Ngôn Tình Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 100: Chương 100


Dư Nhất Minh nhìn Lâm Như chằm chằm, dù cô ta giấu đi cảm xúc rất nhanh, nhưng cũng không thoát khỏi việc cô ta bắt đầu sợ hãi rồi.
Người của Tần Môn ai cũng đều trả qua gian nan khổ cực mới được như thế này, không phải thu thập đàn em theo kiểu tép riu của Thiên Long đâu, người Tần Môn đều thông thạo tất cả loại súng.
Từ Hàn Vũ trông vô cùng bình thản, anh rít một hơi điếu thuốc phả thẳng vào mặt Lâm Như rồi nhẹ nhàng nói “ Tôi cho cô 15 giây, mang Gia Uyên ra đây nếu không tôi cá với cô sau 15 giây đó người của cô sẽ không còn bất kỳ người nào ” ánh mắt anh dần trở nên nham hiểm.
“ Từ Thiếu anh doạ tôi sao? ” Lâm Như đơ người nhếch mép, giấu đi sự sợ hãi của mình, cô ta là sợ Tống Thanh sẽ đá cô ta, sợ hắn ta lại dùng cực hình với cô ta.
“ Tôi doạ á? Tôi nói được làm được đó.

Dù sao ở đây cũng đâu có nhiều người đâu nhỉ? Tất cả đều ở bến cảng với họ Tống rồi mà ” Từ Hàn Vũ bật cười nhìn cô ta.
“ 1....!” Giọng của Từ Hàn Vũ nhanh chóng vang lên, anh không còn kiên nhẫn, bọn anh còn phải đến chổ Tần Gia Hào nữa không thể ở đây dây dưa đâu.
Từ Hàn Vũ vừa đ**m, mỗi một số anh đọc lên thì người bên cạnh của Lâm Như sẽ nằm xuống một người, đến giây thứ 5 đã có 5 người gục rồi.

Bọn người của Thiên Long đều là những tên côn đồ đầu đường xó chợ là nhiều, chỉ nhìn cảnh trước mắt thôi đã bắt đầu cảm thấy hãi rồi.
Dư Nhất Minh mỉm cười thông thả.
Lâm Như lúc này mới lên lên tiếng cắt ngang tiếng đếm của Hàn Vũ “ Được rồi! Mang nó ra đây ”.
Thuộc hạ cua cô ta sợ hãi chạy vào bên trong mang Mạc Gia Uyên ra, cô bây giờ ý thức vô cùng mơ hồ được bọn chúng mang khỏi căn phòng ẩm thấp đó.

Trong đầu cô chỉ mong Tần Gia Hào đừng gặp chuyện.
Dư Nhất Minh lấy ra chiếc điện thoại, anh bấm bấm cái gì đấy sau đó liền cầm trong tay một cách vô cùng tự nhiên.
Mạc Gia Uyên được mang ra, khoé miệng của cô vẫn còn vệt máu đọng lại, gương mặt cũng có những vết bầm nhỏ.
“ Mang chị dâu các cậu sang đây đi ” Dư Nhất Minh lên tiếng.
Lâm Như lúc này rơi vào thế bị động, chỉ biết đưa người, hiên tại bên cạnh còn chẳng có nổi 10 người thì làm sau đấu lại bọn họ mấy chục người chứ.

Cô ta trơ mắt nhìn thuộc hạ của Tần Môn mang Gia Uyên về bên cạnh.
“ Những người ở đây, ai muốn giữ mạng thì tôi cho 5 phút quyết định rời khỏi đây đấy ” Từ Hàn Vũ lạnh lẽo nói.
Từ người một cúi đầu, lén nhìn Lâm Như rồi tiến đến chổ thuộc hạ của Tần Môn ngoan ngoãn mà đầu hàng.

Lâm Như trố mắt nhìn, cô vừa cứu họ bây giờ họ đã bán đứng cô rồi?
“ Lâm Đại Tiểu Thư! Cô không cần tức giận, cái này cho cô, cô tự mà xem ” Dư Nhất Minh quăn cho Lâm Như cái điện thoại, trên đó có toàn bộ video mà Dư Nhất Minh tìm được.
Lâm Như nghi ngờ cầm lấy, chậm rãi lật màng hình lại, trên đó hiện lên cảnh Tống Thanh cùng người khác lên giường, còn mắng nhiết Lâm Như là ngu ngốc nữa.

Đoạn video thứ hai chính là chính miệng Tống Thanh nói g.i.e.t mẹ cô.
Hắn ta muốn cô hận thù, muốn cô câm hận Mạc Gia Uyên và cả Tần Gia vì hiểu lầm g.i.e.t mẹ sao? Lâm Như tay chân rung rẩy không muốn tin, tại sao? Chẳng phải cô ta hết lòng hết dạ với hắn rồi sao? Sao hắn lại đối với cô ta thế này chứ.
“ Aaaaaaa ” Lâm Như hét lên một tiếng, tại sao chứ, cô ta giúp ngươi đã hại mẹ mình, tại sao lại thế này chứ, mẹ cô....mẹ cô là do Tống Thanh hại sao? Sao cô lại ngu ngốc thế này.
Lâm Như thất thần trước sự thật mà mình biết, nếu anh ta không đưa điện thoại này cho cô có lẽ mãi mãi cô vẫn còn tin lấy Tống Thanh mãi mãi bị hắn ta xem là con ngốc.
“ Các người mang chị ấy đi đi! ” cô ta giọng mang đầy sự mệt mỏi nói, số cô ta cuối cùng vẫn là số khổ, mãi mãi cũng không sánh được với Mạc Gia Uyên.
Dư Nhất Minh và Từ Hàn Vũ cũng không có nhiều thời gian nữa, hai người quay lưng lại bỏ đi.
Tiếng súng vang lên, hai người nhìn nhau chỉ biết thở dài một cái không quay đầu lại mà hướng đến những chiếc xe bên ngoài.
Lâm Như không chịu được sự thật, cũng không chấp nhận chuyện người mình yêu lừa dối, cô ta dùng chính khẩu súng theo cô ta cực khổ tập luyện mấy năm chỉa thẳng vào đầu rồi bóp cò không một chút do dự .
Dư Nhất Minh bế Mạc Gia Uyên trên tay, anh để Từ Hàn Vũ đến đó trước, anh mang cô đến bệnh viện đã, thương tích đầy người thế này không thể đến bến cảng được nữa đâu.
Mạc Gia Uyên trong vòng tay Dư Nhất Minh, bàn tay yếu ớt của cô nắn lấy áo anh lay lay, môi mấp máy nói “ Anh...!Nhất Minh....!Đưa em...đưa em đi gặp Tiểu Hào, anh mau đưa em đến đó đi, em không sao đâu.....!Tiểu Hào...Tiểu Hào sẽ gặp nguy hiểm nếu bước vào đó ”.
Nước mắt cô chậm rãi rơi ra, cô không muốn Tần Gia Hào xảy ra chuyện, nếu anh ấy đến đó chắc chắn sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm, cô không dám nghĩ đến trường hợp xấu hơn xảy ra.
“ Không được! Em bị thương rồi chúng ta đến bệnh viện, cậu ta không sao đâu yên tâm nhé ” Dư Nhất Minh kiên quyết không đồng ý với cô, nếu mang cô đến đó có khi lại còn nguy hiểm hơn.

Mạc Gia Uyên kích động lắc đầu “ Không được....!Đưa em...đưa em đến đó đi, nếu anh không đi được thì dừng xe em tự đến đó, em không muốn Tiểu Hào xảy ra chuyện, xem như em cầu xin anh ” nhìn vào đôi mắt cô hiện lên biết bao sự lo lắng bất an tột độ.
Dư Nhất Minh im lặng không đáp.
Cánh tay cô đột nhiên hướng đến cửa xe.

Mạc Gia Uyên không khuyên được Dư Nhất Minh thì cô cũng phải đến đó, Tiểu Hào của cô anh không được có chuyện.

Dư Nhất Minh hoảng hốt chụp lấy cánh tay Mạc Gia Uyên lại.
“ Quay xe đến bến cảng ” Anh quát lên, Mạc Gia Uyên thật sự em ấy muốn làm liều nếu anh còn không đến thì chắc chắn cô dù có phải nhảy xuống xe cũng sẽ nhảy.
Nghe Nhất Minh nói cô lúc này mới không kích động phản bác nữa..
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 101: Chương 101


Ở bến cảng.
Tần Gia Hào cảm nhận được điện thoại mình rung lên hai cái, anh nhìn Tống Thanh nhếch mép, xem ra lô hàng này hắn ta cũng không thể lấy lại rồi nhỉ? Rõ ràng anh đã định cho chúng lấy lại lô hàng rồi cơ mà.
Nhìn người được che mặt mà Lâm Nghị mang ra, ông ta tưởng anh là con nít mới lớn hay sao mà không thấy nụ cười và vẻ mặt đắt thắng của ông ta chứ.
“ Tần Lão Đại! Người ở đây còn lô hàng của tôi đâu? ” Tống Thanh thông thả lên tiếng mà không hề hay biết chuyện gì.
Tần Gia Hào nhếch mép gật gật đầu, ánh mắt lười biến nhìn bọn họ mà nhẹ nhàng lên tiếng “ Lô hàng này xem ra Tống Lão Đại không thể lấy lại được rồi ” bảo bối anh được Nhất Minh cứu rồi, bây giờ chính là lúc kết thúc luôn toàn bộ Thiên Long.
“ Mày đừng giỡn mặt với tao, muốn lật lọng? Mày không tin tao bắn chết nó à? ” Tống Thanh tức giận đập tay lên ghế nhìn anh bằng ánh mắt giận dữ quát lớn.
Anh không ngần ngại nhìn thẳng vào hắn ta, tay từ từ rút súng từ phía sau ra “ Vậy để tôi giúp anh một tay ” Tần Gia Hào vươn súng bắn thẳng vào người được bịch mặt kia khiến cả ba người bọn họ đều ngỡ ngàng.
Người đàn ông đeo mặt nạ cũng đã nhanh tay bắn vào vai Tần Gia Hào một viên, anh ta chỉa thẳng súng vào người anh nói “ Tần Lão Đại hôm nay lô hàng không lấy được thì xem ra anh phải để lại cái mạng này rồi? ”.
Lâm Nghị cũng đã rút súng ra hướng thẳng đến Tần Gia Hào, Tống Thanh cũng tức giận đứng bật dậy, chẳng lẽ Tần Gia Hào biết kế hoạch của hắn ta rồi sao? Không thể nào, hắn ta tính toán kỹ thế mà?
Toàn bộ người của Thiên Long đều đứng bao vây một mình Tần Gia Hào, anh lại không sợ hãi mà vẻ mặt vô cùng thản nhiên, anh dơ bàn tay năm ngón lên, lần lượt thả từng ngón xuống, vừa đúng lúc hết năm ngón thì thuộc hạ của Thiên Long vẻ mặt tái mét chạy vào đầy hốt hoảng.
“ Lão Đại! Người của Tần Môn đến rồi, bên phía Lâm Tiểu Thư cũng thua rồi, cô ấy tự sát rồi, người của chúng ta cũng đã bị đội bắn tỉa của Tần Môn diệt sắp hết rồi ” Vẻ mặt của anh ta đầy sợ hãi nhìn Tống Thanh.
Tên thuộc hạ không ngờ thế lực của Tần Môn và người của Tần Môn thật sự giỏi đến mức này.
Tống Thanh tức giận rống lên, ánh mắt hắn ta như muốn giết người, giây phút hắn nghe Lâm Như tự sát trái tim hắn bổng nhiên trở nên đau nhói không rõ lý do.
“ Tần Gia Hào! Mày dám chơi xỏ tao ” Tống Thanh nhanh chân đá vào người Tần Gia Hào.
Tần Gia Hào nhanh hơn đã dùng tay đỡ lấy cú đá đó lùi về sau mấy bước.

Anh lấy đà phóng lên vung chân đá thẳng vào cổ của Tống Thanh khiến hắn ta đau đớn mà nhăn mặt lại.
Tần Gia Hào cái gì cũng hơn Tống Thanh, nhưng hắn ta cũng không phải dạng dễ nói chuyện, hắn ta đánh kẻ yếu hơn mình rồi cho rằng bản thân là kẻ mạnh.
Hắn ta đấm vào người anh, anh nắm lấy hắn ta lên gối đá vào mặt hắn khiến máu mũi của hắn túa ra.

Tống Thanh dùng tay quẹt đi vết máu nhếch mép.
“ Không hổ danh là con sói mạnh nhất hắc đạo nhỉ? ” Hắn ta nhìn anh bật cười, trông hắn ta trở nên điên dại hơn bao giờ hết.
Anh mỉm cười nhìn hắn, thở hắc ra một hơi “ Bởi vậy tao nói mày không có cửa chơi với tao ” vẻ mặt đầy tự tin của Tần Gia Hào khiến tất car thuộc hạ của Thiên Long cũng chẳng ai dám chen ngang.
Bọn họ như hai con quỷ dữ đấu đá với nhau không ngừng.
“ Haha vậy sao? ” Tống Thanh bật cười liếc mắt nhìn phía sau Tần Gia Hào.
Anh vì quên mất hai người kia, nên chỉ để ý đến việc đánh với Tống Thanh.

Hắn ta vừa dứt câu thì người đàn ông đeo mặt nạ đã dùng gậy bắt đà đánh thằng vào phía sau gáy anh khiến anh ngã nhàu về phía trước.
Tần Gia Hào bước chân loạn choạng khó khăn ôm lấy gáy, anh thật không ngờ bản thân bất cẩn đến mức này “ Mày thua rồi Tần Gia Hào ” Hắn ta lên tiếng.
Lâm Nghị tiến lên nhếch mép, ông ta nhìn vẻ mặt thảm hại của Tần Gia Hào mà lên tiếng “ Mày đúng là ngu ngốc giống y chang ba mẹ mày, bởi vậy cả Tần Gia của mày mới chết dưới tay tao ” ông ta dứt câu liền lấy súng bắn vào bắp chân anh khiến anh quỵ xuống.
“ Con bé Gia Uyên đó tao cũng thật không ngờ nó còn có họ hàng biết trước thế này tao đã giữ nó rồi.

Nhưng mày yên tâm sau khi tiễn mày tao cũng sẽ tiễn nó xuống cùng mày ” Lâm Nghị bật cười lớn, ông ta chính là hận cả Tần Gia, hận Tần Gia Hào phá hủy đi những gì mà ông ta đã dựng nên sau bao cố gắng.
Đứng trước mặt anh là ba người được cho là mạnh nhất ở Thiên Long, xem ra hôm nay Tần Gia Hào anh không thể quay về với bảo bối của mình rồi, tiếc thật, anh mà sống sót thì đã có thể bên cô một lần nữa rồi.
Xe của Dư Nhất Minh vừa ngừng lại Mạc Gia Uyên đã nhanh chóng mở cửa chạy thẳng vào bên trong, ánh mắt cô nhìn anh quỵ một chân khổ sở dưới nền đất trước mặt bọn khốn Thiên Long.
“ Tiểu Hào! ” Mạc Gia Uyên gọi lớn.
Dư Nhất Minh bắn hai phát súng lên trời, toàn bộ người của Tần Môn đã có mặt bao vây cả bến cảng, Trần Khiêm cũng đến rất nhanh sau khi nghe được tín hiệu.
Tần Gia Hào nghe thấy tiếng cô anh liền chậm rãi quay đầu lại, thấy cô trên gương mặt đã bị bầm tím nhiều chổ, ánh mắt đầy lo lắng nhìn anh “ Bảo Bảo! Em về đi đừng đến đây ” anh không biết bọn khốn này sẽ làm gì nữa đâu.
“ Dư Nhất Minh mau mang cô ấy rời đi ngay ” Tần Gia Hào quát lớn.
Lâm Nghị nhếch mép đá vào người anh khiến anh bật ngửa ra phía sau, anh nhìn cô môi mỉm cười, anh không muốn cô ở đây, anh muốn cô đến bệnh viện xem vết thương, anh để bảo bảo nhà anh bị thương nữa rồi.
Từ Hàn Vũ không biết từ kh nào đã đến phía sau Tống Thanh đá hắn một cái khiến hắn ngã về phía trước, anh chính là muốn tách cả ba người này ra, Trần Khiêm và Dư Nhất Minh chắc chắn sẽ xử được người đàn ông đeo mặt nạ đó thôi, còn về Lâm Nghị ông ta không có cửa thắng được Gia Uyên.

Người đàn ông vừa định chạy đến chổ Tống Thanh thì Trần Khiêm và Dư Nhất Minh đã nhanh chóng đá hắn ta lùi về phía sau.

Hắn ta ôm ngực khum người xuống.
“ Đối thủ của mày chính là bọn tao ” Dư Nhất Minh lên tiếng, hai tay vẫn thông thả đút túi quần.
Mạc Gia Uyên chạy đến đỡ lấy Tần Gia Hào, cô nhìn anh nước mắt đầm đìa không ngừng rơi, cô không muốn anh bị thương thế này, cả đời này chỉ có cô mới có quyền làm tổn thương anh thôi.
Lâm Nghị nhìn hai người liền lên tiếng, tay vẫn cầm lấy khẩu súng của mình đã lên cò sẵn “ Tình cảm quá nhỉ? Hay tao giúp hai đứa mày cùng nhau xuống gặp Diêm Vương ”.
“ Tiểu Hào! Anh đợi em một chút, em ở đây nhất định sẽ bảo vệ anh ” Cô hôn lên mắt anh.
Bàn tay Tần Gia Hào khẽ vuốt má của cô “ Đừng dại dột mau chóng rời khỏi đây đi ” anh không muốn cô dấn thân vào nguy hiểm, đời này cô gái của anh đã chịu quá nhiều đau khổ rồi.
Cô mỉm cười buông tay, xoắn tay áo hai mắt chất chứa đầy sự thù hận nhìn thẳng vào Lâm Nghị, ánh mắt của cô kiên định không một chút lung lay khiến ông ta có chút bất an.
Mạc Gia Uyên rất nhanh cú đấm của cô nhanh chóng chạm đến gương mặt có tuổi của Lâm Nghị, nhanh đến mức khiến ông ta không nhìn được cách cô ra đòn đánh đó như thế nào.

Lâm Nghị chỉ giỏi dùng súng, đánh đấm ông ta rất dở tệ cái này Mạc Gia Uyên rõ hơn ai hết.

Cô nhìn ông ta chật vật đứng cho vững liền lên tiếng “ Tôi sẽ hạ được ông trong hai đòn tiếp theo, vì nếu không tôi sẽ rất hổ thẹn khi đứng trước Mạc Tư Thần anh trai tôi ” chính Mạc Tư Thần đã dạy cho Gia Uyên môn quyền anh.
“ Ranh con, mày cũng giống con gái mẹ mày, yên tâm sẽ sớm thôi mày và cả gia đình bên ngoại mày sẽ đoàn tụ với nhau ” Ông ta vừa cầm súng hướng đến Mạc Gia Uyên thì cô đã dùng đôi chân dài của mình đá cây súng rớt khỏi tay ông ta.
Cô nhanh nhẹn đánh liên tiếp vào thái dương, xương sườn, yết hầu, mắt, và chổ hiểm những đòn cô ra đều khiến ông ta không đỡ được mà ngã nhàu xuống đất với cơ thể đầy máu.
Trong lúc đó Từ Hàn Vũ cũng không kém, anh bật cười nhìn Gia Uyên tận dụng hết những gì Mạc Tư Thần dạy cho để trả thù, cô giỏi hơn anh nghĩ.
Từ Hàn Vũ dùng systema một loại võ sát thủ của đặc nhiệm Nga, anh rất ít khi sử dụng loại võ này, nhưng xem ra phải kết thúc nhanh.

Tống Thanh không hề biết được Từ Hàn Vũ có học systema, hắn ta đau đớn bởi những đòn mà anh đưa ra và nằm gục xuống bất tỉnh.

Trong khi đó Dư Nhất Minh và Trần Khiêm cùng người đàn ông đeo mặt nạ, vẫn đang đánh nhau, nhưng hình như người đàn ông đó không có ý định đánh với bọn họ thì phải.
Mạc Gia Uyên giải quyết xong Lâm Nghị cô chạy lại ôm lấy Tần Gia Hào, anh nhìn cô với vẻ mặt không thể tin được, bảo bối của anh bây giờ còn giỏi cả quyền anh cơ.
Cô cầm máu dưới chân cho anh và cả vai cho anh “ Không sao! Tiểu Hào không sao nữa rồi ” cô ôm lấy anh.
Tần Gia Hào nhìn cô lo lắng anh cảm thấy vui vô cùng, cô cuối cùng cũng đã thật lòng quan tâm anh rồi, như vậy anh có chết cũng đã cảm thấy yên lòng rồi.
“ Bảo bảo! Anh yêu em, thật sự rất yêu em ” Tần Gia Hào ngẩn đầu, tay nắm lấy gáy cô mà hô như lên môi cô một cái đầy ngọt ngào.
“ Được rồi! Chúng ta đến bệnh viện ” Cô đẩy anh ra, bây giờ nếu không đưa anh đến bệnh viện thì vết thương sẽ nghiêm trọng hơn mất.
Anh gật đầu, anh nhìn cô đột nhiên mắt trợn tròn dùng hết sức nắm lấy người cô xoay lại một cái “ Uyên Nhi! Cẩn thận ”
Mạc Gia Uyên không hề biết Lâm Nghị đã dùng sức bường đến để lấy khẩu súng nhắm vào cô.

Tần Gia Hào dứt câu thì tiếng súng cũng đã vang lên, viên đạn ghim thẳng vào lưng anh, anh ngã nhàu đè lên người cô.
Tất cả mọi người đều xoay về hướng bọn họ, Từ Hàn Vũ tức giận dùng dao gâm phóng thẳng vào người Lâm Nghị khiến ông ta gục ngay lập tức.
Cô như người mất hồn nhìn Tần Gia Hào, sợ hãi nước mắt rơi ra, cô ôm lấy anh không ngừng lên tiếng trách mắng.
“ Ai muợn anh đỡ chứ, sao anh lại ngu ngốc thế hả Tần Gia Hào? Ai bảo anh đỡ đạn cho em chứ có biết như vậy rất nguy hiểm không hả? ” Mạc Gia Uyên khóc không ngừng.
Tần Gia Hào chậm rãi mở mi mắt nặng trĩu của mình nhìn cô, cánh tay chầm chậm vươn lên lau đi nước mắt của cô “ Anh không muốn em gặp nguy hiểm, xem như anh trả nợ cho em nhé? Em không được giận anh nữa đâu ” anh khổ sở nố từng câu với cô.
“ Giận! Em nhất định sẽ giận, nếu anh có chuyện gì em nhất định đời đời kiếp kiếp hận anh, sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ” Cô liên tục lắc đầu nói.
“ Ngốc ạ! đừng khóc, em...!khóc....anh ...sẽ rất đau lòng đó ” Tần Gia Hào mỉm cười rất ngọt ngào, nói lên từng chữ.
Mạc Gia Uyên sợ hãi vô cùng, cô còn chưa kịp tha thứ cho anh mà, còn chưa kịp nói sẽ bỏ qua cho anh, anh nhất định không được có chuyện nếu không cô sẽ ân hận suốt đời mất.
Tần Gia Hào mắt nhắm nghiền được đưa lên xe để đến bệnh viện.

Mạc Gia Uyên tay nắm chặt tay anh không buông.
Từ Hàn Vũ nhìn thấy dấu chấm đỏ ở phía sau đầu Mạc Gia Uyên anh càng hốt hoảng nhanh chân chạy lại, người đàn ông đeo mặt nạ cũng nhìn thấy được chấm đỏ, anh ta vùng khỏi hai người kia.

Chân chạy nhanh đến chổ Mạc Gia Uyên.
Mạc Gia Uyên giật mình quay lại phía sau thì thấy anh ta đã nằm gục xuống rồi, sao anh ta lại đỡ cho cô? anh ta không phải người của Thiên Long sao? sao anh ta lại làm vậy chứ, cô và anh có liên quan gì đâu.

“ Ngu ngốc thật! tôi nố sẽ quên cậu, nhưng cuối cùng lại không làm được, xem ra ở kiếp này chúng ta cũng chỉ là bạn không hơn không kém ” Người đàn ông đeo mặt nạ nói, anh ta không dùng máy chuyển giọng nữa.
“ Nhất Minh anh đưa Tiểu Hào đến bệnh viện trước đi em sẽ theo sau ” Mạc Gia Uyên sững người khi nghe người đó lên tiếng, cô thất thần nhìn Nhất Minh nói.
Dư Nhất Minh gật đầu cùng Trần Khiêm đến bệnh viện với Tần Gia Hào, sắc mặt Gia Uyên không tốt, mà lạ thay sao người đó lại giúp Gia Uyên đỡ đạn chứ.
Giọng nói này rất quen thuộc Mạc Gia Uyên cảm thấy vô cùng quen thuộc, cô vươn tay tháo chiếc mặt nạ ra, gương mặt trắng noãn đầy thanh tú hiện trước mặt cô, gương mặt này sao mà cô quên được.
Là Chu Hạo Nhiên! Cậu ấy quay lại không nói một lời nào, thậm chí còn làm người của Thiên Long.

Mạc Gia Uyên nhìn cậu ta chậm rãi lên tiếng.
“ Tại sao cậu lại làm vậy? tại sao chứ ”
Chu Hạo Nhiên mắt nhắm nghiền, miệng chỉ mấp mấy môi “ Xin...lỗi nhưng tôi không cam tâm nhìn cậu bị Tần..Gia...Hào hành hạ.

Tôi...Yêu...Cậu ” Chu Hạo Nhiên câm hận Tần Gia Hào, nhưng tiếc thay anh lại là người mà Gia Uyên yêu nhất.
Mạc Gia Uyên đứng không vững ngồi sụp xuống, cô khổ sở bật khóc nức nở “ Tại sao chứ? cậu rốt cuộc là đã nghĩ gì mà làm thế này hả? ”.
Nhưng Chu Hạo Nhiên không đáp lại cô nữa, viên đạn kh nãy ghim thẳng vào ngực trái của anh ta, anh ta dùng toàn bộ sức lực để nói với cô, anh ta chưa từng thừa nhận mình yêu cô, nhưng bây giờ cũng có thể nói rồi.
Câu trả lời cũng không cần nghe nữa, Mạc Gia Uyên nước mắt rơi mãi không ngừng, cô vì mệt mỏi mà ngất đi ngay bên cạnh Chu Hạo Nhiên.

Từ Hàn Vũ không phải không biết Chu Hạo Nhiên chỉ là không ngờ cậu ta lại là người của Thiên Long thôi, càng không thể ngờ cậu ta lại yêu Gia Uyên.
Hàn Vũ bế Mạc Gia Uyên rời đi.
Chu Hạo Nhiên và cả Tống Thanh được mang về Tần Môn theo lệnh của Dư Nhất Minh, chỉ tiếc Chu Hạo Nhiên đi rồi, Tống Thanh thì đang thoi thóp sắp chết đến nơi.
Chu Hạo Nhiên âm thầm điều tra, âm thầm bảo vệ cô gái mình yêu, anh không đòi hỏi cô đáp lại, với anh chỉ cần cô hạnh phúc anh cũng sẽ hạnh phúc.

Ngày hôm bọn chúng định tiêm mai thúy vào người Gia Uyên chính anh đã tráo ống thủy tinh đó bằng thuốc an thần.
Giây phút đó anh biết bản thân đã thật sự không thể trả thù nữa rồi, giây phút nghe cô bảo Tần Gia Hào đừng đến, nhìn vào ánh mắt lo lắng đó anh biết được anh đã thua Tần Gia Hào rồi.
Tiểu Uyên Nhi! Chúc em một đời hạnh phúc, ở kiếp sau hi vọng sẽ gặp được em sớm hơn, có thể đường đường chính chính bảo vệ em......
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 102: Chương 102


Mạc Gia Uyên đứng trước cánh cửa của phòng cấp cứu, cô không còn giữ được tỉnh táo, cũng không biết chấp nhận mọi chuyện thế nào.

Tần Gia Hào không rõ sống chết, người bạn của cô tưởng chừng không bao giờ gặp lại, lại một lòng âm thầm bảo vệ cô.
Cô cảm thấy moin chuyện thật sự đi quá xa rồi, cô không biết làm thế nào cả, ánh mắt cô rơi trên cánh cửa phòng cấp cứu, Dư Nhất Minh và Từ Hàn Vũ chỉ biết lặng lẽ nhìn cô, dù bọn họ không còn thích cô nữa, nhưng không nhẫn tâm nhìn cô khổ sở thế này.
“ Gia Uyên! Không sao cậu ấy sẽ không sao đâu ” Dư Nhất Minh cố gắng an ủi cô.
Mạc Gia Uyên ánh mắt vô hồn nhìn Dư Nhất Minh, đúng rồi Gia Hào nhất định sẽ không sao đâu, anh ấy nói sẽ để cô làm Tần Phu Nhân mà anh ấy sẽ không nhẫn tâm để cô lại đâu.
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, cô đứng bật dậy gạt hẳng Dư Nhất Minh sang một bên vội chạy lại cầm lấy tay bác sĩ gấp gáp hỏi.
“ Anh ấy...!Anh ấy sao rồi? ” Giọng cô nghẹn ngào như sắp khóc đến nơi rồi.
Vị bác sĩ kia lắc đầu, ông ta còn chưa kịp nói nữa cô đã bàng hoàng buông tay ông ta chạy thẳng vào bên trong phòng cấp cứu.
“ Gia Uyên! ” Từ Hàn Vũ nhìn thấy cô kích động liền muốn ngăn lại.

Nhưng cô lúc này chẳng nghe được gì nữa rồi, cô như chết trân nhìn Tần Gia Hào sắc mặt trắng bệch, Mạc Gia Uyên không tin vào những thứ trước mắt.
Cô quỵ xuống bên cạnh anh, nước mắt cũng rơi đầy trên má, nhìn cô vô cùng đáng thương, cô nức nở ở bên cạnh anh.
“ Tiểu Hào! Anh mau nhìn em đi, mau mở mắt nhìn em đi, em còn chưa nói tha thứ cho anh mà, em còn chưa kịp nói em sẽ đồng ý làm Phu Nhân của anh, anh nói chúng ta sẽ về nhà mà, anh mau mở mắt nhìn em đi ” giọng của cô nức nở, đáng thương vô cùng.
Cô gục tựa má mình vào bàn tay anh, cô không tin là Gia Hào bỏ cô đi, cô không tin anh thất hứa, nếu ngày hôm đó cô không đi ra ngoài, thì anh không cần mạo hiểm vì cô rồi cũng sẽ không như thế này.
“ Ai bảo anh đỡ cho em chứ...!Em rõ ràng không cần.

Anh mau tỉnh lại đi nếu không cả đời này cũng sẽ không tha thứ cho anh, em sẽ kết hôn cùng người khác rồi quên anh.

Vậy nên làm ơn hãy tỉnh lại đi ” Mạc Gia Uyên cô không ngừng khóc, khóc đến mức gương mặt xinh đẹp đã ướt nhem.
“ Có yêu anh không? ” Giọng nói nhẹ nhàng vang lên trên đỉnh đầu cô.
Mạc Gia Uyên trong vô thức gật đầu nói “ Yêu! Rất yêu ”.
Tần Gia Hào bật cười, dùng cánh tay còn lại của mình xoa xoa đầu cô “ Bảo bối ngoan không khóc nữa, anh cũng rất yêu em ”.

Anh chỉ muốn thử cô một chút, nào ngờ lại khiến cô khóc đến thế này, còn nói ra những lời nói đó nữa...!Mạc Gia Uyên lúc này mới cảm thấy sai sai, cô ngẩn đầu mình lên liền thấy anh nhìn cô mỉm cười, cô liền bất ngờ trợn tròn mắt.
“ Anh? Chẳng phải bác sĩ lắc đầu rồi sao? ” Mạc Gia Uyên vô cùng hoang mang nhìn anh.
Tần Gia Hào nhìn dáng vẻ ngây ngô của cô liền không chịu được, anh giữ lấy gáy cô sau đó áp môi mình lên môi cô hôn một cách nhẹ nhàng, nụ hôn của sự vui mừng vì anh nghe được những lời thật lòng của cô.

Mạc Gia Uyên không chống lại, mặc cho anh hôn mình.

Một lúc sau không thở nổi cô liền đẩy anh ra, tựa vào lòng ngực của anh mà thở hổn hển.

Tần Gia Hào xoa đầu cô, nhìn cô gái nhỏ ở trong lòng anh yên tâm biết bao, anh đã rất sợ hãi khi cô bị bắt, anh sợ bọn chúng tổn thương cô.
“ Tần Phu Nhân! Em nói lời phải giữ lấy lời đó nhé ” Anh dịu dàng lên tiếng mang đầy sự yêu chiều.
Cô ngẩn đầu lên, liếc xéo anh một cái, cái con người này lúc này rồi mà vẫn còn tâm trạng để đùa sao? Thật không tin nổi.

Nhưng anh còn bên cạnh đã là may mắn rồi, cô thật sự đã rất sợ, sợ anh sẽ không bên cạnh cô nữa.
Đột nhiên đầu óc cô quay cuồng, cô mỉm cười mấp mấy môi “ Ông...ông xã! Em...đau...!” còn chưa hết câu cô đã ngất trên người anh.
Tần Gia Hào bàng hoàng, ôm lấy cô, anh dùng hết sức bế cô lên đi ra bên ngoài.

Chẳng phải lúc nãy cô còn bình thường sao? Sao bây giờ lại thế này rồi.
Dư Nhất Minh và Từ Hàn Vũ thấy anh bế cô khổ sở đi ra từ phòng cấp cứu liền giật mình không rõ chuyện gì đã bị Tần Gia Hào quát lớn.
“ Mau gọi bác sĩ ”

Từ Hàn Vũ không biết chuyện gì nhưng anh rất nhanh đã chạy đi gọi bác sĩ.
Mạc Gia Uyên lại được đưa vào phòng cấp cứu, ánh mât của Tần Gia Hào chất chứa đầy rẫy sự lo lắng, anh không biết cô bị thương nặng chổ nào.

Khi nãy anh còn thấy cô bình thường mà, sao đột nhiên lại ngất đi chứ.
Anh không về phòng hồi sức, anh cố chấp ở lại trước cửa phòng cấp cứu đợi cô, anh không yên tâm khi để cô lại ở đây.

Anh muốn cô bình an.

Ngay cả Từ Hàn Vũ và cả Dư Nhất Minh nhìn sự nghiêm túc kiên trì của anh họ cũng không dám khuyên ngăn.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 103: Chương 103


Mạc Gia Uyên cô vì mất máu mà ngất, cộng thêm việc trên người có quá nhiều vết thương.

Cô được đưa về phòng hồi sức Tần Gia Hào một bước cũng không rời khỏi cô, anh rất sợ, sợ sẽ mất đi cô thêm lần nữa, với anh một lần là quá đủ rồi.
Anh nhìn cô tay truyền dịch, trên gương mặt nhỏ có vết bầm trong lòng liền cảm thấy khó chịu, bảo bối của anh vì anh mà khổ sở thế này, anh thật sự không muốn để cô chịu bất cứ tổn thương nào nữa.
Tần Gia Hào trên đầu là băng gạt trắng, trên người là bộ đồ bệnh nhân, anh ngồi cạnh giường bệnh của cô, ánh mắt dịu dàng nhìn người con gái đang ngủ rất ngon.
“ Bảo bối nhỏ! Xin lỗi em, để em chịu khổ rồi ”.
Anh hôn lên đôi mắt xinh đẹp của Mạc Gia Uyên.
Ngón tay cô khẽ động đậy, mi mắt khó khăn mở ta chậm chạp tiếp nhận ánh sáng, cô nhìn anh, anh nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau.

Mạc Gia Uyên nhìn anh cô chỉ khẽ mỉm cười.
Cô nhìn thấy Tần Gia Hào im lặng không nói, nước mắt rơi ra, cô thật sự muốn bật cười.

Mạc Gia Uyên nhẹ nhàn vươn cánh tay muốn chạm vào anh liền bị anh nắm lấy hôn lên.
Tần Gia Hào lên tiếng đầy dịu dàng “ Bảo bối nhỏ! Sau này không cho em rời xa anh nửa bước, không cho em một mình chịu khổ, em không cần đi làm anh sẽ nuôi em, em không được để bản thân bị thương nữa biết không? Nếu không anh nhất định sẽ đánh đòn em ” .
“ Tần Lão Đại! Anh có biết em là không vậy? Em là Dyan của Mạc Gia em không còn là con nít không thể để anh bao bọc em mãi được ” Mạc Gia Uyên mỉm cười đầy ngọt ngào, giọng nói đầy ấm áp nói với anh.
“ Tần Phu Nhân! Em còn muốn anh sợ hãi đến chet có phải không? Dyan của Mạc Gia là lúc trước bây giờ em là Gia Uyên của Tần Gia Hào là Tần Phu Nhân của Tần Gia là Chị dâu của lũ nhóc Tần Môn biết không? Không cần em động tay động chân, em muốn gì thích gì chỉ cần nói với anh là được ” Tần Gia Hào lắc đầu, anh khó khăn lắm mới tìm được cô, khó khăn lắm mới được cô tha thứ, anh cưng chiều cô còn không hết sao lại nỡ để cô động tay động chân chứ.
Cô đứng trước lí lẽ của anh liền không cãi được chỉ đành gật đầu.

Tần Gia Hào anh đời này kiếp này chỉ muốn dành tất cả những điều tốt đẹp cho bảo bối của anh.

Tần Gia Hào cẩn thận lấy cháo được quản gia nấu từ Tần Gia mang đến, anh chậm rãi đút cho cô từng muỗng cháo mặc dù anh bị thương còn nặng hơn cô.
Cánh cửa phòng bệnh của cô bật mở, cả hai người đồng loạt quay đầu nhìn sang.

Mạc Gia Uyên há hốc mồm nhìn Mạc Tư Thần và cả La Hoàng Nhi tỉnh rồi, hai người họ còn đang đứng trước mặt cô.
Mạc Tư Thần nhìn cô chưa gì đã lên tiếng khiển trách “ Em còn dám để bản thân bị thương đến mức này? Mạc Gia Uyên em thật sự nghĩ ba mẹ anh sẽ không đánh anh hay sao hả? ”
“ Còn chẳng phải tại anh để người ta hại đến mức này sao? Còn hại bạn em ngủ cùng anh lâu như thế ” Mạc Gia Uyên vừa bị anh mình mắng xong liền lạnh lùng nói vẻ mặt vui mừng liền vụt tắt.
Mạc Tư Thần quay sang nhìn La Hoàng Nhi “ Tiểu Nhi! Em nhìn xem nó cứng đầu như vậy sau này em không được học thói hư tật xấu của nó đâu ”.

La Hoàng Nhi bật cười “ Anh đừng trách cậu ấy nữa ” hai người này gọi anh em nhưng thật chất có nhiều thứ khiến cô cứ nghĩ bọn họ là con nít mới lớn.
Tần Gia Hào thấy tâm trạng của cô rất tốt anh cũng yên tâm phần nào, anh nhìn Mạc Tư Thần giọng không nóng không lạnh nói “ Chu Hạo Nhiên đã mất rồi, Tống Thanh và cả Lâm Nghị cũng không còn, những người còn lại tôi đã đưa cho người của anh xử lý ” anh liếc nhìn Mạc Gia Uyên.
Cô nghe đến Chu Hạo Nhiên liền cúi mặt xuống, cậu ấy là vì đỡ đạn cho cô nên mới mất, ba cô người gây ra tất cả cũng đã không còn.

Tất cả cuối cùng cũng chịu kết thúc rồi.

Trái lại với cô La Hoàng Nhi không tin được là Chu Hạo Nhiên không còn, càng không thể tin được Chu Hạo Nhiên lại là người của Thiên Long.
Mạc Tư Thần gật đầu đồng ý.
Câu chuyện của bọn họ có lẽ đến đây là con đường duy nhất.

Tần Gia Hào vì hận thù vô tình tổn thương người con gái của mình.

Mạc Gia Uyên cuối cùng cũng có thể ở bên cạnh anh trai nhỏ.

Mạc Tư Thần có thể tìm được em gái, còn tìm được một La Hoàng Nhi vô cùng yêu anh.
Chỉ có Lâm Như cả đời vì ganh ghét mà đánh mất bản thân.

Người đáng thương nhất lại là Chu Hạo Nhiên cậu dùng cả mấy năm thanh xuân âm thầm theo đuổi một cô gái mà cô gái ấy định sẵn sẽ không bao giờ thuộc về cậu.
Mộ Ý Thư dùng cả thời gian thanh xuân tươi đẹp để theo đuổi một Trần Khiêm lạnh như tảng băng ngàn năm.
Từ Hàn Vũ mất nhiều năm thích Mạc Gia Uyên, Dư Nhất Minh dùng những gì mình có để bảo vệ Mạc Gia Uyên cô gái anh yêu, nhưng cuối cùng lại vì sai lầm không nhỏ mà vô tình Dư Nhất Minh và cả Từ Hàn Vũ không thể tách nhau ra.
Lâm Nghị ông ta tham lam, đánh mất người phụ nữ yêu ông ta nhất, ông ta trốn tránh trách nhiệm khiến những đứa con gái của ông ta bị cuốn vào vòng xoay mà ông ta tạo ra, để rồi cả hai người con gái ấy một người tổn thương một, hận thù, một người vì ganh tị, vì yêu nhầm kẻ giết mẹ mình mà bỏ mạng.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 104: Chương 104


Tần Gia Hào mang cô về căn biệt thự mới, Mạc Gia Uyên bảo không thích ở biệt thự chính lúc trước vì nơi đó là nơi cô chịu tổn thương, anh liền cho người bán đi căn biệt thự mua lại căn khác to gấp 2 lần.
“ Bảo bối! Em thật sự bỏ đói anh sao? ” Tần Gia Hào nhìn cô thông thả trên giường đọc sách mặt kệ anh có than vãn cầu xin.
Mạc Gia Uyên ngẩn đầu nhìn anh cô lười nhác lên tiếng “ Chẳng phải hôm nào em cũng nấu cơm đợi anh về sao? Sao lại nói em bỏ đói anh ” cô hiểu ý anh, nhưng cô không muốn chiều theo ý của anh.
Tần Gia Hào không nói được nữa, anh bây giờ thậm chí còn phải làm công cho cô làm sao dám cãi cô chứ.

Anh im lặng đi sang thư phòng, anh sợ nhìn cô nữa anh lại không kiềm chế được mà ăn cô mất.
Cô nhìn anh thất vọng rời đi, không dám cãi lời cô, chuyện cô không thích anh sẽ không làm.
Đến tận nửa đêm Mạc Gia Uyên ngủ quên lờ mờ mở mắt, bên cạnh cô trống không.

Gia Hào chưa về phòng ngủ sao? Cô có chút tuổi thân vì thức giấc không có anh.
Mạc Gia Uyên dụi dụi mắt bước chân trần xuống tìm anh.

Tần Gia Hào lúc này xem ra đang ở thư phong rồi, cô với vẻ mặt ngáy ngủ đi sang tìm anh.
Cánh tay mở cửa phòng ra.

Tần Gia Hào đang làm việc nghe tiếng động liền quay đầu lại nhìn, nhìn thấy gương mặt ngáy ngủ của cô liền chợt nhớ ra đã khuya vậy rồi.

Anh vừa đứng dậy còn chưa kịp đi đến chổ cô thì Mạc Gia Uyên đã chạy nhào vào lòng anh.
“ Tiểu Hào! Anh giận sao? ” Giọng cô nhẹ nhàng vang lên.
Tần Gia Hào xoa xoa mái tóc của cô, sau đó ngồi xuống bế cô ngồi trọn trong lòng mình “ Giận chuyện gì ”.
“ Thật ra em không phải muốn như vậy với anh đâu, em sợ...!Cảm giác mang thai nhưng chỉ có một mỉnh thật sự rất đáng sợ ” Cô tựa đầu vào lòng anh thỏ thẻ.
Cô và anh đã từng nói đến chuyện sẽ có bảo bảo, nhưng cô nhớ lại chuyện lúc trước liền rất sợ.

Cảm giác không nhìn được ánh sáng, phải một mình không có anh thật sự nó rất đáng sợ.
“ Anh xin lỗi...!” Anh nghe cô nói xong liền mang đầy cảm giác tội lỗi.
“ Chúng ta về phòng ngủ thôi, khuya rồi ” Tần Gia Hào bế cô lên, không cho chân cô chạm xuống sàn nhà vì anh vừa nãy đã nhìn thấy cô đi chân trần.
Mạc Gia Uyên biết anh cảm thấy có lỗi khi nhắc chuyện này, nhưng cô thật sự mong anh hiểu.

Cũng phải biết bản thân cần vượt qua nổi sợ hãi này, cô ngẩn đầu hôn lên môi anh.
Đột nhiên bị cô hôn, anh liền đứng bất động.

Tần Gia Hào mất tận mấy giây mới đáp lại nụ hôn của cô, anh di chuyển đặt cô lên bàn làm việc.

Hai tay siết lấy eo cô, nụ hôn của anh nhẹ nhàng, cô bị anh hôn đến mức thở không nổi liền gục đầu lên vai anh.
“ Uyên Nhi! Anh yêu em, anh nhất định sẽ không để em một mình ”
Tần Gia Hào một lần đánh mất anh đã quá sợ rồi, sau này anh nhất định không rời xa cô nửa bước.

Vẫn sẽ mãi yêu thương cô, một chút tổn thương nhỏ cũng không muốn cô chịu đựng.
“ Anh trai nhỏ! Gia Uyên yêu anh ” Mạc Gia Uyên ngẩn đầu nhìn anh nói rồi mỉm cười thật tươi.
“ Ừm! Anh trai nhỏ của em không chịu được nữa rồi ”.

Anh hôn lên hõm cổ cô, tay di chuyển m*n tr*n trên cơ thể cô, chiếc váy ngủ hai dây theo động tác của anh mà rơi xuống.

Tần Gia Hào mân mê đôi gò bông trắng noãn của cô, mỗi nơi môi anh di chuyển qua đều để lại dấu hôn đỏ chót.
Thoát y cho cả hai xong, anh liền tìm đến n** t* m*t của cô mà mân mê.

Mạc Gia Uyên gục mặt lên vai anh, hai má của cô giờ đây đã ửng đỏ như trái cà chua chính, anh nâng mặt cô lên hôn lên môi cô.
“ Bảo bối em chịu đau một chút ” .
Tần Gia Hào cẩn thận đi vào bên trong cô, dù cô cùng anh nhiều lần, nhưng bên trong cô vẫn muốn bức chết anh.

Tần Gia Hào bắt đầu th* d*c hạ giọng dụ dỗ cô.
“ Bảo bối! Em thả lỏng ra một chút nếu em không muốn chồng anh bị bức chết ” Tần Gia Hào dứt câu liền hôn lên môi của cô.
Mạc Gia Uyên ôm chặt lấy tấm lưng rắn chắc của anh, bên dưới thả lỏng.

Tần Gia Hào chậm rãi di chuyển vì sợ cô đau, anh hai tay giữ lấy eo của cô ép cô tự mình di chuyển.
“ Ưm...Ưm Gia Hào! Đau...em đau ” Tốc độ di chuyển của anh tăng lên khiến cô không chịu được mà than đau.
“ Gọi ông xã! Anh sẽ chậm lại ” Tần Gia Hào hôn nhẹ lên môi cô.
“ Hức...hức Ông Xã....Ông xã ” Mạc Gia Uyên lờ mờ nghe theo lời anh.
Tần Gia Hào vậy mà như được truyền năng lượng anh không những không chậm lại mà còn làm mạnh hơn.

Anh di chuyển từ bàn làm việc đến sofa sau đó giường ngủ, thay đổi mọi tư thế nhưng vẫn không tha cho cô.

Mỗi lần anh phóng thích cô như muốn ngất đi.

Vậy mà anh còn lấy nước cho cô uống giúp cô tỉnh sau đó liền tiếp tục, và không hề có ý định buông tha cho cô, anh tựa như con sói bị bỏ đói lâu năm vậy.
Anh phóng thích tất cả vào bên trong cô, cô mệt đến mức không di chuyển nổi nữa, nằm yên trên giường, anh nằm lên người cô cúi đầu xuống hôn lấy trán đẫm mồ hôi của cô.
“ Bảo bối! Anh yêu em.

Rất rất yêu em ”.
Mạc Gia Uyên nở nụ cười nhìn anh sau đó liền mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

Tần Gia Hào nhìn thấy mặt trời sắp mọc luôn rồi, anh bế cô đi vào bên trong nhà tắm, cẩn thận đặt cô lên người rồi tắm rửa cho cô.
Cô mệt mỏi không biết chuyện gì.
Anh bế cô về phòng ngủ, cẩn thận nhẹ nhàng đặt cô lên giường.

Kéo cô vào trong lòng mình, tựa như nâng niu bảo bối nhỏ, chỉ sợ buông ra cô sẽ tan theo gió mây vậy.

Cô cọ cọ mặt vào ngực anh mắt nhắm nghiền vì mệt mỏi.
“ Bà xã ngủ ngon ”.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 105: Chương 105


Mạc Gia Uyên sau nhiều ngày liền khó chịu, cộng thêm việc cô không ngửi được mùi tanh.

Liền khiến cô nghi ngờ bản thân, nhưng cái gì đến rồi cũng sẽ đến.
Cô cầm chiếc que nhỏ hai vạch trên tay nhìn một lúc liền bật khóc nức nở không hiểu tại sao.

Cô sợ thật sự rất sợ, Mạc Gia Uyên cầm lấy điện thoại gọi cho Tần Gia Hào.
Đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy.
“ Ông xã....!” Giọng của Mạc Gia Uyên nức nở vang lên.
Tần Gia Hào bên kia đang trong phòng họp, cả căn phòng trở nên im lặng cho vị tổng tài này nghe điện thoại.

Nghe giọng của cô nức nở anh liền trở nên luống cuống.
“ Bà Xã! Đừng khóc nói anh nghe anh bị làm sao ”.
Cả căn phòng họp nhìn anh mắt miệng mở to không tin sẽ có ngày Tần Tổng của bọn họ cũng có bộ mặt này, ngay cả những cô gái trong phòng họp cũng trở nên đỏ mặt.
“ Em...Em mang thai rồi...hức...hức ” Mạc Gia Uyên càng nói tiếng khóc càng lớn hơn.

Tần Gia Hào đơ người một chút liền lạnh lùng nói “ Tan họp ”.
Dứt câu anh liền tắt máy cầm lấy áo vest rời khỏi phòng họp lái xe phi thẳng về nhà.

Trong đầu anh vẫn văng vẳng câu nói của cô.

Bảo bảo bọn họ có bảo bảo, anh lại làm ba rồi.
Tần Gia Hào vừa về đến biệt thự, anh không quan tâm những người làm và quản gia đang hoang mang xung quanh liền chạy thẳng vào phòng tìm cô.

Anh biết chắc Mạc Gia Uyên sẽ rất sợ, anh hiểu nổi sợ của cô, cho nên anh không thể để cô một mình.
“ Bảo bối nhỏ! ” Tần Gia Hào không thấy cô ở trên giường liền lên tiếng gọi.
Mạc Gia Uyên nghe được tiếng của anh, cô núp một góc liền bật ra những tiếng nấc “ Hức....hức...Tiểu Hào!..

hức...!Tiểu Hào! ”.
Tần Gia Hào nghe tiếng cô tuy rất nhỏ, nhưng anh nghe rất rõ, quay đầu tìm cô liền nhìn thấy cô đang núp trong một góc nhỏ khóc nức nỡ nước mắt đầy cả gương mặt xinh đẹp.
Anh không do dự liền lao vào ôm lấy cô, nhìn cô khóc anh đau lòng chết đi được, anh ôm lấy cô, lau đi nước mắt trên gương mặt cô.
“ Bảo bối nhỏ đừng khóc, ngoan không khóc ”.
“ Tiểu Hào!...!Em....!Em lại mang thai rồi...hức ” Mạc Gia Uyên được anh ôm vào lòng còn bật khóc nức nở hơn.
Tần Gia Hào nhìn thấy cô như vậy anh cũng đau lòng chết đi được, anh ôm cô chặt hơn, tay vuốt tóc cô “ Bảo bối nhỏ ngoan, không sao đâu, sau này anh sẽ ở nhà với em được không? ”.
Cô khóc mệt đến mức ngủ thiếp đi trong lòng anh, Tần Gia Hào ôm cô một lúc rồi bế cô đặt lên giường.

Động tác của anh từng chút một điều chậm rãi
Mạc Gia Uyên nằm yên ở bên cạnh.

Tần Gia Hào sợ cô khó chịu bàn tay to lớn của anh, vô cùng nhẹ nhàng vô cùng dịu dàng vuốt lưng cho cô dễ chịu.
Tay anh vẫn cầm điện thoại lên mạng xem cách chăm phụ nữ mang thai.

Dù là mới mang thai nhưng anh không thể để cô một mình, anh sẽ cho trợ lý dời toàn bộ công việc ở công ty về nhà cho tiện hơn.
Tần Gia Hào anh nguyện cả đời đánh đổi tất cả chỉ mong vợ con anh một đời anh yên.
.....
Người khổ sở trong tình yêu nhất dường như là Mộ Ý Thư, cô theo đuổi Trần Khiêm rất lâu.

Cô đồng ý cùng anh kết hôn, cô có được thân xác anh, nhưng mãi mãi cũng chẳng thể có được trái tim của anh.
Cô ngồi trên chiếc xích đu ngoài sân, ánh mắt dán vào cánh cổng đóng chặt.

Liếc nhìn đồng hồ trên tay, hôm nay anh lại không về, muộn như vậy xem ra cô không cần đợi nữa rồi.
Mộ Ý Thư xoay người bước vào trong, cô dường như đã bắt đầu buông xuôi tất cả, mặc cho mọi thứ có thể nào cô cũng chẳng muốn nói đến.

Cô mệt rồi thật sự không còn muốn có được trái tim của Trần Khiêm nữa rồi, chỉ xem như kiếp này chỉ có duyên không có phận.
Trần Khiêm từ Tần Thị trở về, anh đột nhiên đứng sững lại khi thấy cả căn phòng khách chẳng có bóng dáng quen thuộc đợi anh về nữa.

Mỗi ngày Ý Thư đều đợi anh về, hôm nay lại chẳng thấy cô đâu.
Anh bước vào bên trong bếp, nhìn bàn thức ăn tối được chuẩn bị sẵn còn chưa có ai động đủa.

Ý Thư vẫn chưa ăn gì sao?
Mộ Ý Thư ở trên giường cô đã quen với chuyện phải thường xuyên ngủ một mình, cô không oán không trách, chỉ lẳng lặng cam chịu tất cả mà không ai hay biết.
Anh mở cửa phòng bước vào Trần Khiêm nhìn cô yên lặng ngủ trên giường.

Anh chậm rãi đi lại cạnh cô, nhìn vẻ mặt bình thản của cô, dường như cô rất thoải mái.
“ Thư Nhi! ” Trần Khiêm khẽ gọi.
“ Xuống dùng cơm rỗi hãy ngủ, nhịn đói không tốt ” Trần Khiêm khẽ lay lay tay cô.
Mộ Ý Thư mắt nhắm nghiền, xoay người đưa lưng về phía anh, giọng điệu vô cùng lạnh lùng “ Anh dùng đi, khi nãy em ăn cùng người làm rồi ”.
Hình như số lần cô ăn cơm cùng người hầu còn nhiều hơn cả ăn cơm với anh.

Từ lúc kết hôn cô đã ăn cùng người làm rồi, cô cảm thấy bọn họ rất tốt, có bọn họ cuộc sống cũng đỡ nhạt nhẽo đi.
Anh lặng người nhớ ra, hình như đa số cô đều ăn cơm cùng người hầu, dạo này Mộ Ý Thư cũng rất hay né tránh anh, cơ phải cô biêta gì rồi không?
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 106: Chương 106


Mạc Gia Uyên mang thai Tần Gia Hào không dám rời cô nửa bước.

Anh sợ cô ngủ dậy không có anh sẽ khóc, sợ nữa đêm chân cô đau, từ lúc cô mang thai anh dường như rất nhạy bén, cô cựa quậy một chút anh liền mở mắt ra.
Anh còn nhớ ngày cho mọi người biết cô mang thai, anh như bị mọi người đe doạ.

Ngay cả Dư Nhất Minh nói nếu cô mất một cân nào cậu ta sẽ cho anh ra bã.
“ Ông xã...!” Mạc Gia Uyên ngồi trên sofa nhìn Tần Gia Hào đặt chiếc iPad trên đùi chăm chú làm việc.
Anh quay đầu ánh mắt dịu dàng nhìn cô “ Hửm? ”.
“ Anh có thể đi đến công ty làm không? Anh ở nhà mãi như vậy em nhìn anh đến phát chán rồi.

Anh nhìn xem bảo bảo hai tuần nữa cũng đã ra đời rồi, tính ra thì cũng anh cũng đã ở nhà chín tháng rồi ” Mạc Gia Uyên bị anh bám đến mức bực bội hết cả người.
Lúc trước cô mong anh ở nhà bây giờ chỉ mong anh đi làm đi, cô đi ra đi vào đều gặp mặt anh thật sự rất chán đó nha.
Tần Gia Hào nghe cô nói liền sa sầm mặt nhìn cô, cô như vậy mà chán anh rồi.

Rõ ràng anh còn chưa đến ba mươi lăm tuổi mà vẫn còn đẹp trai nhiều người muốn như vậy mà?
“ Bảo bối nhỏ em dám chê anh? ” Anh liếc xéo cô một cái.
Cô nhìn anh giật mình, cô chỉ là muốn anh đến công ty làm cho tiện thôi mà, nếu anh cứ ở nhà vừa cực cho anh vừa cực cho nhân viên của anh.
“ Em không chê anh, chỉ là thấy anh không còn đẹp trai như trước nữa ” Mạc Gia Uyên cầm lấy một miếng xoài cắn một miếng nhìn anh vô tư nói.
Đột nhiên Tần Gia Hào tắt máy, đặt lên bàn anh xoay người nhìn cô.

Vẻ mặt có chút không vui, anh nhìn cô, sao anh vẫn cảm thấy cô vẫn luôn xinh đẹp như ngày nào nhỉ? Mà cô lại thấy chán anh rồi?
Cô nhìn anh không vui liền biết mình lỡ tổn thương anh rồi, Tần Gia Hào ở ngoài không sợ ai, về nhà bà xã nói một là một anh nửa lời cũng không dám cãi.
Mạc Gia Uyên nâng mặt anh lên hôn lên môi anh một cách nhẹ nhàng “ Tiểu Hào đừng giận! Em chỉ nói vậy vì sợ anh cực, trong mắt em anh là đẹp nhất ”.
Cơ mặt anh lúc này mới chịu giảng ra chút ít, anh hai tay ôm lấy mặt cô.

Trán tựa vào trán cô “ Có thật không? ”.
Cô mỉm cười gật đầu.
Mặt anh đột nhiên biến sắc “ Giỏi! Em còn dám trêu chọc anh, có phải anh cưng chiều em rồi em sinh hư không hả? ”
Anh áp môi mình lên môi cô hôn một cách ngấu nghiến, tay cũng không an phận mà luồng vào váy cô để s* s**ng.

Anh vốn dĩ lực rất mạnh một cái đã nhấc bổng bảo bối và bảo bảo nhà anh lên rồi.
“ Anh không phạt em, em liền tưởng anh sợ em rồi ” Tần Gia Hào bế cô đi thẳng vào phòng.
Anh phải phạt nhất định phải phạt cô, nếu không sẽ có ngày người khác cướp bảo bối nhà anh đi mất.

Mạc Gia Uyên biết mình chọc anh quá đáng rồi, cô sợ hải ôm dính anh, bây giờ muốn anh buông tha cho cô, cô cũng không dám mở miệng ra xin.
Biết trước thế này cô đã không chọc anh rồi, ai mà ngờ được anh sẽ như vậy chứ.
.......
Trước khi sinh Tần Gia Hào không yên tâm liền đưa cô vào bệnh viện theo dõi, anh còn mời bác sĩ giỏi nhất về.

Mạc Gia Uyên bị anh đưa vào bệnh viện của Tần Gia liền khó chịu.
Cô ở phòng bệnh đặc biệt mà chỉ có người của Tần Gia mới có thể vào đây.
Anh nằm bên cạnh vòng tay ôm lấy cô, bàn tay dịu dàng xoa chiếc bụng to tròn của cô để cô dễ chịu.
Nhưng khác với dự định là ba ngày nữa mới sinh thì bụng của cô lại đau dữ dội.

Ngày một đau hơn, cô đau đến mức đổ mồ hôi đầy trán, bàn tay cô khó khăn lay lay anh dậy.
“ Tiểu Hào! Bụng em....bụng em đau quá ”
Tần Gia Hào nghe tiếng nấc của cô liền bật dậy nhìn cô đau đến mức mồ hôi đầy trán.

Anh nhanh tay nhấn chuông, anh đỡ cô ngồi dựa vào lòng mình, tay nhẹ nhàng xoa cho cô.
“ Đừng sợ....bảo bối nhỏ đừng sợ sẽ không sao đâu em cố gâng mộ chút ” Tần Gia Hào không ngừng vỗ về cô vì sợ cô đau đến mức bất bình tĩnh.
Vì là phòng đặc biệt của Tần Tổng nên khi nhấn chuông bác sĩ lẫn y tá đã ba đầu sáu chân mà chạy thật nhanh, chỉ sợ làm phật lòng vị tổng tài khó tính này.
Mạc Gia Uyên được chuyển vào phòng sinh, Tần Gia Hào không yên tâm nên đành vào cùng cô mà bác sĩ cũng không một ai dám lên tiếng cảng lại.
Ở trong có Tần Gia Hào ở ngoài còn có tất cả mọi người Mạc Tư Thần và cả La Hoàng Nhi cũng đến.

Cô nhìn anh ở bên cạnh, bàn tay nắm chặt lấy tay cô.
Vị bác sĩ khổ sở không dám thở mạnh, mỗi động tác điềi rất kỷ lưỡng chỉ sợ sơ xuất thì ngay cả gia đình mình cũng khó mà chu toàn.
“ Tần Phu Nhân cô hít thở sâu một chút cố gắng lên, em bé đã sắp ra rồi ” Vị bác sĩ kia nhìn cô lên tiếng.
Tần Gia Hào lau mồ hôi trên trán cô, anh nắm lấy tay cô không dám buông “ Bảo bối nhỏ cố lên, em không được bỏ cuộc, ngoan bảo bảo sắp ra rồi ”.

Mạc Gia Uyên cắng răng gật đầu, cô dùng hết sức bình sinh gặng thêm một cái nữa.

Cho đến khi bác sĩ mừng rỡ nói với cô rằng “ Ra rồi, Tần Tổng là một bé trai ”.
Cô mệt mỏi liếc mắt nhìn đứa bé được y tá bế lên mỉm cười ngọt ngào nhìn anh.

Còn Tần Gia Hào nghe đến con trai liền cứng đờ, anh sợ mất vợ, anh còn nhớ ba anh nói lúc sinh anh ra ông ấy đã bị con trai mình là anh dành mất vợ đó.
“ Bảo bối nhỏ! Em vất vả rồi ” Tần Gia Hào mặc kệ đứa con trai vừa mới lọt lòng mà chỉ quan tâm một mình cô.
Anh hôn lên trán cô một cách yêu chiều.

Anh đang cố giữ bình tĩnh khi nãy nhìn cô chịu đựng đau đớn sinh ra bảo bảo, anh thật sự không bao giờ muốn cô chịu đựng cảm giác đó thêm lần nào nữa.
Mạc Gia Uyên mỉm cười nhìn anh, sau đó mệt mỏi mà đôi mắt nhằm nghiền.
Còn Mạc Tư Thần chưa gì đã bị bắt giữ em bé rồi.

Anh ta ôm đứa bé trên tay khoé môi giật giật, anh thật không ngờ Tần Gia Hào lại là một người trọng nữ khinh nam đó nha.
Tẩt cả mọi người đều quay quanh đứa bé trừ Tần Gia Hào anh, chỉ chăm chăm một mình Mạc Gia Uyên anh còn chưa kịp nhìn con mình lần nào.
“ Tần Gia Hào! Cậu là đồ khốn dám trọng nữ khinh nam ” Dư Nhất Minh nhìn Tần Gia Hào một chút cũng không để ý đến con trai mình liền liếc xéo rồi mắng.
“ Nó là kẻ thù ” Tần Gia Hào nhếch mép quăn cho Dư Nhất Minh một câu mà khiến tất cả mọi người có bật cười.
Sau tất cả bọn họ mỗi người một ý định, cuối cùng cũng có thể hạnh phúc sau tất cả thử thách, khó khăn, ân oán mà đời trước tạo nên.

Cô gái nhỏ năm đoa bay giờ trưởng thành, cô có được anh trai nhỏ mà mình thầm thương trộm nhớ, cô có một gia đình nhỏ đầy đủ cả ba người.

Mọi thứ quá đỗi hạnh phúc.
.........

Sáng hôm sau thức dậy cả th*n d*** liền cảm thấy đau.
Mạc Gia Uyên câu đầu tiên hỏi anh chính là đặt tên cho bảo bảo chưa.

Tần Gia Hào lộ ra vẻ mặt không cam lòng khi chưa gì mà vợ đã nhắc đến mỗi thằng bé rồi.
“ Anh định đặt tên con là gì vậy? ”
Tần Gia Hào liếc nhìn câi cụt bông nhỏ đang nằm bên cạnh rồi suy nghĩ mấy phút “ Tần Vũ Phong ”
Cô nghe xong cũng không ý kiến.

Còn anh chỉ là nghĩ đại một cái tên cho kẻ thù tương lai của mình thôi cũng không thèm để ý.
“ Anh bế con chưa ” Mạc Gia Uyên thừa biết Tần Gia Hào kì thị con trai nên cô cố chấp tra hỏi, thằng bé trong tay mẹ nằm yên không một chút quấy phá.
Tần Gia Hào nhìn cụt bông trong tay cô đang được cô bế liền lắc đầu “ Anh không dám ”
Cô liền bật cười nhìn anh.
Mạc Gia Uyên chỉ anh cách bế em bé, Tần Gia Hào chăm chỉ học hỏi không dám rời mắt.

Nhưng đến khi bảo bảo được cô đặt lên tay anh, cả người anh liền cứng đờ không dám động đậy.
Cô nhìn thằng bé trên tay anh liền cảm thấy anh hạnh phúc, cô cúi đầu hôn lên gương mặt của thằng bé khiến Tần Gia Hào đen mặt.

Cô cảm thấy có gì đó không đúng liền ngẩn lên nhìn anh.
Vừa nhìn anh liềm hiểu vấn đề, cô hôn lên môi anh một cái rồi dịu dàng nói “ Tần Gia Hào! Em yêu anh.

Có được anh rất khó khăn nên em phạt anh bên cạnh em cả đời ”.
“ Anh tình nguyện chịu phạt! Mạc Gia Uyên! Anh yêu em ” Tần Gia Hào hôn lên môi cô một cách nhẹ nhàng nhưng lại chứa rất nhiều sự yêu thương dành cho cô.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 107: 107: Ngoại Truyện Trần Khiêm Và Mộ Ý Thư


Suy cho cùng ai cũng đạt được những ý định ban đầu.

Mạc Gia Uyên cuối cùng cũng ở bên cạnh Tần Gia Hào, có một gia đình nhỏ.

Mạc Tư Thần cùng La Hoàng Nhi cuối cùng cũng ở bên cạnh nhau.

Nhưng Mộ Ý Thư cô mãi mãi cũng không thể có được trái tim người mình yêu.
Mộ Ý Thư một mình lên cơn sốt, mọi thứ trước mắt cô đều mờ mờ ảo ảo.

Cô cố gắng nhấc bước chân nặng nề đi đến chiếc điện thoại, cô muốn gọi Trần Khiêm cô muốn gọi cho anh.
Sau vài tiếng tút tút thì đầu dây bên kia cuối cùng cũng nhấc máy.
“ A...alo ” Giọng của Mộ Ý Thư yếu ớt vang lên.
Đáp lại cô lại là giọng của một người con gái “ Alo ai vậy ạ? ”.
Cô thất thần một lúc mới giật mình “ Tôi là Ý Thư cho hỏi cô là? ” anh ở cùng phụ nữ khác sao? Nghĩ đến thôi trái tim của cô như bị hàng vạn con dao đâm vào.

“ Tôi là bạn gái Trần Khiêm tên An Hạ Uyển ” Giọng điệu người con gái đó vô cùng ngọt ngào.
An Hạ Uyển cái tên mà chỉ cần nghe đến đã khiến Mộ Ý Thư sợ hãi, cô đã mất rất lâu để theo đuổi Trần Khiêm nhưng anh mãi mang theo cái tên An Hạ Uyển này.
Cô còn nhớ ngày cô biết anh có người trong lòng giây phút đó cô đã không còn mang một ánh mắt lấp lánh kho nhìn thấy anh, mà thay vào đó là sự quyết tâm khiến anh quên đi cô gái đó.
Bây giờ cô ấy quay về rồi, Mộ Ý Thư còn có thể làm được gì nữa chỉ.

Cô chỉ cười nhạt, suy cho cùng cũng phải buông bỏ, bây giờ mới thấu hiểu được câu, cái gì không là của mình thì mãi mãi không là của mình.
Mộ Ý Thư cúp máy không nói thêm lời nào, đôi môi tái nhợt nở một nụ cười nhạt nhẽo.

Cô dùng chút sức lực ít ỏi của mình thu dọn toàn bộ quần áo của mình để vào chiếc túi.

Sau đó kéo trong ngăn tủ ra tờ đơn ly hôn, cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ dúng đến cái này nhưng xem ra vẫn không thoát khỏi.
Đặt bút ký lên, đặt kế bên một tờ giấy trên đó còn có chiếc nhẫn cưới mà Trần Khiêm mua cho cô.
Giữa đêm khoe biệt thự chẳng ai thức, cả mộ màu đen bao trùm chỉ còn những ngọn đèn lay lắt cô gái nhỏ ngày hôm đó mang cả một bầu yêu lấy nơi này vì nơi này có anh cuối cùng cũng chịu buông bỏ rồi.
Bước trên đoạn đường vắng ít người qua lại.

Bóng dáng nhỏ của cô gái không ai chú ý đến, đi được một lúc bước chân không nhấc nổi nữa mắt tối sầm lại cả cơ thế không theo ý muốn mà ngã nhàu mất ý thức.
Mộ Ý Thư nằm ở trên con đường lạnh lẽo đó nơi khoé mắt của cô lúc này mới rơi ra vài giọt nước mắt.

Chiếc Ranger Rover dừng lại ngay vị trị cô nằm, người đàn ông mặc bộ âu phục sang trọng bước xuống, anh ta không ngại ngần mà bế cô lên, vẻ mặt còn mang theo sự lo lắng.
Một ngày mới bắt đầu.

Lúc Trần Khiêm trở về nhà, anh không hề nhận ra điều bất thường, anh không hề hay biết cô gái theo đuổi anh, một lòng một dạ với anh đã âm thầm lặng lẽ rời khỏi anh rồi.
“ Quản Gia! Ý Thư vẫn chưa thức sao? ” Trần Khiêm không thấy cô liền có chút thắc mắc bình thường Mộ Ý Thư thức rất sớm sao hôm nay lại ngủ nướng rồi?
“ Dạ vẫn chư thấy Thiếu Phu Nhân bước ra khỏi phòng ạ ” Quản gia gật đầu, ngay cả bà cũng không biết chuyện cô rời khỏi rồi.
Trần Khiêm gật đầu trở về phòng.

Cánh cửa phòng mở ra liền khiến anh bàng hoàng, trong phòng không có cô, chiếc tủ quần áo bằng kính trong nhìn vào cũng không còn thấy bộ quần áo phụ nữ nào.
Anh đánh mắt muốn tìm chút gì đó, liền nhìn thấy hai tờ giấy trên bàn trang điểm.

Bước chân anh có chút chần chừ, trong đầu hiện lên vô vàng sự lo lắng.

Không khác những gì anh dự đoán là đơn ly hôn bên dưới là chứ ký của cô.
Trần Khiêm có chút không tin Mộ Ý Thư vậy mà ly hôn với anh, bên cạnh còn có chiếc nhẫn của cô cùng một tờ giấy khác.

Bàn tay anh trở nên rung rẩy cầm lấy để đọc nội dung.
Trần Khiêm! Xem ra không thể đi cùng anh nữa rồi.

Anh nói đúng! chúng ta không hợp không thể ở bên cạnh nhau.

Em buông bỏ rồi, cô ấy cũng quay về rồi, em trả tự do cho anh, trả anh về cho cô ấy.

Anh yên tâm em một chút cũng không oán giận anh, em biết trong lòng anh có cô ấy, đã biết từ rất lâu rồi.

Sau này chúng ta một chút cũng không liên quan, em cũng không yêu anh nữa, không đeo bám anh nữa trả anh về lại anh của trước kia.

Trần Khiêm! Thật sự cảm ơn vì thời gian qua đã bên cạnh em.

Chúc anh một đời hạnh phúc
Trái tim anh đột nhiên trở nên đau nhói.

Mộ Ý Thư cô biết tất cả nhưng lại âm thầm vui vẻ cam chịu không một lời trách móc.

Nhưng bây giờ cô lại rời khỏi anh một cách âm thầm lặng lẽ đến anh cũng không hay biệt.
Trần Khiêm cầm lấy chiếc nhẫn của cô, anh tháo chiếc nhẫn trên tay mình ra, lấy ai chiếc nhẫn xỏ vào sợi dây chuyền trên cổ mình.

Anh dường như ý thức được lần này Ý Thư thật sự buông bỏ rồi.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 108: 108: Ngoại Truyện Trần Khiêm Và Mộ Ý Thư


Mộ Ý Thư ngủ miên man suốt hai ngày liền, đến lúc cảm nhận được cổ họng khô khốc không chịu được đôi mi của cô mới khẽ động đậy, đôi mắt khó khăn tiếp nhận ánh sáng.
Đập vào mắt cô là cả một căn phòng lạ không tả được.

Tiếng cửa phòng mở ra cô quay đầu lại nhìn, người đàn ông trên người là chiếc áo sơ mi cùng quần âu đen lịch lãm, trên tay anh ta còn có khây cháo và thuốc.
“ Chị Tỉnh rồi? ” Người đàn ông đặt khây cháo lên bàn trang điểm nhìn cô hỏi.
Mộ Ý Thư không biết anh ta là ai, là anh ta đưa cô về đây sao? “ Cho hỏi anh là? ”.
“ Đừng nói là chị quên em, em tên Hạ Cẩn Nam lúc trước học dưới chị một lớp ” Hạ Cẩn Nam nhìn Mộ Ý Thư khó hiểu nhìn mình liền nói.
Mộ Ý Thư load lại một lượt cái tên cô biết lúc đi học.

Đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu Hạ Cẩn Nam thằng nhóc này từng theo đuổi nhưng lại bị cô từ chối bây giờ đã chững chạc vậy rồi?
“ Sao tôi lại ở đây? ” Mộ Ý Thư nhìn Cẩn Nam hỏi.
Hạ Cẩn Nam không gấp gáp, anh ta cầm lấy tô cháo cẩn thận từng chút một thổi nhẹ rồi đưa cho cô.
“ Chị còn hỏi? Chị sốt đến mức ngất ven đường đó là em mang chị về ” Hạ Cẩn Nam cốc nhẹ vào đầu Mộ Ý Thư nói.
Năm đó cậu ta theo đuổi Mộ Ý Thư nhưng Ý Thư lại bảo cậu ta trẻ con hai người họ không thích hợp.

Hạ Cẩn Nam đối với Mộ Ý Thư một lòng chưa từng thay đổi, nhưng chính cậu ta cũng biết mối quan hệ này không thể đi xa hơn.
Mộ Ý Thư lúc này mới nhớ ra mọi chuyện của ngày hôm đó.
“ Vậy thì cảm ơn cậu nhiều nhé, tôi về đây không làm phiền cậu nữa ” Mộ Ý Thư đặt tô cháo xuống khây, cô muốn về nhà, muốn một mình.

Hạ Cẩn Nam nhìn cô, anh ta cảm thấy hình như chị gái nhỏ này đã khác trước rất nhiều rồi.
“ Ăn xong em đưa chị về, yên tâm em không thất hứa ” Anh ta ôn nhu cầm bát cháo lên, múc từng muỗng thổi đút cho cô.
Trái tim của Ý Thư đột nhiên trở nên đau nhói, tại sao người làm những chuyện này không phải anh.

Ngay cả người ngoài họ còn đối tốt với cô thêa này hay là do cô đã quá yêu anh nên mới không cần nhận lại nữa rồi??
Trần Khiêm suốt mấy ngày liền ăn không ngon ngủ không yên.

Anh tìm Ý Thư rất lâu, anh gọi cũng chẳng ai nhấc máy, hoá ra cô từ lâu đã ở trong tim, vậy mà anh lại chẳng nhận ra.
Anh đứng nhìn chiếc xích đu ngoài sân.

Mỗi ngày Mộ Ý Thư đều đợi anh về, cô đợi anh dù trể thế nào cũng không oán trách.

Nếu ngày hôm đó anh không để quên điện thoại, nếu ngày đó anh không rũ lòng thương hại với An Hạ Uyển thì mọi chuyện cũng không thế này.
Cả biệt thự rộng lớn, anh lại cảm thấy nó lạnh lẽo vô cùng khi không có cô.

Anh nhớ cô gái năm đó vừa nhìn thấy anh cô ấy đã cười, hai mắt lúc nào cũng sáng lên khi nhìn thấy anh.
“ Thư Nhi! Anh nhớ em rồi ”
Anh đã tìm Gia Uyên để hỏi địa chỉ, nhưng cô ấy không cho anh.

Ngay cả Tần Gia Hào cũng thể giúp anh, Mạc Gia Uyên rất khó động vào bạn thân cô mọi thứ còn khó khăn hơn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Trần Khiêm nhấc máy nghe.
“ Trần Thiếu! Tôi tìm được địa chỉ của Thiếu Phu Nhân rồi, cậu mở hộp tin lên tôi gửi cho cậu rồi đó ” Thuộc hạ của Tần Môn cũng cực lực giúp Trần Khiêm, vì nếu không vị Trần Thiếu này sẽ bắt bọn họ đến đảo tập luyện sinh tồn mất.
Anh tắt máy mở hộp tin lên, đúng là có địa chỉ.

Một chút không do dự anh cầm lấy áo vest đi đến địa chỉ được đưa cho.

Mộ Ý Thư xem anh tìm được em rồi nhất định sẽ không tha cho em.
Những chuyện cô làm anh đều biết.

Cô mới rời khỏi anh một chút đã có người muốn cướp rồi, anh làm sao mà dám đứng yên chứ.
Mộ Ý Thư qua lâu như vậy cô chỉ ở nhà mình, hôm nay đột nhiên lại nổi hứng ra ngoài.

Trên tay cô cầm ly cafe nóng trên tay, uống một ngụp nhỏ cảm thấy mọi thứ hình như đã tốt lên nhiều rồi.
Cô trở về nhà, trên tay còn nghe điện thoại của Hạ Cẩn Nam, tay còn lại cầm ly cafe nóng.

Cô khó khăn mở cửa nhưng liền nhìn thấy cửa không khoá, khi nãy ra ngoài cô đã đóng cửa khoá cẩn thận rồi mà?
Cẩn thận từng chút một, cô cúp điện thoại, bước chân chậm rãi bước vào bên trong.

Đột nhiên cô đứng đơ người, ly cafe nóng trên tay cũng rơi xuống văng tung tóe.
Người đàn ông ngồi trên sofa dáng vẻ này làm sao cô quên được, anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, chiếc quần âu đen đóng thùng.

Dáng vẻ lười nhác dựa vào ghế, cả thân hình to lớn của anh, cả gương mặt chết người đó.
“ Em chơi đủ chưa? ” Anh nhàn nhạt lên tiếng như đang kiềm nén sự tức giận.
“ Em chơi đủ chưa? ” Anh nhàn nhạt lên tiếng như đang kiềm nén sự tức giận.
Mộ Ý Thư lúc này mới hoàng hồn “ Anh sao lại ở đây? Còn vào nhà của em?” thứ cô thắc mắc là tại sao anh lại vào được đây, anh đâu có chìa khoá?
“ Anh đang hỏi là em cảm thấy chơi đủ chưa, nếu đủ rồi thì theo anh về nhà, còn nếu chưa đủ thì cũng phải theo anh về nhà ” Anh đứng dậy, vẻ mặt lạnh lùng đi lại chổ cô, áp sát cô vào cánh cửa mà nói.
Cô tức giận né tránh anh “ Nhà nào? Trần Khiêm chúng ta ly hôn rồi, em đi đâu làm gì là chuyện của em không liên quan đến anh ” rõ ràng cô và anh đã ly hôn rồi, anh còn làm cái thái độ này là sao chứ?
Trần Khiêm kiềm nén sự nhớ nhung, kiềm né lại sự giận dữ của bản thân “ Anh đã ký sao? Anh có đồng ý ly hôn sao? Nếu anh không đồng ý thì em là vợ anh ”.
“ Trần Khiêm! Anh đừng có mà ngang ngược, An Hạ Uyển về rồi, người anh yêu về rồi.

Anh còn chạy đi tìm cô ta cơ mà, anh đừng ở đây nói như không có gì.

Tôi ly hôn trả tự do cho anh rồi, anh còn muốn thế nào nữa hả ” Mộ Ý Thư tức giận vung tay tát anh một cái.
Đây là lần đầu tiên anh thấy cô giận dữ như vậy.

“ Thư Nhi! Nghe anh giải thích, anh không yêu An Hạ Uyển, càng không chạy đi tìm cô ta là cô ta tính kế với anh.

Em tin anh đi anh thật sự không còn gì với cô ta cả ” Trần Khiêm lúc này biết không thể nóng nữa liền hạ giọng với Mộ Ý Thư nắm lấy tay cô giải thích.
“ Trần Khiêm! Anh về đi, tôi muốn một mình ” Mộ Ý Thư mệt mỏi đẩy anh sang một bên mà bước vào bên trong.
Trần Khiêm đột nhiên ôm lấy cô từ phía sau, anh gục đầu vào vai cô.

Cánh tay ôm lấy cô rất chặt như sợ cô sẽ đi mất.

Mộ Ý Thư đứng bất động mặc cho anh ôm lấy mình.
“ Thư Nhi! Anh sai rồi, anh thật sự sai rồi, anh xin lỗi.

Nhưng anh thật sự không có gì với An Hạ Uyển xin em tin anh.

Chúng ta về nhà được không? Em đừng chạy nữa anh tìm em rất khó ” Trần Khiêm xoay người cô lại nhưng tay vẫn ôm lấy eo cô, miệng không ngừng nói.
Mộ Ý Thư im lặng không nói gì nữa, cô nhìn vào đôi mắt của Trần Khiêm ôn nhu dịu dàng đến lạ.

Nhìn vào đôi mắt anh cho cô thấy anh không nói dối, nhưng anh tổn thương cô như vậy cũng không thể bỏ qua cho anh.
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 109: 109: Ngoại Truyện Trần Khiêm Và Mộ Ý Thư


Trong lòng Trần Khiêm dâng lên nổi sợ vô hình, anh sợ cô sẽ buông bỏ anh, sợ cô sẽ không về cùng anh nữa.

Anh nhận ra suốt thời gian qua anh chưa từng đối tốt với cô, anh mãi phân vân, mãi mơ hồ về tình cảm của mình.

Đến khi anh nhận ra cô gái của anh đang dầng rời khỏi vòng tay của anh.
“ Trần Khiêm! Anh không yêu em hà cớ gì phải giữ lại, em trả tự do cho anh, anh về với người anh yêu.

Chúng ta từ nay về sau mỗi người một cuộc sống, anh vẫn ở trên cao, em vẫn là cô gái nhỏ bình thường.

Em không theo đuổi anh nữa, em mệt rồi ” Mộ Ý Thư nhẹ nhàng đẩy anh ra khỏi người mình, vẻ mặt cô nghiêm túc nhìn anh nói.
Cô còn nhớ ngày cô thích anh, chỉ cần nhìn thấy anh cô đã vui vẻ.

Anh lúc đó như ánh ban mai của cuộc đời, cô theo đuổi anh sẵn sàng bỏ lại phía sau tất cả.

Cô vì anh không màng đến danh dự, nhưng Trần Khiêm chưa một lần quay đầu lại nhìn cô, anh thật sự chưa từng.
Anh đột nhiên quỳ xuống, anh ngẩn đầu nhìn cô “ Thư Nhi! Anh sai rồi, anh thật sự không có gì với An Hạ Uyển, anh cầu xin em đừng rời khỏi anh.

Em muốn anh thế nào cũng được nhưng xin em đừng bỏ lại anh, đừng chạy trốn anh nữa ”.
“ Anh biết là anh không tốt với em, nhưng anh chưa từng phản bội em.

Thư Nhi! Chúng ta làm lại lần này để anh yêu thương em, đời này kiếp này đều chỉ có một mình em ”.
Cô mở to mắt nhìn anh, thật không ngờ lại có ngày anh lại thế này.

Mộ Ý Thư rối bời không biết thế nào, cô vươn tay đỡ lấy anh.
“ Anh đứng lên đi, có gì từ từ nói được không? ”
“ Không! Khi nào em tha thứ cho anh, anh mới không quỳ nữa.

Nếu anh đứng lên rồi anh lại sợ mất em, sợ sẽ không tìm thấy em nữa ” Trần Khiêm lắc đầu nghiêm túc nói.
“ Được rồi, em về em đồng ý về với anh, anh mau đứng lên đi ”
Trần Khiêm vừa nghe cô nói anh liền đứng lên ôm chầm lấy cô vào lòng.

Anh không biết Mộ Ý Thư đã từng chút một chiếm lấy vị trí quan trọng trong trái tim anh.
Anh sợ hãi cảm giác về nhà không có cô, càng sợ hãi hơn khi nghĩ đến chuyện cô sẽ bên người đàn ông khác.

Anh thật sự nghĩ nếu người khác cướp cô đi mất anh sẽ phát điên mất, anh từng đứng nhìn Tần Gia Hào vì mất đi Mạc Gia Uyên mà thống khổ cỡ nào.

Trần Khiêm v**t v* gương mặt của cô, anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

Anh tựa trán mình vào trán cô “ Thư Nhi! Cảm ơn em vì đã tha thứ cho anh ”
“ Trần Khiêm! Sau này không được gặp cô ấy nữa, nếu để em biết được cả đời anh cũng đừng mong tìm được em ” Mộ Ý Thư nghiêm túc nhìn Trần Khiêm nói.
Anh không dám cãi lời, trong mắt anh bây giờ Mộ Ý Thư là nhất, đối với anh cô chính là nhà, là Trần Phu Nhân của Trần Gia, là vợ anh.
“ Trần Khiêm anh xin hứa sẽ nghe lời em, em nói thế nào thì là thế ấy ” Trần Khiêm mỉm cười hạnh phúc hôn lên trán cô.
Mộ Ý Thư cũng vòng tay ôm lấy anh, cô theo đuổi anh rất lâu, để có được trái tim anh với thân xác anh cô đã rất nổ lực.

Trong mắt cô anh là người tuyệt vời nhất.
Hạ Cẩn Nam trên người bộ vest đen vội vã ra ngoài.

Cùng lúc đó An Hạ Uyển không nhanh không chậm ôm cả sấp tài liệu đi vào trong công ty bị Hạ Cẩn Nam va phải liền ngã người về phía sau.

Cả chồng tài liệu bay lên.
Anh ta nhanh tay nhanh chân, xoay người một cái đỡ cả An Hạ Uyển vào trong lòng.

Hạ Cẩn Nam nhìn xuống người con gái có nét đẹp sắc sảo này liền có chút đơ người.
Còn An Hạ Uyển hoảng hốt nhìn Cẩn Nam, cô ta lại cảm thấy Hạ Cẩn Nam rất đẹp trai.

Hai mắt loé lên tia sáng của tình yêu.
“ Xin lỗi, thật lòng xin lỗi ” An Hạ Uyển đứng dậy gật đầu với Hạ Cẩn Nam.
“ Tôi không sao, ngược lại là cô có sao không? ” Hạ Cẩn Nam mỉm cười như thường lệ hỏi An Hạ Uyển.
An Hạ Uyển lắc đầu.
“ Tôi có việc đi trước đây là danh thiếp của tôi, có gì tôi mời cô dùng cơm nhé ” Hạ Cẩn Nam nhìn đồng hồ xong liền rời đi.
An Hạ Uyển cầm tấm danh thiếp trên tay mỉm cười rồi cô ta cúi người nhặt lại những tờ tài liệu vị rơi ra khi nãy.
Có những thứ không là của mình cố tranh cố giành cấp mấy cũng không có được.

Nhưng có những người thoát qua lại mang cho ta cảm giác yêu đương đến mãnh liệt
 
Tổng Tài Lạnh Lùng Không Nhận Ra Tôi
Chương 110: 110: Ngoại Truyện


Dư Nhất Minh và Từ Hàn Vũ hai người như nước với lửa bây giờ lại dính nhau như sam.

Nếu hôm đó hai người không uống say rồi lầm lỡ thì xem ra bây giờ bọn họ vẫn đấu võ mồm với nhau rồi.
“ Từ Hàn Vũ! Anh mau cút khỏi nhà tôi mau ” Dư Nhất Minh tức giận tung một cước khiến Từ Hàn Vũ từ trên sofa mà ngã nhàu xuống nền.
Từ Hàn Vũ đóng khoá cả căn nhà mình sau đó đi qua mặt dày xin Dư Nhất Minh ở ké.

Dư Nhất Minh nhẹ dạ cả tin cho anh ở ké xong anh liền ngày nào cũng hành cậu ra bã.
“ Đồ độc ác, thấy tôi còn nhà để về không hả? ” Từ Hàn Vũ xoa xoa cái mông của mình nhìn Dư Nhất Minh nói.
“ Là do anh tự làm tự chịu, anh mau cút khỏi đi nhanh lên, nếu không tôi đánh chết anh ” Dư Nhất Minh cầm lấy gối ném tiếp vào người Từ Hàn Vũ quát lớn.
Từ Hàn Vũ không nói nữa, liền giở trò nũng nịu “ Thôi mà Nhất Minh, tôi dẫn cậu đi ăn được không? Cho tôi ngủ nhờ vài hôm nữa nhé ”

Dư Nhất Minh khoé môi giật giật im lặng không nói, anh nhìn Từ Hàn Vũ cũng không nỡ đuổi anh ta đi.
“ Nếu anh không an phận, tôi nhất định bắn chết anh ” Dư Nhất Minh lên tiếng cảnh cáo.
“ Cậu thích tôi như vậy sẽ không bắn chết tôi đâu ” Từ Hàn Vũ nhanh chân ôm lấy Dư Nhất Minh đè ra sofa vẻ mặt đắc ý nói.
Dư Nhất Minh không nhịn nổi nữa liền đá anh ta ra, cả hai vật lộn đến mức, mồ hôi chảy ướt cả tóc.

Khiến cả hai mệt đến mức mà lăn ra ôm nhau ngủ.
Nhà Chính Tần Gia.
Mạc Gia Uyên đang ở nhà lướt điện thoại xem thông tin thì tiểu quỷ nhỏ nhà cô đi học về, phía sau thằng bé còn có người đàn ông cao lớn không ai khác chính là Tần Gia Hào.
“ Mẹ ơi! Hôm nay cô giáo con xin số điện thoại của ba ba ạ ” Tần Vũ Phong vừa về đã ôm lấy chân cô mách.
Nghe con trai nói Tần Gia Hào liền cứng đờ, chẳng phải khi nãy ở trường cả hai đã thoả thuận không nói với mẹ thằng bé vậy mà chưa gì nó khao ra hết rồi.
“ Thế ba ba của con có cho cô giáo không ” Mạc Gia Uyên bế con trai lên ngồi trên đùi mình chậm rãi hỏi còn quét mắt nhìn lấy người đàn ông đang chuẩn bị ngồi xuống cạnh cô.
“ Không cho ạ! Baba cho số điện thoại của mẹ ” Tần Vũ Phong ngây ngô lắc đầu nói.
“ Tần Gia Hào! Có phải anh cảm thấy dạo này ngoài sofa không ai ngủ nên rất muốn ra ngủ phải không vậy? ”
Mạc Gia Uyên nhéo anh một cái vẻ mặt vô cùng khó coi nói với anh, Tần Gia Hào đau đến nhăn cả mặt, anh đưa vẻ mặt vô tội nhìn cô, rõ ràng anh đâu có cho số cô ta đâu chứ, sao cô lại khó chịu với anh.
“ Mẹ! Mẹ không được ức h**p ba ba ” Tần Vũ Phong nhanh chân đứng ra ngăn cản, cậu bé phi thẳng lên người Tần Gia Hào mà ngồi một cách tự nhiên.
Tần Gia Hào thấy con trai mình đột nhiên rất đẹp trai nhà “ Đúng đúng, dù sao anh cũng đâu có cho số cô ta, em yên tâm ngày mai cô ta chắc chắn sẽ bị đuổi việc ”.
Mạc Gia Uyên liếc nhìn hai cha con nhà này, thằng nhóc nhà cô cũng giỏi lắm.

Đẻ ra như sinh thêm đồng minh cho Tần Gia Hào chống lại cô vậy.
Tần Vũ Phong đưa mắc nhìn ba ba mình, cậu còn dơ ngón tay cái lên trước anh rồi mỉm cười đắc ý.
“ Được! Vậy hai cha con các người hôm nay ra sofa ngủ đi ” Mạc Gia Uyên nở một nụ cười trên vô cùng thân thiện nói với hai cha con nào đó.
Cậu nhóc vừa nghe đến ngủ sofa liền trở mặt với Tần Gia Hào, cậu bé chạy lon ton lại chổ mẹ ngồi, dựa vào chân cô quay mặt nhìn baba mình mà chất vấn.
“ Baba sao này đừng đến trường nữa, người ta xin số nhiều quá mẹ khó chịu không vui như vậy đều là lỗi của baba ” Tần Vũ Phong nhìn anh nói một tràn.
Tần Gia Hào anh thật không ngờ lại bị chính con trai mình bán đứng thê thảm thế này.

Vậy mà khi nãy còn bảo chúng ta là quân tử, là huynh đệ.
“ Tần Vũ Phong! Quân tử không được bán đứng bạn mình ”.
Cậu bé nép sau mẹ mình thè ra lười trêu chọc anh.
“ Chưa kể hôm nay anh về trể một tiếng, bây giờ đã bảy giờ tối rồi ” Mạc Gia Uyên liếc mắt nhìn đồng hồ rồi quay sang nhìn anh nghiêm mặt nói.
Từ lúc sinh Tần Vũ Phong xong, cô chính là người quyền lực nhất trong nhà, hai cha con họ là đồng minh, nhưng cả hai đều sợ bị cô cho ngủ sofa.
Tần Gia Hào xách cổ áo Tần Vũ Phong quăn cho vú nuôi một cách thẳng thừng vì thằng nhóc thối đó đã bán đứng anh một cách tệ bạc như vậy.

Anh quay lại thẳng tay không cần cô lên tiếng mà bế cô thẳng về phòng.
“ Hôm nay em dám bắt anh ngủ sofa, anh liền không cho em xuống giường ”.
Câu nói của Tần Gia Hào khiến Mạc Gia Uyên rùng mình, lần trước tận hai tuần cô mới xuống nhà được đó.
Mạc Gia Uyên ở nhà Tần Gia Hào cưng chiều cô đến mức Tiểu Vũ Phong cô cũng không cần giữ, đưa đón con, hay đi làm đều Tần Gia Hào lo tất.

Vậy nên cô rất ít khi không hài lòng về anh, nhưng khổ nổi cái nhan sắc chết tiệt của anh đi đâu cũng bị để ý chưa hết người ta xin số điện thoại của anh, anh liền lấy số của cô cho người ta.
“ Mạc Gia Uyên! Anh yêu em! ” Tần Gia Hào đặt cô xuống giường rồi hôn lên môi cô nói.
Mạc Gia Uyên cũng nở nụ cười hạnh phúc “ Ừm! Anh trai nhỏ em cũng rất yêu anh ”
 
Back
Top Bottom