Hài Hước Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia [HOÀN] [BETA]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia [Hoàn] [Beta]
Chương 95


"Ừm, đẹp lắm."

Thiết kế nhà hàng tổng cộng có năm bản, tuy rằng mỗi bản không giống nhau, nhưng không hổ là nhà thiết kế có tiếng làm, năm bản thiết kế kia, mặc kệ là bố cục hay phong cách đều khác nhau, nhưng làm Diệp An Thần phải nói quá đẹp rồi.

"Thế hả, thế anh thích cái nào, anh chọn đi, để em bắt đầu cho người làm."

Đông Phương Dạ bò lên trên giường, thò đầu hỏi.

"Cái này đi !"

Diệp An Thần chỉ vào một cái đơn giản nhất trong đó.

Tuy rằng những cái khác đều đẹp, nhưng trông không quá thoải mái.

"A, em cũng thích cái này nhất."

Kinh ngạc ngẩng đầu, Đông Phương Dạ đem máy tính trong tay Diệp An Thần lấy sang, bắt đầu thao thao bất tuyệt nói thiết kế này có rất nhiều chỗ tốt.

Mà cũng vào lúc này, Diệp An Thần rốt cuộc cảm thấy, Đông Phương Dạ quả nhiên là em ruột của Tổng Tài đại nhân a, một đống phân tích kia, hoàn toàn không nhìn ra đứa trẻ ngốc nghếch thường ngày !

Cuối cùng, phát biểu xong, Đông Phương Dạ còn không quên kích động nhìn Diệp An Thần nói một câu, "Ban đầu em còn nghĩ, nếu ý tưởng của chúng ta không giống nhau, em sẽ dùng những ưu điểm vừa rồi thuyết phục anh, quả nhiên anh dâu và em đúng là tâm ý tương thông nha."

"Được rồi, giờ em sẽ bắt đầu gọi người lắp đặt."

Kích động trong chốc lát, Đông Phương Dạ lập tức đứng lên, không đợi Diệp An Thần nói chuyện liền hấp tấp chạy ra ngoài.

Thu hồi tay Nhĩ Khang còn chưa kịp mở ra, gãi gãi khóe miệng cúi đầu nhìn về phía thiết kế trong tay, thiết kế này tuy mới được làm qua, nhưng vừa tinh tế lại chi tiết, càng nhìn càng thích, quả nhiên không hổ là nhà thiết kế nổi tiếng làm, chỉ là không biết có thể làm giống được như bản thiết kế này hay không mà thôi.

Sau khi nhìn thật lâu, Diệp An Thần mới buông máy tính mà Đông Phương Dạ chưa kịp mang đi xuống, muốn tiếp tục xem tiểu thuyết, nhưng nhìn một trang chữ kia lại không thể đọc không vào.

Bất đắc dĩ thở dài, ngửa đầu nhìn đèn treo, trong đầu không ngừng tự hỏi cửa hàng mở đến đâu rồi.

"Anh......

Anh dâu......"

Vừa mới định đến cửa hàng, bên tai lại truyền đến tiếng kích động của Đông Phương Dạ.

Theo tiếng bước chân, Đông Phương Dạ còn không xuất hiện ở cửa, nhưng tiếng của Đông Phương Dạ lại truyền tới, "Anh dâu, anh dâu......"

Sau khi gọi mấy tiếng xong, Đông Phương Dạ cũng xuất hiện ở trước mặt Diệp An Thần, chỉ là kích động trên mặt, làm Diệp An Thần thấy thế như thế nào cũng có vẻ biệt nữu cùng quái dị.

"Cậu làm sao thế ?"

Liếc mắt nhìn Đông Phương Dạ kích động cầm máy tính, liếc máy tính trong tay Đông Phương Dạ, Diệp An Thần thật sự rất muốn hỏi người này một câu, rốt cuộc là cậu có bao nhiêu cái máy tính thế ?

"Anh dâu......

Anh dâu......

Anh xem này......"

Kích động ở tại chỗ quơ chân múa tay, mới đem máy tính trong tay mình đưa tới trước mặt Diệp An Thần, mắt lấp lánh nhìn phản ứng của Diệp An Thần, vẫn không nhúc nhích, giống như sợ bỏ lỡ cái gì.

Ban đầu còn nghi hoặc thò đầu qua xem, Diệp An Thần lại thấy tiêu đề kia liền sửng sốt, nhăn mi, cẩn thận nhìn bài báo phía dưới.

Càng xem Diệp An Thần lại càng muốn cười, cuối bài báo còn có một video, nhưng cái video kia, Diệp An Thần không xem cũng biết bên trong nội dung là gì.

Nhưng mà......

Không nghĩ tới thế mà người kia lại có thể làm như vậy !

Chẳng lẽ cô ta tưởng rằng, nếu làm như vậy thì Tổng Tài đại nhân sẽ nhận cô ta hay sao ?

Quả nhiên vẫn là một cô gái ngây thơ vô (số) tội.

Đem máy tính đưa cho Đông Phương Dạ, ngẩng đầu lại thấy Đông Phương Dạ thoáng hưng phấn, chớp chớp mắt nhìn cậu.

Sau đó đối với sự kích động của Đông Phương Dạ, Diệp An Thần đem máy tính nhét trở lại trong lòng Đông Phương Dạ, bình tĩnh gật đầu, "Ừ, tôi biết rồi."

Ban đầu cậu còn thắc mắc tại sao ngày đó lại gặp được nữ chính, đúng là kì lạ, không nghĩ tới thế mà nữ chính lại ở chỗ đó chờ cậu.

Cho dù nữ chính muốn dùng quần chúng để tiêu diệt cậu, nhưng cách dùng thủ đoạn như vậy, cô ta lấy đâu ra sự tin tưởng để làm việc đó thế ?

Trước không nói, đứa bé trong bụng không phải của Tổng Tài đại nhân, mà nếu thật sự là của Tổng Tài đại nhân, người này nháo thành như vậy, Diệp An Thần cũng có thể khẳng định, cậu đã có đáp án cho chuyện này.

Chính là, người đi, còn đứa trẻ ở lại.

"Anh dâu, anh sao thế ?

Chẳng lẽ anh không muốn giải thích cái gì sao ?

Công khai cướp chồng đó, ông anh hệ cấm dục lại cuồng làm việc, thế mà lại bị người ta nói là đi ăn vụng không chùi mép !

Ông anh nhà em sao có thể làm như vậy được !"

Hai mắt Đông Phương Dạ tỏa ra ánh sáng kích động nhìn Diệp An Thần, cực kỳ muốn nghe lời giải thích từ phía Diệp An Thần.

Không thể trách người này sao lại kích động như thế, anh của hắn, người kia, Đông Phương Dạ thật sự không nghĩ tới, rối tinh rối mù, khó có khi có tin nóng để hóng hớt.

Đây là tin trăm năm khó gặp đó !

"Cái người mà cậu nói là người thứ ba chắc chắn viết tên tôi" Làm lơ Đông Phương Dạ đang kích động quá mức, Diệp An Thần dùng ngón tay chỉ lên màn hình, vẫn bình tĩnh nói, ở trong tim lại cảm thấy buồn cười, đây là vừa ăn cắp vừa la làng trong truyền thuyết hay sao ?

"Ha......"

Đang cực kỳ kích động hóng chuyện, nhưng bởi vì một câu này của Diệp An Thần mà sững sờ tại chỗ, Đông Phương Dạ chớp chớp mắt nhìn Diệp An Thần không thể tin nổi cầm máy tính lên nhìn lại, vừa rồi khi nhìn thấy cái tiêu đề là hắn liền kích động, cho nên bài báo kia hắn không đọc kỹ.

Hiện tại......

Trợn mắt há hốc mồm nhìn, há miệng thở dốc không biết nói gì.

Bài báo kia viết về người thứ ba, nhưng đấy còn không phải là anh dâu nhà mình hiện tại đang bình tĩnh dựa trên giường hay sao !

Hơn nữa, theo lời bài báo kia, Đông Phương Dạ nhìn nhìn Diệp An Thần, càng khó hiểu : "Hóa ra anh thế mà lại có thể đê tiện vô sỉ, không có mặt mũi, muốn phá hỏng gia đình nhà người ta, lại ghê tởm không biết hối cải, xứng đáng là nam hồ ly tinh bị sét đánh hay sao ?!"

Sau khi nghe Đông Phương Dạ nói xong, cậu không ngờ là mình lại có thể gánh trên vai cái danh dài như thế đâu đó.

"Ha ha......

Em cực kỳ muốn coi biểu tình của ông anh nhà em bây giờ đó, nhất định là xuất sắc phải biết."

Nhìn Diệp An Thần, Đông Phương Dạ càng nghĩ càng kích động, chỉ kém nhảy đến trước mặt Đông Phương Tuyệt quan sát.

"Tôi nghĩ đến lúc cậu biết rồi đó."

Vẫn luôn im lặng, Diệp An Thần nhìn phía sau Đông Phương Dạ, rốt cuộc khóe miệng lộ ra một ý cười mỉm, cậu hiểu tại sao Đông Phương Dạ lại có thể cười sáng lạn như vậy rồi, quả nhiên xem náo nhiệt không chê chuyện này lớn !

"Hả ?"

Ngừng cười, khó hiểu nghiêng nghiêng đầu nhìn ý cười không tốt của Diệp An Thần.

Đột nhiên cảm giác được từng trận khí lạnh từ phía sau truyền đến, đang muốn quay lại, liền nghe thấy phía sau truyền tới một giọng nói quen thuộc, làm Đông Phương Dạ cảm thấy cực kỳ khủng bố, "Đông Phương Dạ."

Từng chữ nói ra còn mang theo sự tức giận không nhẹ.

Người đang quay đầu lại, liền đổi thành rụt về, cảm giác được khí lạnh càng nhiều hơn, Đông Phương Dạ cẩn thận dịch sang bên cạnh, "Anh......

Em biết sai rồi......

Em sai rồi mà......"

Oaaaa......

Sớm biết thế, vừa này ở lại phòng mình hóng hớt, vì sao lại tới phòng của ông anh để tìm đường chết làm gì ?

Oaaa......

Thần a, tôi muốn uống thuốc hối hận rồi, oaaa......

Bị Đông Phương Tuyệt nắm cổ áo ném ra khỏi phòng, Đông Phương Dạ mới gãi gãi mũi, vẻ mặt hiện lên biểu hiện may mắn, từ trên mặt đất bò lên phòng mình, tránh được một kiếp rồi !

Thật không dễ dàng.

Đông Phương Dạ ngoài phòng đã đi tìm người an ủi mình, mà trong phòng, Đông Phương Tuyệt nhặt lên máy tính trên mặt đất, thấy trên máy tính hiện ra hình ảnh, vẻ mặt bình tĩnh hỏi : "Em thấy rồi."

"Đúng vậy.

Sao anh về sớm thế ?"

Gật đầu, câu tiếp theo Diệp An Thần lại hỏi ra câu hỏi trong lòng.

Buổi sáng Tổng Tài đại nhân đi ra ngoài, hiện tại còn chưa tới giữa trưa, Tổng Tài đại nhân hình như mới rời đi được hai tiếng mà thôi, sao giờ lại xuất hiện ở đây ?

Đông Phương Tuyệt cởi tây trang lên giường, đem người đang dựa vào gối đầu chuyển tới lòng mình, lại nhìn thoáng qua hình ảnh trên máy tính, nhàn nhạt nói : "Tôi sẽ giải quyết chuyện này."

Ý em không phải thế ?

Giương mắt nhìn máy tính đặt ở trên giường, nhìn một đống số liệu, Diệp An Thần thầm thở dài, cũng lấy máy tính lại, ở trong lòng Đông Phương Tuyệt tìm một vị trí thoải mái tiếp tục đọc tiểu thuyết.
 
Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia [Hoàn] [Beta]
Chương 96


Tổng Tài đại nhân nói được thì làm được, hơn nữa tốc độ còn rất nhanh.

Khi hai người ăn cơm trưa xong, an tĩnh dựa vào sô pha.

Đông Phương Tuyệt vẫn đối mặt với một đống số, gõ gõ trên bàn phím, mà Diệp An Thần cũng vẫn tiếp tục đọc tiểu thuyết.

Nhất thời không gian càng yên lặng.

Khi hai người còn đang dựa vào nhau, di động của Đông Phương Tuyệt vang lên.

Ngẩng đầu nhìn Đông Phương Tuyệt tiếp điện thoại, thấy hắn chỉ nói tôi đã biết, sau đó liền tắt máy.

Nhìn thấy Diệp An Thần tò mò, khóe miệng Đông Phương Tuyệt gợi lên một nụ cười liền đem máy tính của mình chuyển qua trước mặt Diệp An Thần.

"Hửm ?"

Nhìn hình ảnh trên máy tính, Diệp An Thần khó hiểu ngẩng đầu, thấy Tổng Tài đại nhân mỉm cười, lại đem ánh mắt nhìn màn hình máy tính, cau mày cẩn thận đọc, sau đó lại thấy một cái tiêu đề thông báo màu đỏ thì ánh mắt co lại, ngẩng đầu nhìn Tổng Tài đại nhân, "Chuyện này là sao ?"

"Ý trên mặt chữ."

Người vẫn luôn lạnh mặt, hiện tại trên mặt xuất hiện ý cười, ánh mắt cũng trở nên ấp áp, khóe miệng cũng cong lên.

Ha ha, cậu hiểu tiêu đề nói gì, nhưng vì quá kinh ngạc cho nên mới hỏi !

Nội dung thông báo kỳ thật khá dài, nhưng tất cả những lời đồn đều được làm sáng tỏ.

Nói đơn giản, bài báo viết, tổng tài chúng ta đã cùng nam nhân kia kết hôn, người phụ nữ kia cùng hai người không có một chút quan hệ nào, vì đã tung tin đồn thất thiệt, cho nên hai bên sẽ lên toà một chuyến.

Ha ha......

Nhìn thông báo kia, lý giải ý tứ trong đó, Diệp An Thần thật sự rất muốn nói một câu, Tổng Tài đại nhân uy vũ, Tổng Tài đại nhân thật sự quá quyền lực rồi !

Nhưng hình như cách giải quyết có vẻ quá đơn giản đến thô bạo thì phải ?

"Anh cứ thế mà công khai hả ?

Có gây ảnh hưởng không tốt đến anh không ?"

Tuy rằng cậu biết nếu Tổng Tài đại nhân đã để họ phát ra thông báo như vậy, nhất định đã có chuẩn bị.

Nhưng Tổng Tài đại nhân dù sao cũng không phải người bình thường, trước kia không nói, cứ thế mà công khai mình kết hôn với một người đàn ông, có ổn không đó ?

Thật sự sẽ không có ảnh hưởng hả ?

Còn tập đoàn của Tổng Tài đại nhân có bị ảnh hưởng hay không ?

"Em không phải lo đâu, chuyện của tôi sao đến lượt người khác lên tiếng !"

Bá đạo nói xong, cường thế đem Diệp An Thần kéo vào trong lòng, dùng ngón tay nâng cằm Diệp An Thần lên, khẽ nhếch môi in lại một cái hôn bá đạo, hôn xong, khóe miệng Đông Phương Tuyệt mới cong lên, nhìn Diệp An Thần, "Hay là em còn nghĩ ra ai có thể quản được tôi hả ?"

Lời nói tự tin mười phần từ Tổng Tài đại nhân cực kỳ làm cậu động tâm rồi.

Nhìn người vừa bá đạo lại đẹp trai trước mặt, hiện tại còn mang theo ý cười, Diệp An Thần méo miệng, ngáp một cái, nửa nằm ở trong lòng Tổng Tài đại nhân, tìm một vị trí thoải mái dựa vào, đem máy tính trên tay nhét trở lại lòng Tổng Tài đại nhân, mà chính mình cũng bắt đầu ôm tiểu thuyết.

Trên đời này còn có ai có thể quản được Tổng Tài đại nhân cơ chứ, đáp án đương nhiên là không có, tuy rằng thế giới này không còn như trong tiểu thuyết, nhưng Tổng Tài đại nhân đứng ở đỉnh thế giới này thì vẫn không thay đổi.

Mà sự thật chứng minh, điều Tổng Tài đại nhân nói là chính xác, trên đời này không ai có thể quản được Tổng Tài đại nhân.

Hai ngày sau, Diệp An Thần nhìn trên mạng đủ loại bình luận, vây xem qua màn hình cũng có thể cảm giác được sóng to gió lớn ập tới, Diệp An Thần rất muốn nói, lực ảnh hưởng của Tổng Tài đại nhân quả nhiên lớn thật.

Mấy ngày nay, ở trên mạng đều là chuyện của cậu và Tổng Tài đại nhân, ngẫu nhiên còn có người nhắc tới nữ chính.

Ân oán tình ái của ba người, ở trong mắt quần chúng có cực kỳ nhiều phiên bản, trong đó có phiên bản kỹ càng tỉ mỉ làm Diệp An Thần muốn líu lưỡi, không thể không cảm thán, ánh mắt của quần chúng nhân dân quả nhiên là vô hạn.

Nhưng hiện tại......

Diệp An Thần ngồi nhìn nữ nhân cao quý ưu nhã trước mặt, ở trong tim khổ sở, vì sao sự tình thuận buồm xuôi gió ban đầu lại biến thành như vậy ?

Cậu chỉ là một thương nhân tốt muốn đi xem cửa hàng của mình bày trí đến đâu thôi mà, sao lại gặp phải người này ?

Mà hiện tại cậu lại đang ngồi uống cafe cùng người này ?

Tổng Tài đại nhân a, anh có thể đạp mây bảy màu tới cứu em không, em sắp bị kết tội mưu cầu danh lợi rồi đây này !

Quả thực chính là không thể tưởng tượng được, chuyện gặp cha mẹ gì đó vẫn là một việc cực kỳ xa xôi, dù sao ba mẹ Tổng Tài đại nhân đều ở nước ngoài, hơn nữa, tiểu thuyết đã nói qua và Đông Phương Dạ cũng đã nói, tình cảm của Tổng Tài đại nhân cùng cha mẹ cũng không phải quá tốt, dù sau khi Tổng Tài đại nhân cùng nữ chính ở bên nhau, quan hệ vẫn không có tốt lên.

Nhớ tới Đông Phương Dạ khi nhắc tới cha mẹ cực kỳ lạnh nhạt.

Giống như là nói tới người ngoài, hai người kia cơ hồ là không thế nào quản được bọn họ, nói là nuôi thả cũng được, một năm cũng không gặp mặt được một lần, đối với ý nghĩa của từ cha mẹ, có lẽ dư lại cũng cũng chỉ có hai chữ kia mà thôi, hơn nữa hai người kia cũng vẫn luôn có tình nhân riêng, sống cuộc sống riêng.

Làm Diệp An Thần ngạc nhiên, trên đời thế mà tồn tại được kiểu cha mẹ như vậy, cậu đau lòng rồi, Tổng Tài đại nhân rốt cuộc đã lớn lên như thế nào vậy.

Cha mẹ đều không quan tâm, một mình một phương, im lặng khôn lớn ?

Cho nên, đối với cha mẹ của Tổng Tài đại nhân, dù biết là không có lập trường, nhưng Diệp An Thần vẫn có chút oán niệm.

Nhưng hiện tại, vì sao mẹ của Tổng Tài đại nhân lại xuất hiện ở trước mặt cậu ?

Hơn nữa nhìn mấy tờ chi phiếu trước mặt mình, Diệp An Thần cực kỳ muốn trợn trắng mắt nhìn trời, tỏ vẻ mình cực kỳ bất đắc dĩ.

Duỗi tay đem chi phiếu ở trước mặt đẩy trở về, trầm mặc không nói gì.

"Cậu làm vậy là có ý gì, chẳng lẽ từng này chưa đủ ?"

Dùng khóe mắt liếc chi phiếu, khuôn mặt trang điểm tinh xảo không có một chút tức giận, nhưng lại không muốn thu lại chi phiếu.

Cúi đầu, lấy từ trong túi xách ra một tờ mới, không điền vào mà để lên trên bàn, rồi đẩy cùng những tờ vừa nãy về phía Diệp An Thần, khí phách nói một câu, "Chỉ cần cậu rời khỏi con trai tôi, bao nhiêu tôi cũng để cậu điền."

Nói như vậy......

Thật sự, thật sự quá hào phóng rồi, quả nhiên là mẹ của Tổng Tài đại nhân, khí thế đại gia, cùng Tổng Tài đại nhân giống nhau như đúc !

Tuy là nói như vậy, thật sự rất quen thuộc.

Không khác với tình cảnh của nữ chính trong tiểu thuyết cho lắm.

Nhìn chi phiếu trắng trên mặt bàn, Diệp An Thần thật sự càng bất đắc dĩ hơn.

Nhưng mà vì sao lại xuất hiện cái tình tiết này trên người cậu cơ chứ ?

Quả thực chính là không thể tưởng tượng nổi nha !

Hiện tại cậu nên khóc lóc, sau đó nói mình với Tổng Tài đại nhân chính là chân ái, rồi đưa ra chân lí với mẹ của Tổng Tài đại nhân rằng là tình yêu không thể dùng tiền tài để cân nhắc hay sao ?

Chỉ là nghĩ thì được, còn hiện thực......

Hiện thực đó là, Diệp An Thần lại đem chi phiếu đẩy trở về, không đợi Diệp An Thần mở miệng, Phùng Ngọc Huệ liếc nhìn thoáng qua chi phiếu, lạnh lùng châm chọc mở miệng, "Sao ?

Cậu vẫn chê ít à ?

Tôi khuyên cậu một câu, làm người thì phải biết thế nào là giới hạn, miễn cho về sau thành công dã tràng."

"Có phải công dã tràng hay không cũng là chuyện của tụi cháu."

Vẫn lễ phép mỉm cười, đối mặt với mẹ của Tổng Tài đại nhân, Diệp An Thần không có khả năng giống khi đối mặt với nữ chính có thể lạnh giọng châm chọc, vì vậy đành mỉm cười.

"Nếu nói lí về tình yêu với bác, cháu nghĩ chắc là bác cũng không quan tâm đâu, nếu như vậy, cháu có thể hỏi một chút được không, bác có thể cho cháu bao nhiêu ?

Một trăm triệu ?

Hai trăm triệu ?

Hay là 1 tỷ, mười tỷ ?

Dù bác cho cháu bao nhiều tiền thì cũng chỉ là có tác dụng nhất thời, nhưng cháu tin, nếu có Tuyệt, thì lợi ích với cháu sẽ là mãi mãi."

Bình tĩnh nói xong, mỉm cười trên mặt cũng không thay đổi, cậu còn nhớ, ở trong tiểu thuyết, mẹ Tổng Tài đại nhân cũng nói như vậy, mà lời nữ chính nói, cũng chính là lời thoại mà nữ chính trong ngôn tình phải nói.

Khi nhìn thấy chi phiếu, hai mắt đẫm lệ mông lung, khi nghe thấy những lời này liền nói, bởi vì tình yêu, sao bác có thể làm vậy với cháu.

Mà mẹ của Tổng tài đại nhân sau khi nghe nữ chính nói xong thì thế nào ấy hả ?

Diệp An Thần nhìn thoáng qua xe cộ chạy bên ngoài, mẹ của Tổng Tài đại nhân lúc ấy chỉ lạnh lùng nói một câu, tôi không tin vào cái thứ gọi là tình yêu.

Mà hiện tại, thân là một nam nhi thân cao bảy thước lại khóc sướt mướt, rồi nói mấy câu vì tình yêu gì đó thì không ổn cho lắm.

Vì vậy, thay vì nói là tình yêu, thì nói đến lợi ích đi, dù sao đã là thương nhân, thì ai chẳng hướng đến lợi ích, đúng không ?

Nếu đã như vậy, thì nói đến tiền và lợi ích mới là sự lựa chọn hợp lí !
 
Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia [Hoàn] [Beta]
Chương 97


Chỉ là nói xong, Diệp An Thần có thể rõ ràng cảm giác được sắc mặt Phùng Ngọc Huệ hết đen rồi lại trắng.

Đôi mắt giống Tổng Tài đại nhân ấp ủ mưa rền gió dữ.

Liền làm Diệp An Thần ở trong lòng chuẩn bị phải tiếp nhận cơn bão sắp đến như thế nào.

"Những lời cậu nói tôi sẽ nhớ kĩ, nhưng những lời tôi nói, cậu cũng đừng quên."

Phùng Ngọc Huệ nhìn xuống Diệp An Thần trước mặt, tỏa ra khí lạnh có thể làm không khí xuống tới 0 độ, yêu đương với Tổng Tài đại nhân thật sự liều mạng quá đi.

Nhưng tưởng người này sẽ châm chọc, nhục nhã, lại không xuất hiện, làm Diệp An Thần cảm thấy không bình thường.

Quay đầu nhìn người phụ nữ kia đã đẩy cửa rời đi, thẳng đến khi đối phương hoàn toàn biến mất ở cửa, Diệp An Thần mới quay đầu lại, cầm lấy cà phê trên bàn uống một ngụm, mang theo hương vị chua xót, nháy mắt lan tràn tới toàn thân, nghiêm túc tụ hỏi câu mà bà ta nói với cậu là sao.

Xem ra, cậu cùng Tổng Tài đại nhân đã trải qua những ngày thuận buồm xuôi gió, rốt cuộc thì khó khăn cũng xuất hiện rồi.

Tuy rằng ngày này cậu biết sớm hay muộn cũng sẽ đến, cũng vì ngày này đã chuẩn bị rất nhiều, nhưng khi nó thật sự đến, cậu vẫn cảm thấy cực kỳ khẩn trương.

Quay đầu nhìn về phía bên ngoài, cậu cảm thấy, đây là yên lặng trước bão tố đó, ngón tay vô thức sờ sờ nhẫn trên ngón tay, tâm vẫn luôn hoảng loạn lại chìm xuống.

Chậm rãi thở ra một hơi, ánh mắt cũng từ từ thu hồi lại.

Cậu sẽ không từ bỏ, nếu đã là anh ấy, như vậy......

Khóe miệng hơi cong lên, mỉm cười tự tin, thì cả đời này đều sẽ là anh ấy.

Nếu hiện tại Diệp An Thần thấy được biểu tình của mình, nhất định sẽ phát hiện, biểu tình trên mặt cậu lúc này cùng biểu tình của Tổng Tài đại nhân giống nhau như đúc.

Chậm rãi thu hồi ánh mắt, cầm lấy cái dĩa, nhưng đang muốn đưa đến bên miệng.

Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm trên bàn hai tờ chi phiếu lẳng lặng nằm ở nơi đó, quen thuộc không thể lại quen thuộc hơn, đầu óc nháy mắt đơ lại, khi lý trí trở về, Diệp An Thần vẫn ngơ ngác nhìn, trong đầu chỉ dư lại một ý tưởng, mấy cái tấm chi phiếu này......

Vì sao vẫn còn ở đây ?

Ngay sau đó Diệp An Thần theo bản năng quay đầu lại, nhưng sớm đã đã không nhìn thấy người vừa rời đi.

Tự tin vất vả vừa tạo lên cũng trong nháy mắt vỡ tan, cầm lấy hai tấm chi phiếu đuổi theo, nhưng nhìn người bốn phía lui tới, Diệp An Thần khóc không ra nước mắt nhìn không trung, mây trắng thổi qua, trong đầu cũng đồng thời thổi qua một câu, cậu hiện tại phải làm gì đây ?

Cuối cùng, Diệp An Thần vẫn mang theo chi phiếu trở về nhà.

Không có biện pháp khác, cũng không thể đem chi phiếu để trên bàn, nếu ném đi, cậu thật sự có mười mồm cũng nói không nổi.

Nhưng cũng cực kỳ muốn gửi lại nhờ cafe giữ dùm, nói không chừng, chốc nữa mẹ Tổng Tài đại nhân phát hiện mình quên rồi trở lại để lấy thì sao ?

Tuy rằng khả năng cực kỳ nhỏ, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có khả năng ?

Nhưng......Khi nhớ lại tình cảnh mình đem chi phiếu đặt ở trong tay ông chủ quán cafe, liền thấy biểu tình hoảng sợ của ông chủ, Diệp An Thần liền biết, dọa người là việc không nên làm nha.

Vì thế......

Mệt mỏi ngã xuống giường, lấy chi phiếu từ trong túi ra, đặt ở trước mắt, thế thì, hiện tại, cậu phải làm sao đây ?

Cậu có nên nói với Tổng tài đại nhân một tiếng không ?

Dù sao chỗ chi phiếu này......

Hình như có thể coi là tiền bồi thường sau khi chia tay ?

Bực bội đem chi phiếu ném đi, ôm chăn ở trên giường lăn hai vòng.

Đầu óc của tôi không tốt, có thể đừng mang đề khó như vậy tới kiểm tra hay không !

Tôi thật sự không biết phải giải quyết như nào đâu.

"Chẳng lẽ em lại đang chờ tôi hưởng dụng em ?"

Trong lời nói của Đông Phương Tuyệt mang ý cười từ cửa truyền đến, tiếng đóng cửa vang lên, Diệp An Thần đang bọc chăn lại bị ôm trong một lồng ngực rắn chắc.

Không thoải mái ở trong lòng Đông Phương Tuyệt giãy dụa, nhưng nề hà một vòng chăn cuốn trên người, còn đang bị ôm vào trong ngực, thật sự là giãy giụa như thế nào cũng trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của Tổng Tài đại nhân.

"Sao anh về sớm thế ?"

Diệp An Thần rất ngạc nhiên nhìn người xuất hiện ở trước mặt mình.

Dùng ngón tay duy nhất còn có thể hoạt động được chọc chọc người trước mặt, vừa nghĩ tới Tổng Tài đại nhân, Tổng Tài đại nhân có thể xuất hiện ở trước mặt, cậu thật sự không gặp ảo giác đúng không ?

Ngón tay cảm thụ được lồng ngực rắn chắc, nhìn người nọ bắt lấy tay mình, đặt ở trong miệng nhẹ nhàng cắn một cái, Diệp An Thần rốt cuộc xác định người trước mắt này là người thật, không phải ảo giác.

Cảm giác ướt át cùng ấm áp từ ngón tay truyền đến, Diệp An Thần cực kỳ muốn rút ngón tay về cũng đã không kịp.

Đông Phương Tuyệt đã đem người trong lòng ném lên giường.

"Em làm nó lên thì phải chịu trách nhiệm."

Bởi vì bị khiêu khích, thanh âm trầm thấp đến đáng sợ, không đợi Diệp An Thần giãy giụa cũng đã đem con nhộng trước mặt ăn sạch sẽ.

Xoa xoa eo đau nhức, Diệp An Thần nằm trên giường nhìn Đông Phương Tuyệt, "Không phải mấy ngày nay anh bận lắm hay sao ?

Sao tự nhiên anh lại rảnh rỗi mà về sớm thế ?"

Mấy ngày hôm trước bởi vì cậu bị thương, Tổng Tài đại nhân vẫn luôn bồi cậu, tuy rằng một vài văn kiện ở nhà cũng có thể xử lý, nhưng có nhiều việc cần làm ở công ty, cho nên mới phải đi làm trở lại, mấy ngày nay, Tổng Tài đại nhân luôn bận tới nửa đêm, nhưng hiện tại......

Ngẩng đầu nhìn người nửa dựa vào trên giường nhìn mình, sao người này lại về sớm thế ?

"Bà ta về rồi."

Ôm thật chặt người trong lòng mình, Đông Phương Tuyệt rút đi ý cười.

Bà ta ?

Diệp An Thần nhìn Đông Phương Tuyệt, trong mắt cũng bắt đầu hiện ra khó hiểu.

Tổng Tài đại nhân, nói chuyện nói thành như vậy là không được đâu.

Chỉ là, đối mặt với khó hiểu của Diệp An Thần, Đông Phương Tuyệt lại không có ý muốn giải thích, khóe miệng hiện ra một mạt ý cười, cúi đầu, ở trên khóe môi Diệp An hôn lên.

"Không muốn, em vẫn còn khó chịu."

Nhạy bén cảm giác được nụ hôn của Tổng Tài đại nhân là ý gì, Diệp An Thần vội dùng tay đem người đã sắp bò lên trên người mình đẩy ra, nếu lại đến một lần nữa, buổi tối cậu cũng đừng mong xuống được giường.

Diệp An Thần nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, đặc biệt là cặp mắt mang theo ý cười nhìn cậu, trong nháy mắt, Diệp An Thần liền phản ứng lại, bà ta trong miệng Tổng Tài đại nhân là ai, "Mẹ anh hả......"

"Hiện tại cũng là mẹ em."

Tuy rằng rời khỏi trên người Diệp An Thần, nhưng vẫn không quên đem người ôm vào trong lòng, thuận tiện cường điệu một chút quan hệ hiện tại của hai người.

"......"

Thật đúng là, nhưng nhớ đến mẹ của Tổng Tài đại nhân, Diệp An Thần liền đẩy Tổng Tài đại nhân ra, bắt đầu tìm lại hai tấm chi phiếu đã bị lãng quên hồi lâu.

Chi phiếu được tìm ra rất nhanh, chỉ là khi Diệp An Thần cầm hai tấm chi phiếu trên tay, lại cảm thấy mình quá vô dụng, không còn dũng khí để trả lại.

Trước không nói, sau cũng không nói, trên chi phiếu có hai vệt nước khả nghi, khiến cho Diệp An Thần thật sự cực kỳ xấu hổ, đem vật như vậy đưa cho mẫu thân của Tổng Tài đại nhân, cậu......

Quả nhiên vẫn là thôi đi !

Cậu thật sự là......

Không làm được !
 
Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia [Hoàn] [Beta]
Chương 98 [Hoàn chính văn]


"Bà ta cho em ?"

Thời điểm Diệp An Thần còn đang mân mê tấm chi phiếu xấu hổ trong tay, đồ trong lại bị một bàn tay khác rút ra.

"Hả ?

A......"

Diệp An Thần nhìn theo tấm chi phiếu bị rút ra, nghe Đông Phương Tuyệt nói xong, không tự giác gật gật đầu, nhưng lập tức ý thức được động tác của mình, lại bắt đầu lắc đầu, "Không phải, cái này là......"

"Nếu bà ta đã cho em, thì cứ nhận đi."

Không đợi Diệp An Thần giải thích, Đông Phương Tuyệt cũng đã đem chi phiếu nhét trở lại trong tay Diệp An Thần.

Diệp An Thần ngơ ngác nhìn về đồ vật trong tay, "Đây là phí chia tay của chúng ta đó !"

Tuy rằng Diệp An Thần thật sự rất muốn nói những lời này, nhưng sau khi há mồm thì làm như thế nào cũng nói không nên lời.

Đem củ khoai lang nóng phỏng trong tay ném trở lại bên người Tổng Tài đại nhân, Diệp An Thần cực kỳ kiên định nói : "Em không cần đi, dù sao cũng coi như là mẹ anh cho anh......Mẹ em."

Sau khi nói ra mấy chữ, Diệp An Thần nói một chút liền dừng lại, thời điểm nói ra mẹ anh thì thấy Tổng Tài đại nhân hơi nheo mắt lại, nuốt nuốt nước miếng, ngay lập tức sửa miệng.

Nghe Diệp An Thần sửa miệng xong, tâm tình Đông Phương Tuyệt rõ ràng tốt hơn.

Không thèm để ý nhìn thoáng qua chi phiếu nằm lẳng lặng bên cạnh, trên mặt lộ ra một mạt mỉm cười, đem người vừa rồi ngồi cách mình một khoảng, lại kéo người trở lại trong lòng, Đông Phương Tuyệt ôm người lại, đem hai tấm chi phiếu vo lại, sau đó ném vào thùng rác : "Lần sau để tôi bảo bà ta cho em thêm mấy tờ nữa."

Tổng Tài đại nhân, trọng điểm không phải cái này có được không ?

Ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía chi phiếu vẽ ra đường đường parabol rơi xuống đất, Diệp An Thần không nói lên lời, tuy cậu biết Tổng Tài đại nhân có tiền, cũng biết Tổng Tài đại nhân không phải là người thiếu tiền.

Nhưng nếu đem tiền, không đem chi phiếu vất đi như vừa rồi, Diệp An Thần tỏ vẻ, dù có nhìn bao nhiêu lần, cậu cũng không thể quen được nha !

Đó là chi phiếu đấy, anh cứ tùy ý ném đi, như thế có ổn không đó ?

"Về bà ta cho em, thì em cứ cầm, vốn dĩ mẹ chồng nên sớm cho con dâu tiền mới phải, thế mà giờ mới cho."

Lời Đông Phương Tuyệt nói rất giống bất mãn, nhưng lỗ tai Diệp An Thần lại nghe thấy từ trong miệng Tổng Tài đại nhân nói ra danh từ mới, tuy rằng ánh mắt vẫn luôn nhìn theo chi phiếu, nhưng cậu vẫn nghe thấy đó nha : "Gì......

Con dâu......?"

Làm sao cậu lại muốn đánh người rồi ?

"Con dâu."

Khóe mắt hơi cong lên, Đông Phương Tuyệt ở trên môi Diệp An Thần khẽ hôn một cái, chỉ là mùi hương thơm ngọt kia làm người muốn ngừng mà không được, một cái hôn khẽ ban đầu cũng bắt đầu kéo dài hơn, thẳng đến khi tay Đông Phương Tuyệt bắt đầu vuốt ve thân thể Diệp An Thần, lúc này đầu óc hỗn độn của Diệp An Thần mới bắt đầu phản ứng lại.

"Không muốn......"

Hơi giãy giụa, vẫn luôn bị giam cầm ở trước ngực, tay bắt được cái tay đang đốt lửa khắp người cậu.

Thấy động tác của Đông Phương Tuyệt ngừng lại, Diệp An Thần lập tức từ dưới thân Đông Phương Tuyệt rời đi, thối lui đến một khoảng cách an toàn nói sang chuyện khác, "Anh biết chuyện......

Mẹ tới đi tìm em rồi hả ?"

Khi nó ra cái từ mẹ này, Diệp An Thần vẫn cực kỳ ngập ngừng, chỉ là, thấy Tổng Tài đại nhân không trả lời, Diệp An Thần liền biết đáp án, vì thế lại lui về phía sau, tiếp tục hỏi, "Bác ấy nói gì với em, anh cũng biết hết rồi ?"

Đông Phương Tuyệt vẫn không nói gì, Diệp An Thần cũng nháy mắt lý giải được ý tứ trong đó.

Quả nhiên, trên đời này không có việc gì có thể giấu được Tổng Tài đại nhân hay sao ?

"Vậy anh nói em phải làm sao bây giờ ?

Bác ấy hình như không quá thích em......

Hơn nữa, vừa rồi em còn......"

Nghĩ đến những lời mình đã nói với mẹ của Tổng Tài đại nhân, Diệp An Thần liền muốn che mặt, lúc ấy tại sao lại luẩn quẩn nói những lời đó cơ chứ ?

Che mặt lại, Diệp An Thần kỳ vọng nhìn Đông Phương Tuyệt, hy vọng Đông Phương Tuyệt có thể cho cậu một lời khuyên, có thể đem hảo cảm xoát trở về một chút hay không.

Chỉ là, Đông Phương Tuyệt sẽ không như mong muốn của Diệp An Thần.

"Không sao đâu, em còn có tôi."

Khóe miệng hơi nhếch lên, tính cả độ cong khóe mắt cũng có thay đổi rất nhỏ.

Thanh âm trầm thấp, như mang theo âm điệu mê hoặc, nhưng Diệp An Thần sau khi nghe được những lời này, cậu cực kỳ muốn nói, cảm động thì có, nhưng những lời em muốn không phải nó !

"Em biết, nhưng em cũng muốn......"

Cũng muốn cho bọn họ biết, lựa chọn của anh là chính xác.

Nửa câu sau, Diệp An Thần không nói ra, nhưng lại là ý nghĩ chân chính trong lòng cậu, cậu không muốn làm cha mẹ Tổng Tài đại nhân cảm thấy, Tổng Tài đại nhân cùng cậu ở bên nhau sẽ không hạnh phúc.

"Em là tốt nhất."

Đem người vừa thoát khỏi vòng tay mình, kéo đến trước mặt, những lời Đông Phương Tuyệt nói cực kỳ nghiêm túc, ngón tay ở trên mặt Diệp An Thần lưu luyến, biểu tình chuyên chú trong mắt làm người khác muốn chìm vào.

Nhìn đôi mắt thâm thúy không thấy đáy màu xanh nước biển kia, Diệp An Thần cảm thấy chính mình đã hãm sâu trong đó không thể kiềm chế mất rồi.

Lo lắng sau khi nhìn thấy cặp mắt kia liền tan thành mây khói, chậm rãi, như bị mê hoặc mà tới gần, chủ động hôn lên đôi môi mỏng trước mặt.

Người ta thường nói, người có môi mỏng thì thường bạc tình, nhưng có ai biết là người bạc tình đó có phải là đã đem tất cả tình cảm đặt lên một ai đó rồi hay không.

Môi răng ma xát không biết khi nào đã đổi vị trí, Diệp An Thần ngã xuống giường, áo ngủ trên người không biết từ khi nào bị ném sang một bên, thời điểm hai người chuẩn bị lau súng cướp cò, thì tiếng gõ cửa lại làm hai người đồng thời khôi phục lý trí, ngay cả động tác trên tay cũng đồng thời dừng lại.

"Có chuyện gì ?"

Dù đã bình tĩnh lại, nhưng lời Đông Phương Tuyệt nói ra vẫn trầm thấp đến đáng sợ, ẩn ẩn, Diệp An Thần cảm thấy bên trong giống như còn mang theo một tia sát khí.

Người hầu đứng ở ngoài cửa cũng rõ ràng cảm nhận sự nguy hiểm kia, muốn rời khỏi cái nơi nguy hiểm này, nhưng nghĩ tới người hiện tại đang ngồi ở trên sô pha chờ, vẫn căng da đầu nói, "Thiếu gia, phu nhân đã trở về, muốn ngài xuống gặp bà ấy."

Sau khi im lặng một lúc, trong phòng mới lại truyền đến tiếng của Đông Phương Tuyệt, "Tôi biết rồi."

Cau mày ở trên giường ngồi thẳng, Diệp An Thần sớm đã nghe được lời của người hầu nói, liền từ dưới thân Đông Phương Tuyệt đứng lên, hiện tại ở một bên mặc quần áo nhìn Đông Phương Tuyệt vẫn đang ngồi cau mày.

Khi Diệp An Thần mặc xong quần áo của mình, Đông Phương Tuyệt vẫn cau mày nhìn Diệp An Thần.

Cảm nhận được ánh mắt của Tổng Tài đại nhân là sự bất mãn, Diệp An Thần lại lôi kéo quần áo trên người, trở lại tủ, lấy quần áo đưa tới cho Tổng Tài đại nhân.

Chỉ là, Đông Phương Tuyệt không chỉ nhận quần áo trong tay Diệp An Thần, còn đem người kéo lại, mạnh mẽ hôn lên trên môi Diệp An Thần một cái, không đợi Diệp An Thần phản kháng liền buông ra, đứng lên bắt đầu mặc quần áo.

Nhìn Tổng Tài đại nhân vẫn nhăn mày, Diệp An Thần dùng ngón tay xoa xoa vệt nước ở khóe miệng, nhưng trong tim lại không thể ngừng nghĩ, đừng nói là người này dục cầu bất mãn đấy nhé !

Nhưng ý nghĩ như vậy, Diệp An Thần không duy trì lâu, thì đã bị khẩn trương thay thế.

Rõ ràng lần đầu gặp mặt cũng không khẩn trương như vậy, hiện tại......

Dù có Tổng Tài đại nhân ở bên cạnh, còn nắm tay cậu, Diệp An Thần vẫn cảm thấy trái tim hoảng sợ, không thể hít thở nổi.

"Em không cần khẩn trương."

Thanh âm trầm thấp hữu lực từ bên người truyền đến, tuy rằng mang theo tác dụng làm yên lòng, nhưng có lẽ đã nghe quá nhiều, cho nên Diệp An Thần cảm thấy hình như đã không còn nhiều tác dụng.

Diệp An Thần đáng thương hề hề ngẩng đầu, "Em biết mà, nhưng em lại không khống chế được."

"Không sao hết, chuyện gì cũng có tôi bên cạnh em."

Tay bị nắm càng chặt thêm, trên trán cũng được nhận nụ hôn an ủi, Diệp An Thần nghe Đông Phương Tuyệt nói xong liền gật gật đầu, nhưng trái tim vẫn cảm thấy hoảng loạn.

Đứng ở cầu thang, nhìn người phụ nữ đang ngồi trên sô pha, Diệp An Thần nhắm mắt, hít sâu.

Có một số việc, muốn hay không muốn thì sớm hay muộn cũng phải đối mặt, nếu bình thản thường ngày đã qua lâu như vậy, vậy bão táp tới sẽ càng mãnh liệt !

"Mẹ."

Đông Phương Tuyệt ở trước mặt Phùng Ngọc Huệ đứng yên, gọi một tiếng sau đó liền ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh Phùng Ngọc Huệ.

"......

Mẹ."

Bị Đông Phương Tuyệt lôi kéo cũng ngồi xuống, Diệp An Thần đi theo Đông Phương Tuyệt có chút cứng đờ gọi một tiếng.

"Tuyệt, mẹ tưởng con đã hiểu ý của mẹ rồi."

Làm lơ Diệp An Thần, Phùng Ngọc Huệ đi thẳng vào vấn đề, làm Diệp An Thần cho rằng còn có mốc giảm xóc, cứng đờ người, quả nhiên là người một nhà !

Vừa thấy mặt chính là vào luôn vấn đề, chưa bao giờ nhiều hơn một câu vô nghĩa !

"Hiện tại đáp án con cho mẹ ?

Chính là cái này ?"

Trong lời nói của Phùng Ngọc Huệ càng ngày càng lạnh hơn, ánh mắt nhìn Đông Phương Tuyệt cùng Diệp An Thần nắm tay, như có thể sử dụng ánh mắt đem nơi đó đông lại.

Chỉ là đối mặt với ánh mắt như vậy, Diệp An Thần cảm thấy không thoải mái, nhưng Đông Phương Tuyệt lại không có chút gì khác thường.

Vẫn nắm tay Diệp An Thần, không nói gì, chỉ là trong ánh mắt kiên định cũng đã nói lên hết thảy.

Hiển nhiên, làm mẹ của Đông Phương Tuyệt, ý tứ trong mắt Đông Phương Tuyệt, Phùng Ngọc Huệ nhìn là hiểu.

Lời nói không có cảm tình, không có ấm áp, lại giảm thêm vài độ : "Con có ý gì."

Đối mặt với câu hỏi của Phùng Ngọc Huệ, Đông Phương Tuyệt vẫn không nói gì, chỉ cầm trong tay một túi văn kiện để lên trên bàn trà.

Nghi hoặc nhìn thoáng qua chiếc túi, Pùng Ngọc Huệ cầm lên, sau khi đọc từng trang, sắc mặt Phùng Ngọc Huệ lại càng ngày càng khó coi, khó coi đến độ làm Diệp An Thần ở một bên nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Tổng Tài đại nhân, tò mò văn kiện kia rốt cuộc viết cái gì mới có thể làm cho người từng gặp qua sóng to giớ lớn này cũng phải thay đổi sắc mặt.

Phùng Ngọc Huệ xem rất chậm, thẳng đến khi một phần văn kiện xem xong, Phùng Ngọc Huệ vẫn lẳng lặng ngồi tại chỗ, chỉ là độ ấm xung quanh nói cho người ta biết, nàng hiện tại căn bản không có bình tĩnh như mặt ngoài.

Diệp An Thần lui về phía sau, chờ đợi bão táp sắp xảy ra.

"Đông Phương Tuyệt, mày điên rồi."

Cầm văn kiện trong tay ném lên trên bàn trà, đoan trang rốt cuộc bị đánh vỡ tan, mà khí lạnh vèo vèo bên người làm Diệp An Thần hoài nghi, hiện tại có nước có thể đóng thành băng rồi đó.

Phẫn nộ nói một câu, thấy Đông Phương Tuyệt không trả lời, Phùng Ngọc Huệ áp lại phẫn nộ của mình, bình tĩnh nói, "Cậu có biết cậu đang làm cái gì không ?"

Đông Phương Tuyệt không trả lời Phùng Ngọc Huệ, thậm chí đối mặt với sự phẫn nộ của Phùng Ngọc Huệ cũng không thay đổi, "Con nghĩ là mẹ hiểu ý của con rồi."

"Đông Phương Tuyệt......"

Những lời Đông Phương Tuyệt nói hoàn toàn làm Phùng Ngọc Huệ phẫn nộ, thanh âm cũng lên cao.

"Chẳng lẽ cậu muốn phần văn kiện này biến thành sự thật."

Đối mặt với Phùng Ngọc Huệ đang phẫn nộ, Đông Phương Tuyệt lại cực kỳ bình tĩnh.

Im lặng......

Trong nhất thời, Diệp An Thần cảm giác được trong căn phòng này có thể nghe thấy tiếng hít thở, cũng làm Diệp An Thần bắt đầu tò mò, trên văn kiện viết rốt cuộc là cái gì.

Cảm giác được từ đối diện truyền đến ánh mắt, Diệp An Thần lập tức thu hồi tò mò của mình, ngồi nghiêm chỉnh, trên trán lại là mồ hôi lạnh.

Vì sao cậu lại cảm thấy ánh mắt của mẹ Tổng Tài đại nhân nhìn cậu kỳ lạ là sao ?

Giống như là nhìn......Nhìn......

Hồ ly tinh ?

Đúng không ?

Rốt cuộc im lặng qua đi, Phùng Ngọc Huệ mới nói, "Chuyện của hai cậu thì tôi không quan tâm, nhưng người thừa kế của Đông Phương gia thì tôi không thể không nói."

Lại bình tĩnh nói như vừa rồi, nhưng phẫn nộ trong thanh âm vẫn có thể nghe được.

"Con tưởng con đã nói rõ rồi."

Đông Phương Tuyệt nắm lấy tay Diệp An Thần để lên trên đùi, thanh âm vẫn là bình tĩnh không gợn sóng, giống như là đang nói, hôm nay thời tiết thật tốt.

"Cậu có thể tìm người đẻ thuê, hoặc là......"

Phùng Ngọc Huệ chưa nói xong, cũng đã bị Đông Phương Tuyệt chặn ngang, không mang theo chút chần chờ nào, không để người ta có khả năng phản kháng, trong thanh âm lộ ra chính là bá đạo mạnh mẽ, nói : "Không có khả năng."

"Đông Phương Tuyệt, cậu đừng có chọc giận tôi."

Rốt cuộc, Phùng Ngọc Huệ vẫn bạo phát, lạnh băng rớt xuống, thanh âm cũng cao thêm vài phần, Diệp An Thần ở một bên cực kỳ muốn xoa cánh tay, cũng ý thức được, cảnh giới quan hệ của Tổng Tài đại nhân và mẹ hắn đã kém tới chừng nào.

Nếu không phải trước đó biết bọn họ là mẹ con, Diệp An Thần nhất định không cảm thấy hai người trước mắt này có quan hệ gì.

Thái độ của hai người, thật sự rất giống hai người xa lạ.

"Mẹ định uy hiếp tôi ?"

Thần sắc trên mặt Đông Phương Tuyệt vẫn bất biến như cũ, nhưng, trong hàn khí trong thanh âm lại so với Phùng Ngọc Huệ nhiều hơn.

Nhìn người phụ nữ mang cái danh mẹ mình trước mặt, trong mắt Đông Phương Tuyệt vẫn lạnh tới thấu xương, thẳng đến khi nhìn sắc mặt đối phương trấn định lại, nhưng đôi tay đã run nhè nhẹ, Đông Phương Tuyệt mới nói thêm : "Nếu mẹ muốn có người thừa kế, thì có thể cùng với ba tôi sinh thêm một đứa, về sau nó sẽ là người thừa kế của Đông Phương gia."

"Nếu không muốn sinh, thì như mẹ đã nói, có thể tìm một người đẻ thuê là được."

Lời nói ra vẫn không có cảm tình, nhìn thấy đôi mắt không có cảm tình kia, Phùng Ngọc Huệ cảm thấy cả người đã phát lạnh.

Cuối cùng, sự tình phát triển giống như Tổng Tài đại nhân đã nói, "Không sao, có tôi ở cạnh em."

Diệp An Thần chưa kịp chống cự mưa rền gió dữ, hết thảy cũng đã kết thúc, hơn nữa tốc độ kết thúc còn rất nhanh.

Đứng ở cửa, nhìn theo Phùng Ngọc Huệ rời đi, đến bây giờ, Diệp An Thần cũng không biết vì sao sau khi Phùng Ngọc Huệ xem xong phần văn kiện kia liền thỏa hiệp.

Dùng ngón tay chọc chọc Tổng Tài đại nhân, hỏi : "Văn kiện kia, anh viết cái gì thế ?"

"Hiệp nghị."

Bắt lại cái móng vuốt lộn xộn, lạnh băng vừa rồi lui đi sạch sẽ, giống như là vừa rồi hết thảy đều chỉ là ảo giác, người trước mắt này vẫn luôn là bá đạo ôn nhu như vậy.

"Hiệp nghị ?"

Nói xong cậu lại khó hiểu cầm văn kiện lên, toàn là tiếng Anh, Diệp An Thần không hiểu, nhưng khi mở đến mặt sau cùng, thấy chữ kí của mình, cũng chỉ có thể ngẩng đầu nhìn trăng sáng bắt đầu tự hỏi, "Em ký văn kiện này lúc nào thế ?"

Từ phía sau ôm lấy Diệp An Thần, Đông Phương Tuyệt chỉ cười không nói, nhẹ nhàng xoa mặt Diệp An Thần, dùng hành động để chứng minh, ngực của Tổng Tài đại nhân không phải em muốn chọc là có thể chọc.

"Trên này viết gì thế ?"

Diệp An Thần tránh thoát đôi môi khinh bạc kia.

Sau khi kết thúc được vấn đề thứ nhất, bắt đầu hỏi qua vấn đề thứ hai.

"Em muốn biết......"

Đuổi theo gương mặt đang tránh thoát kia, hôn một cái, lại không dừng lại, mà bắt đầu một đường hôn xuống phía dưới.

Run rẩy thân mình, Diệp An Thần mới cảm giác được nguy hiểm, chỉ là dù hiện tại cảm giác được cũng đã vô dụng, cậu không thoát được nữa rồi.

"Em là của tôi."

Lời tâm tình mà Đông Phương Tuyệt ở bên tai Diệp An Thần lẩm bẩm, sau khi nghe câu hỏi của Diệp An Thần, khóe miệng Đông Phương Tuyệt cong lên, còn quan trọng hay sao ?

___________________________________

Bản edit chỉ được đăng tại wattpad và wordpress của nhà.

Ngoài ra chưa xin phép mà đăng lại, thì mình xin lỗi vì không tìm được từ nào trong từ điển tiếng Việt ngoài từ "đồ ăn cắp" để gọi cả họ các bạn.
 
Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia [Hoàn] [Beta]
[Phiên ngoại 1]


Diệp An Thần mê mang đứng ở cửa, cởi trần, trên quần cũng có một bãi nước khả nghi.

"Em lại đang dụ dỗ tôi sao ?"

Một đôi tay hữu lực đem người kia kéo đến trước mặt mình, ở dưới đôi mắt mê mang còn phiếm hơi nước hôn một cái.

"Anh đừng làm loạn."

Đẩy người ở trên mình ra, Diệp An Thần đi về phía trước hai bước sau đó dừng một chút, dùng ánh mắt xin giúp đỡ nhìn về phía đôi tay đang để trước ngực của Đông Phương Tuyệt.

"Tuyệt......

Nếu không, anh thử xem sao ?"

Trong lời nói của Diệp An Thần tràn đầy thỉnh cầu, cậu thật sự đối với sinh vật mềm như bông không biết làm sao a.

Nhìn ở trên giường, một đứa trẻ trần như nhộng đang bò loạn, Diệp An Thần lại một lần nữa nhìn Đông Phương Tuyệt xin giúp đỡ, cậu cảm thấy một tiểu hài tử mềm mềm như vậy, cậu chỉ cần dùng một chút lực là sẽ nát ra đó.

"Nó làm sao thế ?"

Rốt cuộc Đông Phương Tuyệt vẫn là ở dưới ánh mắt như tiểu cẩu của Diệp An Thần mà đầu hàng.

Đi vào phòng, nhìn đứa em trai mềm mại, vui vẻ gặm chân mình ba ngày trước bị cặp cha mẹ không có trách nhiệm kia đưa tới.

"Bé nó tiểu vào người em, em muốn tắm cho bé một chút."

Hôm nay bảo mẫu chiếu cố Đông Phương Duệ xin nghỉ, ban đầu cậu nghĩ chăm một đứa trẻ con một ngày cũng không có gì.

Nhưng cậu thật sự không biết chăm trẻ con là một chuyện tra tấn người sống như vậy !

Cũng không biết có phải cậu ôm không đúng hay không, hay là như thế nào ?

Chỉ cần cậu ôm, cái sinh vật mềm như bông nắm này liền sẽ lộn xộn, mà càng lộn xộn, Diệp An Thần lại càng không dám ôm chặt, cuối cùng chỉ có thể đứng ở một bên lo lắng suông.

"Em định tắm cho nó ?"

Đi tới mép giường, chọc chọc sinh vật đã buông ngón chân nhỏ của mình ra, hiện tại cũng chính là em trai hắn, đứa bé này đột nhiên nghiêm túc nhìn hắn, Đông Phương Tuyệt ghét bỏ nhíu mi, vươn ngón tay ra nắm cổ áo Đông Phương Duệ nhấc lên, nhìn Diệp An Thần há hốc mồm ở phía cửa bình tĩnh hỏi, "Em muốn tôi để ở đâu ?"

"Anh......"

Diệp An Thần ngốc ngốc nhìn sinh vật mềm mềm giống mèo nhỏ bị Tổng Tài đại nhân xách lên, phản ứng thật lâu mới từ hình ảnh khiếp sợ này mà tỉnh lại.

"Anh làm gì thế......"

Vài bước đi đến cạnh Đông Phương Tuyệt, vừa định duỗi tay tiếp nhận bánh bao trong tay Đông Phương Tuyệt, Đông Phương Tuyệt cũng đã xách theo Đông Phương Duệ đi đến phòng tắm.

"Để ở đây ?"

Đi vào phòng tắm, Đông Phương Tuyệt đứng ở trước bồn tắm nước ấm, vừa nói chuyện liền muốn cầm Đông Phương Duệ trong tay ném vào trong nước.

Dọa Diệp An Thần tiến lên, từ trong tay Đông Phương Tuyệt đoạt lại Đông Phương Duệ.

Editor : Tuôi rất chin nhỗi các sếp 😊 nhưng ngoài vợ ảnh thì tôi nghĩ ảnh không kiên nhẫn với ai đâu 😊

"Sao thế, tôi làm không đúng à?"

Nhìn Đông Phương Duệ nháy mắt bị thay đổi vị trí.

Đông Phương Tuyệt không hiểu nhìn Diệp An Thần, giống hơi tức giận.

"Anh không thể xách trẻ con như thế, cũng không được ném."

Thấy Đông Phương Tuyệt khó hiểu, tức giận mà Diệp An Thần bị Đông Phương Tuyệt làm cho cũng biến mất.

Tổng Tài đại nhân hình như chưa từng chăm trẻ con, nhưng mà điều như vậy......

Cũng nên biết chứ !

"Không sao đâu.

Trước kia tôi cũng từng chăm Dạ rồi, hiện tại không phải vẫn lớn lên bình thường hay sao."

Nói xong lại một nhấc cổ áo của Đông Phương Duệ lên, đem người từ trong lòng Diệp An Thần nhấc ra, thấy Diệp An Thần lo lắng, Đông Phương Tuyệt cười cười, đem Đông Phương Duệ ôm lại, nói : "Không sao đâu, em xem này, nó không khóc nữa còn gì."

Đông Phương Duệ thế mà lại không khóc, chỉ là mặt nhỏ đỏ lên, y y nha nha múa may nắm tay nhỏ như đang kháng nghị cái gì đó.

Không để ý tới ánh mắt lo lắng của Diệp An Thần, Đông Phương Tuyệt cầm bánh bao trong tay lột quần áo, sau đó ngay lập tức đặt vào trong nước, lại một lần nữa làm Diệp An Thần sợ tới mức ôm Đông Phương Duệ lại.

Editor : Dell mẹ, tắm cho em trai mà sao giống luộc gà thế nhỉ 🙂)))

"Không sao đâu, người của Đông Phương gia không yếu đuối như vậy.

Trước kia lúc chăm sóc Dạ, cũng chỉ có tôi, tiểu tử này được coi là may mắn lắm rồi đó."

Gãi gãi khóe miệng nghe Đông Phương Tuyệt kể lúc chăm sóc Đông Phương Dạ.

Nghe xong, Diệp An Thần sâu sắc cảm thấy, Đông Phương Dạ có thể thành công sống đến bây giờ, thiệt tình......

Không dễ dàng nha !

Trẻ con lớn rất nhanh, nháy mắt có thể chập chững đi rồi.

Dù chưa từng chăm trẻ con, nhưng Diệp An Thần cũng biết, trẻ con bình thường sẽ không như vậy !

Vì thế Diệp An Thần liền ôm bé con nhà mình xoay vòng vòng, hô to tiểu Duệ Nhi nhà mình là thần đồng nha !

"Diệp ca, có người tìm."

Thanh âm mềm mại còn hơi ngọng ở cửa vang lên, Diệp An Thần cầm trong tay nước trái cây để lên trên bàn, không hiểu ai sẽ tới tìm mình lúc này ?

"Bạch Mộng Tuyết !"

Mở cửa, nhìn người đang ôm một đứa trẻ đứng ở cửa, Diệp An Thần nhíu mày.

Người này, không phải thời điểm Đông Phương Tuyệt phát ra thông báo kia thì biến mất rồi hay sao ?

Sao còn có thể xuất hiện ở đây ?

Nhớ rõ cậu lúc ấy còn hỏi Tổng Tài đại nhân, Tổng Tài đại nhân cũng chỉ nói cô ta xuất ngoại rồi, làm Diệp An Thần khó hiểu, nữ chính thế mà có thể từ bỏ dễ dàng như vậy sao ?

Hiện tại xem ra......

Nữ chính quả nhiên không phải loại sẽ dễ dàng từ bỏ nha !

Có thâm ý nhìn đứa trẻ bị Bạch Mộng Tuyết ôm vào trong ngực, Diệp An Thần gãi gãi khóe miệng......

Hẳn là không phải như cậu nghĩ đâu !

"Không mời tôi vào ngồi sao !"

Dùng tay vén lại bên tai mấy sợi tóc, mấy năm không thấy Bạch Mộng Tuyết, thanh thuần tú lệ trên mặt đã trở thành thành thục kiều diễm.

Chỉ là đôi mắt kia, lại làm Diệp An Thần vừa thấy liền biết, người phụ nữ trước mắt này, so với trước đây đã trở nên nguy hiểm hơn nhiều.

"Sao anh lại đứng ở đó thế !"

Không đợi Diệp An Thần mở miệng, thì phía sau Diệp An Thần, Đông Phương Duệ trong tay còn đang cầm nước trái cây đi tới, bánh bao giống Đông Phương Tuyệt thu nhỏ lạnh mặt mở miệng.

"Con chính là Duệ đúng không ?!

Cô là Bạch Mộng Tuyết, đây là anh con hả ?"

Làm lơ Diệp An Thần, cũng không coi Đông Phương Duệ lạnh mặt, Bạch Mộng Tuyết đem hài tử trong lòng để trên mặt đất, "Tới nào tiểu Vũ, gọi cậu đi con."

Vỗ vỗ đầu đứa trẻ, Bạch Mộng Tuyết cười nói.

"C......Cậu."

Đồng dạng là một thanh âm mềm mại cũng có điểm ngọng, chỉ là khi nói chuyện còn không được rõ ràng như Đông Phương Duệ.

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lẽo của Đông Phương Duệ, liền sợ hãi trốn sau Bạch Mộng Tuyết.

"Đừng, tôi không có đứa cháu trai nào như vậy."

Liếc mắt một cái cũng không nhìn đến đứa trẻ đã trốn đến sau mẹ mình, Duệ bánh bao ngẩng đầu, làm lơ tươi cười trên mặt Bạch Mộng Tuyết, thanh âm vẫn lạnh lẽo như cũ, "Phụ nữ giống cô, tôi thấy nhiều rồi, cô đến từ đâu thì về đó đi !"

"Cô tới tìm Đông Phương Tuyệt, không gặp được anh ấy, cô sẽ không đi đâu."

Nghe Đông Phương Duệ nói xong, Bạch Mộng Tuyết cũng đứng thẳng, thu hồi ý cười trên mặt.

"Tôi nghĩ là cô không có lí do gì để ở lại đây."

Lạnh lùng vừa rồi vẫn không có hòa tan một chút nào, chỉ là Đông Phương Duệ như vậy quá giống Đông Phương Tuyệt liền làm cho người khác không nhịn được muốn bẹo má một chút.

Đông Phương Duệ cúi đầu, nghiêm túc nhìn đứa trẻ trốn phía sau Bạch Mộng Tuyết, lời nói mang theo sự châm chọc, "Cô cảm thấy anh tôi sẽ gặp loại phụ nữ như cô hay sao ?"

Khẽ nhếch môi, đem ánh mắt từ đứa trẻ chuyển qua Bạch Mộng Tuyết, thanh âm châm chọc lan tới khóe mắt, "Hay là cô cảm thấy, chỉ cần có đứa trẻ này, thì cô có thể đặt chân được vào Đông Phương gia."

"Cô không......"

Bạch Mộng Tuyết đi về phía trước một bước muốn giải thích, nhưng cũng bị Đông Phương Duệ mở miệng lạnh giọng cắt ngang, "Đông Phương gia hiện tại có tôi rồi, dù Đông Phương gia không có tôi, thì cô cảm thấy, Đông Phương gia sẽ để một đứa trẻ lai lịch không rõ tới kế thừa Đông Phương gia hay sao ?

Hay là cô cảm thấy, gia tộc trăm năm Đông Phương gia sẽ để huyết mạch của nhà mình lưu lạc bên ngoài ?"

"Thím à, nếu thím có ý nghĩ như vậy, thì tôi nói cho thím biết, Đông Phương gia nhà chúng ta, không phải là nơi để thím có thể tùy tiện ra oai đâu."

Rõ ràng một câu trước, Đông Phương Duệ còn nói lạnh nhạt, câu tiếp theo, Đông Phương Duệ lại mỉm cười không rõ ý vị.

Chỉ là cái mỉm cười này làm Diệp An Thần ở một bên nhìn cũng cảm thấy phát lạnh đồng thời cũng trợn mắt há hốc mồm.

Dù cậu biết bánh bao nhà mình là thiên tài, nhưng những lời này dù có là thiên tài, thì một tiểu bánh bao cũng không biết nói mới đúng !

Từ khi nào, Duệ bánh bao nhà mình đã có chỉ số thông minh cao đến như vậy ?

Nhìn thoáng qua Bạch Mộng Tuyết giống như chịu đủ đả kích, Diệp An Thần cảm thấy, hiện tại cậu cũng đang chịu đả kích đó.

Thời điểm Diệp An Thần chưa kịp phản ứng lại, Đông Phương Duệ liền đóng cửa, kéo tay Diệp An Thần.

Thật lâu sau Diệp An Thần đó, mới từ trong cảnh tượng bánh bao biến băng sơn mà phản ứng lại, ngồi xổm xuống nắm lấy bả vai của Đông Phương Duệ ôn hòa nói : "Duệ Nhi à !

Những lời vừa rồi đều là do con nghĩ ra đó hả ?"

"Không phải con nghĩ a !"

Đông Phương Duệ chớp chớp đôi mắt ngăm đen vô tội nghiêm túc nhìn Diệp An Thần.

"Thế......"

Diệp An Thần vừa nói lên tiếng, liền nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng khóc mảnh mai : "Lão phu nhân, con cầu xin người......"

"Chẳng lẽ là cô cảm thấy, chỉ cần cô có đứa nhỏ này, thì có thể gả vào Lý gia hay sao."

Một lão phu nhân ném ra một nữ nhân khóc sướt mướt, lạnh lùng nói.

"Con......

Con không phải......"

"Trước không nói, Lý gia hiện tại có rất nhiều trẻ con, dù Lý gia không có, chẳng lẽ cô cảm thấy, Lý gia sẽ để một đứa nhỏ lai lịch không rõ tới kế thừa Lý gia hay sao ?

Hay là cô cảm thấy gia tộc trăm năm như Lý gia sẽ để huyết mạch nhà mình lưu lạc bên ngoài ?

Mục Hiểu Vân, nếu cô có ý nghĩ như vậy thì cô sai rồi, Lý gia chúng ta, cũng không phải là nơi cô có thể tùy tiện ra oai."

Diệp An Thần ngây ngốc nhìn hai nữ nhân trên phim truyền hình, khóe miệng không chịu khống chế mà giật giật.

Đông Phương Duệ coi như không có thấy, dùng ngón tay ngắn ngủn béo béo chỉ trong TV hiện tại chỉ còn lại có một nữ nhân ngã trên mặt đất khóc tới rối tinh rối mù, rất là hồn nhiên nói : "Anh xem đi......

Chính là cái này."

"......"

Khóe miệng Diệp An Thần lại một lần nữa giật giật mới tắt TV đi, "Duệ Nhi à !

Con có thể nhớ rõ như thế hả, về sau bớt xem TV lại, có biết không ?

Ngoan nào......Đã đến giờ ngủ trưa rồi !

Chúng ta đi ngủ nhé, có được không ?"

Nói xong liền ôm bánh bao mềm mụp đi ngủ trưa, đến nỗi nữ chính ở cửa cũng không biết đã rời đi hay chưa......

Diệp An Thần tỏ vẻ, chuyện như vậy, cậu nói toác miệng cũng vô dụng, vẫn là để Tổng Tài đại nhân tự giải quyết đi !

______________________________________

Bản edit chỉ được đăng tại wattpad và wordpress của nhà.

Ngoài ra chưa xin phép mà đăng lại, thì mình xin lỗi vì không tìm được từ nào trong từ điển tiếng Việt ngoài từ "đồ ăn cắp" để gọi cả họ các bạn.
 
Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia [Hoàn] [Beta]
[Phiên ngoại 2]


Nghe nói, người mà các bé traimuốn cưới nhất sau khi lớn lên chính là mẹ, vì thế......

Sau khi từ nhà trẻ trở về, Đông Phương Duệ liền kéo tay Diệp An Thần, đôi mắt giống như đúc Đông Phương Tuyệt chặt chẽ nhìn Diệp An Thần.

Ở dưới ánh mắt chăm chú của Đông Phương Duệ, mỉm cười để lại trên mặt Diệp An Thần một dấu nước miếng, cực kỳ vui vẻ ôm lấy cổ Diệp An Thần, lớn tiếng tuyên bố, "Về sau con muốn lấy anh Diệp làm vợ con."

"Được nha !"

Diệp An Thần ôm bánh bao trong lòng, tuy rằng đã lớn hơn một chút, lại vẫn mềm mại như cũ, mỉm cười nhìn chằm chằm ánh mắt muốn giết người của Đông Phương Tuyệt, cũng thơm lại Đông Phương Duệ một cái.

"Anh Diệp nhất định phải chờ con......

Lớn lên đó nha......"

Đang vui vẻ ở trong lòng Diệp An Thần nói chuyện, nhưng Đông Phương Duệ mới nói được một nửa, thì lại bị Đông Phương Tuyệt xách cổ áo từ trong lòng Diệp An Thần xách ra, sau đó đặt xuống sofa.

Bá đạo ôm lấy Diệp An Thần, lấy khăn giấy, vừa tinh tế lau đi dấu nước miếng trên mặt Diệp An Thần, vừa nói : "Xin lỗi, em ấy đã là của tôi rồi."

Lòng bàn tay xẹt qua đôi môi của Diệp An Thần, cúi người hôn lên, tẩy đi hương vị vừa rồi của Đông Phương Duệ.

"Em sẽ đoạt lại anh ấy từ tay anh."

Nhìn hai người thân mật trước mắt, khuôn mặt nhỏ của Đông Phương Duệ đỏ lên, tay nhỏ mập mạp cũng gắt gao nắm lại, khuôn mặt nhỏ mum múp thịt bởi vì muốn biểu hiện ra nghiêm túc cùng kiên định, đáng yêu tới nỗi làm Diệp An Thần cực kỳ muốn tiến lên véo hai cái.

"Không có cơ hội đó đâu."

Nói xong, Đông Phương Tuyệt dùng một cái công chúa ôm đem Diệp An Thần ôm vào trong lòng, đóng cửa lại bắt đầu hành động việc chỉ mình có quyền sở hữu.

Vì thế ngày hôm sau, tới giữa trưa Diệp An Thần mới từ trong phòng đi ra.

"Anh Diệp !"

Ngồi trên ghế, Đông Phương Duệ chớp một đôi mắt vô tội như tiểu cẩu nhìn cậu.

"Con sao thế ?"

Bị ánh mắt của Đông Phương Duệ nháy mắt hạ gục, Diệp An Thần đi đến cạnh Đông Phương Duệ, giơ tay xoa xoa đầu xù xù tóc của tiểu cẩu.

"Anh con nói, từ trong ra ngoài của anh đều đã là của anh ấy rồi, có đúng thế không ?"

Đông Phương Duệ ngẩng đầu nhỏ, lại một lần nữa chớp chớp mắt ngập nước, nghiêm túc tới nỗi làm Diệp An Thần tức khắc đỏ bừng mặt.

Muốn đem người đang đi làm kéo về.

Nói chuyện như thế với một đứa trẻ thật sự tốt lắm hả ?!

Hơi xấu hổ, nhịn không được ho khan vài cái, nhưng vừa động thì nơi sử dụng quá độ kia lại ẩn ẩn phát lệnh đau đớn.

Tức khắc mặt Diệp An Thần lại một lần nữa nóng rát.

"Anh Diệp ơi, con sẽ đối xử thật tốt với anh mà, cho nên anh đừng ở cạnh anh con nữa nhé."

Đông Phương Duệ vẫn nghiêm túc nói, đôi mắt to chớp chớp nhìn cậu.

"Sao Duệ nhi lại thích anh Diệp thế ?"

Tiếp tục xoa đầu Đông Phương Duệ, Diệp An Thần tò mò hỏi.

"Bởi vì anh Diệp là cả thế giới đối với Duệ Nhi, còn là người tốt nhất nữa !

Hơn nữa lớn lên xinh đẹp, lại ôn nhu, làm cơm còn ăn ngon......"

Dùng ngón tay mập mạp bắt đầu đếm, từng ưu điểm Diệp An Thần nghe được đều làm cậu hoài nghi hình ảnh của mình trong miệng Đông Phương Duệ, cậu thật sự tốt như vậy sao ?

"Ha ha......

Thế nhưng đợi Duệ Nhi lớn, thì anh cũng đã già rồi, nhưng mà, sau này, Duệ Nhi nhất định sẽ gặp được một người so với anh còn tốt hơn nha."

Ôn nhu tiếp tục xoa đầu Đông Phương Duệ, Diệp An Thần mỉm cười.

"Con không cần !"

Vừa nghe Diệp An Thần nói xong, Đông Phương Duệ lại nói tiếp, đôi mắt càng thêm ngập nước nhìn Diệp An Thần.

"Được rồi, vậy thì anh đành đợi Duệ Nhi lớn lên vậy."

Không biết đây lần thứ mấy bị đôi mắt nhỏ kia hạ gục, Diệp An Thần xoa đầu Đông Phương Duệ an ủi.

Cuối cùng cũng có được đáp án mà mình muốn, Đông Phương Duệ vui vẻ gật đầu.

Nhưng chỉ nhìn trong chốc lát sau, Đông Phương Duệ liền nâng khuôn mặt nhỏ lên, thần bí hề hề chỉ chỉ vào ngăn kéo, "Anh Diệp, có một lần con thấy anh con trộm giấu đồ vào ngăn kéo này đấy !"

"Thế hả ?"

Buồn cười nhìn Đông Phương Duệ thần bí cười cười, Diệp An Thần không có xúc động muốn mở ra nhìn xem.

"Anh Diệp, chẳng lẽ anh không muốn biết hay sao ?

Nói không chừng anh con trộm dấu tiền riêng thì sao."

Nghiêm trang nói, Đông Phương Duệ liền duỗi tay ấn mật mã ngăn kéo ra.

Ngăn kéo rất sạch sẽ, không có quá nhiều đồ vật.

Chỉ là không đợi Diệp An Thần thắc mắc vì sao Đông Phương Duệ lại có thể biết được mật mã, nhìn thấy đồ trong ngăn kéo liền kinh ngạc một chút.

Đặt ở trên cùng chính là một tấm ảnh chụp, ảnh chụp chung là của hai người, một người cười sáng lạn, một người chỉ hơi hơi cong khóe miệng, phía sau là một vòng quay khổng lồ.

Diệp An Thần cầm lấy ảnh chụp, cậu nhớ đây là bức ảnh vào năm thứ ba hai người ở bên nhau, lúc đó là sinh nhật của Tổng Tài đại nhân, hai người cùng nhau đi dạo công viên, sau đó nhờ một người khác chụp hộ.

Nhớ tới cảnh tượng mình kéo Tổng Tài đại nhân đi dạo công viên, Diệp An Thần liền mỉm cười.

Cậu vẫn luôn cho rằng bức ảnh này chỉ được lưu trong máy, không in ra chứ, không nghĩ tới......

Bị Tổng Tài đại nhân trân quý để ở nơi đây.

Phía dưới ảnh chụp là một tờ giấy, khi thấy rõ trên tờ giấy kia viết gì, Diệp An Thần lại không thể tưởng tượng nổi.

Tờ giấy này, Tổng Tài đại nhân thế mà vẫn còn giữ !

Nhưng nhớ lại thì, hình như là, trên tờ giấy không có tên, sao Tổng Tài đại nhân lại biết là cậu được ?

Tờ giấy không lớn, mặt trên cũng chỉ viết có mấy câu.

Tôi rất xin lỗi, không cẩn thận làm hỏng xe, nhưng tôi không có tiền, cho nên mong là đừng tới tìm tôi.

Lúc đó Diệp An Thần nghĩ mình đã đâm hỏng xe Tổng Tài đại nhân, hoang mang để lại mấy chữ.

Diệp An Thần bắt đầu vuốt cằm tự hỏi, vì sao Tổng Tài đại nhân lại lưu lại tờ giấy này ?

"Anh Diệp, còn cái này nữa......"

Diệp An Thần đang nhìn tờ giấy trong tay mà phát ngốc, Đông Phương Duệ lại cầm một phần văn kiện thật dày giơ lên trước mặt Diệp An Thần.

Khi thấy chữ quen thuộc trên văn kiện, Diệp An Thần lại một lần nữa sửng sốt một chút.

Tuy rằng đã qua đã nhiều năm, nhưng phần văn kiện đó Diệp An Thần lại nhớ cực kỳ rõ.

Lúc ấy Tổng Tài đại nhân ném cho mẹ anh ấy chính là cái này, nghe nói là hiệp nghị !

Tuy rằng nội dung bên trong cho đến bây giờ Diệp An Thần cũng chưa hỏi được Tổng Tài đại nhân là gì.

Nhưng cậu thật sự không nghĩ tới, thế mà ổng Tài đại nhân sẽ đem cái này đặt ở nơi này.

Cầm lên nhìn, nhưng cậu vẫn không hiểu.

Chỉ là thời điểm buông ra, mắt Diệp An Thần lại sáng lên.

Quay đầu lại nhìn nhìn cửa đang đóng, mới tới gần Đông Phương Duệ hỏi, "Duệ Nhi, con đọc được thứ này không ?"

"Con biết nha !"

Đông Phương Duệ gật đầu rồi lại lập tức lắc lắc, hơi uể oải nói, "Nhưng con không đọc được hết."

"Không sao, không sao.

Con giúp anh nhìn xem bên trên viết cái gì được không ?"

Đem văn kiện đưa tới tay Đông Phương Duệ, Diệp An Thần chờ mong.

"Vâng !"

Đông Phương Duệ gật gật đầu.

Rốt cuộc thì mình có thể giúp được anh Diệp rồi.

Đông Phương Duệ không có khiêm tốn, đúng như bé nói, tuy rằng biết nhưng không được đầy đủ.

Dù không được đầy đủ, thì sau khi dùng từ điển để đoán mò, hết một buổi trưa cuối cùng Diệp An Thần mới hiểu.

Nhưng sau khi hiểu được văn kiện viết gì, trái tim của Diệp An Thần càng thêm nặng trĩu.

Cậu luôn biết, Tổng Tài đại nhân yêu mình, để ý tới mình, thậm chí còn hơn cả bản thân.

Nhưng thế mà chưa đủ?

Nghĩ tới văn kiện sau khi dịch được vào buổi chiều, Diệp An Thần liền cảm thấy rất muốn khóc.

Cảm động sao ?

Có chứ !

Kinh ngạc sao, cũng có luôn !

Ngồi ở trong phòng, Diệp An Thần cảm thấy trái tim mình không thể nào bình tĩnh được.

Giống như lời Tổng Tài đại nhân nói, văn kiện kia là một phần hôn ước, mỗi một điều đều là lợi ích của cậu.

Tất cả đều bảo đảm cho cậu.

Trách không được, sau khi mẹ hắn xem xong phần hiệp nghị, về sau liền đáp ứng mặc kệ chuyện của mình và Đông Phương Tuyệt.

Khóe miệng chậm rãi cong lên, được sủng đến như vậy, nhất định là phúc khí mười đời mà cậu góp nhặt mới có thể gặp được người này !

Dùng tay che mắt, ngã xuống giường, mắt nóng bừng nhưng lại khóc không ra nước mắt, chỉ còn khóe miệng chậm rãi cong lên.

Phải tích đức như nào thì cuối cùng mình mới gặp được người này chứ.

Mỗi một chuyện đều luôn suy nghĩ cho mình, mọi chuyện đều chiều theo ý mình.

"Em sao thế ?"

Ngã vào trên giường, thân mình bị một cái ôm quen thuộc ôm lại.

Diệp An Thần dựa vào trong lòng Đông Phương Tuyệt cọ cọ.

Lòng vừa yên ổn lại, nhưng hiện tại, Diệp An Thần quay đầu nghiêm túc nhìn nam nhân ở trước mặt mình, khóe miệng cong lên, nhẹ giọng hôn lên khóe miệng người nọ, nói : "Em nhớ anh."

Em nhớ anh !

Ngoài miệng nói, ở trong tim cũng nói lại một lần nữa.

"Đây là do em gợi lên !"

Tuy rằng không rõ vì sao người trước mắt lại nhiệt tình như vậy, nhưng Đông Phương Tuyệt cũng sẽ không bỏ qua phần nhiệt tình khó có được này.

Đem người trong lòng gắt gao ôm vào trong ngực, tiếp tục cái hôn ngắn gọn vừa rồi Diệp An Thần gợi lên.

"Tuyệt, em yêu anh."

Một hồi tình qua đi, Diệp An Thần ở trong lòng Đông Phương Tuyệt nói.

Diệp An Thần nằm trong vòng rắn chắc, sau đó người đang ôm cậu cúi đầu, đem người chôn trong lòng mình đào ra, hôn lên đôi môi hơi sưng kia một cái, dục vọng vừa mới dịu xuống lại vì lời nói vừa rồi mà một lần nữa quay cuồng, xoay người áp người kia xuống nói : "Tôi cũng yêu em."

Thấp giọng ở bên tai Diệp An Thần nói một câu, sau đó hôn lên đôi mắt làm chính mình mê muội kia, mũi, môi, từng chút một, từng chút một đi xuống, thẳng đến khi đem Diệp An Thần ăn sạch.

Toàn hoàn văn.

___________________________________

Bản edit chỉ được đăng tại wattpad và wordpress của nhà.

Ngoài ra chưa xin phép mà đăng lại, thì mình xin lỗi vì không tìm được từ nào trong từ điển tiếng Việt ngoài từ "đồ ăn cắp" để gọi cả họ các bạn.
 
Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia [Hoàn] [Beta]
Dưa lảm nhảm


Cảm ơn các chế đã theo dõi chuyện của Dưa.

Tuy có nhiều sai sót, nhưng các chế đã giúp đỡ Dưa rất nhiều.

Giờ đã toàn hoàn văn rồi.

Mong trong các hố nữa Dưa đào, các chế có thể dành chút ít thời gian để nhảy.

Dưa xin chân thành từ tận đáy lòng mình cảm ơn các chế rất nhiều vì đã ủng hộ Dưa.

Thân ái ~~
 
Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia [Hoàn] [Beta]
Note


Đây không phải chương mới.

Đây chỉ là mấy lời Dưa muốn nói.

Các chế cho Dưa xin một phút thôi.

Mong các chế thông cảm cho Dưa vì Dưa vẫn còn đang đi học.

Vì vậy nên tốc độ sửa lỗi edit và lỗi diễn đạt của Dưa sẽ chậm lại, nhưng Dưa hứa sẽ cố gắng sửa lại nhanh nhất có thể để các chế nhảy hố thoải mái hơn.

Rất xin lỗi vì việc này.

*cúi đầu*
 
Back
Top Bottom