Ngôn Tình Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ
Chương 60


CHƯƠNG 60: HỢP TÁC (3)
“Chuyện này tôi biết, tôi đi đến tìm anh ta thì tôi nhất định sẽ ở trong cục diện bị động, nhưng tình huống vốn chính là chúng ta bị động, là chúng ta muốn tiến vào thị trường nước D, tiến quân vào châu Âu, giống như anh ta vừa nói, nếu như tôi muốn tiến vào ngành khách sạn nước D thì hợp tác với bọn họ là tốt nhất, chúng ta không còn lựa chọn khác, bản thân chuyện này đã quyết định chúng ta ở trong thế bị động rồi.”
“Tôi sẽ qua đó tìm anh ta nói chuyện, hi vọng bọn họ có thể hạ thấp yêu cầu xuống một chút.” Chỉ cần hạng mục này có thể thành công, cho dù phải cố gắng nhiều hơn nữa thì cũng đáng.” Lý Vũ Hân kiên định nói.
Diệp Lăng Thiên nghe xong thì lắc đầu: “Cố gắng không sai nhưng cũng chỉ nên làm khi cần thiết, nhưng dù sao làm việc vẫn cần có kế hoạch trước, xác định phương thức của mình sau đó mới biến thành hành động. Cho dù bây giờ cô đi tìm anh ta thì cũng không có kết quả gì tốt, nếu anh ta đã nói hẹn buổi chiều thì để chiều gặp đi, dù sao bây giờ cô đi tìm anh ta thì kết quả cũng giống buổi chiều thôi.”
“Hoàng Linh, cô đi về trước đi, Lý Vũ Hân, đi thôi, tôi đưa cô đến một nơi, uống một lý rượu vang nước D chính tông.”
“Diệp Lăng Thiên, tôi xin anh đừng làm loạn thêm nữa, bây giờ tôi làm gì có tâm trạng để uống rượu vang gì.” Lý Vũ Hân tâm phiền ý loạn, cô cảm thấy hôm nay chính là một ngày xui xẻo, cô làm gì cũng thấy không thuận lợi.
“Cô đi về trước đi, chuyện ngày hôm nay đừng nói với người khác.” Diệp Lăng Thiên không để ý đến Lý Vũ Hân, nói với Hoàng Linh.
Hoàng Linh gật đầu, nhìn Lý Vũ Hân, thấy cô không nói gì thì tự đem đồ rời khỏi công ty Ale.
“Cô thực sự không muốn đi thì để tôi mời cô một ly cà phê dưới lầu đi, ở đây bàn luận chuyện này có vẻ không thích hợp lắm.” Diệp Lăng Thiên thản nhiên nói, sau đó đi xuống lầu trước.
Trong lòng Lý Vũ Hân vô cùng buồn bực, trước khi tới đây, cô tràn đầy lòng tin, không ngờ kết quả là hôm nay công ty Ale lại không chịu nhường nhịn chút nào, đây là tình hình Lý Vũ Hân chưa từng gặp phải từ khi đi làm đến nay, mà tình huống thực tế chính là tập đoàn Tam Nguyên bọn họ còn nhất định phải thúc đẩy được lần hợp tác này, bởi vì nó có liên quan đến sự phát triển của toàn bộ tập đoàn trong tương lai. Loại cảm giác thất bại và bất đắc dĩ này khiến Lý Vũ Hân cảm thấy vô cùng mất mát.
Cô nhìn bóng lưng đang rời khỏi của Diệp Lăng Thiên, cuối cùng vẫn đi theo anh xuống lầu.
Hai người lần lượt bước vào một quán cà phê ở khúc quanh dưới lầu, ngồi ở vị trí cửa sổ thủy tinh, Diệp Lăng Thiên cũng không để ý Lý Vũ Hân uống gì, tự mình gọi hai ly.
“Uống thử đi, theo như lẽ thường suy đoán, cà phê người phương Tây tốt hơn trong nước một chút, bởi vì lịch sử uống cà phê của bọn họ nhiều hơn chúng ta tưởng nhiều.” Diệp Lăng Thiên nhàn nhạt nói, nhưng chính mình lại không uống.
Lý Vũ Hân đang phiền muộn, thuận miệng uống thử, tâm trạng không tốt, đương nhiên cũng không cảm nhận được mùi vị gì, cảm thấy cũng chỉ bình thường, nhìn thử Diệp Lăng Thiên, hỏi: “Sao anh không uống?”
Tôi không thích uống cà phê, tôi thích uống trà hơn.” Diệp Lăng Thiên đáp.
“Vậy sao anh vẫn gọi?” Lý Vũ Hân tức giận nói.
“Vào quán cà phê sao lại không gọi cà phê chứ? Cho dù không uống cũng phải làm bộ một chút, giống như Ravel, rõ ràng rất muốn thúc đẩy lần hợp tác này nhưng vì công ty, anh ta cũng nhất định phải làm bộ không quá nhiệt tình với lần hợp tác này.” Diệp Lăng Thiên dùng thìa khuấy cà phê, chậm rãi nói.
“Có ý gì? Anh muốn nói là Ravel cố ý ra vẻ sao?” Lý Vũ Hân ngẩng đầu lên nhìn Diệp Lăng Thiên.
“Chắc chắn là như vậy, cô hẳn cũng đã nhìn ra, chỉ cô mất một tấc vuông, chỉ nhìn mình mà không nhìn đối phương. Nếu như Ravel cũng không nóng lòng thúc đẩy hạng mục hợp tác giữa hai bên thì sao anh ta phải bỏ công sức để đàm luận lâu như vậy làm gì? Vì sao lại phải mời các cô qua đây gặp mặt nói chuyện? Thậm chí còn đặc biệt chuẩn bị tiệc rượu cho các cô?”
“Đừng nghĩ rằng tiệc rượu ở phương Tây cũng tùy tiện và đơn giản giống như chúng ta mời ăn bữa cơm, cái này hẳn khi cô du học ở nước B cũng hiểu. Cho nên nếu như Ravel không phải là một người thích gây sự thì anh ta chỉ đang cố ý làm bộ thôi.” Diệp Lăng Thiên vẫn nhàn nhạt nói.
“Anh nói anh ta cố tình lạt mềm buộc chặt, chờ tôi gặp anh ta trả giá phải không?” Lý Vũ Hân cau mày.
“Cô nói xem? Thật ra cô cũng đã nhìn ra từ sớm rồi.” Diệp Lăng Thiên ngẩng đầu liếc nhìn Lý Vũ Hân.
“Đương nhiên tôi đã nhìn ra, vấn đề là bây giờ chúng ta bức thiết cần hợp tác được với bọn họ hơn, không có tập đoàn Tam Nguyên chúng ta, bọn họ có thể tùy tiện tìm một tập đoàn tài chính khác, có thể đầu tư 100 triệu đô la, không những vậy công ty muốn tiến quân vào ngành khách sạn châu Âu thực sự rất nhiều. Mà chúng ta muốn tiến quân vào ngành khách sạn nước D thì lựa chọn tốt nhất lại chỉ có thể là tập đoàn bọn họ. Cho nên, anh ta có quyền trả giá, mà chúng ta chỉ có thể ở trong thế bị động.”
“Nhưng tôi rất bất ngờ với chuyện Ravel làm đến cùng như thế, kiên quyết đòi 50% cổ phần công ty, không chịu lùi một bước nào, điều này làm cho tôi thấy rất bối rối, ngoài tìm anh ta nhõng nhẽo đòi hỏi, tôi thực sự không tìm ra cách nào tốt hơn.” Lý Vũ Hân lắc đầu, thở dài nói.
“Nhưng thật ra là có một cách.” Diệp Lăng Thiên tiếp tục khuấy ly cà phê.
“Cách gì?”
“Tiếp tục dây dưa, Ravel chơi lạt mềm buộc chặt, như vậy cô cũng có thể chơi, phải phản lại, đây chính là lạt mềm buộc chặt bên trong binh pháp Tôn Tử, cô không thể lại chơi không lại anh ta, đúng hay không?”
“Có ý gì? Tôi chưa hiểu lắm?” Lý Vũ Hân cau mày.
“Chiều hôm nay đi gặp Ravel, lại nói chuyện này, nhớ kỹ, anh ta không nhượng bộ, cô cũng một bước cũng không lui, kết quả cuối cùng nhất định cụt hứng bỏ về. Lúc cô rời đi, nói cho công ty Ale rằng cô chuẩn bị đi chơi vài ngày ở nước D, sau đó cô sẽ dẫn Hoàng Linh và toàn bộ những người khác về nước, cô có thể thả lỏng tâm trạng đi một vòng nước D, coi như du lịch, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, trong vòng năm ngày, Ravel chắc chắn sẽ chủ động tới tìm cô, chỉ cần anh ta chủ động tới tìm gặp, như vậy tất cả đều dễ nói, quyền chủ động sẽ trở về trong tay cô rồi.” Diệp Lăng Thiên nói.
“Anh dựa vào đâu mà chắc chắn Ravel sẽ chủ động tìm tôi? Trong tay chúng ta đúng là có tiền đầu tư, nhưng người có tiền đầu tư rất nhiều, hơn nữa, trên trường quốc tế, tập đoàn Tam Nguyên chúng ta chỉ là một tập đoàn nhỏ không có danh tiếng gì mà thôi, bọn họ thực sự có rất nhiều lựa chọn khác. Thứ có thể hấp dẫn Ravel trong tay chúng ta bây giờ ngoại trừ nhường bớt lợi ích thì cũng chỉ còn một chút thành ý của cá nhân tôi, nếu điểm mấu chốt nhường bớt lợi ích không được, cuối cùng tôi còn chủ động đi khỏi thì cả chút thành ý đó cũng không còn, hạng mục này thật sự sẽ thất bại, tôi không gánh nổi hậu quả này đâu.” Lý Vũ Hân lắc đầu.
 
Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ
Chương 61


CHƯƠNG 61: HỢP TÁC (4)

“Chính bởi vì biết cô sẽ nghĩ như vậy, cho nên Ravel mới dám chơi cô như thế, cái đó gọi là biết mình biết ta trăm trận trăm thắng. Rõ ràng Ravel đã hiểu rất chi tiết về Tập đoàn Tam Nguyên của cô nên mới quyết định làm thế, cố gắng hết sức để tối đa hóa lợi ích của công ty họ, ngược lại, cô có hiểu gì về công ty Ale không? ”Diệp Lăng Thiên cười nói.

“Tất nhiên là hiểu rồi. Anh nghĩ công ty của bọn tôi là một công ty tầm thường sao? Có thể hợp tác với đối phương một dự án lớn như vậy mà không hề biết gì về bên kia sao? Lần trước những gì mà tôi cho anh xem chỉ là sơ lược về Công ty Ale. Ngoài ra, trong văn phòng tôi còn có một đống thông tin chi tiết về công ty Ale, chính vì bọn tôi biết rất rõ về công ty Ale nên bọn tôi mới biết nếu bọn tôi muốn sử dụng nước D làm cầu nối đầu tiên để vào thị trường Châu Âu thì bọn tôi nhất định phải hợp tác với công ty Ale, cho dù sẽ mất đi một số lợi ích cũng không thể do dự. ”Lý Vũ Hân lườm Diệp Lăng Thiên nói.

“Còn chuyện này thì sao? Cô có biết không?” Diệp Lăng Thiên vừa nói vừa lấy trong túi ra một tập tài liệu và đưa cho Lý Vũ Hân.

“Đây là cái gì?” Lý Vũ Hân nhìn tập tài liệu toàn tiếng Pháp nghi ngờ hỏi.

“Báo cáo tóm tắt dữ liệu hoạt động của Ale trong nửa đầu năm.” Diệp Lăng Thiên khẽ nói.

“Cái gì? Làm sao có thể? Anh tìm được thứ bí mật như vậy ở đâu? Đây là thật sao?” Lý Vũ Hân trợn tròn mắt.

“Tôi lấy nó trên bàn làm việc trong văn phòng của Ravel.”

“A! Chuyện xảy ra khi nào vậy? Anh đến văn phòng của Ravel lúc nào? Anh lấy đồ của người khác là phạm pháp. Đây là bí mật thương mại.” Lý Vũ Hân lại nhìn Diệp Lăng Thiên đầy hoài nghi.

“Ngày đầu tiên bọn tôi đến văn phòng của Ravel để gặp mặt, Ravel đang xem tài liệu này, nhìn thấy bọn tôi đến anh ta lập tức đóng lại rồi cất vào một đống giấy tờ. Lúc đó tôi đã xem qua, cảm thấy thứ này có thể hữu ích, vì vậy nên đã lấy ra. ”

“Đừng lo lắng, ngoại trừ cô ra không ai biết rằng tôi đã lấy thứ đó. Buổi chiều lúc cô đến văn phòng của Ravel tôi lại trả lại là được. Sẽ không ai phát hiện ra đâu. Có phải tôi lấy thứ này hay không không quan trọng, quan trọng là thứ được viết trong đó. ”

Diệp Lăng Thiên lãnh đạm nói. Đối với anh mà nói, thực tế là làm việc này quá nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn. Anh có thể lấy một tài liệu từ bàn làm việc của Ravel trước mặt rất nhiều người mà không bị ai nhìn thấy, và đương nhiên cũng có thể âm thầm không gây động tĩnh trả lại tài liệu.

“Viết gì cơ? Tất cả đều bằng tiếng Pháp, tôi… tôi xem không hiểu.” Lý Vũ Hân lúng túng nói.

“Tôi cũng không quá hiểu mấy báo cáo trước đó, các dữ liệu và biểu đồ cũng như các thuật ngữ chuyên môn khác nhau, nhưng tôi vẫn hiểu báo cáo tóm tắt cuối cùng, đại ý chính là Ale đã đầu tư rất nhiều vào các ngành khác trong hai năm qua. Tỷ suất lợi nhuận của những ngành này quá thấp, thậm chí một số còn thua lỗ đã khiến toàn bộ công ty Ale rơi vào tình trạng lợi nhuận thấp. Ngoài ra, công ty của họ hiện đang gặp vấn đề khó khăn về tài chính.”

“Vì vậy, chính sách phát triển trong tương lai của họ là thoát khỏi tình trạng chỉ sống qua ngày này càng sớm càng tốt, cải thiện khả năng sinh lời và tình hình vốn của công ty, đồng thời tập trung vào ngành có lợi thế truyền thống là ngành khách sạn. Họ có kế hoạch mở thêm ba khách sạn năm sao mới trong năm nay, trong bối cảnh khó khăn về kinh phí, chắc là tìm đối tác để cùng phát triển và sử dụng các nguồn lực hiện có của họ để thúc đẩy lợi ích. ”

“Tất nhiên, có quá nhiều thuật ngữ chuyên môn trong đó mà tôi xem cũng không hiểu rõ, nhưng đại khái có nghĩa là như vậy. Từ báo cáo tóm tắt này, cô có thể thấy rằng Ale hiện đang ở trong tình trạng tồi tệ. Họ phải tăng quy mô của mình trong ngành khách sạn để tăng lợi nhuận của công ty và đảm bảo hoạt động bình thường của công ty. Họ không có tiền, vì vậy họ muốn tìm người khác để hợp tác và sau đó lấy những gì họ hiện có ví dụ như thứ mà các cô nói là quyền lực mềm, nguồn lực mềm làm cổ phần để đổi lấy lợi ích. ”

“Vì vậy, công ty Ale cần sự hợp tác này hơn nhiều so với Tập đoàn Tam Nguyên của tôi. Dù cho lần hợp tác này của Tập đoàn Tam Nguyên của tôi không thành, thì ít nhất tôi cũng không mất gì, cùng lắm là không thể tiến bước thêm được mà thôi. Nhưng Tập đoàn Ale của họ sẽ phải đối mặt với một cuộc kiểm tra gay gắt, đó là lý do tại sao anh mới nói rằng anh ta không phải là đối thủ của tôi nếu tôi thực sự muốn chơi chiêu. Tất nhiên, đây là những suy đoán của một người không phải trong ngành như anh. Anh không hiểu gì về việc làm ăn và quản lý kinh doanh của tôi. Vì vậy tôi tự mình quyết định nên làm gì.” Diệp Lăng Thiên nhìn Lý Vũ Hân chậm rãi nói.

Nghe Diệp Lăng Thiên nói vậy, Lý Vũ Hân rất ngạc nhiên và liên tục lật xem tài liệu trong tay, nhưng cô không hiểu tiếng Pháp chút nào nên chỉ có thể ngồi đó suy nghĩ.

“Tôi gọi điện cho ba, nghe xem ý kiến của ông thế nào. Đưa ra quyết định về một việc lớn như vậy thật khiến tôi cảm thấy rất khó khăn.” Lý Vũ Hân suy nghĩ rất lâu rồi mới nói.

“Cũng được, nhưng tôi nghĩ tốt hơn là cô nên tự quyết định. Dù thành công hay thất bại cô cũng nên tự quyết định. Đối với ba cô mà nói, việc cô tự mình giải quyết vấn đề này quan trọng hơn nhiều so với việc dự án có thành công hay không. Đừng quên, ông đã hoàn toàn giao cho cô thực hiện một dự án lớn như vậy là có mục đích gì. ”Diệp Lăng Thiên nhẹ giọng nói, anh đang nhắc nhở Lý Vũ Hân.

Lý Vũ Hân lại sững sờ, sau đó gật đầu: “Anh nói đúng, nhưng chuyện này quá quan trọng. Dù thông tin này rất quan trọng, nhưng không ai có thể chắc chắn rằng Ravel nhất định muốn hợp tác với chúng ta. Ai cũng không biết điểm mấu chốt của ông ta rốt cuộc là gì. Nếu bọn tôi thực sự quyết định làm theo những gì anh nói, hậu quả rất có thể là sự hợp tác lần này hoàn toàn bị phá vỡ.”

“Đương nhiên, nếu kế hoạch này cuối cùng thành công, sẽ có thể thu về rất nhiều lợi ích cho công ty của chúng ta. Dù chỉ tăng cổ phiếu lên năm phần trăm, lợi ích trong tương lai cũng có thể lên tới hàng chục tỷ.”

“Nên suy nghĩ thật kỹ, tôi cứ ở đây một mình yên lặng mà suy nghĩ. Tôi còn chưa đụng tới ly cà phê này, cô uống đi, đừng lãng phí, tôi ra ngoài hút một điếu thuốc chờ cô.” Diệp Lăng Thiên gật đầu rồi bước ra ngoài.

Lý Vũ Hân ở trong quán cà phê hơn một giờ mới đi ra. Lúc ra ngoài, cô tươi cười đầy mặt nói với Diệp Lăng Thiên: “Tôi đã quyết định rồi. Tôi quyết định cược một phen, làm theo lời anh nói.”

Sau khi nghe thấy vậy, Diệp Lăng Thiên không cảm thấy kinh ngạc hay thể hiện bất cứ điều gì, chỉ gật đầu.
 
Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ
Chương 62


CHƯƠNG 62: HỢP TÁC (5)

“Anh không hỏi tại sao tôi lại quyết định đánh bạc một phen thay vì kiên quyết tìm anh ta nói chuyện một cách thận trọng để hoàn thành dự án thành công sao?” Lý Vũ Hân cảm thấy kỳ lạ hỏi Diệp Lăng Thiên.

“Cho dù cô quyết định lao vào canh bạc hay lựa chọn bảo thủ như cô đã nói, cô cũng phải có lý do của riêng mình. Tôi chỉ là người ngoài ngành, làm bạn cũng được, cấp dưới cũng được, tôi đã cố gắng hết sức để giúp đỡ cô. Về chuyện nghĩ như thế nào thì cũng là chuyện của chính cô nếu cô muốn nói với tôi thì tự nhiên sẽ nói, nếu cô không muốn nói với tôi thì cho dù tôi có hỏi cô cũng sẽ không nói. Đi thôi, về khách sạn trước đi. ”Diệp Lăng Thiên nhẹ giọng nói.

“Tôi đã so sánh xác suất rủi ro và lợi nhuận của canh bạc với lợi ích thu được nếu tôi vẫn bảo thủ thì ra được kết luận rằng rủi ro này đáng để chấp nhận. Đương nhiên, đây chỉ là cái nhìn khách quan. Nếu muốn làm kinh doanh thì không thể đơn thuần được mà chỉ có thể dựa vào những con số để đưa ra kết luận.”

“Tôi đã suy nghĩ rồi. Tôi vẫn còn trẻ thì nên xông xáo hơn, mấy chuyện bảo thủ chắc chắn thì đợi đến năm bốn mươi tuổi đi. Hơn nữa, lần này anh đã cho tôi niềm tin và tôi đã chọn tin tưởng mình. Bởi vì, khoảng thời gian gần đây tôi phát hiện lần nào tôi cũng chất vấn anh, nhưng kết quả cuối cùng đều là tôi sai, cho nên lần này tôi lựa chọn tin tưởng anh.” Lý Vũ Hân cười nói.

“Tôi chỉ là một người ngoài ngành, cô nên dựa vào chính mình phán đoán.” Diệp Lăng Thiên khẽ nói.

“Tôi nói rồi, tôi đã cân nhắc rất nhiều phương diện rồi mới đưa ra quyết định này. Nếu tôi đã lựa chọn thì tôi sẽ không rút lui. Đây là tính cách của tôi. Diệp Lăng Thiên, nếu lần này thực sự thành công , anh chính là người đóng góp lớn nhất cho chuyến đi đến nước D. Đến lúc đó tôi sẽ báo cáo với tập đoàn để ghi nhận công lao của anh. ”Lý Vũ Hân nhìn Diệp Lăng Thiên nói.

Diệp Lăng Thiên lắc đầu, sau đó nói: “Tôi không phải nhân viên công ty cô, hơn nữa cũng không làm được chuyện gì, nên cũng không cần báo công cho tôi. Đến lúc đó cô mời anh ăn cơm đi, đây là chuyện riêng của cô mà.”

“Được rồi, đến lúc đó tôi sẽ chiêu đãi anh một bữa ăn thịnh soạn, một bữa ăn ngon nhất.” Lý Vũ Hân vui vẻ nói, nói như là bọn họ đã thành công.

Buổi chiều, Lý Vũ Hân và Diệp Lăng Thiên ở trong khách sạn ngủ một giấc rồi mới đến công ty của Ravel, đến nơi hai người đi thẳng vào văn phòng của Ravel.

“Cô Lý, cô suy nghĩ thế nào rồi? Tôi tin rằng cô nhất định có thể mang đến cho tôi một bất ngờ rất hài lòng.” Ravel nhìn thấy Lý Vũ Hân đến thì vui vẻ nói.

“Tôi xin lỗi, ông Ravel, mặc dù công ty chúng tôi rất hy vọng được hợp tác với quý công ty, nhưng chúng tôi thực sự không thể đồng ý với những điều kiện mà ông đưa ra. Hôm nay tôi đã trở lại khách sạn và tổ chức một cuộc họp trực tuyến. Sau khi thảo luận, cuối cùng chúng tôi quyết định lùi lại một bước để thể hiện sự chân thành của chúng tôi. Điểm mấu chốt của chúng tôi là Tập đoàn Tam Nguyên sẽ lấy danh nghĩa công ty hoàng gia để đầu tư vào một công ty mới, chúng tôi sẽ đầu tư tám mươi triệu đô la Mỹ, chiếm sáu mươi lăm phần trăm cổ phần. Đây là giới hạn mà chúng tôi có thể chịu đựng được. ”Lý Vũ Hân cười nói.

“Vậy thì thật đáng tiếc. Các điều kiện mà cô đưa ra thực sự khác xa với tiền đề mà chúng ta có thể hợp tác. Nếu quý công ty thực sự như thế này, chúng tôi chỉ có thể nói xin lỗi.” Nét mặt Ravel bình tĩnh thong thả. Vẻ mặt hờ hững của anh ta khiến Lý Vũ Hân thực sự hơi căng thẳng và bối rối.

“Không thành vấn đề, thưa ông Ravel, chúng tôi có một câu nói cổ rằng kinh doanh không thành thì vẫn còn nghĩa tình, kể cả khi việc làm ăn thương lượng không thành, thì việc làm quen với ông Ravel, một quý ông lịch lãm cũng không phải là vô ích, cũng không uổng công tôi lặn lội xa xôi đến nước D một chuyến. Ngoài ra, dù sao thì tôi cũng đã đến nước D rồi, tôi cũng vừa hay chuẩn bị ở lại nước D chơi một thời gian.”

“Dù nói thế nào cũng phải cảm ơn ông Ravel và lòng nhiệt tình hiếu khách của quý công ty đối với tôi cũng như công ty của chúng tôi. Nhất định phải cho tôi biết để tôi có thể cố gắng hết sức với tư cách là một chủ nhà.” Lý Vũ Hân cười kiên quyết nói với Ravel.

Nghe Lý Vũ Hân nói vậy, Ravel hơi ngạc nhiên hỏi: “Cô Lý muốn về nước sao?”

“Không, tôi vừa nói rồi, nếu đã bay lâu như thế mới đến được nước D một chuyến, tất nhiên tôi phải cố gắng vui chơi và thăm quan đất nước D, cảm nhận sức hấp dẫn của đất nước D chút. Nhân viên công ty chúng tôi sẽ về nước tối nay, có thể vài ngày tới tôi cũng sẽ về nước. Ông Ravel, một lần nữa xin cảm ơn sự đón tiếp nồng hậu của ông. Nếu ông cần tìm đối tác cho bất kỳ dự án hợp tác mới nào trong tương lai, Tập đoàn Tam Nguyên của chúng tôi vẫn rất có thành ý như trước. Xin chào ông trước, ông Ravel. “Lý Vũ Hân nói xong thì vươn tay ra phía Ravel.

“À, được, tạm biệt.” Ravel căng thẳng bắt tay Lý Vũ Hân.

Lý Vũ Hân cuối cùng còn mỉm cười với Ravel, rồi cùng Diệp Lăng Thiên bước ra khỏi văn phòng của Ravel.

“Em nhìn thấy sự kinh ngạc và hoảng sợ của Ravel. Em nghĩ suy đoán của anh có thể đúng rồi. Giờ em càng ngày càng tự tin. Đi thôi, lần này chúng ta thực sự phải đến nước D để vui chơi thăm thú mọi nơi. Em thấy, lần này có thể coi là một chuyến du lịch từ phí công tác, thật là một điều tuyệt vời, kể từ khi trở về nước tiếp quản công ty, em chưa bao giờ được ra nước ngoài du lịch, thật là vừa khéo.” Lý Vũ Hân đột nhiên từ một người phụ nữ mạnh mẽ trở thành một cô gái nhỏ, vui vẻ nói.

Nhìn thấy bộ dạng này của Lý Vũ Hân, Diệp Lăng Thiên mỉm cười đi theo sau cô.

Sau khi trở về khách sạn, Lý Vũ Hân lại triệu tập toàn bộ nhân viên lại họp, nội dung cuộc họp là đàm phán đã không thành công, bảo Hoàng Linh lập tức đặt ngay chuyến bay về nước sớm nhất cho nhóm người đó về, cô và Diệp Lăng Thiên sẽ ở lại.

Trên thực tế, sau khi nhìn thấy thái độ của Ravel, Lý Vũ Hân đã rất tin tưởng vào kế hoạch này. Tuy nhiên, để làm giống thật, cô cũng coi mọi thứ như thật mà làm. Đối với một dự án lớn như vậy, tiền mua vé máy bay cũng không đáng kể.

Cũng vì thế mà mấy nhân viên công ty cứ như người đến hóng hớt kéo hành lý bay mười tiếng mới đến được Paris, sau đó ở trong khách sạn ngủ vài ngày, ngoại trừ dự một bữa tiệc chiêu đãi thì không phải làm gì mà đã quay về. Nếu không có gì trục trặc, nhóm của họ sẽ bay trở lại Paris sau vài ngày nữa. Nếu nói đi công tác nước ngoài là một việc khiến người ta chết vì ghen tị, thì đối với tập đoàn Tam Nguyên mà nói, chuyến công tác này tuyệt đối không đáng để ghen tị.

Buổi tối hôm đó, một đoàn người lên xe chiếc xe thuê đi đến sân bay, mà bà chủ Lý Vũ Hân cũng rất tình cảm đích thân đến sân bay tiễn mọi người, hành động đó khiến mọi người đều cảm động, bất kể có phải là biểu diễn hay không thì điều này cũng phản ánh sự xem trọng của bà chủ đối với nhân viên, mà Diệp Lăng Thiên biết rằng Lý Vũ Hân không phải là người có thể làm ra mấy chuyện phô trương.
 
Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ
Chương 63


CHƯƠNG 63: HỢP TÁC (6)

“Chúng ta cũng đi thôi.” Đợi sau khi mọi người đều đã vào sân bay, Lý Vũ Hân nói với Diệp Lăng Thiên.

“Được.” Diệp Lăng Thiên gật đầu, lúc chuẩn bị xoay người gọi xe lại bị Lý Vũ Hân kéo về.

“Anh đi đâu thế? Ý tôi là chúng ta cũng đi, không phải nói du lịch sao? Đúng lúc ở đang ở sân bay, chúng ta mua vé thôi.” Lý Vũ Hân kéo anh lại nói.

“Hả?” Diệp Lăng Thiên trợn to mắt, sau đó nói: “Bây giờ đã là buổi tối rồi, muốn đi thì mai hẳn đi.”

“Không muốn trở về khách sạn, ở lại trong khách sạn và thành phố sẽ cảm thấy áp lực.” Lý Vũ Hân nói xong lại tiếp tục: “Tôi muốn đi Provence, tôi từng xem tiểu thuyết ‘Provence’ của Mel người nước C viết, tôi cảm thấy nơi này rất đẹp, trước đây tôi đã muốn đi xem thử rồi. Vốn cho rằng lần này chỉ ở Paris, không ngờ có thể có cơ hội đi qua xem thử. Tôi đã kiểm tra trước rồi, lúc này có lẽ là lúc hoa oải hương ở Provence nở đẹp nhất đúng không?”

“Đi mua vé trước rồi sáng mai hãy đi, ít nhất cô phải về khách sạn lấy hành lý, sau đó tắm rửa rồi ngủ một giấc, cho tinh thần thoải mái rồi mai đi. Mấy ngày nay cô vẫn luôn bị vây trong áp lực cao độ, cho nên, cô vẫn nên để mình thả lỏng một đêm đã.” Diệp Lăng Thiên cười cười, từ chối cho ý kiến nói.

“Được rồi, anh nói đúng, thật ra bây giờ là lúc tôi căng thẳng nhất. Chỉ là tôi không muốn suy nghĩ, tôi hơi sợ hãi đi suy nghĩ kết quả của chuyện, cũng rất ghét quá trình đợi kết quả, cho nên tôi mới muốn nhanh chóng đi Provence, tôi hy vọng sau khi đến nơi đó có thể khiến tôi quên đi chuyện công việc.” Lý Vũ Hân đột nhiên thở dài nói.

“Áp lực đều là tự cô đem lại, nếu cô không thể thả lỏng, thì cho dù cô đi đến đâu cũng không thể nào khiến mình thả lỏng được. Đi thôi, đi mua vé máy bay ngày mai đi.” Diệp Lăng Thiên thản nhiên nói, sau đó dẫn Lý Vũ Hân đến sân bay mua vé.

Sáng sớm hôm sau hai người Lý Vũ Hân và Diệp Lăng Thiên cùng đi Provence, đến Provence rồi, Lý Vũ Hân lập tức hoàn toàn bị say mê, giống như lần này cô đến nước D chỉ là đi du lịch vậy, thoả thích thưởng thức cảnh đẹp nơi này, say mê tất cả mọi thứ ở đây.

Đêm đó, Lý Vũ Hân đăng lên Facebook một bài viết, trong đó cô nói: “Provence không phải một cái tên khu vực bình thường, nó đại diện cho cách sống đơn giản vô tư, nhẹ nhàng lười nhác, một nơi không quan tâm thiệt hơn, nhàn rỗi nhìn hoa nở hoa rơi trước sân, đi ở tuỳ ý, tâm trạng nhàn nhã thoải mái. Nếu du lịch là vì thoát khỏi gông cùm xiềng xích của cuộc sống, thì Provence sẽ khiến bạn quên đi tất cả mọi thứ.”

“Provence có một sức quyến rũ không tầm thường… thời tiết khó mà đoán trước, gió thổi ấm áp, gió biển cuồng cuộn, địa thế lên xuống thoải mái, đồng bằng rộng lớn, đường núi hiểm trở, hẻm núi tịch mịch, pháo đài cổ im lìm, núi non uốn lượn và đô thị náo nhiệt, tất cả đều được bày ra một cách hấp dẫn ở đất nước D này. Khoảng tháng 7 tháng 8 hoa oải hương đón gió nở rộ, màu sắc rực rỡ trải khắp khe núi xanh biếc, mùi hương hơi cay kết hợp với mùi thơm cỏ xanh bị phơi nắng, đan chéo thành hương thơm khiến người ta khó quên nhất ở miền Nam nước D.”

“Provence, một nơi đến đây rồi sẽ không muốn về, chỉ cần yên tĩnh ngồi trên bãi cỏ ngắm hoa oải hương đón gió phấp phới, nhìn mây trắng lúc đến khi đi, ít nhất tôi là như thế.”

Theo những lời này có thể nhìn ra hai ngày này Lý Vũ Hân ở lại Provence vui vẻ bao nhiêu. Nhưng ngày tháng tốt đẹp luôn có hạn, sáng sớm ngày thứ ba, Lý Vũ Hân đã nhận được cuộc gọi Ravel tự mình gọi đến. Vì cần phiên dịch, cho nên người nghe máy là Diệp Lăng Thiên.

“Tôi là phiên dịch viên, đây là điện thoại của Tổng Giám đốc Lý, Lý Vũ Hân. Bây giờ Tổng Giám đốc Lý đang ở bên cạnh tôi, có việc gì anh cứ nói.” Diệp Lăng Thiên nói thẳng.

“Quý cô Lý tôn kính, xin chào, sau khi cấp cao của công ty chúng tôi bàn bạc mấy ngày, chúng tôi đều nhất trí cảm thấy, xét theo thành ý của quý công ty với hạng mục này, thực lực của quý công ty và sức hấp dẫn của riêng quý cô Lý, chúng tôi vẫn quyết định tham gia vào trong hạng mục quý công ty đề nghị. Tôi cảm thấy hai bên chúng ta có thể gặp mặt bàn lại lần nữa, trao đổi tính khả thi của việc hợp tác.” Ravel thẳng thắn.

“Được thôi, anh nói với anh ta là ngày mai tôi sẽ tới tìm anh ta.” Sau khi Lý Vũ Hân nghe thấy Diệp Lăng Thiên phiên dịch cho mình xong thì vội nói.

Diệp Lăng Thiên khựng lại một lát, sau đó nói với Ravel: “Ngài Ravel, vô cùng xin lỗi, công ty chúng tôi đã huỷ bỏ hạng mục này rồi, có lẽ lãnh đạo của tập đoàn đang tìm bạn hợp tác khác cũng không chừng. Bây giờ tôi đang đi du lịch ở Provence, cho nên cũng không hiểu rõ tình hình trước mắt của công ty. Nhưng mấy ngày trước sau khi tôi báo cáo tin tức hợp tác thất bại của chúng ta với tập đoàn, trụ sở chính của tập đoàn đã tuyên bố huỷ bỏ hạng mục này rồi. Cho nên thật sự rất xin lỗi, ngài Ravel, nếu không thế này nhé, bên phía tôi còn được nghỉ thêm ba ngày nữa, đợi sau khi tôi kết thúc ngày nghỉ sẽ gọi điện thoại hỏi công ty một tiếng, xem thử hạng mục này có còn tiếp tục được hay không, nếu còn tiếp tục tôi sẽ báo cáo việc này với tập đoàn.”

“Vậy sao, thế được rồi, làm phiền cô Lý quá. Nhưng cô Lý, tập đoàn Ale chúng tôi cực kỳ có thành ý muốn hợp tác với các cô. Hơn nữa tôi cũng hiểu rất rõ hợp tác với chúng tôi là sự lựa chọn tốt nhất của các cô. Cho nên mong cô Lý có thể suy nghĩ cẩn thận chuyện này.” Ravel nói tiếp.

“Anh ta nói sao?” Lý Vũ Hân vẫn không hay biết gì hơi khó hiểu vì rõ ràng mình chỉ nói mấy câu, sao Diệp Lăng Thiên lại dịch ra một đoạn dài như vậy.

“Cái này thì tôi biết, tôi đã nhìn thấy thành ý của quý công ty, cũng hiểu hợp tác với quý công ty là sự lựa chọn tốt nhất của chúng tôi. Nhưng yêu cầu quý công ty đưa ra thật sự chúng tôi không chấp nhận được. Giới hạn tập đoàn cho tôi là tám mươi triệu đầu tư 65% cổ phần, đây là giới hạn, vượt qua nó, tôi không có quyền đồng ý. Cho nên tôi chỉ có thể bày tỏ sự tiếc nuối với anh. Đương nhiên, đợi sau khi tôi kết thúc ngày nghỉ về nước sẽ tìm lãnh đạo báo cáo ý của anh.” Diệp Thanh Lam hoàn toàn không phiên dịch cho Lý Vũ Hân, trực tiếp nói với Ravel.

“Diệp Lăng Thiên, anh làm cái gì vậy? Anh tuyệt đối đừng có nói lung tung.” Lý Vũ Hân lập tức trở nên nóng nảy.

Diệp Lăng Thiên giơ ngón tay với cô, ý bảo cô đừng lên tiếng, sau đó thấy Ravel ở đầu bên kia chần chừ một lát rồi nói: “Cô Lý, về cách phân chia cổ phần, tôi cảm thấy chúng ta có thể bàn lại. Hai ngày nay tôi cố ý mời các cấp cao họp, cá nhân tôi cũng cho rằng nguyên tắc phân chia 50% cổ phần của công ty sau nghiên cứu lần trước là không phù hợp với thực tế. Cho nên lần này sau khi mở hai cuộc họp, chúng tôi cảm thấy có thể nhượng bộ một vài chỗ.”
 
Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ
Chương 64


CHƯƠNG 64: HỢP TÁC (7)

“Ngài Ravel, nói thật nhé, sau khi gặp mặt trao đổi lần trước, tôi hoàn toàn không nhìn thấy thành ý của công ty Ale các anh với hạng mục này, các anh đưa ra 50% cổ phần công ty, hơn nữa không hề cho cơ hội thương lượng, khiến chúng tôi cảm thấy thái độ của các anh rất không có trách nhiệm, điều kiện này cũng rất không phù hợp với quy tắc kinh doanh. Tập đoàn của chúng tôi đang tìm kiếm bạn hợp tác khác ở châu Âu, chẳng mấy chốc tôi sẽ có thể bàn bạc với công ty khác, trên cơ bản kế hoạch hợp tác với quý công ty đã bị loại bỏ khỏi lịch trình trong ngày của chúng tôi rồi. Cho nên ngài Ravel, tôi chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi với anh.”

“Nhưng dù thế nào, tôi cảm thấy ngài Ravel là một quý ông cực kỳ tao nhã, được quen anh tôi rất vui vẻ. Bên này có bạn đang đợi tôi, tôi sẽ không nhiều lời nữa, tạm biệt.” Diệp Lăng Thiên nói xong câu cuối thì cúp máy.

“Diệp Lăng Thiên, cuối cùng anh đang làm cái quỷ gì vậy? Anh nói vớ vẩn cái gì đó, anh có ý gì?” Cuối cùng cũng đợi được Diệp Lăng Thiên cúp máy, Lý Vũ Hân lập tức nhảy dựng lên. Thật ra cô đã sớm muốn chất vấn Diệp Lăng Thiên, thậm chí còn muốn giật điện thoại. Nhưng vì cô không hiểu tiếng Pháp, cho dù lấy lại cũng không có tác dụng gì, cho nên chỉ có thể kiên nhẫn đợi Diệp Lăng Thiên nói hết.

Diệp Lăng Thiên nhìn Lý Vũ Hân, sau đó để điện thoại của cô lên bàn nói: “Tôi nói với ông ta, công ty của các cô đã không muốn hợp tác với bọn họ nữa rồi, đã huỷ kế hoạch hợp tác với công ty của bọn họ, bây giờ đang tìm công ty hợp tác khác. Chỉ thế thôi.”

“Cái gì hả? Diệp Lăng Thiên, anh… anh…” Sau khi nghe thấy Diệp Lăng Thiên trả lời, Lý Vũ Hân tức giận đến run rẩy chỉ vào anh, một lúc lâu vẫn không nói nên lời, môi cũng muốn đen lại.

“Đừng căng thẳng, yên tâm đi, tôi sẽ không hại cô đâu, tôi là đang giúp cô đấy. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ chiều nay hoặc sáng mai Ravel sẽ chạy tới Provence tìm cô.” Diệp Lăng Thiên nhìn Lý Vũ Hân bình tĩnh nói.

“Anh dựa vào cái gì mà chắc chắn vậy.” Lý Vũ Hân lạnh lùng nhìn Diệp Lăng Thiên.

“Không dựa vào cái gì cả, chỉ đoán thôi. Lúc anh ta tới tìm cô nên nhớ đừng đồng ý dễ dàng, làm ra vẻ từ chối, nhất định phải đợi Ravel chủ động đồng ý giới hạn 65% cổ phần cô mới chịu.” Diệp Lăng Thiên vừa châm thuốc vừa nói.

“Diệp Lăng Thiên, nếu Ravel không đến tìm tôi, tôi sẽ không để yên cho anh đâu.” Lý Vũ Hân nhìn Diệp Lăng Thiên, cuối cùng thở phì phì bỏ đi.

Cả buổi chiều cô đều không ra ngoài, vẫn ở mãi trong phòng. Diệp Lăng Thiên biết cô đang tức giận, tức giận vì mình tự quyết định, đồng thời cũng đang lo lắng. Vốn tình hình đã nằm trong phạm vi khống chế của cô, cuối cùng, hành động của Diệp Lăng Thiên khiến tình hình vốn đang có hy vọng lại trở thành một lần mạo hiểm không có lý do, ít nhất Lý Vũ Hân cho rằng như vậy.

Ngay hôm đó, lúc đến chạng vạng, Lý Vũ Hân vô cùng lo lắng gõ cửa phòng của Diệp Lăng Thiên, đưa điện thoại vào tay anh nói: “Mau, mau nghe điện thoại, của Ravel đấy. Diệp Lăng Thiên, nếu lần này anh lại không nghe tôi mà nói lung tung, tôi thật sự sẽ giết anh.”

Diệp Lăng Thiên không để ý đến uy h**p không có chút sức mạnh của Lý Vũ Hân, nghe máy nói: “Xin chào ngài Ravel.”

“Xin chào cô Lý, bây giờ tôi đã đến Provence rồi, xin hỏi có thể mời cô Lý ra ngoài cũng nhau ăn bữa tối không?”

“Cái này…” Diệp Lăng Thiên lại do dự nói.

“Tôi không có ý gì khác, chỉ muốn mời cô Lý ăn một bữa cơm thôi. Cho dù nói thế nào chúng ta cũng là bạn bè có đúng không. Hơn nữa tôi cố ý chạy từ Paris đến Provence, chẳng lẽ cô Lý không thể nể mặt một chút sao?”

“Được rồi, anh nói địa chỉ đi.” Cuối cùng Diệp Lăng Thiên vẫn sảng khoái đồng ý.

“Diệp Lăng Thiên.” Lần này Lý Vũ Hân thật sự muốn nổi điên.

“Lần này không phải tôi tự quyết định nói gì, hơn nữa hoàn toàn không cần phiên dịch cho cô nghe. Chỉ là anh ta đã đến Provence rồi, mời cô đi ăn bữa tối, tôi đã đồng ý thay cô, chỉ đơn giản như vậy thôi, thời gian cũng xấp xỉ rồi, chúng ta đi thôi.” Diệp Lăng Thiên bình tĩnh nói.

“Diệp Lăng Thiên, cho dù có phải nội dung quan trọng không, anh đều phải phiên dịch cho tôi nghe xong, tôi nói cái gì anh lại phiên dịch qua bên kia. Anh phải nhớ kỹ, anh là phiên dịch viên chứ không phải Tổng Giám đốc, xảy ra vấn đề anh không chịu trách nhiệm nổi, và tôi cũng thế.” Lý Vũ Hân cực kỳ tức giận nói với Diệp Lăng Thiên, phất tay áo rời đi.

Diệp Lăng Thiên cười nhìn dáng vẻ của cô, sau đó cũng đi ra ngoài theo.

“Diệp Lăng Thiên, vì sao anh chắc chắn Ravel sẽ đến đây tìm tôi, hơn nữa còn gấp gáp vậy?” Ngồi trên xe, Lý Vũ Hân hỏi Diệp Lăng Thiên.

“Đoán.”

“Anh cho rằng tôi là đứa nhỏ ba tuổi à? Chuyện này có thể đoán được hả? Nếu anh đã không muốn nói thì tôi cũng sẽ không hỏi, có đôi khi tôi thật sự không hiểu anh, anh khiến tôi cảm thấy ngày càng bí ẩn. Anh hoàn toàn không giống một người tốt nghiệp cấp hai xong đã đi lính, giống một cao nhân lánh đời đi ra từ trong rừng sâu núi thẳm hơn. Ai cũng không biết trên người anh cất giấu bao nhiêu bí mật, cũng không biết anh còn có bản lĩnh gì. Lúc đó Hứa Hiểu Tinh nói anh là một người có chuyện xưa, khiến người ta rất muốn tìm hiểu anh như đi tìm tòi một câu đố chưa có lời giải vậy. Bây giờ, tôi cũng có cảm giác này.” Lý Vũ Hân nhìn Diệp Lăng Thiên nói.

“Tôi chỉ là một người bình thường thôi, nếu tôi thật sự là cao nhân lánh đời, tôi cũng không thể đi làm bảo vệ.” Diệp Lăng Thiên bình tĩnh nói.

“Vì sao anh muốn đi làm bảo vệ tôi không biết, chỉ dựa vào tiếng Pháp đủ tiêu chuẩn lại xuất sắc này của anh đã đủ để sống cuộc sống rất tốt rồi. Nhưng anh lại cứ thích che thích giấu, lúc trước còn thà rằng đi làm bảo vệ trông nhà kho, đây cũng là lý do tôi nhìn không hiểu anh.”

“Nói thật, tôi hơi ghét anh, ghét anh cứ hay tự quyết định. Người như anh hoàn toàn không biết xét thời cơ, đây là tôi xem anh như bạn bè mới không so đo với anh. Nếu anh đổi chỗ làm việc, anh đã bị lãnh đạo đuổi từ lâu rồi. Cho dù anh làm có đúng không, anh đều phải làm từng bước theo quy tắc, nghe theo cấp trên. Nếu ngay cả nhân viên của mình cũng không thể điều khiển, vậy cấp trên chắc chắn là một cấp trên thất bại. Cho nên không có lãnh đạo nào chấp nhận được cấp dưới cãi lại mình, có lẽ anh cũng hiểu đạo lý này.” Lý Vũ Hân còn nói tiếp.

Diệp Lăng Thiên vẫn im lặng như trước, nhưng lời nói của Lý Vũ Hân lại khiến trong lòng anh hơi run rẩy. Trước giờ anh đều là người hy vọng nắm giữ số phận trong tay mình, cho nên có đôi khi, anh rất chuyên quyền độc đoán. Nhưng anh đã quên, anh bây giờ đã không phải là anh trên chiến trường nữa, mà chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn thôi.
 
Tổng Tài Mỹ Nhân Yêu Cận Vệ
Chương 65


CHƯƠNG 65: HỢP TÁC (8)

“Sao thế? Có phải tôi nói gì sai rồi không? Tôi không có ý muốn dạy dỗ anh, tôi chỉ là… chỉ là nhắc nhở anh như một người bạn thôi. Đây là quy tắc của xã hội, nếu anh đã bước vào xã hội thì nhất định phải hoà nhập với nó, nếu không anh chắc chắn sẽ đụng đến đầu rơi máu chảy.” Lý Vũ Hân thấy Diệp Lăng Thiên im lặng thì nói tiếp.

“Hiểu rồi.” Anh cười đáp.

Sau đó hai người bèn đến khách sạn Ravel ở, trên bàn ăn, Ravel đã ngồi đợi với phiên dịch của anh ta. Trên bàn để món ngon và rượu vang đỏ, đợi sau khi Lý Vũ Hân và Diệp Lăng Thiên ngồi xuống, Ravel bắt đầu nhiệt tình chào hỏi.

“Cô Lý tôn kính, rất cảm ơn cô có thể đến nơi hẹn, đây đều là món ăn ngon chính cống nhất của Provence của nước D chúng tôi, hy vọng cô có thể thích. Còn nữa, chai rượu này là tôi mang đến từ Paris, cũng là rượu mà ba tôi cất giấu, hàng không bán của Lafite, cô thử xem.” Ravel nhiệt tình nói với Lý Vũ Hân.

“Cực kỳ cảm ơn sự nhiệt tình của ngài Ravel, tôi rất hân hạnh. Nhưng thật xin lỗi, tôi thật sự không uống rượu vang đỏ được. Anh cũng biết đấy, lần trước tôi chỉ uống một ly đã say. Tôi nghĩ, vẫn nên để phiên dịch viên cũng là bạn của tôi Diệp Lăng Thiên nhận thay tôi vậy.” Lý Vũ Hân khó xử nói.

“Ôi, thế thì hơi đáng tiếc, rượu vang đỏ này thật sự là rượu ngon, cũng như bảo bối của ba tôi vậy. Nếu hôm nay không phải nói cầm đến chiêu đãi cô Lý, chắc chắn ba tôi sẽ không nỡ đưa thứ mình yêu thích cho tôi đâu. Nào, ngài Diệp, mời nếm thử.” Ravel cười nói với Diệp Lăng Thiên.

Diệp Lăng Thiên gật đầu, bưng ly rượu lên nếm một ngụm.

“Sao, rượu này ngon chứ?”

“Rất ngon.” Diệp Lăng Thiên gật đầu nói, thật ra anh là một người rất không thích rượu vang đỏ. Tuy anh có thể nếm ra được đây là Lafite chính cống, nhưng anh vẫn cảm thấy rượu này thật sự không ngon bằng rượu trắng.

“Vừa nhìn ngài Diệp đã biết là một người hiểu về rượu vang đỏ, nào, chúng ta cụng ly.” Ravel cười ha hả cụng ly với Diệp Lăng Thiên.

“Ngài Ravel, tôi nghĩ hôm nay anh mời tôi ăn cơm cũng không đơn giản chỉ là ăn cơm thôi nhỉ?” Lý Vũ Hân thấy đã trò chuyện xong rồi, thời cơ cũng đã đến, cho nên bắt đầu nói tới việc chính.

Vì lần này Ravel mang theo phiên dịch, cho nên Diệp Lăng Thiên thoải mái hơn không ít.

“Cô Lý, là thế này, trong điện thoại tôi cũng có nói rồi, chủ yếu là vì chuyện hạng mục này. Công ty chúng tôi cảm thấy cực kỳ hứng thú với nó, cũng rất có thành ý. Cho nên, hôm nay tôi tới đây vẫn là muốn trao đổi ý kiến hợp tác giữa chúng ta một chút.” Ravel bắt đầu nghiêm túc nói.

Diệp Lăng Thiên phiên dịch nguyên câu lại với Lý Vũ Hân, sau đó lại nói với cô: “Nhớ phải vờ thả để bắt, cô nhìn giọng điệu Ravel nói chuyện là biết, anh ta còn đang tiếp tục giả vờ.”

“Tôi biết.” Lý Vũ Hân gật đầu, sau đó nói với Ravel: “Thật xin lỗi, ngài Ravel, tôi nghĩ tôi đã nói trong điện thoại rất rõ ràng rồi. Công ty chúng tôi thật sự không thể chấp nhận được điều kiện quý công ty đưa ra, cho nên công ty chúng tôi đã huỷ kế hoạch hợp tác với quý công ty rồi. Bây giờ trụ sở chính của tập đoàn chúng tôi đang tìm bạn hợp tác khác, đang chuẩn bị phát triển một mình.”

“Tuy tôi rất muốn hợp tác với quý công ty, nhưng tôi cũng không có cách nào hoàn toàn thay đổi tình huống bây giờ. Chúng ta đều là người làm ăn, tất cả đều phải đặt lợi ích của công ty lên hàng đầu, tôi nghĩ có lẽ ngài Ravel có thể hiểu cho tôi.”

“Hiểu, đương nhiên là hiểu. Nhưng cô Lý à, cô cũng hiểu địa vị và sức ảnh hưởng của công ty Ale chúng tôi trong ngành khách sạn là có một không hai ở cả nước D, hợp tác với chúng tôi là sự lựa chọn tốt nhất của các cô. Tôi nghĩ các cô không nên bỏ qua cơ hội hợp tác với chúng tôi, đây cũng có thể xem như thiệt hại nặng nề với các cô.

“Tôi biết tập đoàn Tam Nguyên các cô muốn mở ra cánh cổng ngành khách sạn châu Âu qua hạng mục lần này. Chính vì thế, hợp tác với tập đoàn của chúng tôi mới là sự lựa chọn tốt nhất của các cô. Cho dù sức ảnh hưởng của thương hiệu hay kinh nghiệm, các cô đều có thể học được điều tốt nhất từ phía chúng tôi, điều này những người khác không sánh bằng được. Tôi cảm thấy cô không nên bỏ qua cơ hội tốt như vậy.” Ravel tiếp tục khuyên bảo Lý Vũ Hân.

“Những điều này tôi hiểu cả, nếu không tôi cũng sẽ không dẫn nhiều người như vậy bay đến Paris gặp anh. Nhưng điều kiện của quý công ty khiến một vài cổ đông trong tập đoàn chúng tôi cảm thấy các anh không có thành ý, cho nên từ chối việc tiếp tục hợp tác với công ty các anh.”

“Nói thật, cá nhân tôi cũng cho rằng điều kiện công ty cách anh đưa ra quá khắt khe. Tuy chúng tôi có mục đích học tập kinh nghiệm, nhưng chúng tôi cũng hy vọng có thể có được lợi nhuận. Dù sau con số đầu tư của chúng tôi lần này không tính là nhỏ, chúng tôi nhất định phải có lấy lại, như vậy chúng tôi mới có thể nói rõ với cổ đông của mình. Chúng tôi cũng có giới hạn của riêng mình, mà điều kiện công ty các anh đưa ra thật sự đã vượt qua giới hạn của chúng tôi rất nhiều. Cho nên dù tôi rất muốn hợp tác với công ty cũng là có lòng mà không có sức, xin lỗi ngài Ravel.”

Lý Vũ Hân là một người phụ nữ rất thông minh, IQ tuyệt đối không thua Diệp Lăng Thiên, chỉ là kiến thức của cô không phong phú bằng anh, hơn nữa cũng là trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường. Làm người dẫn đầu, đứng giữa được mất, chắc chắn IQ sẽ bị cảm xúc làm ảnh hưởng.

“Cái này tôi có thể hiểu, cho nên công ty chúng tôi lại mở cuộc họp khẩn cấp để thảo luận chuyện này, vì bày tỏ thành ý của chúng tôi với hạng mục, chúng tôi cảm thấy mình có thể nhượng bộ thích hợp, chúng ta có thể bàn lại điều kiện.” Ravel vội vàng nói.

“Nhưng thưa ngài Ravel, tập đoàn chúng tôi đã tuyên bố huỷ bỏ kế hoạch hợp tác với quý công ty rồi. Hơn nữa, nhân viên tôi dẫn đến để bàn chuyện hợp tác đều đã về nước hết, tôi…” Lý Vũ Hân còn chưa nói xong đã bị Ravel ngắt lời.

“Quý cô Lý, chúng ta đều là Giám đốc chuyên nghiệp, là một Giám đốc chuyên nghiệp, chỉ cần có thể tạo nên lợi ích lớn nhất với công ty, những chuyện còn lại đều không thành vấn đề có đúng không? Tôi tin chỉ cần quý công ty có thể đạt được lợi ích từ trong hợp tác của chúng ta, sẽ không có ai phản đối chuyện hợp tác với công ty Ale chúng tôi đâu.” Ravel rất tự tin nói.

“Được, nếu ngài Ravel đã nói thế, điều kiện bay giờ của các anh là gì?” Lý Vũ Hân làm ra vẻ khó xử.

“Chúng tôi chỉ cần 45% cổ phần của công ty, điều kiện còn lại không thay đổi, cô Lý, đây đã là nhượng bộ lớn nhất của chúng tôi rồi.” Ravel uống một ngụm rượu, sau đó nói.
 
Back
Top Bottom