của nó suy yếu, nhưng vẫn hung hãn chống cự, hiện tại cô cũng đã đuối sức rồi.

Cô tìm cách thuơng lượng nhưng không thành, nó không đồng ý thuơng lượng.

Sức chiến đấu của nó lại tăng lên do có sự hậu thuẫn của vật gì sau lưng.

Ra là một con rắn nhỏ đang ôm viên ngọc.

Cô liền nghĩ ra cách vẽ vết bớt trên vai mình lên băng.

Phút chốc hang băng biến mất chỉ còn khoảng đất trống, bọ cạp cũng nhỏ lại vỡ cổ tay cô không còn hình dáng bá chủ như trước.
Cô tiến lại gần hòn ngọc, bỗng cô phát hiện con rắn đang ôm viên ngọc lại là con rắn cô đang tìm _Kim Xà Lục Mãng.
Uyển Tâm thò tay lấy viên ngọc lại bị con rắn phản kích nhưng may là có nhện lửa kịp thời nhả tơ trói con rắn.
Cô lấy xong viên ngọc bèn nhìn con rắn ánh mắt giết thần dọa quỷ, con rắn cảm giác nguy hiểm rồi.

Lần đầu nó thấy con người làm nó sợ hơn nữa còn là một người nhỏ tuổi hơn nó gấp chục lần.

Kim xà lục mãng là rắn canh giữ viên ngọc, thân hình nó biến xanh khi nằm cạnh viên ngọc để bảo vệ tinh khí của viên ngọc chỉ có người chỉ định mới không bị viên ngọc ân mòn hết da thịt.
Dù nó nhỏ nhưng giữ ngọc hơi lâu nha cũng cỡ tuổi lũ to xác mãng xà ngoài kia.

Nhìn biết ngay là nó không chơi lại cô rồi.

Nó run nhìn cô và con nhện đỏ đỏ trên vai cô.

Chú nhện cảnh giác giơ chân lên ý nói
" Mày chết chắc "
Cô nhìn con rắn mà thấy hài lòng
"Vừa kiếm ngọc vừa kiếm được rắn"
Cô với tay đến chỗ con rắn sờ đầu nó rồi thuơng lương " Tao phải lấy nọc của mày để chế tạo vắc xin trị bệnh mày đồng ý không ?"
Nói xong con rắn vảy đuồi đồng ý
Nó nói" Cho cô con bọ cạp đấy.

Tặng kèm làm quà gặp mặt "
Cô cười sảng khoái " Mày hài hước lắm đặt mày là Thanh nha "
Cô lại thắc mắc " mày sao được canh giữ ngọc còn hai con rắn tôi to xác kia lại không ".
nó tự hào đáp " ta là linh thú mà làm bạn với tổ tiên cô đấy.

Tôi có khả năng trị thuơng, trị độc, điều động thiên tai, biến lớn nhỏ tùy ý"
Cô sờ đầu nó " Mày lợi hại nha đi mau thôi ta cần về viện nghiên cứu ngay "
Cuối cùng cũng xong nhiệm vụ rồi có các chiến lợi phẩm toàn là rắn, chim, bọ sát,..

cô suy nghĩ
" Sao đem chúng đi hết được "
Tiểu Thanh đáp
"Tôi làm cho "
Nói xong nó phát ra ánh sáng màu xanh, tiểu Hỏa liền biến thành tí hon.
Cô hỏi " Vậy sao để nó biến to lại "
Tiểu Thanh đáp

" Máu của cô á, 1 giọt ".
Cô bèn đi theo lối cũ đến cũ Kinh Lục và Dung Tề mò kiếm thiết bị liên lạc lại mất lúc nào không hay, cô sai tiểu Hỏa lại, lấy đầu dao găm rạch một đường nhỏ đem cho tiểu Hỏa uống, nó liền biến về hình dáng ban đầu và hơn nữa tiểu Thanh trở lại màu xanh.

Cô nói với tiểu Hỏa
" mày chở chị đi cho nhanh ".Nó cúi xuống chở cô đi.
Cô lại hổ tiểu Thanh " hiện tượng lúc nãy là sao vậy? "
Chú rắn màu lục giài thích
" gọi là hiện tượng truy hồi máu của cô có tác dụng cho chúng ta trị thuơng và làm cho chúng tôi mạnh lên thêm, nói chung máu cô như thuốc bổ với chúng tôi vậy".
Cô cười nói
" hay thật nhỉ máu ta có tác dụng vậy sao "
con rắn lục hiện lên vẻ mặt bó tay
" đây là người lúc nãy nhìn nó trong hang à, khác 1 trời 1 vực".
 
Back
Top Bottom