Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Phu Nhân Vô Tâm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Phu Nhân Vô Tâm
Chương 140: Bảo bối


Sáng sớm hôm nay, một việc rất chi là khủng khiếp xảy ra với gia đình trú tại Cảnh Thư.

Khải Minh Kiệt mặt đần thối, nhìn Mộc Thanh Tuyết và Mộc Minh Quân đang người nằm người ngồi trên sofa, cả hai cùng đọc sách.

Mộc Thanh Tuyết thấy hắn ngạc nhiên thì cũng tò mò hỏi. "Nhìn gì vậy?"

Như thể vẫn chưa tin vào mắt mình, Khải Minh Kiệt chớp chớp mắt. "Hôm nay em dậy sớm?"

"Ừ."

"Tự em dậy?"

"Ừ."

"Sáng sớm?"

"Ừ."

Khải Minh Kiệt chớp mắt thêm vài lần. Rồi hắn nheo mắt lại, như thể đang lườm Mộc Thanh Tuyết.

Cô rợn người. "Sao nào?"

"Cô không phải vợ tôi. Tiểu Tuyết đâu, trả lại đây."

Mộc Minh Quân được thể tiếp lời, "Mẹ, từ chối tiếp nhận kìa, chúng ta dọn đi đi."

Mộc Thanh Tuyết thản nhiên quay đầu đi. "Thỉnh thoảng lên cơn điên thôi. Chứ nếu phải dọn đi thì phải là hắn."

Khải Minh Kiệt nhận ra đúng là người vợ vô tâm của mình. Hắn lon ton chạy lại chỗ cô nằm, tay khoanh gọn gàng trên ghế.

"Sao nay em dậy sớm thế?"

"Tối qua nói rồi còn gì. Bố mẹ về đó."

"Bay qua đêm luôn?"

"Ừm, thấy yêu em không."

Khải Minh Kiệt lại nheo mắt vào. Đúng là yêu thương con gái thật, không màng thể chất ngày càng kém đi của tuổi già, lại bay qua đêm về nước chỉ để gặp con gái.

Xem ra đây chính là mục tiêu của ngày hôm nay rồi! Muốn cưới vợ phải qua cửa của bố mẹ đã!

Khải Minh Kiệt trong phút chốc lại tràn đầy năng lượng. Hắn bật dậy, "Mấy giờ đón họ?"

Mộc Thanh Tuyết đưa mắt nhìn đồng hồ. "Ừm, mười phút nữa đi."

"Hiểu rồi." Khải Minh Kiệt chạy bắn đi, giây trước còn ở trước mặt, giây sau đã không thấy đâu.

.....

Tại Mộc gia, một căn biệt thự không nhỏ, rộng rãi thoáng đãng, hệt như là Khải gia hùng vĩ.

Gia đình ba người. Khải Minh Kiệt lục lại trí nhớ. Căn biệt thự này có ở đây từ khi nào? Hắn đã đi qua nơi này cả nghìn lần, nhưng chưa từng thấy nó.

Hắn quay sang Mộc Thanh Tuyết. "Em mới xây nó sao?"

"Ừ, xây tặng bố mẹ."

"Con cái hiếu thảo."

"Cũng chẳng biết anh có hiếu ở đâu."

Đi vào trong căn biệt thự, Khải Minh Kiệt ít nhiều cũng hồi hộp. Tuy ngoài mặt vẫn ra vẻ điềm đạm như thường, nhưng lần đầu gặp bố mẹ vợ, phải chú ý cư xử sao cho xứng với con gái cành vàng lá ngọc của bọn họ.

Cánh cửa phòng mở ra, Mộc Thanh Tuyết chào lớn. "Hi!"

Từ chiếc sofa quay lưng về phía cửa, cặp vợ chồng có tuổi quay đầu lại.

Phương Liên mừng rỡ:

"Tiểu Tuyết!"

.....

Khải Minh Kiệt ngồi đối diện với Mộc Thanh Thiệu. Mặc dù khuôn mặt trong rất điềm tĩnh nhưng thật chất lòng bàn tay sớm đã đổ mồ hôi.

Người đàn ông này vừa nhìn đã biết đích thị là cha đẻ của Mộc Thanh Tuyết, từ ngoại hình cho tới tính cách, giống nhau một trời một vực!

Mộc Thanh Thiệu nheo mắt, thầm đánh giá vị khách trẻ trước mặt. "Cậu là chồng cũ của con gái tôi?"

Khải Minh Kiệt thành thật. "Vâng."

"Lấy tư cách gì đến đây?"

"Bạn của cô ấy."

Mộc Thanh Thiệu nhướn mày. Thì ra cũng biết suy nghĩ, nếu nói lấy tư cách là bố của Mộc Minh Quân, hay là chồng mới của Mộc Thanh Tuyết, coi trừng ông xé xác hắn ra. Nếu nói là bạn của cô, được cô đưa theo tới đây, ông có muốn cũng không đuổi đi được.

Trong lúc đó, Mộc Thanh Tuyết và Phương Liên tình cảm mặn nồng bên cạnh Mộc Minh Quân, cùng hóng kịch giữa bố vợ và con rể.

Mộc Thanh Tuyết tựa đầu vào vai mẹ. "Hai người này cứ đấu đá nhau thế nhỉ?"

"Hơ, tranh giành con đấy, bảo sao không đấu đá nhau được." Phương Liên xoa đầu cô.

Mộc Thanh Tuyết khó hiểu. "Bố có mẹ rồi mà."

"Vợ thì cứ có, còn con gái vẫn phải giữ chứ."

"Hai mẹ con mình bỏ trốn đi."

"Ý tưởng hay đấy."

"Hai người định bỏ trốn đi đâu?"

Từ trên cầu thang, Mộc Thanh Nhật bước xuống. Mộc Minh Quân nhìn thấy thần tượng lại phấn khởi, "Chú!"

Mộc Thanh Nhật tiến tới xoa đầu rối tung tóc của cậu nhóc. "Chà, cháu trai lâu lắm mới gặp, đã lớn thế này rồi!"

"Anh, nay không đi làm hả?"

"Không, anh đặc biệt nghỉ làm để chơi với em đấy. Sao, cảm động không?"

"Hơ, nghỉ làm chơi với em mà ngủ nướng tới tận bây giờ." Phương Liên thẳng thừng bóc trần lời nói dối của Mộc Thanh Nhật. Anh ngậu lên, "Sao mẹ lại l*t tr*n con thế hả!"

Mộc Thanh Thiệu quay đầu. "Mộc Thanh Nhật, muốn sang Châu Phi à?"

Ngay lập tức công tử họ Mộc im miệng lại. Mộc Thanh Tuyết cười thầm, "Anh trai có vẻ thích Châu Phi."

Mộc Thanh Nhật lao vào giở trò cù léc. "Tiểu Tuyết! Em bảo em ở phe anh mà!"

Mộc Thanh Tuyết bị cù nhột hết cả người. Cô đạp anh ra, "Biến mau, Mộc Thanh Nhật!"

"Ai bảo em phản bội anh, cho chết."

"Mộc Thanh Nhật."

Mộc Minh Quân đạp thẳng mông anh.

"Thả cục cưng ra."

Phương Liên vỗ tay. "Cháu trai ngầu quá!" Mặt lạnh lùng, tay thì đút túi, góc đáp còn đúng chín mươi độ. Tư thế đạp mông quá chính xác!

Mộc Thanh Tuyết nhân lúc anh trai mất cảnh giác liền thoát ra, trốn sau lưng mẹ. "Bảo bối, đội ơn con."

Mộc Thanh Nhật mếu máo. "Cháu nỡ ra tay với thần tượng của mình à?"

Mộc Minh Quân ngẩng cao đầu, nói một câu khiến trái tim nào đó tổn thương. "Thần tượng không bằng mẹ."

Mộc Thanh Tuyết ngồi rớt nước mắt. "Vẫn là bảo bối thương mình nhất."
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Phu Nhân Vô Tâm
Chương 141: Sau này


Mộc Thanh Nhật bị cháu trai phũ phàng liền quay đi tìm mục tiêu mới. Liếc cả căn phòng, bỗng thấy tên đàn ông gặp mặt là muốn đánh nhau đang ngồi đấu mắt với bố mình.

Anh sồn sồn lên. "Khải Minh Kiệt! Cậu làm gì đây?"

Khải Minh Kiệt nghe người gọi thì quay sang, giật mình. Đây là cái người anh vợ muốn hắn sống không bằng chết đây mà!

Hắn gật nhẹ đầu tỏ ý chào, Mộc Thanh Nhật mặt mũi nhăn lại. "Tôi hỏi sao cậu ở đây chứ có bảo cậu chào tôi đâu?"

Khải Minh Kiệt rủa thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt thì vẫn nể người. "Tôi đến thăm hai bác." Bây giờ chưa gọi bố mẹ được.

"Bác nào ở đây? Ai mướn cậu sang đây hỏi thăm? Tên nhọ nồi, tôi chưa tính sổ với cậu đâu!"

Khải Minh Kiệt đen mặt lại. Tên nhọ nồi?

"Mộc Thanh Nhật!" Phương Liên lớn giọng. "Ai cho con ăn nói như vậy với khách hả?"

"Khách?" Mộc Thanh Nhật chỉ tay vào hắn. "Tên này khiến em gái cưng của con khổ sở mấy năm đó!"

Mộc Thanh Thiệu lườm con trai. "Thừa năng lượng thì đến công ty đi." Vợ ông nói mà còn không nghe, muốn tìm đường chết hả?

Mộc Thanh Nhật bị cả nhà ăn h**p bất mãn, huỳnh huỵch đi ra khỏi phòng. Trên đường đi của anh gặp người hầu nào cũng ngứa mắt, lườm cho mấy cái.

Sau buổi tra hỏi của bố chồng, Khải Minh Kiệt ong cả đầu lên. Đúng là gừng càng già càng cay, ông kiếm được đủ loại chuyện từ lời nói của hắn, hỏi xoáy vào tim đen của hắn.

Khải Minh Kiệt bước đi trên sân, vò vò tóc.

Mộc Minh Quân được giao nhiệm vụ dỗ Mộc Thanh Nhật, đã đi thực hiện. Mộc Thanh Tuyết cùng Phương Liên mẹ con lâu ngày gặp mặt, dạo chơi phố trong lúc hai người đàn ông nói chuyện.

Kết thúc nhanh cuộc trò chuyện với Mộc Thanh Thiệu thì cũng chỉ bơ vơ lại một mình, hay lại kiếm ông đấu khẩu lần nữa?

Sau vườn nơi những buổi trà chiều diễn ra. Một chiếc bàn sứ màu trắng đặt giữa những bậc thềm, quanh đó là hai đến ba chiếc ghế cùng loại, Phương Liên đã ngồi ngắm cảnh từ khi nào.

Giờ chưa phải là chiều, có lẽ bà ra đây thư giãn. Khải Minh Kiệt tiến lại gần, Phương Liên quay đầu lại.

Bà mỉm cười. "Ngồi đi con."

Khải Minh Kiệt ngồi xuống cạnh bà, mới nhận ra Mộc Thanh Tuyết đã ở đó từ lúc nào. Cô nằm dài ra bàn, trên người phủ một chiếc áo. Mắt nhắm chặt, hơi thở đều đều, xem ra đã rơi vào giấc ngủ.

Hắn quan sát thêm một lượt nữa. Khuôn mặt mũm mĩm ngày nào giờ lại gầy gò thế kia. Trái tim nhói lên một nhịp, chắc chắn bảy năm nay cô chịu khổ không ít.

Phương Liên quan sát từng hành động của Khải Minh Kiệt. Bà đưa mắt nhìn ra xa.

"Tiểu Tuyết, là một đứa bé đáng thương."

"Con bé đã không có một gia đình hoàn chỉnh, một tuổi thơ trọn vẹn."

Nỗi dằn vặt xen lẫn hổ thẹn, ngày ngày gặm nhấm lấy tâm trí bà. Là một người mẹ, bà đã không làm tròn trách nhiệm, cả với đứa con cả hay đứa con thứ.

Phương Liên xoa nhẹ đầu Mộc Thanh Tuyết. "Ta nhất định sẽ hoàn thành trách nhiệm của mình. Bù đắp chẳng có nghĩa lí gì khi chỉ nói không."

"Ta muốn có một người yêu thương con bé. Sẵn sàng sát cánh cùng con bé trên những quãng đường còn lại."

Làn gió nhẹ thổi ngang qua, đủ để làm mái tóc bà phất bay trong không trung.

"Ta muốn con làm người đó, con có làm được không?"

Khải Minh Kiệt chợt bất ngờ trước lời đề nghị của Phương Liên. Hắn khựng lại, rồi quay đầu nhìn Mộc Thanh Tuyết.

Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay thon trắng, khẽ đưa nhẹ lên môi.

"Con sẽ làm thế."

Hắn sẽ không hứa. Lời hứa chẳng có tác dụng gì, sẽ chỉ là một lời nói suông nếu như không thể thực hiện.

Lần này, hắn sẽ biểu hiện qua hành động.

Sau này sẽ yêu thương, che chở, cùng người con gái trước mặt đi đến cuối đường đời.

Em nói đúng, em rất hay lạc đường. Vậy thì sau này, để anh làm hoa tiêu cho em nhé.

.....

Ngày tháng êm đềm trôi qua, không một rắc rối.

Cuộc sống không còn những phiền muộn, khiến Mộc Thanh Tuyết vốn vẫn luôn phải đau đầu nghĩ ngợi nay lại rảnh rỗi đến lạ thường.

Cô nằm trên sofa, mắt ngước nhìn lên trần. Khải Minh Kiệt vừa gọi Mộc Minh Quân dậy, hai bố con vừa cãi nhau vừa đánh răng rửa mặt, tốn hai mươi phút không phải là nói quá.

Mộc Minh Quân thấy mẹ buồn đời liền lon ton bước đến, tuy đã là một cậu bé lớp hai chững chạc trong mắt mọi người nhưng trong nhà, chỉ còn lại một đứa trẻ thương mẹ hay bất đồng với bố.

Cậu nhóc ngồi xuống thảm trước mặt Mộc Thanh Tuyết. "Mẹ làm gì thế."

Cô quay đầu, chớp chớp mắt. "Gần đây mẹ rảnh quá, cảm thấy không quen."

Mộc Minh Quân nghĩ ngợi một chút. Rảnh quá không tốt sao? Được nghỉ ngơi sao không vui? Hay mẹ quen bận bịu cả ngày lâu quá rồi?

Lí do thứ ba có vẻ hợp lí nhất, bước tiếp theo là lọc ra phương án giải quyết vấn đề.

Mộc Minh Quân thấy mẹ hàng ngày đi sớm về muộn, ngày nào về cũng mệt mỏi, nhưng mà vẫn cười mỗi khi cậu hỏi han.

Siết chặt lấy lòng bàn tay, cậu nhóc tự trách bản thân mình. Vẫn thói nào tật nấy, chẳng bao giờ để ý mẹ vất vả ra làm sao.

Mộc Thanh Tuyết bật dậy, vươn vai. "Chắc là mẹ già cả nghĩ nhiều rồi. Bảo bối, phấn chấn lên, chúng ta đi chơi đi."

Minh Quân tay nắm lấy bàn tay của mẹ, đứng thẳng người lên.

Một tư thế hoàn hảo, đôi môi chạm nhẹ vào mu bàn tay trắng ngần.

"Sau này mẹ sẽ không phải vất vả nữa."

"Con sẽ thay mẹ gánh vác trách nhiệm."
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Phu Nhân Vô Tâm
Chương 142: Người đàn ông


Mộc Thanh Tuyết nhìn con trai, đôi mắt ánh lên một vẻ kiên định. Trong lòng bỗng chốc xốn xang, cô cười rạng rỡ nắm tay con trai.

"Bảo bối đúng là món quà ý nghĩa nhất ông trời ban cho mẹ."

Khải Minh Kiệt đứng ở chân cầu thang, tựa lưng vào tường. Vừa nãy con trai chạy xuống với mẹ trước, hắn xuống đến noi hai mẹ con đang trò chuyện không tiện xen ngang.

Tự ngẫm lại thì, tuy Mộc Minh Quân vẫn còn bé, nhưng đã có suy nghĩ san sẻ trách nhiệm lớn lao với mẹ, quả thật đứa nhóc này yêu mẹ mình rất nhiều.

Hắn là trụ cột trong gia đình, không thể vô dụng đến mức để vợ con chịu khổ như vậy.

Khải Minh Kiệt lướt nhanh tới, chớp mắt đã đứng say lưng Mộc Thanh Tuyết. Hắn cúi xuống ôm lấy eo cô từ đằng sau, hai thân thể cách nhau một lưng ghế.

Hắn kề hai khuôn mặt vào với nhau. "Việc của hai người là vui vẻ, mọi chuyện còn lại để anh lo."

Mộc Minh Quân nhìn bố, người đàn ông từng khiến cậu có ý nghĩ sẽ hận hắn suốt đời đã một lần nữa thay đổi quan niệm của cậu.

Khải Minh Kiệt nhìn con trai mỉm cười, dịu dàng gần gũi. Hai bố con rất hay xích mích dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất, tuy nhiên mối quan hệ không vì vậy mà rạn nứt. Hơn nữa, giữa bọn họ, còn có một sợi keo gắn kết, người phụ nữ trong gia đình là tuyệt đối.

Cảm giác được yêu thương là như thế nào? Là khi có người nói với bạn, không gì quan trọng hơn việc khiến bạn hạnh phúc.

Mộc Thanh Tuyết tự nhận thức được bản thân rất may mắn, được những người xung quanh yêu thương, lo lắng, bảo vệ.

Đối với cô, cuộc đời này có ba người đàn ông quan trọng.

Một là bố.

Hai là chồng.

Ba là con trai.

Thật mừng khi biết bản thân còn những trụ cột này bên cạnh đứng bên cạnh.

Tòa lâu đài nhỏ mang tên cuộc đời của cô từng chỉ có một chiếc cột chống cự. Sau khi trải qua những trận phong ba bão táp, Mộc Thanh Tuyết quyết tâm sẽ không để nó sụp đổ một lần nữa.

Mộc Thanh Tuyết mỉm cười, kéo cả hai bố con lại gần khuôn mặt mình.

Khải Minh Kiệt và Mộc Minh Quân mỗi người nhận được một nụ hôn. Ngắm nhìn hào quang tỏa ra từ nụ cười của Mộc Thanh Tuyết, thật là không cho phép được rời mắt mà.

.....

Chiều tới, Mộc Thanh Tuyết nhân lúc hai bố con đang ngủ lén lút ra khỏi nhà. Xui xẻo thay, Khải Minh Kiệt tỉnh dậy ngay khi nghe thấy tiếng cửa phòng cô mở ra.

Quan sát quá trình người vợ tương lai chuẩn bị không nói không rằng rời khỏi nhà, Khải Minh Kiệt nhíu mày lại. Cô nhóc này lại đi đâu vậy?

Bỗng Mộc Minh Quân xuất hiện ngay bên cạnh hắn, cũng tì tay vào lan can quan sát Mộc Thanh Tuyết vừa bước chân ra khỏi nhà.

"Không biết đang giấu cái gì."

Khải Minh Kiệt gật gù, "Ừm, giấu cái gì..."

Bỗng hắn giật bắn mình, "Con dậy từ lúc nào?"

Đón nhận ánh mắt khinh thường của con trai, Khải Minh Kiệt bất mãn. "Sao nào?" Mộc Minh Quân lắc lắc đầu bất lực. Chẳng lẽ trực giác của hắn kém tới mức không cảm nhận được cậu theo dõi từng động tác của hắn nãy giờ sao?

Cậu nhóc xua xua tay. "Bỏ qua đi. Giờ có một câu hỏi này." Cậu nhóc chỉ tay ra cửa chính. "Cục cưng đi đâu?"

Khải Minh Kiệt nhún vai. "Gặp bạn bè?"

"Cả bốn người đều đang bận việc."

"Bạn bè khác?"

"Không có."

Khải Minh Kiệt bắt đầu bị lay động. "Công việc?"

"Hoàn toàn ổn." Cậu thường xuyên xem mẹ làm việc, hơn nữa, nếu công ty có bất cứ chuyện gì, không mẹ thì bác, ai cũng sẽ than vãn với cậu.

Hắn nghĩ ngợi một hồi. Đi mà không báo trước, lén lén lút lút, chỉ có thể là một điều thôi. "Việc riêng."

Mộc Minh Quân gật đầu. "Mẹ chỉ ra ngoài khi có ba việc, chuyện công, bạn bè và việc riêng."

"Gần đây mẹ hay ra ngoài, nhiều lí do, nhưng khi về đều rất mệt mỏi, đứng cũng không nổi."

Qua lời nói của con trai, Khải Minh Kiệt vốn không suy nghĩ gì về việc Mộc Thanh Tuyết rời đi âm thầm bỗng trở nên đa nghi.

Trí tưởng tượng bắt đầu thăng hoa, trong đầu hắn giờ đang là hàng loạt tình huống khác nhau. Nhỡ như thật sự có việc không thể nói? Hay là đang có bí mật động trời?

Thấy Khải Minh Kiệt đấu tranh tâm lí dữ dội, Mộc Minh Quân bên cạnh thêm mắm thêm muối.

"Tôi... Con sẽ đi xem đấy. Bố có đi không?"

Hai bố con nhìn nhau một lúc. Sau một hồi mặt đối mặt, cả hai người ngay lập tức chạy vụt xuống cầu thang.

Chiếc Mercedes màu đen phóng đi trên mặt đường, Mộc Minh Quân không lâu sau đã tra được vị trí của mẹ. Khải Minh Kiệt nhận thông tin, giữ khoảng cách tối thiếu với chiếc xe của Mộc Thanh Tuyết.

Trước cửa một căn biệt thự nhỏ cách trung tâm thành phố hơn một cây. Nơi đây hoang vắng, tuy nhiên xung quanh nhiều cây cối. Căn biệt thự ẩn mình giữa muôn vàn thực vật.

Mộc Thanh Tuyết tiến tới bấm chuông, Khải Minh Kiệt và Mộc Minh Quân chăm chú theo dõi. Vì bị tán cây chắn mất tầm nhìn, ngồi trong xe không thể nhìn thấy rõ được khuôn mặt. Nhưng qua ngoại hình bên ngoài, có thể chắc chắn một điều, đó là một người đàn ông.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Phu Nhân Vô Tâm
Chương 143: Vui vẻ


Tối ngày hôm đó, Mộc Thanh Tuyết trở về, không kịp thích nghi với phản ứng thất thường của Khải Minh Kiệt.

Trước khi cô đi vẫn còn tươi tỉnh, về một cái đã mặt xưng mày xỉa, kiệm lời không nói chuyện. Đã thế còn tránh mặt cô, nhìn thấy là quay đi. Có khác gì con gái đang yêu đâu cơ chứ!

Ăn tối xong, vẫn như thường lệ, công việc rửa bắt được đùn cho Khải Minh Kiệt. Hai mẹ con họ Mộc ra sofa, Mộc Thanh Tuyết nằm lên đùi con trai.

Cô nhíu mày. "Bảo bối, có phải bố con đang yêu không?"

Mộc Minh Quân đang uống nước suýt chút nữa phun hết ra. Hắn đang giận dỗi, vậy mà cô cũng liên tưởng được đến việc hắn đang yêu!

"Trước đây hắn... bố như thế bao giờ chưa?"

"Chưa có." Mộc Thanh Tuyết thở dài một hơi. "Cùng lắm là xụ mặt, rồi dù có sai hay đúng thì vẫn tự động nhận lỗi."

Trời, đây là em không sai chúng ta sai đấy hả?

Tự nhiên không hiểu sao bố mẹ mình là yêu được nhau. Mộc Minh Quân gợi ý, "Lỡ bố giận mẹ thì sao."

"Nhưng mẹ vô tội mà. Rất ngoan ngoãn là đằng khác."

Mộc Minh Quân nhăn mày lại. Chẳng lẽ chuyện chiều nay là hiểu lầm? Mẹ không hề nói dối, cậu có thể nhận biết được, vả lại, từ khi thấy tới giờ sao bóng dáng người đàn ông kia cứ thấy quen quen?

Tiếng chuông cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ nửa vời của cậu nhóc. Mộc Thanh Tuyết bật dậy, vươn vai. "Để mẹ mở cho."

Đông đủ bốn người hai cặp, Vương Mặc Thoại và Triệu Tuyết Nghi, Lâm Mặc và Vô Nhất Song.

Mộc Thanh Tuyết bỏ ngay khuôn mặt rầu rĩ qua một bên. Gặp được hai người bạn thân, khuôn mặt lại cười tươi như hoa. Cả ba nhìn thấy nhau là quấn quít lại, bàn đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

Khải Minh Kiệt rửa bát xong ra đến phòng khách đã thấy vợ bị cướp mất. Hắn tâm trạng vốn tồi tệ lại như bị thêm dầu vào lửa, nổi khùng lên. "Hai người liệu mà quản hai cái người kia tránh xa vợ tôi ra."

"Ủa, không phải đang dỗi hả, sao tự dưng lại thành bình dấm rồi?" Mộc Thanh Tuyết ngồi giữa đám bạn, cố tính ngồi lép sau với ý định để bạn bè làm lá chắn.

Khải Minh Kiệt mới nhớ ra sự tình, lại lật mặt, ngồi phịch xuống ghế. Hắn nheo mắt quay sang chỗ khác, như thể đang giận dỗi cả thế giới.

Trợ lí Lâm gọi khẽ Vương Mặc Thoại. "Tôi không biết Boss có một mặt thế này đấy."

"Hơ hơ, cậu cứ quen đi là vừa." Anh lắc đầu, bạn bè mười mấy năm, cái mặt này anh thấy phát ngán rồi!

Mộc Minh Quân nãy giờ bị ngó lơ, sớm đã buồn ngủ đến phát ngáp. Cậu nhóc dụi dụi mắt, định lên phòng ngủ sớm liền chợt giật mình.

Cậu với tay sang bên cạnh, vừa kéo vừa đập vào tay Khải Minh Kiệt. Hắn nhận lệnh quay sang, con trai triệu hồi!

Mộc Minh Quân lúc này cầm giấy bút trên mặt bàn, vẽ xoẹt xoẹt vài đường nét. Khải Minh Kiệt nghiêng đầu sang, vẽ gì đây, cành cây?

Cùng lúc đó cậu nhóc thả bút xuống, kéo tay hắn vào cùng với tầm nhìn của mình. Cậu nhóc giơ tờ giấy lên, hai bố con cùng chăm chú quan sát.

Không phải là người ngốc nghếch, Khải Minh Kiệt nhìn phát đã nhận ra. Như thể tâm linh tương thông, hai bố con cùng lúc cùng chung một suy nghĩ.

Phút chốc ánh mắt thù địch hiện lên.

Vương Mặc Thoại đang cười vui vẻ liền cứng đờ cả người.

Anh như một con robot quay sang, miệng vẫn giữ nguyên nụ cười cứng đơ. "Hai vị tổ tông, tôi đắc tội gì rồi sao?"

Bốn con người nhận ra kịch hay đã bắt đầu, liền xúm lại cùng ngồi xuống sofa thưởng thức.

Khải Minh Kiệt đầy thù địch nhếch miệng. "Chiều này cậu có gặp vợ tôi không?"

"Hả? Ai cơ?" Vương Mặc Thoại chột dạ, liếc đi không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Hành động của anh như càng khẳng định giả thuyết, bình dấm bị đẩy đổ, Khải Minh Kiệt tìm được đối tượng liền bắt đầu xả giận.

Hắn dí nắm đấm vào đầu anh, "Cậu làm cái gì mà hẹn riêng cô ấy ở ngoài thành phố? Cậu lại dạy hư cô ấy cái gì rồi? Khai ra mau, tên đầu đất này!"

Trợ lí Lâm bắt đầu học hỏi. "Từ khi lấy Y Tuyết xong, Boss thay đổi đến chóng mặt. Đến cái bản mặt lạnh tanh cũng bị vứt đi đâu rồi."

Vô Nhất Song cười khinh. "Hơ, chắc trước đây mình mù thật mới thích hắn, mà lại còn là tình đầu nữa. Người ta bảo tình đầu khó quên, trời ơi, đời tôi nhục nhất là có mối quan hệ yêu đương với tên này."

Khải Minh Kiệt đang đe dọa Vương Mặc Thoại thấy mình bị nói xấu lại quay sang, "Làm như tôi muốn có quan hệ yêu đương với cô lắm ấy! Lâm Mặc, cậu đá cô ta ra khỏi đây cho tôi!"

Trợ lí Lâm mỉm cười, "Xin lỗi Boss, tôi việc công việc riêng không phân minh, lần này phạm không nghe lời ngài."

"Cậu định tạo phản hả?"

Vô Nhất Song một mũi tên trúng hai đích. "Ơ, anh ấy tạo phản vì tôi, thì sao nào? Sao, anh ghen tị chứ gì? Tại Tiểu Tuyết quý tôi hơn anh chứ gì?" Vừa bảo vệ chồng, vừa khích đểu hắn.

Khải Minh Kiệt quên lên việc đang làm, quay sang cãi nhau với Vô Nhất Song. Cả hai khí thế hừng hực, lôi đủ mọi loại chuyện ra cãi, chuyện này sọ chuyện kia, cãi mãi không hết chuyện.

Vương Mặc Thoại ăn tẩn xong đau nhức xương khớp, ngồi oặt ẹo trên ghế. Mộc Thanh Tuyết huých tay Triệu Tuyết Nghi, "Chồng đau kìa."

Triệu Tuyết Nghi một mực lắc đầu. "Chồng đau kệ chồng, chồng chứ có phải tôi đau đâu."

Vương Mặc Thoại nằm ghế buồn rười rượi, "Vợ, em dã man."

"Cảm ơn."

Mộc Thanh Tuyết tựa vào vai Triệu Tuyết Nghi, "Mấy người này định cãi nhau cả tối hả?"

"Còn không phải tại mẹ à."

Mộc Minh Quân đột nhiên xuất hiện cạnh Mộc Thanh Tuyết, làm cô giật bắn mình. Cậu liếc nhìn mẹ mình, "Chưa tính sổ mẹ lén lút ra ngoài gặp chú ta đâu."

Trước cái liếc mắt sắc bén tựa có thể nhìn thấy suy nghĩ trong lòng của Mộc Thanh Tuyết, cô chột dạ rục đầu vào sau lưng Triệu Tuyết Nghi đang ngồi cạnh. Trời ơi, con trai tha cho mẹ đi mà!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Phu Nhân Vô Tâm
Chương 144: Đại sự


Mộc Minh Quân thấy mẹ lẩn trốn thì càng muốn tra hỏi. Cậu kéo mặt mẹ lại, áp sát hai tay vào hai má của cô.

"Cục cưng, tự thú sẽ được khoan hồng."

Thấy biểu cảm của con trai chẳng khác gì so với bố nó, Mộc Thanh Tuyết vốn sợ lại càng sợ hơn. Thấy mẹ quyết định chọn tránh ánh mắt, Mộc Minh Quân lườm bố.

"Bố, quên mẹ này."

Khải Minh Kiệt được nhắc nhở lập tức quay sang, hừng hực khí thế tiến tới chỗ Mộc Thanh Tuyết. Mộc Minh Quân cười đểu, nếu khí thế của cậu không đủ áp bức, vậy của bố thì chắc là đủ rồi nhỉ!

Khải Minh Kiệt nở một nụ cười tươi, "Vợ, em nói xem, chiều nay em và cậu ta đã làm gì?"

Mộc Thanh Tuyết nuốt nước bọt, đánh trống lảng. "Chúng ta không phải vợ chồng, phiền Khải tiên sinh lùi xa ra."

Triệu Tuyết Nghi ngồi bên thấy bạn bị lấn át liền bất bình thay. "Khổ quá đi mất! Có mỗi chuyện này mà hai người cũng nhai đi nhai lại thế hả? Mộc Minh Quân, chẳng phải cháu bảo không chấp nhặt chuyện nhỏ sao? Khải Minh Kiệt, anh là đàn ông trường thành cơ mà?"

Hai bố con đồng loạt cãi lại. "Thì làm sao? Cô coi chồng cô dạy hư cục cưng nhà này đây này!"

Trợ lí Lâm và Vô Nhất Song đã quyết định lùi qua một bên để nhường chiến trường, thấy hai bố con nhà họ Khải cùng đồng tâm hiệp lực liền bái phục. "Chà, đúng là bố con có khác!"

Trợ lí Lâm bỗng buột miệng hỏi. "Theo em thì con của chúng ta sẽ giống ai?"

"Aiya aiya, thì ra anh cũng nghĩ tới chuyện có con hả!" Vô Nhất Song nổi tính trêu chọc. "Lâm thiếu gia à, đợi anh "ăn" được tôi trước đi đã!"

Lâm Mặc quay sang mỉm cười. "Vô tiểu thư, đừng có mà thách thức anh."

Vô Nhất Song được nước lấn tới tiếp tục, "Cứ thích thách đó, anh làm gì được em nào?"

Trợ lí Lâm nghe xong liền đứng dậy khỏi ghế, khởi động cái khớp. Vô Nhất Song chớp chớp mắt. "Anh làm gì thế?"

Hoàn thành xong bài khởi động nhanh, trợ lí Lâm cúi người xuống, một nhát bế cả người Vô Nhất Song lên. Anh thẳng lưng ưỡn ngực, "Còn làm gì nữa, đi "ăn" em."

Trong giây lát Vô Nhất Song bị chậm hiểu.

"Hả?"

"Lâm Mặc! Bình tĩnh lại, anh định làm gì cơ?"

"Nghe không rõ hả, đi "ăn" em."

"Nhưng, nhưng mà, em chỉ đang đùa thôi mà!"

"Anh đã cảnh cáo em rồi."

Này, tên họ Lâm này định làm thật đấy hả? Vô Nhất Song bắt đầu vùng vẫy. "Không được, Lâm Mặc, thả em xuống!"

"Quá muộn rồi." Trợ lí Lâm nhìn Mộc Thanh Tuyết, lúc này đã hiểu sự tình, giơ ngón cái lên tác hợp. "Phòng thứ ba bên tay trái."

Anh mỉm cười, "Cảm ơn."

Vô Nhất Song mếu máo. "Mộc Thanh Tuyết, cậu bán đứng bạn bè."

Mộc Thanh Tuyết vẫy tay cười vô tội, "Cậu thất thân đi là vừa."

"Mộc Thanh Tuyết!"

"Rồi, đang nói đến đâu nhỉ?" Quay lại chuyện chính, Mộc Thanh Tuyết đã ngoan ngoãn chuẩn bị khai ra. "Đúng rồi, chiều nay..."

"Tiểu Tuyết!" Vương Mặc Thoại bật dậy. "Đừng khai!"

Mộc Thanh Tuyết nhíu mày. "Hả? Tại sao?"

Vương Mặc Thoại giơ tay làm chữ dấu "x". Nhất định không được nói!

Mộc Thanh Tuyết khó hiểu cũng đáp lại bằng các động tác. Hai người hai bên múa may quay cuồng với nhau, để lại ba con người rơi cả một rổ hỏi chấm.

Hai con người này đang làm gì vậy?

Khải Minh Kiệt chịu không nổi nữa tiến tới đạp Vương Mặc Thoại cách xa khỏi Mộc Thanh Tuyết, đồng thời ôm cô vào lòng.

"Cách xa ra, hiểu chưa?"

Chưa kịp để mọi người phản ứng, hắn bế thẳng Mộc Thanh Tuyết lên phòng. Mộc Minh Quân chớp chớp mắt. "Bố đưa mẹ đi đâu thế?"

Triệu Tuyết Nghi tiến tới che mắt. "Bố mẹ bận đại sự, nhóc đừng làm phiền."

Khải Minh Kiệt lên đến phòng, ném bịch Mộc Thanh Tuyết xuống dưới giường. Thấy hắn cũng bắt đầu bài khởi động các khớp, Mộc Thanh Tuyết giật mình. "Anh, anh làm gì đấy?"

Hắn gập người xuống, ôm chặt nhe răng cắn mạnh vào vai cô. Mộc Thanh Tuyết giật nảy mình, đưa tay ra đẩy, "Đau!"

Khải Minh Kiệt giữ chặt hai tay của Mộc Thanh Tuyết trên đầu, môi bắt đầu lần xuống từ cổ. "Chiều nay em và cậu ta làm gì?"

Mộc Thanh Tuyết lâu ngày không tiếp xúc, hôm nay đột nhiên bị hôn có phần không thích ứng kịp. Cơ thể trở lại như lần đầu tiếp xúc với môi hắn, vừa nhột vừa k*ch th*ch.

Cô cứng miệng không chịu nói. "Việc của em, anh hỏi làm gì?"

"Việc của em cũng là việc của anh."

"Anh đang xâm lấn vào đời tư của người khác đó!"

"Em không phải là người khác."

Trời ạ, càng cãi càng cùn! Biết nói gì thêm bây giờ?

Mặc kệ cho dù Mộc Thanh Tuyết cựa quậy muốn thoát ra, nhưng Khải Minh Kiệt không vui với câu trả lời của cô cứ tiếp tục lấn tới. Hắn đang không vui, và sẽ mượn cớ này để giải tỏa trên cơ thể cô.

Mộc Thanh Tuyết tưởng chừng như sẽ có một điểm dừng ở đây, cho tới khi bị hắn thoát y, cô mới nhận ra, nhưng tất cả đã quá muộn.

Giữa hai ch ân ập tới cảnh giác căng tràn, Mộc Thanh Tuyết giật mình kêu lên. "Khải Minh Kiệt, đau!"

Hắn giữ chặt lấy eo cô, cúi xuống hôn lên trán. "Ngoan."

Ngoan, ngoan gì cái giờ này? Vừa định phản kháng liền bị hắn chặn lại, dù là tứ chi hay là đầu môi.

Chiếc giường tội nghiệp kêu cót két, báo hiệu một trận chiến kịch liệt đang xảy ra.

Triệu Tuyết Nghi cùng Vương Mặc Thoại đi nghe lỏm, hết phòng này qua phòng kia, nhưng do căn phòng cách âm không lọt một chút tiếng động nào cho họ nghe.

Triệu Tuyết Nghi bực dọc xuống nhà, thấy Mộc Minh Quân đang rất nghiêm túc suy nghĩ trên ghế.

Cô tò mò lại gần, "Cháu đang nghĩ gì thế?"

"Bố mẹ có đại sự, đại sự gì mà không cho cháu biết? Hay là đang nói chuyện hôn nhân?" Mộc Minh Quân giật mình, định chạy lên nhưng lại thôi. Tò mò quá không tốt, nhưng nhỡ hắn đang bắt nạt mẹ cậu thì sao?

Càng đắn đo càng đau đầu, cậu nhóc vò mạnh tóc. "Ở với nhau lâu quá, giảm hết IQ rồi!"

Vương Mặc Thoại nghe cháu trai bộc lộ thì thầm cười đểu. Khải Minh Kiệt, cậu có đứa con trai đáng đồng tiền bát gạo lắm đấy!
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Phu Nhân Vô Tâm
Chương 145: Cạnh bên


Triệu Tuyết Nghi bật cười, quên mất bản thân đáng uống nước, giật mình ho sặc sụa. Tiếp đó, bỗng nhiên cậu nhóc đứng bật dậy. "Cháu đi hỏi bố mẹ đây." Tốt nhất là hỏi luôn cho đỡ đau đầu!

Triệu Tuyết Nghi vừa sặc nước sau câu trả lời của Mộc Minh Quân, nghe xong quyết định của cậu nhóc lại sặc thêm lần nữa. Cô nhanh tay cản cậu nhóc lại. "Nhóc bình tĩnh, sau này cháu sẽ biết. Tò mò quá không tốt!"

Mộc Minh Quân bức xúc. "Rồi lỡ bố bắt nạt mẹ thì sao? Toàn lợi dụng lúc cháu lên phòng là vồ vào bắt con mồi, đừng tưởng cháu không biết!"

Triệu Tuyết Nghi bật cười trước sự so sánh độc đáo của cậu nhóc, Vương Mặc Thoại liền ra tay cứu giúp.

Anh mặt mũi tươi cười, "Giờ nhé, chú đảm bảo bố cháu sẽ không bắt nạt mẹ cháu. Thế nào, nhóc có tin tưởng chú đúng không?"

Trong khi Vương Mặc Thoại tưởng tượng hình ảnh cậu nhóc đang chuẩn bị lộ ra vẻ mặt rất tin tưởng, thì ngay lập tức cậu nhóc đổ một gáo nước lạnh xuống đại não của anh.

Mộc Minh Quân quay phắt người lại. "Bản mặt giả trân thế kia mà cũng dám đi lừa đảo, trộm cướp ngày nay can đảm thật!"

Tối hôm đó Triệu Tuyết Nghi ngồi cười mãi không dứt, còn Vương Mặc Thoại sau khi bị chê thì tủi thân, trong đầu rất mông lung, tự hỏi bản thân có thật sự trông mặt anh giả trân lắm không.

.....

Mộc Thanh Tuyết mở mắt ra, mặt trời đã lên tới đỉnh. Cô gắng ngồi dậy, nơi eo truyền tới một cảm giác đau nhức, cả cơ thể như rã rời.

Liếc qua bên cạnh giường, người đàn ông cầm thú đêm qua hành hạ cô vô cớ đến mệt lả đang nằm ngủ rất ngon lành, tay vẫn còn đang choàng qua eo cô.

Chết thật, tự dưng đêm qua không phản kháng được là chịu chết luôn. Đã không còn là vợ chồng nữa rồi, mà cô đã làm cái gì thế này!

Hơn nữa, đêm qua còn bỏ quên con trai dưới kia, hôm nay thể nào cũng bị tra khảo cho mà xem!

Hiện giờ nguyên nhân của tất cả những vấn đề phát sinh đang ngủ rất thoải mái, Mộc Thanh Tuyết bắt đầu ngứa mắt. Đã gây chuyện mà vẫn ngủ ngon lành như thế!

Chống lại cơn đau nơi eo bụng, Mộc Thanh Tuyết nhấc chân lên, đạp mạnh một cái đá thẳng Khải Minh Kiệt lăn xuống đất. Hắn đang mơ màng bỗng nhiên bật tỉnh, việc đầu tiên là ngơ ngác.

"Tiểu Tuyết?"

"Tiểu cái gì mà Tiểu, xem tối qua anh làm cái gì đây?" Mộc Thanh Tuyết vớ lấy gối ném bốp vào mặt Khải Minh Kiệt, khiến hắn đang ngái ngủ cũng phải tỉnh. Hắn nhoẻn miệng cười, "Xin lỗi."

Trông mặt chẳng có tí gì là hối lỗi cả.

Mộc Thanh Tuyết chép miệng, rồi xoay người xuống giường. Vừa đứng lên một cái, cơn đau từ đêm hôm qua ập tới, lan từ eo lên đến khắp cơ thể. Cả người cứng đờ lại, rồi khuỵu xuống dưới sàn.

Khải Minh Kiệt giật mình chạy qua, "Tiểu Tuyết!". truyện xuyên nhanh

Mộc Thanh Tuyết lựa tưng vào cạnh giường, mặt mày nhăn nhó. "Anh có còn là người không? Đêm qua không kiềm chế một chút được hả?"

Hắn bị mắng lại lật bài cún con, rất đáng thương nhận lỗi. "Tại vì lâu lắm không gặp em, nhất thời không kiềm chế được."

Mộc Thanh Tuyết đanh như thép. "Nhất với chẳng thời. Giờ thì vui rồi, người cứ như đi mượn thế này! Khác gì không có xương không?" Cô đã quá nhiều lần mềm lòng trước cái khuôn mặt này, rồi lần sau vẫn đau như thường thôi!

Mà nghĩ lại thì, là do sức lực của hắn khỏe, hay là do thể chất của cô quá yếu? Nghĩ tới việc bản thân mình yếu ớt như cái lá, gió thổi nhẹ qua cũng bay, Mộc Thanh Tuyết rùng mình. Sau lần này nhất định chăm chỉ tập luyện hơn!

Xuống dưới nhà, mọi người đã tập hợp đông đủ. Thấy cục cưng nhà mình đi xuống, Mộc Minh Quân đang đọc sách ngay lập tức liếc qua. "Eo mẹ làm sao thế kia?"

Mộc Thanh Tuyết bị con trai tóm đuôi giật bắn mình. Cô đã đi thẳng lưng nhất có thể, khôi phục lại dáng đi ban đầu của mình, sao con trai cô vẫn nhận ra? Hơn nữa, chẳng phải cậu nhóc đang đọc sách hả? Chưa chi đã liếc thấy cô như cú vọ rồi?

May sao cô đã chuẩn bị sẵn lời đối đáp cho câu hỏi này. Mộc Thanh Tuyết li3m láp cho qua, "Tối qua mẹ phải làm việc tới tận đêm, ngồi nhiều nên bị đau mỏi eo."

Mộc Minh Quân tiếp lời, "Thế sao mắt mẹ không có quầng thâm?"

"Á?" Phải rồi, trước đây làm việc qua đêm y kì rằng ngày mai mắt thâm quầng lên như gấu trúc. Cô lén nuốt nước bọt, "Mẹ đánh chút phấn mắt, che cho đỡ xấu rồi."

Tuy câu trả lời của mẹ rất hợp lí, nhưng sao cậu cứ thấy sai sai? Bỗng nhiên Khải Minh Kiệt đi xuống từ cầu thang, Mộc Minh Quân đã biết điểm sai ở đây là đâu.

"Vậy hai người cùng nhau làm việc hả? Làm tới thâu đêm luôn?"

Khải Minh Kiệt đi xuống ôm lấy eo Mộc Thanh Tuyết, tì cằm vào bả vai của cô. "Ừ, chúng ta làm việc thâu đêm. Chúng ta đã cạnh bên nhau cả đêm."

Khải Minh Kiệt được giao nhiệm vụ trợ giúp cô lấp li3m qua chuyện, đã thành công chuyển sự chú ý của con trai sanh ghen tị với hắn, bằng cách nhấn mạnh hai chữ "cạnh bên".

Ngòi đã được châm, hai bên chuẩn bị chiến.

Khi chiến tranh nổ ra, người dân xung quanh đã lánh nạn tới phòng đọc sách, đóng kín cửa để giữ cho hòa bình thế giới được bền vững.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Phu Nhân Vô Tâm
Chương 146: Chàng trai


"Hể? Thì ra là chữa bệnh?"

"Đúng rồi, có vậy thôi mà hai bố con nhà kia cũng phải sồn sồn lên. Tội nghiệp tôi bị đánh mấy lần." Vương Mặc Thoại bĩu môi.

Mộc Minh Quân không chịu nhận lỗi. "Ai bảo chú giữa thanh thiên bạch nhật dụ dỗ con gái nhà người ta đi một mình ra khỏi thành phố."

Khải Minh Kiệt liếc nhìn lườm Vương Mặc Thoại. "Bị đánh coi như là rèn luyện thể chất."

Vương Mặc Thoại thầm phủ nhận câu nói của hắn. Ai ở trên bãi biển bị anh đánh cho tơi tả đứng còn không nổi hả?

Nhưng mà hai cái bố con nhà này, dạy nhau có lỗi thì phải nhận, thế mà áp dụng vào thực tế, hai người này có lỗi thì bá đạo!

Vô Nhất Song choàng tay qua vai Mộc Thanh Tuyết. "Thế bệnh tật thế nào rồi?"

"Hừm, khá hơn rất nhiều, dự kiến cuối năm là khỏi hắn đó." Mộc Thanh Tuyết cười tươi tắn, Khải Minh Kiệt nhìn phát quên mất luôn là đang bá đạo với con trai.

"Aiya, vậy là địa vị của chồng mình lại nâng thêm một bậc nhỉ." Triệu Tuyết Nghi dựa vào vai Mộc Thanh Tuyết. "Chữa được hẳn cái căn bệnh quỷ quái này thì đúng là siêu nhân rồi."

Mộc Minh Quân trải qua nhiều chuyện cũng không bài xích thêm với Khải Minh Kiệt, không ngần ngại mềm nhũn cả cơ thể ngả lưng vào cánh tay hắn làm trụ cột.

Cậu nhắn mắt lại khẽ thì thầm. "Siêu nhân làm gì có cửa. Ít nhất phải là Sumo mới làm được chồng của bà cô."

Triệu Tuyết Nghi tai thính quay phắt sang. "Nhóc con, cháu nói cái gì cơ?"

Mộc Minh Quân cố tình trêu tức. "Không nghe rõ hả? Cháu nói Sumo mới có thể làm được chồng cô."

Trợ lí Lâm ngồi nhâm nhi trà thắc mắc. "Tại sao lại là Sumo?"

"Bởi vì người phụ nữ này cân nặng bằng một con lợn béo nhất đàn."

Hai cơn gió vụt qua, Mộc Minh Quân và Triệu Tuyết Nghi lại chơi trò đuổi bắt. Cô vừa đuổi vừa hét lớn, "Mộc Minh Quân, cháu đứng lại đây ngay!"

Cậu nhóc quay đầu lại lè lưỡi đầy khiêu khích. "Có giỏi thì bắt cháu đi, bà cô già hơn mẹ cháu."

"Mộc Minh Quân!"

Mộc Thanh Tuyết than thở trước trận đuổi bắt. "Bộ con trai tôi và Tiểu Nghi có thù từ kiếp trước à? Sao kiếp này không khịa nhau là chết vậy?"

Vô Nhất Song cười đểu. "Ai bảo đời trước của thằng bé di truyền tính cục súc cho nó cơ."

Khải Minh Kiệt lườm tiểu thư họ Vô. "Lại muốn cãi nhau à?"

"Chơi luôn, ai sợ ai!"

Mộc Thanh Tuyết bất lực rời khỏi ghế, kéo theo trợ lí Lâm và Vương Mặc Thoại. "Chúng ta đi chơi đi, mặc kệ mấy người này."

"Được."

.....

Gió thổi nhẹ băng qua khung trời trong vắt, cùng với hơi lạnh của mùa đông thoang thoảng dịu nhẹ. Chớp mắt đã đến cuối năm, quãng thời gian đầy cảm xúc trôi qua thật nhanh.

Tan học, Mộc Minh Quân rời khỏi lớp cuối cùng như thường lệ, sau khi đã đuổi hết những bạn học nữ cùng lứa khác bằng một cái lườm mắt.

Bước xuống bậc thang, Mộc Minh Quân liếc bgang liếc dọc tìm kiếm cục cưng tới đón mình. Trong lúc mất tập trung, chân bước hụt một bước, toàn thân bỗng chốc mất thăng bằng ngả về phía trước.

Theo phản xạ cậu đưa tay ôm đầu, hai mắt nhắm chặt lại.

Bụp.

"Có sao không?"

Là ai đã đỡ cậu? Cục cưng sao?

Mộc Minh Quân ngẩng đầu lên, từ dưới ngước lên là đường xương hàm tinh tế, ánh nắng chiếu rọi vào khuôn mặt tuấn tú như được đúc ra một cách tỉ mỉ.

Khải Minh Kiệt cúi đầu xuống, nhìn Mộc Minh Quân đang nằm gọn trong vòng tay của hắn. "Hửm? Hụt chân lỡ chập mạch rồi hả?"

Mộc Minh Quân vừa cảm động được ba giây đã hối hận. Tên này đặc biệt, không được xao lòng theo hắn, không thì sau này sẽ rất thảm, điển hình là cục cưng của cậu.

Nhắc tới cục cưng, cậu nhóc tụt xuống khỏi tay hắn. "Mẹ đâu rồi?"

"Cô ấy đang nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm của con." Khải Minh Kiệt chỉ tay cách đó không xa. "Cô ấy muốn trao đổi trực tiếp về tình hình học tập của con, nghe nói thì có vẻ rất thân thiết."

Lại trao đổi nữa hả? Một tháng mà trao đổi riêng những hai lần, sao không rủ nhau đi chơi luôn đi?

Cậu nhóc nhặt lại balo, khoác lên vai. "Chúng ta ra xe chờ. Ít nhất hai mươi phút nữa mới xong."

"Chắc không?"

"Cược không."

"Cược."

Khải Minh Kiệt nhìn Mộc Minh Quân ra xe với dáng đi trưởng thành chững chạc, trong lòng thầm mỉm cười tự hào. Chàng trai, chặng đường dài phía trước, có bố ở cạnh con đến khi đá được con ra khỏi nhà.

Hai bố con rủ nhau ra xe ngồi, đúng hai mươi phút sau Mộc Thanh Tuyết có mặt tại chỗ.

Cô vui vẻ thắt dây an toàn. "Xin chào, để hai người đợi lâu rồi."

Khải Minh Kiệt nhăn mày, "Sao con biết?"

Cậu nhóc nhún vai, "Chuyện thường tình."

"À phải rồi. Bảo bối, mẹ khỏi bệnh rồi đấy!"

"Hưm?" Cậu nhóc hơi ngạc nhiên, ngẩng đầu lên. "Chú Thoại cũng giỏi ghê."

Mộc Thanh Tuyết gật gù. "Tiểu Thoại là bác sĩ hàng đầu đó, nhưng mà, thấy mẹ giỏi không?"

Cậu nhóc gật đầu. "Giỏi."

"Bảo bối ngoan!"

Khải Minh Kiệt vừa lái xe, vừa liếc mắt nhìn con trai. Đón được ánh mắt đầy ghen tuông của bố, Mộc Minh Quân cười khẩy. Ghen, sau này còn phải ghen dài dài!

Hắn quay sang Mộc Thanh Tuyết. "Sao em không nói chuyện với anh?"

Mộc Thanh Tuyết chớp mắt. "Thì đó, vừa nói xong mà."

"Là em nói với con trai trước."

"Thì cũng là nói với anh còn gì."

"Không đúng. Em phải nói với chồng em trước chứ."

"Xin lỗi, chúng ta không phải là vợ chồng."

"Sắp rồi."

"Không có nha."

Mộc Minh Quân nhìn hai bố mẹ trò chuyện với nhau thì đảo mắt, chưa chi đã dẹp đứa con này qua một bên rồi.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Phu Nhân Vô Tâm
Chương 147: Đời này


Mùa đông thoang thoảng hơi se se lạnh, Mộc Thanh Tuyết vốn sợ lạnh nay càng phải mặc nhiều quần áo dày để giữ ấm.

Hôm nay là cuối tuần, tuy nhiên Khải Minh Kiệt có việc đi từ sáng sớm, Cảnh Thư chỉ còn lại mỗi cô và con trai.

Mộc Thanh Tuyết ngồi trên sofa, tay cầm một cốc trà nóng. "Mùa đông sao lạnh thế..."

"Vì nó là mùa đông." Mộc Minh Quân tiến đến ngồi cạnh, tựa mình vào cánh tay của cô. "Buồn ngủ quá."

Mộc Thanh Tuyết đưa tay lên che miệng. "Buồn ngủ thật."

"Cứ lạnh là lại muốn ngủ."

Hai mẹ con đang làm biếng trên sofa thì chuông báo vang lên. Mộc Thanh Tuyết nhắm chặt mắt, "Không mở."

Mộc Minh Quân nhấp một ngụm trà. "Tại sao?"

Mộc Thanh Tuyết nở một nụ cười rất chi là thản nhiên. "Mẹ lười."

Cậu nhóc với tay lên bàn, mở tin nhắn. Nhìn tên người gửi, cậu nhóc nhướn mày rồi đưa lên ngang tầm nhìn với cô. "Mẹ đọc đi."

Mộc Thanh Tuyết phóng mắt vào màn hình, tự dưng có một người mở sẵn ra cho đọc thế này cũng vui nhỉ.

"Ồ, là tin của Tiểu Kiệt này." Mộc Thanh Tuyết chú tâm hơn. "Hẹn gặp?"

Mộc Minh Quân tiếp tục uống trà. "Hẹn làm gì ạ?"

"Hẹn để..." Cô cầm lấy chiếc điện thoại. "Bí mật."

Cậu nhóc nhướn mày khó hiểu. "Hả?"

"Mẹ chịu." Cô nhún vai, "Tên này sáng nắng chiều mưa, đoán được không phải là người."

Chẳng phải trước đây hai người tâm linh tương thông sao. Mộc Minh Quân lười nhác, "Địa điểm thời gian thế nào ạ?"

"Ừm, chín giờ tối, ở đài phun nước nằm tại trung tâm thành phố."

.....

Là người không thích lỡ hẹn, đúng chín giờ hai mẹ con Mộc Thanh Tuyết có mặt tại đài phun nước giữa trung tâm thành phố.

Quãng đường đi càng gần trung tâm thì càng yên ắng đến lạ thường. Vì là đài phun nước lớn và đẹp nhất thành phố, nơi đây là địa điểm hẹn hò lí tưởng của các cặp đôi ở mọi lứa tuổi.

Không gian hoang vắng không có lấy một bóng người. Ánh sáng từ đèn đường yếu ớt, cái nổ cái xịt. Xung quanh có đèn như không, khung cảnh bị bao phủ bởi màn đêm tối.

Mộc Thanh Tuyết xuống xe cùng con trai. Cô ngó nghiêng xung quanh, "Bảo bối, nắm tay mẹ đi, ở đây tối tăm, nhỡ lạc mất..."

"Bảo bối?"

Giây trước cậu con trai của cô còn đứng bên cạnh, giây sau đã biến mất không dấu vết. Mộc Thanh Tuyết nhíu mày, mở đèn pin trên điện thoại chiều sáng xung quanh. "Bảo bối?"

Không có tiếng đáp lại, Mộc Thanh Tuyết bắt đầu mất kiên nhẫn. Cô mở danh bạ gọi cho con trai, rồi gọi cho hắn, cho Vương Mặc Thoại, cho Triệu Tuyết Nghi... Không một người nào bắt máy.

Cô hít thở sâu, buộc tóc lên cao, đảm bảo trong tình huống xấu nhất có thể chạy trốn mà không bị vướng víu.

Từ đây tới đài phun nước còn cách một đoạn đường, Mộc Thanh Tuyết đi cẩn thận từng bước, ánh đèn từ điện thoại lia qua mọi nơi cô đi qua.

Cảm nhận được có người ở phía sau, Mộc Thanh Tuyết quay phắt lại, nhưng không có ai ngoài khung cảnh vắng tanh. Truyện Phương Tây

Chẳng lẽ trực giác của cô sai? Hiếm khi lắm.

Đi được mấy đoạn, bỗng nhiên tất cả đèn đường vụt tắt, nguồn ánh sáng duy nhất chỉ còn lại chiếc đèn pin đang phóng về phía trước.

Đang định chạy thẳng về phía trước, đèn đường bỗng nhiên được bật sáng trưng, những chiếc đèn tưởng chừng như đã ngừng hoạt động cũng vụt sáng, chiếc rọi thành một con đường dành riêng cho cô.

Trong phút chốc, Mộc Thanh Tuyết bất ngờ.

Cô ngây người ra một lúc, rồi thở phào nhẹ nhõm. Cất điện thoại đi, Mộc Thanh Tuyết tiến vào con đường lấp lánh dưới ánh trăng.

Khi được ánh sáng dẫn tới nơi, tại trung tâm của thành phố, cảnh tượng trước mắt như một bức tranh nghệ thuật.

Đài phun nước nằm ngay giữa một vòm cây rộng, tựa như bao phủ cả bầu trời, len lỏi qua những tán lá, là ánh sáng dịu nhẹ của mặt trăng và những ngôi sao đang chiếu sáng.

Nơi đây như một cung điện nhỏ nhắn. Từng viên sỏi viên đá trên mặt đất, tưởng chừng như cũng đang tỏa sáng dưới ánh trăng. Tất cả chỉ là một khung cảnh đơn giản, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp thơ mộng đến kì lạ.

Từ sau những hàng cây, bóng hình một người đàn ông cao ráo xuất hiện. Từng bước chân, từng âm thanh vang lên trên mặt đất, đều khiến trái tim nhỏ của cô đập nhanh đến mức muốn rơi ra khỏi lồ ng ngực.

Hắn - như một chàng kị sĩ, cứu rỗi cuộc đời cô khỏi quỷ dữ.

Cô - như một ngôi sao sáng, chiếu rọi trái tim hắn khi đang đến độ cằn cỗi nhất.

Hắn đưa mắt về phía cô.

Mộc Thanh Tuyết.

Tôi trước khi gặp em, không tin tưởng vào thế giới này.

Dưới những hạt bông tuyết đầu mùa đang chậm rơi, đôi chân hắn chậm rãi tiến lên từng bước.

Tôi đã không chịu khuất phục trước bất kì một ai.

Hắn dừng chân trước mặt Mộc Thanh Tuyết, đôi mắt cô đã đẫm nước mắt, hiện chỉ còn trực chờ trào ra.

Người ta nói đầu gối đàn ông có dát vàng.

Vì vậy tôi sẽ không bao giờ quỳ.

Khải Minh Kiệt chắp tay trái ra sau lưng, tay phải hắn đặt lên ngực, đồng thời quỳ một chân xuống

Nhưng khi đối diện với em...

Tôi không ngần ngại quỳ xuống.

"Mộc Thanh Tuyết."

"Em có bằng lòng, lấy tôi không?"

Đời này, tôi chỉ quỳ dưới chân em.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Phu Nhân Vô Tâm
Chương 148: Lừa bán


Màn tuyết bao phủ toàn không gian, khung cảnh trong đêm tối tĩnh lặng tỏa sáng lấp lánh.

Mộc Thanh Tuyết nhìn hắn, dòng nước mắt chỉ chờ có vậy mà trào ra. Cô cười trong hai hàng nước mắt chảy dài, đáp lại lời cầu hôn không biết bao nhiêu lần. "Vâng."

Khải Minh Kiệt lòng như nở hoa, đón lấy tay trái của cô, chiếc nhẫn năm nào vẫn còn nằm nguyên tại vị trí đó.

Có bao giờ bạn thắc mắc, tại sao khi cầu hôn, người đàn ông sẽ quỳ một chân xuống không?

Vì anh ta hoàn toàn tin tưởng, và cam kết sẽ gắn bó hết phần đời còn lại với bạn đời.

Đó hành động thể hiện sự tôn trọng tuyệt đối dành cho người bạn đời của mình.

Khải Minh Kiệt đưa bàn tay cô lên môi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay.

Bốn con người không trả lời điện thoại của Mộc Thanh Tuyết trốn tại bụi cây gần đó, máy ảnh giơ lên bấm liên tục.

Triệu Tuyết Nghi thì thầm. "Chao ôi, không biết đây là lần bao nhiêu hắn ta cầu hôn nhỉ."

"Không nhớ là bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng thành công hết á." Vô Nhất Song ỉu xìu. "Hai người đều được cầu hôn, không biết bao giờ tôi mới có đây..."

"Muốn có, hỏi cái người ngồi cạnh cô đó." Vương Mặc Thoại cười đểu nhìn trợ lí Lâm. "Nè, là đàn ông, đừng để thua kém chúng tôi!"

Vô Nhất Song quay sang nhìn trợ lí Lâm chớp chớp mắt. Lâm Mặc giật mình, "Sao thế?"

"Còn sao nữa, người ta muốn được tôn trọng như vầy đó." Triệu Tuyết Nghi chỉ tay về phía Mộc Thanh Tuyết và Khải Minh Kiệt, lúc này đang ôm nhau giữa bụi tuyết.

Trợ lí Lâm cười gật đầu. "Tôi không để em thiệt thòi đâu."

Vô Nhất Song mắt lấp lánh hẳn lên, rồi lại nhéo má anh. "Tôi cái gì, xưng anh!"

"Rõ!"

"Cặp này cũng vui nhỉ." Triệu Tuyết Nghi ghé tai Vương Mặc Thoại, anh gật gù. "Ừm, vui vẻ..." Nhân lúc cô đang mất cảnh giác, anh lia tới hôn chụt một cái vào môi cô.

Triệu Tuyết Nghi bị bất ngờ, che môi lùi lại. "Này này! Làm cái gì đó!"

"Thì anh đòi lãi."

Triệu Tuyết Nghi ngơ ngác. "Lãi? Lãi gì?"

"Sáng sớm em lôi anh đi khắp nơi chuẩn bị cho cái tên dở hơi đằng kia, còn bắt anh nghĩ kế dụ Tiểu Tuyết..." Vương Mặc Thoại ấm ức. "Một nụ hôn là lời cho em lắm rồi."

Triệu Tuyết Nghi nhéo má anh. "Hôn vậy mà lời, vậy còn gốc anh định làm gì!"

Vô Nhất Song tách đôi cặp kia ra, khoác lấy vai Triệu Tuyết Nghi. "Các bạn, gốc lãi gì tầm này, có diễn viên chuyên nghiệp diễn kịch mà không xem thì phí lắm."

"Tiểu Song nói chỉ có chuẩn."

Khải Minh Kiệt một tay ôm eo cô, tay còn lại nâng cằm cô lên. Hắn còn dính một chút thứ nước trên môi, Mộc Thanh Tuyết thì đã đang th* d*c không ra hơi.

Hắn cười, "Kĩ thuật của em kém đi rồi."

"Đương nhiên! Lâu lắm rồi có hôn ai đâu!" Mộc Thanh Tuyết đưa tay che miệng. Bỗng cô nheo mắt. "Anh cũng độc thân bảy năm, sao kĩ thuật vẫn tốt như thế?"

Khải Minh Kiệt giật thót. Chết rồi, tự mình cắn đuôi mình.

Mộc Thanh Tuyết kéo cà vạt của hắn. "Khải Minh Kiệt, bảy năm qua anh luyện với bao nhiêu cô rồi hả?"

Cô tiến thì hắn lùi, hắn chỉ cười không phản kháng, "Anh trong sạch mà."

"Ai biết được. Em có ở trong nước đâu."

Hắn nhếch môi, áp sát giở thói làm càn. "Nếu Khải phu nhân không yên tâm, chi bằng tối nay kiểm chứng đi?"

"Kiểm chứng..." Mộc Thanh Tuyết lại bắt đầu chậm hiểu. Cô ngây ra một lúc, rồi mặt mũi bắt đầu đỏ phừng lên.

"Khải Minh Kiệt, đồ vô lại nhà anh!"

Hắn mặt dày mỉm cười, "Vô lại nhưng lấy được vợ đẹp là được rồi."

Đúng là mù rồi mới đồng ý tái hôn với hắn. Có khác nào tự mình nhảy vào hang sói không? Tuy trong mắt người khác cô là hổ nữ nhưng vào tay hắn có khác nào mèo con đâu.

Bỗng dưng nhớ ra bản thân đã quên điều gì đó, cô giật mình thốt lên. "Bảo bối của em đâu?"

Khải Minh Kiệt đưa tay chỉ vào bản thân, "Đây."

"Không phải anh! Em nói con trai em!"

Triệu Tuyết Nghi thò đầu ra khỏi lùm cây, rất tốt bụng trả lời. "Bảo bối của cậu bị hắn ta nhốt trong xe rồi."

Mộc Thanh Tuyết hiện lên chữ loading. Một, hai, ba, bốn...

"Khải Minh Kiệt! Anh đi chết đi!"

.....

"Mẹ hẹn hò vui không?"

"Không, mẹ bị lừa." Mộc Thanh Tuyết ôm con trai bảo bối vào lòng. "Mẹ mới nhận ra chỉ có bảo bối là thành thật với mẹ."

Vô Nhất Song lướt qua lướt lại, mỉm cười tươi tắn. "Tiểu Tuyết, nhắc nhở nhẹ này, phi vụ này thành công là nhờ con trai cậu đấy."

Mộc Thanh Tuyết đang cười bỗng cứng đờ, cô quay đầu lại. "Hả?"

Vô Nhất Song vẫn tươi cười, "Đoán là cậu không chịu đọc tin nhắn, nên nhóc con này phải đảm bảo cậu biết lịch hẹn."

Mộc Thanh Tuyết tiếp nhận sự thật phũ phàng, mặt mũi buồn đời quay sang con trai.

"Bảo bối, con bán mẹ đi à?"

Mộc Minh Quân nghiêm túc. "Con chỉ rải bẫy còn tự mẹ sập thôi."

Mộc Thanh Tuyết trề môi. "Vậy vẫn là gián tiếp bán mẹ đi."

Trên con đường nằm ở trung tâm của một thành phố phồn hoa, có ba chiếc siêu xe "phóng nhanh vượt ẩu".

Trên chiếc Mercedes màu đen bóng loáng có chở ba người ngồi.

Một người vui vẻ mới cưới được vợ, một người khó tính chuẩn bị khiêu chiến, và một người buồn đời vì bị con trai lừa bán.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Phu Nhân Vô Tâm
Chương 149: Xin lỗi, và cảm ơn em!


Thủ đô của một đất nước rộng lớn hôm nay có một tin vui.

Tại trung tâm của thành phố, không khí náo nhiệt không kém phần trang trọng, hòa lẫn với sự háo hức và phấn khích của người dự.

Khách mời ăn mặc lịch sự, tinh tế, nhưng không quên mang theo mỗi người một rổ các loại dưa để buôn bán.

Một nhóm ba vị tiểu thư giới quý tộc tới dự tụ hội lại, xì xào bàn tán.

"Chậc chậc, không biết vị tiểu thư nhà nào lại may mắn lấy được Khải tổng của chúng ta thế?"

"Cô còn phải hỏi, chẳng phải là Vô đại tiểu thư tiếng tăm lẫy lừng sao!"

"Cái cô kia thật là, đi dự mà còn hỏi cô dâu là ai hả! Ngoài Vô tiểu thư xinh đẹp cao quý ra thì còn ai phù hợp hơn nữa!"

"Buồn thật, vậy mà chẳng phải là tôi..."

"Các quý cô, ăn thì có thể ăn bậy nhưng nói thì không nói bậy được đâu."

Ba vị tiểu thư quay đầu, bỗng sửng sốt. "Vô, Vô đại tiểu thư?"

Vô Nhất Song mỉm cười, "Lần sau đi dự lễ cưới, nhớ đọc cho kĩ họ tên cô dâu chú rể. Tôi không thèm lấy cái tên l* m*ng đó, tôi có chồng chưa cưới rồi." Nói rồi cô kéo Lâm Mặc lại và khoác tay.

Mấy cô tiểu thư bất ngờ. "Chồng chưa cưới?"

Hôm nay là một ngày trọng đại, Lâm Mặc đặc biệt chọn một bộ vest trang trọng, còn thay đi cả cặp kính thường ngày yêu quý bằng một cặp kính gọng vàng. Hiện tại nhìn đâu cũng không ra anh chàng này là một tay trợ lí quèn hay bị mắng. Trông giống một thiếu gia nhà giàu hơn!

Ba vị tiểu thư cuống quít hối lỗi. "Xin lỗi Vô đại tiểu thư, xin lỗi vị thiếu gia này! Là chúng tôi không hiểu chuyện, đồn đại sai về hai người!"

Vô Nhất Song gật đầu, "Biết lỗi là tốt, sau này còn sửa được. Bây giờ xin thứ lỗi, tôi phải đi xem nữ chủ nhân của ngày hôm nay."

"À, vâng! Hai người đi thong thả!"

Cho đến khi bóng dáng cặp đôi Lâm - Vô đã khuất mắt, ba vị tiểu thư lại xúm lại.

"Các cô có thấy không, chồng chưa cưới của Vô tiểu thư đẹp trai quá!"

"Trông lại rất tri thức, nuông chiều Vô tiểu thư! Cô ấy kéo lại như vậy mà không phản đối lấy một lời!"

"Phải người khác thì đã khó chịu ra mặt rồi!"

"Eo ơi, nằm trong top hiếm giống Khải thiếu gia đấy!"

"Sao đàn ông tốt lại chỉ có đã kết hôn và gay nhỉ?"

"Hỏi gì tôi! Hãy hỏi cuộc đời đã làm gì họ!"

"Buồn nhất là biết sự thật trai đẹp đã ít mà chúng nó còn yêu nhau."

"Nhưng mà tôi thích xem họ như vậy."

"Đồng loại."

"Chào mừng nhập hội thích LGBT."

Phía bên Mộc Thanh Tuyết, cô đã được các thợ make up trang điểm qua trên khuôn mặt. Vốn dĩ đã có nét đẹp tự nhiên, nhưng nếu như phấn son nhiều quá sẽ thành ra phản tác dụng.

Triệu Tuyết Nghi hai mắt long lanh. "Mộc Thanh Tuyết ơi là Mộc Thanh Tuyết, hôm nay gái xinh quá!"

"Gái gì mà gái, lại học bậy học bạ ở đâu rồi hả?" Mộc Thanh Tuyết nhéo má Triệu Tuyết Nghi, cô chối lấy chối để. "Có học từ ai đâu mà! Bình tĩnh đi cô gái!"

Triệu Tuyết Nghi chống tay lên hai bên hông, rất nghiêm túc. "Hôm nay phải ghi nhớ những từ này cho tôi, yểu điệu, thục nữ, xinh đẹp, nết na!"

Mộc Thanh Tuyết gật đầu. "Yểu điệu, thục nữ, xinh đẹp, nết na."

"Rồi sao mặt vẫn đơ cứng thế kia?"

"Bảo ghi nhớ chứ có bảo thực hiện đâu."

...Ờ, cũng có lí.

"À mà không! Sao lại thành bị cậu dụ rồi! Không thục nữ cũng được, nhưng ít nhất đừng có mà đi với cái dáng "I"m the Boss" biết chưa?"

"Rồi đến dáng đi cũng cấm! Mẹ trẻ, mẹ muốn con đi thế nào!"

"Muốn con đi như mấy cô tiểu thư ngoài kia kìa!"

"Mấy bà oặt ẹo đó bắt chước không nổi!"

"Đồng ý!"

Ủa sao mình toàn bị dụ vậy?

Cánh cửa phòng bật mở, Vô Nhất Song từ bên ngoài thò đầu vào.

"Ladies, time"s up!"

.....

Mộc Thanh Tuyết được Triệu Tuyết Nghi và Vô Nhất Song hộ tống ra tới lễ đường, còn có Vương Mặc Thoại và Lâm Mặc bị đuổi ra ngoài vì là phòng của con gái đang ngồi vẫy tay với cô nơi ghế khách mời.

Ở cuối con đường nơi cô đứng, người đàn ông của cô đã có mặt từ khi nào. Khác hẳn với lần đầu hai người kết hôn, hôm nay hắn rất chú tâm, mỉm cười đưa mắt về phía cô.

Một lần nữa đối diện với khoảnh khắc quan trọng của đời người, trong lòng Mộc Thanh Tuyết có một chút bất an. Không như lần đầu kết hôn, lần này nếu đã dấn vào thì sẽ không bao giờ dứt ra được nữa.

Bỗng nhiên bên cạnh xuất hiện một người mang tới cảm giác an toàn cho cô, đang thẳng lưng ưỡn ngực rất trịnh trọng đứng bên.

Mộc Thanh Thiệu quay sang nhìn con gái, ông mỉm cười chiều chuộng.

"Con gái, không cần lo sau này phải hối hận. Nếu như sau này con không muốn tiếp tục mối quan hệ này nữa, bố nhất định sẽ đưa con đi."

Mộc Thanh Tuyết nhìn bố, xúc động đến mức khóe mắt bỗng nhiên trở nên ướt đẫm. Ông lau nhẹ khóe mắt của cô, "Có bố ở đây rồi."

Mộc Thanh Tuyết cười tươi. "Vâng!"

Mộc Thanh Thiệu đưa tay ra, cầm lấy bàn tay mà đối với ông là rất ngọc ngà quý giá. Con gái ông đã từng phải trải qua một hôn lễ tủi nhục, vậy hôm nay đích thân ông sẽ khiến nó trở nên đẹp đẽ!

Đứng trước mặt con rể, Mộc Thanh Thiệu một lần nữa liếc mắt từ trên xuống dưới, đánh giá đối tượng thêm một lần nữa.

Lia tới khuôn mặt tuấn tú như tạc tượng của hắn, bỗng ông quay sang nhìn cô.

"Con gái, bố đưa con đi đào hôn nhé?"

Mộc Thanh Tuyết gật đầu, "Con đồng ý."

"Này này! Hai bố con mấy người, còn làm loạn nữa thì đừng trách tôi!" Phương Liên ngồi gần đó nhảy cẫng lên, giờ này mà còn xui dại đào hôn!

Dương Ánh Nguyệt ngồi bên cạnh cười tươi tắn. "Xem ra mối quan hệ của gia đình bà rất tốt."

Phương Liên thở dài. "Vì vậy nên bố con nhà này chuyên thông đồng làm bậy làm bạ đó."

"Xem ra rất vui cửa vui nhà nhỉ!"

Mộc Thanh Thiệu lúc này bị vợ mắng xong liền không dám làm càn nữa, biểu cảm bắt đầu trở nên nghiêm túc, Khải Minh Kiệt thấy vậy tiến xuống một bước cho bằng với bố vợ.

Ông nhăn mày, "Tôi giao con gái cành vàng lá bạc cho cậu, sau này mà dám phụ con bé, xem tôi có gi3t chết cậu không."

Khải Minh Kiệt cúi nhẹ đầu, "Chưa cần bố vợ xử lí, mẹ con cũng săn lùng trước rồi."

"Bố bố cái gì! Cậu còn chưa nắm được tay con bé đâu!"

Mộc Thanh Thiệu hít sâu, đặt tay Mộc Thanh Tuyết lên tay Khải Minh Kiệt. "Nhớ đối xử tốt với con bé."

"Con biết rồi."

Trao tay con gái cho con trai nhà người ta, Mộc Thanh Thiệu về chỗ xong nước mắt lưng tròng.

Khải Minh Quyết huých huých vai. "Làm như nhà có tang vậy. Đang ngày vui, phấn chấn lên!"

"Phấn chấn gì giờ này! Ông thử đem con gái ngọc ngà đến cho người ta xem, có hận không thể đá được tên tiểu tử thối đó cướp con gái mình xuống địa ngục không!"

"Mà ông lại còn là bố của nó đó nữa! Đúng là oan gia ngõ hẹp mà!"

Khải Minh Quyết cười lớn khoác vai. "Ai bảo chúng ta là hai ông bạn già chứ!"

Mộc Thanh Thiệu gạt tay ông ra. "Bạn gì mà bạn! Từ khi tôi biết tên kia là con trai ông thì chúng ta cắt đứt quan hệ rồi!"

Khải Minh Kiệt và Mộc Thanh Tuyết cùng đưa mắt về phía hai ông bố, đồng loạt thở dài. Hai người này già đầu rồi mà tính tình vẫn như trẻ con!

Khải Minh Kiệt nhận lấy nhẫn từ con trai, cậu nhóc đưa xong liền bị hắn đuổi đi, nhưng vẫn nán lại lườm hắn đeo nhắn cho cô xong.

Đồng ý trước lời tuyên hệ của cha sứ, Khải Minh Kiệt ôm chầm lấy Mộc Thanh Tuyết, hai người trao cho nhau một nụ hôn, của sự kết thúc về quá khứ và sự bắt đầu của tương lai.

Trong lúc khoảnh khắc rung động lòng người, Mộc Thanh Nhật đang nổi điên nổi khùng nơi ghế ngồi. Anh chồm chồm lên, "Khải Minh Kiệt, trả em gái lại cho tôi!"

Mộc Minh Quân ngồi cạnh nheo mắt, "Còn chồm thêm lần nữa thì đừng trách cháu đạp vào cái mông đang mặc âu trắng của chú."

Mộc Thanh Nhật nghe xong ngồi phắt xuống im thin thít. Liếc nhìn cháu trai và bố, người thì đang tỏa ra sát khí đùng đùng, còn người thì đang quay mặt đi để khỏi lao lên giết người!

Phía trên bục đôi vợ chồng mới cưới đang rất hạnh phúc, những khung cảnh bên ngoài hoàn toàn không lọt vào mắt. Hiện tại, chỉ có đối phương là điều quan trọng nhất.

Hắn cười nhẹ khẽ vuốt má cô, "Chúc mừng anh lại lấy được em làm vợ."

Mộc Thanh Tuyết bật cười. "Xì, đồ ngốc nghếch."

Hắn cúi đầu xuống, một lần nữa đặt môi dán xuống.

Mộc Thanh Tuyết, tôi chỉ muốn nói với em rằng...

Xin lỗi, và cảm ơn em!
 
Back
Top Bottom