[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tổng Tài, Nữ Chính Ở Bên Kia [Hoàn] [Beta]
Chương 17
Chương 17
Cả ngày Diệp An Thần đều ở nhà, cũng may không quá ngột ngạt, nhưng cũng có thể yên bình trôi qua, thở dài, nhìn lên trời bốn lăm độ cảm thán vân mệnh bị thương của mình.
Dùng tay xoa xoa mắt trái không ngừng nháy nháy, cậu cảm thấy có vẻ như hôm nay sẽ xảy ra chuyện.
Vì thế khi thấy người xuất hiện trước mắt mình, Diệp An Thần cảm thấy, cậu nên đi mua mấy tờ xổ số, bằng không sao dự cảm lại chuẩn được như vậy.
"Tuyệt, sao anh lại ở đây."
Hiện tại, khi gặp Tổng Tài đại nhân, Diệp An Thần cảm thấy chính mình sẽ không gọi sai nữa, nhưng mà, Tổng Tài đại nhân, không phải chúng ta mới gặp nhau ban sáng hay sao ?
Còn bây giờ ngài ở đây làm gì thế.
Một lần là ngẫu nhiên, nhưng một ngày lại gặp tình cờ tới hai lần mà muốn cậu tin chỉ là tình cờ thôi sao ?
"Đi ngang qua."
Đông Phương Tuyệt ngồi trong xe hơi mỉm cười.
Đi ngang qua......?
Tổng Tài đại nhân à, anh đang cảm thấy chỉ số thông minh của tôi có vấn đề đúng không ?
Diệp An Thần ở trong lòng giơ lên ngón giữa, cậu không tin, thật sự sẽ không tin đâu.
Tổng Tài đại nhân, tìm cớ cũng phải dụng tâm một chút chứ, lấy cái cớ vụng về như vậy, tôi liếc mắt là có thể nhận ra.
Lui về sau một bước, nhìn Tổng Tài đại nhân ngồi trong xe , Diệp An Thần thật sự rất muốn biết hiện tại Tổng Tài đại nhân đang suy nghĩ gì.
"Đi đâu ?"
Thời điểm Diệp An Thần muốn nói, Đông Phương Tuyệt đã mở lời trước.
"Đi ăn bánh kem."
Diệp An Thần thành thật trả lời.
Qua một lần bị giáo huấn, đã làm Diệp An Thần hiểu rõ, thời điểm ở cùng Tổng Tài đại nhân không bao giờ được nói dối.
Bằng không, người cuối cùng gặp xui xẻo sẽ là bản thân.
Cùng Tổng Tài đại nhân so chỉ số thông minh, cậu biết mình là người dưới cơ......
"Ừ, tôi đi với cậu."
Nghe Diệp An Thần nói xong, Đông Phương Tuyệt từ trên xe xuống, thuận tay khóa xe lại.
Diệp An Thần sửng sốt, sao lại thế ?
Trời ơi, mong người giải thích cho con !
Là do cách mở của của tôi không đúng quy trình hay sao ?
Đã mấy hôm rồi đó, sao cứ xảy ra chuyện kì lạ là thế nào ?
"Không phải anh không thích ăn đồ ngọt hay sao ?"
Cuối cùng Diệp An Thần vẫn nói ra câu hỏi trong truyền thuyết, đây chính là do tiểu thuyết nhắc tới đấy nha, hiện tại Tổng Tài đại nhân muốn cùng cậu đi ăn bánh ngọt là sao ?
Chẳng lẽ Tổng Tài đại nhân có vấn đề ?
Thời điểm Diệp An Thần còn đang tự hỏi, liền phát hiện Tổng Tài đại nhân đã đi tới cạnh cậu, thuận tiện......
Còn cầm tay
Σ ( ° △°||| ) ︴
Này......
Đây là chuyện gì ?
Đừng nói với cậu đấy là Tổng Tài đại nhân không cẩn thận cầm nhầm nhé !
Có đánh chết, cậu cũng không tin.
Nhưng.....
Mẹ ơi, chuyện này là sao, ai có thể giải thích được không, là do cậu bị điên hay Tổng Tài đại nhân có vấn đề.
"Hóa ra cậu lại hiểu tôi như vậy."
Đông Phương Tuyệt nắm tay Diệp An Thần, mắt hơi nheo lại, bày ra nụ cười câu nhân.
Đem người đang đứng cách hơi xa hắn kéo lại gần, nhìn người kia kinh ngạc, Đông Phương Tuyệt lại nói : "Nhưng mà tôi lại muốn ăn thử."
ừm !
Diệp An Thần gật đầu, nhưng rất nhanh lại rối rắm, ăn thử thì đi đi, kéo tôi đi cùng làm gì.
Hơn nữa, Tổng Tài đại nhân à, vì sao anh nói câu nào tôi đều thấy mùi nguy hiểm là thế nào ?
Thật sự cảm thấy như cô bé quàng khăn đỏ bị sói theo dõi ấy.
"Bây giờ muốn ăn thử được không ?
Đến lúc đó cậu giới thiệu cho tôi là được."
Tâm tình Đông Phương Tuyệt cực tốt nói.
"A, được !"
Diệp An Thần không hiểu mà gật đầu, sau đó kéo Đông Phương Tuyệt tới cửa hàng của Bạch Tịch Vũ.
Nhưng trong đầu lại bồi hồi, chuyện hiện tại là sao ?
"Ăn ở đây sao ?
Rất ấm áp."
Nhìn một vòng quanh cửa hàng, Đông Phương Tuyệt đưa ra một đánh giá.
Mà người kéo Đông Phương Tuyệt tới nơi này là Diệp An Thần cũng gật đầu, nhưng vẫn không hiểu tại sao Tổng Tài đại nhân lại theo cậu tới tiệm bánh.
Chỉ vào cái bánh kem bày trong tủ kính, Diệp An Thần nói với Đông Phương Tuyệt : "Đây là cái em thường ăn, cũng là món tủ của hàng, anh muốn ăn thử không ?"
Tuy rằng hắn đã nói là tùy ý, nhưng sau khi đề cử vẫn rất khẩn trương, dù sao cậu chưa từng ăn qua bánh kem ở các nơi, cho nên mới thấy bánh ở tiệm này là ngon nhất.
Nhưng đối với Tổng Tài đại nhân đã từng gặp qua sóng to gió lớn thì khác, trộm nhìn Tổng Tài đại nhân một cái, có ăn được không đó ?
" Được."
Nhưng làm Diệp An Thần không nghĩ tới chính là, Đông Phương Tuyệt sảng khoái đáp ứng, rồi kêu người phục vụ cầm bánh kem ra, thuận tiện gọi hai ly cà phê cũng là loại mà Diệp An Thần đề cử, Diệp An Thần kéo Đông Phương Tuyệt ngồi xuống vị trí mình thường ngồi.
Ngồi xuống cũng không dám nhìn Đông Phương Tuyệt, chỉ có thể nhìn về phía phòng làm bánh, bên trong không có người, hiển nhiên là Bạch Tịch Vũ không có trong cửa hàng.
Nhàm chán nhìn bốn phía, tiệm rất vắng, hiển nhiên không ai lại đi ăn bánh kem vào buổi tối cả, trong tiệm trừ một người phục vụ đã lấy bánh kem cho họ, cũng không người khác, cực kỳ vắng vẻ.
"Ông chủ đâu rồi ?
Sao anh không thấy hắn ?"
Thật sự nhàm chán nên Diệp An Thần gọi phục vụ tới hỏi, người phục vụ nơi đây chỉ có ba người, Diệp An Thần đều quen biết, ba người đều là những tiểu cô nương, chỉ kém Diệp An Thần vài tuổi.
Thường xuyên cùng bọn họ tán gẫu mấy câu, chỉ bởi vì hôm nay có Đông Phương Tuyệt nên cậu cũng không nói chuyện, mà ba tiểu cô nương kia cũng không nói chuyện, cùng nhau dùng ánh mắt kín đáo đánh giá Đông Phương Tuyệt.
"Ông chủ đi ra ngoài mua đồ, chắc cũng sắp về rồi."
Nhìn đồng hồ, nữ phục vụ bưng cà phê nói.
"Ừm......"
Nhìn về phía cửa, Diệp An Thần bất đắc dĩ, cậu cảm thấy ngồi cùng Tổng Tài đại nhân hơi lạ......
Có một loại cảm giác......
Nói không nên lời.
"Thường xuyên tới đây ?"
Chờ cô nương bên cạnh rời đi, Đông Phương Tuyệt cầm cốc cà phê lên hỏi.
"Vâng !" sau đó gật đầu nói : "Em tới đây ăn vài lần, lại hay nói chuyện cùng ông chủ của tiệm này, vì vậy em rất thích tới đây."
Vì thế nơi này đã sắp trở thành ngôi nhà thứ hai của cậu.
"Ừm, không tồi."
Ăn một miếng bánh kem, Đông Phương Tuyệt lại gật đầu nói một câu.
Nghe Đông Phương Tuyệt đánh giá, Diệp An Thần cuối cùng cảm thấy nhẹ nhõm.
Vừa rồi thấy Đông Phương Tuyệt ăn bánh kem, vẫn luôn nín thở chờ kết quả, hiện tại thu được kết quả không tồi, Diệp An Thần cảm thấy rất ngột ngạt : "Ngon đúng không ?
Em tưởng rằng anh ăn không quen."
Đây là lời nói thật của Diệp An Thần, dù sao......
Ăn ở cửa tiệm nhỏ như vậy, Tổng Tài đại nhân cũng không chê ?
"Ăn không quen ?
Cậu nghĩ tôi thì nên ăn cái gì ?" nghe Diệp An Thần nói, hắn quay qua nhìn người từ nãy tới giờ đều nín thở nhìn hắn ăn, quá đáng yêu rồi !
"Bào ngư, vây cá, tổ yến, tay gấu......"
Diệp An Thần tinh tế nói ra suy nghĩ của mình, kể ra mấy món quý hiếm, sau đó bổ sung thêm một câu : " Ăn ở khách sạn năm sao......?"
Dùng ngón tay búng đầu Diệp An Thần một cái, Đông Phương Tuyệt thật sự rất muốn cạy đầu Diệp An Thần ra nhìn, nhưng cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ nói : "Thật không biết trong đầu cậu rốt suy nghĩ gì."
"Chẳng lẽ không phải sao ?"
Không phải hả ?
Nhưng tiểu thuyết viết thế mà.
"Nếu ngày nào cũng ăn mấy thứ đó, tôi đã sớm nhập viện rồi."
Lại uống thêm một hớp cà phê, nhìn bơ dính trên mặt tiểu lão thử, Đông Phương Tuyệt càng cười tươi hơn.
"Làm sao thế ?"
Khó hiểu nhìn Đông Phương Tuyệt đang tự nhiên lại cười lên rực rỡ, sau đó Diệp An Thần thấy ánh mắt của Đông Phương Tuyệt dừng trên mặt mình, sau đó lấy áo lau lung tung một bên, đang chuẩn bị lau bên còn lại, tay bị Đông Phương tuyệt bắt được.
"Đừng cử động."
Đông Phương Tuyệt lấy ra khăn giấy ở bên cạnh.
Nhìn Đông Phương Tuyệt đang nhích tới gần, Diệp An Thần không kịp phản ứng, sững sờ tại chỗ, Tổng Tài đại nhân muốn làm gì ?
Đến khi tay Đông Phương Tuyệt cọ qua mặt cậu, Diệp An Thần mới phát hiện động tác của hai người bọn họ hiện tại ái muội cỡ nào.
Không khống chế được nhịp tim, còn cảm thấy mặt mình nóng rát, đặc biệt là nơi Đông Phương Tuyệt cọ qua, Diệp An Thần cảm thấy cả người sắp bốc cháy rồi.
Thời điểm Diệp An Thần không biết phải làm sao, chuông gió trên cửa vang lên, ngay sau đó, Bạch Tịch Vũ đứng ở cửa nhìn hai người trước mặt, sau đó nói : "Tuyệt......?"